Cẩm Y Xuân Thu

Chương 452: Sống chết khó tránh

Tiểu yêu nữ khoác hai tay lên cổ Tề Ninh. Tề Ninh chống đỡ bằng cả hai tay, trong thời gian ngắn thì được, nhưng qua một thời gian dài, Tề Ninh khó tránh cảm thấy mỏi nhừ và cay mũi. Tề Ninh quyết định quay sang bên cạnh, nhưng tiểu yêu nữ vẫn không chia lìa. Dù thân thể bị ném lên, nhưng hai chân nàng ta lập tức duỗi ra kẹp chặt lưng Tề Ninh.
Tề Ninh không biết tiểu yêu nữ hôn mê thật hay đang giả vờ. Hắn vừa mới nghiêng người nằm trên mặt đất, liền cảm giác trên người nằng nặng. Thì ra tiểu yêu nữ đã đè lên người hắn.
Tề Ninh nhíu mày, muốn hất tiểu yêu nữ xuống khỏi người mình nhưng tiểu yêu nữ như cao da chó dính chặt lên người hắn, cả tay lẫn chân đều quấn chặt không buông.
Tề Ninh thở dài, hắn quyết định mặc kệ. Dù sao thân thể tiểu yêu nữ nhẹ nhàng và mềm mại, đè trên người cũng không nặng bao nhiêu, hắn chịu được.
Nhưng cũng vì thế mà bộ ngực đã khá có quy mô của tiểu yêu nữ liền ép lên lồng ngực Tề Ninh. Dù còn kém xa với vẻ đẹp đầy đặn mềm mại của thiếu phụ Cố Thanh Hạm, nhưng vẫn khiến Tề Ninh cảm nhận được hình dáng tròn trịa của tiểu yêu nữ. Hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều, vừa bị chân khí nóng bỏng giày vò một phen, hắn mệt mỏi cực kỳ, liền khép mắt lại nghỉ ngơi tạm một chút.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Tề Ninh thình lình bị đánh thức bởi một tiếng thét kinh hãi. Tính cảnh giác của Tề Ninh cực mạnh, lập tức mở bừng mắt ra, chỉ thấy tiểu yêu nữ tuy vẫn đang nằm trên người hắn nhưng một cánh tay đang che ngang ngực mình, nửa người trên nhổm lên, có thể thấy rõ vẻ kinh hãi trên khuôn mặt vẫn chưa lấy lại huyết sắc.
Tề Ninh ngơ ngác một lúc, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay truyền tới cảm giác đàn hồi, giật mình nhìn lại thì thấy tay mình không biết từ lúc nào đã đặt trên mông tiểu yêu nữ.
Váy quần của tiểu yêu nữ cuốn lên tới bụng, cặp mông trắng như tuyết phô bày ra không khí. Một tay Tề Ninh đặt trên bờ mông trứng tròn tuyết trắng của tiểu yêu nữ. Da mông tiểu yêu nữ bóng loáng trơn mịn như sa tanh, óng ánh long lanh, thảo nào hai tay cứ có cảm giác mềm mềm trơn nhẵn.
Điểm chết người ở đây là, lúc nãy hắn mơ màng ngủ thiếp đi, không biết có phải do cơ thể tiểu yêu nữ kích thích không, mà nơi đũng quần có thứ gì đó dựng cao lên, chĩa vào chỗ ngọc cáp (sò ngọc) như nụ hoa của tiểu yêu nữ, mặc dù chưa tiếp xúc với nhau, nhưng đã kề sát vào chỗ hõm của ngọc cáp.
Tiểu yêu nữ lúc đầu có vẻ kinh hãi, nhưng vẻ mặt nàng nhanh chóng chuyển sang hung dữ, tay giơơ cao chuẩn bị giáng xuống mặt Tề Ninh.
Tề Ninh sao có thể để nàng thực hiện được. Hắn bắt lấy cổ tay nàng, quát:
- Ngươi muốn làm gì?
- Đồ sắc lang, lưu manh!
Tiểu yêu nữ vừa kinh hãi vừa buồn bực, mắng:
- Ngươi… Ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ngươi cái tên đại hỗn đản này, dám… dám cưỡng gian ta…!
Tề Ninh vốn định quát to lên, nhưng nghĩ lại sau khi tỉnh dậy thấy tay mình đang vuốt mông người ta, tiểu huynh đệ của mình còn dựng thẳng ngay trước chỗ yếu hại của người ta, giờ muốn trách ngược lại người ta khó tránh khỏi có hơi không chính đáng, đành nhịn xuống nói:
- Ngươi đừng nói hươu nói vượn, ta làm… cái đó với ngươi hồi nào?
Là tại người ngươi rét run lên, muốn lấy ta để sưởi ấm nên tự mình nằm úp sấp lên đó.
Tiểu yêu nữ cả giận, nói:
- Ngươi còn nói dối sao? Tề Ninh, ta đã sớm biết ngươi một mực cất giữ ý đồ đen tối, lúc leo núi ngươi còn nhìn trộm chíp bông của ta.
Từ lúc đó ngươi đã muốn tìm cơ hội cưỡng gian ta rồi, phải không?
Tề Ninh dở khóc dở cười, giận tái cả mặt. Hắn đáp:
- Ta muốn cưỡng gian ngươi còn phải đợi tới khi ngươi hôn mê à?
Ngươi đừng có nói hươu nói vượn!
- Phải ha, phải ha.
Tiểu yêu nữ nghiến răng nghiến lợi:
- Chính ngươi cũng thừa nhận là muốn cưỡng gian ta rồi. Hèn hạ!
Hạ lưu! Vô sỉ! Sắc lang! Hỗn đản!
- Đủ rồi!
Tề Ninh thô bạo đẩy tiểu yêu nữ xuống khỏi người mình. Một tiếng “Ối!” vang lên, tiểu yêu nữ ngã lăn ra đất. Tề Ninh nhân cơ hội ấy đứng dậy, nói:
- Tiểu yêu nữ, ta nói với ngươi một lần nữa, là tự ngươi trèo lên người ta, ta không có làm chuyện gì bậy bạ với ngươi hết, ngươi đừng càn quấy ở đây.
Tiểu yêu nữ khẽ khịt mũi, giọng cất lên như oán phụ:
- Ngươi đã cưỡng gian người ta, giờ còn mắng người ta, ngươi…!
Giơ tay lên chỉ Tề Ninh, nghiến răng nghiến lợi, nhìn nàng như chỉ cần có sức là sẽ nhào tới cắn xé hắn thành từng mảnh.
Tề Ninh thở dài, nghĩ trong lòng tình trạng như vậy khó trách tiểu yêu nữ hiểu lầm. Mặc dù hắn và tiểu yêu nữ này không phải người đi cùng đường, nhưng loại chuyện này vẫn nên nói cho rõ ràng. Hắn nhẫn nại giải thích:
- A Não, ngươi tự nghĩ lại xem, có phải ngươi luyện võ công trên vách nên bị tẩu hỏa nhập ma, bị nội thương? Sau đó ngươi hôn mê bất tỉnh? Sau khi ngươi ngất, thân thể ngươi rét run lên, ta ôm ngươi xuống khỏi giường… Đúng, ta thừa nhận là ta có ôm ngươi, nhưng đó là vì ta muốn tốt cho ngươi thôi. Ngươi tin cũng được mà không tin cũng không sao, nói thẳng ra, dùng thân phận của ta, chỉ cần ta muốn thì nữ nhân nhiều vô số, xếp hàng cũng không tới lượt ngươi.
- Ngươi làm thì cũng làm rồi, giờ còn tìm cớ ngụy biện.
Tiểu yêu nữ cố gắng đứng dậy, nhưng có thể nhìn ra thân thể còn hơi suy yếu. Nàng oán hận nói:
- Cha ta nói rồi, chờ ta lớn lên thì tìm nam tử hán mà mình thích, nhưng giờ… giờ ngươi cưỡng gian ta rồi, ta, ta không thích ngươi, sẽ không làm lão bà của ngươi đâu.
Tề Ninh cau mày, nói:
- Nói đủ chưa? Càn quấy, ta nói ngươi làm vợ ta khi nào? Ngươi mơ cũng hay đó.
- Ngươi còn hung dữ với ta?
Tiểu yêu nữ cảm thấy mũi mình sao mà chua xót quá, vành mắt nàng đỏ lên:
- Ngươi khi dễ ta như vậy, ta phải nói cho cha ta biết, cha ta… cha ta nhất định sẽ giết ngươi!
- Cha ngươi?
Tề Ninh hỏi:
- Cha ngươi là ai?
Tiểu yêu nữ nói:
- Dù sao cũng là người rất lợi hại, cho dù ngươi có là quan lớn cha ta cũng không sợ. Đợi lúc cha ta giết ngươi, tự nhiên ngươi sẽ biết người là ai thôi.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, thấy quần áo hơi xốc xếch, liền sửa sang lại, cả gương mặt đều hiện vẻ hung ác.
Tề Ninh hừ lạnh, nói:
- Trước khi cha ngươi giết ta, phiền ông ta phái người kiểm tra cho ngươi trước, xem ngươi có còn là xử… Hừ! Chính ngươi có bị… có bị cái đó không, tự ngươi không biết à? Ngươi tự kiểm tra đi!
Tiểu yêu nữ không để ý tới giường đá lạnh như băng, ngồi lên giường, nàng nhìn Tề Ninh đầy oán hận và nói:
- Tề Ninh, ngươi nói. Giờ phải làm sao?
- Gì mà giờ phải làm sao?
Tề Ninh lườm nàng:
- Ta không thèm nói nhảm với ngươi.
Hắn xoay định đi. Tiểu yêu nữ lập tức đứng bật dậy, nhưng cơ thể nàng không còn chút sức nào, ngồi nhũn xuống giường trở lại. Nàng chỉ vào Tề Ninh, mắng:
- Họ Tề kia, ngươi đừng đi! Tên đại hỗn đản nhà ngươi, cưỡng gian người ta xong rồi mặc kệ hả!
Tề Ninh nghe nàng cứ một tiếng “cưỡng gian”, hai tiếng cũng “cưỡng gian”, trong bụng cũng có chút căm tức. Hắn xoay người lại, bước hai bước tới chỗ tiểu yêu nữ, mắt nhìn thẳng vào nàng, nói:
- Ngươi nói là ta đã cưỡng gian ngươi?
Tiểu yêu nữ thấy mặt hắn lạnh như băng, hơi sợ hãi, nhưng nàng ghìm nỗi sợ lại, dù trong lòng sợ run lên được, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn:
- Lẽ nào không phải?
Tề Ninh cười lạnh mà rằng:
- Được, ngươi đã nói thế, hoặc không làm, còn đã làm thì làm cho xong, ông đây dứt khoát cưỡng gian ngươi một lần, sau đó giết người diệt khẩu, thần không biết quỷ không hay.
Nói xong, hắn sấn tới, ra vẻ dữ tợn, hai tay giang ra như muốn tóm lấy người tiểu yêu nữ.
Tiểu yêu nữ kêu lên một tiếng sợ hãi. Tề Ninh cười lạnh một tiếng rồi mới xoay người, không thèm để ý tới nàng đi thẳng ra phía cửa căn phòng đá. Tiểu yêu nữ cũng đã đứng lên khỏi chiếc giường đá, giọng với lên từ phía sau:
- Ngươi đừng có chạy…!
Tề Ninh không thèm để ý, đi tới cạnh cửa đá. Thấy trên cửa đá có móc kéo, hắn kéo thẳng ra, nghe được sau lưng truyền tới một tiếng “Ối!”, trong lòng biết là tiểu yêu nữ giả vờ giả vịt, hắn đi theo hành lang tiến về phía trước. Hắn đi được một đoạn mà vẫn chưa thấy tiểu yêu nữ đuổi theo, hơi do dự rồi quyết định quay trở lại căn phòng đá. Bước vào phòng, hắn thấy tiểu yêu nữ đang ngồi bệt ra đất, che mặt khóc thút thít.
Tề Ninh thở dài, bước qua, ngồi xổm cạnh nàng, nói:
- Ngươi vẫn không tin?
- Không tin, không tin, ta không tin.
Tiểu yêu nữ vừa khóc vừa nói:
- Sư phụ từng nói, nữ hài tử chỉ có thể để cho nam nhân mình thích chạm vào mình, cả đời chỉ được có một người. Giờ ngươi cưỡng gian ta, sau này người ta làm sao đi tìm nam nhân mà mình thích được đây?
Tề Ninh không biết làm sao, nói:
- Sư phụ ngươi không dạy ngươi được mấy thứ tốt, nhưng những lời này thì không tệ.
Hăn trêu nàng:
- Vốn còn tưởng ngươi không biết thẹn thùng, giờ xem ra ngươi cũng biết một chút nặng nhẹ, bị người ta cưỡng gian cũng biết thút thít, nỉ non.
Tiểu yêu nữ ngẩng đầu lên, căm giận nói:
- Nếu ta thích ngươi, bị ngươi cưỡng gian ta cũng không khóc, nhưng ta tuyệt không hề thích ngươi, ngươi là đại sắc lang, đại hỗn đản, bị ngươi cưỡng gian, ta chỉ muốn khóc thôi.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Nói thật cho ngươi biết nhé, ta cũng ghét ngươi tới cực điểm.
Lòng dạ ngươi ác độc, nữ nhân như ngươi, bản hầu gia một chút hứng thú cũng không có. Đừng nói là ta không có chạm vào ngươi, dù ngươi có cầu xin ta chạm vào, ta cũng sẽ kiên quyết từ chối. Ta không dông dài với ngươi nữa, giờ ta phải đi rồi. Ở đây không có thức ăn, nước uống, tìm không được đường ra, ở lại đây chỉ có nước chết. Nếu ngươi muốn chết thì cứ ở lại đây.
Hắn đứng dậy tính đi, lại cảm giác cổ tay bị xiết chặt. Tay tiểu yêu nữ đã nắm lấy cổ tay hắn.
- Làm gì thế?
Tề Ninh tức giận, gắt lên.
- Dù sao ngươi cũng không được chạy như vậy.
Tiểu yêu nữ nói bằng giọng hung ác:
- Chuyện này ngươi không nói rõ ràng thì dù ngươi có chạy tới chân trời góc biển, ta cũng đuổi theo ngươi.
Tề Ninh hết biết phải nói gì với nàng:
- Ta biết rõ ngươi là loại nào mà, ngươi là vô lại.
Hắn muốn giật tay ra khỏi tay nàng, nhưng bị nàng níu chặt lại.
Tiểu yêu nữ nói:
- Ta không đi được. Dù sao ngươi cũng thấy cả rồi, sờ hết rồi, ta cũng không thèm để ý.
Tề Ninh đầy một bụng lửa, vốn đã định bỏ đi, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của nàng, hiển nhiên hiểu thương thế chưa khôi phục. Dù sao hắn cũng không thể để nàng chết ở đây, huống chi còn chưa thoát ra khỏi tình cảnh nguy hiểm, cũng không biết sau này có gặp phải người của Hắc Liên giáo không, có tiểu yêu nữ này trong tay giống như có thêm một con tin. Hừ lạnh một tiếng, hắn xoay người đỡ tiểu yêu nữ lên lưng mình.
Tiểu yêu nữ ghé vào trên lưng Tề Ninh, cảm giác hai tay Tề Ninh đang nâng mông mình, nàng nói ngay:
- Ta biết ngay ngươi không phải người tốt mà, lúc nãy ngươi còn chưa sờ đủ? Nên giờ sờ mông ta!
Tề Ninh cười lạnh, nói:
- Ngươi còn nói nhảm nữa là ông để ngươi chết ở đây luôn!
Không nhiều lời, hắn đi thẳng ra khỏi căn phòng đá.
Theo đường cũ, họ trở lại ngã ba, rẽ vào một con đường khác, lòng thầm mong con đường này sẽ dẫn họ ra ngoài…
Chợt nghe tiểu yêu nữ ho khan, Tề Ninh hỏi:
- Sao thế? Vết thương phát tác à?
Tiểu yêu nữ ho khan hai tiếng rồi dừng lại, tức giận nói:
- Không cần ngươi xen vào chuyện người khác.
Nhưng nàng vẫn nói:
- Cổ họng ta đau, người không có sức.
Tề Ninh nghĩ bụng ngươi đã nhổ ra ba ngụm máu tươi, dù không bị thương, sau khi nhổ ra ba ngụm máu ai cũng sẽ bủn rủn không còn sức. Nghĩ tới tiểu yêu nữ chỉ nhìn khẩu quyết trên tường một lần rồi bắt đầu tu luyện ngay, quả là có trí nhớ siêu phàm, thản nhiên nói:
- Tự cho là đúng, để xem sau này ngươi còn dám học công phu lung tung không. Không có bọ cánh cam, đừng ôm đồ sứ sống.
-Không có bọ cánh cam, đừng ôm đồ sứ sống?
Tiểu yêu nữ ngạc nhiên hỏi:
- Tề Ninh, nghĩa là gì thế? Gì mà “bọ cánh cam” với “đồ sứ sống”?
Tề Ninh nói:
- Không có khả năng thì đừng học công phu.
Nhưng trong lòng hơi hổ thẹn, thầm nghĩ bản thân cũng không áng chừng khả năng của mình, thiếu chút nữa cũng chết dưới công phu quỷ dị.
Vừa nhắc tới đây, tiểu yêu nữ liền cảm thấy hơi nhụt chí, mắng:
- Không biết tên khốn nào khắc khẩu quyết linh tinh lên vách, suýt nữa là hại chết ta rồi. Nếu ta tra ra là ai, ta muốn khiến kẻ đó sống không bằng chết.
y Thank You to Phương Linh For This Useful

Không khí trong lòng núi thế nào cũng rất không tốt, Tề Ninh thuận đường mà lên, tiểu yêu nữ nằm trên lưng hắn lải nhải. Hắn cũng lười để ý tới nàng, sau gần nửa canh giờ thì không nghe thấy giọng nàng ta nữa, hắn quay đầu nhìn lại thì thấy nàng ta đang nằm trên đầu vai mình, đang thiếp đi chăng?
Nàng ta bị thương không nhẹ, lại bị giày vò như thế, hiển nhiên là buồn ngủ.
Lại đi thêm nửa nén hương nữa, đột nhiên thấy phía trước có thềm đá dẫn lên, hắn khấp khởi mừng, thầm nghĩ, ở đây đã có thềm đá, rất có thể là có lối ra, bèn rảo chân bước nhanh hơn. Thềm đá này có chừng ba mươi bốn mươi bậc, lên tới nơi lại phát hiện không có đường, đường đi đã bị hủy.
Hắn thất vọng, không tưởng nổi kết quả lại là như vậy, cẩn thận từng tí buông tiểu yêu nữ xuống, ngồi trên thềm đá dựa lưng vào tường. Nàng ta vẫn ngủ say. Hắn bèn đi lên nốt bậc thềm cuối cùng, nhìn lên thử, chắn phía trước là một tảng đá lớn, chứ không phải nham thạch.
Tảng đá lớn này khá là bóng, có màu xanh. Hắn chuyển tròng mắt, nghĩ bụng, nơi này tất nhiên là lối ra, nếu đã che giấu mật đạo trong lòng núi này đương nhiên phải che kín cửa vào, không thể bày ra công khai giữa thanh thiên bạch nhật được.
Hắn đang muốn xốc phiến đá lên, lại đột nhiên nghĩ đến, hiện giờ không biết rốt cuộc cửa này mở ra đâu. Nếu mở ra một nơi hẻo lánh thì cũng thôi, nhưng nếu lại ở một nơi cổ quái kỳ lạ thì đen mặt, mình không thể không cẩn thận.
Hắn bèn ghé sát lỗ tai vào tảng đá, ngừng thở cẩn thận lắng nghe.
Hoàn toàn tĩnh mịch, không có bất kỳ âm thanh nào.
Tề Ninh chờ thêm một lát, mới giơ hai tay lên, nâng tảng đá xanh, hơi dùng sức, lại cảm thấy nó chẳng suy chuyển, lại nhíu mày, dùng thêm chút sức nữa, nó vẫn đứng im.
Hắn thầm nghĩ đây chỉ là một tảng đá xanh, tuyệt không thể nặng như thế được, hay bên trong còn có cơ quan nào khác. Nhưng đây là lối ra duy nhất, không từ nơi này mà rời đi thì chỉ có thể cứ ở bên trong đó mãi. Hắn bèn vận nội lực, nhưng vì chuyện vừa rồi, lại đắn đo không biết mình vận nội lực có khiến dòng chân khí nóng bỏng kia tái khởi không, nên hơi do dự.
Nhưng nghĩ lại một chút, trong cơ thể mình đã có dòng chân khí hàn băng không rõ lai lịch kia, cho dù có xuất hiện chân khí nóng bỏng, có chân khí hàn băng hộ thể cũng không đáng sợ lắm. Hắn bèn lập tức vận một tia nội lực vào lòng bàn tay, đan điền và các kinh mạch vẫn bình thường, thúc giục một chút, lực dồn vào tay, quả nhiên bàn đá hơi giật giật.
Hắn vui mừng, không do dự nữa, thúc giục nội lực, tảng đá xanh bị hắn giơ lên từng chút từng chút.
Mặc dù hắn cũng không nghe được tiếng động gì nhưng vẫn khá là coi chừng tình huống bên ngoài, cẩn thận không dám gây ra tiếng động gì, rời tảng đá xanh từng chút từng chút, tới khi lộ ra một khe hở, thấy bên ngoài vẫn lờ mờ, bèn nhẹ nhàng buông tảng đá xuống, giữ lấy chân, cơ thể hơi nhướn lên lộ đầu ra… Bên ngoài hơi lờ mơ, kỳ lạ ở chỗ trong không khí vương vất một mùi hương nhàn nhạt, thanh lịch.
Hắn ở trong hang đá hít thở bầu không khí đục ngầu suốt nửa ngày, nghe được mùi hương này, cảm thấy vui vẻ thỏa mái, toàn thân thư thái.
Hắn xác định được xung quanh không có người mới tung mình nhảy ra, nhìn quanh, có vẻ ngạc nhiên.
Dường như đây là một khuê phòng, gian phòng không quá lớn, chính giữa bày một cái giường lớn, phủ màn che, bày biện trong phòng cũng tương đối đơn giản nhưng rất sạch sẽ, nhìn qua cơ hồ không nhiễm một hạt bụi. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua. Giờ hắn đã thấy rõ, tảng đá xanh mình nhấc lên đặt trên bàn đá xanh, trên đó đặt một bàn trang điểm bằng đá đen.
Hắn đã nhìn thấy không ít bàn trang điểm, nhưng chế tạo từ một khối đá đen thì cực kỳ hiếm gặp.
Bàn trang điểm này chế tạo vô cùng tinh mỹ, còn có một mặt gương đồng khảm vào trong đá.
Trên bàn không có bột nước, trống trơn, màn trướng đáng lẽ buông phủ lại được vén lên sang hai bên, trên giường ngà không có ai.
Tề Ninh nhíu mày, không biết rốt cuộc đây là chỗ ở của ai, nhưng có thể khẳng định một điều, mình vẫn đang trên đỉnh Liên Hoa.
Hắn đang định quay lại xuống ôm tiểu yêu nữ ra, lại nghĩ, ở đây cực kỳ cổ quái, mình còn chưa biết rốt cuộc đang ở đâu, đưa nàng ta ra khó tránh khỏi không tiện. Không bằng trước hết đi xác minh tình huống xung quanh, xác định vị trí của mình rồi tính tiếp cũng không muộn.
Hơn nữa, nàng ta còn chưa tỉnh lại, xem bộ dáng như vậy trước mắt cứ ngủ tiếp cũng không thành vấn đề, lại lo khi mình rời đi thăm dò, nàng ta đã tỉnh lại, rồi rời đi mất, hắn lại ôm lấy bàn đá xanh kia chậm rãi rời qua, lại đóng cửa động lại.
Nơi này là một khuê phòng, không nghi ngờ gì nữa. Chẳng lẽ con đường dưới đất kia là của một nữ tử? Viêm Dương thần chưởng trong thạch thất kia là do một nữ tử khắc?
Tề Ninh ôm một bụng đầy nghi ngờ, nhưng không trì hoãn nữa, nhẹ chân nhẹ tay tới bên cửa phòng, nhìn qua khe cửa ra ngoài, thấy không có dấu người, cực kỳ yên tĩnh, mới mở cửa phòng đi ra, nắm Hàn Nhận trong tay, cúi lưng xuống như u linh đi trong bóng tối.
Xung quanh nơi này có nhiều hành lang thông đạo, đi qua hai hành lang, đột nhiên nghe có tiếng bước chân rải rác, hắn vôi lách mình trốn ra đằng sau một cây cột.
Chốc lát hắn thấy có ba người đầu quấn vải mặc áo khoác đen đi tới, tay cầm loan đao, nhìn cách ăn mặc đó hắn lập tức nhận ra là giáo chúng Hắc Liên giáo.
Hắn thầm rùng mình. Hắn đã lo lắng nhất là lối ra được đặt trong sào huyệt Hắc Thạch điện, mới đi lại loanh quanh xem xét, cũng ẩn ẩn cảm thấy nơi này rất có thể là Hắc Thạch điện. Lúc này nhìn thấy mấy giáo chúng này hắn lập tức xác nhận.
Hành lang trong lòng núi vẫn hướng lên trên, rõ ràng là hướng tới đỉnh Liên Hoa Phong, theo như Tề Ninh hình dung, trên đỉnh Liên Hoa Phong là tổng đàn Hắc Liên giáo Hắc Thạch điện, không thể có phòng xá khác.
Ba tên giáo chúng Hắc Liên bước nhanh qua, Tề Ninh nhíu mày, thấy bọn họ biến mất trong đêm tối thì không do dự nữa, nhẹ chân nhẹ tay đi theo.
Hắn luyện Tiêu Dao Hành, cũng đã học xong một bộ khinh công cực kỳ cao minh, lúc này đuổi theo đằng sau quả thật là lặng yên không một tiếng động.
Ba gã giáo chúng vòng quanh hai hành lng rồi dừng lại trước một cánh cửa. Tề Ninh nhìn qua, chỉ thấy trước cửa có hai thủ vệ khác.
Một người trầm giọng nói:
- Thánh Sứ có lệnh, phải tưới nhiên du (dầu cháy) lên tất cả mọi nơi trong Hắc Thạch điện, các ngươi lập tức chuẩn bị.
Hai thủ vệ kia đều khom lưng thưa vâng, một người không nhịn được mà hỏi:
- Vì sao phải tưới dầu? Chăng lẽ….muốn đốt Hắc Thạch điện?
Người kia cười lạnh:
- Cường đạo tám bang mười sáu phái đã vây Hắc Thạch điện, không chịu bỏ đi, xem ra muốn vây khốn chúng ta đến chết. Hắc Thạch điện là thánh địa Hắc Liên giáo chúng ta, không thể để cho bọn chúng đi vào nửa bước, cho dù có đốt thành tro bụi cũng không thể để cho bọn họ làm bẩn Thánh Điện.
- Trong tay chúng ta có bao nhiêu con tin của họ, chẳng lẽ bọn họ mặc kệ tính mạng của những con tin này sao?
- Ngươi cho là đám người này là thứ gì tốt à? Những con tin này tới phân nửa là đầu não của các bang phái. Bang phái người Hán nhìn như đoàn kết, nhưng thực ra chỉ là một đám người ô hợp, vừa giúp nhau vừa lục đục với nhau. Chúng ta bắt những con tin này, chỉ sợ có rất nhiều người chỉ mong bọn họ chết cả ở đây.
Thủ vệ kia cười lạnh:
- Nếu bọn họ đã muốn con tin chết, chúng ta sẽ thành toàn.
- Trước hết tưới dầu đi, nếu đám cường đạo kia vẫn không chịu lùi, đến lúc đó, Thánh Sứ ra lệnh một tiếng, chúng ta sẽ đốt lửa lớn, tồn vong cùng Thánh Điện.
Mấy người khác đều nghiêm cẩn :
- Thề tồn vong cùng Thánh Điện!
Ba giáo chúng xoay người đi. Tề Ninh lập tức trốn ra, chờ ba người bọn họ rời đi mới nhìn sang bên kia, có một người nói:
- Ta đi lấy dầu, ngươi chờ ở đây.
Thủ vệ kia gật đầu. Tên còn lại nhanh chóng rời đi. Tề Ninh thấy có hai thủ vệ giữ cửa đã rất tò mò.
Những người này tử thủ nơi đây, chẳng lẽ bên trong là các con tin?
Hắn không hiểu rõ tình hình cuộc chiến, nhưng nghe mấy người đối thoại cũng lờ mờ đoán ra được, hiện giờ quần hào đã khốn trụ được Hắc Thạch điện, nhưng lại có không ít người rơi vào tay Hắc Liên giáo, nghe ý kia, thân phận của các con tin cũng không hề tầm thường.
Hắn nghĩ nghĩ, hiện giờ trong Hắc Thạch điện đều là người của Hắc Liên giáo, chỉ có một mình mình tuyệt đối không thể xông ra khỏi điện.
Nếu Hắc Thạch điện này bị đốt hủy, mình lại mắc bên trong, đương nhiên cũng bị thiêu chết.
Đương nhiên hắn có thể quay về hang đá dưới bàn trang điểm trong khuê phòng kia, đại khái có thể tránh được lửa, nhưng một khi Hắc Thạch điện bị đốt hủy, chắc chắn cửa động sẽ bị chặn, đến lúc đó, hắn không thể ra ngoài nữa, quần hào cũng không thể giúp dỡ từng viên gạch, mình và tiểu yêu nữ chỉ có thể chết đói trong hang đá.
Hy vọng sinh tồn duy nhất là tìm được những con tin này, nếu có khả năng thì cứu bọn họ ra. Người đông thế mạnh, đến lúc đó cho dù không đánh lại được giáo chúng Hắc Liên giáo, nhưng mọi người nóng lòng, đồng lòng mở một đường máu đột phá ra ngoài cũng không phải không thể.
Nếu như đây quả thực là nơi nhốt con tin thì chính là cơ hội tốt trời ban. Có lẽ là vì ngay trong Hắc Thạch điện nên thủ vệ cũng có vẻ buông lỏng, bỏ qua lần này chỉ sợ không có cơ hội nữa.
Hắn nghĩ một chút, thân hình lóe lên, dán sát vào vách tường, chậm rãi nhích lại gần bên đó, như một cái bóng. Gã giáo chúng kia không hề phát hiện ra, trong hành lang không đốt đèn, chỉ tối lờ mờ, cách chừng mười bước, hắn hít sâu một hơi, chân đạp một cái, cả người nhào tới gã thủ vệ kia như một con báo săn.
Thủ vệ kia cảm giác được kình phong đánh tới, nhưng hiển nhiên gã không thể ngờ trong Hắc Thạch điện lại có người khác, chỉ quay đầu nhìn, thấy một bóng đen bổ nhào vào mình, một đôi mắt chăm chú nhìn vào cổ họng mình. Gã biết đại sự không ổn, nhưng không kịp ngăn chặn, đang muốn hô lên cảnh báo thì hàn quang lóe lên, Hàn Nhận đâm thủng yết hầu gã, tiếng nói bị nhốt nghẹn trong cổ, không thể phát ra.
Tề Ninh ra tay gọn gàng mà linh hoạt, vừa chuẩn lại vừa độc, gã thủ vệ kia trợn trừng hai mắt đầy kinh ngạc. Hắn nhổ Hàn Nhận ra khỏi yết hầu, gã kia quơ quơ rồi ngã ra đằng sau.
Tề Ninh nhìn đại môn, chỉ thấy cửa chính rất nặng nề, là làm từ gỗ đen, trên cửa vẫn khóa. Hắn nhìn qua khe hở, thấy trong phòng dựng mấy cột đèn, mấy chục cây cột gỗ, mỗi cột trói một người, nhìn trang phục chính là người của tám bang mười sáu phái.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Bạn cần đăng nhập để bình luận