Cẩm Y Xuân Thu

Chương 370: Cái chết của Miêu Vương

Nghe thấy tiếng kêu thê lương của Lãng Sát Đô Lỗ, sắc mặt Y Phù thay đổi mà mặt Tề Ninh cũng trầm xuống.
Những tên người Miêu đi theo Lãng Sát Đô Lỗ tới nghe thấy vậy vẻ mặt đầy sợ hãi, sau đó có hai người nhanh chóng chạy vào trong phòng, Y Phù thấy vậy cũng nhanh chóng chạy theo.
Tề Ninh theo sau Y Phù đi vào, trong phòng có một cái ghế mây, Đại Miêu Vương đang ngồi trên đó lưng tựa vào ghế nhưng đầu lại gục xuống ngực, trong phòng tanh nồng mùi máu, ngọn đèn dầu trong phòng lập lòe ánh lửa. Lãng Sát Đô Lỗ quỳ gối bên cạnh Đại Miêu Vương, tay nắm lấy tay của lão, vẻ mặt đau buồn.
Vẻ mặt Tề Ninh lạnh lùng, nhờ ánh sáng của ngọn đèn dầu, ánh nhìn thấy rõ ràng ngực của Đại Miêu Vương có một mảng máu, đã vậy lúc này máu vẫn còn tiếp tục chảy ra, điều này cho thấy Đại Miêu Vương mới bị giết cách đây không lâu.
Điều khiến Tề Ninh khiếp sợ không phải việc Đại Miêu Vương bị giết mà chính là thanh đao sắc bén đang cắm trên ngực Đại Miêu Vương!
Mặc dù đứng cách khá xa nhưng Tề Ninh chỉ cần nhìn qua là đã nhận ra ngay thanh đao đâm vào ngực Đại Miêu Vương chính là hàn nhận mình đã gửi lại. Lòng hắn trầm xuống biết bản thân đã rơi vào một cái bẫy được sắp xếp một cách tỉ mỉ.
- Lãng Sát Đô Lỗ, tại sao lại như vậy?
Khuôn mặt xinh đẹp của Y Phù lúc này đã trắng bệch, giọng nói run run:
- Đại Miêu Vương…Đại Miêu Vương tại sao lại bị người ta ám sát được chứ?
Lãng Sát Đô Lỗ quay đầu lại, vẻ mặt căm giận:
- Rốt cuộc thì các ngươi là ai?
Y Phù giật mình, Lãng Sát Đô Lỗ đứng dậy, lạnh lùng nói:
- Ta biết ngay mà, Hắc Nham lĩnh bị vậy chặt như nêm các ngươi làm sao có thể phá vòng vây chạy đến Khê Sơn được chứ!
Y giơ tay chỉ thẳng vào Y Phù quát lên:
- Các ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao là ra tay tàn nhẫn với Đại Miêu Vương như vậy?
- Ngươi đang nói cái gì vậy hả?
Y Phù giật mình, kinh hãi hỏi.
- Chẳng lẽ ngươi nói…người nói là bọn ta làm chuyện này sao?
Khuôn mặt nàng trở nên giận dữ.
- Lãng Sát Đô Lỗ, ngươi đừng có mà nói bậy.
- Nói bậy?
Lãng Sát Đô Lỗ cười lạnh.
- Vậy ta hỏi ngươi, đêm hôm khuya khoắt các ngươi tới chỗ Đại Miêu Vương để làm gì? Những năm gần đây, trừ phi có chuyện vô cùng khẩn cấp, nếu không chỉ cần là sau khi trời tối Đại Miêu Vương sẽ không tiếp khách.
Vành mắt y phiếm hồng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, thái độ như có thể nhào lên bất cứ lúc nào.
Trong lòng Y Phù biết chuyện này không ổn, cố gắng giữ vững tỉnh táo nói:
- Lãng Sát Đô Lỗ, ta biết lúc này trong lòng ngươi vô cùng căm phẫn nhưng ngươi không thể vu oan hãm hại người tốt được. Bọn ta tới đây là bởi vì Đại Miêu Vương cho gọi, nói có chuyện muốn giao cho bọn ta, nhưng vừa rồi bọn ta đứng ở bên ngoài gọi mấy tiếng nhưng trong phòng vẫn không có động tĩnh gì, bọn ta không dám tùy tiện vào nhà nên định rời khỏi đây, sau đó ngươi dẫn người tới, chỉ có vậy thôi.
Nàng nhíu chặt lông mày, nhìn thẳng vào Lãng Sát Đô Lỗ.
Lãng Sát Đô Lỗ trầm giọng nói:
- Ngươi nói Đại Miêu Vương cho truyền gọi, vậy ngươi hãy nói cho ta biết là ai đi gọi các ngươi tới đây, hiện giờ tên đó đang ở đâu?
- Lúc nãy người đó nói chờ bọn ta ở bên kia cầu gỗ.
Y Phù thật thà nói:
- Nhưng hiện giờ không biết đã đi đâu rồi.
Lãng Sát Đô Lỗ nghe nàng nói vậy thì cười to một trận, y vừa cười vừa tức giận hỏi lại:
- Ngươi nói có người chờ các ngươi ở bên kia cầu gỗ? Vậy ta sao lúc bọn ta tới đây lại chẳng thấy ai?
Sau đó y lạnh lùng quát:
- Người đâu! Mau bắt hai tên hung thủ này lại cho ta!
Mấy tên người Miêu lập tức rút đao bao vây Tề Ninh và Y Phù.
Y Phù đưa tay ra, lạnh lùng nói:
- Lãng Sát Đô Lỗ, các người dám động thủ sao?
- Các ngươi giết Đại Miêu Vương, các người chính là kẻ thù của toàn bộ 72 động của Miêu gia.
Lãng Sát Đô Lỗ nắm chặt nắm đấm, hung tàn nói:
- Bọn ta nhất định sẽ lột da rút gân các ngươi!
- Ngươi nói bọn ta giết Đại Miêu Vương vậy ngươi có chứng cứ gì?
Y Phù lạnh lùng hỏi lại.
Lãng Sát Đô Lỗ cười lạnh, xoay người, thê lương nói:
- Cha, con xin lỗi.
Sau đó y đưa tay rút cây đao cắm trên ngực Đại Miêu Vương ra, dưới ngọn đèn dầu Tề Ninh nhìn thấy vô cùng rõ ràng, cây đao ám sát Đại Miêu Vương quả thật chính là hàn nhận của hắn.
- Chắc hẳn các ngươi phải quen thuộc với thanh đao này hơn ta đúng không?
Lãng Sát Đô Lỗ nắm hàn nhận trong tay đưa đến trước mặt Y Phù:
- Hôm nay trước khi các ngươi vào sơn trại đã để lại binh khí ở bên ngoài, một trong số đó chính là thanh đao này.
Ánh mắt gã chuyển sang Tề Ninh, lạnh lùng nói:
- Đây quả đúng là một thanh đao tốt nhưng ta lại không thể tưởng tượng được các ngươi mang thanh đao này vào sơn trại thì ra là có âm mưu này.
Đến lúc này Y Phù mới chú ý tới hàn nhận y đang cầm, đương nhiên nàng đã từng nhìn thấy nó hai lần, sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
Đương nhiên nàng biết cái chết của Đại Miêu Vương không có liên quan gì đến Tề Ninh, lúc đó hai người đã để lại binh khí rồi tay không tấc sắt tới đây. Từ đầu đến cuối hai người vẫn đi cùng nhau một bước cũng không rời, Tề Ninh hoàn toàn không có cơ hội để tiếp xúc với Đại Miêu Vương.
- Có người cố ý hãm hại!
Y Phù lập tức hiểu ra mọi chuyện, giải thích:
- Lãng Sát Đô Lỗ, thanh đao này đúng là của bọn ta nhưng không phải do bọn ta mang nó tới đây.
- Chứng cứ ở đây, các ngươi còn muốn ngụy biện sao?
Lãng Sát Đô Lỗ nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Đúng lúc này chợt có tiếng cười cất lên, tất cả đều nhìn lại thì thấy lúc này Tề Ninh đang cười, Lãng Sát Đô Lỗ nhíu mày, lạnh lùng hỏi:
- Lúc này mà ngươi còn cười được sao? Chẳng lẽ là bởi vì đã thực hiện được âm mưu của mình?
- Y Phù, chẳng lẽ đến lúc này rồi mà nàng còn không hiểu là có chuyện gì xảy ra sao?
Tề Ninh thở dài.
- Chuyện này từ đầu tới cuối là một cái bẫy, ngay trước khi chúng ta gặp Đại Miêu Vương thì cái bẫy này đã được gài sẵn rồi. Thanh hàn nhận này chắc hẳn đã bị người ta nhắm vào từ lâu rồi.
Lãng Sát Đô Lỗ hừ lạnh:
- Cái bẫy?
Tay y cầm đao chỉ thẳng vào Tề Ninh, nói:
- Ngươi rõ ràng là người Hán lại hóa trang đóng giả người Miêu bọn ta, ngươi rốt cuộc có mục đích gì? Các người lên núi mục đích chính là muốn ra tay với Đại Miêu Vương của bọn ta, chỉ tiếc là cha ta lại không thể nhìn thấu được âm mưu thâm độc của các ngươi!
Lúc này đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến, từ bên ngoài có năm sáu tên người Miêu xông vào, tay cầm nỏ trúc đặc chế của Miêu gia nhắm vào Tề Ninh cùng Y Phù.
Tề Ninh khép hờ hai mắt. Hắn đã chuẩn bị xong rồi, một khi những người người này động thủ hắn sẽ lập tức ra tay, bắt giặc thì phải bắt vua trước vì vậy trước tiên phải khống chế Lãng Sát Đô Lỗ trước rồi sau đó mới nói. Chỉ cần khống chế được Lãng Sát Đô Lỗ thì đám người Miêu này chắc chắn sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ là bản thân hắn cũng hiểu được lúc này đám người Miêu này đã coi hắn với Y Phù chính là hung thủ ám sát Đại Miêu Vương. Nếu như hắn ra tay trước như vậy tội danh này khẳng định sẽ chụp lên người cho dù có nhảy xuống sống Hoàng Hà rửa cũng không sạch.
Lúc này sắc mặt Y Phù đã tái nhợt.
Nàng trăm cay vạn đắng mới đến được Khê Sơn để gặp Đại Miêu Vương, hơn thế nữa Đại Miêu Vương cũng đã đồng ý sẽ phái con trai thứ Đan Đô Cốt đi trước đến gặp Thứ sử Tây Xuyên Vi Thư Đồng, mọi thứ đã sắp xếp đâu vào đấy, chỉ cần có Đại Miêu Vương nhúng tay vào rất có khả năng động Hắc Nham sẽ có thể hóa giải được nguy cơ lần này.
Nàng đặt tất cả hy vọng vào Đại Miêu Vương, thế nhưng có thế nào nàng cũng không bao giờ ngờ được Đại Miêu Vương lại gặp phải bất trắc thế này.
Cái chết của Đại Miêu Vương đối với người Miêu gia mà nói đương nhiên là thảm họa kinh thiên!
Điều Y Phù lo lắng nhất lúc này không phải là sống chết của bản thân mà chính việc Đại Miêu Vương gặp bất trắc. Nếu là như vậy tất cả sắp xếp lúc trước sẽ không thể thuận lợi tiến hành, động Hắc Nham vừa mới nhìn thấy hừng đông vậy mà giờ đây lại chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn dập tắt.
- Trói bọn chúng lại.
Lãng Sát Đô Lỗ vung tay lên ra lệnh ngay lập tức đã có mấy tên người Miêu mang dây thừng đến muốn trói Tề Ninh cùng Y Phù lại.
- Khoan đã!
Nhưng đúng lúc này lại có tiếng người vang lên, sau đó là một người đàn ông thân hình cao lớn khôi ngô đeo băng sải bước đi vào, người đó chính Đan Đô Cốt.
Y Phù nhìn thấy Đan Đô Cốt như nhìn thấy đấng cứu thế, nàng lập tức thanh minh:
- Đan Đô Cốt, Đại Miêu Vương thật sự không phải do bọn ta giết.
Thấy Đan Đô Cốt đi vào Lãng Sát Đô Lỗ nhíu mày nhưng không nói gì cả, chỉ thấy Đan Đô Cốt bước đến chỗ thi thể Đại Miêu Vương, toàn thân run lên, vẻ mặt đầy bi thương quỳ rạp xuống đất.
Trong phòng tức khắc chìm trong yên tĩnh.
Một lát sau, Đan Đô Cốt mới đứng dậy nhìn về phía Lãng Sát Đô Lỗ, hỏi:
- Đại Miêu Vương là do bọn họ giết sao?
- Đây chính là chứng cứ.
Lãng Sát Đô Lỗ đưa hàn nhận ra trước mặt Đan Đô Cốt.
- Ngươi cũng biết đấy, Đại Miêu Vương đã ra lệnh phải tăng cường tuần tra bên trong sơn trại nên những ngày qua đều là do ta dẫn người đi tuần tra. Đêm nay ta dẫn người tới đây tuần tra thì thấy hai người này lén lén lút lút trước cửa phòng Đại Miêu Vương, ta hỏi bọn chúng vì sao lại tới đây nhưng bọn chúng lại nói là do Đại Miêu Vương cho gọi tới.
- Bọn ta không hề nói dối.
Y Phù lập tức lên tiếng giải thích:
- Thật sự là Đại Miêu Vương phái người tới cho gọi bọn ta tới đây.
Lúc này Lãng Sát Đô Lỗ không thèm để ý tới nàng mà tiếp tục nói:
- Bình thường vào thời điểm này Đại Miêu Vương sẽ không bao giờ cho gọi khách đến, mặc dù trong lòng ta có chút hoài nghi nhưng vẫn nghĩ là chắc có chuyện gì đó rất khẩn cấp nên mới định vào nhà hỏi Đại Miêu Vương xem sao nhưng sau khi bước vào nhà thì… Y cắn chặt răng, quai hàm nghiến lại, lạnh lùng nói:
- Lúc ta vào phòng thì thấy Đại Miêu Vương đã bị người ta ám sát nằm trên ghế mà cây đao này lại cắm trên ngực Đại Miêu Vương.
Đan Đô Cốt hỏi:
- Cây đao này là của ai?
- Chính là của tên người Hán cải trang này.
Một tên người Miêu đứng bên cạnh đứng ra nói:
- Trước bọn họ tiến vào sơn trại đã giao ra hai binh khí, trong đó có thanh đao này.
Tề Ninh nhìn vừa nói mang máng nhớ ra người này chính là người đã lấy binh khí của bọn họ trước lúc tiến vào sơn trại.
Y Phù chỉ trông mong Đan Đô Cốt có thể làm rõ chân tướng nên lập tức thuật lại mọi chuyện một lần nữa:
- Người kia nói muốn gặp Đại Miêu Vương thì không thể mang theo binh khí nên bọn ta đã để lại vũ khí cho gã. Đại Miêu Vương bị ám sát không liên quan gì đến bọn ta hết, nhất định là có người lấy trộm binh khí rồi giá họa cho bọn ta.
Nàng cười lạnh nói thêm:
- Nếu quả thật là do bọn ta ám sát Đại Miêu Vương, chẳng lẽ lại để lại hung khí là binh khí của bọn ta ở đây cho các ngươi làm chứng cứ sao?
- Những lời ngươi nói chẳng có ai có thể làm chứng.
Lãng Sát Đô Lỗ cười lạnh.
- Mà việc các ngươi ám sát Đại Miêu Vương bọn ta lại có đầy đủ nhân chứng vật chứng. Nếu như không phải là do bọn ta đột ngột xuất hiện thì chẳng phải là các ngươi cũng đã mang hung khi đi rồi sao? Bởi vì bọn ta tới nơi này tuần tra nên các ngươi nhất thời bối rối không kịp xử lý hung khí để bọn ta bắt được.
Y nhìn thẳng vào Đan Đô Cốt nói:
- Đan Đô Cốt, hai người này đã giết hại cha chúng ta, ngươi nói xem phải xử lý bọn chúng thế nào đây?
- Đại Miêu Vương đã từng nói có rất nhiều chuyện không nên nóng lòng mà phải điều tra thật rõ ràng.
Đan Đô Cốt trầm mặc một lát, vành mắt gã lúc này đã phiếm hồng nhưng vẫn rất bình tĩnh nói:
- Nếu như là bọn họ ám sá Đại Miêu Vương, vậy nguyên nhân là gì? Tại sao bọn họ lại ra tay tàn nhẫn với Đại Miêu Vương như vậy? Nhất định phải điều tra cho rõ xem chuyện này rốt cuộc là có âm mưu gì.
Lãng Sát Đô Lỗ nghe vậy thì cực kỳ tức giận nói:
- Lời này của ngươi là có ý gì?
Chẳng lẽ bọn ta tận mắt nhìn thấy đã vậy lại còn có vật chứng ở trong tay, như vậy vẫn chưa đủ rõ ràng hay sao?
- Đương nhiên là vẫn chưa đủ.
Đan Đô Cốt nghiêm nghị nói:
- Giết người cần phải có động cơ, cho dù có đúng là bọn họ giết đi chăng nữa thì cũng phải tra ra xem ai là người đứng sau sai khiến.
Gã chỉ vào Y Phù nói:
- Nàng ta là người của động Hắc Nham đang rất cần sự trợ giúp của Đại Miêu Vương giúp bọn họ thoát khỏi khó khăn, làm sao vào lúc này lại có thể ra tay với Đại Miêu Vương được chứ?
- Có lẽ nàng ta căn bản không phải là Y Phù cũng không phải là người của động Hắc Nham.
Lãng Sát Đô Lỗ nói như mình nắm rõ tất cả mọi chuyện vậy.
- Hai người này cải trang lên núi, mục đích chính là tìm cơ hội ra tay với Đại Miêu Vương.
Y cười lạnh chĩa mũi nhọn vào Đan Đô Cốt:
- Đan Đô Cốt, có phải là ngươi muốn bao che cho bọn chúng không?

Vẻ mặt Đan Đô Cốt lạnh lùng, trầm giọng hỏi:
- Ngươi nói cái gì?
- Đan Đô Cốt, nghe nói ngươi đã quen biết với hai người này từ trước đúng không?
Lãng Sát Đô Lỗ nắm chặt thanh đao trong tay, nói tiếp:
- Nghe nói lúc ngươi ở dưới núi chưa được Đại Miêu Vương cho phép đã tự ý dẫn bọn chúng lên núi đúng không?
Sắc mặt Đan Đô Cốt thay đổi, lạnh lùng hỏi lại:
- Lãng Sát Đô Lỗ, lời này của huynh là có ý gì?
Lãng Sát Đô Lỗ dường như có chút kiêng kị Đan Đô Cốt nên lui về phía sau hai bước, lớn tiếng nói:
- Ta có ý gì chẳng lẽ ngươi nghe không hiểu sao? Hai người này rốt cuộc có lai lịch như thế nào ngươi phải cho ta một câu trả lời hợp lí!
Lúc này trong phòng có hơn mười, mọi người nghe thấy Lãng Sát Đô Lỗ nói như vậy thì lập tức đều nhìn Đan Đô Cốt.
Đan Đô Cốt nắm chặt nắm đấm:
- Đúng vậy, lúc trên đường trở về ta đã quen biết bọn họ, không những vậy…hai người họ còn có ơn cứu mạng ta nữa.
- Ngươi thừa nhận là được rồi.
Vẻ mặt Lãng Sát Đô Lỗ nham hiểm nói:
- Chỉ có điều ngươi nói là ngươi trên đường quen biết bọn chúng là thật hay giả thì cũng chỉ có mình ngươi biết!
Ánh mắt Đan Đô Cốt lúc này như bắn ra tia lửa, lạnh lùng quát to:
- Chẳng lẽ … huynh cảm thấy chuyện Đại Miêu Vương bị hại có liên quan đến Đan Đô Cốt ta sao?
- Có liên quan hay không cũng chỉ mình người biết!
Lãng Sát Đô Lỗ hừ lạnh.
- Bọn chúng giết Đại Miêu Vương, nhân chứng vật chứng đều đã có đủ, vậy mà ngươi lại cứ một mực bao che cho bọn chúng, rốt cuộc thì ngươi muốn làm cái gì?
- Ta chỉ không hy vọng huynh hàm oan cho người tốt.
Đan Đô Cốt phẫn nộ đến nỗi toàn thân run lên.
- Nếu như bởi vì nhất thời nóng giận mà trách oan người tốt để hung thủ thật sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật vậy chúng ta phải ăn nói thể nào với cha đây?
Lãng Sát Đô Lỗ lớn tiếng quát:
- Đương nhiên là không thể bỏ qua cho hung thủ rồi! Mà hung thủ hiện tại đang ở trước mắt chúng ta, vậy mà ngươi còn muốn bao che cho chúng, ngươi có liên quan gì đến chuyện Đại Miêu Vương bị hại hay không trong lòng tất cả mọi người đều biết!
Mặc dù bình thường tính tình Đan Đô Cốt trầm ổn hơn Lãng Sát Đô Lỗ một chút nhưng Lãng Sát Đô Lỗ lại nói những lời này ám chỉ chuyện Đại Miêu Vương bị hại là do chính gã sai khiến. Đan Đô Cốt là hán tử, lời nói như vậy thì làm sao có thể tiếp tục nhịn được nữa, gã cũng gân cổ quát lên:
- Lãng Sát Đô Lỗ, ngươi nói cha bị hại là bởi vì ta sao?
Lãng Sát Đô Lỗ thấy Đan Đô Cốt tức giận thì cũng có chút sợ, nhưng vẫn cố nói:
- Đan Đô Cốt, ngươi không cần phải quát lên thế làm gì. Đại Miêu Vương là bị hai người này hãm hại, chứng cứ vô cùng xác thực, đã vậy trước khi bọn chúng lên núi lại có quen biết với ngươi mà cũng chính là ngươi đã dẫn bọn chúng lên núi nên không thể không khiến người ta hoài nghi ngươi!
- Vì sao ta lại phải hại chết cha?
Đan Đô Cốt lên tiếng hỏi.
Lãng Sát Đô Lỗ cười lạnh hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi muốn ta nói tất cả ra sao?
Y ngẩng cổ lên nói tiếp:
- Nếu đã nói đến đây thì chi bằng chúng ta ngửa bài với nhau đi.
Cha tuổi đã cao, sức khỏe càng ngày càng đi xuống, đợi đến khi cha qua đời vị trí Đại Miêu Vương đương nhiên sẽ là do ta kế nhiệm nhưng mà Đan Đô Cốt ngươi trước giờ vẫn tự cảm thấy bản thân mình là người khôn khéo tài giỏi, thậm chí còn phái người đi rêu rao khắp sơn trại là vị trí Đại Miêu Vương nhất định cần phải do ngươi kế thừa, có đúng thế hay không?
Sắc mặt Đan Đô Cốt lúc này đã tái xanh, gã lạnh giọng nói:
- Ai là người gánh vác trách nhiệm của Đại Miêu Vương không phải là chuyện mà ta hay ngươi có thể quyết định, cái này là do chính cha làm chủ. Nếu như cha để ngươi kế nhiệm vị trí Đại Miêu Vương như vậy ta sẽ tận tâm tận lực phò tá cho ngươi, tuyệt đối sẽ không có tâm tư khác. Những lời đồn đại trong sơn trại không liên quan gì đến ta cả.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh ầm ĩ, Tề Ninh nhìn xuyên qua cửa sổ thì thấy một đám người Miêu đột ngột xuất hiện bao vây xung quanh ngôi nhà trúc này. Trong số những người này có năm sáu người bước tới, Tề Ninh nhìn lướt qua liền nhận ra những người này là những người có mặt trong buổi nghị sự trong sơn trại hôm nay.
72 động Miêu gia ở Tây Xuyên, mỗi động lại chia ra làm các trại, tất cả các động đều có động chủ, tất cả các trại đều có thủ lĩnh.
Mỗi một trại lại do nhiều gia tộc tụ tập mà thành.
Động chủ động Thượng Thủy Đại Miêu Vương, bên dưới có sáu trại tương đương có sáu vị thủ lĩnh.
Hôm nay Tề Ninh cùng Y Phù tới tổng sơn trại của động Thượng Thủy cho nên Đại Miêu Vương vừa là Động chủ thống lĩnh sáu sơn trại của động Thượng Thủy cũng là thủ lĩnh của tổng sơn trại.
Trong tổng sơn trại có tất cả các gia tộc lớn nhỏ Miêu gia sống tập trung.
Gia tộc của Đại Miêu Vương chính là đệ nhất gia tộc của động Thượng Thủy cũng là Gia tộc thần thánh nhất trong số tất cả 72 động của Miêu gia bởi vì trong lịch sử gia tộc Đại Vu là gia tộc duy nhất có thể kế vị vị trí Đại Miêu Vương.
Đêm qua sau khi Y Phù đến, Đại Miêu Vương biết có đại sự xảy ra nên đã phái người suốt đêm đi triệu tập tất cả thủ lĩnh các trại cùng Tộc trưởng các gia tộc. Bởi vì Đan Đô Cốt cùng Y Phù vẫn chưa xuất phát nên bọn họ không biết Đại Miêu Vương có đổi ý hay không vì vậy tất cả các thủ lĩnh vẫn chưa rời khỏi tổng sơn trại.
Tình hình bên này của Đại Miêu Vương mặc dù không thể nhanh chóng lan ra khắp nơi trong sơn trại nhưng dẫu sao thì đây cũng là một việc vô cùng trọng đại nên vẫn phải có người đi thông báo cho các vị thủ lĩnh biết. Mấy vị thủ lĩnh sau khi nhận được thông báo thì lập tức chạy ngay tới nơi xảy ra chuyện.
Mấy vị thủ lĩnh dẫn theo người bao vây ngôi nhà sàn để tránh cho hung thủ chạy mất sau đó mới đi vào trong nhà. Phòng ở của Đại Miêu Vương cũng được coi là rộng rãi nhưng lần này người tới lên đến hai mươi người khiến cho căn phòng vô hình trung trở nên chật chội. Thế nhưng mấy tên người Miêu tay cầm nỏ trúc đặc chế vẫn sít sao vây chặt lấy hai người Tề Ninh cùng Y Phù vì sợ hai người sẽ chạy mất.
Mấy vị thủ lĩnh đi vào trong phòng nhìn thấy Đại Miêu Vương nằm gục trên ghế mây, ngay lập tức có hai người bi thống gào lên lao đến quỳ rạp xuống đất, khóc lóc ầm ĩ.
Đại Miêu Vương trầm ổn cơ trí, mấy năm gần đây vì sự yên ổn của Miêu gia mà tận tâm tận lực cống hiến hết sức mình, hơn thế nữa còn đối xử với mọi người vô cùng hiền hòa từ tốn, là người có tài cán hơn người, vô cùng thông minh cơ trí, uy vọng trong Miêu gia không ai có thể sánh kịp. Lão rất được mọi người kính nể, nên lúc này nhìn thấy hình ảnh bi thảm của Đại Miêu Vương như vậy khiến mọi người không ai là không bi thương.
Đợi mấy người đó đứng lên sau đó lập tức có một thủ lĩnh nghiêm nghị hỏi”
- Hung thủ ở đâu?
Sau đó nhìn vào Tề Ninh đang bị vây chặt ở giữa, người này lập tức rút thanh đao đeo ở hông ra xông lên chém xuống, quát lên:
- Giết chết hung thủ, báo thù cho Đại Miêu Vương.
Y Phù thật sự không ngờ được mọi chuyện lại có thể đi đến tình trạng này, thấy đối phương rút đao chém đến nhưng lại ngẩn người nhìn. Tề Ninh thấy vậy thì lập tức tiến lên đưa tay ra nắm lấy cổ tay của ngươi, lạnh lùng hỏi:
- Muốn giết người diệt khẩu sao?

Tề Ninh vừa tiến vào bên trong, đã biết muốn ra ngoài là chuyện cực kỳ khó khăn, ba mặt động đá đều là nham thạch, chỉ có một mặt là song sắt có thể ra vào.
Tù Lang Bích hiển nhiên là nơi mà Thượng Thủy Động thiết kế tỉ mỉ, song sắt chỉ dùng tinh thiết chế tạo, lại thêm khóa sắt, nết có hàn nhận trong tay, Tề Ninh còn cảm thấy có cơ hội phá cửa mà ra, hiện giờ muốn tay không lao ra khỏi nhà tù, đó chính là suy nghĩ hão huyền.
Bên ngoài còn có ba người Miêu thân thể khỏe mạnh canh giữ ở nơi này. Căn nhà gỗ kia là phòng trông giữ, cửa chính hướng về phía nhà tù tường đá, người bên trong có thể chú ý bất cứ động tĩnh nào trong nhà lao.
Y Phù ngồi trong nhà lao, tâm trạng lo lắng. Nàng chẳng quan tâm an nguy của mình, thế nhưng vừa nghĩ tới Đại Miêu Vương không ngờ gặp phải bất trắc, chuyện sau này lành ít dữ nhiều, cực kỳ buồn bực.
Tề Ninh dựa vào tường đá, cảnh đêm tối mờ, trong ba người canh giữ, luôn có một người đi lại gần đó.
Cũng không biết qua bao lâu, chợt nghe Y Phù nói:
- Đan Đô Cốt, ngươi đã ngủ chưa?
Y Phù ở nhà lao bên cạnh, ban đêm yên lặng, Tề Ninh nghe hết sức rõ ràng.
- Vào thời điểm này, còn có thể ngủ được sao?
Đan Đô Cốt thản nhiên nói:
- Lúc các ngươi thấy Đại Miêu Vương, không nhìn thấy động tĩnh khả nghi sao?
Lời này của gã giống như cũng không tin Đại Miêu Vương bị hai người Y Phù giết.
- Lúc chúng ta tới bên ngoài phòng của Đại Miêu Vương, cũng không phát hiện bất cứ thứ gì.
Y Phù nói:
- Chúng ta không dám tự tiện vào nhà, gọi vài tiếng, Đại Miêu Vương vẫn không đáp lại, đang cảm thấy kỳ quái, Lãng Sát Đô Lỗ liền dẫn người tuần tra đến đó.
Hơn nữa Lãng Sát Đô Lỗ là người đầu tiên vào nhà và phát hiện Đại Miêu Vương ngộ hại.
Đan Đô Cốt nói:
- Tại sao thanh hung khí kia lại ở chỗ của các ngươi?
- Không sai.
Y Phù nói:
- Có một người nói muốn gặp Đại Miêu Vương không thể đeo vũ khí, cho nên chúng ta không dám mang vũ khí trên người.
Nàng dừng một chút nói:
- Quan trọng nhất là người dẫn chúng ta đi gặp Đại Miêu Vương đột nhiên biến mất, nếu như hắn có ở hiện trường, có thể làm chứng cho chúng ta.
Tề Ninh thở dài nói:
- Y Phù, Đan Đô Cốt, đến giờ các ngươi vẫn không hiểu được chuyện gì hay sao? Hay là trong lòng các ngươi cũng rõ ràng, chỉ là không dám nói ra? Người ta đã nhốt chúng ta lại, có thể còn sống đi ra cánh cửa này hay không, cũng không thể nói trước nữa là.
- Chẳng lẽ Lãng Sát Đô Lỗ dám ra tay với chúng ta?
Y Phù lạnh giọng:
- Hắn còn dám giết chúng ta hay sao?
Tề Ninh nói:
- Nếu như một người ngay cả việc sát hại phụ thân mình cũng không hề để ý, ngươi cảm thấy hắn sẽ quan tâm giết thêm mấy người sao?
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Ngươi nói cái gì chứ? Ngươi nói là… !
- Đan Đô Cốt, ngươi là người thông minh, hết thảy chuyện xảy ra đêm nay, chẳng lẽ ngươi còn không nhìn ra sao?
Tề Ninh dựa vào vách đá, chậm rãi nói:
- Ban ngày lúc bái kiến Đại Miêu Vương, lưỡi dao sắc bén của ta đã bị Lãng Sát Đô Lỗ nhìn chằm chằm. Tối nay có người giả truyền mệnh lệnh Đại Miêu Vương, tìm chúng ta tới bái kiến, lại cố ý dặn dò chúng ta lưu vũ khí lại, chúng ta vừa rời đi, người ta liền trộm binh khí đi.
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Chỗ ở của các ngươi cũng không hề có người quấy rầy.
- Ngươi nói không sai, cho nên người có thể trộm binh khí đi là người rõ như lòng bàn tay căn phòng chúng ta ở.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta đến chỗ Đại Miêu Vương, người dẫn đường lập tức biến mất không thấy, lúc ấy ta biết ngay là có chuyện, đang muốn rời đi, Lãng Sát Đô Lỗ liền dẫn người xuất hiện, ha ha, ngươi không cho rằng đây thật sự là trùng hợp chứ?
Đan Đô Cốt nói:
- Có lẽ chuyện này thực sự là trùng hợp.
- Nếu như ngươi cho rằng như vậy, ta cũng không còn gì để nói.
Tề Ninh cười nhạt một tiếng:
- Chẳng qua ngày hôm qua chúng ta gặp mặt dưới chân núi, chẳng lẽ ngươi đã kể lại cho Lãng Sát Đô Lỗ nghe?
- Không có!
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng Lãng Sát Đô Lỗ dường như không chỉ biết rõ tối qua chúng ta gặp mặt dưới chân núi, dường như chuyện chúng ta gặp phải ở bờ sông trước đó hắn cũng rõ ràng. Đan Đô Cốt, vị huynh đệ này của ngươi rất quan tâm hành tung của ngươi đấy.
Hắn hừ một tiếng nói:
- Chuyện xảy ra tối nay, quả thực chưa chắc là hướng về ta và Y Phù. Ta và Y Phù chỉ là công cụ để thiết kế, mục tiêu của Lãng Sát Đô Lỗ, dường như là ngươi.
Lần này Đan Đô Cốt không nói lời nào, bắt đầu trầm mặc.
Y Phù hỏi:
- Ngươi nói là, Lãng Sát Đô Lỗ là cố ý muốn vu oan cho Đan Đô Cốt, đổ hết tội lên người Đan Đô Cốt?
- Có binh khí của ta làm vật chứng, Lãng Sát Đô Lỗ và đám thuộc hạ của hắn đã đội cái mũ ám sát Đại Miêu Vương lên đầu hai chúng ta.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng mục đích cuối cùng của hắn, là nhân cơ hội này kéo lên người Đan Đô Cốt, ít nhất khiến cho người khác đều biết, chúng ta ám sát Đại Miêu Vương, là do Đan Đô Cốt phái đi.
Y Phù nói:
- Đan Đô Cốt là huynh đệ của hắn, chẳng lẽ hắn thật sự vì vị trí Đại Miêu Vương mà phát rồ như vậy?
Nàng dừng một chút, nghi ngờ nói:
- Nếu quả thực như vậy, tại sao hắn lại chọn vào thời gian này?
Tề Ninh nói:
- Có lẽ làm Đại Miêu Vương cũng không phải mục đích cuối cùng của hắn.
- Lời này của ngươi là có ý gì?
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Hắn còn muốn làm gì?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, mới nói:
- Đan Đô Cốt, sự kiện Hắc Nham Động lần này, các Đại Miêu Động chậm chạp không có động tĩnh, đương nhiên là bởi vì Đại Miêu Vương không ban xuống mệnh lệnh.
- Không sai.
Đan Đô Cốt nói:
- Không có mệnh lệnh của Đại Miêu Vương, tất cả các động không được hành động thiếu suy nghĩ.
- Đây cũng chính là chỗ mấu chốt rồi.
Tề Ninh thở dài:
- Hiện giờ chúng ta nghĩ lại sự kiện Hắc Nham Động, nếu như quan binh chỉ muốn tiêu diệt Hắc Nham Động, căn bản không cần kéo dài tới hiện giờ. Hiện giờ ta thậm chí hoài nghi một việc, Y Phù, ngươi phá vòng vây rời khỏi Hắc Nham Lĩnh, sợ rằng cũng không phải là các ngươi lợi hại, có lẽ có người muốn cho các ngươi rời đi mà thôi.
- Cái gì?
Y Phù khẽ giật mình:
- Có người cố ý thả chúng ta rời đi?
Tề Ninh nói:
- Đây chỉ là phán đoán của ta, ta cũng không dám khẳng định.
Hắn hơi trầm ngâm, mới nói:
- Có lẽ có người hi vọng ngươi có thể chạy tới Khê Sơn gặp Đại Miêu Vương.
- Không đúng.
Y Phù lập tức nói:
- Nếu như họ thật sự cố ý thả chúng ta phá vòng vây đi ra, để cho chúng ta nhìn thấy Đại Miêu Vương, vì sao trên đường đi, lại phái người đuổi giết ven đường?
Tề Ninh suy nghĩ, nói:
- Có lẽ là kế một hòn đá ném hai chim.
Y Phù và Đan Đô Cốt hiển nhiên đều hơi mơ hồ. Y Phù hỏi:
- Kế một hòn đá ném hai chim cái gì?
- Y Phù, ta hỏi ngươi, huynh trưởng Ba Da Lực của ngươi hiện giờ rốt cuộc có tâm tư gì?
Tề Ninh hỏi:
- Hắn có thực sự muốn đổ máu tới cùng với quan binh hay không?
Y Phù lập tức nói:
- Nếu quan binh đánh Hắc Nham Lĩnh, chẳng những a huynh, ngay cả già trẻ lớn bé toàn bộ sáu trại Hắc Nham Động, cũng sẽ huyết chiến đến cùng.
- Nhưng chỉ cần có chút hi vọng hòa đàm, có thể rửa sạch oan khuất của các ngươi, a huynh của ngươi đương nhiên sẽ không muốn nhìn thấy cảnh Hắc Nham Động bị diệt, lời này có đúng không?
Y Phù suy nghĩ một chút, mới nói:
- Không sai.
- Vậy ta hỏi ngươi, nếu như trước khi tới Khê Sơn, ngươi bị giết trên đường, thậm chí đối phương đưa thi thể ngươi về Hắc Nham Lĩnh, a huynh của ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?
Giọng Tề Ninh nghiêm nghị.
Lần này Y Phù chưa nói gì, Đan Đô Cốt đã nói:
- Ta cũng hơi hiểu biết về Ba Da Lực, cũng biết tình cảm huynh muội các ngươi rất tốt. Nếu như ngươi thực sự bị người khác giết, quan binh muốn hòa đàm chỉ sợ cũng không được rồi. Hiện giờ Ba Da Lực bị oan uổng, thế nhưng nếu như ngươi chết, hắn nhất định sẽ tạo phản.
- Không sai.
Tề Ninh thở dài:
- Cho nên có ngươi muốn đuổi giết ngươi, rất có thể là kết thúc con đường đàm phán của Hắc Nham Lĩnh và triều đình, đẩy hai bên vào tuyệt cảnh.
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Thế nhưng nếu như ngươi có thể tránh né đuổi giết, tìm được đường sống trong chỗ chết đến được Khê Sơn, mặc kệ Đại Miêu Vương có thể xuất binh hay không, Đại Miêu Vương cũng sẽ cuốn vào đó, điều này hẳn là đúng chứ?
Đan Đô Cốt nói:
- Thật ra sau khi Hắc Nham Lĩnh bị vây, Đại Miêu Vương đã bắt đầu suy nghĩ đối sách, muốn dẹp yên cuộc phân tranh này.
- Y Phù tới Khê Sơn rồi, mang chân tướng sự thật ra ngoài, phía Thượng Thủy Động nhất định sẽ có người sinh lòng oán hận quan phủ.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Giống như trong đại lớn, Lãng Sát Đô Lỗ và rất nhiều người muốn Đại Miêu Vương xuất binh, nhìn như lòng đều đầy căm phẫn, hơn nữa nói từ cảm xúc trên mặt, Hắc Nham Động bị vu hãm vây khốn, tất cả các động Miêu gia xuất binh cứu viện, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Đan Đô Cốt dường như hiểu được cái gì, hỏi:
- Ngươi muốn nói là, Lãng Sát Đô Lỗ muốn Đại Miêu Vương xuất binh, có ẩn tình khác?
- Có ẩn tình hay không ta không biết, ta chỉ biết rõ, Đại Miêu Vương cơ trí phi phàm, nhìn xa trông rộng.
Tề Ninh nói:
- Nếu như đổi lại một người tính tình xúc động, có thể sẽ triệu tập tất cả các động Miêu gia, tập kết binh mã, gây áp lực cho quan phủ.
Nhưng Đại Miêu Vương biết rõ nếu như vậy, chắc chắn sẽ mang đến tai họa bằng trời cho tất cả các động Miêu gia, có lẽ từ nay về sau Tây Xuyên sẽ rơi vào chiến tranh hỗn loạn, cho nên lão nhân gia ngài muốn dùng thủ đoạn hòa bình để giải quyết việc này.
Đan Đô Cốt nói:
- Đúng vậy, Đại Miêu Vương cân nhắc cho toàn bộ các động Miêu gia, sẽ không hành động theo cảm tình.
Gã dừng một chút mới nói:
- Thật ra đêm qua, Đại Miêu Vương đã triệu tập tất cả thủ lĩnh các trại, chúng ta đã bàn bạc qua, trong số sáu thủ lĩnh, có năm người đồng ý đề nghị của Lãng Sát Đô Lỗ, muốn triệu tập binh mã, biểu thị lực lượng của chúng ta với triều đình.
Tề Ninh thở dài nói:
- Đại Miêu Vương bị hại, nếu như ta đoán không sai, cũng bởi vì sự cơ trí của ông, nếu như ông đồng ý xuất binh, có lẽ sẽ không có kết quả hiện tại.
Y Phù lập tức nói:
- Ngươi nói là, Đại Miêu Vương bị hại, là có người muốn cãi mệnh lệnh của ông?
- Sắp xếp của Đại Miêu Vương, thật ra là phương pháp xử lý tốt nhất trước mắt.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Chỉ tiếc có một số người không hi vọng trông thấy Đại Miêu Vương dùng biện pháp hòa bình giải quyết vấn đề như vậy, họ hi vọng trông thấy binh đao nổi lên bốn phía, cho nên an bài của Đại Miêu Vương trở ngại kế hoạch của chúng, dưới tình thế này, chúng chỉ có thể sát hại Đại Miêu Vương.
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Đan Đô Cốt, ngươi chủ trương giống với Đại Miêu Vương, cũng không muốn tự tiện xuất binh, cho nên ngươi đương nhiên cũng là cái đinh trong mắt chúng, vừa vặn mượn cơ hội này, sát hại Đại Miêu Vương, lại có thể kéo ngươi xuống nước, nhất cử lưỡng tiện, ngươi cảm thấy dưới tình huống này, chúng ta còn có thể tiếp tục sống sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận