Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1268: Vua Tây Xuyên
Âm Vô Cực bị chưởng lực của Âm Vô Cực bức lui, nhưng không từ bỏ ý đồ, thấy giáo chủ ôm bình tro cốt trong lòng, khuôn mặt Âm Vô Cực càng đanh lại, lại lao về phía giáo chủ.
Ông ta biết giáo chủ bị trọng thương sắp chết rồi, mình toàn lực đối phó, chưa chắc không phải là đối thủ của giáo chủ.
Đột nhiên Địa Tạng dẫn người xông vào, tuy Âm Vô Cực bị bất ngờ, nhưng ông ta cũng không có cừu hận sinh tử gì với Địa Tạng, trong khi lại ông ta và giáo chủ, lại như nước với lửa, lúc này nhìn thấy giáo chủ ôm bình tro cốt của vợ mình trong lòng, làm sao ông ta chịu nổi, liền giơ năm ngón tay chộp về phía đỉnh đầu của giáo chủ.
Tuy giáo chủ bị trọng thương, nhưng hành động phá băng lấy quan tài, vẫn thể hiện được bản lĩnh của một đại tông sư, Âm Vô Cực không dám xem thường, chỉ đợi giáo chủ xuất thủ mà theo đó biến chiêu.
Rõ ràng năm ngón tay cách đầu giáo chủ chỉ gang tấc, nhưng giáo chủ vẫn không nhúc nhích, Âm Vô Cực cảm thấy có điều không bình thường, rốt cuộc không tiếp tục chộp xuống dưới, năm ngón tay cong lại như móc sắt, vẫn đặt phía trên đỉnh đầu giáo chủ, mắt nhìn chằm chằm vào giáo chủ.
Chỉ thấy giáo chủ ngồi xếp bằng trên mặt băng, người hơi cúi về phía trước, cánh tay khoanh lại, áo khoác che bình tro cốt, dáng vẻ bình thản hơn bao giờ hết. Đôi mắt ông ta khép hờ, khóe môi hơi cong lên, tạo ra một nụ cười rất nhẹ, chỉ có điều, trong đôi mắt của ông ta, thần thái đã không còn.
Bốn phía hoàn toàn tĩnh mịch, một lúc sau, Âm Vô Cực đột nhiên lui về phía sau hai bước, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm.
Tề Ninh cũng nhìn giáo chủ chằm chằm, thấy giáo chủ lui về phía sau, liền hiểu ra điều gì đó, hai chân nhún xuống, cả người như chim ưng bay lên, lướt tới bên cạnh giáo chủ, ngồi xổm trước người ông ta, đưa tay sờ vào chóp mũi giáo chủ, đột nhiên hắn tái mặt, chậm rãi đứng dậy, xoay người lại nói với Địa Tạng:
- Ông ấy đã đi rồi!
Nghe vậy, thân hình của Địa Tạng hơi run lên.
Vừa rồi, Tề Ninh nhắc tới Hướng Bách Ảnh, người vốn là thanh mai trúc mã với Địa Tạng, Địa Tạng thản nhiên như không, nhưng khi giáo chủ qua đời, rõ ràng tâm trạng Địa Tạng có biến động.
Thấy giáo chủ đã chết, Lục Thương Hạc phấn khởi cười nói:
- Hóa ra đại tông sư cũng không phải là trường sinh bất tử, đại tông sư cũng có thể bị giết chết như thường, ha ha ha!
Đương nhiên ông ta quên rằng, Địa Tạng cũng là đại tông sư, nhìn giáo chủ ngồi bất động trên mặt băng, lại nói:
- Bị chính con gái của mình giết bằng độc dược, vị đại tông sư này chết rất uất ức, tuy nhiên nếu không như vậy, thì cũng khó đối phó.
Lục Thương Hạc còn chưa dứt lời, bất chợt một luồng kình phong mạnh mẽ ập tới, thầm giật mình, đã thấy một bóng đen lao về phía mình.
Không có kiếm trong tay, Lục Thương Hạc không thể dùng kiếm hộ thân, đối phương lao tới với tốc độ quá nhanh, y muốn né tránh cũng không kịp, buộc lòng song chưởng phải đánh ra, nhưng chỉ được nửa chừng, Lục Thương Hạc có cảm giác cổ tay mình đã bị nắm chặt. Trong lòng phát lạnh, Lục Thương Hạc biết nếu như đối phương vận nội lực, hai cánh tay mình bị bẻ gãy, nhưng như thế vẫn còn đỡ, chỉ e rằng nội lực xâm nhập vào cơ thể, khiến kinh mạch của mình nổ tung mà chết.
Lục Thương Hạc đang hoảng sợ, lập tức cảm thấy cơ thể của mình bay ra ngoài, cơ thể lơ lửng giữa không trung, không có gì để bám víu, “Bốp” một tiếng, lại một lần nữa ngã trên mặt đất, dáng vẻ hết sức chật vật.
Lục Thương Hạc rất tức giận, lúc này y đã thấy rõ, người đột ngột ra tay là Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực xuất thủ ném Lục Thương Hạc ra thật xa, nhưng không hại đến tính mạng của y, đương nhiên là đánh chó nể mặt chủ nhà, vẫn phải kiêng dè đối với Địa Tạng. Âm Vô Cực lạnh lùng nói:
- Hắn từng là giáo chủ Hắc Liên giáo, chuyện thù hận giữa ta và hắn, là chuyện của cá nhân bọn ta, người ngoài không có quyền nói xấu hắn!
Từ đầu đến cuối, Địa Tạng không lên tiếng, chỉ đứng nhìn giáo chủ đã qua đời.
Tề Ninh lại ngồi xuống bên cạnh giáo chủ, chăm chú nhìn khuôn mặt của giáo chủ.
Trước kia, lần đầu tiên gặp giáo chủ, hắn cứu ông ta khỏi nguy khốn, sau đó đưa ông ta về kinh thành nuôi dưỡng trong Hầu phủ, đơn giản chỉ vì hắn thương hại ông ta, chứ chưa bao giờ nghĩ ông ta lại là giáo chủ Hắc Liên giáo.
Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép hắn lên Đại Tuyết sơn, nhưng lại xem thường sự đáng sợ của Trục Nhật Pháp Vương, nếu giáo chủ không xuất hiện, e rằng Tề Ninh đã trở thành tù nhân trong tay Trục Nhật Pháp Vương, hoàn toàn không thể xuống núi.
Tuy giáo chủ có sát tâm quá nặng, nhưng từ đầu đến cuối, ông ta không hề làm điều gì thương tổn đến hắn, ngược lại, sau khi khôi phục trí nhớ, ông ta đối xử với hắn hết sức thẳng thắn và chân thành, không những nói cho hắn biết bí ẩn về võ đạo của đại tông sư, mà còn chỉ dẫn cho hắn cách điều khiển khí thiên địa.
Giáo chủ trở lại Triêu Vụ lĩnh, liền giết người bừa bãi, Tề Ninh biết Hắc Liên giáo gặp tai họa đến nơi, một khi vị đại tông sư này đã đại khai sát giới, thì sẽ không sớm ngừng tay, thậm chí hắn từng lo lắng, giáo chủ sẽ khiến thiên hạ rối loạn, không ngờ tất cả lại kết thúc ở nơi này.
Giáo chủ là thiện hay ác, Tề Ninh tự nhủ mình không có tư cách phán xét, hắn đưa tay lên, vuốt mắt cho giáo chủ.
Hắn biết, cuộc đối thoại giữa Địa Tạng và giáo chủ, đã khiến giáo chủ chết nhanh hơn, nhưng cái chết của giáo chủ, không phải vì Địa Tạng.
Sau khi bị thương, giáo chủ mạnh mẽ chống đỡ. Tề Ninh biết, nhất định là lúc chống chọi thương thế, giáo chủ đã ngưng tụ lực lượng cuối cùng, nhằm phá vỡ mặt đầm băng, lấy bình tro cốt của A Vân.
Chợt nghe phía sau vang lên tiếng khóc “Hu hu”, không cần quay đầu lại, Tề Ninh cũng biết đó là tiếng khóc của A Não.
Vết thương chí mạng của giáo chủ, là do A Não gây ra, nhưng A Não cũng chỉ là một công cụ trong tay Âm Vô Cực, tuy xưa nay Tề Ninh không thích tính tình của A Não, nhưng chuyện lần này, cũng không thể hoàn toàn trách tội A Não được.
Chuyện thị phi trên thế gian này, vốn có rất nhiều điều không thể nói rõ ràng được.
Chợt nghe Lục Thương Hạc trầm giọng quát lên:
- Đứng lại! Ngăn hắn lại!
Tề Ninh quay sang, đã thấy Âm Vô Cực đi về phía rừng trúc, dường như muốn rời đi. Đứng ở phía sau, cách đó không xa, Lục Thương Hạc quát bảo ông ta dừng lại, mấy bộ hạ của Địa Tạng đứng gần đó, liền chặn Âm Vô Cực lại.
Âm Vô Cực cũng không quay đầu lại, cười nhạt nói:
- Ta và các ngươi không có ân cừu, lần này các ngươi đến đây, là do ân oán với Hắc Phục, không liên quan tới ta, chúng ta nước giếng không phạm nước sông.
Lục Thương Hạc nói:
- Nước giếng không phạm nước sông? Ngươi nghĩ dễ dàng vậy sao? Hôm nay còn muốn bình yên rời khỏi chỗ này?
Chắp hai tay sau lưng, Âm Vô Cực quay người lại, thản nhiên nói:
- Hẳn là các hạ muốn chỉ giáo cho ta?
- Ngươi đã biết thân phận của Địa Tạng rồi, đương nhiên là ta không thể để ngươi rời đi!
Lục Thương Hạc trầm giọng nói.
Hoa Tưởng Dung cũng uốn éo đi tới mấy bước, nhìn Âm Vô Cực nói:
- Trong lòng các ngươi hẳn là hiểu rõ, thân phận của Địa Tạng không thể để người ngoài biết được, ngươi đã nhìn thấy dung mạo của Địa Tạng, đương nhiên là phải trả giá đắt thôi!
Tề Ninh cười nhạt, đối với chuyện này, hắn đã đoán trước, một khi Địa Tạng đã để lộ dung mạo, đương nhiên sẽ không để tin tức tiết lộ ra ngoài, nếu các đại tông sư biết trên thế gian này còn có một đại tông sư khác, đương nhiên Địa Tạng không thể có cơ hội âm thầm bày mưu tính kế.
Năm xưa, các đại tông sư đã đạt được hiệp nghị, ước thúc lẫn nhau không được nhúng tay vào việc tranh đấu giữa các quốc gia, điều này cho thấy, trong số các đại tông sư, vẫn có người muốn bảo vệ quốc gia của mình.
Nếu Địa Tạng không phải đại tông sư, nàng ta có thể mặc tình làm mưa làm gió ở trong nước, Bắc Cung Liên Thành có thể không để ý tới, mặc cho triều đình đi giải quyết những phiền phức này. Thế nhưng một khi Bắc Cung Liên Thành biết có một đại tông sư gây loạn trong nước, đương nhiên ông ta không thể mặc kệ.
Nếu Địa Tạng không để lộ cung mạo, thì cũng không sao, nhưng hôm nay, không những nàng để lộ dung mạo, mà ngay cả thực lực của mình, nàng cũng đã lộ ra. Điều đó cho thấy, ngay từ đầu, Địa Tạng không hề có dự định giấu diếm. Mà ngay từ lúc bắt đầu lộ diện, nàng đã có ý định không cho người ngoài bình yên rời khỏi nơi này.
Âm Vô Cực cười gằn, nói:
- Giá đắt? Giá đắt gì?
Liếc nhìn Địa Tạng, rồi Lục Thương Hạc mới nói:
- Từ giờ trở đi, ngươi phải quỳ dưới chân Địa Tạng, sau này Địa Tạng phân phó điều gì, ngươi nhất nhất làm theo, như vậy hôm nay ngươi còn có thể giữ lại tính mạng!
- Ồ?
Âm Vô Cực cười như không cười:
- Ta sẽ trở thành tay sai của Địa Tạng?
Hoa Tưởng Dung lấy ra một chiếc bình sứ, nâng trong lòng bàn tay, nói:
- Đây là Hỏa Linh đan, uống thuốc này vào, có thể gia tăng ít nhất mười năm công lực. Chỉ cần ngươi uống Hỏa Linh đan vào, sau này nghe theo mệnh lệnh của Địa Tạng, bọn ta không những giúp ngươi phụ hưng Hắc Liên giáo, mà ngươi còn có thể danh chính ngôn thuận trở thành giáo chủ chân chính của Hắc Liên giáo.
- Hỏa Linh Đan?
Âm Vô Cực nhìn chằm chằm vào chiếc bình sứ kia:
- Có thể tăng thêm mười năm công lực? Linh Diệp đại nhân diệu dược như vậy, các ngươi lại có thể đưa cho ta? Chỉ e rằng đây là loại độc dược độc nhất trên đời!
Hoa Tưởng Dung cười quyến rũ:
- Mọi việc đều có tốt có xấu, tuy Hỏa Linh đan có thể gia tăng công lực, nhưng cũng có độc tính, cứ ba tháng, độc tính của nó lại phát tác một lần, nếu không có thuốc giải, kinh mạch sẽ như bị lửa mạnh thiêu đốt, không tới mấy canh giờ là sẽ bị mất mạng.
Đôi mắt đẹp xoay chuyển, nàng ta nói tiếp:
- Tiểu nữ biết võ công của ngươi cao cường, có thể nói là tuyệt đỉnh cao thủ, cũng khó chống lại độc tính của Hỏa Linh đan, nếu như không có thuốc giải…
Liếc nhìn Lê Tây Công, nàng ta nói tiếp:
- Nếu Thu Thiên Dịch còn sống, ông ta cũng phải mất ba bốn năm mới có thể chế được thuốc giải.
Âm Vô Cực gật đầu nói:
- Ta hiểu. Các ngươi muốn dùng Hỏa Linh đan này khống chế ta, sau đó dùng ta để khống chế Hắc Liên giáo, đến lúc đó Hắc Liên giáo sẽ nghe theo điều khiển của các ngươi, trở thành công cụ để các ngươi thực hiện mục đích của mình.
- Lời nói thẳng thừng, nhưng rất chính xác!
Hoa Tưởng Dung cười nói:
- Tuy nhiên nếu ngươi thực sự lập được công lớn cho bọn ta, thì kết quả mà ngươi nhận được, sẽ vượt quá sự tưởng tượng của ngươi.
- Kết quả?
Hoa Tưởng Dung nói:
- Vừa rồi ngươi cũng đã nghe vị Hộ Quốc công này nói, bọn ta làm những chuyện như vậy, mục đích là vì mưu phản, nếu như thành công, thì rốt cuộc sẽ có sự thay đổi triều đại.
Eo thon đong đưa, gót sen nhẹ nhàng bước tới hai bước, Hoa Tưởng Dung cất giọng kiều mị:
- Nếu như đại sự thành công, Địa Tạng sẽ ban Tây Xuyên cho bảy mươi hai động người Miêu, khi đó ngươi thậm chí có thể trở thành vua Tây Xuyên, một kết quả như vậy, hẳn là không tệ chứ?
Tề Ninh rùng mình, thầm nghĩ chẳng lẽ Địa Tạng thực sự có dã tâm tranh bá thiên hạ?
- Vua Tây Xuyên?
Âm Vô Cực cười quái dị:
- Để trở thành vua Tây Xuyên, cần có sự ban thưởng của hoàng đế, Địa Tạng ban Tây Xuyên cho ta, chẳng lẽ Địa Tạng muốn làm hoàng đế?
Tuy cười, nhưng hai mắt ông ta như dao, lạnh lẽo thấu xương.
Vẻ mặt quyến rũ, Hoa Tưởng Dung cười nói:
- Chẳng lẽ nữ nhân không thể làm hoàng đế?
Dường như Âm Vô Cực cũng không muốn tốn nước bọt với Hoa Tưởng Dung, ông ta lạnh lùng nói:
- Nàng có muốn làm hoàng đế hay không, có liên quan gì tới ta đâu? Cho dù là hoàng đế, cũng không thể buộc Hắc Liên giáo cúi đầu nghe lệnh.
Liếc nhìn Địa Tạng, thấy Địa Tạng đang suy nghĩ xuất thần, dường như cũng không nghe được cuộc đối thoại vừa rồi, ông ta trầm giọng nói:
- Muốn giữ ta lại, cũng phải xem các ngươi có bản lĩnh hay không.
Nói xong, Âm Vô Cực xoay người liền đi, mấy người chặn phía trước đều quát lên, một người trung niên áo xanh dẫn đầu xông tới, ánh đao lóe lên, chém vào người Âm Vô Cực.
Thấy đao chém tới, Âm Vô Cực không tránh mà còn bước tới nghênh đón, người cầm đao kinh hãi, lại cảm thấy bụng đau đớn, Âm Vô Cực đã vung chưởng đánh vào bụng gã. Thậm chí không nhìn rõ Âm Vô Cực xuất thủ ra sao, gã đã bị chưởng lực của Âm Vô Cực đánh bay ra ngoài.
Sau khi người cầm đao bay ra, một gã gầy ốm bên cạnh vung quyền đánh về phía Âm Vô Cực, quyền phong vù vù, hết sức mãnh liệt.
- Nhữ Dương Lục Hợp Quyền?
Âm Vô Cực khẽ quát một tiếng:
- Thì ra là Nhữ Dương Trình gia cũng thành chó săn rồi.
Chỉ cần nhìn một quyền đánh ra, ông ta đã nhìn ra lai lịch của người kia. Âm Vô Cực hơi nghiêng người, quyền của người kia lập tức đánh vào khoảng không. Không để người kia kịp thu quyền, tay trái Âm Vô Cực đã siết vào cổ tay của người kia, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, Âm Vô Cực tung chân đá một cước trúng vào bụng dưới của người nọ, lập tức gã cũng bay thẳng ra ngoài.
Trong nháy mắt, Âm Vô Cực đã đánh bay hai người, quả nhiên là vô cùng uy mãnh.
Thấy vậy, Tề Ninh thầm nghĩ, có lẽ chỉ có đại tông sư, mới có thể nhìn ra thực lực của những tuyệt đỉnh cao thủ này. Tuy tu vi võ đạo của Âm Vô Cực thua xa đại tông sư, nhưng mấy năm nay, ông ta tu luyện Huyền Lân công, hiện nay tu vi đã thuộc hàng tuyệt đỉnh, đối mặt với mấy lâu la thủ hạ của Địa Tạng, đương nhiên là ông ta dễ dàng đánh bại.
Còn lại một người đã bị Tề Ninh đoạt kiếm, tay không có kiếm, xuất thủ chậm nhất, thấy hai đồng bạn bị đánh bay ra, đâu còn dám tới gần, không tấn công mà lùi lại.
Trong vòng ba chiêu, Âm Vô Cực đã đẩy lùi mọi cản trở, chân giậm xuống đất một cái, đã nhảy ra ngoài xa mấy trượng.
Tự biết Địa Tạng là đại tông sư, mình tuyệt đối không phải đối thủ của nàng, Âm Vô Cực không dừng lại, thầm nghĩ mau chóng rời khỏi nơi thị phi này, nhưng lại cảm thấy có bóng người theo sát bên cạnh mình, ông ta giật mình, vung chưởng đánh về phía bóng người kia.
Bóng người kia lơ lửng bất định, một chưởng Âm Vô Cực đánh ra, trong nháy mắt liền tan biến. Lúc đáp xuống đất, Âm Vô Cực đã cảm thấy kình phong từ phía sau ập tới, liền điểm chân xuống đất, cả người nhẹ nhàng bay lên, đang ở giữa không trung, cũng đã xoay người, biết phía sau là địch, không chút nghĩ ngợi, song chưởng lập tức đánh ra. Thế nhưng, chưởng lực vừa đánh ra, ông ta lại cảm thấy trước mặt có một luồng kình khí tràn tới như sóng lớn, nhưng phía trước lại không hề có một bóng người. Trong lòng hoảng sợ, lúc này lại cảm thấy xung quanh đều có kình phong ép tới, giống như có mấy cao thủ đồng thời tấn công mình từ bốn phía.
Âm Vô Cực hét lớn một tiếng, song chưởng như đôi cánh chim ưng vung mạnh ra hai bên, trong không khí lập tức phát ra tiếng ong ong.
Người đột nhiên tấn công Âm Vô Cực, đương nhiên là Địa Tạng.
Khi Âm Vô Cực đẩy lùi những kẻ ngăn trở, muốn phá vòng vây ra ngoài, Tề Ninh nhìn thấy thân hình của Địa Tạng nhoáng lên, trong chớp mắt đã đuổi kịp Âm Vô Cực, tốc độ thực sự kinh người, nếu không tận mắt nhìn thấy, rất khó tin được một phụ nữ xinh đẹp tao nhã như vậy, lại có thân pháp đáng sợ như vậy.
Lúc Âm Vô Cực xuất chưởng, Tề Ninh thấy thân hình Địa Tạng nhẹ nhàng lướt tới, lập tức nhìn thấy không khí quanh người trở nên vặn vẹo, đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đương nhiên hắn biết, đó là điểm đáng sợ của đại tông sư.
Lúc này không chỉ Lê Tây Công và Hiên Viên Phá kinh ngạc, mà ngay cả bọn Hoa Tưởng Dung cũng biến sắc, dường như trước đó họ cũng không chưa từng nhìn thấy Địa Tạng xuất thủ.
Phần lớn những người có mặt ở đây đều là cao thủ có tu vi võ đạo không tệ, đương nhiên chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra được, lúc này mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, Địa Tạng cũng không tiếp cận Âm Vô Cực, nhưng vẫn có thể tấn công ông ta một cách mãnh liệt.
Nếu đổi lại là người thường, đối mặt với kình lực bốn phía xung quanh ép tới, cơ thể sẽ bị xé rách.
Lúc ở Đại Tuyết sơn, Tề Ninh đã từng chứng kiến cảnh giáo chủ xuất thủ đối với binh lính Cổ Tượng, không khí gấp khúc đã khiến thân thể họ bị xé ra thành nhiều mảnh.
Trước mặt một đại tông sư, một thường nhân chỉ như giun dế mà thôi.
Âm Vô Cực không phải người thường, càng không phải là giun dế.
Trong nháy mắt song chưởng của Âm Vô Cực triển khai, kình khí từ thân thể của ông ta cũng bắn ra, đánh vào không khí được ngưng kết xung quanh, tạo thành tiếng “Ong ong”.
Dùng nội lực từ cơ thể đối chọi với khí thiên địa!
Tề Ninh biết, vào lúc này, mình không thể đứng ngoài cuộc được nữa.
Âm Vô Cực tất nhiên vô cùng dũng mãnh, nhưng nội lực cơ thể con người có hạn, trong khi khí thiên địa thì vô cùng vô tận, trước đó giáo chủ cũng không lập tức giải quyết Âm Vô Cực, là muốn từ miệng Âm Vô Cực biết được càng nhiều chuyện năm xưa càng tốt, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là, sau trận đấu với Trục Nhật Pháp Vương ở Đại Tuyết sơn, giáo chủ đã bị thương tổn khá nhiều.
Tuy đại tông sư có thể điều khiển khí thiên địa, nhưng chung quy cũng chỉ là dùng tu vi bản thân mượn khí thiên địa để sử dụng, nếu tinh lực bản thân không đạt tới cảnh giới nhất định, muốn điều khiển khí thiên địa cũng không dễ dàng. Điều này cũng giống như một vị kiếm khách có một bộ kiếm pháp huyền diệu, nhưng ngay cả trường kiếm cũng không thể cầm nổi, thì làm sao có thể thi triển ra kiếm thuật ảo diệu?
Nhưng Địa Tạng thì khác.
Địa Tạng là có chuẩn bị mà đến, việc điều khiển khí thiên địa đối với nàng không khó, tuy Âm Vô Cực vô cùng dũng mãnh, nhưng chung quy cũng không có khả năng đánh bại một đại tông sư có khả năng điều khiển khí thiên địa, tuy có thể cầm cự trong lúc nhất thời, nhưng kết cục đã định.
Mà một khi đánh bại Âm Vô Cực, kế tiếp tất nhiên Địa Tạng sẽ chĩa mũi dùi về phía Tề Ninh, đương nhiên Tề Ninh hiểu rõ điều này.
Hắn biết, chỉ cần Âm Vô Cực thua trận, cho dù mình và Hiên Viên Phá liên thủ, cũng không phải là đối thủ của Địa Tạng, chỉ có thể liên thủ trước khi Âm Vô Cực thất bại, thì may ra mới tìm được đường sống. Tề Ninh trầm giọng nói:
- Hiên Viên Phá, hỗ trợ ta!
Lập tức hắn đưa song chưởng đưa lên, nhìn thẳng vào Địa Tạng.
Hiên Viên Phá cũng biết đây là lúc sinh tử tồn vong, càng không do dự, song chưởng đưa lên. Đúng vào lúc này, y nhìn thấy không khí trước mặt Tề Ninh hơi vặn vẹo, dường như có một giọt mực rơi xuống nước, không khí vặn vẹo từ từ khuếch tán ra xung quanh.
Hiên Viên Phá mở to hai mắt, y đã thấy hiện tượng đó xảy ra khi Địa Tạng xuất thủ, biết là võ công của Địa Tạng cao không lường được, nhưng y thật sự không ngờ Tề Ninh cũng làm được như vậy.
Hiển nhiên Địa Tạng đã nhận thấy động tĩnh phía bên này, nàng ta khẽ quay đầu lại, hơi biến sắc:
- Người thiên mạch!
Lúc này Tề Ninh đnag dùng phương pháp do giáo chủ truyền thụ để điều khiển khí thiên địa.
Trong lòng hắn biết, pháp môn điều khiển khí thiên địa tất nhiên rất lợi hại, nhưng cũng có hậu hoạn nặng nề, nếu không rơi vào tình thế bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể bước lên con đường này, nếu không cuối cùng sẽ bị tổn hại.
Nhưng hắn càng hiểu rõ, trong tình thế lúc này, mình chỉ có thể bước lên con đường này.
Lúc ở Đại Tuyết sơn, hắn lần đầu tiên học được cách điều khiển thiên địa, nhưng nghe lời khuyên của giáo chủ, hắn đã dự định từ bỏ việc tu luyện nó. Lần này, hắn bất đắc dĩ phải ra đòn sát thủ, nhưng dù sao hắn học được chưa lâu, hoàn toàn không thể khống chế khí thiên địa một cách tùy ý như đại tông sư.
Không khí xung quanh mạnh mẽ tích tụ tới trước mặt hắn càng lúc càng nhiều, hình thành một luồng khí tức mạnh mẽ, lập tức ép về phía Địa Tạng.
Đám Hoa Tưởng Dung há hốc miệng.
Giang hồ so đấu, quyền cước giao phong, đương nhiên họ đều thấy nhiều rồi, cũng không phải chưa từng nhìn thấy một số cao thủ hàng đầu quyết đấu nội lực, nhưng giao đấu mà không tiếp xúc, điều khiển kình khí công kích đối phương, thì đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy.
Trên khuôn mặt kiều diễm của Hoa Tưởng Dung hiện ra vẻ kinh hãi, nhưng thật ra nàng ta cũng không dám tới gần Tề Ninh, mà lui về phía sau hai bước, thì thào:
- Chẳng lẽ…chẳng lẽ hắn cũng là đại tông sư?
Âm Vô Cực dùng nội lực để chống đỡ kình khí xung quanh, vốn tưởng rằng mình lấy lực đối lực, toàn lực ứng phó, cũng có thể ép lui kình khí xung quanh, nhưng lập tức biết mình đã sai. Kình khí xung quanh kéo tới không ngừng, dường như là vô cùng vô tận, tuy ông ta có nội lực thâm hậu, ban đầu có thể chống cứ được kình khí xung quanh, nhưng tiếp tục như vậy một lúc, nội lực tiêu hao rất lớn, sức chống đỡ càng lúc càng yếu. Ông ta biết, một khi kình khí bốn phía hình thành thế áp đảo, e rằng thân thể của mình sẽ bị không khí xung quanh nghiền nát thành thịt vụn.
Âm Vô Cực thầm hoảng sợ.
Trước đó, Âm Vô Cực giao thủ với giáo chủ, cũng không rơi vào thế hạ phong, tự cho rằng cho dù không thắng nổi đại tông sư, nhưng cũng có thể tự bảo vệ mình. Lúc này, ông ta mới biết, lúc đó giáo chủ không sử dụng sát chiêu, mình có thể sống sót dưới tay giáo chủ, thật sự là rất may mắn.
Âm Vô Cực phải chịu sức ép cực lớn, trong nháy mắt, khí thiên địa do Tề Ninh điều khiển cũng đã ép tới Địa Tạng. Đúng vào lúc này, Tề Ninh bỗng cảm thấy ngực bị đè ép, lập tức kinh mạch trong người cũng bị đè ép, trong lòng biết, trong lúc mình điều khiển khí thiên địa, thân thể của mình cũng đã trở thành một bộ phận của khí thiên địa, khi khí thiên địa gặp trở ngại, thậm chí bị đả kích, thì thân thể của mình cũng lập tức có phản ứng. Lúc này hắn không dám suy nghĩ nhiều, liền dựa theo pháp môn do giáo chủ truyền thụ, ra sức tập hợp khí thiên địa công kích Địa Tạng.
Trong khoảnh khắc hắn ngưng thần, lập tức có cảm giác luồng khí đè ép kinh mạch thoáng giảm nhẹ, nhưng lại lập tức tăng cường, thấy khí thiên địa mà mình điều khiển, tuy tới gần Địa Tạng, nhưng không hề gây ra bất kỳ thương tổn nào cho Địa Tạng, hắn biết lúc này Địa Tạng cũng đã điều động khí thiên địa chống lại, trên thực tế, lúc này là một địch hai, nhưng Địa Tạng vẫn không rơi vào thế hạ phong.
Đây là điều Tề Ninh đã dự liệu.
Địa Tạng có thể dễ dàng điều khiển khí thiên địa, là do đã tu luyện nhiều năm, tùy tâm sở dục, mà đây chỉ mới là lần thứ hai Tề Ninh điều khiển khí thiên địa, bất luận là về kinh nghiệm hay là tu vi, hắn đều không thể so sánh với Địa Tạng.
Điều nay cũng giống như hai kiếm khách đều biết một bộ kiếm pháp cao siêu, một người khổ luyện nhiểu năm, mà người còn lại thì vừa mới luyện tập, đương nhiên là dễ dàng phân cao thấp.
Khí thiên địa vô cùng vô tận, thế nhưng đương nhiên đại tông sư không thể tụ tập được tất cả khí thiên địa trong tay, nếu làm được như vậy, họ không còn là đại tông sư, mà là thần.
Lúc này khí thiên địa do Địa Tạng điều khiển, một phần dùng để đối phó Âm Vô Cực, phần còn lại đối phó Tề Ninh, bất luận là Âm Vô Cực hay là Tề Ninh, đều không chịu nổi sự công kích toàn lực của Địa Tạng, nếu chỉ một trong hai người đối phó Địa Tạng, đương nhiên sẽ không chống đỡ nổi.
Lục Thương Hạc muốn đánh lén sau lưng Tề Ninh, nhưng trước sau Hiên Viên Phá vẫn bảo vệ bên người Tề Ninh, cho nên Lục Thương Hạc không có cơ hội hạ thủ.
Bị Tề Ninh đâm mấy kiếm, tuy không phải là vết thương chí mạng, nhưng cũng chảy khá nhiều máu, lại bị Âm Vô Cực ném ra ngoài, lúc này dáng vẻ Lục Thương Hạc hết sức thảm hại, trong lòng ý cũng hận hai người thấu xương.
Rồi đột nhiên nghe một tiếng quát chói tai, đã thấy Âm Vô Cực vốn đang cố hết sức chống đỡ, lại đột nhiên lao thẳng về phía Địa Tạng như một con báo. Chỉ có điều, ông ta chưa lao tới được mấy bước, đã nghe hai tiếng “Bịch, bịch”, mọi người không biết âm thanh đó từ đâu ra, lại nhìn thấy thân hình Âm Vô Cực bay về phía sau mấy trượng, va vào một tảng đá lớn. Lại nghe có tiếng “Răng rắc”, thân hình Âm Vô Cực lập tức bị cú va chạm này chấn nát, trượt xuống dưới, nằm rũ rượi trên mặt đất, giãy dụa mấy cái, không sao gượng dậy nổi.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, nhưng sự việc diễn ra trong nháy mắt, không ai nhìn thấy rõ ràng.
Trong lúc gắng sức chống đỡ, Âm Vô Cực biết nếu cứ tiếp tục như vậy, mình sẽ nhanh chóng gục ngã, thay vì ngồi chờ chết, ông ta quyết định tấn công một đòn cuối cùng.
Âm Vô Cực dồn nội lực toàn thân, xé rách không khí phía trước, tạo thành một lỗ hổng, trong nháy mắt lỗ hổng mở ra, cả người ông ta liền lao thẳng về phía Địa Tạng, chỉ mong đòn tấn công cuối cùng này sẽ thành công. Thế nhưng, đúng là Âm Vô Cực vẫn không lường được sự mạnh mẽ của Địa Tạng, còn chưa tới gần Địa Tạng, trước mặt lại có một làn sóng kình lực ập tới. Vừa rồi, ông ta sử dụng toàn lực tấn công, giờ đây như nỏ mạnh hết đà, không thể chống đỡ kình khí mạnh mẽ ập tới, bị kình khí đập vào người, cả người bay thẳng ra ngoài như một chiếc lá.
Đương nhiên Tề Ninh cũng nhìn thấy cảnh đó, cảm thấy lòng ngưng trọng. Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy sự đè ép lên kinh mạch trong cơ thể lại càng nặng nề, biết một khi Địa Tạng đã đánh bại Âm Vô Cực, thì kế tiếp, sẽ dùng toàn lực đối phó mình.
Tề Ninh không ngờ có một ngày mình lại giao thủ với một đại tông sư, biết lúc này mình nhất định phải vô cùng tập trung.
Lúc này không chỉ Tề Ninh cảm nhận được sự dè ép, mà mọi người xung quanh cũng có cảm giác thân thể của mình như bị kéo căng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, tất cả mọi người đều lui về phía sau.
Ngay cả Hiên Viên Phá cũng khó chống đỡ, y liên tục lui về phía sau, nhưng vẫn trông chừng bọn Lục Thương Hạc và Hoa Tưởng Dung, sợ bọn họ nhân cơ hội xuất thủ. Chỉ có điều, không khí xung quanh Tề Ninh đã trở nên vặn vẹo và đè ép, cho dù để mặc bọn họ tấn công Tề Ninh, bọn họ cũng không dám tiến tới hạ thủ.
Người chung quanh cảm nhận được lực đè ép mạnh mẽ, phải lui về phía sau, mà lúc này mặt đầm băng, cũng đã vang lên tiếng “Răng rắc”, mặt băng bắt đầu nứt ra những đường nứt nhỏ.
Tề Ninh ở trong luồng không khí khác thường kia, đương nhiên chịu sự đè ép nặng nhất, kình khí ép tới khiến hắn vô cùng khó thở, nhưng lúc này đã là đâm lao phải theo lao, hoàn toàn không thể lùi bước được nữa.
Lúc này hắn đã dùng toàn lực, từ chính cảm nhận của mình, hắn nghĩ chưa chắc Địa Tạng không dùng toàn lực ứng phó. Lúc này hai người điều khiển khí thiên địa giằng co với nhau, như hai lưỡi kiếm sắc bén chĩa vào đối phương, chỉ cần một bên yếu thế, thì kiếm sắc của đối phương sẽ đâm thẳng vào mình.
Lúc này Hiên Viên Phá cũng đã nhìn thấy toàn thân Tề Ninh chấn động kịch liệt, kình phong cuồn cuộn, vạt áo hắn tung bay, vạt áo của Địa Tạng cũng bay phấp phới.
Tuy là tay lão luyện trên giang hồ, có kiến thức rộng rãi, nhưng Hiên Viên Phá cũng chưa bao giờ gặp một trường quyết đấu như thế này. Y biết, lúc này khu vực giữa Địa Tạng và Tề Ninh, có thể nói là nơi đáng sợ nhất, bất cứ vật gì tiến vào, sẽ lập tức bị nghiền nát.
Mặc dù muốn trợ giúp Tề Ninh, nhưng Hiên Viên Phá cũng biết, trong loại quyết đấu này, mình không thể làm được gì, ngay cả một cao thủ tuyệt đỉnh như Âm Vô Cực, cũng dễ dàng bị Địa Tạng đánh bại, mình mà ra tay, cũng chỉ tự tìm lấy cái chết mà thôi. Thế nhưng, y cũng biết, lúc này tình cảnh của Tề Ninh cực kỳ nguy cấp, mình đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn, lòng y hết sức lo lắng, nhưng lại không nghĩ ra được cách gì.
Trong tiếng kình phong gầm rít, đột nhiên Hiên Viên Phá nhìn thấy một đám kình khí ngưng tụ giữa không trung, chợt nhận ra điều gì đó, y kêu lên thất thnah
:
- Quốc công cẩn thận!
Còn chưa dứt tiếng, Hiên Viên Phá nhìn thấy đám kình khí kia đã như một tảng đá khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đè lên đỉnh đầu Tề Ninh.
Hiên Viên Phá tái mặt, lúc này y bất chấp tất cả, liền xông tới phía trước, cách đó không xa, Lê Tây Công cũng hợp lực cùng tiến lên.
Chỉ lao tới một đoạn ngắn, một đám kình khí đã ập vào mặt Hiên Viên Phá, thậm chí còn không kịp phản ứng, y đã bị đám kình khí va vào trước người, cả người bay thẳng ra ngoài.
Lúc Hiên Viên Phá kêu gọi, Tề Ninh đã cảm thấy sự tình không ổn, cũng cảm nhận được kình khí ép xuống từ đỉnh đầu, liền vung song chưởng lên, đánh vào không trung, nhưng trong nháy mắt, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, rồi không biết gì nữa.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Tề Ninh tỉnh lại, lúc mở mắt ra, hẳn chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, dường như là lúc đêm khuya.
Hắn giật mình, phát hiện mình nằm trên mặt đất, hơn nữa cả người như đều bị thương, đau đớn vô cùng.
Hắn cũng không biết mình đang ở đâu, ký ức cuối cùng là đám kình khí từ trên không trung giáng xuống. Lúc này không nhìn thấy gì, toàn thân đau đớn, hơn nữa không còn chút sức lực nào, trong lòng run sợ: “Chẳng lẽ mình chết rồi?”
Địa Tạng là đại tông sư, tuy Tề Ninh đã dồn toàn lực, nhưng rốt cuộc vẫn không bằng người, thầm nghĩ dưới công kích của đại tông sư, mình nhất định không thể sống sót. Nghĩ mình chết trong tay Địa Tạng, trong lòng hắn đương nhiên rất đau xót và khổ sở, đầu óc choáng váng, lại hôn mê bất tỉnh.
Lúc tỉnh lại một lần nữa, Tề Ninh cũng không biết đã qua bao lâu, càng không biết mình đang ở chỗ nào. Bốn phía vẫn tối đen, cảm thấy thân thể lạnh lẽo, hắn đưa tay sờ, mói phát hiện dưới thân mình là đá phiến trơn trượt, vừa lạnh vừa cứng. Cảm thấy vai đau nhức, hắn đưa tay sờ, lại nghe có tiếng “Loảng xoảng”, mới nhận ra cổ tay mình có vật gì giữ chặt. Hắn giật mình, dùng tay kia sờ thử, phát hiện cổ tay cũng gây ra tiếng “Loảng xoảng”. Cũng may phạm vi hoạt động của hai tay cũng không nhỏ, khi sờ tới, hắn phát hiện hai cổ tay mình đều bị khóa trong hai chiếc vòng sắt.
Tề Ninh cả kinh, sực nhớ tới điều gì, hắn cử động hai chân, ở cổ chân cũng có tiếng xích sắt kêu loảng xoảng. liền hiểu ra, cả hai tay, hai chân mình đều bị khóa trong xích sắt.
Mình đã trở thành một tù nhân rồi!
Hắn hít sâu một hơi, cũng khiến mình tỉnh táo lại, nếu tứ chi đều bị xích, ít ra cho thấy mình không bị giết, lúc này còn giữ được tính mạng.
Tề Ninh ngưng thần, nhìn xung quanh. Nếu là trước kia, cho dù ở nơi vô cùng tối tăm, ít nhiều gì hắn cũng có thể thấy rõ cảnh vật quanh mình, nhưng lúc này, hắn đưa tay ra, hoàn toàn không nhìn thấy năm ngón tay, rốt cuộc bốn phía xung quanh như thế nào, hắn hoàn toàn không nhìn thấy.
Lập tức Tề Ninh vận khí từ đan điền, muốn vận khí để trợ giúp cho thị lực nhìn rõ hơn, nhưng nào ngờ, trong đan điền hoàn toàn trống rỗng, không những nội lực của mình hoàn toàn biến mất, mà chân khí hàn băng trong người hắn, cũng đã không còn.
Lòng Tề Ninh hụt hẫng, trái tim như rơi xuống đáy vực.
Minh bị giam nơi này., đương nhiên là do Địa Tạng gây ra, nội lực của mình bị phế, chẳng phải Địa Tạng làm thì còn ai?
Hắn cũng chỉ từng nghe nói, có thể phế bỏ võ công người khác, nhưng cách phế bỏ như thế nào, hắn không biết.
- Người đâu!
Tề Ninh kêu lên, phát hiện giọng mình vô cùng yếu ớt, cả người không có chút sức lực nào, biết tình thế của mình lúc này rất nguy hiểm, hắn không biết mình ở đâu, càng không biết nội lực của mình vì sao mất đi.
Hắn muốn thử xem mình còn có thể điều khiển khí thiên địa một lần nữa hay không, thế nhưng muốn điều khiển khí thiên địa, bản thân phải có tu vi nội lực, mà lúc này, ngay cả đứng lên, hắn cũng phải cố gắng hết sức, làm sao có thể điều khiển khí thiên địa?
Hắn không hiểu vì sao Địa Tạng đã đánh bại mình, có thể dễ dàng giết chết mình, nhưng lại không giết, mà nhốt ở nơi này.
Chợt nhớ tới bọn Hiên Viên Phá, hắn nhớ lúc đó Âm Vô Cực đã bị Địa Tạng đánh bay ra ngoài, chưa biết sống chết. Lúc đó Hiên Viên Phá, Lê Tây Công và A Não đều ở đó, tất nhiên họ không phải là đối thủ của Địa Tạng, mình bị nhốt trong lao lung như thế này, vậy hiện giờ những người đó đang ở đâu? Có bị Địa Tạng giết không, hay cũng bị giam như mình?
Nội lực của mình biến mất, tuy chưa phải là phế nhân, nhưng cũng chẳng khác nào người bình thường, đừng nói là xích sắt, chỉ cần dùng gân bò trói lại, mình cũng không giãy ra được. Hơn nữa, mắt không nhìn thấy, hoàn toàn không biết gì về cảnh vật xung quanh, lẽ nào mình sẽ bị giam đến chết ở chỗ này?
Tề Ninh đã trải qua nhiều giây phút khó khăn và nguy hiểm, nhưng chỉ có trong lúc này, hắn mới cảm thấy tuyệt vọng.
Hắn biết, hiện giờ tình trạng cơ thể của mình hoàn toàn không thể phản kháng, lúc này quan trọng hơn cả là cố gắng khôi phục lại sức lực.
Lúc này, hắn vẫn cảm thấy đầu hơi choáng váng, liền nằm trên tảng đã lạnh lẽo nhắm mắt lại, nhưng đang ở trong tình cảnh như thế này, làm sao có thể muốn ngủ là ngủ được. Hơn nữa, cả người đau đớn, còn không thể xoay người, hắn nằm cứng đờ một hồi lâu, mơ mơ màng màng rồi cuối cùng mới ngủ thiếp đi.
Cũng không biết đã ngủ bao lâu, hắn giật mình tỉnh dậy, bốn phía vẫn hoàn toàn tối đen, không thể phân biệt là ngày hay đêm.
Ngủ một giấc dậy, cả người vẫn đau đớn, cũng may khí lực đã khôi phục được một chút, ít nhất hắn còn có thể ngồi dậy. Một lần nữa hắn lại thử vận nội lực, nhưng trong đan điền vẫn trống rỗng. Cười khổ, chợt nghe có tiếng động, Tề Ninh căng thẳng, lập tức nhìn thấy một tia sáng rọi vào.
Theo tia sáng, Tề Ninh nhìn sang, lại thấy dưới chân tường phía đối diện, có một cái lỗ vuông vắn cỡ một xích (khoảng hơn 30cm) ánh sáng là từ miệng lỗ đó rọi vào.
Tuy chỉ là một chút ánh sáng, nhưng nương theo chút ánh sáng đó, Tề Ninh cũng nhìn được rõ ràng cảnh vật xung quanh. Lúc này, hắn đang bị nhốt trong một nhà ngục nhỏ, bốn phía đều là vách đá dày, vách đá không phải được xây lên, mà vốn là nham thạch. Mặt đất cũng là nham thạch cứng rắn, nhưng rất trơn trượt. Tay chân hắn bị xích lại, đầu dây xích to được gắn sâu trong vách đá, trong gian nhà đá nhỏ, chỉ có một mình hắn.
Chẳng lẽ mình đang ở trong lòng núi?
Tề Ninh liếc mắt là có thể nhìn ra, vách đá này là vách đá thiên nhiên, được đục chạm tu sửa, cả nhà ngục là một khối, đương nhiên cũng không phải chuyển đá từ trong núi ra mà xây nên. Nói cách khác, nhà ngục này là ở trong lòng núi, chẳng lẽ mình đang ở trong lòng Triêu Vụ lĩnh?
Chợt thấy từ ngoài lỗ hổng, có một cái khay được luồn vào, trên đó có bày một chén cơm, hai chén thức ăn chay, và một ống trúc đựng nước.
Tề Ninh lập tức nhích tới, dây xích cũng đủ dài, tuy nặng, nhưng Tề Ninh vẫn có thể dễ dàng nhích tới lỗ hổng kia. Lỗ hổng kia gần như ở sát mặt đất, Tề Ninh ngồi xổm xuống, hướng ra phía ngoài hỏi:
- Đây là nơi nào vậy?
Người bên ngoài không trả lời, thậm chí lập tức dùng một tảng đá chặn lỗ hổng lại, bên trong lập tức tối đen. Tề Ninh căm tức, đưa tay đẩy tảng đá kia, tảng đá dễ dàng bị đẩy ra, ánh sáng lại chiếu vào, chợt nghe bên ngoài có tiếng nữ nhân nói:
- Một ngày không ăn cơm!
Giọng nói kia hơi non nớt, hẳn là người nói còn nhỏ tuổi, rồi có tiếng bước chân vang lên, nàng kia đã nhanh chóng đi xa.
Tề Ninh thầm nghĩ nàng kia nói “Một ngày không ăn cơm”, có lẽ là vì mình đẩy tảng đá, sẽ bị trừng phạt như vậy.
Thấy ống trúc chứa đầy nước, Tề Ninh cảm thấy khát, liền cầm lấy ống trúc, ngửa đầu uống một ngụm.
Thân thể hắn và U Hàn châu đã kết hợp lại, bách độc không thể thể xâm nhập, hắn cũng không lo trong nước có độc, hơn nữa nếu Địa Tạng muốn giết hắn, cũng không cần dùng cách này.
Nước trong ống trúc nhanh chóng cạn sạch, chất nước rất ngọt. Trước đó Tề Ninh nghi ngờ mình ở trong lòng núi, lúc này hắn đã xác định, nước ngọt thế này chắc chắn là nước suối trên núi, chỉ không biết có phải là ở Triêu Vụ lĩnh hay không thôi.
Giáo chủ đã chết, Âm Vô Cực sống chết không rõ, giáo chúng Hắc Liên giáo bỏ chạy tứ tán, Hắc Liên giáoìcoi như là sụp đổ. Lúc này hắn lại nghĩ tới mấy người Lê Tây Công, cũng không biết rốt cuộc con sống hay đã chết.
Tề Ninh ý chí cứng cỏi, tuy lâm vào bước đường cùng, nhưng cũng không đầu hàng. Hắn biết cho dù gặp phải tình cảnh khó khăn hơn nữa, đều phải chuẩn bị sẵn sàng phản kích bất cứ lúc nào, phải nhanh chóng khôi phục sức lực, bởi vậy hắn cầm lấy bát ăn cơm, cũng không quan tâm cơm có ngon hay không, liền ăn sạch.
Tuy hắn ăn chưa no, nhưng chén cơm đó cũng giúp hắn khô phục được một chút sức lực.
Tựa ở trên vách đá, Tề Ninh ngẫm nghĩ lại về trận đánh với Địa Tạng.
Không thể đánh thắng Địa Tạng, là điều Tề Ninh dự liệu trước, tuy hắn biết cách điều khiển khí thiên địa, nhưng đó là vì kinh mạch của hắn tương tự thiên mạch, còn lâu mới tới cảnh giới đại tông sư, mà Địa Tạng có thể tùy ý điều khiển khí thiên địa, đồng thời quyết đấu với hai cao thủ, tu vi hẳn là đã tiến vào cảnh giới đại tông sư rồi.
Từ giáo chủ, Tề Ninh biết được cách điều khiển khí thiên địa, nhưng hắn chỉ có thể tụ tập khí thiên địa thành một điểm, chỉ riêng điều này, đã cho thấy hắn thua kém Địa Tạng rất xa rồi.
Lúc giáo chủ truyền thụ pháp môn điều khiển khí thiên địa, là lúc rơi vào tình thế cấp bách, Tề Ninh chỉ dựa theo phương pháp của giáo chủ truyền thụ, là phương pháp đơn giản nhất, nếu ví với việc học kiếm thuật, Tề Ninh mới chỉ học được một chiêu kiếm nhập môn.
Tề Ninh biết, việc mình bị Địa Tạng giam lại, tất nhiên là không có người biết.
Trước lúc bị Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép đi tới Đại Tuyết sơn, hắn đã để lại một bức thư cho Đoàn Thương Hải, báo cho biết mình đi gặp Hồng Môn Đạo. Từ đó, hắn chưa trở lại phủ đại tướng quân, tất nhiên Đoàn Thương Hải vô cùng lo lăng, cũng tất nhiên sẽ phái người đi tìm tung tích của Tề Ninh.
Tề Ninh đi lâu không thấy về, đại quân Tây Bắc như rắn mất đầu, Đoàn Thương Hải có thể giấu diếm nhất thời, nhưng không thể giấu diếm mãi được, tất nhiên sẽ phải phái người mật báo triều đình, mà triều đình muốn tìm kiếm tung tích của Tề Ninh, đương nhiên phải bắt đầu từ chỗ Hồng Môn Đạo.
Hồng Môn Đạo đưa thi thể của Tây Môn Vô Ngân về kinh, đương nhiên phải tiếp nhận thẩm vấn của triều đình, mà Hồng Môn Đạo tận mắt nhìn thấy giáo chủ phóng hỏa thiêu hủy Trục Nhật Thần Miếu, sau đó đưa Tề Ninh đi, như vậy rất có thể triều đình sẽ điều tra Hắc Liên giáo.
Thế nhưng chuyện xảy ra ở đầm băng, ngoại trừ mấy người có mặt, hoàn toàn không có ai biết. Sau đó, đương nhiên Địa Tạng sẽ xóa sạch mọi dấu vết, cho dù triều đình phái người của Thần Hầu phủ điều tra kỹ càng, cũng không thể tra tới Địa Tạng được.
Hơn nữa, hôm nay mình bị giam ở một nơi bí mật như thế này, cho dù Thần Hầu phủ có năng lực cỡ nào, cũng không thể tìm được nơi này.
Tề Ninh biết, tình thế lúc này, mình chỉ có thể dựa vào bản thân, hoàn toàn không có biện pháp nào khác, nhưng mình bị nhốt trong một nhà ngục kiên cố, sau khi nội lực mất đi, cũng không khác gì người thường, làm sao có thể thoát khỏi nhà ngục này?
Hắn cũng không biết Địa Tạng sẽ giam mình cho tới khi nào, nhưng nàng ta đã sai người đưa cơm, cho dù cuối cùng không giết mình, thì trong thời gian ngắn, cũng sẽ không để mình rời khỏi nơi này.
Trong nhà ngục này, vô cùng buồn chán, không biết đang là ngày hay đêm, hắn hết sức phiền muộn, nhưng vô kế khả thi.
Sau đó, quả nhiên rất lâu không thấy người đưa cơm tới, đợi đến khi người nọ lại đưa cơm vào, Tề Ninh vội hướng về phía lỗ hổng hỏi:
- Cô nương, ở đây là nơi nào, xin hãy cho biết.
Bên ngoài không có tiếng trả lời, sau khi đưa cơm vào, có tiếng bước chân lập tức rời đi.
Từ đó, cứ cách một đoạn thời gian, lại có người đưa cơm nước tới. Tề Ninh nhẩm tính thời gian, hai bữa cơm được đưa tới là một ngày. Tuy lần nào hắn cũng hỏi, nhưng đối phương giống như câm điếc, không mở miệng nói một tiếng, Tề Ninh cũng đành bó tay.
Tuy Tề Ninh cố gắng nhẫn nhịn, nhưng thời gian càng lâu, trong lòng hắn không khỏi hơi sốt ruột.
Dựa theo số bữa cơm, hắn tính ra ngày, thắm thoát đã hai mươi mấy ngày, ngoại trừ lần đầu tiên người đưa cơm ném lại một câu, còn về sau đều không hé răng.
Quân Sở bắc thượng, hai cánh quân đồng thời tiến đánh, Tây Bắc đã chiếm được, Đông Tề đã rơi vào tay Sở quốc hay chưa?
Hiện nay, cuộc nội loạn ở Bắc Hán thế nào rồi? Theo số ngày hắn tính được, Khuất Nguyên Cổ đã dẫn quân nhập quan hơn hai tháng rồi.
Quân Tây Bắc dưới trướng của y, và binh mã Lạc Dương của Bắc Đường Hạo hẳn là đã phân ra thắng bại. Nếu Khuất Nguyên Cổ không đánh hạ được Lạc Dương, như vậy đường thông quan bị chặn, phía sau không có đường lui, lương thảo dùng hết, cho dù quân Tây Bắc không bại trong tay binh mã Lạc Dương, tất nhiên cũng sẽ nổi loạn.
Tuy nhiên bản thân mình hiện giờ khó bảo toàn, thực sự không có lòng dạ đâu mà quan tâm rốt cuộc ai thắng ai bại.
Thời gian này, hắn luôn nhớ tới phủ Hộ Quốc công. Đám cưới xong, hắn đã rời kinh đi công cán, bỏ lại một mình Tây Môn Chiến Anh ở chốn khuê phòng, mặc dù nói việc nước là quan trọng, nhưng trong lòng hắn cũng áy náy. Đáng thương hơn nữa là, Tây Môn Vô Ngân mất ở Đại Tuyết sơn, Hồng Môn Đạo mang thi thể Tây Môn Vô Ngân về kinh, cho dù phong tỏa tin tức không cho người ngoài biết, nhưng đương nhiên không thể giấu Tây Môn Chiến Anh.
Tây Môn Chiến Anh mất mẹ từ nhỏ, cùng Tây Môn Vô Ngân sống nương dựa lẫn nhau, tình cha con đương nhiên sâu nặng hơn người khác, một khi biết được phụ thân qua đời, lòng nàng đau đớn như thế nào, Tề Ninh cũng có thể tưởng tượng ra được.
Ngoài ra, Tề Ninh cũng lo lắng cho Cố Thanh Hạm.
Dù sao thì, nếu không có mình, sau lưng Tây Môn Chiến Anh cũng còn có Thần Hầu phủ. Tuy Tây Môn Vô Ngân đã qua đời, nhưng Thần Hầu phủ đương nhiên không dễ dàng giải tán, bọn Khúc Tiểu Thương xem Tây Môn Chiến Anh như em gái ruột, một khi Tây Môn Chiến Anh gặp phải phiền phức, tất nhiên Thần Hầu phủ sẽ tận lực hỗ trợ.
Thế nhưng Cố Thanh Hạm thì chỉ có thể dựa vào duy nhất một mình hắn.
Tuy Cố gia cũng coi như là một thế gia ở Kinh Châu, nhưng đối với quan lại ở kinh thành, thật sự không đáng nhắc tới.
Hiện nay thoạt nhìn Tề gia giống như trên dưới hòa hợp êm thấm, nhưng Tề Ninh biết đó chỉ là do có sự tồn tại của hắn, một khi hắn mất đi, Tề gia lập tức chia năm xẻ bảy, kể cả đám tộc nhân của Tam lão thái gia, chắc chắn sẽ gây khó dễ cho Cố Thanh Hạm. Mặc dù hoàng đế diệt trừ mối họa Tư Mã gia, để đích thân xử lý việc triều chính, thế nhưng năm xưa Tề gia cũng có nhiều kẻ thù trong triều và ngoài triều, một khi Tề gia suy sụp, đám người kia chắc chắn sẽ ngóc đầu dậy, đã không có mình che chở, Cố Thanh Hạm hoàn toàn không thể chống đỡ.
Hắn lại nghĩ tới Điền Tuyết Dung.
Với sự bố trí của hắn, Điền Tuyết Dung đã bắt đầu cùng với mấy đại thương gia mở lại tuyến đường thương mại trên biển Đông Hải, nhng nếu mình biến mất, kế hoạch này tất nhiên không thể tiếp tục. Hắn và Điền Tuyết Dung có quan hệ xác thịt, tuy đã hết sức giữ bí mật, nhưng rất nhiều người đều đã biết Cẩm Y Tề gia bảo hộ sau lưng Điền gia, cũng bởi vậy Điền gia Dược hành bị rất nhiều người ghen ghét, nếu sự bảo hộ này không còn, chắc chắn Điền gia Dược hành cũng sẽ rơi vào tình thế rất khó khăn.
Lúc này Tề Ninh càng hiểu sâu sắc, thật ra sự sống chết của mình liên quan tới sinh tử tồn vong của rất nhiều người.
Trong nhà ngục này, hắn cũng không thể luyện công, cũng không có việc gì để làm, chỉ có thể lần lượt nhớ lại tất cả những việc mình đã trải qua, đương nhiên cũng nhớ tới nơi mình bắt đầu xuất hiện ở thế giới này, là toà thành nhỏ Hội Trạch kia, càng nghĩ tới Tiểu Điệp, người con gái mình chưa từng gặp mặt, nhưng đã có mối liên hệ rất sâu xa.
Trước kia hắn rời khỏi Hội Trạch, là vì tìm kiếm tung tích của Tiểu Điệp, nào ngờ từ đó bước đi trên một con đường khác, mà tung tích của Tiểu Điệp mãi không tìm thấy, đến nay cũng không biết nàng còn sống hay đã chết, trong lòng Tề Ninh cảm thấy hơi áy náy.
Ban đầu, khi tỉnh lại ở thế giới này, trong đầu hắn còn có thể hình dung được dung mạo của Tiểu Điệp, nhưng bây giờ thì hình bóng của nàng đã phai nhạt đi nhiều, trong lòng hắn vẫn hy vọng, Tiểu Điệp có thể gặp dữ hóa lành.
Lại qua mấy ngày, Tề Ninh nhìn thấy cơm lại được đưa vào qua lỗ hổng, bèn nhích lại gần, nói:
- Cô nương, sau này không cần đưa cơm cho ta nữa, hiện giờ bệnh của ta đã nguy kịch, ăn cơm vào cũng chỉ lãng phí thôi. Cô nương nói với họ, khi ta chết đi, tuyệt đối đừng ném xác ta ra ngoài nơi đồng hoang, mà hãy tìm một nơi có phong cảnh đẹp để an táng.
Người bên ngoài vẫn trước sau như một không để ý tới, Tề Ninh nghe được tiếng bước chân rời đi, liền kêu lên:
- Khoan đã, cô nương, ngươi không chịu nói gì cả, ta không biết được gì. Ta biết ngươi không muốn nói chuyện với ta, nhưng hiện giờ trong người ta rất khó chịu, ngươi có thể tìm một đại phu đến xem bệnh cho ta không? Chủ nhân của ngươi đã nhốt ta ở chỗ này, đương nhiên không muốn ta chết đi, nếu ta thực sự bệnh chết ở chỗ này, ngươi khó thoát khỏi trách nhiệm!
Hắn cố ý làm cho giọng nói có vẻ rất yếu ớt, chỉ mong người bên ngoài tiếp lời.
Tề Ninh biết rõ, mình không phải là thần tiên, không thể độn thổ mà trốn đi, nếu muốn thoát khỏi nơi này, tất nhiên phải tìm hiểu một số thông tin từ người đưa cơm này. Hơn tháng nay, đây là người duy nhất mà hắn gặp được, ngoại trừ khiến người này mở miệng, hắn cũng không có cách nào khác.
Dường như người bên ngoài có ý chí sắt đá, không thèm quan tâm đến lời lẽ của hắn, Tề Ninh hơi tức giận, nhưng hắn cũng biết cô ta đã phụ trách đưa cơm cho hắn, tất nhiên là đã bị ước thúc nghiêm ngặt, được lệnh không được nói chuyện với hắn.
Hắn biết, nếu không có tình huống đặc biệt, bất luận hắn nói điều gì, người nọ cũng tuyệt đối không nói một lời vô ích, suy nghĩ một chút, liền đẩy khay cơm nước ra ngoài.
Hơn một tháng nay, hắn ăn ngày hai bữa, tuy chưa đến mức ăn no, nhưng cũng đủ để hắn khôi phục thể lực, hắn có nghị lực cứng cỏi, cho dù nhịn đói ba ngày, đối với hắn cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Khi đến giờ đưa cơm kế tiếp, hiển nhiên người nọ đã thấy cơm nước bị đẩy ra, cũng không nói gì, chỉ đưa cơm nước mới vào.
Tề Ninh vẫn không đụng tới cơm nước, nhưng người nọ vẫn không nói một lời, giống như câm điếc, dường như cũng không thèm để ý Tề Ninh có dùng cơm hay không, chỉ đúng hạn làm nhiệm vụ của mình.
Nhịn ăn đến bữa thứ năm, Tề Ninh cũng cảm thấy người hơi yếu, không ăn vẫn chịu được, nhưng hai ngày không uống nước, hắn khát khô cả họng. Hắn vốn muốn dùng phương pháp này để khiến cô nương bên ngoài nảy sinh sự thông cảm, từ đó chịu nói chuyện với hắn, như vậy mới có thể lộ ra một chút thông tin.
Hơn tháng nay, hắn chỉ nghe cô nương bên ngoài nói một lần, biết cô ta là một cô gái còn nhỏ tuổi.
Chỉ là hắn không ngờ lòng dạ cô gái kia rất tàn nhẫn, hết sức lạnh lùng. Hắn thầm thở dài, ngẫm nghĩ, nếu biện pháp này không lay chuyển được cô gái kia, thì mình cũng không cần phải thực sự tuyệt thực, bị đói chết ở nơi này, thật là không đáng.
Hắn định nhịn nốt bữa cơm này nữa thôi, nào ngờ lần này hắn đẩy khay cơm nước ra ngoài, người bên ngoài liền lên tiếng:
- Ba ngày không ăn cơm!
Đó vẫn là giọng nói của cô nương kia, ý cô ta muốn nói, sẽ không đưa cơm tới trong ba ngày. Tề Ninh sửng sốt, hắn vốn nhịn đói đã hai ngày, nếu trong ba ngày nữa không được ăn cơm, thành ra năm ngày không ăn không uống, cho dù nghị lực của của hắn có mạnh mẽ tới đâu, đến lúc đó e rằng cũng đã suy yếu không chịu nổi. Hắn muốn dụ đối phương nói chuyện với mình, nhưng lại thành lấy đá ghè chân mình, liền cười khổ nói:
- Các ngươi muốn giết ta, thì cứ một đao chém xuống, đâu cần phải phí công sức như vậy!
Cô gái kia cũng không để ý tới, Tề Ninh thở dài:
- Mà thôi, có nói thì ngươi cũng không hiểu đâu, các ngươi giết người không ghê tay, đúng là máu lạnh vô tình!
Cô gái bên ngoài kêu lên:
- Chết đói đi tên cẩu quan kia!
Giọng nàng ta tràn ngập căm hận.
Khó khăn lắm Tề Ninh mới khiến cô ta mở miệng, làm sao hắn có thể bỏ qua cơ hội, liền nói:
- Cẩu quan ư? Ai nói ta là cẩu quan? Cô nương không thích người làm quan ư?
Hắn chỉ mong cô gái kia trả lời mình, nhưng đáng tiếc là cô ta không nói thêm điều gì.
- Cẩu quan?
Tề Ninh cười khổ nói:
- Hiện giờ so với ngay cả một tên khất cái, ta cũng không bằng nữa là!
Hắn nghĩ thầm, hẳn là cô nương này đã được huấn luyện kỹ càng, hơn tháng nay mình đã tốn hao nhiều tâm tư, vẫn hoàn toàn không thể lay chuyển cô ta, xem ra hôm nay cũng vậy.
- Ngươi ở chỗ này không bị lạnh lẽo, cơm nước có người đưa tới, khất cái làm sao bằng ngươi?
Người dự liệu của Tề Ninh, cô gái kia lại tiếp lời hắn:
- Loại cẩu quan như ngươi, không biết đến sự khó khăn cực khổ của dân chúng, còn tưởng rằng khất cái nào cũng chỉ há mồm chờ ăn như ngươi sao?!
Tề Ninh thầm kích động, nhưng biết lúc này mình nhất định phải bình tĩnh, phải tỏ ra hết sức tùy ý, liền cười nói:
- Không có gì là tuyệt đối, trong số quan lại, đương nhiên có người tham ô hối lộ, kiếm tiền bỏ túi riêng, nhưng cũng có những vị quan tốt làm việc hết lòng, không phải khất cái nào cũng đều chịu đói, chịu rét, trong số khất cái cũng có người ác, làm rất nhiều điều xấu, so ra còn đáng trách hơn số tham quan ô lại kia.
Bên ngoài không lên tiếng, Tề Ninh nghĩ thầm, chẳng lẽ cô gái kia không nói lời nào? Một lát sau, mới nghe cô nương kia lên tiếng:
- Ngươi nói cũng có lý, trong số khất cái, cũng có rất nhiều kẻ gian ác, nhưng phần lớn khất cái đều là người tốt, mười người làm quan, khó có một vị quan tốt.
- Dường như cô nương rất hận quan phủ?
Tề Ninh hỏi:
- Rất nhiều quan lại chèn ép bách tính, ta rất căm ghét bọn chúng, cho nên một lòng muốn diệt trừ sạch sẽ bọn tham quan tàn ác kia. Cô nương nói không sai, quan tốt cũng không nhiều, nhưng chính vì như vậy, chúng ta càng phải bảo vệ những quan lại liêm chính, thêm một vị quan tốt, thì lũ tham quan càng sợ hãi, ngươi thấy có đúng không?
- Làm như ngươi là quan tốt vậy!
Cô gái kia cười nhạt, Tề Ninh thầm nghĩ, thật ra cô ta rất thông minh, liền nhẹ nhàng nói:
- Ta cũng chưa chắc là một vị quan tốt, nhưng điều ta muốn làm, là muốn dân chúng được sống một cuộc sống thật tốt đẹp.
- Chỉ giỏi nói bừa!
Cô gái kia lạnh lùng nói:
- Ngươi làm rất nhiều điều ác, hại rất nhiều bách tính, còn ở nơi này nói mình là quan tốt?
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ cô nương biết ta là ai? Ngươi nói ta làm rất nhiều chuyện xấu, căn cứ vào đâu mà cô nương nói như vậy?
Hắn thầm nghĩ, cô gái này một mực nghĩ rằng mình là tham quan ô lại, có thể là có người cố tình nói xấu mình, bởi vậy cô ta rất ác cảm đối với mình.
Cô gái kia không nói gì, Tề Ninh cảm thấy hơi cấp bách, nghe tiếng bước chân rời đi, hắn càng sốt ruột kêu lên mấy tiếng nhưng cô gái kia không quay lại.
Sau đó, quả nhiên có một thời gian dài không có cơm nước đưa tới, Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ mình phải thực sự chịu đói ba ngày?
Nhưng ngoài sự dự liệu của hắn, có lẽ cách một ngày sau, cô gái kia lại đưa cơm tới. Tề Ninh vui mừng, cũng không phải là vì mình không cần nhịn đói, mà là cô gái này đưa cơm tới sớm hơn, như vậy là cô ta không còn có ác ý đối với mình như trước nữa. Nghe tiếng bước chân của cô ta như định rời đi, hắn liền nói:
- Ngươi cũng đừng nghe lời người khác nói ta là người xấu. Hẳn là ngươi biết kinh thành từng xảy ra địch dộc, không những rất nhiều dân chúng ở kinh thành chịu khổ, mà ngay cả những đệ tử Cái Bang cũng đều thoi thóp. Lúc đó, chính ta đã tìm cao nhân phối chế thuốc giải, cứu mọi người, ta làm như vậy, xấu ở chỗ nào kia chứ?
Lần trước nói chuyện với cô gái này không nhiều lắm, Tề Ninh đã nhạy bén nhận ra cô ta có oán hận sâu sắc đối với quan phủ, ngược lại rất đồng cảm với người cùng khổ, cho nên hắn cố ý nêu chuyện Cái Bang ra.
Hắn vừa dứt lời, quả nhiên nghe tiếng bước chân kia dừng lại, lại nghe cô gái kia nói:
- Dịch độc ở kinh thành? Là cái gì? Ngươi biết Cái Bang?
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra cô gái này cũng không biết vụ án dịch độc phát sinh ở kinh thành, đó là một vụ đại án, lan truyền sâu rộng, nhưng không phải tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết. Hắn vội hỏi:
- Cô nương không biết vụ án dịch độc ở kinh thành sao? Cái Bang ấy à? Không sai, ta có giao tình không tệ đối với Cái Bang.
Cô gái kia cười lạnh nói:
- Ngươi là cẩu quan tác oai tác quái, sao lại có giao tình với Cái Bang cho được, dám ở chỗ này nói bậy nói bạ!
- Cô nương, ta tuyệt đối không nói lung tung.
Tề Ninh lập tức nói:
- Chẳng lẽ ngươi cũng biết Cái Bang? Vậy ngươi có biết Hướng bang chủ không? Có biết Tứ Đại Trưởng Lão không?
Cô gái kia im lặng một lát, mới nói:
- Ta biết bang chủ Cái Bang họ Hứa, nhưng ta không biết tên ông ấy là gì.
- Ông ta tên là Hướng Bách Ảnh.
Tề Ninh sợ cô gái kia không nói tiếp nữa, vội kêu lên:
- Hướng bang chủ là một vị đại anh hùng hào kiệt. Ta không nói gạt ngươi, ta có giao tình rất tốt với Hướng bang chủ, mấy trưởng lão Thanh Long, Huyền Vũ, ta cũng đều quen biết.
Không để cô gái kia kịp trả lời, hắn nói tiếp:
- Phân đà Quỷ Kim Dương của Cái Bang đặt ở kinh thành, vị Bạch đà chủ kia, cũng là bạn tốt của ta.
Hắn nhận ra cô gái này có tình cảm sâu đậm đối với Cái Bang, lúc này cũng không giấu diếm.
Cô gái kia cười nhạt, nói:
- Ngươi biết họ cũng không có gì là lạ, ngươi làm quan, nếu điều tra chuyện của Cái Bang, tất nhiền biết họ tên của họ rồi, nhưng ngươi biết tên của họ, chưa chắc đã quen biết với họ. Đệ tử Cái Bang cũng không lui tới với quan phủ, đám tham quan ô lại xưa nay luôn xem thường khất cái, làm sao các ngươi có thể trở thành bạn tốt được?
Tề Ninh thở dài, thành khẩn nói:
- Ta biết cô nương sẽ không tin ta, nhưng sự thực đúng là như vậy. Lần trước Cái Bang mời dự đại hội Thanh Mộc, ta cũng có tham gia.
- Đại hội Thanh Mộc?
Giọng của cô gái kia cho thấy cô ta hơi giật mình:
- Ngươi…Ngươi biết đại hội Thanh Mộc?
- Trưởng lão và tất cả các đà chủ của Cái Bang đều tới tham dự đại họi Thanh Mộc.
Tề Ninh nói:
- Lúc đó thực sự có rất nhiều người, chẳng lẽ cô nương cũng biết đại hội Thanh Mộc?
Cô gái kia trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc nói:
- Ngươi nói tất cả các phân đà của Cái Bang đều tới tham dự, vậy…vậy ngươi cũng biết phân đà Dực Hỏa Xà?
- Dực Hỏa Xà?
Tề Ninh không biết vì sao cô gái này lại nhắc tới phân đà Dực Hảo Xà, ý nghĩ trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, lập tức nghĩ ra, liền nói:
- Ý ngươi muốn nói tới Mã đà chủ của phân đà Dực Hỏa Xà? Cô nương quen biết người của phân đà Dực Hỏa Xà sao? Mã đà chủ đối với ta cũng không phải là thâm giao, nhưng cũng có quen biết. Phân đà Dực Hỏa Xà thuộc một trong bảy phân đà lâu năm ở phương nam của Cái Bang, dưới trướng của Chu Tước trưởng lão, trong đại hội Thanh Mộc, ta cũng gặp Mã đà chủ.
- Vậy…Vậy Mã đà chủ dẫn theo bao nhiêu người?
Cô gái kia hỏi, Tề Ninh cảm thấy giọng cô ta hơi run run.
Tề Ninh cố nhớ lại, rồi nói:
- Mã đà chủ dẫn theo bao nhiêu người thì ta thật sự không thể xác định, tuy nhiên…À, thuộc hạ của của ông ấy, có mấy đường chủ đi theo.
- Vậy ngươi có biết Phương Hoàng?
Co gái kia hỏi với giọng cấp bách:
- Hắn…hắn là đường chủ ở thành Hội Trạch!
Ông ta biết giáo chủ bị trọng thương sắp chết rồi, mình toàn lực đối phó, chưa chắc không phải là đối thủ của giáo chủ.
Đột nhiên Địa Tạng dẫn người xông vào, tuy Âm Vô Cực bị bất ngờ, nhưng ông ta cũng không có cừu hận sinh tử gì với Địa Tạng, trong khi lại ông ta và giáo chủ, lại như nước với lửa, lúc này nhìn thấy giáo chủ ôm bình tro cốt của vợ mình trong lòng, làm sao ông ta chịu nổi, liền giơ năm ngón tay chộp về phía đỉnh đầu của giáo chủ.
Tuy giáo chủ bị trọng thương, nhưng hành động phá băng lấy quan tài, vẫn thể hiện được bản lĩnh của một đại tông sư, Âm Vô Cực không dám xem thường, chỉ đợi giáo chủ xuất thủ mà theo đó biến chiêu.
Rõ ràng năm ngón tay cách đầu giáo chủ chỉ gang tấc, nhưng giáo chủ vẫn không nhúc nhích, Âm Vô Cực cảm thấy có điều không bình thường, rốt cuộc không tiếp tục chộp xuống dưới, năm ngón tay cong lại như móc sắt, vẫn đặt phía trên đỉnh đầu giáo chủ, mắt nhìn chằm chằm vào giáo chủ.
Chỉ thấy giáo chủ ngồi xếp bằng trên mặt băng, người hơi cúi về phía trước, cánh tay khoanh lại, áo khoác che bình tro cốt, dáng vẻ bình thản hơn bao giờ hết. Đôi mắt ông ta khép hờ, khóe môi hơi cong lên, tạo ra một nụ cười rất nhẹ, chỉ có điều, trong đôi mắt của ông ta, thần thái đã không còn.
Bốn phía hoàn toàn tĩnh mịch, một lúc sau, Âm Vô Cực đột nhiên lui về phía sau hai bước, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm.
Tề Ninh cũng nhìn giáo chủ chằm chằm, thấy giáo chủ lui về phía sau, liền hiểu ra điều gì đó, hai chân nhún xuống, cả người như chim ưng bay lên, lướt tới bên cạnh giáo chủ, ngồi xổm trước người ông ta, đưa tay sờ vào chóp mũi giáo chủ, đột nhiên hắn tái mặt, chậm rãi đứng dậy, xoay người lại nói với Địa Tạng:
- Ông ấy đã đi rồi!
Nghe vậy, thân hình của Địa Tạng hơi run lên.
Vừa rồi, Tề Ninh nhắc tới Hướng Bách Ảnh, người vốn là thanh mai trúc mã với Địa Tạng, Địa Tạng thản nhiên như không, nhưng khi giáo chủ qua đời, rõ ràng tâm trạng Địa Tạng có biến động.
Thấy giáo chủ đã chết, Lục Thương Hạc phấn khởi cười nói:
- Hóa ra đại tông sư cũng không phải là trường sinh bất tử, đại tông sư cũng có thể bị giết chết như thường, ha ha ha!
Đương nhiên ông ta quên rằng, Địa Tạng cũng là đại tông sư, nhìn giáo chủ ngồi bất động trên mặt băng, lại nói:
- Bị chính con gái của mình giết bằng độc dược, vị đại tông sư này chết rất uất ức, tuy nhiên nếu không như vậy, thì cũng khó đối phó.
Lục Thương Hạc còn chưa dứt lời, bất chợt một luồng kình phong mạnh mẽ ập tới, thầm giật mình, đã thấy một bóng đen lao về phía mình.
Không có kiếm trong tay, Lục Thương Hạc không thể dùng kiếm hộ thân, đối phương lao tới với tốc độ quá nhanh, y muốn né tránh cũng không kịp, buộc lòng song chưởng phải đánh ra, nhưng chỉ được nửa chừng, Lục Thương Hạc có cảm giác cổ tay mình đã bị nắm chặt. Trong lòng phát lạnh, Lục Thương Hạc biết nếu như đối phương vận nội lực, hai cánh tay mình bị bẻ gãy, nhưng như thế vẫn còn đỡ, chỉ e rằng nội lực xâm nhập vào cơ thể, khiến kinh mạch của mình nổ tung mà chết.
Lục Thương Hạc đang hoảng sợ, lập tức cảm thấy cơ thể của mình bay ra ngoài, cơ thể lơ lửng giữa không trung, không có gì để bám víu, “Bốp” một tiếng, lại một lần nữa ngã trên mặt đất, dáng vẻ hết sức chật vật.
Lục Thương Hạc rất tức giận, lúc này y đã thấy rõ, người đột ngột ra tay là Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực xuất thủ ném Lục Thương Hạc ra thật xa, nhưng không hại đến tính mạng của y, đương nhiên là đánh chó nể mặt chủ nhà, vẫn phải kiêng dè đối với Địa Tạng. Âm Vô Cực lạnh lùng nói:
- Hắn từng là giáo chủ Hắc Liên giáo, chuyện thù hận giữa ta và hắn, là chuyện của cá nhân bọn ta, người ngoài không có quyền nói xấu hắn!
Từ đầu đến cuối, Địa Tạng không lên tiếng, chỉ đứng nhìn giáo chủ đã qua đời.
Tề Ninh lại ngồi xuống bên cạnh giáo chủ, chăm chú nhìn khuôn mặt của giáo chủ.
Trước kia, lần đầu tiên gặp giáo chủ, hắn cứu ông ta khỏi nguy khốn, sau đó đưa ông ta về kinh thành nuôi dưỡng trong Hầu phủ, đơn giản chỉ vì hắn thương hại ông ta, chứ chưa bao giờ nghĩ ông ta lại là giáo chủ Hắc Liên giáo.
Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép hắn lên Đại Tuyết sơn, nhưng lại xem thường sự đáng sợ của Trục Nhật Pháp Vương, nếu giáo chủ không xuất hiện, e rằng Tề Ninh đã trở thành tù nhân trong tay Trục Nhật Pháp Vương, hoàn toàn không thể xuống núi.
Tuy giáo chủ có sát tâm quá nặng, nhưng từ đầu đến cuối, ông ta không hề làm điều gì thương tổn đến hắn, ngược lại, sau khi khôi phục trí nhớ, ông ta đối xử với hắn hết sức thẳng thắn và chân thành, không những nói cho hắn biết bí ẩn về võ đạo của đại tông sư, mà còn chỉ dẫn cho hắn cách điều khiển khí thiên địa.
Giáo chủ trở lại Triêu Vụ lĩnh, liền giết người bừa bãi, Tề Ninh biết Hắc Liên giáo gặp tai họa đến nơi, một khi vị đại tông sư này đã đại khai sát giới, thì sẽ không sớm ngừng tay, thậm chí hắn từng lo lắng, giáo chủ sẽ khiến thiên hạ rối loạn, không ngờ tất cả lại kết thúc ở nơi này.
Giáo chủ là thiện hay ác, Tề Ninh tự nhủ mình không có tư cách phán xét, hắn đưa tay lên, vuốt mắt cho giáo chủ.
Hắn biết, cuộc đối thoại giữa Địa Tạng và giáo chủ, đã khiến giáo chủ chết nhanh hơn, nhưng cái chết của giáo chủ, không phải vì Địa Tạng.
Sau khi bị thương, giáo chủ mạnh mẽ chống đỡ. Tề Ninh biết, nhất định là lúc chống chọi thương thế, giáo chủ đã ngưng tụ lực lượng cuối cùng, nhằm phá vỡ mặt đầm băng, lấy bình tro cốt của A Vân.
Chợt nghe phía sau vang lên tiếng khóc “Hu hu”, không cần quay đầu lại, Tề Ninh cũng biết đó là tiếng khóc của A Não.
Vết thương chí mạng của giáo chủ, là do A Não gây ra, nhưng A Não cũng chỉ là một công cụ trong tay Âm Vô Cực, tuy xưa nay Tề Ninh không thích tính tình của A Não, nhưng chuyện lần này, cũng không thể hoàn toàn trách tội A Não được.
Chuyện thị phi trên thế gian này, vốn có rất nhiều điều không thể nói rõ ràng được.
Chợt nghe Lục Thương Hạc trầm giọng quát lên:
- Đứng lại! Ngăn hắn lại!
Tề Ninh quay sang, đã thấy Âm Vô Cực đi về phía rừng trúc, dường như muốn rời đi. Đứng ở phía sau, cách đó không xa, Lục Thương Hạc quát bảo ông ta dừng lại, mấy bộ hạ của Địa Tạng đứng gần đó, liền chặn Âm Vô Cực lại.
Âm Vô Cực cũng không quay đầu lại, cười nhạt nói:
- Ta và các ngươi không có ân cừu, lần này các ngươi đến đây, là do ân oán với Hắc Phục, không liên quan tới ta, chúng ta nước giếng không phạm nước sông.
Lục Thương Hạc nói:
- Nước giếng không phạm nước sông? Ngươi nghĩ dễ dàng vậy sao? Hôm nay còn muốn bình yên rời khỏi chỗ này?
Chắp hai tay sau lưng, Âm Vô Cực quay người lại, thản nhiên nói:
- Hẳn là các hạ muốn chỉ giáo cho ta?
- Ngươi đã biết thân phận của Địa Tạng rồi, đương nhiên là ta không thể để ngươi rời đi!
Lục Thương Hạc trầm giọng nói.
Hoa Tưởng Dung cũng uốn éo đi tới mấy bước, nhìn Âm Vô Cực nói:
- Trong lòng các ngươi hẳn là hiểu rõ, thân phận của Địa Tạng không thể để người ngoài biết được, ngươi đã nhìn thấy dung mạo của Địa Tạng, đương nhiên là phải trả giá đắt thôi!
Tề Ninh cười nhạt, đối với chuyện này, hắn đã đoán trước, một khi Địa Tạng đã để lộ dung mạo, đương nhiên sẽ không để tin tức tiết lộ ra ngoài, nếu các đại tông sư biết trên thế gian này còn có một đại tông sư khác, đương nhiên Địa Tạng không thể có cơ hội âm thầm bày mưu tính kế.
Năm xưa, các đại tông sư đã đạt được hiệp nghị, ước thúc lẫn nhau không được nhúng tay vào việc tranh đấu giữa các quốc gia, điều này cho thấy, trong số các đại tông sư, vẫn có người muốn bảo vệ quốc gia của mình.
Nếu Địa Tạng không phải đại tông sư, nàng ta có thể mặc tình làm mưa làm gió ở trong nước, Bắc Cung Liên Thành có thể không để ý tới, mặc cho triều đình đi giải quyết những phiền phức này. Thế nhưng một khi Bắc Cung Liên Thành biết có một đại tông sư gây loạn trong nước, đương nhiên ông ta không thể mặc kệ.
Nếu Địa Tạng không để lộ cung mạo, thì cũng không sao, nhưng hôm nay, không những nàng để lộ dung mạo, mà ngay cả thực lực của mình, nàng cũng đã lộ ra. Điều đó cho thấy, ngay từ đầu, Địa Tạng không hề có dự định giấu diếm. Mà ngay từ lúc bắt đầu lộ diện, nàng đã có ý định không cho người ngoài bình yên rời khỏi nơi này.
Âm Vô Cực cười gằn, nói:
- Giá đắt? Giá đắt gì?
Liếc nhìn Địa Tạng, rồi Lục Thương Hạc mới nói:
- Từ giờ trở đi, ngươi phải quỳ dưới chân Địa Tạng, sau này Địa Tạng phân phó điều gì, ngươi nhất nhất làm theo, như vậy hôm nay ngươi còn có thể giữ lại tính mạng!
- Ồ?
Âm Vô Cực cười như không cười:
- Ta sẽ trở thành tay sai của Địa Tạng?
Hoa Tưởng Dung lấy ra một chiếc bình sứ, nâng trong lòng bàn tay, nói:
- Đây là Hỏa Linh đan, uống thuốc này vào, có thể gia tăng ít nhất mười năm công lực. Chỉ cần ngươi uống Hỏa Linh đan vào, sau này nghe theo mệnh lệnh của Địa Tạng, bọn ta không những giúp ngươi phụ hưng Hắc Liên giáo, mà ngươi còn có thể danh chính ngôn thuận trở thành giáo chủ chân chính của Hắc Liên giáo.
- Hỏa Linh Đan?
Âm Vô Cực nhìn chằm chằm vào chiếc bình sứ kia:
- Có thể tăng thêm mười năm công lực? Linh Diệp đại nhân diệu dược như vậy, các ngươi lại có thể đưa cho ta? Chỉ e rằng đây là loại độc dược độc nhất trên đời!
Hoa Tưởng Dung cười quyến rũ:
- Mọi việc đều có tốt có xấu, tuy Hỏa Linh đan có thể gia tăng công lực, nhưng cũng có độc tính, cứ ba tháng, độc tính của nó lại phát tác một lần, nếu không có thuốc giải, kinh mạch sẽ như bị lửa mạnh thiêu đốt, không tới mấy canh giờ là sẽ bị mất mạng.
Đôi mắt đẹp xoay chuyển, nàng ta nói tiếp:
- Tiểu nữ biết võ công của ngươi cao cường, có thể nói là tuyệt đỉnh cao thủ, cũng khó chống lại độc tính của Hỏa Linh đan, nếu như không có thuốc giải…
Liếc nhìn Lê Tây Công, nàng ta nói tiếp:
- Nếu Thu Thiên Dịch còn sống, ông ta cũng phải mất ba bốn năm mới có thể chế được thuốc giải.
Âm Vô Cực gật đầu nói:
- Ta hiểu. Các ngươi muốn dùng Hỏa Linh đan này khống chế ta, sau đó dùng ta để khống chế Hắc Liên giáo, đến lúc đó Hắc Liên giáo sẽ nghe theo điều khiển của các ngươi, trở thành công cụ để các ngươi thực hiện mục đích của mình.
- Lời nói thẳng thừng, nhưng rất chính xác!
Hoa Tưởng Dung cười nói:
- Tuy nhiên nếu ngươi thực sự lập được công lớn cho bọn ta, thì kết quả mà ngươi nhận được, sẽ vượt quá sự tưởng tượng của ngươi.
- Kết quả?
Hoa Tưởng Dung nói:
- Vừa rồi ngươi cũng đã nghe vị Hộ Quốc công này nói, bọn ta làm những chuyện như vậy, mục đích là vì mưu phản, nếu như thành công, thì rốt cuộc sẽ có sự thay đổi triều đại.
Eo thon đong đưa, gót sen nhẹ nhàng bước tới hai bước, Hoa Tưởng Dung cất giọng kiều mị:
- Nếu như đại sự thành công, Địa Tạng sẽ ban Tây Xuyên cho bảy mươi hai động người Miêu, khi đó ngươi thậm chí có thể trở thành vua Tây Xuyên, một kết quả như vậy, hẳn là không tệ chứ?
Tề Ninh rùng mình, thầm nghĩ chẳng lẽ Địa Tạng thực sự có dã tâm tranh bá thiên hạ?
- Vua Tây Xuyên?
Âm Vô Cực cười quái dị:
- Để trở thành vua Tây Xuyên, cần có sự ban thưởng của hoàng đế, Địa Tạng ban Tây Xuyên cho ta, chẳng lẽ Địa Tạng muốn làm hoàng đế?
Tuy cười, nhưng hai mắt ông ta như dao, lạnh lẽo thấu xương.
Vẻ mặt quyến rũ, Hoa Tưởng Dung cười nói:
- Chẳng lẽ nữ nhân không thể làm hoàng đế?
Dường như Âm Vô Cực cũng không muốn tốn nước bọt với Hoa Tưởng Dung, ông ta lạnh lùng nói:
- Nàng có muốn làm hoàng đế hay không, có liên quan gì tới ta đâu? Cho dù là hoàng đế, cũng không thể buộc Hắc Liên giáo cúi đầu nghe lệnh.
Liếc nhìn Địa Tạng, thấy Địa Tạng đang suy nghĩ xuất thần, dường như cũng không nghe được cuộc đối thoại vừa rồi, ông ta trầm giọng nói:
- Muốn giữ ta lại, cũng phải xem các ngươi có bản lĩnh hay không.
Nói xong, Âm Vô Cực xoay người liền đi, mấy người chặn phía trước đều quát lên, một người trung niên áo xanh dẫn đầu xông tới, ánh đao lóe lên, chém vào người Âm Vô Cực.
Thấy đao chém tới, Âm Vô Cực không tránh mà còn bước tới nghênh đón, người cầm đao kinh hãi, lại cảm thấy bụng đau đớn, Âm Vô Cực đã vung chưởng đánh vào bụng gã. Thậm chí không nhìn rõ Âm Vô Cực xuất thủ ra sao, gã đã bị chưởng lực của Âm Vô Cực đánh bay ra ngoài.
Sau khi người cầm đao bay ra, một gã gầy ốm bên cạnh vung quyền đánh về phía Âm Vô Cực, quyền phong vù vù, hết sức mãnh liệt.
- Nhữ Dương Lục Hợp Quyền?
Âm Vô Cực khẽ quát một tiếng:
- Thì ra là Nhữ Dương Trình gia cũng thành chó săn rồi.
Chỉ cần nhìn một quyền đánh ra, ông ta đã nhìn ra lai lịch của người kia. Âm Vô Cực hơi nghiêng người, quyền của người kia lập tức đánh vào khoảng không. Không để người kia kịp thu quyền, tay trái Âm Vô Cực đã siết vào cổ tay của người kia, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, Âm Vô Cực tung chân đá một cước trúng vào bụng dưới của người nọ, lập tức gã cũng bay thẳng ra ngoài.
Trong nháy mắt, Âm Vô Cực đã đánh bay hai người, quả nhiên là vô cùng uy mãnh.
Thấy vậy, Tề Ninh thầm nghĩ, có lẽ chỉ có đại tông sư, mới có thể nhìn ra thực lực của những tuyệt đỉnh cao thủ này. Tuy tu vi võ đạo của Âm Vô Cực thua xa đại tông sư, nhưng mấy năm nay, ông ta tu luyện Huyền Lân công, hiện nay tu vi đã thuộc hàng tuyệt đỉnh, đối mặt với mấy lâu la thủ hạ của Địa Tạng, đương nhiên là ông ta dễ dàng đánh bại.
Còn lại một người đã bị Tề Ninh đoạt kiếm, tay không có kiếm, xuất thủ chậm nhất, thấy hai đồng bạn bị đánh bay ra, đâu còn dám tới gần, không tấn công mà lùi lại.
Trong vòng ba chiêu, Âm Vô Cực đã đẩy lùi mọi cản trở, chân giậm xuống đất một cái, đã nhảy ra ngoài xa mấy trượng.
Tự biết Địa Tạng là đại tông sư, mình tuyệt đối không phải đối thủ của nàng, Âm Vô Cực không dừng lại, thầm nghĩ mau chóng rời khỏi nơi thị phi này, nhưng lại cảm thấy có bóng người theo sát bên cạnh mình, ông ta giật mình, vung chưởng đánh về phía bóng người kia.
Bóng người kia lơ lửng bất định, một chưởng Âm Vô Cực đánh ra, trong nháy mắt liền tan biến. Lúc đáp xuống đất, Âm Vô Cực đã cảm thấy kình phong từ phía sau ập tới, liền điểm chân xuống đất, cả người nhẹ nhàng bay lên, đang ở giữa không trung, cũng đã xoay người, biết phía sau là địch, không chút nghĩ ngợi, song chưởng lập tức đánh ra. Thế nhưng, chưởng lực vừa đánh ra, ông ta lại cảm thấy trước mặt có một luồng kình khí tràn tới như sóng lớn, nhưng phía trước lại không hề có một bóng người. Trong lòng hoảng sợ, lúc này lại cảm thấy xung quanh đều có kình phong ép tới, giống như có mấy cao thủ đồng thời tấn công mình từ bốn phía.
Âm Vô Cực hét lớn một tiếng, song chưởng như đôi cánh chim ưng vung mạnh ra hai bên, trong không khí lập tức phát ra tiếng ong ong.
Người đột nhiên tấn công Âm Vô Cực, đương nhiên là Địa Tạng.
Khi Âm Vô Cực đẩy lùi những kẻ ngăn trở, muốn phá vòng vây ra ngoài, Tề Ninh nhìn thấy thân hình của Địa Tạng nhoáng lên, trong chớp mắt đã đuổi kịp Âm Vô Cực, tốc độ thực sự kinh người, nếu không tận mắt nhìn thấy, rất khó tin được một phụ nữ xinh đẹp tao nhã như vậy, lại có thân pháp đáng sợ như vậy.
Lúc Âm Vô Cực xuất chưởng, Tề Ninh thấy thân hình Địa Tạng nhẹ nhàng lướt tới, lập tức nhìn thấy không khí quanh người trở nên vặn vẹo, đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đương nhiên hắn biết, đó là điểm đáng sợ của đại tông sư.
Lúc này không chỉ Lê Tây Công và Hiên Viên Phá kinh ngạc, mà ngay cả bọn Hoa Tưởng Dung cũng biến sắc, dường như trước đó họ cũng không chưa từng nhìn thấy Địa Tạng xuất thủ.
Phần lớn những người có mặt ở đây đều là cao thủ có tu vi võ đạo không tệ, đương nhiên chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra được, lúc này mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, Địa Tạng cũng không tiếp cận Âm Vô Cực, nhưng vẫn có thể tấn công ông ta một cách mãnh liệt.
Nếu đổi lại là người thường, đối mặt với kình lực bốn phía xung quanh ép tới, cơ thể sẽ bị xé rách.
Lúc ở Đại Tuyết sơn, Tề Ninh đã từng chứng kiến cảnh giáo chủ xuất thủ đối với binh lính Cổ Tượng, không khí gấp khúc đã khiến thân thể họ bị xé ra thành nhiều mảnh.
Trước mặt một đại tông sư, một thường nhân chỉ như giun dế mà thôi.
Âm Vô Cực không phải người thường, càng không phải là giun dế.
Trong nháy mắt song chưởng của Âm Vô Cực triển khai, kình khí từ thân thể của ông ta cũng bắn ra, đánh vào không khí được ngưng kết xung quanh, tạo thành tiếng “Ong ong”.
Dùng nội lực từ cơ thể đối chọi với khí thiên địa!
Tề Ninh biết, vào lúc này, mình không thể đứng ngoài cuộc được nữa.
Âm Vô Cực tất nhiên vô cùng dũng mãnh, nhưng nội lực cơ thể con người có hạn, trong khi khí thiên địa thì vô cùng vô tận, trước đó giáo chủ cũng không lập tức giải quyết Âm Vô Cực, là muốn từ miệng Âm Vô Cực biết được càng nhiều chuyện năm xưa càng tốt, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là, sau trận đấu với Trục Nhật Pháp Vương ở Đại Tuyết sơn, giáo chủ đã bị thương tổn khá nhiều.
Tuy đại tông sư có thể điều khiển khí thiên địa, nhưng chung quy cũng chỉ là dùng tu vi bản thân mượn khí thiên địa để sử dụng, nếu tinh lực bản thân không đạt tới cảnh giới nhất định, muốn điều khiển khí thiên địa cũng không dễ dàng. Điều này cũng giống như một vị kiếm khách có một bộ kiếm pháp huyền diệu, nhưng ngay cả trường kiếm cũng không thể cầm nổi, thì làm sao có thể thi triển ra kiếm thuật ảo diệu?
Nhưng Địa Tạng thì khác.
Địa Tạng là có chuẩn bị mà đến, việc điều khiển khí thiên địa đối với nàng không khó, tuy Âm Vô Cực vô cùng dũng mãnh, nhưng chung quy cũng không có khả năng đánh bại một đại tông sư có khả năng điều khiển khí thiên địa, tuy có thể cầm cự trong lúc nhất thời, nhưng kết cục đã định.
Mà một khi đánh bại Âm Vô Cực, kế tiếp tất nhiên Địa Tạng sẽ chĩa mũi dùi về phía Tề Ninh, đương nhiên Tề Ninh hiểu rõ điều này.
Hắn biết, chỉ cần Âm Vô Cực thua trận, cho dù mình và Hiên Viên Phá liên thủ, cũng không phải là đối thủ của Địa Tạng, chỉ có thể liên thủ trước khi Âm Vô Cực thất bại, thì may ra mới tìm được đường sống. Tề Ninh trầm giọng nói:
- Hiên Viên Phá, hỗ trợ ta!
Lập tức hắn đưa song chưởng đưa lên, nhìn thẳng vào Địa Tạng.
Hiên Viên Phá cũng biết đây là lúc sinh tử tồn vong, càng không do dự, song chưởng đưa lên. Đúng vào lúc này, y nhìn thấy không khí trước mặt Tề Ninh hơi vặn vẹo, dường như có một giọt mực rơi xuống nước, không khí vặn vẹo từ từ khuếch tán ra xung quanh.
Hiên Viên Phá mở to hai mắt, y đã thấy hiện tượng đó xảy ra khi Địa Tạng xuất thủ, biết là võ công của Địa Tạng cao không lường được, nhưng y thật sự không ngờ Tề Ninh cũng làm được như vậy.
Hiển nhiên Địa Tạng đã nhận thấy động tĩnh phía bên này, nàng ta khẽ quay đầu lại, hơi biến sắc:
- Người thiên mạch!
Lúc này Tề Ninh đnag dùng phương pháp do giáo chủ truyền thụ để điều khiển khí thiên địa.
Trong lòng hắn biết, pháp môn điều khiển khí thiên địa tất nhiên rất lợi hại, nhưng cũng có hậu hoạn nặng nề, nếu không rơi vào tình thế bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể bước lên con đường này, nếu không cuối cùng sẽ bị tổn hại.
Nhưng hắn càng hiểu rõ, trong tình thế lúc này, mình chỉ có thể bước lên con đường này.
Lúc ở Đại Tuyết sơn, hắn lần đầu tiên học được cách điều khiển thiên địa, nhưng nghe lời khuyên của giáo chủ, hắn đã dự định từ bỏ việc tu luyện nó. Lần này, hắn bất đắc dĩ phải ra đòn sát thủ, nhưng dù sao hắn học được chưa lâu, hoàn toàn không thể khống chế khí thiên địa một cách tùy ý như đại tông sư.
Không khí xung quanh mạnh mẽ tích tụ tới trước mặt hắn càng lúc càng nhiều, hình thành một luồng khí tức mạnh mẽ, lập tức ép về phía Địa Tạng.
Đám Hoa Tưởng Dung há hốc miệng.
Giang hồ so đấu, quyền cước giao phong, đương nhiên họ đều thấy nhiều rồi, cũng không phải chưa từng nhìn thấy một số cao thủ hàng đầu quyết đấu nội lực, nhưng giao đấu mà không tiếp xúc, điều khiển kình khí công kích đối phương, thì đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy.
Trên khuôn mặt kiều diễm của Hoa Tưởng Dung hiện ra vẻ kinh hãi, nhưng thật ra nàng ta cũng không dám tới gần Tề Ninh, mà lui về phía sau hai bước, thì thào:
- Chẳng lẽ…chẳng lẽ hắn cũng là đại tông sư?
Âm Vô Cực dùng nội lực để chống đỡ kình khí xung quanh, vốn tưởng rằng mình lấy lực đối lực, toàn lực ứng phó, cũng có thể ép lui kình khí xung quanh, nhưng lập tức biết mình đã sai. Kình khí xung quanh kéo tới không ngừng, dường như là vô cùng vô tận, tuy ông ta có nội lực thâm hậu, ban đầu có thể chống cứ được kình khí xung quanh, nhưng tiếp tục như vậy một lúc, nội lực tiêu hao rất lớn, sức chống đỡ càng lúc càng yếu. Ông ta biết, một khi kình khí bốn phía hình thành thế áp đảo, e rằng thân thể của mình sẽ bị không khí xung quanh nghiền nát thành thịt vụn.
Âm Vô Cực thầm hoảng sợ.
Trước đó, Âm Vô Cực giao thủ với giáo chủ, cũng không rơi vào thế hạ phong, tự cho rằng cho dù không thắng nổi đại tông sư, nhưng cũng có thể tự bảo vệ mình. Lúc này, ông ta mới biết, lúc đó giáo chủ không sử dụng sát chiêu, mình có thể sống sót dưới tay giáo chủ, thật sự là rất may mắn.
Âm Vô Cực phải chịu sức ép cực lớn, trong nháy mắt, khí thiên địa do Tề Ninh điều khiển cũng đã ép tới Địa Tạng. Đúng vào lúc này, Tề Ninh bỗng cảm thấy ngực bị đè ép, lập tức kinh mạch trong người cũng bị đè ép, trong lòng biết, trong lúc mình điều khiển khí thiên địa, thân thể của mình cũng đã trở thành một bộ phận của khí thiên địa, khi khí thiên địa gặp trở ngại, thậm chí bị đả kích, thì thân thể của mình cũng lập tức có phản ứng. Lúc này hắn không dám suy nghĩ nhiều, liền dựa theo pháp môn do giáo chủ truyền thụ, ra sức tập hợp khí thiên địa công kích Địa Tạng.
Trong khoảnh khắc hắn ngưng thần, lập tức có cảm giác luồng khí đè ép kinh mạch thoáng giảm nhẹ, nhưng lại lập tức tăng cường, thấy khí thiên địa mà mình điều khiển, tuy tới gần Địa Tạng, nhưng không hề gây ra bất kỳ thương tổn nào cho Địa Tạng, hắn biết lúc này Địa Tạng cũng đã điều động khí thiên địa chống lại, trên thực tế, lúc này là một địch hai, nhưng Địa Tạng vẫn không rơi vào thế hạ phong.
Đây là điều Tề Ninh đã dự liệu.
Địa Tạng có thể dễ dàng điều khiển khí thiên địa, là do đã tu luyện nhiều năm, tùy tâm sở dục, mà đây chỉ mới là lần thứ hai Tề Ninh điều khiển khí thiên địa, bất luận là về kinh nghiệm hay là tu vi, hắn đều không thể so sánh với Địa Tạng.
Điều nay cũng giống như hai kiếm khách đều biết một bộ kiếm pháp cao siêu, một người khổ luyện nhiểu năm, mà người còn lại thì vừa mới luyện tập, đương nhiên là dễ dàng phân cao thấp.
Khí thiên địa vô cùng vô tận, thế nhưng đương nhiên đại tông sư không thể tụ tập được tất cả khí thiên địa trong tay, nếu làm được như vậy, họ không còn là đại tông sư, mà là thần.
Lúc này khí thiên địa do Địa Tạng điều khiển, một phần dùng để đối phó Âm Vô Cực, phần còn lại đối phó Tề Ninh, bất luận là Âm Vô Cực hay là Tề Ninh, đều không chịu nổi sự công kích toàn lực của Địa Tạng, nếu chỉ một trong hai người đối phó Địa Tạng, đương nhiên sẽ không chống đỡ nổi.
Lục Thương Hạc muốn đánh lén sau lưng Tề Ninh, nhưng trước sau Hiên Viên Phá vẫn bảo vệ bên người Tề Ninh, cho nên Lục Thương Hạc không có cơ hội hạ thủ.
Bị Tề Ninh đâm mấy kiếm, tuy không phải là vết thương chí mạng, nhưng cũng chảy khá nhiều máu, lại bị Âm Vô Cực ném ra ngoài, lúc này dáng vẻ Lục Thương Hạc hết sức thảm hại, trong lòng ý cũng hận hai người thấu xương.
Rồi đột nhiên nghe một tiếng quát chói tai, đã thấy Âm Vô Cực vốn đang cố hết sức chống đỡ, lại đột nhiên lao thẳng về phía Địa Tạng như một con báo. Chỉ có điều, ông ta chưa lao tới được mấy bước, đã nghe hai tiếng “Bịch, bịch”, mọi người không biết âm thanh đó từ đâu ra, lại nhìn thấy thân hình Âm Vô Cực bay về phía sau mấy trượng, va vào một tảng đá lớn. Lại nghe có tiếng “Răng rắc”, thân hình Âm Vô Cực lập tức bị cú va chạm này chấn nát, trượt xuống dưới, nằm rũ rượi trên mặt đất, giãy dụa mấy cái, không sao gượng dậy nổi.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, nhưng sự việc diễn ra trong nháy mắt, không ai nhìn thấy rõ ràng.
Trong lúc gắng sức chống đỡ, Âm Vô Cực biết nếu cứ tiếp tục như vậy, mình sẽ nhanh chóng gục ngã, thay vì ngồi chờ chết, ông ta quyết định tấn công một đòn cuối cùng.
Âm Vô Cực dồn nội lực toàn thân, xé rách không khí phía trước, tạo thành một lỗ hổng, trong nháy mắt lỗ hổng mở ra, cả người ông ta liền lao thẳng về phía Địa Tạng, chỉ mong đòn tấn công cuối cùng này sẽ thành công. Thế nhưng, đúng là Âm Vô Cực vẫn không lường được sự mạnh mẽ của Địa Tạng, còn chưa tới gần Địa Tạng, trước mặt lại có một làn sóng kình lực ập tới. Vừa rồi, ông ta sử dụng toàn lực tấn công, giờ đây như nỏ mạnh hết đà, không thể chống đỡ kình khí mạnh mẽ ập tới, bị kình khí đập vào người, cả người bay thẳng ra ngoài như một chiếc lá.
Đương nhiên Tề Ninh cũng nhìn thấy cảnh đó, cảm thấy lòng ngưng trọng. Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy sự đè ép lên kinh mạch trong cơ thể lại càng nặng nề, biết một khi Địa Tạng đã đánh bại Âm Vô Cực, thì kế tiếp, sẽ dùng toàn lực đối phó mình.
Tề Ninh không ngờ có một ngày mình lại giao thủ với một đại tông sư, biết lúc này mình nhất định phải vô cùng tập trung.
Lúc này không chỉ Tề Ninh cảm nhận được sự dè ép, mà mọi người xung quanh cũng có cảm giác thân thể của mình như bị kéo căng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, tất cả mọi người đều lui về phía sau.
Ngay cả Hiên Viên Phá cũng khó chống đỡ, y liên tục lui về phía sau, nhưng vẫn trông chừng bọn Lục Thương Hạc và Hoa Tưởng Dung, sợ bọn họ nhân cơ hội xuất thủ. Chỉ có điều, không khí xung quanh Tề Ninh đã trở nên vặn vẹo và đè ép, cho dù để mặc bọn họ tấn công Tề Ninh, bọn họ cũng không dám tiến tới hạ thủ.
Người chung quanh cảm nhận được lực đè ép mạnh mẽ, phải lui về phía sau, mà lúc này mặt đầm băng, cũng đã vang lên tiếng “Răng rắc”, mặt băng bắt đầu nứt ra những đường nứt nhỏ.
Tề Ninh ở trong luồng không khí khác thường kia, đương nhiên chịu sự đè ép nặng nhất, kình khí ép tới khiến hắn vô cùng khó thở, nhưng lúc này đã là đâm lao phải theo lao, hoàn toàn không thể lùi bước được nữa.
Lúc này hắn đã dùng toàn lực, từ chính cảm nhận của mình, hắn nghĩ chưa chắc Địa Tạng không dùng toàn lực ứng phó. Lúc này hai người điều khiển khí thiên địa giằng co với nhau, như hai lưỡi kiếm sắc bén chĩa vào đối phương, chỉ cần một bên yếu thế, thì kiếm sắc của đối phương sẽ đâm thẳng vào mình.
Lúc này Hiên Viên Phá cũng đã nhìn thấy toàn thân Tề Ninh chấn động kịch liệt, kình phong cuồn cuộn, vạt áo hắn tung bay, vạt áo của Địa Tạng cũng bay phấp phới.
Tuy là tay lão luyện trên giang hồ, có kiến thức rộng rãi, nhưng Hiên Viên Phá cũng chưa bao giờ gặp một trường quyết đấu như thế này. Y biết, lúc này khu vực giữa Địa Tạng và Tề Ninh, có thể nói là nơi đáng sợ nhất, bất cứ vật gì tiến vào, sẽ lập tức bị nghiền nát.
Mặc dù muốn trợ giúp Tề Ninh, nhưng Hiên Viên Phá cũng biết, trong loại quyết đấu này, mình không thể làm được gì, ngay cả một cao thủ tuyệt đỉnh như Âm Vô Cực, cũng dễ dàng bị Địa Tạng đánh bại, mình mà ra tay, cũng chỉ tự tìm lấy cái chết mà thôi. Thế nhưng, y cũng biết, lúc này tình cảnh của Tề Ninh cực kỳ nguy cấp, mình đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn, lòng y hết sức lo lắng, nhưng lại không nghĩ ra được cách gì.
Trong tiếng kình phong gầm rít, đột nhiên Hiên Viên Phá nhìn thấy một đám kình khí ngưng tụ giữa không trung, chợt nhận ra điều gì đó, y kêu lên thất thnah
:
- Quốc công cẩn thận!
Còn chưa dứt tiếng, Hiên Viên Phá nhìn thấy đám kình khí kia đã như một tảng đá khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đè lên đỉnh đầu Tề Ninh.
Hiên Viên Phá tái mặt, lúc này y bất chấp tất cả, liền xông tới phía trước, cách đó không xa, Lê Tây Công cũng hợp lực cùng tiến lên.
Chỉ lao tới một đoạn ngắn, một đám kình khí đã ập vào mặt Hiên Viên Phá, thậm chí còn không kịp phản ứng, y đã bị đám kình khí va vào trước người, cả người bay thẳng ra ngoài.
Lúc Hiên Viên Phá kêu gọi, Tề Ninh đã cảm thấy sự tình không ổn, cũng cảm nhận được kình khí ép xuống từ đỉnh đầu, liền vung song chưởng lên, đánh vào không trung, nhưng trong nháy mắt, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, rồi không biết gì nữa.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Tề Ninh tỉnh lại, lúc mở mắt ra, hẳn chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, dường như là lúc đêm khuya.
Hắn giật mình, phát hiện mình nằm trên mặt đất, hơn nữa cả người như đều bị thương, đau đớn vô cùng.
Hắn cũng không biết mình đang ở đâu, ký ức cuối cùng là đám kình khí từ trên không trung giáng xuống. Lúc này không nhìn thấy gì, toàn thân đau đớn, hơn nữa không còn chút sức lực nào, trong lòng run sợ: “Chẳng lẽ mình chết rồi?”
Địa Tạng là đại tông sư, tuy Tề Ninh đã dồn toàn lực, nhưng rốt cuộc vẫn không bằng người, thầm nghĩ dưới công kích của đại tông sư, mình nhất định không thể sống sót. Nghĩ mình chết trong tay Địa Tạng, trong lòng hắn đương nhiên rất đau xót và khổ sở, đầu óc choáng váng, lại hôn mê bất tỉnh.
Lúc tỉnh lại một lần nữa, Tề Ninh cũng không biết đã qua bao lâu, càng không biết mình đang ở chỗ nào. Bốn phía vẫn tối đen, cảm thấy thân thể lạnh lẽo, hắn đưa tay sờ, mói phát hiện dưới thân mình là đá phiến trơn trượt, vừa lạnh vừa cứng. Cảm thấy vai đau nhức, hắn đưa tay sờ, lại nghe có tiếng “Loảng xoảng”, mới nhận ra cổ tay mình có vật gì giữ chặt. Hắn giật mình, dùng tay kia sờ thử, phát hiện cổ tay cũng gây ra tiếng “Loảng xoảng”. Cũng may phạm vi hoạt động của hai tay cũng không nhỏ, khi sờ tới, hắn phát hiện hai cổ tay mình đều bị khóa trong hai chiếc vòng sắt.
Tề Ninh cả kinh, sực nhớ tới điều gì, hắn cử động hai chân, ở cổ chân cũng có tiếng xích sắt kêu loảng xoảng. liền hiểu ra, cả hai tay, hai chân mình đều bị khóa trong xích sắt.
Mình đã trở thành một tù nhân rồi!
Hắn hít sâu một hơi, cũng khiến mình tỉnh táo lại, nếu tứ chi đều bị xích, ít ra cho thấy mình không bị giết, lúc này còn giữ được tính mạng.
Tề Ninh ngưng thần, nhìn xung quanh. Nếu là trước kia, cho dù ở nơi vô cùng tối tăm, ít nhiều gì hắn cũng có thể thấy rõ cảnh vật quanh mình, nhưng lúc này, hắn đưa tay ra, hoàn toàn không nhìn thấy năm ngón tay, rốt cuộc bốn phía xung quanh như thế nào, hắn hoàn toàn không nhìn thấy.
Lập tức Tề Ninh vận khí từ đan điền, muốn vận khí để trợ giúp cho thị lực nhìn rõ hơn, nhưng nào ngờ, trong đan điền hoàn toàn trống rỗng, không những nội lực của mình hoàn toàn biến mất, mà chân khí hàn băng trong người hắn, cũng đã không còn.
Lòng Tề Ninh hụt hẫng, trái tim như rơi xuống đáy vực.
Minh bị giam nơi này., đương nhiên là do Địa Tạng gây ra, nội lực của mình bị phế, chẳng phải Địa Tạng làm thì còn ai?
Hắn cũng chỉ từng nghe nói, có thể phế bỏ võ công người khác, nhưng cách phế bỏ như thế nào, hắn không biết.
- Người đâu!
Tề Ninh kêu lên, phát hiện giọng mình vô cùng yếu ớt, cả người không có chút sức lực nào, biết tình thế của mình lúc này rất nguy hiểm, hắn không biết mình ở đâu, càng không biết nội lực của mình vì sao mất đi.
Hắn muốn thử xem mình còn có thể điều khiển khí thiên địa một lần nữa hay không, thế nhưng muốn điều khiển khí thiên địa, bản thân phải có tu vi nội lực, mà lúc này, ngay cả đứng lên, hắn cũng phải cố gắng hết sức, làm sao có thể điều khiển khí thiên địa?
Hắn không hiểu vì sao Địa Tạng đã đánh bại mình, có thể dễ dàng giết chết mình, nhưng lại không giết, mà nhốt ở nơi này.
Chợt nhớ tới bọn Hiên Viên Phá, hắn nhớ lúc đó Âm Vô Cực đã bị Địa Tạng đánh bay ra ngoài, chưa biết sống chết. Lúc đó Hiên Viên Phá, Lê Tây Công và A Não đều ở đó, tất nhiên họ không phải là đối thủ của Địa Tạng, mình bị nhốt trong lao lung như thế này, vậy hiện giờ những người đó đang ở đâu? Có bị Địa Tạng giết không, hay cũng bị giam như mình?
Nội lực của mình biến mất, tuy chưa phải là phế nhân, nhưng cũng chẳng khác nào người bình thường, đừng nói là xích sắt, chỉ cần dùng gân bò trói lại, mình cũng không giãy ra được. Hơn nữa, mắt không nhìn thấy, hoàn toàn không biết gì về cảnh vật xung quanh, lẽ nào mình sẽ bị giam đến chết ở chỗ này?
Tề Ninh đã trải qua nhiều giây phút khó khăn và nguy hiểm, nhưng chỉ có trong lúc này, hắn mới cảm thấy tuyệt vọng.
Hắn biết, hiện giờ tình trạng cơ thể của mình hoàn toàn không thể phản kháng, lúc này quan trọng hơn cả là cố gắng khôi phục lại sức lực.
Lúc này, hắn vẫn cảm thấy đầu hơi choáng váng, liền nằm trên tảng đã lạnh lẽo nhắm mắt lại, nhưng đang ở trong tình cảnh như thế này, làm sao có thể muốn ngủ là ngủ được. Hơn nữa, cả người đau đớn, còn không thể xoay người, hắn nằm cứng đờ một hồi lâu, mơ mơ màng màng rồi cuối cùng mới ngủ thiếp đi.
Cũng không biết đã ngủ bao lâu, hắn giật mình tỉnh dậy, bốn phía vẫn hoàn toàn tối đen, không thể phân biệt là ngày hay đêm.
Ngủ một giấc dậy, cả người vẫn đau đớn, cũng may khí lực đã khôi phục được một chút, ít nhất hắn còn có thể ngồi dậy. Một lần nữa hắn lại thử vận nội lực, nhưng trong đan điền vẫn trống rỗng. Cười khổ, chợt nghe có tiếng động, Tề Ninh căng thẳng, lập tức nhìn thấy một tia sáng rọi vào.
Theo tia sáng, Tề Ninh nhìn sang, lại thấy dưới chân tường phía đối diện, có một cái lỗ vuông vắn cỡ một xích (khoảng hơn 30cm) ánh sáng là từ miệng lỗ đó rọi vào.
Tuy chỉ là một chút ánh sáng, nhưng nương theo chút ánh sáng đó, Tề Ninh cũng nhìn được rõ ràng cảnh vật xung quanh. Lúc này, hắn đang bị nhốt trong một nhà ngục nhỏ, bốn phía đều là vách đá dày, vách đá không phải được xây lên, mà vốn là nham thạch. Mặt đất cũng là nham thạch cứng rắn, nhưng rất trơn trượt. Tay chân hắn bị xích lại, đầu dây xích to được gắn sâu trong vách đá, trong gian nhà đá nhỏ, chỉ có một mình hắn.
Chẳng lẽ mình đang ở trong lòng núi?
Tề Ninh liếc mắt là có thể nhìn ra, vách đá này là vách đá thiên nhiên, được đục chạm tu sửa, cả nhà ngục là một khối, đương nhiên cũng không phải chuyển đá từ trong núi ra mà xây nên. Nói cách khác, nhà ngục này là ở trong lòng núi, chẳng lẽ mình đang ở trong lòng Triêu Vụ lĩnh?
Chợt thấy từ ngoài lỗ hổng, có một cái khay được luồn vào, trên đó có bày một chén cơm, hai chén thức ăn chay, và một ống trúc đựng nước.
Tề Ninh lập tức nhích tới, dây xích cũng đủ dài, tuy nặng, nhưng Tề Ninh vẫn có thể dễ dàng nhích tới lỗ hổng kia. Lỗ hổng kia gần như ở sát mặt đất, Tề Ninh ngồi xổm xuống, hướng ra phía ngoài hỏi:
- Đây là nơi nào vậy?
Người bên ngoài không trả lời, thậm chí lập tức dùng một tảng đá chặn lỗ hổng lại, bên trong lập tức tối đen. Tề Ninh căm tức, đưa tay đẩy tảng đá kia, tảng đá dễ dàng bị đẩy ra, ánh sáng lại chiếu vào, chợt nghe bên ngoài có tiếng nữ nhân nói:
- Một ngày không ăn cơm!
Giọng nói kia hơi non nớt, hẳn là người nói còn nhỏ tuổi, rồi có tiếng bước chân vang lên, nàng kia đã nhanh chóng đi xa.
Tề Ninh thầm nghĩ nàng kia nói “Một ngày không ăn cơm”, có lẽ là vì mình đẩy tảng đá, sẽ bị trừng phạt như vậy.
Thấy ống trúc chứa đầy nước, Tề Ninh cảm thấy khát, liền cầm lấy ống trúc, ngửa đầu uống một ngụm.
Thân thể hắn và U Hàn châu đã kết hợp lại, bách độc không thể thể xâm nhập, hắn cũng không lo trong nước có độc, hơn nữa nếu Địa Tạng muốn giết hắn, cũng không cần dùng cách này.
Nước trong ống trúc nhanh chóng cạn sạch, chất nước rất ngọt. Trước đó Tề Ninh nghi ngờ mình ở trong lòng núi, lúc này hắn đã xác định, nước ngọt thế này chắc chắn là nước suối trên núi, chỉ không biết có phải là ở Triêu Vụ lĩnh hay không thôi.
Giáo chủ đã chết, Âm Vô Cực sống chết không rõ, giáo chúng Hắc Liên giáo bỏ chạy tứ tán, Hắc Liên giáoìcoi như là sụp đổ. Lúc này hắn lại nghĩ tới mấy người Lê Tây Công, cũng không biết rốt cuộc con sống hay đã chết.
Tề Ninh ý chí cứng cỏi, tuy lâm vào bước đường cùng, nhưng cũng không đầu hàng. Hắn biết cho dù gặp phải tình cảnh khó khăn hơn nữa, đều phải chuẩn bị sẵn sàng phản kích bất cứ lúc nào, phải nhanh chóng khôi phục sức lực, bởi vậy hắn cầm lấy bát ăn cơm, cũng không quan tâm cơm có ngon hay không, liền ăn sạch.
Tuy hắn ăn chưa no, nhưng chén cơm đó cũng giúp hắn khô phục được một chút sức lực.
Tựa ở trên vách đá, Tề Ninh ngẫm nghĩ lại về trận đánh với Địa Tạng.
Không thể đánh thắng Địa Tạng, là điều Tề Ninh dự liệu trước, tuy hắn biết cách điều khiển khí thiên địa, nhưng đó là vì kinh mạch của hắn tương tự thiên mạch, còn lâu mới tới cảnh giới đại tông sư, mà Địa Tạng có thể tùy ý điều khiển khí thiên địa, đồng thời quyết đấu với hai cao thủ, tu vi hẳn là đã tiến vào cảnh giới đại tông sư rồi.
Từ giáo chủ, Tề Ninh biết được cách điều khiển khí thiên địa, nhưng hắn chỉ có thể tụ tập khí thiên địa thành một điểm, chỉ riêng điều này, đã cho thấy hắn thua kém Địa Tạng rất xa rồi.
Lúc giáo chủ truyền thụ pháp môn điều khiển khí thiên địa, là lúc rơi vào tình thế cấp bách, Tề Ninh chỉ dựa theo phương pháp của giáo chủ truyền thụ, là phương pháp đơn giản nhất, nếu ví với việc học kiếm thuật, Tề Ninh mới chỉ học được một chiêu kiếm nhập môn.
Tề Ninh biết, việc mình bị Địa Tạng giam lại, tất nhiên là không có người biết.
Trước lúc bị Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép đi tới Đại Tuyết sơn, hắn đã để lại một bức thư cho Đoàn Thương Hải, báo cho biết mình đi gặp Hồng Môn Đạo. Từ đó, hắn chưa trở lại phủ đại tướng quân, tất nhiên Đoàn Thương Hải vô cùng lo lăng, cũng tất nhiên sẽ phái người đi tìm tung tích của Tề Ninh.
Tề Ninh đi lâu không thấy về, đại quân Tây Bắc như rắn mất đầu, Đoàn Thương Hải có thể giấu diếm nhất thời, nhưng không thể giấu diếm mãi được, tất nhiên sẽ phải phái người mật báo triều đình, mà triều đình muốn tìm kiếm tung tích của Tề Ninh, đương nhiên phải bắt đầu từ chỗ Hồng Môn Đạo.
Hồng Môn Đạo đưa thi thể của Tây Môn Vô Ngân về kinh, đương nhiên phải tiếp nhận thẩm vấn của triều đình, mà Hồng Môn Đạo tận mắt nhìn thấy giáo chủ phóng hỏa thiêu hủy Trục Nhật Thần Miếu, sau đó đưa Tề Ninh đi, như vậy rất có thể triều đình sẽ điều tra Hắc Liên giáo.
Thế nhưng chuyện xảy ra ở đầm băng, ngoại trừ mấy người có mặt, hoàn toàn không có ai biết. Sau đó, đương nhiên Địa Tạng sẽ xóa sạch mọi dấu vết, cho dù triều đình phái người của Thần Hầu phủ điều tra kỹ càng, cũng không thể tra tới Địa Tạng được.
Hơn nữa, hôm nay mình bị giam ở một nơi bí mật như thế này, cho dù Thần Hầu phủ có năng lực cỡ nào, cũng không thể tìm được nơi này.
Tề Ninh biết, tình thế lúc này, mình chỉ có thể dựa vào bản thân, hoàn toàn không có biện pháp nào khác, nhưng mình bị nhốt trong một nhà ngục kiên cố, sau khi nội lực mất đi, cũng không khác gì người thường, làm sao có thể thoát khỏi nhà ngục này?
Hắn cũng không biết Địa Tạng sẽ giam mình cho tới khi nào, nhưng nàng ta đã sai người đưa cơm, cho dù cuối cùng không giết mình, thì trong thời gian ngắn, cũng sẽ không để mình rời khỏi nơi này.
Trong nhà ngục này, vô cùng buồn chán, không biết đang là ngày hay đêm, hắn hết sức phiền muộn, nhưng vô kế khả thi.
Sau đó, quả nhiên rất lâu không thấy người đưa cơm tới, đợi đến khi người nọ lại đưa cơm vào, Tề Ninh vội hướng về phía lỗ hổng hỏi:
- Cô nương, ở đây là nơi nào, xin hãy cho biết.
Bên ngoài không có tiếng trả lời, sau khi đưa cơm vào, có tiếng bước chân lập tức rời đi.
Từ đó, cứ cách một đoạn thời gian, lại có người đưa cơm nước tới. Tề Ninh nhẩm tính thời gian, hai bữa cơm được đưa tới là một ngày. Tuy lần nào hắn cũng hỏi, nhưng đối phương giống như câm điếc, không mở miệng nói một tiếng, Tề Ninh cũng đành bó tay.
Tuy Tề Ninh cố gắng nhẫn nhịn, nhưng thời gian càng lâu, trong lòng hắn không khỏi hơi sốt ruột.
Dựa theo số bữa cơm, hắn tính ra ngày, thắm thoát đã hai mươi mấy ngày, ngoại trừ lần đầu tiên người đưa cơm ném lại một câu, còn về sau đều không hé răng.
Quân Sở bắc thượng, hai cánh quân đồng thời tiến đánh, Tây Bắc đã chiếm được, Đông Tề đã rơi vào tay Sở quốc hay chưa?
Hiện nay, cuộc nội loạn ở Bắc Hán thế nào rồi? Theo số ngày hắn tính được, Khuất Nguyên Cổ đã dẫn quân nhập quan hơn hai tháng rồi.
Quân Tây Bắc dưới trướng của y, và binh mã Lạc Dương của Bắc Đường Hạo hẳn là đã phân ra thắng bại. Nếu Khuất Nguyên Cổ không đánh hạ được Lạc Dương, như vậy đường thông quan bị chặn, phía sau không có đường lui, lương thảo dùng hết, cho dù quân Tây Bắc không bại trong tay binh mã Lạc Dương, tất nhiên cũng sẽ nổi loạn.
Tuy nhiên bản thân mình hiện giờ khó bảo toàn, thực sự không có lòng dạ đâu mà quan tâm rốt cuộc ai thắng ai bại.
Thời gian này, hắn luôn nhớ tới phủ Hộ Quốc công. Đám cưới xong, hắn đã rời kinh đi công cán, bỏ lại một mình Tây Môn Chiến Anh ở chốn khuê phòng, mặc dù nói việc nước là quan trọng, nhưng trong lòng hắn cũng áy náy. Đáng thương hơn nữa là, Tây Môn Vô Ngân mất ở Đại Tuyết sơn, Hồng Môn Đạo mang thi thể Tây Môn Vô Ngân về kinh, cho dù phong tỏa tin tức không cho người ngoài biết, nhưng đương nhiên không thể giấu Tây Môn Chiến Anh.
Tây Môn Chiến Anh mất mẹ từ nhỏ, cùng Tây Môn Vô Ngân sống nương dựa lẫn nhau, tình cha con đương nhiên sâu nặng hơn người khác, một khi biết được phụ thân qua đời, lòng nàng đau đớn như thế nào, Tề Ninh cũng có thể tưởng tượng ra được.
Ngoài ra, Tề Ninh cũng lo lắng cho Cố Thanh Hạm.
Dù sao thì, nếu không có mình, sau lưng Tây Môn Chiến Anh cũng còn có Thần Hầu phủ. Tuy Tây Môn Vô Ngân đã qua đời, nhưng Thần Hầu phủ đương nhiên không dễ dàng giải tán, bọn Khúc Tiểu Thương xem Tây Môn Chiến Anh như em gái ruột, một khi Tây Môn Chiến Anh gặp phải phiền phức, tất nhiên Thần Hầu phủ sẽ tận lực hỗ trợ.
Thế nhưng Cố Thanh Hạm thì chỉ có thể dựa vào duy nhất một mình hắn.
Tuy Cố gia cũng coi như là một thế gia ở Kinh Châu, nhưng đối với quan lại ở kinh thành, thật sự không đáng nhắc tới.
Hiện nay thoạt nhìn Tề gia giống như trên dưới hòa hợp êm thấm, nhưng Tề Ninh biết đó chỉ là do có sự tồn tại của hắn, một khi hắn mất đi, Tề gia lập tức chia năm xẻ bảy, kể cả đám tộc nhân của Tam lão thái gia, chắc chắn sẽ gây khó dễ cho Cố Thanh Hạm. Mặc dù hoàng đế diệt trừ mối họa Tư Mã gia, để đích thân xử lý việc triều chính, thế nhưng năm xưa Tề gia cũng có nhiều kẻ thù trong triều và ngoài triều, một khi Tề gia suy sụp, đám người kia chắc chắn sẽ ngóc đầu dậy, đã không có mình che chở, Cố Thanh Hạm hoàn toàn không thể chống đỡ.
Hắn lại nghĩ tới Điền Tuyết Dung.
Với sự bố trí của hắn, Điền Tuyết Dung đã bắt đầu cùng với mấy đại thương gia mở lại tuyến đường thương mại trên biển Đông Hải, nhng nếu mình biến mất, kế hoạch này tất nhiên không thể tiếp tục. Hắn và Điền Tuyết Dung có quan hệ xác thịt, tuy đã hết sức giữ bí mật, nhưng rất nhiều người đều đã biết Cẩm Y Tề gia bảo hộ sau lưng Điền gia, cũng bởi vậy Điền gia Dược hành bị rất nhiều người ghen ghét, nếu sự bảo hộ này không còn, chắc chắn Điền gia Dược hành cũng sẽ rơi vào tình thế rất khó khăn.
Lúc này Tề Ninh càng hiểu sâu sắc, thật ra sự sống chết của mình liên quan tới sinh tử tồn vong của rất nhiều người.
Trong nhà ngục này, hắn cũng không thể luyện công, cũng không có việc gì để làm, chỉ có thể lần lượt nhớ lại tất cả những việc mình đã trải qua, đương nhiên cũng nhớ tới nơi mình bắt đầu xuất hiện ở thế giới này, là toà thành nhỏ Hội Trạch kia, càng nghĩ tới Tiểu Điệp, người con gái mình chưa từng gặp mặt, nhưng đã có mối liên hệ rất sâu xa.
Trước kia hắn rời khỏi Hội Trạch, là vì tìm kiếm tung tích của Tiểu Điệp, nào ngờ từ đó bước đi trên một con đường khác, mà tung tích của Tiểu Điệp mãi không tìm thấy, đến nay cũng không biết nàng còn sống hay đã chết, trong lòng Tề Ninh cảm thấy hơi áy náy.
Ban đầu, khi tỉnh lại ở thế giới này, trong đầu hắn còn có thể hình dung được dung mạo của Tiểu Điệp, nhưng bây giờ thì hình bóng của nàng đã phai nhạt đi nhiều, trong lòng hắn vẫn hy vọng, Tiểu Điệp có thể gặp dữ hóa lành.
Lại qua mấy ngày, Tề Ninh nhìn thấy cơm lại được đưa vào qua lỗ hổng, bèn nhích lại gần, nói:
- Cô nương, sau này không cần đưa cơm cho ta nữa, hiện giờ bệnh của ta đã nguy kịch, ăn cơm vào cũng chỉ lãng phí thôi. Cô nương nói với họ, khi ta chết đi, tuyệt đối đừng ném xác ta ra ngoài nơi đồng hoang, mà hãy tìm một nơi có phong cảnh đẹp để an táng.
Người bên ngoài vẫn trước sau như một không để ý tới, Tề Ninh nghe được tiếng bước chân rời đi, liền kêu lên:
- Khoan đã, cô nương, ngươi không chịu nói gì cả, ta không biết được gì. Ta biết ngươi không muốn nói chuyện với ta, nhưng hiện giờ trong người ta rất khó chịu, ngươi có thể tìm một đại phu đến xem bệnh cho ta không? Chủ nhân của ngươi đã nhốt ta ở chỗ này, đương nhiên không muốn ta chết đi, nếu ta thực sự bệnh chết ở chỗ này, ngươi khó thoát khỏi trách nhiệm!
Hắn cố ý làm cho giọng nói có vẻ rất yếu ớt, chỉ mong người bên ngoài tiếp lời.
Tề Ninh biết rõ, mình không phải là thần tiên, không thể độn thổ mà trốn đi, nếu muốn thoát khỏi nơi này, tất nhiên phải tìm hiểu một số thông tin từ người đưa cơm này. Hơn tháng nay, đây là người duy nhất mà hắn gặp được, ngoại trừ khiến người này mở miệng, hắn cũng không có cách nào khác.
Dường như người bên ngoài có ý chí sắt đá, không thèm quan tâm đến lời lẽ của hắn, Tề Ninh hơi tức giận, nhưng hắn cũng biết cô ta đã phụ trách đưa cơm cho hắn, tất nhiên là đã bị ước thúc nghiêm ngặt, được lệnh không được nói chuyện với hắn.
Hắn biết, nếu không có tình huống đặc biệt, bất luận hắn nói điều gì, người nọ cũng tuyệt đối không nói một lời vô ích, suy nghĩ một chút, liền đẩy khay cơm nước ra ngoài.
Hơn một tháng nay, hắn ăn ngày hai bữa, tuy chưa đến mức ăn no, nhưng cũng đủ để hắn khôi phục thể lực, hắn có nghị lực cứng cỏi, cho dù nhịn đói ba ngày, đối với hắn cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Khi đến giờ đưa cơm kế tiếp, hiển nhiên người nọ đã thấy cơm nước bị đẩy ra, cũng không nói gì, chỉ đưa cơm nước mới vào.
Tề Ninh vẫn không đụng tới cơm nước, nhưng người nọ vẫn không nói một lời, giống như câm điếc, dường như cũng không thèm để ý Tề Ninh có dùng cơm hay không, chỉ đúng hạn làm nhiệm vụ của mình.
Nhịn ăn đến bữa thứ năm, Tề Ninh cũng cảm thấy người hơi yếu, không ăn vẫn chịu được, nhưng hai ngày không uống nước, hắn khát khô cả họng. Hắn vốn muốn dùng phương pháp này để khiến cô nương bên ngoài nảy sinh sự thông cảm, từ đó chịu nói chuyện với hắn, như vậy mới có thể lộ ra một chút thông tin.
Hơn tháng nay, hắn chỉ nghe cô nương bên ngoài nói một lần, biết cô ta là một cô gái còn nhỏ tuổi.
Chỉ là hắn không ngờ lòng dạ cô gái kia rất tàn nhẫn, hết sức lạnh lùng. Hắn thầm thở dài, ngẫm nghĩ, nếu biện pháp này không lay chuyển được cô gái kia, thì mình cũng không cần phải thực sự tuyệt thực, bị đói chết ở nơi này, thật là không đáng.
Hắn định nhịn nốt bữa cơm này nữa thôi, nào ngờ lần này hắn đẩy khay cơm nước ra ngoài, người bên ngoài liền lên tiếng:
- Ba ngày không ăn cơm!
Đó vẫn là giọng nói của cô nương kia, ý cô ta muốn nói, sẽ không đưa cơm tới trong ba ngày. Tề Ninh sửng sốt, hắn vốn nhịn đói đã hai ngày, nếu trong ba ngày nữa không được ăn cơm, thành ra năm ngày không ăn không uống, cho dù nghị lực của của hắn có mạnh mẽ tới đâu, đến lúc đó e rằng cũng đã suy yếu không chịu nổi. Hắn muốn dụ đối phương nói chuyện với mình, nhưng lại thành lấy đá ghè chân mình, liền cười khổ nói:
- Các ngươi muốn giết ta, thì cứ một đao chém xuống, đâu cần phải phí công sức như vậy!
Cô gái kia cũng không để ý tới, Tề Ninh thở dài:
- Mà thôi, có nói thì ngươi cũng không hiểu đâu, các ngươi giết người không ghê tay, đúng là máu lạnh vô tình!
Cô gái bên ngoài kêu lên:
- Chết đói đi tên cẩu quan kia!
Giọng nàng ta tràn ngập căm hận.
Khó khăn lắm Tề Ninh mới khiến cô ta mở miệng, làm sao hắn có thể bỏ qua cơ hội, liền nói:
- Cẩu quan ư? Ai nói ta là cẩu quan? Cô nương không thích người làm quan ư?
Hắn chỉ mong cô gái kia trả lời mình, nhưng đáng tiếc là cô ta không nói thêm điều gì.
- Cẩu quan?
Tề Ninh cười khổ nói:
- Hiện giờ so với ngay cả một tên khất cái, ta cũng không bằng nữa là!
Hắn nghĩ thầm, hẳn là cô nương này đã được huấn luyện kỹ càng, hơn tháng nay mình đã tốn hao nhiều tâm tư, vẫn hoàn toàn không thể lay chuyển cô ta, xem ra hôm nay cũng vậy.
- Ngươi ở chỗ này không bị lạnh lẽo, cơm nước có người đưa tới, khất cái làm sao bằng ngươi?
Người dự liệu của Tề Ninh, cô gái kia lại tiếp lời hắn:
- Loại cẩu quan như ngươi, không biết đến sự khó khăn cực khổ của dân chúng, còn tưởng rằng khất cái nào cũng chỉ há mồm chờ ăn như ngươi sao?!
Tề Ninh thầm kích động, nhưng biết lúc này mình nhất định phải bình tĩnh, phải tỏ ra hết sức tùy ý, liền cười nói:
- Không có gì là tuyệt đối, trong số quan lại, đương nhiên có người tham ô hối lộ, kiếm tiền bỏ túi riêng, nhưng cũng có những vị quan tốt làm việc hết lòng, không phải khất cái nào cũng đều chịu đói, chịu rét, trong số khất cái cũng có người ác, làm rất nhiều điều xấu, so ra còn đáng trách hơn số tham quan ô lại kia.
Bên ngoài không lên tiếng, Tề Ninh nghĩ thầm, chẳng lẽ cô gái kia không nói lời nào? Một lát sau, mới nghe cô nương kia lên tiếng:
- Ngươi nói cũng có lý, trong số khất cái, cũng có rất nhiều kẻ gian ác, nhưng phần lớn khất cái đều là người tốt, mười người làm quan, khó có một vị quan tốt.
- Dường như cô nương rất hận quan phủ?
Tề Ninh hỏi:
- Rất nhiều quan lại chèn ép bách tính, ta rất căm ghét bọn chúng, cho nên một lòng muốn diệt trừ sạch sẽ bọn tham quan tàn ác kia. Cô nương nói không sai, quan tốt cũng không nhiều, nhưng chính vì như vậy, chúng ta càng phải bảo vệ những quan lại liêm chính, thêm một vị quan tốt, thì lũ tham quan càng sợ hãi, ngươi thấy có đúng không?
- Làm như ngươi là quan tốt vậy!
Cô gái kia cười nhạt, Tề Ninh thầm nghĩ, thật ra cô ta rất thông minh, liền nhẹ nhàng nói:
- Ta cũng chưa chắc là một vị quan tốt, nhưng điều ta muốn làm, là muốn dân chúng được sống một cuộc sống thật tốt đẹp.
- Chỉ giỏi nói bừa!
Cô gái kia lạnh lùng nói:
- Ngươi làm rất nhiều điều ác, hại rất nhiều bách tính, còn ở nơi này nói mình là quan tốt?
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ cô nương biết ta là ai? Ngươi nói ta làm rất nhiều chuyện xấu, căn cứ vào đâu mà cô nương nói như vậy?
Hắn thầm nghĩ, cô gái này một mực nghĩ rằng mình là tham quan ô lại, có thể là có người cố tình nói xấu mình, bởi vậy cô ta rất ác cảm đối với mình.
Cô gái kia không nói gì, Tề Ninh cảm thấy hơi cấp bách, nghe tiếng bước chân rời đi, hắn càng sốt ruột kêu lên mấy tiếng nhưng cô gái kia không quay lại.
Sau đó, quả nhiên có một thời gian dài không có cơm nước đưa tới, Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ mình phải thực sự chịu đói ba ngày?
Nhưng ngoài sự dự liệu của hắn, có lẽ cách một ngày sau, cô gái kia lại đưa cơm tới. Tề Ninh vui mừng, cũng không phải là vì mình không cần nhịn đói, mà là cô gái này đưa cơm tới sớm hơn, như vậy là cô ta không còn có ác ý đối với mình như trước nữa. Nghe tiếng bước chân của cô ta như định rời đi, hắn liền nói:
- Ngươi cũng đừng nghe lời người khác nói ta là người xấu. Hẳn là ngươi biết kinh thành từng xảy ra địch dộc, không những rất nhiều dân chúng ở kinh thành chịu khổ, mà ngay cả những đệ tử Cái Bang cũng đều thoi thóp. Lúc đó, chính ta đã tìm cao nhân phối chế thuốc giải, cứu mọi người, ta làm như vậy, xấu ở chỗ nào kia chứ?
Lần trước nói chuyện với cô gái này không nhiều lắm, Tề Ninh đã nhạy bén nhận ra cô ta có oán hận sâu sắc đối với quan phủ, ngược lại rất đồng cảm với người cùng khổ, cho nên hắn cố ý nêu chuyện Cái Bang ra.
Hắn vừa dứt lời, quả nhiên nghe tiếng bước chân kia dừng lại, lại nghe cô gái kia nói:
- Dịch độc ở kinh thành? Là cái gì? Ngươi biết Cái Bang?
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra cô gái này cũng không biết vụ án dịch độc phát sinh ở kinh thành, đó là một vụ đại án, lan truyền sâu rộng, nhưng không phải tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết. Hắn vội hỏi:
- Cô nương không biết vụ án dịch độc ở kinh thành sao? Cái Bang ấy à? Không sai, ta có giao tình không tệ đối với Cái Bang.
Cô gái kia cười lạnh nói:
- Ngươi là cẩu quan tác oai tác quái, sao lại có giao tình với Cái Bang cho được, dám ở chỗ này nói bậy nói bạ!
- Cô nương, ta tuyệt đối không nói lung tung.
Tề Ninh lập tức nói:
- Chẳng lẽ ngươi cũng biết Cái Bang? Vậy ngươi có biết Hướng bang chủ không? Có biết Tứ Đại Trưởng Lão không?
Cô gái kia im lặng một lát, mới nói:
- Ta biết bang chủ Cái Bang họ Hứa, nhưng ta không biết tên ông ấy là gì.
- Ông ta tên là Hướng Bách Ảnh.
Tề Ninh sợ cô gái kia không nói tiếp nữa, vội kêu lên:
- Hướng bang chủ là một vị đại anh hùng hào kiệt. Ta không nói gạt ngươi, ta có giao tình rất tốt với Hướng bang chủ, mấy trưởng lão Thanh Long, Huyền Vũ, ta cũng đều quen biết.
Không để cô gái kia kịp trả lời, hắn nói tiếp:
- Phân đà Quỷ Kim Dương của Cái Bang đặt ở kinh thành, vị Bạch đà chủ kia, cũng là bạn tốt của ta.
Hắn nhận ra cô gái này có tình cảm sâu đậm đối với Cái Bang, lúc này cũng không giấu diếm.
Cô gái kia cười nhạt, nói:
- Ngươi biết họ cũng không có gì là lạ, ngươi làm quan, nếu điều tra chuyện của Cái Bang, tất nhiền biết họ tên của họ rồi, nhưng ngươi biết tên của họ, chưa chắc đã quen biết với họ. Đệ tử Cái Bang cũng không lui tới với quan phủ, đám tham quan ô lại xưa nay luôn xem thường khất cái, làm sao các ngươi có thể trở thành bạn tốt được?
Tề Ninh thở dài, thành khẩn nói:
- Ta biết cô nương sẽ không tin ta, nhưng sự thực đúng là như vậy. Lần trước Cái Bang mời dự đại hội Thanh Mộc, ta cũng có tham gia.
- Đại hội Thanh Mộc?
Giọng của cô gái kia cho thấy cô ta hơi giật mình:
- Ngươi…Ngươi biết đại hội Thanh Mộc?
- Trưởng lão và tất cả các đà chủ của Cái Bang đều tới tham dự đại họi Thanh Mộc.
Tề Ninh nói:
- Lúc đó thực sự có rất nhiều người, chẳng lẽ cô nương cũng biết đại hội Thanh Mộc?
Cô gái kia trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc nói:
- Ngươi nói tất cả các phân đà của Cái Bang đều tới tham dự, vậy…vậy ngươi cũng biết phân đà Dực Hỏa Xà?
- Dực Hỏa Xà?
Tề Ninh không biết vì sao cô gái này lại nhắc tới phân đà Dực Hảo Xà, ý nghĩ trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, lập tức nghĩ ra, liền nói:
- Ý ngươi muốn nói tới Mã đà chủ của phân đà Dực Hỏa Xà? Cô nương quen biết người của phân đà Dực Hỏa Xà sao? Mã đà chủ đối với ta cũng không phải là thâm giao, nhưng cũng có quen biết. Phân đà Dực Hỏa Xà thuộc một trong bảy phân đà lâu năm ở phương nam của Cái Bang, dưới trướng của Chu Tước trưởng lão, trong đại hội Thanh Mộc, ta cũng gặp Mã đà chủ.
- Vậy…Vậy Mã đà chủ dẫn theo bao nhiêu người?
Cô gái kia hỏi, Tề Ninh cảm thấy giọng cô ta hơi run run.
Tề Ninh cố nhớ lại, rồi nói:
- Mã đà chủ dẫn theo bao nhiêu người thì ta thật sự không thể xác định, tuy nhiên…À, thuộc hạ của của ông ấy, có mấy đường chủ đi theo.
- Vậy ngươi có biết Phương Hoàng?
Co gái kia hỏi với giọng cấp bách:
- Hắn…hắn là đường chủ ở thành Hội Trạch!
Bạn cần đăng nhập để bình luận