Cẩm Y Xuân Thu

Chương 879: Không thể tưởng tượng nổi

Tề Ninh gồm đủ ân uy, trục xuất xong mấy người theo dõi mình, lại đưa ra hứa hẹn khiến mọi người phấn chấn.
Chờ mọi người giải tán, Cố Thanh Hạm mới kêu lên:
- Ninh nhi, Thái phu nhân…Thái phu nhân ra sao rồi?
Nàng biết trọng chuyện này có điều khác thường, nhưng trong nhất thời cũng không biết rốt cuộc xảy ra cái gì.
Thoáng liếc nhìn Hàn Thọ ở bên cạnh đang muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhìn Cố Thanh Hạm, nhẹ giọng nói:
- Tam nương chờ một chút, ta muốn dẫn người đi gặp Thái phu nhân.
Quay sang Hàn Thọ, hắn nói:
- Hàn tổng quản, ngươi theo ta vào đây.
Nói xong, hắn đi vào nội đường, Hàn Thọ hơi do dự, rồi cũng theo vào.
Tề Ninh còn chưa ngồi xuống, Hàn Thọ đã nói:
- Hầu gia, lão nô…lão nô muốn thỉnh tội với ngài!
Nói rồi liền định vái lạy, Tề Ninh đã giữ cánh tay lão lại, nhẹ giọng nói:
- Lão tổng quản không cần nhiều lời, ta biết là chuyện gì xảy ra.
Ngươi là tổng quản của Hầu phủ, Thái phu nhân bảo ngươi chú ý động tĩnh hàng ngày của ta, đó là điều đương nhiên.
Hàn Thọ sửng sốt, lập tức cười khổ nói:
- Tuy lão nô nghĩ rằng…nghĩ rằng Thái phu nhân làm như vậy là không tốt, nhưng lão nhân gia đã phân phó như thế, lão nô cũng không thể chống lại mệnh lệnh.
Thế nhưng Hầu gia yên tâm, mặc dù lão nô…lão nô tuân lệnh Thái phu nhân theo dõi Hầu gia, nhưng lão nô chưa từng nói xấu Hầu gia nửa lời trước mặt Thái phu nhân, lão nô…!
- Ta tin lão.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Lão tổng quản, ngươi ở Hầu phủ lâu năm như vậy, là người cao tuổi của Hầu phủ, ta có thể hiểu được tính cách của ngươi. Tuy nhiên Thái phu nhân đã bị trúng gió, bây giờ nằm trên giường không thể đứng dậy, chuyện trước kia, chúng ta không cần nhắc lại. Từ nay về sau, ngươi cố gắng hỗ trợ Tam phu nhân xử lý cho tốt sự tình trong phủ, đến khi nào ngươi không còn làm việc được nữa, nếu ngươi đồng ý, ta sẽ cho con của ngươi kế tục làm gia nhân của Hầu phủ, chỉ cần ta còn sống, các ngươi sẽ luôn có cơm no áo ấm.
Hàn Thọ thở dài, nói:
- Hầu gia trọng tình trọng nghĩa, lão nô…!
Cười khổ một tiếng, lão mới thấp giọng nói tiếp:
- Hầu gia, ta biết ngài luôn muốn biết về chuyện của phu nhân. Điều lão nô biết, thật ra cũng không nhiều, chỉ là…
Tề Ninh biết từ “phu nhân” mà lão nói, nhất định là chỉ Liễu Tố Y, trong lòng chấn động, thấp giọng nói:
- Lão tổng quản biết chuyện về mẹ ta?
Hàn Thọ ngập ngừng, muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhẹ nhàng nói:
- Ngươi yên tâm, ở đây không có người thứ ba, ngươi biết cái gì, cứ nói cho ta biết.
- Hầu gia, năm đó khi phu nhân sắp lâm bồn, đại tướng quân còn đang ở tiền tuyến.
Hàn Thọ hạ giọng nói:
- Đêm phu nhân sinh nở, Thái phu nhân dẫn người đích thân trông coi ở đó. Hơn nữa…Lúc đó Thái phu nhân còn mời cao tăng của Đại Quang Minh Tự tới cầu phúc.
- Cao tăng của Đại Quang Minh Tự?
Tề Ninh ngẩn người, thấp giọng hỏi:
- Có biết là vị cao tăng nào không?
- Lão nô vẫn nhớ rõ, lúc đó có hai vị đại sư tới, một người tên là Tịnh Không đại sư, một người có pháp hiệu là Tịnh Trần.
Hàn Thọ nhớ lại:
- Phật pháp của hai vị đại sư đều rất cao thâm, đặc biệt tới Hầu phủ để cầu phúc cho phu nhân.
- Tịnh Không? Tịnh Trần?
Tề Ninh suy nghĩ, trong mười ba tăng của Đại Quang Minh Tự, ngoại trừ trụ trì Không Tàng đại sư mà hắn có ấn tượng sâu đậm, đối với hai đại sư này, hắn cũng có phần quen thuộc.
Địa vị của Tịnh Trần đại sư ở Đại Quang Minh Tự chỉ đứng sau Không Tàng đại sư, thế nhưng sau khi Mộ Dã Vương chạy trốn từ Đại Quang Minh Tự, đánh lén Tịnh Trần đại sư, khiến Tịnh Trần đại sư viên tịch về trời, mà Tịnh Không đại sư còn là thủ tọa của Không Minh Các của Đại Quang Minh Tự. Không Minh Các là nơi tinh anh tụ hợp của Đại Quang Minh Tự, như thế có thể thấy được địa vị của Tịnh Không đại sư trong Đại Quang Minh Tự cao như thế nào.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Đêm đó, những hạ nhân trong Hầu phủ cũng không được đến gần viện của phu nhân, ngoại trừ lão phu nhân và các hòa thượng do hai vị cao tăng dẫn tới, chỉ có hai bà mụ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, cũng không nói gì. Hắn chăm chú nhìn Hàn Thọ, tất nhiên là muốn bảo Hàn Thọ nói hết.
Hàn Thọ nhìn xung quanh một chút, thấy Cố Thanh Hạm đang ngồi yên lặng trong sân như có điều suy nghĩ, bèn hạ giọng nói:
- Lão nô còn nhớ rõ vào giờ Tý đêm đó, trong viện của phu nhân bỗng truyền ta tiếng đánh nhau, nhưng không ai dám tới gần nhìn xem xảy ra chuyện gì. Tiếng đánh nhau vang lên không lâu lắm thì tắt hẳn, đêm đó Thái phu nhân vẫn ở lại trong viện của phu nhân, đến sáng sớm hôm sau, hai bà mụ kia mới đi ra…!
- Sau đó thế nào?
Hàn Thọ cười khổ nói:
- Lúc lão phu nhân đi ra, liền phân phó tổng quản Hầu phủ chuẩn bị tang sự…!
Lão lại giải thích:
- Tổng quản của Hầu phủ lúc đó là Khâu tổng quản, là cha của Khâu Nghị.
Tề Ninh nhíu mày, lúc hắn tới Hầu phủ, Khâu Nghị đã là tổng quản của Hầu phủ, nhưng lại cấu kết với bọn Tam lão thái gia, âm mưu đưa Tề Ngọc kế vị Cẩm Y hầu.
Sau khi âm mưu bại lộ, Khâu Nghị liền bị Tề Ninh trục xuất khỏi Hầu phủ…Chỉ có điều, khi Liễu Tố Y vừa sinh con trai, Hầu phủ chào đón thế tử chào đời, nhưng Thái phu nhân lại sai người chuẩn bị tang sự, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
- Đối với chuyện này, lão nô biết rất rõ, đơn giản là vì lúc đó Khâu tổng quản giao việc chuẩn bị quan tài cho lão nô.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Lão nô thấy khó hiểu, còn nhớ lúc đó đã hỏi Khâu tổng quản là chuẩn bị quan tài cho ai, Khâu tổng quản nói phu nhân khó sinh, tuy rằng giữ được đứa con, nhưng…nhưng phu nhân đã qua đời.
Thấy vẻ mặt Tề Ninh càng ngưng trọng, Hàn Thọ tưởng hắn đau lòng khi nghe Liễu Tố Y mất, bèn thấp giọng nói:
- Thái phu nhân hết sức sốt ruột, muốn nhanh chóng nhập liệm cho phu nhân. Tuy nhiên bà lại căn dặn người trong phủ không được nói chuyện đó ra bên ngoài. Lão nô thầm nghĩ, mua quan tài cho phu nhân, thì phải mua quan tài loại tốt mới được, mà từ chọn gỗ cho tới lúc chế tạo, nhanh nhất cũng phải mất năm ba ngày.
Nhưng Khâu tổng quản dặn lão nô trong vòng một ngày phải chuẩn bị xong quan tài, hơn nữa…hơn nữa còn nói không cần lựa chọn kỹ càng, chỉ cần một cái quan tài bình thường là được. Lão nô…lão nô không có cách nào, đành cố gắng hết sức tìm một cỗ quan tài chấp nhận được.
- Thái phu nhân cấp tốc đưa…đưa mẹ ta nhập liệm?
- Chỉ sau một ngày đêm.
Hàn Thọ nói:
- Chúng ta khiêng quan tài vào trong viện của phu nhân, để hai vị cao tăng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm cho phu nhân. - Là hòa thượng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm?
Tề Ninh sửng sốt, tuy hắn biết hòa thượng sẽ niệm kinh cúng bái ở tang lễ, nhưng chưa từng nghe nói hòa thượng phụ trách nhập liệm.
Nhập liệm cho người chết là vấn đề rất được chú trọng, cũng có rất nhiều kiêng kỵ.
Có những người chuyên nhập liệm thi thể người chết vào quan tài, gọi là thầy nhập liệm, nghe nói thầy nhập liệm biết cách trừ tà, nhờ vậy không bị nhiễm tà khí lúc nhập liệm.
Liễu Tố Y mất do khó sinh, lại để hòa thượng nhập liệm! Chuyện này nghe thật kỳ lạ.
- Đúng vậy.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Nhưng Thái phu nhân cấm không được lan truyền chuyện này ra ngoài, còn căn dặn, nếu hé ra một lời, sẽ bị cắt lưỡi!
Ánh mắt Hàn Thọ lộ vẻ kinh sợ, hiển nhiên là lão hết sức sợ hãi Thái phu nhân.
Tề Ninh ôn tồn nói:
- Lão tổng quản đừng lo lắng, mỗi chữ ngươi nói ra, ta sẽ giữ kín như bưng, không để người thứ ba biết.
Hàn Thọ thở dài:
- Hầu gia, thật ra…thật ra thì lão nô đã cao tuổi rồi, cũng không còn gì phải sợ nữa. Chỉ là lão nô thấy Hầu gia vẫn luôn quan tâm tới chuyện của phu nhân, mà…người biết chuyện năm đó rất ít, lão nô chỉ lo lắng, nếu không nói chuyện này ra, Hầu gia vẫn sẽ hoang mang mờ mịt.
- Người biết chuyện này không nhiều?
Tề Ninh thấp giọng hỏi:
- À, lão tổng quản, ngươi vừa nói, năm đó có hai bà mụ đỡ đẻ cho mẹ ta…
- Hầu gia, ngài không tìm được họ đâu!
Hàn Thọ khẽ nói:
- Sau khi chuyện đó xảy ra, hai bà mụ đã biến mất tăm hơi, từ đó không còn tin tức gì nữa.
Tề Ninh ngẩn người, Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Điều kỳ lạ nhất là, sau khi nhập liệm cho phu nhân xong, Thái phu nhân cũng không lập linh đường (nơi để quan tài để người ta đến viếng) cho phu nhân, càng không thông báo cho bên ngoài biết là phu nhân đã mất…
Vẻ mặt lão ngưng trọng:
- Lão nô lén hỏi Khâu tổng quản, Khâu tổng quản cũng rất khó hiểu, chỉ nói Thái phu nhân nói với ông ấy, phu nhân mất do khó sinh lúc tuổi còn trẻ, đó là mệnh bạc, nếu thiết lập linh đường để người ta đến viếng, sẽ ảnh hưởng xấu tới cái phúc của hậu nhân sau này, cho nên mới không lập linh đường.
Tề Ninh nhớ lại trước kia Hướng Bách Ảnh cũng từng nói về việc này với hắn.
Hướng Bách Ảnh nói, Cẩm Y hầu phủ nói Liễu Tố Y do khó sinh mà mất. Năm đó, Hướng Bách Ảnh và Liễu Tố Y giao tình rất tốt, hai người gọi nhau là tỷ đệ. Sau khi Liễu Tố Y qua đời, Hướng Bách Ảnh từng muốn vào phủ bái tế, nhưng bị ngăn cản, thậm chí không được nhìn thấy di thể của Liễu Tố Y.
Tề Ninh biết Liễu Tố Y khó sinh mà chết, tuy Thái phu nhân dặn không được nói công khai ra ngoài, nhưng một người đường đường là Cẩm Y hầu phu nhân mất đi, đương nhiên cũng là giấy không gói được lửa, rốt cuộc vẫn có người biết. Năm đó, Hướng Bách Ảnh trà trộn ở kinh thành, hơn nữa tin tức của Cái Bang nhạy bén, ông ta biết được việc này cũng là điều đương nhiên.
Chỉ là Hướng Bách Ảnh muốn đến phúng viếng Liễu Tố Y, nhưng Cẩm Y hầu phủ ngăn cản không cho ông vào, ít nhiều cũng không hợp đạo lý
- Lão tổng quản, lúc chôn cất mẹ ta, có phải cũng không có nhiều người biết?
Tề Ninh thấp giọng hỏi.
Hàn Thọ lắc đầu, cười khổ nói:
- Hầu gia, lão nô không biết phu nhân được an táng lúc nào, càng không biết an táng ở đâu.
Tề Ninh ngẩn người, kinh ngạc hỏi lại:
- Ngươi không biết?
Đường đường là Cẩm Y hầu phủ phu nhân, thế mà người trong Hầu phủ lại không biết Liễu Tố Y được chôn cất lúc nào, Tề Ninh thật sự không sao tưởng tượng nổi.
Hàn Thọ vội giải thích:
- Ngày thứ ba sau khi phu nhân qua đời, đại tướng quân từ tiền tuyến trở về. Đại tướng quân trở về vì tưởng là phu nhân sinh con trai, muốn mở tiệc ăn mừng, nào ngờ…!
Hàn Thọ lắc đầu, tiếp tục nói:
- Quan tài vẫn quàn trong viện của phu nhân, cũng không ai dám tới.
Sau khi đại tướng quân trở về, chỉ ở lại nửa tháng là quay lại tiền tuyến. Sau khi đại tướng quân đi rồi, lão nô mới biết phu nhân đã được đưa ra khỏi Hầu phủ chôn cất. Tuy nhiên chôn cất lúc nào, ở đâu, thì không chỉ lão nô, mà những người khác của Hầu phủ cũng không hay biết.
Tề Ninh hít sâu một hơi, chuyện này từ đầu đến cuối đều lộ vẻ khác thường khó thể nói rõ, có quá nhiều điều không hợp lý.
- Từ đó về sau, trên dưới mọi người trong Hầu phủ đều không ai dám nhắc tới chuyện của phu nhân nữa.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Đối với chuyện này, Thái phu nhân rất kiêng kỵ, bởi vậy lão nô cũng chưa bao giờ dám nói một câu. Hầu gia, điều lão nô biết cũng chỉ có bấy nhiêu, ngoài ra lão nô không biết gì cả.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Lão tổng quản, hôm nay ngươi nói cho ta biết những việc này, ta rất vui.
Hắn liếc nhìn ngoài cửa, thấy Cố Thanh Hạm vẫn đứng bên ngoài chờ, bèn nhẹ giọng nói:
- Lát nữa ta sẽ tìm ngươi nói chuyện, bây giờ ta và Tam phu nhân tới thăm Thái phu nhân cái đã.
Hắn mỉm cười, cũng không nói gì thêm, bước ra cửa. Dưới ánh mặt trời, trông Cố Thanh Hạm càng thướt tha, Tề Ninh bước tới, khẽ cười nói:
- Đã để Tam nương đợi lâu rồi.
Cố Thanh Hạm liếc nhìn vào trong phòng, thấp giọng hỏi:
- Ngươi và Hàn tổng quản lén lút nói chuyện gì vậy? Còn sợ ta biết?
- Ta chỉ bảo lão sau này hỗ trợ cho Tam nương, mọi việc đều nghe theo chủ trương của Tam nương.
Tề Ninh nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn của Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam nương đã biết Thái phu nhân bị trúng gió, sao không đến thăm bà ấy một chuyến? Hay là người sợ bà ấy?

Bạn cần đăng nhập để bình luận