Cẩm Y Xuân Thu

Chương 599: Thấy rõ

Xích Đan Mị nở nụ cười quyến rũ, nói:
- Ngài đang tán tỉnh ta hay sao?
Tề Ninh nghiêm mặt nói:
- Ta tán tỉnh cô nương? Xích cô nương. Nói khách sáo thì một khuê nữ như cô nương, ban đêm chạy vào trong trướng của đàn ông, cho dù người đó là ai thì cô nương làm vậy cũng khiến cho người ta hiểu nhầm.
- Khuê nữ?
Xích Đan Mị ngẩn người rồi che miệng, thân hình run rẩy như sợ cười to quá phát ra tiếng. Một tay nàng bị chặt đôi môi đỏ mọng, một tay chỉ Tề Ninh, dường như cười tới mức đau bụng. Cúi người một lúc, nàng mới nói:
- Tiểu hầu gia! Ai nói ta là khuê nữ? Ý ngươi là không ai thích ta?
Tề Ninh nghĩ "Ông đây không có bản lĩnh khác, nhưng cái này không biết thì đúng là phí hai đời.
Thắt lưng của Xích Đan Mị thẳng, lông mày mảnh, cho dù có thể hiện sự quyến rũ thì cũng không thể che giấu chuyện còn là xử nữ.
Đúng lúc này, chợt nghe từ bên ngoài trướng có tiếng nói vọng vào:
- Hầu gia có gì căn dặn? Đó là tiếng của Tề Phong.
Tề Ninh biết người bên ngoài trước chắc đã nghe thấy gì đó. Tề Phong vốn rất cảnh giác nên mới hỏi thử. Vì vậy hắn nói lớn tiếng:
- Không có gì. Ngươi cứ trông coi ở gần. Ta muốn nghỉ tạm, đừng để cho ai tới gần đây.
Tề Phong đáp lại rồi bên ngoài im lặng.
Xích Đan Mị mỉm cười nói:
- Tại sao không cho họ vào bắt ta?
Tề Ninh thở dài:
- Bọn họ là tâm phúc của ta. Ta không muốn cho họ chết mà không biết nguyên nhân.
- A! Xem ra ngươi còn chưa mất suy nghĩ.
Xích Đan Mị cười nói. Nàng ngồi thẳng người, thắt lưng khá thẳng.
Do đang mặc quần áo đi đêm cho nên phô bày hết mọi đường cong.
Khi ngồi thẳng, bộ ngực căn tràn khiến cho phần áo sắp toạc. Nàng nói nhỏ:
- Coi như ngươi cũng thông minh.
Nhưng sao bị người ta đùa bỡn mà không biết?
- Đùa bỡn?
Tề Ninh cười trừ, hỏi:
- Chuyện này ta không hiểu được.
Xin Xích cô nương chỉ giáo.
- Đừng có gọi cô nương. Xích Đan Mị trừng mắt với hắn:
- Ta lớn hơn ngươi nhiều. Ít nhất ngươi có thể gọi ta là cô cô.
- Cô cô?
Tề Ninh nhìn Xích Đan Mị xinh đẹp như hoa, thấy thật sự không nhìn ra tuổi. Nước da nàng trắng mịn, so với cô nương mười sáu, mười bảy tuổi còn hơn rất nhiều.
Nhưng nét quyến rũ kia thì tiểu cô nương không thể có được. Nhìn kỹ lại có lẽ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu.
Nhưng Tề Ninh nghĩ tới Bạch Vân đảo chủ đồng lừa với Kiếm thần Bắc Cung Liên Thành. Mà Bắc Cung Liên Thành lại đồng phận với gia gia của mình. Theo lý thì Xích Đan Mị căn cứ vào bối phận.
Có lẽ tuổi tác nhỏ hơn nhưng vai vế lại không thấp. Hơn nữa theo như lời đồn thì Ngũ Đại tông sư hết sức kì diệu, ai biết Xích Đan Mị không có thuật trú nhan. Vì vậy mà nhất thời hắn không đoán ra được tuổi của nàng.
Trong lúc hắn nghĩ vậy, Xích Đan Mị như nhìn rõ suy nghĩ của hắn mà nói thẳng:
- Kiếm thần với gia sư cùng thế hệ. Ta với phụ thân của ngươi là người đồng lứa. Ngươi không gọi ta là cô cô thì gọi là gì?
Tề Ninh thở dài:
- Nhưng ta thấy nhiều lắm ngươi mới chỉ hai mươi. Gọi ngươi là cô cô, thực sự không thốt ra được.
Xích Đan Mị cười duyên dáng, nói:
- Nói chuyện với ngươi đúng là nghe rất ngọt.
Nói tới đây, sắc mặt nàng chợt trở nên nghiêm nghị:
- Nghe kỹ. Từ giờ trở đi, ngươi gọi ta là cô cô. Nếu không ta sẽ không khách sáo với ngươi.
Tề Ninh nghĩ dựa theo vai vế, gọi ngươi một tiếng cô cô cũng được liền thở dài, nói:
- Mị cô cô! Ngươi nói...
- Chờ một chút.
Xích Đan Mị nhìn Tề Ninh chằm chằm:
- Ngươi gọi ta là gì? Mị cô cô?
Tề Ninh nói:
- Ta gọi ngươi là cô cô, ngươi còn muốn thế nào? Ta cho dù hiếm cô cô nhưng cũng không chỉ có một mình ngươi. Nếu sau này mấy cô cô ở cùng chỗ, gọi một tiếng cô cô, chẳng phải loạn hết hay sao?
Ngươi bắt ta gọi cô cô, ta gọi ngươi là Mị cô cô. Nếu không ta không gọi.
- Ơ ơ... Được được. Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Được rồi. Mị cô cô thì Mị cô cô.
Láu lỉnh. Gọi lại tiếng cô cô ta nghe.
Tề Ninh nói:
- Ngươi nói rõ trước đi. Người nào đùa bỡn ta trong lòng bàn tay. Nếu nói có lý, ta gọi ngươi mười tiếng cô cô cũng được.
Xích Đan Mị cười khúc khích nhưng cũng nói luôn:
- Bây giờ ngươi còn không tỉnh ngộ xem ra còn hồ đồ hơn so với ta nghĩ. Có người đem ngươi làm thanh đao, ngươi vẫn hồn nhiên như không.
Tề Ninh cầm lấy chén trà trên bàn, Xích Đan Mị liền giơ tay đoạt lấy, nói:
- Đây là trà của ta.
Tề Ninh không biết nói gì, đành phải nói:
- Dù sao thì cái chén này ta đã dùng. Ngươi thích thì cứ dùng.
- Ngươi nghĩ ta không dám?
Xích Đan Mị chẳng hề ngại ngùng, cầm chén trà nhấp một ngụm, cười nói:
- Cho dù trong trà có độc ta cũng không sợ.
Tề Ninh thở dài, nói nhỏ:
- Ngươi nói người đó, không phải Thái tử chứ?
Xích Đan Mị cười hỏi:
- Vì sao ngươi nghĩ là hắn?
- Không phải ngươi nói cho ta biết, mọi chuyện xảy ra trong hai ngày hôm nay, đều do một tay Thái tử sắp đặt?
Tề Ninh nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp long lanh của Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị hơi kinh ngạc hỏi:
- Ngươi cảm thấy được tất cả là âm mưu của Đoàn Thiều?
Tề Ninh chỉ cười, không nói lời nào.
Xích Đan Mị vội vàng la lên:
- Ngươi nói xem. Vì sao ngươi cảm thấy những điều này là âm mưu của Đoàn Thiều?
- Không có, không có. Tề Ninh khoát tay:
- Ngươi cứ cho ta nói linh tinh. Ta chưa nói gì hết.
Xích Đan Mị nói với giọng oán hận:
- Ngươi có còn là đàn ông hay không, dám nói không dám nhận.
Ta ghét nhất loại người không có can đảm như ngươi. Ngươi nói ra, đừng lo người khác biết.
- Cũng chưa chắc.
Tề Ninh sờ cằm, nói:
- Ngươi là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ. Bạch Vân đảo chủ lại là quốc sư của Đông Tề. Nói vậy ngươi cũng có quan hệ với triều đình Đông Tề. Ta ở đây nói một câu, chỉ sợ chưa dứt lời, thái tử đã biết.
Ta xuất sứ tới Đông Tề, không phải để sinh sự. Nếu nói linh tinh, chỉ sợ không ra được khỏi đông Tề.
Xích Đan Mị thở dài:
- Lâm Truy Vương và Thái Sơn vương đều là huynh đệ của Đoạn Thiều. Đoạn Thiều còn giết. Ta chỉ là đệ tử quốc sư, chẳng lẽ cũng là người của Đoạn Thiều?
- Ngươi nói Lâm Truy vương và Thái Sơn vương bị Thái tử giết?
Tề Ninh chẳng hề sợ hãi, chỉ mỉm cười hỏi:
- Ta thật sự không biết. Ngươi có đoán sai hay không?
Xích Đan Mị trừng mắt với Tề Ninh một cái nói:
- Đừng có giả vờ trước mặt ta. Nói như thế, ngươi đã biết Phương Hưng Trai không phải hung thủ hạ độc?
- Phương Hưng Trai hạ độc?
Tề Ninh thở dài:
- Nói thật ngay từ đầu ta còn cho hắn là hung thủ. Nhưng khi tên Diệp Văn xuất hiện, ta biết chắc không phải hắn.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Vì sao?
- Nếu Phương Hưng Trai hạ độc, mục tiêu là Thái tử. Tề Ninh nói:
- Thái tử là thái tử Đông Tề, cho dù kẻ nào muốn hại Thái tử cũng phải nghĩ tới hậu quả khi thất bại.
Phương Hưng Trai ngồi được vào vị trí Thứ sử Từ Châu đương nhiên chẳng phải người bất tài.
Nếu y muốn hạ độc thái tử, chắc chắn đã có âm mưu từ lâu. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, nhưng vẫn nói thản nhiên:
- Diệp Văn bị bắt, lập tức khai ra Phương Hưng Trai. Thái tử căn bản không cố phải có được khẩu cung. Cho dù có ngu xuẩn, Phương Hưng Trai cũng không chọn người như vậy để ra tay.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Nói thế, Diệp Văn và Phương Hưng Trai không liên quan?
- Trên thực tế, Diệp Văn cũng không đưa ra được căn cứ chính xác y là người của Phương Hưng Trai.
Tề Ninh nói:
- Dưới gầm trời này, muốn tìm một tử sĩ cũng không phải việc khó. Nếu thực sự đầu độc, chắc chắn Phương Hưng Trai sẽ chọn một tử sĩ. Nhưng Diệp Văn không phải tử sĩ.
Tới đây, hắn lắc đầu nói:
- Hắn không phải tử sĩ, nhưng hiện tại có lẽ đã là người chết.
- Người chết?
- Người như vậy, một khi làm việc cũng chẳng sống được. Tề Ninh nói:
- Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.
- Phương Hưng Trai không phải hung thủ hạ độc thì là ai?
Xích Đan Mị chăm chú nhìn Tề Ninh. Tư thế ngồi của nàng rất tao nhã, khiến cho lúc thở làm cho có vẻ rất tức giận.
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Cuối cùng là ai thì ta nghĩ mãi vẫn chưa ra được.
Xích Đan Mị tức giận nói:
- Ngươi muốn nói là Đoàn Thiều thì cứ nói. Đừng ở ngồi đó mà giả ngây giả ngô.
- Ta cứ nghĩ mãi tại sao Thái tử phải hạ độc. Chẳng lẽ thật sự giết Lâm Truy vương bằng thuốc độc?
Tề Ninh nói:
- Nhưng bọn họ là huynh đệ có quan hệ rất tốt, tại sao Thái tử lại ra tay với Lâm Truy vương?
- Đoàn Thiều có thể trở thành Thái tử, tất nhiên bởi vì tên khốn Thái Sơn vương không chịu thua kém. Xích Đan Mị nhíu mày, cười lạnh:
- Nhưng quan trọng nhất là vì Lệnh Hồ Húc và Thân Đồ La đứng sau lưng y. Hai người này một văn một võ. Có bọn họ, chỉ sợ văn võ cả triều không ai cản được.
- Chuyện này liên quan gì tới Lâm Truy vương?
Tề Ninh hỏi.
Xích Đan Mị nói:
- Rất đơn giản. Bởi vì lão già Đoàn Hạo kia thích Lâm Truy vương chứ không phải Đoàn Thiều. Nếu không có Lệnh Hồ Húc và Thân Đồ La, có khi vị trí Thái tử đã thuộc về Lâm Truy vương. Đoàn Thiều và Thái Sơn vương đều do Cao hoàng hậu sinh ra. Lâm Truy vương lại do Trần quý phi sinh ra. Mà Đoàn Hạo lại sủng ái Trần quý phi. Ngươi hiểu chưa.
Đối với sự hiểu biết của Xích Đan Mị với Đông Tề, Tề Ninh cũng không lấy làm lạ. Nàng là đệ tử quốc sư Đông Tề. Nếu không biết gì thì đó mới là lạ. Nghe nàng nói vậy, hắn gật đầu:
- Xem ra cũng giống như ta nghĩ.
Tuy rằng Đoàn Thiều là thái tử, nhưng vì sự có mặt của Lâm Truy vương nên vị trí của y vẫn bị uy hiếp. Nếu muốn vị trí Thái tử vũng như thái sơn thì phải xóa bỏ mọi chướng ngại mới được.
Xích Đan Mị mỉm cười, nói:
- Hóa ra ngươi cũng hiểu điều này.
Khá lắm! Đoàn Thiều vẫn tỏ ra che chở Lâm Truy vương. Văn võ cả triều Đông Tề đều nhìn thấy hai huynh đệ thân thiết, chẳng ai ngờ Đoàn Thiều ác độc.
Nàng cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp:
- Chỉ tiếc Lâm Truy vương là tên hồ đồ, sắp chết vẫn không biết vị huynh đệ mà mình vẫn coi là chỗ dựa vững chắc đã hạ độc.
Tề Ninh thở dài:
- Thái tử cố ý để Phương Hưng Trai tới dâng rượu, hơn nữa, còn lấy ta ra để ngự tửu. Một khi thành công, sứ đoàn nước Sở chúng ta sẽ là người đáng nghi nhất, tiếp theo đó là Phương Hưng Trai. Cho dù thế nào cũng chẳng ai nghĩ tới Thái tử.
Tới đây, hắn trầm ngâm một chút rồi mới nói:
- Nhưng vì sao y khẳng định được Lâm Truy vương sẽ uống ngự tửu?

Bạn cần đăng nhập để bình luận