Cẩm Y Xuân Thu

Chương 93: Bẫy rập


Dương Ninh đi tới eo núi, mặt trời chiều ngả về tây, từ xa nhìn qua thấy phía trước xuất hiện dãy núi, cảnh nội Giang Lăng này rất nhiều núi non, nhưng đều không cao, nhấp nhô lên xuống.
Cưỡi ngựa mà đi, trông thấy nơi cách eo núi chẳng qua vài dặm có một dòng sông, trong lòng biết đây chính là sông Hồng Sa. Sông Hồng Sa uốn lượn khúc chiết, nước sông chảy róc rách, thực ra nước thực sự trong vắt, một mảnh ruộng đồng rộng lớn phía đông sông Hồng Sa đã thu hoạch xong, vô cùng trống trải, trời chiều lặn về phía tây, khắp nơi vàng óng ánh.
Dương Ninh biết rõ nhà kho kia xây bên bờ sông Hồng Sa, hắn phi ngựa dọc theo sông Hồng Sa, trước khi trời chiều xuống núi, liền trông thấy phía trước xuất hiện mấy ngôi nhà đá, dưới vòm trời mênh mông, trông rất bắt mắt.
Hắn biết rõ đó chính là nhà kho ước hẹn, thúc ngựa đi tới, thấy chung quanh nhà kho kia cũng không có bóng người. Hắn tới gần nhà kho, thấy nhà kho xây dựng thành một hàng, có chừng ba bốn kho, hiển nhiên là cân nhắc an toàn, nhà kho đều làm bằng nham thạch, nhìn những tảng đá này, dường như đều lấy xuống từ trên núi.
Nhà kho mặt hướng đông lưng hướng tây, đằng sau là sông Hồng Sa, qua sông chỉ vài dặm là núi non eo núi, nghĩ đến lúc trước xây dựng mấy gian nhà kho này, là trực tiếp vận chuyển đá từ trên núi.
Dùng đá núi xây dựng nhà kho, đương nhiên vô cùng chắc chắn, hết sức an toàn.
Dương Ninh đánh ngựa đi tới trước nhà kho, bốn gian nhà kho xếp thành một hàng. Hắn cũng không xuống ngựa, sờ tay vào ngực lấy hàn nhận ra nắm trong tay, một tay nắm dây cương ngựa, nhìn lướt qua, thấy ba gian nhà kho cửa lớn mở rộng, chỉ có một gian ở giữa đóng chặt cửa, hơn nữa cài then bên ngoài, nhưng không có khóa.
Bên trong ba gian nhà kho cửa mở rộng kia tối om, mấy gian nhà kho này, chỉ là nơi chứa đựng lương thực tạm thời tránh mưa tránh gió, cho nên không có cửa sổ, một khi đóng cửa, bên trong hoàn toàn kín bưng, mặt trời xuống núi, khó có ánh sáng tiến vào bên trong.
- Ta đã tới rồi!
Dương Ninh trầm giọng nói:
- Hẹn ta đến nơi này, không cần giấu đầu lộ đuôi, ngươi ở nơi nào, vì sao không ra?
Chung quanh không có người đáp lại.
Dương Ninh nhíu mày, chờ giây lát, vẫn nói:
- Bản Thế tử tới rồi, các ngươi còn không dám đi ra?
Giọng chưa dứt, liền mơ hồ nghe được một giọng nói truyền đến:
- Ninh Nhi, là con sao? Ninh Nhi, ta ở nơi này.
Giọng hơi mềm yếu vô lực, cũng may thính lực Dương Ninh vô cùng tốt, lập tức nghe ra đúng là giọng của Cố Thanh Hạm, cảm thấy vui mừng, lại không dám sơ ý, tung người xuống ngựa, cầm dao trong tay, cao giọng nói:
- Tam Nương, ngài đang ở đâu?
Giọng Cố Thanh Hạm truyền đến:
- Ta… ta cũng không biết ở nơi nào. Ninh Nhi, ta… thân thể ta mềm nhũn, con đang ở đâu?
Giọng nói truyền tới từ trong nhà kho đang đóng cửa.
Dương Ninh lập tức tiến đến, nhìn thấy cửa lớn cài then bên ngoài, hắn dùng hàn nhận đẩy ra, mở cửa, trong phòng tối đen rỗng tuếch. Hắn đi vào trong phòng, nhìn trái phải một chút, liền trông thấy ở góc hẻo lánh có một bóng người đang cuộn tròn, mượn ánh sáng yếu ớt, thực sự nhận ra đúng là Cố Thanh Hạm, hắn vội vàng tiến lên nói:
- Tam Nương, ngài thực sự ở nơi này.
Cố Thanh Hạm mặc quần áo đơn bạc, mái tóc rối tung, mềm nhũn tựa bên tường, nhìn rõ là Dương Ninh, liền hỏi:
- Ninh Nhi, đây là nơi nào? Ta… Ta ngủ một giấc tỉnh lại, liền ở nơi này, đây rốt cuộc là nơi nào?
- Tam Nương, người bị người khác hạ mê hương.
Dương Ninh thu hồi hàn nhận:
- Hiện giờ ngươi cảm giác thế nào, có thể đứng dậy không?
Cố Thanh Hạm giơ tay vịn tường đá, muốn đứng dậy, chỉ hơi giật giật, liền lắc đầu nói:
- Trên người của ta không còn khí lực, cũng không biết làm sao.
Dương Ninh nói:
- Không nơi ở lại nơi này lâu, chúng ta rời khỏi nơi này trước.
Hắn vươn tay muốn ôm lấy Cố Thanh Hạm, Cố Thanh Hạm biết rõ đây là tình thế bức bách, cũng không phản đối. Đúng lúc này, chợt nghe một tiếng lạch cạch vang lên, then cửa bên ngoài đột nhiên bị đóng lại, Dương Ninh lắp bắp kinh hãi, quay đầu liền nghe bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt, dường như có người đóng cửa từ bên ngoài.
Kho hàng này cũng không có cửa sổ, cửa vừa đóng lại, lập tức tối đen.
Trong lòng Dương Ninh biết đã trúng kế rồi, bên cạnh chắc chắn có người mai phục, thừa dịp sau khi mình vào nhà, lập tức đóng cửa lại, hắn có hàn nhận trong tay, quả thực không lo lắng không thể ra ngoài.
- Ninh Nhi làm sao vậy?
Thấy cửa phòng bỗng nhiên bị đóng lại, Cố Thanh Hạm kinh ngạc nói:
- Là ai ở bên ngoài? Vì sao… vì sao phải đóng cửa lại?
Nàng cũng không biết Dương Ninh một mình mà đến, cho rằng bên ngoài còn có tùy tùng Dương Ninh mang đến, cửa kho bỗng nhiên bị đóng chặt, khiến nội tâm nàng trầm xuống.
Dương Ninh cũng không vội trả lời, lần đến trước cửa, trầm giọng nói:
- Bản Thế tử đã đến rồi, các ngươi có điều kiện gì, hiện giờ có thể nói ra, dụ bản Thế tử đến tận đây, không phải là vì bức bách bản Thế tử vào khuôn khổ sao? Đã có gan ra tay với bản Thế tử, lại không có gan đối mặt nói chuyện với bản Thế tử.
Bên ngoài cửa giờ phút này không có tiếng động, yên tĩnh như chết.
- Xem ra quả nhiên là kẻ bất lực.
Nghe bên ngoài không có chút động tĩnh nào, Dương Ninh cười lạnh nói:
- Các ngươi cho rằng chỉ một cánh cửa, có thể ngăn bản Thế tử rời đi sao?
Lúc này nghe bên ngoài truyền tới một giọng nói trầm thấp:
- Thế tử không cần nóng vội đi ra, đêm nay rất nhiều trò hay, chắc chắn sẽ không để ngài thất vọng. Hai người cũng chớ nghĩ đi ra từ cửa lớn, ta tốt bụng nhắc nhở, hiện giờ có hai mũi tên chĩa vào cửa lớn, chỉ cần hai người đi ra từ bên trong, lập tức bắn chết.
Lập tức nghe ngoài cửa vang lên hai tiếng phốc phốc, dường như có thứ gì cắm vào cánh cửa, nghe giọng nói trầm thấp kia nói:
- Hiện giờ Thế tử không cần hoài nghi rồi.
Tuy rằng thân thể suy yếu vô lưng, nhưng nghe hai bên nói chuyện lại hiểu rõ ràng, Cố Thanh Hạm giật mình nói:
- Ninh Nhi, họ… họ là ai?
Nàng hiểu được, mình bị bắt cóc tới đây.
Trong lòng Dương Ninh biết đối phương cũng không phải phô trương thanh thế, tên nỏ có chỉa thẳng vào cửa hay không không cách nào xác định, nhưng đối phương có tên nỏ trong tay là không giả, hắn có hàn nhận trong tay, phá cửa mà ra cũng không khó khăn, nhưng giờ phút này hiển nhiên không thể lao ra từ cửa chính.
Men theo tiếng động lần tới bên cạnh Cố Thanh Hạm, trong phòng tối đen, mắt vẫn không thể thích ứng, cái gì cũng không nhìn rõ lắm, thình lình sờ tới một chỗ mềm mại, thân thể Cố Thanh Hạm run lên, Dương Ninh vội vàng thu tay lại, trong bóng tối cũng không thấy rõ biểu lộ của Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam Nương, có Ninh Nhi ở nơi này, ngươi không cần sợ hãi.
- Ninh Nhi, con cũng không biết những người này là ai, đúng không?
Cố Thanh Hạm vội la lên:
- Chẳng lẽ con một mình tới nơi này?
- Tối hôm qua người bị họ bắt cóc tới, chúng ta tìm khắp nơi không thấy, có một phong thư đưa tới khu nhà cũ, bảo ta một mình tới nơi này gặp mặt.
Dương Ninh nói:
- Họ nói người ở trong kho hàng bên cạnh sông Hồng Sa, cho nên ta tìm tới đây.
Giọng Cố Thanh Hạm vừa vội vừa tức:
- Đứa nhỏ ngốc con, chẳng lẽ không biết nơi này là bẫy rập sao? Họ muốn dẫn con tới, con… vì sao con có thể vì ta mà tự mình mạo hiểm.
Lúc này nàng đã hoàn toàn hiểu được, Dương Ninh xuất hiện ở nơi này là vì đến cứu mình, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng.
Dương Ninh khẽ cười nói:
- Chẳng lẽ trơ mắt nhìn người rơi vào tay đám cẩu tặc này, ta ngồi nhìn mặc kệ sao? Tam Nương, ta đã nói sẽ bảo vệ người thực tốt, đương nhiên sẽ không để ngài bị thương tổn, lúc này ngài bị chúng bắt cóc tới đây, là ta không bảo vệ tốt, vốn chính là lỗi của ta, đương nhiên muốn cứu người rời đi.
- Con… !
Cố Thanh Hạm thở dài:
- Ninh Nhi, con là người thừa kế tước vị Cẩm Y Hầu, an nguy của ta không có gì lớn, nhưng mà con… nếu con có sai lầm gì, ta làm sao đối mặt với hai đời Hầu gia, làm sao đối mặt với liệt tổ liệt tông Tề gia?
Dương Ninh biết rõ Cố Thanh Hạm lo lắng trong lòng, an ủi:
- Sống chết có số phú quý ở ông trời, con đương nhiên không thể không để ý tới người được.
Hắn thấp giọng nói:
- Tam Nương đừng nóng vội, con có biện pháp ra ngoài.
- Hả?
Cố Thanh Hạm biết rõ bên ngoài có người, cũng thấp giọng nói:
- Ngoài cửa có tên nỏ, con vạn lần không thể mạo hiểm.
- Chúng cho rằng chỉ có một cửa ra ngoài, chúng ta cũng không cần ra ngoài từ đó.
Cố Thanh Hạm ngạc nhiên nói:
- Vừa rồi ta sờ soạng tường, đích thị là xây dựng bằng đá trên núi, nhà kho này ngay cả một cánh cửa sổ cũng không có, chúng ta căn bản không cách nào ra ngoài.
Nàng lại tự trách:
- Đều là Tam Nương không tốt, dẫn con trở về khu nhà cũ, nếu không… nếu không con cũng sẽ không lâm vào khốn cảnh.
- Là phúc hay là họa, là họa hay là phúc, hiện giờ chúng ta rơi vào khốn cảnh, chưa chắc không có thu hoạch.
Dương Ninh khẽ nói:
- Tam Nương, người bắt cóc người rất rõ ràng địa hình khu nhà cũ, hơn nữa nhốt ngươi tại nhà kho bên bờ sông Hồng Sa do chúng ta xây dựng, chứng tỏ gã hết sức rõ ràng địa hình xung quanh. Bởi vậy có thể thấy được, lần này xuống tay với chúng ta, chỉ sợ là người quen của chúng ta.
Cố Thanh Hạm lập tức nói:
- Con hoài nghi ai?
Dương Ninh đang muốn trả lời, đột nhiên ngửi được một mùi thơm chui vào mũi, mùi thơm này hơi giống mùi hoa hải đường, tuyệt đối không phải mùi thơm trên cơ thể Cố Thanh Hạm, hơi kỳ quái hỏi:
- Tam Nương, người có ngửi thấy mùi thơm gì không?
Cố Thanh Hạm nói:
- Con cũng ngửi thấy à? Dường như là… dường như là hương hoa hải đường, vì sao ở đây lại có hoa hải đường?
- Không phải, mặc dù hương vị hơi giống hoa hải đường, nhưng còn mang theo những mùi vị khác… !
Trong bóng tối Dương Ninh nhìn không rõ ràng, cũng không biết mùi thơm này đến từ đâu, nhưng hắn rất nhạy cảm, mùi thơm này đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có kỳ quặc, hắn dùng hàn nhận cắt một vạt áo trên người, thấp giọng nói:
- Mùi thơm kia tới rất kỳ quặc, Tam Nương bịt mũi, đừng để mùi thơm vào người quá nhiều.
Cố Thanh Hạm yếu ớt nói:
- Ninh Nhi, ta không có khí lực, con… con kéo vạt áo xuống giúp ta… !
Dương Ninh hỏi:
- Là từ trên người của Tam nương hay là từ trên người ta? Trong tay ta có một mảnh, người có muốn không?
Dù sao Cố Thanh Hạm xuất thân nhà giàu, từ nhỏ đến lớn chú ý sinh hoạt, chỉ sợ vạt áo trên người mình Cố Thanh Hạm không dùng được. Cố Thanh Hạm thấp giọng trách cứ:
- Đến lúc nào rồi, còn chú ý nhiều như vậy, hơn nữa… hơn nữa quần áo trên người ta đơn bạc, cũng không còn chỗ để xé.
Dương Ninh cầm vạt áo trên tay đưa tới, khẽ nói:
- Tam Nương có nhìn thấy không?
Lời vừa ra khỏi miệng liền biết mình nói nhảm, ngay cả hắn cũng không nhìn thấy rõ, Cố Thanh Hạm làm sao có thể thấy được, không chờ Cố Thanh Hạm nói chuyện, hắn lại nói:
- Người vươn tay ra.
Tuy rằng thân thể Cố Thanh Hạm vô lực, không có sức, nhưng cánh tay vẫn có thể nâng lên, đụng vào tay Dương Ninh, Dương Ninh lập tức nắm lấy, nhét vạt áo vào tay ngọc của Cố Thanh Hạm, nói:
- Che miệng mũi lại là được rồi.
Chờ Cố Thanh Hạm nhận lấy, Dương Ninh lại cắt một miếng từ trên người mình, che miệng mũi lại, vươn tay lần mò trên mặt tường, thầm nghĩ hàn nhận chém sắt như chém bùn, đại khái có thể thừa dịp người bên ngoài không chú ý, lợi dụng hàn nhận mở một lỗ trên vách tường.
Nếu là binh khí bình thường đương nhiên không cách nào làm được, nhưng thần binh lợi khí như hàn nhận lại có hi vọng lớn. Mặc dù như thế, nhưng muốn phá một lỗ thủng để người có thể ra vào trên vách tường bằng núi đá thế này, cũng phải tốn một ít thời gian.


Dương Ninh đang chuẩn bị dùng hàn nhận đục lỗ trên tường đá, liền nghe Cố Thanh Hạm nói:
- Ninh Nhi, tay ta không có khí lực, không… không nâng lên được!
Dương Ninh thu hồi hàn nhận, khẽ nói:
- Để con giúp người.
Hắn dựa vào cảm giác tới bên người Cố Thanh Hạm, lúc này mắt cũng hơi thích ứng trong bóng tối, tuy vẫn mơ hồ không rõ, nhưng cũng thấy được bóng dáng thân hình Cố Thanh Hạm, nhìn thấy Cố Thanh Hạm đã ngồi dậy, hắn vươn tay nhận lấy miếng vải trong tay Cố Thanh Hạm, đỡ lưng Cố Thanh Hạm, bịt mũi giúp nàng.
Lúc này hai người dựa vào quá gần, tuy rằng Dương Ninh bịt mũi, nhưng vẫn cảm giác được mùi thơm của hoa hải đường thoang thoảng ở chóp mũi, chẳng những như vậy, hiện giờ mùi thơm trên cơ thể Cố Thanh Hạm cũng tràn ra, hai loại mùi thơm đan xen nhau chui vào mũi Dương Ninh, Dương Ninh cảm thấy dễ ngửi nói không ra lời, thầm muốn hít sâu mấy hơi.
Thế nhưng hắn cũng hiểu được, mùi hương hải đường này xuất hiện khó hiểu, tuyệt đối không thể hít vào.
Hắn che miệng mũi Cố Thanh Hạm xong, đang muốn đi qua bên tường, lại thấy thân thể Cố Thanh Hạm bỗng ngả về phía sau. Dương Ninh phản xạ có điều kiện ôm lấy, vào tay vô cùng mềm mại, hương thơm cơ thể phát ra từ trên người Cố Thanh Hạm càng thêm nồng đậm, vội hỏi:
- Tam Nương, người làm sao vậy?
Cố Thanh Hạm bị Dương Ninh ôm vào lòng, toàn thân dâng lên cảm giác khác thường, mặt nóng lên, muốn ngồi dậy, nhưng thân thể mềm nhũn, lại muốn nằm xuống, yếu ớt nói:
- Ninh Nhi, con… con đặt ta nằm xuống, ta hơi mệt mỏi, con… con thả ta ra!
Giọng nàng yếu ớt, lại mang theo vài phần mềm mại đáng yêu.
Lúc này Dương Ninh cũng cảm thấy huyết khí trong người bỗng quay cuồng, thân thể mềm mại trong lòng, nội tâm nhộn nhạo, nhưng lập tức ổn định tâm thần, buông Cố Thanh Hạm, tạo khoảng cách, khẽ nói:
- Tam Nương, xin đợi một chút, chúng ta… chúng ta sẽ nhanh chóng rời đi.
Hắn mơ hồ thấy được thân thể đẫy đà xinh đẹp của Cố Thanh Hạm nằm trên mặt đất, nắm lấy hàn nhận, hắn lại mò qua tường.
Dương Ninh mò đến bên tường, lại cảm thấy toàn thân khô nóng, dứt khoát cởi bộ áo ngoài, nào ngờ căn bản không có tác dụng, huyết khí trong cơ thể vẫn giống như thiêu đốt, lòng hắn giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ kình khí chứa đựng trong đan điền của mình đang phát tác?
Đoạn Thương Hải dặn dò hắn không thể hút nội lực của người khác, hắn đương nhiên ghi nhớ trong lòng, từ đó về sau vẫn không có cơ hội hút nội lực của người khác, nhưng giờ phút huyết khí phập phồng, liền cảm thấy cổ quái.
- Ninh Nhi, con… con đang làm gì thế?
Cố Thanh Hạm nằm trên mặt đất, thân thể mềm mại hơi vặn vẹo, giọng nói yếu ớt:
- Dường như ta… dường như ta ngã bệnh rồi, trên người rất nóng… !
Dương Ninh sững sờ, đột nhiên nghĩ tới điều gì.
Hắn vốn cho rằng cảm giác thiêu đốt trong cơ thể mình có thể là do kình khí trong đan điền, nhưng Cố Thanh Hạm không tu luyện võ công, lúc này thân thể cũng nóng lên, như vậy nói rõ vấn đề không phải xuất hiện ở kình khí, rất có thể bởi vì hương hải đường khó hiểu này.
Lúc đối thủ bắt cóc Cố Thanh Hạm, đã sử dụng mê hương, hiển nhiên là cao thủ trong việc này, hương hoa hải đường chắc chắn là do đối phương tạo ra.
- Ninh Nhi, mặt đất lạnh lẽo, con… con tới giúp ta.
Giọng nói của Cố Thanh Hạm càng thêm mềm yếu, Dương Ninh nghe vào tai, cảm thấy dễ nghe nói không nên lời, lúc này cảm thấy một cỗ khí nóng nhanh chóng dâng lên trong đan điền, chỉ một chốc huyết mạch dâng trào, tình dục như thủy triều, không thể ngăn chặn. Hắn cảm thấy hoảng sợ, thầm nghĩ chẳng lẽ hương hải đường này là mê hương thôi tình?
Cố Thanh Hạm yếu ớt nói:
- Con mau tới đây, con… con không nghe lời ta sao?
Dương Ninh biết nếu như mình trúng mê hương thôi tình, như vậy Cố Thanh Hạm tuyệt đối không thể thoát được. Tình dục của mình vẫn như thủy triều, định lực của Cố Thanh Hạm chưa hẳn mạnh hơn mình, nếu tiếp cận quá gần, không cẩn thận sẽ rất bất ổn. Hắn cũng không lo lắng hai người sẽ loạn luân, dù sao mình cũng chỉ là Thế tử Cẩm Y giả mạo, trên thực tế không liên quan gì với Cố Thanh Hạm, nhưng thời điểm này nếu làm chuyện gì khác người, vậy cũng rất có lỗi với Cố Thanh Hạm.
Hơn nữa đối thủ đã phóng mê hương thôi tình, mục đích đương nhiên là để hai người quan hệ trong nhà kho. Tuy rằng hắn không biết vì sao đối thủ phải làm như vậy, nhưng trong lòng biết rõ dù thế nào cũng không thể để đối thủ thực hiện được.
- Ôi… !
Chợt nghe Cố Thanh Hạm rên khẽ một tiếng, dường như đụng vào cái gì. Dương Ninh vội hỏi:
- Tam Nương, người… ngài làm sao vậy?
- Ninh Nhi, chân của ta… !
Cố Thanh Hạm mềm giọng nói:
- Con mau tới đây, ta… ta sắp chết rồi… !
Nghe giọng nàng, khó chịu đến cực điểm.
Dương Ninh hít sâu một hơi, để mình tỉnh táo, lần mò qua, hỏi:
- Có phải đụng vào đâu hay không?
Tới gần Cố Thanh Hạm, đột nhiên cảm thấy tay mình xiết chặt. Tay ngọc của Cố Thanh Hạm đã nắm lấy cổ tay hắn. Dương Ninh chấn động toàn thân. Cố Thanh Hạm nói:
- Con trước… trước tiên giúp ta dựng người dậy, ta không có khí lực, không thể dậy nổi… !
Lúc này tới gần, rõ ràng cảm giác được Cố Thanh Hạm hô hấp dồn dập hơn trước không ít.
Dương Ninh thân thể khô nóng, đang muốn nói chuyện, nghe Cố Thanh Hạm gất giọng:
- Vừa rồi không phải là không nghe lời ta nói sao? Con… con hiện giờ lá gan cũng lớn… !
Nàng giơ tay lên, đánh vào mặt Dương Ninh một cái, người nàng bủn rủn vô lực, cái tát này cũng không có khí lực, giống như vuốt ve, cánh tay lập tức đặt lên vai Dương Ninh, lười biếng nói:
- Con… con giúp ta đứng lên đi.
Thân thể mềm mại trong lòng, Dương Ninh cảm thấy Cố Thanh Hạm thở nhẹ nhàng, hương thơm xông vào mũi, đầu nóng lên, nói:
- Ta… ta đỡ người đứng dậy… !
Hắn cảm thấy hơi thở Cố Thanh Hạm ở trước mặt mình, mơ hồ thấy được gương mặt Cố Thanh Hạm cách mình hai ngón tay, hơi thở như lan, ma xui quỷ khiến tiến về phía trước một chút.
Cố Thanh Hạm ôm lấy cổ Dương Ninh, trán cũng tới gần, giọng nói như ảo mộng:
- Con ôm ta, như vậy mới… mới thoải mái… !
Giọng nói mềm mại của nàng chui vào tai Dương Ninh, Dương Ninh cảm thấy giống như tiếng động thiên nhiên, tuy rằng trong bóng tối không thấy rõ gương mặt Cố Thanh Hạm, nhưng trong đầu xuất hiện gương mặt quyến rũ xinh đẹp của Cố Thanh Hạm, nghe tiếng hít thở của nàng, ngày thường cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng giờ phút này lại cảm thấy mê người nói không nên lời, bờ môi dán vào, hơi thở rõ ràng, thậm chí cảm giác được nhiệt độ và hương thơm của cặp môi mỏng kia, hắn dán vào hôn lên, lúc này đã quên che vạt áo cho hai người.
- Ninh Nhi, giúp ta… xé giúp ta, thực khó chịu… !
Cố Thanh Hạm nói hàm hồ không rõ:
- Ta sắp… ta sắp không thở nổi nữa… !
Nàng thốt ra lời này, thân thể Dương Ninh chấn động. Tuy rằng thân thể hắn khô nóng khó chịu, nhưng lúc này bỗng nhiên tỉnh táo một chút, lập tức đẩy Cố Thanh Hạm ra, lui về phía sau mấy bước, dựa vào vách tường.
Tuy rằng thần trí của hắn hỗn loạn, nhưng vẫn giữ được một chút tỉnh táo.
Giờ phút này giọng nói của Cố Thanh Hạm mơ hồ, cử động hấp dẫn. Dương Ninh biết rõ, nàng là người đoan trang cẩn thận, dưới tình huống bình thường, tuyệt đối không có khả năng phản ứng như vậy, lúc này chắc chắn bị hương thơm kia mê hoặc, đã mất đi tâm trí.
- Con đây ta… đẩy ta làm gì?
Cố Thanh Hạm vẫn như đang chiêm bao nói:
- Con mau lại đây… !
Dương Ninh đưa tay chà xát mặt, lúc này toàn thân hắn mồ hôi đầm đìa, thầm nghĩ đối thủ quả nhiên hèn hạ, dĩ nhiên lại dùng thủ đoạn như thế, uy lực của mê hương thôi tình này quả nhiên lợi hại, trong thời gian ngắn Cố Thanh Hạm đã bị mất đi tâm trí, hắn trầm giọng nói:
-Tam Nương, người nhanh chóng nghĩ lại, trên dưới Hầu phủ chúng ta có bao nhiêu người, mỗi người mỗi tháng cần bao nhiêu bạc?
Hắn chỉ trông mong Cố Thanh Hạm có thể nghĩ đến chuyện khác, thay đổi tình dục giờ phút này.
Hắn cũng cố gắng để mình không nghe tiếng thở gấp câu hồn của Cố Thanh Hạm, trong đầu nghĩ tới tại sao đối phương lại dùng thủ đoạn đê tiện như vậy. Hiển nhiên đối phương muốn lợi dụng mê hương thôi tình để mình và Cố Thanh Hạm làm chuyện bậy bạ trong nhà kho này, mục đích của chúng rốt cuộc là vì sao?
- Tề Ninh, ngươi là Thế tử Cẩm Y, muốn loại nữ nhân nào đều có thể đạt được. Nhưng nữ nhân như vậy, cũng không phải ngươi muốn đạt là có thể đạt được.
Chợt nghe giọng nói ngoài cửa trầm thấp nói ra:
- Chúng ta tạo cơ hội cho ngươi, nếu như ngươi không nắm chắc, lần sau sẽ không có cơ hội tốt như vậy.
Dương Ninh cảm thấy tức giận, hắn đứng dậy vọt tới trước cửa, lạnh lùng nói:
- Ti tiện vô sỉ, vì sao các ngươi lại làm như vậy?
- Tam phu nhân Tề gia xinh đẹp xuất chúng, ngươi xem thân thể kia, chỗ nên lớn thì lớn, chỗ nên nhỏ thì nhỏ, đúng là một đại mỹ nhân ngàn dặm mới thấy.
Giọng nói trầm thấp kia nói:
- Vưu vật như thế, nếu như ngươi có thể hưởng dụng, đời này đã sống không uổng rồi. Thế tử, làm muộn không bằng làm sớm, các ngươi cô nam quả nữ ở trong một phòng, hơn nữa Yên Vũ Hải Đường hiệu dụng, tuyệt đối là chịu không được.
- Yên Vũ Hải Đường?
Dương Ninh cười lạnh nói:
- Ngươi cho rằng chỉ bằng mê hương cỏn con này, có thể khiến ta vi phạm?
- Có lẽ chúng ta không thể khiến ngươi vi phạm, nhưng chẳng lẽ Tam phu nhân không thể?
Giọng nói kia vang lên:
- Đừng nói ngươi là nam tử huyết khí phương cương, dù là hoạn quan không trứng, một khi hít Yên Vũ Hải Đường, chắc chắn sẽ không chịu nổi. Ngươi yên tâm, ở đây cũng không có ai khác, cho dù các ngươi hương thụ niềm vui mây mưa bên trong, chúng ta giữ cửa giúp các ngươi ở bên ngoài. Hiện giờ ngươi còn chưa nếm được hương vị của Tam phu nhân, chờ một lát chỉ cần nếm được rồi, trong lòng chắc chắn cảm ơn chúng ta, đến lúc đó chúng ta cho ngươi đi ra, chỉ sợ ngươi không muốn ra.
Dương Ninh nắm hàn nhận trong tay, lúc này hận không thể lao ra khỏi cửa.
- Đây mới là mở đầu, thời gian càng dài, dược hiệu càng lợi hại.
Giọng nói kia chậm rãi vang lên:
- Có lẽ hiện giờ Thế tử có thể đứng vững, nhưng sau một lát, dù là thần tiên trên trời cũng khó có thể khống chế được mình. Đến lúc đó, giống như cầm thú, đánh mất lý trí, ngay cả bản thân cũng không biết mình đang làm gì, chỉ cần không quan hệ, dược tính sẽ khó mà tan đi.
Gã cười lạnh một tiếng:
- Ta xem hai người vẫn nên thừa dịp hiện giờ tranh thủ làm việc, ít nhất còn có thể cảm thấy sung sướng, chờ một lát ngay cả mình cũng không biết đang làm gì, vậy thì khó thưởng thức hương vị của Tam phu nhân.
Giọng người nọ chưa dứt, liền nghe bên ngoài truyền đến tiếng cho sủa, Dương Ninh nhíu mày, nghĩ thầm tại sao những người này còn mang theo chó săn.
- Thật nóng… !
Bên trong truyền tới giọng nói mềm mại yếu ớt của Cố Thanh Hạm:
- Ta muốn uống nước… !
Dương Ninh quay đầu nhìn sang, mơ hồ thấy Cố Thanh Hạm đã mò tới bên tường, ngồi dậy, hai tay dường như đang xé rách quần áo của mình. Hắn giật mình, biết rõ giờ phút này Cố Thanh Hạm đã trúng độc rất nặng.
Tuy rằng Dương Ninh giữ được một chút tỉnh táo, nhưng lúc này giống như đặt mình trong lò thiêu, nóng bỏng xúc động, dòng khí nóng trong bụng dâng trào, trong lòng hắn chỉ nghĩ một khi thực sự đụng phải Cố Thanh Hạm trong tình trạng này, sau chuyện này Cố Thanh Hạm chắc chắn phải chết, hắn toàn lực áp chế dục niệm của mình.
Hắn không dám tới gần Cố Thanh Hạm, lảo đảo chạy tới sau tường, cầm chặt hàn nhật, bắt đầu khoét tường đá, vì lo lắng bên ngoài nghe thấy, nên hắn hành động cực kỳ cẩn thận.


Quần áo trên dưới của Cố Thanh Hạm đều đã ướt đẫm, giống như leo ra từ trong nước, toàn thân nóng bỏng. Nàng vốn là thiếu phụ chín muồi, trải qua nhiều năm, cho dù không có Yên Vũ Hải Đường, thân thể cũng rất mẫn cảm, hiện giờ bị hương khí của Yên Vũ Hải Đường xâm nhập vào thân thể, thực sự khó có thể chịu được.
Yên Vũ Hải Đường này tác dụng vô cùng bá đạo, có thể khiến người cứng rắn trở thành kẻ dâm đồ, trinh nữ hóa dâm phụ, một khi tâm thần mất phương hướng, trong suy nghĩ chỉ còn lại tình dục.
Ban đầu Cố Thanh Hạm còn có chút tỉnh táo, nhưng lúc Dương Ninh tới gần che miệng giúp nàng, mùi trên cơ thể Dương Ninh đã tăng thêm dược tính.
Hai người họ cũng không biết, một khi Yên Vũ Hải Đường này xâm nhập vào cơ thể, nếu ngửi thấy mùi thân thể khác phái, sẽ gia tăng tác dụng của thuốc. Vừa rồi Dương Ninh ngửi thấy mùi thơm cơ thể của Cố Thanh Hạm, thiếu chút nữa không kiềm chế được. Mùi trên người hắn tiến vào mũi Cố Thanh Hạm, thần trí của Cố Thanh Hạm cũng nhanh chóng mất phương hướng.
Sắc dục con người vô dùng khó giải, vừa rồi Dương Ninh ôm nàng, nàng chỉ cảm thấy hết sức thoải mái. Khi Dương Ninh đẩy ra, toàn thân nàng khô nóng khó nhịn, trong đầu mơ hồ, chỉ muốn cảm thụ lại cảm giác được đàn ông ôm vào lòng.
Dương Ninh dùng hàn nhận khoét vách tường, quả nhiên là thần binh cực phẩm, nhẹ nhàng chui vào trong tường, chỗ xẹt qua, để lại vết đao sâu hoắm.
Hắn vui mừng trong lòng, cố gắng không nghe tiếng rên khẽ của Cố Thanh Hạm truyền vào trong tay, chịu đựng sự khô nóng trong cơ thể, cẩn thận khoét đá trên tường.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng chó săn, Dương Ninh cũng không để ý tới, trong chốc lát khoét được mấy tảng đá trên tường, tạo thành một lỗ nhỏ, dựa theo tốc độ này, không cần bao lâu sẽ có thể khoét một lỗ thủng.
Bỗng nhiên cảm thấy đùi bị xiết chặt, một bàn tay đặt lên đùi mình. Dương Ninh lắp bắp kinh hãi, lập tức cảm giác một mùi thơm ập vào mặt, một thân hình nóng bỏng mềm mại đã dán tới cạnh mình. Hương thơm trên thân thể Cố Thanh Hạm phun ra, đó là hương vị đặc biệt của thiếu phụ thành thục, câu hồn thực cốt, khiến cho Dương Ninh vốn nóng bỏng khó nhịn run lên, hận không thể lập tức ôm nàng vào lòng.
Cố Thanh Hạm mềm mại đáng yêu nói:
- Ôm ta… ôm ta… !
Nàng đưa tay ôm lấy cổ Dương Ninh, hơi thở dồn dập, tay kia đã sờ lên mặt Dương Ninh.
Cổ họng Dương Ninh nhúc nhích, mồ hơi rơi như mưa. Hắn vốn khó chịu đến cực điểm, giờ phút này thân thể gợi cảm đẫy đà của Cố Thanh Hạm dán chặt tới, càng khiến hắn khó có thể cầm giữ. Trong đầu hắn hoảng hốt một hồi, thầm nghĩ ôm lấy thân thể mềm mại này đè lên, nhưng trong đầu lại có một âm thanh vang lên:
- Dương Ninh à Dương Ninh, hiện giờ nàng trúng mị độc, ngươi không nghĩ tới nhanh chóng cứu nàng ra ngoài, lại còn có dâm tà trong lòng, muốn dậu đổ bìm leo, điều này có khác gì cầm thú chứ?
Hắn cũng biết rõ chỉ sợ giờ phút này Cố Thanh Hạm còn khó chịu hơn mình, cứ tiếp tục như thế, chỉ cần thần trí của mình hoảng hốt, có thiếu phụ mê người này ở cạnh, chắc chắn khó cầm giữ. Hắn cố nén xúc động muốn đè lên Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam Nương, xin lỗi rồi!
Hắn dùng tay chém vào sau gáy Cố Thanh Hạm, thân hình Cố Thanh Hạm lập tức mềm nhũn xuống, không động đậy nữa, đã bị hắn đánh ngất.
Hắn quen thuộc chỗ yếu trên thân thể người, hơn nữa tinh thông chiến đấu, muốn đánh người khác bất tỉnh cũng không phải chuyện gì khó.
Hắn trước tiên cất đao, nghĩ thầm Cố Thanh Hạm ở bên cạnh mình, mặc dù nàng bất động, mình chưa chắc có thể chịu đựng được. Hắn nghĩ tới ôm nàng qua một bên, kéo dài khoảng cách, hai tay ôm ngang thân thể Cố Thanh Hạm, ôm nàng qua bên cạnh, lúc buông ra, cảm thấy rung động, lại cắn răng chịu đựng, quay người lấy đao ra, muốn tiếp tục khoét tường.
Đúng lúc này, lại nghe bên ngoài truyền đến âm thanh:
- Đó là ai? Nhanh đi xem một chút, có phải Phán quan đã đến hay không?
Dương Ninh nghe được rõ ràng, biết bên ngoài phát hiện có người đến, nghe gã nhắc đến hai chữ Phán quan, trong lòng kỳ quái, thầm nghĩ chẳng lẽ đối đầu gọi là Phán quan? Phán quan này là thần thánh phương nào?
Cũng không lâu lắm, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng kêu, lập tức nghe được bên ngoài truyền đến âm thanh:
- Không phải Phán quan… là kẻ điên, chúng ta đuổi không kịp, hắn chạy rất nhanh.
- Kẻ điên?
Giọng trầm thấp kia cười lạnh nói:
- Một kẻ điên cũng không đuổi kịp, ở đây cực kỳ vắng vẻ, Phán quan không tới, sao người khác lại tới nơi này? Các ngươi đuổi theo mau, có thể là người tiểu tử Tề Ninh kia mang đến, không nên để lại người sống.
Dương Ninh nghĩ thầm:
- Bọn chúng nói kẻ điên kia chạy trốn rất nhanh, chẳng lẽ là hán tử xấu xí theo tới rồi sao?
Nghe người bên ngoài không muốn lưu lại người sống, hắn cảm thấy rùng mình, thầm nghĩ đám người này tâm ngoan thủ lạt, hán tử xấu xí cũng không liên quan tới việc này, chúng cũng muốn hạ độc thủ. Hắn nghĩ nếu thực sự là hán tử xấu xí, tốc độ của y rất nhanh, đám người này chưa chắc đuổi được.
Hắn cũng không lo lắng chuyện khác, trở lại bên tường, tiếp tục khoét tường. Không lâu lắm, hắn nghe bên ngoài truyền tới giọng nói:
- Tên kia không thấy tung tích, trời tối đen nhìn không rõ ràng, cũng không biết đi nơi nào.
Lúc này Dương Ninh cảm thấy đầu óc hỗn loạn, trong lòng biết thuốc này ngày càng lợi hại, tốc độ của hắn nhanh hơn, đột nhiên cảm thấy tay buông lỏng, hóa ra hàn nhận đã xuyên qua vách tường. Hắn vui mừng trong lòng, cổ tay đảo một vòng, liền khoét một lỗ hổng lớn bằng nắm đấm trên tường, nghe được tiếng nước chảy, đằng sau chẳng qua năm sáu bước là sông Hồng Sa.
Hắn đẩy nhanh tốc độ, vòng ra bên ngoài cửa động cắt đá, lấy tay cẩn thận tiếp lấy, tránh phát ra tiếng động lớn. Hiển nhiên đối phương không nghĩ tới trong tay Dương Ninh lại có thần binh lợi khí có thể đục tường mà ra giống như hàn nhận, phía sau gian phòng cũng không có người trông coi. Qua một lát, mặt tường đã khoét một lỗ thủng đủ để một người ra vào, một cỗ không khí mát mẻ xuyên qua cửa động mà vào, Dương Ninh hít sâu một hơi, cảm thấy cảm giác khô nóng vẫn không giảm bớt.
Hắn lại mở rộng lỗ hổng một chút, để tránh Cố Thanh Hạm ra ngoài bị góc đá cắt trúng, đúng lúc này nghe bên ngoài vang lên giọng nói:
- Phán quan đã đến rồi!
Lông mày Dương Ninh xiết chặt, thu hồi hàn nhận, đi qua ôm lấy Cố Thanh Hạm. Cố Thanh Hạm vẫn hôn mê bất tỉnh, tới cửa động, nghe ngoài cửa truyền tới giọng nói:
- Tình hình bên trong thế nào? Phải chăng đã phóng Yên Vũ Hải Đường?
Giọng nói kia cũng hơi trầm thấp, Dương Ninh nghe được giọng nói, trong mắt lập tức xuất hiện hàn ý, hắn nghe ra được, giọng nói kia đúng là giọng của Triệu tiên sinh Phòng thu chi khu nhà cũ.
- Đã phóng gần nửa canh giờ.
Có người đáp:
- Phán quan, chúng ta có nên vào xem hay không?
Dương Ninh thầm nghĩ tại sao Triệu Uyên này lại được người khác xưng là Phán quan? Đám người này rốt cuộc có lai lịch gì?
- Không vội.
Giọng Triệu Uyên vẫn bình tĩnh, lập tức nghe được âm thanh gọi vào trong:
- Thế tử, không biết nơi này có tốt không? Chúng ta tìm mãi không thấy Tam phu nhân, ngay cả ngài cũng không thấy tung tích, trên dưới hu nhà cũ đều cực kỳ sốt ruột, cũng may khu nhà cũ có hai con chó săn được huấn luyện nghiêm chỉnh, có thể phân biệt mùi, mang theo chúng ta tìm đến nơi này.
Dương Ninh càng kinh ngạc, thầm nghĩ lời này của Triệu Uyên thực cổ quái, che giấu huyền cơ, cũng không trả lời.
- Phán quan, bên trong không có tiếng động, có nên đi vào trong nhìn xem hay không?
Lúc này âm thanh trầm thấp kia lại nói:
- Không phải bên trong đã xảy ra chuyện gì chứ?
Người này nhìn qua có vẻ rất cảnh giác.
Dương Ninh đương nhiên không thể để chúng tiến vào lúc này, cố ý lớn tiếng nói:
- Các ngươi rốt cuộc là ai? Nhốt bản Thế tử ở đây làm gì?
Nghe được giọng Dương Ninh, Triệu Uyên cười nói:
- Thế tử không có việc gì thì tốt rồi, Thế tử yên tâm, Tề Trừng sẽ nhanh chóng dẫn người tới, sẽ nhanh chóng có không ít người tới nhìn Thế tử. Chẳng qua Thế tử và Tam phu nhân không để ý danh dự Tề gia, lại chạy tới địa phương này quan hệ, chờ họ tới xem, xem hai người làm chuyện cẩu thả ở đây, xúc phạm thiên lý nhân luân, không biết có cảm tưởng gì.
Thân hình Dương Ninh chấn động, lập tức hiểu được, những người này phí hết tâm tư bố trí cái bẫy này, mục đích đúng là muốn diễn trò bắt kẻ thông dâm.
- Triệu Uyên, hóa ra hết thảy quả thực là ngươi xếp đặt kế.
Dương Ninh cười lạnh nói.
Triệu Uyên cười nói:
- Xem ra Thế tử đã nghe ra ta là ai, trước đó ta nghe nói Thế tử Cẩm Y là một kẻ ngu ngốc vô tri, xem ra thực sự không phải như thế. Tuy rằng ngài không tính là quá thông minh, nhưng cũng không phải ngu ngốc. Ở đại sảnh hôm nay, ngài bỗng nhiên xuất đao, ta còn tưởng rằng ngài nhìn ra cái gì, sau đó mới biết được ngài cũng hiểu được hai chữ thăm dò.
- Khu nhà cũ có cổ quái, ta đương nhiên phát giác.
Dương Ninh nói:
- Vị Tề Tổng quản Tề Trừng kia cũng không phải là Tề Trừng thực sự, các ngươi khống chế khu nhà cũ, hiển nhiên có mưu đồ cực lớn. Ta xuất đao, chỉ là muốn nhìn các ngươi rốt cuộc có phản ứng gì, chờ lúc Tề Trừng xuất hiện, ta biết ngay các ngươi liên thủ với nhau, toàn bộ khu nhà cũ đã nằm dưới sự khống chế của các ngươi.
Hắn vừa nói chuyện, vừa cởi áo trên người, nâng Cố Thanh Hạm dậy, cuốn áo lên người nàng. Lúc này Cố Thanh Hạm vẫn khô nóng khó nhịn, xé rách áo mình, quần áo mất trật tự, rất nhiều chỗ đã lộ ra da thịt trắng nõn. Dương Ninh đương nhiên không thể cứ như vậy mang nàng ra ngoài.
- Xem ra ngươi còn thông minh hơn ta nghĩ vài phần.
Triệu Uyên nói:
- Ngươi bình tĩnh như vậy, hẳn là sớm hoài nghi lá thư này là của chúng ta?
Dương Ninh nói:
- Mặc dù ta không thể xác định, nhưng đoán được vài phần.
- Đã như thế, vì sao ngươi biết rõ đây là bẫy rập còn tới nơi này?
Triệu Uyên cười nói:
- Sẽ không phải là ngươi nghĩ đến chúng ta sáng tạo cơ hội để ngươi hưởng dụng mỹ nhân như Tam phu nhân chứ?
- Tam Nương ở trong tay các ngươi, ta đương nhiên muốn xác định sự an toàn của ngài trước, hơn nữa không vào hang cọp sao bắt được cọp con, ta chính là muốn nhìn các ngươi rốt cuộc muốn đùa nghịc cái gì.
Dương Ninh gói kỹ Cố Thanh Hạm dưới hai lớp quần áo, lúc này mới thu đao, trước tiên đặt Cố Thanh Hạm ở cửa lỗ hổng, chính mình chui qua lỗ hổng, đủ để mình nhẹ nhõm ra ngoài.
- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, những lời này cũng thực thú vị.
Triệu Uyên nói:
- Thế nhưng hiện giờ cho dù ngươi biết chúng ta muốn làm gì, ngươi cũng bất lực rồi. Bọn họ đương nhiên đã nói với ngươi, Yên Vũ Hải Đường uy lực kinh người, nếu các ngươi chậm chạp không quan hệ, chỉ có thể chết ở nơi này.
- Các ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ này, cho rằng có thể thực hiện được sao?
Dương Ninh chui qua lỗ hổng, hướng về cửa lớn lạnh lùng nói:
- Dù chết ở nơi này, cũng sẽ không để các ngươi được như nguyện.
Hắn nghĩ thầm lão tử sẽ lập tức thoát khốn, chờ quay đầu lại thu thập các ngươi từng bước một, có cừu báo cừu, tuyệt đối sẽ không bỏ qua một tên nào.
Triệu Uyên cười ha ha nói:
- Bất luận sống chết, hai người các ngươi yêu đương vụng trộm ở đây, gièm pha không thể che giấu, thực sự muốn chết. Chờ họ vừa tới, liền xem hai người các ngươi thân thể trần truồng ở bên trong, toàn thân không có vết thương, dù là đại phu có cao minh nữa cũng sẽ không tra ra được các ngươi trúng độc Yên Vũ Hải Đường, đến lúc đó tất cả mọi người chỉ nghĩ rằng hai người các ngươi là quan hệ mà chết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận