Cẩm Y Xuân Thu

Chương 633: Trục xuất

Bạch Vân đảo chủ bỗng nhiên xuất hiện khiến Tề Ninh giật mình, trong lòng biết chắc lần này Xích Đan Mị cho dù có Bạch Vũ Hạc bảo vệ thì cũng chẳng chạy đi đâu được nữa.
Bạch Vân đảo chủ là Đại tông sư, đệ tử của lão ta Bạch Vũ Hạc cùng Xích Đan Mị, bất luận là người nào cũng thuộc hạng cao thủ trên giang hồ, ngoài ra lão ta còn có hai thủ hạ cũng đều thuộc hàng cao thủ đứng đầu. Tề Ninh thầm nghĩ hôm nay cho dù có mười Tề Ninh ở đây thì cũng đừng mơ tưởng cứu được Xích Đan Mị.
Lúc này vị Bạch Vân đảo chủ đang đứng ngay bên ngoài cách căn nhà không xa nên Tề Ninh có thể nhìn thấy rõ ràng, bộ y phục màu trắng trên người lão ta không nhiễm một hạt bụi, tay cầm một cây quải trượng màu đen. Thế nhưng khi nhìn lên khuôn mặt lão ta lại phát hiện sắc mặt lão ta tái nhợt, dưới cằm có chòm râu màu đen, nhìn qua thì trông mới chỉ khoảng tầm bốn mươi tuổi, trẻ hơn Mộ Dã Vương rất nhiều.
Tề Ninh càng nghĩ càng thấy mơ hồ, thầm nói không thể nào, người này chẳng lẽ thật sự là Mạc Lan Thương, Bạch Vân đảo chủ hay sao?
Tề Ninh vẫn biết Ngũ đại tông sư đã thành danh nhiều năm, ít nhất cũng phải là hơn mười năm trước.
Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành là huynh đệ ruột của Cẩm Y lão Hầu gia đứng ở vị trí thứ hai, mà Tứ lão thái gia của Tề gia hiện tại tuổi cũng đã hơn sáu mươi rồi như vậy Bắc Cung Liên Thành ít nhất cũng phải gần bảy mươi. Hắn vốn cho rằng Mạc Lan Thương với Bắc Cung Liên Thành đều là Đại tông sư thì có lẽ tuổi cũng phải xấp xỉ nhau nhưng nhìn vị Bạch Vân đảo chủ đang đứng phía trước có lẽ mới chỉ khoảng hơn bốn mươi là cùng, trẻ tuổi hơn nhiều so với Bắc Cung Liên Thành.
Rồi hắn lại đột nhiên nghĩ tới, Xích Đan Mị năm nay cũng đã phải hai sáu hai bảy tuổi rồi nhưng nhờ việc luyện nội công cùng với chăm sóc bảo dưỡng tốt nên nàng ta có làn da vô cùng mịn mà trắng trẻo nên nhìn cũng có vẻ rất trẻ trung, thế nhưng sự thành thục, quyến rũ toát ra từ người nàng ta thì lại rõ ràng không phải là của một người thiếu nữ.
Từ trong lời nói của bọn họ có thể đoán ra, hai mươi năm trước Xích Đan Mị sống tại Bạch Vân đảo khi đó nhiều nhất cũng chỉ khoảng bảy tám tuổi, còn Bạch Vân đảo chủ cũng mới cỉ khoảng trên dưới hai mươi tuổi. Nhưng khi đó lão ta còn trẻ như vậy thì làm sao có thể trấn giữ cả một hòn đảo rồi uy danh còn vang khắp thiên hạ như vậy được?
Hơn thế nữa Xích Đan Mị lại là đệ tử thứ ba của Bạch Vân đảo chủ, là đệ tử nhỏ tuổi nhất. Bạch Vũ Hạc khoảng tầm ngoài ba mươi nhưng cũng chỉ là đệ tử thứ hai, trên hai người còn có Đại đệ tử lớn hơn hai người mấy tuổi nữa.
Chẳng lẽ nói Bạch Vân đảo chủ chưa đầy mười tuổi đã thu nhận đệ tử rồi hay sao?
Chuyện này thật quá phi lý, không thực tế chút nào!
Tề Ninh cảm thấy có chút rối rắm, vấn đề này thực sự là kỳ quặc ngoài sức tưởng tượng.
Bạch Vũ Hạc trước nay đều lạnh lùng kiêu ngạo nhưng lúc này cũng phải cung kính quỳ xuống.
Bạch Vân đảo chủ bước đến trước mặt Bạch Vũ Hạc, khẽ liếc nhìn y rồi lắc đầu, lão ta đột nhiên đưa tay ra. Bạch Vũ Hạc mặc dù có chút giật mình như lại không hề có hành động nào. Bạch Vân đảo chủ điểm mấy huyệt trên người Xích Đan Mị, lập tức nàng ta ho khan mấy tiếng sau đó liền tỉnh lại.
Lúc này Bạch Vũ Hạc mới đặt Xích Đan Mị xuống. Xích Đan Mị mở mắt ra, khi nhìn thấy Bạch Vũ Hạc trước mặt mình thì hết sức kinh ngạc nhưng cho đến khi nhìn thấy Bạch Vân đảo chủ đứng ở bên cạnh thì mặt lập tức biến sắc, vội vã quỳ mạnh xuống, nói:
- Đảo… đảo chủ!
Bạch Vân đảo chủ không nhìn nàng ta mà hơi ngửa đầu lên suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên lên tiếng:
- Tất cả đều là lỗi của ta, hơn hai mươi năm qua, hận ý trong lòng ngươi vẫn không thể dập tắt, điều này là do ta không đúng.
Xích Đan Mị quỳ gối nói:
- Đảo chủ, là là Mị nhi đã khiến cho người thất vọng rồi, thế nhưng mà….
Bạch Vân đảo chủ không đợi nàng ta nói xong đã trực tiếp ngắt lời:
- Ta nhớ mình đã từng nhắc nhở con, có rất nhiều chuyện khi ta không nghĩ đến nó nữa, thời gian qua đi rồi nó sẽ trở thành quá khứ.
Những năm gần đây, ta vẫn luôn lo lắng con sẽ đi lầm đường nên mới bắt con ngày đêm tu tâm ở bên cạnh ta, ta vốn cho rằng con đã thật sự quên rồi!
Y than thở rồi lắc đầu không nói thêm lời nào nữa.
Bạch Vũ Hạc cúi đầu, nói:
- Đảo chủ, thời điểm sư muội lên đảo đã khắc ghi sự việc năm đó trong lòng, chuyện đó không phải bảo quên là có thể quên được ngay.
Bạch Vân đảo chủ hừ lạnh:
- Vũ Hạc, nếu như hôm nay ta không xuất hiện có phải con sẽ quyết tử đánh một trận với Nhị Nô đúng không?
Bạch Vũ Hạc kiên định trả lời:
- Vâng!
Bạch Vân đảo chủ lập tức nói:
- Mị nhi vào cung hành thích, vốn nó đã có tính toán từ trước, còn con lần này muốn quyết sống chết với Nhị Nô lại chỉ là suy nghĩ nhất thời, so với Mị nhi thì sai lầm con phạm phải lại càng lớn hơn. Tính toán trước sau rồi mới hành động, cho dù có thất bại nhưng ít nhất cũng vẫn biết mình sai ở chỗ nào.
Còn suy nghĩ nhất thời chỉ là do xúc động sẽ không biết mình sai ở đâu.
Bạch Vũ Hạc cúi đầu, nói:
- Xin Đảo chủ trách phạt.
- Đảo chủ, chuyện này không liên quan đến sư huynh.
Xích Đan Mị cũng đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra vì vậy lập tức nói:
- Ai làm sai người đó phải chịu trách nhiệm. Chuyện ám sát là do một mình con lên kế hoạch, không liên quan gì đến sư huynh, nếu Đảo chủ muốn phạt thì hãy phải một mình con thôi.
Bạch Vân đảo chủ nói:
- Có những sai lầm không phải chỉ một mình con có thể gánh trách nhiệm.
Y vung tay lên một cái, thanh kiếm Ô Diệu đeo bên hông Bạch Vũ Hạc lập tức tự động bay lên sau đó rơi vào trong tay y, y ném thanh kiếm về phía sau lưng. Sát Nô đưa hai tay ra đón lấy. Bạch Vân đảo chủ lạnh nhạt nói:
- Bạch Vũ Hạc, từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là người của Bạch Vân đảo nữa, sau này ngươi làm bất cứ chuyện gì cũng không còn liên quan đến ta nữa!
Bạch Vũ Hạc hoảng sợ ngẩng đầu, thất thanh nói:
- Đảo… đảo chủ!
Bạch Vân đảo chủ không thèm để ý đến gã mà quay sang nhìn Xích Đan Mị, nói:
- Mị nhi, con hãy theo ta quay về đảo, từ nay về sau không được phép bước chân ra khỏi Bạch Vân đảo.
Nhìn thấy cơ thể Xích Đan Mị khẽ run lên, Bạch Vân đảo chủ lập tức hỏi:
- Con không muốn sao?
Xích Đan Mị cúi đầu nói:
- Con không dám!
- Ta biết con suy nghĩ cái gì.
Bạch Vân đảo chủ thở dài, nói:
- Trong lòng con có tâm ma, cả đời này cũng không thể tiêu tán, nếu đã như vậy thì ta cũng chỉ còn cách buộc con phải ở lại trên đảo cả đời thôi.
Bỗng nhiên có tiếng cười nói:
- Bạch Vũ Hạc, ta đã nói rồi mà, Bạch Vân đảo chủ thì có cái gì tốt chứ. Ngươi hãy bái ta làm thầy, từ nay về sau chúng ta tung hoành giang hồ, muốn làm cái gì thì làm, tự do tự tại, tội gì phải chịu bị nhốt trên Bạch Vân đảo chứ?
Mộ Dã Vương ở bên cạnh hả hê cười.
Bạch Vân đảo chủ liếc mắt nhìn về phía Mộ Dã Vương, thái độ của y với đệ tự hết sức nghiêm khắc nhưng khi chuyển sang Mộ Dã Vương thì lại tươi cười, hỏi:
- Ngươi muốn nhận đồ đệ sao?
Mộ Dã Vương cười khà khà, nói:
- Ngươi là Mạc Lan Thương, Đảo chủ của Bạch Vân đảo đúng không? Nghe nói trong thiên hạ có Ngũ đại tông sư, Bạch Vân đảo chủ là một trong số đó. Lão phu vốn tưởng ngươi nếu không già hơn lão phu thì chắc cũng phải xấp xỉ tuổi của lão phu, nhưng thật không ngờ ngươi lại vẫn còn là một tên nhóc, ha ha ha ha ha!
Mộ Dã Vương năm nay đã ngoài sáu mươi, già hơn Bạch Vân đảo chủ rất nhiều, thế nhưng lão lại mở miệng nói Bạch Vân đảo chủ là một tên nhóc, Tề Ninh đứng trong phòng nghe thấy, trong bụng thầm nói lão Mộ Dã Vương này đúng là ngông cuồng thật, đến cả Bạch Vân đảo chủ mà cũng dám đùa giỡn được.
Thế nhưng Bạch Vân đảo chủ lại không hề tức giận mà chỉ mỉm cười lắc đầu, nói:
- Kinh mạch của ngươi bị tổn thương, tốt nhất là nên nói ít thôi.
Bạch Vũ Hạc giờ đã không còn là đệ tử của ta nữa, nếu như gã muốn bái ngươi làm thầy, ta cũng chẳng có lý do nào mà ngăn cản. Chỉ là hiện nay ngươi đang bị người của Đại Quang Minh tự truy bắt, đến tính mạng bản thân còn khó giữ, nếu để Bạch Vũ Hạc đi theo ngươi, chẳng phải sẽ bị ngươi làm liên lụy hay sao?
*dựa vào tuổi, em điều chỉnh cách gọi: Mộ Dã Vương = lão, Bạch Vũ Hạc = gã
Mộ Dã Vương giật mình, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi nói gì?
- Với võ công của ngươi, trong thiên hạ cũng chẳng có mấy người có thể đả thương ngươi.
Bạch Vân đảo chủ bình tĩnh, nói:
- Nhưng kỳ kinh bát mạch trong người ngươi có hai mạch bị tổn thương, theo như ta biết thì người có công lực cùng thủ pháp như vậy có lẽ cũng chỉ có lão hòa thượng Không Tàng thôi. Không Tàng luôn miệng nói người xuất gia tu tâm bái Phật, sẽ không dễ dàng ra tay đả thương người khác nhưng lão lại ra tay đả thương ngươi, điều đó chứng tỏ ngươi có khả năng uy hiếp đến Đại Quang Minh tự. Nếu đã như vậy thì làm sao Đại Quang Minh tự có thể dễ dàng buông tha cho ngươi được?
Lời lão ta nói ra hết sức tự nhiên tựa như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay lão, điều này khiến Mộ Dã Vương cũng phải biến sắc, siết nắm đấm, cười lạnh, nói:
- Đám hòa thượng của Đại Quang Minh tự đó thì có thể làm gì được ta? Người Trung Nguyên các ngươi trước giờ đều thích phô trương thanh thế nhưng khi thật sự ra tay thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bạch Vân đảo chủ lập tức hỏi:
- Các hạ không phải người Trung Nguyên, vậy các hạ từ đâu đến?
Sát Nô đứng bên cạnh lập tức cung kính nói:
- Chủ nhân, lão ta đến từ Nam Cương, hình như là hậu duệ tàn dư của cung Nguyên Đấu năm xưa.
- Nam Cương?
Vẻ mặt Bạch Vân đảo chủ có phần nghiêm trọng, hỏi:
- Nguyên Đấu Cung? Ngươi… ngươi là người của Nguyên Đấu Cung ở Nam Cương sao?
Mộ Dã Vương lạnh lùng hỏi lại:
- Phải thì sao mà không phải thì sao?
Bạch Vân đảo chủ như có điều suy nghĩ, lão trầm mặc một lát sau đó mới nói:
- Mộ xuân giả, xuân phục ký thành, quan giả ngũ lục nhân.
Ngươi họ Mộ đúng không?
Mộ Dã Vương nói:
- Đúng vậy, lão phu họ Mộ, thì làm sao?
Bạch Vân đảo chủ thở dài, hỏi tiếp:
- Ngươi từ Nam Cương đến Trung Nguyên là vì mục đích gì?
Tề Ninh nghĩ: Chẳng lẽ Bạch Vân đảo chủ cũng biết cả chuyện ở Nam Cương thậm chí còn biết rõ về thân thế của Mộ Dã Vương hay sao?
Mộ Dã Vương trầm giọng nói:
- Lão phu đến Trung Nguyên làm gì thì có liên quan gì đến người?
Bạch Vân đảo chủ, ngươi là một trong Ngũ đại tông sư, vậy lão phu muốn hỏi ngươi về một người.
- Ồ?
Bạch Vân đảo chủ hỏi:
- Là ai?
- Bắc Cung Liên Thành.
Giọng nói của Mộ Dã Vương tràn ngập hận thù, lão lạnh lùng nói:
- Nghe nói Bắc Cung Liên Thành cũng là Đại tông sư, nếu như ngươi cũng là Đại tông sư, vậy chắc ngươi biết hiện giờ lão ta đang ở đâu đúng không?
Bạch Vân đảo chủ không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Ngươi muốn tìm Bắc Cung?
- Đúng!
Mộ Dã Vương nói:
- Nếu như người biết Bắc Cung Liên Thành đang ở đâu thì hãy nói cho lão phu biết, lão phu có thể giúp ngươi làm một việc.
Bạch Vân đảo chủ cười nhạt, nói:
- Nếu như ngươi muốn biết Bắc Cung đang ở đâu thì phải hỏi hậu nhân của lão. Ta với Bắc Cung đã nhiều năm không gặp nhau, hiện tại lão ở đâu có lẽ chỉ có hậu nhân của lão mới biết.
- Hậu nhân?
Mộ Dã Vương cười lạnh nói:
- Ý ngươi muốn nói là người của Tề gia sao? Thế nhưng mà chính người của Tề gia cũng không biết hiện nay lão ta đang ở đâu.
Bạch Vân đảo chủ lại cười nói:
- Đó là bởi vì ngươi tìm nhầm người, người hiện đang ở trong căn nhà sau lưng ngươi là Cẩm Y Hầu của Sở quốc, đồng thời cũng chính là hậu nhân của Tề gia. Nếu như cả thiên hạ không một ai biết Bắc Cung đang ở đâu thì có lẽ cũng chỉ một mình vị tiểu Hầu gia này biết thôi.
Tề Ninh chợt thấy rùng mình, thầm than không xong rồi nhưng đúng lúc này lại cảm nhận được có một cơn gió vụt mạnh tới. Mộ Dã Vương sau khi nghe Bạch Vân đảo chủ nói liền quay người phóng thẳng về phía này. Tề Ninh biết bản lĩnh của lão ta như thế nào nên không dám trực tiếp đấu giáp lá cà, hắn lùi về phía sau, Mộ Dã Vương nhảy qua cửa sổ vào trong nhà, khi vừa nhìn thấy Tề Ninh đã lập tức giơ tay ra tóm lấy.
Mộ Dã Vương hiện tại cũng có thể được coi là cao thủ hàng đầu thiên hạ, Tề Ninh biết mình không phải đối thủ của lão ta nên hắn không nghĩ nhiều thêm nữa, bước chân chợt lóe lên, cơ thể lướt sang một bên tránh thoát khỏi móng vuốt của Mộ Dã Vương. Hắn sử dụng Tiêu Dao Hành lướt đi đến bên cửa rồi tung người nhảy ra ngoài.
Căn nhà gỗ này không gian có hạn, Mộ Dã Vương lại không phải là đối thủ tầm thường, Tề Ninh không dám khinh xuất, lập tức chạy ra ngoài, bên ngoài địa thế rộng rãi hơn, tiện cho việc né tránh.
Mộ Dã Vương mặc dù bị tổn thương kinh ngạc nhưng công phu lại không hề bị ảnh hưởng, lão cũng lướt đi đuổi sát Tề Ninh, Tề Ninh cảm thấy đau đầu, hắn hét lên:
- Bạch Vân đảo chủ, ông là Đại tông sư, ta với ông lại không thù không oán, sao ông lại khiến lão điên kia quấn lấy ta không tha?
Miệng thì nói nhưng chân cũng không hề dừng lại mà liên tục di chuyển chạy lòng vòng. Hiện tại hắn đã hết sức quen thuộc với bộ Tiêu Dao hành này nên bước chân di chuyển vô cùng nhẹ nhàng tiêu sái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận