Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1407: Trường Lạc
Tề Ninh khẽ giật mình, lập tức nói:
- Thần lỡ lời, khẩn cầu Hoàng thượng!
Hắn còn chưa nói xong, Long Thái đã đưa tay ngăn lại nói:
- Trẫm còn chưa nói xong.
Tề Ninh chỉ có thể rửa tai lắng nghe.
- Lúc còn rất nhỏ trẫm đã bắt đầu đọc sách. Bởi vì trẫm là Thái tử, sớm muộn sẽ đăng cơ trị quốc, cho nên phụ hoàng cực kỳ coi trọng việc học của trẫm.
Hoàng đế chậm rãi nói:
- Trẫm còn nhớ rõ, khi đó Tiêu Thiệu Tông được gọi vào trong cung, làm thư đồng của trẫm. Trẫm biết hắn là dòng họ hoàng thất, cho nên khi đó xưng hô là Thiệu Tông ca ca.
Tề Ninh khẽ gật đầu, cũng không nói nhiều.
- Trẫm ở trong cung, ngoại trừ tiểu thái giám, chỉ có Tiêu Thiệu Tông làm bạn, cho nên tình cảm với hắn rất sâu đậm, vẫn cho rằng hắn là bằng hữu của trẫm.
Long Thái khẽ thở dài:
- Nhưng hiện giờ trẫm nghĩ lại, có lẽ trẫm cũng không làm được chuyện một người bạn nên làm, rất nhiều chuyện nhìn xuống ở trên, cũng không nghĩ tới cảm thụ của hắn, mà lại coi đây là chuyện đương nhiên.
Trong lòng Tề Ninh biết Tiêu Thiệu Tông có thể đi tới ngày hôm nay, hoàn cảnh khi còn bé cũng có ảnh hưởng rất lớn đối với Hoàng đế, gã khẽ nói:
- Lúc còn nhỏ, đương nhiên suy nghĩ không chu toàn.
- Trẫm trách hắn, lại không hận hắn.
Long Thái cười khổ nói:
- Khi đó lão sư từng nói với trẫm, thiên tử không có việc tư, phải một lòng vì nước, cho nên cũng sẽ không có bằng hữu gì, chỉ có quân thần.
Gã nhìn Tề Ninh nói:
- Khi đó ngươi tiến vào phủ Cẩm Y Hầu, trẫm đi lại gần gũi với ngươi, cũng không thực sự coi ngươi như bằng hữu. Lúc ấy trẫm thân trong hoàn cảnh khó khăn, không có nhiều người đồng ý trợ giúp trẫm. Mà ngươi gánh tên tuổi Cẩm Y Tề gia, đương nhiên có trợ lực rất lớn đối với trẫm, cho nên trẫm phải trọng dụng ngươi.
- Thần nhận hoàng ân, muôn lần chết không thể báo!
Long Thái lắc đầu nói:
- Trẫm biết tâm ý của ngươi lúc ấy, trẫm cần ngươi giúp trẫm ngồi vững hoàng vị, ngươi cũng cần trẫm giúp ngươi được hưởng vinh hoa phú quý. Cho nên trong mắt trẫm, mặc dù giữa chúng ta cũng có giao tình nghĩa khí, nhưng cuối cùng chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau. Thậm chí trẫm nghĩ tới, nếu như quyền thế của Tư Mã thị ngày càng lớn, trẫm không có cách nào áp đảo, rất có thể ngươi sẽ đi thẳng một mạch!
Tề Ninh nghĩ thầm suy đoán này của ngài cũng không sai, lúc vừa tới kinh thành, ta quả thực nghĩ như vậy.
- Mọi thứ đều là lợi tới, mọi thứ đều là lợi đi.
Long Thái bình tĩnh nói:
- Sau khi Tiêu Thiệu Tông khống chế trẫm, trẫm đã mất hết can đảm, bởi vì đưa mắt khắp triều đình, trẫm thực sự không nghĩ ra ai có thể đấu được Tiêu Thiệu Tông, cũng không nghĩ ra còn ai có thể xả thân cứu trẫm?
Gã cười khổ nói:
- Trẫm không gạt ngươi, sau khi trẫm bị cầm tù, bản thân mình cũng đã buông xuôi, chỉ còn chờ Tiêu Thiệu Tông lấy thủ cấp của trẫm. Ngày nhà tù được mở ra, cô nương kia nói nghe theo lời dặn dò của ngươi, đang cố gắng lục soát cứu trẫm, trẫm mới hiểu được, thế gian này cuối cùng vẫn có người nhớ tới trẫm.
Tề Ninh cũng cảm khái, khẽ thở dài:
- Văn võ cả triều chỉ bị Tiêu Thiệu Tông che mắt, nếu không chắc chắn cũng có rất nhiều thần tử trung thành với Hoàng thượng, không tiếc bất cứ giá nào cũng sẽ cứu Hoàng thượng.
Long Thái lắc đầu nói:
- Ngươi sai rồi, có lẽ sẽ có người sinh lòng bất mãn đối với Tiêu Thiệu Tông, nhưng đánh cược tính mạng bản thân mà đứng ra, trẫm thực sự không nghĩ ra còn có ai.
Gã chăm chú nhìn Tề Ninh, nói:
- Tiêu Thiệu Tông khống chế kinh thành, tay nắm binh mã, đánh nhau với hắn, cửu tử nhất sinh. Thực ra trẫm biết được, ngươi đã lợi dụng Cái Bang di chuyển gia quyến rời kinh. Ngươi vốn cũng có thể rời đi, thậm chí nếu như ngươi nương tựa vào Tiêu Thiệu Tông, trẫm tin tưởng Tiêu Thiệu Tông chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Thế nhưng ngươi không rời đi, lưu lại thay đổi càn khôn, khiến trẫm lại thấy được mặt trời.
Gã đưa tay vỗ nhẹ vai Tề Ninh, lại cười nói:
- Trẫm biết, lúc đó không phải ngươi vì sự trung thành của thần tử mới lưu lại, mà bởi vì coi trẫm như bằng hữu.
Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Thứ cho thần cả gan, thần quả thực có thể rời đi, nhưng trong lòng thần vẫn luôn coi Hoàng thượng như bằng hữu. Nếu là bằng hữu, thì phải có nghĩa khí, nếu như cứ rời đi thẳng, đó chính là bất nhân bất nghĩa.
Long Thái gật đầu nói:
- Trẫm hiểu được, cho nên trẫm phong ngươi làm Nghĩa Hằng Vương, ngươi có biết được ý nghĩa là gì?
- Hoàng thượng muốn thần luôn luôn nghĩa khí!
- Ngươi chỉ nói đúng một nửa.
Long Thái nói:
- Chẳng những muốn cho ngươi luôn luôn nghĩa khí, cũng muốn bản thân trẫm luôn luôn nghĩa khí.
Gã gằn từng chữ:
- Ngươi không phụ trẫm, trẫm đương nhiên sẽ không phụ ngươi!
Tề Ninh đứng dậy, chắp tay nói:
- Thần nhất định thề sống chết trung thành, vĩnh viễn làm bằng hữu của Hoàng thượng.
- Ngươi hãy nhớ kỹ lời nói ngày hôm nay.
Long Thái nói:
- Cho dù sau này xảy ra chuyện gì, cho dù có điều gì thay đổi, chỉ cần ngươi luôn nghĩa khí với trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không phụ ngươi.
Gã cũng đứng dây, nghiêm nghị nói:
- Trẫm đã nói với ngươi từ rất sớm, trẫm muốn sáng tạo một thiên hạ thái bình thịnh thế cho bách tính. Mà ngươi, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì, đều phải nhớ kỹ sứ mệnh của trẫm và ngươi. Chúng ta đều còn trẻ, cho nên có đủ thời gian hoàn thành giấc mộng của chúng ta. Trẫm không hi vọng có bất kỳ biến cố nào trở ngại cho khát vọng của chúng ta!
Tề Ninh nghĩ thầm trong lòng Hoàng thượng nói, dường như có lo lắng đối với tương lai, hắn chỉ có thể nói:
- Hoàng thượng không cần phải lo lắng, chúng ta quân thần đồng tâm, sẽ có thể sáng tạo thái bình thịnh thế.
Bờ môi Long Thái khẽ động, muốn nói lại thôi, chỗ sâu thẳm trong mắt thậm chí lóe lên chút lo nghĩ, nhưng cuối cùng lại cười nói:
- Trẫm tin tưởng ngươi.
Lúc này ánh mắt gã tràn ngập vẻ kiên định.
Đúng vào lúc này, lại nghe bên ngoài truyền tới tiếng bẩm báo:
- Khởi bẩm Thánh thượng, Đoàn Thiều và Thân Đồ La Đông Tề đã tới, đang đợi Hoàng thượng triệu kiến!
Tề Ninh run lên. Long Thái lại mỉm cười với Tề Ninh, phân phó:
- Tuyên!
Gã trở lại ngồi xuống sau bàn đọc sách, ra hiệu Tề Ninh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Đoàn Thiều và Thân Đồ La đi vào trong Ngự thư phòng, họ đều mặc thường phục. Sắc mặt Đoàn Thiều rõ ràng không quá tốt, Thân Đồ La lại vẫn bước đi như rồng hổ.
Tề Ninh đột nhiên hiểu được tại sao Hoàng đế lại triệu kiến hai người vào thời điểm này. Thứ nhất là gặp mặt hai người họ ngay trước mắt mình, thú hai chắc hẳn cũng là để cho mình bảo vệ bên người.
Long Thái có thể triệu kiến hai người này, chắc chắn muốn trấn an họ. Nếu như hộ vệ vây kín bên ngoài Ngự thư phòng, thứ nhất có vẻ Hoàng đế nhát gan, thứ hai cũng sẽ khiến đối phương phản cảm. Mà hắn lưu lại nơi này, sẽ khiến Long Thái có vẻ thong dong, vả lại với võ công của mình, căn bản không sợ Thân Đồ La đột nhiên ra tay.
Hai người Đoàn Thiều nhìn thấy Tề Ninh, đều khẽ giật mình, nhưng vẫn tiến lên. Đoàn Thiều do dự một chút, cuối cùng khom mình hành lễ với Long Thái, Thân Đồ La cũng thi lễ ở phía sau.
- Hôm nay trẫm triệu kiến các ngươi, không phải vì quốc sự, chỉ là chuyện gia đình.
Long Thái đưa tay ra hiệu hai người ngồi xuống. Đoàn Thiều ngồi xuống đối diện Tề Ninh, Thân Đồ La đứng phía sau Đoàn Thiều, gã dùng việc này để biểu thị thân phận tôn quý của Đoàn Thiều.
Tề Ninh cười lạnh, thầm nghĩ Tề quốc đã tiêu vong rồi, hiện giờ sự sống chết của hai người đều nằm trong tay Long Thái, lắc ngón tay một chút hai người này sẽ đầu thân tách rời. Đã tới thời điểm này rồi, họ vẫn còn tự cao tự đại ở nơi này, thực sự không biết thân phận.
- Hoàng hậu biết ngươi ở kinh thành, nhớ mong trong lòng.
Long Thái nói:
- Trẫm đã đáp ứng Hoàng hậu, sẽ đối đãi tốt với các ngươi.
Đoàn Thiều nói:
- Đa tạ.
Gã cũng không nói nhiều.
Cuối cùng Thân Đồ La không nhịn được nói:
- Hai nước chúng ta kết làm minh hữu, không nghĩ tới lại bội bạc, dĩ nhiên… !
Chưa chờ y nói xong, Long Thái đã nói:
- Mạch Ảnh là huynh đệ của ngươi sao?
Thân Đồ La chấn động. Long Thái thản nhiên nói:
- Hai nước chúng ta quả thực kết minh, thế nhưng Mạch Ảnh lại luôn gây sóng gió tại Sở quốc ta, lại còn cấu kết với nghịch tặc mưu đồ tạo phản, chuyện này là sao? Là ai phá hủy minh ước trước?
Thân Đồ La lập tức yên lặng.
Sau khi hai người tới kinh thành, mặc dù vẫn co đầu rụt cổ trong phủ Hoài Nam Vương, nhưng mấy ngày nay đã biết được vụ án lớn Tiêu Thiệu Tông mưu phản. Hai người được Mạch Ảnh sắp xếp trong phủ hoài Nam Vương, coi như kẻ đần họ cũng đoán được quan hệ của Mạch Ảnh và Tiêu Thiệu Tông không tầm thường, biết được Mạch Ảnh cũng cuốn vào trong lần phản loạn này.
Trước đó hai người vẫn không biết thủ đoạn thay đổi đại cục của Mạch Ảnh là gì, hiện giờ đã hoàn toàn hiểu được.
Một khi Tiêu Thiệu Tông quả thực soán vị thành công, như vậy đương nhiên sẽ thực hiện hiệp nghị với Mạch Ảnh. Trong điều kiện của Mạch Ảnh, rất có thể là muốn Tiêu Thiệu Tông cho Tề quốc phục quốc.
Đáng tiếc hết thảy đều tan thành mây khói theo sự thất bại của Tiêu Thiệu Tông.
Mạch Ảnh cuốn vào phản loạn là thật, hiển nhiên tiểu Hoàng đế Long Thái cũng biết Mạch Ảnh cuốn vào việc này, thậm chí nắm rõ thân phận chân thật của Mạch Ảnh như lòng bàn tay. Bị tiểu Hoàng đế nói như vậy, Thân Đồ La lập tức im lặng.
- Hôm nay trẫm không truy cứu cũng chuyện xưa này.
Long Thái nói:
- Đoàn Thiều, ngươi là huynh trưởng của Hoàng hậu, hôm nay trẫm xem mặt mũi của Hoàng hậu, phong thưởng ngươi làm Trường Nhạc Hầu. Còn Thân Đồ La, trẫm ban thưởng ngươi là Vĩnh Yên Hầu. Trẫm sẽ sai người chuẩn bị phụ đệ tại kinh thành cho các ngươi, chỉ mong sau này các ngươi có thể trung thành với trẫm.
Thân Đồ La nắm chặt hai tay, lập tức nói:
- Ta không tiếp nhận!
Tề Ninh lại cười lạnh. Hắn vốn thông minh, lúc này đã hiểu ý của Hoàng đế.
Thiên hạ chưa định, mặc dù Tề quốc bị hủy diệt, nhưng phương bắc còn một Hán quốc không dễ chinh phục. Mặc dù quân đoàn Tần Hoài thừa cơ bắc thượng, nhưng hoàng vị của nước định đã kết thúc rồi, hơn nữa còn có danh tướng như Chung Ly Ngạo. Bên Sở quốc trải qua một hồi rung chuyển, mặc dù nhanh chóng bình định, nhưng cuối cùng vẫn có ảnh hưởng rất lớn đối với chiến sự tiền tuyến. Cho nên muốn bình định Bắc quốc qua chiến dịch này, khả năng không lớn, đơn giản là chiếm cứ một số thành trì lãnh thổ phương bắc, chuẩn bị sẵn sàng cho trận quyết chiến tiếp theo đối với Hán quốc.
Trên thực tế sau khi Tây Bắc và Tề quốc liên tục rơi vào tay Sở quốc, trạng thái bình hành Nam Bắc đã sớm biến mất rồi. Nam mạnh Bắc yếu, bên này lên bên kia xuống, nếu không có bất ngờ gì, bình định Bắc quốc cũng là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng cuối cùng vẫn chưa nắm được phương bắc, Hoàng đế đặc xá tội chết cho Đoàn Thiều, hơn nữa còn phong làm Hầu tước, tuy rằng có nhân tố Hoàng hậu trong đó, nhưng nguyên nhân căn bản nhất vẫn là phòng ngừa chu đáo, coi đây là lệ, khiến người phương bắc nhìn một chút.
Đoàn Thiều có thể được phong Hầu, như vậy trong quá trình chinh phạt phương bắc, khó tránh khỏi sẽ có quan tướng Bắc quốc nghĩ tới chuyện này, quy hàng Sở quốc.
Chỉ là Hoàng đế cũng không khách khí với Đoàn Thiều, nói thẳng bởi vì Hoàng hậu mới phong làm Hầu, hơn nữa còn lấy tên Trường Nhạc, thậm chí để Đại tướng Tề quốc trước đây là Thân Đồ La cũng làm Hầu như Đoàn Thiều, điều này đương nhiên là nhục nhã Đoàn Thiều. Vả lại Hoàng đế chắc chắn dùng chuyện này để cảnh cáo Đoàn Thiều, gã đã sớm không phải Thái tử Đông Tề, chẳng qua chỉ là tù nhân dưới thềm của đế quốc Đại Sở mà thôi.
Thân Đồ La không tiếp nhận phong Hầu tước. Long Thái cười nhạt một tiếng. Tề Ninh lại mỉm cười nói:
- Muốn phong Hầu ở Đại Sở ta cũng không dễ dàng, Hoàng đế long ân bàng bạc, chẳng lẽ Thân tướng quân cảm thấy Hầu tước không xứng với ngươi?
Thân Đồ La còn muốn lên tiếng, Đoàn Thiều đã nói:
- Nếu là Hoàng thượng ban ân, Thân tướng quân tiếp nhận là được.
Bờ môi Thân Đồ La giật giật, cuối cùng không nói gì.
- Nghe nói Lệnh Hồ Húc đóng tại Bộc Dương.
Hoàng đế chăm chú nhìn Đoàn Thiều nói:
- Không biết Trường Nhạc Hầu chuẩn bị xử lý chuyện này thế nào?
Đoàn Thiều nở nụ cười, nói:
- Hoàng thượng muốn để ta du thuyết Lệnh Hồ Húc sao?
- Trẫm sẽ không gò ép ngươi.
Long Thái nói:
- Chẳng qua Lệnh Hồ Húc và tướng sĩ dưới tay hắn cố thủ cô thành, nếu như chậm chạp không giải quyết được, kết quả của họ chắc chắn sẽ không quá tốt.
Gã cũng không nhiều lời, nói:
- Nghĩa Hằng Vương, ngươi đưa họ rời cung!
Tề Ninh đứng dậy. Đoàn Thiều muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhiều lời.
Tề Ninh đưa hai người rời khỏi cung, ngoài cung lại có người Thần Hầu Phủ đang chờ.
Sau khi Đoàn Thiều và Thân Đồ La bị phát hiện ở phủ Hoài Nam Vương, liền bị người Thần Hầu Phủ mang về, chẳng qua không nhốt vào lao ngục, mà để họ ở trong độc viện của Thần Hầu Phủ, cũng có chiếu cố. Hôm nay Hoàng đế tuyên triệu, là Hàn Thiên Khiếu dẫn người tự mình đưa tới ngoài cửa cung.
Hàn Thiên Khiếu nhìn thấy Tề Ninh đi ra cùng hai người, lập tức đi tới chắp tay. Tề Ninh cười nói:
- Tam sư huynh!
- Thương thế của Vương gia sao rồi?
Hàn Thiên Khiếu hỏi.
Tề Ninh cười nói:
- Đã không còn đáng ngại.
Lúc này Hàn Thiên Khiếu mới nói với Đoàn Thiều:
- Hoàng thượng có chỉ, sắp xếp chỗ ở mới cho hai vị, hiện giờ sẽ đưa hai vị qua!
Gã gọi xe ngựa tới. Đoàn Thiều không nói một lời liền lên xe. Thân Đồ La thì cưỡi ngựa mà đi. Hàn Thiên Khiếu từ biệt Tề Ninh, lúc này mới dẫn người đưa Đoàn Thiều rời đi.
Hôm nay Tề Ninh vào cung, Hoàng đế không nói về quốc sự. Trong lòng hắn biết Hoàng đế thấy thương thế của hắn chưa lành, cho nên không muốn khiến hắn quá mệt mỏi.
Hôm nay Hoàng đế bộc lộ chân tình, cũng khiến Tề Ninh cảm khái. Chỉ là Tề Ninh luôn cảm thấy dường như Hoàng đế có lời gì chưa nói ra miệng. Vả lại Hoàng đế nói vài lần sau này cho dù có biến cố gì, cũng sẽ không phụ đối phương. Lời này nhìn như tùy ý, nhưng Tề Ninh luôn cảm thấy trong này có chuyện.
Chẳng qua tâm tư của Hoàng đế cuối cùng không thể hoàn toàn đoán được, hắn cũng không về phủ ngay, mà ngồi xe đi tới phân đà Cái Bang.
Hàn Thiên Khiếu đưa Đoàn Thiều tới một con phố yên tĩnh, dừng lại trước một tòa nhà không quá lớn. Chung quanh tòa nhà này đã có tướng sĩ Hổ Thần Doanh thủ vệ. Đoàn Thiều xuống xe ngựa, nhìn lướt qua chung quanh, cũng không nói gì. Lúc này Hàn Thiên Khiếu mới nói:
- Kể từ hôm nay, hai vị sẽ tạm thời ở lại nơi này. Hộ vệ nơi này sẽ bảo hộ sự an toàn cho hai vị. Trong phủ có người làm, cần gì hai vị cứ việc phân phó.
Gã chắp tay một cái, dẫn người rời đi.
Đoàn Thiều đi vào trong viện, bên trong thu dọn rất sạch sẽ, bốn tên nam bộc và bốn nha hoàn chờ trong viện, nhìn thấy Đoàn Thiều và Thân Đồ La tiến tới, họ đều quỳ xuống hành lễ. Đoàn Thiều cũng không hề nhìn, đi thẳng vào đại đường. Thân Đồ La theo sát phía sau. Đoàn Thiều đi tới ngồi xuống bên bàn, sắc mặt khó coi, bỗng nhiên nện một quyền lên bàn. Thân Đồ La hiểu được tâm tình của Đoàn Thiều, cũng không nói nhiều, dặn dò hạ nhân trước cửa:
- Đưa một bình trà tới!
Lúc này y mới đi tới bên bàn, ngồi xuống đối diện Đoàn Thiều, hơi trầm ngâm cuối cùng nói:
- Điện hạ, chuyện tới nước này, không đủ sức xoay chuyển trời đất, nguyện vọng phục quốc Đại Tề, chỉ sợ khó mà thực hiện được.
Đoàn Thiều cười lạnh nói:
- Bản cung đương nhiên biết được. Long Thái khinh người quá đáng, dĩ nhiên… !
Gã nghiến răng nghiến lợi, lập tức nói:
- Chung quanh nơi này đều được thủ vệ, chúng ta muốn ra ngoài cũng không được, chớ nói chi phục quốc?
Tâm tình gã bực bội, không nhịn được nói:
- Bản cung còn tưởng rằng Mạch Ảnh có thủ đoạn cao minh gì, hóa ra… !
Gã không nói hết, nhưng vẻ mặt buồn bực.
Thân Đồ La hơi trầm ngâm, mới nói:
- Đây đều là lỗi của thần. Lúc trước thần cho rằng Mạch Ảnh thực sự có biện pháp gì thay đổi càn khôn, cho nên thúc thủ chịu trói. Thần… vốn hẳn nên chiến tử trên thuyền!
Đoàn Thiều nói:
- Đại Đô Đốc chớ nhạy cảm, không phải bản cung trách ngươi.
- Điện hạ khoan hậu, nhưng tội của thần quả thực không thể tha.
Thân Đồ La thở dài :
- Thủy sư Đại Tề ta đều nằm dưới sự thống soái của thần, chẳng những không thể phong tỏa ngăn cản sông Hoài Thủy, cũng bởi vì lơ là sơ suất, khiến thủy sư Đại Tề gần như bị diệt toàn quân, tội lớn như thế tuyệt đối không có lý khoan thứ.
Lúc này một nha hoàn đưa trà tới. Thân Đồ La tới nhận trà. Đoàn Thiều nhìn bóng lưng Thân Đồ La, cũng ảm đạm, biết hiện giờ tại kinh thành Đại Sở, ngoại trừ Hoàng hậu trong cung, chỗ dựa duy nhất chính là Thân Đồ La.
Hoàng hậu thân ở trong cung, gã chưa hẳn có cơ hội nhìn thấy, chỉ có thể sống nương tựa vào Thân Đồ La.
Thân Đồ La nhận ấm trà, dường như đang nghĩ cái gì, cuối cùng xoay người lại, đặt chén trà lên bàn, rót hai chén trà nhỏ, lúc này mới nói:
- Lệnh Hồ Tướng thân ở Bộc Dương, tình hình bên kia, Lệnh Hồ Tướng hiểu rõ nhất, đi con đường nào, chắc chắn Lệnh Hồ Tướng cân nhắc cẩn thận. Nếu như điện hạ gửi thư từ nơi này, Lệnh Hồ Tướng tuân theo lệnh điện hạ, có lẽ sẽ xáo trộn trình tự của Lệnh Hồ Tướng, thậm chí mang đến tai họa ngập đầu cho mấy vạn tướng sĩ Bộc Dương.
Đoàn Thiều nhíu mày, không vui nói:
- Bản cung cũng không đáp ứng gửi thư cho Lệnh Hồ Tướng.
- Lần trước Tề Ninh yêu cầu thần gửi thư cho Lệnh Hồ Tướng, thần quả thực đã gửi đi một phong thư. Mặc dù nhìn như là du thuyết, nhưng lá thư này ẩn chứa huyền cơ, người khác xem không hiểu, Lệnh Hồ Tướng lại xem rõ ràng.
Thân Đồ La chậm rãi nói :
- Thần nói cho hắn biết, tự hắn phán đoán thế cục, tự mình lựa chọn con đường.
Đoàn Thiều thở dài:
- Nếu như chúng ta có thể tiến tới Bộc Dương hội hợp với họ, chưa chắc không có đường ra.
- Điện hạ, Bộc Dương là đất của người Hán quốc, bách tính nơi đó tuyệt đối không thể thần phục chúng ta.
Thần Đồ La thở dài:
- Vả lại người Hán quốc cũng sẽ không để mặc chúng ta có thành tựu tại Bộc Dương.
Đoàn Thiều mặt mũi sầu muộn, bất đắc dĩ nói:
- Đại Đô Đốc, chẳng lẽ chúng ta cứ chờ chết ở nơi này?
- Hôm nay Long Thái phong thưởng điện hạ làm Hầu, đã là chuyện cực kỳ vũ nhục rồi.
Thân Đồ La nói:
- Thần chỉ lo lắng, đây là bắt đầu. Hiện giờ điện hạ đã thành thịt cá trên thớt của hắn, sống chết hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn. Điện hạ là Thái tử Đại Tề, vốn không nên chịu đựng nỗi nhục này.
Đoàn Thiều cau mày nói:
- Nơi này vừa xảy ra phản loạn, sát ý của Long Thái chưa tiêu, nếu như hiện giờ quả thực chọc giận hắn, chỉ sợ hắn sẽ thực sự… !
Thân Đồ La lại cười lớn, nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch. Y đặt chén trà xuống, dùng mu bàn tay lau khóe miệng nói:
- Hắn đã phong Hầu, sẽ nhanh chóng phái người đưa ý chỉ tới. Thần là thần tử của điện hạ, tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận Hầu tước mà hắn phong, nếu không sẽ là bất kính lớn đối với điện hạ.
- Chuyện tới nước này, chúng ta có thể thế nào?
Đoàn Thiều nói:
- Chẳng lẽ muốn chống lại ý chỉ của hắn?
Thân Đồ La cười nói:
- Thần sống tạm đến giờ, chỉ là muốn cùng khôi phục Đại Tề với điện hạ. Nhưng chuyện tới nước này, không đủ sức xoay chuyển trời đất, với điện hạ mà nói, thần đã mất đi tác dụng.
- Đại Đô Đốc không được nói như thế.
Đoàn Thiều suy nghĩ một chút mới nói:
- Còn có một chút hi vọng, chẳng lẽ Đại Đô Đốc quên… Quốc Sư?
Thân Đồ La lắc đầu nói:
- Điện hạ, mặc dù Đảo chủ Đông Hải được sắc phong làm Quốc Sư, thế nhưng chưa từng hỏi đến quốc sự. Cho dù hắn có lòng phục quốc hay không, cũng không thể đứng ra phục quốc giúp điện hạ. Sở quốc còn Bắc Cung Liên Thành, một khi hắn ra tay, Bắc Cung Liên Thành cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, cho nên không cần trông cậy vào vị Quốc Sư kia.
Trong lòng Đoàn Thiều biết Thân Đồ La nói không sai, chút hi vọng còn lại trong lòng lập tức bị dập tắt. Gã càng bực bội, đưa tay cầm chén trà, còn chưa đụng phải, Thân Đồ La đã vươn tay, ấn cổ tay Đoàn Thiều. Đoàn Thiều khẽ giật mình, động tác này cực kỳ thất lễ, mặc dù là tù nhân dưới thềm, nhưng từ đầu tới cuối Thân Đồ La đều có kính lễ với mình, lúc này đột nhiên như vậy, Đoàn Thiều hơi kinh ngạc, lại thấy Thân Đồ La khẽ lắc đầu nói:
- Điện hạ có muốn uống chén trà này hay không, nghĩ lại cho kỹ… !
Y nói chưa dứt lời, Đoàn Thiều phát hiện, máu tươi tràn ra từ khóe miệng Thân Đồ La.
Đoàn Thiều giật nảy cả mình, thất thanh nói:
- Đại Đô Đốc, ngươi… !
Gã bỗng nhiên hiểu được chuyện gì, nhìn chằm chằm ấm trà:
- Trong trà có độc? Bọn họ… bọn họ muốn hạ độc chết chúng ta?
Thân Đồ La lắc đầu nói:
- Vừa rồi thần hạ độc trong ấm trà, cũng không phải họ thả.
Đoàn Thiều cả kinh nói:
- Tại sao ngươi phải làm như vậy?
- Thần là võ tướng, vốn nên chiến tử sa trường, lại sống tạm đến giờ, đã cực kỳ xấu hổ rồi.
Thân Đồ La thu tay lại :
- Thần tuyệt đối sẽ không để người Sở quốc đùa bỡn trong lòng bàn tay. Thân gia đời đời nhận hoàng ân, hôm nay vừa chết, coi như là hồi báo Đại Tề… !
Y bỗng nhiên oa một tiếng, phun một ngụm máu tươi, thân thể ngã quỵ ra sau.
Đoàn Thiều tung người tới phía trước, chỉ thấy khuôn mặt Thân Đồ La đã xanh lại, muốn ôm lấy Thân Đồ La. Thân Đồ La lại nghiêm nghị nói:
- Điện hạ chớ đụng, cẩn thận… !
Đoàn Thiều sợ hãi liền rút tay về.
- Nếu như điện hạ… nếu chỉ cầu bình an, sau này… sau này khó tránh khỏi sẽ chịu ủy khuất. Thần… không thể tận trung nữa. Điện hạ… chớ trách… !
Hơi thở Thân Đồ la gấp rút, trong khi hô hấp, máu tươi vẫn ộc ra ngoài miệng:
- Nhưng nếu không chịu nổi… không chịu nổi nhục, cũng có thể… cũng có thể uống chén trà này… !
Đoàn Thiều nắm chặt tay, toàn thân run lên, rơi lệ nói:
- Ngươi… đây là tội gì… !
- Điện hạ… hãy bảo trọng… !
Thân Đồ La thở dài một tiếng, ngoẹo đầu, cứ chết đi như vậy.
Đoàn Thiều ngơ ngác nhìn thi thể Thân Đồ La, thật lâu không nói gì.
Gã biết Thân Đồ La tính tình cương trực, hôm nay vào cung chịu nhục, chắc chắn khó mà chịu đựng. Quan trọng nhất chính là, trong cung sẽ nhanh chóng phái người đưa ý chỉ ban phong chính thức tới, nếu như Thân Đồ La tiếp nhận, sẽ ngồi ngang hàng với Đoàn Thiều, đây là điều Thân Đồ La tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận. Thế nhưng nếu như kháng chỉ không tuân, rất có thể sẽ mang đến phiền phức ngập trời. Thân Đồ La vừa chết đi, thực ra cũng để tránh cho Đoàn Thiều rơi vào khốn cảnh.
Đoàn Thiều đứng dậy, đi tới cầm chén trà của mình, trầm mặc một chút, đưa tới bên miệng, nhưng ánh mắt nhìn thi thể Thân Đồ La đã xanh lại. Thời khắc sống chết, Đoàn Thiều thực sự không có dũng khí uống chén trà này, gã quát to một tiếng, ném mạnh chén trà xuống đất, chén trà vỡ nát, nước trà văng tung tóe.
Sau khi Cái Bang bình định phản loạn, Chu Tước vẫn trở về tòa nhà ngõ La Cổ dưỡng thương.
Lúc Tề Ninh đi tới phân đà Quỷ Kim Dương còn chưa tới giữa trưa, hắn là người quen biết cũ với Cái Bang, tiến vào phân đà Cái Bang đương nhiên thông suốt.
Rời khỏi cung, Tề Ninh đi thẳng tới đây, thứ nhất là vì thăm hỏi Trưởng lão Chu Tước, thứ hai cũng vì hỏi một chút tung tích của Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân.
Nếu như đã bình định Tiêu Thiệu Tông, hai người Cố Thanh Hạm không cần phải tránh né bên ngoài nữa. Tề Ninh cũng biết Cố Thanh Hạm thuở nhỏ xuất thân nhà phú hào, chưa từng chịu nhiều khổ sở, lần này ra ngoài né tránh, khó tránh khỏ sẽ chịu khổ. Cho nên hắn hi vọng các nàng nhanh chóng về kinh, chẳng qua tung tích của họ giao phó cho Bạch Thánh Hạo, ngay cả hắn cũng không biết hiện giờ họ ở nơi nào.
Trưởng lão Chu Tước đang dưỡng thương, không có cách nào ra đón. Bạch Thánh Hạo cũng không ở trong phân đà. Khiến Tề Ninh nghĩ không ra, người ra đón mình lại là Trưởng lão Thanh Long Lâu Văn Sư.
Nhìn thấy Lâu Văn Sư, Tề Ninh quả thực vui mừng quá đỗi. Lúc trước hai người vừa quen đã thân, tâm đầu ý hợp, kết bái làm huynh đệ. Nhưng từ lần đó họ không còn gặp nhau nữa. Lâu ngày gặp lại, Tề Ninh vô cùng vui vẻ, Lâu Văn Sư cũng rất mừng rỡ.
Trước đây không lâu Trưởng lão Chu Tước từng nói qua, vì phòng ngừa vạn nhất, đã sớm gửi thư cho Lâu Văn Sư, để Lâu Văn Sư dẫn người tới kinh thành tiếp viện, không nghĩ tới Lâu Văn Sư lại tới đúng hẹn.
- Lâu đại ca, huynh tới đây khi nào?
Sau khi Tề Ninh đi theo Lâu Văn Sư vào nhà, hắn vui vẻ nói.
Lâu Văn Sư cười lớn nói:
- Trước khi hoàng thành bị vây ta đã tới rồi. Lần đó đã bàn bạc sẵn, vốn là để Bạch Đà chủ giả mạo thương nhân tới tiêu cục Húc Nhật ủy thác chuyến tiêu, chỉ là ta thấy khí thế của hắn không đủ, toàn thân đều có bộ dạng keo kiệt, không có khí thế, cho nên ta tự mình ra tay.
Gã lập tức nói đơn giản một phen chuyện hôm đó. Tề Ninh bừng tỉnh, mới biết được Lâu Văn Sư cũng ra sức trong lần bình loạn này.
Tề Ninh bố trí trong cung xong, nhưng thao tác cụ thể quả thực do Xích Đan Mị rời cung sau đó bàn bạc với Cái Bang và mấy thế lực. Sau khi hắn bị thương trong cung, khôi phục tĩnh dưỡng tới hôm nay, quả thực cũng không biết Lâu Văn Sư cũng tham dự hành động.
Tề Ninh và Lâu Văn Sư lâu ngày gặp lại, đều vui vẻ. Nhưng hắn nghĩ tới Trưởng lão Chu Tước, vào nhà thăm hỏi, nhìn thấy Trưởng lão Chu Tước nằm trên giường, tạm thời còn chưa thể đứng dậy. Mặc dù sắc mặt của lão cũng không tốt lắm, nhưng khuôn mặt đã có chút huyết sắc, xem ra tình hình khôi phục cũng không tồi.
Hôm nay Tề Ninh tới đây, trong lòng cảm kích đối với Cái Bang. Nếu như không phải Cái Bang ra tay, Tề Ninh quả thực không có người để dùng. Trên đường tới hắn nghĩ nên cảm tạ Cái Bang thế nào, quả thực cũng muốn đưa tới một số ngân phiếu. Thế nhưng Trưởng lão Chu Tước dẫn người ra tay, hoàn toàn là vì nghĩa khí. Nếu như mình lấy tiền bạc ra tặng, trái lại coi thường bọn họ. Hắn suy nghĩ phần tình nghĩa này chỉ có thể ghi nhớ trong lòng, chờ sau này tìm cơ hội báo đáp.
Tề Ninh an ủi vài câu, cũng không tiện quấy nhiễu Chu Tước lâu.
Hắn đi theo Lâu Văn Sư rời cửa, đến hậu viện ngồi xuống ghế trúc. Lâu Văn Sư đi thẳng vào vấn đề:
- Tề huynh đệ, nghe nói Hoàng đế đã phong ngươi làm Vương?
Tề Ninh khẽ gật đầu nói:
- Đúng vậy, Lâu đại ca đã biết rồi sao?
- Tin tức của Cái Bang vẫn rất linh thông.
Lâu Văn Sư cười nhẹ một tiếng:
- Theo ta được biết, từ khi Sở quốc lập nước đến nay, dường như còn chưa thực sự phong Vương khác họ. Lần này Tề huynh đệ được phong Vương tước, đó là chuyện xưa nay chưa từng có tại Sở quốc.
Tề Ninh sao mà khôn khéo, nghe được có chuyện trong lời Lâu Văn Sư nói, hắn hỏi:
- Có phải Lâu đại ca có lời gì muốn nói?
Lâu Văn Sư do dự một chút, mới khẽ nói:
- Tề huynh đệ, mặc dù ngươi là Vương gia, nhưng chúng ta quen biết, cũng không phải vì xuất thân của ngươi, mà là tính tình hợp nhau, cho nên chữ nghĩa đi đầu, chỉ coi ngươi trở thành huynh đệ.
- Đang muốn như vậy.
Tề Ninh nói:
- Ta kính trọng Lâu đại ca, cũng chính vì Lâu đại ca làm người chính trực, không để ý tới những hư danh kia.
Lâu Văn Sư cười lớn một tiếng, mới nói khẽ:
- Lời ta nói nếu không xuôi tai, ngươi coi như ta chưa từng nói qua. Tề huynh đệ, lần này ngươi lập được công lao, coi như bảo vệ xã tắc hộ quân bảo quốc. Hoàng đế ban thưởng là chuyện đương nhiên.
Gã hơi trầm ngâm mới nói:
- Tề huynh đệ có biết, lúc Thái Tổ Hoàng đế Sở quốc băng hà, hoàng tộc Tiêu thị chẳng qua bình định nửa một nửa đất đai phương nam. Phương nam cực kỳ nhiều các lộ hào kiệt, thực sự thống nhất phương nam chính là trong tay Thái Tông Hoàng đế Sở quốc.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Thái Tổ Hoàng đế đánh ra cơ nghiệp, mà thực sự bình định phương nam đúng là Thái Tông Hoàng đế.
- Cẩm Y Tề gia có thể được quân đội Sở quốc kính trọng, nguyên nhân chỉ là vì Cẩm Y lão Hầu gia nam chinh bắc chiến, gặm hết xương cứng này tới xương cứng khác. Không nói thế lực khác, chỉ công lao bình định Tây Xuyên kia, đã không người nào có thể so sánh.
Lâu Văn Sư nói:
- Thứ cho ta nói thẳng, nếu như nói tới công tích, công lao của Tề huynh đệ chưa hẳn có thể sánh bằng Cẩm Y lão Hầu gia. Lệnh tôn Tề đại tướng quân tọa trấn Tần hoài sau khi lão Hầu gia qua đời, Trường Lăng Hầu phương bắc Diệc Thị cũng là một danh tướng văn võ toàn tài. Nếu như không có lệnh tôn, trên dưới Sở quốc sợ rằng không có một người nào ngăn cản được binh phong của Bắc Hán. Có lẽ cách cục thiên hạ đã sớm thay đổi, mà chiến công của hắn dường như cũng không thấp hơn ngươi.
Tề Ninh khẽ gật đầu, trong lòng cũng hiểu được, bàn về công huân, mình thực sự không có cách nào so sánh với hai đời Hầu gia của Cẩm Y Tề gia trước đó.
- Ngay cả như vậy họ cũng chỉ được phong Hầu tước.
Lâu Văn Sư nói:
- Mà Tề huynh đệ tuổi còn trẻ đã được phong Vương tước. Tuy rằng là vì Tề huynh đệ lập được công lao khoáng thế, nhưng cẩn thận mà nghĩ, trong này chưa chắc không có nguyên nhân khác.
Tề Ninh thở dài:
- Lâu đại ca nói là Hoàng thượng còn có cảnh giác với ta?
- Tề huynh đệ hiểu được nguyên do trong đó thì tốt rồi.
Lâu Văn Sư thở dài:
- Từ xưa tới nay, phàm là người ngồi trên ghế Hoàng đế, lo lắng nhất có người cướp đoạt hoàng vị của hắn. Tiêu Thiệu Tông là dòng họ hoàng thất, lần này gây ra sóng lớn, Hoàng đế chắc chắn có cảm xúc trong lòng, bởi vậy chắc chắn hắn sẽ đề phòng với bất kỳ người nào. Phong ngươi làm Vương tước, tuy rằng bởi vì công lao tích lũy của Tề gia, cũng bởi vì tài cán của bản thân Tề huynh đệ. Nhưng quan trọng nhất, chỉ sợ là vì trấn an Tề huynh đệ. Nếu không vì sao Hoàng đế lại phá đi lệ từ khi lập quốc tới nay, phong ngươi làm Vương?
Tề Ninh nhớ tới tình hình lúc gặp mặt Long Thái hôm nay. Tuy rằng Long Thái thành thật với mình, nhưng trong lời nói rõ ràng còn chút lo nghĩ, lo nghĩ kia rõ ràng là vì Tề Ninh.
- Tề huynh đệ cẩn thận suy nghĩ một chút. Tuổi ngươi còn trẻ đã là Vương tước Sở quốc, sau này nếu như lại lập công lao mới, Hoàng đế nên ban thưởng ngươi thế nào?
Thần sắc Lâu Văn Sư nghiêm trọng:
- Hắn cũng không thể tặng hoàng vị cho ngươi chứ? Một khi công không thể thưởng, chính là thời điểm nguy hiểm. Tề huynh đệ, hôm nay ta nói những lời này, ngươi có thể nghe cũng được không nghe cũng được, chỉ là từ nay về sau, mọi chuyện đều phải chú ý cẩn thận.
Tề Ninh gật đầu, biết Lâu Văn Sư đều có ý tốt.
Thực ra trong lòng Tề Ninh sao không rõ ràng, thời gian hai năm ngắn ngủi, mình từ Hầu tước nhảy lên làm Vương tước, nhìn như phong quang, nhưng bò lên quá nhanh quá cao, trái lại không phải chuyện tốt đẹp gì. Giống như lời Lâu Văn Sư nói, nếu sau này mình lập được công huân trác tuyệt khác, vậy Hoàng đế nên ban thưởng mình thế nào?
Đưa mắt văn võ toàn triều, hiện giờ không người nào có thể so sánh với mình. Sau khi bình định phản loạn, được phong làm Vương gia, mình đã trở thành nhân vật gây chú ý cho người khác nhiều nhất trong triều. Khi tất cả mọi ánh mắt đều tập trung lên người mình, thực ra cũng biểu thị nguy hiểm cũng tới theo.
- Lời Lâu đại ca nói, ta chắc chắn ghi trong lòng.
Tề Ninh cảm kích nói.
Lâu Văn Sư đứng dậy cười nói:
- Ngày mai ta sẽ lên đường, lần tiếp theo không biết khi nào có thể gặp lại Tề huynh đệ.
Gã do dự một chút mới nói:
- Tề huynh đệ, không biết ngươi có tin tức của Bang chủ hay không?
Tề Ninh nói:
- Lâu đại ca yên tâm, Hướng Bang chủ đang bế quan tĩnh dưỡng, đến thời điểm hắn sẽ xuất hiện.
Hắn nghĩ tới Hướng Bách Ảnh thu Tiểu Điệp làm đồ đệ, hai người chăm sóc lẫn nhau, cũng không biết hiện giờ họ ở nơi nào, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, Hướng Bách Ảnh có đảm đương, chuyện Cái Bang, Hướng Bách Ảnh sẽ xử lý tốt đẹp.
- Thương thế của Tề huynh đệ thế nào?
Lâu Văn Sư nói:
- Ngày mai từ biệt, không biết khi nào gặp lại, nếu như ngươi không có việc gì, hôm nay chúng ta hãy nâng ly mấy chén.
Thương thế của Tề Ninh khôi phục rất nhanh, mặc dù không biết có thể uống rượu hay không, nhưng nghĩ tới sắp ly biệt với Lâu Văn Sư, trong lòng hắn không nỡ, cười nói:
- Đương nhiên phải không say không nghỉ với đại ca.
Đúng lúc này chợt nghe có giọng nói:
- Hai vị muốn uống rượu, ta làm người tiếp khách thì sao?
Theo lời nói, chỉ thấy một người đi tới, chính là Đà chủ Quỷ Kim Dương Bạch Thánh Hạo.
Lâu Văn Sư nhìn thấy Bạch Thánh Hạo, lập tức cười nói:
- Được được được. Ta đang lo không tìm thấy người uống rượu, Bạch Đà chủ trở về đúng lúc.
Gã nói với Tề Ninh:
- Tề huynh đệ, ngươi có biết tửu lượng của Bạch Đà chủ không? Trong Cái Bang, nói tới tửu lượng đứng đầu, đương nhiên là Bang chủ, nhưng muốn tranh thứ hai, chỉ có ta và Bạch Đà chủ có tư cách đó.
Bạch Thánh Hạo đi tới, chắp tay với Tề Ninh nói:
- Vương gia!
Tề Ninh nghĩ thầm xem ra chuyện binh được phong Vương tước đã truyền ra ngoài. Hắn gật đầu cười nói:
- Bạch Đà chủ, lần bình loạn này, ngươi và huynh đệ Cái Bang vào sinh ra tử, ta… !
- Vương gia chớ nói như vậy.
Bạch Thánh Hạo ngắt lời:
- Chúng ta vốn nợ Vương gia ân tình to lớn, có cơ hội hồi báo, cầu còn không được. Đúng rồi, tại hạ vừa về kinh, vị Điền phu nhân kia cũng đã đón về. Vì an toàn, tại hạ không để nàng về tòa nhà của nàng, mà mang đến nơi này nghỉ ngơi tạm, đang chuẩn bị xin chỉ thị của Vương gia có thể để Điền phu nhân về nhà hay không?
Tề Ninh vui vẻ nói:
- Trở về rồi sao? Như vậy rất tốt, các nàng ở đâu?
Bạch Thánh Hạo quay người lại, chỉ vào trong phòng nói:
- Phu nhân, Vương gia ở nơi này!
Liền trông thấy Điền phu nhân mặc áo vải trâm mận đi ra từ trong phòng, mặc dù quần áo mộc mạc, nhưng dung mạo tự nhiên, không phải váy vải trâm mận có thể che lấp. Trái lại Điền phu nhân mặc váy vải trâm mận này khiến cho nàng có một sự quyến rũ khác. Điền phu nhân nhìn thấy Tề Ninh, mắt đẹp lộ sự vui vẻ, nàng đi tới nhẹ nhàng thi lễ, bờ môi giật giật, nhưng có Bạch Thánh Hạo và Lâu Văn Sư ở bên, nàng cũng không biết nói gì. Tề Ninh nhìn thấy Điền phu nhân bình yên vô sự, đương nhiên vui vẻ, thế nhưng không nhìn thấy Cố Thanh Hạm, hắn ngạc nhiên hỏi:
- Tam nương đâu rồi?
Điền phu nhân và Bạch Thánh Hạo liếc nhau, vẻ mặt đột nhiên mất tự nhiên. Tề Ninh lập tức đoán được chuyện không ổn, cau mày nói:
- Xảy ra chuyện gì? Vì sao Tam nương không đi ra ?
- Tam phu nhân… Tam phu nhân nàng… !
Điền phu nhân cúi đầu, giọng nói rất thấp:
- Nàng đã qua đời!
Tề Ninh cho rằng mình nghe lầm, nhưng sắc mặt cũng thay đổi, hắn nắm lấy cổ tay Điền Tuyết Dung:
- Phu nhân nói cái gì? Ai… đã qua đời?
Biểu hiện của hắn giờ phút này hơi dữ tợn. Điền Tuyết Dung mặt mày thất sắc, sợ hãi nói:
- Vương gia… !
- Tề huynh đệ, tỉnh táo một chút!
Lâu Văn Sư đưa tay đè chặt vai Tề Ninh. Tề Ninh cảm thấy trái tim bị đè nén, nhưng vẫn nói:
- Phu nhân… phu nhân nói rõ ràng.
- Là… Là Tam phu nhân… đã qua đời !
Điền Tuyết Dung ngây ngốc một chút, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng. Chân hắn nhũn ra, lảo đảo lui về phía sau hai bước, sắp đặt mông ngồi xuống đất. Lâu Văn Sư nâng hắn lên, trước mắt Tề Ninh biến thành màu đen, ngay cả khuôn mặt Điền phu nhân cũng bắt đầu trở nên mơ hồ. Dạ dày hắn cuồn cuộn, dường như có cái gì vọt tới yết hầu, hắn nôn khan mấy lần nhưng không nôn ra thứ gì.
Điền Tuyết Dung nhìn thấy cảnh này cũng sợ hãi, không để ý có người bên cạnh, nàng nắm lấy cánh tay Tề Ninh, run giọng nói:
- Vương gia, ngài… ngài thế nào?
Lâu Văn Sư và Điền Tuyết Dung đỡ Tề Ninh ngồi xuống ghế. Sắc mặt Tề Ninh tái nhợt. Trong lòng Lâu Văn Sư biết Tề Ninh chợt nghe tin dữ khí huyết không thông gây ra. Bàn tay gã vỗ vỗ lưng Tề Ninh vài lần, trợ giúp Tề Ninh khơi thông khí huyết. Sau một lát, Tề Ninh mới rốt cuộc lấy lại tinh thần, nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng nhìn chằm chằm Bạch Thánh Hạo, giọng nói hơi nghiêm khắc:
- Bạch Đà chủ, là ai hại Tam nương? Hiện giờ… Tam nương ở nơi nào?
Khóe mắt Bạch Thánh Hạo run rẩy, vẫn cắn răng nói:
- Tam phu nhân lo lắng cho an nguy của Vương gia, ngày đêm không ngủ. Một buổi sáng, Điền phu nhân phát hiện Tam phu nhân… Tam phu nhân nằm trên giường không còn hơi thở… !
- Tuyệt đối không thể nào!
Tề Ninh đứng phắt dậy:
- Nàng ở đâu? Hiện giờ ta muốn đi gặp nàng.
Thần sắc Lâu Văn Sư ngưng trọng nói:
- Tề huynh đệ, chuyện đã xảy ra, không thể loạn tay loạn chân vì nó.
Gã nói với Bạch Thánh Hạo:
- Bạch Đà chủ, di thể Tam phu nhân hiện giờ ở nơi nào?
- Đang ở chỗ ẩn thân lúc trước.
Bạch Thánh Hạo cúi đầu nói:
- Không có phân phó của Vương gia, chúng ta cũng không dám tự tiện xử lý.
Tề Ninh lòng đau như cắt, lúc này không để ý gì khác, tóm lấy cánh tay Bạch Thánh Hạo đi ra bên ngoài. Lâu Văn Sư vội la lên:
- Tề huynh đệ, ngươi… !
- Lâu đại ca, ta muốn đi gặp nàng.
Tề Ninh ném lại một câu, gần như dắt theo Bạch Thánh Hạo rời đi. Lâu Văn Sư lắc đầu thở dài. Điền Tuyết Dung nhìn bóng lưng Tề Ninh rời đi, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng thở dài yếu ớt.
Nơi này là phân đà của Cái Bang, đương nhiên cũng có dự phòng mấy thớt ngựa, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.
Lúc này điều duy nhất mà Tề Ninh muốn làm chính là đi gặp Cố Thanh Hạm. Bạch Thánh Hạo biết chỗ, chỉ có thể để Bạch Thánh Hạo dẫn đường. Hai người cưỡi ngựa rời khỏi ngõ hẻm La Cổ, đi thẳng ra ngoài thành.
Sau khi rời khỏi thành, đi thẳng về phía tây, Bạch Thánh Hạo biết Tề Ninh lòng như lửa đốt, trên đường đi cũng không nói nhiều, gã dẫn đường phía trước. Ngựa khỏe như bay, rời khỏi thành từ lúc giữa trưa, mãi đến nửa đêm, cách kinh thành mấy trăm dặm, đã sớm rời khỏi phạm vi kinh kỳ, càng đi càng vắng vẻ, cuối cùng đi tới bên ngoài một rừng trúc. Rừng trúc này cực kỳ tươi tốt, dây leo quấn quanh, chắc chắn ít người lui tới. Bạch Thánh Hạo ghìm chặt ngựa, lúc này mới nói với Tề Ninh:
- Vương gia, đây là một cứ điểm ẩn nấp của Cái Bang, không phải thời điểm bất đắc dĩ, chúng ta sẽ không tới đây. Trong phương viên mười dặm quanh đâu, không có dấu người, cực kỳ bí ẩn.
Tề Ninh nhìn thấy rừng trúc dày đặc, không có con đường, ngựa không có cách nào di chuyển trong rừng. Hắn tưng người xuống ngựa, đi trên đường, trong lòng buồn rầu, sắc mặt cực kỳ khó coi, lúc này rốt cuộc mở miệng nói:
- Dẫn ta tới!
Bạch Thánh Hạo cũng xuống ngựa, nhanh chóng buộc hai con ngựa lại, lúc này mới dẫn đường phía trước.
Tề Ninh vào rừng trúc, quả nhiên như hắn dự liệu, dây leo quấn quanh trong rừng trúc, những cây trúc này cực kỳ nhiều tuổi, bởi vì không có người đặt chân tới, cho nên bụi gai dây leo mọc rất nhiều, nhiều nơi bị bụi gai dây leo ngăn cản, không có cách nào đi qua, nếu thực sự cưỡi ngựa tiến vào, quả thực nửa bước khó đi.
Chỗ bí ẩn như thế, người bình thường đi vào, quả thực sẽ lạc đường.
Tề Ninh nghe Bạch Thánh Hạo nói đây là một cứ điểm bí ẩn của Cái Bang, cảm thấy hơi kỳ quái, không biết tại sao Cái Bang lại sắp đặt cứ điểm ở nơi hẻo lánh này. Nhưng lúc này hắn chỉ muốn nhìn thấy Cố Thanh Hạm, không có tâm tư suy nghĩ nhiều. Đi trong rừng trúc một lát, phía trước đột nhiên rộng rãi, ở sâu trong rừng trúc này lại có một sân bãi cực kỳ rộng rãi, có hai căn nhà gỗ, nhờ ánh trăng thậm chsi nhìn thấy trong nhà còn một chiếc giếng. Cửa hai căn nhà gỗ đều đóng lại, nhưng cửa sổ mở, một cánh cửa sổ chiếu rọi ánh lửa từ bên trong.
Tề Ninh khẽ giật mình, nghĩ thầm nơi này cách kinh thành mấy trăm dặm, ra roi thúc ngựa không nghỉ chút nào cũng phải hơn nửa ngày mới có thể chạy tới. Bạch Thánh Hạo dẫn Điền phu nhân về kinh từ nơi này, lại dẫn mình chạy tới, nhanh nhất cũng cần thời gian một ngày. Dù cho trong phòng còn đèn sáng, cũng không có khả năng kéo dài tới hiện giờ. Trong lòng hắn nghi hoặc, lại nghĩ tới có phải Bạch Thánh Hạo sắp xếp người ở đây bảo vệ di thể của Cố Thanh Hạm. Hắn hít sâu một hơi, đi thẳng qua căn nhà gỗ. Bạch Thánh Hạo không đi theo, chỉ nhìn Tề Ninh đi tới nhà gỗ.
Tề Ninh đi tới trước nhà gỗ, đưa tay đẩy cửa, cửa gỗ không cài bên trong. Sau khi mở cửa ra, Tề Ninh lập tức xông vào trong phòng, chỉ nhìn thoáng qua, hắn đã ngây người.
Trong nhà gỗ bài trí đơn giản, bàn ghế đầy đủ, mặc dù đơn sơ nhưng rất sạch sẽ. Trên bàn đặt một ngọn đèn dầu, phía dưới ngọn đèn, một người đang ngồi bên cạnh, cầm một quyển sách trong tay. Sau khi Tề Ninh đi vào, người kia ngẩng đầu, khuôn mặt mang theo vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng nở nụ cười yếu ớt, xinh đẹp động lòng người, không phải Cố Thanh Hạm thì là ai?
Tề Ninh lập tức choáng váng. Điền phu nhân và Bạch Thánh Hạo khăng khăng Cố Thanh Hạm đã qua đời, bởi vậy Tề Ninh mới ngựa không dừng vó chạy tới đây. Nhưng giờ phút này Cố Thanh Hạm vẫn còn ngồi trong phòng, thậm chí còn tươi cười yếu ớt động lòng người. Tề Ninh chỉ sợ mình hoa mắt, đưa tay dụi mắt. Hắn nhìn thấy Cố Thanh Hạm đứng dậy, mặc dù cũng mặc vải thô trâm mận giống như Điền Tuyết Dung, nhưng tư thái thướt tha, yểu điệu động lòng người. Dưới ánh đèn, khuôn mặt xinh đẹp kia kiều diễm như hoa. Trong lòng Tề Ninh trước nay chưa từng vui vẻ và kích động như vậy, hắn không nói một lời, trực tiếp xông lên. Không chờ Cố Thanh Hạm kịp phản ứng, hắn kéo cánh tay Cố Thanh Hạm, kéo nàng vào trong lòng mình, ôm chặt lấy, giọng nói nghẹn ngào:
- Nương… nương làm ta sợ muốn chết!
Cố Thanh Hạm bị hắn ôm lấy, gương mặt đỏ lên nhưng không kháng cự, trái lại nâng hai tay lên, cũng ôm lấy Tề Ninh.
Qua hồi lâu, Tề Ninh mới buông tay ra, đỡ lấy hai vai Cố Thanh Hạm, chăm chú nhìn đôi mắt giống như sương mù phủ kín của Cố Thanh Hạm, cười khổ nói:
- Tam nương, nương vẫn khỏe, họ… vì sao lại nói như vậy?
Hắn biết rõ, nếu không phải Cố Thanh Hạm dặn dò, Bạch Thánh Hạo và Điền Tuyết Dung tuyệt đối không có khả năng mang về tin tức như vậy.
Cố Thanh Hạm để người khác mang tin tức mình chết trở về, quả thực không thể tưởng tượng.
Cố Thanh Hạm nhìn vào mắt Tề Ninh, nhìn thấy mắt hắn ửng đỏ, biết duyên cớ, đưa tay phủ lên mặt hắn, khẽ nói:
- Cố Thanh Hạm không chết, chúng ta vĩnh viễn không thể ở chung một chỗ. Kẻ ngốc, hiện giờ ngươi còn không rõ duyên cớ sao?
Tề Ninh khẽ giật mình, nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của Cố Thanh Hạm, hắn bỗng nhiên hiểu được, nắm chặt tay Cố Thanh Hạm, nhỏ giọng nói:
- Tam nương là ai, để thế nhân cho rằng nương không còn trên nhân thế, chúng ta sẽ… !
- Còn gọi ta là Tam nương sao?
Cố Thanh Hạm thở dài yếu ớt :
- Ngươi xưng hô như vậy, chúng ta không thể ở chung một chỗ.
Lúc này Tề Ninh bừng tỉnh đại ngộ.
Cố Thanh Hạm truyền tin tức đã chết trở về, đương nhiên muốn lan truyền tin tức mình đã qua đời, như vậy tất cả mọi người chỉ cho rằng Tam phu nhân Tề gia thực sự không còn sống nữa. Như vậy Cố Thanh Hạm mới có thể dùng một thân phân khác thực sự ở chung một chỗ với Tề Ninh.
Điều này nhìn như đơn giản, nhưng Tề Ninh lại biết, nếu như Cố Thanh Hạm không hạ quyết tâm, không có khả năng sắp xếp như vậy.
Truyền ra tin tức đã chết, cũng giống như từ nay về sau Cố Thanh Hạm không thể sinh sống với thân phận trước kia, thậm chí không thể nhận nhau với người nhà, đây chắc chắn là một lựa chọn cực kỳ đau đớn.
Thế nhưng nếu không làm vậy, Cố Thanh Hạm ở trong phủ, vậy thì vĩnh viễn không thể thực sự ở cùng Tề Ninh.
Lựa chọn như vậy, đã biểu lộ sau khi Cố Thanh Hạm xoắn xuýt vô số lần, cuối cùng hạ quyết tâm rồi.
Tề Ninh biết Cố Thanh Hạm hi sinh quá nhiều, hắn cảm động, lại ôm lấy vòng eo Cố Thanh Hạm, dịu dàng nói:
- Về sau ta gọi nàng là tỷ tỷ, Cố Tam nương đã không còn sống nữa, còn lại là Thanh Hạm tỷ tỷ, nàng có chịu không?
Cố Thanh Hạm cúi đầu xuống, khuôn mặt nóng lên, khẽ dạ, thân thể xông tới, tựa vào lòng Tề Ninh, khẽ thở dài:
- Chàng bình loạn ở kinh thành, ta ngày đêm lo lắng, bỗng nhiên nghĩ rõ, nếu quả thực không có chàng, còn sống thì có ý nghĩa gì? Ta biết chàng vẫn luôn thực tình với ta, thế nhưng ta không dám tiếp nhận. Ta từng nghĩ sẽ tới am ni cô xuống tóc tu hành, nhưng tên khốn chàng vô pháp vô thiên, ta thực sự tiến vào am ni cô, sợ rằng chàng cũng sẽ phá hủy am ni cô.
- Nàng hiểu rõ thì tốt.
Tề Ninh khẽ vuốt vòng eo nhỏ nhắn của Cố Thanh Hạm:
- Ta đã nói đời này nàng chắc chắn là người của ta, cho dù chân trời góc biển nàng cũng không trốn thoát.
Hắn nghĩ tới Cố Thanh Hạm rốt cuộc mở ra khúc mắc hoàn toàn tiếp nhận mình, trong lòng hắn vui vẻ không thôi. Hắn ôm lấy thân thể nở nang mềm mại của Cố Thanh Hạm, nói sát bên tai nàng:
- Chúng ta không trở về kinh thành luôn, ở lại nơi này sống cuộc sống thần tiên mấy ngày, chỉ có hai chúng ta, nàng có chịu không?
Cố Thanh Hạm dán vào người Tề Ninh, khẽ nói:
- Chàng không có công vụ sao?
- Có công vụ cũng không để ý.
Tề Ninh ôm ngang lấy thân thể xinh đẹp, nhìn gương mặt quyến rũ động lòng người kia, trái tim dập dờn, nhỏ giọng nói:
- Bồi tiếp tỷ tỷ mới là quan trọng nhất.
Cố Thanh Hạm giữ mình như ngọc nhiều năm, nhưng cũng là cơ thể máu thịt. Toàn bộ Tề gia kính sợ nàng có phép, ai cũng không dám nói đùa một câu trước mặt nàng. Nhưng đúng vì kiếm chế nhiều năm, lúc trước Tề Ninh thường xuyên trêu chọc, khiến cho phương tâm của cô nương xinh đẹp này đập loạn. Lúc này nàng bị Tề Ninh ôm vào lòng, ngửi thấy hương vị quen thuộc trên người hắn, trong lòng dâng lên hương vị ngọt ngào nhiều năm chưa từng có. Tề Ninh ôm Cố Thanh Hạm tới bên giường. Cố Thanh Hạm đột nhiên hiểu được chuyện gì, vội giãy dụa, nhỏ giọng nói:
- Đừng làm ẩu, hiện giờ… vẫn chưa được!
- Thần lỡ lời, khẩn cầu Hoàng thượng!
Hắn còn chưa nói xong, Long Thái đã đưa tay ngăn lại nói:
- Trẫm còn chưa nói xong.
Tề Ninh chỉ có thể rửa tai lắng nghe.
- Lúc còn rất nhỏ trẫm đã bắt đầu đọc sách. Bởi vì trẫm là Thái tử, sớm muộn sẽ đăng cơ trị quốc, cho nên phụ hoàng cực kỳ coi trọng việc học của trẫm.
Hoàng đế chậm rãi nói:
- Trẫm còn nhớ rõ, khi đó Tiêu Thiệu Tông được gọi vào trong cung, làm thư đồng của trẫm. Trẫm biết hắn là dòng họ hoàng thất, cho nên khi đó xưng hô là Thiệu Tông ca ca.
Tề Ninh khẽ gật đầu, cũng không nói nhiều.
- Trẫm ở trong cung, ngoại trừ tiểu thái giám, chỉ có Tiêu Thiệu Tông làm bạn, cho nên tình cảm với hắn rất sâu đậm, vẫn cho rằng hắn là bằng hữu của trẫm.
Long Thái khẽ thở dài:
- Nhưng hiện giờ trẫm nghĩ lại, có lẽ trẫm cũng không làm được chuyện một người bạn nên làm, rất nhiều chuyện nhìn xuống ở trên, cũng không nghĩ tới cảm thụ của hắn, mà lại coi đây là chuyện đương nhiên.
Trong lòng Tề Ninh biết Tiêu Thiệu Tông có thể đi tới ngày hôm nay, hoàn cảnh khi còn bé cũng có ảnh hưởng rất lớn đối với Hoàng đế, gã khẽ nói:
- Lúc còn nhỏ, đương nhiên suy nghĩ không chu toàn.
- Trẫm trách hắn, lại không hận hắn.
Long Thái cười khổ nói:
- Khi đó lão sư từng nói với trẫm, thiên tử không có việc tư, phải một lòng vì nước, cho nên cũng sẽ không có bằng hữu gì, chỉ có quân thần.
Gã nhìn Tề Ninh nói:
- Khi đó ngươi tiến vào phủ Cẩm Y Hầu, trẫm đi lại gần gũi với ngươi, cũng không thực sự coi ngươi như bằng hữu. Lúc ấy trẫm thân trong hoàn cảnh khó khăn, không có nhiều người đồng ý trợ giúp trẫm. Mà ngươi gánh tên tuổi Cẩm Y Tề gia, đương nhiên có trợ lực rất lớn đối với trẫm, cho nên trẫm phải trọng dụng ngươi.
- Thần nhận hoàng ân, muôn lần chết không thể báo!
Long Thái lắc đầu nói:
- Trẫm biết tâm ý của ngươi lúc ấy, trẫm cần ngươi giúp trẫm ngồi vững hoàng vị, ngươi cũng cần trẫm giúp ngươi được hưởng vinh hoa phú quý. Cho nên trong mắt trẫm, mặc dù giữa chúng ta cũng có giao tình nghĩa khí, nhưng cuối cùng chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau. Thậm chí trẫm nghĩ tới, nếu như quyền thế của Tư Mã thị ngày càng lớn, trẫm không có cách nào áp đảo, rất có thể ngươi sẽ đi thẳng một mạch!
Tề Ninh nghĩ thầm suy đoán này của ngài cũng không sai, lúc vừa tới kinh thành, ta quả thực nghĩ như vậy.
- Mọi thứ đều là lợi tới, mọi thứ đều là lợi đi.
Long Thái bình tĩnh nói:
- Sau khi Tiêu Thiệu Tông khống chế trẫm, trẫm đã mất hết can đảm, bởi vì đưa mắt khắp triều đình, trẫm thực sự không nghĩ ra ai có thể đấu được Tiêu Thiệu Tông, cũng không nghĩ ra còn ai có thể xả thân cứu trẫm?
Gã cười khổ nói:
- Trẫm không gạt ngươi, sau khi trẫm bị cầm tù, bản thân mình cũng đã buông xuôi, chỉ còn chờ Tiêu Thiệu Tông lấy thủ cấp của trẫm. Ngày nhà tù được mở ra, cô nương kia nói nghe theo lời dặn dò của ngươi, đang cố gắng lục soát cứu trẫm, trẫm mới hiểu được, thế gian này cuối cùng vẫn có người nhớ tới trẫm.
Tề Ninh cũng cảm khái, khẽ thở dài:
- Văn võ cả triều chỉ bị Tiêu Thiệu Tông che mắt, nếu không chắc chắn cũng có rất nhiều thần tử trung thành với Hoàng thượng, không tiếc bất cứ giá nào cũng sẽ cứu Hoàng thượng.
Long Thái lắc đầu nói:
- Ngươi sai rồi, có lẽ sẽ có người sinh lòng bất mãn đối với Tiêu Thiệu Tông, nhưng đánh cược tính mạng bản thân mà đứng ra, trẫm thực sự không nghĩ ra còn có ai.
Gã chăm chú nhìn Tề Ninh, nói:
- Tiêu Thiệu Tông khống chế kinh thành, tay nắm binh mã, đánh nhau với hắn, cửu tử nhất sinh. Thực ra trẫm biết được, ngươi đã lợi dụng Cái Bang di chuyển gia quyến rời kinh. Ngươi vốn cũng có thể rời đi, thậm chí nếu như ngươi nương tựa vào Tiêu Thiệu Tông, trẫm tin tưởng Tiêu Thiệu Tông chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Thế nhưng ngươi không rời đi, lưu lại thay đổi càn khôn, khiến trẫm lại thấy được mặt trời.
Gã đưa tay vỗ nhẹ vai Tề Ninh, lại cười nói:
- Trẫm biết, lúc đó không phải ngươi vì sự trung thành của thần tử mới lưu lại, mà bởi vì coi trẫm như bằng hữu.
Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Thứ cho thần cả gan, thần quả thực có thể rời đi, nhưng trong lòng thần vẫn luôn coi Hoàng thượng như bằng hữu. Nếu là bằng hữu, thì phải có nghĩa khí, nếu như cứ rời đi thẳng, đó chính là bất nhân bất nghĩa.
Long Thái gật đầu nói:
- Trẫm hiểu được, cho nên trẫm phong ngươi làm Nghĩa Hằng Vương, ngươi có biết được ý nghĩa là gì?
- Hoàng thượng muốn thần luôn luôn nghĩa khí!
- Ngươi chỉ nói đúng một nửa.
Long Thái nói:
- Chẳng những muốn cho ngươi luôn luôn nghĩa khí, cũng muốn bản thân trẫm luôn luôn nghĩa khí.
Gã gằn từng chữ:
- Ngươi không phụ trẫm, trẫm đương nhiên sẽ không phụ ngươi!
Tề Ninh đứng dậy, chắp tay nói:
- Thần nhất định thề sống chết trung thành, vĩnh viễn làm bằng hữu của Hoàng thượng.
- Ngươi hãy nhớ kỹ lời nói ngày hôm nay.
Long Thái nói:
- Cho dù sau này xảy ra chuyện gì, cho dù có điều gì thay đổi, chỉ cần ngươi luôn nghĩa khí với trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không phụ ngươi.
Gã cũng đứng dây, nghiêm nghị nói:
- Trẫm đã nói với ngươi từ rất sớm, trẫm muốn sáng tạo một thiên hạ thái bình thịnh thế cho bách tính. Mà ngươi, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì, đều phải nhớ kỹ sứ mệnh của trẫm và ngươi. Chúng ta đều còn trẻ, cho nên có đủ thời gian hoàn thành giấc mộng của chúng ta. Trẫm không hi vọng có bất kỳ biến cố nào trở ngại cho khát vọng của chúng ta!
Tề Ninh nghĩ thầm trong lòng Hoàng thượng nói, dường như có lo lắng đối với tương lai, hắn chỉ có thể nói:
- Hoàng thượng không cần phải lo lắng, chúng ta quân thần đồng tâm, sẽ có thể sáng tạo thái bình thịnh thế.
Bờ môi Long Thái khẽ động, muốn nói lại thôi, chỗ sâu thẳm trong mắt thậm chí lóe lên chút lo nghĩ, nhưng cuối cùng lại cười nói:
- Trẫm tin tưởng ngươi.
Lúc này ánh mắt gã tràn ngập vẻ kiên định.
Đúng vào lúc này, lại nghe bên ngoài truyền tới tiếng bẩm báo:
- Khởi bẩm Thánh thượng, Đoàn Thiều và Thân Đồ La Đông Tề đã tới, đang đợi Hoàng thượng triệu kiến!
Tề Ninh run lên. Long Thái lại mỉm cười với Tề Ninh, phân phó:
- Tuyên!
Gã trở lại ngồi xuống sau bàn đọc sách, ra hiệu Tề Ninh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Đoàn Thiều và Thân Đồ La đi vào trong Ngự thư phòng, họ đều mặc thường phục. Sắc mặt Đoàn Thiều rõ ràng không quá tốt, Thân Đồ La lại vẫn bước đi như rồng hổ.
Tề Ninh đột nhiên hiểu được tại sao Hoàng đế lại triệu kiến hai người vào thời điểm này. Thứ nhất là gặp mặt hai người họ ngay trước mắt mình, thú hai chắc hẳn cũng là để cho mình bảo vệ bên người.
Long Thái có thể triệu kiến hai người này, chắc chắn muốn trấn an họ. Nếu như hộ vệ vây kín bên ngoài Ngự thư phòng, thứ nhất có vẻ Hoàng đế nhát gan, thứ hai cũng sẽ khiến đối phương phản cảm. Mà hắn lưu lại nơi này, sẽ khiến Long Thái có vẻ thong dong, vả lại với võ công của mình, căn bản không sợ Thân Đồ La đột nhiên ra tay.
Hai người Đoàn Thiều nhìn thấy Tề Ninh, đều khẽ giật mình, nhưng vẫn tiến lên. Đoàn Thiều do dự một chút, cuối cùng khom mình hành lễ với Long Thái, Thân Đồ La cũng thi lễ ở phía sau.
- Hôm nay trẫm triệu kiến các ngươi, không phải vì quốc sự, chỉ là chuyện gia đình.
Long Thái đưa tay ra hiệu hai người ngồi xuống. Đoàn Thiều ngồi xuống đối diện Tề Ninh, Thân Đồ La đứng phía sau Đoàn Thiều, gã dùng việc này để biểu thị thân phận tôn quý của Đoàn Thiều.
Tề Ninh cười lạnh, thầm nghĩ Tề quốc đã tiêu vong rồi, hiện giờ sự sống chết của hai người đều nằm trong tay Long Thái, lắc ngón tay một chút hai người này sẽ đầu thân tách rời. Đã tới thời điểm này rồi, họ vẫn còn tự cao tự đại ở nơi này, thực sự không biết thân phận.
- Hoàng hậu biết ngươi ở kinh thành, nhớ mong trong lòng.
Long Thái nói:
- Trẫm đã đáp ứng Hoàng hậu, sẽ đối đãi tốt với các ngươi.
Đoàn Thiều nói:
- Đa tạ.
Gã cũng không nói nhiều.
Cuối cùng Thân Đồ La không nhịn được nói:
- Hai nước chúng ta kết làm minh hữu, không nghĩ tới lại bội bạc, dĩ nhiên… !
Chưa chờ y nói xong, Long Thái đã nói:
- Mạch Ảnh là huynh đệ của ngươi sao?
Thân Đồ La chấn động. Long Thái thản nhiên nói:
- Hai nước chúng ta quả thực kết minh, thế nhưng Mạch Ảnh lại luôn gây sóng gió tại Sở quốc ta, lại còn cấu kết với nghịch tặc mưu đồ tạo phản, chuyện này là sao? Là ai phá hủy minh ước trước?
Thân Đồ La lập tức yên lặng.
Sau khi hai người tới kinh thành, mặc dù vẫn co đầu rụt cổ trong phủ Hoài Nam Vương, nhưng mấy ngày nay đã biết được vụ án lớn Tiêu Thiệu Tông mưu phản. Hai người được Mạch Ảnh sắp xếp trong phủ hoài Nam Vương, coi như kẻ đần họ cũng đoán được quan hệ của Mạch Ảnh và Tiêu Thiệu Tông không tầm thường, biết được Mạch Ảnh cũng cuốn vào trong lần phản loạn này.
Trước đó hai người vẫn không biết thủ đoạn thay đổi đại cục của Mạch Ảnh là gì, hiện giờ đã hoàn toàn hiểu được.
Một khi Tiêu Thiệu Tông quả thực soán vị thành công, như vậy đương nhiên sẽ thực hiện hiệp nghị với Mạch Ảnh. Trong điều kiện của Mạch Ảnh, rất có thể là muốn Tiêu Thiệu Tông cho Tề quốc phục quốc.
Đáng tiếc hết thảy đều tan thành mây khói theo sự thất bại của Tiêu Thiệu Tông.
Mạch Ảnh cuốn vào phản loạn là thật, hiển nhiên tiểu Hoàng đế Long Thái cũng biết Mạch Ảnh cuốn vào việc này, thậm chí nắm rõ thân phận chân thật của Mạch Ảnh như lòng bàn tay. Bị tiểu Hoàng đế nói như vậy, Thân Đồ La lập tức im lặng.
- Hôm nay trẫm không truy cứu cũng chuyện xưa này.
Long Thái nói:
- Đoàn Thiều, ngươi là huynh trưởng của Hoàng hậu, hôm nay trẫm xem mặt mũi của Hoàng hậu, phong thưởng ngươi làm Trường Nhạc Hầu. Còn Thân Đồ La, trẫm ban thưởng ngươi là Vĩnh Yên Hầu. Trẫm sẽ sai người chuẩn bị phụ đệ tại kinh thành cho các ngươi, chỉ mong sau này các ngươi có thể trung thành với trẫm.
Thân Đồ La nắm chặt hai tay, lập tức nói:
- Ta không tiếp nhận!
Tề Ninh lại cười lạnh. Hắn vốn thông minh, lúc này đã hiểu ý của Hoàng đế.
Thiên hạ chưa định, mặc dù Tề quốc bị hủy diệt, nhưng phương bắc còn một Hán quốc không dễ chinh phục. Mặc dù quân đoàn Tần Hoài thừa cơ bắc thượng, nhưng hoàng vị của nước định đã kết thúc rồi, hơn nữa còn có danh tướng như Chung Ly Ngạo. Bên Sở quốc trải qua một hồi rung chuyển, mặc dù nhanh chóng bình định, nhưng cuối cùng vẫn có ảnh hưởng rất lớn đối với chiến sự tiền tuyến. Cho nên muốn bình định Bắc quốc qua chiến dịch này, khả năng không lớn, đơn giản là chiếm cứ một số thành trì lãnh thổ phương bắc, chuẩn bị sẵn sàng cho trận quyết chiến tiếp theo đối với Hán quốc.
Trên thực tế sau khi Tây Bắc và Tề quốc liên tục rơi vào tay Sở quốc, trạng thái bình hành Nam Bắc đã sớm biến mất rồi. Nam mạnh Bắc yếu, bên này lên bên kia xuống, nếu không có bất ngờ gì, bình định Bắc quốc cũng là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng cuối cùng vẫn chưa nắm được phương bắc, Hoàng đế đặc xá tội chết cho Đoàn Thiều, hơn nữa còn phong làm Hầu tước, tuy rằng có nhân tố Hoàng hậu trong đó, nhưng nguyên nhân căn bản nhất vẫn là phòng ngừa chu đáo, coi đây là lệ, khiến người phương bắc nhìn một chút.
Đoàn Thiều có thể được phong Hầu, như vậy trong quá trình chinh phạt phương bắc, khó tránh khỏi sẽ có quan tướng Bắc quốc nghĩ tới chuyện này, quy hàng Sở quốc.
Chỉ là Hoàng đế cũng không khách khí với Đoàn Thiều, nói thẳng bởi vì Hoàng hậu mới phong làm Hầu, hơn nữa còn lấy tên Trường Nhạc, thậm chí để Đại tướng Tề quốc trước đây là Thân Đồ La cũng làm Hầu như Đoàn Thiều, điều này đương nhiên là nhục nhã Đoàn Thiều. Vả lại Hoàng đế chắc chắn dùng chuyện này để cảnh cáo Đoàn Thiều, gã đã sớm không phải Thái tử Đông Tề, chẳng qua chỉ là tù nhân dưới thềm của đế quốc Đại Sở mà thôi.
Thân Đồ La không tiếp nhận phong Hầu tước. Long Thái cười nhạt một tiếng. Tề Ninh lại mỉm cười nói:
- Muốn phong Hầu ở Đại Sở ta cũng không dễ dàng, Hoàng đế long ân bàng bạc, chẳng lẽ Thân tướng quân cảm thấy Hầu tước không xứng với ngươi?
Thân Đồ La còn muốn lên tiếng, Đoàn Thiều đã nói:
- Nếu là Hoàng thượng ban ân, Thân tướng quân tiếp nhận là được.
Bờ môi Thân Đồ La giật giật, cuối cùng không nói gì.
- Nghe nói Lệnh Hồ Húc đóng tại Bộc Dương.
Hoàng đế chăm chú nhìn Đoàn Thiều nói:
- Không biết Trường Nhạc Hầu chuẩn bị xử lý chuyện này thế nào?
Đoàn Thiều nở nụ cười, nói:
- Hoàng thượng muốn để ta du thuyết Lệnh Hồ Húc sao?
- Trẫm sẽ không gò ép ngươi.
Long Thái nói:
- Chẳng qua Lệnh Hồ Húc và tướng sĩ dưới tay hắn cố thủ cô thành, nếu như chậm chạp không giải quyết được, kết quả của họ chắc chắn sẽ không quá tốt.
Gã cũng không nhiều lời, nói:
- Nghĩa Hằng Vương, ngươi đưa họ rời cung!
Tề Ninh đứng dậy. Đoàn Thiều muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhiều lời.
Tề Ninh đưa hai người rời khỏi cung, ngoài cung lại có người Thần Hầu Phủ đang chờ.
Sau khi Đoàn Thiều và Thân Đồ La bị phát hiện ở phủ Hoài Nam Vương, liền bị người Thần Hầu Phủ mang về, chẳng qua không nhốt vào lao ngục, mà để họ ở trong độc viện của Thần Hầu Phủ, cũng có chiếu cố. Hôm nay Hoàng đế tuyên triệu, là Hàn Thiên Khiếu dẫn người tự mình đưa tới ngoài cửa cung.
Hàn Thiên Khiếu nhìn thấy Tề Ninh đi ra cùng hai người, lập tức đi tới chắp tay. Tề Ninh cười nói:
- Tam sư huynh!
- Thương thế của Vương gia sao rồi?
Hàn Thiên Khiếu hỏi.
Tề Ninh cười nói:
- Đã không còn đáng ngại.
Lúc này Hàn Thiên Khiếu mới nói với Đoàn Thiều:
- Hoàng thượng có chỉ, sắp xếp chỗ ở mới cho hai vị, hiện giờ sẽ đưa hai vị qua!
Gã gọi xe ngựa tới. Đoàn Thiều không nói một lời liền lên xe. Thân Đồ La thì cưỡi ngựa mà đi. Hàn Thiên Khiếu từ biệt Tề Ninh, lúc này mới dẫn người đưa Đoàn Thiều rời đi.
Hôm nay Tề Ninh vào cung, Hoàng đế không nói về quốc sự. Trong lòng hắn biết Hoàng đế thấy thương thế của hắn chưa lành, cho nên không muốn khiến hắn quá mệt mỏi.
Hôm nay Hoàng đế bộc lộ chân tình, cũng khiến Tề Ninh cảm khái. Chỉ là Tề Ninh luôn cảm thấy dường như Hoàng đế có lời gì chưa nói ra miệng. Vả lại Hoàng đế nói vài lần sau này cho dù có biến cố gì, cũng sẽ không phụ đối phương. Lời này nhìn như tùy ý, nhưng Tề Ninh luôn cảm thấy trong này có chuyện.
Chẳng qua tâm tư của Hoàng đế cuối cùng không thể hoàn toàn đoán được, hắn cũng không về phủ ngay, mà ngồi xe đi tới phân đà Cái Bang.
Hàn Thiên Khiếu đưa Đoàn Thiều tới một con phố yên tĩnh, dừng lại trước một tòa nhà không quá lớn. Chung quanh tòa nhà này đã có tướng sĩ Hổ Thần Doanh thủ vệ. Đoàn Thiều xuống xe ngựa, nhìn lướt qua chung quanh, cũng không nói gì. Lúc này Hàn Thiên Khiếu mới nói:
- Kể từ hôm nay, hai vị sẽ tạm thời ở lại nơi này. Hộ vệ nơi này sẽ bảo hộ sự an toàn cho hai vị. Trong phủ có người làm, cần gì hai vị cứ việc phân phó.
Gã chắp tay một cái, dẫn người rời đi.
Đoàn Thiều đi vào trong viện, bên trong thu dọn rất sạch sẽ, bốn tên nam bộc và bốn nha hoàn chờ trong viện, nhìn thấy Đoàn Thiều và Thân Đồ La tiến tới, họ đều quỳ xuống hành lễ. Đoàn Thiều cũng không hề nhìn, đi thẳng vào đại đường. Thân Đồ La theo sát phía sau. Đoàn Thiều đi tới ngồi xuống bên bàn, sắc mặt khó coi, bỗng nhiên nện một quyền lên bàn. Thân Đồ La hiểu được tâm tình của Đoàn Thiều, cũng không nói nhiều, dặn dò hạ nhân trước cửa:
- Đưa một bình trà tới!
Lúc này y mới đi tới bên bàn, ngồi xuống đối diện Đoàn Thiều, hơi trầm ngâm cuối cùng nói:
- Điện hạ, chuyện tới nước này, không đủ sức xoay chuyển trời đất, nguyện vọng phục quốc Đại Tề, chỉ sợ khó mà thực hiện được.
Đoàn Thiều cười lạnh nói:
- Bản cung đương nhiên biết được. Long Thái khinh người quá đáng, dĩ nhiên… !
Gã nghiến răng nghiến lợi, lập tức nói:
- Chung quanh nơi này đều được thủ vệ, chúng ta muốn ra ngoài cũng không được, chớ nói chi phục quốc?
Tâm tình gã bực bội, không nhịn được nói:
- Bản cung còn tưởng rằng Mạch Ảnh có thủ đoạn cao minh gì, hóa ra… !
Gã không nói hết, nhưng vẻ mặt buồn bực.
Thân Đồ La hơi trầm ngâm, mới nói:
- Đây đều là lỗi của thần. Lúc trước thần cho rằng Mạch Ảnh thực sự có biện pháp gì thay đổi càn khôn, cho nên thúc thủ chịu trói. Thần… vốn hẳn nên chiến tử trên thuyền!
Đoàn Thiều nói:
- Đại Đô Đốc chớ nhạy cảm, không phải bản cung trách ngươi.
- Điện hạ khoan hậu, nhưng tội của thần quả thực không thể tha.
Thân Đồ La thở dài :
- Thủy sư Đại Tề ta đều nằm dưới sự thống soái của thần, chẳng những không thể phong tỏa ngăn cản sông Hoài Thủy, cũng bởi vì lơ là sơ suất, khiến thủy sư Đại Tề gần như bị diệt toàn quân, tội lớn như thế tuyệt đối không có lý khoan thứ.
Lúc này một nha hoàn đưa trà tới. Thân Đồ La tới nhận trà. Đoàn Thiều nhìn bóng lưng Thân Đồ La, cũng ảm đạm, biết hiện giờ tại kinh thành Đại Sở, ngoại trừ Hoàng hậu trong cung, chỗ dựa duy nhất chính là Thân Đồ La.
Hoàng hậu thân ở trong cung, gã chưa hẳn có cơ hội nhìn thấy, chỉ có thể sống nương tựa vào Thân Đồ La.
Thân Đồ La nhận ấm trà, dường như đang nghĩ cái gì, cuối cùng xoay người lại, đặt chén trà lên bàn, rót hai chén trà nhỏ, lúc này mới nói:
- Lệnh Hồ Tướng thân ở Bộc Dương, tình hình bên kia, Lệnh Hồ Tướng hiểu rõ nhất, đi con đường nào, chắc chắn Lệnh Hồ Tướng cân nhắc cẩn thận. Nếu như điện hạ gửi thư từ nơi này, Lệnh Hồ Tướng tuân theo lệnh điện hạ, có lẽ sẽ xáo trộn trình tự của Lệnh Hồ Tướng, thậm chí mang đến tai họa ngập đầu cho mấy vạn tướng sĩ Bộc Dương.
Đoàn Thiều nhíu mày, không vui nói:
- Bản cung cũng không đáp ứng gửi thư cho Lệnh Hồ Tướng.
- Lần trước Tề Ninh yêu cầu thần gửi thư cho Lệnh Hồ Tướng, thần quả thực đã gửi đi một phong thư. Mặc dù nhìn như là du thuyết, nhưng lá thư này ẩn chứa huyền cơ, người khác xem không hiểu, Lệnh Hồ Tướng lại xem rõ ràng.
Thân Đồ La chậm rãi nói :
- Thần nói cho hắn biết, tự hắn phán đoán thế cục, tự mình lựa chọn con đường.
Đoàn Thiều thở dài:
- Nếu như chúng ta có thể tiến tới Bộc Dương hội hợp với họ, chưa chắc không có đường ra.
- Điện hạ, Bộc Dương là đất của người Hán quốc, bách tính nơi đó tuyệt đối không thể thần phục chúng ta.
Thần Đồ La thở dài:
- Vả lại người Hán quốc cũng sẽ không để mặc chúng ta có thành tựu tại Bộc Dương.
Đoàn Thiều mặt mũi sầu muộn, bất đắc dĩ nói:
- Đại Đô Đốc, chẳng lẽ chúng ta cứ chờ chết ở nơi này?
- Hôm nay Long Thái phong thưởng điện hạ làm Hầu, đã là chuyện cực kỳ vũ nhục rồi.
Thân Đồ La nói:
- Thần chỉ lo lắng, đây là bắt đầu. Hiện giờ điện hạ đã thành thịt cá trên thớt của hắn, sống chết hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn. Điện hạ là Thái tử Đại Tề, vốn không nên chịu đựng nỗi nhục này.
Đoàn Thiều cau mày nói:
- Nơi này vừa xảy ra phản loạn, sát ý của Long Thái chưa tiêu, nếu như hiện giờ quả thực chọc giận hắn, chỉ sợ hắn sẽ thực sự… !
Thân Đồ La lại cười lớn, nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch. Y đặt chén trà xuống, dùng mu bàn tay lau khóe miệng nói:
- Hắn đã phong Hầu, sẽ nhanh chóng phái người đưa ý chỉ tới. Thần là thần tử của điện hạ, tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận Hầu tước mà hắn phong, nếu không sẽ là bất kính lớn đối với điện hạ.
- Chuyện tới nước này, chúng ta có thể thế nào?
Đoàn Thiều nói:
- Chẳng lẽ muốn chống lại ý chỉ của hắn?
Thân Đồ La cười nói:
- Thần sống tạm đến giờ, chỉ là muốn cùng khôi phục Đại Tề với điện hạ. Nhưng chuyện tới nước này, không đủ sức xoay chuyển trời đất, với điện hạ mà nói, thần đã mất đi tác dụng.
- Đại Đô Đốc không được nói như thế.
Đoàn Thiều suy nghĩ một chút mới nói:
- Còn có một chút hi vọng, chẳng lẽ Đại Đô Đốc quên… Quốc Sư?
Thân Đồ La lắc đầu nói:
- Điện hạ, mặc dù Đảo chủ Đông Hải được sắc phong làm Quốc Sư, thế nhưng chưa từng hỏi đến quốc sự. Cho dù hắn có lòng phục quốc hay không, cũng không thể đứng ra phục quốc giúp điện hạ. Sở quốc còn Bắc Cung Liên Thành, một khi hắn ra tay, Bắc Cung Liên Thành cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, cho nên không cần trông cậy vào vị Quốc Sư kia.
Trong lòng Đoàn Thiều biết Thân Đồ La nói không sai, chút hi vọng còn lại trong lòng lập tức bị dập tắt. Gã càng bực bội, đưa tay cầm chén trà, còn chưa đụng phải, Thân Đồ La đã vươn tay, ấn cổ tay Đoàn Thiều. Đoàn Thiều khẽ giật mình, động tác này cực kỳ thất lễ, mặc dù là tù nhân dưới thềm, nhưng từ đầu tới cuối Thân Đồ La đều có kính lễ với mình, lúc này đột nhiên như vậy, Đoàn Thiều hơi kinh ngạc, lại thấy Thân Đồ La khẽ lắc đầu nói:
- Điện hạ có muốn uống chén trà này hay không, nghĩ lại cho kỹ… !
Y nói chưa dứt lời, Đoàn Thiều phát hiện, máu tươi tràn ra từ khóe miệng Thân Đồ La.
Đoàn Thiều giật nảy cả mình, thất thanh nói:
- Đại Đô Đốc, ngươi… !
Gã bỗng nhiên hiểu được chuyện gì, nhìn chằm chằm ấm trà:
- Trong trà có độc? Bọn họ… bọn họ muốn hạ độc chết chúng ta?
Thân Đồ La lắc đầu nói:
- Vừa rồi thần hạ độc trong ấm trà, cũng không phải họ thả.
Đoàn Thiều cả kinh nói:
- Tại sao ngươi phải làm như vậy?
- Thần là võ tướng, vốn nên chiến tử sa trường, lại sống tạm đến giờ, đã cực kỳ xấu hổ rồi.
Thân Đồ La thu tay lại :
- Thần tuyệt đối sẽ không để người Sở quốc đùa bỡn trong lòng bàn tay. Thân gia đời đời nhận hoàng ân, hôm nay vừa chết, coi như là hồi báo Đại Tề… !
Y bỗng nhiên oa một tiếng, phun một ngụm máu tươi, thân thể ngã quỵ ra sau.
Đoàn Thiều tung người tới phía trước, chỉ thấy khuôn mặt Thân Đồ La đã xanh lại, muốn ôm lấy Thân Đồ La. Thân Đồ La lại nghiêm nghị nói:
- Điện hạ chớ đụng, cẩn thận… !
Đoàn Thiều sợ hãi liền rút tay về.
- Nếu như điện hạ… nếu chỉ cầu bình an, sau này… sau này khó tránh khỏi sẽ chịu ủy khuất. Thần… không thể tận trung nữa. Điện hạ… chớ trách… !
Hơi thở Thân Đồ la gấp rút, trong khi hô hấp, máu tươi vẫn ộc ra ngoài miệng:
- Nhưng nếu không chịu nổi… không chịu nổi nhục, cũng có thể… cũng có thể uống chén trà này… !
Đoàn Thiều nắm chặt tay, toàn thân run lên, rơi lệ nói:
- Ngươi… đây là tội gì… !
- Điện hạ… hãy bảo trọng… !
Thân Đồ La thở dài một tiếng, ngoẹo đầu, cứ chết đi như vậy.
Đoàn Thiều ngơ ngác nhìn thi thể Thân Đồ La, thật lâu không nói gì.
Gã biết Thân Đồ La tính tình cương trực, hôm nay vào cung chịu nhục, chắc chắn khó mà chịu đựng. Quan trọng nhất chính là, trong cung sẽ nhanh chóng phái người đưa ý chỉ ban phong chính thức tới, nếu như Thân Đồ La tiếp nhận, sẽ ngồi ngang hàng với Đoàn Thiều, đây là điều Thân Đồ La tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận. Thế nhưng nếu như kháng chỉ không tuân, rất có thể sẽ mang đến phiền phức ngập trời. Thân Đồ La vừa chết đi, thực ra cũng để tránh cho Đoàn Thiều rơi vào khốn cảnh.
Đoàn Thiều đứng dậy, đi tới cầm chén trà của mình, trầm mặc một chút, đưa tới bên miệng, nhưng ánh mắt nhìn thi thể Thân Đồ La đã xanh lại. Thời khắc sống chết, Đoàn Thiều thực sự không có dũng khí uống chén trà này, gã quát to một tiếng, ném mạnh chén trà xuống đất, chén trà vỡ nát, nước trà văng tung tóe.
Sau khi Cái Bang bình định phản loạn, Chu Tước vẫn trở về tòa nhà ngõ La Cổ dưỡng thương.
Lúc Tề Ninh đi tới phân đà Quỷ Kim Dương còn chưa tới giữa trưa, hắn là người quen biết cũ với Cái Bang, tiến vào phân đà Cái Bang đương nhiên thông suốt.
Rời khỏi cung, Tề Ninh đi thẳng tới đây, thứ nhất là vì thăm hỏi Trưởng lão Chu Tước, thứ hai cũng vì hỏi một chút tung tích của Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân.
Nếu như đã bình định Tiêu Thiệu Tông, hai người Cố Thanh Hạm không cần phải tránh né bên ngoài nữa. Tề Ninh cũng biết Cố Thanh Hạm thuở nhỏ xuất thân nhà phú hào, chưa từng chịu nhiều khổ sở, lần này ra ngoài né tránh, khó tránh khỏ sẽ chịu khổ. Cho nên hắn hi vọng các nàng nhanh chóng về kinh, chẳng qua tung tích của họ giao phó cho Bạch Thánh Hạo, ngay cả hắn cũng không biết hiện giờ họ ở nơi nào.
Trưởng lão Chu Tước đang dưỡng thương, không có cách nào ra đón. Bạch Thánh Hạo cũng không ở trong phân đà. Khiến Tề Ninh nghĩ không ra, người ra đón mình lại là Trưởng lão Thanh Long Lâu Văn Sư.
Nhìn thấy Lâu Văn Sư, Tề Ninh quả thực vui mừng quá đỗi. Lúc trước hai người vừa quen đã thân, tâm đầu ý hợp, kết bái làm huynh đệ. Nhưng từ lần đó họ không còn gặp nhau nữa. Lâu ngày gặp lại, Tề Ninh vô cùng vui vẻ, Lâu Văn Sư cũng rất mừng rỡ.
Trước đây không lâu Trưởng lão Chu Tước từng nói qua, vì phòng ngừa vạn nhất, đã sớm gửi thư cho Lâu Văn Sư, để Lâu Văn Sư dẫn người tới kinh thành tiếp viện, không nghĩ tới Lâu Văn Sư lại tới đúng hẹn.
- Lâu đại ca, huynh tới đây khi nào?
Sau khi Tề Ninh đi theo Lâu Văn Sư vào nhà, hắn vui vẻ nói.
Lâu Văn Sư cười lớn nói:
- Trước khi hoàng thành bị vây ta đã tới rồi. Lần đó đã bàn bạc sẵn, vốn là để Bạch Đà chủ giả mạo thương nhân tới tiêu cục Húc Nhật ủy thác chuyến tiêu, chỉ là ta thấy khí thế của hắn không đủ, toàn thân đều có bộ dạng keo kiệt, không có khí thế, cho nên ta tự mình ra tay.
Gã lập tức nói đơn giản một phen chuyện hôm đó. Tề Ninh bừng tỉnh, mới biết được Lâu Văn Sư cũng ra sức trong lần bình loạn này.
Tề Ninh bố trí trong cung xong, nhưng thao tác cụ thể quả thực do Xích Đan Mị rời cung sau đó bàn bạc với Cái Bang và mấy thế lực. Sau khi hắn bị thương trong cung, khôi phục tĩnh dưỡng tới hôm nay, quả thực cũng không biết Lâu Văn Sư cũng tham dự hành động.
Tề Ninh và Lâu Văn Sư lâu ngày gặp lại, đều vui vẻ. Nhưng hắn nghĩ tới Trưởng lão Chu Tước, vào nhà thăm hỏi, nhìn thấy Trưởng lão Chu Tước nằm trên giường, tạm thời còn chưa thể đứng dậy. Mặc dù sắc mặt của lão cũng không tốt lắm, nhưng khuôn mặt đã có chút huyết sắc, xem ra tình hình khôi phục cũng không tồi.
Hôm nay Tề Ninh tới đây, trong lòng cảm kích đối với Cái Bang. Nếu như không phải Cái Bang ra tay, Tề Ninh quả thực không có người để dùng. Trên đường tới hắn nghĩ nên cảm tạ Cái Bang thế nào, quả thực cũng muốn đưa tới một số ngân phiếu. Thế nhưng Trưởng lão Chu Tước dẫn người ra tay, hoàn toàn là vì nghĩa khí. Nếu như mình lấy tiền bạc ra tặng, trái lại coi thường bọn họ. Hắn suy nghĩ phần tình nghĩa này chỉ có thể ghi nhớ trong lòng, chờ sau này tìm cơ hội báo đáp.
Tề Ninh an ủi vài câu, cũng không tiện quấy nhiễu Chu Tước lâu.
Hắn đi theo Lâu Văn Sư rời cửa, đến hậu viện ngồi xuống ghế trúc. Lâu Văn Sư đi thẳng vào vấn đề:
- Tề huynh đệ, nghe nói Hoàng đế đã phong ngươi làm Vương?
Tề Ninh khẽ gật đầu nói:
- Đúng vậy, Lâu đại ca đã biết rồi sao?
- Tin tức của Cái Bang vẫn rất linh thông.
Lâu Văn Sư cười nhẹ một tiếng:
- Theo ta được biết, từ khi Sở quốc lập nước đến nay, dường như còn chưa thực sự phong Vương khác họ. Lần này Tề huynh đệ được phong Vương tước, đó là chuyện xưa nay chưa từng có tại Sở quốc.
Tề Ninh sao mà khôn khéo, nghe được có chuyện trong lời Lâu Văn Sư nói, hắn hỏi:
- Có phải Lâu đại ca có lời gì muốn nói?
Lâu Văn Sư do dự một chút, mới khẽ nói:
- Tề huynh đệ, mặc dù ngươi là Vương gia, nhưng chúng ta quen biết, cũng không phải vì xuất thân của ngươi, mà là tính tình hợp nhau, cho nên chữ nghĩa đi đầu, chỉ coi ngươi trở thành huynh đệ.
- Đang muốn như vậy.
Tề Ninh nói:
- Ta kính trọng Lâu đại ca, cũng chính vì Lâu đại ca làm người chính trực, không để ý tới những hư danh kia.
Lâu Văn Sư cười lớn một tiếng, mới nói khẽ:
- Lời ta nói nếu không xuôi tai, ngươi coi như ta chưa từng nói qua. Tề huynh đệ, lần này ngươi lập được công lao, coi như bảo vệ xã tắc hộ quân bảo quốc. Hoàng đế ban thưởng là chuyện đương nhiên.
Gã hơi trầm ngâm mới nói:
- Tề huynh đệ có biết, lúc Thái Tổ Hoàng đế Sở quốc băng hà, hoàng tộc Tiêu thị chẳng qua bình định nửa một nửa đất đai phương nam. Phương nam cực kỳ nhiều các lộ hào kiệt, thực sự thống nhất phương nam chính là trong tay Thái Tông Hoàng đế Sở quốc.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Thái Tổ Hoàng đế đánh ra cơ nghiệp, mà thực sự bình định phương nam đúng là Thái Tông Hoàng đế.
- Cẩm Y Tề gia có thể được quân đội Sở quốc kính trọng, nguyên nhân chỉ là vì Cẩm Y lão Hầu gia nam chinh bắc chiến, gặm hết xương cứng này tới xương cứng khác. Không nói thế lực khác, chỉ công lao bình định Tây Xuyên kia, đã không người nào có thể so sánh.
Lâu Văn Sư nói:
- Thứ cho ta nói thẳng, nếu như nói tới công tích, công lao của Tề huynh đệ chưa hẳn có thể sánh bằng Cẩm Y lão Hầu gia. Lệnh tôn Tề đại tướng quân tọa trấn Tần hoài sau khi lão Hầu gia qua đời, Trường Lăng Hầu phương bắc Diệc Thị cũng là một danh tướng văn võ toàn tài. Nếu như không có lệnh tôn, trên dưới Sở quốc sợ rằng không có một người nào ngăn cản được binh phong của Bắc Hán. Có lẽ cách cục thiên hạ đã sớm thay đổi, mà chiến công của hắn dường như cũng không thấp hơn ngươi.
Tề Ninh khẽ gật đầu, trong lòng cũng hiểu được, bàn về công huân, mình thực sự không có cách nào so sánh với hai đời Hầu gia của Cẩm Y Tề gia trước đó.
- Ngay cả như vậy họ cũng chỉ được phong Hầu tước.
Lâu Văn Sư nói:
- Mà Tề huynh đệ tuổi còn trẻ đã được phong Vương tước. Tuy rằng là vì Tề huynh đệ lập được công lao khoáng thế, nhưng cẩn thận mà nghĩ, trong này chưa chắc không có nguyên nhân khác.
Tề Ninh thở dài:
- Lâu đại ca nói là Hoàng thượng còn có cảnh giác với ta?
- Tề huynh đệ hiểu được nguyên do trong đó thì tốt rồi.
Lâu Văn Sư thở dài:
- Từ xưa tới nay, phàm là người ngồi trên ghế Hoàng đế, lo lắng nhất có người cướp đoạt hoàng vị của hắn. Tiêu Thiệu Tông là dòng họ hoàng thất, lần này gây ra sóng lớn, Hoàng đế chắc chắn có cảm xúc trong lòng, bởi vậy chắc chắn hắn sẽ đề phòng với bất kỳ người nào. Phong ngươi làm Vương tước, tuy rằng bởi vì công lao tích lũy của Tề gia, cũng bởi vì tài cán của bản thân Tề huynh đệ. Nhưng quan trọng nhất, chỉ sợ là vì trấn an Tề huynh đệ. Nếu không vì sao Hoàng đế lại phá đi lệ từ khi lập quốc tới nay, phong ngươi làm Vương?
Tề Ninh nhớ tới tình hình lúc gặp mặt Long Thái hôm nay. Tuy rằng Long Thái thành thật với mình, nhưng trong lời nói rõ ràng còn chút lo nghĩ, lo nghĩ kia rõ ràng là vì Tề Ninh.
- Tề huynh đệ cẩn thận suy nghĩ một chút. Tuổi ngươi còn trẻ đã là Vương tước Sở quốc, sau này nếu như lại lập công lao mới, Hoàng đế nên ban thưởng ngươi thế nào?
Thần sắc Lâu Văn Sư nghiêm trọng:
- Hắn cũng không thể tặng hoàng vị cho ngươi chứ? Một khi công không thể thưởng, chính là thời điểm nguy hiểm. Tề huynh đệ, hôm nay ta nói những lời này, ngươi có thể nghe cũng được không nghe cũng được, chỉ là từ nay về sau, mọi chuyện đều phải chú ý cẩn thận.
Tề Ninh gật đầu, biết Lâu Văn Sư đều có ý tốt.
Thực ra trong lòng Tề Ninh sao không rõ ràng, thời gian hai năm ngắn ngủi, mình từ Hầu tước nhảy lên làm Vương tước, nhìn như phong quang, nhưng bò lên quá nhanh quá cao, trái lại không phải chuyện tốt đẹp gì. Giống như lời Lâu Văn Sư nói, nếu sau này mình lập được công huân trác tuyệt khác, vậy Hoàng đế nên ban thưởng mình thế nào?
Đưa mắt văn võ toàn triều, hiện giờ không người nào có thể so sánh với mình. Sau khi bình định phản loạn, được phong làm Vương gia, mình đã trở thành nhân vật gây chú ý cho người khác nhiều nhất trong triều. Khi tất cả mọi ánh mắt đều tập trung lên người mình, thực ra cũng biểu thị nguy hiểm cũng tới theo.
- Lời Lâu đại ca nói, ta chắc chắn ghi trong lòng.
Tề Ninh cảm kích nói.
Lâu Văn Sư đứng dậy cười nói:
- Ngày mai ta sẽ lên đường, lần tiếp theo không biết khi nào có thể gặp lại Tề huynh đệ.
Gã do dự một chút mới nói:
- Tề huynh đệ, không biết ngươi có tin tức của Bang chủ hay không?
Tề Ninh nói:
- Lâu đại ca yên tâm, Hướng Bang chủ đang bế quan tĩnh dưỡng, đến thời điểm hắn sẽ xuất hiện.
Hắn nghĩ tới Hướng Bách Ảnh thu Tiểu Điệp làm đồ đệ, hai người chăm sóc lẫn nhau, cũng không biết hiện giờ họ ở nơi nào, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, Hướng Bách Ảnh có đảm đương, chuyện Cái Bang, Hướng Bách Ảnh sẽ xử lý tốt đẹp.
- Thương thế của Tề huynh đệ thế nào?
Lâu Văn Sư nói:
- Ngày mai từ biệt, không biết khi nào gặp lại, nếu như ngươi không có việc gì, hôm nay chúng ta hãy nâng ly mấy chén.
Thương thế của Tề Ninh khôi phục rất nhanh, mặc dù không biết có thể uống rượu hay không, nhưng nghĩ tới sắp ly biệt với Lâu Văn Sư, trong lòng hắn không nỡ, cười nói:
- Đương nhiên phải không say không nghỉ với đại ca.
Đúng lúc này chợt nghe có giọng nói:
- Hai vị muốn uống rượu, ta làm người tiếp khách thì sao?
Theo lời nói, chỉ thấy một người đi tới, chính là Đà chủ Quỷ Kim Dương Bạch Thánh Hạo.
Lâu Văn Sư nhìn thấy Bạch Thánh Hạo, lập tức cười nói:
- Được được được. Ta đang lo không tìm thấy người uống rượu, Bạch Đà chủ trở về đúng lúc.
Gã nói với Tề Ninh:
- Tề huynh đệ, ngươi có biết tửu lượng của Bạch Đà chủ không? Trong Cái Bang, nói tới tửu lượng đứng đầu, đương nhiên là Bang chủ, nhưng muốn tranh thứ hai, chỉ có ta và Bạch Đà chủ có tư cách đó.
Bạch Thánh Hạo đi tới, chắp tay với Tề Ninh nói:
- Vương gia!
Tề Ninh nghĩ thầm xem ra chuyện binh được phong Vương tước đã truyền ra ngoài. Hắn gật đầu cười nói:
- Bạch Đà chủ, lần bình loạn này, ngươi và huynh đệ Cái Bang vào sinh ra tử, ta… !
- Vương gia chớ nói như vậy.
Bạch Thánh Hạo ngắt lời:
- Chúng ta vốn nợ Vương gia ân tình to lớn, có cơ hội hồi báo, cầu còn không được. Đúng rồi, tại hạ vừa về kinh, vị Điền phu nhân kia cũng đã đón về. Vì an toàn, tại hạ không để nàng về tòa nhà của nàng, mà mang đến nơi này nghỉ ngơi tạm, đang chuẩn bị xin chỉ thị của Vương gia có thể để Điền phu nhân về nhà hay không?
Tề Ninh vui vẻ nói:
- Trở về rồi sao? Như vậy rất tốt, các nàng ở đâu?
Bạch Thánh Hạo quay người lại, chỉ vào trong phòng nói:
- Phu nhân, Vương gia ở nơi này!
Liền trông thấy Điền phu nhân mặc áo vải trâm mận đi ra từ trong phòng, mặc dù quần áo mộc mạc, nhưng dung mạo tự nhiên, không phải váy vải trâm mận có thể che lấp. Trái lại Điền phu nhân mặc váy vải trâm mận này khiến cho nàng có một sự quyến rũ khác. Điền phu nhân nhìn thấy Tề Ninh, mắt đẹp lộ sự vui vẻ, nàng đi tới nhẹ nhàng thi lễ, bờ môi giật giật, nhưng có Bạch Thánh Hạo và Lâu Văn Sư ở bên, nàng cũng không biết nói gì. Tề Ninh nhìn thấy Điền phu nhân bình yên vô sự, đương nhiên vui vẻ, thế nhưng không nhìn thấy Cố Thanh Hạm, hắn ngạc nhiên hỏi:
- Tam nương đâu rồi?
Điền phu nhân và Bạch Thánh Hạo liếc nhau, vẻ mặt đột nhiên mất tự nhiên. Tề Ninh lập tức đoán được chuyện không ổn, cau mày nói:
- Xảy ra chuyện gì? Vì sao Tam nương không đi ra ?
- Tam phu nhân… Tam phu nhân nàng… !
Điền phu nhân cúi đầu, giọng nói rất thấp:
- Nàng đã qua đời!
Tề Ninh cho rằng mình nghe lầm, nhưng sắc mặt cũng thay đổi, hắn nắm lấy cổ tay Điền Tuyết Dung:
- Phu nhân nói cái gì? Ai… đã qua đời?
Biểu hiện của hắn giờ phút này hơi dữ tợn. Điền Tuyết Dung mặt mày thất sắc, sợ hãi nói:
- Vương gia… !
- Tề huynh đệ, tỉnh táo một chút!
Lâu Văn Sư đưa tay đè chặt vai Tề Ninh. Tề Ninh cảm thấy trái tim bị đè nén, nhưng vẫn nói:
- Phu nhân… phu nhân nói rõ ràng.
- Là… Là Tam phu nhân… đã qua đời !
Điền Tuyết Dung ngây ngốc một chút, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng. Chân hắn nhũn ra, lảo đảo lui về phía sau hai bước, sắp đặt mông ngồi xuống đất. Lâu Văn Sư nâng hắn lên, trước mắt Tề Ninh biến thành màu đen, ngay cả khuôn mặt Điền phu nhân cũng bắt đầu trở nên mơ hồ. Dạ dày hắn cuồn cuộn, dường như có cái gì vọt tới yết hầu, hắn nôn khan mấy lần nhưng không nôn ra thứ gì.
Điền Tuyết Dung nhìn thấy cảnh này cũng sợ hãi, không để ý có người bên cạnh, nàng nắm lấy cánh tay Tề Ninh, run giọng nói:
- Vương gia, ngài… ngài thế nào?
Lâu Văn Sư và Điền Tuyết Dung đỡ Tề Ninh ngồi xuống ghế. Sắc mặt Tề Ninh tái nhợt. Trong lòng Lâu Văn Sư biết Tề Ninh chợt nghe tin dữ khí huyết không thông gây ra. Bàn tay gã vỗ vỗ lưng Tề Ninh vài lần, trợ giúp Tề Ninh khơi thông khí huyết. Sau một lát, Tề Ninh mới rốt cuộc lấy lại tinh thần, nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng nhìn chằm chằm Bạch Thánh Hạo, giọng nói hơi nghiêm khắc:
- Bạch Đà chủ, là ai hại Tam nương? Hiện giờ… Tam nương ở nơi nào?
Khóe mắt Bạch Thánh Hạo run rẩy, vẫn cắn răng nói:
- Tam phu nhân lo lắng cho an nguy của Vương gia, ngày đêm không ngủ. Một buổi sáng, Điền phu nhân phát hiện Tam phu nhân… Tam phu nhân nằm trên giường không còn hơi thở… !
- Tuyệt đối không thể nào!
Tề Ninh đứng phắt dậy:
- Nàng ở đâu? Hiện giờ ta muốn đi gặp nàng.
Thần sắc Lâu Văn Sư ngưng trọng nói:
- Tề huynh đệ, chuyện đã xảy ra, không thể loạn tay loạn chân vì nó.
Gã nói với Bạch Thánh Hạo:
- Bạch Đà chủ, di thể Tam phu nhân hiện giờ ở nơi nào?
- Đang ở chỗ ẩn thân lúc trước.
Bạch Thánh Hạo cúi đầu nói:
- Không có phân phó của Vương gia, chúng ta cũng không dám tự tiện xử lý.
Tề Ninh lòng đau như cắt, lúc này không để ý gì khác, tóm lấy cánh tay Bạch Thánh Hạo đi ra bên ngoài. Lâu Văn Sư vội la lên:
- Tề huynh đệ, ngươi… !
- Lâu đại ca, ta muốn đi gặp nàng.
Tề Ninh ném lại một câu, gần như dắt theo Bạch Thánh Hạo rời đi. Lâu Văn Sư lắc đầu thở dài. Điền Tuyết Dung nhìn bóng lưng Tề Ninh rời đi, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng thở dài yếu ớt.
Nơi này là phân đà của Cái Bang, đương nhiên cũng có dự phòng mấy thớt ngựa, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.
Lúc này điều duy nhất mà Tề Ninh muốn làm chính là đi gặp Cố Thanh Hạm. Bạch Thánh Hạo biết chỗ, chỉ có thể để Bạch Thánh Hạo dẫn đường. Hai người cưỡi ngựa rời khỏi ngõ hẻm La Cổ, đi thẳng ra ngoài thành.
Sau khi rời khỏi thành, đi thẳng về phía tây, Bạch Thánh Hạo biết Tề Ninh lòng như lửa đốt, trên đường đi cũng không nói nhiều, gã dẫn đường phía trước. Ngựa khỏe như bay, rời khỏi thành từ lúc giữa trưa, mãi đến nửa đêm, cách kinh thành mấy trăm dặm, đã sớm rời khỏi phạm vi kinh kỳ, càng đi càng vắng vẻ, cuối cùng đi tới bên ngoài một rừng trúc. Rừng trúc này cực kỳ tươi tốt, dây leo quấn quanh, chắc chắn ít người lui tới. Bạch Thánh Hạo ghìm chặt ngựa, lúc này mới nói với Tề Ninh:
- Vương gia, đây là một cứ điểm ẩn nấp của Cái Bang, không phải thời điểm bất đắc dĩ, chúng ta sẽ không tới đây. Trong phương viên mười dặm quanh đâu, không có dấu người, cực kỳ bí ẩn.
Tề Ninh nhìn thấy rừng trúc dày đặc, không có con đường, ngựa không có cách nào di chuyển trong rừng. Hắn tưng người xuống ngựa, đi trên đường, trong lòng buồn rầu, sắc mặt cực kỳ khó coi, lúc này rốt cuộc mở miệng nói:
- Dẫn ta tới!
Bạch Thánh Hạo cũng xuống ngựa, nhanh chóng buộc hai con ngựa lại, lúc này mới dẫn đường phía trước.
Tề Ninh vào rừng trúc, quả nhiên như hắn dự liệu, dây leo quấn quanh trong rừng trúc, những cây trúc này cực kỳ nhiều tuổi, bởi vì không có người đặt chân tới, cho nên bụi gai dây leo mọc rất nhiều, nhiều nơi bị bụi gai dây leo ngăn cản, không có cách nào đi qua, nếu thực sự cưỡi ngựa tiến vào, quả thực nửa bước khó đi.
Chỗ bí ẩn như thế, người bình thường đi vào, quả thực sẽ lạc đường.
Tề Ninh nghe Bạch Thánh Hạo nói đây là một cứ điểm bí ẩn của Cái Bang, cảm thấy hơi kỳ quái, không biết tại sao Cái Bang lại sắp đặt cứ điểm ở nơi hẻo lánh này. Nhưng lúc này hắn chỉ muốn nhìn thấy Cố Thanh Hạm, không có tâm tư suy nghĩ nhiều. Đi trong rừng trúc một lát, phía trước đột nhiên rộng rãi, ở sâu trong rừng trúc này lại có một sân bãi cực kỳ rộng rãi, có hai căn nhà gỗ, nhờ ánh trăng thậm chsi nhìn thấy trong nhà còn một chiếc giếng. Cửa hai căn nhà gỗ đều đóng lại, nhưng cửa sổ mở, một cánh cửa sổ chiếu rọi ánh lửa từ bên trong.
Tề Ninh khẽ giật mình, nghĩ thầm nơi này cách kinh thành mấy trăm dặm, ra roi thúc ngựa không nghỉ chút nào cũng phải hơn nửa ngày mới có thể chạy tới. Bạch Thánh Hạo dẫn Điền phu nhân về kinh từ nơi này, lại dẫn mình chạy tới, nhanh nhất cũng cần thời gian một ngày. Dù cho trong phòng còn đèn sáng, cũng không có khả năng kéo dài tới hiện giờ. Trong lòng hắn nghi hoặc, lại nghĩ tới có phải Bạch Thánh Hạo sắp xếp người ở đây bảo vệ di thể của Cố Thanh Hạm. Hắn hít sâu một hơi, đi thẳng qua căn nhà gỗ. Bạch Thánh Hạo không đi theo, chỉ nhìn Tề Ninh đi tới nhà gỗ.
Tề Ninh đi tới trước nhà gỗ, đưa tay đẩy cửa, cửa gỗ không cài bên trong. Sau khi mở cửa ra, Tề Ninh lập tức xông vào trong phòng, chỉ nhìn thoáng qua, hắn đã ngây người.
Trong nhà gỗ bài trí đơn giản, bàn ghế đầy đủ, mặc dù đơn sơ nhưng rất sạch sẽ. Trên bàn đặt một ngọn đèn dầu, phía dưới ngọn đèn, một người đang ngồi bên cạnh, cầm một quyển sách trong tay. Sau khi Tề Ninh đi vào, người kia ngẩng đầu, khuôn mặt mang theo vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng nở nụ cười yếu ớt, xinh đẹp động lòng người, không phải Cố Thanh Hạm thì là ai?
Tề Ninh lập tức choáng váng. Điền phu nhân và Bạch Thánh Hạo khăng khăng Cố Thanh Hạm đã qua đời, bởi vậy Tề Ninh mới ngựa không dừng vó chạy tới đây. Nhưng giờ phút này Cố Thanh Hạm vẫn còn ngồi trong phòng, thậm chí còn tươi cười yếu ớt động lòng người. Tề Ninh chỉ sợ mình hoa mắt, đưa tay dụi mắt. Hắn nhìn thấy Cố Thanh Hạm đứng dậy, mặc dù cũng mặc vải thô trâm mận giống như Điền Tuyết Dung, nhưng tư thái thướt tha, yểu điệu động lòng người. Dưới ánh đèn, khuôn mặt xinh đẹp kia kiều diễm như hoa. Trong lòng Tề Ninh trước nay chưa từng vui vẻ và kích động như vậy, hắn không nói một lời, trực tiếp xông lên. Không chờ Cố Thanh Hạm kịp phản ứng, hắn kéo cánh tay Cố Thanh Hạm, kéo nàng vào trong lòng mình, ôm chặt lấy, giọng nói nghẹn ngào:
- Nương… nương làm ta sợ muốn chết!
Cố Thanh Hạm bị hắn ôm lấy, gương mặt đỏ lên nhưng không kháng cự, trái lại nâng hai tay lên, cũng ôm lấy Tề Ninh.
Qua hồi lâu, Tề Ninh mới buông tay ra, đỡ lấy hai vai Cố Thanh Hạm, chăm chú nhìn đôi mắt giống như sương mù phủ kín của Cố Thanh Hạm, cười khổ nói:
- Tam nương, nương vẫn khỏe, họ… vì sao lại nói như vậy?
Hắn biết rõ, nếu không phải Cố Thanh Hạm dặn dò, Bạch Thánh Hạo và Điền Tuyết Dung tuyệt đối không có khả năng mang về tin tức như vậy.
Cố Thanh Hạm để người khác mang tin tức mình chết trở về, quả thực không thể tưởng tượng.
Cố Thanh Hạm nhìn vào mắt Tề Ninh, nhìn thấy mắt hắn ửng đỏ, biết duyên cớ, đưa tay phủ lên mặt hắn, khẽ nói:
- Cố Thanh Hạm không chết, chúng ta vĩnh viễn không thể ở chung một chỗ. Kẻ ngốc, hiện giờ ngươi còn không rõ duyên cớ sao?
Tề Ninh khẽ giật mình, nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của Cố Thanh Hạm, hắn bỗng nhiên hiểu được, nắm chặt tay Cố Thanh Hạm, nhỏ giọng nói:
- Tam nương là ai, để thế nhân cho rằng nương không còn trên nhân thế, chúng ta sẽ… !
- Còn gọi ta là Tam nương sao?
Cố Thanh Hạm thở dài yếu ớt :
- Ngươi xưng hô như vậy, chúng ta không thể ở chung một chỗ.
Lúc này Tề Ninh bừng tỉnh đại ngộ.
Cố Thanh Hạm truyền tin tức đã chết trở về, đương nhiên muốn lan truyền tin tức mình đã qua đời, như vậy tất cả mọi người chỉ cho rằng Tam phu nhân Tề gia thực sự không còn sống nữa. Như vậy Cố Thanh Hạm mới có thể dùng một thân phân khác thực sự ở chung một chỗ với Tề Ninh.
Điều này nhìn như đơn giản, nhưng Tề Ninh lại biết, nếu như Cố Thanh Hạm không hạ quyết tâm, không có khả năng sắp xếp như vậy.
Truyền ra tin tức đã chết, cũng giống như từ nay về sau Cố Thanh Hạm không thể sinh sống với thân phận trước kia, thậm chí không thể nhận nhau với người nhà, đây chắc chắn là một lựa chọn cực kỳ đau đớn.
Thế nhưng nếu không làm vậy, Cố Thanh Hạm ở trong phủ, vậy thì vĩnh viễn không thể thực sự ở cùng Tề Ninh.
Lựa chọn như vậy, đã biểu lộ sau khi Cố Thanh Hạm xoắn xuýt vô số lần, cuối cùng hạ quyết tâm rồi.
Tề Ninh biết Cố Thanh Hạm hi sinh quá nhiều, hắn cảm động, lại ôm lấy vòng eo Cố Thanh Hạm, dịu dàng nói:
- Về sau ta gọi nàng là tỷ tỷ, Cố Tam nương đã không còn sống nữa, còn lại là Thanh Hạm tỷ tỷ, nàng có chịu không?
Cố Thanh Hạm cúi đầu xuống, khuôn mặt nóng lên, khẽ dạ, thân thể xông tới, tựa vào lòng Tề Ninh, khẽ thở dài:
- Chàng bình loạn ở kinh thành, ta ngày đêm lo lắng, bỗng nhiên nghĩ rõ, nếu quả thực không có chàng, còn sống thì có ý nghĩa gì? Ta biết chàng vẫn luôn thực tình với ta, thế nhưng ta không dám tiếp nhận. Ta từng nghĩ sẽ tới am ni cô xuống tóc tu hành, nhưng tên khốn chàng vô pháp vô thiên, ta thực sự tiến vào am ni cô, sợ rằng chàng cũng sẽ phá hủy am ni cô.
- Nàng hiểu rõ thì tốt.
Tề Ninh khẽ vuốt vòng eo nhỏ nhắn của Cố Thanh Hạm:
- Ta đã nói đời này nàng chắc chắn là người của ta, cho dù chân trời góc biển nàng cũng không trốn thoát.
Hắn nghĩ tới Cố Thanh Hạm rốt cuộc mở ra khúc mắc hoàn toàn tiếp nhận mình, trong lòng hắn vui vẻ không thôi. Hắn ôm lấy thân thể nở nang mềm mại của Cố Thanh Hạm, nói sát bên tai nàng:
- Chúng ta không trở về kinh thành luôn, ở lại nơi này sống cuộc sống thần tiên mấy ngày, chỉ có hai chúng ta, nàng có chịu không?
Cố Thanh Hạm dán vào người Tề Ninh, khẽ nói:
- Chàng không có công vụ sao?
- Có công vụ cũng không để ý.
Tề Ninh ôm ngang lấy thân thể xinh đẹp, nhìn gương mặt quyến rũ động lòng người kia, trái tim dập dờn, nhỏ giọng nói:
- Bồi tiếp tỷ tỷ mới là quan trọng nhất.
Cố Thanh Hạm giữ mình như ngọc nhiều năm, nhưng cũng là cơ thể máu thịt. Toàn bộ Tề gia kính sợ nàng có phép, ai cũng không dám nói đùa một câu trước mặt nàng. Nhưng đúng vì kiếm chế nhiều năm, lúc trước Tề Ninh thường xuyên trêu chọc, khiến cho phương tâm của cô nương xinh đẹp này đập loạn. Lúc này nàng bị Tề Ninh ôm vào lòng, ngửi thấy hương vị quen thuộc trên người hắn, trong lòng dâng lên hương vị ngọt ngào nhiều năm chưa từng có. Tề Ninh ôm Cố Thanh Hạm tới bên giường. Cố Thanh Hạm đột nhiên hiểu được chuyện gì, vội giãy dụa, nhỏ giọng nói:
- Đừng làm ẩu, hiện giờ… vẫn chưa được!
Bạn cần đăng nhập để bình luận