Cẩm Y Xuân Thu

Chương 532: Ánh của Kim Đao

Xe ngựa đi thẳng tới trước cổng của Hoàng thành. Sau khi xuống xe Tề Ninh mới phát hiện ngoài cổng Hoàng thành đã tụ trung đông đảo quan viên, ai cũng mặc triều phục cả. Cổng Hoàng thành còn chưa mở, đám quan viên đứng thành từng tốp năm ba người, chuyện trò nho nhỏ.
Sau khi Tề Ninh xuống xe thì chiếc xe ngựa chạy đi, tới chỗ dành riêng để đỗ xe ngựa. Nhóm Lý Đường cũng chỉ có thể hộ tống tới ngoài cổng Hoàng thành. Tất nhiên là họ không thể vào theo hắn, nên cũng đi theo xe ngựa.
Tề Ninh sửa sang y phục lại, đến gần cánh cổng. Những nơi hắn đi qua đều có nhiều người chắp tay chào hỏi hắn, nhưng nhìn mặt họ hắn không tìm thấy chút kính trọng nào hết.
Tề Ninh hiểu rõ đối với những quan viên này bản thân hăn chỉ là một tên nhóc nông cạn, mặc dù có tước vị nhưng từ kinh nghiệm cho tới uy vọng đều như người mới vào đời. Thế nên trong bụng những người này không hề có một chút kính sợ hắn. Nếu đổi lại người đứng đây vào lúc này là Tề Cảnh thì tình hình tất nhiên sẽ khác.
Hắn hờ hững đưa mắt nhìn chung quanh, thấy trong số đó có không ít người quen. Vũ Hương Hầu Tô Trinh đang cười nói gì đó với mấy quan viên khác. Binh Bộ Tả Thị Lang Lư Tiêu cũng đang thì thầm với vài quan viên. Ngay cả Hộ Bộ Thượng Thư Đậu Quỳ cũng có mặt trong nhóm người. Nhưng người của Tư Mã gia và mấy lão đứng đầu trong triều như Hoài Nam Vương thì chưa ai tới cả.
Tô Trinh vừa khéo nhìn thấy Tề Ninh, hơi ngơ ngác, nụ cười trên mặt hơi cương cứng lại nhưng y nhanh chóng xoay người sang chỗ khác tiếp tục nói cười với người quen.
Đứng đợi thêm một lúc thì sắc trời sáng dần nhưng không khí thì chẳng mát mẻ. Tề Ninh đang cảm thấy nhàm chán thì nghe thấy tiếng bước chân tới gần, rồi giọng ai đó vang lên:
- Hầu gia.
Tề Ninh vội xoay người lại, phát hiện người vửa gọi mình là Thống kĩnh Hổ Thần doanh Tiết Linh Phong. Trong sự kiện dịch độc lan tràn Kinh Thành, Tiết Linh Phong đã bỏ ra nhiều công sức, Tề Ninh rất có hảo cảm với người này. hắn cười chào lại:
- Tiết… Tiết Thống lĩnh!
Trong lòng hắn giờ đang nghĩ thẩm Tiết Linh Phong phụ trách cảnh vệ trong Kinh Thành, tất hiên cũng phải tham gia tảo triều.
Tiết Linh phong khẽ gật đầu, hỏi hắn:
- Nghe nói Hắc Lân doanh đang khổ luyện ngày đêm, Hầu gia có đi kiểm duyệt lần nào chưa?
Tề Ninh khẽ giật mình, thầm hỏi không biết sao Tiết Linh Phong lại mở đầu câu chuyện bằng đề tài này, nhưng nghĩ lại thì Tiết Linh Phong vốn là võ tướng, y quan tâm đến chuyện của Hắc Lân doanh cũng hợp lý.
Sau khi Hắc Lân doanh được gầy dựng lại hắn lập tức đi Tây Xuyên. Sau khi trở về hắn cũng chưa rảnh tới xem nên quả thật không biết tình huống ở đó, nói khẽ:
- Hai ngày sau sẽ bớt thời gian ghé thăm.
Tiết Linh Phong cũng nói khẽ:
- Tên tuổi của Hắc Lân doanh năm đó là một tay Đại tướng quân dựng nên, giờ có thể gầy dựng lại một lần nữa quả thật không hề dễ dàng. Dù là vì triều đình hay vì Đại tướng quân, Hầu gia đều phải bỏ chút tâm tư vào đó. Nhóm Đoạn Thương Hải là lão binh của Hắc Lân doanh năm xưa, để họ chịu trách nhiệm huấn luyện binh lính không có vấn đề gì, có điều… Y nhìn trái ngóng phải, lườm Đậu Quỳ đang thì thầm to nhỏ đằng xa một hồi rồi mới nhỏ giọng nói:
- Binh khí tốt cần tốn nhiều tiền, trên triều Hầu gia có thể xin hoàng thượng chi thêm chút tiền quân.
- Tiền quân?
Tiết Linh Phong nói khẽ:
- Theo ta được biết, Hắc Lân doanh đã vạch ra kế hoạch xây dựng gần hai tháng nhưng chưa nghe nói sẽ có tiền quân phát. Hầu gia luôn ở Tây Xuyên, chắc Đoạn Thương Hải không thể kịp thời bẩm báo với Hầu gia. Binh sĩ có dũng mãnh và trung thành tới đâu mà không có cơm ăn thì lòng người cũng khó mà phục được, không chừng còn có thể gây ra binh biến nữa đó.
Tề Ninh nhíu mày, cũng nhìn Đậu Quỳ ở đằng xa, rồi lại quay lại nhìn Binh Bộ Thị Lang Tư Liêu, xong hắn nói nhỏ:
- Cảm ơn Tiết thúc chỉ dạy, trong lòng ta đã rõ.
Lúc Tiết Linh Phong nói chuyện với hắn mỗi lời nói đều sâu sắc thấm thía, giống như lấy giọng trưởng bối để nói chuyện với hắn.
Tề Ninh hiểu được vì sao. năm đó Tiết Linh Phong được một tay Đại tướng quân Tề Cảnh đề bạt, đi theo Tề Cảnh đã nhiều năm, cũng có tình cảm đặc biệt với Cẩm Y Hầu Tề gia. Tất cả mọi người đều biết Hắc Lân doanh chính là trái tim của Tề Cảnh. Giờ đây Hắc Lân doanh đã có cơ hội gầy dựng lại, đương nhiên Tiết Linh Phong hi vọng Hắc Lân doanh có thể khôi phục hùng phong của ngày xưa.
Đúng vào lúc này, mấy chiếc xe ngựa lần lượt chạy tới. Người bước xuống từ chiếc xe ngựa đầu tiên là Hoài Nam Vương Tiêu Chương. Tiêu Chương xuống xe ngựa, quay đầu liếc mắt nhìn, thấy người bước xuống từ chiếc xe ngựa thứ hai là Trấn Quốc Công Tư Mã Lam, lập tức bước qua, cười nói:
- Quốc Công tuổi gần thất tuần rồi mà tinh thần vẫn tráng kiện như xưa. Sáng sớm còn có thể lấy lại tinh thần, mỗi năm qua lại nhẹ nhàng hơn năm cũ.
Lúc này Tư Mã Thường Thận cũng bước xuống từ một chiếc xe ngựa đằng sau, nhanh chân bước tới thi lễ với Tiêu Chương rồi lập tức đỡ Tư Mã Lam. Tư Mã Lam cười, nói rằng:
- Vương gia nói vậy là ghét bỏ ta già rồi. Ha! Ha! Ha!
Lão ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói:
- Giờ này trời còn chưa sáng hẳn nữa. Chờ sau này lão phu cáo lão về quê sẽ không cần phải thức dậy vào sáng tinh mơ thế này nữa.
Hoài Nam Vương cười, nói:
- Hoàng thượng vạn tuế, Quốc Công bách tuế. Với sức khỏe của Quốc Công chí ít còn có thể hầu hạ hoàng thượng thêm ba mươi năm kìa.
Tư Mã Lam khoát tay cười nói:
- Vương gia nói đùa.
Lúc này chúng quan nhìn thấy hai bộ mặt lớn trong triều đến cùng một lúc, không ít người vội bước qua rào đón, phân ra làm hai bên.
Tư Mã Thường Thận nhìn bóng lưng của Tư Mã Lam, cười lạnh nói nhỏ:
- Làm thêm ba mươi năm chẳng phải sẽ khiến ai đó hận chết hay sao?
Tư Mã Lam lườm Tư Mã Thường Thận. Tư Mã Thường Thận bị cảnh cáo không dám nói thêm bất cứ lời nào, đỡ Tư Mã Lam đi.
Vẫn chưa đi được mấy bước lại nghe thấy tiếng xe ngựa vang lên.
Tư Mã Lam không quay đầu lại nhưng Tư Mã Thường Thận thì quay đầu ra sau nhìn thoáng qua rồi giật mình, hạ giọng nói nhỏ với Tư Mã Lam:
- Cha, người xem kìa, lão cũng tới rồi. Đó là xe ngựa của Đạm Đài gia.
Tư Mã Lam quay đầu lại, thấy chiếc xe ngựa kia hơi rộng. Trên thân xe ngựa khắc một hình ảnh kỳ lạ mang hình dạng một thanh đao, toàn thân màu vang rực.
Rất nhiều quan viên sau khi nhìn thấy chiếc xe ngựa đều đưa mắt nhìn nhau, không ít người lộ ra vẻ kinh dị.
Trong triều từ trên xuống dưới đều biết thanh đao vàng đó chính là gia huy của Đạm Đài gia. Khi xe ngựa của Đạm Đài gia đi trên đường, chỉ cần liếc mắt một cái là sẽ nhận ra ngay.
Kim Đao Đạm Đài gia chính là một trong tứ đại thế tập hầu tước của đế quốc. Xa hơn nữa, từ thời đại Thái Tổ đã là chiến tướng đứng đầu. Mãi cho đến khi Thái Tông hoàng đế kế vị, đề bạt Cẩm Y Tề gia, một võ huân thế gia khác bấy giờ mới nhanh chóng vươn lên. Người đời đều biết võ huân song bích của đế quốc Đại Sở chính là Cẩm Y Tề gia và Kim Đao Đạm Đài gia.
Dưới công huân của hai đời Cẩm Y Hầu, uy danh của Cẩm Y Tề gia ngày một lan xa. Mọi người ai cũng biết Tề gia dẫn quân chinh phạt Tây Xuyên, lên bắc chống Hán, tất cả đều là chiến công hiển hách, mà Đạm Đài gia thì lại đi về hướng nam bình định nạn trộm cướp, sau đó lại thống lĩnh thêm thủy sư của Đông Hải, vì thế mà mọi người xưng Cẩm Y Tề gia là mãnh hổ trên đất liền, gọi Đạm Đài gia là hung giao trên biển rộng.
Nhưng những năm gần đây, Đạm Đài gia to ra giảm sút trước triều đình, thậm chí có hơi quái gở, hiếm khi qua lại với một quan viên nào. Kim Đao Hầu Đạm Đài Hoàng tĩnh dưỡng trong phủ, hai người con trai của lão đều ở trong thủy sư Đông Hải. Lúc tiên hoàng còn sống đã đặc cách Đạm Đài Hoàng không cần vào triều.
Đã nhiều năm rồi không nhìn thấy Đạm Đài Hoàng xuất hiện trên triều, giờ đây xe ngựa của Đạm Đài gia đột nhiên xuất hiện. Trừ Đạm Đài Hoàng ra thì không còn ai dám ngồi trên chiếc xe ngựa này nữa. Mọi người đều cảm thấy giật mình thầm nghĩ không biết sao hôm nay Đạm Đài Hoàng lại đột ngột đến tảo triều.
Sau khi xe ngựa mở ra, hai Kim Đao thị vệ cẩn thận từng li từng tí đỡ một ông lão xuống xe. lúc này Tề Ninh cũng đã quan sát rõ. Hắn thấy được ông lão vận áo quan, mặc dù tuổi tác đã cao nhưng có thể thấy cơ thể ông rất khôi ngô.
Nhưng khi ông lão xuống xe ngựa thì cơ thể hơi loạng choạng, thấy vậy hắn biết chắc là sức khỏe của ông lão có chút vấn đề.
Hoài Nam Vương và Trấn Quốc Công đã đến gần cổng thành đều quay người trở lại, bước qua đón Kim Đao Hầu Đạm Đài Hoàng.
Không chỉ riêng hai người, Vũ Hương Hầu Tô Trinh và các quan viên trong triêu đều vội tiến tới, cùng nhau chắp tay hành lễ với Đạm Đài Hoàng. Không ai lên tiếng, nhưng từ động tác và vẻ mặt của mọi người Tề Ninh có thể cảm nhận được chúng quan viên đều rất kính sợ ông lão này.
- Là Kim Đao Hầu!
Tiết Linh Phong nói nhỏ vào tai Tề Ninh rồi cũng bước qua chào đón ông lão.
Tề Ninh thấy hình gia huy trên chiếc xe ngựa cũng đã đoán ra được phần nào. Hắn cũng bước qua phía đó. Sau khi xuống xe ngựa, Đạm Đài Hoàng ngẩng đầu nhìn sắc trời. Lúc này Hoài Nam Vương đã nhanh chân bước qua, chắp tay nói rằng:
- Lão Hầu gia, sao người cũng tới vậy?
Mặc dù y có tước Vương cao quý nhưng năm đó, trong khi y còn đang nằm trong tã lót thì Kim Đao Hầu Đạm Đài Hoàng đã theo Thái Tổ hoàng đế chinh phạt thiên hạ, nên Hoài Nam Vương cũng rất tôn kính Đạm Đài Hoàng.
Trong tứ đại thế tập hầu tước năm đó, Tề Ninh đã là Cẩm Y Hầu đời thứ ba, Vũ Hương Hầu Tô Trinh là đời thứ hai, chỉ còn lại Tư Mã Lam và Đạm Đài Hoàng là còn khỏe mạnh.
Nay Tư Mã Lam đã được gia phong làm Trấn Quốc Công, trong tứ đại thế tập hầu chỉ còn duy nhất Đạm Đài Hoàng là thế tập hầu tước đời thứ nhất.
Mặc dù Đạm Đài Hoàng vẫn giữ được khí thế năm xưa, nhưng tuổi tác đã cao, không thể không khuất phục trước thời gian. Lão đã qua tuổi thất tuần, da dẻ xanh xao, mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt không còn sáng và trong, râu tóc từ thái dương đến cái cằm đều chuyển màu hoa râm, giờ nhìn ông không thể nhìn thấy sự hùng mạnh năm xưa nữa.
- Đã nhiều năm không vào triều rồi.
Giọng Kim Đao Hầu khàn khàn, lão cười:
- Nếu còn không lên triều nữa, e rằng sau này không còn cơ hội… Nói đến đây, lão ho khan một trận.
Hoài Nam Vương vô cùng quan tâm, không để ý việc bản thân là vương gia tôn quý, tự mình tới đỡ mọt cánh tay của Đạm Đài Hoàng.
Hoài Nam Vương nhanh nhẹn vỗ lưng, nói:
- Lão Hầu gia, ta phái người đưa thuốc tới chỗ người mấy lần rồi, đều là dược liệu quý giá rất có lợi cho cơ thể của người, nhưng… Ài, nhưng người cứ từ chối không nhận, sao người phải cực khổ như thế chứ?
- Sinh, lão, bệnh, tử không phải là thứ mà con người có thể chống lại.
Khụ! Khụ!
Đạm Đài Hoàng ho khan một hồi, mới lại cười và nói tiếp:
- Ta đã là người bước nửa bước vào trong quan tài rồi, Vương gia đừng lãng phí những loại thuốc quý giá với một kẻ vất đi như ta thì hơn.
Nói xong lão lại ho khan mấy tiếng.
Trấn Quốc Công Tư Mã Lam nói khẽ:
- Lão Hầu gia, sức khỏe ông không tốt, nên ở trong phủ nghỉ ngơi mới phải chứ. Hoàng thượng thấy ông như thế cũng sẽ đau lòng.
Lão nhỏ hơn Đạm Đài Hoàng vài tuổi, trông tinh thần kiện khang lắm. Nhưng nếu so sánh với Đạm Đài Hoàng thì trông Đạm Đài Hoàng cứ như già hơn lão những mười mấy tuổi.
Một người càng già càng dẻo dai, người khác lại tuổi già sức yếu, tình trạng cơ thể không thể so sánh nổi.
- Tư Mã lão đệ, mấy ngày không gặp rồi nhỉ?
Đạm Đài Hoàng nhìn Tư Mã Lam, cười nói:
- Ngươi đó, tinh thần càng ngày càng tốt, ta không thể so được với ngươi. Nhớ năm đó…
Lão ho khan một trận, mới nói tiếp:
- Nhớ năm đó ngươi uống rượu với ta, có lần nào mà ngươi không uống tới nửa đường thì say bất tỉnh nhân sự đâu chứ! Hà! Hà!...
Giờ ta không theo kịp nổi ngươi rồi.
Tư Mã Lam cũng có chút cảm khái, nói:
- Lão ca ca, chúng ta đều già rồi.
Đệ còn nhớ năm đó lão ca ca hào khí vạn trượng, tiểu đệ cũng là hào hoa phong nhã. Năm tháng thoi đưa, thời gian như mây khói trôi qua, nhoáng một cái mà mắt của đệ và huynh đều đã mờ rồi. Ài… Đệ cũng không thể trở lại được năm xưa.

Mặc dù Đạm Đài Hoàng đã rời triều đình từ lâu, tuổi tác cũng đã cao, nhưng uy quyền vẫn còn đó, Hoài Nam Vương và Tư Mã Lam một người đỡ bên trái, một người dìu bên phải vị lão tướng quân chiến công hiển hách này, chúng quan viên dưới cửa thành đều hơi khom người. Tất cả những nơi Đạm Đài Hoàng đi qua, tất mọi người đều cung kính hành lễ, tới khi lão tới bên Tề Ninh, Tề Ninh cũng cung kính thi lễ.
Đạm Đài Hoàng dừng chân, nhìn về phía Tề Ninh, dò xét một lượt, cuối cùng hỏi:
-Ngươi là tiểu tử của Tề gia hả?
Đạm Đài Hoàng và Cẩm Y lão Hầu gia là người cùng thời, cho dù hiện giờ Tề Cảnh còn tại thế, cũng phải gọi Đạm Đài Hoàng một tiếng “Thế bá”, vì vậy Tề Ninh lễ phép trả lời:
-Vãn bối Tề Ninh.
Đạm Đài Hoàng hơi gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục đi về phía cửa thành.
Tề Ninh chẳng hiểu gì, quét mắt một lượt, bỗng nhiên nghĩ ra hôm nay hầu như trọng thần trong triều đều tới cả, thế nhưng lại chẳng thấy tung tích Thần Hầu Phủ Tây Môn Vô Ngân đâu. Hắn không biết lý do là vì Tây Môn Vô Ngân không lên triều hay là bởi vì Thần Hầu của Thần Hầu Phủ không cần phải lên triều.
Dù gì Thần Hầu Phủ cũng không phải là nha môn bình thường. Nếu Tây Môn Vô Ngân không cần phải tham gia mấy kiểu lên triều như này, Tề Ninh cũng không cảm thấy có gì kì lạ.
Chưa tới gần cửa thành, chỉ nghe thấy cửa lớn Hoàng thành vang lên âm thanh ầm ầm, từ từ được mở ra. Cũng chẳng biết là vừa khéo đã tới giờ lên triều hay là bởi vì Vũ Lâm vệ trong Hoàng thành nhìn thấy Đạm Đài Hoàng nên mở cổng thành. Chỉ thấy thống lĩnh ngự lâm quân Trì Phượng Điển đích thân tới cửa thành nghênh đón, đi tới trước mặt Đạm Đài Hoàng, không nói năng chỉ, chỉ hành lễ thật sâu.
Tề Ninh thầm nghĩ trong lòng quân nhân thì vị Đạm Đài Hoàng này quả nhiên có uy vọng cực cao.
Ở đây cũng không ít người biết rõ, năm xưa người tên Trì Phượng Điển này đã từng làm thuộc hạ của Đạm Đài Hoàng một khoảng thời gian, cũng được coi như là thuộc hạ cũ của Đạm Đài Hoàng. Hôm nay nhìn thấy tướng quân trước đây, hành đại lễ cũng là chuyện dễ hiểu.
Hai đại quân rường cột của Đế quốc, trừ Tề gia ra thì còn có Đạm Đài gia. Hiện nay, bên trong số võ tướng Đại Sở hoặc nhiều hoặc ít đều liên quan tới hai nhà này.
Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Tiết Linh Phong có quan hệ rất sâu xa với Tề gia, mà Trì Phương Điển lại là thuộc hạ cũ của Đạm Đài gia.
-Lão Hầu gia, quãng đường từ đây tới Phụng Thiên điện không hề ngắn, vẫn nên để người khác cõng ngài tới đó đi.
Hoài Nam Vương nhìn Đạm Đài Hoàng, giọng nói đầy vẻ quan tâm.
Đạm Đài Hoàng lắc đầu đáp:
-Con đường này ta đã đi vô số lần, mà lần này e rằng sẽ là lần cuối cùng rồi.
-Lão Hầu gia đừng nói những lời như này.
Hoài Nam Vương nói:
-Chỉ cần nghỉ ngơi điều dưỡng nhiều hơn một chút, Lão Hầu gia sẽ sống lâu trăm tuổi thôi. Lão Hầu gia, buổi triều hôm nay, chưa chắc đã kết thúc trong một chốc một lát được. Ngài hiếm có dịp lên triều, hôm nay đương nhiên phải quan sát một chút, giữ lại chút sức lực cho buổi triều đi ạ, đừng tiêu hao quá nhiều sức lực trên đường đi.
Tư Mã Lam cũng gật đầu tiếp lời:
-Lão ca ca, Vương gia nói rất phải, vẫn nên để người cõng huynh đi thì hơn.
Trì Phượng Điển chắp tay nói:
-Mạt tướng cả gan, nguyện cõng Lão Hậu gia vào Điện!
Đạm Đài Hoàng thấy mấy người thuyết phục, cuối cùng cũng gật đầu. Lúc này Trì Phượng Điện mới quay lưng lại, ngồi xổm trên mặt đất, cẩn thận từng chút, cõng Đạm Đài Hoàng lên. Khung xương của Đạm Đài Hoàng rất lớn, dù lão đã già, thân hình vẫn cao lớn như xưa, may mà Trì Phượng Điển khỏe mạnh cường tráng, nếu là người khác, chưa chắc đã cõng nổi Đạm Đài Hoàng.
Rất nhiều người thấy cảnh tượng này, đều âm thầm gật đầu, thầm nghĩ Trì Phượng Điển này luôn nhớ tình xưa, quả là người có tình có nghĩa.
Trì Phượng Điển cõng Đạm Đài Hoàng tiến vào Hoàng thành, quần thần cũng cùng vào thành. Hoài Nam Vương đi bên cạnh Trì Phượng Điển, thỉnh thoảng lại vươn tay đỡ Đạm Đại Hoàng.
Trong lòng mọi người đều biết, Hoài Nam Vương chính là con trưởng của Thái tổ Hoàng đế, mà năm xưa Đạm Đài Hoàng là chiến tướng Thái tổ Hoàng đế coi trọng nhất. Nghe nói mấy năm trước Đạm Đài Hoàng còn từng dâng tấu chương lên Thái Tông Hoàng đế, xin Thái Tông Hoàng đế tuân theo lời hứa năm xưa với Thái Tổ Hoàng đế, lập Hoài Nam Vương làm thái tử. Nhưng việc này là thật hay giả thì chẳng mấy ai biết cả.
Có điều Kim Đao Hầu và Hoài Nam Vương có quan hệ rất sâu xa là điều mà ai ai cũng biết.
Cho dù là Thái Tông Hoàng đế hay là Tiên Hoàng đế thì đều có chút kiêng dè Hoài Nam Vương.
Cho nên mãi tới hiện giờ, mặc dù địa vị Hoài Nam Vương cao quý, Hoàng đế cũng ân sủng Hoài Nam Vương không ngừng, nhưng lại chưa từng để Hoài Nam Vương chạm tới quân đội. Mặc dù trên triều chính, năng lực của Hoài Nam Vương không yếu, nhưng lại không hề có căn cơ quân đội thật sự.
Mà đại lão thần duy nhất xuất thân từ quân đội có quan hệ với Hoài Nam Vương chỉ có thể là Kim Đao Hầu Đạm Đài Hoàng mà thôi.
Chỉ có điều bắt đầu từ thời Thái Tông Hoàng đế, Đạm Đài gia vẫn luôn duy trì khoảng cách với Hoài Nam Vương. Mặc dù hai nhà có quan hệ, nhưng không qua lại thân thiết.
Thật ra trong lòng nhiều người biết rõ, một khi Đạm Đài gia thật sự qua lại thân cận với Hoài Nam Vương thì e là Đạm Đài gia sẽ không được yên ổn như hiện giờ.
Tuy rằng Thái Tông và Tiên Hoàng Đế cho phép Hoài Nam Vương kết bạn, nhưng tuyệt đối không chịu đựng được việc Hoài Nam Vương quá gần gũi với những nhân vật trong quân đội.
Một khi có nhân vật nằm trong quân đội qua lại với Hoài Nam Vương, cho dù Hoàng đế không ra tay với Hoài Nam Vương cũng sẽ chèn ép thậm chí loại bỏ người thân cận với Hoài Nam Vương ấy.
Vì để cục diện chính trị yên ổn của Đế quốc, đây thật sự là chuyện không thể nương tay.
Hoàng thành Đại Sở chia làm quần thể ba kiến trúc lớn gồm Chính Cung, Đông Cung, Tây Cung. Chính cung lại bao bồm Ngoại Triều, Nội Đình, Hậu Điện, giữa đó đều là tầng tầng lớp lớp thành cung.
Tiến vào Hoàng thành, chính là tiến vào Ngoại Triều của Chính Cung, sân lớn khổng lồ trước điện cứ cách ba bước lại có một trạm gác. Cắt ngang nửa sân lớn là một con sông Ngọc Đái, phía trên là chín chiếc cầu làm từ cẩm thạch, đi qua cầu, phía trước chính là cung điện khổng lồ trang nghiêm mà nguy nga, cũng chính là Phụng Chiêu Điện – nơi buổi triều diễn ra.
Tới ngoài Phụng Thiên Điện, sắc trời đã sáng tỏ, quần thần đều đã dựa vào phẩm cấp xếp thành hai hàng quan văn, quan võ. Tề Ninh đứng hàng đầu, thấy một đại thái giám bước ra khỏi cửa điện, cất giọng the thé:
-Quần thần vào điện.
Lúc này, quần thần mới như hai con rồng dài miên man tiến vào trong điện.
Bên trong Phụng Thiên Điện vàng son lộng lẫy, rường cột chạm trổ, thể hiện rõ khí phái hoàng gia, xa xỉ hoa mỹ mà lại không mất đi sự trang nghiêm nên có.
Quần thần chia thành hai hàng ở hai bên, chợt nghe thấy giọng nói the thé khác cất lên:
-Hoàng Thượng giá lâm!
Chúng thần lập tức cúi gập thân người. Tề Ninh đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy tiểu Hoàng đế khoác trên bình long bào màu vàng được một đám cung nữ thái giám vây quanh đi ra từ sườn điện.
Hoàng đế ở Trung Nguyên, như thổ trong ngũ hành, chưởng quản cả vùng đất rộng lớn. Hoàng đế nước Sở tự cho mình là trong sạch, đức độ, chọn màu vàng cho long bào.
Tề Ninh thấy tiểu Hoàng đế còn rất trẻ, nhưng khi từ sườn điện đi ra, mặc dù trong bước đi còn vương chút non nớt, nhưng lại có một phong thái vương giả lộ rõ, bước chân vững vàng, mỗi bước đi đều vô cùng ổn định. Đợi khi tiểu Hoàng đế lên tới phía trên Kim Loan điện, ngồi trên long ỷ màu vàng kim, quần thần đã quỳ rạp trên mặt đất, đồng thanh hô vạn tuế. Long Thái nhìn lướt qua một lượt, phất tay, nói:
-Chúng khanh bình thân.
Nhìn thấy Đạm Đài Hoàng đứng trong hàng ngũ quan viên, đương nhiên tiểu Hoàng đế rất kinh ngạc, lập tức đứng dậy, vội vàng bước xuống từ Kim Loan điện. Trong lúc quần thần đang lấy làm lạ, chỉ thấy tiểu Hoàng đế chạy tới bên cạnh Đạm Đài Hoàng, nhanh chóng đưa tay đỡ lão dậy, nói:
-Lão Hầu gia, sao... sao khanh cũng tới? Sức khỏe có ổn không?
Chúng thần đều ngẩn ra, thầm nghĩ nếu thật sự muốn đỡ Kim Đao lão Hầu gia dậy thì dặn dò thái giám là được rồi, đâu cần Hoàng đế phải đích thân xuống đỡ? Nhưng có một số quan viên hơi gật gù, thầm nghĩ Hoàng đế yêu thương lão thần, không phải là một thiếu niên kiêu ngạo, thật không tồi.
Đàm Đài Hoàng thụ sủng nhược kinh, vội vã đáp:
-Đa tạ Hoàng thượng, đa tạ Hoàng thượng.
Tiểu Hoàng đế đỡ Đạm Đài Hoàng dậy, phất tay ra lệnh:
-Lão Hầu gia tuổi tác đã cao, sức khỏe không còn tốt, không thể đứng lâu được. Người đâu, ban ghế cho lão Hầu gia!
Đạm Đài Hoàng mấp máy môi, còn chưa lên tiếng, tiểu Hoàng đế đã nói:
-Lão Hầu gia, trẫm không biết hôm nay khanh muốn tới đây, nếu không trẫm phái người tới đón khanh là được rồi. Đúng rồi, sức khỏe khanh vẫn ổn chứ? Trẫm vẫn luôn nhớ mong khanh.
Tề Ninh thấy vậy, cảm thấy buồn cười, tiểu Hoàng đế này quả nhiên rất thông minh. Một màn này, cho dù là phát ra từ đáy lòng hay là giả vờ thì cũng là điểm cộng vô cùng lớn. Chẳng những khiến người ta thấy tiểu Hoàng đế vô cùng quan tâm tới thần tử, hơn nữa còn ít nhiều khiến Đạm Đài Hoàng thấy cảm động.
Tiểu Hoàng đế đích thân dìu lão, hơn nữa còn ban ghế ngồi cho lão, đó là cho lão mặt mũi.
Hoàng đế vừa đăng cơ không lâu, lòng người chưa ổn, đối xử tốt với lão thần tử đương nhiên cũng sẽ khiến những thần tử khác cảm động lây.
Thái giám trong điện bưng cái ghế tới, Hoàng đế đích thân dìu Đạm Đài Hoàng ngồi xuống rồi mới xoay người trở lại trên long ỷ.
Tiểu Hoàng đế nhìn lướt qua chúng thần một lượt rồi mới nói:
-Hôm nay tảo triều, các khanh có việc hãy cứ tấu lên, trẫm mới đăng cơ, chưa rành mọi việc. Trấn Quốc Công, khanh hãy trình tấu chương gấp lên trước, mọi người cũng tiện bàn bạc hơn.
Tư Mã Lam khom người nói:
-Lão thần tuân chỉ.
Rồi hơi xoay người, lên tiếng:
-Có vị nào muốn trình tấu chương gấp lên chăng?
Chưa dứt lời, đã nghe thấy có người nói:
-Thần có chuyện muốn bẩm tấu!
Rồi có một người lập tức bước ra khỏi hàng ngũ các vị quan viên.
Vị này tuổi quá ngũ tuần, thân mình gầy cao, cầm tấu chương trong tay, bước lên rồi quỳ rạp xuống đất.
Không ít người đều nhíu chặt mày, Long Thái thì lại liếc qua Tề Ninh bên này một cái, rồi mới thong dong bình tĩnh, mỉm cưởi hỏi:
-Triệu ái khanh có chuyện gì khởi tấu?
-Thần Ngự sử trung thừa của Ngự sử đài Triệu Bang Diệu, muốn dâng tấu chương vạch tội Cẩm Y Hầu.
Giọng nói của vị lão thần kia rất quả quyết:
-Cẩm Y Hầu bao che cho loạn phỉ, phụ lòng triều đình. Thần xin Hoàng thượng hãy nghiêm trị.
Tề Ninh lườm họ Triệu kia một cái, cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ ngày đầu tiên lão tử vào triều, tấu chương đầu tiên nghe được lại như một đao, trực tiếp hướng thẳng vào lão tử, lần đầu tiên lên triều này quả thật khiến người ta suốt đời khó quên mà.
Thấy không ít người đã nhìn về phía mình, Tề Ninh chỉ cụp mắt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, bình tĩnh tự nhiên, hoàn toàn không lộ ra chút lo lắng nào, cứ như người Triệu Bang Diệu kia muốn vạch tội chẳng phải hắn vậy.
Long Thái thản nhiên nói:
-Triệu ái khanh, lúc trước khanh dâng lên tấu chương, trẫm cũng đã xem rồi, loạn đảng mà khanh nói là chỉ Hắc Liên Giáo ư?!
-Đúng thế.
Ngữ khí Triệu Bang Diệu đầy vẻ chắc chắn, cất cao giọng nói tiếp:
-Hắc Liên Giáo hạ độc sinh linh, là yêu tà quấy phá. Cẩm Y Hầu chẳng những không diệt đồ loạn phỉ như vậy cho triều đình, trái lại còn bao che cho đám yêu phỉ này, khiến người ta không thể ngờ nổi.
Thần xin Hoàng thượng hãy chất vấn Cẩm Y Hầu ngay trên triều, tại sao lại bao che cho loạn phỉ?
Rốt cuộc tấm lòng ngài ấy nằm ở nơi nào?
Quần thần lúc này mỗi người một vẻ mặt khác nhau, suy nghĩ cũng chẳng ai giống ai.
Có người thấy Triệu Thiết Đản (gan sắt) bỗng nhiên dâng tấu chương vạch tội, mà đối tượng lại là Cẩm Y hầu thì có chút vui sướng trên nỗi đau khổ của người khác. Cũng có người nhíu chặt đôi mày, còn có người y như viết rõ hai chữ “ghét bỏ” lên trên mặt.
Triệu Bang Diệu được Tiên Hoàng Đế coi trọng, không những dám vạch tội người ta, hơn nữa còn dám chỉ mặt nói thẳng, không chút kiêng dè sợ hãi, nên được mọi người gọi là “Thiết Đản”. Mấy năm nay, họ Triệu đã vạch tội không ít người, quan viên trong triều có khá nhiều người ghét họ Triệu.
Có người nghĩ thầm trong lòng, Triệu Bang Diệu này đã lâu không vạch tội người ta, hôm nay vạch tội thì lại trực tiếp nhằm thẳng vào Cẩm Y Hầu mới kế tục tước vị không lâu, hôm nay mới lần đầu vào triều. Xem ra hôm nay vị Cẩm Y Hầu này cũng chẳng được lợi lộc gì rồi, thế nào cũng bị họ Triệu này lột mất một lớp da.

Bạn cần đăng nhập để bình luận