Cẩm Y Xuân Thu

Chương 619: Đồng môn

Bầu không khí trong cung cực kỳ căng thẳng, trường thương đoản đao giăng kín không một kẽ hở.
Nếu không có Tề Ninh đang bị Xích Đan Mị bắt giữ, Thân Đồ La chỉ cần ra lệnh một tiếng, Xích Đan Mị có chắp cánh cũng không thể bay.
Chợt có tiếng bước chân vang lên, Quốc quân Đông tề vừa được võ sĩ hộ vệ bảo vệ lui ra đang tiến lại gần trong sự bảo hộ của các võ sĩ.
Hiển nhiên lão cũng biết đại cục đã định, bèn leo lên đài cao, từ trên cao nhìn xuống Xích Đan Mị bên dưới, nghiêm nghị quát lên:
- Mau bắt thích khách lại, trẫm phải dùng ngũ mã phanh thây ả!
Giọng nói của lão vẫn còn hơi hoảng sợ, rõ ràng vừa rồi bị dọa không nhẹ.
Võ sĩ Đông Tề vây quanh tứ phía bước lên một bước. Ngô Đạt Lâm nghiêm nghị hô:
- Không ai được hành động!
Y quay sang Quốc quân Đông Tề, cao giọng nói:
- Quân thượng, Cẩm Y Hầu đang bị thích khách bắt giữ, nếu Cẩm Y Hầu bị tổn thương, nước Sở ta tuyệt đối không bỏ qua.
Thần Đô La trầm giọng nói:
- Thích khách là nghịch đồ đảo Bạch Vân, tuyệt đối không thể buông tha. Phải bắt lại giao cho Quốc sư.
- Thân Đại đô đốc, thích khách là ai, chúng ta không quan tâm!
Ngô Đạt Lâm nói rành mạch:
- Chúng ta chỉ thấy thích kháh là do sứ đoàn Bắc Hán mang vào cung, hành thích Quân thượng không thành, lại cưỡng ép Cẩm Y Hầu. Nếu vì đuổi bắt thích khách mà ảnh hưởng tới Cẩm Y Hầu, sau khi chúng ta về nước sẽ không thể trả lời Hoàng thượng.
Thái tử Đông Tề cầm trường kiếm trầm giọng nói:
- Thân Đại đô đốc, không thể nóng vội, tránh ảnh hưởng tới Cẩm Y Hầu.
Y quay sang Quốc quân Đông Tề:
- Phụ hoàng, lần này sứ đoàn nước Sở là minh hữu với nước ta, nếu Cẩm Y Hầu bị thương trong nước Sở, quả thực sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của hai nước.
Sắc mặt Quốc quân Đông Tề rất khó coi, lão nhíu mày:
- Nếu hôm nay không loại trừ ả, vĩnh viễn trẫm không thể ngủ ngon.
Xích Đan Mị cười khanh khách:
- Hôn quân, thì ra ngươi vẫn lo sẽ chết trong tay ta. Nếu ngươi không làm nhiều việc ác, cũng không cần phải lo lắng hãi hùng.
Giọng ả lạnh đi:
- Hôm nay không giết được ngươi, sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy mạng ngươi.
Quốc quân Đông Tề cười lạnh:
- Năm xưa trẫm nên giết ngươi đi, chỉ tiếc trẫm nổi lòng nhân hậu, nếu không sao để lại họa hôm nay.
Lão lạnh lùng ra lệnh:
- Thân Đồ La, mau giết ả!
Thân Đồ La giơ tay lên. Tề Ninh thầm rùng mình, nghĩ bụng, quả nhiên Quốc quân Đông Tề bất chấp. Nếu quả thật Thân Đồ La hạ lệnh cho binh sĩ giết tới sẽ khó mà đảm bảo Xích Đan Mị không ra tay với mình, bèn lạnh lùng lên tiếng:
- Quân thượng, nước Tề các ngài muốn khai chiến cùng nước Sở ta sao?
Quốc quân Đông Tề khẽ giật mình. Tề Ninh thấy lão do dự lập tức nói tiếp:
- Ta phụng mệnh Hoàng thượng tới đây, cả nước đều biết, nếu chết ở nước Tề các ngài, chắc chắn Hoàng thượng sẽ không mặc kệ, mười vạn quân đoàn Tần Hoài cũng sẽ không chịu nổi nhục nhã vô cùng như thế. Kính xin Quân thượng nghĩ cho kỹ, một cái mạng của ta không lớn gì, nhưng nếu vì vậy mà gây ra chiến loạn giữa hai nước, tuyệt đối không phải là phúc của hai nước chúng ta.
Thái tử Đông Tề cũng vội vàng lên tiếng:
- Xin Phụ hoàng nghĩ lại, xưa nay nước Tề ta và nước Sở vẫn chung sống hòa thuận, nếu vì vậy mà xảy ra chiến đoan, hậu quả sẽ khó mà chịu nổi.
Lệnh Hồ Húc cũng xoay người quỳ xuống, cao giọng hô:
- Xin Hoàng thượng nghĩ lại!
Quốc quân Đông Tề ngồi xuống ghế, đầy oán hận, lại có vài phần do dự, một lát sau mới lạnh lùng nói:
- Nghịch súc, cho dù hôm nay thả cho ngươi đi, Quốc sư cũng sẽ không buông tha cho ngươi. Cho dù ngươi có chạy trốn đến chân trời góc biển, chắc chắn Quốc sư sẽ thu lại cái đầu trên cổ ngươi cho trẫm.
Xích Đan Mị cười lạnh:
- Chỉ sợ cái đầu trên cổ ngươi sẽ bị ta lấy đi trước.
Tề Ninh chỉ nghĩ, lúc này ngươi còn muốn nói mấy lời ngoan độc làm gì nữa, thật muốn kích thích lão Quốc quân này mặc kệ tất cả sao? Khi đó hậu quả sẽ không chịu nổi đâu. Hắn không nhịn được mà hơi nhích nhích người, như muốn nhắc ả đừng có nói nhảm nữa. Thân thể của Xích Đan Mị đang sát cạnh Tề Ninh, ả đã cải trang, không nhìn ra là nữ nhân, nhưng Tề Ninh dựa sát vào ả, cực kỳ mềm mại đàn hồi, lập tức nhận ra ả là nữ nhân ngay.
Hai lão giả một béo một gầy bước lên hai bước, nhìn chằm chằm Xích Đan Mị. Lão béo lên tiếng:
- Buông người ra, cùng chúng ta về đảo.
Lão gầy tiếp lời:
- Có thể cầu tình cho ngươi, chưa chắc sẽ chết.
Lão béo lại nói:
- Nếu hôm nay ngươi bỏ đi.
Lão gầy thở dài tiếp lời:
- Hẳn phải chết không nghi ngờ gì nữa.
- Sát Nô, Vong Nô, khi nào thì đến lượt hai cẩu nô tài các ngươi khoa tay múa chân với ta?
Xích Đan Mị lạnh lùng cười cười:
- Tiện thể, các ngươi có thể nhắn lại cho Đảo chủ, rằng ơn hai mươi năm dưỡng dục thụ nghệ, cả đời này ta sẽ không quên. Nhưng ông ấy dung túng hôn quân, hồ đồ đến cực điểm, thù hận của cá nhân ta, không cần ông ấy quan tâm.
Tề Ninh nghĩ bụng, thì ra hai lão già này tên Sát Nô và Vong Nô, cũng có vẻ không phải loại lương thiện gì. Cả hai lão đều lắc đầu, một người thở dài:
- Ngươi không về.
Người kia tiếp lời:
- Chúng ta cũng không thể về.
- Ngươi tới chân trời góc bể.
- Chúng ta cũng sẽ truy đuổi tới chân trời góc bể.
Vừa nói chuyện, hai nô một trái một phải tiến tới gần Xích Đan Mị. Xích Đan Mị nhíu mày, cưỡng ép Tề Ninh chầm chậm lùi lại.
Thái tử Đông Tề vội la lên:
- Hai vị, không được hành động bất cẩn.
Hai người không quay đầu lại. Sát Nô nói:
- Lệnh của Đảo chủ.
Vong Nô tiếp lời:
- Không thể không theo.
Dường như bọn họ không thèm để ý đến mệnh lệnh của Thái tử Đông Tề.
Sắc mặt Dục Vương gia đang cực kỳ khó coi, lúc này thấy hai nô không thèm để ý tới lệnh của Thái tử mà tới gần Xích Đan Mị, hai mắt sáng lên.
Hôm nay, tình cảnh trong Thiên Địa Quán này cực kỳ phức tạp. Vì chuyện hành thích của Xích Đan Mị, quan hệ giữa ba nước thay đổi bất ngờ. Dục Vương gia biết rõ, nếu như hai nô vì bắt Xích Đan Mị mà làm Tề Ninh bị thương thậm chí bị giết, thì quan hệ của nước Sở và nước Tề sẽ tan tành.
Có lẽ triều đình nước Sở sẽ vì đại cục mà chưa chắc đã tấn công nước Tề vì Tề Ninh, nhưng tình cảm của mười vạn quân đoàn Tần Hoài với Cẩm Y Tề gia lại rất đặc biệt. Hai đời Thống soái quân đoàn Tần Hoài đều là Cẩm Y Hầu, Thống soái hiện nay của quân đoàn Tần Hoài là Nhạc Hoàn Sơn, cũng là do một tay Tề gia bồi dưỡng nên. Lão Hầu gia và Tề Cảnh Ninh đã mất, nhưng dấu ấn của Tề gia tại quân đoàn Tần Hoài còn chưa nhạt.
Nếu Tề Ninh bị hại ở Đông Tề, nước Sở vì bận tâm đến quân tâm quân đoàn Tần Hoài tất sẽ có hành động với nước Tề. Một khi hai nước thực sự khai chiến, đương nhiên sẽ là cơ hội thật tốt cho Bắc Hán.
Tuy hai nô không để ý tới lệnh Thái tử quyết tâm muốn dẫn Xích Đan Mị về, nhưng hiển nhiên vẫn còn e ngại Tề Ninh. Hai lão từng bước ép sát, nhưng không dám liều lĩnh ra tay, bốn măt chăm chú nhìn con dao găm trong tay Xích Đan Mị, chắc hẳn đang tìm cơ hội tốt để ra tay.
Đương nhiên Xích Đan Mị cũng có hiểu hai nô này phần nào, hiện giờ ả đang bị thương, vẫn phải cố gắng chống đỡ, biết rằng chỉ cần mình khẽ sơ hở một tí hai nô này sẽ ra tay. Bị hai nô ép sát, ả từng bước lùi ra khỏi ngoài điện. Bọn người Tề Phong và Ngô Đạt Lâm biết rõ võ công của hai nô rất cao minh, nhưng Tề Ninh đang nguy hiểm nên vẫn theo sát bên cạnh Xích Đan Mị dần dần thối lui ra khỏi ngoài điện.
Võ sĩ Đông Tề chỉ có thể vờn quanh một vòng, cũng chậm rãi chuyển động theo Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị lui tới cửa điện, chợt nghe hai nô cùng kêu lớn, liền muốn động thủ. Chỉ trong chớp mắt mọi người chỉ thấy một tia sáng trắng chợt lóe lên từ trên trời giáng xuống. Chợt choang một tiếng, ai nấy đều kinh hãi, khi trấn tĩnh lại thì phát hiện ra giữa hai nô và Xích Đan Mị đã xuất hiện một thanh trường kiếm thẳng tắp.
Lát dưới đất là đá cẩm thạch cực kỳ cứng rắn, vậy mà thanh trường kiếm này lại đâm vào sâu, thậm chí xung quanh còn không có vết nứt.
Tề Ninh hơi ngơ ngác, thấy thanh kiếm này quen quen, không nhịn được mà hỏi:
- Ô… Ô Diệu Kiếm!
Hắn đã nhận ra thanh kiếm từ trên trời giáng xuống này là Ô Diệu Kiếm mà Bạch Vũ Hạc sử dụng, là một trong thiên hạ thập đại danh kiếm, chiếm vị trí thứ ba.
Ô Diệu Kiếm bất ngờ xuất hiện, trong điện lặng đi, hai nô nhìn Ô Diệu Kiếm, lại nhìn nhau, dừng chân.
Xích Đan Mị hơi đổi thân, Tề Ninh cũng xoay qua chỗ khác.
Lúc này, qua khóe mắt hắn có thể nhìn thấy bên ngoài đại điện một người áo trắng như tuyết, tóc dài bay bay, khoanh hai tay lẳng lặng đứng bên ngoài cửa điện, mấy tên võ sĩ cầm trường thương cũng không dám tới gần người này. Tề Ninh chỉ liếc qua đã nhận ra người này chính là Bạch Vũ Hạc, một trong số các đệ tử của Đảo chủ đảo Bạch Vân.
Tề Ninh có ấn tượng rất sâu về Bạch Vũ Hạc, đương nhiên là vì Bạch Vũ Hạc bị thương chỉ trong một chiêu ở chùa Đại Quang Minh ngày đó, càng bởi vì Bạch Vũ Hạc luôn cho người ta cảm giác sạch sẽ thanh nhã, quần áo y luôn đơn giản, không dính một hạt bụi, nhưng trong đơn giản lại toát ra vẻ nho nhã, phối hợp với khuôn mặt tuấn lãng khiến cho người ta phải nhớ thật sâu.
- Sư… sư huynh!
Xích Đan Mị nhìn thấy Bạch Vũ Hạc đột nhiên xuất hiện trong Hoàng cung thì lắp bắp kinh hãi.
Mọi người nghe Xích Đan Mị gọi người áo trắng kia là sư huynh mà rùng mình. Tuy quan viên trong điện đều là trọng thần Đông Tề, Đảo chủ đảo Bạch Vân nhàn nhã thế ngoại, mặc dù là Quốc sư nhưng lại chưa từng vào triều. Ai cũng biết Đảo chủ đảo Bạch Vân có ba đại đệ tử, nhưng phần lớn là chưa từng gặp ai.
Giống như Tề Ninh, phần lớn thần tử Đông Tề đều không thể tìm ra lý do vì sao đệ tử của Đảo chủ đảo Bạch Vân lại hành thích Quốc quân Đông Tề, lúc này lại thấy thêm một gã đệ tử đảo Bạch Vân tới đều giật mình, không biết người áo trắng này đột nhiên xuất hiện là địch hay bạn. Nhưng gã không thông báo đã tự tiện xông vào Hoàng cung như vậy đã là rất vô lễ rồi. Nếu là người bình thường, chết mười lần cũng không đủ.
Bạch Vũ Hạc vẫn khoanh hai tay trước ngực, khuôn mặt thường ngày nhàn nhạt nay hơi nhíu lại, hơi ngửa đầu, khép hờ hai mắt, như đang suy nghĩ gì đó, lát sau mới hỏi:
- Có phải cũng không theo ta về?
Xích Đan Mị thở dài, khẽ lắc đầu.
Bạch Vũ Hạc gật gật đầu:
- Ngươi cùng ta tới nước Sở, nửa đường lại bỏ đi, ta đã biết sẽ có ngày hôm nay. Ngươi rời đi khi đang ở bên cạnh ta, đương nhiên sẽ do ta mang về.
Gã lùi lại một bước, nghiêng thân tránh đường, thản nhiên nói:
- Ngươi đi đi, càng xa càng tốt, lấy mười hai canh giờ làm hạn định.
Sau mười hai canh giờ, tình nghĩa xưa kia sẽ không còn, chân trời góc bể, ta sẽ đích thân đem ngươi về, nếu không sống sẽ đem thi thể về!
Y khép hai mắt lại, không nói gì nữa.
Một gã quan viên gần cửa điện không nhịn được mà lên tiếng:
- Không có ý chỉ của Hoàng thượng, không ai được thả cho ả đi. Tuy ngươi là đệ tử đảo Bạch Vân, cũng không thể không lý đến pháp kỷ triều đình!
Bạch Vũ Hạc không mở mắt, chỉ giơ cánh tay lên, chỉ thanh Ô Diệu Kiếm kia, thản nhiên nói:
- Nói với nó đi!
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con , hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường y nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng o lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn ẫn!
a!
Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Giọng nói của Bạch Vũ Hạc không lớn, sắc mặt có vẻ lạnh nhạt, nhưng khi những lời này vừa thốt ra, lại khiến người nghe có cảm giác bị một sức mạnh vô hình áp bách. Tên quan viên kia há hốc mồm, nhưng lại không thể thốt ra được lời nào.
Tề Ninh quan sát được cảnh này, nghĩ thầm quả là ở Đông Tề, Đảo chủ đảo Bạch Vân có thể sánh ngang với thần linh. Ở đây chính là nội uyển của hoàng cung, Quốc quân Đông Tề đang ở ngay đây, vậy mà hai lão nô vẫn ngoảnh mặt làm ngơ trước Thái tử. Mặt khác, dường như Bạch Vũ Hạc cũng không thèm để ý tới việc Quốc quân Đông Tề đang có mặt ở trong điện. Qua đó có thể thấy địa vị của Đảo chủ đảo Bạch Vân ở Đông Tề là chí cao vô thượng, và so với Hoàng cung Đông Tề thì đảo Bạch Vân càng giống chúa tể của Đông Tề hơn.
Sắc mặt Quốc quân Đông Tề trở nên thật khó coi, Thái tử Đông Tề cũng hơi cau mày, Thân Đồ La thì chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Vũ Hạc, không nói gì cả.
Xích Đan Mị quay đầu nhìn về phía Quốc quân Đông Tề trên điện, hừ lạnh một tiếng. Không buông Tề Ninh ra, dao găm trong tay vẫn đặt ngang cổ họng Tề Ninh, nàng mang Tề Ninh rời khỏi đại điện. Khi đi ngang qua Bạch Vũ Hạc, nàng liếc Bạch Vũ Hạc một cái. Bạch Vũ Hạc vẫn khoanh tay, trầm mặc không nói lời nào.
Xích Đan Mị cắn răng, nhanh chóng mang theo Tề Ninh rời đi.
Các võ sĩ Đông Tề trao nhau những ánh mắt bối rối. Họ không biết lúc này có nên đuổi theo hay không. Hai nô đưa mắt nhìn nhau rồi khẽ di chuyển cơ thể, chỉ trong chớp mắt đã ra tới cửa điện. Nhóm Tề Phong cũng xông lên một loạt.
Chợt thân hình Bạch Vũ Hạc lóe lên, thoáng một cái đã chặn lại trước cửa điện, nói bằng giọng lạnh lùng:
- Ta nói rồi, không ai được đuổi theo họ, trừ phi ta chết!
Hai nô lại trao đổi với nhau qua ánh mắt, sau đó Sát Nô chắp tay nói:
- Nhị gia, Đảo chủ có lệnh, phải mang về.
Vong Nô nói tiếp:
- Lệnh của Đảo chủ, không dám cãi lời!
- Phía Đảo chủ ta tự biết phải làm thế nào.
Bạch Vũ Hạc nói:
- Sau mười hai canh giờ, họ vẫn còn ở trong địa phận của nước Tề, tất nhiên ta có thể tìm ra nàng trước khi nàng rời khỏi nước Tề. Hai nô lại liếc nhìn nhau. Hiển nhiên là họ rất kiêng dè Bạch Vũ Hạc, hai người chắp tay và không dám nói nhiều.
Bọn người Ngô Đạt Lâm muốn đuổi theo nhị nô, nhưng Bạch Vũ Hạc lại chắn ngang phía trước, Tề Phong muốn vượt lên trước từ phía bên cạnh, bất chợt bị Bạch Vũ Hạc đưa một tay ra chắn ngang trước mặt. Bạch Vũ Hạc thản nhiên nói:
- Hắn sẽ không chết đâu, không cần đuổi theo.
Quốc quân Đông Tề cũng phái người đến bên cạnh Thân Đồ La nói nhỏ một câu. Nghe xong, Thân Đồ La lập tức quay người bước nhanh tới bên cạnh Quốc quân Đông Tề. Quốc quân Đông Tề ghé vào tai y nói nhỏ vài câu, sau đó Thân Đồ La lập tức chắp tay, chậm rãi thối lui.
Tề Ninh bị Xích Đan Mị giải đi theo hướng cửa cung, đi được một đoạn đường, thân hình Xích Đan Mị lảo đảo, nàng nhanh chóng nâng tay lên che miệng. Khi bỏ tay ra khỏi miệng, lòng bàn tay đã nhuộm đỏ máu tươi. Tề Ninh thở dài, nói:
- Ngươi bị thương nặng lắm, chớ nói chi mười hai canh giờ, có cho ngươi bảy mươi hai canh giờ ngươi cũng không đi được bao xa đâu.
- Đừng nói nhảm, xuất cung trước rồi nói sau.
Xích Đan Mị khẽ vận khí. Dù sao nàng cũng là đệ tử của Đảo chủ đảo Bạch Vân, là cao thủ nhất đẳng trên giang hồ, pháp môn vận khí cũng không tầm thường chút nào, tuy nàng bị thương rất nặng, nhưng điều động nội tức, còn có thể miễn cưỡng chống đỡ thêm một lúc. Nàng nhìn thấy đông đảo binh lính đang đuổi theo từ xa, biết bản thân còn đang ở trong hiểm cảnh, nên nào dám xem thường.
Tề Ninh nói:
- Ta là sứ thần, có chuyện thương lượng với nước Tề, nếu vị Bạch kiếm khách kia đã lên tiếng, có lẽ không có ai dám ra tay với ngươi đâu, ngươi hãy thả ta ra, rồi tìm cách rời khỏi đây đi.
- Phụ tử Đoàn gia âm mưu xảo trá, không ai là người tốt cả.
Giọng nói của Xích Đan Mị có vẻ yếu ớt:
- Ta không thể tin bọn hắn.
Tề Ninh nói:
- Ngươi đến cùng có bao nhiêu thù hận với bọn họ mà hao tổn nhiều tâm cơ để hành thích hắn như thế?
Chắc không phải là thù giết cha đấy chứ?
- Ngươi có tin ta cắt đứt cổ họng của ngươi ngay bây giờ không hả?
Xích Đan Mị tức giận gắt:
- Đừng tưởng rằng ngươi giúp ta thì ta sẽ biết ơn ngươi!
Tề Ninh cười nói:
- Khá lắm, ngươi còn biết ta giúp ngươi. Nếu ngươi lấy oán trả ơn, ta chỉ đành trách mình không may thôi.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Bất quá tình huống thế này cũng coi như là tốt rồi. Sau khi ra khỏi thành, ngươi muốn đi đường nào thì đi đi, ta còn có nhiều việc phải làm, không thể đi cùng ngươi được.
Xích Đan Mị nói:
- Ngươi giúp ta, cũng không phải vì lòng hảo tâm, ngươi tưởng ngươi tốt đẹp lắm sao?
Nói xong câu đó, cảm giác hơi thở của mình bắt đầu hỗn loạn, nàng đành nói:
- Ra khỏi thành rồi nói sau.
Xích Đan Mị khống chế Tề Ninh, ở phía sau một đám đông binh sĩ Đông Tề đuổi theo. Khi Xích Đan Mị đến cửa cung, cánh cửa vốn đóng chặt bỗng nhiên từ từ mở ra.
Cấm vệ canh gác ở cửa cung cũng lập tức phân tán ra hai bên, nhường ra một lối đi.
Tề Ninh chưa từng nghĩ tới chuyện bản thân sẽ có ngày ra khỏi hoàng cung bằng cách này.
Xích Đan Mị không trì hoãn, cảnh giác cao độ. Ra khỏi cửa cung chính là một con đường rộng và dài trải đá xanh. Một binh sĩ dắt một con ngựa tới cách chỗ họ không xa rồi để ngựa lại, nhanh chóng thối lui. Tề Ninh nghĩ bụng, người Đông Tề phục vụ đúng là chu đáo, lại còn sợ Xích Đan Mị không thể ra khỏi thành nên cố ý chuẩn bị sẵn ngựa.
Có vẻ con ngựa này là ngự mã của Hoàng gia, bốn chân to và chắc khỏe gõ côm cốp trên nền đá. Trên lưng ngựa, thậm chí còn chuẩn bị sẵn yên ngựa. Tề Ninh nói khẽ:
- Chuyện khác thường tất có yêu nghiệt, bọn họ phục vụ chu đáo như thế, có khi nào trên ngựa có thứ gì không?
Xích Đan Mị không nói nhảm, lôi Tề Ninh qua, con dao găm dí vào sau lưng Tề Ninh. Nàng nói:
- Ngươi lên ngựa!
Tề Ninh quay đầu lại, mặt nhăn mày nhíu nhìn Xích Đan Mị. Hừ, Xích đan Mị này dám đem mình ra làm chuột bạch! Lúc này tại cửa cung còn rất nhiều binh sĩ đang giám sát, hắn biết rõ tuồng vui này chỉ có thể tiếp tục diễn, bước tới trở mình lên ngựa. Xích Đan Mị không do dự, nhún người lên ngựa, ngồi ở phía sau lưng Tề Ninh. Nàng lấy trong người ra một chai nhỏ. Sau khi bóp nát cái chai bằng hai ngón tay ngọc ngà của mình, để những viên thuốc trong chai rơi vào lòng bàn tay, nàng ngửa đầu nuốt thuốc vào, đoạn ra lệnh:
- Đi!
Một tay nàng cầm dao găm, để giữ thăng bằng trên lưng ngựa, một cánh tay còn lại của nàng không thể không ôm hông Tề Ninh, thân thể hai người kề sát vào nhau. Tuy nàng đang mặc trang phục của người hầu, che kín toàn thân, nhưng người khác vẫn có thể dễ dàng cảm nhận được cơ thể ôn nhu mềm mại. Tề Ninh cầm dây cương, biết nơi đây không thể ở lâu được, hắn khẽ giật dây cương.
Ngựa phi nhanh, chạy vội về phía trước theo con đường đá xanh.
Không có binh lính đuổi theo sau họ. Xích Đan Mị hiểu rất rõ địa hình của Lỗ thành, ngồi ở phía sau chỉ đường cho Tề Ninh. Cước lực của ngự mã hoàng gia tất nhiên là không tầm thường, tốc độ di chuyển cực nhanh. Xuyên qua khoảng mười con đường, cuối cùng họ đến phía cửa Nam của Lỗ thành, cửa thành sớm đã mở ra. Vì người ở đây chưa biết chuyện đã xảy ra trong cung, thế nên khi nhìn thấy một con tuấn mã chạy như bay đến cửa thành, các binh sĩ liền quát gọi. Xích Đan Mị trầm giọng nói:
- Lao ra!
Tề Ninh nghiêm túc nghe lời, thúc ngựa lao ra. Tuấn mã lao vút như luồng điện. Tất cả thủ vệ trước cửa lập tức nháo nhào né tránh, cùng kêu gọi ý ới, chợt nghe có một giọng nói cất lên:
- Đó là ngự mã trong cung!
Tất cả mọi người đều giật mình, trong một thoáng khi họ còn đang ngơ ngác, Tề Ninh đã cưỡi ngựa phóng như bay ra khỏi cửa thành.
Ngựa không dừng vó. Ở phía sau cũng không có người đuổi theo, không biết đó có phải do lệnh truyền từ trong cung ra không. Sau một lúc ngựa phi hơn mười dặm, họ quay đầu nhìn lại phía sau.
Bóng dáng Lỗ thành đã khuất xa, họ đã đi bỏ xa Lỗ thành được một đoạn. Giờ họ đang đi trên quan đạo. Tề Ninh cho ngựa chạy chậm lại, nói:
- Đã ra khỏi thành rồi, bây giờ ngươi muốn đi nơi nào thì cứ đi, ta không thể đi cùng.
Tề Ninh có cảm giác thân thể mềm mại của Xích Đan Mị tựa hẳn trên lưng mình, tay nàng vẫn còn để bên hông của hắn như trước, nhưng lại không nói chuyện. Tề Ninh lập tức ghìm ngựa lại, quay đầu lại phía sau nhìn. Cánh tay của Xích Đan Mị đã thả lỏng, cả người nàng từ từ đổ xuống ngựa. Tề Ninh lắp bắp kinh hãi, vội vàng kéo lấy cánh tay của nàng, bấy giờ hắn mới phát hiện ra đôi mắt nàng đã nhắm lại, dường như cả người đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Tề Ninh nhíu mày, nhìn xung quanh. Đối diện, một cỗ xe đang đi thẳng tới hướng họ, đúng là đi tới từ hướng Lỗ thành. Nếu giờ mà hắn vứt bỏ không lo, chỉ có thể giấu nàng ở ven đường. Hắn tin rằng quan binh Đông Tề sẽ nhanh chóng đuổi theo đến đây, đến lúc đó không cần phải hao tốn bất cứ công phu gì, họ chỉ cần bắt lấy Xích Đan Mị một cách nhẹ nhàng mà thôi. Và nếu trường hợp ấy xảy ra, những gì mình làm ở Hoàng cung Đông Tề đều uổng phí hết.
Tề Ninh trầm ngâm suy nghĩ, thấy nước da của Xích Đan Mị vàng như nến, thậm chí có chút thô ráp, biết nàng đã dùng dịch dung để cải trang, Tề Ninh đưa tay ra xoa lên gương mặt của Xích Đan Mị.
Hơi khô ráp không bình thường.
Không biết làm cách nào để tháo mặt nạ của nàng xuống, hắn thở dài, nói:
- Lão tử cứu người thì sẽ cứu tới nơi, tiễn Phật đưa đến Tây Thiên.
Lần này ngươi nợ ơn ta, sợ rằng cả đời này cũng không trả hết.
Dùng một cánh tay choàng về phía sau ôm lấy Xích Đan Mị, hắn giục ngựa chạy như bay, chạy thêm mấy dặm đường, thấy bên cạnh có ngả rẽ, hắn rời bỏ quan đạo rẽ vào ngả rẽ.
Ngự mã hoàng gia có sức chịu đựng vượt trội. Tề Ninh cũng không biết rốt cục thương thế của Xích Đan Mị nguy hiểm cỡ nào, chỉ có thể phóng ngựa chạy vội.
Hắn lại không quen thuộc địa hình của Đông Tề, chỉ cần gặp được lối rẽ, hắn liền rẽ vào. Hắn đi như vậy được khoảng hai, ba canh giờ, đã qua lúc giữa trưa, lại thấy sắc trời tối sầm lại, đi thêm một lát, nghe như trong các đám mây có tiếng sấm vang lên. Tề Ninh nhíu mày, nghĩ thầm vận rủi đến rồi, hôm nay trời cũng không đối xử tốt với hắn, sắc trời vốn đẹp, giờ xem ra đã chuẩn bị đổ mưa to, nhưng lại nghĩ tới nếu là trời trút mưa to xuống thì người Đông Tề không tiện đuổi theo.
Quả nhiên không quá nửa nén hương, hạt mưa lớn bắt đầu rơi nghiêng từ không trung xuống.
Chỉ trong phút chốc, xung quanh đã bị mưa phủ đầy, căn bản không thể tìm ra phương hướng, Tề Ninh vẫn chưa quen với con đường này, giờ lại phải đi trong màn mưa mênh mông này, càng không cách nào nhìn ra phương hướng. Hắn chỉ ghi nhớ phương hướng của Lỗ thành và cố gắng đi sao cho không lệch về hướng đó, thế là được.
Chẳng mấy chốc, quần áo hai người đều ướt sũng. Giờ đang là mùa hè cho nên quần áo của hai người đều rất đơn bạc, bất chợt gặp cơn mưa to như trút nước tưới xuống người họ, toàn thân họ ướt đẫm, quần áo như dính chặt vào người. Tề Ninh thì không sao, nhưng Xích Đan Mị vốn có dáng người đẹp với cặp ngực căng tràn nhựa sống, chiếc eo thon nhỏ được thắt một chiếc dây nơ, cặp mông căng tròn, dưới cơn mưa quần áo nàng dán sát vào cơ thể, càng tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ.
Tề Ninh biết rằng Xích Đan Mị đang bị trọng thương, bây giờ nàng đang trong tình trạng hôn mê, nếu còn tiếp tục hứng mưa, xử lý trễ, rất có thể làm cho vết thương trở nên nghiêm trọng hơn.
Giờ bốn bề đều mông lung mờ đục, nhìn đâu cũng là một màn mưa trắng xóa, hắn đang chẳng biết phải tìm nơi nào để tránh mưa thì chợt nhìn thấy phía trước, bên trái trắng xóa một màu, giữa màu trắng ấy lại xen vào vài đốm đen.
Hắn phóng ngựa tới gần xem và giật mình phát hiện ra ở phía trước có một nhánh sông. Màu trắng xóa hắn nhìn thấy khi nãy là mặt sông, những chấm đen trên sông chính là mấy chiếc thuyền con đậu ở bên bờ.
Ở bờ sông không có bóng dáng người. Tề Ninh nhìn thấy trong số mấy chiếc thuyền con đó có một chiếc lớn hơn một chút, có mái che, bèn ghìm chặt cương ngựa bên bờ sông, cẩn thận từng li từng tí ôm ngang Xích Đan Mị xuống khỏi yên ngựa. Mũ trên đầu của nàng đã rơi ra, búi tóc xõa tung, mưa quất vào gương mặt vàng như nến của nàng, có vài chỗ bẩn không chịu nổi. Tề Ninh cũng bất chấp, dùng chân đá vào mông con ngựa một cái. Con ngựa bị đau kêu lên một tiếng, chạy xộc đi, nhanh chóng biến mất bên trong màn mưa mờ trắng.
Thank You to Phương Linh For This Useful tiên ... 3 11 12 13 14 15 23 63 ... Cuối
Gửi trả lời nhanh Đến Bản đầy đủ đề trước | Chủ đề Tiếp theo » Thêm / Sửa Tag
đang On
ang On
de đang
m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 1m,0 n7â5ng ca Y Xuân Thu Cẩm Y Xuân Thu (từ 501 đến hết) am gia nhóm VIP qua Ngân hàng - ATM 95 tham gia dịch truyện kiếm thêm thu nhập
95 tham gia Biên tập truyện kiếm thêm thu nhập
n95 tham gia người tìm việc, việc tìm người
Trang 14 của 108 Đầu tiên ... 4 12 13 14 15 16
501 2đ4ến6 h4ế..t.) Cuối Kết quả 131 đến 140 của 107 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị

Tề Ninh ôm Xích Đan Mị đến bờ sông, đến bên chiếc thuyền có mái che. Hắn gọi với vào phía trong khoang thuyền:
- Có ai không?
Mới đầu không có tiếng người trả lời. Hắn lại cất tiếng gọi thêm hai lần, chợt thấy mảnh vải rách che khoang thuyền được vén lên, ai đó ló đầu ra, nhìn về phía Tề Ninh, kêu lên thật to:
- Có người! Muốn qua sông à?
Tề Ninh không khách khí, nhảy lên đầu thuyền, bấy giờ người đó đã đi ra khỏi khoang thuyền, là một tráng hán khoảng chừng ba mươi bốn hoặc ba mươi lăm tuổi.
Nhìn thấy Tề Ninh ôm một người, gã dựng thẳng một ngón tay lên, nói:
- Hai người qua sông, ba mươi văn tiền.
Tề Ninh gật đầu, không nói gì, bước thẳng vào khoang thuyền.
Trong khoang hơi tối, có treo một chén đèn dầu. Ngoài trời mưa rất to, làm cho chiếc thuyền cũng lắc lư chao đảo theo, ngọn đèn dao động sáng bừng lên, hắt ánh sáng ra khắp khoang thuyền. Tề Ninh nhìn thấy trong khoang thuyền còn một người nữa, ngồi xổm trong một góc hẻo lánh. Bên cạnh người đó có một bếp lò nhỏ, trong lò đã nhóm lửa, một làn khói mỏng, không đủ làm người khác bị sặc. Người nọ đang phe phẩy một chiếc quạt rách để giữ cho lửa cháy đều, nghe thấy tiếng động khi Tề Ninh bước vào, quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi gật đầu cười thân thiện.
Tề Ninh đoán chừng lão khoảng sáu mươi tuổi, có lẽ do quanh năm làm việc tay chân, cơ thể có vẻ khá rắn chắc. Hắn gật đầu đáp lại cái chào của lão. Lão hán thấy Tề Ninh ôm một người trong ngực thì khẽ chau đôi mày, hỏi:
- Bị bệnh à?
Tề Ninh gật đầu. Ông lão chỉ tay vào một chỗ ở bên cạnh, nói:
- Nếu không chê hãy nằm nghỉ ở đó một chút.
Nhìn theo tay ông lão, hắn nhìn thấy một tấm chăn cũ kỹ được trải ra trên sàn thuyền. Trong khoang thuyền tỏa ra mùi nấm mốc, cái chăn đã cũ lắm, có lẽ đã được dùng rất nhiều năm rồi. Nhưng lúc này không còn lựa chọn nào khác, Tề Ninh cẩn thận đặt Xích Đan Mị nằm lên tấm chăn. Lúc này Tề Ninh mới nhìn thấy sau khi khuôn mặt của nàng bị nước mưa táp vào, xuất hiện rất nhiều nếp gấp, phần lớn da mặt nàng vẫn vàng như nến, nhưng vài chỗ lại trắng nõn như tuyết.
Hắn hiểu. Trước khi Xích Đan Mị trà trộn vào trong cung đã dùng dịch dung sửa mặt, nhưng sau khi mặt nàng bị nước mưa thấm ướt, thuật dịch dung đã bị mất hiệu quả. Hắn đưa tay xoa khắp gương mặt của nàng, lần này hắn tẩy đi lớp dịch dung một cách dễ dàng.
Tay hắn lướt đến đâu, làn da trắng như tuyết lộ ra đến đấy. Ông lão vẫn ngồi quạt lửa bên bếp, không chú ý tới việc này.
Tề Ninh xé một mảnh áo làm khăn lau mặt cho Xích Đan Mị. Những mảnh vụn của lớp dịch dung bong ra khỏi mặt nàng, chỉ một thoáng sau, một gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ vô song liền hiện ra trước mặt hắn. Gương mặt phúc hậu xinh như một đóa quỳnh hoa, ngũ quan tinh xảo tuyệt mỹ nhưng làn da lại tái nhợt. Tề Ninh kiểm tra hơi thở nàng, thấy khá yếu.
Lòng hắn sầu lo. Sứ đoàn vẫn còn ở Lỗ thành. Dựa vào lời nói của Bạch Vũ Hạc, Xích Đan Mị có mười hai canh giờ để chạy thoát, nhưng với tình trạng của nàng hiện giờ, đừng nói là mười hai canh giờ, dù nàng có bảy mươi hai canh giờ cũng chẳng đi được bao xa. Hắn cũng không thể canh giữ bên cạnh Xích Đan Mị suốt cả mười hai canh giờ được.
Một cơn gió lạnh thổi ập đến.
Tráng hán vén rèm tiến vào, nói:
- Mưa to, gió thổi mạnh, mặt sông cũng dậy sóng lớn, giờ không phải lúc thích hợp để qua sông, mong khách nhân chờ chút nhé.
Tề Ninh hỏi:
- Nơi đây thuộc địa phương nào?
- Ngài không biết nơi này là nơi nào à?
Tráng hán suy nghĩ một hồi rồi cười xòa, nói:
- Thì ra mưa to quá nên hai người lạc đường. Đây là sông Kiều Thủy. Đi về hướng Bắc thêm một trăm dặm sẽ đến Lỗ Vương thành.
Phải chăng khách nhân muốn đến Lỗ Vương thành? Nếu thế thì hai người đi sai hướng rồi.
Thì ra dù không biết đường nhưng Tề Ninh cũng đã đi được trăm dặm. Với khoảng cách một trăm dặm, quân lính của Đông Tề không thể nhanh chóng đuổi kịp họ. Nghĩ vậy, hắn bớt căng thẳng, ngồi xuống một bên vách, tráng hán thì đến bên bếp lò. Tề Ninh quay đầu nhìn thoáng qua, thấy trên lò chỉ để một nồi sắt con con, hắn đoán đó là thứ hai người chèo thuyền dùng để nấu ăn.
Ông lão với tay lấy một túi nhỏ đặt gần đó. Lão lấy ra khỏi túi mấy khối muối ăn, mở nắp nồi ra bỏ vào, tiếp theo lão dùng thìa khuấy trong chốc lát rồi múc ra non nửa bát súp nhỏ đưa cho Tề Ninh, nói:
- Đây là cá tươi lão bắt dưới sông.
Bằng hữu của ngài bị bệnh, uống chút canh cá có lẽ sẽ khá hơn phần nào. Nếu khách nhân không chê, cũng húp chút canh cho ấm bụng.
Tề Ninh thấy cái nồi không lớn, không có nhiều nước canh, đó là lượng thức ăn vừa đủ cho hai người thuyền phu, đương nhiên mình không nên dùng ăn cùng họ.
Huống chi khi ra ngoài, lúc nào cũng cần phải cảnh giác đề phòng.
Thế là hắn cười, đáp:
- Xin đa tạ, hai vị cứ dùng tự nhiên đi.
Lão hán không nài ép, thu chiếc chén lại. Lão và tráng hán an vị bên chiếc nồi sắt dùng cơm. Bữa cơm của họ chỉ có canh cá, không còn món nào khác.
Tề Ninh buột miệng hỏi:
- Hai vị đang dùng cơm trưa à?
Lão hán gật đầu nói:
- Đúng thế. Hôm nay lão bắt được đấy. Ở sông không giống ở hồ, hơn nữa vào thời gian này cá sông rất thưa thớt, chẳng đánh bắt được mấy con cá.
Lão ta lắc đầu, thở dài:
- Nếu đổi lại lúc tuổi còn trẻ, năm nào cũng có thể phơi cá làm khô, sau khi bán đi một ít, trong nhà còn giữ lại được không ít.
- Sao thế? Cá sông ngày càng khó bắt à?
Tề Ninh hiếu kỳ hỏi.
Lão hán cười, nói:
- Cũng là một nguyên nhân, có điều…
Lão lắc đầu, nói:
- Mà thôi, không có gì, nghe khẩu âm của khách nhân, dường như không phải người vùng này?
Tề Ninh nói:
- Ta là người xứ khác, thường chu du khắp nơi nơi cùng bằng hữu.
Bằng hữu ta bệnh rồi, lại thêm lạc đường nữa.
- Thì ra là vậy.
Lão hán nói:
- Sau khi qua sông, ngài đi theo hướng Nam khoảng hai mươi dặm sẽ gặp môt rừng trúc, dễ nhận ra lắm. Chỗ đó có một ngôi miếu nhỏ, chỉ có hai hòa thượng. Lão hòa thượng y thuật rất cao minh, ngài đưa bằng hữu của mình ghé xem thử đi, có thể thuốc đến bệnh đi đó.
Tề Ninh vội nói:
- Đa tạ chỉ điểm.
Tráng hán uống canh rất nhanh, trong chớp mắt gã đã nuốt hết chén canh cá vào trong bụng, rồi không ăn thêm nữa. Lão hán nói với gã:
- Ăn thêm chén nữa đi.
Tráng hán lắc đầu nói:
- Ăn no rồi.
Gã đi qua xốc mảnh vải rèm che đằng sau thuyền lên. Bên ngoài mưa vẫn to, gió vẫn lớn, mưa to như trút nước trên boong thuyền.
Gã nhíu mày, nói:
- Trận mưa này xem chừng không tạnh nhanh được đâu. Khách nhân, thật có lỗi.
Tề Ninh biết rõ bây giờ không thể làm dược gì, lắc đầu nói:
- Trời không tốt cũng đành chịu thôi. Đúng rồi, vị lão ca này, ngày bình thường khách qua sông có nhiều không?
Tráng hán lắc đầu nói:
- Cũng không nhiều, kỳ thật đi về hướng Bắc hơn ba mươi dặm sẽ gặp quan đạo, người qua đường lui tới đều theo quan đạo mà đi, người đi đường này không nhiều lắm. Nghề chính của chúng tôi không phải là lái thuyền đưa khách sang sông. Thường thì chúng tôi sẽ ra sông đánh bắt ít cá để sống qua ngày, thi thoảng có khách muốn qua sông thì chúng tôi cũng đưa họ qua.
- Ở đây khó đánh được cá, sao hai người không chuyển đi nơi khác?
Tề Ninh hỏi:
- Hình như cuộc sống của phụ tử hai người ở đây không được sung túc lắm?
Tráng hán nói:
- Sung túc? Có được bữa cơm ăn là quý rồi.
Tráng hán ngồi xuống nói: - Chúng tôi không phải là cha con, đây là đại bá tôi, tôi là cháu của ông ấy.
- À?
Lão hán thở dài:
- Thực chẳng giấu gì ngài, ngày xưa cháu của tôi cũng có chút ít ruộng vườn, tài sản. Năm năm trước cường đạo làm loạn ở Thái Sơn, triều đình ban lệnh điều động trai tráng ở vùng lân cận Thái Sơn phải nhập ngũ làm dân phu vận chuyển lương thảo và xây dựng nơi trú quân. Đứa cháu này của tôi ở vùng phụ cận của Thái Sơn nên cũng bị điều đi. Đi hơn nửa năm thì triều đình diệt xong cường đạo, khi cháu tôi trở về thì người nhà và ruộng vườn, tài sản cũng không còn nữa.
Tề Ninh khẽ giật mình, ngạc nhiên nói:
- Vì sao lại như vậy?
Tráng hán cười mỉa, nói:
- Với cái cớ là tiêu diệt lũ phỉ Thái Sơn, triều đình tăng thuế, nếu ai nộp thuế không đúng hạn, sẽ bị bắt nhốt vào đại lao. Trong nhà tôi không có nhiều tiền bạc, chỉ có thể dùng vài mẫu đất cằn kia để thế chấp đổi chút ít tiền bạc. Trời không có mắt, năm đó đại hạn, hoa màu không thu hoạch được, nên ruộng đồng bị trưng thu hết sạch, trong nhà còn lại mấy người cũng không còn một hạt cơm để ăn. Họ đều chết đói cả rồi… Nói đến đây, hai tay gã nắm chặt lại, đôi mắt tràn ngập nỗi thống khổ sau đó chuyển sang uất hận lạ thường.
- Quê quán thành ra như thế, nó đành tìm tới nương nhờ lão.
Lão hán lắc đầu:
- Lúc trước lão cũng có con trai theo lão đi bắt cá, lúc nào nó cũng ở bên cạnh lão, nhưng mấy năm trước nó bị trưng binh rồi. Đi một cái là bặt vô âm tín luôn.
Dừng một chút, ông lão thở dài:
- Đông Tề là một nước nhỏ, mỗi miếng đất, ngọn đồi, con sông đều có chủ. Những nơi nước đẹp cá nhiều sao tới lượt chúng tôi, chỉ có thể ở tạm nơi quãng sông vắng không ai quản để kiếm miếng cơm ăn.
Lão uống cạn chén nước canh rồi thở dài, nói:
- Nếu Tiên đế còn sống thì đâu đến nổi này.
- Tiên đế?
Tề Ninh khẽ giật mình. có vẻ lão hán cảm thấy mình đã nói khá nhiều rồi, nên khoát tay cười nói:
- Không có gì, không có gì đâu, lão lại nói bậy rồi, khách nhân đừng tin là thật.
Tráng hán lại nhịn không nổi, buột miệng:
- Đại bá, sự thật là như vậy mà, cháu còn nhớ rõ lúc tuổi còn trẻ, chúng ta đều có thể ăn no mặc ấm, ở nhà mình cũng có vài ba mẫu đất để gieo trồng, không đến mức ăn đói mặc rách như bây giờ!
Tráng hán cười khổ, rồi nói tiếp:
- Giờ thì mỗi ngày một sa sút đi, hôm nay còn có thể ăn canh, chỉ sợ ngày mai súp cũng không có để uống nữa.
Tề Ninh liếc nhìn Xích Đan Mị, thấy trên gương mặt nàng khôi phục một chút sắc máu, hắn thấy yên tâm hơn, lại hỏi tiếp:
- Hẳn là Hoàng đế hiện tại không bằng Tiên hoàng?
- Hoàng đế hiện tại ư?
Tráng hán hừ lạnh một tiếng, hé miệng như muốn nói gì đó. Ông lão thấy thế, liền quắc mắt khiến cho tráng hán muốn nói lại ngậm miệng lại. Tuy vậy dường như gã vẫn sầu muộn lắm, tráng hán nhịn không được lại ném ra một câu nói:
- Chớ nói chi Tiên hoàng, đến Thái tử bị phế còn tốt hơn ông ta nhiều!
- Thái tử bị phế?
Tề Ninh khẽ giật mình, nhưng tráng hán không nói thêm lời nào.
Tề Ninh biết hai người này đang đề phòng mình, lập tức cười nói:
- Hai vị không cần lo lắng, bên ngoài mưa to gió lớn, chúng ta cứ xem như đang nói vài câu bông đùa thôi. Ta là người xứ khác, lại có nghe nói Hoàng thượng nước Tề hình như chẳng ra thể thống gì cả, vì nếu thật là một vị hoàng đế tốt, trong nước cũng không thường xuyên có người làm loạn.
Tráng hán cười nói:
- Không ngờ ngài cũng là người biết chuyện. Ngài nói không sai, nghe nói đầu lĩnh làm loạn Thái Sơn là người bên cạnh Thái tử bị phế năm xưa. Hắn ta dẫn người tạo phản, nghe đâu là để báo thù cho Thái tử bị phế, năm xưa chính người trong Hoàng cung đó đã hại chết Thái tử bị phế.
Tề Ninh có chút mơ hồ, hỏi:
- Lão ca, Thái tử bị phế mà huynh nói là người ra sao? Là Hoàng tử của đương kim Quốc quân Đông Tề sao? Ta nghe nói Quốc quân Đông Tề có hai nam ba nữ, mới sắc lập Thái tử cách đây không lâu, chẳng lẽ trước đây có Thái tử khác à?
Lão hán ngồi bên cạnh buồng nhỏ trên thuyền, lắc đầu đáp:
- Thái tử bị phế không phải Hoàng tử của Quốc quân, mà là huynh đệ của Quốc quân.
Lão hán trầm ngâm một chút rồi nói:
- Lão đi thuyền nhiều năm, gặp gỡ nhiều người, cũng nghe được phong phanh. Tiên hoàng có hai vị Hoàng tử, đương kim Quốc Quân chính là Nhị Hoàng tử. Trước lão, Tiên hoàng vốn đã lập một vị Hoàng thái tử, nhưng hơn hai mươi năm trước, vị Hoàng Thái tử kia bỗng nhiên tạo phản. Lão nghe họ nói, Thái tử bị phế còn đem theo quân lính nơi xung yếu đánh vào Hoàng cung, nhưng bị Tiên hoàng phát giác từ trước, thế là Thái tử bị bắt. Sau khi phế Thái tử, mấy tháng sau Tiên hoàng băng hà. Trước lúc băng hà người đã truyền ngôi cho Nhị Hoàng tử, chính là Quốc quân hiện giờ. Thái tử bị phế về sau sống chết như thế nào thì lão không biết.
Thank You to Phương Linh For This Useful

Bạn cần đăng nhập để bình luận