Cẩm Y Xuân Thu

Chương 127: Khách quý


Sắc mặt Tình Năng lạnh như băng, biểu cảm không thay đổi, gương mặt lão nhìn có vẻ như là một người nóng nảy, nhưng lại vẫn kiên nhẫn nghe Dương Ninh nói, đợi hắn nói xong lão mới nói:
- Ngươi nói xong rồi à?
Dương Ninh cũng không biết hiện tại thương thế trong người mình đã trị khỏi hay chưa, nếu không hắn đã quay mông đi từ lâu rồi.
- Ngươi đã nói sai hai câu.
Tịnh Năng không đợi hắn trả lời đã nói tiếp.
- Thứ nhất, bất luận là kẻ nào tiến vào Đại Quang Minh tự bất kể người đó có phải là đệ tử của tự hay không cũng đều phải tuân thủ quy tắc của Đại Quang Minh tự. Bất luận bên ngoài ngươi uy vũ, tôn quý thế nào thì khi bước chân vào Đại Quang Minh tự cũng phải cởi bỏ thân phận tôn quý đó.
Lão dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Thứ hai, từ khi Đại Quang Minh tự được lập đến nay, chúng tăng trong tự không một ai ra ngoài dạo chơi, cũng không một ai truyền bá về chúng sinh bình đẳng ra bên ngoài cả, ngươi nghe có hiểu không?
Dương Ninh ngẩn người.
- Đi khắp tứ phương, truyền bá Phật pháp, đây là việc mà vô số tăng chúng của các chùa các tự đều đang làm, tuy nhiên Đại Quang Minh tự lại không nằm trong số đó.
Tịnh Năng chậm rãi nói:
- Ngươi nói chúng sinh bình đẳng, nhưng người thật sự hiểu được thế nào là chúng sinh bình không? Ý nghĩa Phật pháp của Đại Quang Minh tự chính là tu tâm, chẳng ai nói mấy cái chúng sinh bình đẳng gì đó cả, vì vậy lý do thoái thác này của ngươi không thể dùng được trong Đại Quang Minh tự này.
Dương Ninh rất bất ngờ, hắn chỉ biết Phật gia lúc nào cũng tuyên dương chúng sinh bình đẳng, hắn vốn tưởng Đại Quang Minh tự là một trong những thành viên của Phật môn nên về điểm này cũng sẽ giống với những nơi khác, nhưng lần này Tịnh Năng lại nói như vậy trước mặt bao nhiêu người khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Tịnh Năng lại nói tiếp:
- Đệ tử của Không Minh các đến đây lấy cơm không cần xếp hàng, đây cũng là tự quy, nếu như ngươi muốn giống như bọn họ thì chỉ cần có thể vào được Không Minh các đương nhiên cũng có thể như thế, mọi người ai cũng có cơ hội nhưng vì không đạt được đến cấp độ đó nên chỉ có thể đứng đây xếp hàng, ngươi hiểu không?
Dương Ninh vốn còn định dùng lý luận chúng sinh bình đẳng để cãi lại nhưng lại không ngờ Đại Quang Minh tự này lại cổ quái như vậy, không hề coi trọng cái gọi là người với người đều giống nhau, nên trong lúc nhất thời không biết cãi lại thế nào.
- Dẫn hắn tới Giới đường!
Tịnh Năng không nói nhiều lời, lão khẽ vẫy ống tay áo, quay người rời đi, hai gã tăng chúng bước đến muốn bắt Dương Ninh.
Trong lòng Dương Ninh cố nén giận, hắn cười lạnh một tiếng, không đợi hai người kia tới gần đã lùi về sau hai bước, hắn lạnh lùng nói:
- Ai dám động vào ta?
Hai người kia không nhiều lời mà đồng loạt ra tay, một trái một phải đánh về phía vai Dương Ninh. Hai người này là người của Giời đường, bọn họ vừa xuất chiêu Dương Ninh liền biết võ công của họ không hề tầm thường, so với Chân Bích cùng mấy hòa thượng trong Ngũ cốc đường thì hai người này võ công cao cường hơn nhiều. Nhưng nếu cứ như vậy mà bị đưa đến Giới đường, hắn không cam tâm chút nào, hắn cười lạnh một tiếng, cũng không nghĩ nhiều. Hắn nhảy lên, cơ thể nhẹ nhàng lướt qua, dễ dàng tránh thoát được sự tấn công của hai người kia.
Hai tên Giới tăng sững sờ trong giây lát sau đó cũng phản ứng lại rất nhanh, hai người tách ra, tiếp tục nhảy bổ về phía Dương Ninh.
Dương Ninh một chân bước rộng, chân tiếp theo cũng lướt sang, lách người sang một bên, đây chính là Tiêu Dao Hành, hai tên Giới tăng lại vồ hụt lần nữa, lúc này cả hai đều biến sắc.
Chúng tăng đứng xung quanh chỉ thấy hai tên Giới tăng lúc trái lúc phải tấn công Dương Ninh còn hắn thì lại biến thành một cái bóng mờ ảo, trong lúc nhất thời không thể nhìn thấy được bộ pháp của hắn. Tiểu hòa thượng Chân Minh thấy thân thủ Dương Ninh xuất quỷ nhập thần tránh thoát sự đuổi bắt của hai tên Giới tăng giống như Hồ Điệp Xuyên Hoa như vậy thì vô cùng kinh ngạc.
Chúng tăng ở đây đều biết, hai tên Giới tăng này chính là đệ tử của Tịnh Năng, võ công cũng được coi là khá cao cường, vậy mà hiện tại hai người hợp lực tấn công nhưng vẫn không thể chạm được đến vạt áo của Dương Ninh, điều này khiến mọi người vô cùng kinh ngạc. Chân Bích cùng các đệ tự trong Ngũ cốc đường thì lại càng kinh hãi hơn, vốn còn tưởng hắn chỉ là một tên tiểu tử bình thường lên núi không ngờ võ công của hắn lại có thể cao cường đến vậy.
Đương nhiên những người này không biết, thật ra thì luận về võ công, Dương Ninh cũng chẳng ra đâu vào đâu, chỉ là bộ pháp Tiêu Dao Hành này hắn cũng đã thuần thục rồi, lúc bước đi đã không còn cứng ngắc như lúc ban đầu nữa tuy vẫn chưa đạt được đến cảnh giới phiêu dật như tiên nhân, nhưng bước đi cũng được coi là có hình có dạng rồi.
Hắn vốn là một người thông minh hơn người, hơn thế nữa tính giác ngộ lại không thấp, lúc mới bắt đầu tập bộ pháp này chỉ biết cắm đầu cắm cổ tập trung vào bước chân, nhưng giờ đã có thể ngẩng đầu lên quan sát tình huống xung quanh mình rồi.
Bộ pháp này bọn họ chưa từng gặp bao giờ, mỗi lần hai tên Giới tăng muốn bắt Dương Ninh thì đều suýt chút nữa là bắt được nhưng lại bị Dương Ninh lướt qua tránh được.
Sau đó bỗng nhiên Dương Ninh nghe được một tiếng quát nhỏ, cùng lúc đó hắn cảm nhận có một cơn gió mạnh mẽ lao về phía mình. Cơn gió này vô cùng sắc bén khiến người ta không thể hít thở nổi, điều này khiến bước chân của hắn chậm hơn một chút, mắt thấy có một đám mây đen lao về phía mình. Dương Ninh cảm thấy có chút giật mình, mặc dù sợ nhưng vẫn không bị loạn, hắn bước sang bên trái, nhưng chỉ mới bước sang trái được một bước lại thấy đám mây đen kia cũng lướt đến bên trái của hắn.
Tốc độ của đối phương nhanh như cắt, người đó đứng ở phía trên cách hắn rất xa. Dương Ninh vô cùng kinh hãi, ngay sau đó hắn cảm thấy vai mình bị đánh một chưởng, một nguồn lực vô cùng lớn đẩy cả người hắn bay về phía sau rồi sau đó ngã ầm xuống đất.
Hắn chỉ cảm thấy ngực nôn nao, khí huyết quay cuồng, ngẩng đầu lên nhìn thì lấy Tịnh Năng tựa như một đám mây bay ở trước mặt hắn và còn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
- Vừa rồi ngươi đã sử dụng bộ pháp gì vậy?
Tịnh Năng nhíu mày hỏi.
Dương Ninh hít một hơi thật sâu, đợi cảm giác quay cuồng trong ngực biến mất mới ngẩng đầu lên cười lạnh nói:
- Thế nào? Ta học công phu gì, vào Đại Quang Minh tự cũng phải giao hết cho các người hay sao?
Tịnh Năng ngẩn người rồi cười lạnh, trầm giọng nói:
- Đưa hắn đi!
Hai tên Giới tăng tiến đến, nâng Dương Ninh lên, Dương Ninh chán nản, cười lạnh nói:
- Tiền bối võ công quả nhiên vô cùng cao cường, ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt mà còn phải phiền người tự mình ra tay. Đại Quang Minh tự quả nhiên đúng là thiên hạ đệ nhất tự!
Hắn vô cùng phản cảm với tên Tịnh Năng này, trong lòng hắn biết mình là Cẩm Y Thế tử, cho dù đám hòa thượng này có tức giận cũng không dám làm gì hắn.
Vốn dĩ hắn còn có chút cảm kích ơn cứu mạng với Đại Quang Minh tự này, nhưng hôm nay những gì hắn nhìn thấy tại Ngũ cốc đường này lại là những người này không hề có lòng từ bi của người xuất gia, không những thế còn không phân biệt đúng sai, cái này khiến hắn chẳng còn chút hảo cảm nào với Đại Quang Minh tự.
Đúng lúc này lại nghe thấy tiếng chuông “boong boong” vang lên, đây chính là tiếng chuông được truyền đến từ chiếc chuông khổng lồ ở Bắc Cao Phong, tiếng chuông dồn dập, liên tục không ngừng.
Dương Ninh cảm thấy kỳ lạ, tiểu hòa thượng Chân Minh đã từng nói, trong chùa Đại Quang Minh tự một ngày có bốn lần đánh chuông, hôm nay đã đánh ba lần rồi, lần thứ tư đánh ba hồi chuông, đó là chuông báo giờ tắt đèn đi ngủ, nhưng hiện giờ mới chỉ là giờ cơm tối, mặt trời vừa mới xuống núi, sắc trời còn chưa tối hẳn, sao có thể bắt người ta ngủ vào giờ này được chứ.
Chỉ thấy sắc mặt Tịnh Năng thay đổi, trầm giọng nói:
- Tới Quang Minh điện!
Sau đó không quan tâm đến Dương Ninh nữa mà quay người rời đi. Vẻ mặt hai tên Giới tăng kia cũng vô cùng nghiêm túc, hai người buông Dương Ninh ra rồi vội vàng chạy theo sau Tịnh Năng.
Lúc này không chỉ là Tịnh Năng mà tất cả chúng tăng ở đây đều nhao nhao đi theo Tịnh Năng đi tới Bắc Cao Phong.
Lúc này tiểu hòa thượng Chân Minh mới chạy tới hỏi:
- Ninh sư đệ, ngươi không sao chứ?
Dương Ninh mặc dù bị Tịnh Năng đánh một chưởng vào người khiến ngực hắn lúc đó vô cùng khó chịu nhưng lúc này cũng đã đỡ hơn nhiều rồi, cũng chẳng có gì đáng ngài, sau đó hắn quay sang hỏi lại:
- Tiểu sư huynh, xảy ra chuyện gì vậy?
Thấy chúng tăng đều lũ lượt chạy tới Bắc Cao Phong hắn ngạc nhiên hỏi:
- Những người này đi đâu vậy?
- Tiếng chuông mà đệ nghe thấy chính là hiệu lệnh triệu tập toàn bộ chúng tăng trong tự.
Tiểu hòa thượng Chân Minh thấy hắn không biết liền giải thích:
- Tất cả mọi người đều tới Quang Minh điện, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn gì đó, một năm chỉ mấy lần thôi.
Tiểu hòa thượng Chân Minh hơi cau mày nói:
- Chỉ e là đã xảy ra chuyện gì đó, Ninh sư đệ, chúng ta cũng mau qua đó đi, đừng chậm trễ nữa.
Dương Ninh thấy chúng tăng trong Ngũ cốc đường bỏ lại cơm mà đi trong lòng cảm thấy không vui, nhưng thấy tiểu hòa thượng Chân Minh cũng đi theo đám người đó, hắn do dự một chút rồi cũng đi theo.
Đám người đi rất nhanh, lúc đi qua một cây cầu treo, cầu lắc lư đung đưa, nhưng chúng ta đi qua lại như là đi trên đất bằng, Dương Ninh biết những người này đều là tập mãi thành quen.
Đi một lúc lâu mới đến được Quang Minh điện.
Quang Minh điện là chính điện của Đại Quang Minh tự. Lúc này trong điện đã có hai ba trăm người, đứng xếp thành hai hàng ở hai bên, Dương Ninh đi theo tiểu hòa thượng Chân Minh đứng ở phía dưới. Quang Minh điện này vô cùng rộng lớn, mấy trăm người đứng vào mà chẳng chiếm mất bao nhiêu diện tích.
Chỉ thấy bên dưới tượng phật trong Quang Minh điện có hàng đệm bồ đoàn màu vàng. Dương Ninh đếm thấy có tới mười ba tấm đệm bồ đoàn, ngay lập tức nghĩ tới Quang Minh thập tam tăng, thầm nghĩ bình thường tăng chúng tụ tập, mười ba tấm đệm bồ đoàn này chính là chỗ ngồi của mười ba hòa thượng đó sao?
Tuy nhiên lúc này, ngoại trừ Tịnh Năng đang ngồi trên một tấm đệm bồ đoàn phía bên trái ra thì những tấm đệm còn lại đều trống không.
Hắn biết trong số Quang Minh thập tam tăng thì có tới mười người đã vào Hoàng cung để cử hành pháp hội Thủy Lục vì Hoàng đế đã băng hà, nên Quang Minh thập tam tăng hiện tại không có mấy người còn lại ở trong tự.
Các tăng nhân lũ lượt kéo vào điện, cuối cùng khoảng bốn năm trăm tăng chúng tập trung trong điện, tất cả đều xếp hàng ngay ngắn, không ai nói câu nào. Trong Đại Quang Minh điện lúc này chỉ một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng của nó.
Rồi bỗng nhiên thấy có một người từ bên ngoài điện đi vào, đi theo phía sau là bốn tên hòa thượng, Dương Ninh liếc mắt nhìn, thấy bốn tên hòa thượng kia đều buộc dây đai vàng ở eo, giống mấy tên hòa thượng lấy cơm bằng thùng lúc nãy, hắn liền biết bốn tên hòa thượng này rất có thể chính là hòa thượng của Không Minh các.
Đệ tử của Không Minh các trong Đại Quang Minh tự này dường như là một loại quyền uy đặc thù. Lúc nãy khi ở trước Ngũ cỗ đường, nhìn phản ứng của mọi người ở đó có thể thấy được bọn họ vô cùng kính nể đệ tử của Không Minh các.
Đi đầu trong số bọn họ là một hòa thượng khoảng 60 tuổi, áo tăng trên người là hai màu tím và vàng kết hợp, trong ấn tượng của Dương Ninh thì chiếc áo tăng này không giống với các áo tăng khác.
Lão hòa thượng này râu dưới cằm bạc phơ, mặt mũi hiền lành, cơ thể hơi gầy, mặc dù tuổi tác đã lớn nhưng bước chân lại rất nhẹ nhàng, sau khi lão ta vào điện. Tịnh Năng chủ tọa Giới đường đã đứng dậy, chắp tay trước ngực, đợi lão hòa thượng kia tới liền nói:
- Tịnh Không sư huynh!
Lão hòa thượng Tịnh Không cũng chắp tay trước ngực nói:
- Có khách quý tới thăm, nhưng chủ trì sư huynh vẫn còn ở trong Tọa Không Thiền, không thể xuất quan, các sư đệ khác lại không thể quay về tự nên hôm nay sẽ do ta và đệ cùng nhau tiếp đãi khách quý!
Trung khí (*khí trong bụng, trong đan điền) của lão ta rất mạnh, hơn thế nữa trong điện lại im phăng phắc, nên mặc dù Dương Ninh đứng ở vị trí khá xa nhưng vẫn có thể nghe thấy, thầm nghĩ, thì ra là có người tới tự, nhìn tình hình này chắc chắn thân phận của khách quý tới Đại Quang Minh tự lần này không hề tầm thường chút nào, nếu không đã không làm lớn đến như vậy.
Tịnh Không đi tới ngồi xuống một tấm đệm bồ đoàn. Dương Ninh thấy lão ta ngồi xuống vị trí đầu tiên bên tay trái của tấm bồ đoàn ở chính giữa, nhìn vào vị trí của lão ta có thể khẳng định địa vị của lão ta trong Đại Quang Minh tự không hề tầm thường.
- Xin mời khách quý Đông Tề Bạch Vân Đảo!
Giọng nói của Tịnh Không vang như tiếng chuông đồng, vang đi rất xa.


Dương Ninh thấy lời nói của Tịnh Không vừa dứt, không ít chúng tăng đều biến sắc, ngay cả tiều hòa thượng Chân Minh đứng cạnh hắn, cơ thể cũng chấn động, hình như những người này đều biết địa vị của đối phương.
Hắn chưa từng nghe thấy cái tên Bạch Vân đảo nhưng Đông Tề thì hắn biết.
Đông Tề là một tiểu quốc nằm giữa Bắc Hắn và Nam Sở, bị kẹp ở giữa, nước nhỏ người ít, nhưng lại có lực lượng thủy quân hùng mạnh, nghe đâu Thái tử Nam Sở tới tham gia đại điện lập Thái tử của Đông Tề, hoàng đế băng hà nhưng Thái tử lại vẫn đang ở bên ngoài.
Đúng lúc đó chợt nghe thấy một tiếng kêu trong vắt, rồi sau đó có thứ gì đó bay vào trong điện, màu sắc rực rỡ, nhìn giống Khổng Tước nhưng lại nhỏ hơn nhiều so với Khổng Tước. Sau khi nó bay vào điện, chúng tăng đều nhao nhao ngẩng đầu nhìn, con chim sặc sỡ đó bay một vòng quanh điện sau đó đậu trên một thanh xà ngang, quan sát đại điện, trông nó vô cùng có khí thế.
Sau đó có một người dẫn đầu đi vào điện, trên người mặc một bộ quan phục, phía sau có thêm mấy người đi theo, Dương Ninh chỉ thấy trong đó có hai người rất dễ khiến người khác chú ý.
Đó là một người mặc áo trắng như tuyết, không nhiễm một hạt bụi, dáng người cao gầy, nhìn khoảng trên dưới ba mươi tuổi, mái tóc đen nhánh được buộc lại bởi một sợi dây, rủ ở sau lưng, để lộ khuôn mặt tuấn tú, hai tay nắm lại, bên tay trái cầm một thanh trường kiếm, khuôn mặt không có chút biểu tình nào, toàn thân toát lên một loại khí chất thoát tục, dường như không nhiễm chút bụi trần.
Sóng vai đi cùng người đó là một nữ tử mặc bộ quần áo màu đỏ, tuổi cũng khoảng trên dưới ba mươi, nhìn nàng ta như một ngọn lửa rực cháy.
Nữ tử này có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng người thướt tha, đầy đặn, vô cùng “rực rỡ”, mặc dù hiện tại mới chỉ là đầu đông nhưng nàng ta ăn mặc rất “mát mẻ”, quần đỏ xẻ tà, trong lúc bước đi, làn váy đong đưa, đôi chân tuyết trắng ẩn hiện sau làn váy, “ngạo nghễ trong gió sương”, thêm vào đó là vòng eo “uốn éo” gợi cảm mê người.
Nam tử áo trắng có vẻ ngoài tuấn tú, còn nữ tử áo đỏ lại xinh đẹp kiều diễm, cặp đôi này người nào cũng dễ thu hút sự chú ý, mà khi cả hai cùng nhau xuất hiện thì lại càng thu hút ánh mắt của người khác.
Một vài tăng chúng nhìn thấy nữ tử áo đỏ đó lắc eo đi vào điện, vẻ mặt đều không được tự nhiên, có người cúi xuống không dám nhìn cũng có người nhìn như là đang nhìn về phía trước nhưng khóe mắt lại liếc về phía nữ tử áo đỏ kia.
Nàng ta xinh đẹp lộng lẫy, đi đến đâu cũng khiến người khác thèm muốn, huống chi Đại Quang Minh Tự quanh năm chẳng mấy khi có khách nữ, chẳng trách đám hòa thượng này cứ nhìn chằm chằm vào nàng ta.
Phía sau hai người là bốn gã đàn ông mặc áo gai cao to lực lưỡng, nhìn cách bọn họ đi liền biết không phải là loại tạp nham tầm thường.
Vào đến trong điện, tên quan viên dẫn đầu dừng bước, chắp tay trước ngực nói với Tịnh Không cùng Tịnh Năng đang ngồi ở vị trí thượng tọa:
- Hai vị đại sư, hạ quan là Lễ Bộ thị lang Tô Lạc, đi cùng với hai đệ tự của Bạch Vân đảo chủ Đông Tề tới bái tự, hai vị khách quý này đi theo đoàn sứ giả của Đông Tề đến tham gia lễ tế điện (* lễ truy điệu) Thánh thượng, lần này cố ý tới đây bái tự, mong đại sư chỉ bảo và chiếu cố nhiều hơn!
Lời lẽ của lão ta với chúng tăng trong Đại Quang Minh tự vô cùng khách khí, thậm chí đường đường là một Lễ Bộ thị lang mà lại xưng là “hạ quan” trước mặt Tịnh Không khiến Dương Ninh kinh ngạc nhưng sau đó cũng hiểu ra, điều này đương nhiên là do địa vị của Đại Quang Minh tự ở Nam Sở này không hề tầm thường.
Nữ tử áo đỏ uốn eo vòng eo nhỏ mềm mại bước lên trước hai bước, trên mặt là một nụ cười tươi duyên dáng, dịu dàng nói:
- Xích Đan Mị, đệ tử của Bạch Vân đảo chủ bái kiến chư vị đại sư!
Nàng ta vốn đã xinh đẹp mà giọng nói lại nũng nịu, trong vắt, ỏn à ỏn ẻn, lúc nói chuyện tựa như tâm tình khe khẽ bên tai, không ít người nghe thấy liền cảm thấy cả người đều nhũn ra, hồn xiêu phách lạc.
Trong lòng Dương Ninh cũng khẽ động, nghĩ thầm cái tên của nữ tử này quả không đặt sai, chữ “Mị” đó quả thật vô cùng xứng với người.
Giọng nói nàng ta yêu mị như vậy nhưng hình như lại là trời sinh như vậy, không phải là giả vờ, nhưng cũng chính vì nguyên nhân này nên lại càng khiến người khác rung động.
Còn giọng nói của nam tử áo trắng lại lạnh lùng không có chút tình cảm nào, y mở miệng đơn giản giới thiệu:
- Đông Hải Bạch Vũ Hạc!
Dương Ninh nghe thấy nghĩ khí nói chuyện của y lại nhớ đến tên thuộc hạ Triệu Vô Thương của mình, hai người này đều có điểm giống nhau, đều là loại người tích chữ như vàng, tuy nhiên xét về khí thế thì Triệu Vô Thương đương nhiên không thể so được với Bạch Vũ Hạc.
- Từ lâu đã nghe nói Bạch Vân đảo chủ chính là Quốc sư Đông Tề, nhưng lại sống ở đảo Đông Hải Bạch Vân, tránh xa thế tục, không màng thế sự, không mưu cầu danh lợi.
Tịnh Không nhẹ nhàng nói:
- Bần tăng ngưỡng mộ danh tiếng Bạch Vân đảo chủ đã lâu nhưng vẫn không có cơ hội được gặp, hôm nay được gặp hai vị đệ tự của đảo chủ, cũng xem như là may mắn của bần tăng!
Sau đó lão ta giơ tay lên nói:
- Mau chuẩn bị bồ đoàn!
Sau đó liền thấy có đệ tử mang bồ đoàn ra đặt ở dưới đất.
Lễ Bộ thị lang Tô Lạc giơ tay ra nói với Bạch Vân Hạc cùng người nữ tử kia:
- Mời các vị ngồi!
Bạch Vân Hạc vẫn lẳng lặng đứng im như trời trồng, mà cũng chẳng đáp lại lời nào, thậm chí còn không động đậy, khiến Tô Lạc có chút xấu hổ, nhưng ngược lại Xích Đan Mị lại cười quyến rũ nói:
- Tô đại nhân, sư huynh của ta ngay cả lúc ngủ cũng như vậy nên không cần phải khách khí với huynh ấy.
Sau đó nàng ta liến lên ngồi lên bồ đoàn, cơ thể mềm mại ưỡn thẳng, bộ ngực sữa căng tràn lại càng nhô cao hiện rõ hơn.
- Hai vị thí chủ đường xa tới đây không biết là có chuyện gì?
Tịnh Năng thấy không ít các đệ tử trong điện đều đang nhìn chằm chằm vào Xích Đan Mị thì cảm thấy vô cùng tức giận. Bình thường đệ tử của Đại Quang Minh tự đều tinh nghiên Phật học, tuân thủ tự quy nghiêm khắc, nhưng lần này phần lớn bọn họ lại đều nhìn chằm chằm vào Xích Đan Mị, làm ảnh hưởng đến danh tiếng cùng uy nghiêm của Đại Quang Minh tự, vì vậy lão ta có chút phản cảm với Xích Đan Mi xinh đẹp kiều diễm này, nên giọng nói cũng có chút lạnh nhạt.
Tuy vậy Xích Đan Mị vẫn tươi cười như hoa, giọng nói nũng nịu đáp lại:
- Lần này phụng mệnh Gia sư, đoàn sứ giả Đông Tề tới quý quốc cần phải hoàn thành hai việc. Việc thứ nhất là tới bái tế Hoàng đế quý quốc, còn việc còn lại là hoàn thành tâm nguyện từ hơn hai mươi năm trước của Gia sư.
Giọng nói của nàng ta nũng nịu khiến người nghe rung động.
Nữ tử này rõ ràng đã là người “trưởng thành”, nhưng da thịt lại mềm mịn như em bé, lúc ngồi xuống đất, cặp đùi trắng nõn lộ ra không ít, trắng đỏ kết hợp, đỏ như lửa, trắng như tuyết, thân hình gợi cảm, nóng bỏng thướt tha, nhìn qua chỉ như một thiếu nữ mới hai mươi, nàng ta có dung mạo của một thiếu nữ nhưng lại có sự thành thục, yêu mị của một nữ tử trưởng thành.
- Ồ!?
Tịnh Không chắp tay trước ngực hỏi lại:
- Tâm nguyện từ hai mươi năm trước? Chẳng lẽ tâm nguyện này của đảo chủ có liên quan đến Đại Quang Minh tự chúng tôi hay sao?
Xích Đan Mị cười quyến rũ đáp:
- Dựa vào tuổi của đại sư chắc hẳn cũng biết trong quý tự vào hai mươi năm trước đã từng xảy ra một chuyện.
- Xin Xích thí chủ hãy chỉ giáo!
- Hai mươi ba năm trước, Gia sư lăn lội đường xa, chạy tới quý tự.
Xích Đan Mị nhẹ nhàng nói:
- Đại Quang Minh tự là đương kim đệ nhất tự, cũng là tự viện của hoàng gia Nam Sở, cao thủ nhiều như sao trên trời. Gia sư vô cùng ngưỡng mộ quý tự, nên đã dùng tên giả bái sơn, hy vọng có thể được nương tựa quý tự nhưng lại bị quý tự từ chối.
Lúc này chúng tăng đều đã biến sắc, Tịnh Năng thất thanh nói:
- Thí chủ nói, hơn hai mươi năm trước, Bạch Vân đảo chủ đã từng tới bản tự? Chuyện này… sao có thể?
Xích Đan Mị vẫn nhẹ nhàng đáp lại:
- Gia sư năm đó đã lấy tên giả là Ngô Động, không biết đại sư còn nhớ không?
- Ngô Động?
Tịnh Không hơi trầm ngâm, không nói thêm tiếng nào, vốn dĩ Tịnh Năng đã không hề có hảo cảm với Xích Đan Mị, hiện tại lại thấy vẻ mặt lẳng lơ đó của nàng ta thì lại càng phản cảm hơn, lão ta cười lạnh nói:
- Bạch Vân đảo chủ muốn vào tự, sao không quang minh chính đại vào mà lại phải dùng tên giả để vào? Người muốn lên núi vào tự làm đồ đệ của Đại Quang Minh tự nhiều vô số kể, Đại Quang Minh tự chọn đệ tự vô cùng nghiêm ngặt nên không phải ai cũng có tư cách nhập môn!
Lúc này Bạch Vũ Hạ đứng ở một chỗ nhắm mặt, tay ôm trường kiếm, không hề động đây, tựa như là đang ngủ.
Còn Dương Ninh thì chỉ có thể nhìn Bạch Vũ Hạc từ phía sau, thấy y chỉ ôm trường kiếm, thầm đoán tên này chắc là kiếm khách, nhìn dáng vẻ lạnh lùng đó chắc hẳn kiếm thuật không tồi.
Lúc này hắn mới biết thì ra Bạch Vân đảo chủ gì đó lại là Quốc sư của Đông Tề.
Hắn đứng ở phía sau nhìn về phía Xích Đan Mị, phát hiện ra nhìn từ góc độ này thân hình nàng ta tựa như một quả hồ lô, tấm lưng thẳng tắp lại nhỏ nhắn, đường cong bên dưới lại nở nang, tạo thành đường cong bờ mông căng tròn, bởi vì nàng ta quỳ ngồi trên mặt đất nên chiếc quần đỏ căng ra giữ chặt cặp mông căng tròn đó, thân hình hoàn mỹ, điện nước đầy đủ, điều này khiến Dương Ninh lo sợ chiếc váy đó sẽ bị cặp mông… làm rách.
Sau đó lại nghe thấy tiếng Tịnh Không nói:
- Thí chủ nói năm đó Bạch Vân đảo chủ lấy lên giả là… Ngô Động?
- Xem ra là đại sư đã nhớ ra rồi.
Lúc này giọng điệu của Xích Đan Mị lại chuyển thành chán ghét.
- Đại sư còn nhớ năm đó đã cự tuyệt Gia sư thế nào không ?
Tịnh Không thở dài nói:
- Theo bần tăng biết, khi đó Bạch Vân đảo chủ vẫn chưa sống ở đảo Bạch Vân, mà hai vị đây cũng chưa được Bạch Vân đảo chủ thu nhận.
- Đúng vậy, sau khi Gia sư bị quý tự chính thức cự tuyệt thì đã trở về Đông Tề và tới đảo Bạch Vân.
Xích Đan Mị tỏ vẻ sâu xa nói:
- Năm đó Gia sư muốn vào quý tự, nên đã đợi ở dưới chân núi Tử Kim năm ngày năm đêm, không có một hạt gạo nào vào bụng, suýt chút nữa đã chết ở nơi này, nhưng quý tự lại không hề động lòng trắc ẩn…!
Hình như Tịnh Năng cũng đã nhớ ra cái gì đó, lão ta nhìn về phía Tịnh Không, hỏi:
- Sư huynh, người mà bọn họ nói tới chính là người năm đó…!
Tịnh Không khẽ vuốt cằm, nói:
- Đúng vậy, là người đó, thì ra người đó chính là Bạch Vân đảo chủ.
- Hừ, thì ra lão ta chính là Bạch Vân đảo chủ.
Không giống với Tịnh Không xúc động, bùi ngùi, ngữ khí của Tịnh Năng kèm theo khinh thường, lão ta nhìn Xích Đan Mị lạnh lùng nói:
- Năm đó Bạch Vân đảo chủ lấy tên giả đến bái tự, không những chỉ đích danh Gia sư, muốn làm đệ tử của Gia sư. Khi đó Gia sư còn là Trụ trì Đại Quang Minh tự, hơn thế nữa lại còn yêu cầu Gia sư truyền thụ “Quang Minh Thực Kinh” của Đại Quang Minh tự cho, thật đúng là mơ tưởng hão huyền!
Vẻ mặt lão ta lạnh lùng nói tiếp:
- “Quanh Minh Thực Kinh” là bảo vật trấn tự của Đại Quang Minh tự, chỉ có Trụ trì các đời mới được tu luyện, ngay cả bọn ta còn chưa được nhìn thấy vậy mà một người từ bên ngoài tới lại muốn được truyền thụ “Quang Minh Thực Kinh”, chẳng lẽ lão ta muốn là Trụ trì Đại Quang Minh tự hay sao?
Xích Đan Mị không kiêu ngạo, không nóng nảy mà cũng không tức giận, vẫn cười quyến rũ nói:
- Nhưng năm đó Gia sư cũng đã từng đáp ứng với quý tự rằng chỉ cần quý tự truyền thụ “Quang Minh Thực Kinh” nhất định sẽ để Đại Quang Minh tự trở thành thiên hạ đệ nhất tông phái, nhưng các người lại không chấp nhận điều kiện đó, cũng chính bởi vì vậy nên cho tới giờ Đại Quang Minh tự cũng chỉ xưng bá được ở một phương mà thôi.
Dương Ninh nghe đến đây thì cũng đã hiểu được phần nào câu chuyện này rồi, trong lòng thầm nghĩ lần này đệ tử Bạch Vân đảo tới đây không hề có thiện ý, chắc hẳn là tới để rửa mối hận hơn hai mươi năm trước.
Nếu như Bạch Vân đảo chủ đã là Quốc sư Đông Tề, hôm nay đương nhiên là không tiện ra mặt nên mới phải hai đệ tử tới đây.
Tuy nhiên Đại Quang Minh tự là Thiên hạ đệ nhất tự, hơn nữa lại là tự viện của hoàng gia Nam Sở, bối cảnh đương nhiên không hề đơn giản, vậy mà Bạch Vân đảo chủ lại phải hai đệ tử đến đây rửa nhục năm xưa, làm như vậy thật là không coi ai ra gì.
Tịnh Không vẫn bình tĩnh tự nhiên, chắp tay trước ngực nói:
- Bản tự không hề có ý muốn xưng hùng, cũng không hề có ý định muốn trở thành Thiên hạ đệ nhất tông phái. Bạch Vân đảo chủ và Đại Quang Minh tự không cùng chí hướng, nên không thể cùng đường. Hơn thế nữa yêu cầu của lệnh sư năm đó cũng có chút quá đáng nên khó tránh khỏi bị cự tuyệt.
- Gia sư đợi dưới chân núi năm ngày nằm đêm nhưng quý tự vẫn chưa cho người một câu trả lời thuyết phục, cho nên Gia sư chỉ có thể để lại một câu trên tấm bia đá dưới núi.
Xích Đan Mị nói đến đây thì cười quyến rũ rồi nói tiếp:
- Đại sư còn nhớ câu nói được để lại trên bia đá năm đó là câu gì không?
Tịnh Không vẫn bình tĩnh đáp lại lời nàng ta:
- Sẽ quay trở lại!
Xích Đan Mị cười duyên nói:
- Đúng vậy, chính là sẽ quay trở lại, đây chính là tâm nguyện của Gia sư, hôm nay bọn ta tới đây là để hoàn thành tâm nguyện của Gia sư!


Tịnh Không chắp tay trước ngực đáp:
- Xích thí chủ, năm đó Bạch Vân đảo chủ tới tự, không thể lên núi tất nhiên đó là vì cơ duyên chưa tới, các vị cũng không nên quá để ý đến chuyện này làm gì!
Tuy nhiên Tịnh Năng lại cười lạnh nói:
- Thế nào? Các ngươi tới đây là để báo thù cho lão ta sao? Bạch Vân đảo chủ võ công phi phàm, bần tăng cũng đã từng nghe danh, và cũng nghe nói tam đại đệ tử của đảo chủ đều là những cao thủ hàng đầu, tuy nhiên muốn tới Đại Quang Minh tự để gây chuyện, dựa vào các ngươi cũng đừng mơ tưởng đến chuyện làm càn ở đây.
- Đại sư yên tâm, nếu như chúng ta cố ý muốn gây chuyện thì cũng đã không để Tô đại nhân dẫn bọn ta lên núi.
Xích Đan Mị cười quyến rũ, nói tiếp:
- Mặc dù Đại Quang Minh tự được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng nếu như bọn ta muốn yên lặng không một tiếng động mà lên núi thì chỉ e tăng chúng của quý tự ở trước sơn môn có muốn cản cũng không cản nổi chúng tôi!
Tịnh Năng còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tịnh Không ngăn lại:
- Tịnh Năng sư đệ!
Lão quay đầu lại ý bảo Tịnh Năng không cần nhiều lời.
Hiển nhiên Tịnh Năng vẫn luôn kiêng nể Tịnh Không, nên mặc dù vẻ mặt vô cùng tức giận nhưng lại không nói gì, lúc này hòa thường chấp sự trong tự đã thắp đèn trong đại điện lên, trong ánh sáng chiếu rọi từ các ngọn đèn, Quang Minh điện trang nghiêm trở nên sáng rực.
- Xích thí chủ nói muốn hoàn thành tâm nguyện của Bạch Vân đảo chủ, vậy không biết tâm nguyện của đảo chủ là gì?
Tịnh Không bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, dùng ngữ khí ôn hòa nói chuyện với Xích Đan Mị:
- Nếu như tâm nguyện của đảo chủ là muốn đi quan sát ba các, sáu lầu, mười tám đường của Đại Quang Minh tự thì lão tăng rất sẵn lòng đi cùng các vị.
Lúc này lão đã đổi xưng hô từ “bần tăng” thành “lão tăng”, nhìn có vẻ như là bình tĩnh thản nhiên, nhưng xưng hô này lại có ý muốn nói Đại Quang Minh tự không phải là nơi để người ngoài có thể đến rồi tự ý làm càn.
Xích Đan Mị hơi ưỡn ngực, giọng nói chán ghét, nàng ta đáp lại:
- Quý tự rộng lớn mênh mông, nếu muốn xem hết một lượt ba các, sáu lầu, mười tám đường thì cũng không phải là chuyện trong nhất thời nửa khắc, lần này chúng tôi tới quý quốc cũng không có nhiều thời gian, cho nên không thể đi tham quan hết nhiều nơi như vậy.
Sau đó nàng ta cười nhẹ rồi nói tiếp:
- “Quan thân bất tịnh, quan thụ thị khổ, quan tâm vô thường, quan phát vô ngã” nếu như quý tự cho phép, chúng tôi hy vọng có thể tham quan Tịnh tâm các của quý tự một lần.
Nàng ta niệm kinh Phật, đây vốn là một việc hết sức trang nghiêm, nhưng nàng ta lại dùng giọng nói yêu mị mà chán ghét để niệm, khiến người ta cảm thấy vô cùng kỳ quái. Tuy nhiên nàng ta lại có thể nói ra được khởi nguồn Phật pháp của Tịnh tâm các, điều này chứng tỏ nàng ta vô cùng am hiểu nơi này.
Tịnh Không mỉm cười đáp lại:
- Xích thỉ chủ muốn tham quan Tịnh tâm các?
- Kính xin quý tự châm chước.
Xích Đan Mị cười duyên trả lời.
- Tâm nguyện của Gia sư là có thể được quý tự truyền thụ lại “Quang Minh Thực Kinh” hoặc cũng có thể cho bọn ta vào Tịnh tâm các ba ngày, Quang Minh tự của quý tự không thể truyền ra ngoài, nếu như bắt buộc quý tự phải truyền kinh, như vậy sẽ khiến mọi người khó chịu, cho nên chỉ có thể rút lại mà cầu chuyện khác, mong có thể đến Tịnh tâm các của quý tự mấy ngày.
- Đừng hòng!
Tịnh Năng không thể nhịn nổi nữa cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ các ngươi không biết Tịnh tâm các là cấm địa của Đại Quang Minh tự, bên trong cất giữ rất nhiều kinh thư võ học của Đại Quang Minh tự, làm sao có thể cho các ngươi tùy tiện vào đó được?
Xích Đan Mị khẽ đảo đôi mắt xinh đẹp, khẽ cười đáp:
- Gia sư biết nếu trực tiếp yêu cầu, quý tự nhất định sẽ không đồng ý, nhưng tâm nguyện của Gia sư, quý tự không thể coi nhẹ.
Nàng ta dừng lại một chút sau đó lại nói tiếp:
- Giao tình của quý quốc cùng Đông Tề bọn ta rất tốt, chúng tôi cũng không muốn phá hỏng quan hệ tốt đẹp giữa hai nước, cho nên lần này muốn vào Tịnh tâm các đương nhiên cũng không phải là cưỡng ép để được vào.
Tịnh Năng hừ lạnh, nói:
- Các ngươi hãy dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi, các người không có cái bản lĩnh đó đâu.
Xích Đan Mị hơi đảo mắt phượng, hỏi lại:
- Ý đại sư muốn nói là Đông Hải Bạch Vân đảo bọn ta không có thực lực sao?
Sau đó nàng ta quay sang lườm Bạch Vũ Hạc rồi cười nói:
- Sư huynh, huynh có nghe thấy không?
Bạch Vũ Hạc vẫn nhắm hai mắt chỉ nhàn nhạn nói:
- Chúng ta đi thôi!
Lời y nói ra đơn giản nhưng lại khiến người ta kinh hãi. Tịnh Không khôn khéo, thông minh, trong lòng đương nhiên cũng hiểu được một điều một khi những người này quay đầu rời đi, như vậy có nghĩa là Đại Quang Minh tự nể mặt Đông Hải Bạch Vân đảo.
Ông ta biết Đông Hải Bạch Vân đảo lợi hại, nếu như hôm nay những người này rời khỏi đây thì Đại Quang Minh tự sẽ phải gánh chịu hậu họa vô cùng.
- Xích thí chủ đã nói không muốn cưỡng ép vào Tịnh tâm các, nhưng Tịnh tâm các là cấm địa của bản tự, đừng nói là đệ tử của Đông Hải Bạch Vân đảo, ngay cả tăng chúng trong bản tự cũng không thể vào đó dễ dàng như vậy.
Tịnh Không vẫn luôn duy trì dáng vẻ bình tĩnh mà nói.
- Phải chăng Xích thí chủ đã có cách có thể không khiến cho hai bên phải khó xử?
Xích Đan Mị chắp tay trước ngực trả lời:
- Danh tiếng ngày hôm nay của Đại Quang Minh tự quả nhiên không phải chỉ là ngẫu nhiên mà có, tu vi của đại sư cao thâm khiến tiểu nữ vô cùng khâm phục.
Có người nghe nàng ta nói vậy liền nghĩ thầm trong lòng, dáng vẻ lẳng lơ này của ngươi không biết đã “vui vẻ” trên giường với biết bao đàn ông rồi, giờ lại còn dõng dạc tự xưng là tiểu nữ, nhưng nàng ta lại có gương mặt trắng nõn ngọc ngà, vô cùng xinh đẹp, khiến người ta đứng ngồi không yên, tròng lòng nhộn nhạo.
- Theo như tiểu nữ được biết, võ học của quý tự có ba loại nổi danh thiên hạ.
Xích Đan Mị chậm rãi nói:
- Trận pháp, quyền cước và còn có cả kiếm thuật!
Tịnh Không mỉm cười đáp lại:
- Đệ tử Phật môn, lấy tu tâm làm đầu, những cái mà Xích thí chủ nói đến chỉ là thuật pháp rèn luyện thân thể của chúng tăng trong bản tự mà thôi.
Xích Đan Mị tiếp lời:
- Hôm nay Đông Hải Bạch Vân đảo chúng tôi muốn thỉnh giáo ba loại công phu này của quý tự, đấu ba trận thắng hai, nếu như quý tự thắng, chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi đây, từ nay về sau đệ tử Bạch Vân đảo sẽ không bước Đại Quang Minh tự một bước, hơn nữa sau này dù gặp nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào, đệ tử Bạch Vân đảo cũng tuyệt đối sẽ không xảy ra xung đột với đệ tử của Đại Quang Minh tự.
Xích Đan Mị mỉm cười, thật sự là xinh đẹp động lòng người.
- Nhưng nếu chúng tôi may mắn thắng quý tự, hy vọng quý tự có thể mở cửa cho chúng tôi vào các tham quan tìm hiểu.
Tịnh Năng cười lạnh nói:
- Nếu như bọn ta không đồng ý thì các ngươi sẽ làm khó Đại Quang Minh tự sao?
Xích Đan Mị bật cười, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, bộ ngực khẽ rung, đáp lại:
- Tính tình vị đại sư này nóng nảy quá đi, thật khiến người ta sợ hãi!
Sau đó nàng ta đưa tay vỗ nhẹ lên bộ ngực đầy đặn khiến nó rung động mạnh hơn!
- Chỉ là từ nhỏ Gia sư đã dạy, làm việc gì cũng phải vượt khó mà tiến lên, quyết không được lùi bước bỏ cuộc. Chúng ta đều là người trong giang hồ, rất nhiều chuyện đều lấy đạo lý giang hồ để giải quyết, thị phi ân oán vốn là vấn đề vĩnh viễn không bao giờ biến mất trên giang hồ.
Nàng ta trên mặt thì cười quyến rũ, nhưng ánh mắt lại toát ra hàn khí.
- Từ nhỏ chúng tôi đã nhận ân huệ của Gia sư, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này mà cũng không thể làm vì Gia sư thì thật sự không còn mặt mũi nào để trở về Bạch Vân đảo nữa.
Sau đó nàng ta lại đổi sang giọng cầu xin:
- Đại sư, xin người rủ lòng thương xót, đừng khiến chúng tôi khó xử, dù sao cũng nên để chúng tôi có cái mà giao phó cho Gia sư chứ!
Mặc dù nàng ta dùng giọng điệu ỏn ẻn cầu xin nhưng ngôn từ trong câu nói lại chứa tính uy hiếp.
Lễ bộ Thị lang Tô Lạc vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ mới lên tiếng nói:
- Hai vị đại sư, đoàn sứ giả Đông Tề lần này tới đây cũng là vì quan hệ giao hảo giữa hai nước, xin hai vị đại sư hãy nghĩ cho thể diện của triều đình mà chiếu cố nhiều hơn.
Tịnh Năng cười lạnh nói:
- Các vị sư huynh đệ trong tự phần lớn đều đã vào cung, các người lại chọn lúc này mà tới đây, thật đúng là biết chọn thời điểm đấy!
Xích Đan Mị cười đáp lại:
- Tiểu nữ nghe nói cao thủ trong Đại Quang Minh tự nhiều như sao trên trời, chắc hẳn thiếu một vài người, Đại Quang Minh tự cũng không thể không có người chống đỡ nổi cục diện được. Đại Quang Minh tự được xưng là Thiên hạ đệ nhất tự, hai đệ tử nho nhỏ của Bạch Vân đảo tới đây, vậy mà quý tự là có lòng lui bước, điều này thật sự khiến tiểu nữ rất bất ngờ.
Sau đó nàng ta cười lớn, nói:
- Nếu như đúng thật như vậy thì chúng tôi cũng sẽ tôn trọng quý tự, trận tỷ thí hôm nay không cần phải đánh nữa, đợi tất cả mọi người trong quý tự có mặt đông đủ, chúng tôi sẽ lại quay lại.
Sắc mặt Tịnh Năng đen xì, hay tay nắm chặt, giọng nói lạnh lùng, đáp lại:
- Được, nếu các ngươi muốn đánh, bọn ta sẽ tiếp…!
Ông ta nói chuyện sảng khoái. Tịnh Không muốn ngăn cản nhưng đã không kịp nữa rồi.
Dương Ninh nhìn toàn cảnh đó, nghĩ thầm lão Tịnh Năng này chỉ e bình thường niệm Phật không đến nơi đến chốn, nếu không tính cách đã không nóng nảy, bộp chộp như vậy, rõ ràng Xích Đan Mị đang dùng chiêu khích tướng, vậy mà trong nháy mắt lão hòa thượng này lại trúng chiêu.
Xích Đan Mị không đợi Tịnh Không nói gì, đôi mắt nàng ta sáng lên, cười nói:
- Vị đại sư này nói chuyện có được tính không? Tiểu nữ thấy vẫn là nên mời vị đại sư này quyết định đi!
Nói xong, nàng ta hướng mắt nhìn về phía Tịnh Không.
Trong lòng Dương Ninh thầm cảm khái, vị mỹ nữ gợi cảm này cũng không phải là loại ngực to thiếu não, ngược lại nàng ta vô cùng giảo hoạt, nàng ta hiển nhiên ra đã nắm bắt được tính cách của Tịnh Năng nên mở miệng khích tướng, đợi đến khi Tịnh Năng lỡ miệng đáp ứng trong cơn tức giận thì lại chém xuống một đao, câu nói nàng ta nói ra, dựa vào tình cách của Tịnh Năng chắc chắn sẽ không thay đổi chủ ý, sẽ quay sang kháng lại lệnh của Tịnh Không.
Nếu như Tịnh Không không đồng ý sẽ khiến Tịnh Năng mất mặt trước tất cả mọi người, về sau quan hệ của hai cao tăng cùng chữ Tịnh của Đại Quang Minh tự cũng sẽ có khoảng cách, hiện tại đại địch trước mặt mà nội bộ lại nảy sinh mâu thuẫn, cái này chẳng khác đã có tuyết lại còn gặp thêm sương giá.
Nếu như Tịnh Không đồng ý vậy chính là đúng ý của đệ tự Bạch Vân đảo.
Dương Ninh cảm thấy đám người Xích Đan Mị lần này đến đây chắc chắn là đã có kế hoạch từ trước. Trong số Quang Minh thập tam tăng thì có tới mười người vào Kinh thành để cử hành đại pháp thủy lục, mà Trụ trì Đại Quang Minh tự lại đang ở trong Không Thiền. Dương Ninh không biết Không Thiền có nghĩa là gì nhưng hắn có thể khẳng định chắc chắn một điều rằng giờ phút này Trụ trì không thể nào ra mặt được, nếu không hôm nay đã không chỉ có hai cao tăng “Tịnh” này ra đón khách.
Thời điểm mà Xích Đan Mị chọn lựa phải nói là rất có lợi, cái này đương nhiên không phải là trùng hợp, mà là cố ý sắp xếp.
Bởi vậy mới biết đám người Xích Đan Mị lần này chắc chắn là đã tính toán kỹ càng, tình thế bắt buộc, xem ra lần này Đại Quang Minh tự đúng là dữ nhiều lành ít.
Tịnh Không vẫn bình tĩnh nói:
- Người xuất gia không có tính hiếu thắng. Xích thí chủ nói Đại Quang Minh tự chúng ta có lòng lui bước, cái này cũng không phải là không thể, đối với người từ bên ngoài tới, chỉ cầu dĩ hòa vi quý mà thôi.
Tịnh Năng nghe thấy lời này thì nhíu mày, sắc mặt càng trở nên khó coi. Chúng tăng trong điện cũng đã có người thay đổi sắc mặt, bọn họ thấy Tịnh Không cứ không lùi cũng không tiến như vậy thì cảm thấy có chút bất mãn, thầm nghĩ Đại Quang Minh tự đường đường là Thiên hạ đệ nhất tự, hôm nay chẳng qua cũng chỉ là mấy tên đệ tự của Bạch Vân đảo đến đây gây sự. Mấy trăm tăng chúng trong tự đều đã có mặt đầy đủ ở đây, vậy mà lại phải chịu lép vế, thật đúng là làm tổn hại uy danh, về sau nhất định sẽ bị người khác xem thường.
- Tuy nhiên trước nay Đại Quang Minh tự vẫn luôn đồng lòng, nếu như Tịnh Năng sư đệ đã đồng ý với các ngươi, vậy thì Đại Quang Minh tự cũng sẽ không lui bước nữa.
Lúc nói ra lời này Tịnh Không vẫn dùng giọng nói bình thản đều đều mà nói.
- Xích thí chủ, thí chủ cùng đồng môn đã muốn đọ sức với Đại Quang Minh tự, người đến từ xa đều là khách, nếu bản tự vẫn kiên quyết từ chối, như vậy không đúng với đạo đãi khách rồi.
Lông mày Tịnh Năng giãn ra, lớn tiếng nói:
- Tịnh Không sư huynh nói đúng, Đại Quang Minh tự không hề có chuyện lui bước.
Xích Đan Mị lập tức cười lớn, vỗ tay nói:
- Quả nhiên là khí phách của Thiên hạ đệ nhất tự, cuối cùng cũng không khiến người ta phải thất vọng.
Sau đó nàng ta lại hỏi lại:
- Hai vị đại sư, ước định ba trận thắng hai, hai vị cũng đồng ý đúng không?
Tịnh Năng cùng Tịnh Không liếc nhìn nhau, hơi trầm ngâm một chút, sau đó Tịnh Không đáp:
- Nếu như phải hoàn thành tâm nguyện của đảo chủ, chỉ cần các ngươi thắng, bản tự sẽ mở cửa Tịnh tâm các, tuy nhiên… Tịnh tâm các là cấm địa của bản tự, nếu các người thắng thì cũng chỉ có thể cho một người vào các, kỳ hạn là ba ngày, ba ngày sau mời xuống núi.
Xích Đan Mị còn chưa kịp nói gì, Bạch Vũ Hạc đã mở mắt, gật đầu nói:
- Được!


Tịnh Không nói thêm:
- Hai vị thí chủ đã dùng ba trận quyết đấu để phân định, đây không phải là do Đại Quang Minh tự chủ động khiêu chiến, mà là khách từ nơi xa tới đưa ra đề nghị nên bản tự cũng chỉ còn cách tiếp thôi. Mặc dù năm đó Bạch Vân đảo chủ cùng Đại Quang Minh tự có chút khúc mắc nhưng đó cũng không phải là thù hận, ba trận so tài cũng nên có chừng mực, cố gắng để không đả thương người khác.
Xích Đan Mị cười quyến rũ nói:
- Đại sư yên tâm, lần này chúng tôi tới đây chỉ là để so tài, không phải là để kết thù kết oán.
Trong lòng Tịnh Không cũng đã có tính toán, đối phương đã nói yêu cầu rất rõ ràng là muốn so về trận pháp, quyền cước cùng kiếm thuật.
Lão ta đã trên năm mươi tuổi, hiểu biết đương nhiên là không phải tầm thường, ngay từ đầu đã phát hiện được kiếm thuật của Bạch Vũ Hạc cũng thuộc hàng cao thủ.
Trong Đại Quang Minh tự mặc dù không thiếu cao thủ kiếm thuật nhưng đệ nhất cao thủ kiếm thuật của tự là Tịnh Thông đã vào cung tham gia đại hội Thủy lục, không ở trong chùa. Nếu như Tịnh Thông có ở trong chùa nhất định sẽ có thể đấu lại được Bạch Vũ Hạc. Nhưng lúc này phóng mắt tìm kiếm trong đám tăng chúng trong chùa, e là sẽ chẳng có ai có thể địch nổi Bạch Vũ Hạc.
Về mặt kiếm thuật e rằng chưa đánh đã bại rồi.
Tịnh Không biết Tịnh tâm các là trọng địa số một của Đại Quang Minh tự. Bên trong cất giữ kinh thư võ học qua các thời kỳ, có thể nói đây là trái tim của Đại Quang Minh tự, bình thường chẳng những phải phái người canh phòng cẩn mật mà bên trong còn thiết kế cả cơ quan bảo vệ.
Nếu như bị người bên ngoài đột nhập vào Tịnh tâm các, nhằm dòm ngó đến kinh thư võ học, vậy chẳng khác nào bị người khác dùng dao đâm vào tim.
Nếu như hôm nay người đến là người khác, Đại Quang Minh tự nhất định sẽ không đồng ý yêu cầu của đối phương. Cho dù có nắm chắc thắng lợi trong tay cũng sẽ không cho đối phương có cơ hội tiếp cận Tịnh tâm các.
Nhưng người tới lần này lại là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, đây chính là điểm khác biết lớn nhất.
Đại Quang Minh tự vốn cũng không phải là tự viện bình thường mà là tự viện của hoàng gia, từ lúc Đại Sở lập quốc đến nay vẫn luôn giữ vững vị trí tối cao ở đất Đại Sở.
Đại Quang Minh tự không giống như những chùa chiền bình thường cần phải dựa vào tiền hành hương của khách để tồn tại mà còn được phong ấp, tiền chi tiêu trong tự, cùng với đất phong đều đủ để dùng thậm chí còn dư thừa.
Ở Đại Sở, Phật giáo vô cùng hưng thịnh. Dân chúng phần nhiều đều theo đạo Phật, Phật môn trong lòng dân chúng có địa vị rất cao. Đại Quang Minh tự được xưng là Thiên hạ đệ nhất tự, đây cũng chính là niềm kiêu hãnh của Phật môn Nam Sở. Mặc dù không có đệ tử ra ngoài truyền bá Phật pháp nhưng lại có địa vị đặc biệt trong Phật môn, tại quốc gia Nam Sở này có sức ảnh hưởng không tầm thường chút nào.
Triều đình Nam Sở có chế độ đãi ngộ rất tốt đối với Đại Quang Minh tự, mà trên thực tế Đại Quang Minh tự cũng chính là còn át chủ bài của triều đình Nam Triều. Nếu như nói triều đình Nam Sở không chế chính quyền thế tục, thì Đại Quang Minh tự lại lợi dụng tôn giáo để bảo vệ chính quyền thế tục, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, cùng bảo vệ lẫn nhau.
Nếu như chỉ là một chùa chiền bình thường thì có thể không cần phải để ý đến chuyện trong triều của Nam Sở, nhưng Đại Quang Minh tự lại không thể không để ý đến.
Tịnh Không biết, Nam Sở và Bắc Hán giằng co, Đông Tề vẫn luôn đứng ở bên ngoài, không tham dự vào. Trong khi hai nước càng tranh càng quyết liệt thì Đông Tề lại đứng giữa chỉ biết lo thân mình, hiện tại đang là thời điểm khó khăn nhất, bất luận là Bắc Hán hay Nam Sở cũng đều muốn lôi kéo Đông Tề về phía mình.
Lần này Đông Tề phái sứ giả tới tế điện Hoàng đế Nam Sở băng hà, đây chính là một cơ hội tốt dành cho Nam Sở, nên triều đình Nam Sở đương nhiên là vô cùng coi trọng đoàn sứ giả này của Đông Tề, nếu không cũng đã không phái Lễ bộ Thị lang đích thân dẫn đám người Xích Đan Mị lên núi.
Xích Đan Mị là đệ tử của Đông Hải Bạch Vân đảo chủ, mà Bạch Vân đảo chủ lại là quốc sư của Đông Tề.
Tịnh Không cũng hiểu, Bạch Vân đảo chủ không quan tâm sự đời, lại sống ở đảo Đông Hải Bạch Vân xa xôi, bình thường không quan tâm đến chuyện của Đông Tề nhưng lão ta lại có địa vị cao trong triều đình Đông Tề, chỉ cần tùy tiện nói một câu cũng có thể làm ảnh hưởng đến quyết sách của Đông Tề.
Đám người Xích Đan Mị là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, Đại Quang Minh tự lại phải vì Nam Sở mà cân nhắc, nên cũng phải đối đãi cẩn thận.
Một khi làm Bạch Vân đảo mất mặt cũng có nghĩa là làm cho Đông Tề mất mặt, như vậy đương nhiên sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới quan hệ giữa hai nước.
Đối phương đã đưa ra yêu cầu đấu ba trận, Tịnh Không cũng đã tính toán kỹ, biết không thể từ chối. Hôm nay Đại Quang Minh tự lại do ông làm chủ, không thể dây dưa dài dòng, mà phải quyết đoán dứt khoát.
Nếu như không muốn cho đối phương tiến vào Tịnh tâm các lại không có cách nào cự tuyệt điều kiện của đối phương thì đường tắt duy nhất chính là có thể đấu thắng hai trận trong ba trận.
Kiếm thuật thì không so cũng biết bại, như vậy nếu muốn ngăn cản đối phương vào Tịnh tâm các, nhất định phải thắng ở hai trận còn lại.
Sau khi tính toán, Tịnh Không cảm thấy có lẽ Đại Quang Minh tự cũng không phải là không có cơ hội thắng, tuy xét về mặt kiếm thuật không thể so được thì hai trận còn lại vẫn có cơ hội.
Lúc này Tịnh Năng đứng dậy, nói:
- Nghe nói Bạch Vân đảo chủ có võ công xuất quỷ nhập thần, các vị đều là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, chắc chắn võ công cũng không giống với người thường, bần tăng muốn lãnh giáo quyền cước của các vị, không biết vị nào có thể chỉ giáo?
Lúc này Tịnh Không trầm giọng khẽ quát:
- Tịnh Năng sư đệ, đệ lui xuống trước đi!
Ngữ khí của ông vẫn bình tĩnh như trước nhưng lại có chút uy nghiêm khiến người ta không thể không nghe lệnh.
Tịnh Năng giật mình, sau đó liền hiểu, chắp tay trước ngực nói:
- Vâng!
Lão ta vô cùng phản cảm với mấy tên đệ tử của Bạch Vân đảo này, thật sự rất muốn ra tay giáo huấn cho bọn chúng một trận, nhưng lão ta cũng hiểu một điều nếu đã là đệ tự của Bạch Vân đảo chủ thì đương nhiên cũng không phải là hạng tầm thường.
Trong số Quang Minh thập tam tăng, nếu luận về võ công thì đương nhiên Trụ trì Đại Quang Minh tự là số một. Ngoài ra còn mười hai người còn lại cũng không thể đánh đồng như nhau được. Tịnh Năng biết võ công của mình cũng chỉ nằm ở bậc trung mà thôi, còn võ công của Tịnh Không chắc chắn là nằm trong nhóm ba người đứng đầu của Đại Quang Minh tự.
Nếu như đã định ra ba trận đấu so tài, như vậy không thể hành động theo cảm tính được, nhất định phải suy nghĩ cho đại cục, công phu quyền cước, đương nhiên phải để Tịnh Không có võ công lợi hại nhất thời điểm hiện tại ra đấu.
Xích Đan Mị khẽ vặn vẹo cơ thể mềm mại đầy đặn của mình, cười nói:
- Hai vị đại sư không cần tranh giành, người từ nơi xa tới đều là khác, nếu như đại sư đãi đối đãi với chúng tôi với tư cách là khách thì tỷ thí thế nào, phải chăng là nên do phía chúng tôi chọn lựa?
Tịnh Không biết Xích Đan Mị quỷ kế đa đoan, cũng chỉ mỉm cười nhẹ tiếp lời nàng ta:
- Không biết Xích thí chủ muốn thế nào?
Xích Đan Mị trả lời:
- Hai bên cử ai xuất trận đương nhiên sẽ do bên nào bên đấy quyết định. Tuy nhiên hôm nay bên chúng tôi chỉ có sáu người, tỷ thí kiếm thuật đương nhiên là do sư huynh của ta xuất trận, còn trận pháp thì sẽ do bốn người phía sau ta xuất trận, đến lượt quyền cước, tiều nữ tài hèn kém cỏi, chỉ có thể do tiểu tữ xuất trận rồi.
Tịnh Không gật đầu đồng ý:
- Vậy cũng được, không biết Xích thí chủ muốn tỷ thí cái gì trước? Bản tự tinh tu Phật pháp, võ học chỉ biết sơ qua, chỉ là khách quý từ xa tới, nên chỉ có thể tiếp thôi.
Về phía Dương Ninh lúc này hắn lại chẳng có chút lo lắng nào mà ngược lại còn vô cùng có hứng thú. Đại Quang Minh tự với Bạch Vân đảo ai thắng ai bại hắn chẳng quan tâm. Hắn vốn đã không có hảo cảm gì với Đại Quang Minh tự này, còn Bạch Vân đảo kia cũng chẳng có cảm giác gì, hai bên muốn tỷ thí võ công ở Đại Quang Minh tự, vừa đúng lúc có thể mượn cơ hội này để xem trò hay.
Xích Đan Mị đáp:
- Tiểu nữ nghe nói quý tự có hơn mười loại trận pháp lớn nhỏ, trận pháp lợi hại nhất là Phục Ma trận do ba mươi sáu tăng chúng tạo thành, đương nhiên đệ tự Bạch Vân đảo chủ sẽ không cuồng vọng đến mức bốn người khiêu chiến Phục Ma Trận.
Xích Đan Mị nở nụ cười quyến rũ.
- Tuy nhiên nghe nói Vô Tướng trận của quý tự cũng là bốn người tạo thành, không biết như vậy có được không?
- Xem ra Xích thí chủ rất am hiểu về Đại Quang Minh tự, vậy mà lại còn biết cả Vô tướng trận.
Tịnh Không vẫn luôn bình thản, mỉm cười nói tiếp:
- Đúng vậy, Vô Tướng trận của bản tự là do bốn người kết trận.
Xích Đan Mị giơ tay lên, ngón tay thon dài gảy gảy về phía trước, bốn gã đệ tự mặc áo gai đứng phía sau nàng tiến lên, hai chân giang rộng, chắp hai tay sau lưng, sắc mặt lạnh lùng.
- Gia sư bất chợt có hứng đã sáng tạo ra trận pháp Tứ Cực trận, lần này hy vọng có thể so tài với Vô Tướng trận của quý tự.
Xích Đan Mị hỏi:
- Không biết quý tự thấy thế nào?
Tịnh Không chắp tay trước ngực đáp:
- Dùng trận pháp bốn người đấu với trận pháp bốn người, rất hợp tình hợp lý, công bằng bình đẳng, lão tăng đương nhiên là không thể cự tuyệt được rồi.
Giọng nói lão trầm xuống:
- Chân Hư, Chân Chiếu, Chân Tuệ, Chân Tịch, kết Vô Tướng trận!
Sau khi tiếng nói của lão vừa dứt liền thấy bóng dáng bốn người chớp động bay ra từ trong đám tăng chúng, Dương Ninh thấy bốn người này đều thắt đai vàng ở eo, đây chắc chắn là đệ tự trong Không Minh các rồi.
Bốn đệ tử có chữ “Chân” đứng ngay ngắn, tay chắp trước ngực, đứng đối diện bốn gã mặc áo gai kia.
Xích Đan Mị cười duyên nói:
- Bốn người các ngươi nghe đây, phải biết chừng mực, không được gây ra án mạng. Cuộc tỷ thí hôm nay chỉ là để hoàn thành tâm nguyện của đảo chủ. Nếu như trong trận này các người thua, sau khi xuống núi phải tự vẫn tại dưới chân núi, bọn ta sẽ mang đầu của các ngươi về gặp đảo chủ!
Lúc nàng ta nói, khuôn mặt cười tươi như hoa, giọng nói dịu dàng nhưng lời nói ra lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Tịnh Không nhíu mày, nhưng sau đó cũng không nói thêm gì.
- Xin thỉnh giáo!
Một trong bốn hòa thượng chữ “Chân” trầm giọng nói:
- Kết trận!
Sau đó chỉ thấy bóng người bốn hòa thượng đó chợt nháy, bao vây xung quanh bốn gã áo gai.
Bốn gã áo gai không ai nói tiếng nào, đều tự mình thực hiện đồng tác sau đó liền kết thành một trận pháp nhỏ hình vuông.
Dương Ninh chưa bao giờ được chứng kiến các cao thủ bày trận, lúc này được tận mắt nhìn thấy, trong lòng cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Sau đó chỉ thấy hai bên đều đứng im, không bên nào động thủ, cảm thấy có chút kỳ lạ, bởi hắn không biết rằng đấu trận pháp không giống với đấu đơn lẻ. Nếu hai bên muốn giành thắng lợi thì phải phá được trận pháp của đối phương, nếu không cho dù người của đối phương có bị thương nhưng trận pháp không bị phá thì cũng không thể giành thắng lợi được.
Bất luận là Đại Quang Minh tự hay Bạch Vân đảo thì cũng đều là môn phái hàng đầu, trận pháp của hai bên sáng lập đương nhiên không phải là trận pháp bình thường, trong trận pháp ẩn chứa huyền bí kỳ ảo, chỉ cần sơ sẩy một chút, hậu quả nhận lại sẽ vô cùng khó lường.
Bốn hòa thượng của Đại Quang Minh tự cùng bốn gã áo gai đều không động đậy cũng không nhúc nhích, đầu tiên đều là quan sát trận pháp của đối phương sau đó là tìm cách phá trận, người bình thường thì chỉ nhìn thấy tám người này đang đứng im nhưng những người tinh thông thì đều biết đây chính là thời điểm mấu chốt trong quyết đấu trận pháp.
Lúc này trong Quang Minh điện yên tĩnh đến im ắng, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt tập trung nhìn vào tám người đang đứng giữa chính điện. Quanh Minh điện vô cùng rộng rãi nên tám người bày trận cũng dễ dàng hành động.
Sau đó bỗng nhiên nghe thấy có người quát lên, rồi bốn hòa thượng lao lên, bốn hòa thượng này lúc ra tay vô cùng đồng đều không hề có chuyện kẻ trước người sau, nhìn bằng mắt thường sẽ cảm thấy bọn họ dường như đều là ra đồng thời cùng một lúc, giống như là tâm linh tương thông, phối hợp vô cùng ăn ý.
Bốn gã áo gai kia cũng nhanh chóng động thủ, chỉ trong nháy mắt thân hình của tám người đan xen vào nhau, trong ngươi có ta…trong ta có ngươi, bóng người hòa lẫn vào nhau.
Dương Ninh nhìn thấy bốn hòa thượng lấy tấn công làm chủ còn bốn gã áo gai ngược lại lấy phòng thủ làm chủ, vị trí của bốn hòa thượng thay đổi liên tục còn vị trí của bốn gã áo gai lại cố định. Mặc dù bốn người cũng có động nhưng vẫn luôn giữ vững trận pháp hình vuông Tứ Cực, nhanh mà không loạn, lúc mới bắt đầu còn phân biệt được ai là hòa thượng, ai là người mặc áo gai nhưng chỉ một lát sau, Dương Ninh chỉ thấy bóng người hòa vào nhau, nhìn hoa cả mắt, không thể phân biệt được ai với ai nữa.


Dương Ninh ở trên đỉnh Thiên Bảo Sơn bị tiểu hòa thượng Chân Minh đánh cho phải mềm tính lại, vốn vẫn có phần kính sợ chùa Đại Quang Minh. Nhưng sau khi ra tay ở Ngũ Cốc Đường, trêu đùa mấy tên hòa thượng ở đó tới không tìm ra trời nam đất bắc gì, kính sợ kia cũng tan thành mây khói. Hắn chỉ cảm thấy thì ra chùa Đại Quang Minh cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng lúc này thấy tứ tăng Không Minh Các bày trận ra tay hắn liền nhận ra mình đã quá võ đoán. Chùa Đại Quang Minh đã được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Tự, đương nhiên không phải hữu danh vô thực.
Tứ tăng nhân đều nhanh nhẹn nhẹ nhàng, phối hợp ăn ý, ra tay như chớp. Lúc này hắn không thấy rõ lắm trong tràng đã xảy ra chuyện gì. Thế mới biết các võ tăng Không Minh Các quả nhiên không bình thường.
Cũng khó trách tại sao các đệ tử ở Không Minh Các lại được hưởng đãi ngộ đặc biệt, chẳng những có thể thoải mái ra vào Ngũ Cốc Đường, khi ăn cơm còn được nhiều đồ ăn hơn, chỉ nhìn vào võ công của bốn tăng nhân này quả nhiên không thể đánh đồng với đệ tử bình thường.
Dương Ninh nhìn hoa cả mắt, mà phàn lớn chúng tăng ở đại điện cũng như hắn, chỉ thấy bóng người bay qua bay lại loạn xạ, không thấy rõ trận pháp biến hóa.
Dương Ninh liếc sang tiểu hòa thượng Chân Minh bên cạnh, thấy gã đang tập trung hết sức nhìn vào đó, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tiểu hòa thượng này có thể nhìn ra gì đó sao?” Nhưng hắn nghĩ tới thân thủ gã quả thực không tệ, có lẽ thật sự có thể nhìn ra cũng không chừng, không nhịn được ghé vào tai gã nhỏ giọng hỏi:
- Tình huống hiện tại thế nào vậy? Là ai đang chiếm thượng phong?
Thật ra lúc này ở đại điện, quả thật có một vài tăng chúng đang châu đầu ghé tai.
Chân Minh hạ giọng đáp:
- Võ công mấy vị sư huynh thay đổi thất thường, trận pháp lại biến hóa huyền diệu, nhưng đệ tử Bạch Vân đảo vẫn bảo vệ chặt tứ cực, các sư huynh còn chưa phá được trận pháp của họ… Hiện giờ vẫn là mấy vị sư huynh chiếm thượng phong.
Quả nhiên tiểu hòa thượng này nhìn được rõ ràng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tịnh Không đang ngồi xếp bằng, chắp tay trước ngực, bất động như chuông, trầm ổn dị thường. Mà Tịnh Năng tuy cũng ngồi nhưng thi thoảng thân thể vẫn lắc lư lảo đảo, hiển nhiên cực kỳ quan tam đến cục diện chiến đấu, hoàn toàn không có được tâm cảnh bát phong không động như Tịnh Không.
Từ đầu tới cuối Bạch Vũ Hạc vẫn không nhúc nhích một bước, đứng thẳng như một cây trường thương. Ngược lại, Xích Mị Đan thi thoảng hơi uốn người, hẳn là đang tức giận, nhưng mỗi một động tác của nàng đều vô cùng mê mị.
Chợt nghe “A” một tiếng, mọi người trong điện đều lắp bắp kinh hãi, nhìn lại thì thấy trong đám tăng chúng xem chiến có một người ngã về phía trước, may mà có đồng bạn bên cạnh nhanh tay nắm kịp lấy tăng bào của y, chỉ thấy bước chân người nọ phiêu phiêu, y đã hôn mê.
Dương Ninh cảm thấy kỳ lạ, Tịnh Năng có vẻ tức giận, nhưng không lên tiếng, chỉ phất tay, ý bảo đỡ người xuống đi.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Dương Ninh thấp giọng hỏi Chân Minh.
Chân Minh nghĩ một chút mới đáp:
- Tiểu tăng cũng không biết, có lẽ….có lẽ vị sư huynh kia tu vi không sâu, không nhìn nổi những trận pháp như vậy….
Dương Ninh thầm nghĩ tiểu hòa thượng này thật là khéo khoe khoang, không biết thì không biết, vậy mà ném trách nhiệm tới trận pháp chứ.
Người khác đánh nhau, người xem chiến lại ngã xuống trước, còn có thể là do lỗi của trận pháp sao?
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, nhắc tới cũng lạ, nhìn thấy có không ít tăng chúng đang cúi đầu chắp tay trước ngực, không dám nhìn xa hơn trong tràng. Dương Ninh kinh hãi, nhìn vào trận tám người, chỉ thấy cả tám đều như ảo ảnh, chỉ thấy mấy bóng người xoay vòng vòng.
Chăm chú nhìn một lúc hắn cũng cảm thấy choáng váng hoa mắt, cảm giác như trời đất quay cuồng, tám người kia như hô biến thành vài trăm người. Dương Ninh cũng cảm thấy hai chân hơi mềm đi, vội vàng quay đi chỗ khác, thầm than lợi hại, vậy thì tiểu hòa thượng kia không nói sai, tuy không tham dự trong trận đấu nhưng trận đấu lại có thể ảnh hưởng đến người xem.
Hắn hoàn toàn không hiểu gì về trận pháp, giờ mới biết lợi hại của nó.
Người đang xem chiến đều chóng mặt hoa mắt, thử nghĩ người bên trong lợi hại cỡ nào, bất giác hắn xem trọng các đệ tử thêm vài phần.
Lập tức hắn lại bực bội.
Hắn vẫn cho rằng mình thuần thục song đấu, đủ để đối đầu với cường địch, lại học xong bộ pháp Tiêu Dao, đôi khi ngẫm lại, dùng Tiêu Dao phối hợp với thuật cận chiến, mình không phải cao thủ đứng đầu cũng có thể coi như hảo thủ nhất đẳng, có thể đi ngang rồi.
Giờ hắn mới hiểu, chút bản lĩnh ấy của mình, ở thế giới này thật không đáng bàn.
Đối phó với du côn, lưu manh, dăm ba người thì đương nhiên không thành vấn đề, nhưng nếu thật sực gặp cao thủ võ lâm thì căn bản không đủ cho người ta đái một bãi.
Hiện giờ hai bên đấu một trận mà mình nhìn cũng không nhìn được rõ, đừng nói đến lên trận so đấu. Xem ra muốn sống tốt ở thế giới này thì phải chuyên cần luyện võ công, nếu không, đừng nói đến bảo vệ người khác, ngay cả mình có lẽ cũng khó mà giữ được.
- Không tốt…!
Chợt tiểu hòa thượng Chân Minh khẽ than một tiếng, Dương Ninh vội hỏi:
- Sao vậy?
- Có một vị sư huynh bị dánh trúng một chưởng, Vô Tướng trận suýt nữa thì bị rối loạn đầu trận tuyến. Cũng may….cũng may vị sư huynh kia đã luyện một loại công phu kim cương hộ thân, không bị đánh bị thương, thật là hung hiểm….!
Ánh mắt gã lóe hàn quang, hạ giọng:
- Các sư huynh Không Minh Các quả nhiên rất cao minh. Bốn vị sư huynh đã tu luyện trận pháp này cả trăm lần rồi, nếu không tuyệt đối sẽ không thể phối hợp như vậy.
Dương Ninh biết rõ tuy tiểu hòa thượng này còn nhỏ tuổi nhưng lại không nói lung tung. Gã đã nói như vậy thì càng cho thấy Không Minh Các lợi hại, bèn thấp giọng hỏi:
- Tiểu sư huynh, ta hỏi chút, ngươi thấy ai có thể thắng? Đánh cả buổi rồi, có phải mọi người đều mệt rồi không?
Tiểu hòa thượng đáp nhỏ:
- Tiểu tăng không dám nói, chỉ là…chỉ là một chưởng vừa rồi kia nếu khiến cho sư huynh bị tổn thương, có lẽ Vô Tướng trận đã thua. Vốn dĩ độ biến hóa của Tứ Cực trận không so được.
Gã chăm chú nhìn vào tràng:
- Tứ Cực trận dùng thủ làm công, biến hóa không bằng Vô Tướng trận, khi cố thủ không sợ thua nhưng cũng khó kiếm sơ hở. Trận hình Vô Tướng trận tán mà không tan, theo như tiểu tăng thấy thì tựa như mỗi một sơ hở đều là để lừa đối thủ.
- Quả nhiên tiểu sư huynh lợi hại.
Dương Ninh quả thật đã bội phục tiểu hòa thượng này rồi:
- Theo ý ngươi nói thì khả năng thắng của Vô Tướng trận cao hơn một chút.
- Tiểu tăng cảm thấy….!
Gã còn chưa dứt lời thì nghe có mấy tiếng niệm Phật hiệu. Dương Ninh vội nhìn qua, chỉ thấy bốn đạo thân ảnh đã phiêu nhiên tản ra, bay xuống đất, chính là bốn tăng Không Minh Các. Mà bốn gã áo gai vẫn đứng giữa, trận hình không khác gì so với khi mới ra tay.
Tứ tăng chắp tay trước ngực, cúi đầu không nói, nhưng bốn gã áo gai đều có vẻ kinh sợ và không cam lòng.
Chỉ nhìn sắc mặt Dương Ninh đã hiểu rõ thắng bại đã phân.
Toàn thân tám người đều ướt đẫm mồ hôi tong tong, đầu bốc hơi nóng, mồ hôi chảy ròng ròng theo trán xuống, nhưng trận đánh này của hai bên quả là kinh tâm động phách.
Tịnh Không niệm Phật hiệu:
- Xích thí chủ, Tứ Cực trận của đảo Bạch Vân thay đổi liên tục, lão tăng thật khâm phục.
Xích Đan Mị cười :
- Chùa Đại Quang Minh không hổ là Cửu Mộc Phật pháp, nội tình thâm hậu, trận này các người thắng. Gia sư cũng không đoán sai, Vô Tướng trận của quý tự truyền thừa gần trăm năm, thâm ảo huyền diệu, cũng không phải có thể phá giải đơn giản. Nhưng tiểu nữ tử không thể không nói, nếu mấy vị võ tăng này không tu luyện thần công hộ thể thì chưa chắc Tứ Cực trận đã bại.
Tịnh Năng đáp:
- Trước khi luyện trận thì phải tu thân. Đệ tử Vô Tướng trận phải luyện đồng thân trước, rồi mới luyện trận pháp, đây cũng là một phần của trận pháp. Hẳn là Xích thí chủ còn cần giải thích gì nữa không?
Trong lòng Dương Ninh hiểu rất rõ Vô Tướng trận thắng không phải là bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là vì tứ tăng Vô Tướng trận đều đã luyện công phu hộ thể đồng thân, cũng khó trách vừa rồi Chân Minh đã nói có một vũ tăng bị trúng một chưởng vẫn không bị thương. Tuy từ đầu tới cuối hắn không nhìn rõ nhưng đoán được người áo gai của Tứ Cực trận phát hiện ra sơ hở và ra tay không ngờ không thể một kích chế địch, mới thua cả bàn.
Không thể một kích chế địch là vì có đồng thân hộ thể, khó trách bốn gã áo gai đều khong cam lòng.
Nhưng cũng không thể nhìn vào đó mà nói tứ tăng Vô Tướng trận thắng không anh hùng. Dù sao trận pháp cũng là do người thúc giục, mà bất luận trận pháp nào cũng đều có yêu cầu với người bố trận. Vô Tướng trận công thủ bao gồm, trước luyện đồng thân gia tăng phòng ngự, đó cũng không phải trùng hợp.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Đại sư đã hiểu lầm, thắng bại đã phân, sao tiểu nữ tử lại không thừa nhận? Không sai, trận thứ nhất này chúng ta thua.
Tới lúc này Tịnh Năng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra trong lòng lão cũng hiểu xuất trận so kiếm là Bạch Vũ Hạc, mà đao kiếm đều là hung khí binh đao, trong Phật môn không có mấy người tu luyện đao kiếm. Cho dù là đệ nhất kiếm thuật trong chùa Tịnh Không đi nữa, kiếm thuật của lão cũng chưa chắc đã lọt vào mười hạng đầu khắp thiên hạ, đây cũng là khuyết điểm của chùa Đại Quang Minh. Nếu hôm nay Tịnh Không ở đây cũng có thể miễn cưỡng chiến một trận với Bạch Vũ Hạc, cho dù là vận phần thắng cũng chỉa là năm phần mười.
Hôm nay Tịnh Thông không ở đây, cơ hội thắng môn kiếm thuật rất xa vời.
Hôm nay ba trận thắng hai, chùa Đại Quang Minh trông cậy có thể thắng trận quyền và pháp trận, trong đó mấu chốt nhất là trận pháp.
Quyền cước do Tịnh Không xuất trận, với tu vi của Tịnh Không, tuy Xích Đan Mị là một trong ba đại đệ tử chủ tọa đảo Bạch Vân, nhưng tuổi cũng còn nhỏ, khả năng Tịnh Không thủ thắng cũng bảy tám phần, mọi người xem ra tỷ thí trận pháp đã quyết định thắng lợi cả ván cục.
Thấy rõ Vô Tướng trận thủ thắng, ý đồ đi vào Tịnh Tâm Các của các đệ tử đảo Bạch Vân gần như bị phá vỡ.
Thân thể Xích Đan Mị mềm mại như rắn đứng dậy, uốn éo bước lên như một đám lửa, ỏn ẻn nói:
- Tịnh Không đại sư, trận thứ hai này do tiểu nữ tử bêu xấu, xin lãnh giáo đại sư, mong đại sư từ bi vi hoài, đừng làm người ta bị thương.
Nàng vừa nói vừa cười nũng nịu, nhánh hoa rung rung.
Tịnh Không chậm rãi đứng dậy, hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật, lão tăng xao nhãng công phu, đã nhiều năm chưa luận bàn cùng ai, cũng chưa từng có tâm chiến đấu hung ác đấu thắng với ai. Có điều hôm nay đệ tử đảo chủ đảo Bạch Vân quang lâm, lão tăng chỉ có thể dùng mấy cây xương già luận bàn cùng thí chủ một phen.
Ông ta khép hai tay, hơi cúi đầu khiêm tốn có lễ, nhưng chúng tăng trong chùa đều biết đây là thức mở đầu của võ học chùa Đại Quang Minh, tuy là dùng lễ kính đối thủ nhưng cũng đã chuẩn bị xong.
Tịnh Không bái hai tay xuống, tăng bào bay bay, chân khí lưu động che chở toàn thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận