Cẩm Y Xuân Thu

Ẩn Chương 258: Miên cổ (Bờ mông) Tề Ninh cười hề hề, cũng không nói nhiều nữa, ngồi xuống bên cạnh.

Củi trong đống lửa đang cháy rất mạnh, phát ra tiếng lách tách, ngọn lửa chớp động tựa như đang nhảy một điệu múa quyến rũ, Tề Ninh nhìn chằm chằm đống lửa, như đang suy ngẫm gì đó, chợt nghe tiếng Tây Môn Chiến Anh khẽ rên một tiếng, hắn lập tức nhìn quá, chỉ thấy Tây Môn Chiến Anh lạnh đến mức run rẩy, thân thể mềm mại cuộn tròn lại.
Tề Ninh vội vàng đi qua, nhẹ giọng hỏi:
-Chiến Anh, khó chịu lắm sao?
Tây Môn Chiến không đáp lại, chỉ là dường như trong tiếng rên rỉ có mang theo tiếng “ừm” nhẹ, rõ ràng đã trở nên mơ hồ, Tề Ninh kiểm tra lần nữa, cánh tay nàng đã trở nên lạnh như băng.
Hắn chỉ sợ nếu tiếp tục như vậy thì Tây Môn Chiến Anh sẽ chết cóng mất.
Nhưng mà bên trong căn nhà gỗ lại không còn vật nào khác có thể sưởi ấm. hắn bèn đốt lửa lớn hơn, nhưng mà cơ thể Tây Môn Chiến Anh vẫn không hề ấm lên.
Giọt mồ hôi rịn ra trên trán Tây Môn Chiến Anh cũng lạnh buốt thấu xương, Tề Ninh nhíu mày, do dự một lát, rồi cắn răng, không nói thêm lời nào nữa mà nằm xuống bên cạnh Tây Môn Chiến Anh.
Tây Môn Chiến Anh nằm nghiêng, gương mặt nàng đối diện với đống lửa, Tề Ninh nằm nghiêng phía sau nàng, vươn tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của nào.
Cơ thể Tây Môn Chiến Anh hơi giãy giụa, hình như muốn kháng cự nhưng nàng chỉ có thể rên khẽ một tiếng, vì đang mơ mơ hồ hồ cho nên đương nhiên nàng cũng không rõ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Tề Ninh cách một lớp da thú, vòng tay ôm lấy cái eo nhỏ của Tây Môn Chiến Anh, lại cảm thấy có chút không được tự nhiên, hơn nữa hắn biết cách một lớp da thú thì nhiệt độ trên người hắn căn bản không thể tiếp xúc với cơ thể lạnh băng của Tây Môn Chiến Anh, hắn do dự một chút rồi nhấc lớp da thú lên, nhích lại gần hơn, sau đó đắp lớp da thú lên trên hai người.
Tây Môn Chiến Anh đang nằm nghiêng, cơ thể mềm mại cuộn tròn, cái mông đầy đặn càng lộ rõ, điều này khiến lúc Tề Ninh dán sát vào cơ thể nàng, giúp nàng sưởi ấm thì bụng dưới của hắn chỉ có thể áp chặt vào bờ mông căng tròn mềm mịn của nàng.
Hắn đã biết bờ mông của Tây Môn Chiến Anh đầy đặn hơn so với những người khác từ lâu, hơn nữa xương hông của rất rộng, lại so với vòng eo thon nhỏ của nàng, nên bờ mông càng lộ ra rõ hơn, lúc này dán sát vào nàng, hắn mới phát hiện bờ mông của cô nương này còn đầy đặn hơn cả tưởng tượng của hăn, hơn nữa còn như một quả đào mật chín mọng, vô cùng căn tràn, chặt chẽ đầy sức sống!
Bên trên bờ mông là vòng eo nhỏ nhắn tựa như một cái hố lõm xuống thật sâu, cho nên càng lộ rõ đường cong mê người của nàng.
Cơ thể Tây Môn Chiến Anh lạnh như băng, nàng vẫn đang run lẩy bẩy, Tề Ninh vốn vẫn còn hơi băn khoăn, thầm nghĩ dù gì thì Tây Môn Chiến Anh cũng là hoàng hoa đại khuê nữ (cô gái mới lớn), hắn giúp nàng sưởi ấm, đối với hắn thì chẳng sao cả, nhưng đối với cô nương nhà người ta mà nói, thì thật sự không ổn chút nào. Nhưng mà cơ thể Tây Môn Chiến Anh lúc này lạnh như đang ở trong hầm băng, lạnh đến mức khiến người ta phải sợ hãi, hắn chỉ lo nếu không nghĩ cách thì e là cô nương này sẽ bị chết cóng mất.
Nước đã dâng đến chân rồi, chỉ có thể mặc kệ những vấn đề khác thôi!
Lúc mới bắt đầu hắn còn có chút do dự, nhưng mà cơ thể Tây Môn Chiến Anh run lẩy bẩy, nên Tề Ninh không quan tâm mấy vấn đề linh tinh khác nữa, càng kề sát người vào, lồng ngực hắn dán vào tấm lưng ngọc của nàng, còn bụng dưới thì dán chặt vào bờ mông nàng.
Cặp mông căng tròn gồ lên như một ngọn núi nhỏ, lõm vào bụng dưới của Tề Ninh.
Tây Môn Chiến Anh tập võ từ nhỏ, tuy rằng võ công chẳng lợi hại gì cho cam, nhưng dù sao cũng có nền tảng vô cùng vững chắc, cũng bởi vì như vậy nên da thịt trên người nàng tuy rằng trắng nõn nhưng độ đàn hồi lại tốt hơn người bình thường rất nhiều.
Phàm là người tập võ, thì kiến thức cơ bản khi mới bắt đầu đều là đứng tấn, phải vững như một gốc cây tùng, nếu đứng tấn không vững thì không thể luyện được bất cứ loại võ công nào hết.
Do đó, hai chân của Tây Môn Chiến Anh rất tròn trịa, rắn chắc, bờ mông đầy đặn lại càng trong mềm có mạnh, tuy rằng vô cùng đầy đặn nhưng không có chút mỡ thừa nào, mà thật sự là cơ thịt do tập võ mà thành. Cho dù hiện giờ nàng đang mơ màng không rõ, toàn thân mềm nhũn, nhưng mà cánh mông mật đào vẫn căng cứng hữu lực lại không mất đi sự mềm mại nở nang.
Tề Ninh ôm lấy vòng eo của Tây Môn Chiến Anh, chịu đựng sự lạnh lẽo truyền tới từ người Tây Môn Chiến Anh, hắn cảm thấy lạnh đến mức tê tái nhưng lại không dám buông tay.
Qua một lát, Tề Ninh rốt cuộc cũng cảm thấy cơ thể mềm mại run lên bần bật vì lạnh của Tây Môn Chiến Anh từ từ bình thường trở lại, hơn nữa nhiệt độ trên cơ thể nàng cũng đã tăng lên không ít, không còn lạnh băng như lúc trước nữa.
Tề Ninh mừng rơn, trong lòng biết biện pháp vừa rồi thật sự có hiệu quả.
Đột nhiên hắn cảm thấy cơ thể mềm mại của Tây Môn Chiến Anh hơi nhúc nhích, bờ mông kia lại hơi cọ cọ tại nơi chính giữa bụng dưới của hắn. Tề Ninh dù sao cũng chỉ là một người bằng da bằng thịt, lúc đầu hắn chỉ muốn giúp Tây Môn Chiến Anh xua đuổi cái lạnh, nhưng mà khi đang ôm một đại cô nương thơm thơm mềm mềm trong ngực, hơn nữa chiếc mông căng tròn của người ta còn cọ cọ ở phần chính giữa bụng dưới của hắn, nếu hắn chẳng có chút phản ứng nào thì đúng là phản khoa học!
Bụng dưới của hắn trở nên nóng ran, cơn sóng nhiệt lan từ bụng xuống phía dưới, hắn đã sớm có chút phản ứng. Đúng lúc này, Tây Môn Chiến Anh chợt ngâm khẽ một tiếng như có như không, rồi bờ mông nàng lại khẽ cọ cọ, lần này còn muốn chen người vào cơ thể Tề Ninh, dường như là muốn chui vào trong cơ thể Tề Ninh vậy.
Trong lòng Tề Ninh biết lúc này tinh thần Tây Môn Chiến Anh mơ hồ, hoàn toàn chỉ làm theo bản năng, nàng cũng không biết là hắn đang ôm nàng. Nhưng trong lúc nàng mơ màng, vì cảm thấy cơ thể hắn rất ấm áp cho nên không tự chủ được mà dán sát về phía có hơi ấm, chứ nếu như Tây Môn Chiến Anh tỉnh táo mà biết hắn ôm nàng như vậy, thì chỉ sợ là nàng đã sớm kêu ầm lên rồi.
Tây Môn Chiến Anh đương nhiên không biết rằng bờ mông lắc lư qua lại của nàng lại khiến Tề Ninh cực kỳ khó chịu, phía dưới đã cứng rắn dựng thẳng lên, hơn nữa còn rất hợp lý mà nằm ở giữa khe hở giữa hai cánh mông nàng.
Bờ mông đầy đặn vểnh lên, thứ ở giữa đùi cũng vô cùng sâu xa, tuy cách một lớp quần áo, nhưng Tề Ninh vẫn cảm giác được “thằng em” của mình đang đắm mình trong một nơi cực kỳ mềm mại.
Hắn hít sâu một hơi, thầm nghĩ việc này quả thật là muốn đòi con mẹ nó mạng luôn mà! Lúc này Tây Môn Chiến Anh vẫn đang mơ mơ màng màng, đương nhiên Tề Ninh không thể giậu đổ bìm leo, nếu là lúc cô nương này đang tỉnh táo, thì Tề Ninh hận không thể lập tức ra sức tiến vào. Nhưng trong lòng hắn cũng rõ, nếu như Tây Môn Chiến Anh vẫn tỉnh táo thì hắn tuyệt đối không có cơ hội ôm lấy nàng như này.
Người ta thì đang chịu đựng đau đớn, còn hắn thì chỉ muốn xông vào nơi mềm mại kia.
Tề Ninh chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, trong lòng hắn hơi hổ thẹn, thầm nghĩ lúc này mà mình sàm sỡ nàng thì quả thật có hút vô sỉ hạ lưu. Nhưng khi lui ra lần nữa thì hắn không cách nào bỏ qua cảm giác tuyệt vời ấy, thầm nghĩ thêm một lần nữa rồi thôi, sau đó không nhịn được mà chầm chậm tiến vào.
Tây Môn Chiến Anh phát ra một tiếng ngâm khẽ từ trong cổ họng, hình như có cảm giác, hơi nhúc nhích bờ mông, lúc này Tề Ninh bỗng phát hiện cơ thể vốn lạnh như băng của nàng dần dần ấm áp trở lại, trong lòng hắn vui mừng, không khỏi nghĩ: May mà mình kích thích như vậy nên Tây Môn Chiến Anh mới bắt đầu khôi phục.
Nếu như đã là cứu người, thì Tề Ninh chỉ cảm thấy mình nên xả thân vì người ta, tuyệt đối không được vì quan tâm thể diện của mình mà không để ý đến Tây Môn Chiến Anh, hắn cảm thấy nàng đong đưa vòng eo, dường như muốn tránh thoát, hắn không khỏi ôm chặt lấy vòng eo của nàng, không cho nàng nhúc nhích, tiết tấu phía dưới thân càng nhanh hơn, tốc độ cũng dần trở nên nhanh chóng, mặc dù chỉ đưa đẩy ra vào giữa hai đùi nàng chứ không thật sự tiến vào nơi mềm mại trong cơ thể nàng, nhưng động tác, tình hình lúc này chẳng khác nào đang hoan ái.
Toàn thân Tề Ninh nóng rực, chẳng còn chút cảm giác lạnh lẽo nào, một tay cũng trượt từ hông của Tây Môn Chiến Anh xuống cánh mông của nàng, chạm lên trên nó, quả nhiên là căng tròn rắn chắn mà, trong mềm có rắn, trơn bóng đàn hồi.
Chợt nghe thấy trong cổ họng Tây Môn Chiến Anh phát ra một tiếng “a” rõ lớn, Tề Ninh bị dọa nhảy dựng, lập tức dừng động tác, không dám cử động nữa, “thằng em” bị hai bên bắp đùi của Tây Môn Chiến Anh kẹp chặt, qua một lát sau, không thấy Tây Môn Chiến Anh nhúc nhích nữa, hắn đang muốn tiếp tục thì lại nghe thấy tiếng nói trong cơn mê man của nàng:
-Dao găm... Đừng mà... Đừng đâm dao găm vào người ta... Lấy... Lấy ra đi, khó chịu... thật là khó chịu!
Trong lòng Tề Ninh biết Tây Môn Chiến Anh đã bắt đầu có cảm giác, nếu hắn còn tiếp tục làm thế thì chẳng mấy chốc sẽ bị cô nương này phát hiện, hắn vội vàng dỗ dành:
-Đúng... Đúng là dao găm, Chiến Anh à, ta... ta lập tức lấy ra ha. Nơi đó được kẹp chặt, hắn nhất thời không nỡ lấy ra, đến cả giọng nói cũng hơi run:
-Chiến Anh, chờ chút nhé, ta... ra đang lấy ra rồi!
Hắn đẩy nhanh tốc độ nhún một phát, cuối cùng cũng xuất ra được, toàn thân lập tức trở nên mềm nhũn, cánh tay kia cũng đã bóp lấy da thịt non mềm trên cánh mông Tây Môn Chiến Anh từ lúc nào.
Bên ngoài căn nhà gỗ gió tuyết vẫn đang gào thét, đống lửa vẫn đang không ngừng nhảy múa, Tề Ninh khẽ thở hổn hển, hơi hơi tội lỗi, nhưng vừa nghĩ đến việc tuy hắn chưa thực sự xâm phạm cơ thể nàng mà đã giúp nàng hóa giải sự lạnh lẽo trên người thì cảm giác tội lỗi lập tức ít đi đáng kể, cơ mà trong lòng hắn lại nghĩ, qua đêm nay thôi, về sau cũng chẳng biết có còn cơ hội chạm vào cánh mông đầy đặn căng tròn này nữa hay không đây.

Tề Ninh cười hắc hắc, cũng không nói nhiều, ở ngồi xuống một bên.
Đống lửa trong củi gỗ cháy sạch chính thịnh, bùm bùm rung động, ngọn lửa kia chớp động, dường như đang nhảy trước yêu mị vũ đạo, Tề Ninh nhìn chằm chằm đống lửa, như có điều suy nghĩ, chợt nghe được Tây Môn Chiến Anh hừ nhẹ một tiếng, vội vàng coi đi tới, chỉ thấy được Tây Môn Chiến Anh lạnh rung run run, thân thể mềm mại đã quyển lui một đoàn.
Tề Ninh mang đi tới nhẹ giọng nói: "Chiến Anh, có phải rất là khó chịu hay không?"
Tây Môn Chiến Anh cũng không nói nói, chỉ là rên rỉ tựa như lời nói nhỏ nhẹ khinh ừ, có vẻ mơ mơ màng màng, Tề Ninh lần thứ hai đi tham, băng đông lạnh tay.
Hắn chỉ sợ tiếp tục như vậy, Tây Môn Chiến Anh liền muốn bị sinh sôi đông chết.
Thế nhưng dưới bên trong nhà gỗ lại không cái khác sưởi ấm vật, ngay cả đống lửa đốt như thế thịnh, Tây Môn Chiến Anh thân thể cũng không hề tiết trời ấm lại.
Tây Môn Chiến Anh cái trán rỉ ra giọt mồ hôi cũng thập phần lạnh lẽo, Tề Ninh nhíu mày, hơi trầm ngâm,, cắn răng một cái, không nói thêm lời nào, đi tây cánh cửa Chiến Anh bên cạnh nằm xuống, Tây Môn Chiến Anh đối mặt đống lửa nằm nghiêng, Tề Ninh liền ở sau lưng nàng nằm nghiêng, hoàn tay hướng nàng vòng eo trên ôm qua đi.
Tây Môn Chiến Anh thân thể vi giật mình, tựa hồ có chút chống cự, trong miệng nhưng chỉ là hừ nhẹ một tiếng, mơ mơ màng màng trong hiển nhiên cũng không rõ ràng lắm tới cùng chuyện gì xảy ra.
Tề Ninh cách da thú ôm Tây Môn Chiến Anh vòng eo, lại cảm giác hơi có chút không được tự nhiên, hơn nữa biết như vậy cách da thú căn bản không cách nào đem trên người mình ôn độ truyền tới Tây Môn Chiến Anh trên người, do dự một chút, đem da thú nhấc lên, càng gần kề đi tới, sau đó đem da thú ở phía trên đắp.
Tây Môn Chiến Anh thân thể nằm nghiêng, thân thể mềm mại cuộn mình, vốn là đầy ắp cái mông vung cao càng củng lên, điều này làm cho Tề Ninh muốn dán sát vào thân thể nàng vì nàng sưởi ấm thời gian, tiểu phúc cũng chỉ có thể hướng kia tròn vo bó chặc to lớn mông dựa vào đi tới.
Hắn tự nhiên sớm liền phát hiện Tây Môn Chiến Anh mông mà so với người bình thường muốn đầy đặn đa, hơn nữa xương hông quá mức khoan, cùng nàng eo thon chi so với, cái mông cũng liền có vẻ hết sức to lớn, lúc này gần kề đi tới, mới phát hiện cô nương này mông mà so với chính mình tưởng tượng còn muốn vểnh, hơn nữa hình như một thành thục thủy mật - đào, bó chặc xúc cảm mười phần.
Mông mà đi lên đi, kia vòng eo liền tựa hồ là đột nhiên lõm xuống phía dưới một hố sâu giống nhau, như vậy vừa so sánh với, càng lộ vẻ đường cong phập phồng.
Tây Môn Chiến Anh thân thể liền giống như khối băng như nhau, hãy còn ở lạnh run, Tề Ninh vốn là còn nhiều cố kỵ, nghĩ thầm Tây Môn Chiến Anh dù sao cũng là một hoa cúc đại khuê nữ, đã biết vậy vì nàng sưởi ấm, đối với mình mà nói nhưng thật ra không sao cả, thế nhưng đối một cô nương gia mà nói, thật sự là có chút không thích hợp.
Thế nhưng Tây Môn Chiến Anh lúc này thân nếu hầm băng, băng người phải sợ hãi, chỉ lo lắng nếu không phải nghĩ biện pháp, cô nương này chỉ sợ cũng bị tươi sống đông chết.
Chuyện gấp phải tòng quyền, cũng chỉ có thể không đi quản cái khác.
Ngay từ đầu còn có chút cố kỵ, thế nhưng Tây Môn Chiến Anh thân thể lạnh rung run run, Tề Ninh ở cũng không đi quản cái khác, thân thể càng gần kề, trong ngực dán sát vào nàng ngọc lưng, mà nơi bụng thiếp chặt nàng cái mông.
No đủ cái mông tựa như hở ra núi nhỏ như nhau, lõm vào đến Tề Ninh bụng giữa.
Nàng thuở nhỏ tập võ, tuy rằng võ công chưa nói tới có thật lợi hại, nhưng dù sao kiến thức cơ bản thập phần vững chắc, cũng đang nguyên nhân như vậy, trên người da thịt tuy rằng trắng nõn, thế nhưng da thịt co dãn so với người bình thường còn mạnh hơn nhiều.
Người tập võ, ban đầu kiến thức cơ bản đều là luyện tập hạ bàn công phu, đứng như một cây tùng, nếu là hạ bàn bất ổn, võ công gì cũng là luyện không được.
Nguyên nhân chính là như vậy, Tây Môn Chiến Anh hai chân liền dị thường rất tròn rắn chắc, kia no đủ cái mông càng mềm giữa hăng hái, tuy rằng thịt cuồn cuộn thập phần đầy ắp, nhưng phi mỡ thịt dư, mà là thật luyện ra được cơ thể, lúc này coi như là mơ hồ không rõ cả người như nhũn ra dưới, mật - đào vậy mông mà lại vẫn là buộc chặt hữu lực, rồi lại không mất mềm mại nở nang.
Tề Ninh ôm Tây Môn Chiến Anh vòng eo, chịu nhịn từ Tây Môn Chiến Anh trên người truyền tới hàn ý, tự mình rót nghĩ có chút lạnh đến lợi hại, thế nhưng lại lại không dám buông ra.
Được một trận, Tề Ninh rốt cục cảm giác Tây Môn Chiến Anh bởi vì hàn lãnh mà rung động thân thể mềm mại vậy mà chậm rãi bình tĩnh trở lại, đó là trên người nàng nhiệt độ cơ thể, rõ ràng cũng đã lên cao không ít, không giống lúc trước vậy băng lãnh.
Tề Ninh tâm trạng mừng thầm, trong lòng biết phương pháp như vậy quả thực có hiệu quả.
Bỗng cảm giác Tây Môn Chiến Anh thân thể mềm mại hơi giật mình, kia vùi ở tự mình bụng giữa mông mà cũng hơi giật giật, Tề Ninh dù sao cũng là huyết nhục chi khu, ngay từ đầu chỉ muốn là Tây Môn Chiến Anh khu hàn, thế nhưng một hương hương mềm đại cô nương ôm vào trong ngực, hơn nữa kia đoàn buộc chặt mông mà liền vùi ở mình bụng giữa, nếu là không phản ứng chút nào, vậy cũng thật sự là có không tuân thường tình.
Hắn bụng giữa có chút phát nhiệt, kia đùi sóng nhiệt theo tiểu phúc xuống phía dưới lan tràn, sớm đã dậy rồi một ít phản ứng, chợt nghe được Tây Môn Chiến Anh lại phát sinh một tiếng như có như không ngâm khẽ, tựa hồ là từ trong lổ mũi phát ra ngoài, cái mông lại nhẹ nhàng giật giật, lúc này đây đúng là hướng Tề Ninh thân thể chen lấn chen, tựa hồ là muốn chen đến Tề Ninh trong cơ thể.
Tề Ninh trong đầu rõ ràng, Tây Môn Chiến Anh lúc này thần chí mơ hồ, hồn nhiên chưa phát giác ra, cũng không biết mình ôm lấy nàng, mơ hồ trong, hiển nhiên là cảm giác được thân thể mình ấm áp, cho nên không tự chủ hướng ấm áp chỗ gần kề, bằng không Tây Môn Chiến Anh nếu biết mình như vậy ôm nàng, chỉ sợ sớm đã bé kêu lớn gào lên.
Tây Môn Chiến Anh tự nhiên chẳng biết, nàng như vậy loạng choạng cái mông, cũng để Tề Ninh cực kỳ khó chịu, phía dưới sớm đã là nhất trụ kình thiên, hơn nữa thuận lý thành chương chọc đến lưỡng cánh hoa trong khe hở.
To lớn mông đĩnh kiều như núi, kia trung gian đùi khe cũng liền thập phần thâm thúy, tuy rằng cách quần áo và đồ dùng hàng ngày, Tề Ninh lại vẫn như cũ rõ ràng cảm giác mình chọc ở cực kỳ mềm mại chỗ.
Hắn hít sâu một hơi, nghĩ thầm này quả nhiên là con mẹ nó muốn chết, Tây Môn Chiến Anh lúc này mơ mơ màng màng, Tề Ninh tự nhiên không thể giậu đổ bìm leo, bằng không nếu như cô nương này thanh tỉnh, Tề Ninh hận không thể lập tức liền hết sức chọc vào, đem chi ngay tại chỗ tử hình, chỉ là trong lòng hắn cũng rõ ràng, nếu như Tây Môn Chiến Anh thần chí thanh tỉnh, mình cũng không có khả năng có cơ hội như vậy ôm nàng.
Nhân gia chính chịu được thống khổ, tự mình lại như vậy chỉa vào nàng, tuy rằng Tây Môn Chiến Anh tạm thời chẳng biết, nhưng Tề Ninh trong lòng vẫn là có chút ngượng ngùng, không khỏi hơi hướng ra phía ngoài hóp bụng, muốn rút ra, thế nhưng từ kia bó chặc địa phương lui về phía sau trong nháy mắt, đúng là không nói ra được sảng khoái, từ đầu đến chân một trận giật mình.
"Không. . . Không nên. . . !" Tề Ninh đang tự cả người nóng lên là lúc, chợt nghe đến Tây Môn Chiến Anh nhỏ giọng nỉ non một câu, cũng không biết nàng này "Không nên" đến tột cùng là có ý gì.
Chẳng lẽ là nàng đã phát hiện đã biết vậy, cho nên mới để cho mình không nên như vậy? Hay hoặc giả là. . . . . Tự mình đè ở kia mềm mại chỗ, ngay cả nàng cũng cảm thấy có chút thoải mái, không để cho mình lui ra ngoài?
"Ngươi. . . . . Ngươi không nên ta đi ra ngoài, sau đó. . . . . Sau đó không thể tìm ta phiền phức." Tề Ninh nét mặt già nua phát nhiệt, nhỏ giọng lầm bầm trước, khéo tay ôm chặt Tây Môn Chiến Anh vòng eo, hạ thân vi rất, đi phía trước nhẹ nhàng đứng thẳng vào, liền một chút chen vào kia lưỡng cánh hoa màu mỡ mê người miên đùi trong lúc đó, tuy rằng cách quần áo và đồ dùng hàng ngày, cũng thực tế tiếp xúc, thậm chí còn chưa từng đụng tới nàng quan trọng hơn diệu dụng, thế nhưng Tây Môn Chiến Anh miên đùi quá mức tốt tươi rất sâu sắc, đùi khe tựa như cùng thâm thúy sơn cốc như nhau, lại hết lần này tới lần khác vừa hoa cúc đại khuê nữ, lưỡng cánh hoa màu mỡ miên đùi giáp hợp cực chặt, lúc này Tề Ninh có ý thức đi vào trong xâm nhập, cánh cảm giác cùng phá nàng thân thể không cũng không khác biệt gì, toàn thân thậm chí có nhiều run run, sướng mỹ phi phàm.
Trước đây chỉ là thấy cô nương này cái mông đầy ắp rất sâu sắc, lúc này tự mình cảm thụ, mới phát giác trước điều này thật sự là ngàn dặm mới tìm được một cực phẩm.
Tây Môn Chiến Anh quần áo trên người kỳ thực cũng không nhiều, Thần Hầu Phủ quan viên để hành động phương tiện, bên trong mặc một cái mỏng khố, bên ngoài tráo một cái thanh y bãi, dù sao cũng là người tập võ, mùa đông hàn khí đối với bọn họ mà nói cũng không thành vấn đề gì.
Tây Môn Chiến Anh mặc dù là cô nương gia, thân thể cũng cực kỳ khỏe mạnh, cũng như Thần Hầu Phủ quan viên giống nhau, quần áo đơn bạc.
Lúc này nàng kia vú quần áo và đồ dùng hàng ngày sớm đã thành bị Tề Ninh đứng thẳng nhập cổ khe trong lúc đó, có nhất miếng nhỏ đã lõm xuống đi vào.
Tề Ninh chỉ cảm thấy cả người tê dại, tâm trạng rồi lại có chút xấu hổ, thầm nghĩ loại thời điểm này tự mình sàm sở nàng, thực sự có chút đê tiện hạ lưu, thế nhưng lần thứ hai lui đi ra, nhưng không cách nào bỏ qua kia cảm giác tuyệt vời, nghĩ thầm lại có một lần là tốt rồi, nhịn không được lại chậm rãi đứng thẳng vào đi vào.
Tây Môn Chiến Anh nơi cổ họng phát sinh một tiếng ngâm khẽ, tựa hồ có điều cảm giác, lay động miên đùi, Tề Ninh lúc này lại chợt phát hiện, Tây Môn Chiến Anh vốn có lạnh như băng thân thể, lúc này vậy mà dần dần tiết trời ấm lại, tâm trạng vui mừng, không khỏi nghĩ đến may mắn có lẽ là đã biết vậy kích thích, mới để cho Tây Môn Chiến Anh bắt đầu khôi phục.
Nếu là cứu người, Tề Ninh chỉ cảm giác mình hẳn là quên mình vì người, tuyệt không có thể bởi vì bận tâm mặt mũi của mình, sẽ không đi bận tâm Tây Môn Chiến Anh, cảm giác nàng đong đưa vòng eo, tựa hồ muốn tránh thoát, không khỏi ôm chặt nàng vòng eo, không cho nàng nhúc nhích, dưới thân lại bắt đầu tăng nhanh tiết tấu, tốc độ nhanh dần, mặc dù chỉ là ở đùi khe trong lúc đó ra vào, vẫn chưa chân chính tiến nhập chỗ yếu hại, nhưng lúc này động tác tình trạng, lại cùng hoan hảo không giống.
Toàn thân hắn nóng hổi, lại không một tia lạnh lẽo hàn lãnh cảm giác, một tay cũng đã từ hông chi trợt đến miên đùi trên, án ở phía trên, quả nhiên là tròn vo rắn chắc, mềm giữa hăng hái, đạn nhuận xúc tua, nhịn không được sẽ ở đó tròn vo miên đùi trên bắt đầu vuốt ve, xúc cảm vô cùng tốt.
Chợt nghe được Tây Môn Chiến Anh trong cổ họng phát sinh "A" một tiếng, hơi có chút vang dội, Tề Ninh lại càng hoảng sợ, nhất thời không dám cử động nữa, nơi nào bị Tây Môn Chiến Anh lưỡng cánh hoa đùi thịt kẹp chặt, qua giây lát, không gặp Tây Môn Chiến Anh nhúc nhích, chính muốn tiếp tục, lại nghe Tây Môn Chiến Anh nói mớ vậy nói: "Dao găm. . . . . Không nên. . . . . Không nên dao găm thống ta, cầm. . . . . Lấy ra, thật là khó. . . . . Thật là khó chịu. . . . . !"
Tề Ninh trong lòng biết Tây Môn Chiến Anh đã bắt đầu có cảm giác, tự mình tiếp tục như vậy nữa, không làm được cô nương này rất nhanh thì sẽ phát hiện, vội hỏi: "Là. . . . . Là dao găm, Chiến Anh, ta. . . . . Ta lập tức lấy ra hắc." Nơi nào bị chặt mang theo, trong lúc nhất thời đúng là luyến tiếc lấy ra, thanh âm đều có chút run: "Chiến Anh, chờ một chút, ta. . . . . Ta đang ở cầm. . . !" Dám nhanh hơn tốc độ nhún hơn mười lần, cuối cùng dâng lên ra, toàn thân trong nháy mắt hư thoát, con kia khoát lên Tây Môn Chiến Anh miên đùi trên tay của, cũng đã là cầm lên Tây Môn Chiến Anh cái mông trên một đoàn mỹ - thịt.
Ngoài phòng phong tuyết nảy ra, đống lửa vẫn ở chỗ cũ bùm bùm rung động, Tề Ninh khinh thở hổn hển, có chút xấu hổ, nhưng lại cảm thấy cũng chân chính hỏng nàng thân thể, nhưng lại giúp nàng hóa giải trên người hàn ý, cái loại này xấu hổ cảm nhất thời thật to giảm bớt, lúc này phát hiện mình tâm vậy mà nhảy lợi hại, nhưng trong lòng thì nghĩ, qua tối nay, sau đó lại cũng không biết còn có cơ hội hay không gặp mặt này màu mỡ cái mông to.

tuyết
Đã vài ngày Tề Ninh chưa nghỉ ngơi tốt, hơn nữa lần này hoang đường, quả thực cảm thấy buồn ngủ. Lúc này Tây Môn Chiến Anh không hề có động tĩnh gì, Tề Ninh rút khỏi khe đùi của nàng, lo lắng sau khi rời khỏi, thân thể nàng còn có thể rét run, lập tức ôm lấy vòng eo Tây Môn Chiến Anh, ngửi mùi thơm cơ thể trên người Tây Môn Chiến Anh, mơ màng thiếp đi.
Cũng không biết qua bao lâu, một tiếng thét chói tai khiến Tề Ninh bừng tỉnh. Tề Ninh còn chưa hiểu chuyện gì, vừa mở to mắt, cảm thấy mắt tối sầm lại. Hắn vừa mới tỉnh, căn bản không kịp phản ứng, liền cảm thấy mắt trái tê rần, ô lên một tiếng.
- Ngươi… tên khốn này!
Hắn nghe được Tây Môn Chiến Anh thét lên:
- Ta giết ngươi.
Tề Ninh biết chuyện không ổn, không hề nghĩ ngợi, lăn ra khỏi chỗ, rời khỏi da thú. Hắn cảm thấy giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ cô nương mông lớn này đã phát hiện tối qua hắn làm chuyện hoang đường với cô, hắn vội nói:
- Chiến Anh, cô… cô đừng ra tay, nghe ta giải thích.
Thật ra với võ công của hắn, cho dù tinh thần Tây Môn Chiến Anh vô cùng phấn chấn cũng không phải đối thủ của hắn, chỉ là tối qua hắn dựng thẳng vào mông người ta cả buổi, chột dạ trong lòng, lúc này đâu còn niềm tin ra tay với Tây Môn Chiến Anh. Sau khi lăn ra, hắn xoay người ngồi dậy, mơ hồ cảm thấy mắt trái sưng lên, trong lòng biết bị cô nương kia đạp một cước.
Hắn thấy Tây Môn Chiến Anh bọc lấy thân thể, bao kín nửa người mình trong đó, trên mặt đẹp tràn ngập vẻ phẫn nộ, hai mắt như dao, gần như muốn ăn thịt người. Chỉ là sắc mặt nàng còn hơi tái nhợt, cơ thể hơi run lên, dường như đứng không vững.
Trong lòng Tề Ninh biết thể lực của nàng căn bản chưa khôi phục lại, nếu không khí lực một cuốc kia có thể sẽ lợi hại hơn. Hắn thấy ánh mắt như dao của Tây Môn Chiến Anh nhìn mình chằm chằm, ra vẻ ủy khuất nói:
- Chiến Anh, cô… cô làm sao vậy? Có phải ta có chỗ nào không đúng?
Tuy rằng thân thể Tây Môn Chiến Anh không còn lạnh nữa, nhưng thể lực chưa khôi phục, vừa rồi đạp một cuốc, dùng không ít khí lực, hai chân như nhũn ra, ngồi xuống, hung hăng nói:
- Vì sao… vì sao ngươi ngủ bên cạnh ta, còn… còn ôm ta?
Nói đến đây, đôi má nàng hơi ửng đỏ.
Tề Ninh thở ra nhẹ nhàng, thầm nghĩ hóa ra nàng cũng không biết chuyện hoang đường kia. Hắn lập tức đứng dậy, chỉnh lại quần áo một cái, nhưng cảm thấy đũng quần hơi không thoải mái, dũng quần vốn mềm mại lại hơi cứng lên, hiểu được tối qua phun ra chưa thu dọn, cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn ra vẻ nghiêm trang nói:
- Tối hôm qua cô thiếu chút nữa chết cóng, toàn thân rét run, ta không có biện pháp khác, chỉ có thể ngủ bên cạnh cô, dùng nhiệt độ cơ thể mình xua đuổi cái lạnh giúp cô. Ta biết như vậy có thể khiến cô hiểu lầm, nhưng chẳng lẽ cô muốn ta nhìn cô chết cóng mặc kệ sao?
Hắn lắc đầu nói:
- Không, ta không làm được, ta không thể trơ mắt nhìn cô chịu đựng thống khổ, càng không muốn cô bị lạnh chết, cho nên ta chỉ có thể lựa chọn như vậy.
Tây Môn Chiến Anh khẽ giật mình, nhíu mày. Tề Ninh thấy rõ ràng hàn ý trong mắt nàng giảm đi vài phần.
- Ta biết cô sẽ có hiểu lầm, nhưng ta phải làm thế nào đây?
Tề Ninh lắc đầu cười khổ nói:
- Nếu như trong lòng cô không thoải mái, lại đánh ta một hồi cho hả giận, là ta xen vào việc của người khác, sớm biết kết quả như vậy vẫn còn muốn làm người tốt.
Hắn sờ lên mắt mình, cảm thấy hơi đau, thậm chí đã hơi sưng lên, trong lòng thầm mắng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ chịu hết ủy khuất.
Vừa rồi Tây Môn Chiến Anh tỉnh lại, Tề Ninh đang ôm nàng từ sau lưng, thậm chí một tay khoác lên bộ ngực nàng. Tính tình nàng vốn xao động vội vàng, thấy tình cảnh này, quả nhiên giận không kềm được, sau khi ngồi dậy, thấy Tề Ninh chỉ mặc một chiếc áo mỏng ở bên cạnh mình, không quan tâm gì khác, nhấc chân cho một đạp.
Thế nhưng Tề Ninh giải thích như vậy, Tây Môn Chiến Anh khá mơ hồ đối với chuyện tối qua mê man, phần lớn đã không nhớ ra được, chỉ nhớ mang máng, đêm qua Tề Ninh quả thực bởi vì mình rét run, cho nên cởi quần áo phủ cho mình sưởi ấm. Nàng thấy Tề Ninh mặc áo mỏng bộ dạng ủy khuất, cảm thấy hơi áy náy, nhưng nàng đương nhiên sẽ không chịu thua ngoài mặt, hừ lạnh nói:
- Đừng xen vào chuyện của người khác.
Đống lửa đã sớm tắt, lúc này ngoài cửa sổ cũng đã sáng lên, gió tuyết đã ngừng, chẳng qua tuyết đọng dày đặc đã bao trùm dãy núi.
Tề Ninh lắc đầu, cảm thấy may mắn cô nương mông lớn này không nhớ được chuyện hoang đường mình làm với nàng đêm qua, nếu không chắc chắn cô nàng này sẽ lấy đao chém chết mình.
Hắn cũng không nhích tới gần, dứt khoát ngồi trên mặt đất, hỏi:
- Bây giờ cô cảm thấy thế? Trên người còn lạnh hay không?
Tuy rằng Tây Môn Chiến Anh mạnh miệng, nhưng trong lòng lại hơi hổ thẹn, cảm thấy người ta liều lĩnh sưởi ấm cho mình, tuy rằng phương pháp khiến cho mình không tiếp nhận được, nhưng dù sao cũng vì tốt cho mình, mình không nói cảm ơn thì thôi, sáng sớm thức dậy không nói hai lời đạp người ta một cước, thực sự không thể nào nói nổi. Nàng nghe Tề Ninh hỏi thăm, lắc đầu, hơi lúng túng nói:
- Không có… không có việc gì.
Thấy mắt trái của Tề Ninh hơi sưng lên, nàng vừa buồn cười vừa áy náy, hỏi:
- Mắt… mắt ngươi có đau không?
Tề Ninh tức giận nói:
- Nếu không cô để ta đá thử một cước xem?
Hắn thò tay đụng vào một chút, trong bụng mắng nàng hai câu.
Vốn tối qua chọc vào mông lớn của nàng còn hơi chột dạ, lúc này bị nàng đạp một cước, cảm thấy không còn nợ nàng nữa, hai người hòa nhau, lá gan càng lúc càng lớn.
Mặt Tây Môn Chiến Anh lạnh lùng, nói:
- Ngươi dám?
Nàng đưa tay lấy một cái chai trong vạt áo, ném cho Tề Ninh nói:
- Ngươi xoa lên, sẽ nhanh… sẽ nhanh tốt thôi.
Nàng ném cái chai ra, kiểm tra quần áo của mình, đai lưng vẫn rất chặt, mặc dù bên ngoài hơi mất trật tự, nhưng không đáng lo ngại.
Nàng thở nhẹ nhàng, tuy nhiên cảm thấy đũng quần hơi không thoải mái, mặt đỏ lên, cho rằng đã tới tháng lúc này đương nhiên không tiện xử lý.
Nàng lại không biết, tối qua Tề Ninh ôm eo nàng gần nửa ngày, Tề Ninh dục hỏa bành trướng, nhưng nàng trong lúc mơ hồ, thân thể cũng có phản ứng, tràn ra nhiều xuân thủy, lúc ấy cũng khiến đũng quần ướt nhẹp, dính lên quần áo.
Tề Ninh cầm cái chai, tự mình đắp thuốc, trong lòng biết Thần Hầu Phủ có Đan Khí Xử riêng, loại thuốc trị thương này đương nhiên cũng xuất phát từ Đan Khí Xử. Đồ của Thần Hầu Phủ đương nhiên không quá kém, giữ lại trên người nói không chừng lúc nào đó có thể dùng tới, hắn cũng không trả lại cho Tây Môn Chiến Anh, cất vào trong ngực mình.
Tây Môn Chiến Anh thấy thế, lườm hắn một cái, mới nói:
- Chúng ta… chúng ta có phải nên rời đi không? Cha… phía Thần Hầu Phủ chắc chắn rất lo lắng.
Thật ra nàng rất rõ ràng trong lòng, đường đường Cẩm Y Hầu bị bắt từ Thần Hầu Phủ, việc này chắc chắn đã bẩm báo triều đình, lúc này phụ thân nàng nhất định đang sứt đầu mẻ trán.
Từ lúc bị Thu Thiên Dịch bắt khỏi Thần Hầu Phủ, Tây Môn Chiến Anh biết rõ lần này chắc chắn đả kích không nhỏ tới danh vọng của Thần Hầu Phủ. Cẩm Y Hầu bị bắt đi, thân là Thần Hầu của Thần Hầu Phủ, Tây Môn Vô Ngân chắc chắn cũng chịu sự trừng phạt của triều đình, hiện giờ đã thoát khỏi tay Thu Thiên Dịch, trở về càng sớm càng có lợi cho Tây Môn Vô Ngân.
Nàng thấy Tề Ninh mặc áo mỏng, đống lửa trong nhà gỗ đã tắt, tối qua người trung niên rơi xuống từ nóc nhà, bên trên lưu lại một lỗ thủng, không ít tuyết đã rơi xuống nhà gỗ, quả thực hơi rét lạnh, chẳng biết tại sao, nàng cũng không đành lòng, vươn tay ném quần áo Tề Ninh qua nói:
- Ngươi… ngươi mặc vào đi.
Tề Ninh mặc quần áo, đi tới cửa sổ đẩy ván cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy bên ngoài tuyết trắng, sắc trời đã sáng rõ, tuyết đọng khắp nơi, vừa nhìn đã biết tuyết đọng rất sâu, hắn cau mày nói:
- Bên ngoài đều là tuyết đọng, chúng ta ở đâu cũng không rõ ràng, cũng không biết đi hướng nào.
Chẳng lẽ lại phải ở lại chỗ này qua mùa đông? Tây Môn Chiến Anh lấy da thú bọc lên người, da thú tuy rằng hong khô, nhưng vẫn mang chút hương vị, chỉ là tối qua A Não dùng dao nhỏ cắt quần áo nàng, đã sớm không che được thân thể. Mặc dù Tề Ninh cho áo khác ngoài, lại vẫn cảm thấy không an toàn, chịu đựng mùi vị trên da thú đắp lên người, nàng nhíu mày nói:
- Nói không chừng thế tuyết này sẽ càng lớn hơn, hơn nữa… !
Nàng dừng một chút, mới nói:
- Ở đây không đồ ăn thức uống, cũng không thể chết ở chỗ này.
Nàng vốn muốn nói cô nam quả nữ sống ở chỗ này với Tề Ninh không thích hợp, chẳng qua cuối cùng không nói ra miệng, trong lòng biết Tề Ninh là người độc miệng, bị hắn bắt được chuôi, nói không chừng lại muốn chế giễu mình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận