Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1422: Phù Bình

Tề Ninh sao mà thông minh, Trác Thanh Dương vừa hỏi, hắn liền đoán được kỳ quặc, thở dài:
- Lúc trước tiên sinh giao phó khúc Địa Tạng cho ta, chắc đã nghĩ tới dùng tay ta giao khúc Địa Tạng tới tay Kiếm Thần.
Nghĩ tới từ sau khi Trác Thanh Dương mất tích, mình vẫn luôn lo lắng, kết quả người này lại sống rất tốt ở Đại Quang Minh Tự, thậm chí đùa bỡn mình trong lòng bàn tay, trong lòng Tề Ninh quả thực không thoải mái.
Không Tàng đại sư chắp tay trước ngực nói:
- Vương gia không cần tức giận, đối đầu của chúng ta đều là hạng người thông minh tuyệt đỉnh, cho nên mỗi bước chúng ta đều phải chú ý cẩn thận, vạn lần không thể làm cho đối phương nhìn ra sơ hở, nếu không tất cả mọi thứ đều phí công nhọc sức.
- Đối đầu?
Tề Ninh nghĩ tới mấy người kia tập trung một chỗ, nói muốn làm một chuyện lớn, chuyện đó đương nhiên không hề đơn giản.
Không Tàng đại sư là Trụ trì của Đại Quang Minh Tự. Đại Quang Minh Tự chẳng những là chùa chiền hoàng gia Sở quốc, còn là thế lực hàng đầu trên giang hồ. Dụng tâm mà nói, năng lực của Không Tàng đại sư chắc chắn còn mạnh mẽ hơn suy nghĩ của hắn. Chuyện có thể khiến Không Tàng đại sư liên hợp mấy người, lại phải chú ý cẩn thận làm việc, chắc chắn không hề đơn giản.
Bỗng nhiên Tề Ninh lại nghĩ tới một vài chuyện lúc trước.
Bang chủ Cái Bang Hướng Bách Ảnh bị thương tránh né tại Tang Động Hắc Nham Trại, đã từng nhắc nhở mình tiện thể nhắn với Không Tàng đại sư. Hiện giờ Tề Ninh còn nhớ rõ, Hướng Bách Ảnh nhờ mình nói cho Không Tàng đại sư, ước định giữa hai người họ, Hướng Bách Ảnh tự nói không có cách nào hoàn thành.
Hướng Bách Ảnh không nói ra là ước định gì, Tề Ninh cũng không tiện hỏi nhiều.
Nhưng hiện giờ nghĩ lại, hắn thầm nghĩ chẳng lẽ ước định của hai người này cũng có quan hệ với Phù Bình?
Trác Thanh Dương không trả lời ngay, thần sắc trở nên nghiêm túc, hỏi:
- Hiện giờ ngươi lên núi, là muốn tìm hiểu thân thế của mình?
Tề Ninh lập tức ngồi thẳng người.
Mục đích hắn lên núi hôm nay, chính là muốn hỏi rõ ràng chuyện xảy ra ở phủ Cẩm Y Hầu năm đó, hỏi quá gấp gáp, Không Tàng đại sư mới gọi Trác Thanh Dương ra.
Tề Ninh nhìn thấy Trác Thanh Dương, đương nhiên vô cùng kinh ngạc, chủ đều đi theo lời Trác Thanh Dương nói, cũng không nóng lòng tiếp tục tìm hiểu chuyện Liễu Tố Y gặp phải. Lúc này Trác Thanh Dương chủ động nhắc tới thân thế, Tề Ninh lập tức nói:
- Đúng vậy.
Hắn nghĩ tới năm đó Liễu Tố Y và Tề Cảnh đều từng học tập từ Trác Thanh Dương, thầm nghĩ xem ra Trác Thanh Dương biết rất rõ ràng chân tướng câu chuyện năm đó. Hắn hỏi:
- Có phải tiên sinh hết sức rõ ràng câu chuyện?
Trác Thanh Dương hơi trầm ngâm, rốt cuộc nói:
- Lão phu cũng không gạt ngươi, ngươi… quả thực không phải huyết mạch Tề gia!
Mặc dù trước đó Tề Ninh luôn có loại hoài nghi này, nhưng từ đầu đến cuối đều không thể hoàn toàn xác định. Lúc này Trác Thanh Dương tự mình nói ra, đối với người khác Tề Ninh chưa hẳn tin tưởng, nhưng lời Trác Thanh Dương nói, Tề Ninh lại tin tưởng không nghi ngờ.
Ít nhất đối với việc này, Tề Ninh không nghi ngờ Trác Thanh Dương sẽ nói láo.
Hắn chăm chú nhìn Trác Thanh Dương nói:
- Năm đó người của Đại Quang Minh Tự cài bẫy ở phủ Cẩm Y Hầu, là vì phòng bị có người chui vào phủ cướp đoạt đứa trẻ, người kia… !
- Người kia là phụ thân các ngươi!
Trác Thanh Dương nói từng từ.
Tề Ninh hít một hơi lạnh.
Trác Thanh Dương nói ‘các ngươi’, mà không phải ‘ngươi’. Chỉ là xưng hô này, khiến Tề Ninh dự cảm được Trác Thanh Dương biết được nhiều hơn mình nghĩ rất nhiều.
Hắn vẫn không thể xác định nguyên nhân quan trọng Tiểu Điêu Nhi và Thế tử Cẩm Y có phải huyết mạch Tề gia hay không, chỉ là Liễu Tố Y thân là dâu trưởng của Cẩm Y Tề gia, tại sao lại có thể có tư tình với nam nhân khác? Liễu Tố Y gả vào Tề gia, trượng phu duy nhất chỉ có thể là Tề Cảnh, con cái Liễu Tố Y sinh ra cũng chỉ có thể là con cái của Tề Cảnh. Nếu như huyết mạch Liễu Tố Y sinh hạ không phải người Tề gia, vậy chỉ có thể nói Liễu Tố Y phạm vào sai lầm mà thế gia đại tộc tuyệt đối không thể tha thứ.
Trong lúc nhất thời, cuối cùng Tề Ninh có thể hiểu được thái độ của Thái phu nhân Tề gia đối với Thế tử Cẩm Y.
Loại hào môn vọng tộc như Cẩm Y Tề gia chắc chắn cực kỳ coi trọng huyết thống. Các nam nhân Tề gia đều chinh chiến bên ngoài, phủ Cẩm Y Hầu đương nhiên do Thái phu nhân tự tay quản lý. Dưới mí mắt của mình, Liễu Tố Y lại có huyết thống của người khác, điều này không thể nghi ngờ là sét đánh bên tai đối với Thái phu nhân. Bà ta vạn lần không thể chấp nhận Tề gia lại xuất hiện loại chuyện xấu này, cho nên căm thù Thế tử Cẩm Y được sinh ra tới tận xương tủy, đó cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
- Hắn là ai?
Tề Ninh trầm ngâm một lát, cuối cùng hỏi.
Nam nhân có thể khiến Liễu Tố Y phản bội Tề Cảnh đương nhiên không phải người bình thường. Nam nhân kia biết rõ xâm nhập Tề gia rất có thể rơi vào cái bẫy, nhưng vẫn dứt khoát tiến tới. Bởi vậy có thể thấy được y quả thực tình thâm nghĩa trọng đối với Liễu Tố Y. Nhân vật như vậy, rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trác Thanh Dương và Không Tàng đại sư liếc nhìn nhau, không nói chuyện ngay.
Trong phòng yên lặng. Cuối cùng Tề Ninh không nhịn được lại hỏi:
- Hắn rốt cuộc là ai?
- Hắn là Phù Bình!
Trác Thanh Dương thở dài.
Tề Ninh giật nảy cả mình, kinh hãi nói:
- Ngài nói là, hắn… hắn cũng là người trong Phù Bình?
Trác Thanh Dương gật đầu, nói:
- Phù Bình hiện giờ, trên thực tế bắt nguồn từ hắn, không có hắn cũng không có Phù Bình hiện giờ.
Tề Ninh bỗng nhiên hiểu được, vì sao Trác Thanh Dương nói rất lâu, vẫn luôn nhắc tới Phù Bình, hóa ra cuối cùng lão muốn nói, đó là người kia cũng là người trong Phù Bình.
Hiện giờ hắn đương nhiên hiểu được, Phù Bình là một tổ chức.
Ít nhất trước mắt hắn biết được ba thành viên Phù Bình, Không Tàng đại sư, Trác Thanh Dương cùng Quốc Tướng Đông Tề Lệnh Hồ Húc. Ba người này đều không phải hạng người bình thường, cho nên người có thể gia nhập Phù Bình đều là nhân vật không tầm thường.
Một tổ chức luôn phải có người sáng lập.
Ý của Trác Thanh Dương rõ ràng là nói người kia chính là người sáng lập của tổ chức Phù Bình.
Có thể kéo đám người Không Tàng đại sư vào tổ chức, có thể thấy được năng lực của người kia thực sự nghe mà rợn cả người.
- Tiên sinh, xin nói cho ta, hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào, hiện giờ hắn đang ở nơi nào?
Tề Ninh nghiêm nghị hỏi.
Trác Thanh Dương thở dài:
- Hôm nay nói tất cả cho ngươi không vì cái gì khác, chỉ là muốn cho ngươi biết, người mà ngươi vẫn luôn tìm hiểu kia, hắn còn sống, cuối cùng sẽ có một ngày hắn sẽ xuất hiện trước mặt ngươi.
Tề Ninh nghe hiểu ý của Trác Thanh Dương:
- Tiên sinh không muốn nói cho ta hắn là ai ?
- Có nên nói cho ngươi hay không, do hắn tự quyết định.
Trác Thanh Dương nói:
- Nhưng hiện giờ ngươi là Nghĩa Hằng Vương Sở quốc, kỳ vọng của Hoàng thượng đối với ngươi, ngươi cũng chớ cô phụ.
Tề Ninh thầm nghĩ Trác Thanh Dương đã nói tới mức độ này, xem ra mình muốn hỏi ra thân phận, hôm nay không thể trông cậy vào.
Nhưng từ đầu tới cuối, chuyện này vẫn có vẻ mờ mịt, hắn cúi đầu trầm mặc một lát, mới nói:
- Vãn bối có một chuyện không rõ, muốn thỉnh giáo Không Tàng đại sư!
- Ngươi nói đi!
- Lúc trước Đại sư phái người bố trí mai phục trong phủ Cẩm Y Hầu, đối phó người kia. Sau đó đại sư phái Đầu Trâu Mặt Ngựa ẩn giấu trong Cẩm Y Tề gia, cũng vì ứng phó người kia sẽ lại xuất hiện tới Tề gia báo thù.
Tề Ninh nói:
- Ngoại trừ điều này ra, bởi vì có người biết chân tương thân thế của ta, biết người kia là ai, cho nên cực kỳ đề phòng ta, thậm chí kiêng kị. Từ chuyện này mà nhìn, người kia hẳn là có địch ý với Đại Quang Minh Tự, hoặc là nói Đại Sở ta còn có lòng kiêng kị và lo lắng đối với hắn.
Ánh mắt hắn chuyển qua Trác Thanh Dương:
- Thế nhưng tiên sinh lại nói người kia là người trong Phù Bình, đương nhiên là người trong đồng đạo với hai vị tiền bối. Đã như vậy, chẳng phải lời nói trước sau của hai vị đã mâu thuẫn nhau sao?
Không Tàng đại sư lắc đầu nói:
- Không mâu thuẫn, không mâu thuẫn. Phù Bình chỉ vì một chuyện mà sinh ra, ngoại trừ việc này, không liên quan tới nhau. Nói cách khác, chúng ta chỉ có lập trường giống nhau trong một việc!
- Mười mấy năm trước tiên sinh đã bắt đầu chôn phục bút tại Đông Hải.
Tề Ninh thở dài:
- Chuyện Phù Bình tính toán vạch ra, chắc chắn cũng tồn tại mấy chục năm. Có thể khiến nhân vật như các ngài giữ lập trường như vậy, bố trí kế hoạch mấy chục năm như một ngày, xem ra đối đầu của Phù Bình thực sự không tầm thường.
Hắn hơi ngừng lại, thản nhiên nói:
- Vừa rồi tiên sinh cũng nói, chôn phục bút ở Đông Hải, là lợi dụng Giang gia thông báo bí ẩn khúc Địa Tạng cho Đảo chủ Đông Hải. Tiên sinh phó thác khúc Địa Tạng cho ta, là lợi dụng ta giao khúc Địa Tạng tới tay Bắc Cung Liên Thành, cho nên đối đầu của Phù Bình… chính là Đại Tông Sư!
Không Tàng đại sư và Trác Thanh Dương đều không cảm thấy ngoài ý muốn. Họ đã để lộ không ít tin tức, nếu như đến lúc này Tề Ninh còn không đoán được đối thủ của Phù Bình là ai, vậy thì Tề Ninh cũng không phải Tề Ninh rồi.
Sắc mặt hai người bình tĩnh, đều không nói gì. Tề Ninh nhìn qua mới nói:
- Phù Bình muốn kế hoạch đối phó Đại Tông Sư, thế nhưng mà… !
Hơi ngừng lại một chút, hắn muốn nói lại thôi. Trác Thanh Dương nở nụ cười yếu ớt nói:
- Ngươi nghĩ tới cái gì, cứ việc nói ra.
- Phù Bình coi Đại Tông Sư là đối thủ, đương nhiên hiểu rất rõ Đại Tông Sư.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Mấy người kia chẳng những mưu trí hơn người, tu vi võ đạo đã sớm vượt xa thế ngoại.
Hắn nhìn Không Tàng đại sư một chút mới nói tiếp:
- Đối phó Đại Tông Sư, cũng không phải người đông thế mạnh là được. Trong mắt họ, cho dù bao nhiêu người, đơn giản chỉ là sâu kiến phàm trần mà thôi.
- Ngươi nói tiếp đi!
- Các ngài coi bất kỳ vị Đại Tông Sư nào là địch, phần thắng cũng không quá cao. Thứ cho vãn bối nói thẳng, trước mặt thực lực tuyệt đối, tất cả mưu đồ bố trí thực ra đều không chịu nổi một kích.
Trong đầu Tề Ninh nghĩ đến uy lực dọa người kinh thiên động địa mà Đại Tông Sư thực sự nắm giữ, hắn cười khổ:
- Thế nhưng hiện giờ dường như các ngài coi ít nhất hai vị Đại Tông Sư làm đối thủ, ta thực sự không nghĩ ra Phù Binh có phần thắng gì.
Thân thể hắn hơi nghiêng về phía trước, chăm chú nhìn vào mắt Trác Thanh Dương nói:
- Càng khiến ta không rõ ràng, đó là vì sao tiên sinh và đại sư lại muốn gia nhập Phù Bình, vì sao muốn đối đầu với Đại Tông Sư? Hai vị đều là trí giả trí tuệ hơn người, chẳng lẽ không biết chuyện này căn bản không có bất cứ cơ hội nào?
Trác Thanh Dương lại cười nói:
- Ngươi nói cũng không sai, cho dù là người nào, coi Đại Tông Sư là kẻ địch, đều có thể nói là cực kỳ ngu xuẩn.
Lão cầm ấm trà lên, rót trà vào chén, bình tĩnh nói:
- Giống như ngươi nói, đối đầu với Đại Tông Sư, gần như không có bất kỳ cơ hội nào.
Tề Ninh thở dài:
- Tiên sinh đã biết như thế, tại sao… ?
- Ngươi muốn biết nguyên nhân?
Trác Thanh Dương rót nửa chén trà, đặt ấm xuống, cười nói:
- Vậy ngươi có đồng ý gia nhập Phù Bình hay không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận