Cẩm Y Xuân Thu
Chương 56: Khoản nợ phải trả
Dương Ninh mở to hai mắt nhìn lại. Hắn vốn tưởng rằng tiểu tử này chỉ thuận miệng nói một chút, thấy gã sắp cởi quần thực sự, cuối cùng trầm giọng nói:
- Tổ phụ của ngươi là Thượng thư Lễ bộ, nếu cởi quần ra thế này sẽ nhục tới văn nhã. Chuyện này mà truyền ra ngoài, sau đó mông ngươi sẽ không chỉ có mỗi vết thương không thôi đâu.
Viên Vinh nghe cuối cùng Dương Ninh đã nói chuyện, sửa sang lại quần áo, mặt lộ vẻ tươi cười, tiến tới gần nói:
- Ta biết nhất định huynh đệ sẽ không hiểu lầm ta mà.
- Ngươi là nghĩa huynh của ta sao?
Dương Ninh nhìn chằm chằm vào Viên Vinh.
Viên Vinh tưởng Dương Ninh đang châm chọc mình, trong lòng thầm nghĩ, cái tên xưa nay đầu óc hơi chậm chạp giờ lại biết châm chọc người sao? Mặt gã lộ vẻ cười khổ nói:
- Chẳng lẽ huynh đệ còn trách vi huynh sao? Ôi, trong lòng ngươi không hài lòng cũng khó mà trách được. Cẩm Y hầu qua đời, ta chưa từng lui tới hỗ trợ, quả thật là lỗi của ta.
Dương Ninh thầm nghĩ loại giao tình của đám ăn chơi trác táng cũng chẳng có khả năng tồn tại chân tình, đơn giản là bằng hữu rượu thịt, ngẫu nhiên lợi dụng chút tài nguyên của nhau mà thôi.
Cẩm Y hầu qua đời, trong tang kỳ có không ít vương công quý tộc xa lánh, quan cao trọng thần không có mặt, thật ra Dương Ninh cũng không tức giận lắm. Dù sao nhân tính là thế, cũng không cần trách cứ quá nhiều.
- Tìm ta có chuyện gì?
Dương Ninh lạnh nhạt hỏi.
Viên Vinh cười ha hả nói:
- Huynh đệ có biết gần đây sông Tần Hoài vừa có thêm mấy bức họa mới không?
- Có liên quan gì tới ta?
Dương Ninh nói vẻ đầy bình thản.
- Viên huynh thích chơi đùa gió trăng thì có thể tới ngắm nghía một hồi.
Viên Vinh ngẩn ra, chỉ cảm thấy hôm nay Dương Ninh quái lạ đủ đường, không giống Cẩm Y thế tử mình từng quen thuộc chút nào, hơi xấu hổ nói:
- Trước kia huynh đệ cũng thích đi thuyền du ngoạn, vốn ta định tới gọi, hóa ra...!
- Viên huynh, gia phụ vừa mới qua đời, hiện giờ huynh đã đề cập mấy thứ phong hoa tuyết nguyệt này với ta, không cảm thấy rất không đúng lúc sao?
Dương Ninh tức giận nói:
- Pháp sự an hồn trong phủ còn chưa làm xong, nếu giờ ta ra ngoài đi thuyền du ngoạn thì còn tính người sao?
Viên Vinh ngẩn ra, lập tức vỗ sau gáy, vẻ mặt ảo não nói:
- Tại ta, tại ta, là vi huynh không tốt, thật sự hồ đồ rồi. Huynh đệ đừng phiền lòng. Ta tuyệt đối không có ý xấu đâu, chỉ nghĩ là huynh đệ bị kinh hãi vì bị bắt cóc, lại mệt nhọc tang sự nên muốn mang huynh đệ đi thư giãn một chút.
- Sau này nói đi.
Dương Ninh đứng dậy nói:
- Nếu huynh không còn chuyện khác thì ta đi có việc trước.
Viên Vinh vội vàng đưa tay kéo lại nói:
- Huynh đệ đừng nóng vội.
- Còn có việc gì không?
- Có chút chuyện rất nhỏ nhặt thôi.
Viên Vinh cười nói:
- Trước tiên huynh đệ ngồi xuống nói chuyện đã.
Dương Ninh ngồi xuống rồi hỏi:
- Chuyện nhỏ nhặt sao? Chuyện gì nhỏ nhặt mà huynh phải tới tận nơi nói chứ?
- Cái này...
Viên Vinh móc ra một tấm ngân phiếu, tay trái rung nhẹ, mở quạt ra nói:
- Có phải huynh đệ gặp phải thích khách tại biệt viện Trung lăng không?
Nói xong gã phất phất quạt nhẹ nhàng, trông cũng khá phong nhã.
Dương Ninh thầm nghĩ, đã tháng mười rồi, thời tiết chuyển lạnh, ngươi còn cầm cây quạt giả bộ phong nhã, không sợ lạnh chết à.
- Hóa ra huynh cũng biết việc này?
Dương Ninh liếc Viên Vinh một cái:
- Huynh nói mặc dù biệt viện Trung lăng là biệt viện của hoàng gia nhưng lại thuộc trông nom của Lễ bộ. Viên đại nhân nhà các ngươi lại là Thượng thư Lễ bộ...
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, trầm giọng nói:
- Ngươi nói chuyện ám sát trong biện việt có liên quan tới nhà các ngươi không?
Sắc mặt Viên Vinh đại biến, nhảy dựng lên khỏi ghế, kinh hãi nói:
- Lời này không thể nói lung tung. Huynh đệ, lão Viên gia nhà ta không chịu nổi lời này của ngươi đâu.
- Suýt nữa ta chết ở đó, ngươi có hiểu không?
Dương Ninh cười lạnh nói.
- Có chịu nổi hay không thì cũng phải chịu trách phạt trước. Trước khi chưa tìm được hung phạm, ta chỉ biết tìm nha môn phụ trách biệt viện, cũng chính là Lễ bộ. Nói đến cuối cùng thì cũng là Viên gia nhà các ngươi.
Viên Vinh nói như khóc:
- Huynh đệ, trong phủ các ngươi không phải đều nói như vậy chứ? Sẽ không nghĩ thích khách là do Viên gia chúng ta phái ra chứ?
- Tất cả đều đang điều tra. Trước khi tra rõ mọi chuyện thì người nào cũng có thể bị hiềm nghi.
Dương Ninh thản nhiên nói:
- Nói đi. Chuyện nhỏ nhặt mà ngươi nói rốt cục là chuyện gì?
Lúc này trán Viên Vinh đổ mồ hôi, phẩy quạt nhanh hơn:
- Huynh đệ, Viên Vinh ta lấy nhân phẩm của mình đảm bảo, Viên gia nhà chúng ta thật sự không biết gì cả. Hơn nữa ngươi cũng biết Viên gia nhà chúng ta giao hảo với Tề gia nhà các ngươi. Ngươi cũng đừng quên năm đó phụ thân ngươi cũng là do tổ phụ ta dạy thi văn. Hai nhà chúng ta là thế giao đó.
- Ồ?
Dương Ninh nghĩ thầm, hóa ra phủ Cẩm Y hầu và Viên gia lại có qua lại như vậy.
Thấy thần sắc Dương Ninh không tốt, Viên Vinh cười khổ nói:
- Ta nói thật đó. Ngô quản sự tại biệt viện Trung lăng là cháu ruột của dì hai của chú hai nhà ta. Lần này ngươi bị ám sát tại biệt viện, sau đó y hoảng hốt không thôi, cuối cùng tìm gia mẫu. Sau đó gia mẫu khẩn cẩu tổ phụ lão nhân gia ra mặt, cố gắng đem việc lớn này hóa nhỏ.
- Ồ?
Dương Ninh cuồi nhạt nói:
- Nói đến cuối cùng, hôm nay ngươi tới cũng là để biện hộ cho Ngô quản sự hả?
- Hôm nay ta tới đây đương nhiên là vì thăm ngươi.
Viên Vinh lập tức nói:
- Lên tiếng về việc này cũng là thuận tiện mà thôi.
Y lại tiến tới gần, nói nhỏ:
- Một năm nữa là Ngô quản sự kia có thể đang điều về làm chủ sự tại Lễ bộ rồi, cũng như cũng thành đạt. Nhưng không ngờ lúc này lại xảy ra chuyện xấu này.
Gã lắc đầu thở dài nói:
- Đương nhiên tổ phụ sẽ không vì việc này mà tìm người trong phủ các ngươi. Gia mẫu biết ta có giao tình sinh tử với ngươi, cho nên... Cho nên muốn ta lại nói giúp một chút.
Dương Ninh xoa trán nói:
- Thì ra là thế.
- Huynh đệ, ca ca rất ít khi nhờ ngươi làm việc.
Viên Vinh nghiêm nghị nói:
- Người lúc này gia mẫu nói rất nhiều, còn nói nếu thật sự ta và ngươi thân như huynh đệ ruột thịt thì sẽ không thể không làm được chuyện này. Ta ngẫm lại chúng ta cũng có giao tình sống chết, hẳn là không có vấn đề gì.
- Viên đại công tử, ngươi nói nhẹ nhàng nhỉ. Ngươi cũng biết bởi đám người đó sơ sẩy mà suýt nữa ta không còn mạng rồi.
Dương Ninh lạnh lùng nói:
- Hiện tại ngươi tới đây nói hai câu là muốn xong việc sao? Thế coi mạng ta là trò đùa à?
- Ngươi yên tâm.
Viên Vinh nghe giọng Dương Ninh có rung động liền nói nhỏ:
- Ngô quản sự đi tới ngày nay cũng không dễ dàng, vì vị trí chủ sự ở Lễ bộ mà hai năm trước đã chủ động xin tới biệt viện làm việc. Chỉ còn một năm là y có thể tiến vào Lễ bộ làm chủ sự rồi. Nếu lúc này bởi chuyện này mà hủy hết tiền đồ thì không phải là trả giá quá đắt sao? Cho nên...
Gã nhìn quanh rồi mới ghé sát tai Dương Ninh, hạ giọng nói:
- Chỉ cần phủ Cẩm Y hầu các ngươi không báo cáo lên trên, làm việc này hóa nhỏ thì Ngô quản sự và đám hộ vệ kia nguyện an ủi ngươi.
- An ủi sao?
Dương Ninh cau mày nói:
- Thế là có ý gì?
Viên Vinh cười hề hề gian xảo nói:
- Bọn họ nguyện cầm ít bạc ra bồi thường chấn kinh cho ngươi. Huynh đệ, ngươi nghĩ thế nào.
- Muốn hối lộ ta sao?
Dương Ninh liếc Viên Vinh đang gần trong gang tấc một cái:
- Chẳng lẽ ngươi không biết, từ đời tổ phụ ta, phủ Cẩm Y hầu đã có một quy định, không cho phép...
- Ta biết, ta biết.
Không đợi Dương Ninh nói xong, Viên Vinh liền cười nói:
- Không được lai vãng với quan viên có liên hệ tiền bạc.
- Ngươi nếu biết thì vì sao còn nghĩ tới ý kiến này?
Dương Ninh nói rất thản nhiên, trong lòng lại nghĩ tới đám người Ngô quản sự kia có thể bỏ ra bao nhiêu bạc.
Viên Vinh thì thầm:
- Huynh đệ hiểu lầm rồi. Bọn họ không phải là hối lộ ngươi mà là cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi. Nghe nói võ công của thích khách kia rất cao, nếu không phải là ngươi thì đám hộ vệ biệt viện kia đã gặp nạn rồi. Mà thích khách kia nếu giết hộ vệ biệt việt, nhất định đã không làm thì thôi, nếu làm thì làm cho hết, nhất định phải giết cả Ngô quản sự. Cho nên ngươi chính là ân nhân cứu mạng của bọn họ. Quy định của Tề gia các ngươi là có nợ phải trả. Bọn họ nếu thiếu nợ huynh đệ ngươi thì hiển nhiên phải trả rồi.
Dương Ninh mở to hai mắt, Viên Vinh nói hươu nói vượn nghiêm trang như vậy, khiến người ta nhìn mà than thở.
Viên Vinh cười hắc hắc, lại hạ thấp giọng nói tiếp:
- Hơn nữa chỉ cần ngươi đồng ý, bạc sẽ do ta chuyển tới, thần không biết quỷ không hay, không ai biết được.
- Có nợ nhất định phải trả...
Dương Ninh khẽ gật đầu.
- Tề gia chúng ta đúng là có quy định như vậy thật.
Hắn nghiêng người nói:
- Đám người Ngô quản sự cũng hiểu rõ quy định này của Tề gia chúng ta sao?
Viên Vinh thầm nghĩ, Cẩm Y thế tử này mới mấy ngày không gặp, sao lại giống như biến thành người khác, chẳng hề chậm chạp nữa, hơn nữa lời nói, cử chỉ khôn khéo lão luyện, nói chuyện cũng đầy ẩn ý, trong lòng nghi hoặc nhưng cũng không tiện suy nghĩ nhiều, hiểu rõ ý Dương Ninh, đầu tiên dựng năm ngón tay lên, lập tức bỏ xuống hai ngón nói:
- Bọn họ nguyện bỏ ra thế này.
Lại bỏ thêm một câu:
- Ba trăm lượng.
- Phủ Cẩm Y hầu chúng ta đời đời thanh liêm.
Dương Ninh lạnh lùng nói:
- Nếu lão Hầu gia đã nói không cho chúng ta có liên hệ tiền bạc gì với quan viên thì tất nhiên ta phải giữ vững quy định này. Người đâu, tiễn khách...
- Năm trăm lượng!
Viên Vinh dựng thẳng năm ngón tay, thở dài nói:
- Bọn họ nguyện bỏ ra năm trăm lượng!
- Người đâu?
Dương Ninh nhìn ra ngoài.
- Viên đại công tử phải đi rồi. Tiễn khách.
Khóe miệng Viên Vinh co quắp, hai tay đưa ra cả bản:
- Năm trăm lượng là Ngô quản sự bỏ ra, các hộ vệ khác bỏ ra trăm lượng nữa...
Dương Ninh thản nhiên nói:
- Gia phụ chinh chiến sa trường nhưng có tặng phẩm đều ban cho tướng sĩ bộ hạ. Tề gia chúng ta chưa từng hứng thú với tiền bạc... Viên đại công tử, ngươi cũng biết, bạc nhiều bao nhiêu ta cũng không cần. Nhưng tôn nghiêm của phủ Cẩm Y hầu ta không thể không giữ.
- Một ngàn lượng!
Viên Vinh cắn răng nói:
- Tiểu tử thối. Cũng chỉ có đến vậy thôi. Ngươi ngẫm lại y chỉ là một quản sự biệt viện nho nhỏ, có được bao nhiêu chất béo đây? Đám người này đưa ra một ngàn lượng bạc đã là rất không dễ dàng rồi. Bao một con thuyền tranh tốt nhất, ôm nữ tử xinh đẹp nhất ngủ trên sông Tần Hoài một ngày cũng chỉ một trăm lượng bạc, bình thường còn giảm giá một nửa. Ba bốn trăm lạng bạc có thể mua một căn nhà không tồi trong kinh rồi. Ngươi cũng đừng được voi đòi tiền.
Dương Ninh đánh giá Viên Vinh từ trên xuống dưới, cười nói:
- Bọn họ thật sự chỉ có thể bỏ ra từng đó sao?
- Chỉ có từng đó.
Viên Vinh cũng lộ vẻ hổ thẹn:
- Cho dù là thế nào thì ngươi cũng phải chia cho ta một phần của một ngàn lượng bạc này, nếu không ta phí mồm mép nửa ngày lại không được chút lợi lộc gì là không được.
Gã nâng chén trà, uống ực một ngụm hơn nửa chén, giơ ngón tay nhìn Dương Ninh nói:
- Ta không nhận ra, tiểu tử ngươi đúng là gian xảo thật.
Trong lòng Dương Ninh hiểu rõ, một ngàn lượng bạc đã là không ít. Hơn nữa chuyện ám sát đã xảy ra, hung phạm phía sau màn đương nhiên không có khả năng là đám người Ngô quản sự. Kịp thời thượng tấu triều đình trừng phạt bọn họ cũng không có lợi lộc gì cho mình. Ngược lại chẳng những được bạc, hơn nữa còn trả cho Viên Vinh một món ân tình.
- Bạc không cần lấy vội. Ngươi đi với ta tới một nơi đã.
Dương Ninh dứng dậy nói:
- Chỉ cần phối hợp tốt, hôm nay ngươi bận rộn như vậy, ta cũng nể mặt ngươi.
...
Kinh thành Kiến Nghiệp cũng chưa gỡ bỏ lệnh giới nghiêm. Vừa tới lúc hoàng hôn, đường lớn phố nhỏ trong kinh thành đều vắng hẳn. Nhưng hiện tại đang là giữa trưa, cho nên người trên đường vẫn đi lại không dứt, xe ngựa nườm nượp, cũng hơi náo nhiệt.
Lúc này Dương Ninh đang cưỡi ngựa đi dọc trên phố dài bên sông Tần Hoài. Cưỡi ngựa đi trong kinh thành đang được ưa chuộng. Chẳng những đệ tử vương hầu thích trang trí cho ngựa cưỡi của mình tinh xảo xuất chúng mà một số văn nhân mặc khách cũng thích cưỡi ngựa dạo phố. Đó là mốt của kinh thành Kiến Nghiệp.
Các công tử văn nhân cưỡi ngựa qua, mặt người nào cũng mỉm cười, không tự giác mà nhìn lên. Bọn họ không cần nhìn bên cạnh, không muốn nhìn phía dưới. Bởi nơi đó không có thứ bọn họ muốn nhìn.
Bọn họ chỉ nhìn các lầu các đầy hoa cỏ, phấn son.
Tài tử giai nhân vốn chỉ là giả. Bọn họ tự cho mình phong nhã, vừa du ngoạn sông Tần Hoài chẳng phải là cũng mong muốn trở thành một giai thoại sao?
Thuyền tranh trên sông Tần Hoài đi lại như mắc cửi, thường thấy công tử phong nhã, mặc y quan đẹp đẽ quý giá đi từ trong khoang thuyền ra, đứng ở đầu thuyền, bên người có vài người đứng, dáng vẻ khí phách như chỉ điểm giang sơn.
Đây là cảnh ngày nào cũng có thể thấy trên sông Tần Hoài.
Đây cũng là lần đầu tiên Dương Ninh nghiêm chỉnh đi dọc sông Tần Hoài. Trời còn sớm, hắn cũng không vội vã. Viên Vinh cưỡi ngựa đi theo cạnh Dương Ninh, tâm trạng đã hơi nghi hoặc, không biết Dương Ninh muốn mang mình tới nơi nào.
Dương Ninh xuất phủ, tất nhiên Đoạn Thương Hải không tiện ngăn cản. Nhưng gần đây Thế tử liên tục gặp nguy hiểm, vốn y định tự mình đi theo hộ vệ nhưng Dương Ninh cũng biết đám người Đoạn Thương Hải và Tề Phong đã hết sức khổ cực rồi nên để Đoạn Thương Hải ở lại trong phủ, tùy tiện tìm hai hộ vệ đi theo mình.
Đi qua miếu Phu Tử, Dương Ninh chuyển hướng tới một con đường dài. Con đường này không giống với cạnh sông Tần Hoài, phồn hoa làm bạn với gió trăng, vừa mới tiến vào liền thấy hương hoa bay tới. Đưa mắt nhìn lại, hoa hồng lá xanh, đủ màu đủ sắc. Hai bên lề đường không ngờ có rất nhiều phố hoa, trông giống như một thành phố hoa vậy.
Trong lòng Dương Ninh kinh ngạc. Hiện giờ đã tới tháng Mười, không ngờ còn có phố hoa buôn bán. Thật ra hắn cũng không hiểu chuyện hoa cỏ lắm, cưỡi ngựa đi qua, mùi hoa thơm nức mũi, nhìn thấy đủ loại kỳ hoa dị thảo, rất nhiều loại hoa chưa từng thấy bao giờ, trong lòng thầm nghĩ, tới tháng này còn có thể ra lá nở hoa, đám hoa cỏ này tất nhiên không rẻ.
Chẳng qua khí hậu phía Nam rất tốt, cho dù là mười thu tháng mười thì thời tiết vẫn ấm áp.
Đột nhiên Viên Vinh như hiểu ra, cười nói:
- Náo loạn hồi lâu, không phải huynh đệ dẫn ta đi tới phủ Vũ Hương hầu chứ? Ha ha, cũng nhiều ngày chưa thấy vị anh vợ của ngươi rồi. Hôm nay vừa lúc chúng ta đi hội ngộ với gã.
- Anh vợ?
Dương Ninh ngẩn ra, quay đầu nhìn Viên Vinh nhưng không hỏi.
Hắn biết hôm nay biểu hiện của mình và vị Thế tử kia không giống nhau lắm, có ít quan hệ có thể mình không rõ ràng lắm, không thể hỏi thường xuyên, nếu không khó tránh khỏi khiến người khác sinh nghi.
Chỉ là hắn vừa quay đầu lại, ánh mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy một thân ảnh cách đó không xa. Người đi trong phố hoa này cũng không ít, chẳng qua đa số là nữ quyến. Thân ảnh nọ cao lớn, hết sức nổi bật trong đám người. Dương Ninh liếc một cái liền nhìn thấy, tâm trạng căng thẳng. Hắn liếc một cái liền lập tức nhận ra. Người nọ chính là trưởng giả mặc áo bào tro đóng giả thái giám lần trước.
Dương Ninh gặp mặt người này hai lần, lần đầu tiên nhìn qua như một vị trưởng giả nho nhã, lần thứ hai lại hóa trang thành một thái giám. Lúc này lão mặc trường bào màu xám, râu dài tung bay.
- Sao người này lại ở đây?
Dương Ninh cảnh giác cao độ, xoay người xuống ngựa. Hiển nhiên trưởng giả mặc áo xám cũng không chú ý tới phía Dương Ninh, vẫn đi xuyên qua đám người.
Lão già này không rõ thân phận, nhưng Dương Ninh xác định chòm râu trên miệng lão tất nhiên là dính tạm vào mà thôi. Nếu không mấy ngày trước mới thấy lão không một tấc râu, tuyệt đối không thể mọc ra dài như vậy trong vài ngày ngắn ngủi được.
Hắn không nhịn được mà đi tới gần, len lỏi trong đám người. Viên Vinh không hiểu nguyên nhân, kêu lên:
- Ninh huynh đệ, ngươi đang đi đâu thế?
Dương Ninh nhìn thấy trưởng giả áo xám đang đi trước mình không xa, bước nhanh hơn nữa. Chợt nghe "ôi chao" một tiếng. Hắn vừa đi ngang qua trước cửa một gian hàng hoa, không may va vào một người, giọng nói khá mềm mại, hình như là một nữ tử. Nhất thời Dương Ninh cũng không kịp xin lỗi, đuổi theo phía trước vào bước nhưng không ngờ trưởng giả áo xám đã biến mất trong đám người rồi.
Hắn dừng bước chân, mờ mịt nhìn quanh. Người đến người đi nhưng lại không còn thấy tung tích của trưởng giả áo xám kia.
Dương Ninh nhíu mày. Vào lúc này chợt nghe tiếng vó ngựa nổi lên từ một đầu phố dài truyền lại. Tiếng vó ngựa vang lên vô cùng dày đặc.
Dương Ninh nhíu mày, thầm nghĩ phố dài đông người, mình dù cưỡi ngựa nhưng cũng chỉ đi chậm rãi. Mà hiện tại tiếng vó ngựa này vang lên dày như mưa sa, chẳng lẽ muốn giẫm chết người?
Quả không bất ngờ, chỉ thấy người đi trên đường đều né tránh. Có người bất ngờ không kịp né tránh, nhảy sang một bên, hô to gọi nhỏ.
Đầu phố đối điện có ngựa đang lao nhanh tới, vó ngựa dồn dập, thấy phố đông người cũng không xuống ngựa, lại chẳng có vẻ gì muốn giảm tốc độ. Dương Ninh cau mày, đang muốn né tránh thì đột nhiên trái tim trầm xuống, lại phát hiện ra ở giữa đường đường có một đứa bé bảy tám tuổi đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất chơi bùn, không có người lớn bên canh. Đứa trẻ kia đang nặn một người bùn, chơi vui vẻ vô cùng, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm được tới.
Mấy con tuấn mã kia phi như bay, hiển nhiên cũng không nhận ra có đứa nhỏ đang ngồi giữa đường. Người bên đường phát hiện ra cảnh tượng này, tiếng hét chói tai vang lên.
Lúc này Dương Ninh đã vọt tới như tên rời cung.
Tốc độ của hắn cực nhanh nhưng mấy con ngựa kia nói tới là tới, khoảng cách tới đứa trẻ kia chỉ vài trượng. Với tốc độ hiện tại của Dương Ninh, lao tới trước mặt đứa trẻ kia, nếu tuấn mã không dừng lại kịp thì rất có thể hắn và đứa trẻ đều bị đánh bay.
Nhưng hắn không do dự chút nào.
Hắn biết ngay lúc này, có khả năng cứu đứa trẻ đó chỉ có thể là hắn. Nếu hắn ra sức lao tới thì còn có hy vọng, nếu không nhất định đứa trẻ này sẽ bị tuấn mã giẫm đạp dưới chân, không còn mạng sống.
Trong tiếng kêu kinh hãi, không ít người đã quay đầu đi, không đành lòng nhìn cảnh tượng kinh tâm động phách này.
Đám ngựa đều là ngựa tốt, tốc độ như điện, chớp mắt đã thấy con ngựa đi đầu chỉ còn cách đứa trẻ chỉ gần một trượng. Khoảng cách giữa Dương Ninh và đứa trẻ kia cũng chỉ như vậy.
Cùng một khoảng cách nhưng tốc độ lại khác nhau.
Tuấn mã lao tới, đương nhiên tốc độ của Dương Ninh không thể sánh được. Hắn chỉ cảm thấy trái tim lạnh ngắt, chỉ trông mong khí lực toàn thân có thể tập trung lên hai chân. Thấy đã chậm hơn mấy bước, Dương Ninh gầm khẽ một tiếng, lại phát hiện ra kình lực giống như dòng chảy bị kích động, dũng mãnh tràn vào hai chân mình.
Trong tích tắc khi lực lượng tràn vào hai chân, Dương Ninh đạp một cái, toàn thân giống như một con báo săn, vọt tới trước đầu con tuấn mã, ôm đứa trẻ trong tay, kéo vào ngực rồi vọt qua bên cạnh.
Con ngựa kia hí dài một tiếng, móng trước vung lên, lập tức hạ xuống, đạp đúng vào vị trí đứa trẻ kia vừa ngồi. Nếu Dương Ninh chậm một chút thì giờ phút này đương nhiên đứa trẻ đã chết dưới vó ngựa rồi.
- Bịch!
Dương Ninh ngã nhào ra, không kịp né tránh, lao vào một đám hoa của một cửa hàng, toàn thân đau nhói, cũng may thế lao đã bớt đi, hai tay giơ lên, giơ đứa trẻ lên cao.
- Á...
Một tiếng thét chói tai vang lên. Một người phụ nữ lao tới, mang theo tiếng khóc nói:
- Định nhi, Định nhi, con sao rồi...?
Dương Ninh chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy toàn thân, lại nghe thấy người phụ nữ khóc lóc, quay đầu nhìn lại thấy một người phụ nữ chưa tới ba mươi, trông có vẻ là nữ quyến một đại hộ, biết đứa nhỏ này đương nhiên có liên quan tới nàng, miễn cưỡng nói:
- Nó... Nó hẳn là không sao, không cần lo lắng...
Phụ nhân nọ ôm đứa trẻ, kiểm tra từ trên xuống dưới một hồi, thấy nó bình yên vô sự, lúc này mới yên tâm, nhìn thấy Dương Ninh ngồi dậy liền vội nói:
- Ân công, đa tạ... Đa tạ người cứu Định nhi nhà ta... Ta nhất định sẽ báo đáp đại ân đại đức này...
Nàng lại vội nói:
- Ân công, người... Người chảy máu rồi.
Bất chấp chuyện khác, nàng vội đưa chiếc khăn tay cho Dương Ninh.
- Mau, ngươi mau lau đi đã. Ta mời đại phu...
Lúc này Dương Ninh mới cảm thấy cạnh trán có máu tươi chảy xuống, đau xót vô cùng, trong lòng biết chắc lúc lao vào đám hoa nên bị chút thương ngoài da, cũng không vội nhận khăn tay mà lắc đầu cười nói:
- Không sao...
Hắn đang muốn đứng dậy, lúc này mới phát hiện ra hai đùi vừa rồi còn tràn ngập lực lượng giờ đã bủn rủn vô lực, nhất thời khó có thể đứng dậy.
- Hảo huynh đệ...
Viên Vinh giờ đã lao tới đây, vẻ mặt kinh hãi.
- Ngươi... Ngươi không sao chứ?
Dương Ninh nâng ống tay áo lau máu tươi trên trán, lắc đầu, hai chân mềm nhũn khiến tâm trạng Dương Ninh hơi lo sợ.
Vừa rồi trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hắn có cảm giác hai chân đột nhiên đầy sức mạnh, giống như có nội khí trong đan điền bị mình điều xuống hai chân trong tình thế cấp bách vậy.
Nếu không phải có kình lực dũng mãnh tiến vào thì tuyệt đối mình không có sức lực lao tới trước tuấn mã cứu đứa trẻ kia.
Nhưng giờ phút này luồng sức mạnh đó đã biến mất không còn sót lại chút nào, mà hai đùi có cảm giác tê dại như rút gần. Trước đây Đoạn Thương Hải đã từng cảnh cáo hắn, tuyệt đối không được dễ dàng điều động kình lực. Tình thế lúc này là sự đã rồi, cũng không biết có tạo thành tổn thương gì cho thân thể mình không.
- Cách Lão Tử, cũng có chút bản lĩnh!
Một tiếng nói truyền tới, không phải giọng trong kinh thành, giọng điệu hơi ngạo mạn. Sắc mặt Dương Ninh trầm xuống, ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy phía trước mình không xa có một con tuấn mã uy phong lẫm liệt, phía trên có một người ngồi trên cao nhìn xuống, hết sức lạnh nhạt nhìn Dương Ninh, ánh mặt trời chiếu xiên vào người nọ, kéo thành một cái bóng thật dài chiếu lên người Dương Ninh.
Mấy con ngựa phía sau cũng đã chạy theo tới.
Mấy người này thân mặc áo màu xanh thẫm, trên đầu quấn đầy vải trắng, bên hông đeo loan đao, mặc dù thân hình nhìn có vẻ cũng không cao lớn mạnh mẽ nhưng mắt đều lộ tinh quang, người có nghề vừa nhìn là biết tu vi võ công quyết không thấp.
Hiển nhiên những người này đều được huấn luyện, lúc này một tay nắm dây cương, tay còn lại đặt tại chuôi loan đao, ánh mắt chăm chú nhìn vào Dương Ninh. Ánh mắt đám người nọ như đao, giống như Dương Ninh là người gây họa vậy.
Viên Vinh dìu Dương Ninh đứng lên. Dương Ninh vẫn cảm thấy hai chân nhũn ra, hầu như không đứng thẳng lên được, trong lòng hoảng sợ, thầm nghĩ đây không phải bị thương thân thể mà bởi vừa rồi tình thế cấp bách, dùng đến nội kình nên kinh mạch hai đùi mới bị hao tổn, không phải sẽ biến thành tàn phế chứ?
- Cách Lão Tử, xem tiểu tử này này, sắp tiểu ra quần đến nơi rồi.
Người cưỡi con ngựa suýt dẫm lên người khác kia giơ ngón tay chỉ về hai chân Dương Ninh đang run run, cười ha hả nói, dường như hoàn toàn không để ý tới việc vừa rồi suýt nữa mình đã giẫm chết người.
Dương Ninh nhìn chằm chằm vào người nọ, lúc này thấy rõ kẻ này chẳng qua chỉ chừng hai mươi bốn hai lăm tuổi, mặc cẩm y màu vàng nhạt, dáng vẻ anh tuấn, hông đeo đai ngọc, đầu cũng quấn thứ gì đó nhưng không trùm khăn trắng như những người khác mà đội khăn màu tím.
Hiển nhiên khăn trùm đầu này được chế tạo rất chú tâm, trên trán không ngờ còn có một viên bảo thạch màu đỏ, bên cạnh có tơ tằm màu vàng, nhìn đã biết giá trị xa xỉ rồi. Trước đây Dương Ninh cũng chưa thấy trang sức trên đầu như vậy bao giờ. Mà giọng nói của những người này rõ ràng không phải là quan thoại kinh thành, nghe rõ là khẩu âm của vùng Xuyên Tục.
Những người khác cũng không kiêng nể gì mà cười rộ lên.
Thanh niên mặc áo vàng kia cũng không nói nhiều, vung cương giựa ngựa định chạy. Nhưng Dương Ninh đã trầm giọng quát:
- Đứng lại!
Mấy người nọ đều ngẩn ra, ghìm cương ngựa. Thanh niên áo vàng kia đánh giá Dương Ninh vài lần từ trên xuống dưới, môi lộ nụ cười khinh miệt.
- Ngươi bảo chúng ta đứng lại sao?
Lúc này Dương Ninh cảm thấy hai chân nóng lên, dường như khí lực đã khôi phục một chút, không còn bủn rủn như trước. Hắn chậm rãi hít sâu một hơi, thản nhiên nói:
- Không sai. Ta bảo các ngươi đứng lại.
Hiển nhiên thanh niên mặc áo vàng hơi bất ngờ, hứng thú ngồi trên yên ngựa, xoay xoay roi ngựa trong tay nói:
- Vậy ngươi gọi chúng ta đứng lại làm gì?
Dương Ninh nhìn trang phục những người này, biết rất có thể làm đệ tử quan viên bên ngoài tiến vào kinh, cũng có khả năng là đệ tử của thân hào một phương. Đơn giản loại người này là quan nhị đại hoặc phú nhị đại một phương, quen thói kiêu ngạo ngang ngược tại địa phương rồi, giờ tới kinh thành cũng vẫn không kiêng nể gì như cũ.
Dương Ninh thầm nghĩ, hôm nay ngươi cũng thật sự xui xẻo. Lão tử là Cẩm Y hầu Thế tử, chớ nói thân phận của ta, dù là Viên Vinh này cũng là công tử phủ Thượng thư Lễ bộ, không phải ngồi không.
Viên Vinh thấy Dương Ninh đưa mắt nhìn, cũng cảm thấy mấy người trước mặt này chắc là đám nhà quê từ nông thôn tới, không biết quy củ là gì, lại thấy quanh đó có không ít người đang vây lại xem, cố tình muốn gây náo động, lấy quạt ra, tiêu sái rung mở quạt, phất nhẹ quạt, cười lạnh nói:
- Các ngươi có mắt hay không hả? Nơi này là nơi nào? Các ngươi có biết các ngươi không kiêng nể gì trong thành thị như vậy, nếu làm bị thương người thì sao?
Gã thu hồi quạt, chỉ vào đứa trẻ nọ nói:
- Nếu không phải huynh đệ ta ra tay kịp thời, đứa trẻ này đã bị các ngươi gây thương tích rồi. Các ngươi có biết hậu quả sẽ thế nào không?
Thanh niên mặc áo vàng liếc nhìn Dương Ninh một cái, hỏi ngược lại:
- Lão tử còn không biết quy định của kinh thành các ngươi. Ngươi nói cho ta biết, nếu dẫm chết đứa nhỏ kia thật thì phải đền bao nhiêu bạc?
Lời này vừa thốt lên, bốn phía liền vang lên rất nhiều tiếng xì xào. Không ít người bắt đầu chỉ trích.
Thanh niên mặc áo vàng và những người liên can tựa như không nghe thấy, hoàn toàn không thèm để ý.
Người phụ nữ nọ nói:
- Nếu làm bị thương người thì sẽ phải đền mạng. Trong mắt các ngươi không có vương pháp, đều phải bị bắt vào đại ngục.
- Giết người đền mạng sao? Bắt vào đại ngục?
Thanh niên mặc áo vàng cười rộ lên rất càn rỡ:
- Ta còn chưa bao giờ biết chuyện giết người đền mạng đấy. Nào tới bắt ta vào đại ngục đi. Lão tử bắt hằng hà sa số người vào đại ngục, giết người cũng hằng hà sa số, chưa bao giờ từng bước vào đại ngục một bước cả.
Viên Vinh thầm nghĩ sao thằng ranh này còn kiêu ngạo hơn cả mình, sầm mặt xuống nói:
- Hiện giờ ngươi mau lăn xuống ngựa cho bổn công tử, xin lỗi người này, nếu không...
Gã còn chưa nó xong thì thanh niên mặc áo vàng đã vung roi lên. Viên Vinh không kịp phản ứng, giơ tay đón đỡ theo tiềm thức. Chát một tiếng, roi ngựa liền quất lên cánh tay Viên Vinh. Gã kêu "ối chao" một tiếng, cả giận mắng:
- Chó chết, ngươi dám đánh người sao?
Thanh niên mặc áo vàng biến sắc nói:
- Ngươi mắng ta?
Lại một roi nữa quất xuống. Viên Vinh đang muốn tránh né, bỗng nhiên một bóng người nhoáng lên. Dương Ninh đã vọt tới trước người, đưa tay bắt roi ngựa, lạnh lùng nói:
- Nơi này là Kiến Nghiệp, dưới chân thiên tử, là nơi có vương pháp. Các ngươi bỏ thói hống hách kia ngay. Đám người các ngươi phóng ngựa trên phố, không kiêng nể gì, chẳng những kinh nhiễu dân chúng, suýt nữa còn gây tổn thương nhân mạng. Bắt các ngươi xuống ngựa xin lỗi là điều đương nhiên.
Thanh niên mặc áo vàng bị bắt roi ngựa, mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, sau đó lập tức lộ vẻ giận dữ, muốn kéo mạnh rơi về. Dương Ninh chỉ cảm thấy khí lực người này không nhỏ, hiển nhiên cũng có chút vốn liếng. Môi hắn hiện nụ cười lạnh, tay lại càng vận sức. Hiển nhiên tính tình thanh niên mặc áo vàng kia cũng hơi quật cường, tay càng kéo mạnh, rất nhanh mặt đã đỏ bừng.
Dương Ninh thấy tay gã nắm roi đã nổi gân xanh, biết thằng ranh này đã dùng hết sức bú mẹ rồi, trong mắt lóe lên vẻ giảo hoạt, buông ngay tay. Thanh niên mặc áo vàng kia không phản ứng kịp, nhất thời không giữ được thăng bằng, ngã lộn về phía sau, lăn từ trên lưng ngựa xuống. Mọi người vây xem thấy thế, ầm ầm cười to.
Mấy tên nam tử đội khăn trùm đầu màu trắng phía sau đều xuống ngựa, có người đỡ thanh niên mặc áo vàng kia, có người rút đao lao về hướng Dương Ninh.
Lại nghe có người lạnh lùng nói:
- Kẻ nào dám ra tay?
Bên cạnh có hai người nhảy ra, chính là thị vệ phủ Cẩm Y hầu mà Dương Ninh dẫn theo, cũng đã rút đao ra, bảo vệ trước người Dương Ninh.
Vào lúc này lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên. Từ phía sau lại có hai con ngựa chạy tới, cưỡi con đi trước là một nam tử mặc áo đen, đầu cũng quấn khăn đen. Phía sau y là một tùy tùng đầu quấn vải bố, vừa nhìn đã biết là cùng đám người với thanh niên mặc áo vàng kia. Người mặc áo đen nhìn qua đã khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân thể gầy gò, cưỡi ngựa đi tới, nhìn thấy đám hán tử quấn vải trắng đang rút đao nơi tay, mặt lạnh hẳn nói:
- Dừng tay lại, các ngươi đang làm gì thế?
Mọi người nghe thấy người mặc áo đen quát, quay đầu nhìn lại, hiển nhiên rất kính sợ người này, đứng nguyên ở đó, không dám nhúc nhích.
Người mặc áo đen xoay người xuống ngựa. Dương Ninh thấy tướng mạo y hiền hòa, cũng có vài phần trung hậu.
- Thế tử, xảy ra chuyện gì vậy?
Người mặc áo đen đỡ thanh niên mặc áo vàng dậy, ánh mắt nghiêm túc:
- Rốt cục nơi này đã xảy ra chuyện gì?
Thế tử, thế tử nhà nào?
Dương Ninh và Viên Vinh không khỏi nhìn nhau. Rất nhanh chỉ thấy thân thể Viên Vinh chấn động, đôi mắt lộ vẻ kinh hãi. Trong lòng Dương Ninh biết rất có thể thằng ranh này đã đoán được thân phận của đối phương rồi, chỉ là giờ phút này cũng không tiện hỏi hắn trước mặt mọi người. Nhưng nhìn phản ứng của Viên Vinh, hiển nhiên lai lịch của thanh niên mặc áo vàng này không nhỏ.
Nhưng hắn cũng lập tức yên tâm. Ông đây cũng là một trong tứ đại hầu tước thế tập của Đại Sở, Cẩm Y hầu, cho dù đối phương cũng là thế tử, chẳng lẽ địa vị còn tôn quý hơn mình?
Một gã tùy tùng đầu đội khăn trắng bên cạnh ghé tai người mặc áo đen nói nhỏ vài câu. Thần sắc người mặc áo đen càng nghiêm túc hơn.
Thanh niên mặc áo vàng nhìn thấy dân chúng bốn phía chỉ chỉ trỏ trỏ mình. Gã ngã ngựa trước mặt mọi người, mất hết mặt mũi, trong lòng căm tức không thôi, giật một thanh loan đao của một gã tùy tùng, giơ đao chỉ bốn phía, tức giận nói:
- Kẻ nào còn dám dông dài, Cách Lão Tử giơ đao bổ ngươi.
Sắc mặt gã dữ tợn, vẻ hung thần ác sát. Dân chúng bốn phía cũng biết gã không dễ chọc, đều lui lại phía sau.
- Ngăn miệng lưỡi người khác gì ngăn dòng nước.
Dương Ninh thấy lúc này thanh niên mặc áo vàng còn đang uy hiếp dân chúng, trào phúng nói:
- Ngươi định dùng một cây đao dọa hết mọi người trong kinh thành sao?
Thanh niên mặc áo vàng xoay người nhìn thẳng vào Dương Ninh, con mắt tràn ngập sát ý:
- Ngươi tự tìm đường chết. Lão tử muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn.
- Kinh thành Kiến Nghiệp, dưới chân thiên tử là nơi có vương pháp đấy.
Dương Ninh nói lạnh lùng:
- Hoàng đế Đại Sở ta chế định pháp quy là để bảo vệ trăm họ an cư lạc nghiệp. Ngươi làm càn trước mặt mọi người, không coi vương pháp vào đâu, đó là không coi hoàng đế Đại Sở ta vào đâu. Hôm nay lại còn muốn bầm thây ta vạn đoạn, chẳng lẽ càn khôn to lớn, ngươi dám không coi thiên tử vào đâu, dám giết người sao?
Viên Vinh đứng cạnh liếc Dương Ninh một cái, trong lòng thầm thán phục, nghĩ thầm hôm nay thằng ranh này quá khôn khéo rồi. Nói lăng nhăng cũng phải có điểm dừng, lại khiến thanh niên mặc áo vàng thành không coi Hoàng đế vào đâu. Nếu thật nói thành tội thì có chém cả nhà cũng không đủ.
Thanh niên mặc áo vàng muốn nói nữa nhưng người mặc áo đen đã trầm giọng bảo:
- Thế tử!
Dường như thanh niên mặc áo vàng cũng hơi kiêng kỵ người mặc áo đen, còn chút kiêu ngạo, yếu ớt nói:
- Tư Mã tiên sinh, bọn họ...
Người mặc áo đen không đợi thanh niên mặc áo vàng nói xong, đi ra phía trước, đánh giá Dương Ninh một phen rồi mới mỉm cười chắp tay nói:
- Thế tử nhà ta còn trẻ tuổi, nếu có chỗ mạo phạm xin thứ lỗi cho!
- Xem ra còn có một người biết điều.
Dương Ninh nói:
- Vị Thế tử nhà các ngươi lao thẳng trên đường, suýt nữa làm chết người vô tội. Ta khuyên các ngươi sau khi trở về nên giáo dục nhiều hơn.
Người mặc áo đen chỉ cười nhạt một tiếng, xoay người muốn đi. Dương Ninh cau mày nói:
- Đứng lại!
Người mặc áo đen dừng bước, xoay người lại cười nói:
- Không biết còn gì chỉ giáo?
- Ta còn tưởng rằng ngươi biết điều cơ đấy.
Dương Ninh cau mày nói.
- Chẳng lẽ các ngươi suýt đụng thương người khác, lại cứ thế yên tâm thoải mái rời đi sao?
Người mặc áo đen thấy trên trán Dương Ninh có vết máu, cười nói:
- Là ta không phải.
Y lấy trên người ra một thỏi bạc nói:
- Không biết thế này đã đủ đi gặp đại phu chưa?
Thỏi bạc của y không nhỏ, tất nhiên thừa đi gặp đại phu. Dương Ninh lắc đầu nói.
- Đương nhiên phí trị liệu, phí tổn thương tinh thần của ta và vị tiểu đệ đệ này không ít rồi. Nhưng Thế tử nhà các ngươi làm người khác bị thương, chẳng lẽ không định xin lỗi?
Nghĩ tới Viên Vinh, hắn lại chỉ tay tới:
- À, còn vị này bị thế tử nhà các ngươi dùng roi ngựa quất, hiển nhiên quần áo cũng phải bồi thường. Đương nhiên cũng không thiếu được phí trị liệu và tổn thương tinh thần.
Người mặc áo đen nhíu mày. Nhưng y hiển nhiên cũng khá kiên nhẫn, lấy ra một tấm ngân phiếu nói:
- Trên người ta cũng không có bao nhiêu bạc. Đây là ngân phiếu hai trăm lượng, có thể lấy bạc ở bất cứ tiền trang nào trong tứ đại tiền trang, không biết có đủ bồi thường không?
Dương Ninh cũng không khách sáo, nhận rồi chuyển cho người phụ nữ bên cạnh. Nàng sửng sốt một chút, Dương Ninh đã nhét tấm ngân phiếu vào tay nàng.
- Nói tới xin lỗi...
Người mặc áo đen chắp tay với mấy người.
- Ta ở đây thay mặt Thế tử nhà ta xin lỗi chư vị. Xuất môn ra ngoài, khó tránh khỏi có chút hiểu lầm, mong chư vị tha thứ.
Người mặc áo đen vốn tưởng rằng thế đã nể mặt đối phương lắm rồi, ai ngờ Dương Ninh lắc đầu nói:
- Người làm sai không phải là ngươi, ngươi không cần xin lỗi.
Hắn lại chỉ vào thanh niên mặc áo vàng:
- Người cần xin lỗi hẳn là hắn!
Liền vào lúc này, lại nghe thấy tiếng náo động, một tiếng kêu to vang lên:
- Ở nơi nào? Đúng là làm phản rồi. Còn có vương pháp hay không? Tiểu công tử ở nơi nào? Các huynh đệ, vây đám cuồng đồ kia lại, không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào!
Ps: Sa Mạc xuất thư, mất ngay như chảo chớp. Chắc là em sẽ đưa vào bốc ẩn sớm đấy ạ. Mong các VIP chịu khó, hen!
Dương Ninh nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một đám người đầu đội mũ vuông, thân mặc áo lam đang lao tới nơi này, nhân số không dưới hai ba mươi người. Đám người này hung thần ác sát, mấy người đi trước mặc giáp cứng màu xám, kiêu ngạo mười phần.
Người đi đầu lưng hùm vai gấu, thân thể cao lớn, nắm bội đao bên hông. Cạnh y là một gã sai nha, chỉ thẳng về phía Thế tử mặc áo vàng nói:
- Chính là gã, chính thằng ranh này suýt nữa làm tiểu công tử bị thương.
- Xoẹt!
Người nọ rút đao khỏi vỏ, vung đao nói:
- Cẩu tặc lớn mật, vô pháp vô thiên. Vây chúng lại cho ta, một cho kẻ nào chạy thoát.
Đám quan sai thủ hạ của y lao tới như lang như hổ, trong nháy mắt đã vây đám người Thế tử mặc áo vàng lại. Ánh mắt mấy tên người hầu cận đầu quấn vải trắng của Thế tử mặc áo vàng lộ vẻ nghiêm trọng, cũng rút đao ra cầm tay, hộ vệ bên cạnh Thế tử mặc áo vàng.
Đại hán lưng hùm vai gấu kia chạy tới cạnh phụ nhân ôm đứa nhỏ trước. Phụ nhân kia thấy đại hán tới giống như gặp được cứu tinh, còn chưa kịp nói thì đại hán nọ đã nói:
- Phu nhân, tiểu công tử không sao chứ? Yên tâm đi. Nếu ai dám động vào một sợi tóc của các ngươi, lão tử chém cả nhà nó.
Gã nói lời thô lỗ khiến phụ nhân nọ cau đôi mi thanh tú nói:
- Định nhi không sao rồi... Chẳng qua ân công lại bị thương.
- Ân công?
Đại hán ngẩn ra.
Phu nhân kia nhìn về phía Dương Ninh nói:
- Chính là vị ân công này. Nếu không phải nhờ hắn thì Định nhi... Chỉ sợ Định nhi đã...
Vành mắt nàng đỏ lên, lúc này lại không muốn nói tiếp, nghĩ lại mà sợ, nước mắt liền chảy xuống.
Đại hán quay đầu nhìn về phía Dương Ninh, không chút do dự tiến đến, chắp tay nói:
- Ân công ở trên xin nhận Lôi Vĩnh Hổ một lạy!
Nói xong liền lạy ngay. Dương Ninh vội vàng kéo lại, cười nói:
- Khách sáo, khách sáo rồi. Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ. Phàm là người có lương tri sẽ không bàng quan đứng nhìn.
Ngay từ đầu hắn thấy đám người dung thần ác sát này lao tới, không rõ chuyện gì nên hơi kinh ngạc. Lúc này đã rõ, hóa ra là người nhà của phụ nhân kia. Nhìn bọn họ lôi cả quan sai tới, hiển nhiên có thực lực không kém tại kinh thành. Mình ra tay chỉ là vì không thể thấy chết không cứu. Dù đứa bé kia có là một kẻ ăn mày thì hắn cũng quả quyết ra tay, không ngờ lại cứu được một vị tiểu công tử.
Quan cao trọng thần trong kinh thành nhiều như lông trâu, tùy ý cứu một đứa trẻ có thân phận kim quý cũng không phải là điều đáng ngạc nhiên lắm.
Nhưng đại hán này ân oán rõ ràng, vừa thấy đã biết là người có tính tình hào sảng, Dương Ninh cũng thầm thích vài phần.
Lôi Vĩnh Hổ nói:
- Sau này sẽ tạ ơn ân công, để ta đuổi đám người vô pháp vô thiên gây họa này đã.
Quay đầu lại, thấy Tây Môn Tiên sinh đang nhìn mình, y đánh giá trang phục của Tây Môn Tiên sinh, lập tức trầm mặt nói:
- Ngươi cũng là cùng một bọn với thằng ranh kia đúng không?
Ánh mắt người mặc áo đen bình tĩnh, vuốt cằm nói:
- Không sai, các hạ hưng sư động chúng, không biết là muốn làm chuyện gì?
- Làm chuyện gì?
Lôi Vĩnh Hổ tức giận nói:
- Hai mắt ngươi mù à? Suýt nữa các ngươi làm bị thương tiểu công tử nhà ta, lại làm như không có việc gì vậy. Lão tử không cho các ngươi một bài học thì chắc các ngươi không nhớ được đâu.
Y đưa tay muốn túm lấy ngực Tây Môn Tiên sinh nọ.
Thân hình y cao lớn, phải cao hơn Tây Môn Tiên sinh một cái đầu, ra tay cũng không chậm. Tây Môn Tiên sinh nọ không nhúc nhích, tùy ý để Lôi Vĩnh Hổ túm vạt áo trước ngực, mắt lóe lên tia sáng lạnh.
Lôi Vĩnh Hổ nắm được vạt áo trước ngực Tây Môn Tiên sinh, kéo mạnh một cái. Vốn y tưởng lấy sức lực của mình, tất nhiên sẽ kéo người mặc áo đen trông không hề thu hút này xuống đất dễ dàng, trước tiên lôi y xuống, dập vẻ kiêu ngạo của thanh niên mặc áo vàng, sau đó mới tìm chính chủ.
Nhưng y kéo mạnh như vậy, Tây Môn Tiên sinh lại giống như tượng đá, không hề sứt mẻ.
Lôi Vĩnh Hổ lộ vẻ kinh ngạc, lại tăng sức lần nữa. Tây Môn Tiên sinh kia vẫn không nhúc nhích. Lôi Vĩnh Hổ đã hơi tức giận. Trước mắt bao nhiêu người như vậy, nếu mình không đối phó được cả một người như vậy trong chớp mắt thì đúng là mất hết mặt mũi. Y dồn sức vào tay, lúc này nghe xoẹt một tiếng, không ngờ Lôi Vĩnh Hổ đã xé rách vạt áo của Tây Môn Tiên sinh.
Lôi Vĩnh Hổ ngẩn ra, rốt cục hiểu rõ người trước mặt thoạt nhìn bình thường nhưng lại là kẻ thâm tàng bất lộ.
- Úi chà, còn có chút bản lĩnh.
Lôi Vĩnh Hổ đánh giá một hồi.
- Ngươi tránh ra một bên trước đi. Được rồi, thằng ranh, ngươi lại đây...
Y giơ tay chỉ về phía Thế tử mặc áo vàng đang đứng chính giữa.
Mặt Thế tử mặc áo vàng giờ đã khó coi tơi cực điểm, cười lạnh một tiếng, không để ý tới, xoay người lên ngựa, vung dây cương, hai chân kẹp bụng ngựa, giục ngựa muốn chạy.
Tuấn mã dưới hông gã không phải loại thường, hí dài một tiếng, lao vọt về phía trước, đánh thẳng tới một gã sai dịch trước mặt.
Sai dịch kia kinh hãi thất sắc, cũng may phản ứng cực nhanh, lúc này bất chấp mà né tránh sang một bên. Tuấn mã kia lập tức lao ra khỏi đám người.
Hiển nhiên Thế tử mặc áo vàng cảm thấy tình thế phiền toái rồi, không muốn tiếp tục ở nơi này, thầm nghĩ muốn vứt lại phiền toái bỏ chạy.
Đám người vây xem thấy Thế tử mặc áo vàng đột nhiên không nói không rằng giục ngựa lao đi, cất tiếng kinh hô. Thấy Thế tử mặc áo vàng sắp sửa phi ngựa đi, một thân ảnh vọt tới như báo săn, sau đó lập tức lùi lại. Tiếp đó chỉ thấy Thế tử mặc áo vàng phát ra tiếng kêu hoảng sợ, sau đó bị ngã xuống ngựa. Con tuấn mã kia vẫn lao về phía trước như cũ một đoạn mới dừng lại.
Dương Ninh nhìn thấy Thế tử mặc áo vàng muốn đào tẩu, hiển nhiên sẽ không cho gã được như ý.
Vì cứu đứa trẻ kia, trán hắn còn chảy máu. Mà tất cả nguyên nhân đều do Thế tử mặc áo vàng này. Hôm nay nếu bỏ qua cho gã, trong lòng Dương Ninh sẽ thật sự khó chịu.
Lúc Thế tử mặc áo vàng lao ra khỏi vòng vây, Dương Ninh liền lao ra nhanh chóng, lập tức lôi Thế tử mặc áo vàng từ trên ngựa xuống. Dương Ninh lại để cho Thế tử mặc áo vàng kia đầu rơi xuống trước, mà mình thì ngã lên người gã, tránh khỏi bị thương.
Sau khi Thế tử mặc áo vàng rơi xuống đất, trên mặt lộ vẻ đau đớn. Tây Môn Tiên sinh thấy Thế tử mặc áo vàng ngã ngựa cũng thất kinh, thân thể nhoáng lên như quỷ mỵ, lao tới giơ tay túm vai Dương Ninh lôi nhẹ. Dương Ninh chỉ cảm thấy thân thể tung bay nhẹ, mơ hồ nghe thấy tiếng kêu sợ hãi "cẩn thận", dường như là tiếng của nữ tử. Hắn không kịp nhĩ nhiều, mông đã rơi tiếp đất, bị Tây Môn Tiên sinh kia ném xa mấy thước.
Lực đạo của Tây Môn Tiên sinh nắm chuẩn vô cùng, dù Dương Ninh bị ném ra nhưng mông rơi xuống chỉ hơi đau đớn, các vị trí khác lại không có gì không ổn.
Thân thể Dương Ninh mặc dù không bị thương nhưng lại thầm giật mình. Chỉ qua vài việc này đã thấy Tây Môn Tiên sinh dung mạo không có gì thu hút kia lại là một cao thủ.
Giờ phút này hắn cũng cực kỳ tò mò về lai lịch của Thế tử mặc áo vàng và Tây Môn Tiên sinh này. Vừa rồi mình bị ném đi, hình như có một nữ tử kêu một tiếng, giọng điệu có vẻ ân cần, không nhịn được mà nhìn về phía đám người kia, lại thấy có tới năm sáu nữ quyến, nhất thời không biết là ai nhắc nhở.
Lúc này Viên Vinh đã chạy tới đỡ Dương Ninh, hỏi:
- Huynh đệ không việc gì chứ?
Dương Ninh chỉ cau mày. Viên Vinh thấy Dương Ninh cũng không bị thương, ghé vào tai Dương Ninh, hạ giọng nói:
- Huynh đệ, việc này nên dừng ở đây, không nên làm lớn chuyện. Người nọ... Hình như là Thế tử của Thục Vương!
- Hả?
Dương Ninh ngẩn ra, thầm nghĩ hóa ra là Viên Vinh đã nhận ra thân phận của đối phương rồi.
Viên Vinh lại nói nhỏ bên tai Dương Ninh:
- Thục Vương là vương gia duy nhất khác họ của Đại Sở ta, triều đình cũng phải nhịn lão ba phần. Thế tử Thục Vương này... tốt nhất chúng ta không nên trêu chọc.
Lúc trước Dương Ninh chỉ thấy Viên Vinh hơi lùi bước, lúc này thầm hiểu Viên Vinh đã sớm nhận ra thân phận đối phương, cho nên mới nao núng không dám tiến tới. Tốt xấu gì Viên Vinh cũng là tiểu công tử nhà Thượng thư bộ Lễ, vậy mà vẫn kiêng kỵ với Thục Vương như vậy, nghĩ đến cũng thấy Thục Vương nọ quả là một nhân vật khó lường.
Nhưng Lôi Vĩnh Hổ thấy Dương Ninh gặp nạn vội vọt tới, kêu lên:
- Tặc tử này còn dám ra tay đả thương người...
Mặc dù y biết Tây Môn Tiên sinh thâm tàng bất ộ nhưng lúc này lại không hề có chút sợ hãi, vừa chạy tới vừa vung đao lên, chém về phía Tây Môn Tiên sinh trước mặt. Chẳng qua hiển nhiên y cũng không muốn thương tổn nhân mạng, dùng sống đao chém tới, cũng không chém vào đầu đối phương mà chém vào vai.
Một tay Tây Môn Tiên sinh dìu Thế tử mặc áo vàng ngồi dậy, cũng không quay đầu lại, hai ngón tay của tay kia đã nhặt một cục đá từ bao giờ, búng nhẹ một cái. Cục đá bay thẳng ra, vèo một tiếng liền đánh lên đầu gối Lôi Vĩnh Hổ. Lôi Vĩnh Hổ kêu ôi chao một tiếng, chân lảo đảo một cái liền quỳ rạp xuống đất, không thể nhúc nhích.
Tây Môn Tiên sinh nâng Thế tử mặc áo vàng dậy, sắc mặt lạnh lùng, không còn vẻ khách sáo như trước, thản nhiên nói:
- Mọi việc cũng không cần phải làm quá mức, tha được người thì nên tha. Làm quá mức đối với người đối với mình cũng không có gì tốt cả.
Y liếc Dương Ninh một cái, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo:
- Thanh niên có nhiệt huyết là chuyện tốt, nhưng đến mức đầu óc không tỉnh táo thì chỉ sợ không phải việc sáng suốt.
Gã không nói thêm lời nào nữa, muốn dìu Thế tử mặc áo vàng lên ngựa. Vẻ mặt Thế tử mặc áo vàng oán độc chỉ vào Dương Ninh nói:
- Thằng ranh ngươi nhớ kỹ đó. Ta tuyệt đối không bỏ qua việc này đâu.
Dương Ninh đứng dậy, cười lạnh nói:
- Ngươi nói không sai. Việc này không thể bỏ qua như vậy được. Hiện tại ngươi còn muốn chạy cũng không đi được nữa.
Hắn bước từng bước một về phía Thế tử mặc áo vàng.
Mọi người bốn phía thấy Tây Môn Tiên sinh ra tay cũng biết người này không dễ chọc, vốn tưởng rằng Dương Ninh cũng bị gạt ra, hẳn không dám ra tay dây dưa nữa. Nhưng không ngờ Dương Ninh lại còn dám tiến tới, có người thầm khâm phục trong lòng. Nhưng cũng có người cảm thấy Dương Ninh không biết thức thời, chỉ sợ là tự chuốc lấy khổ.
- Rốt cục ngươi muốn làm gì?
Hiển nhiên Tây Môn Tiên sinh cũng không ngờ Dương Ninh lại cứ dính mãi như da trâu, nhíu mày nói.
Dương Ninh đi tới trước mặt Tây Môn Tiên sinh, chỉ cách hai bước, giơ ngón tay chỉ vào Thế tử mặc áo vàng:
- Ta đã nói rồi, gã phải ở đây xin lỗi những người gã đã làm bị thương, nếu không thì gã không được đi.
- Nếu chúng ta cứ đi thì sao?
Tây Môn Tiên sinh thản nhiên nói:
- Ngươi cảm thấy ngươi có thể ngăn cản chúng ta sao?
Đúng vào lúc này, chỉ thấy một luồng đao mang lóe lên trong không trung. Mọi người lập tức nghe xoảng một tiếng. Một thứ gì đó rơi xuống phía trước con ngựa của vị Thế tử mặc áo vàng kia. Quay đầu nhìn lại, mọi người thấy đó là một thanh cương đao cắm thẳng tắp trên mặt đá phía trước con ngựa, đâm sâu vào đất, thân đao còn đang rung động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận