Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1162: Tự trao ra nhược điểm


Tề Ninh chắp tay cười nói:
- Đại Miêu Vương khách khí rồi!
Nguyệt Thần Ti cũng không dừng lại, liền xoay người rời đi. Đợi Nguyệt Thần Ti đi khỏi, Đan Đô Cốt mới xoay người ra lệnh:
- Trong vòng mười dặm xung quanh Nhật Nguyệt Phong, không được bỏ sót chỗ nào, phải luôn lục soát, tuyệt đối không để kẻ gian ẩn náu.
Quay về phía Bạch Nha Lực, y lại nói:
- Bạch đầu nhân, từ hôm nay trở đi, ngoại trừ các trạm gác công khai, xung quanh Nhật Nguyệt Phong thiết lập thêm các trạm gác ngầm, chọn người đắc lực trong trại, hễ bất cứ ai tới gần Nhật Nguyệt Phong, giết không tha!
Bạch Nha Lực lập tức nói:
- Dạ!
Lúc này Đan Đô Cốt mới nói với Tề Ninh:
- Tước gia, trong trại đã chuẩn bị rượu và thức ăn, rất hân hạnh được đón tiếp tước gia đến uống vài chung rượu!
Tề Ninh thầm nghĩ lần này mình đã thật sự mạo phạm người Miêu, Đan Đô Cốt là Đại Miêu Vương, y đã mở miệng mời, đương nhiên mình không thể từ chối, hơn nữa còn có thể mượn rượu nhận lỗi với Đan Đô Cốt, hắn chắp tay nói:
- Đại Miêu Vương đã mời, đương nhiên là ta phải tới quấy rầy.
Hắn nhớ tới bọn Tề Phong, lúc hắn bị tập kích ở sườn núi, cũng có người tập kích bọn Tề Phong, liền hỏi:
- Đại Miêu Vương, những người đi theo ta…
- Tước gia yên tâm, bọn họ đã được bố trí ở trong trại, có người bị thương, chúng ta đã rịt thuốc chữa thương cho bọn họ, chỉ có điều…
Đại Miêu Vương Đan Đô Cốt do dự một chút, rồi nói:
- Có hai thủ hạ của tước gia bị giết, di thể cũng đã đưa tới trại, nên xử lý như thế nào, còn phải chờ tước gia phân phó.
Vẻ mặt ngưng trọng, Tề Ninh cũng không nán lại, sau khi Đan Đô Cốt phân công, mọi người đều lui ra, Đan Đô Cốt đích thân dẫn Tề Ninh về tới tổng trại Địa Miêu Vương. Đây không phải là lần đầu tiên Tề Ninh tới Miêu trại này, tất cả đều không có thay đổi gì lớn, chỉ là so với lần đầu, Đại Miêu Vương trước kia đã mất, Lãng Sát Đô Lỗ cũng đã chết, hiện nay người cai quản Thương Khê Thượng Thủy động là Đan Đô Cốt.
Tuy Đan Đô Cốt không lớn tuổi lắm, nhưng hành động trầm ổn, rất có phong thái của lão Miêu Vương truyền lại.
Đi vào trại, Đan Đô Cốt cũng rất hiểu ý người khác, y dẫn Tề Ninh vào một căn nhà tranh. Trời vừa tảng sáng, chỉ còn một thời gian ngắn nữa là bình minh tới. Trong nhà tranh thắp ngọn đèn dầu, Tề Ninh vào trong, lập tức nghe thấy mùi thuốc. Hắn nhìn lướt qua, thấy Tề Ninh và hai gã thị vệ khác đều ở trong nhà tranh, bên cạnh còn có người Miêu đang giã thuốc. Nhìn thấy Tề Ninh vào, ba người lập tức đứng dậy chào đón.
Tề Ninh nhìn thấy ba người hoặc ít hoặc nhiều đều bị thương, nhưng không nguy hiểm tính mạng, trong lòng mới nhẹ nhõm. Bọn Tề Phong cũng luôn lo lắng cho sự an nguy của Tề Ninh, nhìn thấy Tề Ninh bình yên vô sự, cũng đều yên lòng.
- Quốc công, chúng ta…
Tề Phong vừa mở miệng, Tề Ninh đã giơ tay lên ngăn lại, khẽ thở dài:
- Ta biết, ngươi không cần phải nói, lần này là chúng ta rơi vào bẫy của chúng.
Tuy dẫn Tề Ninh tới nhà tranh, nhưng cũng không vào, mà chờ ở bên ngoài. Tề Phong tới gần Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Quốc công, tất cả bọn người ám sát chúng ta đều mặc trang phục người Miêu, nhưng thuộc hạ nghĩ, bọn chúng không phải người Miêu.
- Chuyện này không liên quan tới người Miêu, ta tự có chủ ý.
Tề Ninh quan sát một lượt, rồi hỏi:
- Mấy người các ngươi có vấn đề gì lớn không?
Ba người đều nói không sao, khuôn mặt đanh lại, Tề Phong nói:
- Có hai huynh đệ bị bọn chúng sát hại. Quốc công, chúng ta nhất định phải tra ra kẻ sai sử phía sau màn, quyết không thể buông tha bọn chúng.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ta chưa bao giờ có ý buông tha cho hắn.
Hắn vỗ vai Tề Phong:
- Các ngươi ở chỗ này dưỡng thương, ta có chuyện muốn nói với Đại Miêu Vương.
Tề Ninh ra ngoài, Đại Miêu Vương chờ ở bên ngoài, thấy Tề Ninh đi ra, cũng không nói gì, chỉ ra hiệu xin mời, Tề Ninh gật đầu, hai người sóng vai đi tới một ngôi nhà sàn, lên lầu. Trong nhà quả nhiên đã bày sẵn rượu và thức ăn, thức ăn không phong phú lắm, nhưng bên cạnh bàn cũng bày mười mấy ống trúc. Tề Ninh biết trong ống trúc là rượu ngon đặc sản của người Miêu, kiểu này, Đại Miêu Vương định cùng mình không say không ngừng đây.
Bữa cơm của người Miêu không có nhiều lễ nghi phiền phức mà Đan Đô Cốt vốn cũng là người không câu nệ tiểu tiết. Hai người ngồi xuống đối diện nhau, Đan Đô Cốt đích thân rót rượu vào chén cho Tề Ninh, không nói câu nào, nâng chén rượu lên, kính Tề Ninh một chén, hai người cụng, rồi đều uống cạn.
Đan Đô Cốt lại rót rượu, lúc này mới nói:
- Lần trước nếu không nhờ tước gia, rất có thể âm mưu của Lãng Sát Đô Lỗ đã thực hiện được. Lần trước tước gia đi quá gấp, chúng ta không có dịp uống vài chén rượu, lần này phải bù lại.
Tề Ninh nói:
- Xét cho cùng, là Địa Vu nhận rõ thị phi thiện ác, còn ta thật ra không bỏ nhiều công sức. Chỉ có điều, lần này vì một số lý do, ta tự ý tới Nhật Nguyệt Phong, mà không thông báo trước với Đại Miêu Vương, việc này…
Đan Đô Cốt giơ tay lên, nói:
- Lúc ở chân núi ta đã nói như vậy, dường như là trách cứ tước gia, nhưng cảm thấy không nên có hiểu lầm, lúc đó nhiều người trông vào, mà tước gia quả thật đã vi phạm quy củ, ta làm Địa Miêu Vương, ở trước mặt bọn họ, không thể không tỏ vẻ.
- Ồ?
Tề Ninh ngẩn người, không ngờ Đan Đô Cốt lại suy nghĩ thông suốt như vậy.
Hiểu tâm tư của Tề Ninh, Đan Đô Cốt nói:
- Lần này Tước gia bí mật gặp Đại Vu, đương nhiên không muốn người khác biết đến đại sự cơ mật. Chỉ có điều, lúc này bị đám thích khách kia lẻn vào Nhật Nguyệt Phong, nhưng ta lại không phát hiện ra, thật sự là chết tiệt.
Y nắm chặt tay lại, dáng vẻ rất phiền muộn.
Tề Ninh nói:
- Đại Miêu Vương, lần này đám người kia đã mưu tính rất kỹ càng, bọn chúng lẻn vào đây được, tất nhiên đã tốn rất nhiều công sức!
Đan Đô Cốt lắc đầu nói:
- Tước gia không hiểu ý của ta. A đa (cha) làm Đại Miêu Vương mấy chục năm, trong mấy chục năm đó, không thể nói bảy mươi hai động đều chung sống hòa thuận, nhưng dưới sự dẫn dắt của a đa, hễ gặp lúc nguy nan, bảy mươi hai động đều có thể cùng tiến thoái, các trại của Thương Khê càng sống chết có nhau.
Dừng lại một chút, y lại nói:
- Làm Đại Miêu Vương, còn có một chức trách quan trọng, đó là bảo vệ an nguy cho Đại Vu, Nhật Nguyệt Phong là ngọn núi cao nhất Khê Sơn, ở trong vòng bảo vệ của các trại. Không dám giấu diếm tước gia, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Đại Vu, trại Thương Khê có một đội ngũ bí mật đi tuần xung quanh Nhật Nguyệt Phong, một khi phát hiện bất cứ kẻ nào tới gần Nhật Nguyệt Phong, đều sẽ đưa ra tín hiệu, các trại sẽ lập tức tới trợ giúp.
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra đêm nay Bạch Nha Lực dẫn người chạy tới, hẳn là đội tuân tra của người Miêu phát hiện tình hình rồi bắn tín hiệu thông báo.
- Ta thật không ngờ tước gia có thể đi qua dãy núi tới gần Nhật Nguyệt Phong, ta càng không ngờ đám thích khách kia có thể lẻn vào Khê Sơn, thậm chí mai phục ở Nhật Nguyệt Phong!
Vẻ mặt ngưng trọng, Đại Miêu Vương nói:
- Giờ đây ta chỉ lo lắng, bọn người kia có thể thuận lợi mai phục ở Nhật Nguyệt Phong, cũng không phải là bọn chúng có bản lĩnh cao, mà là…trong trại có thể có nội ứng!
Tề Ninh hơi biến sắc, hạ giọng nói:
- Đại Miêu Vương lo lắng trong các tại người Miêu ở Thương Khê có nội gian?
- Hẳn là tước gia còn nhớ, Lãng Sát Đô Lỗ như điên như cuồng ám hại a đa, mưu đồ cướp đoạt ngôi Đại Miêu Vương, vì sao hắn phải làm như vậy? Mà vì sao hắn dám làm như vậy?
Ánh mắt Đan Đô Cốt sắc như dao:
- Việc lựa chọn Đại Miêu Vương nhiều đời từ trước đến nay, có hai loại phương pháp, một là Đại Miêu Vương chỉ định người nối nghiệp, hai là do các thủ lĩnh các trại của Thương Khê cùng bàn bạc và xác định. Ta cũng không có gì phải che giấu, bất kể là dùng phương pháp nào, thì ngội vị Đại Miêu Vương đều không tới lượt Lãng Sát Đô Lỗ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, người mà lão Miêu Vương lựa chọn trong lòng, chính là Đan Đô Cốt, về uy tín hoặc năng lực, Đan Đô Cốt đều hơn xa Lãng Sát Đô Lỗ, cho dù chư vị thủ lĩnh bàn bạc, Lãng Sát Đô Lỗ cũng không thể làm lung lay vị trí của Đan Đô Cốt.
- Cơ hội để Lãng Sát Đô Lỗ kế thừa Đại Miêu Vương chỉ có một, đó là diệt trừ ta.
Đan Đô Cốt cười lạnh nói:
- Bởi vậy hắn mới giết a đa, giá họa cho ta, nhưng hắn có thể có can đảm như vậy, là dựa vào cái gì?
Tề Ninh nói:
- Đại Miêu Vương nói rất đúng, Lãng Sát Đô Lỗ làm như vậy, nhất định là có chỗ dựa, bằng không hắn không dám điên cuồng như vậy.
- Nếu hắn dám làm như vậy, đương nhiên trước đó đã có chuẩn bị kỹ càng.
Đan Đô Cốt nói:
- Chỉ dựa vào một mình hắn, trong trại không ai ủng hộ, hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu hắn dám làm, hẳn là trong trại còn có người của hắn. Thật ra ta biết hắn lén giao hảo với nhiều người trong trại, nhưng cũng không vì vậy mà ta kết luận những người đó là nội gian, thế nhưng lần này xảy ra chuyện này, ta tin rằng nhất định trong trại có người cấu kết với người ngoài.
Tề Ninh nói:
- Đại Miêu Vương, Lãng Sát Đô Lỗ bí quá hóa liều, như ngươi nói, phía sau đương nhiên là có người làm chỗ dựa, lại không biết là người có điều tra ra, hắn từng có liên hệ với những ai ở bên ngoài không?
Đan Đô Cốt suy nghĩ một chút, cũng không nói gì, mà đứng dậy, đi vào phòng. Tề Ninh hơi nghi hoặc, nhưng không bao lâu sau, Đan Đô Cốt lại đi ra, ngồi xuống phía đối diện, tay cầm một phong thư, đưa cho Tề Ninh, nói:
- Sau khi Lãng Sát Đô Lỗ chết đi, ta đã kiểm tra nhà của hắn, muốn tìm một số manh mối, nhưng không thu hoạch được gì, tuy nhiên, qua đó ta lại biết, hắn âm thầm cấu kết với một quả phụ. Vì vậy, ta tìm dịp lục soát nhà của quả phụ đó và phát hiện phong thư này dưới xà nhà.
Tề Ninh nhìn thấy phong thư kia có rất nhiều nếp gấp, hắn cẩn thận lấy lá thư ra, đưa tới ngọn đèn xem kỹ một hồi, vẻ mặt đanh lại, lạnh lùng, ngẩng lên nhìn Đan Đô Cốt. Vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng, Đan Đô Cốt nói:
- Lạc khoản (phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ, bức thư) là Thục Vương Lý Hoằng Tín, trong thư, hắn hứa sẽ giúp Lãng Sát Đô Lỗ trở thành Đại Miêu Vương. Nếu Lãng Sát Đô Lỗ thật sự trở thành Đại Miêu Vương, hắn không những sẽ tặng nhiều vàng bạc châu báu cho Lãng Sát Đô Lỗ, mà còn cung cấp vũ khí, trang bị, giúp Lãng Sát Đô Lỗ trở thành vua Tây Xuyên!
Nội dung lá thư khá dài, đương nhiên Lý Hoằng Tín hứa hẹn khá nhiều với Lãng Sát Đô Lỗ, quan trọng hơn là, những lời mê hoặc đó trông có vẻ rất có lý. Lý Hoằng Tín nói Sở Hán khó tránh khỏi chiến tranh, chỉ cần Sở quốc lại giao chiến với Bắc Hán, Lãng Sát Đô Lỗ liền có thể dẫn bảy mươi hai động người Miêu khởi binh, mà Lý Hoằng Tín cũng sẽ tụ tập thuộc hạ Lý gia nghe theo hiệu lệnh của Lãng Sát Đô Lỗ. Trong lúc hai bên liên binh, một sớm một chiều có thể khống chế Tây Xuyên, đến lúc đó, với địa lợi của Tây Xuyên, đủ để xưng vương.
Lý Hoằng Tín còn nói, một khi đã đánh nhau, Sở Hán sẽ đều bị hao tổn, cho dù Sở quốc thắng hay bại, cũng không đủ sức ứng phó rối loạn ở Tây Xuyên, ngoài ra, Lý Hoằng Tín còn nói nhiều điều mê hoặc khác.
- Đây là thư do chính tay Lý Hoằng Tín viết?
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Đại Miêu Vương, cho dù Lãng Sát Đô Lỗ thật sự bị Lý Hoằng Tín mê hoặc, Lý Hoằng Tín làm sao dám đưa phong thư này cho Lãng Sát Đô Lỗ, đây chẳng phải là trao nhược điểm của mình cho Lãng Sát Đô Lỗ sao?


Đan Đô Cốt hỏi ngược lại:
- Tước gia nghĩ phong phong thư này là giả?
Tề Ninh trầm ngâm một chút, rồi lắc đầu nói:
- Lăng Sát Đô Lỗ đã bí mật cất giấu, hẳn là không phải giả.
Hắn thở dài:
- Chỉ có điều, Lãng Sát Đô Lỗ lại dễ dàng tin tưởng Lý Hoằng Tín, thật sự là ta không ngờ.
Đan Đô Cốt nghiêm nghị nói:
- Lý gia tọa trấn ở Tây Xuyên nhiều năm, ở Tây Xuyên này có rất nhiều thân sĩ, quan lại đều dựa vào sự tồn tại của Lý gia mà hưởng vinh hoa phú quý. Sau khi Lý Hoằng Tín quy thuận triều đình, tuy triều đình không đuổi tận giết tuyệt đối với những thân sĩ, quan lại này, nhưng dưới sự quản lý của Sở quốc, cuộc sống của bọn họ kém xa cuộc sống sung sướng khi Lý gia còn tại vị.
Nâng chén rượu lên, hớp một ngụm, Đan Đô Cốt nói tiếp:
- Những người này vẫn luôn mong đợi, nhiều năm qua triều đình đề phòng Lý Hoằng Tín sẽ Đông Sơn tái khởi ở Tây Xuyên, mà trong lòng đám người kia cũng hiểu rõ, Lý Hoằng Tín không phục tùng và cam chịu như vậy, biết đâu Lý Hoằng Tín vẫn đang chờ đợi thời cơ ngóc đầu trở lại.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Bởi vậy những người đó vẫn đang chờ dịp cũng Lý Hoằng Tín khởi binh mưu phản?
- Tước gia nói sai rồi.
Đan Đô Cốt lắc đầu nói:
- Bọn họ đang chờ đợi cùng Lý Hoằng Tín hưởng thụ vinh hoa phú quý, chứ không phải chờ đợi cùng Lý Hoằng Tín mưu phản!
Tề Ninh hơi ngẩn người, nhưng liền hiểu ý của Đan Đô Cốt, cười nhẹ nói:
- Ý của Đại Miêu Vương muốn nói, cho dù Lý Hoằng Tín làm phản, đám người kia cũng không lập tức theo, mà sẽ nhìn hướng gió, chờ Lý Hoằng Tín thành công, thì mới theo?
- Đúng là ý này.
Đan Đô Cốt nói:
- Những người đó không phải thiểu số, hơn nữa đều sẽ chờ đợi tình hình, thế nhưng một khi bọn họ đi theo Lý Hoằng Tín, sẽ hình thành một thế lực hùng hậu, sức uy hiếp đối với triều đình còn hơn trước kia.
- Còn hơn năm xưa?
- Tước gia, năm xưa Đại Sở lập quốc, Lý gia độc bá một phương ở Tây Xuyên, tự lập làm vương.
Đan Đô Cốt nói:
- Sau khi Đại Sở lập quốc, mấy thế hệ Lý gia đã thống trị Tây Xuyên mấy chục năm, có nền móng rất vững vàng, Cẩm Y lão Hầu gia có thể bình định được Tây Xuyên, tất nhiên là bởi vì lão Hầu gia thống binh có phương pháp, quân Sở dũng mãnh thiện chiến, nhưng ngoài những điều đó ra còn có nguyên nhân khác.
Ngừng lại một chút y lại nói tiếp:
- Hẳn là tước gia biết, năm đó lúc quân Sở bình Thục, Hắc Nham động trong bảy mươi hai động đã trợ giúp quân Sở, nhưng các trại khác đều án binh bất động, không hỗ trợ quân Sở, cũng không hỗ trợ Lý Hoằng Tín.
Tề Ninh gật đầu, điểm này đương nhiên hắn biết, năm đó quân Sở đánh Thục, để bảo vệ Đại Miêu Vương, Đại Miêu Vương đã hạ lệnh người Miêu không được tham gia chiến sự, mà Hắc Nham động bởi vì hỗ trợ quân Sở, đã bị bảy mươi hai động bài xích.
- Người Miêu không dính vào cuộc chiến đó, tin rằng tước gia cũng có thể thông cảm nỗi khổ tâm của chúng tôi.
Đan Đô Cốt nghiêm mặt nói:
- Trong cuộc chiến năm đó, thực lực quân Sở và quân Thục tương đương, lúc đó không ai có thể đánh giá rốt cuộc ai sẽ chiến thắng. Nếu như người Miêu dính líu vào, khi cuộc chiến kết thúc, chắc chắn sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho người Miêu, bởi vậy lựa chọn lúc đó của lão Miêu Vương là lựa chọn chính xác nhất, nếu đổi lại là ta, ta cũng lựa chọn như vậy.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Ta hiểu.
- Người Miêu không đi theo Lý Hoằng Tín, ngoại trừ muốn bảo vệ bản thân, còn có nguyên nhân là khi thống trị Tây Xuyên, Lý gia đối xử với người Miêu không tốt, luôn ra sức bóc lột.
Vẻ mặt nghiêm nghị, Đại Miêu Vương nói:
- Thật ra nếu như năm đó Lý gia có ân đối với người Miêu, lúc Lý gia nguy nan, chưa chắc người Miêu sẽ không ra tay trợ giúp.
Tề Ninh biết Đại Miêu Vương nói như vậy, là hết sức thành khẩn đối với mình, hắn nâng chén rượu lên, kính rượu Đại Miêu Vương, hai người đều một hơi uống cạn, Tề Ninh lại cầm lấy ống trúc, rót rượu cho Đại Miêu Vương và cho mình,
- Năm đó không chỉ có người Miêu không hỗ trọ Lý gia, mà cả thân sĩ thế tộc cũng không toàn lực ủng hộ Lý gia.
Đại Miêu Vương nói:
- Để củng cố sự thống trị của mình ở Tây Xuyên, Lý gia đã dành tất cả vị trí trọng yếu cho họ hàng thân thuộc đảm nhiệm. Vì đề phòng thế gia vọng tộc hình thành uy hiếp đối với Lý gia, Lý gia cũng từng chèn ép bọn họ, bởi vậy khi quân Sở đánh tới Tây Xuyên, họ hàng thân thuộc và những người nhận được ân huệ của Lý gia đã toàn lực chống lại, nhưng trong lòng phần lớn thân sĩ đều không có sự trung thành. Thứ cho lời nói thẳng của ta, nếu như năm đó thân sĩ Tây Xuyên toàn lực ủng hộ Lý gia, cho dù sau cùng quân Sở vẫn thắng, nhưng ít nhất cuộc chiến đó sẽ phải kéo dài thêm nhiều năm.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Năm đó đám thế gia vọng tộc kia đã có ý chân trong chân ngoài đối với Lý gia, chẳng lẽ hôm nay bọn họ còn có lòng tin ủng hộ Lý Hoằng Tín?
- Sau khi Tây Xuyên trở thành đất cai trị của Đại Sở, đối với các thế gia vọng tộc, ngay từ đầu triều đình đã có thái độ vỗ về làm yên lòng nhiều hơn, lúc đó Lý Hoằng Tín hoàn toàn không có cơ hội và hy vọng Đông Sơn tái khởi.
Đại Miêu Vương nói:
- Thế nhưng từ đó trở đi, Sở quốc và Bắc Hán đánh nhau liên tục mấy năm, nhất là đại chiến Tần Hoài, hao tổn của hai bên khó mà tính toán. Mấy năm đó triều đình thu thuế Tây Xuyên rất nặng, thân sĩ Tây Xuyên oán than dậy đất, sinh lòng bất mãn đối với triều đình. Có lẽ mọi người nghĩ rằng, so với lúc Lý gia thống trị, hiện nay thuế má do Sở quốc thu, chỉ có hơn chứ không kém.
Sở Hán đánh nhau, đều là vì muốn thống nhất thiên hạ, đôi bên đều dồn toàn lực thôn tính đối phương, bất kể là về nhân lực hay là tài lực, đều tiêu hao vô số kể.
Tề Ninh biết Tây Xuyên là khu vực giàu có và đông đúc, cuộc chiến Sở Hán tốn nhiều tiền của, đương nhiên thuế má thu từ Tây Xuyên là không thể thiếu.
Chiến sự tất nhiên mang lại gánh nặng cho dân chúng Tây Xuyên, nhưng đương nhiên triều đình cũng sẽ không để thân sĩ Tây Xuyên được thong thả.
Sau khi bình định Tây Xuyên, Đại Sở đã an trí ổn thỏa cho Thục Vương Lý Hoằng Tín, đối với thân sĩ của những gia tộc lớn, đương nhiên triều đình cũng không quá làm khó, nhưng cũng không thả lỏng những gia tộc quyền thế này. Lợi dụng cuộc chiến Tây Xuyên, triều đình thu thuế nặng đối với những gia tộc quyền thế Tây Xuyên, tất nhiên là để chi trả cho chiến sự, nhưng cũng là để làm suy yếu thực lực của họ, đó là hành động một đá ném hai chim.
Bởi vì thuế má nặng nề, cho nên các gia tộc ở Tây Xuyên thầm bất mãn triều đình, đó cũng là lẽ đương nhiên.
Tề Ninh hiểu ra, cười lạnh nói:
- Bọn họ cảm thấy thuế má quá nặng, cho nên mong Lý gia Đông Sơn tái khởi, nhưng lại không dám công khai ủng hộ Lý Hoằng Tín, thế nhưng một khi Lý Hoằng Tín thực sự có thể làm mưa làm gió ở Tây Xuyên, bọn họ sẽ đi theo Lý Hoằng Tín, dốc sức ủng hộ.
Đại Miêu Vương gật đầu nói:
- Đúng là như vậy, thân sĩ Tây Xuyên có nhiều người giàu có, chỉ cần bọn họ ra sức ủng hộ Lý Hoằng Tín, tiền lương và binh mã sẽ không thiếu, trong khoảng thời gian ngắn sẽ có thành tựu. Bởi vậy đừng thấy hiện nay dường như Lý Hoằng Tín không nắm được đại quyền, thế nhưng chỉ cần nắm bắt được cơ hội, hắn sẽ rất dễ hình thành thế lực, tạo thành uy hiếp rất lớn đối với triều đình.
Tề Ninh hơi đăm chiêu, trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Như vậy có thể thấy, người mong muốn Tây Xuyên rơi vào hỗn loạn nhất, chính là Lý Hoằng Tín, chỉ cần Tây Xuyên vừa loạn, là hắn sẽ có cơ hội.
Nhìn Đại Miêu Vương, hắn nói tiếp:
- Hắn âm thầm cấu kết Lãng Sát Đô Lỗ, là hy vọng Lãng Sát Đô Lỗ đi đầu gây ra náo động, như vậy hắn mới có cơ hội làm loạn.
- Lãng Sát Đô Lỗ biết ảnh hưởng của Lý Hoằng Tín tại Tây Xuyên.
Đại Miêu Vương nói:
- Lãng Sát Đô Lỗ biết, nếu như thực sự được Lý Hoằng Tín ủng hộ, hắn sẽ nhận được lợi ích rất lớn, hắn tin vào lời hứa hẹn của Lý Hoằng Tín, sẽ giúp hắn lên làm vua.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Lãng Sát Đô Lỗ cũng quá coi thường Lý Hoằng Tín rồi, Lý Hoằng Tín trăm phương ngàn kế âm thầm vạch kế hoạch, cho dù thành công, chẳng lẽ vì một người chỉ để làm vì như hắn, mà Lý Hoằng Tín để cho hắn làm vua Tây Xuyên hay sao?
- Một khi dã tâm quá cao, rất dễ mê hoặc tầm nhìn.
Đại Miêu Vương thở dài:
- Trong mắt của Lãng Sát Đô Lỗ, sau khi hắn trở thành Đại Miêu Vương, hắn có thể lập tức khống chế bảy mươi hai động, với hơn mười vạn người, hắn nghĩ có thực lực như vậy, chưa chắc không thể trở thành vua Tây Xuyên.
Chỉ vào lá thư, Đại Miêu Vương nói tiếp:
- Thật ra Lãng Sát Đô Lỗ cũng thể xem là quá ngốc, phong thư này chính là tín vật kết minh giữa hắn và Lý Hoằng Tín, nếu như trong tay không có nhược điểm của Lý Hoằng Tín, Lãng Sát Đô Lỗ sẽ không dễ dàng tin tưởng Lý Hoằng Tín.
Tề Ninh cũng thoải mái:
- Lý Hoằng Tín tự tay viết thư giao cho Lãng Sát Đô Lỗ, trên thực tế là một sự bảo chứng. Hiện giờ trong tay Lý Hoằng Tín không có nhiều thực quyền, chỉ dựa lời nói miệng thì không thể thuyết phục được Lãng Sát Đô Lỗ. Lãng Sát Đô Lỗ yêu cầu Lý Hoằng Tín tự tay viết thư này, để làm vật chứng về sau. Tuy Lý Hoằng Tín biết, phong thư này mà rơi vào tay Lãng Sát Đô Lỗ, Lãng Sát Đô Lỗ sẽ nắm điểm yếu của mình, nhưng không còn cách nào khác, đành phải viết và giao phong thư này cho Lãng Sát Đô Lỗ.
- Trong tay Lãng Sát Đô Lỗ có phong thư này, hắn mới có thể tin tưởng Lý Hoằng Tín, hai người mới có thể liên thủ với nhau.
Đại Miêu Vương nói:
- Có lẽ Lãng Sát Đô Lỗ suy nghĩ, nếu như thành công, Lý Hoằng Tín bội tín, hắn lập tức có thể đưa phong thư này ra, buộc Lý Hoằng Tín giữ lời hứa.
Y cười lạnh, nói tiếp:
- Chỉ là hắn không nghĩ tới, nếu Lý Hoằng Tín thực sự thành công, thì Lý Hoằng Tín quan tâm gì một phong thư, đó chỉ là một tờ giấy vô dụng mà thôi!
Tề Ninh suy nghĩ rồi nói:
- Đại Miêu Vương, ngươi tìm được phong thư này lúc nào?
Đại Miêu Vương nói:
- Sau chuyện lần đó, không bao lâu sau, ta lấy được nó.
- Vì sao Đại Miêu Vương vẫn cất giấu phong thư này?
Tề Ninh hơi nhíu mày:
- Lý Hoằng Tín mưu đồ bí mật làm phản, ngươi nên sớm báo cho ta biết mới phải.
Vẻ mặt nghiêm nghị, Đại Miêu Vương lắc đầu nói:
- Nếu như đêm nay không xảy ra chuyện này, e rằng tước gia vĩnh viễn không thấy phong thư này.
- Vậy…
Tề Ninh sửng sốt, nhưng trong nháy mắt liền hiểu rõ nguyên nhân.
Đại Miêu Vương thở dài:
- Lý Hoằng Tín cấu kết với Lãng Sát Đô Lỗ, nhưng kế hoạch thất bại, như vậy mục đích muốn lợi dụng Lãng Sát Đô Lỗ khống chế người Miêu của Lý Hoằng Tín, sẽ bị thất bại. Khi lấy được phong thư này, ta cũng đã suy nghĩ có nên bẩm báo triều đình hay không, nhưng nghĩ kỹ lại, mình nên giấu nó đi thì hơn. Lão Miêu Vương không muốn người Miêu cuốn vào thị phi, ta cũng có cùng suy nghĩ đó, nhưng việc có thể gây ra tai họa cho bảy mươi hai động, ta sẽ không làm!
- Đại Vu có biết tới phong thư này không?
- Đại Vu biết, nhưng nàng bảo ta tự quyết đoán xử lý việc này.
Đại Miêu Vương mắt sáng như sao:
- Tước gia đừng trách ta, các ngươi có một câu nói rất hay, có vị trí thích hợp, mới nên toan tính chuyện, ta đã nhận chức trách của một Địa Miêu Vương, thì chỉ có thể lo lắng cho lợi ích người Miêu chúng ta.
Vẻ mặt lạnh lùng, Đại Miêu Vương nói tiếp:
- Ta vốn nghĩ không cần truy cứu chuyện này, nhưng bọn họ lại không muốn bỏ qua, lần này dĩ nhiên là đã uy hiếp tới an nguy của Đại Vu, vậy thì ta cũng không thế tiếp tục giả vờ câm điếc, coi như không nghe thấy chuyện này.


Từ lâu, Đại Miêu Vương đã lấy được phong thư Lý Hoằng Tín gửi cho Lãng Sát Đô Lỗ, nhưng giấu diếm không báo, đương nhiên Tề Ninh hiểu dụng ý của y.
Một khi phong thư sớm giao cho triều đình, triều đình nhất định sẽ lợi dụng phong thư này đối phó Lý Hoằng Tín, mà nhân chứng của vụ gửi thư này, chính là Đại Miêu Vương.
Đại Miêu Vương đại biểu cho bảy mươi hai động người Miêu, mức độ đáng tin ở lời chứng của y đương nhiên là rất cao.
Triều đình vẫn biết, ngày nào còn chưa trừ được Lý Hoằng Tín, ngày đó còn mối họa, nhưng càng biết rõ, nếu tùy tiện hạ thủ Lý Hoằng Tín, sẽ có hại cho Sở quốc hơn là có lợi. Thiên hạ chưa yên bình, năm đó Lý Hoằng Tín mở thành đầu hàng, Sở quốc tiếp nhận thư xin hàng của Lý Hoằng Tín, sau đó xem như đã bố trí rất thích đáng cho y. Tất cả chuyện đó, đương nhiên không phải là cho Lý Hoằng Tín mặt mũi, mà đơn giản là để người trong thiên hạ biết, Sở quốc đối xử hết sức khoan hồng đối với kẻ đầu hàng, chứ không tiếp nhận rồi tính sổ sau.
Miền bắc chưa yên bình, Sở quốc làm như vậy đương nhiên là vì chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc Bắc Phạt sau này.
Cũng vì lý do đó, nếu như không có bằng chứng xác thực, thì cho dù có kiêng kỵ đối với Lý Hoằng Tín tới mức nào, triều đình cũng sẽ không tùy tiện ra tay.
Mà phong thư này xuất hiện ở trại người Miêu, do người Miêu đưa ra làm bằng chứng, đương nhiên hữu dụng hơn rất nhiều so với chứng cứ do triều đình đưa ra.
Cho dù triều đình tìm được chứng cứ, hơn nữa là chứng cứ thật, nhưng đối với người trong thiên hạ, rất có thể những chứng cứ đó có mánh khóe, thậm chí người ta có thể nghi ngờ triều đình cố ý bịa đặt ra để diệt trừ Lý Hoằng Tín.
Nhưng bằng chứng lấy được từ trại của người Miêu, sẽ không gây ra nghi ngờ như vậy.
Nhưng Tề Ninh hiểu rõ, một khi Đại Miêu Vương giao phong thư này cho triều đình, thì sẽ bị cuốn vào cơn sóng gió này, trại người Miêu, nơi bằng chứng xuất hiện, cũng không thể gác bỏ thị phi qua một bên.
Đại Miêu Vương biết Lý Hoằng Tín là một con rết trăm chân, tuy đã lâu không còn phong quang như trước kia, nhưng vẫn còn nền tảng ở Tây Xuyên này, nếu như trại người Miêu đưa phong thư ra, khiến Lý Hoằng Tín rơi vào cảnh nguy khốn, thì tất nhiên, thế lực của Lý Hoằng Tín sẽ coi trại Miêu là kẻ thù. Thế lực đó bao gồm rất nhiều thế gia đại tộc ở Tây Xuyên, để bảo vệ bảy mươi hai động, đương nhiên Đại Miêu Vương sẽ không tùy tiện trêu chọc thế lực kia.
Chỉ có điều, hôm nay Địa Tạng phái người lẻn vào Nhật Nguyệt Phong, không chỉ muốn gây chia rẽ khiến bảy mươi hai động người Miêu đối lập triều đình, mà còn gây uy hiếp đối với sự an toàn của Đại Vu. Đây đương nhiên là chuyện Đại Miêu Vương không thể dễ dàng tha thứ.
Trước kia Tề Ninh cũng nghi ngờ Lý Hoằng Tín là người của Địa Tạng, nhưng không có bằng chứng trong tay, bây giờ nghĩ lại, Địa Tạng và Lý Hoằng Tín đều muốn lợi dụng bảy mươi hai động người Miêu để làm Tây Xuyên rối loạn, bởi vậy có thể thấy được, cho dù Lý Hoằng Tín không phải là người của Địa Tạng, nhưng đôi bên cũng đã đạt thành một hiệp ước đồng minh ngầm rồi.
Tề Ninh thầm cười nhạt, càng cảm thấy nước cờ lần này của Địa Tạng, quả thật là một nước đi rất hiểm.
Một khi thành công, bất kể Đại Vu hoặc hắn chết vì kế hoạch này, cũng đều khơi lên đại loạn cho Tây Xuyên, hơn nữa còn rất khó ngăn chặn. Thế nhưng, một khi kế hoạch thất bại, Địa Tạng cũng phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng.
Từ đó về sau, tất nhiên Địa Tạng rất khó kích động để gây chia rẽ giữa triều đình và người Miêu, mà Đại Miêu Vương cũng tức giận bởi kế hoạch ám sát lần này của Địa Tạng, mới đưa ra phong thư này. Sự tồn tại của phong thư này, nhằm vào Lý Hoằng Tín, từ góc độ nào đó mà nói, lần này kế hoạch của Địa Tạng thất bại, cũng khiến Lý Hoằng Tín có nguy cơ lâm vào tình thế rất nghiêm trọng.
- Đại Miêu Vương, phong thư này ở trong tay chúng ta, ngươi nghĩ kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?
Tề Ninh cũng không có ý trả lại phong thư cho Đại Miêu Vương:
- Có nên dùng phong thư này hỏi tội Lý Hoằng Tín?
Đại Miêu Vương nâng chén rượu lên, nói:
- Phong thư này đã giao cho tước gia, điều nên làm, ta đã làm rồi, về phần sử dụng phong thư này như thế nào, là việc của tước gia. Đương nhiên, tước gia có thể nói là chúng ta tìm ra nó trong nhà của Lãng Sát Đô Lỗ. Nếu có người hỏi, ta cũng sẽ thừa nhận như vậy
Ngừng lại một chút, y lại nói:
- Chỉ có điều, ta lo lắng Lý Hoằng Tín sẽ không thừa nhận!
- Hả?
Đại Miêu Vương ngửa đầu uống một ngụm lớn rượu, nói:
- Lãng Sát Đô Lỗ âm thầm cấu kết Lý Hoằng Tín, bằng chứng duy nhất là phong thư này, ngoài ra, ta cũng không tìm được bằng chứng nào khác. Tước gia cầm phong thư này tới tìm Lý Hoằng Tín, rất có thể hắn sẽ nói đây là bịa đặt. Hắn chỉ cần nói đây là phong thư giả mạo, chúng ta cũng không có gì để chứng minh, đây là chữ viết của Lý Hoằng Tín.
Nhìn thẳng vào Tề Ninh, y nói:
- Hơn nữa, khi thấy phong thư này, tất nhiên Lý Hoằng Tín sẽ phủ nhận.
Tề Ninh cười nói:
- Hắn có thừa nhận hay không, cũng không quan trọng, ta có phong thư này trong tay, hắn không muốn thừa nhận cũng không được!
Đại Miêu Vương thấy Tề Ninh nói hết sức tự tin, có phần nghi hoặc, nhưng không hỏi nhiều, chỉ cầm ống trúc rót rượu.
- Đại Miêu Vương, mặc dù có chút mạo muội, nhưng…ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi.
Tề Ninh suy nghĩ rồi nói:
- Nếu Đại Miêu Vương nghĩ là quá mạo muội, thì có thể không trả lời.
Đại Miêu Vương giơ tay lên, nói:
- Xin tước gia cứ nói!
Tề Ninh hạ giọng nói:
- Đại Miêu Vương, theo ta được biết, năm đó người khác được lựa chọn làm Đại Vu, nhưng vì có chuyện xảy ra, cho nên…
Hắn còn chưa nói xong, vẻ mặt Đại Miêu Vương đã biến đổi, nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh, hỏi:
- Tước gia, từ đâu ngươi biết được?
- Do Đại Vu nói.
Tề Ninh thấy phản ứng của Đại Miêu Vương, biết chuyện này hết sức nhạy cảm:
- Chỉ là Đại Vu không nói tường tận.
Đại Miêu Vương nói:
- Chuyện liên quan tới Đại Vu, nếu Đại Vu không nói, ta cũng không tiện nhiều lời, xin tước gia thông cảm.
Tề Ninh vốn cũng không hy vọng nhiều, thấy Đại Miêu Vương phản ứng như vậy, biết khó lấy được thông tin gì từ miệng y, bèn chắp tay nói:
- Là ta mạo muội rồi.
Vẻ mặt hơi ngưng trọng, Đại Miêu Vương im lặng một lát, rồi thở dài, nói:
- Đại Vu có thể nói chuyện này với tước gia, cho thấy nàng hết sức thành khẩn đối với tước gia. Thật sự năm đó người được chọn làm Đại Vu, là một người khác, hơn nữa nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tất cả đều đã sắp xếp đâu vào đó, thế nhưng…
Lắc đầu cười khổ, Đại Miêu Vương nói tiếp:
- Sự việc xảy ra đột ngột, lúc đó chúng ta trở tay không kịp, chỉ có điều…
Y muốn nói lại thôi, cuối cùng bỏ dở câu chuyện, nàng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
- Đại Miêu Vương, thứ cho ta nói thẳng, chuyện đó có liên quan tới Hắc Liên giáo không?
Tề Ninh hỏi.
Đại Miêu Vương ngẩn người, vô cùng kinh ngạc nói:
- Làm sao tước gia biết được?
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, liền biết mình nói hớ, hỏi như vậy là thừa nhận sự việc năm xưa có liên quan tới Hắc Liên giáo, mà muốn rút lại cũng không được nữa.
Khóe mắt hơi giần giật, Tề Ninh nói:
- Hóa ra quả thật là có liên quan tới Hắc Liên giáo.
Tề Ninh nhắc tới Hắc Liên giáo, cũng không phải là không có lý do, trên thực tế, hắn cũng suy nghĩ rất nhiều rồi mới hỏi như vậy.
Tề Ninh từng nhìn thấy mặt của Đại Vu, đương nhiên Đại Vu có dung mạo hết sức xinh đẹp, khí chất thoát tục, chỉ có điều, lần đầu tiên nhìn thấy Đại Vu, hắn liền nhớ tới Đường Nặc.
Hình dáng của Đường Nặc thật sự rất giống Đại Vu, chỉ có điều, khí chất của Đại Vu xuất trần thoát tục, mà Đường Nặc lại lạnh lùng tao nhã, nhưng đường nét khuôn mặt, thậm chí ngũ quan của nàng rất giống Đại Vu. Lúc đó, Tề Ninh có ý nghĩ rất kỳ lạ, mang máng có cảm giác Đường Nặc và Đại Vu có một quan hệ nào đó.
Chỉ là Tề Ninh cũng có thể nhận ra, tuy tuổi tác không nhỏ, nhưng rõ ràng Đại Vu vẫn còn là xử nữ, Đường Nặc đương nhiên không phải do Đại Vu sinh ra. Lúc đó Tề Ninh chỉ thấy kỳ lạ, thầm nghĩ người trong thiên hạ quá giống nhau cũng không phải là chuyện quá ngạc nhiên, dù sao mình có thể trở thành Cẩm Y thế tử, là nhờ có tướng mạo giống hệt.
Nhưng hôm nay nghe nói Đại Vu còn có một người chị, suy nghĩ của hắn liền lung lay, nhớ tới chuyện trước kia, thầm nghĩ không chừng Đường Nặc có quan hệ với vị tiền bối Như Yên kia?
Đường Nặc và tiểu yêu nữ A Não là chị em ruột, hai người có quan hệ chặt chẽ với Hắc Liên giáo, điều này khiến Tề Ninh thầm nghĩ, phải chăng vị tiền bối Như Yên kia cũng có liên quan tới Hắc Liên giáo? Hắn không dám xác định, chỉ là nghi ngờ, nhưng thuận miệng hỏi một câu thăm dò, trong lúc bất ngờ Đại Miêu Vương buột miệng thốt ra, khiến Tề Ninh kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ, xem ra quả thật Như Yên có quan hệ với Hắc Liên giáo, vậy thì, tất nhiên là Đường Nặc và A Não cũng có quan hệ nào đó với Như Yên.
Hắn không có bất kỳ chứng cứ nào, đương nhiên không thể khẳng định Như Yên chính là mẹ của Đường Nặc, nhưng trong lòng đã có nghi ngờ như vậy.
Theo lời nói của Đại Vu, Như Yên vốn đã được chọn cho ngôi vị Đại Vu, nhưng Như Yên xảy ra chuyện gì đó, cho nên mọi người mới chọn người khác, bây giờ đã có thể xác định, chuyện của Như Yên có liên quan tới Hắc Liên giáo.
Người thừa kế ngôi vị Đại Vu, sao lại dính dáng tới Hắc Liên giáo?
Tuy Hắc Liên giáo đa số là người Miêu, là giáo phái giang hồ do người Miêu sáng lập, nhưng bảy mươi hai động người Miêu không quan tâm tới Hắc Liên giáo, thậm chí không xem Hắc Liên giáo là người một nhà.
Theo lý mà nói, giáo chủ Hắc Liên giáo là một trong năm đại tông sư, người Miêu xuất hiện một vị đại tông sư, lẽ ra người Miêu nên tự hào, nhưng đối với vị đại tông sư này và Hắc Liên giáo, người
Miêu hết sức xa cách. Bầu trời không có hai mặt trời, người không thờ hai chủ, người Miêu đã tin tưởng và ngưỡng mộ Đại Vu, sẽ không muốn tiếp nhận thêm một vị đại tông sư, hơn nữa hạo còn bài xích đối với Hắc Liên giáo.
Vậy thì, nếu như Đường Nặc thật sự là hậu nhân của Như Yên, vì sao Đường Nặc và A Não lại ở Hắc Liên giáo, có quan hệ thân thiết với Hắc Liên giáo? Chẳng lẽ là năm xưa bởi vì Như Yên quá gần gũi Hắc Liên giáo, cho nên mới bị người Miêu xóa tên, tước đoạt quyền kế thừa ngôi vị Đại Vu?
Tề Ninh cảm thấy khó hiểu, lúc này bên ngoài đột nhiên có tiếng gà gáy vọng tới, Đại Miêu Vương đứng dậy nói:
- Tước gia, chuyện xảy ra tối hôm qua, ta có trách nhiệm rất lớn. Lúc hừng đông, ta muốn đích thân đi gặp Đại Vu để tạ lỗi, cho nên không thể đi cùng ngươi lâu được. Ngươi đi đường vất vả, có thể ở lại trong trại nghỉ ngơi một chút, chờ ta trở lại, chúng ta lại tiếp tục uống.
Biết Đại Miêu Vương không muốn tiếp tục nói về Như Yên, Tề Ninh cũng đứng dậy nói:
- Đại Miêu Vương, lần này tự ý xông vào cấm địa của người Miêu, ta một lần nữa xin lỗi ngươi. Hoàng thượng phái ta tới Tây Xuyên, ta còn rất nhiều việc phải làm, cũng không thể ở đây lâu, đợi khi nào dành chút thời gian, ta trở lại cùng uống rượu với Đại Miêu Vương.
Hắn chắp tay:
- Lần này chúng ta từ biệt, sau này lại nói chuyện!
Đại Miêu Vương suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
- Đã như vậy, cũng không trì hoãn việc công của tước gia, ta muốn đi gặp Đại Vu, không thể đích thân tiễn tước gia xuống núi, xin tước gia thông cảm.
Y bước ra cửa, hô lên:
- Lạp Hỗ!
Dưới lầu lập tức có người lên tiếng trả lời, Đại Miêu Vương ra lệnh:
- Người dẫn theo vài người, hộ tống tước gia xuống núi, nhất định phải đảm bảo an toàn cho tước gia!
Lạp Hỗ đáp ứng một tiếng, Tề Ninh đã đi ra. Hắn lại chắp tay thi lễ với Đại Miêu Vương Đan Đô Cốt, rồi đưa mắt nhìn ra xa. Trời đã sắp sáng, cả dãy Khê Sơn chìm trong làn ánh sáng sớm mai, cả dãy núi nhấp nhô, sừng sững đẹp đẽ, một đêm kinh tâm động phách, đã trôi qua theo những tia nắng ban mai đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận