Cẩm Y Xuân Thu

Chương 760: Thiếu nữ thổ lộ

Tề Ninh vẫn giả vờ như không biết gì, hắn hỏi:
- Chiến Anh, nàng nói thật sao? Ta có thấy lão ăn mày kia nói gì đâu?
Nàng đùa ta đúng không? - Vi tiền bối là bậc cao nhân khiêm tốn, đâu có như ngươi mới làm được chút chuyện đã khoe khoang khắp nơi.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Khi nào ngươi gặp Vi tiền bối có thể hỏi tiền bối, ta lừa ngươi làm gì?
Tề Ninh cười ha ha, nói:
- Thì ra sư phụ của ta lợi hai như vậy, có thể ngồi lên vị trí Bang chủ Cái bang. Chiến Anh này, có phải dựa theo quy tắc giang hồ, khi nào sư phụ ta xuống sẽ tới lượt ta kế nhiệm vị trí Bang chủ không?
- Những môn phái khác thì ta không biết nhưng Cái bang sẽ không đơn giản như vậy đâu. Cho dù ngươi là đệ tử của Vi bang chủ nhưng nếu ngươi không có bản lĩnh thì đừng có mơ tới vị trí Bang chủ.
Tây Môn Chiến Anh nghiêm túc quan sát Tề Ninh một lượt từ trên xuống dưới sau đó bật cười khúc khích, nói:
- Này, ngươi thật sự muốn vứt bỏ thân phận Hầu gia để đi làm thủ lĩnh ăn mày đấy hả?
Tề Ninh xích lại gần Tây Môn Chiến Anh, hạ thấp giọng nói:
- Ta làm Hầu gia nhưng chẳng có mấy thủ hạ, trong khi đó đệ tử Cái bang có hàng mấy vạn người. Nếu làm Bang chủ Cái bang có thể quản lý cả mấy vạn thuộc hạ, đương nhiên là oai hơn làm Hầu gia rồi. Chiến Anh, nếu sư phụ truyền lại vị trí Bang chủ cho ta, nàng có đồng ý theo ta gia nhập Cái bang không?
- Theo ngươi gia nhập Cái bang?
Tây Môn Chiến Anh sửng sốt sau đó lập tức mắng:
- Ngươi muốn làm ăn mày thì tự đi một mình đi, ta không muốn làm ăn mày!
- Nếu ta làm Bang chủ, vị trí Bang chủ phu nhân sẽ là của nàng, nàng sẽ chỉ dưới một người mà trên cả vạn người.
Tề Ninh cười hì hì, nói:
- Đến lúc đó nàng chỉ dưới mỗi ta thôi, cũng oai lắm chứ!
- Cút đi.
Tây Môn Chiến Anh tức giận nói:
- Ai muốn gả cho ngươi? Ngươi đừng có nằm mơ nữa đi.
Tề Ninh thở dài, cười khổ nói:
- Ta cũng chỉ được cái nói miệng thế thôi, cho dù ta thật sự muốn thú nàng cũng không được.
Tây Môn Chiến Anh cau mày hỏi:
- Làm sao vậy?
Tề Ninh làm ra vẻ kinh ngạc nói:
- Lẽ nào nàng không biết Thánh thượng đã ban hôn cho nàng sao?
- Ban hôn?
Tây Môn Chiến Anh mờ mịt hỏi:
- Ngươi nói bậy cái gì đó? Ai nói Thánh thượng muốn ban hôn cho ta? Ngươi nghe được tin này ở đâu?
Tề Ninh thở dài, nói:
- Xem ta nàng không biết thật rồi.
Chẳng lẽ Thần Hầu không nói cho nàng biết sao? Thánh thượng đích thân nói cho ta biết, người nói Tây Môn Thần Hầu lập được nhiều công lao hiển hách, nàng lại là khuê nữ duy nhất của Thần Hầu nên Thánh thượng đã đích thân ban cho nàng một cuộc hôn sự.
Tây Môn Chiến Anh biến sắc, bàn tay siết chặt chuôi đao, nàng cười lạnh nói:
- Tề Ninh, ngươi còn dám nói bậy nữa có tin ta bổ đôi ngươi ra không. Người khác sợ Cẩm Y Hầu ngươi chứ ta không sợ!
- Tây Môn cô cô à, loại chuyện này ta làm sao có thể lấy ra đùa giỡn được?
Tề Ninh ra vẻ hoảng sợ la lên:
- Nếu nàng không tin có thể đi hỏi Thần Hầu, ngài ấy chắc chắn cũng đã biết chuyện này. Nếu ta dám nói đùa có nghĩa là lấy Hoàng thượng ra làm trò đùa, nàng tưởng ta không cần cái đầu này nữa sao?
Tây Môn Chiến Anh thấy Tề Ninh thật sự nghiêm túc, nàng ngây người, thân thể khẽ lung lay.
- Chiến Anh, chẳng lẽ nàng không muốn thành hôn sao?
Tề Ninh cố ý nói:
- Hoàng thượng ban hôn, đây là thiên tử ban ân không phải ai muốn cũng được. Hoàng thượng phải coi trọng Tây Môn gia nhà nàng lắm mới có chuyện tốt như vậy đấy.
Tây Môn Chiến Anh cúi đầu cắn môi, một lát sau nàng hỏi:
- Vậy…vậy ngươi có biết Hoàng thượng muốn ban hôn cho ta với ai không?
Nàng biết mặc dù Tề Ninh bình thường có chút không nghiêm túc nhưng lần này chuyện Hoàng thượng ban hôn. Cho dù Tề Ninh ăn gan hùm mật gấu cũng không dám lấy ra đùa giỡn.
Nàng vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nghe chuyện này, trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.
- Cái này thì ta không biết.
Tề Ninh nói:
- Nhưng chắc chỉ có thể là ba nhà Tư Mã gia hoặc phía Hoài Nam Vương hoặc cũng có thể là Kim Đao Đạm Đài gia. Những gia tộc này đều là quý tộc của Đại Sở, Hoàng thượng đương nhiên sẽ không bạc đãi Tây Môn gia nhà nàng, nên rất có thể là người của những gia tộc đó.
Phản ứng của Tây Môn Chiến Anh có chút kịch liệt, nàng hét lên:
- Ta không gả! Ta mặc kệ người kia là ai, ta không gả là không gả!
Tề Ninh thầm vui sướng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nghiêm trọng, nói:
- Chiến Anh à, thực ra…haizz, thôi, có một số lời nói ra thà rằng không nói.
- Ngươi muốn nói gì?
Tây Môn Chiến Anh căn môi, nàng nhìn Tề Ninh chằm chằm, gắt lên:
- Rốt cuộc ngươi muốn nói gì thì nói nhanh đi!
Tề Ninh do dự, hắn nhìn xung quanh một vòng sau đó mới hạ thấp giọng, nói:
- Một khi Hoàng thượng định hôn gả nàng cho người khác, ta sẽ không thể nói chuyện với nàng như thế này được nữa, thậm chí còn không thể gặp nàng.
Hắn chun mũi, dáng vẻ đau đớn thống khổ quay mặt đi, nói:
- Có mấy lời ta muốn nói với nàng từ rất lâu rồi nhưng giờ đã không còn kịp nữa.
Vẻ mặt Tề Ninh diễn y như thật khiến Tây Môn Chiến Anh cũng bị cuốn theo, nàng cúi đầu nói:
- Thực ra…thực ra ta cũng có lời muốn nói với ngươi.
- Nàng muốn nói gì với ta?
Tề Ninh lập tức quay đầu lại, nói:
- Chiến Anh, nàng muốn nói gì thì hãy nói đi. Hiện giờ chỗ này cũng không có ai, muốn nói cứ nói không sao đâu.
- Không phải ngươi cũng có lời muốn nói với ta sao?
Tây Môn Chiến Anh nhăn mày nói:
- Ngươi nói trước đi.
Tề Ninh nói:
- Ưu tiên nữ giới, nàng là nữ nhi, ta nhường nàng nói trước.
- Sao bình thường không thấy ngươi nhường ta như vậy?
Tây Môn Chiến Anh bực bội nói:
- Ngươi có phải nam nhân không?
Muốn nói gì thì nói ra, không muốn nói thì thôi, ta cũng chẳng có hứng nghe.
Tề Ninh nhún vai, hắn bước tới gần Tây Môn Chiến Anh, nàng theo bản năng lùi lại một bước. Tề Ninh khẽ nói:
- Chiến Anh, thực ra…thực ra… bình thường ta hay gây sự với nàng là bởi vì…bởi vì ta thích nàng. Những cô nương khác ta không thích sẽ bao giờ trêu chọc các nàng ấy nhưng mỗi lần gặp nàng, ta lại…mà thôi quên đi. Ta nói thật, từ lần đầu tiên gặp nàng ta đã thích nàng. Thậm chí ta còn nghĩ nếu một ngày nào đó có thể thú nàng về thật tốt biết mấy.
Thực ra Tây Môn Chiến Anh cũng đã đoán ra lời Tề Ninh muốn nói nhưng khi nghe hắn trực tiếp nói ra mặt nàng vẫn theo bản năng đỏ bừng. Tây Môn Chiến Anh cúi đầu hỏi:
- Vậy…vậy vì sao ngươi không nói sớm cho ta biết?
- Vì ta sợ nàng không thích ta.
Tề Ninh cố ý thở dài nói:
- Mỗi lần thấy ta nàng đều tỏ vẻ chán ghét nên ta…ta sợ nói ra sẽ bị nàng khinh thường.
- Ai nói ta không thích ngươi?
Tây Môn Chiến Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, nói:
- Là tại ngươi vô dụng thì có, thích mà không chịu nói ra. Chẳng lẽ lại để một cô nương như ta mở miệng ngỏ ý trước sao.
Nàng nói những lời này tức là thừa nhận mình cũng thích hắn, sau khi nói xong mặt nàng đã đỏ đến mang tai.
Tề Ninh nghe Tây Môn Chiến Anh nói thích mình, trong bụng cười như được mùa. Mặc dù hắn đã đoán trước được chuyện này nhưng nghe Tây Môn Chiến Anh chính miệng nói ra, vẫn rất sung sướng. Hắn cười khì khì, nói:
- Nói vậy tức là Chiến Anh cũng thích ta sao? Thế sao nàng không ám chỉ cho ta biết?
- Ngươi…ngươi bảo ta phải ám chỉ thế nào?
Tây Môn Chiến Anh lớn lên trong phủ Thần Hầu với một đám nam nhân nên tính tình không dễ xấu hổ như những cô nương khác.
Nhưng dù gì đây cũng là lần đầu nàng biết rung động trước một nam nhân, hôm nay lại phải chính miệng thừa nhận nên khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng. Náng cúi đầu nói:
- Là tại ngươi ngu ngốc không nhìn ra tình cảm của ta giờ lại còn muốn trách người ta.
Tề Ninh đánh mấy cái vào đầu, tự trách:
- Đúng là nên trách ta, nếu ta thông minh hơn chút nữa biết Chiến Anh cũng thích ta thì đã bẩm báo lên Hoàng Thượng ban hôn cho hai chúng ta. Tây Môn Chiến Anh trừng mắt lườm Tề Ninh, giận dỗi nói:
- Trước đây chính ngươi…ngươi từng nói sẽ không thú ta!
- Lúc đó ta chỉ nói đùa chút thôi.
Tề Ninh nịnh nọt:
- Chiến Anh của chúng ta không chỉ xinh đẹp, vóc người hoàn hảo mà còn là nữ trung hào kiệt. Nam nhân nào có thể thú nàng là phúc đức mười tám đời tổ tông của nhà người đó.
Hắn thấy mặt Tây Môn Chiến Anh đã đỏ như trái cà chua trong lòng âm thầm cười trộm nhưng vẫn cố tình nói:
- Nhưng giờ chúng ta nói những lời này cũng vô dụng, nếu như nói sớm hơn cách đây nửa tháng thì đã không dẫn đến tình cảnh ngày hôm nay.
Tây Môn Chiến Anh cảm nhận được trống ngực đập thịch thịch, nàng cắn răng nói:
- Hoàng thượng vẫn chưa chỉ định sẽ ban hôn cho ta với ai nên có lẽ vẫn còn kịp, ngươi mau nghĩ cách đi.
- Mặc dù chưa xác định nhà nào nhưng đã chọn được hai nhà là Tư Mã gia với Hoài Nam Vương.
Tề Ninh cười khổ, nói:
- Cẩm Y Tề gia không còn được hiển hách như xưa, đừng nói là so sánh với hai gia tộc kia, bây giờ nhà ta thậm chí còn chẳng bằng Kim Đao Đạm Đài gia. Cho dù giờ ta đi tìm Hoàng Thượng cũng chẳng giải quyết được.
Tây Môn Chiến Anh giậm chân, tức giận nói:
- Vậy chẳng lẽ ngươi định trơ mắt nhìn ta gả cho người khác sao?
- Đương nhiên là ta không muốn điều đó xảy ra rồi.
Tề Ninh đau khổ nói:
- Vừa nghĩ tới cảnh nàng bái đường cùng người khác là tim ta lại đau như cắt. Chiến Anh, nàng không hiểu được tâm trạng bây giờ của ta đâu.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Cẩm Y Tề gia nhà ngươi cũng là một trong Tứ đại hầu tước mà ngươi lại là cận thần của Hoàng Thượng, nếu ngươi đi tìm Hoàng Thượng cầu tình biết đâu Hoàng Thượng lại đồng ý? Ta không biết, nói tóm lại là ta sẽ không gả cho người khác đâu!
Tề Ninh vẫn tỏ vẻ nghiêm trọng, nói:
- Chiến Anh, nếu Hoàng Thượng đồng ý gả nàng vào Cẩm Y Tề gia, vậy nàng có vui không?
Tây Môn Chiến Anh trừng mắt lườm Tề Ninh, thấy Tề Ninh chân thành nhìn mình, nàng xấu hổ quay người đi, nói lí nhí:
- Nói…nói tóm lại là ta sẽ không gả cho người khác!
Tề Ninh nhẹ nhàng bước đến sau lưng Tây Môn Chiến Anh, khẽ hỏi:
- Chiến Anh, chỉ cần nàng thật sự bằng lòng gả cho ta. Cho dù ông trời ngăn cản ta cũng nhất định sẽ thú nàng về Tề gia.
Tây Môn Chiến Anh thấy Tề Ninh kiên quyết muốn thú mình, trong lòng nàng rất cảm động. Nàng không quay người lại mà chỉ nói:
- Vậy ngươi đi nói với Hoàng Thượng đi.
Đúng lúc này lại nghe thấy tiếng bước chân vội vã đang hướng về phía hai người. Tây Môn Chiến Anh quay người lại khiến nàng cùng Tề Ninh dính sát vào nhau.
Tây Môn Chiến Anh hoảng hốt lùi lại sau đó nghiêng đầu nhìn sang bên kia thấy Khúc Tiểu Thương đang chạy tới.
Vẻ mặt Khúc Tiểu Thương rất nặng nề, y chắp tay hành lễ với Tề Ninh sau đó mới nhìn sang Tây Môn Chiến Anh, nói:
- Tiểu sư muội, ta vừa nhận được một tin tức có liên quan đến muội.
- Có liên quan đến muội?
Tây Môn Chiến Anh mở to mắt hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Khúc Tiểu Thương nghiêm mặt nói:
- Trong cung vừa truyền ra tin tức, hình như Hoàng Thượng có ý muốn ban hôn cho muội.
Tề Ninh rất bình thản khi nghe tin này, trong lòng lại thầm nghĩ tiểu Hoàng đế thật là, sao phải gấp thế chứ? Chẳng phải đã giao hẹn cho hắn ba ngày suy nghĩ sao? Nếu muốn ban hôn thì cũng phải đợi đến ngày mai, cần gì vội vậy.
Tây Môn Chiến Anh đã nghe Tề Ninh nói chuyện này rồi nên cũng không quá ngạc nhiên, chỉ ‘À’ một tiếng rồi thôi.
Khúc Tiểu Thương liếc mắt nhìn Tề Ninh rồi mới nói tiếp:
- Nếu tin tức không sai thì Thái tử Đoạn Thiều của Đông Tề đã thỉnh cầu Hoàng Thượng ban hôn cho muội với gã!

Bạn cần đăng nhập để bình luận