Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1091: Bí ẩn cuối cùng


Tư Mã Lam biết mình đã không còn nắm giữ được số phận của mình, từ chỗ ông ta ngồi trong lều, có thể nghe được văng vẳng tiếng nói của đại thần ở bên ngoài.
Mặc dù tuổi tác đã cao, không thể nghe được rõ ràng, nhưng ông ta cũng đoán được đại khái.
Trong lều có trà, chuyện đã tới nước này, Tư Mã Lam rất bình tĩnh uống trà chờ đợi.
Khi Tề Ninh bước vào lều lớn, Tư Mã Lam hơi bất ngờ.
Tề Ninh bước tới gần, thi lễ với Tư Mã Lam, Tư Mã Lam cười nói:
- Cẩm Y hầu…À quên, bây giờ phải gọi ngươi là Hộ Quốc công rồi.
Ngồi xuống đối diện với Tư Mã Lam, Tề Ninh mỉm cười nói:
- Bất luận là Cẩm Y hầu hay là Hộ Quốc công, cũng là long ân vô cùng to lớn của hoàng thượng.
Hắn hắng giọng một tiếng, một viên thái giám từ ngoài lều bước vào, tay bưng một cái khay, trên khay là rượu và thức ăn.
Thái giám đặt rượu và thức ăn lên bàn, thi lễ, rồi cấp tốc lui ra.
Dường như hiểu ra, Tư Mã Lam đưa tay vuốt râu, mỉm cười nói:
- Đây là hoàng thượng ban cho?
- Hoàng thượng vẫn nhớ tới tình nghĩa cũ đối với quốc công, cho nên hạ chỉ để ta đến tiễn đưa quốc công, mong quốc công không trách tội.
Tư Mã Lam xua tay cười nói:
- Không trách, không trách. Ngươi cũng là công tước, hoàng thượng bảo ngươi tới đây, là đã nể mặt ta lắm rồi.
Tề Ninh cầm lấy bình rượu, rót rượu cho Tư Mã Lam.
Tư Mã Lam than thở:
- Lão phu còn nhớ, năm xưa ông ngươi là Cẩm Y lão Hầu gia lập được chiến công, lão phu mang rượu ngon tới phủ chúc mừng, phụ thân ngươi là Tề Cảnh đánh thắng trận, lão phu sai người tặng cho hắn mười hũ rượu ngon, không ngờ lại có một ngày ngươi mang rượu tới tiễn lão phu.
Tề Ninh hơi trầm ngâm một chút, rồi nói:
- Nếu như quốc công mong muốn ít đi một chút, biết đâu có một ngày quốc công là người rót rượu tiễn đưa vãn bối.
Tư Mã Lam mỉm cười, nói:
- Hộ Quốc công, có một chuyện khiến lão phu vẫn luôn nghi hoặc, cho tới hôm nay cũng không biết đáp án, không biết ngươi có thể có thể giải đáp giúp lão phu không?
Tề Ninh gật đầu nói:
- Lão quốc công khách khí rồi, nếu ta biết, đương nhiên sẽ nói.
Tư Mã Lam mỉm cười hỏi:
- Không biết Nhị lão thái gia của quý phủ có còn khỏe mạnh không?
Tề Ninh ngẩn người, nhất thười chưa kịp phản ứng, nhưng hắn liền nghĩ ra, Nhị lão thái gia mà Tư Mã Lam nói, chính là Bắc Cung Liên Thành, hắn hơi do dự, không biết nên trả lời như thế nào.
Nhiều năm qua, Bắc Cung Liên Thành giấu diếm tung tích, tin tức khó tìm, ngay cả Cẩm Y hầu phủ cũng không biết là Bắc Cung Liên Thành sống hay chết, nếu như Tề Ninh không từng gặp Bắc Cung Liên Thành một lần ở Quỷ Trúc lâm bên Đông Tề, thì câu hỏi này càng khó trả lời. Chỉ có điều, nếu Bắc Cung Liên Thành mai danh ẩn tích, cũng là có ý không cho người đời biết ông ta còn sống hay đã chết.
Tư Mã Lam thấy Tề Ninh do dự, dường như hiểu ra, gật đầu nói:
- Nếu hắn còn sống, vậy thì lão phu cũng yên tâm rồi.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi hỏi ngược lại:
- Vãn bối thỉnh giáo, quốc công nói Nhị lão thái gia còn sống thì quốc công yên tâm, như thế có nghĩa là gì?
Tư Mã Lam cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi không biết “Ước định Long Sơn”?
- Ước định Long Sơn?
Tề Ninh lập tức nhớ tới trước đây Bang chủ Cái Bang Hướng Bách Ảnh từng đề cập tới việc này, nhưng không tỉ mỉ. Xem ra Tư Mã Lam biết rất rõ về “Ước định Long Sơn”, hắn chắp tay nói:
- Xin quốc công chỉ giáo!
- Ngươi đương nhiên biết, vị Kiếm Thần kia của quý phủ có võ công siêu phàm nhập hóa.
Tư Mã Lam bình tĩnh nói:
- Trong thiên hạ, đại tông sư như Kiếm Thần, nghe nói có tất cả năm vị.
Cười nhẹ, Tư Mã Lam lại nói:
- Theo lão phu nghĩ, năm vị đại tông sư này, vốn là không thể tồn tại trong trần thế.
Tề Ninh nói:
- Vãn bối rất muốn biết, rốt cuộc Ước định Long Sơn là thế nào?
- Hộ Quốc công cũng biết, trước đó, trong thiên hạ không có cai gọi là đại tông sư, nhân vật như vậy, hễ xuất hiện, đều sẽ khiến người trong thiên hạ khiếp sợ.
Tư Mã Lam chậm rãi nói:
- Thế nhưng hai mươi năm trước, đột nhiên ngũ đại tông sư hầu như là đồng thời xuất hiện. Lão phu thật sự không biết ai là người đầu tiên đề cập tới ngũ đại tông sư, hơn nữa, cũng không phải là ai trong thiên hạ đều biết tới sự tồn tại của ngũ đại tông sư.
Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Lão quốc công nói là, ngũ đại tông sư xuất hiện đồng thời?
- Đúng vậy.
Tư Mã Lam nói:
- Kỳ lạ hơn nữa là, sự phân bố của ngũ đại tông sư cũng rất kỳ dị, vương quốc Cổ Tượng có một vị, Đông Tề, Bắc Hán, mỗi nơi có một vị, Đại Sở ta có Nhị lão thái gia của Cẩm Y Tề gia các ngươi, ở Tây Xuyên cũng có một vị. Tuy nhiên vị ở Tây Xuyên là ở biên giới phía tây, cũng không gây khó dễ với Đại Sở ta, mà trước đây, Đại Sở ta cũng không gây chuyện với hắn.
Tề Ninh nghe Tư Mã Lam nói như vậy, cũng nghĩ việc này rất kỳ lạ.
- Cai gọi là “Ước định Long Sơn”, là quy ước quân tử do mấy đại tông sư lập ra.
Tư Mã Lam nói:
- Ngũ đại tông sư thực hiện hạn chế lẫn nhau, nếu để xảy ra tranh đấu, chắc chắn sẽ khiến thiên hạ đại loạn, bởi vậy bọn họ ước định, sẽ không ai trong ngũ đại tông sư hỏi tới việc phân tranh trong thế gian, trừ phi có một người trong ngũ đại tông sư xuất thủ, bằng không không ai được tham dự vào việc trần thế. (!)
- Long Sơn đó là nơi nào?
Tề Ninh cảm thấy rất hứng thú đối với chuyện này:
- Bọn họ định ra Ước định Long Sơn bao lâu rồi?
- Long Sơn ở đâu, e là vĩnh viễn cũng không ai biết được.
Tư Mã Lam bình tĩnh nói:
- Năm xưa có lời đồn đó, lão phu nửa tin nửa ngờ, nhưng sau nhiều năm như vậy, các ngũ đại tông sư đều yên phận, xem ra lời đồn về Ước định Long Sơn cũng không giả.
Tề Ninh hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ xem ra Tư Mã Lam cũng chỉ nghe nói qua về Ước định Long Sơn, chứ cũng không hiểu rõ lắm đối với sự thật giả của chuyện này.
Tư Mã Lam nâng chung rượu lên, nhìn rượu trong chung, cũng không lập tức uống ngay, mà hỏi:
- Ngươi cũng biết vì sao lão phu đề cập tới ngũ đại tông sư chứ?
- Vãn bối thỉnh giáo!
- Lão phu biết, Bắc Cung Liên Thành cũng không ít tuổi hơn lão phu bao nhiêu, mà mấy đại tông sư khác cũng đều đã già nua.
Tư Mã Lam nói:
- Nếu như một ngày kia, bất cứ vị đại tông sư nào trong ba nước vùng Trung Nguyên đột nhiên mất đi, ngươi cũng biết là có hậu quả gì chứ?
Vẻ mặt Tề Ninh trở nên ngưng trọng.
Mỗi nước trong ba nước Đại Sở, Đông Tề, Bắc Hán đều có một vị đại tông sư, nhưng vì hạn chế lẫn nhau, cho nên mới giống như ẩn cư. Nếu như một ngày kia, một đại tông sư của một nước nào đó mất đi, vậy thì ảnh hưởng lớn lao của đại tông sư đó đối với nước đó sẽ lập tức tan biến, không ai có thể đảm bảo hai vị đại tông sư còn lại sẽ không động thủ.
Hắn đã thấy thực lực của của đại tông sư, quả thật là vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Với thực lực của bọn họ, muốn đi vào hoàng cung để lấy thủ cấp của hoàng đế, là chuyện dễ như trở bàn tay (!), chỉ cần vừa ra tay, hoàng đế bị giết, đất nước nhất định sẽ rơi vào hỗn loạn, hậu quả không sao tưởng tượng nổi.
Chỉ có điều, lúc này nghi vấn vốn vẫn tồn tại trong đầu Tề Ninh lại xuất hiện.
Đúng như Tư Mã Lam nói, tuổi của Bắc Cung Liên Thành đã cao, nhưng lần trước hắn nhìn thấy hai vị đại tông sư kia, vẻ ngoài và tuổi tác của họ có sự chênh lệch rất rõ rệt, thoạt trông hai người cũng không quá bốn mươi tuổi, tóc cũng không bạc. Nếu tình trạng đó là do luyện võ mà nên, mà cả hai vị đại tông sư đều là như vậy, thì hết sức kỳ lạ.
- Nếu vị đại tông sư của Tề gia các ngươi còn sống, ít ra cũng có thể đảm bảo cho Đại Sở tạm thời không lo.
Tư Mã Lam chợt hạ giọng nói:
- Chỉ là có một việc, lão phu vẫn thấy rất lạ.
- Ý lão quốc công muốn nói tới chuyện gì?
- Chuyện kinh thành xảy ra bệnh dịch lan tràn trước đây, hẳn là ngươi còn nhớ rõ.
Tư Mã Lam hơi đăm chiêu:
- Từ đó, Thần Hầu phủ lập tức nhúng tay vào, chĩa mũi dùi vào Hắc Liên giáo, lại còn tụ tập tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, chuyện này rốt cuộc là thế nào, đến nay lão phu cũng không điều tra được rõ ràng.
Tề Ninh không ngờ trước khi chết, Tư Mã Lam lại đột nhiên hói chuyện này, hắn cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn hỏi:
- Lão quốc công đã từng điều tra vụ đó?
- Lão phu là thủ phụ đại thần, việc cần điều tra đương nhiên phải điều tra.
Tư Mã Lam thản nhiên cười:
- Giáo chủ của Hắc Liên giáo là một đại tông sư, Thần Hầu phủ đánh Hắc Liên giáo, hầu như là nhằm vào vị đại tông sư kia. Tây Môn Vô Ngân là một người vô cùng khôn khéo, hẳn là hắn biết, một khi thực sự đẩy Hắc Liên giáo vào tuyệt cảnh, dẫn tới vị đại tông sư kia xuất thủ, hậu quả sẽ là khiến cho giáo chủ Hắc Liên giáo và Kiếm Thần đối địch lẫn nhau.
Tề Ninh nhíu mày, lúc này hắn cũng nhận ra vấn đề này.
- Việc trên giang hồ, vẫn do Thần Hầu phủ quản lý, ngay cả lão phu, cũng không tiện nhúng tay vào quá nhiều.
Ánh mắt thâm thúy, Tư Mã Lam nói tiếp:
- Lão phu luôn nghĩ, mục đích Tây Môn Vô Ngân đánh Hắc Liên giáo, rốt cuộc là cái gì? Có người nói tuổi tác của Tây Môn Vô Ngân đã cao, mà thực lực của tám bang mười sáu phái càng ngày càng tăng, đặc biệt là thực lực của Cái Bang, hắn lo lắng sau này thần Hầu phủ khó trấn áp được tám bang mười sáu phái, cho nên mới lợi dụng cơ hội lần đó để làm suy yếu thực lực của tám bang mười sáu phái.
Tề Ninh hỏi:
- Quốc công nghĩ đây chỉ là lời đồn sai lạc?
- Nếu vì muốn làm suy yếu thực lực của tám bang mười sáu phái, mà trả bằng cái giá khiến cho giáo chủ Hắc Liên giáo và Bắc Cung Liên Thành đối địch với nhau, đó đương nhiên là vô cùng ngu xuẩn.
Tư Mã Lam thản nhiên nói:
- Thực lực của tám bang mười sáu phái có cường thịnh tới mức nào, cũng làm sao bì được sự kinh khủng của một vị đại tông sư? Mà cho tới bây giờ, Tây Môn Vô Ngân cũng không phải là người ngu dốt.
- Vậy quốc công cho rằng mục đích của Tây Môn thần hầu là gì?
Lão phu đã ngẫm nghĩ kỹ, chỉ có hai khả năng.
Tư Mã Lam nói:
- Có lẽ Tây Môn Vô Ngân có ý định khiến cho hai đại tông sư tranh đấu, nếu là như vậy, Tây Môn Vô Ngân có lòng lang dạ sói muốn hại người. Khả năng còn lại, đó là giáo chủ Hắc Liên giáo đã không còn!
- Giáo chủ Hắc Liên giáo không còn?
- Tây Môn Vô Ngân luôn theo dõi các thế lực giang hồ trên lãnh thổ Đại Sở ta.
Tư Mã Lam nói:
- Đương nhiên hắn cũng rất quan tâm tới Hắc Liên giáo. Nếu như giáo chủ Hắc Liên giáo không còn, rất có thể Tây Môn Vô Ngân đã biết tin, cho nên mới ra tay.
Tề Ninh khẽ gật đầu.
- Nếu giáo chủ Hắc Liên giáo đã chết, vậy thì các đại tông sư khác cũng sẽ có lúc chết đi.
Tư Mã Lam nói:
- Bất kể vị đại tông sư nào mất đi, cũng đều khiến tình hình trong thiên hạ biến đổi, bởi vậy…Hộ Quốc công muốn bảo vệ Đại Sở, đương nhiên phải chý ý tới động tĩnh của các đại tông sư.
Nói tới đây, Tư Mã Lam nâng chung rượu lên uống cạn, lập tức đặt chung xuống, cầm lấy bầu rượu rót thêm cho mình, có vẻ rất ung dung bình tĩnh.
Tề Ninh thầm thở dài, nghĩ đương nhiên Tư Mã Lam không thể không biết đây là rượu độc hoàng đế ngự ban, nhưng lúc này ông ta còn có thể trấn định đến như vậy, không hổ là người từng trải qua phong ba bão táp.
Rót rượu xong, Tư Mã Lam vuốt râu, nói:
- Nếu Hắc Liên giáo chưa chết, vậy thì rốt cuộc Tây Môn Vô Ngân có ý đồ gì, có muốn gây khó dễ với Cẩm Y Tề gia của ngươi hay không, ngươi phải tự tìm lấy đáp án.
PS: Tôi đang theo lớp huấn luyện ở Tỉnh Cương Sơn (Jinggangshan), sáng sớm 6 giờ đã rời giường, buổi tối 9 giờ tan học, chương trình học dày đặc, hai ngày nữa mới kết thúc, xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ này! (Lời của tác giả Sa Mạc)


Tư Mã Lam “được” hoàng đế ban rượu độc, thế lực của ông ta trở thành rắn mất đầu, hơn nữa nhược điểm lớn nhất của Tư Mã Lam lúc sinh thời, là không nắm được binh quyền trong tay, bởi vậy tình thế của ông ta đúng với câu “cây đổ, bầy khỉ tan”.
Long Thái cũng không lập tức lên đường về kinh, Trước lúc hoàng hôn, quần thần đều đã dâng tấu chương lên hoàng đế. Nội dung mấy trăm tấu chương, đương nhiên đều mạnh mẽ lên án Tư Mã Lam hại nước hại dân, quần thần cũng đều thỉnh cầu hoàng đế tịch biên tài sản và diệt trừ Tư Mã gia.
Long Thái đã chính miệng nói ra, chỉ giết kẻ cầm đầu, hơn nữa còn đề bạt Cù Ngạn Chi làm thống lĩnh Hắc Đao doanh, đương nhiên quần thần đều hiểu ý, cho nên trong tấu chương, không ai nhắc tới việc truy xét vây cánh của Tư Mã Lam.
Cuộc đi săn mùa thu ở Bình Lâm, vốn là cái bẫy do Long Thái bày ra để diệt trừ Tư Mã Lam, nhưng sau khi quần thần dâng tấu, lại thành ra Long Thái thuận theo dân tâm, diệt trừ đại gian thần Sở quốc.
Tư Mã Lam bị diệt trừ, đương nhiên Long Thái cũng không tiếp tục ở lại Bình Lâm săn bắn, sáng sớm hôm sau, Long Thái ngự giá lên đường về kinh.
Dọc đường, Tề Ninh cảm nhận thái độ của quần thần đối với mình có sự thay đổi rõ rệt, hắn đưa mắt nhìn tới đâu, hễ chạm tới ánh mắt của đại thần nào, họ cũng đều lập tức lộ vẻ cung kính và hết sức nhún nhường.
Đương nhiên là Tề Ninh hiểu rõ tại sao như vậy.
Trước đây Tư Mã gia quyền thế ngập trời, ở trong triều, hầu như không ai dám đắc tội ông ta. Rất nhiều đại thần đều biết sớm muộn gì Tư Mã gia cũng trừng trị Cẩm Y Tề gia, mà thế lực đôi bên thì rất chênh lệch, Cẩm Y Tề gia hoàn toàn không phải là đối thủ của Tư Mã gia, ở trong mắt các đại thần, việc Cẩm Y Tề gia sụp đổ, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.
Hôm nay Tư Mã Lam đã sụp đổ, mà Tề Ninh vẫn là đại thần thân tín của Long Thái, kể từ hôm nay, địa vị của Cẩm Y Tề gia trong triều, đương nhiên là không giống trước đây nữa.
Tuy Long Thái nói chỉ trừng trị kẻ cầm đầu, không truy xét vây cánh của Tư Mã gia, nhưng không ai dám chắc hoàng đế sẽ thực sự làm như vậy, mà Hộ Quốc công Tề Ninh đương nhiên rất có ảnh hưởng đối với hoàng đế, quần thần biết rõ điều đó, cho nên mới tỏ thái độ cung kính đối với hắn.
Đoàn người quay về kinh với tốc độ rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với lúc tới Bình Lâm. Khi bắt đầu nhìn thấy bóng dáng kinh thành ở phía xa xa, đám kỵ binh đi đầu lại nhìn thấy mấy kỵ sĩ từ phía trước chạy tới rất nhanh.
Mấy kỵ binh đi đầu lập tức rút đao, xếp hàng ngang tiến lên đón, một người trầm giọng nói:
- Dừng lại!
Mấy người kia cũng cấp tốc ghìm cương ngựa dừng lại, tất cả đều xoay người xuống ngựa, người đi đầu sải bước tiến tới, những người khác đều khom người chắp tay đứng tại chỗ.
Đoàn người đột nhiên dừng lại, quần thần đều hơi ngạc nhiên. Tề Ninh cưỡi ngựa theo phía sau Long Thái. Một kỵ binh xuống ngựa chạy tới, tay cầm một phong thư trình lên cho Long Thái. Long Thái cầm lấy phong thư, vội vàng mở ra xem. Tuy ở ngay phía sau lưng Long Thái, nhưng Tề Ninh vẫn không thể nhìn thấy trên thư viết gì. Lúc này, hắn chợt thấy thân hình Long Thái lảo đảo, tiểu hoàng đế nắm chặt lá thư trong lòng bàn tay, tay run lên.
Hắn nhíu mày, thầm nghĩ mặc dù hoàng đế tuổi trẻ, nhưng cũng là người khá trấn định, vậy mà xem xong phong thư kia, lại lộ vẻ bất ổn vậy, không biết là đã xảy ra chuyện gì. Tề Ninh giật giật dây cương, sáp lại gần, thấp giọng hỏi:
- Hoàng thượng, có phải kinh thành xảy ra biến cố?
Long Thái quay đầu lại liếc nhìn Tề Ninh, vẻ mặt hết sức ngưng trọng, đưa lá thư trong tay cho Tề Ninh.
Phần lớn quần thần thấy đoàn người tự dưng dừng lại, nhưng không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra. Các đại thần ở gần Long Thái, nhìn thấy có người tới đưa thư, lại thấy Long Thái đọc thư xong, dường như không ổn, trong lòng họ cũng chùng xuống, thầm nghĩ chẳng lẽ sau khi hoàng đế rời kinh, kinh thành xảy ra biến cố lớn lao gì rồi?
Tề Ninh chỉ nhìn lướt qua, lập tức hiểu vì sao Long Thái lại có phản ứng như vậy.
Trong thư chỉ mang tới một tin tức rất ngắn ngọn.
Nghĩa Quốc công Đạm Đài Hoàng đã mất!
Đạm Đài Hoàng, vị khai quốc công thần từ thời Thái Tổ hoàng đế, một đời chinh chiến vì Đại Sở, đã mất sáng nay.
Mấy ngày trước, Tề Ninh đã gặp Đạm Đài Hoàng, biết ông ta không còn sống được bao lâu, nhưng hắn cũng không ngờ ông ta lại ra đi nhanh như vậy.
- Hồi kinh!
Long Thái cố gắng trấn tĩnh, giật dây cương thúc ngựa, đoàn người tiếp tục tiến tới.
Trong lòng Tề Ninh cũng cảm thấy hơi buồn bã.
Trong bốn lão Hầu gia của tứ đại thế tập hầu của Đại Sở, Cẩm Y lão Hầu gia và Võ Hương lão Hầu gia đã mất từ lâu, Tư Mã Lam bị hoàng đế ban rượu độc, hôm nay Đạm Đài Hoàng cũng mất đi, bốn đại khai quốc công thần công lao rực rỡ năm xưa, giờ đây không còn lại người nào.
Tề Cảnh mất, danh tướng uy chấn thiên hạ còn lại của Sở quốc là Đạm Đài Hoàng, hôm nay Đạm Đài Hoàng cũng ra đi, cả Đại Sở đã không còn vị đại tướng nào mà vừa nghe tiếng đã khiến người ta sợ hãi, tuy Nhạc Hoàn Sơn thống lĩnh quân đoàn Tần Hoài, nhưng chưa chắc người Bắc Hán đã kiêng nể Nhạc Hoàn Sơn.
Tề Ninh chợt nhớ tới lời Đạm Đài Hoàng nói lần trước, nếu như Trường Lăng hầu Bắc Đường Khánh còn sống, hơn nữa còn được đề bạt trong tình thế Bắc Hán nguy nan, chắc chắn Sở quốc sẽ phải đối mặt với một đối thủ hết sức đáng sợ.
Đoàn người tiến vào kinh thành, quần thần tiễn hoàng đế vào cung, Long Thái cũng phái người truyền lệnh cho Tề Ninh ở ngoài cung chờ chiếu chỉ.
Tề Ninh đợi hai canh giờ, rốt cuộc thấy Phạm Đức Hải đích thân ra truyền chỉ.
Lúc này trông dáng vẻ Phạm Đức Hải rất thoải mái, vừa nhìn thấy Tề Ninh, lập tức mặt mày rạng rỡ, nói:
- Chúc mừng quốc công được tấn phong! Quốc công, hoàng thượng đang chờ ngài.
Tề Ninh theo Phạm Đức Hải vào cung, thấy bước chân Phạm Đức Hải nhanh nhẹn thoải mái, liền cười nói:
- Hình như công công đang rất vui vẻ?
Phạm Đức Hải cười nói:
- Trước đây ta vẫn nghĩ rằng hoàng thượng không cần tới mình nữa, hôm nay mới biết hoàng thượng vẫn không quên nô tài.
Nới tới đây, Phạm Đức Hải cười lạnh một tiếng, hạ giọng nói:
- Quốc công, lúc nãy hoàng thượng giao Lưu Quán cho nô tài xử trí, tên cẩu nô tài đó ăn cây táo rào cây sung, ta sai người đánh ba mươi trượng, hắn không chịu nổi, bị đánh chết rồi.
Tề Ninh ngẩn ra, nhưng cũng hiểu, trước đó Lưu Quán làm tai mắt cho Tư Mã Lam bên cạnh Long Thái, đương nhiên Long Thái không tha thứ cho kẻ xấu. Tuy nhiên Long Thái là vua một nước, đương nhiên không cần phải đích thân hạ chỉ xử lý, mà ném cho Phạm Đức Hải, coi như giao tính mạng của Lưu Quán cho Phạm Đức Hải. Phạm Đức Hải căm thù Lưu Quán đến tận xương tủy, Lưu Quán rơi vào tay y, đương nhiên là không có đường sống.
Tuy nhiên, đối với Tề Ninh, việc Phạm Đức Hải lại được Long Thái sử dụng, cũng không phải là chuyện xấu.
Lưu Quán tiểu nhân đắc chí, quan hệ đối với Tề Ninh cũng không tốt, ngược lại Phạm Đức Hải có phần hòa hợp với Tề Ninh.
Phạm Đức Hải đưa Tề Ninh đi thẳng tới ngự thư phòng, vừa tới trước cửa liền lui ra. Tề Ninh tưởng chỉ trong ngự thư phòng chỉ có một mình Long Thái, sau khi bước vào, hắn mới phát hiện trong phòng còn có thế tử của Hoài Nam vương là Tiêu Thiệu Tông.
Tề Ninh bước tới hành lễ, Tiêu Thiệu Tông đã cười nói:
- Chúc mừng Cẩm Y hầu được tấn phong quốc công.
Tề Ninh nói:
- Đây là hoàng ân mênh mông của hoàng thượng.
Hắn cảm thấy nghi hoặc, thầm nghĩ Long Thái vừa hồi kinh, Tiêu Thiệu Tông đã có mặt ở đây, có lẽ vừa rồi trong lúc hắn chờ đợi, Long Thái đã phái người triệu kiến Tiêu Thiệu Tông.
Hắn nhớ tới đêm Tiêu Thiệu Tông lén lút vào cung qua đường ngầm ở chùa Di Lặc, nhưng không biết rốt cuộc vị thế tử này muốn làm cái gì.
Long Thái ra hiệu cho Tề Ninh ngồi xuống, rồi nói:
- Nghĩa Quốc công mất, trẫm đau buồn, từ nay về sau, trẫm cần các ngươi phò tá trẫm cai trị Đại Sở.
Quay về phía Tề Ninh, Long Thái nói tiếp:
- Có thể diệt trừ được Tư Mã Lam, có công lao không nhỏ của ngươi.
Tề Ninh chắp tay nói:
- Đều là nhờ hoàng thượng bày mưu nghĩ kế.
- Cũng không phải là do trẫm bày mưu nghĩ kế.
Long Thái mỉm cười, liếc nhìn Tiêu Thiệu Tông, nói:
- Nếu như không có thế tử, trẫm cũng không thể trừ gian nịnh một cách thuận lợi như vậy.
Tề Ninh ngẩn người, Long Thái nói:
- Dã tâm của Tư Mã Lam càng ngày càng mạnh, càng muốn lợi dụng Bắc Phạt khống chế binh quyền, nếu binh quyền rơi vào tay Tư Mã Lam, e rằng hắn sẽ âm mưu soán ngôi. Đương nhiên trước khi Bắc Phạt, trẫm phải diệt trừ hắn.
Tề Ninh khẽ gật đầu, Long Thái lại nói:
- Trẫm từng nói, ngươi là cận thần của trẫm, nếu trẫm thường xuyên ở bên cạnh ngươi, đương nhiên Tư Mã Lam sẽ nghĩ rằng chúng ta tìm cách đối phó hắn, đương nhiên sẽ cẩn thận.
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu, nói:
- Tư Mã Lam rất điềm tĩnh, khi động thủ trước, đương nhiên ông ta có kế hoạch chu toàn, qua sự biến Hoàng Lăng, có thể thấy tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của ông ta.
Long Thái gật đầu nói:
- Đúng vậy, do đó kế hoạch của trẫm tuyệt đối không thể để hắn phát hiện.
Tề Ninh hiểu ra, hỏi:
- Hoàng thượng, chẳng lẽ cho tới bây giờ, tất cả mọi việc đều là thế tử cùng hoàng thượng vạch ra kế hoạch?
Long Thái gật đầu nói:
- Đúng vậy. Trẫm và thế tử sống với nhau từ nhỏ, trẫm biết hắn mưu trí hơn người, một mình trẫm không đủ sức đối phó Tư Mã Lam, cho nên trẫm âm thầm bàn bạc đối sách với thế tử. Tư Mã Lam nghĩ rằng, khi trẫm muốn động thủ, nhất định sẽ tìm ngươi bàn bạc, cho nên ông ta không rời mắt khỏi ngươi. Trẫm nhân đó đã dùng ngươi thu hút sự chú ý của Tư Mã Lam, trong khi âm thầm cùng thế tử chuẩn bị mọi việc.
Trong nháy mắt, Tề Ninh hiểu ra tất cả.
Đương nhiên là Long Thái thông minh hơn người, nhưng tiểu hoàng đế lên ngôi chưa bao lâu, hơn nữa cũng không tham dự chính sự quá nhiều, thế mà giờ đây ra tay rất gọn gàng dứt khoát, phong cách hành động hơi khác biệt so với tính cách của Long Thái, thì ra là có Tiêu Thiệu Tông bày mưu tính kế ở phía sau.
Như vậy thì, Tiêu Thiệu Tông theo mật đạo vào cung, cũng không phải là có mưu đồ gì khác, mà là vào cung bí mật bàn bạc với hoàng đế.
- Mặc dù thần cố gắng hết sức suy nghĩ sách lược, nhưng cũng nhờ hoàng thượng anh minh quyết đoán mới thành công.
Titito nói:
- Ở sự biến Hoàng Lăng, bởi vì lật đổ gia phụ, Tư Mã Lam đã hầu như lộ rõ tất cả thực lực của mình, chúng ta biết được thực lực của ông ta, biết mình biết người, mới có thể một kích trúng đích.
Nới tới đây, bỗng Tiêu Thiệu Tông ho khan dữ dội. Long Thái nhíu mày nói:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Rồi kêu to:
- Người đâu? Mau truyền thái y!
Tiêu Thiệu Tông xua tay, nhưng càng ho dữ dội. Y lấy trong tay áo một cái khăn bằng gấm che miệng lại. Sau khi ngừng ho, Tiêu Thiệu Tông lau khóe miệng, rồi liền cất khăn vào tay áo. Long Thái đã nhanh chóng đứng dậy, bước tới nắm lấy cổ tay của Tiêu Thiệu Tông, lúc này tiểu hoàng đế nhìn thấy trên chiếc khăn kia dính đầy máu tươi, thậm chí máu hơi đen.
Vẻ mặt ngưng trọng, Long Thái nói:
- Trẫm sẽ bảo thái y cố gắng hết sức chữa trị cho ngươi.
Tiêu Thiệu Tông lắc đầu, mỉm cười nói:
- Hoàng thượng, bệnh của thần, hoàng thượng cũng biết rõ mà, tình trạng của thần đã rất nguy kịch, thần tự biết, e rằng không cầm cự được hết năm nay. Chỉ là trước khi chết, có thể trợ giúp hoàng thượng diệt trừ gian nịnh, thần cảm thấy rất hài lòng.
- Đừng nên nói như vậy.
Long Thái nói:
- Trong thiên hạ có kỳ nhân dị sĩ, trẫm sẽ lập tức hạ chiếu, cầu danh y trong thiên hạ.
- Hoàng thượng, khi phụ vương còn sống, người cũng đã tốn không ít tiền bạc, nhiều năm tìm kiếm danh y, cũng tìm được vô số dược liệu quý giá, nhưng số mệnh của thần như vậy rồi, cũng không thể xoay chuyển trời đất.
Mặt mày tái nhợt, Tiêu Thiệu Tông cười nhẹ:
- Thần đã chấp nhận số mệnh, hôm nay hoàng thượng có thể tự mình chấp chính, hãy cai trị giang sơn của tổ tông cho thật tốt.
Nói tới đây, y lại ho dữ dội.


Khi thái y tới, mặt Tiêu Thiệu Tông đã trắng bệch, hơi thở hết sức yếu ớt.
Long Thái sai người bưng bát nhân sâm tới, nhưng vẫn không thể làm Tiêu Thiệu Tông khỏe lại. Sau khi thái y tới, Long Thái lập tức bảo thái y chẩn bệnh cho Tiêu Thiệu Tông, trước mặt hoàng đế, đương nhiên thái y không dám sơ sẩy, liền cẩn thận bắt mạch cho Tiêu Thiệu Tông. Một lúc sau, trên trán thái y, mồ hồi toát đầm đìa.
- Thế nào rồi?
Long Thái trầm giọng hỏi.
Thái y quỳ rạp xuống đất, run giọng nói:
- Hồi bẩm thánh thượng, lần trước thần bắt mạch cho thế tử, lúc đó mạch đã rất hỗn loạn, khí huyết không thông, bây giờ…
Thái y ngập ngừng, không dám nói tiếp.
- Lúc này thế nào?
Thái y lập tức nói:
- Lúc này mạch của thế tử hết sức suy yếu, dường như lục phủ ngũ tạng đều bị hao tổn, thần xem khí sắc và mắt của thế tử cũng đều…cũng đều suy yếu!
- Có biện pháp gì trị liệu hay không?
Thái y toát mồ hôi lạnh đầy đầu, nhưng không dám đưa tay lau, chỉ có thể nói:
- Thần chỉ có thể thảo luận với mọi người trong thái y viện, nhưng…nhưng thân thể của thế tử, thật sự đã…
Hơi ngẩng lên, thấy Long Thái lạnh lùng nhìn mình, thái y không dám trì hoãn, vội nói:
- Thân thể của thế tử đã giống như ngọn đèn đầu sắp tắt, chỉ sợ…chỉ sợ không còn bao lâu nữa.
- Vô dụng!
Long Thái tức giận quát lên:
- Cút đi! Gọi thái y khác!
Tiêu Thiệu Tông xua tay, thở dài:
- Hoàng thượng, đừng tức giận bọn họ.
Y nhìn thái y kia, phất tay ra hiệu lui ra, viên thái y khom người, bối rối rời khỏi. Lúc này Tiêu Thiệu Tông nói tiếp:
- Hoàng thượng, thần sống không được bao lâu nữa, thật ra…đây cũng không phải là chuyện không tốt.
- Ngươi nói bậy bạ gì vậy?
Mặt Long Thái hơi sa sầm.
Tiêu Thiệu Tông cười khổ nói:
- Có những lời thần vốn không nên nói, nhưng với tình trạng hiện giờ của thần, hôm nay gặp, không biết ngày mai còn có thể gặp lại hay không. Nhiều năm qua, phụ vương đều bị nghi ngờ có ý đồ soán ngôi, ngay cả thần cũng vậy, cũng có người nghĩ thần muốn mưu phản. Nếu thần còn sống, e rằng sẽ có người lợi dụng việc này để gây rối loạn triều cương, vậy thì, nếu như thần mất đi, những phiền phức này sẽ không còn nữa.
Long Thái trầm giọng nói:
- Trẫm chưa hề nghĩ như vậy.
- Hoàng thượng sống bên cạnh thần từ nhỏ, biết thần không có lòng dạ đó, nhưng thế gian không ít loại người bụng dạ khó lường, làm sao biết được bọn họ nghĩ gì?
Tiêu Thiệu Tông mỉm cười nói:
- Hoàng thượng, Đại Sở ta được như ngày hôm nay, đều nhờ tổ tông tắm máu đấu tranh mà nên, thần cũng muốn phò tá hoàng thượng bình định thiên hạ, tiếc rằng…Cho nên đại nghiệp nhất thống thiên hạ này, hoàng thượng phải gánh vác rồi.
Nhìn về phía Tề Ninh, Tiêu Thiệu Tông nói:
- Hộ Quốc công, hoàng thượng đặt kỳ vọng rất lớn đối với ngươi, Cẩm Y Tề gia các ngươi cũng là gia tộc rường cột của Đại Sở ta, mong rằng ngươi có thể phụ tá hoàng thượng hoàn thành đại nghiệp!
Tề Ninh chắp tay nói:
- Phò tá hoàng thượng là trách nhiệm của ta, đương nhiên ta sẽ làm hết sức mình. Thế tử cũng không nên suy nghĩ nhiều, hãy tĩnh dưỡng cho tốt, nhất định có thể khỏi bệnh.
Tiêu Thiệu Tông đứng lên, nhưng rõ ràng là quá yếu, nên đứng không vững. Y cười nói:
- Tốt thì tốt không được rồi, có thể sống được ngày nào hay ngày đó. Hoàng thượng, thần nói câu này xin đừng trách tội, diệt trừ Tư Mã Lam, tuy là trừ gian nịnh cho triều đình, nhưng Tư Mã Lam sắp bày mưu kế hại chết phụ vương, lần này coi như là thần báo thù cho phụ vương, làm tròn bổn phận một người con.
Y hành lễ với Long Thái, rồi yếu ớt nói:
- Thần xin cáo lui trước!
Long Thái lập tức gọi người đưa Tiêu Thiệu Tông rời khỏi.
Chờ Tiêu Thiệu Tông đi rồi, Tề Ninh mới nói:
- Hoàng thượng, xem ra thế tử thực sự…
- Trẫm biết.
Long Thái khẽ thở dài:
- Lần này nếu không nhờ hắn, chưa chắc trẫm đã diệt trừ được Tư Mã Lam.
- Bày bố lần này đều do thế tử vạch ra?
Long Thái khẽ gật đầu:
- Đây không phải chuyện đùa, trẫm không thể bàn bạc với ngươi, cũng chỉ có thể bàn bạc với hắn. Hôm nay trẫm vọi các ngươi tới, là muốn thảo luận việc Bắc Phạt, trước đây mọi việc liên quan đến Bắc Phạt đều do Tư Mã Lam lo liệu, nay ông ta đã chết, chuyện này lại không thể gác lại, chỉ có điều…
Thở dài, tiểu hoàng đế nói tiếp:
- Tình trạng của hắn như vậy, làm sao trẫm có thể nhẫn tâm bắt hắn tiếp tục lao tâm khổ tứ.
Tề Ninh do dự một chút, rồi thấp giọng hỏi:
- Hoàng thượng, Nghĩa Quốc công có biết kế hoạch lần này không?
- Nghĩa Quốc công?
Long Thái ngẩn ra, rồi lắc đầu nói:
- Đương nhiên trẫm không cho ông ấy biết, vì sao ngươi lại hỏi như vậy?
Vừa rồi, trong lúc thái y khám bệnh cho Tiêu Thiệu Tông, Tề Ninh suy nghĩ không biết Đạm Đài Hoàng có tham dự vào kế hoạch này hay không. Trong cuộc gặp mặt đêm đó, Đạm Đài Hoàng cho Tề Ninh biết về kế hoạch chiến lược tối mật của Đại Sở, lúc đó Tề Ninh cảm thấy kỳ lạ, dù sao thì mọi việc liên quan tới Bắc Phạt đều do Tư Mã Lam chủ trì, cho dù mình biết kế hoạch, nhưng có Tư Mã Lam cản trở, kế hoạch quân sự của Đạm Đài Hoàng cũng không thể thi hành.
Nhưng đêm đó, dường như Đạm Đài Hoàng quên đi sự tồn tại của Tư Mã Lam, lúc đó Tề Ninh không tiện hỏi, nhưng hôm nay nhớ lại, hắn cảm thấy dường như Đạm Đài Hoàng đã biết trước Tư Mã Lam sẽ bị sụp đổ.
- Lần cuối gặp mặt Nghĩa Quốc công, Nghĩa Quốc công từng căn dặn thần…
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Mục đích Bắc Phạt, không phải là Bắc Hắn, mà là Đông Tề!
Long Thái cũng không bất ngờ, gật đầu nói:
- Nếu Nghĩa Quốc công đã nói với ngươi, trẫm cũng nói thẳng cho ngươi biết, trước khi bắt đầu chuẩn bị Bắc Phạt, Nghĩa Quốc công đã bí mật dâng tấu chương cho trẫm. Trên thực tế, khi sứ đoàn của Đông Tề tới kết thân, Đạm Đài Hoàng đã bắt đầu vạch kế hoạch. Tuy Bắc Hán xảy ra nội loạn, nhưng nếu chúng ta huy động quân đội tiến về phía bắc, vẫn không thể hoàn toàn nắm chắc phần thắng. Theo nhận định của Nghĩa Quốc công, nếu chúng ta có tiền và lương thực dồi dào, đồng thời Bắc Đường Khánh đã qua đời, thì chúng ta có thể có sáu phần thắng lợi. Thế nhưng, cho dù tiền và lương thực dồi dào, nhưng Bắc Đường Khánh còn sống, thì phần thắng của chúng ta sẽ không tới năm phần, thậm chí…
Hoàng đế không nói tiếp, nhưng đôi mày nhíu lại.
- Tuy chúng ta đã có sự chuẩn bị, hơn nữa tịch biên được không ít vật tư, tiền bạc từ Đông Hải, nhưng còn xa mới có thể nói là tiền bạc, lương thực sung túc.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Lần Bắc Phạt này, khá mạo hiểm.
Long Thái nói:
- Đúng vậy, bất luận là Bắc Hắn hay là Đại Sở ta, đều không chịu nổi một trận thất bại. Nếu thật sự tiến hành Bắc Phạt, chính là đánh cược một trận, hiện giờ trẫm không thể tùy tiện mạo hiểm.
Ngẫm nghĩ một lát, Long Thái nói tiếp:
- Trẫm muốn Bắc Phạt, ít nhất phải chuẩn bị cho tốt hai việc, thứ nhất là quốc khố phải sung túc, cho dù quân ta rơi vào tình thế bế tắc ở Bắc Hán, chúng ta cũng có đủ tiền và lương thực để tiếp tục chèo chống. Việc còn lại là nhất định phải biết rõ Bắc Đường Khánh còn sống hay đã chết.
Tề Ninh đã nghe danh của Bắc Đường Khánh từ lâu, biết đó là danh tướng hàng đầu của Bắc Hán, nhưng Đạm Đài Hoàng và Long Thái đều tỏ ra kiêng dè đối với Bắc Đường Khánh, như thế có thể thấy được, Bắc Đường Khánh là nhân vật mà Đại Sở kiêng dè nhất.
- Hoàng thượng, nghe nói Thần Hầu phủ cũng có thám tử ở Bắc Hán, chẳng lẽ họ không nghe ngóng được tung tích của Bắc Đường Khánh?
Long Thái lắc đầu nói:
- Bắc Đường Khánh giống như là tan biến khỏi thế gian, cho dù là phía Bắc Hán cũng không ai biết tung tích của hắn.
Long Thái trở lại chỗ ngồi, đăm chiêu một lát rồi nói:
- Nghĩa Quốc công nói đúng, Bắc Hán cũng không phải là đất nước dễ bị diệt vong, chúng ta không nên nóng vội. Tuy nhiên lần này Bắc Hán xảy ra nội loạn, là cơ hội tốt cho chúng ta, cho dù không thể Bắc Phạt, nhưng nếu như lúc này chúng ta thừa cơ diệt được Đông Tề, thì chắc chắn sẽ có tác dụng vô cùng to lớn đối với đại nghiệp Bắc Phạt sau này.
- Hình như Nhạc tướng quân cũng không biết kế sách lớn này của hoàng thượng.
Tề Ninh nói:
- Nếu như lâm trận đột nhiên thay đổi chiến lược, liệu có làm Nhạc tướng quân và tướng sĩ ở tiền tuyến trở tay không kịp?
- Bởi vậy Nghĩa Quốc công mới tiến cử ngươi tới thực hiện kế hoạch lần này.
Long Thái hạ giọng nói:
- Nhạc Hoàn Sơn không biết mục tiêu của chúng ta là Đông Tề, đương nhiên các tướng sĩ ở tiền tuyến càng không biết, như vậy mới có thể khiến Bắc Hán và Đông Tề không nhận ra. Đến lúc đó, sau khi quân Sở vượt qua sông Hoài, trẫm sẽ lập tức ban cho Nhạc Hoàn Sơn một đạo mật chỉ, đồng thời ngươi dẫn một đội kỳ binh bất ngờ đánh Đông Tề. Thủy quân Đông Hải cũng sẽ cấp tốc tiến quân về phía bắc, thủy bộ hai đường cũng phát động thế công đối với Đông Tề.
Ánh mắt sắc như dao, Long Thái trầm giọng nói:
- Lúc đó quân chủ lực của Đông Tề đã xuất binh tới Bắc Hán, trong nước bỏ trống, chỉ cần ngươi nhanh chóng khống chế được các vị trí hiểm yếu của Đông Tề, quân chủ lực Đông Tề quay về cứu viện cũng không kịp, mà khi đó Nhạc Hoàn Sơn sẽ dẫn quân đoàn Tần Hoài chủ lực đổi hướng, tiến vào Đông Tề, chỉ cần phối hợp ăn ý, bố trí chu đáo chặt chẽ, đủ để cho quân chủ lực Đông Tề một kích mà tan rã.
Tề Ninh thầm nghĩ, kế hoạch này do đích thân Đạm Đài Hoàng vạch ra, qur nhiên là xuất kỳ bất ý, hơn nữa có phần độc địa.
- Ý của hoàng thượng là, thần sẽ đi tiền tuyến?
Long Thái cười nói:
- Cẩm Y Tề gia các ngươi là quân công thế gia của Đại Sở ta, trẫm cho ngươi cơ hội kiến công lập nghiệp, chẳng lẽ ngươi không muốn?
- Không phải như vậy.
Tề Ninh thở dài:
- Thần chỉ lo lắng mình không có kinh nghiệm, đến lúc đó sẽ phá hỏng đại sự của hoàng thượng.
- Phía Hắc Lân doanh cũng không ít lão tướng năm xưa chinh chiến sa trường, đến lúc đó ngươi dẫn bọn họ theo bên người, chịu khó lắng nghe kinh nghiệm của bọn họ, đương nhiên sẽ không phạm phải sai lầm lớn.
Long Thái nói:
- Kế hoạch lần này chủ yếu là xuất kỳ bất ý, chỉ cần làm được như thế, thì đánh lấy Đông Tề cũng không phải là khó. Bắc Hán xảy ra nội loạn, người Bắc Hán đang lo lắng chúng ta cùng cá chết lưới rách với bọn họ, nếu như chúng ta chuyển sang đánh Đông Tề, tuy Bắc Hán không cam lòng, nhưng cũng không đủ sức can thiệp vào việc này.
- Thần hiểu rồi.
Tề Ninh nói:
- Hoàng thượng chỉ tới đâu, thần đánh tới đó.
Dừng một chút, hắn mới nhẹ giọng nói:
- Hoàng thượng, nếu như hoàng hậu biết chuyện này…
Long Thái im lặng một hồi, mói nói:
- Việc này đương nhiên không thể để nàng biết, vì sự thái bình của thiên hạ, trẫm đành phải có lỗi với nàng vậy.
Dường như hơi buồn bực, Long Thái xua tay nói:
- Không nói chuyện này nữa, trẫm nghe nói ngươi sắp thành hôn phải không?
- Bẩm, đã định ngày hai mươi tháng này.
Tề Ninh đáp.
Long Thái nói:
- Vậy chỉ còn mười ngày nữa. Sau khi việc ma chay của Nghĩa Quốc công được làm xong, ngươi cũng mau chóng tiến hành việc thành hôn đi. Trẫm thành hôn trước ngươi mấy tháng, đến lúc đó nhìn xem ai có thể sinh con trước!
Tề Ninh vội nói:
- Hoàng thượng anh minh thần võ, đương nhiên là sinh trước rồi.
- Sinh con thì có liên quan gì tới anh minh thần võ?
Long Thái cười mắng:
- Trẫm hơi mệt mỏi rồi, ngươi…
Long Thái còn chưa nói xong, đã nghe ngoài cửa có tiếng kêu lên:
- Thái hậu, hoàng thượng thực sự có việc, thái hậu…!
Tề Ninh vừa nghe, liền nhíu mày, thấy khuôn mặt Long Thái cũng sa sầm.
Lúc này thái hậu đã bước vào, đưa mắt nhìn lướt qua, rồi đi thẳng về phía Long Thái. Tề Ninh bước tới hành lễ:
- Thần bái kiến thái hậu!
Thái hậu liếc nhìn Tề Ninh, hừ lạnh một tiếng, rồi nhìn thẳng về phía Long Thái, lạnh lùng hỏi:
- Hoàng thượng, bổn cung nghe nói Tư Mã gia muốn làm phản, hoàng thượng hạ chỉ trừng phạt, chuyện này có thật không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận