Cẩm Y Xuân Thu

Chương 567: Lòng thánh sâu như biển

Tiên Nhi hơi kinh ngạc, Tề Ninh quay đầu lại, thấy Long Thái mỉm cười, lại thấy Thu Thiên Dịch đi tới, y nói:
-Lão phu cáo từ trước.
Dường như y có vẻ không thích ứng với bầu không khí trên sông Tần Hoài, Long Thái cũng không giữ lại, y hơi gật đầu nói:
-Khổ cực rồi.
Thu Thiên Dịch liếc mắt nhìn Tề Ninh nhưng không nói gì thêm, y nhanh chóng rời khỏi. Long Thái hơi có suy nghĩ nhìn theo bóng lưng của Thu Thiên Dịch.
Tề Ninh nói nhỏ:
-Tiên Nhi, nếu Tiêu công tử đã có nhã hứng, ngươi hãy trình diễn một khúc đi, vị Tiêu công tử này cũng là người tinh thông âm luật, có thể để y bình luận một chút.
Trác Tiên Nhi xấu hổ nói: -Hầu gia đã lên tiếng, Tiên Nhi chỉ có thể bêu xấu. Hầu gia, vậy...
Vậy Tiên Nhi đi xuống chuẩn bị.
Tề Ninh gật đầu, khi Tiên Nhi đã lui ra, hắn mới xoay người lại nhìn Hướng Thiên Bi sau lưng Long Thái rồi hỏi nhỏ:
-Thính lực của Hướng đại nhân rất tốt, vừa rồi ngài có phát hiện Tiên Nhi ở bên ngoài không?
Hướng Thiên Bi nói thản nhiên:
-Lần gặp mặt bí mật tối nay tất nhiên không thể để những người không liên quan biết được. Vừa rồi nàng chỉ mới tới gần của phòng, hẳn là chưa nghe được gì.
Long Thái cười nói:
-Chuyện nên nói đã nói xong, Hướng sư phó, ngươi cũng là người tinh thông âm luật, nghe nói vị Trác Tiên Nhi này rất giỏi đánh đàn, chúng ta hãy nương nhờ uy danh của Cẩm Y Hầu để sướng tai một lần.
Tề Ninh nói:
-Hoàng Tiêu công tử cũng biết Tiên Nhi?
-Ngươi đừng hiểu lầm.
Long Thái cười nói:
-Không phải ta cho người điều tra, trước đây không lâu, trên sông Tần Hoài có tổ chức một cuộc thi hoa khôi, ta có nghe thấy. Đây là chuyện hết sức náo nhiệt trong kinh thành cho nên ta cũng biết được một vài tin tức. Nghe nói tài đánh đàn của Tiên Nhi cô nương rất giỏi, ta luôn muốn được thấy một chút, không biết là có tài thật sự hay là có tiếng mà không có miếng.
Tề Ninh nói:
-Trong cung có vô số nhạc sư tài giỏi, sợ rằng Tiên Nhi không thể sánh bằng họ.
Long Thái cười nhạt, từ chối cho ý kiến. Nhìn về phía của phòng bị Hướng Thiên Bi làm hư, y cười nói:
-Cẩm Y Hầu, khi trở về hãy cho người tới thay cánh cửa khác, đừng để người ta cảm thấy chúng ta quá bá đạo.
Xoay người trở vào bên trong, y ngồi xuống bàn, Tề Ninh cũng trở vào rồi ngồi xuống, có điều hắn lại nghĩ thầm trong đầu: cánh cửa này bị Hướng Thiên Bi làm hư, liên quan gì tới lão tử.
Hắn vốn định hỏi tại sao hoàng đế lại biết rõ tình thế ở Tây Xuyên tới vậy, tại sao lại còn có nhiều tin tức hơn cả hắn. Thế nhưng, suy nghĩ một chút y cảm thấy: nếu Long Thái muốn nói, cho dù mình không hỏi y cũng nói, nếu y không muốn nói, mình cũng không tiện nói nhiều. Cầm bình trà lên, châm trà cho Long Thái, hắn cười nói: -Hoàng thượng, nơi này không thể so với trong cung được, ngài phải chịu ủy khuất rồi.
Long Thái cười mắng:
-Bớt nói nhảm đi, mười dặm Tần Hoài oanh oanh yến yến. Tề Ninh, tiểu tử ngươi còn thoải mái hơn trẫm nhiều, ngươi muốn tới lúc nào cũng được. Lần này xuất cung, trẫm đã phải chuẩn bị thật lâu, hơn nữa còn phải lén lén lút lút.
-Hoàng thượng lén xuất cung?
Tề Ninh kinh ngạc hỏi.
Long Thái nói:
-Ngươi nghĩ trẫm nghênh ngang đi ra ư? Nếu như bị... Hắc hắc, nếu bị Thái hậu biết, trẫm sẽ bị dong dài bên tai mấy ngày đó.
Khoát tay, y nói:
-Được rồi, trẫm ra ngoài một lần không phải là chuyện dễ, không thể trì hoãn lâu được, nghe xong khúc đàn của Tiên Nhi cô nương, trẫm sẽ hồi cung.
Tề Ninh cười nói:
-Hoàng thượng xuất cung là vì gặp Thu Thiên Dịch một lần, sau đó nghe một khúc nhạc, đúng là Tiên Nhi rất có vinh hạnh đó.
-Ngươi nghĩ thầm trong lòng: tại sao trẫm lại biết rõ nhiều chuyện ở Tây Xuyên tới vậy, đúng không?
Long Thái cầm chén trà lên, liếc nhìn Tề Ninh, y nói:
-Rất nhiều chuyện trẫm không nói cho ngươi biết là vì không muốn ngươi bị cuốn vào quá nhiều. Hẳn là ngươi cũng biết có một số việc biết càng nhiều, phiền phức cũng sẽ càng nhiều.
Tề Ninh cười nói:
-Hoàng thượng quá lo rồi. Thần vô cùng trung thành với ngài, hoàng thượng bảo thần làm gì, thần sẽ dốc hết sức làm. Hoàng thượng không muốn thần biết, thần sẽ không hỏi dù chỉ một câu.
Long Thái cười hắc hắc một tiếng rồi nói nhỏ:
-Khi sự kiện ở trại Hắc Nham xảy ra, người trẫm nghĩ tới đầu tiên là Lý Hoằng Tín. Trẫm cảm thấy mọi sóng gió đều do tên Lý Hoằng Tín này ở phía sau gây ra. Lý Hoằng Tín đã không bằng ngày xưa, thế nhưng, ngày nào mà tên này còn ở Tây Xuyên, ngày đó y vẫn là uy hiếp với triều đình.
Tề Ninh hơi gật đầu rồi nói:
-Lý gia đã ở Tây Xuyên mấy đời, có một câu thế này: lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, cho dù không thể sánh bằng trước kia, thế nhưng vẫn không thể khinh thường.
-Sau khi Lý Hoằng Tín quy thuận Đại Sở, năm nào y cũng phái người vào kinh thành. Chuyện này hẳn là ngươi cũng biết.
Long Thái lạnh lùng nói:
-Ngoài ra, trẫm còn biết y khống chế rất nhiều chuyện làm ăn ở Tây Xuyên, nói y ngày kiếm được đấu vàng cũng không quá đáng. Rất nhiều tiền bạc trong số này đều được đưa tới kinh thành để đút lót cho quan chức trong kinh. Dựa theo những gì trẫm biết thì có ít nhất một nữa số quan chức trong kinh thành đã nhận bạc của y.
Tề Ninh nhíu mày, Long Thái cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp:
-Có bạc đưa tới cửa, đám đại thần ngu sao mà không cầm, cần gì phải chặn ngoài cửa. Thế nhưng, bọn họ lại không suy nghĩ một chút là tại sao năm nào Lý Hoằng Tín cũng tốn một lượng tiền tài khổng lồ tới vậy trong kinh thành?
-Nhận tiền của người, giúp người giải tai.
Tề Ninh thở dài nói: -Nói cho cùng thì Lý Hoằng Tín chỉ muốn đám quan lại này nói tốt giúp y, cho dù không nói giúp y, họ cũng không làm hỏng chuyện của y.
Long Thái gật đầu nói:
-Đúng vậy, cho nên tới ngày hôm nay, chỉ cần nhắc tới Lý Hoằng Tín trên triều, họ đều nói y đàng hoàng, không có lòng khác. Có vài chuyện nếu nói nhiều lần sẽ bị người khác coi đó là sự thật.
Trước khi sự kiện ở trại Hắc Nham xảy ra, trên dưới cả triều đều cảm thấy Lý Hoằng Tín không còn là mối đe dọa nữa.
Thậm chí, sau khi sự kiện ở trại Hắc Nham xảy ra, hướng gió trên triều đều là trại Hắc Nham được sủng ái cho nên kiêu căng, chẳng có ai nói chuyện này có liên quan với Lý Hoằng Tín.
Tề Ninh cau mày nói:
-Cho nên, có thể thấy được việc tiêu bạc của Lý Hoằng Tín trong kinh thành mấy năm nay đã có hiệu quả.
-Ngươi biết tại sao trẫm lại phái ngươi đi Tây Xuyên không?
Long Thái hỏi Tề Ninh:
-Nguyên do đầu tiên chính là trẫm tin tưởng ngươi nhất, thế nhưng, ngươi biết nguyên do khác là gì không?
Tề Ninh nói:
-Năm xưa Cẩm Y Tề gia và Tây Xuyên Lý gia có thù hận. Hơn nữa, dựa theo những gì ta biết thì năm nào Lý Hoằng Tín cũng tốn một số tiền lớn ở kinh thành, thế nhưng không có một đồng tiền nào tới phủ Cẩm Y Hầu.
Long Thái cười nói:
-Xưa nay Cẩm Y Tề gia luôn giữ mình trong sạch, Tề gia lại có thù oán với Lý gia, cho dù muốn đưa bạc, Lý gia cũng không dám.
Bưng ly, uống trà, y nói tiếp:
-Trong triều có không ít người có thể làm ứng viên trong việc điều tra sự kiện trại Hắc Nham, cả đám ai cũng là người khôn khéo giỏi giang. Thế nhưng, nếu trẫm phái họ đi, sợ rằng khi tới Tây Xuyên, họ không những không điều tra rõ ràng mà còn nhập bọn với Lý Hoằng Tín, hợp lại để lừa gạt trẫm.
Tề Ninh hơi vuốt cằm, thầm nghĩ:
“đây là chuyện đã xảy ra, Thứ sử Tây Xuyên Vi Thư Đồng từng bị Lý Hoằng Tín nắm được một nhược điểm cho nên bị y khống chế. Trong tay Lý Hoằng Tín có bạc, nếu người bình thường tới đó, đứng trước thế công tiền bạc của Lý Hoằng Tín, chưa chắc họ sẽ thật lòng tra án.”
-Hoàng thượng cảm thấy ta đi Tây Xuyên nhất định có thể tra ra một ít đầu mối?
Tề Ninh cười hỏi.
Long Thái lắc đầu nói:
-Thật ra thì trẫm chưa từng nghĩ tới việc ngươi có thể tra ra manh mối. Biểu hiện sau đó của ngươi đã vượt qua suy đoán của trẫm làm trẫm cảm thấy rất vui mừng.
-Hoàng thượng nói vậy là có ý gì?
Tề Ninh kinh ngạc hỏi.
Long Thái nói nhỏ:
-Ngay từ đầu trẫm đã nghi ngờ chuyện này có liên quan với Lý Hoằng Tín. Lý Hoằng Tín đã ăn sâu bén rễ ở Tây Xuyên. Trong chuyện điều tra trại Hắc Nham, muốn quang minh chính đại thăm dò được điều gì đó đúng là chuyện không dễ dàng gì. Cho nên trẫm tiến quân hai đường, một đường là điều tra công khai, đường này dùng để đánh lừa, đường còn lại trẫm phái người âm thầm điều tra.
Tề Ninh hơi rùng mình một cái, Long Thái từ từ nói:
-Chỉ có Cẩm Y Tề gia tới Tây Xuyên, Lý Hoằng Tín mới không dám xem thường, nhất định y sẽ tập trung mọi sự chú ý về ngươi.
Thù hận của Tề gia và Lý gia rất sâu, người của Tề gia tới Tây Xuyên nhất định sẽ dốc hết sức để tìm cho ra sơ hở của Lý gia, cho nên y cũng phải dốc toàn lực ứng phó ngươi!
Lúc này Tề Ninh đã hiểu ra, cho nên hắn cười khổ nói:
-Hoàng thượng bảo ta tới Tây Xuyên thật ra chỉ một ngụy trang, mục đích là để Lý Hoằng Tín tập trung sự chú ý về phía ta. Hoàng thượng phái người khác âm thầm tới, họ mới thật sự là người đi điều tra sự kiện trại Hắc Nham.
Long Thái đặt tay lên vai Tề Ninh, y nói:
-Ngươi không nên trách trẫm.
Trẫm cũng không muốn gạt ngươi, thế nhưng, nếu trẫm nói chuyện này cho ngươi biết, biểu hiện của ngươi ở Tây Xuyên sẽ không được tự nhiên. Chuyện ở Tây Xuyên rất quan trọng, trẫm không thể không cẩn thận.
Mỉm cười, y nói:
-Thế nhưng biểu hiện của ngươi ở Tây Xuyên còn tốt hơn những gì trẫm nghĩ, nếu như không nhờ ngươi, sợ rằng lần này trẫm đã tính sai.
-Tính sai?
-Trẫm vẫn luôn nghĩ Lý Hoằng Tín chính là người giở trò ở phía sau. Thế nhưng sự việc khuếch trương ra đã chứng minh Lý Hoằng Tín không phải là kẻ đứng phía sau màn thật sự, nhiều lắm y cũng chỉ là một con cờ mà thôi.
Long Thái nói nghiêm nghị:
-Với thế lực lúc đó của y, y không thể thuyết phục người Miêu làm phản được. Hơn nữa, cũng sẽ không có người miêu nào nương nhờ y, nghe lệnh y.
Tề Ninh cau mày nói:
-Chắc là hoàng thượng đã sớm biết chuyện Thương Khê Đại Miêu Vương bị hại.
Long Thái vuốt càm nói:
-Con trai thứ của Đại Miêu Vương là Lãng Sát Đô Lỗ hại chết Đại Miêu Vương, thiết kế gài bẫy hãm hại Đan Đô Cốt, thiếu chút nữa đã đoạt được cái ghế Đại Miêu Vương. Lãng Sát Đô Lỗ dám lớn gan gài bẫy như thế chắc chắn phía sau y có chỗ dựa, mà người đó chắc chắn không phải là Lý Hoằng Tín. Lãng Sát Đô Lỗ sẽ không nghe sự chỉ huy y.
Tề Ninh nghĩ thầm: “Tiểu hoàng đế này đúng là biết rất rõ mọi chuyện, y giấu suy nghĩ sâu hơn của mình rất nhiều.” Long Thái tiếp tục nói:
-Trại Miêu Thương Khê xảy ra chuyện giúp trẫm nhận ra Lý Hoằng Tín không phải là bàn tay đen phía sau. Sau đó, hết thảy mọi chuyện xảy ra trên Thiên Sương Lĩnh giúp trẫm hiểu ra những chuyện xảy ra liên tục ở Tây Xuyên là một cái lưới lớn do người nào đó tạo thành.
Thở dài, y nói:
-Khi đó, trẫm vẫn luôn lo lắng ngươi sẽ gặp chuyện ở Tây Xuyên. Lúc đầu trẫm nghĩ đối thủ của ngươi là Lý Hoàng Tín, thế nhưng mọi chuyện mở rộng ra làm cho trẫm biết đối thủ của ngươi mạnh hơn Lý Hoằng Tín rất nhiều.
Nếu như ngươi không vạch trần Lãng Sát Đô Lỗ ở trại Miêu Thương Khê, một khi y trở thành Đại Miêu Vương, vậy chuyện mà trẫm lo lắng nhất-Miêu gia làm phản sẽ phát sinh!
Tề Ninh thở dài nói:
-Thần thật khâm phục mưu kế của bệ hạ.
Cau mày, hắn hỏi:
-Thế nhưng, tại sao hoàng thượng lại để ý chuyện ở Tây Xuyên tới vậy? Thậm chí hôm nay ngài còn tự mình tới gặp Thu Thiên Dịch để y điều tra chuyện này?
-Từ khi bắt đầu, đây đã là chuyện lớn.
Long Thái nói:
-Mục đích của dịch độc trong kinh thành đó là gài tang vật hãm hại Hắc Liên Giáo. Thế nhưng, trên thực tế cũng không phải hoàn toàn như vậy. Có rất nhiều cách có thể làm cho phủ Thần Hầu ra tay với Hắc Liên Giáo, thế nhưng tại sao đối thủ lại cứ muốn gây chuyện ở kinh thành?
Tề Ninh hơi gật đầu nói:
-Hoàng thượng nói rất đúng. Thật ra thì ta cũng cảm thấy chuyện dịch độc không chỉ đơn giản là để hãm hại Hắc Liên Giáo.
-Ngươi hãy suy nghĩ thử xem, nếu lúc đó dịch độc không được khống chế kịp thời, hậu quả sẽ ra sao?
Long Thái nói lạnh lùng:
-Kinh thành sẽ rơi vào hỗn loạn.
Khi bệnh dịch trở nên nghiêm trọng, sợ rằng ngay cả binh mã cũng không thể khống chế tình thế. Tới lúc đó, thành Kiến Nghiệp sẽ trở thành một tòa thành chết mà trẫm không thể không dời đô. Một khi dời đô, tình hình sẽ đại loạn, tới lúc đó, những kẻ có bụng dạ khó lường sẽ có cơ hội.
Đó chính là hậu quả đáng sợ nhất do dịch độc tạo cho kinh thành.
Trên thực tế, cho dù chúng ta đã khống chế dịch độc, hạn chế nó ở phạm vi nhỏ nhất, thế nhưng vẫn làm cho phủ Thần Hầu có cơ hội phát Thiết Huyết Văn. Tề Ninh, ngươi tự suy nghĩ một chút xem đối thủ đã được gì? mặc kệ dịch độc có thể lan tràn hay không, bọn chúng cũng đã có được kết quả mà chúng muốn. Không chỉ là phủ Thần Hầu, ngay cả triều đình cũng bị bọn chúng đùa giỡn trong lòng bàn tay!
Ánh mắt của tiểu hoàng đế như đao, y nói:
-Muốn mưu đồ một bố cục lớn tới vậy, đối thủ của chúng ta có thể là hạng người bình thường được sao? Trẫm nghi ngờ tấm lưới này do một thế lực cực lớn tạo ra, thậm chí, người của thế lực này có cả triều thần nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận