Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1044: Ty hải bạc


Lần này Tân Tứ tận lực phối hợp với Tề Ninh, suy cho cùng là mong muốn có thể giảm thương tổn đối với Đạm Đài gia xuống tới mức thấp nhất. Trên thực tế, ông ta cũng đã âm thầm phái người gửi thư về kinh, để lão Hầu gia nhanh chóng chuẩn bị.
Một khi trong triều có các quan viên lợi dụng sự kiện lần này để công kích Đạm Đài gia với sự bày mưu đặt kế của Tư Mã gia, thì đó sẽ là vấn đề nan giải đối với Đạm Đài gia.
Đạm Đài gia là thân tín của Thái Tổ hoàng đế, chứ không phải là thân tín của Thái Tông hoàng đế, tiểu hoàng đế thuộc nhánh của Thái Tông hoàng đế, cũng không tín nhiệm nhiều đối với Đạm Đài gia. Nếu như Tư Mã gia thực sự ra tay đối với Đạm Đài gia, chưa chắc vị tiểu hoàng đế kia không vui sướng khi nhìn thấy một vị thế tập hầu nắm giữ binh quyền bị suy bại. Đã nhiều ngày nay Tân Tứ lo lắng điều đó, nhưng hôm nay chỉ cần mấy câu nói, Tề Ninh đã khiến cục diện thay đổi trong nháy mắt, đám mây đen vốn che phủ trên đầu Đạm Đài gia, cũng liền tiêu tan thành mây khói.
Nếu dựa theo lời của Tề Ninh, thì từ lâu lão Hầu gia đã bắt đầu bố trí việc tiêu diệt mối họa lớn của triều đình, thế gia Đông Hải luôn là cái gai trong mắt triều đình, lão Hầu gia bày ra kế hoạch đả kích thế gia Đông Hải, đương nhiên là vì nước mà làm việc.
Vậy thì cái chết của Đạm Đài Chích Lân, chính là người của Đạm Đài gia hi sinh vì triều đình, như vậy không những không bị tội thất trách, mà ngược lại là vì nước hy sinh.
Tề Ninh chủ động tặng công lao lớn nhất cho Đạm Đài gia, không chỉ mang lại vinh quang cho Đạm Đài gia, mà quan trọng nhất là giúp Đạm Đài gia thoát khỏi tình thế khó khăn.
Tề Ninh cũng không công khai gian tình giữa Đạm Đài phu nhân và Thẩm Lương Th, mà xử lý chuyện đó hết sức bí mật, điều đó khiến Tân Tứ mang ơn, biết hắn làm như vậy là đã giữ thể diện rất nhiều cho Đạm Đài gia. Tân Tứ hoàn toàn không ngờ tới, không những Tề Ninh đã giữ bí mật đối với gian tình của Đạm Đài phu nhân, mà hôm nay còn tặng công đầu cho Đạm Đài gia, giúp Đạm Đài gia thoát khỏi tình thế khó khăn.
Trong lòng Tân Tứ đầy cảm kích, nhưng cũng đầy nghi hoặc, nhất thời cũng đoán không ra vị Hầu gia trẻ tuổi này dự định làm cái gì.
Bữa cơm này tuy thịnh soạn, nhưng ba người chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi thôi, Trần Đình mời hai người tới thư phòng, ở đó giấy và bút mực đã được chuẩn bị sẵn. Thư phòng này có hai cái bàn, một cái thường ngày Trần Đình vẫn sử dụng, bàn còn lại dành cho những thuộc hạ của Trần Đình thỉnh thoảng dùng đến. Đương nhiên là Tề Ninh ngồi vào bàn Trần Đình thường dùng, Tân Tứ ngồi vào bàn còn lại, còn Trần Đình thì cáo lui, tìm nơi khác viết tấu chương.
Trần Đình không hề ngu ngốc, đề nghị ông ta nhận thấy Tề Ninh có thể cần nói chuyện riêng với Tân Tứ, bởi vậy rất biết điều mà lui ra, hơn nữa còn căn dặn người hầu không được tới gần thư phòng.
Chờ Trần Đình rời đi, Tân Tứ lập tức bước tới, quỳ một gối trước mặt Tề Ninh, Tề Ninh vội bước tới đỡ ông ta đứng dậy, nói:
- Tân tướng quân làm cái gì vậy? Mau đứng lên!
- Hầu gia có đại ân đối với Đạm Đài gia, tất nhiên Đạm Đài gia ghi nhớ trong lòng.
Tân Tứ cảm khái nói:
- Lần này Đạm Đài gia có thể thoát khỏi tình thế khó khăn, hoàn toàn nhờ vào sự hỗ trợ của Hầu gia, nếu lão Hầu gia biết được, nhất định sẽ cảm động và ghi nhớ nhân nghĩa của Hầu gia.
Tề Ninh lắc đầu cười nói:
- Tân tướng quân, ta cũng nói lời xuất phát từ đáy lòng, không ít người trong triều muốn nhìn thấy Đạm Đài gia rơi đài, thế nhưng chúng ta tuyệt đối không để những kẻ đó thực hiện được ý đồ.
Tân Tứ gật đầu nói:
- Hầu gia nói rất đúng.
Tề Ninh chỉ vào chiếc ghế bên cạnh nói:
- Tân tướng quân, ngồi xuống rồi nói chuyện.
Sau khi hai người ngồi xuống, Tân Tứ mới hạ giọng nói:
- Hầu gia ngài thẳng thắn thành khẩn đối với mạt tướng, mạt tướng cũng ăn ngay nói thật với ngài. Đêm qua mạt tướng đã phái người phi ngựa đưa thư tới kinh thành, báo cho lão Hầu gia biết tất cả chuyện xảy ra bên này. Lần này thế gia Đông Hải mưu phản, Thẩm Lương Thu sát hại đại đô đốc, Kim Đao hầu phủ cũng không nhận thấy, một khi việc này bị người khác biết được, sẽ rất bất lợi cho Đạm Đài gia. Mạt tướng gửi thư cho lão Hầu gia, cũng là muốn lão Hầu gia sớm có biện pháp đối phó, mà mạt tướng ở bên ngoài…
Dừng một chút, hơi lúng túng nói:
- Thật ra cũng muốn âm thầm tìm Hầu gia, che đậy bớt sự tình ở Đông Hải.
Tề Ninh cười nói:
- Ta biết ý của Tân tướng quân. Lần này đại đô đốc bị hại, Đạm Đài gia đã phải trả giá rất đắt, đương nhiên ta không muốn nhìn thấy lão Hầu gia bị liên lụy. Tân tướng quân, Kim Đao Đạm Đài gia và Cẩm Y Tề gia có thể đi cho tới hôm nay, đều từng hy sinh xương máu ở sa trường, hai nhà chúng ta đều lập được công lao vô cùng to lớn cho Đại Sở, làm sao có thể để quân công thế gia bị liên lụy vì việc này?
Tân Tứ gật đầu, cảm khái nói:
- Hầu gia xuất thân là thế gia quân nhân, cho nên mới có thể châm chước cho Đạm Đài gia.
Hơi trầm ngâm một chút, Tân Tứ mới nói tiếp:
- Hầu gia, lần này ngài lập được công lớn, lão Hầu gia…
Không để Tân Tứ kịp nói xong, Tề Ninh đã xua tay:
- Tân tướng quân, thật ra không cần lo lắng, ta có thể chia sẻ mối lo với hoàng thượng và lão Hầu gia, là rất vinh hạnh rồi, cho dù báo công sẽ thế nào chứ? Chẳng lẽ triều đình sẽ phong tước công cho ta?
Tân Tứ nói:
- Hầu gia, nếu căn cứ theo sự thật mà dâng tấu, thì việc Hầu gia được phong công tước cũng là đương nhiên.
Tề Ninh cười ha hả, rồi lập tức hạ giọng nói:
- Với tuổi của ta, mà làm công tước, thì thật sự là quá sớm, nhưng nếu nhờ lần này mà lão Hầu gia được phong công tước, thì mới là phúc của Đại Sở.
Hắn cười hào hiệp, nói:
- Tân tướng quân, ta có lời này mạo phạm lão Hầu gia, ngươi cũng đừng trách móc. Tuổi tác của lão Hầu gia đã cao, hoàn toàn không thể tiếp tục xuất chinh. Lão nhân gia cả đời chinh chiến, lập được công lao hiển hách cho Đại Sở ta, đương nhiên tước công nên phong cho lão Hầu gia, nếu như lần này vuột mất, e rằng sau này…
Tân Tứ gật đầu nói:
- Hầu gia nói rất đúng.
- Ta còn trẻ, sau này còn có nhiều cơ hội cống hiến vì nước.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Sau này cứ cần cù làm việc, chung quy rồi cũng tìm được cơ hội lập công và thụ phong.
Tân Tứ cảm khái nói:
- Hầu gia, mạt tướng cũng có lời thật lòng muốn nói, ngài còn trẻ, nhưng lại suy nghĩ chu toàn và lâu dài như vậy, thật sự là rất đáng quý. Cẩm Y Tề gia quả nhiên là người tài xuất hiện lớp lớp, trước kia đối với Cẩm Y Tề gia, mạt tướng còn có chút khúc mắc, nhưng bây giờ thì vô cùng kính phục.
Tề Ninh vỗ nhẹ lên cánh tay Tân Tứ, lại cười nói:
- Tân tướng quân là quân nhân chân chính, sau này ta còn phải học tập ở Tân tướng quân rất nhiều điều.
- Không dám, không dám!
Tân Tứ lập tức nói, rồi hạ giọng:
- Hầu gia, nếu như ngài thật sự muốn bố trí đám người của Hắc Hổ Sa vào thủy quân, mạt tướng cũng tận lực mà làm!
Tề Ninh liền xua tay:
- Tuyệt đối đừng nên làm như vậy. Thủy quân Đông Hải là bộ phận quan trọng của Đại Sở, chính là gioa long trên biển của Đại Sở ta, tuy đám người của Hắc Hổ Sa xem như dũng mãnh, nhưng tốt xấu lẫn lộn, nếu sắp xếp vào thủy quân, chưa chắc đã chuyện tốt, chỉ sợ còn mang lại nhiều phiền phức cho thủy quân.
Hơi trầm ngâm một lát, hắn mới hạ giọng nói:
- Tân tướng quân, ta có một biện pháp, vốn định dâng tấu chương trình lên hoàng thượng, nhưng lại do dự không quyết định được, ngươi suy nghĩ giúp ta, xem có thể thành công hay không?
- Ồ?
Tân Tứ liền nói:
- Mời Hầu gia giảng giải!
Lúc này Tề Ninh mới nói:
- Đại Sở chúng ta buôn bán trên biển với Nam Dương, bất luận là vì nước hay vì dân, đều mang lại ích lợi rất lớn. Dân chúng không chỉ có thể hưởng thụ rất nhiều đặc sản Nam Dương, mà triều đình cũng sẽ thu lợi từ thuế má. Nếu như việc buôn bán với Nam Dương bị gián đoạn, chắc chắn sẽ mang lại tổn thất rất lớn.
- Những điều Hầu gia nói, cũng chính là suy nghĩ của mạt tướng.
Tân Tứ nói:
- Năm xưa, để trấn an thế gia Đông Hải, cũng bởi vì bọn họ quả thật có thực lực này, triều đình đã giao việc buôn bán trên biển cho Giang gia, từ đó việc buôn bán trên biển được Giang gia khống chế. Hôm nay Giang gia đã bị tiêu diệt, muốn khơi thông giao thương trên biển trở lại, cũng không phải là việc dễ dàng.
Tề Ninh lại cười nói:
- Tân tướng quân cảm thấy, muốn khai thông giao thương trên biển trở lại, sẽ có khó khăn gì?
- Hầu gia, tuyến hàng hải này cũng không phải là quan trọng nhất.
Tân Tứ nghiêm trang nói:
- Mậu dịch trên biển và đất liền, nghe thì đơn giản, nhưng trong đó có nhiều điều phức tạp. Mua hàng hóa từ chỗ chúng ta, sau đó tới Nam Dương bán ra, lại mua hàng hóa từ Nam Dương, chở về mà bán ra, hai phía đều liên quan tới đông đảo thương nhân. Hầu gia cũng biết rõ, cho dù là một thương hộ nho nhỏ muốn làm ăn, cũng không phải một sớm một chiều là có thể làm được, mà cần thời gian để tạo dựng quan hệ. Hơn nữa, các loại hàng hóa tiêu thụ ở đâu, làm thế nào thiết lập hệ thống vận chuyển và kho bãi, đều hết sức rắc rối. Ngoài ra, còn phải chú ý, người Nam Dương thích hàng hóa gì của chúng ta, loại hàng hóa nào của họ có thể được chào đón ở bên này, hơn nữa còn có các loại sổ sách, những dãy số, thật sự là…!
Ông ta là quân nhân, nhắc tới việc làm ăn buôn bán phức tạp, lập tức cảm thấy rối mù.
Tề Ninh nói:
- Tân tướng quân nói rất đúng. Suy cho cùng, muốn thiết lập giao thương, không những phải có tuyến đường biển, mà hai bên còn cần có hệ thống thương mại khổng lồ, có phải vậy không?
Tân Tứ gật đầu nói:
- Đúng vậy. Hầu gia, làn này Giang gia đột nhiên sụp đổ, việc buôn bán giữa đôi bên cũng không lập tức gián đoạn, rất nhiều khoản mục qua lại rất phức tạp, nếu muốn tiếp tục duy trì mạng lưới buôn bán của Giang gia, thì tuyệt đối không thể thất tín đối với thương nhân hai bên. Nếu bởi vì Giang gia mưu phản, triều đình đột nhiên gom hết các khoản mục vãng lai, thì sẽ có một số người được lợi, nhưng số người bị tổn hại càng nhiều hơn. Lợi ích của bọn họ tổn thất, họ sẽ không tin tưởng ở triều đình, chưa chắc có thể tiếp tục hợp tác với triều đình.
Ngừng một chút, y lại hạ giọng nói:
- Hơn nữa lần này Giang gia mưu phản, bên phía Nam Dương thì có thể coi như không sao, nhưng tất nhiên là thương nhân có quan hệ buôn bán qua lại với Giang gia sẽ lo lắng bị liên lụy, rất có thể họ sẽ tiêu hủy một số sổ sách buôn bán qua lại với Giang gia, lại càng không chủ động đứng ra hợp tác với triều đình.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Tân tướng quân suy nghĩ rất đúng.
Hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Nhưng việc giao thương buôn bán trên biển tuyệt đối không thể gián đoạn. Tân tướng quân, ta định như thế này, triều đình có thể thiết lập một nha môn, chuyên phụ trách xử lý việc này. Đương nhiên tất cả thương nhân từng buôn bán qua lại với Giang gia, sẽ không bị liên lụy bởi Giang gia mưu phản. Sau khi nha môn được thiết lập, có thể thiết lập hai nha ti trong đó, một nha ti phụ trách mua hàng hóa, một nha ti phụ trách tiêu thụ hàng hóa, có thể gọi là ty nhập khố và ty xuất khố.
- Ty nhập khố?
Tân Tứ nhìn Tề Ninh:
- Ty xuất khố?
- Ta nghĩ rồi, nha môn này có thể gọi là ty hải bạc, chỉ phụ trách việc buôn bán trên biển.
Lộ vẻ rất hứng thú, Tề Ninh nói:
- Nhập khố và xuất khố, đều phải trung chuyển từ Ty hải bạc. Thương nhân muốn tham gia, bất kể là muốn đi Nam Dương bán hàng hóa, hay là muốn mua hàng hóa của Nam Dương về bán ở Sở quốc, đều phải đăng ký ở ty hải bạc. Ai có thực lực càng mạnh, có chữ tín, thì có thể hợp tác lâu dài với ty hải bạc. Mà ty nhập khố và ty xuất khố của ty hải bạc, sẽ thu một khoản thuế má nhất định từ đó, sau đó đưa ra quy phạm đối với giá cả thị trường, Hai ty này cũng không cần can thiệp quá nhiều đối với các thương hộ, coi như là khuyến khích thị trường. Như vậy, giao thương trên biển sẽ không bị thao túng bởi một bộ phận thương nhân, mà do ty hải bạc khống chế, cũng có nghĩa là nằm trong tay triều đình. Tân tướng quân cảm thấy ý tưởng này thế nào?


Tân Tứ vỗ tay nói:
- Ý này của Hầu gia hay lắm. Mạt tướng cũng luôn lo lắng, nên làm thế nào để khai thông mậu dịch trên biển. Hầu gia nghĩ ra cách thiết lập ty hải bạc, quả nhiên là rất cao minh.
Y nhíu mày, nói tiếp:
- Tuy nhiên mạt tướng lại lo lắng, ty hải bạc có thể thiết lập được, nhưng trước mắt thì chưa thể tiếp tục giao thương trên biển.
- Ý Tân tướng quân là?
- Hầu gia, sắp tới triều đình Bắc phạt, tất cả mọi việc khác đều phải ưu tiên cho việc này.
Tân Tứ thấp giọng nói:
- Số binh khí và ngân lượng thu được lần này, đều phải đưa về kinh thành, nhấp vào quốc khố. Một khi chiến sự không thuận lợi như dự liệu, thì quốc khố hoàn toàn không thể cầm cự nổi. Bởi vậy, triều đình tuyệt đối không thể cấp bạc cho nơi khác. Bước đầu thiết lập ty hải bạc, tất nhiên là tốn không ít bạc, nào là thương thuyền, tiền mua hàng hóa, vật tư cần thiết khi ra khơi, tiền công cho thủy thủ, tất cả đều cần không ít bạc, e rằng triều đình sẽ không cấp cho đâu.
- Thật ra ta cũng lo lắng chuyện này.
Tề Ninh nói:
- Nếu thật sự phải nhanh chóng thông tàu thuyền, thì nhất định phải có bạc để xoay xở, đối với việc này, ta cũng nghĩ ra một ý.
Tân Tứ thích thú nói:
- Không biết Hầu gia nghĩ ra ý gì?
- Theo ta được biết, năm đó khi Giang gia thông tàu thuyền, bản thân hắn cũng không có nhiều tài lực đến như vậy.
Tề Ninh nói:
- Giang gia tập hợp mười mấy thương nhân lớn nhỏ ở Đông Hải, tập trung được một số lượng lớn bạc, từ đó mới thành lập đội thuyền. Đến nay, những thương nhân đó được chia không ít tiền lãi từ việc buôn bán trên biển.
Tân Tứ hiểu ra, thấp giọng nói:
- Chẳng lẽ Hầu gia chuẩn bị…?
Tề Ninh cười nói:
- Triều đình không cấp bạc, thì có thể gom góp từ thương nhân. Tân tướng quân, ta dám cam đoan, chỉ cần tin tức này được truyền ra, sẽ có rất nhiều thương nhân muốn tham gia.
Tân Tứ thở dài:
- Ban đầu, khi làm việc này phải đầu tư rất nhiều bạc, thế nhưng một khi thông thuận, thì chỉ có lãi mà không lỗ. Nhờ vào buôn bán trên biển, nhiều năm qua Giang gia đã trở thành nhà giàu nhất Đông Hải, những thương nhân có tham gia trong đó, cũng đều kiếm được rất nhiều bạc.
Tân Tứ hơi trầm ngâm, lại lo lắng nói:
- Hầu gia, ngài dâng thư xin Trần Đình thành lập ty hải bạc, mục đích chính là chuyển lợi ích từ buôn bán trên biển trong tay thân hào địa phương sang tay triều đình, nếu như bây giờ tiếp tục gom góp ngân lượng từ phía thương nhân, thì vẫn là đi theo lối cũ?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Sẽ không như vậy. Trước mắt muốn có ngân lượng, chúng ta sẽ không gom góp từ phía thương nhân Đông Hải mà là từ địa phương khác. Hễ thương nhân nào có thể đóng góp bạc, thì tuy không chia hoa hồng hàng năm cho bọn họ, nhưng trong vòng ba năm, sẽ hoàn lại cả vốn lẫn lãi cho họ. Hơn nữa, trên danh nghĩa, bọn họ sẽ trở thành thương nhân vĩnh viễn của ty hải bạc, bất luận là nhập hàng, xuất hàng, đều sẽ ưu tiên cho bọn họ, cấp cho bọn họ một định mức nhất định.
Tân Tứ nói:
- Hầu gia đã có biện pháp đó, vậy thì có thể ghi vào tấu chương bẩm báo triều đình.
Y hạ giọng nói:
- Mạt tướng cũng sẽ gửi cho lão Hầu gia một phong thư, khẩn cầu lão Hầu gia cực lực thúc đẩy việc này.
Tề Ninh cười nói:
- Đây là chuyện tốt cho dân cho nước, nếu lão Hầu gia có thể đích thân tương trợ, thì tất nhiên việc này sẽ rất thuận lợi.
Ngừng lại một chút, hắn lại nói:
- Tân tướng quân, lúc nãy ngươi nói sẽ cho người của Hắc Hổ Sa vào thủy quân, ta nghĩ như thế không được ổn thỏa. Ngươi nghĩ nếu như cho bọn họ phụ trách vận tải trên biển, thì có thể vấn đề hay không?
Tân Tứ ngẩn ra, thật sự không ngờ Tề Ninh lại nghĩ ra biện pháp này. Trầm ngâm một lát, Tân Tứ mói nhẹ giọng nói:
- Hầu gia định đặt bọn họ dưới sự quản lý của ty hải bạc?
- Một khi tiếp tục tiến hành giao thương trên biển, đương nhiên cần có một đội thương thuyền.
Tề Ninh nói:
- Đội thương thuyền của Giang gia có quy mô không nhỏ, nhưng sau này, đội thuyền của ty hải bạc còn phải lớn hơn nhiều, bởi vậy cũng cần nhiều thủy thủ hơn.
- Hầu gia, thuộc hạ của Hắc Hổ Sa có bảy tám trăm người, những người đó đều rất giỏi bơi lội, hơn nữa cón có nhiều kỹ năng đi biển.
Tân Tứ hơi đăm chiêu:
- Đội thuyền đến Nam Dương buôn bán trước đây, nhân viên được hợp thành từ hai thành phần, một là thủy thủ phụ trách đi thuyền, hai là hộ vệ phụ trách an toàn. Trên mỗi chiếc thuyền của Giang gia, có không ít thủy thủ và hộ vệ. Theo mạt tướng biết, mỗi năm, Giang gia tốn không ít bạc cho số hộ vệ đó.
- Đúng là như vậy.
- Tuy người của Hắc Hổ Sa là một đám ô hợp, nhưng đều là những kẻ liều mạng, to gan lớn mật.
Tân Tứ nói:
- Nếu như bỏ ra hai tháng huấn luyện cho những người đó, tất nhiên sức chiến đấu của họ cũng không kém, như vậy bọn họ có thể làm thủy thủ, cũng có thể làm hộ vệ, nhất cử lưỡng tiện, phí tổn cho việc vận chuyển cũng sẽ giảm xuống khá nhiều.
Tề Ninh vỗ tay cười nói:
- Tân tướng quân nói rất chính xác, đúng là ta nghĩ như vậy. Nếu như biên chế mấy trăm người đó vào ty hải bạc, nhận lương của triều đình mà làm việc, không những có thể tránh được phiền phức khi cho bọn họ hồi hương, mà còn có thể tạo điều kiện để bọn họ cống hiến cho đất nước, như thế là nhất cử lưỡng tiện.
- Hầu gia, nếu như đám người đó thật sự tự nguyện cống hiến cho triều đình, thì quá tốt rồi.
Tân Tứ thấp giọng nói:
- Nhưng mạt tướng mạo muội nói một câu, chỉ sợ đám người đó ngựa quen đường cũ, nếu như bọn họ lại gây ra tai họa, vậy thì thế nào?
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Điều lo lắng của Tân tướng quân không phải không có lý. Hai ngày nay ta cũng suy đi nghĩ lại, nếu như bọn họ chết cũng không hối cải, thì sẽ rất phiền phức.
- Ty hải bạc là do Hầu gia xin triều đình thiết lập, hơn nữa Hầu gia còn tiến cử đám người kia vào ty hải bạc, nếu chẳng may phát sinh biến cố, Hầu gia cũng sẽ bị liên lụy.
Tân Tứ có thiện ý nhắc nhở:
- Việc này Hầu gia nên cân nhắc nhiều hơn, tuyệt đối không nên để lại hậu hoạn cho mình.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Đa tạ Tân tướng quân nhắc nhở, ta sẽ cân nhắc kỹ càng.
Trước lúc hoàng hôn, ba bản tấu chương đều được viết xong. Sau khi viết xong tấu chương, Tân Tứ đưa cho Tề Ninh xem qua, Tề Ninh xem lướt qua một lượt, cũng không nói thêm điều gì. Trần Đình cũng đem tấu chương tới, Tề Ninh thấy tấu chương của Trần Đình về cơ bản cũng không khác biệt quá nhiều so với lúc bàn bạc, hơn nữa Trần Đình xuất thân là văn nhân, chữ viết rất đẹp. Lập tức, ba bản tấu chương được giao cho người phi ngựa đưa về kinh.
Sau khi gửi tấu chương đi, Tân Tứ từ biệt Tề Ninh quay về đại doanh thủy quân, Tề Ninh căn dặn Trần Đình tập trung xe ngựa ở Đông Hải, chuẩn bị đưa binh khí và hàng hóa trên chiến thuyền về kinh bất cứ lúc nào.
Số lượng hàng hóa thật sự quá khổng lồ, muốn vận chuyển tới kinh thành, đương nhiên cũng cần rất nhiều xe ngựa. Nhận được phân phó của Tề Ninh, đương nhiên Trần Đình không dám chậm trễ, lập tức triệu tập xe ngựa trong ngoài thành Cổ Lận, tập trung đưa tới đại doanh thủy quân. Ngoài ra Tề Ninh còn bảo Trần Đình mang tất cả sổ sách tịch thu được ở Giang gia tới dịch quán. Trước đó sau khi bắt toàn bộ gia quyến của Giang gia và tịch biên tài sản, đương nhiên Trần Đình đã nộp những thư từ cơ mật liên quan tới việc mưu phản lên triều đình để làm bằng chứng, cho nên cũng không còn giấy tờ cơ mật gì, nhưng những sổ sách liên quan tới việc buôn bán qua lại của Giang gia, thì cũng chất đầy hai cái rương lớn.
Tề Ninh đã phân phó, đương nhiên Trần Đình không dám chậm trễ, lập tức phái người mang tất cả sổ sách trong số vật dụng tịch thu được, đến dịch quán cho Tề Ninh.
Tề Ninh không lập tức quay lại dịch quán, mà dành chút thời gian đi thăm Tần Nguyệt Ca. Hôm đó, Tần Nguyệt Ca hầu như đơn thân độc mã tới bến tàu Giang gia, Giang Mãn Thiên đang chờ đợi trong căng thẳng, vừa nhìn thấy Tần Nguyệt Ca, y đã biết sự tình không ổn. Giang Mãn Thiên sai người giết Tần Nguyệt Ca, nhằm tranh thủ thêm chút thời gian để đội tàu Giang gia trốn thoát. Tần Nguyệt Ca liều mạng chạy trốn, mang tin tức về kịp thời, nhưng bản thân bị thương không nhẹ.
Cũng may là Tần Nguyệt Ca vốn có võ công khá cao cường, thân thể cường tráng, sau khi được đưa vào thành điều trị, nhiều ngày nay y đã hồi phục khá nhiều, thấy Tề Ninh đích thân tới thăm, Tần Nguyệt Ca rất cảm kích.
Tề Ninh an ủi vài câu, thấy Tần Nguyệt Ca chưa hoàn toàn bình phục, hắn cũng không ở lâu. Trước lúc trời tối, Tề Ninh trở lại dịch quán. Vừa vào phòng, Điền phu nhân liền chào đón:
- Hầu gia, vừa rồi có người mang tới hai cái rương lớn, nói là sổ sách Hầu gia bảo mang tới.
Chỉ vào góc phòng, nàng nói tiếp:
- Rương có khóa, bọn họ để chìa khóa ở bên cạnh.
Nàng lấy chìa khóa đưa cho Tề Ninh, Tề Ninh nhận lấy, cười nói:
- Nàng không có xem lén đó chứ?
Điền Tuyết Dung gắt:
- Đây là sổ sách Hầu gia phái người mang tới, ta đâu có lá gan xem lén? Không tin thì tự ngài xem có bị động vào hay chưa.
Tề Ninh cười nói:
- Thật ra những sổ sách được mang tới, là để nàng xem.
Vừa bước tới bên hai cái rương, hắn vừa nói:
- Trong này đều là giấy tờ tịch thu từ Giang gia, Giang gia tiến hành buôn bán trên biển nhiều năm như vậy, tất cả tinh túy trong việc đó, đều nằm trong số sổ sách này.
Là thương nhân, Điền Tuyết Dung nghe Tề Ninh nói như vậy, liền cảm thấy hứng thú, lập tức uyển chuyển đi tới. Lúc này Tề Ninh đã mở rương ra, trong phòng đốt đèn, Tề Ninh ra hiệu bảo Điền Tuyết Dung mang đèn tới. Điền Tuyết Dung mang đèn tới bên cạnh hai cái rương, chỉ thấy trong rương chất đầy sổ sách, ít nhất cũng mấy trăm cuốn. Điều đó cho thấy, lợi ích và quan hệ xoay quanh việc buôn bán trên biển của Giang gia thật sự là khổng lồ.
Điền Tuyết Dung không cầm lòng được, hỏi:
- Hầu gia, ngài muốn tìm ra đồng đảng của Giang gia từ đám sổ sách này sao?
Tề Ninh ngẩn ra, lập tức nhìn về phía Điền Tuyết Dung, như cười như không nói:
- Nàng cho là vậy?
- Vậy…
Điền Tuyết Dung hơi lo lắng nói:
- Hầu gia, trong đám sổ sách này, e rằng cũng có ghi chép về Điền gia dược hành!
Tề Ninh “À” một tiếng, Điền Tuyết Dung thấp giọng nói:
- Hàng hóa mà Giang gia mang về từ Nam Dương rất phong phú, trong đó có một số dược liệu. Những loại dược liệu đó, chỉ có Nam Dương mới có, nếu thêm chúng vào đơn thuốc, thì sẽ trị liệu được nhiều chứng bệnh khó trị, bởi vậy…bởi vậy rất nhiều dược hành ở kinh thành đều mua dược liệu của Giang gia, Điền gia dược hành chúng ta cũng không ngoại lệ.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Thế này thì không ổn rồi, hóa ra Điền gia dược hành cũng dính dáng tới Giang gia!
- Hầu gia, chúng ta chỉ mua bán dược liệu với Giang gia, hơn nữa…hơn nữa, số dược liệu mà Điền gia dược hành mua của Giang gia cũng không nhiều, tổng cộng cũng chỉ khoảng mười cân một năm thôi!
Điền Tuyết Dung vội vàng giải thích:
- Ngoài việc đó ra, thực sự…thực sự không hề có quan hệ nào khác, thậm chí trước đây ta còn chưa gặp Giang Mãn Thiên.
Tề Ninh thở dài, ghé sát bên tai Điền phu nhân, thấp giọng nói:
- Nếu thật sự điều tra, cũng không ai quan tâm nàng có thật sự trong sạch hay không. Vậy thì lát nữa ta xóa bỏ sổ sách liên quan tới nàng và bọn họ, nàng sẽ cảm tạ ta như thế nào đây?
Thấy trong ánh mắt Tề Ninh thoát hiện ý cười, làm sao Điền Tuyết Dung không rõ hắn muốn nói cái gì, liền bĩu môi, rồi khẽ nói:
- Tất cả…tất cả những gì của ta đều đã của ngài rồi, ngài muốn thế nào lại chẳng được!
Tề Ninh cười ha hả, vỗ vào cặp mông căng tròn của Điền phu nhân, khẽ cười nói:
- Nàng yên tâm, số sổ sách này không phải để điều tra dư đảng Giang gia, mà là ta mang về tặng cho nàng. Nếu nàng thích buôn bán, ta lập tức giúp nàng trở thành đệ nhất thương nhân trong thiên hạ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận