Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1033: Chiều tắt nắng, lên đèn


Giang Mãn Thiên ngẩn ra, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
- Nói cho ta biết, tất cả chuyện này, rốt cuộc là ai ở sau lưng chủ mưu.
Tề Ninh xoay người lại, hướng về phía biển khơi, thản nhiên nói:
- Nói cho ta biết một cái tên, ta có thể làm hết khả năng để Giang gia còn có thể tiếp tục được sống, bằng không, Hàn gia năm xưa, là tấm gương cho Giang gia hôm nay!
Giang Mãn Thiên nghe vậy, bỗng nhiên cất tiếng cười to, tiếng cười vang xa, đám quan binh và bọn Giang nhị gia đứng cách đó không xa, vẻ mặt mờ mịt.
Tề Ninh lại có vẻ hết sức ung dung bình tĩnh, chờ Giang Mãn Thiên cười xong, Tề Ninh mới mỉm cười hỏi:
- Giang tiên sinh nghĩ, giao dịch này rất buồn cười?
- Hầu gia hiểu lầm rồi, ta không phải buồn cười, mà là cảm thấy vô lý!
Giang Mãn Thiên mỉm cười nói:
- Hầu gia hỏi ai là người chủ mưu ở phía sau, khiến Giang mỗ cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tất cả đều do Giang mỗ làm, chẳng lẽ cần có người khác chỉ bảo? Có phải là Cẩm Y hầu quá coi thường Giang mỗ rồi không?
Tề Ninh vẫn tươi cười, nói:
- Giang tiên sinh có tài, đương nhiên tất cả việc chuẩn bị ở Đông Hải đều không cần người khác chỉ bảo.
- Vậy thì vì sao Hầu gia còn nói là phía sau ta có người chủ mưu?
Giang Mãn Thiên ngửa tay ra:
- Chẳng lẽ Giang mỗ còn chưa đủ tư cách trở thành chủ mưu?
Tề Ninh thở dài:
- Nếu nói như vậy, Giang tiên sinh không muốn giao dịch với bổn hầu rồi, bổn hầu cũng không ép buộc.
Giang Mãn Thiên lại cười ha hả, rồi chăm chú nhìn Tề Ninh, nói:
- Vì sao Hầu gia lại nghĩ tất cả những điều Giang mỗ làm, là bị người khác sai sử?
- Giang tiên sinh hiểu lầm rồi.
Tề Ninh nói:
- Ta cũng không nói tất cả những gì ngươi làm, đều là bị sai khiến, mà ta chỉ nói, phía sau lưng ngươi, hẳn là còn có một cao nhân chân chính, tất cả những gì ngươi làm, chưa hẳn là do hắn sai sử, nhưng chắc chắn ngươi là một quân cờ trong tay hắn.
- Quân cờ?
Khóe mắt Giang Mãn Thiên hơi giần giật.
Tề Ninh thở dài:
- Giang tiên sinh, Lục Thương Hạc có huy danh hiển hách ở Tây Xuyên, Ảnh Hạc sơn trang của hắn, đã từng là một trong tám bang mười sáu phái, xét về danh vọng và địa vị, hắn không hề dưới ngươi.
Giang Mãn Thiên cố hết sức duy trì bình tĩnh, thản nhiên cười nói:
- Đương nhiên Lục trang chủ là nhân vật tiếng tăm trên giang hồ rồi.
- Danh vọng và địa vị của hắn, đương nhiên không kém ngươi, nhưng cũng không cao hơn ngươi.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Ngươi và Lục Thương Hạc cũng không phải là hạng người cam lòng ở dưới người khác, người ở Đông Hải, hắn ở Tây Xuyên, cả hai đều là nhân vật kiêu hùng một phương, ta không nghĩ ra, nguyên do vì sao hai người các ngươi lại đi chung một đường?
Giang Mãn Thiên cười nói:
- Cùng chung chí hướng thôi!
- Lục Thương Hạc lén cấu kết với trưởng lão Cái Bang, mưu hại bang chủ Cái Bang, có ý đồ cướp đoạt quyền lực của Cái Bang.
Tề Ninh nhìn chằm chằm Giang Mãn Thiên:
- Các hạ cũng ở Đông Hải, vừa thao túng Thẩm Lương Thu, với ý đồ khống chế binh quyền Đông Hải, lại vừa âm thầm rèn đúc, tích trữ binh khí, với số lượng rất lớn, khiến người khác nghe mà kinh sợ.
Dừng một chút, Tề Ninh thở dài:
- Ta tin rằng tất cả những gì Lục Thương Hạc và Giang tiên sinh làm, đều là một mắc xích trong toàn bộ kế hoạch. Hơn nữa, tất cả những việc này, đều đã được vạch kế hoạch một cách tỉ mỉ, bởi vì tiền đặt cược quá lớn, không phải ai cũng dám thử, ít ra các ngươi cho rằng tỉ lệ thắng cược rất cao, cho nên mới dám làm liều.
Trong đôi mắt Giang Mãn Thiên thoáng hiện vẻ hoảng sợ, nhưng lại thản nhiên mỉm cười:
- Tuổi tác của Hầu gia không cao, nhưng suy nghĩ lại quá nhiều. Thật ra thì trên đời này có một số việc rất đơn giản, không phức tạp như ngươi tưởng.
- Nếu như sự tình thực sự rất phức tạp, nhưng mình lại tưởng rất đơn giản, như vậy thì rốt cuộc nhất định sẽ thất bại thảm hại.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Hãy suy nghĩ kỹ một chút, nếu sau này thật sự gặp phải tình thế xấu nhất, thì ít ra cũng có chút chuẩn bị, Giang tiên sinh thấy có đúng không?
Giang Mãn Thiên cười ha hả, Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, nhìn thoáng qua Giang nhị gia phía bên kia, rồi nói:
- Bởi vậy, nếu như Giang tiên sinh nói cho ta biết, rốt cuộc là ai ở sau lưng ngươi sắp bày kế hoạch, chẳng hạn như dịch bệnh lan tràn ở kinh thành, chẳng hạn như việc chiếm đoạt quyền lực của Cái Bang ở Tây Xuyên, độc, hoặc chẳng hạn như hôm nay Giang tiên sinh muốn mưu phản ở Đông Hải, rốt cuộc ai là người chủ mưu tất cả những chuyện này, thì ta có thể bảo đảm với ngươi, huyết mạch của Giang gia sẽ không bị cắt đứt.
Giang Mãn Thiên thở dài, nói:
- Nếu như Cẩm Y hầu nói với ta những lời này cách đây nửa canh giờ, nói không chừng, ta còn do dự, thực sự sẽ nói với ngươi những điều ta biết. Cho dù không có người đứng phía sau màn sai sử, ta cũng bịa đặt ra một cái tên, để được sống lâu hơn mấy ngày.
Y lắc đầu nói:
- Chỉ tiếc là bây giờ Giang mỗ đã bất lực rồi!
- Ngươi nói như vậy…!
Tề Ninh còn chưa nói xong, đã thấy máu từ khóe miệng Giang Mãn Thiên tràn ra, hắn thầm rùng mình, hiểu ra. Giang Mãn Thiên lui về phía sau hai bước, hướng về phía Tề Ninh khom người thật thấp thi lễ, nói:
- Thắng làm vua, thua làm giặc, lần này thua trong tay Cẩm Y hầu, Giang mỗ thật lòng bái phục. Giang mỗ biết, hôm nay khó thoát khỏi một kiếp, lúc Hầu gia còn chưa lên đảo, ta đã uống độc dược, hiện giờ độc đã phát tác, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không thể xoay chuyển được nữa.
Tề Ninh thở dài:
- Giang tiên sinh khẳng khái nhận thua, quả thật là khiến ta bội phục.
- Giang gia là đại tộc thế gia ở Đông Hải.
Giang Mãn Thiên cười khổ nói:
- Tuy Giang gia Đông Hải chưa bao giờ thật lòng quy thuận Sở quốc, nhưng nhiều năm qua, Sở quốc cũng đã nhận được rất nhiều từ Giang gia. Giang mỗ là trưởng tộc, trước khi đi, chỉ xin Hầu gia cho ta chút thể diện lúc ra đi, nếu như thực sự phải đưa đầu ta tới kinh thành, mong rằng ngài có thể tìm một cỗ quan tài chôn phần thân không đầu của ta.
Lại vái thật thấp, y nói:
- Làm phiền Hầu gia rồi!
Tề Ninh gật đầu nói:
- Ta đáp ứng ngươi!
Khóe môi hiện ra nụ cười, Giang Mãn Thiên bỏ tay xuống, sửa sang lại quần áo, chợt đi về phía biển. Gaing nhị gia từ xa nhìn thấy, kêu lên thất thanh:
- Đại ca!
Giang Mãn Thiên đi xuống nước, giang hai tay ra, lớn tiếng ngâm:
- Thiên địa lưỡng phiêu bạc,
Nhất luân như liễu diệp.
Vạn cổ giai như thị, Mộ đăng thần hi diệt. Đông hải minh châu hữu,
Mộng hữu tây phong liệt,
Sấn túy bối hà xuất, Bồng hao hà thì tạ!
(Phiêu bạt giữa đất trời
Đời người như lá liễu
Muôn đời đều như thế
Chiều tắt nắng, lên đèn
Đông Hải có minh châu
Mộng gió tây thổi mạnh
Gánh rượu gánh ra sông
Cỏ bồng thuở nào rơi rụng!)
Trong tiếng cười lớn, thân hình Giang Mãn Thiên lảo đảo, rồi chợt ngã quỵ về phía trước, cả người ngập trong nước.
Tề Ninh nhìn chằm chằm thi thể của Giang Mãn Thiên dập dềnh trong nước, vẻ mặt nghiêm nghị.
Mặc dù Giang Mãn Thiên thất bại thảm hại dưới tay hắn, nhưng Tề Ninh không hề có cảm giác thành tựu, cũng không thấu hiểu được tâm tư của Giang Mãn Thiên.
Tuy hắn biết mình đã ra tay trước một bước, hóa giải sự uy hiếp của Giang gia như chưa từng xảy ra, nhưng hắn vẫn không vạch trần được mạng lưới này.
Thậm chí hắn nghĩ ngọn nguồn của mạng lưới này phát xuất từ Đông Tề, nhưng trong tay không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh điểm này. Bất kể là Lục Thương Hạc hay là Giang Mãn Thiên, tuy âm mưu của hai người đều bị hắn loại bỏ trước một bước, nhưng cũng không thu được nhiều manh mối liên quan tới mạng lưới này.
Hắn biết Giang gia lén lút liên lạc với Đông Tề, thế nhưng điều đó có nhất định chứng minh, người ở phía sau màn là Đông Tề?
Nếu như chỗ dựa vững chắc của Giang Mãn Thiên, thậm chí của cả Lục Thương Hạc, là đến từ Đông Tề, vậy thì thế cuộc hiện tại sẽ rất phức tạp.
Đông Tề đưa công chúa Thiên Hương tới Sở quốc, hiện nay đã trở thành hoàng hậu Sở quốc, hai nước đã có quan hệ thông gia, mà nguyên nhân trực tiếp thúc đẩy cuộc liên minh này, đó là vì đang có sự tranh chấp ngôi vị hoàng đế ở Bắc Hán, hai nước coi đây là cơ hội, muốn kết thành liên minh Bắc phạt.
Trong liên minh lần này, Đông Tề tỏ ra vô cùng tích cực, không những đưa công chúa xuất giá sang Sở quốc, mà còn phái thái tử tới Sở quốc bàn bạc về việc liên minh chiến đấu.
Theo lý mà nói, trong giai đoạn này, đương nhiên là đôi bên phải chân thành hợp tác, liên thủ Bắc phạt, nhưng nếu như Đông Tề ngầm liên lạc với gia gia đại tộc Đông Hải, thì mục đích là gì? Chẳng lẽ bề ngoài Đông Tề tỏ vẻ kết minh với Sở quốc, nhưng lại hung hãn đâm sau lưng Sở quốc?
Việc chuẩn bị của Giang Mãn Thiên ở Đông Hải cũng không phải là một sớm một chiều, mà đã bắt đầu từ nhiều năm trước, hay nói cách khác, rất có thể Đông Hải đã cấu kết với Đông Tề từ nhiều năm trước rồi.
Có thể khiến Giang Mãn Thiên liều mạng cấu kết với Đông Tề, đương nhiên là Đông Tề đã tạo được lòng tin tuyệt đối ở Giang Mãn Thiên, bằng không, Giang Mãn Thiên hoàn toàn không thể đem tính mạng của gia đình, dòng tộc ra đánh cược như vậy được. Đông Tề dùng cái gì để khiến Giang Mãn Thiên tin rằng một khi khởi sự, hoàn toàn có phần thắng? Nếu như không nắm chắc hơn bảy phần mười thắng lợi, thì với tính cách cẩn thận của Giang Mãn Thiên, rất khó tưởng tượng, y lại có thể liều mạng như vậy.
Mà so với Sở quốc, thực lực của Đông Tề chênh lệch quá lớn, trước khi Bắc Hán xảy ra nội loạn, Tề quốc chỉ có thể dời đô về phía đông, kéo dài hơi tàn, lại có tư cách gì khiến Giang Mãn Thiên tin tưởng?
Tề Ninh càng nghĩ càng cảm thấy sự việc có rất nhiều chỗ kỳ lạ, chỉ tiếc là Giang Mãn Thiên đã chết, hơn nữa bí ẩn như vậy, ngoại trừ Giang Mãn Thiên, e rằng những người khác cũng không biết. Tề Ninh cũng tin rằng, cho dù Giang Mãn Thiên không chết, mà muốn hỏi ra chân tướng từ miệng y, cũng khó như lên trời.
Từ xa, Giang nhị gia thấy Giang Mãn Thiên ngã gục dưới biển, lại thấy thi thể của y dật dờ theo sóng biển, liền nở một nụ cười sầu thảm, nắm chặt thanh đại đao trong tay, ánh mắt lạnh như băng, đưa mắt liếc nhìn các thủy binh xung quanh.
Trong đám thủy binh có người trầm giọng nói:
- Tất cả bỏ binh khí xuống!
Giang nhị gia hét lớn một tiếng, lao tới phía trước, thanh đại đao trong tay chém vào một thủy binh. Những thủy binh này được huấn luyện kỹ càng, nhưng nếu đơn đả độc đấu, họ không phải là đối thủ của Giang nhị gia. Lúc này, Gaing nhị gia vung đao chém tới, thủy binh phía trước vội lui về phía sau hai bước, từ phía sau lưng y, lập tức tức có mấy binh sĩ cầm trường thương xông tới, dùng cán trường thương chọc vào người Giang nhị gia, Giang nhị gia vung đao chém xuống, phẫn nộ quát lên:
- Liều mạng với chúng!
Bọn Khổng Sanh vẫn chưa buông đao, nghe tiếng hô của Giang nhị gia, ban đầu có người cũng định phản kháng, nhưng chợt nhìn thấy một bóng người lao ra từ đoàn người, ánh đao lóe lên với tốc độ cực nhanh, chém về phía Giang nhị gia. Giang nhị gia không phòng bị, bị ép liên tục lui về phía sau. Lúc này, mọi người thấy rõ ràng, người đột nhiên lao tới, chính là Ngô Đạt Lâm.
Ngô Đạt Lâm thật sự là quân nhân đi lên từ máu lửa, đao pháp của y không hề đẹp mắt, mà có tính thực chiến rất mạnh. Hơn nữa, y trải qua trăm trận, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú. Tuy Giang nhị gia cũng có thể vung đao múa thương, nhưng đối mặt với một viên tướng dũng mãnh như vậy, làm sao y có thể ngăn được. Y chỉ cảm thấy trước mắt đều là bóng đao, hoàn toàn không biết làm thế nào chống đỡ, cảm thấy cổ tay tê rần, tay mềm nhũn. Thanh đại đao trong tay Ngô Đạt Lâm mạnh mẽ đánh bạt sống đao của y, đại đao tuột khỏi tay Giang nhị gia, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy trên cổ mát lạnh, thanh đại đao trong tay Ngô Đạt Lâm đã gác lên cổ y.
Bọn Khổng Sanh quá sợ hãi, Ngô Đạt Lâm nhìn lướt qua, lạnh lùng nói:
- Buông binh khí xuống cho ta! Chờ Hầu gia xử lý xong, muốn chết thì tùy ý!
Bọn Khổng Sanh biết đối phương không những người đông thế mạnh, mà còn có một dũng tướng như Ngô Đạt Lâm, lúc này mà phản kháng, thì chắc chắn là lấy trừng chọi đá. Tuy bọn họ là tâm phúc nhiều năm của Giang gia, nhưng lúc này, biết có vùng vẫy gì đi nữa, cũng chỉ phí công. Hơn nữa Giang nhị gia đã bị khống chế. Họ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng không thể tránh được binh khí trong tay đều ném xuống đất. Các thủy binh xung quanh càng không do dự, un ùn tiến tới, đè bọn Khổng Sanh xuống đất, tất cả đều bị khống chế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận