Cẩm Y Xuân Thu

Chương 915: Ly biệt

Điền phu nhân từ phía sau đi vào phòng, Điền Phù liền đứng dậy.
Đường Nặc cũng khẽ gật đầu với Điền phu nhân, nói:
- Phu nhân không cần lo lắng, ta sẽ trông nom cẩn thận cho con bé.
Điền phu nhân cảm kích nói:
- Đường cô nương, ta cũng không biết phải tạ ơn ngươi như thế nào cho phải.
- Cũng không cần phải cảm tạ ta.
Đường Nặc đưa mắt về phía Tề Ninh:
- Đây là Cẩm Y hầu phủ, phu nhân cảm tạ Hầu gia là được rồi.
Điền phu nhân hơi ngượng, nhìn về phía Tề Ninh, thấy hắn cũng không nhìn về phía mình, trong lòng càng bất an, nhưng vẫn nói với Tề Ninh:
- Hầu gia, cảm tạ ngài!
Tề Ninh chỉ khẽ “ừ” một tiếng, có vẻ rất lãnh đạm, rồi nhìn Đường Nặc mỉm cười:
- Thương thế của Đường cô nương đã bình phục hoàn toàn chưa?
Lần trước Đường Nặc bị Đoàn Thanh Trần đâm một đao bên hông, hơn nữa nàng còn bị trúng độc dược, may mà Tề Ninh giúp nàng giải độc kịp thời. Đường Nặc rất điềm tĩnh, khẽ gật đầu, nói:
- Không còn đáng ngại nữa.
- Vậy thì tốt rồi.
Tề Ninh cười nói:
- Ngày mai ta có việc phải rời kinh, có thể phải mất mấy ngày mới trở về, nhờ Đường cô nương trông nom bên Hầu phủ một chút.
Đôi mắt xoay chuyển, Đường Nặc kinh ngạc:
- Ngươi muốn rời kinh?
Tề Ninh khẽ gật đầu. Đường Nặc cũng không hỏi hắn đi đâu, suy nghĩ một chút, nàng bước tới lấy một cái bình sứ nhỏ đưa cho Tề Ninh. Biết những thứ Đường Nặc đưa cho đều là linh đan diệu dược, Tề Ninh cũng không chối từ, thoải mái nhận lấy và cất vào trong ngực, cười nói:
- Đường cô nương rộng rãi như vậy, ta cũng không khách khí.
- Ta chỉ hy vọng ngươi sẽ không dùng tới nó, mang theo để phòng xa thôi.
Đường Nặc dịu dàng nói:
- Đó là thuốc kim sang cầm máu, hiệu quả cầm máu rất tốt, hơn nữa không để lại sẹo.
- Đa tạ, đa tạ!
Tề Ninh gật đầu:
- Sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành, bây giờ ta đến là để từ biệt ngươi.
- Được!
Đường Nặc nói ngắn gọn:
- Thuận buồm xuôi gió!
Tề Ninh cũng không nói nhiều, lại hướng về phía Điền Phù, cười nói:
- Điền cô nương, ngươi cứ yên tâm ở đây, cần gì cứ nói với người trong phủ. Ở bên Đường cô nương, không những mắt cô được chữa khỏi, mà chỉ cần cô để tâm, nói không chừng còn có thể học được một chút y thuật của Đường cô nương, cho dù chỉ một chút, cũng có thể được lợi cả đời.
Khóe môi Đường Nặc hiện ra một nụ cười rất nhẹ, nhìn Đường Phù nói:
- Đừng nghe hắn nói, y thuật của ta không cao như vậy đâu.
Bệnh mắt của Điền Phù tuy chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng cũng đã hồi phục được bảy, tám phần, nàng rất bái phục y thuật của Đường Nặc. Trước đây, tính tình nàng nóng nảy, là do mắt bị bệnh mà ra. Hôm nay, bệnh của nàng đã chuyển biến tốt đẹp, tâm tình rất tốt, tính tình cũng thay đổi rất nhiều, nàng nói với Đường Nặc:
- Hầu gia nói rất đúng. Đường tỷ tỷ, hay là ta bái tỷ làm thầy, học y thuật của tỷ?
Đường Nặc ngẩn người, Tề Ninh cũng thấy hứng thú, cười nói:
- Đường cô nương, cũng không phải là ta xúi bẩy đâu, Điền cô nương biết ngươi y thuật cao minh, muốn bái ngươi làm thầy, đây là chuyện tốt mà!
Lúc này Điền phu nhân cũng hết sức kích động.
Đương nhiên nàng biết y thuật của Đường Nặc cao siêu như thế nào, vì dù sao nàng cũng xuất thân từ nghề dược. Do Điền Phù bị bệnh, Điền phu nhân tiếp xúc với Đường Nặc còn nhiều hơn một chút so với Tề Ninh, nàng biết rằng, cho dù ở nơi kinh thành tàng long ngọa hổ này, cũng rất ít người bì kịp y thuật của Đường Nặc.
Đối với Đường Nặc, không những Điền phu nhân lòng đầy cảm kích mà còn rất kính phục. Lúc này, thấy Điền Phù có cơ hội trở thành đệ tử của Đường Nặc, đương nhiên là trong lòng nàng hết sức kích động..
Nếu như Điền Phù có thể bái Đường Nặc làm thầy, cho dù chỉ học được sơ sài, thì cũng đủ để Điền phu nhân tự hào rồi.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, Điền Phù mở to hai mắt, nhìn Đường Nặc với vẻ hết sức mong đợi. Đường Nặc hơi trầm ngâm một lát, cuối cùng nói:
- Việc bái sư cũng không gấp, nếu ngươi thích học y, thì trước tiên có thể theo ta thử một thời gian, nếu như sau thời gian đó, ngươi vẫn muốn học tiếp, thì nhắc lại chuyện bái sư cũng không muộn.
Điền Phù rất vui mừng, Điền phu nhân cũng rất kích động, vội vàng nói:
- Đường cô nương, thật sự là rất đa tạ ngươi, ta…
Nhất thời, nàng cũng không biết nói như thế nào để bày tỏ sự cảm kích của mình.
Tề Ninh cũng cười nói:
- Điền cô nương, nếu Đường cô nương đã bằng lòng nhận ngươi, ngươi hãy chăm chỉ mà học.
Muốn trở thành môn hạ của Đường cô nương, không phải là chuyện dễ dàng, nếu như học hành thờ ơ, sợ rằng Đường cô nương sẽ không nhận đâu.
Thật ra hắn biết Đường Nặc không nhận đồ đệ một cách tùy tiện, rất có thể nàng sẽ khảo sát Điền Phù một thời gian, cho nên hắn mới nhắc nhở Điền Phù phải chăm chỉ.
Đương nhiên Điền phu nhân hiểu được ý tứ của Tề Ninh, nàng cũng biết, nếu không có Tề Ninh, con gái của mình cũng không có được cơ duyên to lớn này, tất nhiên nàng rất cảm kích Đường Nặc, đồng thời cũng rất cảm kích Tề Ninh.
Sau khi rời khỏi nơi ở của Đường Nặc, Tề Ninh mới bước được mấy bước, Điền phu nhân đã đuổi theo sau, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy cảm kích. Thấy Tề Ninh không có ý định dừng lại, nàng bèn gọi:
- Hầu gia, ngài chờ một chút!
Tề Ninh dừng bước, quay đầu lại, môi nở nụ cười, hỏi:
- Phu nhân có việc muốn nói ư? - Hầu gia, ban nãy rất đa tạ ngài.
Với vẻ hơi lúng túng, nàng lại nói:
- Nếu không nhờ có ngài, Đường cô nương…
Tề Ninh lắc đầu:
- Không cần cảm tạ ta. Đây là duyên phận giữa Điền cô nương và Đường cô nương, tuy nhiên ta cũng không biết rốt cuộc Đường cô nương có thu nhận Điền cô nương hay không.
- Bất luận thế nào, cũng đều do Hầu gia hỗ trợ.
Điền phu nhân nói năng hơi lộn xộn:
- Không có ngài, Đường cô nương cũng không nhận!
- Phu nhân, sáng mai còn phải lên đường, ta còn có chút việc phải làm.
Tề Ninh ngắt lời:
- Nếu phu nhân không còn chuyện gì khác, ta xin cáo từ trước.
Điền phu nhân “A” một tiếng, nhất thời cũng không biết nên nói gì. Tề Ninh chỉ nhìn nàng khẽ gật đầu, cũng không nói gì thêm, liền thong thả bước đi. Điền phu nhân giơ tay lên, muốn gọi hắn lại, rồi lại không biết nên nói gì, đành bất đắc dĩ nhìn Tề Ninh rời đi. Nàng thấy Tề Ninh đột nhiên hơi đổi thái độ với mình, trong lòng mơ hồ cảm thấy hơi khó chịu. Lúc này Tề Ninh đang cười thầm.
Đương nhiên hắn hiểu rõ, từ lâu Điền phu nhân đã biết hắn có ý muốn thân cận với nàng. Ban đầu, Tề Ninh tỏ ra rất chủ động, luôn biểu lộ tình cảm đối với Điền phu nhân, nhưng hắn biết rõ, muốn nắm lấy trái tim một phụ nữ, hoàn toàn không nên quá mức chủ động từ đầu đến cuối.
Chủ động quá mức, thì sẽ trở nên mất giá.
Bây giờ đã đến lúc hắn nên giữ khoảng cách như gần như xa. Vào thời điểm này, nếu như hắn tỏ vẻ lãnh đạm đối với Điền phu nhân một chút, thì sẽ hiệu quả hơn so với chủ động thân cận nàng. Mánh khóe này hắn biết rất rõ, nhưng Điền phu nhân lại không có kinh nghiệm về mặt này, nàng cứ ngỡ Tề Ninh hơi bất mãn nàng, cho nên mới cố ý tỏ vẻ lãnh đạm. Vô hình trung, nàng dễ dàng rơi vào cạm bẫy tình cảm do Tề Ninh sắp bày mà không hay biết.
Hành lý của Tề Ninh đã có người hầu sắp xếp, hắn trở lại phòng mình, châm ngọn đèn dầu, rồi lấy bản nhạc phổ do phu nhân sao chép ra xem.
Ngoại trừ chép lại Địa Tạng nhạc phổ hoàn chỉnh, Điền phu nhân còn chép lại cả hai từ khúc được ẩn giấu trong đó. Tề Ninh không tinh thông âm nhạc, nhưng nhìn thấy hai từ khúc được ghi chép lại một cách đầy đủ, trong lòng càng thầm khen Điền phu nhân. Tuy nhiên sau đó hắn lại cảm thấy ngờ vực, thầm nghĩ nếu ngay cả Điền phu nhân cũng có thể phát hiện ra hai từ khúc ẩn giấu trong Địa Tạng nhạc phổ, thì cho thấy Tạng nhạc phổ này cũng không phải là thần bí cho lắm.
Lệnh Hồ Húc từng nói trong Địa Tạng nhạc phổ có ẩn giấu tung tích của thiên thư, bây giờ xem ra, dường như chuyện này có không thật rồi.
Tuy nhiên hắn biết, trên thực tế có rất nhiều người rất muốn có được Địa Tạng nhạc phổ này, vật có thể khiến họ khao khát đoạt lấy, đương nhiên sẽ phải là vật quá đơn giản, chẳng lẽ trong hai từ khúc này còn ẩn giấu huyền cơ (đạo lý huyền diệu) nào đó?
Nhưng trong lúc này, việc cấp bách nhất là phải đến Đông Hải điều tra cái chết của Đạm Đài Chích Lân, không có thời gian tìm tòi sự huyền diệu của Địa Tạng khúc phổ, bây giờ đành phải chờ đến khi trở về rồi sẽ tìm tòi sau.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Tề Ninh liền dậy thu xếp ổn thỏa rồi bước ra cửa. Nhìn thấy Cố Thanh Hạm đi tới, Tề Ninh đi tới nghênh đón, nhẹ giọng hỏi:
- Sao Tam nương dậy sớm vậy?
Đêm qua có ngủ ngon không?
Cố Thanh Hạm nhìn thấy xung quanh không có ai, liền đưa tay ra chỉnh lại y phục cho Tề Ninh.
Trong lòng cảm thấy ấm áp, Tề Ninh dịu dàng nói:
- Tam nương, nghe nói bên Đông Hải có nhiều đặc sản, người thích thứ gì cứ nói với ta, khi trở về ta sẽ mang về cho người. À, nhất định Đông Hải có nhiều trân châu, để ta xem có thể mang về một ít trân châu thượng hạng, nghe nói bột trân châu có thể vĩnh viễn giữ được vẻ thanh xuân!
Cố Thanh Hạm trợn mắt, thấp giọng hỏi:
- Ý ngươi muốn nói là ta già rồi chứ gì?
- Không phải như vậy.
Tề Ninh nhìn khuôn mặt mỹ miều của Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Trông Tam nương như một cô nương mười tám tuổi, dung mạo xinh đẹp và tươi trẻ, không ai bì được.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, cho dù là cô nương mười bảy, mười tám tuổi, cũng không mê người bằng Tam nương của ta.
Cố Thanh Hạm thầm buồn cười, nhưng cũng đã quen với mồm mép láu lỉnh của Tề Ninh, nàng hạ giọng gắt khẽ:
- Đừng nói nhảm. Ngươi cũng đừng lo tìm kiếm thứ này thứ nọ cho ta, trong Hầu phủ không thiếu thứ gì, không cần ngươi mang về.
Ngươi rời nhà, chỉ cần hết sức bảo trọng là được, tuy là có việc công, nhưng cũng không nên gây thêm chuyện, kẻo lại gặp rắc rối ở bên đó.
Tề Ninh cũng không nghĩ là Cố Thanh Hạm nhiều lời, mà ngược lại trong lòng hắn cảm thấy rất ấm áp. Hắn gật đầu, nói:
- Tam nương đừng lo, ta sẽ nhanh chóng trở về.
- Ừm!
Cố Thanh Hạm khẽ ừ, ngẩng lên nhìn trời, nói:
- Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, mau lên đường đi, đi sớm về sớm.
Tề Ninh nghe giọng nói dịu dàng của Cố Thanh Hạm, không cầm lòng được, bèn thấp giọng hỏi:
- Tam nương, người…người sẽ nhớ ta chứ?
- Nhớ cái đầu ngươi!
Cố Thanh Hạm lườm hắn; - Đừng dông dài nữa, mau lên đường đi!
Tề Ninh khẽ cười nói:
- Tam nương không nói, ta cũng biết mà. Trong lòng người nhất định sẽ nhớ ta, giống như mỗi ngày ta đều nhớ người vậy.
Hắn ghé sát tới, Cố Thanh Hạm tưởng hắn muốn làm chuyện không đứng đắn, liền định né tránh, nhưng Tề Ninh thấp giọng nói:
- Tam nương, người phải chú ý bên phía Phật đường một chút, nhớ đừng để người khác tới gần.
Hiện giờ Tề Ninh cũng không còn lo lắng về Thái phu nhân, dù sao thì sau khi lão thái bà uống độc dược của Thu Thiên Dịch, đã biến thành cái xác không hồn, không còn khả năng khôi phục thần trí, nhưng hắn không quên Đầu trâu Mặt ngựa.
Tuy Đầu trâu Mặt ngựa đã chết, nhưng họ có quan hệ với Đại Quang Minh Tự, hẳn là trước đây vẫn có người ngầm liên lạc với hai người, Tề Ninh lo rằng hôm nay hai người đột nhiên biến mất, sẽ có người tìm kiếm tung tích của họ. Tuy hắn xử lý rất gọn gàng, không để lại dấu vết, nhưng nếu có người một mực tìm kiếm tung tích của Đầu trâu Mặt ngựa, thì cũng khá phiền phức.
Cố Thanh Hạm thầm rùng mình, nhẹ giọng nói:
- Ta sẽ không cho ai tới gần Phật đường, ngươi đừng lo lắng!

Bạn cần đăng nhập để bình luận