Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1081: Ám sát


Tư Mã Lam tuổi đã cao, lại phải xử lý nhiều việc, lúc ở kinh thành, đêm nào cũng ngủ rất khuya, hôm nay ở Bình Lâm, đương nhiên càng ngủ muộn.
Tuy nhiên thời gian không tha cho con người, sức lực ông ta càng ngày càng kém. Sau nửa đêm, Tư Mã Lam ngồi trong lều ngủ thiếp đi, binh sĩ canh gác ngoài cửa cũng không dám đánh thức, mãi cho đến lúc nghe có tiếng gọi cấp thiết, Tư Mã Lam mới giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra, ông ta thấy trong lều đã có mặt mấy người.
Lập tức Tư Mã Lam tỏ vẻ không vui.
Lúc ở một mình, xưa nay Tư Mã Lam rất không thích có người không báo trước mà vào, tuy đã nhận ra mấy người này đều là đại thần thân tín, nhưng vẻ mặt ông ta vẫn không vui.
Thấy Tư Mã Lam tỉnh dậy, bên cạnh đã có người dâng khăn mặt lên, Tư Mã Lam nhận lấy, lau mặt, lúc này mới phát hiện vẻ mặt mấy người vừa vào đều ngưng trọng, ông ta cảm thấy sự tình không ổn, liền nhíu mày hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Quốc công, hoàng thượng…
Hoàng Phủ Chính bước tới một bước, thấp giọng nói:
- Hoàng thượng bị ám sát!
- Bị ám sát?
Tư Mã Lâm giật mình, tái mặt, vội vàng đứng dậy:
- Bị ám sát ở đâu? Hiện giờ hoàng thượng thế nào?
Hoàng Phủ Chính nhẹ giọng nói:
- Vừa rồi Lưu công công phái người tới thông báo, nhưng thấy quốc công ngủ say, người đó không dám đánh thức, lều của hạ quan ở ngay bên cạnh, cho nên người đó đã tới báo tin cho hạ quan.
Dừng một chút, Hoàng Phủ Chính lại nói:
- Nửa canh giờ trước, hoàng thượng về tới đại trướng, người do Lưu công công phái tới nói, dường như hoàng thượng bị thương.
- Bây giờ là giờ nào rồi?
Tư Mã Lam trầm giọng hỏi.
Trần Lan Đình ở bên cạnh đáp:
- Đã là giờ Sửu rồi.
- Giờ Sửu!
Tư Mã Lam nhíu mày nói:
- Chẳng phải hoàng thượng đi săn đêm sao? Vì sao lại bị thương?
- Nghe nói hoàng thượng gặp phải thích khách mai phục trong rừng.
Hoàng Phủ Chính hạ giọng nói:
- Hoàng thượng bị trúng một mũi tên, nhưng thương thế không nặng, chỉ xây xát da thịt bên ngoài.
- Thích khách ư?
Tư Mã Lam cảm thấy tình huống không hợp lý:
- Trước đó Bình Lâm đã được kiểm tra kỹ càng, làm sao có thích khách mai phục? Có bắt được thích khách không?
Hoàng Phủ Chính đáp:
- Nghe nói mấy tên thích khách đều bị giết, có một tên bị thương bị giải về, hiện đang ở trong tay Cận vệ quân, Cận vệ quân đang thẩm vấn hắn.
Tư Mã Lam nheo mắt, dưới ngòn đèn dầu lập lòe, ông ta trầm ngâm trong chốc lát, rồi nói:
- Lão phu phải tới xem hoàng thượng thế nào.
Tư Mã Lam đi thẳng ra ngoài, Hoàng Phủ Chính gọi lại:
- Quốc công, khoan đã!
Tư Mã Lam dừng chân, quay đầu lại, Hoàng Phủ Chính bước tới nói:
- Quốc công, hoàng thượng đã điều động binh mã, phong tỏa nơi đóng quân này, tất cả các quan viên không được tự ý ra vào, ai trái lệnh sẽ bị khép tội mưu phản.
Trong mắt Tư Mã Lam lộ ra vẻ hoảng hốt, ông ta lập tức rời lều lớn, nhìn xung quanh một chút, chỉ thấy bốn phía xung quanh nơi đóng quân, không ít quan viên từ trong lều đi ra, đang chấu đầu ghé tai thấp giọng nói nhỏ.
Vẻ mặt nghiêm trọng, Tư Mã Lam đi về phía đại trướng của hoàng đế, đám Hoàng Phủ Chính theo sau. Quả nhiên, đi được một đoạn đường, Tư Mã Lam nhìn thấy có quan binh cầm binh khí vây quanh ở vòng ngoài.
Tư Mã Lam tiến về phía trước, binh sĩ lập tức hành lễ, Tư Mã Lam nhìn lướt qua, trầm giọng nói:
- Các ngươi làm cái gì vậy?
Chỉ thấy bên cạnh có một gã thuộc cấp chạy tới, thi lễ với Tư Mã Lam, nói:
- Quốc công, hoàng thượng bị ám sát, để tránh thích khách lẻn vào doanh trại làm hại quần thần, hoàng thượng có chỉ phải bảo vệ nghiêm ngặt nơi này.
Tư Mã Lam khẽ gật đầu, rồi lại đi về phía trước, gã thuộc cấp kia giơ tay lên chặn lại, nói:
- Quốc công, ngài…
- Thật cả gan, dám ngăn cản quốc công!
Một quan viện ở phía sau Tư Mã Lam quát lên:
- Ngươi xem ngươi có mấy cái đầu?
Gã thuộc cấp kia lộ vẻ khó xử:
- Quốc công, hoàng thượng có ý chỉ, để đảm bảo an toàn cho mọi người, bất cứ ai cũng không được tự rời khỏi nơi này! Quốc công, ngài…
Tư Mã Lam cười lạnh, nhìn chằm chằm gã thuộc cấp kia, gã thuộc cấp cúi đầu, hiển nhiên là sợ hãi. Tư Mã Lam cũng không nói lời thừa, liền tiến thẳng về phía trước, các quân viên phía sau liền theo sát ông ta. Lập tức bên cạnh có binh sĩ rút đao ra đánh “Soạt”, ngăn chặn lối đi, Hoàng Phủ Chính tức giận nói:
- Mau tránh ra!
Gã thuộc cấp kia trầm giọng nói:
- Các vị đại nhân muốn kháng chỉ sao? Ta phụng lệnh hoàng thượng, ai dám chống lại thánh lệnh, giết không tha!
Tuy gã không dám ngăn cản Tư Mã Lam, nhưng không khách khí với quần thần.
Tư Mã Lam quay người lại, nói:
- Các ngươi chờ ở đây.
Tư Mã Lam đi tới khu doanh trướng của hoàng đế. Khi còn chưa tới gần, ông ta đã cảm nhận được không khí sâm nghiêm của nơi này, rất nhiều binh sĩ thủ vệ xung quanh, dựa vào trang phục và giáp trụ, có thể nhận ra bọn họ đều là quan binh Cận vệ quân của hoàng gia.
Tư Mã Lam hơi do dự, mơ hồ cảm thấy sự việc không ổn, nhưng vẫn đi tới trước. Quốc công tiến vào khu doanh trướng, không ai dám ngăn cản, mãi đến lúc tới trước lều lớn, ông ta nhìn thấy Trì Phượng Điển đứng trước cửa lều, tay đặt lên chuôi đao bên hông.
Thấy Tư Mã Lam tới, Trì Phượng Điển bước tới vài bước nghênh đón, chắp tay chào:
- Ti tướng bái kiến quốc công!
- Bây giờ hoàng thượng thế nào rồi?
Tư Mã Lam hỏi:
- Nghe nói hoàng thượng bị ám sát trong lúc đi săn, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Trì Phượng Điển do dự một chút, muốn nói lại thôi, Tư Mã Lam trầm mặt xuống, Trì Phượng Điển vội nói:
- Hồi bẩm quốc công, đêm nay hoàng thượng đột nhiên cao hứng, muốn vào rừng săn bắn, ti tướng và Chử Thương Qua đều đi theo. Khi vào rừng, vì đuổi theo một con nai, hoàng thượng vào sâu trong rừng, đột nhiên bị thích khách mai phục trong rừng gây thương tích, may mà chúng ta chạy tới kịp thời, nếu không thì…
- Sao trong rừng lại có thích khách?
Tư Mã Lam nhíu mày nói:
- Các ngươi chịu trách nhiệm bảo vệ thánh thượng, vậy mà lại để thánh thượng bị ám sát, ngươi cũng biết tội chứ?
- Quốc công, lúc đó Chử Thương Qua ở ngay bên cạnh hoàng thượng.
Ánh mắt lạnh lùng, Trì Phượng Điển nói:
- Chử Thương Qua tự xưng có sở trường về săn bắn, hơn nữa còn am hiểu lần theo dấu vết con mồi, chính hắn dẫn hoàng thượng đi sâu vào rừng!
Tư Mã Lam hơi biến sắc, đưa mắt nhìn quanh, hỏi:
- Chử Thương Qua ở đâu?
- Chúng ta đang tìm hắn.
Giọng Trì Phượng Điển trở nên hơi lạnh lẽo:
- Chúng ta chạy tới đúng lúc, lập tức truy sát mấy tên thích khách, Chử Thương Qua và vài tên hộ vệ ở lại bên cạnh hoàng thượng, vốn tưởng như thế là không có sơ suất gì, nhưng không ngờ, Chử Thương Qua lại rắp tâm hại người, đột nhiên hạ thủ đối với hoàng thượng.
Tư Mã Lam tái mặt, cả người chấn động, lạnh lùng nói:
- Ngươi nói cái gì? Chử Thương Qua ám sát hoàng thượng?
Trì Phượng Điển cũng không trả lời ngay, y hơi trầm ngâm một chút, rồi mới nói:
- Hoàng thượng biết lão quốc công sẽ đến, hoàng thượng đang nghỉ ngơi, hạ chỉ không gặp bất cứ ai, nhưng nếu lão quốc công tới, thì cho lão quốc công xem cái này.
- Cái gì vậy?
Trì Phượng Điển giơ tay lên nói:
- Mời quốc công!
Rồi xoay người liền bước đi. Trong đôi mắt hiện ra vẻ ngờ vực, gương mặt ngưng trọng, Tư Mã Lam do dự một chút, rốt cuộc vẫn theo sau Trì Phượng Điển. Đi tới bên cạnh một căn lều nhỏ, Trì Phượng Điển vén cửa lều lên, Tư Mã Lam bước vào trong. Trong phòng đặt hai trụ lửa, rất sáng sủa, Tư Mã Lam thấy trên mặt đất có trải một chiếc chiếu, có một người nằm trên chiếu, được phủ bằng một tấm vải đen.
Trì Phượng Điển cũng bước vào, Tư Mã Lam liếc nhìn y, hỏi:
- Đây là ai?
Trì Phượng Điển chắp tay nói:
- Quốc công, ti tướng mạo muội hỏi một câu, quốc công có nghe nói tới Thập Kiếm Ngũ Đao bao giờ chưa?
- Thập Kiếm Ngũ Đao?
Tư Mã Lam không rõ vì sao lúc này Trì Phượng Điển lại đề cập tới chuyện này, gật đầu nói:
- Lão phu nghe nói, giang hồ đồn rằng, thiên hạ có mười thanh kiếm nổi tiếng, đứng đầu là thanh Thiên Tru, lại có năm thanh đao nổi tiếng, đứng đầu là thanh Côn Ngô. Trì Phượng Điển, vì sao ngươi lại đề cập tới chuyện này?
- Vậy thì hẳn là quốc công biết, trong năm thanh đao danh tiếng đó, thanh xếp ở vị trí thứ hai là Khuyển Thần đao!
Mắt sáng như dao, Trì Phượng Điển trầm giọng nói:
- Mà chủ nhân hiện tại của Khuyển Thần đao là Chử Thương Qua!
Khuôm mặt Tư Mã Lam lộ vẻ căng thẳng, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Không sai, quả thật Khuyển Thần Đao đang ở trong tay Chử Thương Qua.
Trì Phượng Điển tới bên cạnh chiếc chiếu, ngồi xổm xuống, nói:
- Người này là một trong số các cận vệ hộ tống hoàng thượng đêm nay, tên là Lương Hùng, ba mươi mốt tuổi, đã phục vụ bốn năm trong Cận vệ quân, hồ sơ lai lịch của hắn, đều có thể kiểm tra ở Cận vệ quân và Binh bộ.
Tư Mã Lam nhíu mày nói:
- Lương Hùng? Hắn đã chết?
Trì Phượng Điển vén mảnh vải đen lên, lập tức Tư Mã Lam nghe nồng nặc mùi máu tươi, không kiềm chế được giơ tay lên bịt mũi lại. Ông ta nhích lại gần hơn, thấy thi thể kia mặc trang phục săn bắn, đúng là một nam tử còn tương đối trẻ tuổi, dưới ngọn đèn dầu, trên cổ thi thể có một vết đao, rất dễ nhìn thấy.
- Đây là?
Tư Mã Lam mơ hồ đoán được điều gì.
Trì Phượng Điển phủ lại tấm vải lên thi thể, nói:
- Khuyển Thần đao được liệt vào Ngũ Đại Danh đao, vô cùng sắc bén, quả nhiên là vũ khí vô cùng lợi hại. Loại vũ khí này, đương nhiên là khác biệt với vũ khí thông thường, vết đao của nó để lại, cũng rất dễ nhận ra.
- Người này bị Chử Thương Qua giết sao?
Tư Mã Lam lạnh lùng hỏi.
Trì Phượng Điển gật đầu nói:
- Đúng vậy. Sau khi chúng ta đuổi theo thích khách, đột nhiên Chử Thương Qua ra tay với hoàng thượng, các hộ vệ ở bên cạnh hoàng thượng hợp sức bảo vệ người. Chúng ta nghe được động tĩnh, lập tức quay lại hỗ trợ. Lúc đó Chử Thương Qua đã giết chết Lương Hùng, chúng ta biết võ công của hắn rất cao, cho nên dùng cung tên đối phó, Chử Thương Qua cũng nổi điên, dùng thi thể của Lương Hùng làm cái khiên chống lại.
Tư Mã Lam nhíu mày nói:
- Vậy bây giờ Chử Thương Qua đang ở đâu?
- Người này rất giảo hoạt, nhân cơ hội lộn chạy trốn, hoàng thượng đã hạ chỉ, sai người lùng bắt.
Trì Phượng Điển giơ tay mời Tư Mã Lam rời khỏi lều, rồi mới nói tiếp:
- Cuộc săn màu thu năm nay, lại gặp phải chuyện này, hoàng thượng rất tức giận, hạ chỉ phải tìm ra hung thủ thật sự, trừng phạt nghiêm khắc không tha.
- Hung thủ thật sự?
Khóe mắt Tư Mã Lam giật giật.
Trì Phượng Điển nói:
- Bình Lâm được canh gác rất nghiêm ngặt, vì sao thích khách có thể lẻn vào được? Bọn chúng tiến vào lúc nào? Tối nay hoàng thượng săn đêm, vừa lúc gặp phải bọn chúng, hay là bọn chúng đã biết rõ tình hình, cho nên mới mai phục trong rừng? Rốt cuộc đám thích khách này là ai phái tới? Vì sao lại muốn ám sát hoàng thượng?
Ngừng lại một chút, mới tiếp tục nói:
- Chử Thương Qua là thống lĩnh Hắc Lân doanh, chịu ơn sâu của hoàng thượng, nhưng vì sao hắn phải nhân cơ hội ám sát hoàng thượng? Những chuyện này nhất định phải lần lượt điều tra rõ ràng.
Vẻ mặt Tư Mã Lam trở nên rất khó coi, ông ta nhìn thẳng vào Trì Phượng Điển, nhưng Trì Phượng Điển không nhìn ông ta, tiếp tục nói:
- Tối nay hoàng thượng đi săn, cũng không báo cho chư vị đại nhân, như vậy theo lý mà nói, sẽ không có ai biết trước để bố trí mai phục, thế nhưng, nếu như bên cạnh hoàng thượng có người để lộ tin tức, thì việc có người biết trước để mai phục, cũng không có gì lạ.
Cười lạnh, Trì Phượng Điển nói:
- Hoàng thượng đã hạ chỉ điều tra kỹ càng các thái giám bên cạnh hoàng thượng, xem có phải những thái giám đó để lộ tin tức hay không, nhưng nếu đúng như vậy, thì bọn họ tiết lộ tin tức cho ai?

Bạn cần đăng nhập để bình luận