Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1375: Ai có thể giết hắn

?
Võ Lâm Vệ cùng nhau tiến lên, vây đám người Tề Ninh lại.
Tề Ninh và mấy tên thủ hạ đều mặc y phục dạ hành, vừa nhìn đã thấy có vấn đề lớn. Trái lại trang phục đám ám vệ trong cung kia đặc biệt, đều là người trong cung, nhất thời Võ Lâm Vệ không đoán được thân phận của đám người Tề Ninh, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ vây đám người lại. Có người thả tín hiệu ra, gọi đồng bạn gần đó tới chi viện.
Tề Ninh nhìn lướt qua, trong lòng hắn biết năng lực của những Võ Lâm Vệ này, không có khả năng tạo thành bất kỳ uy hiếp nào đối với mình. Một khi ra tay, đơn giản là tăng thêm một vài thi thể mà thôi. Quan trọng nhất chính là nếu như mình thực sự ra tay với Võ Lâm Vệ, vậy thì tội danh vào cung hành thích kia sẽ hoàn toàn vững vàng rồi.
- Trì Phượng Điển ở đâu?
Tề Ninh lạnh nhạt hỏi:
- Bảo hắn tới gặp ta!
Hắn gọi thẳng tên Thống lĩnh Võ Lâm Doanh, càng khiến đám Võ Lâm Vệ giật mình. Đám người này không nhìn ra thân phận Tề Ninh cao hay thấp, có người trầm giọng hỏi:
- Ngươi là người phương nào
Lại nghe có người thất thanh nói:
- Hắn… hắn chính là Tề Ninh!
Tề Ninh cười nhạt một tiếng, nói:
- Không sai, ta chính là Tề Ninh!
Lời vừa nói ra, đám Võ Lâm Vệ lập tức kinh hô. Có người không kìm được lui về phía sau, giống như người trước mắt này chính là quái vật. Còn có người hét lớn:
- Thích khách ở đây, ở đây!
Võ Lâm Vệ xông vào trong cung, mục đích chính là bắt Tề Ninh. Các đội Võ Lâm Vệ tìm kiếm trong cung, nghe được tiếng la bên này, đám Võ Lâm Vệ gần đó nhanh chóng xông tới nơi này. Chỉ trong chốc lát, hơn trăm tên Võ Lâm Vệ đã vây quanh nơi này.
Tề Ninh lại bình thản, cũng không hành động thiếu suy nghĩ.
Một tên Giáo Úy Võ Lâm Vệ nắm chặt đao trong tay, trầm giọng nói:
- Thống lĩnh có lệnh, Tề Ninh vào cung hành thích, người lấy được thủ cấp, thưởng tiền… !
- Ai dám?
Lời còn chưa dứt, Tề Ninh đã lạnh băng nói. Mặc dù giọng nói của hắn không lớn, nhưng sát ý bừng bừng. Đám Võ Lâm Vệ bị khí thế thong dong lạnh lùng của Tề Ninh chấn nhiếp, nhất thời quả thực không dám xông về phía trước.
- Đi gọi Trì Phượng Điển.
Tề Ninh nói:
- Ta chờ hắn ở nơi này!
Mấy tên Giáo Úy Võ Lâm nhìn nhau. Một người trong số đó gật đầu, lập tức có hai người nhanh chóng lui ra, chạy đi như bay.
Lúc trước Trì Phượng Điển mang theo ba trăm Võ Lâm Vệ tới huyện thành Hội Trạch, muốn tru sát Tề Ninh, nhưng lại tổn thất nặng nề, mấy chục người bị giết. Trong số đám Võ Lâm Vệ chung quanh, có binh tướng tham dự vây giết Tề Ninh ngày đó. Họ từng tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Tề Ninh. Ba trăm Võ Lâm Vệ vây giết Tề Ninh lúc trước cũng không chiếm được chỗ tốt nào, hiện giờ chẳng qua chừng một trăm người, vả lại bên cạnh Tề Ninh còn có tùy tùng, thực sự chém giết, quả thực không có chỗ tốt.
Thần sắc đám Võ Lâm Vệ khác nhau, có người nhìn chằm chằm, đó là người chưa được chứng kiến thủ đoạn của Tề Ninh. Cũng có người lộ vẻ hoảng sợ trong mắt, đó là nhớ tới cảnh tượng Tề Ninh đại sát tứ phương không lâu trước đây.
Tề Ninh không hành động thiếu suy nghĩ, Võ Lâm Vệ chạy tới chi viện nơi này ngày càng nhiều. Sau một lát, không ngờ có tới mấy trăm người, vây đám người Tề Ninh chặt như nêm cối.
Số lượng ám vệ không nhiều sắc mặt đều nghiêm túc.
Chức trách của ám vệ chính là ứng phó hết thảy người nào tự tiện vào nội cung, mặc kệ đối phương từ đâu tới, chỉ cần không có chiếu lệnh của Hoàng đế, tiến vào nội cung tức là mưu phản, ám vệ có chức vụ tru sát phản nghịch. Những Võ Lâm Vệ này tiến vào nội cung, còn không lấy ra chiếu lệnh của Hoàng đế, giống như là tự tiện vào cung.
Những ám vệ này giao lưu với nhau bằng ánh mắt, cũng đã quyết định chủ ý. Nếu chờ một lát Thống lĩnh Võ Lâm Vệ Trì Phượng Điển không lấy ra được chiếu lệnh hạ chỉ Võ Lâm Vệ vào nội cung của Hoàng đế, đó chính là mưu phản. Dù đối phương người đông thế mạnh, cũng chỉ có thể cùng tiến cùng lui với Tề Ninh. Thế nhưng nếu Trì Phượng Điển thực sự lấy ra được chiếu lệnh, đó chính là phụng chỉ làm việc, đương nhiên phải giúp đỡ Võ Lâm Vệ bắt Tề Ninh.
Tề Ninh cũng không chờ quá lâu.
Đi vào cung lần này chính là do Trì Phượng Điển tự mình dẫn đội. Ngoại trừ giữ lại binh sĩ thủ vệ các cửa hoàng thành, các Võ Lâm Vệ khác gần như đều được điều vào cung.
Trì Phượng Điển biết được sự lợi hại của Tề Ninh, nếu binh lực không đủ, giống như chịu chết trước mặt Tề Ninh.
Trì Phượng Điển mặc giáp trụ, bước nhanh tới dưới sự vây quanh của thuộc cấp. Nhìn thấy Thống lĩnh đại nhân xuất hiện, Võ Lâm Vệ lập tức nhường ra một con đường. Thế nhưng Trì Phượng Điển không tới quá gần Tề Ninh, dừng lại cách khoảng bảy tám bước, nhìn chằm chằm Tề Ninh, thần sắc lạnh lùng, cũng không nói nhiều, lấy một đạo chiếu thư trong ngực, mở ra cao giọng nói:
- Hoàng đế chiếu viết: Tề Ninh cấu kết địch quốc, mưu đồ tự lập, tâm tư đáng chết. Hôm nay hắn vào cung ý đồ hành thích, tà tâm rõ rành rành. Chiếu lệnh tướng sĩ các Bộ Đại Sở ta tru sát nghịch tặc, khâm thử!
Ám vệ sau lưng Tề Ninh nghe được Trì Phượng Điển tuyên chiếu, lập tức chậm rãi lui lại, kéo dài khoảng cách với Tề Ninh.
Tề Ninh mặt không đổi sắc, thậm chí miệng mỉm cười, hỏi:
- Trì Phượng Điển, Hoàng thượng ở đâu?
Trì Phượng Điển thu hồi chiếu thư, cười lạnh nói:
- Ngươi đầu hàng địch phản quốc, còn mặt mũi nào đi gặp Hoàng thượng? Tề Ninh, Hoàng thượng khoan hậu, có ý chỉ khác, nếu ngươi bỏ khí giới tự trói, có thể khoan thứ Tề gia, sẽ không liên lụy người nhà của ngươi, nếu không… !
- Không cần phải vội vàng.
Tề Ninh nhìn chằm chằm Trì Phượng Điển:
- Ta hỏi ngươi, đạo ý chỉ này của ngươi, là Hoàng thượng tự tay giao cho ngươi sao Còn có, ngươi nói Hoàng thượng có ý chỉ khác, là Hoàng thượng tự mình hạ chỉ với ngươi sao?
Trì Phượng Điển một tay nắm chặt chuôi bội đao bên hông, lạnh lùng nói:
- Vậy có gì khác biệt?
- Có phải ý chỉ của Hoàng thượng thật hay không, ta muốn biết rõ ràng.
Tề Ninh thản nhiên nói.
Trì Phượng Điển hừ lạnh một tiếng, nói:
- Là Hoàng thượng tự mình hạ chỉ với ta.
Tề Ninh nhìn chằm chằm Trì Phượng Điển, không nói gì. Trì Phượng Điển lạnh lùng nói:
- Tề Ninh, ngươi còn không bỏ khí giới tự trói sao
Tề Ninh rốt cuộc thở dài nói:
- Trì Phượng Điển, ta vốn cho rằng ngươi cũng bị người khác lừa gạt, luôn mơ mơ màng màng. Hiện giờ xem ra thực sự không phải như thế, ngươi phản bội Hoàng thượng, phản bội Đại Sở.
Khóe mắt Trì Phượng Điển hơi nháy. Tề Ninh vẫn nhìn chằm chằm vào mắt gã nói:
- Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi có thể hoàn toàn tỉnh ngộ lấy công chuộc tội, sau này ta có thể cầu tình với Hoàng thượng cho ngươi. Nếu không… !
Đôi mắt hắn lạnh lùng:
- Hôm nay ta sẽ phải trừ gian cho nước!
Đám người chung quanh nghe vậy, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Mấy trăm Võ Lâm Vệ vây quanh người này, lại có càng nhiều Võ Lâm Vệ đang tới chi viện nơi này, cho dù võ công người này có lợi hại hơn nữa, thế nhưng bị mấy trăm tên Võ Lâm Vệ vây khốn thâm cung, đó là chắp cánh cũng không thể bay được.
Rõ ràng cùng đường mạt lộ, nhưng Tề Ninh vẫn còn dõng dạc ở nơi này, nói muốn cho Trì Phượng Điển một cơ hội. Rất nhiều binh sĩ nghĩ thầm có phải Tề Ninh sợ hãi nên hồ đồ rồi hay không?
Trì Phượng Điển dường như cũng cảm thấy Tề Ninh nói khoác mà không biết ngượng, gã cười nói:
- Lần trước để ngươi chạy trốn, hôm nay nếu ngươi còn muốn trở về từ cõi chết, đó chính là suy nghĩ hão huyền, Tề Ninh, ngươi… !
Gã còn chưa nói xong, đã thấy Tề Ninh chậm rãi nâng một tay lên. Chung quanh có binh sĩ giơ đuốc, tất cả mọi người thấy rõ ràng, ngón tay cái và ngón trỏ của Tề Ninh kẹp một thứ, dưới ánh lửa, ánh bạc lóng lánh, đó là một trang sức hình kiếm màu bạc, nhỏ nhắn tinh xảo.
Đám binh sĩ nhìn nhau, thực sự không hiểu rõ Tề Ninh đang muốn làm gì.
Trì Phượng Điển nhìn chằm chằm Ngân Kiếm trong tay Tề Ninh, đôi mắt mờ mịt, hiển nhiên không hiểu Tề Ninh có ý gì. Gã cau mày nói:
- Tề Ninh, ngươi làm cái quái gì vậy?
- Trì Phượng Điển phản quốc, ai có thể giết hắn?
Tề Ninh lạnh lùng nói.
Chung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, Trì Phượng Điển khẽ giật mình, sau đó cười nói:
- Ngươi muốn dựa vào món đồ trang sức này để giết ta sao?
- Ai có thể giết hắn!
Tề Ninh lại hô một tiếng chói tai.
Đúng lúc này, liền nghe một giọng nói lạnh lùng:
- Để ta giết hắn!
Giọng nói này xuất hiện cực kỳ đột nhiên. Mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, liền thấy trong số thuộc cấp đằng sau có một bóng người đột nhiên xông lên như báo săn, đại đao trong tay đã sớm rời vỏ. Trì Phượng Điển đã cảm giác được kình phong chợt nổi lên sau lưng, nhưng hiển nhiên không nghĩ tới trong số thuộc cấp của mình lại có người xuống tay với mình. Gã thình lĩnh quay người, còn chưa thấy rõ người tới, ánh đao lướt qua, một cái đầu người đã bay lên, đao kia chém thủ cấp Trì Phượng Điển cực kỳ dứt khoát, không chút do dự, ra tay quả quyết tàn nhẫn.
Đầu người bay ra, thân thể Trì Phượng Điển vẫn đứng thẳng, chỗ đầu bị chém máu tươi phun ra như suối. Biến cố này quả nhiên không thể tưởng tượng được. Đám người chung quanh lập tức ngẩn người, không ai động đậy chút nào.
Tề Ninh thấy có người ra đao chém Trì Phượng Điển, trái tim rốt cuộc buông lỏng.
Hắn để người tìm Trì Phượng Điển tới, đã chuẩn bị sẵn sử dụng Ngân Kiếm. Năm đó Tiên đế ban Ngân Kiếm cho Hướng Thiên Bi, nói sắp xếp sát chiêu bên người Trì Phượng Điển. Chỉ cần Ngân Kiếm xuất hiện, hỏi một câu ai có thể giết gã ngay trước mặt Trì Phượng Điển, nếu sát chiêu kia ở bên cạnh, chắc chắn sẽ liều lĩnh ra tay.
Tề Ninh không có cách nào xác định hai người Tiên đế sắp xếp có đi theo bên người Trì Phượng Điển tối hay hay không. Nhìn thấy Trì Phượng Điển mang theo rất nhiều thuộc cấp tới, hắn có chút hi vọng.
Hắn lấy Ngân Kiếm ra, quát hỏi, quả nhiên có người ra tay, lúc này mới xác định Ngân Kiếm quả nhiên là diệu chiêu mà Tiên đế phòng ngừa chu đáo.
Sau khi kinh ngạc một hồi, liền nghe loang choang một trận. Rất nhiều thủ hạ thuộc cấp của Trì Phượng Điển đã vây quanh sát thủ kia, lưỡi đao nhắm ngay người kia. Có người quát lớn:
- Dư Biệt Cổ, ngươi… ngươi muốn tạo phản sao?
Người ra tay chém giết Trì Phượng Điển tuổi hơn bốn mươi, xem giáp trụ chính là một Giáo Úy Võ Lâm.
Võ Lâm Doanh thiết lập một Thống lĩnh, ba Phó Thống lĩnh, mười hai tên Giáo Úy khác. Giáo Úy trong Võ Lâm Doanh không tính là tướng lãnh cao cấp gì, chỉ là chưa ai từng nghĩ tới một Giáo Úy Võ Lâm không quá thu hút lại dám ra tay chém giết Thống lĩnh đại nhân. Càng khiến không ít người giật mình chính là, Dư Biệt Cổ này xưa nay lão luyện thành thục, làm người khiêm tốn, bình thường không nói nhiều, nhưng làm việc lại lão luyện, rất được Trì Phượng Điển coi trọng.
Lúc trước Ngô Đạt Lâm còn ở Võ Lâm Doanh, người duy nhất có thể cản tay Trì Phượng Điển. Trong mười hai tên Giáo Úy, có mấy người đều là thân tín của Ngô Đạt Lâm. Khi đó Dư Biệt Cổ lại luôn trung thành với Trì Phượng Điển, được coi là thuộc cấp tâm phúc của Trì Phượng Điển. Sau đó Ngô Đạt Lâm bị điều khỏi Hắc Lân Doanh, Trì Phượng Điển liền một lời chắc chín tại Võ Lâm Doanh. Lúc ấy không ít người cảm thấy rất có thể Trì Phượng Điển sẽ đề bạt Dư Biệt Cổ thay thế vị trí Phó Thống lĩnh sau khi Ngô Đạt Lâm rời đi. Mặc dù sau đó có người khác thay thế, nhưng trong Võ Lâm Doanh, ai cũng không dám coi thường Dư Biệt Cổ.
Ai có thể nghĩ tới, Dư Biệt Cổ vẫn luôn được Trì Phượng Điển tín nhiệm, hôm nay lại ra tay chém giết Trì Phượng Điển.
Người này điên rồi!

Bạn cần đăng nhập để bình luận