Cẩm Y Xuân Thu

Chương 358: Tổng quản Thiên Thủ

Tề Ninh bước ra khỏi phòng, nhìn thấy ánh mặt trời đã lấp ló phía trời đông, cũng có thể lờ mờ thấy được cảnh vật xung quanh. Trong lòng hắn lo lắng cho Y Phù, bèn bước nhanh chân, người áo xanh kia thả đèn lồng xuống, đi theo sau Tề Ninh.
-Không cần ngươi dẫn đường đâu.
Tề Ninh quay đầu lại cười nói:
-Ta tự đi đây đi đó một lát.
Người áo xanh đáp:
-Trang chủ đã dặn dò tiểu nhân ở bên cạnh hầu hạ thiếu hiệp, tiểu nhân không dám kháng mệnh.
-Ồ!
Tề Ninh cười cười, trong đầu xoay một vòng, nói:
-Đúng rồi, vừa rồi ta nhìn thấy trên bàn có món điểm tâm màu tím, hương vị rất ngon. Chẳng hay món điểm tâm đó có còn hay không?
-Còn ạ.
Người áo xanh hỏi:
-Lâm Thiếu hiệp muốn ăn sao ạ?
Tề Ninh cười nói:
-Ta cùng sư phụ ngao du giang hồ, luôn trong cảnh bữa đói bữa no.
Như vầy đi, nếu như tiện thì ngươi đi lấy cho ta một hộp nhé? Để ta mang bên người.
Hắn ngừng một lát rồi lại nói:
-Sư phụ ta coi trọng thể diện lắm, nếu như người biết thì nhất định sẽ không cho ta mang theo, ngươi đừng vội nói cho bọn họ biết.
Người áo xanh hơi do dự rồi mới nói:
-Thiếu hiệp chờ một chút.
Rồi quả thật xoay người đi lấy điểm tâm cho hắn.
Tề Ninh thầm nghĩ đứa nhóc này thật nghe lời. Chẳng qua bao lâu, quả nhiên người áo xanh cầm một chiếc bao đựng thức ăn tới, dâng lên bằng hai tay:
-Lâm thiếu hiệp, đây là điểm tâm thiếu hiệp muốn. Tiểu nhân dùng bao đựng thức ăn bao vào để thiếu hiệp mang theo cho tiện.
Tề Ninh cười đáp:
-Tốt lắm, đa tạ ngươi nhiều nhé.
Ta đi dạo xung quanh chút, ngươi cứ làm việc của mình trước đi.
Tề Ninh nhận lấy bao thức ăn rồi quay người bước đi. Bước ra khỏi viện, hắn cảm thấy người áo xanh kia vẫn cứ kè kè sau mình, hắn xoay người lại, cau mày nói:
-Ta nói rồi, ta muốn tự đi dạo xung quanh một lát, ngươi không cần phải đi theo.
-Lâm thiếu hiệp, sơn trang rất lớn, thiếu hiệp cứ để tiểu nhân hầu hạ bên cạnh vẫn tốt hơn.
Người áo xanh bình tĩnh nói:
-Đình viện trong Sơn trang trùng trùng điệp điệp, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi thì e là sẽ lạc đường.
Tề Ninh cười ha ha đáp:
-Ta vào Nam ra Bắc bao nhiêu năm nay mà chưa từng lạc đường, sao có thể lạc đường trong một tòa sơn trang được cơ chứ? Ngươi nghĩ nhiều rồi.
Thấy người áo xanh không nói gì, hắn cất giọng uy hiếp:
-Sư phụ ta và Trang chủ của các ngươi là huynh đệ kết nghĩa, nếu như ngươi không nghe lời ta, chỉ cần ta nói với Trang chủ của các ngươi vài câu thì ngươi khó lòng giữ được bát cơm kiếm sống này đấy!
Người áo xanh cúi thấp đầu, không nói gì.
Tề Ninh cười hắc hắc rồi mới rời đi. Đi được một đoạn, hắn thấy người áo xanh thật sự không bám theo nữa mới thả lỏng.
Hắn quan sát động tĩnh bốn phía, xác định không có ai theo dõi mới lén lén lút lút trở về hậu viện lúc trước. Khi tới bên cạnh nhà gỗ, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, hắn nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa vào, đi về phía góc phòng. Tuy bên ngoài sắc trời đã tờ mờ sáng, nhưng do cửa sổ được đóng lại nên trong phòng vẫn tối om om. Bước tới chỗ một đống cỏ khô ở góc phòng, Tề Ninh khẽ cất giọng:
-Y Phù, là ta, ta mang đồ ăn về cho cô này.
Hắn tiến sát lên trước, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, vì vậy bèn đưa tay sờ sờ, sau đó sắc mặt hắn hoàn toàn thay đổi! Góc phòng chỉ còn lại một đống cỏ khô, nào còn thấy tung tích của Y Phù.
Trong lòng hắn kinh hãi vô cùng, khi hắn rời khỏi đây, Y Phù vẫn đang trần truồng nằm trên đám cỏ khô. Thế mà hiện giờ, ngay cả xiêm y của Y Phù cũng chẳng thấy tung tích.
Trong lòng Tề Ninh thầm kêu không ổn, chẳng lẽ Y Phù trốn ở nơi này rồi bị người ta phát hiện ư?
Nhưng mà vừa rồi hắn và mấy người Lục Thương Hạc ở cùng nhau, nếu như trong sơn trang thật sự có người phát hiện ra Y Phù và bắt nàng lại thì chắc hẳn phải hồi báo với Lục Thương Hạc chứ?
Nhưng từ đầu tới cuối chẳng thấy ai vào bẩm báo, hắn thầm nghĩ chưa chắc Y Phù đã bị người ta phát hiện.
Nếu như chuyện đêm qua chưa xảy ra, thì Tề Ninh cũng chẳng quan tâm việc Y Phù rời đi hay chưa, nhưng đêm qua hai người đã cá nước thân mật. Y Phù là nữ nhân đầu tiên của Tề Ninh sau khi hắn xuất hiện ở thế giới này. Hơn nữa tuy rằng lúc đó tối tăm vội vàng, nhưng hắn rõ mồn một, Y Phù thực sự vẫn là một cô nương tấm thân trong trắng, cô đã trao cho hắn lần đầu tiên quý giá nhất.
Tuy rằng việc một Miêu nữ đã hai mươi ba hai mươi tư vẫn còn là một cô nàng trong trắng khiến Tề Ninh vô cùng kinh ngạc, nhưng sự thật đúng là như vậy, vì thế cảm giác trong lòng Tề Ninh đối với Y Phù đã khác với lúc trước một trời một vực. Hiện giờ không thấy tung tích Y Phù đâu, lòng hắn vô cùng lo lắng, hơi trầm ngâm một lát rồi dường như hắn nghĩ tới gì đó, lập tức đứng dậy, rời khỏi căn nhà gỗ.
Vừa bước chân ra khỏi cửa, chưa đi được hai bước thì bên cạnh bỗng có một giọng nói vang lên:
-Lâm thiếu hiệp, trong căn nhà gỗ này chỉ chất đầy cỏ khô, hóa ra là thiếu hiệp thấy hứng thú với cỏ khô.
Tề Ninh sửng sốt quay đầu, chỉ thấy người áo xanh lúc trước như ma như quỷ xuất hiện phía sau hắn.
Trong lòng hắn lo lắng cho Y Phù nên nhất thời sốt ruột, không phát hiện ra sự xuất hiện đột ngột của người áo xanh này. Cũng may hắn phản ứng cực nhanh, sắc mặt bình tĩnh, cười đáp:
-Chỉ là tiện đường đi qua nên ta tiến vào xem đó là nơi nào mà thôi.
-Lâm thiếu hiệp, dù gì thiếu hiệp cũng là người đã từng vào Nam ra Bắc, chẳng lẽ chút cấp bậc lễ nghi nhỏ nhoi cũng không hiểu ư?
Giọng điệu của người áo xanh đã có chút không khách khí:
-Đây là Phong Kiếm Sơn Trang, thiếu hiệp là người làm khách.
Nếu không có sự cho phép của chủ nhân thì có rất nhiều nơi không thể tự ý tiến vào.
Tề Ninh nhíu mày, thản nhiên đáp:
-Hình như ngươi đã quên, Phong Kiếm Sơn Trang này vốn mang họ Hướng! Sư phụ Hướng Tiêu Dao của ta từng là Thiếu trang chủ của Phong Kiếm Sơn Trang này. Tuy rằng sau này người trao lại sơn trang cho chủ nhân nhà ngươi, nhưng dù gì cũng vẫn được coi là một nửa chủ nhân nơi đây! Ta là đồ đệ của người, muốn đi dạo xung quanh một chút cũng phải xin phép từng nơi à?!
Người áo xanh vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, nói:
-Lâm thiếu hiệp cũng nói, Hướng Tiêu Dao từng là chủ nhân của Phong Kiếm Sơn Trang, hay nói cách khác, hiện giờ ngài ấy không liên quan gì tới Phong Kiếm Sơn Trang hết!
Ánh mắt người nọ trở nên lạnh lùng:
-Ta là tổng quản của Phong Kiếm Sơn Trang, Trang chủ giao Phong Kiếm Sơn Trang cho ta coi giữ, cho nên làm chuyện gì cũng phải cẩn thận chú ý.
Tề Ninh thấy đôi mắt người này ngời sáng, ánh mắt lợi hại, trong lòng run lên. Hắn thầm nghĩ mình đã coi thường tên này rồi, nếu như chỉ là một tên hạ nhân quèn thì sao y dám thất lễ với hắn như vậy chứ? Lời nói ngôn từ của y đã không khách khí đến đỉnh điểm rồi, xem ra y đã mang lòng nghi ngờ sâu sắc với hắn. Nhưng mà trong lòng hắn lo lắng cho Y Phù, giờ phút này làm gì còn thì giờ dông dài với người áo xanh nữa chứ? Hắn nói:
-Nếu như quả thật đã thất lễ, ta quay về chịu tội với Trang chủ là được rồi.
Sau đó hắn cất bước rời đi, người áo xanh dường như không có ý định buông tha, nói:
-Lâm thiếu hiệp muốn đi đâu vậy?
Tề Ninh lạnh lùng đáp:
-Ta nói rồi mà, đi dạo xung quanh thôi! Sao hả? Vị tổng quản này vẫn muốn đi cùng ta?
Người áo xanh thản nhiên nói:
-Lâm thiếu hiệp, không biết trước kia Hướng đại hiệp đã từng nói tới Phong Kiếm Sơn Trang với thiếu hiệp chưa?
-Nói rồi thì sao mà chưa nói thì sao chứ?
Tề Ninh không chịu nổi nữa:
-Điều này có liên quan gì đến ngươi không?
Người áo xanh nói:
-Ta chỉ xin hỏi, nếu như Hướng đại hiệp đã từng nói với thiếu hiệp về Phong Kiếm Sơn Trang thì liệu ngài ấy có nói với thiếu hiệp Phong Kiến Sơn Trang này là do ai xây dựng không?
Tề Ninh xoay người, nhìn chằm chằm vào đôi mắt người áo xanh, cười lạnh nói:
-Hình như trong câu nói của ngươi còn có ý khác?
-Không dám.
Người áo xanh nói:
-Ta chỉ tò mò, không biết Hướng đại hiệp có nói về chuyện xưa cho Lâm thiếu hiệp không mà thôi.
Tề Ninh hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng thèm để ý tới y, nhấc chân định đi luôn. Đột nhiên hắn cảm nhận được có một cơn gió quét qua sau lưng, người áo xanh kia đã bước nhanh lên trước, vươn tay giữ chặt đầu vai Tề Ninh. Sắc mặt Tề Ninh cực kỳ khó coi, người áo xanh cất lời:
-Lâm thiếu hiệp, có rất nhiều nơi trong Phong Kiếm Sơn Trang này là cấm địa. Trách nhiệm của ta là không cho phép bất cứ kẻ nào tiến vào cấm địa! Nếu như Lâm thiếu hiệp không muốn làm ta khó xử thì xin thiếu hiệp hãy tạm thời rời khỏi đây, chúng ta tới nơi khác nói chuyện.
Tề Ninh thản nhiên nói:
-Nếu như ta nói không thì sao?
Hiện giờ chỉ cần hắn vận nội lực thì có thể hấp thu nội lực trong cơ thể người áo xanh ngay lập tức.
Nhưng mà nếu làm như vậy thì sẽ khiến võ công bạo lộ, chỉ e là sẽ dẫn tới phiền toái. Chưa phải lúc lâm vào đường cùng, Tề Ninh cũng sẽ không dùng hạ sách này.
Người áo xanh nói:
-Trách nhiệm của ta ở đây, nếu như Lâm thiếu hiệp cố ý muốn phá vỡ quy tắc của sơn trang thì tiểu nhân cũng chỉ có thể đắc tội với thiếu hiệp trước, rồi sẽ chịu tội với Trang chủ và Hướng đại hiệp sau.
Trong lòng Tề Ninh trầm xuống, e rằng không thể tìm thấy tung tích Y Phù nữa rồi. Lòng hắn lo lắng, vươn tay túm lấy cổ tay của người áo xanh, hất tay y ra, nói:
-Ta chỉ cảnh cáo ngươi một lần!
Nếu như ngươi còn động vào ta một lần nữa thì ta nhất định sẽ khiến ngươi phải hối hận!
Rồi hắn lại nhấc chân lên định đi, người áo xanh kia hừ lạnh một tiếng, giơ tay lên, hướng về phía đầu vai Tề Ninh một lần nữa.
Tề Ninh chẳng có lòng dạ dây dưa nhiều với y, nghiêng chân phải một cái, nhẹ nhàng tránh được.
Người áo xanh bắt được không khí, sắc mặt khẽ thay đổi, nhưng y phản ứng vô cùng nhanh chóng, hơn nữa võ công của y cũng không phải dạng vừa, thấp giọng nói:
-Đắc tội rồi.
Sau đó hai tay y bày ra thế vuốt ưng, quét về phía Tề Ninh một lần nữa.
Trong lòng Tề Ninh đã có chút bùng cháy, thầm nghĩ cái tên tổng quản áo xanh này hệt như con bọ hung bám người, thật khiến người ta ghét quá mà. Hắn vung tay ra, võ công hắn dùng chính là Thôi Sơn Thủ!
Động tác của Thôi Sơn Thủ không đẹp mắt nhưng lại vô cùng thực dụng. Hắn đưa một tay ra, nhắm thẳng vào lồng ngực tổng quản áo xanh.
Hai tay tổng quản áo xanh đan chéo, giống như con diều hâu, một tay chặn bàn tay Tề Ninh lại, cánh tay còn lại vồ tới.
Vừa giao thủ, Tề Ninh đã biết tuy rằng võ công của người áo xanh này không được coi là cực kỳ xuất sắc, nhưng cũng là kẻ rất có thực lực. Y quả nhiên không phải kẻ hầu người hạ bình thường. Suy cho cùng thì Phong Kiếm sơn trang này cũng nằm trong tám bang mười sáu phái, nếu như người áo xanh này đã là tổng quản của Phong Kiếm sơn trang thì võ công không tồi cũng là chuyện thường tình.
Nội lực của người áo xanh này cũng không yếu, kình phong vù vù, nhưng rõ ràng y không dám làm Tề Ninh thật sự bị thương nên không dùng toàn lực.
Tề Ninh biết nếu cứ đánh qua đánh lại thế này thì trong một khoảng thời gian ngắn không thể phân rõ thắng bại. Nhưng mà hắn cũng biết, nếu hắn thật sự làm tên tổng quản áo xanh này bị thương thì sẽ gây khó dễ cho Hướng Tiêu Dao bên kia.
Hướng Tiêu Dao hai lần ba lượt có ân với hắn, tuy rằng Tề Ninh không biết nguyên nhân rốt cuộc là gì, nhưng dù gì thì ân tình đã kết, nếu thật sự khiến Hướng Tiêu Dao phải khó xử thêm nữa thì quả thực không ổn.
Hắn tung quyền liên tục khiến tổng quản áo xanh phải lùi vài bước, rồi đột nhiên hắn xoay người, bước chân xuất quỷ nhập thần như bước trên không. Người áo xanh xông lên đuổi theo, nào ngờ bước chân hắn huyền ảo vô cùng, tổng quản áo xanh thì thấy bóng người trước mắt cứ chớp chớp nhoáng nhoáng, chợt trái chợt phải. Trong nhất thời, y không xác định nổi vị trí thật sự của Tề Ninh.
Trong nháy mắt, y chỉ thấy khoảng cách của mình và Tề Ninh càng ngày càng xa. Tổng quản áo xanh muốn đuổi theo hắn, nhưng kiểu đi của Tề Ninh thật sự quá huyền diệu, hơn nữa tốc độ cực kỳ nhanh, trong nháy mắt hắn đã vọt tới phía bên kia của căn nhà gỗ, vòng quanh căn nhà gỗ. Sắc mặt tổng quản áo xanh lạnh tanh, nhanh chân đuổi theo. Vòng quanh căn nhà gỗ vài vòng, lúc đầu y còn có thể nhìn thấy bóng dáng Tề Ninh, nhưng mà tới vòng thứ tư, Tề Ninh đã biết mất trong tầm mắt y, hệt như ma quỷ vậy.
Tổng quản áo xanh nắm chặt tay thành nắm đấm, hai mắt sắc lẻm như dao, nhìn nhìn xung quanh, quả thật không thấy bóng dáng Tề Ninh đâu. Y hừ lạnh một tiếng, khóe miệng nhếch lên nụ cười kỳ dị, nhẹ giọng tự nói:
-Ngươi tự cho rằng mình rất thông minh, nhưng ta vốn dĩ không muốn giữ ngươi lại làm gì.
Y nâng tay phải lên, mở tay ra, trong lòng bàn tay y là một chuỗi vòng nanh sói.
Thank You to Michyo715 For This Useful

Tề Ninh dùng Tiêu Dao Hành né tổng quản áo xanh, sau đó tìm đường leo ra khỏi sơn trang, theo con đường lên núi lúc trước mà nhanh chóng xuống núi.
Hắn đoán, Y Phù hẳn là đã xuống núi.
Trên đường đi, Y Phù và đồng bạn bị đuổi giết, phải hóa trang thành người Hán, Tề Ninh biết, nhất định cô nương này đang gánh vác sứ mệnh trọng yếu.
Để có thể sống sót, nàng không tiếc dùng tấm thân xử nữ của mình điên loan đảo phượng, đương nhiên chỉ vì mục đích có thể giữ được tính mạng, hoàn thành sứ mệnh. Đương nhiên nàng không thể ở lại sơn trang này.
Tề Ninh thầm lo, không biết Y Phù đã đi bao lâu, nhưng nghĩ tới, mấy ngày nay nàng bị người đuổi giết, đã kiệt sức, tối qua lại vừa phá thân với mình để giải độc, hẳn thể lực đã bị tiêu hao rất nhiều, lại chưa ăn uống gì, chắc chắn cực kỳ yếu, chỉ sợ không đi được bao xa.
Ánh rạng đông chiếu khắp thiên địa, Tề Ninh để ý thấy bên cạnh có một cây đại thụ, không do dự nữa mà leo lên ngọn cây nhìn xuống chân núi, không chỉ nhìn rõ mọi thứ dưới chân núi còn có thể lờ mờ nhìn được qua hạp cốc bên kia.
Thị lực của Tề Ninh rất tốt, leo lên được cây thì cũng mất khá nhiều thời gian, cẩn thận nhìn khắp xuống dưới chân núi, cuối cùng cũng thấy một bóng người đang chậm rãi đi về phía tây bắc, khá là vui mừng, bèn leo xuống, nhanh chóng xuống núi, chạy theo phía tây bắc đuổi theo.
Từ dưới chân núi nhìn lên bóng người kia cũng không phải quá xa, nhưng chạy lên vẫn tốn kha khá thời gian, cũng may hắn ăn uống no đủ, thể lực dồi dào, nên chẳng mấy chốc cũng đã thấy bóng người, rảo bước đuổi theo, tới gần, lòng hắn nhẹ hơn, nhìn từ đằng sau thì chính là Y Phù rồi.
Y Phù nghe có tiếng động sau lưng, quay đầu liếc nhìn, thấy là Tề Ninh, không nói gì, tiếp tục đi.
- Y Phù, sao nàng không nói tiếng nào đã đi vậy? Ta đã rất lo lắng.
- Ngươi đừng nghĩ rằng hiện giờ chúng ta đã có quan hệ gì, chuyện đêm qua, ngươi cũng phải hiểu ta làm vậy là vì cái gì.
- Biết rõ biết rõ.
Tề Ninh đi theo bên cạnh nàng, thở dài:
- Ta biết nàng là vì giải độc, chứ không phải vì ta tướng mạo anh tuấn phong độ tư thái lỗi lạc mà coi trọng ta!
Không đợi hắn nói xong, Y Phù ngắt lời:
- Ta và ngươi không có liên quan gì nữa, ai đi đường nấy, ngươi cũng không cần đi theo ta.
- Y Phù, nàng nói những lời này sao dễ dàng vậy. Có thể vì phong tục người Miêu các nàng khác người Hán chúng ta. Đối với chúng ta, một khi đã có quan hệ đó, sẽ phải có trách nhiệm với nhau.
Liếc nàng một cái, hắn thâm thúy nói tiếp:
- Tối qua ta là lần đầu tiên, nàng cũng là lần đầu tiên, vậy thì càng không tầm thường rồi.
Y Phù dừng bước. Tới giờ Tề Ninh mới chú ý tới, lúc này dưới chân nàng là giày bện bằng cỏ khô đơn sơ, vì vội vàng nên rất đơn giản, nhưng tốt xấu gì cũng có thể che được ngón chân.
- Ta lập lại lần nữa, chờ chuyện của ta xong xuôi, nếu ta còn sống, đương nhiên sẽ cho ngươi câu trả lời.
Nàng nhìn hắn, hai mắt lấp lánh:
- Nhưng hiện tại ta và ngươi không có bất cứ liên quan gì, tối qua cũng không xảy ra bất cứ chuyện gì. Ta sẽ không để trong lòng, ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều.
Dứt lời, nàng bước đi nhanh hơn.
Tề Ninh vẫn bám theo dai như keo da chó sát bên cạnh, cười nói:
- Nàng có thể cho rằng không xảy ra chuyện gì, nhưng ta thì không nghĩ vậy. Ta là nam nhân, nàng đã trao lần đầu tiên cho ta, là thành nữ nhân của ta rồi. Ta… Y Phù khẽ lật cổ tay. Tề Ninh thấy giữa ngón tay nàng kẹp mấy cây châm nhỏ, cũng không biết là giấu ở đâu, chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp của nàng rất lạnh lùng :
- Nếu ngươi còn đi theo ta, ta sẽ lập tức bắn châm vào ngươi.
Ngươi biết rồi đấy, người Miêu chúng ta am hiểu cổ độc, nếu bị châm của ta đâm trúng, chắc chắn phải chết.
- Nàng muốn mưu sát phu quân sao?
Tề Ninh vô tội hỏi:
- Nàng không thể đối xử với ta như vậy. Y Phù, một ngày ân ái trăm năm vợ chồng, chúng ta… Thấy hắn làm ra vẻ vô tội, nàng vừa bực mình vừa buồn cười, giậm chân, xoay người liền đi, không để ý tới.
- Y Phù, ta biết nàng không muốn liên lụy tới ta, cho nên không cho ta đi theo. Nàng lo lắng sẽ liên lụy tới ta, ta cũng lo lắng cho an nguy của nàng. Nàng xem nàng đi, đi đường cũng không có sức nữa, nếu gặp mấy thứ quỷ quái kia, một mình nàng chống đỡ được sao?
Nàng cũng không dừng bước, chỉ lạnh như băng nói:
- Ngươi nghĩ nhiều rồi đấy. Ta đã nói chúng ta không có liên quan gì. Ngươi sống hay chết có quan hệ gì tới ta đâu. Chỉ là chuyện người Miêu chúng ta không cần người Hán các ngươi nhúng tay vào.
- Y Phù, tối qua nàng đã hy sinh lớn như vậy không phải vì muốn hoàn thành nhiệm vụ sao?
Tề Ninh thở dài:
- Nhưng nếu nàng cứ hành động theo cảm tính, vạn nhất thật sự xảy ra sai lầm gì, nàng nghĩ nàng còn có thể hoàn thành nhiệm vụ sao? Mặc dù ta không biết nàng muốn làm gì, nhưng nhất định chuyện đó rất quan trọng với nàng. Nàng nói đúng không?
Đồng bạn của nàng dần không còn ai, sinh tử không biết, có lẽ chuyện thành hay bại hoàn toàn là ở nàng. Cho nên, nàng nói xem, an nguy của nàng có quan trọng không?
Thân thể Y Phù mềm mại chấn động, dừng chân quay đầu lại nhìn Tề Ninh.
Lúc này ánh rạng đông đã chiếu xuống, Tề Ninh lại càng thấy rõ hơn, Miêu nữ này, ngũ quan không tính là tinh xảo, nhưng kết hợp với nhau lại có vẻ vô cùng diễm lệ, chừng hai ba hai tư tuối, không còn vẻ non nớt của thiếu nữ thanh xuân, mà giữa hai đầu mày còn có thêm vài phần từng trải.
Được ánh rạng đông tắm rửa, làn da nàng sáng loáng lên như lụa.
Tề Ninh biết, da thịt nàng bóng loáng và rất trơn mềm, mặc dù nàng có vẻ khá mệt mỏi, nhưng cơ thể rắn chắc dẻo dai của nàng vẫn đầy sức sống.
- Ngươi muốn nói gì?
Nghĩ một lát, nàng mới hỏi.
Tề Ninh thở dài:
- Y Phù, hôm qua ta có thể mặc kệ sinh tử an nguy của nàng, nhưng bây giờ thì không. Nàng bây giờ chỉ cần đụng phải địch thủ sẽ không thể thoát thân. Cho nên, nếu nàng đồng ý, ta sẽ đưa nàng tới nơi cần tới, mặc kệ nàng làm gì, ta cũng phải đưa nàng an toàn tới đó.
Y Phù cúi đầu, dường như đang suy nghĩ.
- Nàng đã nói trên đường đi luôn bị đuổi giết, có bao giờ nghĩ tới nguyên nhân không? Các nàng ba phen mấy bận thoát khỏi kẻ địch, vì sao vẫn bị bọn họ đuổi theo?
Nàng cau mày:
- Ta cũng vẫn luôn thắc mắc.
- Chỉ có hai khả năng. Một là, trong số các đồng bạn của ngươi có phản đồ, bán rẻ các nàng, dọc đường để lại ký hiệu cho kẻ địch!
Y Phù lập tức ngắt lời:
- Không có khả năng. Tuyệt đối không. Bọn họ đều là chiến sĩ trung thành dũng cảm nhất, tuyệt đối sẽ không phản bội.
- Vậy cũng chỉ có một khả năng.
Tề Ninh gằn từng tiếng:
- Kẻ địch biết rõ các nàng phải tới nơi nào, cũng biết rõ tuyến đường các nàng đi, cho nên, sau khi các nàng dốc hết sức nghĩ cách thoát khỏi bọn chúng, bọn chúng chỉ cần truy tìm các nàng theo lộ trình các nàng phải đi, là có thể phát hiện tung tích của các nàng.
Y Phù lại rung lên, nhíu cặp mày lá liễu thanh tú:
- Ngươi nói là, bọn chúng biết rõ ý đồ của chúng ta. Cũng biết chúng ta muốn đi đâu?
- Nếu không, rất khó giải thích được vì sao các nàng luôn không thể thoát khỏi bọn họ. Haizz, bọn họ cũng không có Thuật Phong Nhãn, Thiên Lý Nhĩ, có phải lắp đặt máy theo dõi trên người các nàng không?
- Máy theo dõi là cái gì?
Tề Ninh lắc đầu:
- Không có gì. Dù sao thì tình cảnh trước mắt của các nàng vẫn là, bọn chúng ở trong tối, các nàng ở ngoài sáng, bọn chúng nắm giữ hết tuyến đường đi của các nàng, muốn đuổi không kịp các nàng cũng rất khó.
Y Phù như đang suy nghĩ, hắn bồi thêm:
- Y Phù, từ khi khởi hành, có phải các nàng chưa từng đổi tuyến đường?
- Tình hình khẩn cấp, chúng ta cần phải đi tới trong thời gian ngắn nhất, nếu không sẽ không kịp.
- Vậy là đúng rồi. Chẳng những bọn chúng biết rõ nơi các nàng cần đến, còn biết rõ các nàng đang rất cấp bách, nhất định sẽ chọn đi tuyến đường gần nhất. Mà các nàng vẫn luôn không đổi tuyến đường, cho nên luôn nằm trong tay bọn chúng.
Hắn cười nhạt một tiếng:
- Hiện giờ nàng rời đi thế này, có phải vẫn theo lộ tuyến đã định từ trước không?
Thật ra, không cần nàng trả lời, thái độ của nàng cũng đã cho hắn biết, hắn đoán không sai.
- Ta nên nói là các nàng quá đơn thuần, hay là các nàng quá ngu xuẩn đây.
Tề Ninh lắc đầu:
- Đạo lý rõ ràng như vậy mà các nàng vẫn không biết. Ta phục các nàng thật đó.
Y Phù hung hăng trừng mắt với hắn, nhưng cũng biết hắn nói không sai nên không phản bác, do dự một chút rồi hỏi:
- Vậy ngươi có ý kiến gì?
Thấy nàng hỏi vậy, Tề Ninh biết nàng đã động tâm rồi, cười đáp:
- Đương nhiên ta có ý kiến hay, nhưng mà…
Hắn ghé vào gần nàng, thấp giọng dụ dỗ:
- Nàng gọi ta một tiếng “tình lang ca ca”, ta sẽ nói cho nàng biết tiếp theo nên làm thế nào.
Sắc mặt Y Phù lạnh đi. Tề Ninh không chờ nàng lên tiếng đã tiếp tục dụ dỗ :
- Đại cục làm trọng, đại cục làm trọng !
Y Phù hít sâu một hơi, bộ ngực cao vút cũng phập phồng theo.
Thấy hắn mỉm cười nhìn mình, cắn răng một cái, nàng khẽ gọi:
- Tình lang đệ đệ, ngươi nói tiếp theo nên xử lý thế nào?
- Không đúng, không phải ta bảo nàng gọi ta ca ca sao?
Tề Ninh nghiêm túc phản đối:
- Nàng gọi sai rồi.
Y Phù tức giận:
- Ngươi nhỏ hơn ta bao nhiêu ngươi còn không biết sao? Tại sao ta phải gọi ngươi là ca ca?
Ngón giữa kẹp châm, hai đầu lông mày nàng nhíu lại có vẻ lo lắng :
- Ta không có thời gian lằng nhằng với ngươi ở đây. Ngươi mau nói cho ta biết, tiếp theo nên xử lý thế nào ?
Tề Ninh khoát khoát tay:
- Được rồi được rồi. Tạm thời cho nàng gọi đệ đệ. Dù sao cuối cùng cũng sẽ có lúc nàng phải gọi ca ca.
Hắn ghé sát vào, khẽ nói:
- Thật ra chủ ý của ta rất đơn giản, chính là: đổi tuyến đường.
- Không được. Nếu đổi tuyến đường sẽ phải đi thêm hai ba ngày.
- Vậy nàng có nghĩ tới, nếu không đổi đường, nàng vĩnh viễn sẽ không tới được nơi cần đến không? Nàng nguyện ý bỏ ra thêm hai ba ngày thuận lợi, hay cả đời cũng không đến được?
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Trong mười sáu quận Tây Xuyên, quận Ba Đông và Ba Tây là rộng rãi nhất, nhân khẩu đông đúc nhất.
Giữa hai quận này có ba quận, theo thứ tự là Đãng Cừ, Thanh Hóa và Thông Xuyên.
Thanh Hóa, Thông Xuyên hướng lên bắc, Đãng Cừ nằm ở phía tây Ba Đông, qua Đãng Cừ là tới quận Ba Tây.
Đãng Cừ và Ba Tây đều là dãy núi trập trùng, liên miên không dứt, đầu mùa xuân, vô số cành cây trên núi cũng bắt đầu đâm chồi, đã nhìn thấy sắc xuân.
Xưa nay hai quận này có thế lực mạnh nhất của người Miêu. Cho tới nay, cho dù là quan viên địa phương ở Tây Xuyên, ở hai quận này cũng chỉ lấy An phủ làm chủ.
Trong quận Đãng Cừ, đồi núi tung hoành, khe nước róc ách, non xanh nước biếc, quang cảnh đậm chất Tây Xuyên.
Trong quận Đãng Cừ có ba tòa núi lớn vô cùng nổi tiếng, tên Thiên Tuyền, Hổ Cứ và Cập Khê.
Ba tòa núi hình thành thế chân vạc, có suối nước Thương Khê chảy quanh. Thương Khê chín rẽ mười tám vòng, vờn quanh dãy núi bồi đắp hai bờ. Bên cạnh bờ có kiến trúc kiền lan thức đặc biệt của cảnh nội Tây Xuyên.
Kiến trúc kiền lan thức là xây phòng dùng trúc gỗ làm chủ yếu, tầng dưới bỏ trống, sống ở trên.
Duối nước róc rách vòng quanh, trong mát và sạch sẽ, từ trên núi chảy xuống, một nhánh chảy qua Thiên Tuyền từ trên xuống, tới Thiên Tuyền, nước suối đọng lại thành một cái hồ nhỏ, sau đó mới xuôi theo nam. Cách tiểu hồ vài dặm có một chợ của người Miêu, người giao dịch ở đây cũng không ít.
Để thuận tiện cho người qua lại, trong chợ còn có hai khách điếm, là do người Hán kinh doanh.
Đã là làm ăn, cho dù là người Hán hay người Miêu đều mong hòa khí sinh tài, bình thường thì tất cả mọi người đều rất tuân thủ quy tắc địa phương. Người Hán hiểu rất rõ quy tắc của người Miêu, chỉ cần tôn trọng quy tắc của người Miêu ở địa phương, người Miêu cũng sẽ vui vẻ nhìn thấy người Hán làm ăn ở đây. Dù sao thì người Hán cũng có thể thường xuyên mang tới rất nhiều hàng hóa mà họ thích.
Khi Tề Ninh cùng Y Phù tới một khách điếm, trời đã hoàn toàn tối.
Rời sơn trang Phong Kiếm, Y Phu vẫn nghe theo Tề Ninh, đổi tuyến đường ban đầu, chọn đường vòng.
Hai người gần như đi cả ngày cả đêm, trên đường, Tề Ninh còn mua hai con ngựa, đi thêm hơn một ngày thì tới gần núi Thiên Tuyền.
Đại Sở thiếu ngựa, Tây Xuyên cũng chẳng có mấy, muốn mua được ngựa tốt còn khó hơn cả tìm giai nhân tuyệt sắc, thật vất vả mới tìm thấy ngựa, mặc dù nó đã già, sức chịu đựng và tốc độ cũng kém, nhưng Tề Ninh vẫn ra bạc mua lấy, cũng là để tránh chậm trễ.
Đường Tây Xuyên giống như dòng Thương Khê, chín rẽ mười tám vòng, vòng hết một vòng tròn lớn, vừa đi vừa hỏi, hai người cũng thuận lợi tìm được đến bên này này núi Thiên Tuyền Đãng Cừ.
Lúc này Tề Ninh đã biết, đích đến của Y Phù là Khê Sơn Đãng Cừ.
Muốn tới Khê Sơn, nhất định phải đi qua núi Thiên Tuyền, ba núi thành thế chân vạc, mặc dù không xa, nhưng dọc đường rất hiểm yếu khó đi, cũng phải cần một ngày.
Đến núi Thiên Tuyền thì trời đã tối đen, Tề Ninh dứt khoát khuyên Y Phù nên nghỉ ngơi một đêm trong khách điếm trong thành.
Y PHù lại muốn đi cả đêm, nhưng Tề Ninh khuyên giải đạo lý ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi một hồi, nghỉ ngơi cho tốt một đêm, khôi phục lại tinh khí thần, tốc độ ngày mai sẽ nhanh hơn. Nàng đi đường mấy ngày liền, quả thật cũng khá là kiệt sức bèn miễn cưỡng đồng ý.
Mặc dù biết đích đến của nàng là Khê Sơn, nhưng hắn lại không biết nàng tới đó làm gì, dọc đường cũng rất nhiều lần ướm hỏi, nhưng hiển nhiên Y Phù thông minh hơn hắn tưởng rất nhiều, một chữ cũng không nói. Mặc dù hai người đồng hành ba bốn ngày nhưng hắn vẫn không biết nàng tới Khê Sơn làm gì, nàng cũng không nói thừa nửa câu.
Cũng may, vì đổi tuyến đường, nên dọc đường đi cũng không bị ngăn cản, trên đường hai người cũng mua vài bộ đồ của người Hán để thay đổi.
Hai người vào trong khách điếm, đã có người ra chào đón, thấy cách ăn mặc của người nhà Hán, gã cười hỏi:
- Hai vị khách quan muốn ở trọ sao?
Tề Ninh ném ra một khối bạc vụn, hỏi:
- Có một phòng không?
Y Phù ở bên cạnh thản nhiên nói:
- Hai phòng!
Tề Ninh bất động thanh sắc đưa mắt liếc tiểu hỏa kế kia một cái.
Có thể làm hỏa kế ở nơi nam bắc vãng lai này cũng phải linh hoạt hơn người thường, gã lập tức cười đáp:
- Cô nương, thật không phải, các người tới thật đúng lúc, chỉ còn một gian phòng duy nhất. Nếu chậm chân một lát nữa, chỉ sợ cũng không có nữa.
Tề Ninh thầm tán thưởng, quay đầu nhìn nàng:
- Đi ra ngoài nên thoáng một tí đi.
Hơn nữa, ở cùng một chỗ còn có thể chiếu ứng lẫn nhau. Nàng yên tâm, có ta ở đây, sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Y Phù thầm nghĩ: Ở cùng với ngươi mới có thể có vấn đề. Mặc dù Miêu nữ đa tình, nhưng cũng không phải không biết tự ái. Lần trước nàng và hắn có quan hệ xác thịt hoàn toàn là vì tình thế bức bách, sau lần đó, đương nhiên sẽ không để cho hắn động vào mình.
Dọc đường hai người cùng đi, mặc dù trong lòng cảm kích hắn vẫn hộ tóng mình tới Đãng Cư, nhưng nàng chưa từng cho hắn vẻ mặt tốt một chút.
- Cô nương, người thấy thế nào?
Thấy nàng không nói gì, hỏa kế cười cười hỏi.
Y Phù nhìn Tề Ninh một cái, không nói gì. Hỏa kế hiểu ý, lập tưc cho thuê một gian phòng. Tề Ninh muốn dẫn nàng vào trong, chợt nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu sang nhìn, chỉ thấy có bảy tám người từ bên ngoài đi vào, mỗi người đều mặc áo dài, đội mũ, mang theo binh khí.
Tề Ninh thấy người đi đầu cởi mũ, thân hình cao lớn, mặt mũi dữ tợn, xem ra cũng không phải loại lương thiện. Hắn biết rõ ở nơi này ngư long hỗn tạp, người không phạm ta, ta không phạm người, cũng không muốn gây chuyện ở đây, đang muốn đi thì gã đầu trọc gầy gầy đằng sau loạng choạng bước lên, gân cổ gào:
- Khách điếm này đã được chúng ta bao hết. Khách nhân khác đều phải đuổi đi.
Tề Ninh đang định đi thì nghe thấy có tiếng nói, hơi khựng lại.
Rõ ràng giọng nói đó không phải của người Tây Xuyên, lại thấy người đó đều đeo vũ khí, hắn nhướn mày…
- Chư vị đại gia, khách sạn đã đầy phòng, không nên đuổi những người khác.
Dù sao cũng đã lăn lộn ở nơi thế này nhiều năm, hỏa kế cũng từng va chạm nhiều, không sợ hãi, chỉ cười lấy lòng nói:
- Nếu không phục vụ chu đáo, chư vị đại gia cứ tìm người tính sổ là được.
- Vậy ta hỏi ngươi, trong khách sạn có người Miêu ở không?
Gã gầy gầy kia hỏi:
- Người khác thì không sao, nếu trong này có người Miêu thì đuổi đi lập tức cho ta. Cho dù có phòng trống cũng không cho người Miêu ở.
Y Phù sầm mặt, ánh mắt xinh đẹp sáng lên lạnh lẽo, chợt cảm thấy cổ tay mình siết lại, là Tề Ninh nắm lấy.
Nàng biết hắn đang nhắc nhở mình không nên vọng động, chỉ cười lạnh. Lúc này có hỏa kế tiến tới dẫn hai người lên lầu, vào trong một phòng.
Trong phòng đốt đèn dầu, mặc dù đơn sơ nhưng cũng vô cùng sạch sẽ. Tề Ninh dặn dò hỏa kế chuẩn bị một ít đồ ăn đưa tới, gã đồng ý rồi lui xuống.
Tề Ninh đi tới bên giường, nằm xống, duỗi lưng một cái, nói:
- Rốt cuộc thì đã tới rồi. Y Phù, nhất định ngày mai chúng ta có thể thuận lợi tới Khê Sơn, coi như nhiệm vụ của ta đã hoàn thành viên mãn.
Y Phù biết, dọc đường đi, nếu không có Tề Ninh giúp đỡ, không chỉ không đến được Khê Sơn, chỉ sợ mạng của mình cũng rơi dọc đường rồi. Người Miêu ân oán rõ ràng, nàng nói:
- Đa tạ ngươi.
- Nói gì chứ.
Tề Ninh ngồi dậy, trách:
- Chúng ta là quan hệ gì, còn phải cám ơn sao!
Y Phù ngồi trên bàn:
- Đêm nay ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt. Sáng sớm ngày mai ta sẽ đi. Chúng ta từ biệt ở đây.
- Từ biệt?
Tề Ninh cau mày hỏi:
- Không phải sắp đến rồi sao?
- Qua Thương Khê, bên Tây Sơn kia là địa bàn của người Miêu.
Ngươi là người Hán, muốn qua đó, sợ là….
- Nàng lo lắng người Miêu sẽ gây bất lợi cho ta sao?
Tề Ninh ngắt lời cười cười:
- Y Phù, ta là tình lang tiểu đệ đệ của nàng, coi như là nửa người Miêu rồi, bọn họ sẽ không làm vậy với ta đâu. Hơn nữa, lần này nàng đi tới Khê Sơn không phải tìm bọn họ gây chuyện, không cừu không oán, vì cái gì bọn họ sẽ gây bất lợi cho ta?
Y Phù liếc nhìn hắn:
- Không được nói lung tung.
- Nàng nói là tình lang tiểu đệ đệ?
Tề Ninh đi tới đằng sau nàng, khẽ cười:
- Ta không nói lung tung, ta không phải tình lang tiểu đệ đệ của nàng thi là cái gì?
Hiển nhiên Y Phù không muốn nói mấy chuyện này với hắn, chỉ nhẹ giọng hỏi:
- Vừa rồi vì sao mấy người Hán kia không muốn cho người Miêu ở trọ? Nghe khẩu âm của họ là người xứ khác, nơi này là địa phương của người Miêu, vì sao mà ở chỗ của mình mà người Miêu lại không thể ở khách sạn?
Lập tức Tề Ninh nhớ ra gã đầu trọc lúc nãy, hiểu nàng vẫn đang giận, cười đáp:
- Nàng xem phong thái của bọn họ cũng không phải người lương thiện, nguyên một đám xấu xí khó nhìn, một đại mỹ nữ như nàng sao còn cần so đo với bọn họ? Mà quản bọn họ nói cái khỉ gió gì chứ? Ở đây, nàng cho là bọn họ thực sự dám làm ẩu sao?
Miêu nữ đa tình, tính tình ngay thẳng, rất khác với nữ tử Trung Nguyên e thẹn hàm súc. Lần đầu tiên Tề Ninh nói thẳng với Y Phù nàng là một đại mỹ nữ, nhưng tim nàng cũng chẳng đập nhanh, chỉ nói:
- Chuyện này có quan hệ gì với tướng mạo? Khuông mặt đáng ghét không nhất định là người xấu. Tướng mạo xinh đẹp cũng không nhất định là người tốt. Cần phải xem hành động lời nói, bọn họ vừa vào cửa đã không tử tế với người Miêu chúng ta, không phải người tốt.
Tề Ninh cười nói:
- Nàng nói đúng lắm. Y Phù, mấy hôm nay liên tục đi đường, ta thấy nàng đã vô cùng mệt mỏi, chờ lát nữa ăn hết đồ ăn rồi lên giương nghỉ sớm một chút.
Y Phù nhìn cái giường, hỏi:
- Vậy tối nay ngươi ngủ đâu?
Tề Ninh nhìn nàng theo kiểu “còn phải hỏi sao”, đáp:
- Chúng ta ở chung một phòng, đương nhiên cũng ngủ ở đây.
Không phải nàng không định cho tra ngủ chứ?
Y Phù nhìn hắn cổ quái:
- Khi những người Hán kia vào, trong tiệm vẫn còn phòng. Vì sao đám hỏa kế kia lại nói với ta chỉ còn một phòng? Có phải ngươi giở trò quỷ không?
Tề Ninh nhún nhún vai:
- Không có! Khi đó nàng cũng ở bên cạnh, cũng nghe thấy được đó, ta không nói gì cả. A, ta hiểu rồi, có thể là tiểu nhị kia hiểu lầm chúng ta là tân phu thê, nên mới nói vậy. Nàng nghĩ một chút xem, có phu thê nào lại chia phòng ngủ không.
Hắn ghé sát vào tai nàng khẽ nói:
- Y Phù tỷ tỷ, ta thấy sắc mặt tỷ không được tốt, có phải độc lần trước vẫn còn không? Nếu không chúng ta lại giải độc?
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Tai Y Phù đỏ rực, tức giận nói:
- Ngươi nói gì đó?
Nàng rút chủy thủ ra. Tề Ninh vội đáp:
- Đừng vội ra tay. Y Phù tỷ tỷ, có gì thì nói rõ với nhau. Chúng ta đừng động chút lại rút đao có được hay không?
Y Phù hừ lạnh một tiếng, chỉ vào mặt đất, nói:
- Trên mặt đất có tấm ván gỗ, nằm trên mặt đất cũng có thể ngủ được.
Nàng cắn răng một cái, nói:
- Nếu ngươi dám làm loạn thì ta quyết sẽ không tha cho ngươi đâu.
Tề Ninh thở dài, lại nghe thấy tiếng đập cửa vang lên. Hóa ra là tiểu nhị đưa cơm tới.
Hai người ăn xong, Tề Ninh cười tủm tỉm hỏi:
- Y Phù tỷ tỷ, ta thấy chúng ta chạy mấy ngày nay, ngựa không dừng vó, tỷ có muốn tắm rửa hay không? Ta có thể kêu bọn họ đi chuẩn bị nước tắm.
- Không cần.
Y Phù trả lời lạnh như băng.
Tề Ninh xoay người, đến sát cạnh Y Phù nói:
- Trên người ta cảm thấy ngứa ngáy, muốn tắm rửa, được không!
Y Phù trừng mắt lườm hắn một cái, nói:
- Ngươi muốn tắm rửa thì đợi tới sau khi qua sông Thương Khê, ngươi có thể bơi qua, không cần phải tắm đêm nay.
Tay nàng phất một cái, tắt ngọn đèn dầu trên bàn, xoay người lên giường, đắp chăn nằm xuống.
Trong phòng nhất thời tối mịt. Tề Ninh thở dài nói:
- Y Phù tỷ tỷ, thật ra trên giường có thể ngủ hai người. Ta vốn quen ngủ giường từ nhỏ, nếu nằm trên sàn nhà, chỉ sợ không ngủ nổi. Tỷ tỷ xem chúng ta có thể nằm chung hay không?
Y Phù không thèm để ý tới hắn.
Tề Ninh bất đắc dĩ, chỉ có thể kéo áo nằm xuống sàn nhà.
Đã vào xuân, hơn nữa thể chất của Tề Ninh rất tốt, nằm trên sàn nhà cũng không cảm thấy giá lạnh, nhắm mắt lại một lúc, suy nghĩ mục đích chuyến đi tới Khê Sơn này của Y Phù.
Tề Ninh cũng hơi hiểu được, khu vực này là địa bàn của người Miêu. Bên Khê Sơn kia lại càng là chỗ người Miêu tụ hợp. Mục đích chuyến đi này của hắn, quan trọng nhất hiển nhiên là điều tra chân tướng sự kiện Hắc Nham động, ngoài ra hiểu được tình huống hiện giờ của người Miêu cũng có ích chứ chẳng có hại gì.
Tiểu hoàng đế coi trọng sự kiện Hắc Nham động, hiển nhiên không phải là chú ý tới Hắc Nham động nho nhỏ kia mà lo lắng phía sau đó có ẩn tình khác, càng lo lắng vì sự kiện Hắc Nham động mà khiến bảy mươi hai động người Miêu phản loạn.
Y Phù trải qua gian khổ chạy tới Khê Sơn nơi người Miêu tụ họp, trong lòng Tề Ninh đã mơ hồ sớm cảm thấy chuyện này không đơn giản. Nếu như có thể mượn cơ hội này xâm nhập Miêu trại, thu hoạch càng nhiều tin tức của người Miêu thì đương nhiên với Tề Ninh cầu còn không được. Hơn nữa mục đích chuyến đi Khê Sơn này của Y Phù thật đúng là khiến Tề Ninh rất tò mò, hắn rất muốn hiểu rõ trong đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
Sâu trong nội tâm Tề Ninh hiểu rất rõ, nếu Cẩm Y hầu phủ muốn đặt chân tiếp tại Đại Sở thì tất nhiên bản thân phải nắm lấy cơ hội lập được công huân, như thế mới có thể ổn định được địa vị của Cẩm Y hầu phủ trên triều chính.
Hành trình lần này tới Tây Xuyên tất nhiên là cũng bởi tiểu hoàng đế tín nhiệm hắn, nhưng thật ra cũng coi như một cơ hội tốt để Tề Ninh lập được công huân.
Trong lòng hắn có đăm chiêu, nhất thời khó có thể ngủ được, thường thường trở mình. Sau một hồi lâu, chợt nghe thấy Y Phù đột nhiên nói:
- Thật sự ngươi không ngủ được dưới sàn nhà sao?
Tề Ninh trở về thực tại từ trong đám suy nghĩ, thở dài, cũng không nói lời nào.
Đột nhiên Y Phù ngồi dậy nói:
- Ngươi lên giường đi.
Trong lòng Tề Ninh vui vẻ, căn bản không do dự, xoay người một cái đã tung bay tới cạnh giường, đang muốn lên giường thì Y Phù đã đứng dậy nói:
- Ta xuống ngủ trên mặt đất.
Nàng lại lộ vẻ khinh thường nói:
- Ngươi là một nam nhân, ngay cả chút cực khổ ấy cũng không chịu được sao? Nam tử Miêu chúng ta ở nơi nào cũng có thể sinh tồn được.
Nàng đang định tránh ra, Tề Ninh lại đưa tay nắm lấy cổ tay nàng. Y Phù cảm thấy tay bị giữ lại, thân thể chấn động, đang muốn nói chuyện thì Tề Ninh đã dùng sức kéo nàng tới. Thân hình nàng còn chưa đứng vững, ngồi phịch xuống đùi Tề Ninh. Cặp mông đầy đặn cong vút, đàn hồi của nàng đặt lên đùi hắn. Y Phù cả kinh, đang muốn nổi giận thì Tề Ninh đã hạ giọng nói:
- Đừng nói chuyện. Có người nghe lén.
Y Phù chấn động, nhất thời không dám nhúc nhích, đôi mắt xoay chuyển. Hai tay Tề Ninh đã vòng qua eo nàng, ghé sát tai nàng, nói nhỏ:
- Nơi này ngư long hỗn tạp, có người nghe lén ở bên ngoài, chỉ sợ là có ý đồ xấu với chúng ta.
Dọc đường Y Phù lần lượt bị người đuổi giết, lúc này nghe Tề Ninh nói bên ngoài có người nghe lén, thật sự nàng cũng không hoài nghi, thân hình mềm mại bị Tề Ninh ôm lấy, tùy ý để hắn kéo thắt lưng như mềm nhỏ như rắn của mình, ngừng thở, muốn xem rốt cục là người nơi nào nghe lén, chỉ lờ mờ nghe thấy có tiếng ồn ào trong khách sạn, nhất thời cũng không rõ là người nghe lén ở nơi nào.
Sống lưng nàng áp vào ngực Tề Ninh, mùi hương cơ thể chui vào mũi hắn. Có lẽ bởi ở trong núi rừng lâu ngày, hơn nữa ẩm thực bất đồng, mùi thơm trên cơ thể nàng không mang theo hương hoa nhè nhẹ như Cố Thanh Hạm mà lại có mùi như xạ hương và dược liệu.
Cảm giác được hơi thở nóng rực thổi lên cổ mình, Y Phù thấy người như nhũn ra.
Nàng và Tề Ninh đã có thân mật da thịt, mặc dù không phải cam tâm tình nguyện nhưng đối với một Miêu nữ mà nói, người nam nhân đầu tiên trong cuộc đời nàng tất nhiên chiếm một vị trí to lớn khác thường.
Dù sao thân thể nàng cũng là huyết nhục, xung quanh u tĩnh, lại bị một nam tử ôm vào ngực, cho dù không khí hết sức khẩn trương nhưng thân thể nàng mềm mại mẫn cảm, trong cảm giác cực kỳ lo lắng này, tất cả cảm giác ngược lại còn bị phóng đại, không ngờ trong đầu không kiềm chế được mà nghĩ tới cảnh tượng giải độc đêm đó, tai nóng bừng lên, hơi cắn răng, thấp giọng nói:
- Người nơi nào? Sao ta, ta không phát hiện ra?
Tiếng nói của Tề Ninh nghiêm túc, nói nhỏ:
- Đừng nói vội. Ta lo lắng mấy quái vật lần trước tìm đến. Cho dù không phải bọn chúng thì cũng rất có khả năng là đồng đảng của bọn chúng.
- Ngươi nói là...
- Mặc dù chúng ta đã đi vòng nửa vòng để cắt đuôi chúng nhưng nhất định bọn chúng sẽ không cam lòng.
Tề Ninh nói nhỏ, một tay lại âm thầm vuốt ve bụng dưới của Y Phù.
- Bọn chúng đã biết mục tiêu của nàng là Khê Sơn, trên đường không thể tìm được, rất có khả năng sẽ cử người ở nơi này lục soát tìm kiếm.
Y Phù nhíu chặt đôi mi thanh tú, trong lòng lại lo lắng đám người kia tìm tới thật, lúc này không để ý Tề Ninh đang làm loạn ở vòng eo của mình.
- Chẳng qua nàng cũng đừng lo lắng.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta thay đổi quần áo, hơn nữa rất không bắt mắt, chưa chắc bọn chúng đã nhận ra được chúng ta, cùng lắm chỉ hoài nghi mà thôi.
Chỉ cần chúng ta thể hiện mọi việc bình thường thì bọn chúng sẽ không hoài nghi. Nhưng nếu chúng ta lộ vẻ quả đặc biệt, ta lo rằng chúng sẽ nhìn chằm chằm vào chúng ta, ngày mai chưa chắc đã thuận lợi tới Khê Sơn được.
Khê Sơn đã gần trong gang tấc.
Đối với Y Phù mà nói, vì tới được Khê Sơn, cho dù trả giá lớn thế nào cũng được. Lúc này nghe Tề Ninh nói lại có người tìm tòi ở đây, tâm trạng cực kỳ lo lắng.
- Chúng ta nên làm thế nào đây?
Y Phù hỏi nhỏ.
Tề Ninh nghiêm trang nói:
- Tuyệt đối chúng ta không thể ngủ riêng, nếu không tất nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ. Y Phù, từ giờ trở đi, tất cả nàng phải nghe theo sắp xếp của ta. Ta cam đoan có thể tránh được bọn chúng.
Y Phù nghe giọng Tề Ninh hết sức nghiêm túc, cũng không hoài nghi gì cả, đang suy nghĩ nên làm thế nào, đột nhiên cảm thấy eo bị kéo, Tề Ninh đã ôm nàng đặt nhẹ nhàng lên giường, cẩn thận đặt xuống. Y Phù nhíu chặt đôi mày, Tề Ninh đã thì thào bên tai nàng:
- Đừng gây động tĩnh gì.
Y Phù ừ khẽ một tiếng. Tề Ninh tháo giầy, cũng nằm lên giường.
Mặc dù chiếc giường gỗ này không chật nhưng cũng chẳng rộng rãi, nằm hai người còn hơi miễn cưỡng, phải dán sát vào nhau. Tề Ninh nghiêng người đi, định ôm Y Phù. Y Phù gắt khẽ một tiếng:
- Ngươi muốn làm gì đó?
- Bọn chúng còn đang nhìn đấy.
Tề Ninh ghé sát vào tai Y Phù, nói nhỏ:
- Chúng ta ra vẻ vợ chồng, hiển nhiên phải nằm một chỗ, nếu không không phải sẽ khiến người ta hoài nghi sao?
- Nhưng!
Y Phù nhíu chặt lông mày, hơi do dự:
- Ngươi đừng làm điều xằng bậy, nếu không ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu!
Nàng xoay người đi, đưa lưng về phía Tề Ninh.
Tề Ninh tiến sát tới gần, ôm eo Y Phù từ phía sau, bụng dưới dán lại. Thân thể hai người liền áp vào nhau.
Hai chân thon dài của Y Phù rất tròn trịa, cảm thấy thân thể Tề Ninh áp sát tới, lập tức nàng kẹp chặt hai đùi lại. Chẳng qua cặp mông của nàng lại vểnh rất cao, co giãn mười phần. Tề Ninh nhắm mắt lại, không kìm được mà tiếp cận nơi đó. Thân thể hắn đã có phản ứng từ sớm, thằng nhỏ đã lặng yên không chút tiếng động hơi xâm nhập vào khe hẹp giữa cặp mông Y Phù.
Y Phù gắt khẽ, người run rẩy, lại cảm thấy toàn thân tê dại, trong đầu lóe lên cảnh tượng đêm đó, cả người nóng lên.
Nàng cảm thấy tình huống không đúng, hơi giãy dụa vòng eo, cặp mông mềm mại lại đụng về phía sau, muốn đẩy Tề Ninh, lập tức rụt lại. Tề Ninh lại dựa theo động tác của nàng, vẫn kề sát tới. Mông Y Phù đung đưa, không đẩy được Tề Ninh ra, ngược lại càng làm Tề Ninh tiến vào sâu hơn. Gặp mông tròn xoe chắc mẩy kia giống như xoay chuyển, khiến toàn thân Tề Ninh tê dại.
- Ngươi, ngươi đừng có tiến tới!
Y Phù cắn răng nói.
Tề Ninh lại áp sát, nói nhỏ:
- Y Phù tỷ, đừng trách ta. Ta cũng là phản ứng rất bình thường thôi.
Đừng gấp gáp. Người nghe lén bên ngoài nếu không phát hiện ra điều gì thì sẽ rời đi nhanh thôi.
Hai người chúng ta cố chịu một chút.
- Ngươi, ngươi nói thật chứ?
Y Phù cảm thấy Tề Ninh đang ôm eo mình, kéo mông mình về phía sau, chỉ cảm thấy chuyện này hơi không thích hợp, hạ giọng nói:
- Thật sự có người nghe lén sao?
Hay là ngươi gạt ta đấy?
- Y Phù tỷ, tỷ coi ta là loại người gì rồi.
Tề Ninh không vui nói:
- Ta là loại người không biết xấu hổ như vậy sao? Ôi, tỷ thật sự nghĩ ta như thế, thật sự khiến ta thương tâm.
Hình như để thể hiện sự bất mãn của mình, hắn vừa ôm sát eo Y Phù, thân dưới vừa đẩy đẩy về phía trước.
Động tác lần này của hắn nhàn nhã, đâm thẳng vào ngọc môn.
Toàn thân Y Phù run rẩy, miệng không nhịn được mà rên khẽ một tiếng say lòng người, trong nháy mắt càng khiến máu nóng Tề Ninh bốc lên, trên dưới toàn thân như bị lửa thiêu, một tay hắn đưa lên, nắm lấy bộ ngực cao ngất, mềm mại của Y Phù.
Thank You to ThanhTùng For This Useful

Y Phù lập tức túm lấy tay Tề Ninh nhưng không còn sức lực ngăn cản, lập tức lại cảm thấy Tề Ninh liên tục thúc vài cái, ứ một tiếng ngang cổ, tiếng kêu rất giống rên rỉ. Vị trí cực kỳ mẫn cảm kia bị Tề Ninh thúc tới, toàn thân dâng lên một luồng khoái cảm mãnh liệt.
Tề Ninh áp sát lưng nàng, phía sau mái tóc đen bóng là da thịt mềm mại. Trên thân thể Miêu nữ giống như có lửa đốt, nhiệt độ cơ thể làm mồ hôi bốc lên vị ngọt thơm mát, khiến Tề Ninh hận không thể há mồm cắn xuống.
- Đừng...!
Cảm thấy tay Tề Ninh đang vân vê trên bộ ngực sữa êm ái của mình, trong lòng Y Phù biết Tề Ninh muốn làm gì, vừa xấu hổ lại tức giận nhưng thân thể lại không nghe theo sai khiến, hình như còn hy vọng Tề Ninh có thể làm mạnh hơn một chút. Đột nhiên lúc này nàng cảm thấy dưới thân nhẹ bẫng, tâm trạng cả kinh. Hóa ra trong lơ đãng, nàng đã bị Tề Ninh dùng ngón chân móc tháo đai lưng, hơn nữa hắn cũng đã tự cởi quần.
Y Phù giật mình, nổi giận nói:
- Ngươi... Ngươi dám...!
Vốn nàng hơi tức giận nhưng tiếng nói phát ra lại kiều nhuyễn dụ hoặc.
Còn chưa kịp nhiều lời, Tề Ninh đã xoay nàng lại, ép lên giường gỗ. Mà lúc này Tề Ninh đã từ phía sau đè lên người nàng, đặt nàng nằm thẳng bên dưới, hai tay nắm lấy hai bầu ngực tròn trịa mềm mại, đầy đặn rắn chắc.
Y Phù cổ dài vai mảnh, eo lưng mỏng manh, quả thực là tăng một phần thành béo, giảm một phân sẽ thành gầy. Mà hai gò bồng đảo cao ngất no đủ, cộng với thân thể mảnh mai, hợp lại một chỗ lại càng hoàn mỹ, không có một chút khuyết điểm.
Bị Tề Ninh đè trên người, quần cũng đã bị cởi ra, cặp mông cong vút lõa lồ, Y Phù vừa giận vừa xấu hổ, kẹp chặt hai chân ngăn Tề Ninh xâm nhập vào trong. Nhưng Tề Ninh đã ôm vòng eo của nàng, nhấc lên phía trước. Nhất thời cặp mông căng tròn của nàng cũng bị nhấc theo. Đây là tư thế mà Tề Ninh đã dùng ba bốn lần. Hiển nhiên Y Phù biết tiểu tử thối này sau đó muốn làm gì, kêu khẽ một tiếng:
- Ngươi lừa ta. Căn bản... Căn bản không có người nghe lén. Ngươi...
Tên khốn kiếp này...
Giọng nói của nàng phát run, giãy dụa vòng eo. Cặp mông cong lúc này đong đưa, càng khiến người ta thấy đẹp mắt.
- Không lừa nàng...
Tề Ninh thở dồn dập, nói:
- Y Phù, người xấu lúc nào cũng có thể phát hiện ra sơ hở. Trước tiên nàng chịu khó một chút...
Sau đó hắn đã áp sát tới.
Y Phù cảm thấy vật nọ sắp sửa xâm nhập vào, đong đưa cặp mông, không để hắn đi vào. Hai người ngươi đẩy ta đụng, đột nhiên Y Phù kêu khẽ một tiếng, thân thể run run, cuối cùng đã bị Tề Ninh xâm nhập vào trong.
Nàng quay đầu lại, oán hận nhìn Tề Ninh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Người Hán các ngươi đúng là không có thứ tốt. Ngươi... Cái tên khốn kiếp này...
Bị Tề Ninh thúc tới, nàng nức nở một tiếng, run giọng nói:
- Nhẹ một chút. Đừng... Đừng làm nhanh quá...
Tề Ninh thở hổn hển, thúc tới phía trước, cắn vành tai nàng, nói nhỏ:
- Y Phù tỷ tỷ, ta là đệ đệ tình lang của tỷ, sẽ không làm đau tỷ đâu.
Y Phù biết việc đã đến nước này rồi thì không thể tránh nổi. Huống hồ thân thể nàng cũng là huyết nhục, loại cảm giác phong phú này đã khiến nàng khó có thể kháng cự nổi. Đầu tiên chỉ hừ khẽ một tiếng, không bao lâu sau liền biến thành cắn môi rên rỉ. Nàng quỳ gối trên giường, chân mềm nhũn ra, thân thể cảm thấy nóng bức dị thường, mềm mại rung động. Qua một hồi lâu, khuôn mặt xinh xắn của nàng đỏ bừng, đôi mắt đẹp lộ vẻ mê ly. Cặp mông tròn xoe cong vút của nàng giống như cố gắng đẩy về phía sau, liên tục di động, khó có thể tự dừng lại. Còn một tia thần trí chưa mất, nàng run rẩy, nức nở nói nhỏ:
- Ngươi... Nếu ngươi phụ Miêu gia nữ, nhất định... Nhất định sẽ không có kết quả tốt đâu...
Một đêm xuân phong không cần nói kỹ. Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Ninh tỉnh dậy, phát hiện ra không ngờ Y Phù không ở bên cạnh, lấy làm kinh hãi, xốc chăn mền lên thì phát hiện ra mình vẫn trần truồng. Hắn vội vàng mặc quần áo, đang định đi ra cửa thì lại nghe loạt xoạt một tiếng, cửa phòng bị đẩy mở, có một người đi vào phòng.
Chỉ thấy người này mặc một bộ áo vải lam in hoa trắng, từ ngực tới chân là một cái tạp dề in hoa, sắc thái rực rỡ, huyễn lệ nhiều màu, đúng là y phục chính tông của người Miêu. Đầu tiên hắn cả kinh, đang muốn sờ tới hàn nhận, chợt nhìn lên phía trên, ngẩn ra một chút rồi thất thanh nói:
- Y Phù tỷ, tỷ...
Người đi vào đúng là Y Phù.
Y Phù còn đeo một đôi bông tai, to chừng một chén rượu, thắt lưng còn thắt một chiếc đai lưng rực rỡ nhiều màu, chân đi một đôi giày vải hai màu xanh trắng. Trước kia nàng mặc quần áo nhà Hán đã hết sức xinh đẹp, giờ phút này trong trang phục người Miêu lại càng có vẻ đẹp nhẹ nhàng dịu dàng, tuyệt không thể tả.
Trong tay Y Phù còn có một cái bao, sau khi vòng phòng cũng không nhìn Tề Ninh, đặt bao lên bàn, chỉ vào thản nhiên nói:
- Thay xiêm y đi. Trời sáng là chúng ta phải đi thôi.
Nàng cũng không nói nhiều, xoay người muốn đi ra cửa.
Tề Ninh thế mới biết trời còn chưa sáng, Miêu nữ này đã ra ngoài mua quần áo người Miêu trở về. Y Phù bảo mình đổi xiêm y, hắn thoáng cái đã đoán được bên trong cái bao kia tất nhiên là quần áo nam nhân người Miêu mặc, vội nói:
- Y Phù tỷ, chờ một chút. Ta không biết mặc quần áo người Miêu, hay tỷ giúp ta một chút nhé?
Y Phù quay đầu lại, tức giận nói:
- Ngươi to gan lớn mật, có chuyện gì không biết làm chứ? Ta thấy ngươi biết rất nhiều việc đấy.
Nàng cũng không nói nhiều hơn, đi ra cửa, thuận tay đóng cửa lại.
Tề Ninh thở dài, lẩm bẩm nói:
- Khẳng định là hôm qua ta dùng nhiều tư thế quá, ngươi cảm thấy ta biết làm quá nhiều chuyện.
Hắn cười dâm đãng, đi tới mở bao ra, bên trong quả thật là quần áo người Miêu.
Lập tức Tề Ninh cũng không trì hoãn thêm, thay quần áo người Miêu vào, cảm thấy có một phong vị khác, nói vọng ra ngoài cửa:
- Mặc xong rồi.
Y Phù đẩy cửa tiến vào. Lúc này trời đã lờ mờ sáng, chẳng qua cũng chưa thấy rõ ràng. Y Phù nhìn thấy Tề Ninh mặc Miêu phục, đánh giá trên dưới một phen. Tướng mạo Tề Ninh vốn không kém, mặc một thân Miêu phục này vào trong cũng có vẻ anh tuấn tú khí. Y Phù không nhịn được mà lộ vẻ tươi cười nói:
- Ngươi vào núi như vậy, cô nương Miêu gia nhà chúng ta thấy tiểu a ca tuấn tú như ngươi, chỉ sợ sẽ thích ngươi đấy.
Lần đầu tiên Tề Ninh thấy nàng tươi cười, mặc dù chỉ nhoáng lên nhưng cũng dị thường kiều mỵ. Tề Ninh không nhịn được khen:
- Y Phù tỷ, tỷ thật xinh đẹp. Các cô nương Miêu gia khác ta cũng không thèm để ý. Chỉ cần tỷ thích ta là được.
Y Phù trừng mắt nói:
- Còn không mau chuẩn bị đi.
Chúng ta lập tức lên đường, nhanh chóng tới Khê Sơn.
Tề Ninh tiến sát tới, nói nhỏ:
- Y Phù tỷ, thật ra ta thì không sao cả. Tối hôm qua tỷ mệt tới không nhúc nhích được, có cần nghỉ ngơi thêm hay không...
Còn chưa nói hết, ánh sáng lóe lên. Y Phù một tay cầm chủy thủ đã đâm tới. Tề Ninh cười ha hả, lắc mình tránh thoát.
Hai người cũng không trì hoãn thêm, chốt sổ sách, cưỡi hai con ngựa đi ra khỏi phố, hướng về phía tây.
Đường đất Thục gian nan. Đi ra khỏi khu phố, không bao lâu sau đã là núi non trùng điệp. Cho dù có người đời trước làm đường nhưng chẳng qua cũng chỉ là đường nhỏ hẹp trên sườn núi, vô cùng nhỏ, một bên dựa vào vách núi hiểm trở, chỉ cần quay đầu là có thể chứng kiến vách núi phẳng lỳ như dao gọt dưới chân và nước sông cuồn cuộn không ngừng.
Cho dù là Y Phù cũng không quá quen thuộc với đường xá thế này.
May mà Y Phù nắm rất rõ vị trí Tam Sơn, xuyên qua Thiên Tuyền sơn, đi một đoạn về phía Tây Bắc là có thể tới Khê Sơn.
Trong tam sơn, Khê Sơn là bao la hùng vĩ nhất. Dưới bầu trời, thậm chí xa xa có thể nhìn thấy hình dáng trập trùng liên miên của Khê Sơn.
Hai người ngựa không dừng vó, qua giữa trưa, rốt cục đã tới bên dòng Thương Khê. Thương Khê chín khúc mười tám đoạn rẽ, rất nhiều nhánh. Y Phù giục ngựa đi tới bờ sông, chỉ thấy nước sông cuồn cuộn, đôi mi thanh tú nhíu chặt. Tề Ninh giục ngựa tiến tới, hỏi:
- Y Phù tỷ, chúng ta phải qua sông sao?
- Muốn sang sông, tới phía đối diện là Khê Sơn rồi. Không mất bao lâu là chúng ta có thể đi tới tổng trại của Thượng Thủy động rồi.
Rốt cuộc, Y Phù nói:
- Nếu không đi đường vòng thì còn phải mất thời gian hai ngày nữa.
- Thượng Thủy Động sao?
Tề Ninh ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Y Phù đề cập tới mục đích của chuyến đi. Mà Tề Ninh, khi ở Phong Kiếm sơn trang tình cờ biết được, trong bảy mươi hai động của người Miêu, Thượng Thủy động đúng là chỗ ở của Đại Miêu vương.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bờ bên kia, chỉ thấy núi non trùng điệp, giống như một con cự long thời viễn cổ chiếm cứ mặt đất mênh mông, không nhìn thấy đầu, cũng chẳng nhìn thấy đuôi, giống như đợi khi lôi điện ập tới sẽ nhảy vọt lên trời.
Trong lòng Tề Ninh biết, đó hẳn là dãy núi Khê Sơn rồi.
- Y Phù tỷ, tỷ muốn đến Thượng Thủy Động sao?
Tề Ninh quay đầu nhìn về phía Y Phù hỏi:
- Tỷ có việc gặp Đại Miêu Vương của Thượng Thủy Động hay vốn thuộc về Thượng Thủy Động?
Y Phù nhìn Tề Ninh, hỏi:
- Ngươi cũng biết Đại Miêu vương Thượng Thủy Động sao?
- Ta không biết nhưng đã nghe nói tới.
Tề Ninh thở dài nói:
- Bảy mươi hai động của người Miêu, Thượng Thủy Động là bộ tộc của Đại Miêu Vương. Chẳng qua ta cũng không biết vốn Thượng Thủy Động ở Khê Sơn.
Y Phù cũng không nói nhiều, chỉ nhìn xung quanh, nhíu mày nói:
- Nơi này hẳn có đò ngang qua sông nhưng sao mãi không thấy?
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Thật sự không được thì chúng ta chỉ có thể bơi qua.
Lập tức Tề Ninh biết tuyệt đối Y Phù không thể là người Thượng Thủy Động. Nếu không thì nàng phải quen thuộc với nơi này, không có khả năng ngay cả nơi qua sông Thương Khê ở đâu cũng không biết.
Đã như vậy thì nàng nóng lòng, không tiếc giá nào đều phải chạy tới Khê Sơn Thượng Thủy Động, đương nhiên là muốn gặp Đại Miêu Vương rồi.
Tề Ninh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời. Hôm nay thời tiết không phải tốt, bầu trời có mưa vụ lất phất, âm trầm khôn cùng, chỉ mãi vẫn không thấy mưa to, xem ra chỉ thiếu một tia sét đánh giữa không trung, giật ra một lỗ hổng, đổ hết nước mưa tích lũy trên trời cao xuống thôi.
- Y Phù tỷ, mặt sông này quá lớn, nhìn khí trời thì lúc nào cũng có thể có mưa.
Tề Ninh cau mày nói:
- Cho dù chúng ta giỏi bơi lội lắm, muốn bơi qua Thương Khê, không mất nửa canh giờ không xong.
Nếu trên đường gặp phải mưa to gió lớn thì chỉ sợ sẽ không tới được bờ đối diện đâu.
Hai người từng có kinh nghiệm trước đó, coi như gặp một lần kinh hồn giữa sông. Thương Khê còn rộng hơn con sông kia rất nhiều, một khi mưa gió bất chợt nổi lên, sóng gió ngập trời, bơi qua Thương Khê tất nhiên là không thể, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng đều phải để lại nơi này.
Bởi vì chảy xuyên qua núi, nước sông nơi này không thể so với địa phương khác, hai bờ đều là quái thạch cao ngất. Một khi bị nước sông đẩy vào đá tảng bên bờ thì không chết cũng trọng thương.
Trong lòng Y Phù biết Tề Ninh nói không sai, do dự một chút, cuối cùng nói:
- Chúng ta lại đi về phía trước một hồi, theo Thương Khê, hẳn có thể tìm được đò ngang. Cho dù là thế nào thì nhất định hôm nay phải vượt qua Thương Khê.
Mây đen cuồn cuộn tụ lại từ phía tây nam, dần dần tràn ngập bốn phía. Gió núi ập đến, sóng sông cuộn trào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận