Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1113: Xác chết nữ trong rừng


Vẻ mặt ngưng trọng, Tề Ninh thấp giọng nói:
- Nàng có nghe thấy tiếng gì không?
- Tiếng ư?
Tây Môn Chiến Anh ngơ ngác:
- Tiếng gì?
Tề Ninh nói:
- Hình như có người kêu lên thảm thiết, hơn nữa…dường như là nữ nhân.
- Kêu thảm thiết?
Tây Môn Chiến Anh biến sắc:
- Chàng nghe có tiếng kêu thảm thiết, ta…ta không nghe, là từ đâu vọng lại?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Tiếng kêu vừa phát ra đã tắt, ta cũng không biết có phải mình nghe lầm hay không. Tuy nhiên nếu như thực sự có tiếng kêu thảm, nhất định là ở trong phủ này, đêm hôm khuya khoắt, là ai…?
Hắn hơi dăm chiêu, chợt nhận thấy vẻ mặt căng thẳng của Tây Môn Chiến Anh, liền ôm nàng vào lòng, cười nói:
- Không sao đâu, có lẽ ta nghe lầm rồi, nàng ngủ trước đi, ta ra ngoài xem một chút, xem thử rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.
Tây Môn Chiến Anh liền nắm cánh tay Tề Ninh, nhẹ giọng nói:
- Ta và chàng cùng đi.
Nàng vừa biết mùi ân ái, chính là lúc tình ý nồng nàn, tuy miệng không nói ra, nhưng trong lòng không muốn xa Tề Ninh, dù chỉ trong chốc lát.
Tề Ninh thấy dáng vẻ đáng yêu của nàng, liền mỉm cười gật đầu. Hai người mặc xong quần áo, rồi ra cửa. Lúc này trời cũng sắp sáng, trời còn hơi tối, mang máng nghe ngoài sân có tiếng động. Tề Ninh ra sân, hắn nghe được tiếng thét kia, thật sự cũng chưa phán đoán được phát sinh từ nơi nào, hắn thấy loáng thoáng cách đó không xa có mấy bóng người, liền trầm giọng hỏi:
- Ai vậy?
Mấy bóng người kia dừng lại, một người trong số đó chạy nhanh tới, đó là Tề Phong.
- Quốc công, ngài…sao ngài thức dậy rồi?
Tề Phong kinh ngạc kêu lên.
Tề Ninh nói:
- Các ngươi làm cái gì vậy?
- Vừa rồi có người nói nghe có tiếng kêu, cũng không biết là từ đâu truyền tới, cũng không biết có phải là nghe lầm hay không.
Tề Phong nói:
- Đoàn lão đại phân phó thuộc hạ chia nhau trông coi trong phủ, cũng không để người khác thừa cơ xông vào.
Trước đó Tề Ninh vẫn còn nghi ngờ không biết mình có nghe lầm hay không, lúc này nghe Tề Ngọc nói như vậy, xác định mình hoàn toàn không nghe lầm, lập tức hỏi:
- Là ai nghe?
- Có hai ba người nghe được, nếu là một người nghe thì có thể là nghe lầm, nhưng có tới mấy người nghe được, có lẽ phải tìm kiếm kỹ càng mới được.
Tề Phong nói:
- Quốc công, phu nhân, hai người về nghỉ ngơi trước đi, việc này giao cho chúng ta là được, nếu phát hiện được điều gì, chúng ta sẽ tới bẩm báo.
Tề Ninh cảm thấy kỳ lạ, nhưng đêm nay là đêm tân hôn, cũng không tiện dẫn vợ đi tìm kiếm khắp nơi, hơn nữa việc này giao cho Tề Phong và hộ vệ trong phủ là đủ, hắn gật đầu nói:
- Vậy các ngươi cẩn thận, lúc tìm kiếm, cũng phải kỹ lưỡng một chút.
Quay sang Tây Môn Chiến Anh, Tề Ninh nói:
- Chúng ta về phòng trước đi.
Tây Môn Chiến Anh gật đầu, nàng còn chưa kịp xoay người lại, đã nghe có người kêu to:
- Ở đây rồi!
Tinh thần Tề Ninh căng thẳng, Tề Phong cũng hơi biến sắc, trầm giọng nói:
- Qua bên đó xem một chút.
Rồi hắn theo tiếng kêu mà chạy đi. Mấy tên hộ vệ lập tức theo sau, Tề Ninh cũng không do dự, cũng chạy về phía đó.
Rất nhanh, mọi người chạy tới bên ngoài một khu rừng nhỏ, đã thấy trong rừng có đốt đuốc, mấy ngọn đuốc đang cháy sáng. Tề Ninh đứng ở bìa rừng, còn chưa tiến vào, trong rừng đã có người đi ra, chắp tay thi lễ với Tề Ninh, nói:
- Quốc công, có thích khách!
- Thích khách?
Tề Ninh lập tức dắt tay Tây Môn Chiến Anh, thầm nghĩ chẳng lẽ nhân đêm tân hôn, kẻ thù của mình tìm tới cửa? Bất luận là trong triều đình hay là trên giang hồ, đương nhiên Tề Ninh cũng không thiếu kẻ thù, nhưng nếu có người dám lẻn vào phủ quốc công, thì thật sự là quá to gan.
- Quốc công, trong rừng có một thi thể, là tỳ nữ trong phủ chúng ta.
Trong rừng lại có một người đi tới báo cáo, đó là Triệu Vô Thương, vẻ mặt y lạnh lùng nghiêm nghị.
Lần này Triệu Vô Thương và Đoàn Thương Hải quay về kinh tham dự hôn lễ của Tề Ninh, sau khi tiệc cưới kết thúc, hai người cũng không trở về doanh, mà ở lại trong phủ. Trong phủ xuất hiện động tĩnh, Đoàn Thương Hải phái mấy người tìm kiếm trong phủ, Triệu Vô Thương chính là người đầu tiên phát hiện tình huống.
Tề Ninh nhíu mày, đang định tiến vào rừng, chợt nghĩ tới Tây Môn Chiến Anh, đêm nay là đêm tân hôn, mình không nên cho nàng nhìn thấy cảnh máu me này nọ, bèn xoay người lại. Tuy nhiên hắn còn chưa kịp nói, Tây Môn Chiến Anh đã phản ứng rất dứt khoát, lập tức tiến vào khu rừng. Tề Ninh ngẩn ra, liền cười khổ, Tây Môn Chiến Anh vốn xuất thân từ Thần Hầu phủ, cũng thường xuyên tham dự một số vụ án trên giang hồ, nghe nói trong rừng có thi thể, nàng không chút do dự, liền đi vào.
Triệu Vô Thương cầm đuốc, dẫn Tề Ninh vào rừng, chỉ thấy trong rừng, đã có sáu, bảy người đứng thành vòng tròn. Nghe tiếng bước chân, mọi người quay đầu lại, nhìn thấy Tề Ninh, lập tức tránh ra một khe hở.
Tề Ninh bước tới, đã thấy Tây Môn Chiến Anh đang ngồi xổm bên cạnh một thi thể. Thi thể mặc váy, rõ ràng là một tỳ nữ. Tề Ninh lại gần, nhìn mặt tỳ nữ kia, chợt biến sắc:
- Là…là Tố Lan!
Hắn nhìn thấy rõ ràng, thi thể nằm trên mặt đất, chính là tỳ nữ Tố Lan, người luôn chăm sóc cho đại hán xấu xí áo cừu đen.
Tề Ninh cả kinh, đêm nay khi trở về phòng, hắn còn nói chuyện với Tố Lan và có ấn tượng rất tốt đối với cô nương này. Mấy canh giờ trước, nàng còn sống sờ sờ, bây giờ đã trở thành một cái xác không hồn.
Tề Ninh khiếp sợ, trong lòng trần ngập sự phẫn nộ chưa từng có.
- Tướng công, nàng…!
Tây Môn Chiến Anh kiểm tra thi thể một chút, rồi ngẩng lên nhìn Tề Ninh, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập hoảng sợ.
Tề Ninh ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, đưa mắt nhìn vào cổ họng của Tố Lan, cái cổ vốn thon dài và trắng nõn, bây giờ đẫm máu, ở cổ họng của nàng, có một vết rách sâu do bị cắn, máu tươi vẫn còn chảy ra từ miệng vết thương.
Ánh mắt Tề Ninh sắc bén như dao, hắn gằn từng tiếng:
- Thanh Đồng tướng quân!
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh, đêm đó Tây Môn Chiến Anh cùng Nghiêm Lăng Hiện đang truy tìm tung tích Thanh Đồng tướng quân. Thời gian đó, kinh thành phát sinh mấy án mạng kinh khủng, tất cả nạn nhân đều bị hút cạn máu mà chết, biến thành một cái xác khô, mà kẻ gây nên, chính là Thanh Đồng tướng quân.
Thần Hầu phủ vẫn luôn truy tìm tung tích của Thanh Đồng tướng quân, nhưng từ lần đó, dường như Thanh Đồng tướng quân như tan biến thanh mây khói, không gây án nữa, kinh thành cũng không xuất hiện thi thể bị hút máu nữa.
Tề Ninh đã từng phân tích nét đặc trưng của Thanh Đồng tướng quân, đồng thời nói với Thần Hầu phủ, dù sao việc đó cũng không phải do hắn quản lý, hơn nữa lúc đó hắn còn bận việc khác, không có thời gian và công sức truy xét vụ án Thanh Đồng tướng quân. Từ đó, Thanh Đồng tướng quân cũng không gây án nữa, Tề Ninh cũng không hỏi Thần Hầu phủ về kết quả điều tra của vụ án. Thế nhưng thật không ngờ, sau một thời gian mai danh ẩn tích, Thanh Đồng tướng quân lại xuất hiện, hơn nữa địa điểm y xuất hiện gây án, lại là phủ Hộ Quốc công.
Vụ án Thanh Đồng tướng quân, là một vụ án bí mật, đương nhiên là sẽ không công khai ra bên ngoài, tất cả đều do Thần Hầu phủ âm thầm điều tra, bởi vậy những người khác có mặt ở đây, đều không rõ “Thanh Đồng tướng quân” là ai.
- Là hắn!
Tây Môn Chiến Anh khẳng định:
- Vết thương trên người thi thể, giống hệt vết thương trên những thi thể của những vụ án trước đây!
Triệu Vô Thương cũng ngồi xổm xuống, thấp giọng nói:
- Quốc công, vết thương này rất kỳ lạ, thoạt nhìn giống như…giống như là bị răng dã thú sắc bén cắn xé, tuy nhiên nhìn vào dấu răng, lại không giống răng dã thú, rõ ràng là răng người, hơn nữa trong phủ cũng không có dã thú hung dữ.
Tề Phong hoảng sợ nói:
- Là bị người cắt rách cổ họng, đây…đây là ai, sao…sao lại độc ác như vậy?
- Nhất định là có dấu vết để lại.
Tây Môn Chiến Anh ngẩng đầu lên, nói:
- Thanh Đồng tướng quân gây án, xưa nay đều là hút hết máu trong người nạn nhân, biến họ thành một cái xác khô, nhưng…mặc dù cổ của cô nương này bị cắn rách, nhưng lượng máu mất đi lại không nhiều lắm. Nếu như ta đoán không lầm, cũng không phải là hung thủ không muốn hút máu, mà là các hộ vệ trong phủ hành động cấp tốc, hung thủ không đủ thời gian, cho nên phải vội vàng chạy trốn.
Nàng đứng lên, kiểm tra xung quanh thi thể, bỗng đi ra vài bước, ngồi xổm xuống, lạnh lùng nói:
- Mang đuốc tới!
Triệu Vô Thương vội vàng cầm đuốc đưa lại gần. Tây Môn Chiến Anh nhận lấy cây đuốc, soi lên mặt đất. Tề Ninh cũng lại gần, thấp giọng hỏi:
- Chiến Anh, phát hiện cái gì vậy?
- Nơi này có dấu chân.
Tây Môn Chiến Anh khom người xuống, cầm đuốc soi, thấp giọng nói:
- Tướng công, chàng xem này, nơi này có nhiều dấu chân, hộ vệ trong phủ đều mang ủng, còn chỗ này rõ ràng là dấu giày vải để lại, đương nhiên không phải là bọn họ.
Tề Ninh thầm nghĩ, dù sao Tây Môn Chiến Anh cũng được huấn luyện bởi Thần Hầu phủ, sức quan sát rất tốt, hắn gật đầu nói:
- Đây là vết chân Thanh Đồng tướng quân để lại.
Tề Phong rút đao ra khỏi vỏ, nói:
- Quốc công, chúng ta lần theo vết chân có thể đuổi bắt thích khách. Mấy người các ngươi, đi theo ta!
Tề Ninh cũng đã trầm giọng nói:
- Tề Phong, ngươi dẫn người lập tức tới chỗ Tam phu nhân, chúng ta không thể xác định thích khách đã rời khỏi chưa, cho nên nhất định phải bảo vệ chu toàn cho Tam phu nhân. Ngoài ra, tạm thời không nên kích động Tam phu nhân, bảo vệ xung quanh viện của phu nhân là được rồi.
Tề Phong vội đáp:
- Dạ!
Rồi dẫn theo vài người vội vã rời đi.
- Lão Triệu, ngươi đi tìm đại hán xấu xí, xem hắn đang ở đâu.
Tề Ninh căn dặn:
- Nếu tìm được hắn, không nên kinh động.
Triệu Vô Thương chắp tay đáp ứng, rồi nhanh chóng lui đi.
Lúc này Tây Môn Chiến Anh cầm đuốc đi ra một đoạn ngắn, đột nhiên dừng lại, nàng xoay người lại, nói:
- Tướng công, hung thủ…hình như hung thủ bị thương!
- Bị thương?
Tề Ninh ngẩn ra, bước tới hỏi:
- Vì sao nàng phán đoán như vậy?
- Chàng xem dấu chân của hắn kìa, không ngay ngắn mà có vẻ nghiêng ngả.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Ta không dám khẳng định là nhất định hắn bị thương, nhưng nếu một người bị thương, lúc chạy trốn, chân sẽ yếu và không ổn định, bước chân loạng choạng…Đương nhiên, cũng có thể là hung thủ uống say rồi.
Tề Ninh thầm rùng mình, nhíu mày nói:
- Uống say?
Hắn chợt nhớ tới, trước kia hắn nói chuyện với Tây Môn Vô Ngân về Thanh Đồng tướng quân, hắn từng phán đoán, hung thủ rất cxte là người trong quan trường, thậm chí rất có thể là một võ tướng, mà tối nay, có không ít văn thần, võ tướng trong triều tới đây, rất nhiều người đều say mèm mà về. Chẳng lẽ Thanh Đồng tướng quân là một trong số khách mời đêm nay?
Nghỉ tới đây, Tề Ninh lạnh sống lưng, nếu như đúng là như vậy, thì rất có thể Thanh Đồng tướng quân từng tiếp xúc với mình, nhưng đối phương che giấu thân phận, mình không phát hiện được.
Lúc này lại nghe có tiếng bước chân vọng tới, Tề Ninh quay đâu nhìn lại, thấy Đoàn Thương Hải đã dẫn theo vài người đi tới. Lúc nãy Đoàn Thương Hải dẫn người tìm kiếm ở chỗ khác, sau đó nghe động tĩnh bên này, mới vội vã chạy tới. Khu rừng nhỏ này ở gần Đông viện, cho nên Tề Ninh chạy tới đây sớm hơn Đoàn Thương Hải.
Thấy thi thể trên mặt đất, khuôn mặt Đoàn Thương Hải lộ vẻ kinh sợ, nắm tay thành quyền, nhưng thấy Tề Ninh bình yên vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm. Đoàn Thương Hải bước tới, thấp giọng nói:
- Quốc công, hẳn là thích khách muốn tấn công ngài mà đến!


Tề Ninh “Hả” một tiếng, Đoàn Thương Hải nói:
- Khu rừng nhỏ cách sân viện của quốc công không xa, nếu như thuộc hạ không đoán sai, đêm nay hung thủ muốn ám sát quốc công, nhưng không hiểu sao lại đột nhiên giết người ở chỗ này.
Vẻ mặt Tề Ninh ngưng trọng, trong câu nói của Đoàn Thương Hải có một điểm rất quan trọng, Thanh Đồng tướng quân gây án bên ngoài viện của mình, xem ra đúng là nhằm vào mình. Nhưng điều kinh khủng nhất là, tuy phủ Hộ Quốc công không đến mức cung điện trùng điệp, nhưng cũng rất rộng lớn, các viện lớn nhỏ cũng không ít, vậy mà đối phương biết rõ chỗ ở của mình.
Trong thiên hạ, đương nhiên không phải ai cũng có thể tiến vào phủ Hộ Quốc công, đối phương có thể biết bố trí trong phủ, đương nhiên là đã tốn nhiều thời gian và công sức.
Nhưng hiện giờ, quanh quẩn trong đầu Tề Ninh vẫn là hai vấn đề trọng yếu.
Thứ nhất, nếu như Thanh Đồng tướng quân thật sự muốn tới ám sát hắn, vì sao lại đả thảo kinh xà, dọc đường lại giết chết Tố Lan? Tố Lan chỉ là một tỳ nữ trong phủ, đị vị thấp, Thanh Đồng tướng quân giết nàng với mục đích gì?
Thứ nhì, nếu như Thanh Đồng tướng quân muốn giết người lập uy, vì sao lại tìm tới Tố Lan? Cả phủ có tới gần hai trăm người, vì sao hung thủ lại chọn giết một tỳ nữ có địa vị thấp kém?
Trong lúc hắn trầm tư suy nghĩ, Tây Môn Chiến Anh đi tới, khẽ nói:
- Khi tới bìa rừng, dấu chân biến mất.
- Biến mất?
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Lúc ở trong rừng, dấu chân rất hỗn loạn, nhưng ra khỏi rừng, dấu chân không còn. Nếu ta đoán không lầm, khinh công của hắn nhất định rất cao, đi không để lại vết tích.
Đoàn Thương Hải nói:
- Quốc công, có cần phái người lập tức tới Thần Hầu phủ, bảo họ điều tra chuyện này?
Tề Ninh nói:
- Phu nhân là người của Thần Hầu phủ, chẳng phải hiện giờ nàng ấy đang điều tra sao?
Đoàn Thương Hải ngẩn người, hơi xấu hổ. Lúc này, hắn mới nhớ ra, trước kia, khi luận võ ở trong cung, Tây Môn Chiến Anh từng đưa ra điều kiện, cho dù lập gia đình, nàng cũng vẫn muốn phục vụ ở Thần Hầu phủ, Đoàn Thương Hải quên bẵng, Tề Ninh nói, y mới nhớ.
Tây Môn Chiến Anh cau đôi mày thanh tú, nhẹ giọng nói:
- Tướng công, gần đây chàng và Thanh Đồng tướng quân có tiếp xúc không?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Từ đêm mà lần đầu tiên ta gặp nàng, cũng gặp hắn, sau đó ta chưa bao giờ gặp lại hắn, ngay cả tin tức của hắn, ta cũng không nghe nói.
- Như vậy thật kỳ lạ.
Tây Môn Chiến Anh nghi hoặc nói:
- Vì sao hắn muốn ám sát chàng?
Tề Ninh nói:
- Hắn lẻn vào trong phủ, đương nhiên là nhằm vào ta.
Ngừng lại một chút, trên mặt hắn lộ vẻ nghi hoặc:
- Tuy nhiên nếu nhằm vào ta, vì sao phải giết chết Tố Lan?
- Hay là hắn bị Tố Lan phát hiện?
Đoàn Thương Hải nói:
- Hung thủ kia bị Tố Lan nhìn thấy, cho nên phải giết người diệt khẩu.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Không đúng, nếu hung thủ có thể lẻn vào trong phủ, chứng tỏ thân thủ của hắn không tầm thường, cho dù đụng phải Tố Lan, hắn cũng có thể dễ dàng né tránh, tuyệt đối không để Tố Lan phát hiện.
Hắn nhìn vào mắt Đoàn Thương Hải, nói:
- Tố Lan chỉ là một tỳ nữ bình thường, cho dù là ngươi, muốn né tránh tầm mắt của nàng, cũng không phải là chuyện khó khăn lắm.
Đoàn Thương Hải khẽ gật đầu, nhíu mày nói:
- Vậy thì có thể nói, hung thủ có ý định giết Tố Lan, thế nhưng…Tố Lan luôn ở trong phủ, rất ít tiếp xúc với người ngoài, càng không thể kết thành hận thù với cao thủ như thế, vì sao hung thủ muốn giết Tố Lan?
- Chiến Anh, nàng nghĩ là do nguyên nhân gì?
Tề Ninh nhìn về phía Tây Môn Chiến Anh, hỏi.
Trước đó hai người trải qua mấy lần giao hoan trong động phòng hoa chúc, khi đó Tây Môn Chiến Anh vô cùng kiều diễm và phóng túng, nhưng lúc này, liên quan tới vụ trọng án, sắc đỏ trên khuôn mặt nàng đã biến mất, dáng vẻ trở nên già giặn, sắc sảo. Suy nghĩ một chút, nàng lại nói:
- Không phải hung thủ muốn giết Tố Lan, mà là…muốn hút máu!
- Hút máu?
Đoàn Thương Hải hơi giật mình.
Thật ra trước kia kinh thành xảy ra vụ án hút máu, Đoàn Thương Hải cũng có nghe nói một chút, nhưng tình hình cụ thể như thế nào, thì y hoàn toàn không biết.
- Tướng công, tiếng thét chói tai mà chàng nghe được, đương nhiên là phát sinh lúc Tố Lan bị tấn công.
Đôi mắt trong suốt của Tây Môn Chiến Anh sáng lấp lánh:
- Ta vừa dự đoán hung thủ bị thương, là có lý do. Tố Lan chỉ là một tỳ nữ bình thường, theo lẽ thường, nếu như hung thủ đánh lén Tố Lan, nhất định có thể giải quyết rất gọn gàng, tuyệt đối không đến mức để Tố Lan kêu lên, khiến cho mọi người chú ý.
Tề Ninh nói:
- Đúng vậy, ta cũng thấy lạ ở điểm này.
- Nếu đã để cho Tố Lan có cơ hội kêu lên, cho thấy lúc đó quả thật tình trạng của hung thủ không ổn lắm.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Sau khi khống chế Tố Lan, hắn cắn vào cổ họng của nàng, định hút máu, nhưng hộ vệ trong phủ phản ứng quá nhanh, hắn không có nhiều thời gian, đành phải vội vội vàng vàng hút chút máu rồi liền chạy đi.
Đôi mắt đẹp hơi xoay chuyển, Tây Môn Chiến Anh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Hắn giết Tố Lan để hút máu, nhưng cho dù có ngu xuẩn cỡ nào, cũng không ai chạy tới phủ quốc công để giết người hút máu, bởi vậy ta mới đoán, hẳn là chân tướng chỉ có một.
- Nàng nói xem?
- Hung thủ đúng là muốn lẻn vào phủ gây hại cho chàng, thế nhưng…không biết vì nguyên do gì đó, nhất định thân thể hắn xảy ra sự cố, hơn nữa không thể không hút máu người, cho nên đành phải đi tìm người để hút máu, mà đúng lúc đó, Tô Lan lại đi tới, cho nên…
Tây Môn Chiến Anh khẽ thở dài:
- Cho nên Tố Lan bị hắn giết.
Đoàn Thương Hải liền nói:
- Phu nhân nói rất đúng, vậy thì chuyện này đã giải thích được rõ ràng rồi.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Đây hẳn là sự việc đã xảy ra trên thực tế rồi, cũng không phải hắn định giết Tố Lan, mà là tình thế bức bách, lại gặp được Tố Lan…!
Dừng lại một chút, hắn quay sang Đoàn Thương Hải, nói tiếp:
- Ngươi lập tức phái người đi điều tra hành tung tối nay của Tố Lan, cũng kiểm tra cả phòng của nàng một chút.
Cuối cùng, hắn bổ sung một câu:
- Căn dặn tất cả mọi người, ai biết việc này phải thủ khẩu như bình, không được nói ra ngoài, kẻo mọi người hoảng sợ. Mặt khác, tìm người bố trí ổn thỏa cho di thể của Tố Lan.
Đoàn Thương Hải chắp tay vâng dạ, Tề Ninh nắm tay Tây Môn Chiến Anh rời khỏi khu rừng, nghĩ tới Tố Lan là một người vô tội, lại chết trẻ như vậy, hắn cảm thấy trong lòng nặng nề.
Tây Môn Chiến Anh thấy vậy, dịu dàng nói:
- Tướng công, chuyện đã xảy ra như vậy, chúng ta chỉ cần tìm được Thanh Đồng tướng quân, là có thể báo thù cho Tố Lan.
Tề Ninh gượng cười. Đúng lúc này, Triệu Vô Thương vội vã trở lại, bẩm báo:
- Quốc công, không tìm thấy tung tích của đại hán xấu xí kia.
Tề Ninh ngẩn ra, Triệu Vô Thương giải thích:
- Ta tới gian phòng của đại hán đó, nhưng không thấy hắn đâu, lại tới những nơi thường ngày hắn vẫn đến, nhưng cũng không thấy bóng dáng của hắn.
- Tướng công, đại hán xấu xí…là ai?
Tây Môn Chiến Anh không hiểu, hỏi.
Tề Ninh nói:
- Là một người lang thang ta đưa về, thường ngày hắn khá thân thiết với Tố Lan, lát nữa ta sẽ kể tỉ mỉ với nàng.
Nhíu mày, hắn hỏi Triệu Vô Thương:
- Đã xác định là không tìm được hắn?
- Thuộc hạ phái người tiếp tục tìm kiếm, thường ngày đại hán đó cũng hay chui vào xó xỉnh nào đó, không chừng lúc này cũng trốn đâu đó rồi.
Triệu Vô Thương nói.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Tìm được hắn thì báo một tiếng cho ta biết, mặt khác tạm thời đừng cho đại hán đó biết Tố Lan đã chết. À, Tố Lan có người nhà không?
- Theo thuôc hạ biết, bốn năm trước Tố Lan vào phủ, là nha hoàn được Khâu Nghị mua về theo sự phân phó của Thái phu nhân.
Tuy xưa nay Triệu Vô Thương trầm mặc ít nói, nhưng cũng biết không ít chuyện trong phủ:
- Nghe nói cha mẹ nàng đều đã mất, chỉ có một người anh.
Khâu Nghị là tổng quản đời trước của Cẩm Y Tề gia, đã bị Tề Ninh đuổi ra ngoài từ lâu.
- Nói với người trong phủ, Tố Lan muốn đi tìm anh của nàng.
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Đại hán xấu xí rất có cảm tình và rất nương dựa vào Tố Lan, nếu như hắn biết Tố Lan bị giết, e rằng…!
Hắn bỏ lửng câu nói.
Đại hán xấu xí mất trí, không hiểu chuyện đời, tuy tướng mạo dữ tợn, nhưng rất chân chất hồn nhiên, một người như vậy, càng khó chấp nhận việc Tố Lan bị hại.
Hai vợ chồng Tề Ninh trở về phòng, tâm trạng đều rất nặng nề.
Đêm tân hôn, Thanh Đồng tướng quân lại lẻn vào phủ giết chết Tố Lan, chuyện này đương nhiên khiến Tề Ninh rất đau buồn và phẫn nộ, Tây Môn Chiến Anh cũng nghĩ tên Thanh Đồng tướng quân tìm tới cửa là muons hại Tề Ninh, tuy nàng biết võ công của Tề Ninh rất cao, nhưng nàng vẫn lo lắng cho phu quân của mình.
Nến đỏ trong động phòng đã cháy hơn phân nửa, chỉ còn lại một đoạn ngắn, mà lúc này đã qua giờ Sửu, trời đã sắp sáng.
Nếu không xảy ra việc Thanh Đồng tướng quân, lúc này tất nhiên hắn còn đang triền miên quấn quýt với Tây Môn Chiến Anh, nhưng trải qua chuyện vừa rồi, hai người đều không còn tâm trạng đâu mà tiếp tục lên đỉnh Vu Sơn.
Tây Môn Chiến Anh rót cho Tề Ninh một chén trà, an ủi:
- Tướng công, chàng đừng lo lắng, sáng mai, chúng ta đi tìm Nhị sư huynh, nhờ mấy người bọn Nhị sư huynh điều tra việc này. Lúc này Thanh Đông tướng quân đã tái xuất hiện, nếu mấy người Nhị sư huynh toàn lực lùng bắt, nhất định có thể tìm được manh mối, tên Thanh Đông tướng quân nhất định sẽ bị chúng ta bắt được.
Tề Ninh gượng cười, nắm tay Tây Môn Chiến Anh, khẽ hỏi:
- Chiến Anh, nàng nói Thanh Đồng tướng quân đã mấy lần hút máu người, vì sao hắn phải làm như vậy?
Tây Môn Chiến Anh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Tướng công, ta nghe nói trên giang hồ có một số môn võ công tàn độc, lúc tu luyện môn võ này, phải đả thương, lấy mạng người khác. Có thể tên Thanh Đồng tướng quân kia luyện một môn võ công tà đạo nào đó, phải có máu người thì mới có thể luyện được?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Nếu như không có chuyện tối nay, giải thích của nàng cũng có thể chính xác, nhưng tối nay, rõ ràng Thanh Đồng tướng quân cần có máu người. Nếu hắn muốn luyện công, hoàn toàn không cần phải chạy tới phủ chúng ta giết người hút máu, mà chỉ cần tìm một nơi vắng vẻ, thần không biết, quỷ không hay, giết người lấy máu, sẽ không ai quấy rầy. Nhưng đêm nay hắn giết người, còn chưa kịp hút máu đã phải vội vã đào tẩu, điều này chứng minh hắn cần máu không phải để luyện công.
Tây Môn Chiến Anh khẽ gật đầu, nói:
- Tướng công nói rất đúng, thế nhưng…nếu không phải vì luyện công, thì vì cái gì?
- Vào cái ngày lần đầu tiên ta gặp nàng, ta đã tận mắt nhìn thấy Thanh Đồng tướng quân hút máu người.
Tề Ninh nhíu chặt đôi mày:
- Lúc đó ta nghĩ, đang yên đang lành, vì sao phải hút máu người, thự hiện hành vi đáng sợ như vậy, dù sao cũng phải có một nguyên nhân? Thật ra ta cũng có nghĩ tới môn võ công cần phải hút máu khi luyện tập như nàng vừa nói, ta cảm thấy rất có khả năng đó, nhưng chuyện xảy ra đêm nay, đã phủ định khả năng này.


Động phòng hoa chúc, bảng vàng đề danh, đều là những thời khắc hạnh phúc nhất của đời người, nhưng lúc này, bầu không khí trong động phòng lại có phần nặng nề.
- Tướng công, ý chàng muốn nói, Thanh Đồng tướng quân hút máu là vì…bảo vệ tính mạng?
Khuôn mặt Tây Môn Chiến Anh lộ vẻ kinh ngạc.
Tề Ninh rót hai chén trà, rồi nói:
- Chiến Anh, nàng suy nghĩ một chút, Thanh Đồng tướng quân lẻn vào trong phủ, hơn nữa tiếp cận nơi ở của chúng ta, với mục đích gì? Đoàn Thương Hải nói không sai, đúng là Thanh Đồng tướng quân tới tìm ta, bất kể mục đích của hắn là gì, đây là kế hoạch hắn đã chuẩn bị từ đầu.
Tây Môn Chiến Anh chớp chớp mắt gật đầu.
- Thế nhưng hắn không tiến hành theo kế hoạch, mà lại đột nhiên giết Tố Lan, là vì sao?
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ta nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một khả năng, rất có thể hắn mắc phải một loại bệnh quái dị, hoặc có thể là hắn bị một loại thương tích kỳ lạ, phải hút máu người mới có thể giảm bớt nguy hiểm cho cơ thể.
Nâng chung trà lên, uống một ngụm, hắn tiếp tục nói:
- Sau khi lẻn vào trong phủ, Thanh Đồng tướng quân còn chưa tìm được chỗ ở của ta, thì thân thể đã xảy ra vấn đề, trong tình huống đó, hắn không thể đi tìm ta làm hại, đành phải đi giết người hút máu. Nhưng lúc đó, thân thể hắn đã rất suy yếu, cho nên ra tay không gọn ghẽ, để Tố Lan kịp kêu lên, khiến hộ vệ trong phủ nhanh chóng có phản ứng. Trong lúc vội vã, Thanh Đồng tướng quân chỉ hút được một chút máu, rồi vội vàng chạy trốn.
- Lúc hút máu, thân thể hắn chưa khôi phục được ngay, cho nên bước chân lảo đảo, dể lại dấu chân lộn xộn.
Tây Môn Chiến Anh bổ sung:
- Tuy nhiên, mặc dù chỉ có một ít máu, cũng đủ khiến thân thể hắn nhanh chóng hồi phục, cho nên khi rời khỏi rừng cây, hắn đã có thể thi triển khinh công chạy trốn mà không để lại dấu chân.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Không sai.
Nghĩ tới cảnh tượng đáng sợ khi Thanh Đồng tướng quân hút máu người, Tây Môn Chiến Anh rùng mình ớn lạnh, nắm lấy tay Tề Ninh, lo lắng nói:
- Tướng công, vì sao…vì sao hắn muốn tìm chàng? Hơn nữa lại xuất hiện ngay trong đêm tân hôn của chúng ta?
- Hẳn là hắn nghĩ, đêm này là thời cơ rất tốt để ra tay.
Tề Ninh nói:
- Đêm tân hôn này, ta và các khách mời uống rất nhiều rượu, nhất định hắn nghĩ rằng ta say rượu, sẽ mất đi sự cảnh giác. Hơn nữa, lúc hai chúng ta động phòng, nhất định sẽ lơ là phòng bị, hắn có thể nhân cơ hội xuất thủ. Tuy nhiên Thanh Đồng tướng quân dám tới cửa tìm ta, nhất định thân thủ của hắn rất cao, hơn nữa trước đó nhất định cũng đã vạch kế hoạch kỹ càng, bất luận có thành công hay không, cũng đều có thể bình yên trở ra.
Tây Môn Chiến Anh nhíu đôi đôi mày thanh tú, khẽ cắn môi, nói:
- Ngày mai ta tới Thần Hầu phủ tìm Nhị sư huynh, nhất định phải bảo bọn họ cấp tốc phá án, không thể…không thể để Thanh Đồng tướng quân luôn rình rập ám hại chàng.
Cm nhận được sự quan tâm của Tây Môn Chiến Anh đối với mình, Tề Ninh mỉm cười, đưa tay kéo Tây Môn Chiến Anh lại ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm eo nàng, cười nói:
- Nàng đừng lo lắng, tuy võ công của Thanh Đồng tướng quân rất cao, nhưng tướng công của nàng cũng không phải dễ bắt nạt.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ sắc lạnh, cười nhạt nói tiếp:
- Hơn nữa hành động đêm nay của Thanh Đồng tướng quân đã cung cấp cho chúng ta rất nhiều manh mối, để chúng ta truy tìm hắn.
- Tướng công đã tìm được manh mối?
Tề Ninh nói:
- Người này ở kinh thành, điều này không cần nói, hơn nữa chúng ta đã sớm phân tích rồi, nhất định là hắn làm quan trong triều, thậm chí từng có kinh nghiệm cầm quân, nói cách khác, hắn là một võ tướng của triều đình.
Tây Môn Chiến Anh khẽ gật đầu, Tề Ninh tiếp tục nói:
- Hiện nay, nhất định người này đang mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, hơn nữa võ công rất cao.
Như vậy, đối tượng cần tìm đã được thu hẹp phạm vi, chỉ cần điều tra trong kinh thành, xem có những võ tướng nào mắc phải bệnh lạ, có thể đưa vào danh sách tình nghi.
Tây Môn Chiến Anh nhíu mày nói:
- Võ tướng có quái bệnh?
Đột nhiên, thân thể mềm mại của nàng run lên, Tề Ninh thấy nàng tái mặt, liền nhẹ giọng hỏi:
- Nàng sao vậy?
- Không…không có gì.
Trong mắt Tây Môn Chiến Anh lóe lên một tia hoảng sợ.
Làm sao Tề Ninh không hiểu suy nghĩ của Tây Môn Chiến Anh, hắn dịu dàng nói:
- Ta biết nàng đang nghĩ gì, nàng nghĩ hiện nay nhạc phụ đại nhân cũng mắc quái bệnh, hơn nữa võ công rất cao, bởi vậy nàng lo lắng ta nghi ngờ nhạc phụ đại nhân.
Tây Môn Chiến Anh nhìn vào mắt Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Tướng công, cha ta…cha ta tuyệt đối không thể là Thanh Đồng tướng quân.
- Nha đầu ngốc, sao nàng lại nghĩ như vậy?
Tề Ninh cười nói:
- Nhạc phụ đại nhân đường đường là Thần Hầu, làm sao ta có thể nghi ngờ ông là Thanh Đồng tướng quân được?
Tây Môn Chiến Anh khẽ thở ra một hơi, nói:
- Là…là ta suy nghĩ nhiều rồi.
- Nhạc phụ đại nhân là Thần Hầu của Thần Hầu phủ, nói lời bất kính một chút, nếu như nhạc phụ cần máu người, còn phải đích thân ra tay sao?
Tề Ninh thở dài:
- Bắc Đẩu Thất Tinh hết sức trung thành và tận tâm với Thần Hầu, Thần Hầu sai phái người nào, họ đều có thể cung cấp máu tươi liên tục cho Thần Hầu, cần gì phải lo lắng thiếu máu người?
Hắn hạ giọng nói:
- Nàng là người của Thần Hầu phủ, hẳn nàng biết, cho dù nhạc phụ sai người nào đi làm chuyện đó, họ cũng sẽ không để lộ mảy may.
Khuôn mặt Tây Môn Chiến Anh hơi ngưng trọng, cũng gật đầu nói:
- Tướng công, đây…đây là chỉ hai chúng ta nói với nhau trong phòng, bọn Nhị sư huynh xem mệnh lệnh của cha là cao hơn hết, đôi khi thánh chỉ cũng không bằng lời cha ta nói. Hơn phân nửa trong Bắc Đẩu Thất Tinh, đều do cha dạy bảo và huấn luyện, cha cũng coi bọn họ như con.
Ngừng lại một chút, nàng hạ giọng nói:
- Nếu là cha ta…cha ta thực sự sai bọn họ làm chuyện này, chắc chắn bọn họ cũng đi.
Tề Ninh cười nói:
- Vậy thì đúng rồi, bởi vậy nàng đừng quá lo lắng. Võ tướng ở kinh thành không tới năm trăm, cũng có ba trăm, hơn nữa, võ tướng có quái tật, đương nhiên cũng không để người khác biết.
Hắn trầm tư suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Rất nhiều người thâm tàng bất lộ, có người có võ công rất cao, nhưng không để người khác biết.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Thần Hầu phủ có rất nhiều thông tin chi tiết về các võ tướng, nếu chúng ta đã thu nhỏ phạm vi nghi ngờ, cứ giao cho bọn Nhị sư huynh truy tra là được rồi.
- Được rồi, trời sắp sáng rồi, ngày mai không chừng còn có rất nhiều việc phải làm.
Tề Ninh ôm lấy Tây Môn Chiến Anh:
- Chúng ta có thể chợp mắt một chút, nếu như nàng thức trắng đêm, sẽ không xinh đẹp.
Hắn bế Tây Môn Chiến Anh đặt lên giường.
Tuy hắn nói với vẻ thoải mái, nhưng cũng không thay đổi được tâm trạng của Tây Môn Chiến Anh, trong lòng nàng rất nặng nề.
Sáng sớm hôm sau, phần lớn mọi người trong phủ đều không biết chuyện xảy ra tối hôm qua, Tề Phong dẫn người tới canh gác bên ngoài sân viện của Cố Thanh Hạm một đêm, nhưng không có tình huống gì xảy ra, trước lúc hừng đông bọn hắn liền tản đi, Cố Thanh Hạm cũng không biết.
Đoàn Thương Hải kín đáo xử lý ổn thỏa di thể của Tố Lan, thế nhưng cả đêm cũng không tìm được đại hán xấu xí.
Hôm sau Tề Ninh biết được đại hán xấu xí mất tích, hắn càng thấy khó hiểu, từ lúc đại hán xấu xí được hắn mang về phủ, hầu như không ra khỏi cửa, ngày đêm đều ở trong phủ, thế nhưng khi Tố Lan bị hại, thì y lại biến mất, thực sự là rất kỳ lạ.
Cố Thanh Hạm thức dậy rất sớm, sửa soạn lễ vật lại mặt cho Tây Môn Chiến Anh.
Bởi vì hai nhà rất gần nhau, cho nên hôm sau ngày thành thân lập tức có thể lại mặt, đây cũng là nhằm biểu lộ sự tôn kính đối với Thần Hầu. Tề Ninh và Tây Môn Chiến Anh ăn điểm tâm xong, liền mang theo lễ vật được Cố Thanh Hạm chuẩn bị sẵn, ngồi xe ngựa trở lại Nhàn Nhạc Cư.
Nhàn Nhàn Cư vẫn thanh tĩnh như cũ, sau một đêm, từ thiếu nữ, Tây Môn Chiến Anh trở thành thiếu phụ, dường như trong đêm này, ngay cả khí chất cũng thay đổi, có thể cũng vì nàng búi tóc lên, trông khác trước, cả người nàng toát ra khí tức quyến rũ đặc biệt của một thiếu phụ.
Vừa vào sân, đã thấy khói lượn lờ phía nhà bếp, Tề Ninh sai người mang lễ vật vào nhà, rồi cùng Tây Môn Chiến Anh tới bên ngoài nhà bếp, thấy Tây Môn Vô Ngân mặc một chiếc trường sam nhẹ nhàng, đang bận rộn trong nhà bếp. Nhưng rõ ràng là thường ngày Tây Môn Thần Hầu rất ít vào bếp, trông ông cứ lúng ta lúng túng không biết làm sao, Tây Môn Chiến Anh ở ngoài nhìn thấy rất buồn cười, nàng bước kéo tay áo Thần Hầu, nói:
- Cha, con về rồi!
Lúc này Tây Môn Vô Ngân mới nhìn thấy con gái và con rể tới, liền cười ha hả, nói với Tề Ninh:
- Tới phòng khách ngồi.
Rời nhà bếp, rửa tay, Tây Môn Vô Ngân dẫn Tề Ninh tới phòng khách, Nhàn Nhạc Cư cũng không có người hầu, Tề Ninh bước tới rót trà cho Thần Hầu và mình, lúc này mới hành lễ với Tây Môn Vô Ngân:
- Nhạc phụ!
Tây Môn Vô Ngân cười nói:
- Ngươi biết tính tình của ta, những lễ tiết rườm rà này không cần thiết. Ta còn tưởng hai ngày nữa các ngươi mới đến. Sao lại tới sớm vậy?
Tề Ninh cười nói:
- Chiến Anh lo lắng nhạc phụ ở nhà ăn không đủ no, cho nên muốn về sớm xem thế nào.
- Ha ha ha, con bé này!
Khí sắc của Tây Môn Vô Ngân dường như đã chuyển biến tốt đẹp, nhưng trông không còn tráng kiện như trước kia. Dường như ông ta cũng đã quên chuyện lần trước đuổi Tề Ninh và Đường Nặc ra khỏi nhà. Nâng chung trà lên, nhấp một ngụm, Tây Môn Vô Ngân mỉm cười nói:
- Ngươi cũng biết tính tình của nó, có đôi khi khó tránh khỏi nhõng nhẽo một chút, tuy nhiên nó rất hiền lành, sau này nếu có gì mâu thuẫn, thì nhường nhịn nhau một chút.
- Nhạc phụ yên tâm, tiếu tế sẽ không để Chiến Anh phải chịu thiệt thòi.
Tề Ninh cung kính nói.
Tây Môn Vô Ngân gật đầu, nói:
- Triều đình sắp Bắc Phạt, hoàng thượng nhất định cần ngươi đi làm việc, một khi ý chỉ ban ra, lập tức phải lên đường, mà đã đi thì cũng không biết lúc nào mới có thể trở về, cho nên thời gian này, ngươi quan tâm tới nó một chút.
Tề Ninh gật đầu, rốt cuộc nói:
- Có một việc vốn không nên nói, tuy nhiên…
- Có chuyện gì, ngươi cứ nói, đừng ngại.
Tây Môn Vô Ngân cười nói:
- Ngày hôm nay ở đây, ngươi không phải là Hộ Quốc công, ta cũng không phải là Thần Hầu gì cả, ngươi là con rể ta, ta là nhạc phụ của ngươi, trò chuyện việc nhà, thế thôi.
- Dạ.
Tề Ninh nói:
- Nhạc phụ, tối hôm qua…Thanh Đồng tướng quân lại xuất hiện.
Tây Môn Vô Ngân đang nâng chén uống trà, nghe Tề Ninh nói vậy, động tác liền khựng lại, quay sang nhìn hắn, nhíu mày:
- Thành Đồng tướng quân sao?
Tề Ninh cũng không giấu diếm, liền kể lại chuyện tối hôm qua một lượt. Vẻ mặt ngưng trọng, Tây Môn Vô Ngân đặt chén trà xuống, nói:
- Vì sao Thanh Đồng tướng quân lại tìm tới ngươi? Tối hôm qua hắn giết người hút máu, tất nhiên là sự tình có biến, chứ cũng không phải là có ý định giết người.
Tề Ninh nói:
- Tiểu tế cho rằng, mục tiêu ban đầu của Thanh Đồng tướng quân, quả thật là ta, nhưng sau đó có thể có biến cố gì đó, cho nên hắn mới giết tỳ nữ hút máu, thay đổi kế hoạch ban đầu.
Tây Môn Vô Ngân hơi trầm ngâm, rồi nói:
- Người này hẳn là võ tướng trong triều, hơn nữa võ công rất cao, bằng không cũng không dám lẻn vào phủ đệ của ngươi mà hành sự.
Ngừng lại một chút, ánh mắt sâu xa, Tây Môn Thần Hầu cười lạnh nói:
- Hẳn là hắn đã bị thương!


- Bị thương?
Tây Môn Vô Ngân vuốt râu nói:
- Ngươi có nghe nói tới Nguyên Đấu cung chưa?
Tề Ninh gật đầu nói:
- Dạ, tiểu tế cũng có nghe nói một chút.
- Nguyên Đấu cung là do Thương Hạo Chân Nhân sáng lập, đã từng uy phong một thời, còn uy phong hơn Đại Quang Minh Tự hiện nay.
Tây Môn Vô Ngân thản nhiên cười nói:
- Thương Hạo Chân Nhân chính là kỳ tài võ học trăm năm có một, hắn sáng tạo ra sáu môn thần công, bất cứ môn thần công nào thi triển ra, cũng khiến người ta sợ mất mật.
Ngừng lại một chút, ông ta nói tiếp:
- Trong đó có một môn thần công, gọi là Thu Phong Chưởng.
- Thu Phong Chưởng?
Tây Môn Vô Ngân gật đầu nói:
- Cái tên này nghe có vẻ bình thường, nhưng uy lực của nó kinh người. Theo lão phu biết, hễ bị Thu Phong Chưởng đánh trúng, sẽ giống như gió thu quét qua cây cối, người đó không chết ngay lập tức, nhưng máu trong cơ thể sẽ từ từ khô kiệt, chỉ có cách duy nhất là phải uống máu người thì mới có thể kéo dài mạng sống.
Tề Ninh hoảng sợ nói:
- Lại có…lại có môn võ công ác độc như vậy sao?
- Trước kia, khi Thanh Đồng tướng quân xuất hiện, lão phu cũng đã nghĩ có lẽ người này bị trúng Thu Phong Chưởng, nhưng sáu môn thần công hầu như không còn xuất hiện, các môn thần công còn bảo lưu vô cùng hiếm thấy.
Tây Môn Vô Ngân nghiêm nghị nói:
- Bởi vậy, cuối cùng lão phu cũng không cho rằng Thành Đồng tướng quân trúng Thu Phong Chưởng. Trên giang hồ, có rất nhiều môn võ công tà đạo, vì muốn đi đường tắt mà làm chuyện không có tính người, dùng máu người để tu luyện võ công, điều đó cũng không hiếm thấy.
Tề Ninh nói:
- Ban đầu, nhạc phụ đã nghi ngờ Thanh Đồng tướng quân vì luyện công nên phải hút máu người?
Tây Môn Vô Ngân vuốt râu nói:
- Đúng là như vậy. Bởi vậy lão phu phái Khúc Tiểu Thương ngầm điều tra môn phái nào trên giang hồ còn luyện thứ tà công kia, để bọn hắn tìm hung thủ trong các đại môn phái.
Cười lạnh một tiếng, Thần Hầu nói tiếp:
- Lão phu không biết lý do vì sao đêm qua tên Thanh Đồng tướng quân kia đi tìm ngươi, nhưng hành động cấp bách của hắn, đã lộ rõ mục đích hút máu của hắn. Nếu hắn luyện công thì không cần phải đến phủ của ngươi giết người hút máu, đúng như ngươi nói, chỉ có thể là lúc đó thương thế của hắn phát tác, bất đắc dĩ hắn phải hút máu để giữ mạng.
Tề Ninh nói:
- Quả nhiên nhạc phụ vô cùng cơ trí, đêm qua tiểu tế suy nghĩ hồi lâu, cũng nghĩ như nhạc phụ.
Tây Môn Vô Ngân cười nói:
- Ngươi nói như vậy, là tự khen mình thông minh.
Hơi trầm ngâm, ông ta lại nói:
- Thanh Đồng tướng quân tìm tới phủ của ngươi vào đêm ngươi thành thân, tất nhiên có mục đích của hắn. Hơn nữa, hắn cũng sẽ không bỏ qua đâu, sau này ngươi phải đề phòng cẩn thận, lão phu cũng sẽ mau chóng điều tra được tung tích của tên này, bắt hắn về quy án.
Lúc này Tây Môn Chiến Anh đã bưng thức ăn vào, Tề Ninh vội bước tới phụ giúp, bày rượu và thức ăn ra. Cha vợ và con rể ngồi đối diện, tuy rằng theo lý mà nói, Tây Môn Chiến Anh không nên ngồi cùng bàn, nhưng Tề Ninh không quan tâm những thứ quy củ này, hắn bảo nàng cùng ngồi.
- Nếu rảnh rỗi, các ngươi cũng nên đến Thần Hầu phủ thăm các sư huynh.
Tây Môn Vô Ngân nói:
- Chiến Anh từ nhỏ lớn lên ở Thần Hầu phủ, nơi đó xem như là ngôi nhà thứ hai của nó, lại mặt cũng nên đến đó thăm bọn họ.
Tề Ninh cười nói:
- Nhạc phụ yên tâm, ta đã chuẩn bị xong xuôi, lát nữa sẽ đi.
- Chuyện tối hôm qua, ngươi cũng nhân tiện kể cho Khúc Tiểu Thương nghe một chút.
Tây Môn Vô Ngân căn dặn:
- Chuyện này chung quy cũng phải để hắn đi truy xét.
Đồ ăn của Tây Môn Vô Ngân không sang trọng, chỉ là cơm rau dưa, ăn cơm xong, Tề Ninh và Tây Môn Chiến Anh từ biệt, đi thẳng tới Thần Hầu phủ.
Xưa nay Cố Thanh Hạm làm việc rất chu đáo, ngoại trừ chuẩn bị quà tặng đưa sang phủ của Tây Môn Vô Ngân, nàng cũng chuẩn bị quà tặng cho Thần Hầu phủ, hiển nhiên là biết trước Tề Ninh còn phải tới Thần Hầu phủ.
Hai người ngồi xe tới Thần Hầu phủ, đã có người sớm vào bẩm báo cho Khúc Tiểu Thương, Khúc Tiểu Thương dẫn một đám quan viên ra nghênh tiếp. Tề Ninh sai người mang quà tặng vào trong, phân phát cho các sư huynh đệ Thần Hầu phủ. Khúc Tiểu Thương mời hai người tới phòng khách phía sau ngồi. Mọi người nói chuyện phiếm rất thân thiết, Nghiêm Lăng Hiện cũng ngồi một bên, nhưng hơi gượng gạo.
- À, Khúc sư huynh, vị Dục vương gia kia dạo này thế nào?
Tề Ninh để chén trà xuống, cười nói:
- Nếu thuận tiện, hôm nay ta muốn gặp hắn.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- Vị Dục vương gia này, thật ra rất có nhã hứng, hàng ngày đọc sách viết chữ, còn yêu cầu chúng ta mang tới một cây dao cầm, ăn uống không lo, thực sự là rất tự tại. Quốc công muốn gặp, ta dẫn ngài đi.
- Không cần, không cần.
Tề Ninh nói với Tây Môn Chiến Anh:
- Chiến Anh, chuyện tối hôm qua, nàng hãy kể lại tỉ mỉ cho Khúc sư huynh nghe, để Nghiêm sư huynh đưa ta đi là được rồi.
Khúc Tiểu Thương kinh ngạc nói:
- Chuyện tối hôm qua?
Y thầm nghĩ, tối hôm qua là đêm động phòng hoa chúc của các ngươi, có thể có chuyện gì phải kể tỉ mỉ cho ta biết? Nhưng y vẫn mỉm cười nói:
- Được, lão Thất, ngươi dẫn quốc công đi đi.
Nghiêm Lăng Hiện đáp ứng một tiếng, đứng dậy dẫn Tề Ninh ra cửa, đi một đoạn, xung quanh không có người, Tề Ninh ho khan một tiếng, Nghiêm Lăng Hiện bước chậm lại, đưa mắt nhìn quanh, mới hạ giọng nói:
- Quốc công, ta đã hỏi thăm giúp ngài, bên Quỷ ngục cũng không có lạt ma Thanh Tạng mà ngài nói.
Tề Ninh nhíu mày, Nghiêm Lăng Hiện thấp giọng nói:
- Ta không tiện hỏi Hàn sư huynh, cho nên lén tìm một vị sư đệ trông coi Quỷ ngục, khó khăn lắm mới moi được thông tin từ miệng hắn, gần đây Quỷ ngục có giam vài người, nhưng không có lạt ma trong số đó, xem ra Thần Hầu phủ cũng không bắt lạt ma kia.
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt Nghiêm Lăng Hiện, không giận mà khuôn mặt vẫn toát ra vẻ uy nghiêm:
- Ngươi khẳng định?
- Ta tuyệt đối không dám lừa gạt quốc công.
Vẻ mặt đau khổ, Nghiêm Lăng Hiện nói:
- Tuy nhiên trước đó vài ngày, Hàn sư huynh đích thân ra ngoài một chuyến, hành động hết sức bí mật, rốt cuộc là làm cái gì ta cũng không biết, nhưng vị sư đệ kia nói, đêm đó khi sư huynh trở về, cũng không có dẫn người về.
- Đây là ý gì?
- Thần Hầu phủ làm việc đều rất âm thầm bí mật, bắt ai cũng sẽ không để người khác biết.
Nghiêm Lăng Hiện thấp giọng nói:
- Hàn sư huynh phải đích thân xử lý, cho thấy đối phương rất có địa vị, thông thường một khi Hàn sư huynh ra tay, luôn có thể bắt người trở về, nhưng…ngày đó Hàn sư huynh dẫn theo hai sư đệ đi ra ngoài, khi trở về cũng không bắt người, không biết là hành động thất bại, hay là giấu người ở nơi khác rồi.
Tề Ninh nhíu mày hỏi:
- Thần Hầu phủ hẳn là nơi được canh giữ nghiêm ngặt nhất, ngươi nói giấu ở nơi khác, chẳng lẽ Thần Hầu phủ còn có lao ngục khác bí ẩn hơn?
Nghiêm Lăng Hiện lắc đầu nói:
- Quốc công, ta thật sự không biết. Tuy ta được xếp vào Bắc Đẩu Thất Tinh, nhưng không phải chuyện gì ta cũng biết, mấy vị sư huynh cũng đều quản lý công việc riêng biệt, mà hỏi tới chức trách của sư huynh khác, là điều tối kỵ ở Thần Hầu phủ.
Đối với những lời này của Nghiêm Lăng Hiện, Tề Ninh có phần tin tưởng.
Khi lần đầu tiên hắn gặp Nghiêm Lăng Hiện, Nghiêm Lăng Hiện đang cùng Tây Môn Chiến Anh truy xét vụ án Thanh Đồng tướng quân. Để Tây Môn Chiến Anh tham gia phá vụ án ày, cho thấy lúc đó Thần Hầu phủ cũng không coi vụ án hút máu này là đại án, mà Nghiêm Lăng Hiện được xếp cuối trong Bắc Đẩu Thất Tinh, cũng cho thấy địa vị của y trong Thần Hầu phủ không cao, ít ra thì so với những người khác trong Bắc Đẩu Thất Tinh, y cũng không có tiếng nói cho mấy.
Cũng chính vì vậy, Nghiêm Lăng Hiện thầm buồn phiền, rồi bị Quỷ Diện nhân mua chuộc.
Kết quả điều tra của Nghiêm Lăng Hiện, cũng không làm Tề Ninh quá thất vọng, hắn biết Thần Hầu phủ không giống như nha môn bình thường, chỉ trong một thời gian ngắn, Nghiêm Lăng Hiện thăm dò được tin tức như vậy, có thể nói cũng không dễ dàng gì.
Hàn Thiên Khiếu đích thân xuất thủ, nhưng không bắt người về, Tề Ninh tin rằng, đó cũng không phải là thất bại, mà rất có thể là Hàn Thiên Khiếu cứu Triết Bặc Đan Ba ra, nhưng đưa tới một nơi khác.
Hắn vừa đi vừa suy nghĩ, bất tri bất giác đã tới Cửu Cung trì.
Cửu Cung trì là khu vực trung tâm của Thần Hầu phủ, nơi này được canh giữ hết sức nghiêm ngặt, mà Dục Vương gia bị giam lỏng ở đây.
Tuy không lấy được Hoàn Vũ đồ, nhưng Thần Hầu phủ đối với Dục Vương gia cũng rất khách khí, ngồi nhà nhỏ bên hồ rất lịch sự tao nhã, nếu không bị giam lỏng, nơi này đúng là nơi tĩnh dưỡng rất tốt.
Tề Ninh theo con đường mòn bên hồ đi tới trước nhà, ở đây không khí thoáng đãng, cửa sổ nhà mở rộng. Qua cửa sổ, Tề Ninh nhìn thấy Dục Vương gia đang nằm trên một chiếc ghế trúc, tay cầm một quyển sách.
Tề Ninh thở dài, Dục Vương gia nghe tiếng, liền quay đầu lại, thấy Tề Ninh đứng trước cửa sổ, ông ta mỉm cười, cũng không đứng dậy, chỉ nói:
- Vì sao Hầu gia thở dài?
Ông ta bị giam lỏng trong Thần Hầu phủ, có thể nói là bị ngăn cách, không biết chuyện xảy ra bên ngoài, đương nhiên cũng không biết Tề Ninh được tấn phong công tước.
Tề Ninh đi tới trước cửa, rồi bước vào phòng, nói:
- Vương gia nhàn tình nhã trí, tĩnh dưỡng ở chỗ này, thực sự làm người khác phải ước ao. Thật ra ta cũng muốn nghỉ ngơi một chút, chỉ tiếc là công vụ bận rộn, muốn được như vương gia cũng không được.
Dục Vương gia ngồi dậy, buông cuốn sách xuống, bước tới rót một chén trà, cười nói:
- Hôm nay Hầu gia tới, cũng không có gì ngon để chiêu đãi, chỉ có thể mời một chén trà quê mùa.
Giơ tay lên, ông ta nói:
- Mời ngồi.
Hai người ngồi xuống bên cạnh bàn, Tề Ninh đi thẳng vào vấn đề, nói:
- Ta mang tới cho vương gia một tin tốt, Bắc Đường Phong đã đến Hàm Dương một cách thuận lợi, hơn nữa, Khuất Nguyên Cổ đã triệu tập binh mã, hiện nay mấy vạn đại quan đồn trú ở Đồng Quan. Phía Bắc Hán, Bắc Đường Chiêu và Bắc Đường Hạo tranh chấp quyết liệt, dường như đều đã kiệt sức. Bắc Đường Phong nắm trong tay đội quân Tây Bắc hung hãn, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh vào quan nội.
Hắn mỉm cười, nói tiếp:
- Vương gia nghe tin tức như vậy, có phải rất hài lòng?
Dục Vương gia cười ha hả, đưa tay vuốt râu nói:
- Vì sao Hầu gia nói ta hài lòng?
- Trước đây Vương gia và Bắc Đường Phong muốn tới Hàm Dương, nhưng lúc ở Tương Dương thì bị chúng ta đưa về đây.
Tề Ninh lại cười nói:
- Bằng không hôm nay vương gia đã ở Hàm Dương rồi, một khi Bắc Đường Phong chiếm được Lạc Dương, lên ngôi xưng đế, đương nhiên sẽ không bạc đãi vương gia.
Dục Vương gia than thở:
- Đúng là Cẩm Y hầu vẫn còn ở trong quan trường, cái nhìn không ngoài danh lợi. Bổn vương đã là vương gia của Đại Hán, phú quý tới cực điểm, Bắc Đường Phong thành công hay không, cũng không liên quan tới bổn vương.
Nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, ông ta mỉm cười nói:
- Bắc Đường Phong là cháu trai của bổn vương, Bắc Đường Chiêu và Bắc Đường Hạo cũng là cháu trai của bổn vương, bất luận ai trong số bọn hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, bổn vương chỉ cần ở tại Đại Hán, đều có thể tận hưởng phú quý.
- Dường như lời lẽ của vương gia rất có lý.
Tề Ninh nói:
- Vậy thì, vì sao trước kia vương gia còn theo Bắc Đường Phong tới Hàm Dương?
- Bổn vương đi Hàm Dương?
Dục vương gia mỉm cười nói:
- Không phải hiện giờ bổn vương đang ở quý quốc sao? Hàm Dương cách bổn vương ngàn dặm, bổn vương chưa từng tới Hàm Dương.
Tề Ninh ngẩn ra, Dục Vương gia cười nhẹ, nói:
- Gia quyến của bổn vương đều ở Lạc Dương, nếu như bổn vương thực sự tới Hàm Dương rồi, ở chung một chỗ với Bắc Đường Phong, một khi Bắc Đường Phong và Bắc Đường Hạo đối địch, ngươi nghĩ Bắc Đường Hạo có thể buông tha vợ con của bổn vương sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận