Cẩm Y Xuân Thu

Chương 974: Bá đạo


Sau khi ngồi xuống, Giang Dịch Thủy đưa tay mời, cười nói:
- Thẩm tướng quân, Ninh tiểu huynh, hôm nay ta đặc biệt chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn Nam Dương, Nam Dương là nơi còn kém văn minh, mấy thứ này vốn chưa đủ vai vế để dọn lên bàn, hôm nay cũng chỉ cầu một chút mới lạ mà thôi. Mời hai vị!
Tề Ninh cười nói:
- Giang tam thiếu đi Nam Dương kiếm bao nhiêu bạc, thật ra cũng không quan trọng, mà có thể hiểu biết phong tục tập quán nước khác, coi như là sống không uổng phí.
- Ninh tiểu huynh, rượu và những thức ăn này đều do tay người Nam Dương làm ra.
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Ta bỏ ra năm lượng bạc, mua một tên đầu bếp Nam Dương có tay nghề cao, để hắn phục vụ trên tàu. Nếu Ninh tiểu huynh thích rượu và thức ăn Nam Dương, sau này có thể tới đây thưởng thức.
Tề Ninh cười ha hả, nói:
- Giang tam thiếu quanh năm đi lại trên biển, cơ hội được gặp ngươi cũng không nhiều, có thật sự muốn ăn, cũng phải chờ Giang tam thiếu có thời gian rảnh rỗi.
Giang Dịch Thủy ngẩn ra, nhưng lập tức cười nói:
- Việc này dễ giải quyết mà. Nếu như Ninh tiểu huynh thật sự thích, ta sẽ tặng tên đầu bếp kia cho Ninh tiểu huynh, sau này hắn sẽ chuyên phục vụ Ninh tiểu huynh.
Liếc nhìn Thẩm Lương Thu, y lại cười nói:
- Ta chỉ lo thủy quân Đông Hải có quy củ nghiêm ngặt, sẽ không thu nhận.
Y giơ tay lên, lại nói:
- Rất hân hạnh được đón tiếp hai vị, cảm kích vô cùng. Nào, xin mời dùng bữa!
Ba người động đũa, Tề Ninh nếm thử, thấy cũng ngon miệng.
Chợt thấy Giang Dịch Thủy vỗ vỗ tay, bỗng có bốn cô gái từ bình phong đi ra, trang phục khác lạ, màu da hơi sẫm, da thịt chắc nịch và co giãn, eo thon, mông nở, vóc người rất gợi cảm, nhìn dung mạo, có thể thấy rõ là họ đến từ Nam Dương.
Sau bình phong vang lên tiếng nhạc, bốn vũ cơ Nam Dương giang tay ra, uốn éo eo thon, ngay từ đầu đã trình diễn kỹ thuật nhảy đầy kích thích.
- Hai vị, đây là điệu múa của Nam Dương, rất gợi cảm.
Giang Dịch Thủy lại cười nói:
- Ở Nam Dương, bốn cô gái này cũng đều là tuyệt sắc giai nhân, ta tốn tổng cộng một trăm hai mươi lượng bạc mua họ, nhưng rất đáng giá.
Y hơi khom người về phía trước, hạ giọng nói:
- Hiện giờ họ vẫn còn là xử nữ, toàn vẹn như ngọc.
Thẩm Lương Thu hơi nhíu mày, nhưng Tề Ninh lại tỏ ra rất hào hứng, hỏi:
- Giang tam thiếu, mữ nhân như vậy, lẽ nào chỉ cần ba mươi lượng đã mua được một người? Thế này thật sự quá rẻ!
- So với Trung Nguyên, giá cả ở Nam Dương thật sự rất rẻ.
Giang Dịch Thủy cười ha hả, nói:
- Bên chúng ta, nếu có cô nương xinh đẹp toàn vẹn bực này, không tốn trăm lượng, nhất định không thể mua được.
Y đưa tay vuốt râu cằm, nhẹ giọng nói:
- Nếu như Ninh tiểu huynh vừa ý vị cô nương nào, có thể nói cho ta biết, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngươi, tuyệt đối không để ngươi thất vọng. Mùi vị nữ nhân Nam Dương không giống như nữ nhân Trung Nguyên, không đích thân nếm thử, thì không thể biết rõ.
Lúc này Thẩm Lương Thu khẽ ho khan một tiếng, Giang Dịch Thủy cũng cười ha hả, thản nhiên như không:
- Thực sắc tính dã (chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người- câu nói của Mạnh Tử), Thẩm tướng quân, người không phong lưu thì uổng phí tuổi xuân, Ninh tiểu huynh tuổi trẻ anh hùng, không ai làm bạn, dù sao cũng thiếu phần thú vị.
Nâng chén lên, y mỉm cười nói tiếp:
- Nào, hôm nay có thể mời được Thẩm tướng quân, lại có thể quen biết Ninh tiểu huynh, thực sự là tam sinh hữu hạnh, ta xin cạn ly trước.
Nói rồi nâng chén uống một hơi cạn sạch.
Tề Ninh và Thẩm Lương Thu liếc nhìn nhau, cũng đều uống cạn chén rượu.
Dưới sự trợ giúp của Đường N ặc, Tề Ninh đã dung nhập U Hàn châu vào trong cơ thể, thân thể hắn trở thành bách độc bất xâm, lúc này hắn cũng không sợ người khác hạ độc ám hại mình. Hơn nữa, hắn tin rằng cho dù Giang Dịch Thủy có gan lớn bằng trời, cũng không dám ra tay đối với Thẩm Lương Thu và mình vào lúc này.
Thân thể mềm mại, gợi cảm của bốn vũ cơ xinh đẹp, lắc lư, uốn éo như những con rắn. Không chỉ như vậy, trong đôi mắt họ cũng tràn đầy vẻ khiêu khích, thỉnh thoảng họ lại thè chiếc lưỡi nhỏ thơm tho liếm môi, như muốn câu hồn đoạt phách người khác, quả thật là vô cùng mị hoặc.
Chợt nghe Giang Dịch Thủy ra lệnh cho mấy vũ cơ:
- Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!
Bốn vũ cơ lập tức nhảy múa nhanh hơn, cả người giần giật, đường cong cuộn sóng…Giang Dịch Thủy thấy vậy, phất tay nói:
- Người đâu, châm rượu!
Lập tức một tên người hầu nam xuất hiện từ phía sau. Tề Ninh phát hiện, tên người hầu này cũng là người Nam Dương, tuổi chừng mười bảy, mười tám, từ đầu đến cuối luôn khom người, có vẻ hết sức cẩn thận. Tay cầm bình châm rượu, gã vừa tới gần Giang Dịch Thủy, định châm rượu cho y, nhưng dường như Giang Dịch Thủy đang hứng khởi, vung hai tay ra, không ngờ cánh tay y vừa vặn đập vào bình rượu kia.
Tên người hầu vốn rất cẩn thận, đột nhiên bị va phải, gã giật mình kinh hãi, bình rượụ trong tay lập tức lật úp, rượu văng tung tóe, cũng văng rất nhiều lên tay áo của Giang Dịch Thủy. Bình rượu rơi trên sàn gỗ, cho nên không bể, nhưng rượu trong bình cũng đã hắt ra ngoài quá nửa.
Đang điên cuồng nhảy múa, bốn vũ cơ nhìn thấy cảnh đó, mặt mày đều thất sắc, kêu lên kinh hãi, rồi đều ngừng điệu múa, vẻ mặt kinh hoàng nhìn tên người hầu Nam Dương kia.
Mặt tên người hầu Nam Dương đờ ra, rồi rất nhanh, con ngươi gã đều co rút lại, mặt mày tái nhợt, lập tức quỳ thụp xuống đất, không ngừng dập đầu.
Giang Dịch Thủy lại ung dung điềm tĩnh lấy từ trong lòng một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau rượu thấm vào tay áo, khẽ thở dài:
- Để may bộ quần áo này, từ chất liệu cho tới thợ khéo, đều phải chọn lựa kỹ càng, bộ quần áo này, phải mất mười ngày mới may xong, tốn hết mười trăm bốn mươi lượng bạc. Lúc ta ở Nam Dương, một viên quan Nam Dương ra giá bốn trăm lượng muốn mua bộ quần áo này của ta, nhưng ta từ chối, bởi vì một khi ta đã dùng thứ gì đó, thì sẽ không chuyển nó cho người khác.
Tề Ninh thầm nghĩ, Giang Dịch Thủy tiền tài như nước, một bộ quần áo hơn một trăm lượng bạc, cũng không phải là chuyện lạ.
- Bình rượu đó coi như là cực phẩm ở Nam Dương, ta mua hết mười lăm lượng, nếu bán ra ở Trung Nguyên với giá ba mươi lượng bạc, cũng vẫn là thấp.
Giang Dịch Thủy thở dài:
- Ta mua tên nô tài này chỉ với ba lượng bạc, một bộ quần áo này có thể mua năm mươi tên nô tài như vậy; một vò rượu kia, cũng có thể mua được tám tên, mười tên.
Tề Ninh và Thẩm Lương Thu liếc nhìn nhau, lại nghe Giang Dịch Thủy nói tiếp:
- Ngoại trừ tính mạng ra, hắn chẳng có gì nên hồn, cũng không thể bồi thường nổi.
Nói xong, y phất tay, cao giọng nói:
- Người đâu! Dẫn hắn xuống phía dưới!
Từ bên ngoài lập tức có có hai đại hán chạy vào, không nói một lời, liền bước tới nâng tên người hầu Nam Dương đi. Tên người hầu Nam Dương vô cùng hoảng sợ, lớn tiếng la hét. Tuy không hiểu gã nói gì, nhưng Tề Ninh biết nhất định gã đang cầu xin tha thứ.
- Giang tam thiếu, đây là ngươi…?
Tề Ninh liếc nhìn tên người hầu Nam Dương, hỏi:
- Ngươi muốn hắn bồi thường bằng tính mạng?
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Thật ra cũng không phải bảo hắn bồi thường. Ninh tiểu huynh có điều không biết, tên Nam Dương này còn chưa được khai hóa, không hiểu quy củ, ta thưởng phạt phân minh, cũng là để bọn họ biết cách giữ quy củ.
Nhìn về phía Thẩm Lương Thu, y lại cười nói:
- Giống như Thẩm tướng quân trị quân, nếu có người vi phạm quân pháp, người tuy hữu tình, nhưng quân pháp vô tình, một khi lơi lỏng một mặt, thì quân pháp có cũng như không.
Trong lúc mấy người nói chuyện, tên người hầu Nam Dương đã bị lôi ra ngoài, chỉ nghe vang lên một tiếng “Bõm”, dường như có vật nặng rơi xuống nước, Tề Ninh không cần suy nghĩ nhiều, cũng biết tên người hầu Nam Dương đã bị ném xuống biển.
Chỗ này rộng mênh mông, biển sâu thẳm, trước sau đều không có đảo, cho dù không bị cá mập ăn thịt, tên người hầu Nam Dương cũng sống không được bao lâu.
Thoạt nhìn bề ngoài, Giang Dịch Thủy có vẻ nho nhã, giống như một người có học thức, nói năng cũng rất khiêm tốn, thế nhưng ra tay thì lại thật sự độc ác vô tình.
Khuôn mặt bốn vũ cơ xinh đẹp đều tràn ngập sợ hãi, Tề Ninh nhìn thấy hết. Chợt hắn mỉm cười, hỏi:
- Giang tam thiếu, ta thấy những người này đều rất sợ ngươi, rốt cuộc là vì các nàng ở trên thuyền của ngươi nên sợ, hay bởi vì phía người Nam Dương luôn sợ hãi người Trung Nguyên chúng ta?
- Hỏi rất hay!
Giang Dịch Thủy giơ ngón tay cái lên:
- Ninh tiểu huynh, ta ta giao thiệp rất rộng, nhưng chưa có ai hỏi ta một câu hỏi như vậy. Không dám giấu ngươi, đừng nói những nô tài Nam Dương này, mà ngay cả quan lớn, quý nhân của Nam Dương, nhìn thấy đội tàu Đại Sở chúng ta, cũng đều nơm nớp lo sợ, vô cùng kính nể!
- Ồ?
- Ra khơi, đội thương thuyền của Giang gia đại diện cho Đại Sở.
Giang Dịch Thủy nghiêm nghị nói:
- Lúc ở hải ngoại, chúng ta không bao giờ quên mình đại diện cho đế quốc Đại Sở, bởi vậy lúc ở nước ngoài, cũng không dám làm mất uy phong của Đại Sở ta.
Y cười ha hả, nói tiếp:
- Nước mạnh thì dân mạnh, hôm nay chúng ta ra khơi buôn bán ở nơi nào, người dân ở đó cũng đều biết chúng ta là đội tàu của Thiên triều, cũng không dám thất lễ đối với chúng ta.
Hơi cúi người về phía trước, y hơi đắc ý nói:
- Nói lời không dễ nghe, chúng ta sang bên đó, muốn như thế nào, thì được như thế ấy (!), nếu như bọn họ không nghe lời, cứ cho bọn họ nếm thử chút lợi hại, thì họ sẽ ngoan ngoãn phục tùng ngay.
Tề Ninh thở dài:
- Giang tam thiếu, tục ngữ có câu rất hay, ân uy đồng thời thực hiện, nếu như chỉ lấy uy thế áp chế bọn họ, mặt ngoài bọn họ tỏ ra ôn hòa, nhưng e rằng trong lòng vô cùng oán hận.
- Chỉ cần bọn họ ngoan ngoãn nghe lời là được rồi.
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Không cần khách khí đối với bọn họ, cho dù bọn họ không cam lòng, thì cũng không dám làm gì cả.
Tề Ninh cười nhẹ:
- Nhưng cứ như vậy, chẳng phải là khiến người Nam Dương nghĩ rằng người Đại Sở chúng ta bá đạo vô lý sao? Nếu một ngày kia, đội tàu của Giang gia không còn thế lực hôm nay, không thể tiếp tục dùng vũ lực áp chế bọn họ, thì không biết việc buôn bán giữa Giang gia và Nam Dương có thể tiếp tục được hay không?
Mặt Giang Dịch Thủy hơi biến sắc, Tề Ninh đã nâng chén rượu lên, chậm rãi nói:
- Ân uy đều thi hành, là câu nói sáng suốt mà cổ nhân truyền lại, nếu như đối phương có lòng giữ hòa khí với chúng ta, thì có lợi cho cả đôi bên. Đương nhiên là phải thực hiện cùng lúc ân uy với họ, thì quan hệ đôi bên mới được lâu bền. Nếu như bọn họ không tuân thủ quy củ, thậm chí nói không giữ lời, thì cũng có thể dùng vũ lực làm họ sợ hãi, chứ cứ một mực chỉ dùng vũ lực, ta e rằng sẽ không được lâu dài.
Liếc nhìn Giang Dịch Thủy, hắn mỉm cười nói:
- Giang tam thiếu quanh năm ở hải ngoại, hẳn là hiểu rõ tình thế hơn ta. Nếu ngươi đã có lòng muốn đại diện cho Đại Sở, thì không nên quá mức hung ác mới ổn. Có đôi khi, cũng phải sửa tật xấu của mình.
Vẻ mặt Giang Dịch Thủy càng khó coi. Đúng vào lúc này, chợt nghe ngoài khoang thuyền vang lên tiếng bước chân vội vã, rồi lập tức có người hô lên:
- Tam lão gia, xảy ra…xảy ra chuyện lớn rồi!
Giang Dịch Thủy chắp hai tay sau lưng, trầm giọng nói:
- Sao vậy? Trời sập à?
- Là…là phòng máy Đằng Vụ bị cháy!
Người bên ngoài thở gấp:
- Phòng máy trên tàu Đằng Vụ cháy rồi!
Thẩm Lương Thu nghe vậy, thình lình đứng bật dậy. Tề Ninh cũng kinh hãi, Giang Dịch Thủy càng biến sắc, không nói lời nào, y lao ra khỏi khoang thuyền. Tề Ninh và Thẩm Lương Thu đưa mắt nhìn nhau, cũng rời khỏi khoang thuyền, đi tới mép thuyền, nhìn về phía sau, chỉ thấy trên một con thuyền mơ hồ có ánh lửa, khói bốc lên cuồn cuộn, quả nhiên là có hỏa hoạn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận