Cẩm Y Xuân Thu

Chương 794: Nịnh nọt

Tề Ninh rời khỏi khuê phòng của Cố Thanh Hạm, thuận tay cầm giày lên rồi bỏ chạy, bay qua hậu viện mới dám đi giày vào, lén lút trở lại phòng mình, sắc mặt rất nặng nề.
Hắn biết Cố Thanh Hạm kể hết những gì nàng biết cho hắn, nhưng sợ rằng những bí mật động trời khác, Thái phu nhân sẽ không để cho Cố Thanh Hạm biết.
Tề Ninh có thể nhận thấy nỗi sợ hãi đến khiếp đảm trong lòng Cố Thanh Hạm. Những việc Thái phu nhân làm, chẳng cứ gì là Cố Thanh Hạm, bất cứ nữ nhân nào cũng phải kinh hồn táng đảm.
Nếu hắn biết thêm chuyện gì cũng không muốn Cố Thanh Hạm sợ hãi thêm, cho nên hắn quyết định những việc sau này sẽ không để nàng tham dự quá sâu.
Đêm nay, tin tức thu hoạch được giúp Tề Ninh xác định kể từ ngày hắn bước chân vào Cẩm Y Hầu phủ, Thái phu Nhân đã thiết hạ cạm bẫy. Năm đó, Lão thái bà biến một Thế tử thông minh hơn người trở thành kẻ ngu si đần độn, chắc chắn khi tới thời điểm cần, lão thái bà sẽ ra tay cực kỳ độc ác.
Hiện tại Tề Ninh còn cảm thấy mình may mắn, nếu không phải hắn phát hiện ra bí mật như thế, chỉ sợ hắn vẫn hồn nhiên không biết gì cả. Nếu ngày nào đó, lão thái bà thật sự xuống tay, có lẽ hắn chết cũng không biết vì sao mình chết.
Bất kể Thái phu nhân và Liễu Tố Y có ân oán gì, lão thái bà kia vẫn là uy hiếp lớn nhất đối với hắn tại Hầu phủ.
Tề Ninh rất rõ ràng, đối mặt với loại uy hiếp như vậy, nếu hắn ngày đêm đề phòng căn bản sẽ không có khả năng giải quyết vấn đề. Nếu hắn muốn bảo vệ mình và Cố Thanh Hạm, chỉ còn cách ra tay trước, diệt trừ đối phương.
Lão thái bà nắm trong tay bao nhiêu thực lực Tề Ninh cũng không rõ ràng lắm, thậm chí bên người có ai ngoài đầu trâu mặt ngựa, Tề Ninh cũng không nắm được. Trước khi diệt trừ lão thái bà, đầu tiên phải tìm ra hai kẻ này.
Gạt bỏ tay chân của bả trước rồi mới động thủ với bả được.
Muốn tìm được đầu trâu mặt ngựa cũng không phải chuyện dễ dàng.
Muốn chặt đứt tay chân của lão thái bà càng là việc khó khăn. Tề Ninh biết rõ nếu hắn có sơ suất, hắn sẽ rơi vào tuyệt cảnh. Cho nên, hắn phải như thợ săn săn mồi, phải có đầy đủ sự kiên nhẫn.
Cũng may hắn biết, với tình cảnh trước mắt của Tề gia, lão thái bà sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hắn sẽ có thời gian để chuẩn bị cho kế hoạch phản đòn, tuy nhiên, từ nay về sau, hắn phải tuyệt đối cẩn thận, từng hành vi cử chỉ, cực kỳ cẩn thận.
Cả đêm thức trắng, Tề Ninh khá mệt, hắn suy nghĩ một lát, nằm trên giường mơ mơ màng màng thiếp đi, đợi đến lúc hắn mở mắt, thì mặt trời đã lên cao.
Tề Ninh dậy vệ sinh cá nhân, đang định mang hai vạn lượng kia tới Điền phủ, thì lại thấy Tề Phong xuất hiện ngoài cửa nói:
-Hầu gia, có thiệp gửi cho ngài.
Tề Ninh ồ một tiếng rồi nhận thiệp, mở ra, mày nhíu lại. Là thiệp Trác Tiên Nhi gửi.
Hôm qua hắn đến sông Tần Hoài biết chuyện Trác Tiên Nhi ra ngoài vào ban đêm, trong lòng không vui. Lúc này nhận được thiệp mời cũng chẳng mấy hào hứng. Thiệp mời thiết kế tinh xảo, chữ viết cực đẹp, bề ngoài còn tỏa ra mùi hương dễ chịu. Bên trong chỉ viết môt dòng chữ "Nhiều ngày không gặp, thương nhớ trong lòng, mong được gặp chàng". Ký tên đúng là Trác Tiên Nhi.
Tề Ninh trầm ngâm một lát, quay sang thấy Tề Phong đứng bên cạnh cười hì hì, thì cau mày nói:
-Nhìn cái gì?
Tề Phong vội đáp:
-Tiểu nhân không dám.
Tề Ninh nâng chân lên, định đá một cước. Tề Phong nhanh chân chạy như bay ra ngoài. Tề Ninh lắc đầu, nghĩ thầm, nếu Trác Tiên Nhi đã gửi thiệp tới mà mình không đi thì có vẻ là quá phũ.
Hôm nay cũng không có việc gì lớn, đi gặp nàng một lát xem nàng muốn nói gì. Hắn thay đổi y phục, tới chính viện, chưa kịp ra cửa thì thấy có vài người đang đi tới. Hắn liếc nhìn qua, thấy là hai người trẻ dìu một lão già đi tới. Hàn Tổng quản đang cung kính dẫn đường.
Lão già kia, không thể ngờ, chính là Tam lão thái gia. Trái phải chính là Ngũ gia Tề bách và Lục gia Tề Tùng.
Hôm qua, Cố Thanh Hạm còn nói Tề Ninh đi mời Tam lão thái gia ra mặt chủ trì hôn sự của hắn với Thần Hầu. Không ngờ hôm nay khách không chờ mời đã dắt nhau tới.
Tề Ninh nhíu mày. Tề Bách và Tề Tùng liếc nhìn nhau, có chút xấu hổ. Tam lão thái gia cũng ngượng ngùng nghiêng đầu, vờ như không thấy Tề Ninh.
Tề Ninh cười lạnh thầm nghĩ Cẩm Y Hầu phủ đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, họ còn đến đây cậy già lên mặt. Tam lão thái gia không chào hắn, hắn cũng chắp tay sau lưng, đi thẳng ra ngoài.
Hàn Tổng quản thấy vậy thì nóng ruột liếc nhìn Tề Tùng ra hiệu. Tề Tùng do dự một chút, cười làm lành nói:
-Hầu gia, sáng sớm ngài đã đi ra ngoài à?
Tề Ninh thấy y lên tiếng thì quay đầu nhìn lại ra vẻ kinh ngạc:
-Ồ, là các người? Ta không nhìn thấy. Trời còn sớm, các ngươi tới đây làm gì vậy?
Tề Bách cười khan:
-Hầu gia, phụ thân nghe nói Hầu gia chuẩn bị tiến hành hôn lễ. Đây là đại sự của Tề gia. Phụ thân nghĩ thế nào cũng cần một vị trưởng bối đứng ra lo liệu. Dù sao thì Thần hầu Tây Môn gia cũng không phải là gia tộc bình thường, nghi lễ sẽ rất phong phú, phải lo sớm mới kịp, cho nên...
Tề Ninh nghe vậy thì biết ngay.
Đám người kia thấy Tề gia càng ngày càng lớn mạnh, lại kết thân với Thần Hầu Tây Môn gia, tương lai đến đâu cũng khó lường cho nên lại nổi lòng tham, muốn bám lấy cây cột này leo lên, không đợi hắn mời đã mò mặt tới.
Tuy nhiên hắn cũng biết, hôn sự với Thần Hầu Tây Môn gia không phải chuyện nhỏ. Dù sao thì đây cũng là hai gia tộc lớn, nghi lễ không đơn giản. Cố Thanh Hạm dù khôn khéo nhưng vẫn là nữ nhân, không tiện xuất đầu lộ diện.
Mà các nam đinh khác trong phủ thì không có ai đủ tư cách để chủ trì việc này. Đến lúc đó, chẳng lẽ việc gì hắn cũng phải nhúng tay?
Tam phòng Tề gia này tuy làm người ta chán ghét nhưng bây giờ lại thực sự cần đến họ.
Hắn cố ý chắp tay sau lưng, a một tiếng rồi hỏi:
-Các ngươi đến đây là muốn làm chủ việc này thay Cẩm Y Hầu phủ?
Tam lão thái gia thổi râu, vẫn như cũ, ngửa đầu không nói lời nào.
Tề Bách xấu hổ nói:
-Hầu gia... Chuyện này... Cẩm Y Hầu phủ là do Hầu gia làm chủ.
Hiện giờ Hầu gia kết hôn, chuyện lớn như vậy, chúng ta là người một nhà, cho nên chúng tôi mạnh dạn đến đây xem có việc gì làm giúp không?
Nói tới đây, y liếc nhìn Tam lão thái gia.
Tam lão thái gia biết mình đã tự vác xác đến thì không còn thể diện nữa nhưng lúc này vẫn cố gắng diễn trò. Lão ho khan hai tiếng, rồi liếc mắt nhìn Tề Ninh:
- Mặc dù ngươi từng có lúc làm việc thái quá nhưng dẫu sao cũng là con cháu tề gia. Ông nội và cha ngươi đã không còn, ta nể mặt mũi hai người họ, có một số vệc sẽ không so đo với ngươi.
Tề Ninh lại a lên một tiếng, cười nhạt, nghĩ bụng ngươi không so đo, lão tử cũng cần gì phải so đo với ngươi.
Tề Tùng vốn đã bỏ qua sĩ diện, lúc này cười khổ:
- Hầu gia, tục ngữ nói, một giọt máu đào hơn ao nước lã, cho dù trước đây chúng ta có khúc mắc gì, khi trong nhà có đại sự thì chúng ta xắn tay lo cùng. Phụ thân nghe nói ngài thành hôn, hôm qua thấp thỏm không ngủ, sáng sớm đã sai huynh đệ chúng ta đến đây.
Phụ thân nói dù ngài nghĩ thế nào, việc cần làm thì vẫn phải làm thôi.
Tề Ninh mỉm cười:
- Tam lão thái gia và hai vị thúc bá xem ra là người trọng tình trọng nghĩa.
-Đúng như vậy.
Tề Bách thấy giọng Tề Ninh dịu hơn lập tức vui mừng nhíu mày:
-Hầu gia, người có chyện gì cần làm xin cứ nói. Đại sự chúng tôi không làm được, nhưng chạy mấy việc vặt thì chắc chắn làm tốt.
Tề Ninh nghĩ một chút rồi nói:
-Một khi đã như vậy, chúng ta vào nhà nói chuyện!
Hàn Tổng quản thấy giọng Tề Ninh hòa hoãn hơn, mới nhẹ nhàng thở ra. Lão là tổng quản trong phủ, nên hiểu hơn ai hết, nếu cả đời này người Tề gia không qua lại với nhau thì đó là bất hạnh lớn của cả gia tộc. Lần này, làm thông gia với Thần Hầu Tây Môn gia có rất nhiều việc phải lo liệu chu toàn.
Vài đại đường, Tề Ninh ngồi xuống ghế chính giữa. Tam lão thái gia dù bất mãn nhưng cũng không nói được gì. Sau khi tất cả ngồi xuống, Tề Ninh mới cười tủm tỉm nhìn Tam lão thái gia hỏi:
-Không biết Tam lão thái gia định giúp ta những việc gì.
Tam lão thái gia ho khan hai tiếng:
-Tuy nó là Hoàng thượng tứ hôn nhưng Tề gia chúng ta không phải gia tộc bình thường. Lục lễ phải làm rất cầu kỳ.
Lão vuốt râu nói:
-Bắt đầu từ nạp thái, sau đó vấn danh, nạp cát... Cho đến đón dâu đều phải theo nguyên tắc chặt chẽ.
Tề Ninh đúng là không có nhiều hiểu biết về thủ tục đám cưới thời cổ đại. Nghe Tam lão thái gia nói vậy thì cũng hiểu việc này nếu không phải có lão tự xung phong đi giết giặc thì mình chắc chắn là rối như tơ vò. Hắn gật đầu nói:
-Lục lễ này đương nhiên không thể thiếu.
Hắn mỉm cười:
- Tam lão thái gia, để lo liệu sáu lễ này, cần tốn bao nhiêu bạc?
Tam lão thái gia thấy Tề Ninh khiêm tốn thỉnh giáo, thì ngồi thẳng người lên, vuốt râu:
-Cũng còn phải xem hai bên bàn bạc thế nào, rồi phải xem tài lực của nhà trai nữa. Cẩm Y Hầu phủ chúng là một trong tứ đại thế tập.
Kết hôn là chuyện liên quan đến thể diện. Gia gia của ngươi xưa nay tiết kiệm nhưng khi lão Tứ đón dâu, cũng tiêu phí gần vạn lượng.
-Nói như thế, lần này Hầu phủ sẽ tốn khoảng một vạn lượng?
Tề Ninh hỏi.
Tam lão thái gia nói:
-Không thể thấp hơn.
Lão liếc mắt nhìn Tề Ninh:
-Lão phu nói thẳng có thể ngươi không vui nhưng cũng là lời nói thật. Phụ thân ngươi năm đó chỉ cưới con gái nhà quan lại bình thường, lần này ngươi cưới con gái Thần hầu. Việc lớn như vậy, chỉ sợ là cần hơn vạn lượng.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như không:
-Chẳng lẽ Tam lão thái gia không biết, Hầu phủ gặp hoạn nạn đã phải chịu không ít phiền toái. Phụ thân mất, hao phí một số lớn bạc.
Hiệu cầm đồ cũng bị cháy, phải đền bù không ít. Hơn hai trăm cái tàu há mồm, ăn uống mỗi ngày, Hầu phủ phải lo liệu hết. Lúc này, chớ nói đến 1 vạn, phòng thu chi không có nổi nửa vạn đâu. Hắn hơi nghiêng người về phía trước:
-Ngoài Thái phu nhân, Tam lão thái gia là trưởng bối lớn nhất của Tề gia. Việc khó như này, cũng chỉ còn cách nhờ Tam lão thái gia hỗ trợ giải quyết.

Tam lão thái gia ngẩn người ra.
Huynh đệ Tề gia cũng liếc nhìn nhau. Tề Ninh không thấy ai lên tiếng thì mỉm cười quay về phía huynh đệ Tề gia nói:
- Ngũ thúc Lục thúc lần này có thể góp công góp của, kỳ thật ta cảm động hết sức. Hai vị nói không sai, chúng ta môi hở răng lạnh. Mặc kệ trước đây có chuyện gì xảy ra, mà cho dù xảy ra chuyện, chúng ta là người cùng một nhà cũng không cần để ý tới.
Hai huynh đệ cười gượng, mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai.
-Thể diện của Cẩm Y Hầu chính là thể diện của toàn bộ Tề gia.
Tề Ninh cười:
- Cuộc hôn nhân này là do Hoàng thượng ban hôn, nếu không làm tốt, thì ngay cả Hoàng thượng cũng không hài lòng. Lão thái gia nói ít nhất phải hơn vạn lượng, ta cảm thấy rất có lý. Lúc này phủ có thể cố gắng xuất được năm ngàn lượng, để tiến hành được việc này cho tốt, chúng ta cần chuẩn bị một vạn nữa.
Tam lão thái gia ho khan hai tiếng, thuận tay cầm chén trà lên, chỉ là chén cũng không trà, chỉ có cái chén không. Huynh đệ Tề gia quay lại nhìn nhau, vẻ mặt ngượng ngùng.
-Đối với lão thái gia và hai vị thúc bá mà nói, một vạn lượng không tính là lớn.
Tề Ninh cười:
- Kỳ thật trong lòng ta cũng rõ, hai vị thúc bá trọng tình trọng nghĩa, lần này ta thành thân, hai vị chắc cũng sẽ chuẩn bị hậu lễ. Các vị đều là người trong tộc, khó khăn của Hầu phủ, ta cũng không giấu giếm. Xin nới thẳng, hai vị có thể hỗ trợ bao nhiêu?
Mấy người họ lại sửng sốt nhìn nhau, thầm nghĩ rằng tại sao vừa đặt mông ngồi xuống ghế đã nghe nhắc tới bạc? Hơn nữa, cũng chưa từng thấy ai đòi tiền biếu thẳng thừng như vậy?
Tề Bách do dự một chút, thấy Tam lão thái gia không nói lời nào, đành lên tiếng:
- Hầu gia, số bạc còn thiếu này, ta và Lục thúc ngươi cho mượn cũng không phải là không có.
Y quay sang Tề Tùng:
-Ở kinh thành, Lục gia ngươi quen biết không ít tiền trang, mượn hơn vạn lượng bạc cũng không phải việc khó.
Tề Tùng thấy Tề Bách gắp lửa bỏ tay người thì không vui nhưng cũng không tiện vạch mặt. Y nhìn Tề Ninh cười khan nói:
- Hầu gia, nếu thật sự là cần, ta có thể cho mượn.
- Mượn bạc?
Tề Ninh bật cười:
- Hai vị thúc bá nói chuyện vui quá! Tề gia chúng ta có việc lớn, gia tộc lắm người thế lớn, mà hiện giờ thiếu một lượng bạc lại phải vay mượn tiền trang (ngân hàng tư nhân). Nếu chuyện này bị lọt ra ngoài, thì Tề gia còn gì là thể diện nữa.
Huynh đệ Tề gia nhíu mày. Tề Ninh thở dài:
- Lão thái gia và hai vị thúc bá đã đến đây, hẳn là muốn tương trợ Hầu phủ. Hiện giờ Hầu phủ gặp khó khăn, các vị hẳn là có biện pháp giúp đỡ chứ?
Lúc này, rốt cuộc cũng có người dâng trà. Tề Ninh nâng chung trà lên, thổi thổi vài hơi rồi thản nhiên nói:
- Kỳ thật, ta nghe nói hai vị thúc bác ở kinh thành kinh doanh rất tốt, tiền trang, hiệu cầm đồ... Đâu có ít. Mấy năm nay cũng tích cóp được không ít bạc. Hiện giờ Hầu phủ cần bạc, chắc cũng không đến nỗi vắt cổ chày không ra nước chứ?
Tam lão thái gia tựa người vào ghế, nâng chung trà lên, làm như không nghe thấy.
-Còn nữa, Tề gia là gia tộc lớn, người theo Cẩm Y Hầu tới kinh kiếm ăn cũng không ít.
Tề Ninh nhấp nhẹ một ngụm nước, đặt chén trà xuống:
- Tuy nói mấy năm nay Cẩm Y Hầu cũng chưa giúp được gì nhiều cho họ, nhưng chắc chắn họ cũng mượn tiếng Cẩm Y Hầu mà làm ăn, kiếm được không ít bạc. Nếu không, việc buôn bán của họ cũng không tốt được như vậy đâu. Theo ta được biết, toàn bộ Tề tộc ở kinh thành không dưới hai mươi ba mươi nhà. Các nhà đều có sản nghiệp cả, mỗi nhà xuất ra vài trăm lượng bạc có gì khó mà còn giúp được Hầu phủ vượt qua cửa ải khó khăn.
Rốt cuộc, Tam lão thái gia cũng đặt chung trà xuống:
- Ngươi muốn người trong tộc tự nguyện mang bạc tới?
-Trong tộc đưa bạc tới giúp đương nhiên là hơn chuyện phải đi vay mượn rồi.
Tề Ninh cười:
- Hơn nữa, người trong tộc giúp đỡ một người một ít, người ngoài nhìn vào sẽ không cảm thấy Cẩm Y Hầu nghèo khó mà chỉ thấy toàn tộc đồng tâm hiệp lực tối lửa tắt đèn đều có nhau. Sau này nếu có ai muốn ức hiếp người trong tộc thì cũng phải nghĩ lại.
Hắn cười ha hả, nói:
- Lão thái gia, không biết người cảm thấy thế nào? Lời ta nói có đạo lý chứ?
Sắc mặt Tề Ninh nhìn như vô hại nhưng trong lòng thì âm thầm cười lạnh.
Đám người Tề gia kia chẳng khác nào cây cỏ đầu tường, khi Hầu phủ gặp khó khăn thì cả đám xúm vào hút máu như đỉa không hề thương tiếc, thậm chí còn muốn đoạn tuyệt quan hệ. Hiện giờ thấy Cẩm Y Hầu phủ đông sơn tái khởi thì lại dày mặt tới nịnh nọt, đòi ôm chân.
Tề Ninh thầm nghĩ về sau Hầu phủ có thể cho các ngươi chỗ dựa hay không còn phải xem xét, tuy nhiên, nếu muốn dựa vào ông đây thì phải giao bạc đã, rồi nói sau.
Trên đời này làm gì có chuyện muốn đến thì đến muốn đi thì đi chứ? Qua sông thì phải lụy đò, bỏ ra chút bạc chẳng có gì đáng gọi là nặng nề cả.
Tam lão thái gia ho khai hai tiếng:
- Hai người các ngươi có ý gì?
Đương nhiên là lão hỏi hai huynh đệ Tề gia.
Tam lão thái gia đương nhiên không phải người ngu. Tính toán của Tề Ninh thế nào lão nghe vài câu là hiểu ngay. Lão hiểu, nếu lần này không xuất bạc, sau này tuyệt đối không có khả năng nối quan hệ với Hầu phủ. Tên tiểu tử này dám làm dám chịu, hơn nữa, tính tình cũng cực kỳ khốc lãnh. Nếu hắn đã dám đoạn tuyệt quan hệ với Tề tộc thì hôm nay đương nhiên cũng bất chấp có mâu thuẫn với người trong tộc.
Tề Tùng do dự một chút rốt cuộc nói:
- Hầu gia, chuyện khác ta không dám nói, ta sẽ mang tới 1 ngàn lượng. Ngũ thúc ngươi cũng không thiếu bạc, hai người chúng ta hai ngàn lượng, ý ngươi thế nào?
- Hai ngàn lượng?
Tề Ninh ra vẻ suy nghĩ:
- Vậy còn 8 ngàn lượng kia làm sao bây giờ?
Tề Bách lập tức nói:
- Hầu gia, nên tin được các thúc, thì huynh đệ chúng ta sẽ đi tìm những người khác, nói chuyện rõ ràng với họ. Lần này Hầu phủ đại hôn, là đại sự của Tề gia ta.
-Ba!
Một tiếng giòn tan vang lên. Tề Ninh vỗ tay cười:
-Tốt, hai vị thúc bác đã giải quyết giúp nỗi lo lớn nhất trong lòng ta.
Ta yên tâm rồi. Hai vị thúc bá cũng biết lịch rồi, trong vòng hai ngày phải mang được vạn lượng bạc tới. Đương nhiên nếu có ai đó nguyện ý xuất ra nhiều hơn thì ta cũng không từ chối. Đến lúc đó, sẽ lập danh sách người biếu, ai xuất ít nhất chỉ ta biết ai ra nhiều nhất ta sẽ ghi nhận ở trong lòng.
Huynh đệ Tề gia miễn cưỡng cười nói:
- Hầu gia yên tâm, chuyện này...
cứ giao cho chúng ta là tốt rồi.
Tề Ninh thầm nghĩ các ngươi đã chủ động yêu cầu khôi phục quan hệ, ta cũng không ngăn cản, chẳng qua, sau này muốn dựa vào Cẩm Y Hầu thì cũng phải thành thật giao bạc ra. Hắn đã hạ quyết tâm, sau này, cách một quãng lại tìm cách để đám ngươi kia phải xuất bạc. Nếu họ cho rằng chỉ dựa vào chút tiền mừng hôn sự là có thể vĩnh viễn ôm cây cột này thì hoang tưởng rồi.
Tề Ninh vốn không nghĩ đến chuyện dựa vào Tề tộc, nhưng nếu có ai đó không xuất bạc, tình nguyện cả đời này cắt đứt quan hệ với Cẩm Y Hầu phủ thì hắn cũng không cần để ý tới họ.
- Lão thái gia, về phần thương nghị với Thần Hầu Tây Môn gia, ta trẻ người non dạ lại không hiểu quy củ, việc này xin phiền lão thái gia rồi.
Tề Ninh đứng dậy, kêu lớn:
- Hàn Tổng quản.
Hàn Tổng quản cúi người đi vào.
Tề Ninh phân phó nói:
- Giữa trưa rồi, mời lão thái gia và hai vị thúc bá dùng cơm. Vừa rồi hai vị thúc bá đã nhận lời, trong vòng hai ngày tới, sẽ đưa một vạn lượng bạc tới biếu. Bạc này chỉ dùng vào việc hôn sự, tuyệt đối không được dùng vào bất kỳ việc nào khác.
Hàn Tổng quản cũng không biết ngọn nguồn trong đó, còn tưởng Tam phòng Tề gia vì muốn lấy lòng Tề Ninh nên chú động xuất bạc. Lão hớn hở nói:
- Đa tạ Tam lão thái gia, Ngũ gia Lục gia. Hầu phủ đang thiếu bạc, các ngài mang bạc tới đúng là giải vây khẩn cấp.
- Tam lão thái gia sẽ giúp Hầu phủ bàn bạc chuyện đám cưới với Thần Hầu Tây Môn gia.
Tề Ninh cười:
- Chuyện này giao cho Tam lão thái gia thì ta có thể yên tâm rồi.
Hắn quay sang Tam lão thái gia nói:
- Lão thái gia dùng bữa ở đây nhé, ta còn có chút việc phải xử lý, thứ cho ta không tiện tiếp khách.
Tam lão thái gia cảm thấy bất mãn, thầm nghĩ tuy rằng ngươi kế tục tước vị, Hoàng đế cũng đã giao Hắc Lân Doanh cho ngươi, nhưng trong triều không có chức quan nào khác, cũng không thấy ngươi thường xuyên đi tới Hắc Lân Doanh. Đến giờ cơm lại nói có công vụ trong người, đương nhiên là muốn tìm cớ ra khỏi nhà thôi.
Lão cũng thức thời, đứng dậy nói:
- Chúng ta cũng không ăn cơm trong phủ đâu. Ngươi có công vụ cứ lo việc chính của mình đi. Ta về chuẩn bị một chút, hai ngày sau sẽ đến gặp Thần Hầu Tây Môn gia để bàn bạc việc đại hôn.
Lão là Tam phòng, hôm nay chịu mất mặt mà tới đây, nhưng trong lòng cũng vô cùng ác cảm với Tề Ninh. Lão không nói nhiều, xoay người rời đi.
Huynh đệ Tề gia vội chào Tề Ninh, rồi một trái một phải đỡ Tam lão thái gia rời khỏi cửa. Cho tới khi ba người ngồi lên một chiếc xe ngựa Tề Bách mới ảo não nói:
- Đúng là quá xui xẻo. Hôm nay muối mặt chạy tới, ngay cả một bữa cơm cũng không có, lại còn mất một số bạc lớn. Tiểu vương đản kia thật sự vô liêm sỉ, chỉ biết có tiền. Hắn nói Hầu phủ không có bạc, chỉ có quỷ mới tin. Hắn mới đánh cược với quan viên, chắc chắn lúc này không hề thiếu bạc.
Tề Tùng liếc mắt nhìn y, tức giận nói:
-Không phải huynh nói tiểu tử này thăng tiến rất nhanh, chúng ta nên đi theo hắn à? Nếu không thì sao phải chạy tới đây cho mất hết cả mặt mũi.
-Ta nói có gì sai?
Xe ngựa lộc cốc gõ móng trên đường. Tề Bách nói:
- Tiểu tử này kết hôn tới Thần Hầu Tây Môn gia, sau này có Thần Hầu chống lưng, đệ cảm thấy có người nào dám động đến hắn không? Nếu chúng ta và Hầu phủ có thể hòa hoãn, vẫn là người một nhà thì người ngoài cũng không dám trêu chọc chúng ta nữa.
-Nếu đã như vậy thì cũng không đến nỗi uổng công vô ích.
Tề Tùng tức giận nói:
- Cũng chỉ là một ngàn lượng thôi, khẽ cắn răng cái là có ngay.
Y nhìn Tam lão thái gia đang híp mắt không nói lời nào, hỏi:
- Cha, cha có cảm thấy về sau tiểu tử này sẽ thăng tiến rất nhanh không?
Tam lão thái gia mặt không thay đổi, lạnh lùng liếc nhìn y rồi tựa người vào thành xe, nhắm mắt lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận