Cẩm Y Xuân Thu

Chương 71: Nhập cốc


Dương Ninh đã nói ngựa lưu ly (ngựa bằng thủy tinh)là chí bảo gia truyền, trong lòng Đậu Liên Trung vẫn nghi ngờ, thực sự vẫn hơi coi chừng. Gã dùng hai tay nâng ngựa lưu ly lên, ban đầu còn có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng rất nhanh sau đó đã có vẻ khinh thường, liếc sang Dương Ninh:
- Đây là chí bảo gia truyền phủ Cẩm Y Hầu các ngươi sao?
- Đương nhiên!
Thậm chí Dương Ninh còn ra vẻ ngạo nghễ:
- Có phải Đậu huynh đã nhìn ra có gì thần kỳ không?
- Thần kỳ thì không nhìn ra, nhưng ta thấy ngươi điên rồi.
Đậu Liên Trung không thèm nể mặt nói thẳng:
- Ngoại trừ bề mặt xem như rất khá, thủy tinh này được đốt chế rất kém. Vừa rồi ta đã nói có giá trị tối đa năm mươi lượng, ta rút lời, có năm lượng bạc đi tìm khắp nơi cũng sẽ không có ai muốn mua.
Dương Ninh thở dài:
- Năm lượng bạc có thể mua được bảo vật như vậy sao? Đậu huynh vẫn cho rằng nó chỉ là một con ngựa lưu ly sao?
Dừng một chút hắn lại nói:
- Con ngựa này có điểm kỳ lạ, đêm khuya có thể phát sáng, lại có thể đổi màu, rất sặc sỡ. Ngoài ra, theo như tổ mẫu nói, nhìn bề ngoài thì con ngựa này có vẻ hơi thô, người không biết hàng có lẽ sẽ tưởng do nung thủy tinh không tốt, nhưng người trong nghề lại có thể nhìn ra được sự thần kỳ đó.
- Ta đã nói, vật này không có gì thần kỳ hết, chỉ có ngươi điên mà thôi.
Đậu Liên Trung cười lạnh:
- Tề Ninh, ngươi ở đây càn quấy, không phải muốn quỵt nợ chứ?
Dương Ninh hơi nhíu mày, không thèm khách khí:
- Đậu Liên Trung, nhãn lực của ngươi thật tệ, lại làm giảm đi giá trị của chí bảo gia truyền nhà ta. Ngươi nói đây chỉ là ngựa lưu ly thấp kém, vậy ngươi coi Tiên đế vào đâu?
- Tiên đế? Vật này có liên quan gì tới Tiên đế?
Dương Ninh đắc ý:
- Con ngựa lưu ly này là năm xưa Tiên đế ban thưởng cho tổ phụ, quý trọng vô cùng, cho nên tổ phụ vẫn coi là chí bảo gia truyền.
- Cái này….cái này là vật Tiên đế ban thưởng sao?
Đậu Liên Trung ngạc nhiên, xem lại con ngựa thủy tinh một lần nữa. Gã biết rõ Cẩm Y lão Hầu gia rất được Tiên đế yêu quý, có thể được phong làm Cẩm Y Hầu thế tập, thực ấp những ba ngàn, có thể hiểu được vinh quang của Cẩm Y Hầu năm đó lớn chừng nào. Nhân vật như vậy, đương nhiên thứ Tiên đế ban thưởng sẽ không phải đồ đơn giản.
- Ngươi có biết câu Nam Đẩu chú sinh, Bắc Đẩu chú tử không?
Đậu Liên Trung hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn làm bộ đáp:
- Đương nhiên biết rõ.
- Ánh sáng của thủy tinh này nhìn như có cả Nam Đẩu lục tinh lẫn Bắc Đẩu thất túc.
Dương Ninh chỉ vào con ngựa thủy tinh, thần thần bí bí nói:
- Nghe nói chỉ cần cẩn thận xem có thể nhìn thấy cả Nam Đẩu và Bắc Đẩu trên thủy tinh này, hơn nữa, thiên cơ thay dổi, tinh tượng đổi dời, người biết xem tinh tướng có thể nhìn ra được sinh tử trong ấy.
Đậu Liên Trung cực kỳ kinh ngạc. Triệu Tín bên cạnh cũng không thể tin nổi.
- Vừa rồi ta đã nhìn suốt nửa ngày, vừa thấy một chút tinh tượng đã bị ngươi quấy nhiễu.
Dương Ninh hơi ảo não:
- Nếu biết con ngựa lưu ly này là bảo vật như vậy từ trước thì đáng lẽ nên đi tìm tổ mẫu mà thưởng ngoạn. Giờ thì…..
Hắn cười khổ lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Đậu Liên Trung bán tín bán nghi, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu đúng là vật Tiên đế ban tặng thì không thể coi thường. Gã bèn cẩn thận từng li từng tí bưng con ngựa lên nhìn lần nữa thật kỹ, suốt gần nửa ngày vẫn không thấy có gì lạ. Dương Ninh lại nói:
- Tổ mẫu nói, ban đêm con ngựa sẽ có hào quang nhiều màu, có lẽ chờ đến khuya có thể hiện ra tinh tượng đó. Bây giờ là giữa ban ngày… không biết có nhìn được chút nào không.
Đậu Liên Trung nghe vậy bèn nói theo:
- Đúng thế, có lẽ ban ngày không nhìn được.
Mặt trời mọc phía đông, vừa rồi Đậu Liên Trung từ cửa sau tiến vào, phòng ấm bị ngăn ánh sáng nhưng bên ngoài sảnh đường vẫn rực rỡ.
Gã cũng hiểu, trên đời này có rất nhiều kỳ trân dị bảo mà vừa nhìn không thể nhận ra được ngay, cho dù là giám bảo sư lợi hại hơn cũng có khi nhầm lẫn.
Tuy gã thích đồ cổ tranh chữ, cũng đã chìm đắm nhiều năm, tự nhận thấy mình có vài phần bản lãnh về mặt này, nhưng Dương Ninh lại không giống như đang nói đùa. Hơn nữa, Tiên đế cũng đã chầu trời, tuy không đến mức tin tưởng nhưng thực sự trong lòng vẫn hơi nghi kị. Gãhơi liếc ra ngoài cửa, bưng con ngựa thủy tinh ra ngoài.
Đậu Liên Trung còn chưa ra, Dương Ninh đã hô lên:
- Coi chừng!
Đậu Liên Trung cho rằng hắn lo cho chí bảo gia truyền, không để ý, nhấc chân bước ra khỏi cửa, nhưng mới bước được một bước thì chân đã trượt đi, cơ thể mất cân bằng mà ngã bịch xuống đất. Triệu Tín đi theo sau lưng Đậu Liên Trung, thấy gã ngã sấp xuống, vội vàng tiến lên muốn nâng gã dậy, nhưng vừa bước cũng trượt chân ngã.
Dương Ninh vội chạy tới kêu lên:
- Đậu huynh, ta đã nhắc huynh coi chừng rồi, huynh…!
Hắn bỗng nhiên im bặt, sắc mặt đầy kinh hãi, hoảng hốt nhìn xuống mặt đất.
Đậu Liên Trung vô duyên vô cớ bị ngã, đang nổi giận muốn phát tác, thấy sắc mặt Dương Ninh như vậy, nhìn theo ánh mắt hắn, sắc mặt cũng đại biến.
Con ngựa lưu ly bị rơi xuống đã vỡ làm hơn mười mảnh. Thủy tinh rất dễ vỡ, khi gã ngã xuống, nó cũng đụng phải nền đất, nền đất ngoài phòng là dùng đá xanh lót đường, lưu ly đập lên đá xanh há có thể thắng, đương nhiên đã vỡ tan tành.
Lửa giận của Đậu Liên Trung lập tức tan thành khói, lưng gã toát mồ hôi lạnh, cơ mặt run rẩy, chột dạ hỏi:
- Thế tử, chuyện này….mặt đất rất trơn.
Cảm thấy mặt đất rất trơn, gã bèn sờ thử rồi đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, thấy có mùi lạ, bèn cau mày hỏi:
- Đây là gì vậy?
Dương Ninh vẫn thất hồn lạc phách ngồi phịch xuống, lẩm bẩm:
- Chí bảo gia truyền. Chí bảo gia truyền…
Trái tim Đậu Liên Trung chìm xuống, chỉ cảm thấy mọi chuyện cực kỳ không ổn.
Chợt nghe có tiếng chân vang lên, có mấy người nhanh chóng bước lại gần, đi đầu là Triệu Vô Thương, đằng sau là vài tên hộ vệ và gia phó. Triệu Vô Thương tiến lại, thấy Đậu Liên Trung ngồi dưới đất, sắc mặt lạnh lùng, nhìn đến ngựa lưu ly đã vỡ tan tành liền thất sắc, thất thanh hô:
- Thế tử, đây là chí bảo gia truyền trước kia Thái phu nhân phái người đưa tới cho ngài mà.
Dương Ninh vẫn ngơ ngẩn:
- Chí bảo gia truyền của nhà ta, làm sao bây giờ? Đây là của Tiên đế ban tặng, có thể xem là sinh tử. Cái này… làm sao trả lời tổ mẫu đây?
Đậu Liên Trung và Triệu Tín liếc nhìn nhau, sắc mặt Triệu Tín cũng trắng bệch. Thấy ngồi dưới đất cũng bất nhã, Đậu Liên Trung bèn đưa tay ra:
- Giúp ta đứng lên.
Triệu Vô Thương vẫn lạnh lùng, những người khác không nhúc nhích. Đậu Liên Trung cũng hơi giận, nhưng không biết làm sao. Lúc này gã mới thấy bên cạnh sảnh ngoài có một bãi chất lỏng màu vàng, vừa rồi mình chỉ để ý con ngựa lưu ly h này có gì thần kỳ, khi ra cửa không để ý nhìn, nên dẫm lên.
Gã chỉ đành cẩn cẩn thận thận đứng dậy, trên cẩm y dính chất lỏng màu vàng, cực kỳ khó chịu, nhưng lúc này cũng không dám nổi giận. Gượng cười hai tiếng, gã nói với Dương Ninh:
- Thế tử, con ngựa thủy tinh này, thật ra… thật ra cũng không đáng bao nhiêu tiền, cũng không có chỗ nào thần kỳ, ngươi đừng quá thương tâm.
Dương Ninh ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt đầy phẫn nộ, đứng dậy giơ tay chỉ Đậu Liên Trung, lạnh lùng nói:
- Đậu Liên Trung, ngươi dám đập vỡ chí bảo gia truyền của phủ Cẩm Y Hầu chúng ta sao?
- Cái này… cái này tính gì là chí bảo gia truyền gì chứ?
Đậu Liên Trung hơi chột dạ, nhưng vào lúc này chỉ có thể nhắm mắt mà nói:
- Thế tử, nếu ngươi thích đồ cổ, ta sẽ chọn vài món trân bảo, sai người đưa tới cho ngươi.
Dương Ninh cả giận:
- Trân bảo? Con ngựa lưu ly này chỉ cómột, đây là của Tiên đế ban tặng, là chí bảo vô giá, ngươi nghĩ dùng mấy món trân bảo đổi là xong hả?
Đậu Liên Trung ho khan hai tiếng:
- Vừa rồi ngươi cũng có thấy đó, ta cũng không cố ý đập vỡ. Thật sự là….
Gã sa sầm nét mặt, chỉ chất lỏng màu vàng dưới đất:
- Cái này rốt cuộc là thứ gì? Vì sao lại xuất hiện ở đây?
Gã đảo tròng mắt một vòng, nhìn thẳng vào Dương Ninh, cười lạnh:
- Tề Ninh, không phải đây là cái bẫy ngươi cố ý bày ra chứ?
Dương Ninh bước lên một bước, lướt qua cánh cửa, nhảy lên một cái, thân pháp nhẹ nhàng, đứng trước mặt Đậu Liên Trung, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt như đao, chỉ vào mũi gã mà mắng:
- Ngươi nói lại lời vừa rồi một lần nữa xem? Ngươi nói đây là bẫy ta bày ra sao? Là ta chủ động bảo ngươi cầm chí bảo gia truyền của ta xem sao? Là ta bảo ngươi cầm chí bảo gia truyền ra ngoài sao? Lúc ngươi ra cửa, ta đã nhắc ngươi coi chừng, ngươi đừng có nói là không nghe thấy!
Hắn hùng hùng hổ hổ, hai mắt trợn tròn như muốn ăn thịt người. Đậu Liên Trung chưa từng thấy Thế tử như vậy, không kìm được tự lùi lại một bước, cười khan:
- Thế tử, có chuyện gì từ từ nói, không nên vọng động, chúng ta là huynh đệ trong nhà, chuyện gì cũng dễ thương lượng. Vừa rồi ngươi nhắc ta coi chừng, ta chỉ cho là ngươi nhắc ta coi chừng con ngựa thủy tinh, không biết là ngươi nói cửa này trơn trượt. Đây… đây đúng là sơ sẩy của ta.
- Thân huynh đệ cũng phải tính cho rõ ràng, mặc kệ là huynh đệ hay không huynh đệ.
Dương Ninh lạnh mặt:
- Đậu công tử, ngựa thủy tinh là do ngươi ngã mà hỏng, ngươi xem chúng ta nên giải quyết thế nào?
Đậu Liên Trung thầm nghĩ, trước kia cũng không nhìn ra được tiểu tử này lại sắn bén như vậy, dường như đã biến thành người khác vậy. Những lời lúc trước chính mình đã nói, lúc này Dương Ninh trả lại không thừa không thiếu. Ai cũng nói phủ Cẩm Y Hầu có nợ phải trả, lời này đúng là con mẹ nó linh nghiệm, ai ngờ trả nhanh như vậy.
- Vậy ngươi nói nên giải quyết thế nào?
Dù sao Đậu Liên Trung cũng không phải một thiếu gia ăn chơi vô dụng. Cha gã chưởng quản Hộ bộ nhiều năm, trước đây cũng là người làm của Hộ bộ, vẫn luôn dính dáng đến tiền, sở trường lớn nhất là lớn tính bàn nhỏ tính kế. Đậu Liên Trung mưa dầm thấm đất, thật ra cũng biết, có lẽ hôm nay đã bị tiểu tử này lừa gạt rồi. Cho tới nay vẫn là gã tính toán với người khác, chưa từng nghĩ hôm nay lại bị Thế tử ngốc nổi danh trong Kinh thành tính toán.
Nhưng đúng như Dương Ninh nói, là mình chủ động muốn đem ngựa thủy tinh ra ngoài nhìn, đương nhiên là đối phương có đặt bẫy, nhưng mình lại từng bước phối hợp, rơi vào bẫy của đối phương. Lúc này, nếu nói về lý, thực sự gã không phản bác nổi, trong lòng đang suy tính xem nên ứng đối ra sao với biến cố bất thình lình này.

Bạn cần đăng nhập để bình luận