Cẩm Y Xuân Thu

Chương 819: Huyết liệu

Tề Ninh hiểu được tâm tình của Long Thái hiện giờ, khẽ nói:
- Hoàng thượng, ván đã đóng thuyền rồi, cũng không cần nghĩ quá nhiều.
Long Thái nhìn Tề Ninh một chút, lúc này mới buông lỏng nắm tay, cười lạnh nói:
- Người Tư Mã gia đều cuồng vọng như vậy, đều am hiểu đóng kịch.
Gã đứng dậy nói:
- Hôm đó Tư Mã Lam ngã ngựa bị thương, ngay cả trẫm cũng bị hắn giấu diếm. Những năm gần đây, hắn vẫn luôn diễn kịch trước mắt phụ hoàng.
Tề Ninh nói:
- Hôm đó ta cũng kỳ quái, không rõ vì sao ngựa cưỡi của Tư Mã Lam đột nhiên chấn kinh. Với từng ấy tuổi của hắn, coi như muốn ngồi kiệu qua cũng được, nhưng hắn lại lựa chọn cưỡi ngựa mà đi, hóa ra trong lòng còn có mưu mô.
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Tư Mã Lam sớm biết Hoài Nam Vương sắp xếp thích khách, hắn lo lắng màn đêm buông xuống nếu tùy giá tới Hoàng lăng, thích khách đánh lén, coi như Ảnh Háo Tử không thể đắc thủ, hắn cũng không thể vì vậy mà chứng minh thích khách là do Hoài Nam Vương phái ra.
Long Thái gật đầu nói:
- Cho nên lão tặc này rất nhiều xảo trá, nhất định phải phòng bị hắn nhiều hơn.
Vẻ mặt gã nghiêm túc, trầm mặc một lát mới nói:
- Ngươi đi trước đi, sau này trẫm sẽ nói chuyện với ngươi.
Tề Ninh biết hôm nay thể xác và tinh thần của Long Thái đều mệt nỏi, an ủi:
- Hoàng thượng ngàn vạn lần phải bảo trọng long thể.
Hắn khom người lui ra.
Sau khi rời cung, đã qua giờ tý, Tề Ninh cũng không trực tiếp về phủ, đi đường vòng tới nơi gặp mặt cùng Bạch Thánh Hạo. Nhìn thấy Tề Ninh tới trong đêm hôm khuya khoắt, Bạch Thánh Hạo hơi ngạc nhiên. Sau khi đón hắn vào phòng, không chờ Tề Ninh nói chuyện, Bạch Thánh Hạo đã nói:
- Hầu gia, phía Thái tử Đông Tề vẫn không có động tĩnh, hẳn là không có vấn đề gì. Phía Hoàng lăng… !
- Hôi Ô Nha nói không sai, Ảnh Háo Tử đều ngầm tiến vào Hoàng lăng.
Tề Ninh lập tức nói một phen đơn giản chuyện xảy ra ở Hoàng lăng.
Bạch Thánh Hạo giật mình nói:
- Hoài Nam Vương ngã rồi? Như vậy, chẳng phải Tư Mã gia một nhà độc đại sao?
- Trước mắt mà xem, chính là cục diện này.
Tề Ninh không muốn nói chuyện triều chính, hỏi:
- Tình hình của Hôi Ô Nha hiện tại thế nào?
Bạch Thánh Hạo thở dài nói:
- Hơi thở vẫn rất suy yếu, đến giờ Chung Gia vẫn không rõ ràng hắn trúng phải độc gì, chờ biết rõ ràng độc tính, sau đó đi tìm thuốc giải, chỉ sợ không kịp, tám chín phần mười Hôi Ô Nha này… !
Gã lắc đầu.
Mặc dù Hôi Ô Nha xuất thân Ảnh Háo Tử, nhưng lần này lại hết lòng tuân thủ hứa hẹn, liều chết đưa tin tức tới, cũng coi như là một hán tử.
Tề Ninh hơi nhíu mày, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vỗ đầu một cái nói:
- Quả nhiên là cực kỳ hồ đồ, có một chuyện ta thiếu chút nữa quên.
Bạch Thánh Hạo kinh ngạc nói:
- Hầu gia quên cái gì?
Tề Ninh cười nói:
- Trong phủ của ta có một vị thần y, y thuật rất giỏi, vì đề phòng vạn nhất, ta đã từng cầu một ít linh đan diệu dược ở trên người.
Hắn cũng không giải thích nhiều, bước nhanh tới phòng sắp xếp Hôi Ô Nha. Bạch Thánh Hạo đi theo phía sau, khẽ nói:
- Hầu gia, hai ngày này Chung Gia quá mức vất vả, buồn ngủ không chịu nổi, ta để hắn qua bên kia một lát, không ở trong phòng, phải chăng gọi hắn tới hỗ trợ?
Tề Ninh lắc đầu cười nói:
- Không cần, để hắn nghỉ ngơi cho tốt đi.
Hắn đi tới trước cửa phòng, nói:
- Bạch Đà chủ, một mình ta là được.
Bạch Thánh Hạo khôn khéo cỡ nào, lập tức hiểu được nói:
- Vậy ta sẽ chờ ở bên ngoài.
Tề Ninh gật đầu, đẩy cửa vào nhà, xoay tay cài chốt cửa lên. Mặc dù để Bạch Thánh Hạo ngoài cửa khiến người ta cảm thấy có lòng đề phòng, nhưng Tề Ninh cũng hơi bất đắc dĩ.
Hắn vừa đột nhiên nghĩ tới, mình đã hóa huyết thành công dưới sự trợ giúp của Đường Nặc. Đường Nặc từng nói, sau khi dùng U Hàn Châu hóa huyết, mình chẳng những bách độc bất xâm, ngay cả máu của mình cũng có công hiệu giải độc.
Tề Ninh đương nhiên sẽ không hoài nghi Đường Nặc, hắn mới đột nhiên nghĩ tới việc này, cảm thấy vui vẻ.
Tề Ninh làm người ân oán rõ ràng, mặc dù Hôi Ô Nha xuất thân Ảnh Háo Tử, nhưng lần này coi như liều mạng làm việc cho mình. Mặc dù người này làm việc lén lút, nhưng nhân phẩm không quá kém, có cơ hội cứu gã trở về, Tề Ninh cũng không quan tâm cho gã chút máu huyết.
Chẳng qua loại chuyện này Tề Ninh đương nhiên không muốn để quá nhiều người biết.
Mặc dù Bạch Thánh Hạo vẫn luôn cung kính với hắn, lại cung cấp rất nhiều trợ giúp, nhưng bí mật mình bách độc bất xâm càng ít người biết càng tốt.
Đi qua bên giường, sắc mặt Hôi Ô Nha dường như càng tái hơn trước, hơi thở cũng cực kỳ nhỏ bé, nếu không lắng nghe, quả thực cho rằng tên này không còn thở nữa.
Trong lòng Tề Ninh biết chuyện giải độc này càng sớm càng tốt, hắn than nhẹ một tiếng, thấp giọng nói:
- Hôi Ô Nha à Hôi Ô Nha, ngươi gặp được lão tử cũng thực là may mắn, nếu không lần này đi theo đám Ảnh Háo Tử kia làm loạn ở Hoàng lăng, chắc chắn khó giữ được tính mạng. Một giọt máu giải độc này của lão tử, không nghĩ tới lại thành toàn cho ngươi.
Hắn lấy hàn nhận bên người, duỗi một ngón tay ra, không do dự, cắt một vết trên ngón tay, sau đó thu hồi hàn nhận, vươn tay mở miệng Hôi Ô Nha đang khép lại ra, lúc này mới đưa ngón tay tới gần, mặc cho máu tươi nhỏ vào trong miệng Hôi Ô Nha.
Nhỏ tầm mười giọt máu, lúc này Tề Ninh mới thu tay lại, nhìn Hôi Ô Nha, nghĩ thầm mình coi như hết lực rồi, Hôi Ô Nha này có thể khởi tử hồi sinh hay không, phải xem vận mệnh của gã.
Ra tới cửa, Bạch Thánh Hạo tiến đến. Tề Ninh chắp tay sau lưng nói:
- Đã cho hắn uống giải dược, sống hay chết thì xem tạo hóa của hắn.
Nếu hắn sống lại, để hắn tĩnh dưỡng mấy ngày. Nếu hắn muốn đi thì mặc kệ hắn, nếu muốn ở lại, đến lúc đó nói cho ta một tiếng, ta sắp xếp việc hắn phải làm.
Bạch Thánh Hạo nói:
- Hầu gia yên tâm, phía ta sẽ chăm sóc cẩn thận.
Tề Ninh mỉm cười, sau khi từ biệt Bạch Thánh Hạo, lúc này mới trở về phủ. Chờ lúc trở lại phủ Cẩm Y Hầu, đã qua giờ sửu, mặc dù sắc trời còn chưa sáng lên, nhưng cách bình minh đã không xa.
Tề Ninh gọi cửa, là Tề Phong tự mình mở cửa, thấy Tề Ninh, gã vui vẻ nói:
- Hầu gia, ngài trở lại rồi.
Gã tiến tới thấp giọng nói:
- Đã có người chờ hơn nửa đêm.
- Chờ hơn nửa đêm?
Tề Ninh giương mắt nhìn, thấy chính đường đèn đuốc sáng tỏ, ngạc nhiên nói:
- Ai đang chờ ta?
Tề Phong cười ha ha nói:
- Hầu gia, nếu tiểu nhân không nói, dù thế nào ngài cũng không đoán được.
Gã thấp giọng nói:
- Là Tô Trinh tiểu nhân đổi mặt liên tục, còn có Đậu Quỳ, hai cái đồ không phải thứ gì tốt.
- Là họ?
Tề Ninh hơi ngạc nhiên, khóe môi nở nụ cười. Hắn cũng không nói nhiều, đi thẳng tới, còn chưa vào chính đường, lại nghe tiếng ngáy vang dội truyền ra từ bên trong.
Hắn vào cửa nhìn lướt qua, thấy Vũ Hương Hầu Tô Trinh nghiêng người dựa vào một chiếc ghế lớn, đang ngủ say. Một người khác đang ngồi bên cạnh, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn bên cạnh, giống như đang suy nghĩ.
Nghe tiếng bước chân, người kia lập tức quay đầu, Tề Ninh nhận ra người kia chính là Hộ Bộ Thượng Thư Đậu Quỳ. Đậu Quỳ nhìn thấy Tề Ninh, vội vàng đẩy Tô Trịnh một chút, bản thân thì vội vàng nhanh chóng tiến tới, không nói hai lời quỳ rạp xuống đất. Tề Ninh lập tức đưa tay nắm bả vai y, nói:
- Đậu đại nhân, ngài làm gì vậy?
Đậu Quỳ quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu lên nói:
- Hầu gia, hôm nay hạ quan đến thỉnh tội!
Lúc đầu Tô Trinh ngủ đang say, bị Đậu Quỳ đẩy, cũng giật mình tỉnh lại. Y mơ màng nhìn qua bên này, nhìn thấy Tề Ninh, cũng đứng dậy, nhanh chóng đi qua hai bước, nhưng trong nháy mắt liền dừng lại, hai tay chắp sau lưng, chậm rãi đi tới.
Tề Ninh nói:
- Đậu đại nhân, chúng ta có chuyện thì nói, không cần như thế.
Hắn quay đầu lại nói:
- Tề Phong, mau tới dâng trà, không được lạnh nhạt với khách.
Đậu Quỳ miễn cưỡng đứng dậy, có lẽ quá mức mệt nhọc, thân thể hơi lung lay, thiếu chút nữa đứng không vững, cười khổ nói:
- Hầu gia, nếu lần này không có Hầu gia, Đậu gia ta chính là đại nạn lâm đầu, hiện giờ hạ quan chỉ sợ đã bị giam vào nhà ngục.
Tề Ninh đưa tay mời hai người ngồi xuống, cười nói:
- Đậu đại nhân nói quá lời rồi.
- Hoài Nam Vương tâm ngoan thủ lạt, muốn đuổi cùng giết tận, tất cả mọi người thấy trong mắt.
Đậu Quỳ nói:
- Những năm này bởi vì hạ quan có công việc với Hoài Nam Vương, đi lại hơi gần. Mặc dù trước đó hoàn toàn không biết gì về việc Hoài Nam Vương mưu phản, nhưng lời người đáng sợ, nếu không có Hầu gia, chắc chắn Tư Mã gia sẽ nhấc lên một trận đại án, hạ quan khó mà may mắn thoát khỏi.
Tô Trinh ở bên nói:
- Cẩm Y Hầu, lời này của Đậu đại nhân không sai. Tư Mã Lam trăm phương ngàn kế bày ra cạm bẫy, thiết kế hại chết Hoài Nam Vương!
Tề Ninh không chờ y nói xong, đã cau mày nói:
- Vũ Hương Hầu, lời không thể nói như vậy. Trấn Quốc Công có thiết lập cạm bẫy hay không, không có chứng cớ rõ ràng, không thể tùy tiện phỏng đoán. Nhưng Hoài Nam Vương mai phục thích khách, thậm chí trước đó thu mua Thủ Lăng Vệ và Võ Lâm Doanh, đây là sự thật không cách nào cãi lại, cũng không thể nói Trấn Quốc Công hại hắn.
Tô Trinh khẽ giật mình, mặt lộ vẻ không vui. Đậu Quỳ đã nói:
- Hầu gia nói rất đúng. Chẳng qua nói cho cùng, vẫn là Tư Mã gia trong triều ngày càng càn rỡ, nếu tùy ý họ làm càn như vậy, hạ quan nói một câu không nên nói, Đại Sở này sớm muộn… !
Do dự một chút, cuối cùng y vẫn không nói ra miệng.
Tề Ninh cười nói:
- Việc đã đến nước này, cũng không thể thay đổi. Chẳng qua Hoài Nam Vương làm loạn, Tư Mã gia sẽ không từ bỏ ý đồ, chờ sau khi Thánh thượng đại hôn, chỉ sợ… !
Tô Trinh và Đậu Quỳ hơi biến sắc, thân thể Tô Trinh nhích lại gần hỏi:
- Ngươi vừa trở về từ hoàng cung?
- Vậy thì sao?
Tề Ninh liếc Tô Trinh một cái.
Tô Trinh thấp giọng nói:
- Hoàng thượng thấy thế nào về sự kiện lần này.
Tề Ninh thở dài:
- Đương nhiên là đau đầu nhức óc.
Hoàng thượng không nghĩ tới Hoài Nam Vương lại không để ý thế cục, làm ra nhiễu loạn lớn như vậy trong đại điển tế tự.
Hắn lắc đầu nói:
- Dù nói thế nào, Hoài Nam Vương đều là huyết mạch đích hệ của Thái Tổ Hoàng đế, cũng là Vương thúc của Hoàng thượng.
Rơi vào kết quả như vậy, Hoàng thượng đương nhiên khó chịu trong lòng.
- Chỉ là như vậy?
Tô Trinh cười lạnh một tiếng:
- Tư Mã gia không kiêng nể gì ở Hoàng lăng, ngay cả người mù cũng biết họ gần như đang bức hiếp Hoàng thượng, Hoàng thượng không oán giận trong lòng sao?
- Nếu như Vũ Hương Hầu muốn biết Hoàng thượng nghĩ thế nào trong lòng, không bằng tự mình vào cung một chuyến, hỏi tâm tư Hoàng thượng một chút.
Tề Ninh lạnh nhạt nói:
- Chí ít ta không dám tự tiện phỏng đoán tâm tư của Hoàng thượng.
Hắn dừng một chút mới thấp giọng nói:
- Chẳng qua ý của Hoàng thượng, Hoài Nam Vương đã làm loạn, nếu tiếp theo không quan tâm tới vây cánh của Hoài Nam Vương, lo lắng sẽ bị mượn cớ. Cho nên nếu như sau đại hôn Tư Mã gia còn muốn tiếp tục tra xét dư đảng, Hoàng thượng cũng không tiện ngăn cản.
Khóe mắt Đậu Quỳ co rúm nói:
- Hầu gia, vậy phải chăng là nói, sau lễ cưới, Hoàng thượng… Hoàng thượng sẽ để Tư Mã gia tiếp tục truy tra?

Bạn cần đăng nhập để bình luận