Cẩm Y Xuân Thu

Chương 95: Phán quan


Quần áo trên dưới của Cố Thanh Hạm đều đã ướt đẫm, giống như leo ra từ trong nước, toàn thân nóng bỏng. Nàng vốn là thiếu phụ chín muồi, trải qua nhiều năm, cho dù không có Yên Vũ Hải Đường, thân thể cũng rất mẫn cảm, hiện giờ bị hương khí của Yên Vũ Hải Đường xâm nhập vào thân thể, thực sự khó có thể chịu được.
Yên Vũ Hải Đường này tác dụng vô cùng bá đạo, có thể khiến người cứng rắn trở thành kẻ dâm đồ, trinh nữ hóa dâm phụ, một khi tâm thần mất phương hướng, trong suy nghĩ chỉ còn lại tình dục.
Ban đầu Cố Thanh Hạm còn có chút tỉnh táo, nhưng lúc Dương Ninh tới gần che miệng giúp nàng, mùi trên cơ thể Dương Ninh đã tăng thêm dược tính.
Hai người họ cũng không biết, một khi Yên Vũ Hải Đường này xâm nhập vào cơ thể, nếu ngửi thấy mùi thân thể khác phái, sẽ gia tăng tác dụng của thuốc. Vừa rồi Dương Ninh ngửi thấy mùi thơm cơ thể của Cố Thanh Hạm, thiếu chút nữa không kiềm chế được. Mùi trên người hắn tiến vào mũi Cố Thanh Hạm, thần trí của Cố Thanh Hạm cũng nhanh chóng mất phương hướng.
Sắc dục con người vô dùng khó giải, vừa rồi Dương Ninh ôm nàng, nàng chỉ cảm thấy hết sức thoải mái. Khi Dương Ninh đẩy ra, toàn thân nàng khô nóng khó nhịn, trong đầu mơ hồ, chỉ muốn cảm thụ lại cảm giác được đàn ông ôm vào lòng.
Dương Ninh dùng hàn nhận khoét vách tường, quả nhiên là thần binh cực phẩm, nhẹ nhàng chui vào trong tường, chỗ xẹt qua, để lại vết đao sâu hoắm.
Hắn vui mừng trong lòng, cố gắng không nghe tiếng rên khẽ của Cố Thanh Hạm truyền vào trong tay, chịu đựng sự khô nóng trong cơ thể, cẩn thận khoét đá trên tường.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng chó săn, Dương Ninh cũng không để ý tới, trong chốc lát khoét được mấy tảng đá trên tường, tạo thành một lỗ nhỏ, dựa theo tốc độ này, không cần bao lâu sẽ có thể khoét một lỗ thủng.
Bỗng nhiên cảm thấy đùi bị xiết chặt, một bàn tay đặt lên đùi mình. Dương Ninh lắp bắp kinh hãi, lập tức cảm giác một mùi thơm ập vào mặt, một thân hình nóng bỏng mềm mại đã dán tới cạnh mình. Hương thơm trên thân thể Cố Thanh Hạm phun ra, đó là hương vị đặc biệt của thiếu phụ thành thục, câu hồn thực cốt, khiến cho Dương Ninh vốn nóng bỏng khó nhịn run lên, hận không thể lập tức ôm nàng vào lòng.
Cố Thanh Hạm mềm mại đáng yêu nói:
- Ôm ta… ôm ta… !
Nàng đưa tay ôm lấy cổ Dương Ninh, hơi thở dồn dập, tay kia đã sờ lên mặt Dương Ninh.
Cổ họng Dương Ninh nhúc nhích, mồ hơi rơi như mưa. Hắn vốn khó chịu đến cực điểm, giờ phút này thân thể gợi cảm đẫy đà của Cố Thanh Hạm dán chặt tới, càng khiến hắn khó có thể cầm giữ. Trong đầu hắn hoảng hốt một hồi, thầm nghĩ ôm lấy thân thể mềm mại này đè lên, nhưng trong đầu lại có một âm thanh vang lên:
- Dương Ninh à Dương Ninh, hiện giờ nàng trúng mị độc, ngươi không nghĩ tới nhanh chóng cứu nàng ra ngoài, lại còn có dâm tà trong lòng, muốn dậu đổ bìm leo, điều này có khác gì cầm thú chứ?
Hắn cũng biết rõ chỉ sợ giờ phút này Cố Thanh Hạm còn khó chịu hơn mình, cứ tiếp tục như thế, chỉ cần thần trí của mình hoảng hốt, có thiếu phụ mê người này ở cạnh, chắc chắn khó cầm giữ. Hắn cố nén xúc động muốn đè lên Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam Nương, xin lỗi rồi!
Hắn dùng tay chém vào sau gáy Cố Thanh Hạm, thân hình Cố Thanh Hạm lập tức mềm nhũn xuống, không động đậy nữa, đã bị hắn đánh ngất.
Hắn quen thuộc chỗ yếu trên thân thể người, hơn nữa tinh thông chiến đấu, muốn đánh người khác bất tỉnh cũng không phải chuyện gì khó.
Hắn trước tiên cất đao, nghĩ thầm Cố Thanh Hạm ở bên cạnh mình, mặc dù nàng bất động, mình chưa chắc có thể chịu đựng được. Hắn nghĩ tới ôm nàng qua một bên, kéo dài khoảng cách, hai tay ôm ngang thân thể Cố Thanh Hạm, ôm nàng qua bên cạnh, lúc buông ra, cảm thấy rung động, lại cắn răng chịu đựng, quay người lấy đao ra, muốn tiếp tục khoét tường.
Đúng lúc này, lại nghe bên ngoài truyền đến âm thanh:
- Đó là ai? Nhanh đi xem một chút, có phải Phán quan đã đến hay không?
Dương Ninh nghe được rõ ràng, biết bên ngoài phát hiện có người đến, nghe gã nhắc đến hai chữ Phán quan, trong lòng kỳ quái, thầm nghĩ chẳng lẽ đối đầu gọi là Phán quan? Phán quan này là thần thánh phương nào?
Cũng không lâu lắm, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng kêu, lập tức nghe được bên ngoài truyền đến âm thanh:
- Không phải Phán quan… là kẻ điên, chúng ta đuổi không kịp, hắn chạy rất nhanh.
- Kẻ điên?
Giọng trầm thấp kia cười lạnh nói:
- Một kẻ điên cũng không đuổi kịp, ở đây cực kỳ vắng vẻ, Phán quan không tới, sao người khác lại tới nơi này? Các ngươi đuổi theo mau, có thể là người tiểu tử Tề Ninh kia mang đến, không nên để lại người sống.
Dương Ninh nghĩ thầm:
- Bọn chúng nói kẻ điên kia chạy trốn rất nhanh, chẳng lẽ là hán tử xấu xí theo tới rồi sao?
Nghe người bên ngoài không muốn lưu lại người sống, hắn cảm thấy rùng mình, thầm nghĩ đám người này tâm ngoan thủ lạt, hán tử xấu xí cũng không liên quan tới việc này, chúng cũng muốn hạ độc thủ. Hắn nghĩ nếu thực sự là hán tử xấu xí, tốc độ của y rất nhanh, đám người này chưa chắc đuổi được.
Hắn cũng không lo lắng chuyện khác, trở lại bên tường, tiếp tục khoét tường. Không lâu lắm, hắn nghe bên ngoài truyền tới giọng nói:
- Tên kia không thấy tung tích, trời tối đen nhìn không rõ ràng, cũng không biết đi nơi nào.
Lúc này Dương Ninh cảm thấy đầu óc hỗn loạn, trong lòng biết thuốc này ngày càng lợi hại, tốc độ của hắn nhanh hơn, đột nhiên cảm thấy tay buông lỏng, hóa ra hàn nhận đã xuyên qua vách tường. Hắn vui mừng trong lòng, cổ tay đảo một vòng, liền khoét một lỗ hổng lớn bằng nắm đấm trên tường, nghe được tiếng nước chảy, đằng sau chẳng qua năm sáu bước là sông Hồng Sa.
Hắn đẩy nhanh tốc độ, vòng ra bên ngoài cửa động cắt đá, lấy tay cẩn thận tiếp lấy, tránh phát ra tiếng động lớn. Hiển nhiên đối phương không nghĩ tới trong tay Dương Ninh lại có thần binh lợi khí có thể đục tường mà ra giống như hàn nhận, phía sau gian phòng cũng không có người trông coi. Qua một lát, mặt tường đã khoét một lỗ thủng đủ để một người ra vào, một cỗ không khí mát mẻ xuyên qua cửa động mà vào, Dương Ninh hít sâu một hơi, cảm thấy cảm giác khô nóng vẫn không giảm bớt.
Hắn lại mở rộng lỗ hổng một chút, để tránh Cố Thanh Hạm ra ngoài bị góc đá cắt trúng, đúng lúc này nghe bên ngoài vang lên giọng nói:
- Phán quan đã đến rồi!
Lông mày Dương Ninh xiết chặt, thu hồi hàn nhận, đi qua ôm lấy Cố Thanh Hạm. Cố Thanh Hạm vẫn hôn mê bất tỉnh, tới cửa động, nghe ngoài cửa truyền tới giọng nói:
- Tình hình bên trong thế nào? Phải chăng đã phóng Yên Vũ Hải Đường?
Giọng nói kia cũng hơi trầm thấp, Dương Ninh nghe được giọng nói, trong mắt lập tức xuất hiện hàn ý, hắn nghe ra được, giọng nói kia đúng là giọng của Triệu tiên sinh Phòng thu chi khu nhà cũ.
- Đã phóng gần nửa canh giờ.
Có người đáp:
- Phán quan, chúng ta có nên vào xem hay không?
Dương Ninh thầm nghĩ tại sao Triệu Uyên này lại được người khác xưng là Phán quan? Đám người này rốt cuộc có lai lịch gì?
- Không vội.
Giọng Triệu Uyên vẫn bình tĩnh, lập tức nghe được âm thanh gọi vào trong:
- Thế tử, không biết nơi này có tốt không? Chúng ta tìm mãi không thấy Tam phu nhân, ngay cả ngài cũng không thấy tung tích, trên dưới hu nhà cũ đều cực kỳ sốt ruột, cũng may khu nhà cũ có hai con chó săn được huấn luyện nghiêm chỉnh, có thể phân biệt mùi, mang theo chúng ta tìm đến nơi này.
Dương Ninh càng kinh ngạc, thầm nghĩ lời này của Triệu Uyên thực cổ quái, che giấu huyền cơ, cũng không trả lời.
- Phán quan, bên trong không có tiếng động, có nên đi vào trong nhìn xem hay không?
Lúc này âm thanh trầm thấp kia lại nói:
- Không phải bên trong đã xảy ra chuyện gì chứ?
Người này nhìn qua có vẻ rất cảnh giác.
Dương Ninh đương nhiên không thể để chúng tiến vào lúc này, cố ý lớn tiếng nói:
- Các ngươi rốt cuộc là ai? Nhốt bản Thế tử ở đây làm gì?
Nghe được giọng Dương Ninh, Triệu Uyên cười nói:
- Thế tử không có việc gì thì tốt rồi, Thế tử yên tâm, Tề Trừng sẽ nhanh chóng dẫn người tới, sẽ nhanh chóng có không ít người tới nhìn Thế tử. Chẳng qua Thế tử và Tam phu nhân không để ý danh dự Tề gia, lại chạy tới địa phương này quan hệ, chờ họ tới xem, xem hai người làm chuyện cẩu thả ở đây, xúc phạm thiên lý nhân luân, không biết có cảm tưởng gì.
Thân hình Dương Ninh chấn động, lập tức hiểu được, những người này phí hết tâm tư bố trí cái bẫy này, mục đích đúng là muốn diễn trò bắt kẻ thông dâm.
- Triệu Uyên, hóa ra hết thảy quả thực là ngươi xếp đặt kế.
Dương Ninh cười lạnh nói.
Triệu Uyên cười nói:
- Xem ra Thế tử đã nghe ra ta là ai, trước đó ta nghe nói Thế tử Cẩm Y là một kẻ ngu ngốc vô tri, xem ra thực sự không phải như thế. Tuy rằng ngài không tính là quá thông minh, nhưng cũng không phải ngu ngốc. Ở đại sảnh hôm nay, ngài bỗng nhiên xuất đao, ta còn tưởng rằng ngài nhìn ra cái gì, sau đó mới biết được ngài cũng hiểu được hai chữ thăm dò.
- Khu nhà cũ có cổ quái, ta đương nhiên phát giác.
Dương Ninh nói:
- Vị Tề Tổng quản Tề Trừng kia cũng không phải là Tề Trừng thực sự, các ngươi khống chế khu nhà cũ, hiển nhiên có mưu đồ cực lớn. Ta xuất đao, chỉ là muốn nhìn các ngươi rốt cuộc có phản ứng gì, chờ lúc Tề Trừng xuất hiện, ta biết ngay các ngươi liên thủ với nhau, toàn bộ khu nhà cũ đã nằm dưới sự khống chế của các ngươi.
Hắn vừa nói chuyện, vừa cởi áo trên người, nâng Cố Thanh Hạm dậy, cuốn áo lên người nàng. Lúc này Cố Thanh Hạm vẫn khô nóng khó nhịn, xé rách áo mình, quần áo mất trật tự, rất nhiều chỗ đã lộ ra da thịt trắng nõn. Dương Ninh đương nhiên không thể cứ như vậy mang nàng ra ngoài.
- Xem ra ngươi còn thông minh hơn ta nghĩ vài phần.
Triệu Uyên nói:
- Ngươi bình tĩnh như vậy, hẳn là sớm hoài nghi lá thư này là của chúng ta?
Dương Ninh nói:
- Mặc dù ta không thể xác định, nhưng đoán được vài phần.
- Đã như thế, vì sao ngươi biết rõ đây là bẫy rập còn tới nơi này?
Triệu Uyên cười nói:
- Sẽ không phải là ngươi nghĩ đến chúng ta sáng tạo cơ hội để ngươi hưởng dụng mỹ nhân như Tam phu nhân chứ?
- Tam Nương ở trong tay các ngươi, ta đương nhiên muốn xác định sự an toàn của ngài trước, hơn nữa không vào hang cọp sao bắt được cọp con, ta chính là muốn nhìn các ngươi rốt cuộc muốn đùa nghịc cái gì.
Dương Ninh gói kỹ Cố Thanh Hạm dưới hai lớp quần áo, lúc này mới thu đao, trước tiên đặt Cố Thanh Hạm ở cửa lỗ hổng, chính mình chui qua lỗ hổng, đủ để mình nhẹ nhõm ra ngoài.
- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, những lời này cũng thực thú vị.
Triệu Uyên nói:
- Thế nhưng hiện giờ cho dù ngươi biết chúng ta muốn làm gì, ngươi cũng bất lực rồi. Bọn họ đương nhiên đã nói với ngươi, Yên Vũ Hải Đường uy lực kinh người, nếu các ngươi chậm chạp không quan hệ, chỉ có thể chết ở nơi này.
- Các ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ này, cho rằng có thể thực hiện được sao?
Dương Ninh chui qua lỗ hổng, hướng về cửa lớn lạnh lùng nói:
- Dù chết ở nơi này, cũng sẽ không để các ngươi được như nguyện.
Hắn nghĩ thầm lão tử sẽ lập tức thoát khốn, chờ quay đầu lại thu thập các ngươi từng bước một, có cừu báo cừu, tuyệt đối sẽ không bỏ qua một tên nào.
Triệu Uyên cười ha ha nói:
- Bất luận sống chết, hai người các ngươi yêu đương vụng trộm ở đây, gièm pha không thể che giấu, thực sự muốn chết. Chờ họ vừa tới, liền xem hai người các ngươi thân thể trần truồng ở bên trong, toàn thân không có vết thương, dù là đại phu có cao minh nữa cũng sẽ không tra ra được các ngươi trúng độc Yên Vũ Hải Đường, đến lúc đó tất cả mọi người chỉ nghĩ rằng hai người các ngươi là quan hệ mà chết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận