Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1260: Một kích trí mạng

Đối với việc giáo chủ giết người bừa bãi ở Triêu Vụ lĩnh, Tề Ninh hơi phản cảm, nhưng lúc này hắn chỉ mong giáo chủ ra tay giết chết Âm Vô Cực.
Tuy trước đó hắn đã nghe nói về Âm Vô Cực, nhưng hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy ông ta, không ngờ người này quả nhiên là thủ đoạn độc ác, năm đó không chỉ uy hiếp A Vân phải làm vợ mình, mà lần này lại còn đem A Vân hỏa táng.
Lê Tây Công đã nói, dùng Trấn Hồn ngọc có thể giúp duy trì tính mạng của A Vân, vậy mà Âm Vô Cực hỏa táng thân xác của bà, chẳng khác nào tự tay giết chết bà.
Trong lúc nhất thời, Lê Tây Công không nói ra lời, chợt nghe một tiếng gào thê lương như sói tru, đó là tiếng gào thét của giáo chủ.
Tề Ninh có thể cảm nhận được tâm tình của giáo chủ lúc này.
Năm đó giáo chủ lâm vào bước đường cùng, A Vân đỡ một chưởng trí mạng cho ông ta. Sau lần đó, tám năm liền giáo chủ không gặp lại A Vân. Lần này ông ta trở về, đương nhiên là muốn trả thù Âm Vô Cực, nhưng mục đích quan trọng hơn cả, hiển nhiên là muốn tìm được A Vân.
Nghe Lê Tây Công nói A Vân còn sống, đương nhiên giáo chủ rất vui mừng, nhưng chỉ thoáng chốc sau đó, lại biết được A Vân bị hỏa táng, vừa vui mừng cực độ, đã lại buồn bã vô cùng.
Sau tất cả kiếp nạn, lại biết được người mình quan tâm nhất, đã vĩnh viễn không thể gặp lại được nữa, Tề Ninh biết lúc này giáo chủ hết sức đau lòng.
Ở bên cạnh, A Não vẫn không hé răng. Nghe giáo chủ gào thét, nàng hơi e ngại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Âm Vô Cực, mắt đỏ ngầu, giọng nghẹn ngào nói:
- Cha, cha hại chết mẹ con sao? Vì sao…vì sao cha lại làm như vậy?
Mặt trầm xuống, Âm Vô Cực lạnh lùng nói:
- Ngươi có tư cách gì gọi ta là cha? Ngươi chỉ là một đứa con hoang, lẽ ra ta nên giết chết ngươi từ lâu, chỉ có điều ta nể mặt mẹ ngươi, cho ngươi sống mấy năm nay.
- Cha…cha nói cái gì vậy?
- Ta nói cái gì, ngươi nghe không rõ sao?
Âm Vô Cực điềm nhiên nói:
- Âm Vô Cực ta đây sao lại có thứ con hoang như ngươi?
Chỉ tay về phía giáo chủ, Âm Vô Cực lạnh lùng nói:
- Kia mới là người ngươi tìm. Hắc Phục, người khác không biết, nhưng ngươi không thể không biết đứa con hoang này là ai!
Tề Ninh thầm rùng mình.
Giọng điệu của Âm Vô Cực cho thấy, ông ta muốn nói A Não là con của giáo chủ, nếu không, ông ta đã không nói chuyện với A Não bằng giọng diệu và lời lẽ tàn nhẫn như vậy.
A Não lại là con gái của giáo chủ?
Như vậy, tuy Đường Nặc và A Não là chị em, nhưng là cùng mẹ khác cha.
A Não biến sắc, ánh mắt giáo chủ lại thoáng hiện vẻ tàn khốc. Giáo chủ nhìn về phía A Não, hơi trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫy tay nói:
- Ngươi tới đây!
Thân hình yếu ớt của A Não run lên nhè nhẹ, nhưng vẫn không kìm chế được đi về phía giáo chủ. Giáo chủ đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt của A Não, dịu dàng nói:
- Những năm gần đây, mẹ con và ta cũng không nói ra chân tướng, con thật sự là con gái của ta!
- Ngươi…ngươi là cha ta?
A Não kinh ngạc.
Giáo chủ dịu dàng mỉm cười, một nụ cười hiếm có:
- Không sai, ta mới là cha con.
- Vậy…vậy vì sao các người không nói cho ta biết?
A Não rơi lệ:
- Vì sao giấu diếm ta mấy năm nay?
- Đừng trách chúng ta.
Giáo chủ khẽ thở dài:
- Tuy rằng ta không quan tâm đến bất cứ điều gì, nhưng ta cũng suy nghĩ cho mẹ con, dù sao…dù sao cũng phải bảo vệ thanh danh của nàng, bởi vậy…
Nghĩ tới A Vân đã qua đời, trên đời chỉ còn lại A Não là người thân, giáo chủ mềm lòng, dịu dàng ôm nàng vào lòng:
- Từ nay về sau, cha sẽ chăm sóc tốt cho con, sẽ không để cho con phải tủi thân nữa, nếu ai ức hiếp con, cha sẽ giết hắn, con muốn làm cái gì thì…
Nói chưa dứt tiếng, đột nhiên giáo chủ kêu lên một tiếng, Tề Ninh nhìn thấy A Não từ trong lòng giáo chủ nhảy ra xa, loạng choạng lùi lại mấy bước.
Biến cố xảy ra đột ngột, Hiên Viên Phá cũng giật mình, mặt biến sắc. Tề Ninh có thị lực rất tốt, nhưng trong lúc nhất thời, cũng không biết xảy ra chuyện gì, hắn chỉ thấy A Não loạng choạng lùi lại mấy bước, ngã ngồi xuống đất. Giáo chủ quát to:
- Tại sao ngươi lại làm như vậy?
Đưa tay ra, ông ta hút cả người A Não tới trước, chỉ nghe A Não kêu lên:
- Cha, mau cứu con, con đã…đâm trúng đại ma đầu rồi!
Âm Vô Cực vẫn không nhúc nhích. Tề Ninh cũng kinh hãi, nhưng lại nghi hoặc, thầm nghĩ lúc này A Não gọi cha cầu cứu, rõ ràng không gọi giáo chủ, mà gọi Âm Vô Cực, ba tiếng “đại ma đầu”, là chỉ giáo chủ.
Rõ ràng là giáo chủ đã thừa nhận quan hệ cha con với A Não rồi, vì sao nàng còn gọi ông ta là đại ma đầu?
A Não nói đã đâm trúng đại ma đầu, có lẽ là nhân lúc giáo chủ ôm nàng, nàng đã nhân cơ hội hạ thủ?
Nhưng lúc này, chỉ trong chớp mắt, A Não đã bị hút tới trước người giáo chủ. Giáo chủ đưa tay nắm cổ nàng, siết lại, Lê Tây Công vội kêu lên:
- Hạ thủ lưu tình!
Dường như nhớ ra điều gì, giáo chủ thả lỏng tay, A Não vội vàng lui về phía sau, ôm cổ ho khan.
Giáo chủ cúi đầu, lại ngẩng lên nhìn A Não, thở dài:
- Vì sao con…con lại làm như thế?
- Ngươi là đại ma đầu!
Thối lui hai bước, A Não sợ lại bị giáo chủ hút tới, oán hận nói:
- Ngươi đã giết chết sư phụ của ta, sư phụ nói ngươi là người điên, quả nhiên…ngươi nói năng bậy bạ. Trên thanh chủy thủ có tẩm chất kịch độc so sư phụ tự tay luyện ra, ngươi…ngươi không còn sống được bao lâu nữa đâu!
Vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, Lê Tây Công quát lên:
- A Não, là sư phụ của ngươi bảo ngươi làm như vậy?
- Sư phụ…sư phụ nói tên ma đầu này thủ đoạn độc ác, nếu hắn không chết, Thánh giáo sẽ còn rất nhiều người bỏ mạng dưới tay hắn.
A Não nói:
- Sư phụ nói, chỉ cần tìm cơ hội tới gần tên đại ma đầu, dùng chủy thủ đâm vào tim hắn, chắc chắn hắn sẽ chết.
Thân hình giáo chủ hơi lảo đảo, Lê Tây Công bước tới hai bước, môi mấp máy, nhưng không nói gì.
Tề Ninh thật sự không nghĩ ra, chuyện lại biến đổi theo hướng này, tim giáo chủ bị A Não dùng chủy thủ đâm trúng, trên chủy thủ còn tẩm độc. Đáng sợ nhất là chất độc đó do chính tay Thu Thiên Dịch luyện chế.
Võ công của Thu Thiên Dịch tất nhiên kém xa giáo chủ, nhưng nói về độc, ông ta là người đứng đầu trong thiên hạ, để đối phó giáo chủ, đương nhiên chất độc tẩm trên thanh chủy thủ kia sẽ vô cùng độc. Hơn nữa, chủy thủ đâm thẳng vào tim giáo chủ, đó là vết thương chí mạng, chất kịch độc trong nháy mắt xâm nhập trái tim, nếu là người khác, chắc chắn sẽ mất mạng ngay lập tức. Tu vi của giáo chủ cao thâm, có thể cấp tốc bảo vệ trái tim, nhưng dù sao cũng là thân máu thịt, Tề Ninh biết giáo chủ cũng không cầm cự được bao lâu.
Nếu như lúc này không có cường địch đang ở ngay trước mặt, với tu vi tối cao của một đại tông sư, chưa chắc giáo chủ không thể tìm được cách tự cứu, tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng lúc này Âm Vô Cực đang nhìn chằm chằm, hoàn toàn không cho giáo chủ có cơ hội tự cứu mạng.
- Sư phụ của ngươi nói không sai, người này là một đại ma đầu, thủ đoạn độc ác.
Âm Vô Cực cười quái dị, nói:
- Chỉ là ta cũng không lừa ngươi, hắn đúng là cha của ngươi.
Thân thể mềm mại của A Não chấn động, kêu lên thất thanh:
- Cha…lời các người vừa nói, đều là sự thật? Sư phụ…sư phụ nói cha sẽ lừa hắn, nghĩ cách để con tới gần hắn, lời cha vừa nói, đều là lừa hắn phải không? Hắn là đại ma đầu, chứ không phải cha con, cha…cha mới là cha của con!
- Ta không lừa hắn, càng không gạt ngươi!
Âm Vô Cực cười nói:
- Tất cả những lời ta vừa nói, đều là sự thật. Người này dụ dỗ mẹ ngươi, sinh ra loại con hoang như ngươi. Bí mật này, ta đã biết từ lâu, nhưng nhiều năm qua ta vờ không biết. Tám năm trước, hắn rơi xuống vách núi mất tích, lúc đó ta đã muốn giết ngươi, nhưng lại nghĩ sớm muộn gì ma đầu kia cũng trở về, để ngươi sống, xem như là một quân cờ trong tay, cho nên ta mới ẩn nhẫn chịu đựng. Không ngờ hôm nay hắn lại chết trong tay ngươi, ha ha ha ! Xem ra, năm đó không giết ngươi, thật sự là lựa chọn sáng suốt của ta!
Đôi mắt tràn ngập lạnh lẽo, Âm Vô Cực nhìn thẳng vào giáo chủ, lạnh lùng nói:
- Hắc Phục, năm đó ngươi dụ dỗ vợ ta, thậm chí sinh hạ thứ con hoang này, ngươi có thể tưởng tượng mình sẽ có ngày hôm nay? Đường đường là đại tông sư, lại chết ở trong tay con gái ruột của mình! Ha ha ha, đúng là quả báo, là quả báo mà ông trời dành cho ngươi!
Giáo chủ bước tới trước một bước, nhưng lảo đảo một cái, ngã trên mặt đất.
Tề Ninh biết, một khi trái tim đã bị thương, hễ vận công, sẽ khiến thương thế nặng thêm, dưới cơn thịnh nộ, hiển nhiên giáo chủ muốn vận công xuất thủ, nhưng trái tim đã bị một vết thương lớn, lúc này không thể xuất thủ.
Thấy giáo chủ ngã trên mặt đất, Âm Vô Cực giễu cợt:
- Ta thật sự không ngờ, có một ngày một đại tông sư sẽ ngã dưới chân ta. Xem ra đại tông sư cũng chỉ đến thế mà thôi, không phải là bất khả chiến thắng.
Khẽ giơ tay lên, Âm Vô Cực thản nhiên nói:
- Dù sao năm đó ngươi cũng là giáo chủ Thánh giáo, cuối cùng ta cũng nên tiễn ngươi một đoạn đường.
Liếc nhìn A Não, Âm Vô Cực nói tiếp:
- Giải quyết ngươi xong, ta cũng sẽ nhanh chóng đưa đứa con hoang kia xuống suối vàng cùng ngươi.
Ông ta từ từ bước tới. Từ chỗ nấp, Tề Ninh siết chặt nắm tay, đang suy nghĩ có nên nhúng tay vào hay không, đã thấy Lê Tây Công đột nhiên xông tới trước, chắn ở giữa.
Âm Vô Cực trầm giọng nói:
- Lê Tây Công, ngươi muốn làm gì?
- Hắn sắp chết đến nơi rồi, ngươi cần gì phải hạ thủ?
Lê Tây Công trầm giọng nói:
- Âm Vô Cực, mặc dù hắn có sai, thế nhưng tất cả những gì ngươi làm, cũng không hơn gì hắn!
Âm Vô Cực lạnh lùng nói:
- Lê Tây Công, ngươi là người thông minh, lúc này lẽ ra không nên chắn trước mặt ta.
A Não ngơ ngác nhìn giáo chủ đang nằm trên mặt đất, hai tay che mặt, hét to như phát điên.
- Ân oán giưa ngươi và hắn, ta không muốn nhúng tay vào, nhưng vì sao ngươi lại muốn hại con bé?
Lê Tây Công tức giận nói:
- A Não chỉ là một đứa trẻ, vì sao ngươi lại làm như vậy? Âm Vô Cực, hôm nay ta mới hiểu rõ ngươi, để đạt được mục đích, ngươi sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, quả thật là vô cùng trơ trẽn!
- Hả?
Âm Vô Cực điềm nhiên nói:
- A Vân đã đi rồi, ngươi có thể nghĩ, ta còn cần để ngươi sống làm cái gì?
Lê Tây Công cũng cười nhẹ:
- Thêm vài canh giờ nữa, ta sẽ trở thành phế nhân, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta còn sợ chết?
Tề Ninh thầm nghĩ, nếu Âm Vô Cực thật sự muốn hạ thủ Lê Tây Công, mình nhất định phải ra mặt, liền siết chặt nắm tay. Đúng vào lúc này, lại nghe một giọng nói từ xa vọng tới:
- Trong toàn thể Hắc Liên giáo, người thật sự có thể xem là chính nhân quân tử, cũng chỉ có một mình Lê Tây Công ngươi mà thôi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận