Cẩm Y Xuân Thu

Chương 337: Không cánh mà bay

Trách Thanh Dương bị trọng thương, khó mà đối kháng được.
Tề Ninh hiểu rõ, chờ lão rơi kiếm bèn không chút do dự đưa tay bắt lấy, cướp được Cốt Văn Kiếm suýt rơi vào tay đối phương. Tay kia cầm trường kiếm, mượn thế tay mình, dứt khoát đâm tới.
Hắn có Cốt Văn Kiếm trong tay, kiếm chiêu trong kiếm phổ còn chưa hiện ra, tay đã theo phản xạ sử kiếm xuất chiêu.
Được vậy cũng là nhờ từ khi nhận được kiếm phổ, hắn thường xuyên luyện tập, coi như quen tay quen việc.
Một kiếm này đâm ra, đối phương kinh hãi, vội vàng lùi lại. Người trong nghề chỉ cần ra tay là biết ngay cao thấp, mặc dù Tề Ninh chỉ xuất ra một kiếm nhưng gã cũng nhìn ra được, bèn quát khẽ:
- Tiểu tử này khó giải quyết. Xử hắn trước!
Gã cầm kiếm gãy không do dự, bước ra hai bước, đâm nửa thanh kiếm tới Tề Ninh.
Tề Ninh giao thủ với người ta luôn luôn nghĩ tới việc dùng Tiêu Dao Hành để né tránh, nhưng trong rừng trúc vô cùng rậm rạp, không gian nhỏ hẹp, không có không gian thi triển Tiêu Dao Hành, ra kiếm cũng phải cẩn thận, sơ ý một chút là va phải trúc, không kịp tránh ra, chỉ sợ sẽ bị đối phương áp chế.
Hai người này phối hợp hết sức ăn ý, mặc dù không gian trong rừng không lớn nhưng cả hai di chuyển vô cùng nhanh nhẹn, trường kiếm giao thoa. Mới đầu Tề Ninh còn lo lắng trường kiếm sẽ bị cây trúc ngăn trở còn hơi luống cuống tay chân, nhưng càng như vậy lại càng không dám thả lỏng, đối phương lại nhìn ra hắn có cố kỵ, bèn liên tục xuất kiếm, mấy lần hắn gặp nạn, mạng sống như treo trên sợi tóc.
Hắn hiểu rõ, hai người này muốn lấy mạng mình, chứ không phải đang so kiếm đấu nghệ, chỉ cần sơ sẩy một chút, mạng của mình sẽ bị đưa vào tay đối phương.
Mặc dù kiếm thuật của hai người này chưa đạt tới trình độ cao nhất, nhưng tuyệt đối là một nhân vật lợi hại. Tề Ninh bình tĩnh lại, không còn cố kỵ nữa, trong mắt chỉ còn hai thanh trường kiếm giao thoa chớp động. Nơi này yên tĩnh, cây trúc bốn phía xung quanh dường như biến mất, chỉ còn kiếm chiêu loang loáng.
Trong đầu hắn có nhiều chiêu kiếm, thật ra có rất nhiều chiêu cực kỳ cổ quái, nếu thật sự bình tĩnh lại, thì trong nơi chật hẹp này cũng không thiếu chiêu số lợi hại có thể thi triển.
Mới đầu còn bị hai bên trái phải ngăn cản một chút, đến được độ hai mươi chiêu, chiêu thức Tề Ninh xuất ra càng ngày càng thông thuận, thân hình đối thủ dần bối rối hơn. Lần này là dùng kiếm thuật luận sống chết, không còn như lúc trước thi đấu với Bạch Vũ Hạc và Giang Tùy Vân, nên càng hung hiểm hơn, lại càng hiểu hơn kiếm phổ chỉ chọn lọc tinh túy trong kiếm học.
Từng kiếm từng kiếm thi triển ra, Tề Ninh lĩnh ngộ chiêu số lại càng thêm thấu triệt, tự tin cũng càng lúc càng cao.
Trác Thanh Dương dựa trên cành trúc, hơi thở yếu ớt, thấy Tề Ninh lấy một địch hai, kiếm pháp càng lúc càng sắc bén, chiêu thức cũng cực kỳ xảo trá, ánh mắt cũng có vẻ kinh ngạc.
Bỗng “Ối” một tiếng, Tề Ninh đâm ra một trường kiếm trúng bên hông kẻ cầm kiếm gãy, người kia đau đớn không chịu nổi. Gã đồng bọn lại đâm Tề Ninh một kiếm.
Hắn rút kiếm ngăn chặn, trường kiếm rút ra khỏi hông yêu nhân kia, một dòng máu tươi phụt ra, người kia lảo đảo rồi ngồi thụp xuống, đè chặt vết thương, đau đớn không chịu nổi.
Tề Ninh đâm trúng đối thủ một kiếm, tự tin đại chấn, khẽ gầm một tiếng, tập trung đối phó với kẻ còn lại. Hắn liên tục xuất ra vài kiếm, đối phương liên tiếp phải lùi lại.
Dưới kiếm thế bức người của hắn, kiếm pháp của đối thủ đã hỗn loạn, không còn đường lối nữa. Tề Ninh rống to một tiếng, người kia kinh ngạc lùi lại một bước, sau lưng lại bị một cành trúc thô to ngăn cản, muốn quay người né tránh, trường kiếm của Tề Ninh đã chỉ vào ngực gã, chỉ cần thêm chút lực đâm sẽ có thể xuyên tim.
Người kia hồn bay phách lạc. Tề Ninh dừng tay, cười lạnh.
- Ném kiếm!
Hai mắt Tề Ninh như đao, nhìn người này. Gã không nói gì, nhẹ buông tay ném trường kiếm xuống đất. Tề Ninh hỏi:
- Rốt cuộc các ngươi là ai? Vì sao phải hạ độc thủ với Trác tiên sinh như vậy?
Hắn gẩy mũi kiếm, đẩy mặt nạ, nhìn thấy một khuôn mặt nam tử vô cùng xa lạ, tầm ba mươi tuổi, tái nhợt, hoảng sợ.
Người kia cúi đầu do dự một chút, cuối cùng ngẩng đầu, hé miệng.
Tề Ninh cảm giác trước mắt loáng lên một cái, kinh ngạc. Hắn lập tức nhận ra không ổn, khoảng cách giữa hai người quá gần, chỉ có thể ngửa ra đằng sau, chợt cảm giác một tia lạnh lẽo sượt qua trước mặt, chỉ sát trong gang tấc.
Tề Ninh cực kỳ buồn bực, tự trách mình đã sơ suất, đám người này tâm ngoan thủ lạt, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, hắn đã quên không đề phòng bọn họ có độc thủ khác.
Gã kia nhe răng cười, nhảy chân lên móc thanh trường kiếm rơi dưới đất bắt lấy, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, tốc độ gã cực nhanh. Gã cầm kiếm, nghiêng người về phía trước, trường kiếm trong tay đâm tới tề Ninh, mắt thấy trường kiếm sẽ đâm trúng cổ họng hắn, chợt gã cảm thấy ngực đau đớn, khí lực toàn thân dường như bị rút hết sạch chỉ trong nháy mắt, cúi đầu, nhận ra thanh Cốt Văn Kiếm trong tay Tề Ninh đã chạm vào trái tim mình.
Đồng tử gã co rút lại, Tề Ninh cười lạnh, nâng chân trái đá mạnh vào bụng người kia. Cước này hắn đã dốc hết sức, gã kia lập tức bị đạp bay ra ngoài, đập phải hai cây trúc, rơi xuống đất, giãy giụa vài cái, không động đậy được nữa.
Tề Ninh hơi chật vật bò dậy, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy người vừa bị mình đâm trúng eo đang lảo đảo đi về phía Trác Thanh Dương.
Hắn lập tức hiểu, người này biết không phải đối thủ của mình, bèn nhắm tới Trác Thanh Dương đang bị trọng thương, dùng lão làm uy hiếp.
Hắn phất tay ra, Cốt Văn Kiếm trong tay bay thẳng ra ngoài, đâm trúng một chân kẻ kia. Cốt Văn Kiếm lơi hại vô cùng, nháy mắt đã xuyên thủng chân gã, người kia kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất.
Tề Ninh thở ra một hơi dài. Tới lúc này hắn mới cảm thấy sau lưng lạnh toát, thì ra đã ướt đẫm mồ hôi.
Hắn đi tới, rút Cốt Văn Kiếm. Gã kia lại hét thảm một tiếng thê lương. Tề Ninh lau sạch sẽ vết máu trên lưỡi kiếm, nâng một chân, đá vào đầu kẻ kia. Kẻ đó rên lên, ngã vật ra, lập tức bất tỉnh.
Tới lúc này Tề Ninh mới đi tới bên cạnh Trác Thanh Dương, ngồi xổm xuống, đỡ lão dậy, khẽ nói:
- Tiên sinh, phải để lại người sống.
Chỉ cần đi tìm phủ Thần Hầu, cho dù miệng gã có bằng thép nguyên phủ Thần Hầu cũng có thể hỏi ra được thông tin. Tới lúc đó sẽ biết lai lịch đám người này ra sao.
Trác Thanh Dương miễn cưỡng cười cười, cổ họng run run, yếu ớt nói:
- Tề Ninh, ngươi…ngươi nghe lão phu nói..!
Lão lại kịch liệt ho khan. Tề Ninh thấy miệng lão liên tục ứa máu, trước vạt áo cũng máu thịt lẫn lội, vội la lên:
- Tiên sinh, thương thế của ngài quá nghiêm trọng, không thể nói chuyện, để ta cõng ngài đi trị thương trước.
Hắn muốn đỡ lão dậy, lão lại khẽ kêu “Ối” một tiếng. Hắn vội buông ra, hiểu lão bị thương quá nặng, không thể di động.
- Tiên sinh, ngươi chờ một chút, ta đi tìm nước và băng gạc xử lý miệng vết thương cho ngài trước.
Tề Ninh cũng không biết mình có làm bị thương chỗ hiểm nào không, nếu không, nhất định phải xử lý vết thương một chút, cầm máu cho lão. Nếu không, Trác Thanh Dương tuổi tác đã cao, nếu cứ để máu tươi chảy như vậy chỉ sợ sẽ mất máu mà chết.
Hắn đứng dậy muốn đi thì bị lão kéo cánh tay lại. Lão rất yếu, thở dồn dập, thều thào:
- Chờ…chờ một chút. Tề Ninh, lão phu chỉ sợ…chỉ sợ không được. Ngươi…ngươi nhớ lấy, tấm biển….đằng sau tấm biển….
Lão lại ho khan kịch liệt, toàn thân run rẩy, hơi thở lại càng yếu.
Tề Ninh giật mình:
- Tiên sinh, có phải người đã biết lai lịch của bọn chúng không? Rốt cuộc đám người này lai lịch thế nào?
- Thư viện….sau này thư viện giao cho ngươi, nhất định phải….nhất định phải giữ…!
Hai mắt Trác Thanh Dương rũ xuống, bàn tay đang giữ chặt cánh tay Tề Ninh cũng bất ngờ buông thõng.
Tề Ninh kinh ngạc hô gọi - Tiên sinh!
Hắn đưa tay thăm dò hơi thở của lão, mặc dù rất yếu nhưng vẫn còn, biết rõ không thể trì hoãn nữa bèn lấy một viên Huyết Đan ấn vào miệng lão. Huyết Đan này chính là do Đường Nặc chế ra, vô cùng trân quý, vào miệng liền tan.
Theo như lời nàng thì một khi nguy cấp có thể kéo dài tính mạng.
Hắn cũng không biết viên Huyết Đan này có tác dụng gì với Trác Thanh Dương chỉ còn một hơi thở không, cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy chạy ra khỏi rừng trúc, nhanh chóng chạy tới phòng trúc của lão. Đi vào phòng, hắn lục tung một hồi, tìm được băng gạc, nhưng không có thuốc trị thương bèn thuận tay cầm một ấm nước chạy về rừng trúc.
Trác Thanh Dương bị thương quá nặng, không thể cõng lão đi được, nếu không, chỉ sợ sẽ càng bị thương nặng hơn, chỉ có thể xử lý vết thương cho lão trước, tránh viêm nhiễm, rồi mới tìm người cứu viện.
Chạy một lèo đến rừng trúc, bỗng hắn cảm giác như có gì đó không đúng, nhưng rốt cuộc là không đúng chỗ nào thì không nghĩ ra được. Chạy tới chỗ Trác Thanh Dương, hắn ngẩn ra, không thấy lão đâu.
Hắn khẽ giật mình, nhìn quanh.
Rừng trúc này không lớn, cũng không đến mức đi lạc, Trác Thanh Dương đang bị trọng thương, đã hôn mê, tuyệt đối không thể tự bỏ đi được.
Hắn ngây ra, đột nhiên toàn thân chấn động, hiểu được vì sao vừa rồi lại cảm thấy không đúng.
Từ trong phòng trúc chạy tới rừng trúc, đáng lẽ bên đường có mấy cỗ thi thể, nhưng lúc này nhớ lại mới nhận ra, mình vội đi kiếm băng gạc cho Trác Thanh Dương không để ý, hình như mấy cỗ thi thể kia cũng đã biến mất.
Hắn vội vàng đi tìm, mới phát hiện ra mấy cỗ thi thể trong rừng trúc cũng không thấy đâu, không chỉ Trác Thanh Dương không thấy, cả người vừa bị đá bất tỉnh cũng không thấy.
Không có vết chân, kể cả binh khí cũng không thấy, Cốt Văn Kiếm của Trác Thanh Dương cũng không thấy tung tích.
Trong rừng trúc này, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lưng hắn lạnh toát.
Nếu không phải vì vẫn ngửi được mùi máu trong rừng, chính hắn cũng nghi ngờ tất cả chuyện xảy ra vừa rồi chỉ là ảo mộng.
Từ rừng trúc về phòng trúc, tìm được băng gạc, lại vòng trở lại, chỉ trong một thời gian ngắn, vậy mà đã không thấy Trác Thanh Dương và mấy cỗ thi thể đâu, cứ như vậy không cánh mà bay. Một cơn gió lạnh thổi qua, rừng trúc khua xào xạc, âm trầm đáng sợ. Tề Ninh chỉ cảm thấy toàn thân cao thấp lông tóc dựng đứng.
Ps: Huhu, lại phải ạ anh Mạc.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng mm0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ycệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 1m0 0nâng c Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 37 của 57 Đầu tiên ... 27 35 36 37 38 39 47
uyện. .m. ới cCủuaố iSa Mạc) Kết quả 361 đến 370 của 56 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị

Tề Ninh thầm kinh hãi. Hắn tìm trong rừng một hồi, vẫn không có tung tích gì. Hắn hiểu Trác Thanh Dương tuyệt đối không thể tự mình đi được, chắc chắn vừa rồi khi mình quay lại phòng trúc đã có ngươi mang mấy thi thể và cả Trác Thanh Dương đi.
Tốc độ của đối phương cũng thật là dọa người.
Trong rừng tối âm u, âm khí dày đặc, Tề Ninh không tìm được Trác Thanh Dương, cũng không muốn ở lại lâu, bèn ra khỏi rừng trúc. Ra đến ngoài hắn vẫn không cảm thấy thoải mái, thầm nghĩ, nhất định đêm nay đám người kia tới tìm Trác Thanh Dương là muốn đòi thứ gì đó, hiển nhiên lão sẽ không dễ dàng giao ra. Đột nhiên hắn nhớ lại câu cuối cùng lão cố gắng nhắc tới “đằng sau tấm biển”, mà không nói hết được, không biết rốt cuộc là có ý gì.
Thư viện Quỳnh Lâm nói lớn không lớn, nói nhỏ không hỏ, nơi treo biển không hề ít, không biết tấm biển mà Trác Thanh Dương nhắc tới là cái nào.
Nghi nghi ngờ ngờ, hắn quay về tới phòng trúc, đang muốn vào nhà tìm tiếp manh mối, thì nghe thấy trong phòng có tiếng động.
Hắn rùng mình, tay chân căng thẳng, tới gần cửa phòng hơn, nhìn thử vào bên trong, hắn chỉ thấy có một bóng người đang lục tung tìm tòi thứ gì đó.
Đêm tối thâm trầm, trong phòng không đốt đèn, lờ mờ âm u, chỉ thấy một bóng đen chớp động, động tác nhanh nhẹn, thân pháp cực kỳ nhẹ nhàng.
Tề Ninh cười lạnh, nắm chặt Hàn Nhận không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bóng đen kia lục tìm trong phòng một lát, có vẻ rất cẩn thận nhẹ nhàng cố gắng không phát ra tiếng động. Tề Ninh thầm nghĩ, hẳn kẻ này là cùng một bọn với đám người kia, chỉ sợ chuyện mấy thi thể và Trác Thanh Dương biến mất đều do kẻ này xử lý. Chỉ cần bắt được gã, đương nhiên có thể hỏi ra manh mối.
Nhưng rõ ràng võ công người này không tệ, đánh nhau chính diện chưa chắc hắn đã có thể thắng được, chỉ có thể thừa cơ đánh lén.
Hắn trốn sau cánh cửa, một lát sau, dường như người trong phòng không tìm được thứ gã muốn, bèn dứt khoát đi ra ngoài cửa. Gã vừa bước ra khỏi cửa phòng, Tề Ninh không khách khí, gầm khẽ một tiếng, Hàn Nhân trong tay đâm thẳng. Hắn ra tay nhanh chóng, chỉ mong một đòn này có thể khiến cho gã bị thương.
Người nọ kêu Ối một tiếng, hiển nhiên không ngờ được vừa bước ra ngoài đã có người đánh lén.
Gã phản ứng cũng cực nhanh, hơi lùi lại, một tay đập tới Hàn Nhận trong tay Tề Ninh, có vẻ muốn tay không đoạt đao.
Tề Ninh hiểu thuật chiến đấu, mà chủy thủ sử dụng cũng là một thứ tốt để chiến đấu. Tuy Hàn Nhận chỉ là một thanh chủy thủ bình thường, nhưng hắn sử dụng cũng cực kỳ linh hoạt, cổ tay hắn lật một cái, Hàn Nhận đã cắt tới tay kẻ kia.
Người nọ cũng thuận thế lui vào trong phòng trúc. Bìh tĩnh lại, thân pháp của gã quả thực linh xảo, không dễ đối phó, thân hình nhoang nhoáng không dừng lại bước nào. Gã lùi vào nhà, Tề Ninh cũng theo sát, Hàn Nhận vẫn đâm thẳng. Kẻ nọ lùi lại liên tục mấy bước, sẵng giọng quát hỏi:
- Kẻ nào?
Tề Ninh nghe giọng nói đó thấy quen quen, hơi khựng lại, cẩn thận xem xét. Lúc này người nọ đã thối lui tới bên cạnh bàn, lật tay xách một cái ghế lên, muốn nện vào Tề Ninh, vừa thấy hắn gã khựng lại, không ra tay nữa, liếc nhìn hắn, thất thanh hỏi:
- Là… là ngươi?
Tới giờ Tề Ninh cũng đã nhận ra, đối phương lại là Giang Tùy Vân.
- Vì sao ngươi tới đây?
Giang Tùy Vân nhận ra Tề Ninh, ngơ ngác một chút rồi lạnh giọng hỏi:
- Tiên sinh ở đâu? Ngươi đưa tiên sinh đi đâu?
Tề Ninh thầm cười lạnh, nghĩ bụng, tiểu tử ngươi vẫn muốn trả đũa, nhưng hắn chỉ lạnh giọng hỏi lại:
- Vì sao ngươi ở đây?
Giang Tùy Vân kinh hồn chưa định nhưng vẫn cười lạnh đáp:
- Hôm nay thấy sắc mặt tiên sinh khi rời đi không tốt, ta tới xem có phải tiên sinh không khỏe không.
Vì sao ngươi lại tới đây?
- Xem xem có phải tiên sinh có sao không?
Tề Ninh quét mắt nhìn một vòng trong phòng:
- Đây là phòng của tiên sinh, nếu ngươi tới thăm tiên sinh, vì sao phải lục tung chỗ này lên? Ngươi muốn tìm cái gì?
- Lục tung? Tề Ninh, ta muốn hỏi ngươi đây, ngươi trốn bên ngoài phòng tiên sinh ra tay đánh lén là ý muốn thế nào? Ngươi làm gì tiên sinh rồi?
Tề Ninh nghe giọng gã đoán hình như gã thật sự không biết Trác Thanh Dương bị thương. Vừa rồi hắn cho rằng gã là một trong số các thích khách, nhưng nhận ra là Giang Tùy Vân, ngược lại còn cảm thấy có gì đó kỳ quái.
Tuy Giang Tùy Vân tâm thuật bất chính, nhưng nói người này dám ra tay với Trác Thanh Dương, chỉ sợ gã không có lá gan lớn như vậy.
Nhưng tại sao người này lại lục tung phòng Trác Thanh Dương?
Đương nhiên là đang tìm cái gì đó.
Tất có gì kỳ quái.
Đầu hắn tính toán cực nhanh:
- Thư viện đã đoạt giải quán quân trong thư hội, ta tới đưa mặc bảo trong ngự tứ cho tiên sinh, nhưng tới đây thấy ngươi đang lục lọi trong phòng, còn tưởng là có kẻ trộm.
- A! Khi ta vào nhà, trong phòng có gì đó không ổn, cho nên mới kiểm tra một lượt.
- Có gì không ổn?
Hiển nhiên Giang Tùy Vân cũng lo lắng Tề Ninh thật sự cho mình là kẻ trộm, bèn chỉ vào cửa sổ đang mở rộng kia nói:
- Ngươi đi qua xem một chút đi, trên cửa sổ có vết máu. Hơn nữa….
Gã cúi đầu nhìn mặt đất:
- Dưới mặt đất cũng có vết đao và vết máu, vết máu vẫn còn chưa khô, chắc chắn có người vừa đánh nhau ở đây.
Tề Ninh giả vờ như mình vừa đến, bèn làm bộ nghi hoặc hỏi lại:
- A? Nơi này có dấu vết đánh nhau? Là ai đánh nhau ở đây?
- Làm sao ta biết. Khi ta vào nhà, trong phòng đã không có người.
Tề Ninh cười lạnh:
- Lời này của ngươi, ta tin hay không không quan trọng, chỉ cần phủ Thần Hầu tin là được.
- Ngươi nói vậy là có ý gì?
Giang Tùy Vân cau mày:
- Ngươi muốn kinh động việc này tới phủ Thần Hầu?
- Thư viện Quỳnh Lâm xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ không nên báo quan? Giang đại công tử, khi ngươi tới thăm Trác tiên sinh, lúc vào nhà, phải chăng Trác tiên sinh cũng không ở đó?
- Ta nói rồi. Khi ta tiến vào, trong phòng không có người. Cửa sổ đều mở, trong phòng cũng loạn hết lên. Ta phát hiện dưới mặt đất và trên cửa sổ đều có máu, còn có cả vết đao, hiển nhiên đây là dấu vết sau khi đánh nhau!
- Cho nên, ngươi không quan tâm tới an nguy của Trác tiên sinh, không đi tìm tiên sinh, mà lại ở trong phòng này tìm thứ gì đó.
Hừ. Giang Tùy Vân, rốt cuộc ngươi muốn tìm cái gì?
Sắc mặt Giang Tùy Vân thay đổi, trầm giọng đáp:
- Ta muốn tìm gì đâu, ta đang kiểm tra trong phòng có đầu mối gì không.
- Manh mối?
Tề Ninh cười lạnh:
- Chẳng lẽ ngươi là quan sai, muốn phá án?
- Vậy ngươi có ý gì?
Giang Tùy Vân lạnh lùng hỏi:
- Ngươi nghi ngờ tiên sinh mất tích có liên quan tới ta?
- Mất tích? Tiên sinh mất tích khi nào? Ông ta chỉ không ở trong phòng này, sao ngươi đã có thể ông ta mất tích?
Hắn dấn bước tới:
- Có quan hệ không, ngươi cùng ta tới phủ Thần Hầu rồi nói.
Giang Tùy Vân thấy Tề Ninh sấn tới, không tự chủ được lùi lại hai bước, trầm giọng đe dọa:
- Tề Ninh, võ công của ngươi không hơn ta. Nếu thật muốn đánh, chưa chắc ta đã thua ngươi.
Ngươi muốn đi báo quan, cứ việc tới phủ Thần Hầu. Còn ta không để ngươi đưa đi đâu. Nơi này có dấu vết đánh nhau, sống chết của tiên sinh còn chưa rõ, ta phải tìm được tiên sinh trước.
Gã chậm rãi bước tới cửa sổ, chậm rãi thả ghế trong tay xuống, đột nhiên vọt ra ngoài cửa sổ chạy trốn.
Tề Ninh bước tới bên cạnh cửa sổ kêu lên:
- Ngươi muốn chạy trốn sao?
Giang Tùy Vân đang đứng ngoài cửa sổ, trầm giọng nói:
- Ta không tranh cãi với ngươi.
Chuyện đã xảy ra ở đây thực sự không liên quan tới ta, ngươi nói ta lục lọi là ngậm máu phun người. Trừ ngươi ra, còn có ai khác nhìn thấy không?
Gã cười lạnh:
- Trong tay ta không có đao, ngươi cầm đao, ta thấy ngươi ở đây mưu đồ làm loạn.
- Mưu đồ làm loạn?
Tề Ninh cách Giang Tùy Vân một cửa sổ, cười lạnh:
- Vì cái gì mà ta mưu đồ làm loạn?
- Đương nhiên là vì bản cổ kia!
Nói được một nửa, Giang Tùy Vân ý thức được mình nói lỡ, chỉ cười lạnh một tiếng, không nói gì, chậm rãi lui lại.
Tề Ninh lập tức hỏi:
- Vì sao? Ngươi lập lại một lần nữa? Hắc hắc, ta hiểu rồi, rốt cuộc ta đã hiểu.
Giang Tùy Vân vội hỏi:
- Ngươi hiểu cái gì?
- Ngươi tiếp cận Trác tiên sinh, căn bản không phải vì ân nghĩa thầy trò gì.
Ánh mắt Tề Ninh dữ tợn dọa người:
- Ngươi muốn tiếp cận Trác tiên sinh, là vì muốn một thứ nào đó của ông ta, phải không?
Sắc mặt Giang Tùy Vân lạnh như băng, không trả lời, lùi lại mấy bước, đột nhiên quay người nhanh chân bỏ chạy, thoáng cái đã biến mất trong bóng đêm.
Tề Ninh cũng không đuổi theo.
Hắn quay người lại. Trong phòng trúc rất hỗn loạn, vừa rồi khi hắn quay lại tìm băng gạc và thuốc trị thương đã lục tìm rồi, Giang Tùy Vân lại lục lọi lần nữa, tuy gian phòng trúc này của Trác Thanh Dương đơn sơ không có mấy đồ cũng ngã trái ngã phải loạn hết cả lên.
Hắn biết, mình phán đoán không lầm. Sau khi vào Kinh, Giang Tùy Vân tiếp cận Trác Thanh Dương thực sự là có mục đích khác.
Nhưng theo như phán đoán của hắn, có lẽ quả thật gã không có liên quan gì với đám thích khách đêm nay.
Có lẽ đêm nay Giang Tùy Vân đến đây thật sự chỉ vì muốn thăm Trác Thanh Dương, muốn kéo gần quan hệ với lão. Chỉ là trùng hợp gặp cảnh này tượng này, mới thừa cơ muốn tìm được thứ kia. Tề Ninh lại không dám khẳng định thứ mà Giang Tùy Vân Muốn có phải thứ đám thích khách kia đòi không, nhưng Trác Thanh Dương vì mang ngọc mà có tội, bị người ta nhắm vào, hiển nhiên không thể chối cãi.
- Tấm biển!
Tề Ninh lẩm bẩm một mình. Hắn chậm rãi đi ra khỏi phòng trúc, ngẩng đầu nhìn trên đầu cửa. Quả đúng là có một tấm biển trên đó.
Tấm biển bằng Hắc Mộc, viết hai chữ “Thanh Phong”. Hắn thầm nghĩ, có phải tấm biển này là thứ Trác Thanh Dương nói đến không? Chẳng lẽ lão đã giấu thứ đám người kia muốn đằng sau tấm biển này?
Lúc ấy, lão đã hấp hối, mệnh chỉ còn như sợi chỉ, nhắc tới hai tiếng “Tấm biển”, rõ ràng muốn để lại đầu mối cho mình.
Nhưng lúc này hắn không thể xác định được bốn phía xung quanh có tai mắt theo dõi mình không. Nếu hắn hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ là may áo cưới cho người khác, cho nên cũng không lập tức tìm đằng sau tấm biển, mà đi tới đi lui quanh gian phòng trúc tăm tối gần nửa canh giờ, xác định không có dấu người, mới quay lại phòng trúc, nhìn thẳng tấm biển.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Phòng trúc không cao, nhưng muốn trèo tới tấm biển cũng không dễ dàng, Tề Ninh trở lại phòng, bê ghế ra, đứng trên mặt ghế giơ cao tay, cũng có thể ôm lấy tấm biển, vươn tay sờ soạn một phen phía sau tấm biển, phía sau rỗng tuếch, không có thứ gì, hắn nghĩ thầm có lẽ tấm biển mà Trác Thanh Dương nói thực sự không phải tấm này.
Hắn bê ghế trở về, lúc này cảnh đêm càng khuya, gió thổi rừng trúc.
Tề Ninh đi lại một vòng lớn trong thư viện, chỗ treo biển có bốn năm nơi, Tề Ninh đều xem động tĩnh chung quanh trước, xác định không có người, mới nghĩ biện pháp tìm tòi đằng sau tấm biển.
Mấy tấm biển hắn đều tìm một lượt, nhưng không tìm được bất cứ một thứ gì.
Trong lòng hắn càng kỳ quái, nghĩ thầm chẳng lẽ tấm biển trong lời Trác Thanh Dương nói lại không phải ở thư viện?
Chỉ là hắn biết, tuy rằng Trác Thanh Dương hơn thất tuần, nhưng cũng không vợ không con, hơn nữa lấy thư viện Quỳnh Lâm làm nhà, vẫn luôn ở tại thư viện Quỳnh Lâm, nếu như có đồ cất giấu, đương nhiên là càng gần mình càng tốt.
Hoặc là nói, thứ giấu đằng sau tấm biển, đã có người lấy đi sớm hơn mình một bước?
Tề Ninh rùng mình, loại khả năng này không phải không có, trước đó người nọ mang Trác Thanh Dương đi, xử lý sạch mấy cỗ thi thể, tốc độ rất nhanh, gọn gàng linh hoạt, đương nhiên không phải kẻ đơn giản, nếu như gã tìm được thứ kia trước, cũng không phải không có khả năng.
Trong khi suy nghĩ, hắn lại trở về phòng trúc, ngẩng đầu nhìn tấm biển kia, bình thường không có gì lạ. Hắn do dự một chút, lại chuyển ghế tới, đứng trên mặt ghế, đưa tay kéo tấm biển kia xuống. Rắc một tiếng, chẳng những kéo tấm biển kia xuống, khẽ đụng vào đầu cửa, mấy miếng nan trúc cũng bị kéo rơi xuống đất.
Tề Ninh cầm tấm biển, nhìn kỹ trước sau một phen, thậm chí cầm hàn nhận cẩn thận mở từng tí, căn bản không có phát hiện nào. Hắn lập tức hơi uể oải, ném tấm biển qua một bên, thầm nghĩ phải chăng lúc ấy Trác Thanh Dương thần trí mơ hồ, thuận miệng mà nói, trên thực tế tấm biển này căn bản không có bất cứ bí mật nào.
Đột nhiên cảm thấy tay hơi đau, hắn giơ tay lên, quay đầu nhìn lại, là hắn không cẩn thận đặt một tay lên mặt đất, vừa vặn đặt trúng nan trúc, bị nan trúc đâm vào tay. Hắn hơi tức giận, vào lúc này, lại thoáng nhìn bên cạnh nan trúc có một ống trúc, hắn sửng sốt một chút.
Vừa rồi giật tấm biển xuống, đụng vào đầu cửa nan trúc rơi xuống, căn phòng này xây dựng bằng cây trúc, trên đầu cửa có từng mảng nan trúc, ống trúc nguyên vẹn không bị cắt mở như vậy thực hiếm thấy. Tề Ninh vươn tay cầm lấy, nhìn ống trúc này màu xanh, mà một đoạn ống trúc nguyên vẹn.
Hắn ngơ ngác một chút, thư viện Quỳnh Lâm đã có nhiều năm, phòng trúc này cũng đã xây dựng nhiều năm, có thể thấy được từ nan trúc đã vàng, thế nhưng màu sắc ống trúc này lại xanh, dường như không lâu trước mới đặt lên đầu cửa. Mắt Tề Ninh thay đổi, lúc này hiểu được vì sao mới rồi không phát hiện ống trúc này, ống trúc này khảm giữa nan trúc, tuy rằng quả thực ở sau tấm biển, cũng không thể tiện tay sờ tới.
Hắn cẩn thận nhìn xem, lại phát hiện hai bên ống trúc đều có màng đốt trúc, hắn hơi kinh ngạc, một cơn gió thổi quá, gió đêm lạnh lẽo, trong lòng Tề Ninh biết nơi này không thể ở lâu, cũng không nên mở ống trúc ở đây, hắn lập tức thu ống trúc vào trong lòng, lúc này mới vội vàng rời khỏi thư viện.
Rời khỏi thư viện, trở lại Hầu phủ, lúc này đêm hôm khuya khoắt, người trong phủ đều đã ngủ, Tê Ninh trở lại phòng mình, mở đèn, cởi áo ngoài, lúc này mới ngồi xuống bên bàn, lấy ống trúc ra, mượn đèn cẩn thận nhìn coi. Lúc này hắn mới phát hiện, một đầu ống trúc bị màng trúc đóng chặt, một chỗ khác tuy cũng có màng trúc, nhưng có thể nhìn ra, màng trúc rõ ràng bị xuyên một lỗ nhỏ, sau đó được đóng lại bằng sáp, vừa nhìn giống như cũng bị chặn.
Thấy như vậy, Tề Ninh phấn chấn trong lòng, biết ống trúc này rất có thể là vật mà Trác Thanh Dương ám chỉ. Hắn dùng hàn nhận đẩy sáp ra, đâm một lỗ nhỏ, mượn ánh đèn nhìn vào trong. Trong ống trúc tối đen, nhưng rõ ràng có thứ gì bên trong, hắn không biết trong này rốt cuộc là thứ gì, lo lắng nếu dùng hàn nhận mở ống trúc ra, chỉ sợ sẽ cắt vào thứ bên trong. Hắn lập tức dùng hàn nhận gọt một thẻ gỗ thật dài, đưa thẻ gỗ vào trong ống trúc thăm dò, lay lay vài cái, liền kéo một thứ bên trong ra đến bên miệng.
Lúc này Tề Ninh phát hiện, ở đầu lộ ra một đoạn dây nhỏ, dùng tay nắm lấy, cẩn thận kéo ra ngoài từng chút một, liền thấy vật bên trong được chậm rãi kéo ra, sau khi kéo ra hoàn toàn, mới phát hiện là một quyển trục, không khỏi ngơ ngác một chút.
Quyển trục này cũng chỉ dài khoảng hai ngón tay, rõ ràng làm bằng tơ lụa, cuốn thành trục, giữa quyển trục buộc lại bằng một sợi dây đen.
Tề Ninh thở dài một hơi.
Nhìn quyển trục này, hắn gần như có thể xác định, đây chắc chắn là vật mà đám thích khách muốn cướp đoạt từ tay Trác Thanh Dương, thậm chí cũng là thứ mà Giang Tùy Vân muốn tìm.
Có thể khiến nhiều người hao hết tâm tư muốn lấy được như vậy, quyển trục này đương nhiên không phải chuyện đùa.
Hơi trầm ngâm, Tề Ninh cởi bỏ dây đen, mượn ánh đèn, từ từ mở quyển trục ra, lúc này phát hiện màu sắc tơ lụa đã hơi vàng, xem ra đã rất lâu năm.
Mở quyển trục ra một phần, Tề Ninh đã thấy được ba chữ to, tuy rằng thấy được ba chữ này, lại hoàn toàn không hiểu gì cả.
Ba chữ kia kiểu chữ cổ quái, Tề Ninh thay đổi phương hướng nhìn lại, cũng không nhìn ra rốt cuộc là ba chữ gì, cảm thấy giống như giáp cốt văn thời đại viễn cổ.
Tề Ninh mượn ánh đèn nhìn nội dung bên trong quyển trục, càng choáng váng đầu óc, hai mắt chóng mặt.
Chỉ thấy trên quyển trục tràn ngập một số hình nhỏ không theo quy tắc, dường như là văn tự, lại giống như tranh vẽ, càng giống phù văn hơn. Tề Ninh mở to mắt, mở cả quyển trục ra, nhìn từ đầu tới đuôi, nhưng không nhận ra được chữ nào, giống như xem thiên thư.
- Con bà nó!
Tề Ninh bỏ quyển trục lên bàn:
- Đây là đồ chơi gì?
Lúc trước hắn hoài nghi nhiều nhất, là trong ống trúc có thể cất giấu tuyệt học võ công, rất có thể cất giấu một bộ kiếm thuật cực kỳ cao thâm.
Sau khi đạt được Kiếm Đồ tại khu nhà cũ, Tề Ninh được không ít lợi ích, hơn nữa quả thực sinh ra hứng thú đối với kiếm đạo, nếu như trong quyển trục này quả thực là một bộ kiếm pháp, Tề Ninh quả thực cam tâm tình nguyện hao tổn tâm tư mà học.
Thế nhưng quyển trục này lại giống như thiên thư, Tề Ninh không nhìn được chữ nào, điều này khiến cho người ta đau đầu rồi.
Tề Ninh đương nhiên rất rõ ràng, Trác Thanh Dương không tiếc tính mạng cũng không chịu giao quyển trục ra, thậm chí Giang Tùy Vân cũng lợi dụng thủ đoạn tiếp cận Trác Thanh Dương muốn lấy được thứ này. Quyển trục này đương nhiên không phải chuyện đùa, người ngấp nghé vật này chắc chắn không ít, hôm nay cơ duyên xảo hợp bị mình đoạt được, ngoại trừ Trác Thanh Dương ra, đương nhiên không thể để người khác biết được quyển trục này đã rơi vào tay mình.
Người biết được quyển trục này rơi vào tay mình, đương nhiên càng ít càng tốt, thêm một người biết rõ, mình có thể nhiều nguy hiểm hơn.
Hắn suy nghĩ văn tự trên này có thể là văn cổ thật sự, mình không nhận ra được chữ nào, không có nghĩa người khác không biết.
Trong phòng thu chi của phủ Cẩm Y Hầu có mấy người, đó đều là văn nho học vấn không tệ, có lẽ họ nhận ra chữ viết trên này, chỉ là quyển trục quá mức quái lạ, Tề Ninh đương nhiên không định cầm quyển trục đi hỏi thăm.
Hắn tìm giấy bút, vẽ ba chữ đầu tiên trên quyển trục lên trên ba trang giấy, mỗi trang vẽ một chữ, cũng không để ba chữ cùng một chỗ, suy nghĩ chờ sau khi hừng đông tìm người ở phòng thu chi lĩnh giáo một phen.
Hôm nay giày vò một ngày, hắn cũng hơi buồn ngủ, thu quyển trục vào trong ống trúc, hắn lên giường, đặt đầu lên gối, mơ màng ngủ.
Sáng sớm ngày tiếp theo, nhớ chuyện ngày hôm qua, vốn định tới phòng thu chi, lại có người tới bẩm báo, trong cung truyền triệu tới. Tề Ninh đành phải buông chuyện này, thu dọn một phen, thay đổi bào phục Hầu tước, đi thẳng vào cung.
Hắn được chấp sự thái giám dẫn vào Ngự thư phòng. Tiểu Hoàng đế đang xem tấu chương, thấy Tề Ninh tới, tiểu Hoàng đế buông tấu chương, đánh giá Tề Ninh một phen, như cười như không.
Tề Ninh cũng cúi đầu nhìn mình, bị tiểu Hoàng đế nhìn không được tự nhiên, hắn miễn cưỡng cười nói:
- Hoàng thượng, thần có gì không đúng sao?
Tiểu Hoàng cười ha ha, vẫy tay để Tề Ninh tới sát bên bàn, rồi vỗ mạnh bàn, lớn tiếng nói:
- Ngươi thật to gan.
Tề Ninh thực sự hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng, tiểu Hoàng đế cười ha ha nói:
- Tề Ninh, ngươi lại dám khi quân vọng thượng, trẫm muốn chém đầu ngươi.
Tề Ninh thấy gã cười, thở nhẹ ra, vội hỏi:
- Hoàng thượng, thần tận trugn với Hoàng thượng, cũng không khi quân vọng thượng, thần không biết vì sao Hoàng thượng nói ra lời này.
- Trẫm nhận được bẩm báo, thư hội Kinh Hoa ngày hôm qua, Cẩm Y Hầu ngươi cực kỳ uy phong.
Tiểu Hoàng đế như cười như không:
- Họ nói ngươi tinh thông cầm kỳ thư họa, kỹ kinh bốn tòa, lại đưa ra một thứ có thể bay lên trời, ngươi thành thật khai báo, có chuyện này hay không?
Hiện giờ Tề Ninh mới hiểu được, nghĩ thầm hóa ra là vì việc này.
Thật ra hắn cũng biết, hôm nay nhiệt khí cầu bay lên trời, khó tránh khỏi dẫn tới chấn động, chắc chắn tiểu Hoàng đế cũng biết, hắn cười nói:
- Hoàng thượng, thần đánh cuộc với Giang Tùy Vân, bất đắc dĩ mới nghĩ ra biện pháp kia.
- Họ nói ngươi thực sự bay lên trời, là thật hay giả?
Tiểu Hoàng đế hiếu kỳ hỏi:
- Ngươi làm thế nào vậy?
Trong lòng Tề Ninh biết nếu tiểu Hoàng đế không làm cho rõ ràng, tuyệt đối không có khả năng từ bỏ ý đồ. Hắn cũng không giấu diếm, dứt khoát cầm bút, vẽ hình nhiệt khí cầu lên giấy, sau đó nói đại khái một chút nguyên lý của nhiệt khí cầu, cố gắng nói đơn giản, lời lẽ dễ hiểu. Tiểu Hoàng đế nghe được mùi ngon, thỉnh thoảng hỏi thăm hai câu, chờ đến lúc biết được đại khái, tiểu Hoàng đế tấm tắc kêu kỳ lạ:
- Tại sao ngươi biết rõ thứ như vậy có thể bay lên không? Trước giờ trẫm không hiểu được. Tề Ninh cười nói:
- Hoàng thượng là thiên tử, học là học vấn trị quốc kinh bang, còn thần!
Hắn dừng một chút, nhìn mọi nơi, xác định không người, mới thấp giọng nói:
- Thần trước kia là ăn mày, lang thang khắp nơi, gặp nhiều người, nghe nhiều chuyện, nhiệt khí cầu này chỉ là nghe người ta nói, rốt cuộc là ai nói, thần cũng quên rồi.
Lần này là đánh cuộc với Giang Tùy Vân, dưới tình thế cấp bách mới dùng tới, bản thân thần cũng không nắm chắc.
Tiểu Hoàng đế hơi gật đầu, cảm khái nói:
- Dân gian rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, có đôi khi trẫm cũng muốn đi vào dân gian một chuyến, gia tăng học vấn.
Chỉ là trong lòng gã biết với tư cách vua một nước, thứ người bình thường có thể có được dễ như lật bàn tay, gã lại không thể đạt tới được, gã lập tức cười nói:
- Họ nói ngươi cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông. Ha ha, Tề Ninh, hiện giờ trẫm cũng hơi hoài nghi ngươi rồi.
- Hoài nghi?
Tề Ninh ra vẻ ủy khuất nói:
- Thần một lòng trung tâm với Hoàng thượng, từ tận đáy lòng, Hoàng thượng còn có gì để hoài nghi.
Tiểu Hoàng đế nhìn chằm chằm Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Trẫm biết ngươi không phải Tề Ninh thật sự, thế nhưng trẫm vẫn hoài nghi, ngươi không phải Cẩm Y Hầu Tề Ninh, hơn nữa cũng không phải tên ăn mày, lai lịch của ngươi, không đơn giản như trẫm nghĩ.
Đôi mắt gã sáng ngời, lúc này ánh mắt hơi thâm thúy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận