Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1396: Ủng hộ

Bầu không khí trong sảnh lập tức ngưng trọng.
Đinh Dịch Đồ rõ ràng là trở mặt rồi, tiêu cục Húc Nhật này người đông thế mạnh, Đinh Dịch Đồ lại là cao thủ, thực sự ra tay, Kinh Đô Phủ căn bản không có chỗ tốt gì.
Trong ngoài sảnh giương cung bạt kiếm.
Hai mắt Thiết Tranh lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Đinh Dịch Đồ, bỗng nhiên lại bật cười. Nụ cười này của y hơi đột ngột, Đinh Dịch Đồ nhíu mày, phát hiện Thiết Tranh lại ra hiệu bằng mắt với người trung niên kia. Trong lòng y run lên, biết chuyện có kỳ quặc. Đêm nay người trung niên kia và Thiết Tranh nối nhau mà tới tiêu cục Húc Nhật, quả thực rất kỳ quặc.
Đúng lúc này, lại nghe nơi xa truyền đến mấy tiếng kêu thảm thiết, thân thể Đinh Dịch Đồ chấn động, thình lình đứng dậy, khuôn mặt lộ vẻ kinh hãi, thất thanh nói:
- Điệu hổ ly sơn!
Y quay người muốn đi, Thiết Tranh đã nghiêm nghị nói:
- Đinh Dịch Đồ, đêm nay ngươi không muốn đi cũng phải đi, ngươi đi nơi nào?
Đinh Dịch Đồ trầm giọng nói:
- Người tới, bắt lấy bọn họ!
Bạch Ly đã sớm chờ Đinh Dịch Đồ ra lệnh, nghe được Đinh Dịch Đồ ra lệnh, gã trầm giọng nói:
- Bắt tất cả bọn họ lại!
Gã là người đầu tiên lao ra, dùng tay tóm thẳng tới Thiết Tranh.
Gã biết người Kinh Đô Phủ do Thiết Tranh dẫn đầu, chỉ cần bắt được Thiết Tranh, người Kinh Đô Phủ sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đinh Dịch Đồ lại không tranh đấu với mọi người, thừa cơ rời đi.
Thân pháp y nhẹ nhàng, dưới chân như gió, giống như bóng quỷ trong đêm tối. Y xuyên qua qua viện, bỗng nhìn thấy hai người ngã phía trước, tiến tới thấy người ngã dưới đất chính là tranh tử thủ trong tiêu cục. Y giật nảy mình, biết lúc trước sảnh dây dưa, đã có người thừa cơ lẩn vào trong tiêu cụ.
Chợt nghe nơi xa truyền đến hai tiếng sáo trúc một ngắn một dài, nghe được tiếng sáo trúc kia, Đinh Dịch Đồ càng biến sắc.
Y kinh doanh tiêu cục, đi con đường giang hồ, đương nhiên nghe hiểu ám hiệu trên giang hồ. Hai tiếng ngắn dài chính là ám hiệu thường gặp nhất trên giang hồ, chính là thông báo đồ vật đã lấy được tranh thủ thời gian rút lui.
Đinh Dịch Đồ nắm chặt hai tay, dưới chân càng nhanh. Tiêu cục này không nhỏ, đình viện cũng nhiều, chẳng những có kho hàng, lại còn chuồng ngựa, diễn võ trường, tiệm cơm và ký túc xá cũng không nhỏ.
Đinh Dịch Đồ xanh mặt, xuyên qua hai bức tường, rốt cuộc đi tới bên ngoài một căn viện. Y nhìn chung quanh một chút, không thấy bóng người, lúc này mới đẩy cửa xông vào trong viện. Trong viện này chất đầy củi lửa, chính là kho củi tiêu cục. Trong tiêu cục có hơn trăm người, mỗi ngày chỉ ăn cơm cũng có không ít người, cho nên kho củi cực lớn, trong viện gần như đều là củi lửa đã bổ sẵn khắp nơi. Bình thường ngoại trừ hai tên tạp dịch sẽ tới nơi này vận chuyển chút củi lửa, gần như không có người bước vào.
Phía trên kho củi một nửa không che đậy, một nửa khác thì dùng vải che mưa, đây là lo lắng một khi trời mưa làm ướt củi sẽ không thể sử dụng. Nhưng nếu muốn dùng vải che mưa che khuất tất cả, vậy thì ánh nắng không tốt sẽ không thể phơi củi.
Đinh Dịch Đồ nhìn thấy trong viện giống như trước đây, cũng không có gì đặc biệt. Y thở phào một hơi, bỗng nhiên nhận ra điều gì, thất thanh nói:
- Không tốt… !
Y xoay người lại, nhìn qua cửa viện, đã thấy một bóng người đi tới từ ngoài viện, bóng người kia yểu điệu động lòng người, lúc đi lại phong thái quyến rũ, mặc đồ dạ hành trên người, khuôn mặt cũng che lại, nhưng người mù cũng có thể nhìn ra, người đến là một nữ nhân thân thể mê người.
- Xem ra Đinh Tổng tiêu đầu cũng không hề thông minh!
Nữ nhân kia vặn vẹo eo, đi tới như rắn, giọng nói câu hồn:
- Tiêu Thiệu Tông phó thác trọng trách như vậy cho ngươi, xem ra hắn còn ngu xuẩn hơn ngươi!
Dưới hoàng thành, Tiêu Thiệu Tông chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, thật lâu không nói gì.
Dáng người gã thấp bé, nhưng trong mấy ngàn người trên quảng trường này, dù là ai cũng không có cách nào coi nhẹ sự tồn tại của gã.
Qua một hồi lâu, gã cúi đầu xuống, dường như đang trầm tư cái gì, đột nhiên hỏi:
- Hiện giờ là giờ nào?
- Hồi bẩm Vương gia, đã tới giờ Sửu.
Quý Hòa cung kính nói:
- Cách thời gian cuối cùng đã không tới hai canh giờ!
- Hai canh giờ… !
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu, giống như có suy nghĩ, sau một lát mới nói:
- Tần Thống lĩnh!
Thống lĩnh Huyền Vũ Doanh Tần Trọng mặc giáp trụ màu xám bên cạnh cung kính nói:
- Có mạt tướng!
- Ngươi nhìn xem canh giờ.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Vừa qua giờ Dần, không cần bản Vương hạ lệnh, ngươi trực tiếp công thành!
Tần Trọng lập tức nói:
- Mạt tướng tuân lệnh!
- Vương gia, mạt tướng thỉnh cầu dẫn đầu công thành!
Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Lục Hiểu Triều mặc giáp đen sau lưng Tiêu Thiệu Tông nhịn không được nói:
- Mạt tướng đã sai người vận chuyển vũ khí công thành tới đây, lập quân lệnh trạng ở nơi này, trong hai canh giờ nhất định công phá cửa chính hoàng thành!
Hổ Thần Doanh đương nhiên không có vũ khí công thành hạng nặng, cái gọi vũ khí công thành chỉ là mấy chiếc thang mây điều ra từ trong kho vũ khí mà thôi.
Tiêu Thiệu Tông lại cười nói:
- Không vội, Lục Thống lĩnh, luôn có thời điểm để ngươi kiến công lập nghiệp, trận đầu này vẫn giao cho Tần Thống lĩnh Huyền Vũ Doanh.
Lục Hiểu Triều vẫn luôn là cái đinh Tiêu Thiệu Tông chôn trong Hổ Thần Doanh, nhiều năm qua không ai biết được trên thực tế Lục Hiểu Triều là người thân tín của Tiêu Thiệu Tông. Lần này Tiết Linh Phong bị hại, Lục Hiểu Triêu rốt cuộc làm ra tác dụng mà Tiêu Thiệu Tông dự mưu đã lâu, một hành động trở thành Thống lĩnh Hổ Thần Doanh, nắm giữ ba ngàn tinh nhuệ Hổ Thần Doanh trong tay.
Tiêu Thiệu Tông rất rõ ràng, có Lục Hiểu Triều tọa trấn, Hổ Thần Doanh chính là một lá vương bài trong tay mình.
Sau khi Tần Trọng lên chức, mặc dù từng thanh tẩy một phen đối với Huyền Vũ Doanh, nhưng từ mới đầu Huyền Vũ Doanh chính là nơi các thế lực đan xen trong đó, trong thời gian ngắn không có khả năng lập tức loại trừ phân tranh nội bộ. So với Hổ Thần Doanh thuần túy, Huyền Vũ Doanh cũng không khiến Tiêu Thiệu Tông quá yên tâm. Công thành cần Huyền Vũ Doanh ra trận, nhưng sau này khống chế kinh thành vẫn cần lực lượng của Hổ Thần Doanh. Cho nên Tiêu Thiệu Tông đương nhiên không hi vọng Hổ Thần Doanh hao tổn trong trận chiến công thành.
Lục Hiểu Triều cũng không dám nhiều lời.
Đúng lúc này, liền thấy mấy tên quan viên đến gần, Tiêu Thiệu Tông liếc mắt qua, thấy là Đậu Quỳ, lại cười nói:
- Đậu đại nhân, hôm nay ngươi đã vất vả rồi.
Hơn vạn binh mã vây khốn hoàng thành, chuyện xảy ra bất ngờ, qua một ngày, cung ứng đồ ăn thức uống đều do Đậu Quỳ phụ trách. Đậu Quỳ quả thực làm cực kỳ thỏa đáng, điều này khiến Tiêu Thiệu Tông hết sức hài lòng.
- Vương gia, đây là chuyện trong bổn phận của hạ quan.
Đậu Quỳ hơi khom người, cung kính nói:
- Vương gia có gì phân công, tùy thời phân phó.
- Ngươi đã làm rất tốt rồi.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Ngươi cũng mệt mỏi rồi, trước tiên có thể trở về nghỉ ngơi.
- Hạ quan không mệt.
Bộ dạng Đậu Quỳ giống như muốn nói lại thôi, dường như có lời muốn nói. Tiêu Thiệu Tông vừa liếc qua là nhận ra, mỉm cười nói:
- Đậu đại nhân còn có chuyện gì?
Đậu Quỳ suy nghĩ một chút, mới nói khẽ:
- Vương gia, Hoàng thượng bị nghịch tặc Tề Ninh làm hại, sau khi công phá hoàng thành, đương nhiên phải phanh thây xá xác nghịch tặc, chỉ là… !
Y do dự một chút, nhìn những quan viên khác bên người. Mấy quan viên kia cũng nhìn nhau. Tiêu Thiệu Tông ôn hòa nói:
- Có lời gì, cứ nói đừng ngại.
- Vương gia, nước không thể một ngày không có vua.
Đậu Quỳ nghiêm nghị nói:
- Hoàng thượng đã băng hà, hạ quan cho rằng, sau khi phá thành diệt trừ gian ninh, chuyện lớn đầu tiên chính là cần có một vị tân quân đăng cơ, như vậy mới có thể ổn định triều cục Đại Sở ta. Quân đoàn Tần Hoài chém giết ở tiền tuyến, nếu như không có tân quân tọa trấn vào thời điểm này, chẳng những không tốt cho đất nước, lại rất có thể dẫn tới lòng quân tiền tuyến tan rã, nói không chừng còn mang tới… tai họa ngập đầu.
- Đúng là như thế.
Một quan viên bên cạnh nói:
- Vương gia, ngài là huyết mạch đích thân của Thái Tổ Hoàng đế, dù Hoàng thượng đã đại hôn, nhưng không sinh hạ Hoàng tử, đương nhiên không có Hoàng tử để kế vị. Trong huyết mạch Hoàng tộc, cũng chỉ có Vương gia có tư cách kế thừa Hoàng vị mà thôi… !
Tiêu Thiệu Tông cau mày nói:
- Phản tặc chưa trừ, bàn luận chuyện này vào lúc này, có phải quá sớm hay không? Vả lại bản Vương chỉ muốn trừ gian cho nước, còn chuyện vua kế tục, sẽ có thể tìm ra được.
- Vương gia, thời điểm nguy nan lúc này, chỉ có Vương gia đứng ra.
Đậu Quỳ nghiêm mặt nói:
- Vương gia có khí phách và tài cán ổn định càn khôn, Lương đại nhân nói không sai, Vương gia là huyết mạch đích thân của Thái Tổ Hoàng đế, vua kế tục này không phải Vương gia không ai có thể gánh được trách nhiệm.
- Tại sao Đậu đại nhân lại đột nhiên nói tới chuyện này.
Đậu Quỳ nói:
- Vừa rồi rất nhiều quan viên chúng ta đã thương nghị, thân là triều thần, đương nhiên phải làm việc cho đất nước. Mọi người đều lo lắng sau khi Tề Ninh bị tiêu diệt, kinh thành vẫn không được bình an, cho nên tất cả mọi người cảm thấy nước không thể một ngày không có vua, thời điểm nguy nan nhất định phải có người đứng ra gánh vác giang sơn xã tắc.
Y dừng lại một chút, mới chắp tay nói:
- Hạ quan nói với mọi người hẳn là do Vương gia kế thừa đại thống, các vị quan viên đều cảm thấy Vương gia là lựa chọn thích hợp nhất. Thần nắm giữ Hộ Bộ, nếu muốn làm lễ đăng cơ, Hộ Bộ chắc chắn sẽ thông qua một khoản bạc cùng Lễ Bộ chuẩn bị việc này. Chuyện này không thể kéo dài, đương nhiên chuẩn bị sớm cho thỏa đáng. Cho nên… hạ quan chuẩn bị bàn bạc chuyện này với Viên Thượng Thư, không biết ý Vương gia thế nào?
Tiêu Thiệu Tông hơi trầm ngâm, mới nói:
- Ý của Viên lão Thượng Thư thế nào?
- Lão Thượng Thư tuổi tác đã cao, tạm thời còn đang nghỉ ngơi, cũng chưa đi qua quấy rầy.
Đậu Quỳ nhỏ giọng nói:
- Chẳng qua ngoại trừ hạng người cá biệt dụng ý khó dò, phần lớn quan viên đều ủng hộ Vương gia đăng cơ.
- Hạng người cá biệt dụng ý khó dò?
Tiêu Thiệu Tông thần sắc bình tĩnh:
- Đậu đại nhân nói là người nào?
- Đám người do Lô Tiêu dẫn đầu.
Đậu Quỳ nhỏ giọng nói:
- Đám người kia vừa rồi còn tập trung một chỗ lén lén lút lút, cũng không biết đang bàn bạc chuyện gì. Vừa rồi chúng ta nói tới chuyện Vương gia kế vị, Lô Tiêu lại nói chờ sau khi thành phá, phải nghênh đón Hoàng hậu vào cung trước. Còn chuyện do ai kế thừa đại thống, hắn nói còn chưa tới thời điểm bàn bạc chuyện này.
Y cười lạnh nói:
- Người này tâm thuật bất chính, kết bè kết cánh với đám người Binh Bộ. Hạ quan cảm thấy cần phải điều tra người này cẩn thận.
Tiêu Thiệu Tông cười nhạt một tiếng, nói:
- Lô đại nhân nói cũng không sai, lúc này cũng không phải thời điểm bản bạc vua kế nhiệm.
- Vương gia, ngoại trừ BInh Bộ, quan viên các Bộ khác đều cực kỳ ủng hộ Vương gia.
Đậu Quỳ khẽ nói:
- Hạ quan vừa nhìn thấy Lễ Bộ Thị Lang Hồ Bá Ôn, nói tới chuyện này, xem ý của Hồ Thị Lang, dường như cũng cảm thấy nên do Vương gia kế thừa đại vị. Địa vị của Hồ Bá Ôn này ở Lễ Bộ gần với Viên lão Thượng Thư… !
Y hạ giọng nói:
- Viên lão Thượng Thư tuổi tác đã cao, chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ xuất sĩ. Sau khi lão Thượng Thư xuất sĩ, Hồ Bá Ôn có tư lịch nhất tiếp nhận vị trí Lễ Bộ Thượng Thư. Hắn đã ủng hộ Vương gia, như vậy toàn bộ Lễ Bộ cũng sẽ ủng hộ Vương gia.
- Thời điểm đặc biệt làm việc đặc biệt.
Lương đại nhân bên cạnh nói:
- Vương gia, hiện giờ là thời điểm đặc biệt, hạ quan cho rằng, sau khi thành phá, lập tức triệu tập văn võ bá quan tiến vào Thừa Thiên Điện, đến lúc đó chúng ta cùng ủng hộ Vương gia đăng cơ, để tránh đêm dài lắm mộng, sinh ra phiền phức khác.
Đậu Quỳ lập tức nói:
- Lương đại nhân nói rất đúng, đến lúc đó nếu như người nào dám phản đối, đó chính là dụng ý khó dò, thậm chí là đồng đảng của Tề Ninh, có thể giam giữ hạ ngục tại chỗ!
Đôi mắt y lộ vẻ hung ác.

Vừa đến giờ dần, trên quảng trường đã đằng đằng sát khí. Tần Trọng truyền quân lệnh xuống, ba ngàn tướng sĩ Huyền Vũ Doanh đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thang mây điều tới từ kho vũ khí đã được đưa tới phía trước, do Thuẫn bài binh mặc giáp nặng xung phong, nhiệm vụ là đẩy thang mây tới dưới thành. Cung tiễn thủ thì ở phía sau Thuẫn bài binh, một khi khởi xướng tiến công, Cung tiễn thủ sẽ làm yểm hộ, áp chế Cung tiễn thủ đầu tường, khiến cho binh mã thúc đẩy tới dưới tường thành.
Còn đám kỵ binh số lượng không nhiều, thì bày trận ở phía sau cùng. Đây là công thành chiến, kỵ binh không có cách nào khởi xướng công kích đối với tường thành, chỉ chờ sau khi cửa thành bị phá, kỵ binh lại xông vào trong thành khởi xướng quét dọn quân địch.
Thực ra trong lòng binh mã dưới thành đều hiểu, binh lực Võ Lâm Doanh thủ thành thực sự quá ít, chia thủ bốn cửa, thủ quân mỗi cửa thành chẳng qua chỉ mấy trăm người. Cho dù họ phản kích sắc bén, cũng không có khả năng chịu nổi thế công của đối thủ gấp mười, đánh hạ hoàng thành chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.
Huyền Vũ Doanh trú đóng gần kinh thành lâu dài, ít có cơ hội lập công. Đối với quân nhân mà nói họ rất coi trọng công huân, nếu không có công huân, cho dù được lên chức cũng không có người nào phục. Cho nên so với tướng sĩ tiền tuyến chém giết, binh mã gần kinh kỳ thực sự không nhiều cơ hội được thăng chức.
Lần này Tề Ninh phản nghịch, dẫn Võ Lâm Doanh mưu phản, điều này đối với Võ Lâm Doanh mà nói thực sự là cơ hội lập công ngàn năm có một. Toàn bộ Huyền Vũ Doanh đều hiểu rõ, sau khi công phá hoàng thành tru diệt Tề Ninh lần này, chắc chắn sẽ chào đón một lượt phong thưởng. Nếu như có thể lập được chiến công trong trận này, chắc chắn có lợi ích rất lớn đối với tiền đồ.
Mặc dù chờ đợi dưới thành một ngày, nhưng sĩ khí của các tướng sĩ vẫn tràn đầy. Sau khi Tần Trọng ra lệnh một tiếng, mấy ngàn tướng sĩ lập tức như sói như hổ, chỉ chờ canh giờ vừa đến, lập tức khởi xướng thế công.
Đại chiến sắp tới, những quan viên trong triều kia đã bị phong tỏa ở phía sau cùng, không cách nào tiến về phía trước.
Mặc dù Hổ Thần Doanh của Lục Hiểu Triều không có cách nào đảm nhiệm tiên phong, nhưng cũng sẵn sàng trận địa, chỉ chờ Huyền Vũ Doanh công thành gặp khó, họ sẽ tiến lên trợ trận.
Lúc Tề Ninh leo lên đầu thành, cách giờ mão chẳng qua một nén nhang. Tướng sĩ Võ Lâm Doanh trên đầu thành nhìn thấy binh mã dưới thành đã chuẩn bị công thành, họ cũng đều sẵn sàng trận địa.
- Quốc Công, không biết… ?
Dư Biệt Cổ nhìn thấy Tề Ninh lên đầu tường, vội hỏi. Chỉ là gã còn chưa hỏi ra miệng, Tề Ninh đã cười nhạt nói:
- Dư Giáo Úy, tuân theo lời dặn của ta lúc trước, vừa tới canh giờ, ta sẽ tự ra khỏi thành, cho dù xảy ra chuyện gì, một mình ta gánh chịu, sẽ không liên lụy tới các tướng sĩ.
Hắn lấy Tru Kiếm Lệnh trên người ra, đưa cho Dư Biệt Cổ. Dư Biệt Cổ khẽ giật mình, không rõ ý tứ của Tề Ninh. Tề Ninh lại cười nói;
- Đây là Tru Kiếm Lệnh do Tiên đế lưu lại, trên người ngươi cũng có di chiếu Tiên đế lưu lại. Đến lúc đó sau khi họ vào thành, ngươi dựa vào hai thứ này, đại khái có thể nói bởi vì hai món đồ này ở trong tay ta, ngươi phải tuân theo di mệnh của Tiên đế nghe theo hiệu lệnh của ta. Đến lúc đó Tiêu Thiệu Tông sẽ không dám đuổi tận giết tuyệt Võ Lâm Doanh.
Dư Biệt Cổ sợ hãi nói:
- Quốc Công, ngài… ngài làm cái gì vậy? Tiên đế đã có di chiếu, dù thiên quân vạn mã đánh tới, Võ Lâm Doanh cũng sẽ đồng sinh cộng tử với ngài.
- Thế địch quá lớn, cuối cùng Võ Lâm Doanh không có cách nào ngăn cản, còn phải liên lụy nhiều tướng sĩ trung dũng như vậy.
Tề Ninh lắc đầu, ngẩng đầu nhìn sắc trời, hơi trầm ngâm, mới nói:
- Lần này ngươi và Hà Khánh đều bị liên lụy vào trong. Nếu như Tiêu Thiệu Tông không định tội các ngươi, các ngươi từ đi chức quan, rời xa kinh thành.
Dư Biệt Cổ lại nghiêm nghị nói:
- Quốc Công, thứ cho ti chức cả gan, dám hỏi một câu, có phải Tiêu Thiệu Tông phản nghịch hay không?
Tề Ninh khẽ giật mình.
Dư Biệt Cổ nói:
- Nếu như Tiêu Thiệu Tông không phải phản nghịch, như vậy Quốc Công sẽ có hiềm nghi loạn quốc, người đầu tiên Võ Lâm Doanh phải giết chính là Quốc Công. Nếu như Quốc Công là trong sạch, như vậy Tiêu Thiệu Tông chính là phản nghịch, biết rõ Tiêu Thiệu Tông là phản nghịch, cho dù Võ Lâm Doanh binh lực yếu kém, cũng phải huyết chiến đến cùng.
Gã nhìn xuống dưới thành, binh mã đen nghịt như kiến hôi, Dư Biệt Cổ cười lạnh nói:
- Có lẽ cuối cùng họ có thể công phá hoàng thành, nhưng đi theo phản nghịch công thành, cho dù thành phá, Võ Lâm Doanh cũng phải khiến họ trả cái giá cao thảm trọng.
Tề Ninh cau mày nói:
- Cần gì phải làm vậy chứ?
- Chức trách của Võ Lâm Doanh, chính là thủ vệ hoàng thành.
Dư Biệt Cổ nghiêm nghị nói:
- Bất cứ phản quân nào muốn bước vào hoàng thành một bước, nhất định phải đạp lên xương cốt tướng sĩ Võ Lâm Doanh, nếu không… tuyệt đối không thể!
Soạt một tiếng, gã rút bội đao ra, giơ cao chiến đao, nghiêm nghị nói:
- Người tới gần hoàng thành một bước, giết không tha!
Đám tướng sĩ Võ Lâm Doanh đã sớm rút đại đao khỏi vỏ, đều giơ chiến đao lên, cùng nhau hô to:
- Người tới gần hoàng thành một bước, giết không tha!
Trong lúc nhất thời tiếng gầm chậm rãi lan tràn, mặc dù số lượng chỉ vài trăm người, nhưng âm thanh lại chấn động như sấm.
Tướng sĩ dưới thành nghe được đầu tường bỗng nhiên vang lên tiếng hô như sấm, đều hơi giật mình. Tần Trọng cưỡi ngựa phía trước, nhìn thấy thanh thế đầu tường tràn đầy, gã cười lạnh một tiếng, giơ chiến đao lên:
- Tru sát phản nghịch, ngay ở hôm nay, Huyền Vũ Doanh xuất, đánh đâu thắng đó!
Tướng sĩ Huyền Vũ Doanh đều giơ cao trường mâu, cùng nói:
- Huyền Vũ Doanh xuất, đánh đâu thắng đó. Huyền Vũ Doanh xuất, đánh đâu thắng đó!
Dù sao người đông thế mạnh, tiếng gầm nhanh chóng đè ép tiếng hô của Võ Lâm Doanh trên đầu tường. Trên dưới hoàng thành, lập tức tỏ rõ sát khí dọa người.
Quần thần ở hậu phương Hổ Thần Doanh xa xa thấy thế, biết đại chiến sắp tới, không ít người không kìm được lui về phía sau. Lễ Bộ Viên lão Thượng Thư lại đi về phía trước lớn tiếng nói:
- Ta muốn nói chuyện với Tề Ninh, xin mở ra con đường!
Nhưng con đường phía trước đã sớm bị tướng sĩ Hổ Thần Doanh phong bế, tiếng gầm lại như nước thủy triều, tiếng nói của lão Thượng Thư căn bản không mấy người nghe thấy. Lão Thượng Thư lo lắng vạn phần, muốn chen lên, nhưng binh sĩ Hổ Thần Doanh cầm tấm thuẫn ngăn cản kín kẽ, căn bản không xuyên qua được. Viên Mặc Hiền vội la lên:
- Phụ thân, phía trước nguy hiểm, không thể đi qua.
Khi tiếng gầm của Huyền Vũ Doanh dần thấp xuống, tiếng trống bỗng nhiên vang lên. Tiếng trống trận thùng thùng vang lên vô cùng có tiết tấu ở phía trước đội ngũ. Cùng với trống trận, sĩ khí của tướng sĩ Huyền Vũ Doanh lại chấn động theo.
Tiêu Thiệu Tông cưỡi ngựa đứng trong quân trận, chỉ nhìn Tề Ninh đầu tường, nhưng không tiến lên yêu cầu chứng cứ của Tề Ninh. Gã đột nhiên rút một thanh bội đao bên hông ra, giơ cao chiến đao quát:
- Dũng sĩ thứ nhất đánh vào hoàng thành, thưởng ngàn lạng, thăng liền ba cấp!
Tiêu Thiệu Tông nói một câu kia, lập tức khiến bầu không khí căng tới cực điểm. Tiếng hò hét giống như kinh lôi vang lên trên quảng trường. Tần Trọng phía trước rốt cuộc chỉ chiến đao về phía trước, trầm giọng nói:
- Công thành!
Trong tiếng trống trận ù ù, Thuẫn bài binh đã chuẩn bị sẵn che chở thang mây bắt đầu ép tới hoàng thành. Cung tiễn thủ đằng sau duy trì đội hình chỉnh tề, cũng chậm rãi đầy về phía trước theo Thuẫn bài binh.
Tề Ninh nhìn quân trận chậm rãi di chuyển tới hoàng thành, hai tay nắm lại, nhìn Dư Biệt Cổ một chút, trầm giọng nói:
- Được rồi, ta sẽ huyết chiến đến cùng với các ngươi.
Hắn cao giọng nói:
- Cung tiễn thủ chuẩn bị!
Võ Lâm Doanh trên đầu thành đều là xạ thủ tốt, sớm đã giương cung cài tên, mũi tên nhắm ngay quân trận thúc tới.
Tiếng trống ù ù, tiếng kèn vang lên, các cửa khác của hoàng thành đều truyền tới tiếng trống mơ hồ, hiển nhiên đã biết canh giờ công thành, nghe tiếng trống trận bên này, binh mã bốn cửa đều bắt đầu khởi xướng thế công đối với hoàng thành.
Toàn bộ Huyền Vũ Doanh đẩy về phía trước, Hổ Thần Doanh phía sau lại sẵn sàng trận địa. Lục Hiểu Triều cưỡi ngựa đứng trước trận, tay cầm đại đao, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm phía trước. Phía trước gã một chút chính là Tiêu Thiệu Tông.
Tề Ninh cũng lấy một bộ cung tên vào tay, nhìn thấy quân địch tới gần từng bước, khóe môi hắn nở nụ cười lạnh, giương cung cài tên, không chút do dự, tên đi như sao xẹt, phốc một tiếng, trúng một Thuẫn bài binh. Thuẫn bài binh kia ứng tiếng ngã xuống đất, đám Thuẫn bài binh bên cạnh đều cảm thấy hãi nhiên.
Thuẫn bài binh dùng tấm thuẫn yểm hộ thân thể, để phòng bị mũi tên đầu tường. Cho dù ngẫu nhiên để lộ ra một phần cơ thể, nhưng cũng chỉ chớp mắt là qua. Một tên này của Tề Ninh lại vừa vặn bắn giết vào khoảng khắc đó, tiễn thuật tuy rằng cao minh, nhưng ánh mắt kia quả thực nghe rợn cả người.
Thuẫn bài binh bên cạnh hơi giật mình, lại yểm hộ kỹ thân thể. Tề Ninh bắn mũi tên đầu tiên, Cung tiễn thủ đầu tường không do dự nữa, mũi tên bắn xuống như mưa.
Cung tiễn thủ phía sau Thuẫn bài binh lập tức bắn tên, một lướt tên như châu chấu bay về phía đầu tường, muốn ngăn chặn tiễn thủ đầu tường. Trong lúc nhất thời mũi tên hai bên đan xen nhau, trên không đều là mũi tên chi chít, giăng khắp nơi. Thỉnh thoảng có người trúng tên, tiếng kêu rên liên miên.
Trận chiến công thành rốt cuộc bắt đầu.
Viên lão Thượng Thư phía sau nhìn thấy hai bên đã ra tay, đau lòng nhức óc, cao giọng nói:
- Chớ có đánh, chớ có đánh!
Nhưng giờ phút này không có người nào để ý tới.
Mặc dù mũi tên đầu tường còn lâu mới có thể bắn tới hậu phương, nhưng không ít đại thần chỉ sợ tai bay vạ gió, vội vàng lui lại. Viên Mặc Hiền và một tên quan viên khác cứng rắn kéo Viên lão Thượng Thư lui về phía sau.
Dưới sự yểm hộ của tiễn thủ, Thuẫn bài binh phía trước tiếp tục đẩy về phía trước, khoảng cách tường thành ngày càng gần.
Tề Ninh liên tục bắn mấy mũi tên, mũi nào cũng lấy mạng. Hắn quay đầu nhìn thấy ánh rạng đông đã xuất hiện ở phương đông, mười hai canh giờ ước định với Tiêu Thiệu Tông quả thực đã tới.
Mấy chục tên đại thần hậu phương hỗn loạn, vội vàng lui lại. Đúng lúc này, lại nhìn thấy một đội kỵ binh xuất hiện trên đường phố, số người không nhiều, cũng không mang theo giáp trụ, nhưng thế tới kinh người. Không ít đại thần đều mờ mịt, nghĩ thầm đây là binh mã tới từ đâu. Chợt nghe có người nói:
- Là… là người của Kinh Đô Phủ… !
Cưỡi ngựa mà đến chính là sai dịch của Kinh Đô Phủ. Mười mấy người cưỡi ngựa khí thế mạnh mẽ. Đằng sau kỵ binh là một đám sai dịch Kinh Đô Thủ tay cầm khoái đao.
Kinh Đô Phủ nắm giữ trị an trong kinh thành, kinh thành lớn như vậy cần Kinh Đô Phủ duy trì trật tự, cho nên Kinh Đô Phủ cũng có mấy trăm sai dịch. Nhìn thấy sai dịch Kinh Đô Phủ nhào tới như sói như hổ, cũng có mấy trăm người, dường như Kinh Đô Phủ điều hết người phía dưới tới.
Đậu Quỳ nhìn thấy từ xa, hơi biến sắc, giật mình nói:
- Thiết Tranh muốn làm gì vậy?
Sai dịch Kinh Đô Phủ vọt tới gần, đám quan viên vội vàng nhường đường, chỉ sợ liên lụy. Đúng lúc này, lại nghe có người hoảng sợ nói:
- Thần Hầu Phủ, đó là người của Thần Hầu Phủ!
Đằng sau sai dịch Kinh Đô Phủ, mấy trăm lại viên Thần Hầu Phủ đầu đội mũ rộng vành tay cầm đại đao đang chạy nhanh tới. Người của Thần Hầu Phủ huấn luyện nghiêm chỉnh, còn chỉnh tề hơn người của Kinh Đô Phủ. Quần thần thấy tình trạng này, mỗi người trợn mắt há mồm, vạn lần không nghĩ tới lúc này, Thần Hầu Phủ và Kinh Đô Phủ lại bắt tay mà tới.

Người Kinh Đô Phủ như sói, người Thần Hầu Phủ như hổ.
Quần thần nhường ra một con đường. Mười mấy tên kỵ binh Kinh Đô Phủ lướt qua như gió. Triều thần hai bên đều trợn mắt há mồm, quả thực không hiểu được đây rốt cuộc là cảnh tượng thế nào. Người Thần Hầu Phủ theo sát phía sau sai dịch Kinh Đô Thủ, nắng sớm bình minh chiếu rọi trên lưỡi đao sáng như tuyết, lóe ra hàn quang khiến người ta sợ hãi.
Thần Hầu Phủ đi qua, lại có một đám người đi theo phía sau. Đi đầu là mấy người cưỡi ngựa, năm sáu kỵ sĩ vây quanh một người. Người kia cưỡi một thớt tuấn mã màu đen, đầu đội mũ rộng vành, mặc áo khoác. Phủ Doãn Kinh Đô Phủ Thiết Tranh cũng cưỡi ngựa bên cạnh người kia. Thậm chí triều thần nhìn thấy một nữ nhân dáng người thướt tha cũng đi theo sát bên cạnh người đội mũ rộng vành. Càng khiến quần thần giật mình chính là đằng sau mấy người kia, lại là một đám ăn mày quần áo tả tơi, ít ra cũng phải hai ba trăm người, trong tay có đủ loại binh khí, ngoại trừ một số rất ít người nắm giữ đao thương, phần lớn đều cầm gậy gỗ trong tay.
Quần thần nhìn nhau, cảnh tượng như vậy nằm mơ cũng không thể nghĩ tới.
Kỵ binh Kinh Đô Thủ vọt tới trước bức tường của Hổ Thần Doanh, ghì ngựa, cũng không vọt thẳng vào bức tường người tạo bằng tấm thuẫn.
Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Lục Hiểu Triều đã sớm phát giác động tĩnh đằng sau, gã nói với Tiêu Thiệu Tông:
- Vương gia, đằng sau có động tĩnh, mạt tướng đi xem một chút.
Gã quay đầu ngựa, đi thẳng tới nơi này. Chờ khi nhìn thấy một đám sai dịch Kinh Đô Phủ đằng sau bức tường người, gã cau mày nói:
- Các ngươi muốn làm gì?
Lại nghe một giọng nói vang lên:
- Chúng ta tới bình định!
Một kỵ binh đằng sau xông lên, chính là Văn Khúc Giáo Úy Thần Hầu Phủ Hàn Thiên Khiếu.
Lục Hiểu Triều cũng không nhận ra Hàn Thiên Khiếu, nhưng nhìn thấy cách ăn mặc Thần Hầu Phủ của gã, cau mày nói:
- Các ngươi nhận lệnh của ai?
- Đương nhiên là Hoàng thượng!
Khuôn mặt Hàn Thiên Khiếu vô cùng lạnh lùng:
- Hoàng thượng có lệnh, tru sát phản tặc!
- Hoàng thượng?
Lục Hiểu Triều cười lạnh nói:
- Hoàng thượng đã bị phản tặc Tề Ninh làm hại, làm sao còn có thể hạ chỉ cho các ngươi? Không có mệnh lệnh của Vương gia, ai cũng không được tự tiện hành động!
Đúng lúc này, lại thấy đám người phía sau tự giác tách ra một con đường. Người khoác áo đội mũ rộng vành đi tới gần trong vòng vây của mấy tên kỵ sĩ. Lục Hiểu Triều vừa nhìn liền biết người đội mũ rộng vành kia không tầm thường. Gã nhíu mày, cầm đao trong tay, liền thấy tuấn mã của người đội mũ rộng vành chạy chậm, đi tới nơi này. Cách Lục Hiểu Triều không ra, gã rốt cuộc tháo mũ rộng vành trên đầu xuống, giây phút này lập tức có người kinh hô thành tiếng:
- Là… là Hoàng thượng!
Người đội mũ rộng vành để lộ ra khuôn mặt, chính là Hoàng đế Long Thái của đế quốc Đại Sở.
Triều thần hai bên đều quá sợ hãi, thực sự nghĩ mãi không rõ chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Nhưng phần lớn đại thần nhìn thấy Hoàng đế, đều phản xạ có điều kiện mà quỳ rạp xuống đất.
Lục Hiểu Triều nhìn thấy Hoàng đế, cũng kinh hãi thất sắc. Hàn Thiên Khiếu cười lạnh nói:
- Lục Hiểu Triều, Hoàng thượng ở đây, còn không xuống ngựa tham bái!
Khóe mắt Lục Hiểu Triều co rúm, đám quan binh Hổ Thần Doanh đều nhìn nhau.
- Hắn không phải Hoàng thượng!
Lục Hiểu Triều đột nhiên giơ đao, chỉ Long Thái:
- Hoàng thượng đã ngộ hại rồi, hắn là giả trang. Người tới, lập tức bắt đám phản tặc này lại!
Quan binh Hổ Thần Doanh không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Lục Hiểu Triều nghiêm nghị nói:
- Người chống lại quân lệnh, giết không tha!
Lệnh này vừa ra, không ít người của Hổ Thần Doanh tiến về phía Long Thái.
Đúng lúc này, lại nghe một giọng nói vang lên:
- Ai dám động thủ!
Giọng nói này không phải do Long Thái phát ra, mà truyền đến từ sau lưng Lục Hiểu Triều. Lục Hiểu Triều run lên, quay người lại, thấy trong quân trận, một người chậm rãi đi ra. Người kia thân hình cao lớn, mang theo giáp trụ, tay cầm một thanh đại đao, có một khuôn mặt cực kỳ bình thường. Lục Hiểu Triều thấy đối phương chẳng qua chỉ là một binh sĩ Hổ Thần Doanh bình thường, gã nhíu mày, hung quang xuất hiện trong mắt, giọng nói lạnh lùng:
- Ngươi nói cái gì?
Người kia chậm rãi đi về phía Lục Hiểu Triều, thản nhiên nói:
- Lục Hiểu Triều, bản tướng không nghĩ tới, ngươi đi theo bên người bản tướng nhiều năm, lại là gian tế Tiêu Thiệu Tông chôn ở Hổ Thần Doanh, còn dẫn Hổ Thần Doanh trợ Trụ làm ngược. Hôm nay bản tướng đương nhiên phải thanh lý môn hộ!
Lục Hiểu Triều cảm thấy giọng nói của người kia cực kỳ quen thuộc, thân thể bỗng nhiên chấn động, thất thanh nói:
- Ngươi… ngươi chưa chết?
Người kia đưa tay xé da thịt trên mặt xuống, cảnh tượng kinh khủng, quan binh bên cạnh quá sợ hãi. Nhưng sau khi tấm da thịt kia kéo xuống, lại là một gương mặt mà quan binh Hổ Thần Doanh cực kỳ quen thuộc, chính là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Tiết Linh Phong đã sớm bị hại.
Tiết Linh Phong lại vẫn còn sống!
Lục Hiểu Triều mở to hai mắt, há to miệng, nói không ra lời.
Đám quan binh nhìn thấy Tiết Linh Phong để lộ chân dung, đều trợn mắt há mồm. Không có ai nghĩ tới Tiết Linh Phong đã gặp hại vẫn còn sống. Bỗng nhiên nghe một người kêu lên:
- Là… là Tiết Thống lĩnh, Tiết Thống lĩnh… Tiết Thống lĩnh còn sống!
Một tiếng này đánh thức quan binh khác, rất nhiều người đều lộ vẻ mừng rỡ, cất tiếng hoan hô:
- Là Tiết Thống lĩnh, là Tiết Thống lĩnh!
Tiết Linh Phong tọa trấn Hổ Thần Doanh nhiều năm, gã vốn quân công hiển hách, trở thành Thống lĩnh Hổ Thần Doanh khiến cho kẻ dưới phục tùng. Nhiều năm qua gã đối đãi binh lính như con, làm người khẳng khái, có uy vọng không gì sánh kịp tại Hổ Thần Doanh.
Lần trước tin tức Tiết Linh Phong bị hại truyền tới Hổ Thần Doanh, toàn bộ Hổ Thần Doanh đều vô cùng đau đớn. Lục Hiểu Triều thừa cơ lên vị, mặc dù cũng có uy vọng, nhưng so với uy vọng của Tiết Linh Phong ở Hổ Thần Doanh, thúc ngựa cũng không đuổi kịp.
Lúc này đám quan binh nhìn thấy Tiết Linh Phong chết rồi mà sống lại, có thể thấy được sự vui vẻ trong lòng.
Không ít thuộc cấp bình thường quan hệ cực tốt với Tiết Linh Phong nước mắt chảy ròng. Một thuộc cấp lao ra, chỉ vào Lục Hiểu Triều nói:
- Lục Hiểu Triều, ngươi nói Tiết Thống lĩnh bị hại, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hôm nay ngươi phải cho ba ngàn tướng sĩ Hổ Thần Doanh một lời giải thích!
Sắc mặt Lục Hiểu Triều tái xanh, gã nhìn qua nơi xa, lại phát hiện Tiêu Thiệu Tông đã không còn ở vị trí trước đó, chẳng biết đi về nơi nào.
Gã đột nhiên cười lớn, tung người xuống ngựa, nắm chặt đao trong tay, chăm chú nhìn Tiết Linh Phong nói:
- Ngươi đã còn sống, vì sao chậm chạp không dám lộ mặt?
- Lúc cần lộ mặt ta đương nhiên sẽ lộ mặt.
Tiết Linh Phong giơ ngang trường đao:
- Ta chỉ muốn nhìn, các ngươi rốt cuộc đang chơi trò gì, át chủ bài đã lộ diện hết rồi, cũng nên tới thời điểm kết thúc.
Lục Hiểu Triều cười nói:
- Không sai, nên tới thời điểm kết thúc rồi!
Gã gầm nhẹ một tiếng, cầm đao vọt về phía Tiết Linh Phong.
Mắt hổ của Tiết Linh Phong lạnh lùng, tiến tới đón, vung đao chém tới. Hai đao giao nhau, keng một tiếng, tia lửa tung tóe, hai người cùng biến chiêu. Quan binh Hổ Thần Doanh chúng quanh đã vây quanh hai người, chỉ sợ Lục Hiểu Triều thừa cơ thoát thân.
Đằng sau xảy ra biến cố, Huyền Vũ Doanh công thành cũng không phát giác. Tần Trọng vung vẩy chiến đao, chỉ huy tướng sĩ công thành. Mũi tên hai bên bay đầy trời. Mặc dù tất cả tướng sĩ Võ Lâm Doanh đầu tường đều hóa thành xạ thủ, nhưng mũi tên Huyền Vũ Doanh cũng đã áp chế đầu tường, Thuẫn bài binh đã cách tường thành trong gang tấc.
Sau khi chiếc thang mây đầu tiên bắc lên tường thành, binh sĩ phía dưới lập tức cố định thang mây. Trong tiếng hò hét, bộ binh phía sau Cung tiễn thủ đã vọt tới dưới tường thành giống như thủy triều.
Binh lực thủ thành cuối cùng quá ít, Tần Trọng cố ý mở rộng tấn công. Vì ngăn cản quân địch mượn thang mây lên đầu thành, mấy trăm tên Võ Lâm Quân đành phải phân tán. Như vậy, sự uy hiếp của mũi tên từ đầu thành đối với binh mã dưới thành đã suy yếu đi rất nhiều. Mấy chiếc thang mây liên tục dựa vào tường thành, binh sĩ Huyền Vũ Doanh dũng mãnh không sợ, lao thẳng tới dưới thành, mượn nhờ thang mây bắt đầu leo lên tường thành.
Tề Ninh đã bắn hết hai hộp tên, trong lòng biết căn bản không thể chống đỡ được binh lực gấp mười lần công kích. Mặc dù mấy chiếc xe nỏ trên đầu thành bắn tên lớn liên tục không ngừng, nhưng ngoại trừ gia tăng thương vong, hiện giờ cũng không thể ngăn cản thế công của quân địch.
Hắn ngẩng đầu ngóng nhìn, đột nhiên nhìn thấy trận hình Hổ Thần Doanh xuất hiện biến hóa rõ ràng. Lúc tờ mờ sáng, khoảng cách dù xa, Tề Ninh vẫn thấy được bên đó xuất hiện rối loạn. Hắn lập tức hiểu được, không khỏi vui vẻ nói:
- Cứu binh tới rồi, cứu binh tới rồi!
Mười hai canh giờ vừa đến, không nhìn thấy cảnh tượng mình chờ đợi xuất hiện, Tề Ninh vốn cho rằng lần này mình đánh cược thất bại thảm hại, nhưng giờ phút này hắn lại phát hiện, nên đến cuối cùng vẫn đến.
Tiết Linh Phong xuất đao hung ác. Mặc dù đao pháp của Lục Hiểu Triều cũng cao minh, nhưng cuối cùng không cách nào so sánh với Tiết Linh Phong. Sau mười mấy chiêu, Lục Hiểu Triều chỉ còn lực chống đỡ. Tiết Linh Phong đao này bá đạo hơn đao kia, quát lạnh nói:
- Nếu ngươi bị người lừa gạt, bản tướng còn có thể tha cho ngươi một mạng. Nhưng người tự cam nguyện thấp hèn, dĩ nhiên sớm có ẩn chứa dã tâm mưu phản, bản tướng sao có thể tha cho ngươi!
Gã hét lớn một tiếng, lại chém xuống một đao. Lục Hiểu Triều giơ đao chặn lại. Đại đao của Tiết Linh Phong chém mạnh vào lưỡi đao Lục Hiểu Triều. Lục Hiểu Triều cảm thấy cả cánh tay run lên, cảm thấy hãi nhiên. Lúc gã ngẩng đầu lên, đại đao của Tiết Linh Phong đã thuận theo thân đao vạch xuống. Trong lòng Lục Hiểu Triều biết không ổn, muốn lui về phía sau, trên cổ đã mát lạnh, đại đao Tiết Linh Phong đã dán vào cổ Lục Hiểu Triều.
Trong lòng Lục Hiểu Triều biết đại thế đã mất, buông nhẹ tay, đại đao tuột tay rơi xuống. Lúc này gã mới phát hiện, hổ khẩu của mình đã bị đánh nứt, máu tươi lan tràn.
Tiết Linh Phong cao giọng nói:
- Ngươi chết hay không chết, do mọi người định đoạt.
Gã nhìn chung quanh một chút, lớn tiếng nói:
- Hắn có đáng chết hay không?
- Giết, giết, giết!
Quan binh Hổ Thần Doanh chung quanh cùng hô to.
Tiết Linh Phong thở dài:
- Lục Hiểu Triều, ngươi chớ có trách ta!
Đại đao xẹt mạnh qua, máu tươi bắn ra, đã cắt đứt yết hầu Lục Hiểu Triều. Lục Hiểu Triều lảo đảo lui lại hai bước, đặt mông ngồi xuống đất, đưa tay che yết hầu, nhanh chóng ngã về phía sau, thân thể giãy dụa, lập tức im bặt.
Tiết Linh Phong cầm đao trong tay, nhìn thi thể Lục Hiểu Triều. Gã nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng mở to hai mắt, nhìn Huyền Vũ Doanh đang coogn thành, cao giọng nói:
- Minh kim, minh kim!
Phía trước nhanh chóng truyền tới tiếng minh kim, âm thanh chói tai, truyền ra xa xa. Huyền Vũ Doanh đang anh dũng công thành nghe tiếng minh kim thu quân truyền tới từ phía sau, đều kinh ngạc. Nhưng tiếng vang công kích, minh kim thu binh chính là lẽ thường của binh gia. Nếu như chống lại sẽ bị xử lý theo quân pháp. Tướng sĩ hậu phương của binh mã công thành lập tức quay đầu lại, binh sĩ đã đánh tới dưới thành thậm chí bắt đầu leo lên đầu tường nghe được tiếng minh kim, cũng không dám tiếp tục tấn công.
Tề Ninh nghe được tiếng minh kim, lại thấy quân địch bắt đầu lui về phía sau, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, lập tức truyền lệnh ngưng chiến.
Đúng lúc này lại thấy một bóng người không lùi mà tiến tới trong loạn quân, người kia thân tháp nhanh nhẹn, trong đám người hỗn loạn, xuyên qua khe hở đám người giống như con lươn, đi thẳng tới dưới thành.
Tiêu Thiệu Tông!
Tề Ninh cười lạnh, lấy ra một mũi tên, giương cung cài tên, nhắm ngay Tiêu Thiệu Tông nhanh như quỷ mị. Hắn bắn một mũi tên, mũi tên vừa nhanh vừa mạnh, bay thẳng về phía Tiêu Thiệu Tông!

Bạn cần đăng nhập để bình luận