Cẩm Y Xuân Thu

Chương 347: Tiếng đàn cầm trong đêm mưa gió

mưa gió
Gã cao lớn kéo khối gang bước từng bước lại gần, bước chân tương đối cứng nhắc.
Lúc này, hai hộ vệ thủ hạ của Tề Ninh đều đang tiếp nữ nhân kia.
Hai người võ công không yếu, lại phối hợp ăn ý, quấn lấy nữ nhân kia, đã mấy lần tìm được cơ hội chém trúng ả, nhưng cực kỳ kinh hãi là cơ thể ả như cái cây, cứng ngắc, mặc dù cũng chém bị thương nhưng ả vẫn thản nhiên không biết đau, vẫn vung thiết liên trong tay lên.
Sụt một cái, một gã hộ vệ chém được một đao lên người nữ quái kia. Ả vung thiết liên đánh lại gã.
Ả cực kỳ nhanh, hộ vệ kia muốn tránh cũng không kịp, chỉ có thể dùng thân đao ngăn lại, nào ngờ nữ quái kia lại quá khỏe, thiết liên đánh trúng thân đao, thân đao bị đánh bật trở lại đập vào ngực hộ vệ kia. Gã kêu lên đau đớn, bay ra ngoài.
Tề Ninh kinh hãi, lúc này, gã cao lớn kia đã xông lại nhanh hơn, vung khối gang đập lên Y Phù. Y Phù uốn người né tránh, không tùy tiện ra tay, nhưng vẫn quấn lấy gã cao lớn. Nha Cam xông lên, cùng Y Phù đối phó với gã. Nữ quái hét lên một tiếng. Tề Phong thấy một hộ vệ đã bị đánh bay, quá sợ hãi, mặc kệ cổ tay của mình đang bị thương, chỉ băng bó qua loa một chút rồi chạy tới nhặt đại đao vừa làm rơi, định xông tới.
Tề Ninh thấy gã hộ vệ kia bị đánh bay, miệng phụt máu tươi, giãy giụa dưới đất vài cái vẫn không thể đứng dậy, liền hiểu gã đã bị thương không nhẹ. Nếu kéo dài thêm, chỉ sợ khó giữ được tính mạng. Hắn lập tức đi tới, lấy một viên Huyết Đan nhét vào miệng gã, trầm giọng ra lệnh:
- Nuốt vào.
Gã hộ vệ kia đầu váng mắt hoa, nhưng nghe giọng Tề Ninh liền cố gắng nuốt Huyết Đan vào bụng.
Tề Ninh nhìn sang Lý Đường đã sợ ngẩn ra, quát:
- Ngươi qua đó, trông coi gã.
Lý Đường bị Tề Ninh quát lên, phục hồi lại tinh thần đi tới, toàn thân lạnh rung, không biết có phải vì mưa đêm lạnh như băng không.
Trong cơn mưa to, Tề Ninh quan sát cuộc chiến. Hai nhóm người chia ra đối phó với từng người một. Thật lòng mà nói, hai con rối một nam một nữ này võ công đều chỉ thường thường, không có gì đặc biệt, nếu đơn đả độc đấu, võ công của mỗi người ở đây đều hơn hai con rối này.
Nhưng chúng lại cực kỳ khỏe, cho dù là nữ quái kia cũng khỏe hơn tất cả mọi người. Đáng sợ nhất là, cơ thể chúng như mình đồng da sắt, đao kiếm chém lên chỉ để lại vết thương, nhưng cả hai đều không thấy đau đớn gì, ngược lại, một khi bị khối gang trong tay chúng đánh phải, không chết cũng bị thương.
Mặc dù Tề Phong đã lên trợ trận, lấy một địch hai, nhưng phe Tề Ninh vẫn không có được lợi thế nào.
Dường như hai con rối kia vẫn chưa dùng hết sức, hoàn toàn không biết mệt mỏi là gì. Chém giết trong cơn mưa cực kỳ tốn thể lực, nhưng dường như chuyện này chẳng hề ảnh hưởng tới chúng.
Tề Ninh nhìn thấy cả, cũng hiểu, cho dù hai người Tề Phong không bị đánh trúng, nhưng nếu cứ tiếp tục đánh nhau ở đây, nhất định sẽ vì thể lực bị tổn hao nghiêm trọng mà thua mất. Hán nhíu mày, nhìn sang mấy hộ vệ bị thương đang nằm run rẩy, hấp hối, chợt kêu lên:
- Tề Phong, hai người các ngươi lui ra, mang người rời đi, không thể đấu lâu với ả!
Tề Phong đáp:
- Công tử, chúng ta ngăn chặn quái vật kia, công tử mang theo Chu Thuận rời đi.
Tề Ninh biết, hai người Tề Phong đánh tiếp cuối cùng sẽ không chống đỡ nổi nữa, rất có thể sẽ bị nữ quái này gây thương tích. Hộ vệ Chu Thuận kia nhất định đã bị thương cực kỳ nghiêm trọng, mặc dù Huyết Đan có thể tạm thời trì hoãn thương thế của gã, nhưng vẫn phải mau chóng trị liệu. Nếu mình có thể dùng Tiêu Dao Hành đấu với nữ quái này để cho đám người Tề Phong rời đi cũng tốt.
Mình có Tiêu Dao Hành, cho dù không giết được ả, muốn thoát thân cũng không quá khó khăn.
- Không cãi!
Tề Ninh nắm chặt Hàn Nhận, bước lên quát:
- Các ngươi mau chóng rời đi, hội họp tại nơi nào đó.
Tề Phong còn muốn nói gì nữa, hắn đã cả giận quát:
- Bớt nói nhảm. Còn không mau đi!
Thấy hắn nổi giận, mặc dù không muốn bỏ lại chủ nhân, nhưng thấy hắn vô cùng trấn định, nên sau một lát so dự, Tề Phong vẫn lui trước.
- Các ngươi rời đi, ta không có gì làm phân tâm, rất dễ thoát thân.
Các ngươi ở lại, còn vướng chân ta. Mau đi đi.
Đang nói chuyện, nữ quái kia chạy về phía Tề Ninh, vung khối gang lên đập hắn.
Chân trái hắn bước lên trước chân phải, rất nhẹ nhàng.
Tề Phong chạy tới, cõng Chu Thuận lên, một hộ vệ khác còn muốn ở lại chiến đấu với Tề Ninh lại bị hắn quát lui. Mấy người kia, mặc dù do dự, nhưng bị Tề Ninh quát thêm một tiếng nữa. Không làm gì được, Tề Phong vác Chu Thuận lên vai, dẫn Lý Đường cùng một hộ vệ khác xoay người chạy đi trong cơn mưa.
Đám người Tề Phong vừa đi, tâm trạng Tề Ninh lập tức được thả lỏng. Bộ pháp Tiêu Dao Hành huyền bí khó lường, muốn tránh nữ quái cũng rất dễ dàng. Tìm được cơ hội, hắn cũng ra tay hai lần, Hàn Nhận đâm vào người nữ quái kia, mặc dù đã khoét ra được hai cái lỗ máu, nhưng ả vẫn thản nhiên không biết đau đuổi sát hắn.
Y Phù và Nha Cam liên thủ chém giết gã cao lớn kia, giằng co mãi không xong.
- Không đúng!
Đột nhiên Y Phù tỉnh ngộ:
- Nha Cam, đây là cái bẫy!
- Cái bẫy?
- Hai kẻ này đang cố ý giữ chân chúng ta.
Y Phù tỉnh ngộ:
- Chỉ sợ đám yêu nhân kia đang chạy tới…
- Không sai. Chúng ta không thể ở lại chỗ này được lâu, mau mau rời đi.
- Chúng ta không thể đi chung, chia nhau ra mà đi. Nếu ai có thể sống sót, nhất định phải đuổi tới đó.
Nha Cam tránh thoát được khối gang quét tới:
- Ngươi đi trước đi, ta ngăn nó lại.
Y Phù không nói gì, uốn mình, vòng eo mềm mại linh lung thướt tha tránh được một kích của gã cao lớn kia, hai chân dài giao nhau, xoay người chạy đi. Gã kia đuổi theo sau, Nha Cam cũng đã đuổi theo đằng sau, đại đao chém lên lưng gã, gã tru lên, bỏ qua Y Phù, quay người quét khối gang tới Nha Cam.
Tề Ninh nghe tiếng Y Phù kêu, hắn không định đấu mãi với nữ nhân này, thấy đám người Tề Phong đã chạy vào trong màn mưa, cũng không do dự nữa, xoay người bỏ đi. Nữ nhân kia thấy hắn muốn đi nhất định không buông tha, kéo khối gang đuổi theo hắn.
Trong cơn mưa to tầm tã, ẩn ẩn có tiếng sấm ầm ù.
Lúc này Tề Ninh cũng bất chấp mọi thứ chạy như bay trong màn mưa, phía sau là cái bóng mảnh mai kéo theo khối gang khổng lồ, mặc dù tứ chi có hơi cứng nhắc, nhưng tốc độ cực nhanh, hai chân guồng giao như không biết mệt mỏi là gì.
Toàn thân Tề Ninh ướt đẫm nước mưa. Trong cơn mưa đêm, hắn cũng không xác định được phương hướng, chạy ra được vài dặm, cũng may hắn đã tu luyện nội công, chạy xa vậy vẫn thở được.
Chạy được mấy dặm, quay lại, không thấy nữ quái kia hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đảo mắt chung quanh, chỉ thấy bốn phía mênh mông, bên trái là một mảnh rừng già, bên phải là một dòng sông nhỏ.
Đang nghĩ không biết đám người Tề Phong đã thoát hiểm chưa, chợt hắn nghe thấy có tiếng động cổ quái gì đó. Hắn nhíu mày, nghe được tiếng y y nha nha, mặc dù tiếng mưa gió không nhỏ nhưng vẫn không che được tiếng động kia, cẩn thận lắng nghe, hình như là tiếng hồ cầm.
Tề Ninh cả kinh, nhìn theo tiếng đàn, lờ mờ thấy được, phía trước, không xa, dưới một gốc đại thụ, một bóng người đứng dưới tàng cây kéo đàn nhị hồ. Hắn không nhìn rõ bóng dáng người kia, nhưng kẻ đó kéo đàn trong mưa gió đương nhiên cực kỳ quỷ mị.
Tề Ninh không muốn trêu chọc thị phi, không lại gần mà xoay người muốn tránh đi. Đi một đoạn ngắn, tiếng hồ cầm không còn nữa, hắn cảm giác mình đã tránh được người kia, đột nhiên lại nghe thấy tiếng đàn, ngẩng đầu nhìn, bóng hình kia đã xuất hiện trước mặt mình như quỷ mị, lần này là đứng thẳng ngăn giữa đường.
Tề Ninh thầm rùng mình, thầm nghĩ, người này nhanh thật.
Người kia vừa kéo đàn vừa cười ha hả:
- Lão phu khó kéo được đàn, đã gặp nhau sao không chờ nghe hết khúc rồi hẵng đi. Chút tình mọn ấy cũng không cho sao?
- Các hạ là thần thánh phương nào?
Mặc dù kinh hãi nhưng giọng nói của Tề Ninh vẫn rất bình tĩnh:
- Vội vàng đi đường, ta chỉ sợ không có thời gian cũng không có tâm tư được hân thưởng cầm nghệ của các hạ.
Trong lòng hắn cười lạnh, thì ra đối phương là một lão già, làn điệu lão kéo thực không ra hình ra dạng gì, cực kỳ khó nghe, vậy mà không ngại để cho người ta nghe mình kéo đàn nữa.
Nhưng người kia cười nói:
- Lão phu không cầu người, nhưng nếu ngươi có thể thành thật nghe, có lẽ lão phu còn có thể cho ngươi được chết một cách thống khoái.
Nếu không… hắc hắc lão phu muốn ngươi vừa nghe hát vừa dùng dao gọt từng tấc thịt của mình. Ngươi có nghe không?
Lão vừa nói, Tề Ninh lập tức hiểu, đối phương là địch, không phải bạn.
Hắn ghét nhất là người khác uy hiếp mình. Người trước mắt này, trước kia chưa từng gặp mặt, vậy mà vừa thấy mặt đã muốn lấy mạng mình. Tề Ninh thầm cười lạnh, thản nhiên hỏi lại:
- Hai cỗ cương thi vừa rồi không phải do ngươi điều khiển đằng sau chứ? Ta với ngươi không thù không hận, ngươi lạm sát kẻ vô tội, có phải tâm địa quá độc ác không?
- Ngươi đừng trách lão phu.
Lão già đối diện vừa kéo đàn vừa cười ha hả:
- Tối nay, ngươi bị cuốn vào việc này, thấy điều không nên thấy, nghe điều không nên nghe, ta muốn để cho ngươi sống cũng không được. Thật ra ngươi cũng không cần khó chiu, trên đời này ngày nào cũng có người chết oan, ngươi chỉ là một trong số đó mà thôi.
Dừng một chút, lão vừa cười vừa nói:
- Ngươi cũng không thể gọi hai thứ kia là cương thi. Có người nghe thấy sẽ không vui. Đó là bảo bối của lão ta, ghét nhất là người khác chê bảo bối của mình đấy.
Lão nói vậy là phủ nhận hai con rối như cương thi kia có liên quan tới mình.
Tề Ninh nhíu mày, thật lòng là hắn cũng muốn biết tại sao người này lại đứng bên đường, lén lén lút lút, giả thần giả quỷ…
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full Đầu tiên ... 27 35 36 37 38 39 47 ... Cuối
Gửi trả lời nhanh Đến Bản đầy đủ mm0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ycệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 3m,8 n5â5ng c Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 38 của 57 Đầu tiên ... 28 36 37 38 39 40 48
uyện. .m. ới cCủuaố iSa Mạc) Kết quả 371 đến 380 của 56 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị

Mưa gió đầy trời có vẻ đã yếu hơn một chút, nhưng dường như bốn phía lại càng lạnh hơn.
Tề Ninh lắc đầu thở dài:
- Ngươi cho rằng nửa đêm cầm đàn ra kéo qua kéo lại là có thể giả mạo cao nhân sao? Muốn lấy mạng của ta, chỉ sợ ngươi không có khả năng.
Hắn cười lạnh:
- Hơn nữa, thật sự là ngươi kéo đàn thối không ngửi được, còn không bằng một đứa trẻ.
Lập tức giọng nói người kia lạnh đi:
- Ngươi nói cái gì? Nói ngông nói cuồng, một tiểu nhi lông vàng thì hiểu được âm luật gì chứ?
- Ngươi kéo thối, không cho người khác nói sao?
Thấy đối phương có vẻ rất quan tâm tới âm luật, hắn càng khiêu khích:
- Ta nói thật, ta nghe không ít người chơi đàn rồi, chỉ có cây đàn hồ này ngươi kéo là khiến ta muốn nôn mửa. Nếu như ta thật sự phải chết, cũng không phải là do bị ngươi giết, mà là do bị âm luật của ngươi hành hạ tới chết.
- Tiểu tử giỏi, ngươi muốn chết.
Người kia bước lên một bước, người lạnh:
- Ngươi đã nói vậy, lão phu sẽ cho ngươi nghe một khúc tử hồn.
Đúng lúc này thì có tiếng thét chói tai vang lên. Nghe tiếng kêu, toàn thân Tề Ninh chấn động, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy, từ trong rừng sâu, một người vọt ra, mặc dù đêm tối nhìn không rõ lắm, nhưng cũng thấy được dáng hình thướt tha, thân pháp nhẹ nhàng. Vừa lúc này, trên trời có chớp, nhờ ánh chớp chốc lát này mà Tề Ninh có thể nhìn rõ, bóng hình thướt tha kia là Miêu nữ Y Phù, đằng sau nàng, nữ quái kia vẫn đuổi theo.
Tề Ninh thầm kêu không ổn. Y Phù cũng thấy hắn, kêu lên:
- Còn không mau đi!
Lão già kéo đàn thấy Y Phù, cười quái dị, bỏ mặc Tề Ninh xông tới chắn trước mặt Y Phù. Thấy trước mắt mình lóe lên, Y Phù không nói hai lời, trường đao trong tay đã chém tới lão già kéo đàn.
Thân pháp của lão già kéo đàn vô cùng quỷ mị. Lão nghiêng người, tay trái vẫn cầm đàn nhị hồ, nhưng tay phải đã rút ra được một thanh trường kiếm mỏng manh từ trong đàn đâm tới Y Phù.
Thấy lão kéo đàn thân pháp quỷ mị, ra tay nhanh nhẹn, đằng sau lại có một nữ quái đang chạy tới, Tề Ninh biết, thân thủ của Y Phù tuyệt đối không thể là đối thủ của họ, bèn giễu cợt:
- Ỷ nam hiếp nữ, ỷ khỏe hiếp yếu, lão gia hỏa ngươi thật đúng là không có da mặt, không biết xấu hổ.
Hắn thầm nghĩ, nếu có Bì Lô Kiếm ở đây sẽ không thể nhịn xông lên so mấy chiêu với lão già không biết xấu hổ này, nhưng lần này ra ngoài làm việc, hắn xác định hạn chế hiện thân. Bì Lô Kiếm lại quá nổi bật, không tiện đeo theo người, ngược lại Hàn Nhận ngắn mà tiện, thích hợp mang theo hơn, nên lúc này không có kiếm trong tay.
Y Phù bị ngăn cản, nữ quái kia lại đã đuổi đến nơi, ả không để ý tới lão kéo đàn, giơ khối gang đập lên Y Phù.
Khối gang xé gió vù vù, Y Phù phát hiện ra, nhún chân một cái, thân thể mềm mại búng lên, khối gang nặng nề đập mạnh xuống đất để lại một lỗ thủng thật sâu.
Mặc dù nữ quái này hung ác, nhưng ả xuất hiện như vậy coi như đã giúp Y Phù một tay. Khi ả nện khối gang xuống, lão kéo đàn cũng có vẻ hơi kiêng kị, vội vàng lùi lại, tránh khỏi Y Phù. Y Phù lảo đảo chạy về phía Tề Ninh.
Tới lúc này, Tè Ninh càng thấy rõ, mặc dù Y Phù mặc một bộ váy dài bằng lụa màu tím, nhưng trên thân lại có hai bó vai ngắn, như một tấm áo lót nhỏ được may từ hai mảnh vải một trước một sau, như bắt chước áo giáp trong quân đội.
Hắn biết, mặc dù nữ tử nhà Hán cũng có bó vai như vậy, nhưng không lưu hành, không mấy ai mặc, nhưng theo trí nhớ thì hình như người Miêu lại thích kiểu y phục như áo ba lỗ này. Hắn thầm nghĩ, Y Phù che giấu thân phận người Miêu, cố gắng mặc Hán trang, nhưng vẫn không hợp, lại mặc thêm áo ngoài như áo ba lỗ.
Mới nhìn thì che cũng khá kín, nhưng áo này quá ngắn, vạt áo chỉ đến dưới ngực, cho nên bị bộ ngực cao vút kéo lên một khoảng trống, hai bên vạt áo đội ngực lên, lại càng nổi bật hai ngọn núi no đủ.
Hơi thở của A Phù hơi gấp, búi tóc cũng hơi rối, khuôn mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng tỉnh táo, nắm chặt trường đao nhìn nữ quái kia.
Nữ quái kia thất thủ, không do dự, xoay người đuổi theo Y Phù.
Nàng nhíu mày, đang muốn ra đón, Tề Ninh thấp giọng nói:
- Ngươi không giết được ả đâu.
Lúc trước, quả thật hắn không muốn dây dưa với đám quái vật thế này, chỉ mong ném được ả đi thì tốt, nhưng đám người này như u linh, như hình như bóng, xem ra ý đồ muốn bỏ lại không xong rồi.
Nghĩ tới đây, hắn nổi sát ý.
Hắn cũng không phải một người thích trêu chọc thị phi, nhưng nếu thị phi tìm tới tận cửa, hắn chưa bao giờ biết sợ.
Thấy nữ quái kia xông lại, hắn biết, nêu không giải quyết ả, sẽ chỉ càng phiền toái hơn. Thấy ả đang tới sát gần, hắn lắc mình một cái ra đón, cười quái dị:
- Nữ quái này, xem bổn đại gia ta xử lý ngươi thế nào.
Y Phù thấy hắn xông ra, kinh hãi dặn:
- Ngươi cẩn thận!
Nữ quái kia kêu lên một tiếng, vung khối gang quét tới Tề Ninh.
Hắn đã chuẩn bị từ trước, chân chuyển một cái sang bên cạnh ả, mặc dù cơ bắp ả khá cứng nhưng phản ứng không hề chậm, ít nhất còn có vẻ nhanh hơn người thường, cảm giác hắn lách sang bên cạnh mình, bèn quăng khối gang tới.
Thấy khối gang sắp quét tới Tề Ninh, Y Phù vội vàng hô lên, thì thấy thân pháp hắn quỷ mỵ như vậy, nhẹ nhõm hẳn.
Đúng lúc này, có tiếng hồ cầm vang lên, nàng quay đầu nhìn sang thì thấy lão quái kéo đàn kia chỉ còn cách mình vài bước, mặc dù trời tối, nhưng nàng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy làn da lão tái nhợt, điệu cười cổ quái, đôi mắt không ngừng chạy khắp cơ thể mình.
Y Phù dính mưa, quần áo ướt nhẹp dính sát vào cơ thể, khoe hết đường cong trước vểnh sau cong, eo nhỏ mông cong, chân dài ngực lớn, yểu điệu mê người.
Mặc dù Miêu nữ khác với nữ tử nhà Hán, không rụt rè e thẹn như nữ tử người Hán, nhưng bị một lão quái vật nhìn khắp cơ thể như vậy, nàng vẫn cực kỳ bực bội, nắm chặt trường đao, lạnh giọng mắng:
- Các ngươi là ai? Vì sao lại làm tay sai cho người kia?
Lão quái cười hắc hắc:
- Ngươi muốn biết lão phu là ai sao? Chỉ cần đồng ý với lão phu một việc, lão phu sẽ nói cho ngươi biết rốt cuộc ta là ai. Hơn nữa, ngươi muốn cái gì, lão phu sẽ cho ngươi cái nấy.
- Đồng ý chuyện gì?
Lão quái cười u ám:
- Lão phu muốn sưu tầm Thập Bát Mỹ, nhưng đã nhiều năm, chọn tới chọn lui vẫn không hợp ý, vẫn thiếu ba người nữa mới đủ được.
Đại cô nương, lão phu vừa ý ngươi rồi, chỉ cần ngươi đồng ý đi theo lão phu, chẳng những lão phu sẽ nói cho ngươi biết ta là ai, hơn nữa, sau này ai muốn bắt nạt ngươi, lão phu sẽ ra mặt cho ngươi. Ngươi thấy thế nào?
- Vô sỉ!
Y Phù cười lạnh:
- Các ngươi trợ Trụ vi ngược, sẽ không thể có kết cục tốt.
- Trợ Trụ vi ngược? Ha ha, xem ra đại cô nương đã đọc rất nhiều sách của người Hán nhỉ, cái này cũng biết? Lão phu có thể dạy dỗ ngươi, xem tư thái này của ngươi, lão phu nhất định có thể dạy dỗ được!
Lời chưa dứt, Y Phù đã giương đao bổ tới.
Nàng cũng biết mình không phải đối thủ của lão quái này, nhưng tự tôn của Miêu nữ rất cao.
Miêu nữ cởi mở hơn nữ tử người Hán, dám yêu dám hận, không hề né tránh tình cảm nam nữ, nhưng tự ái của các nàng cũng cực cao.
Thích một người, các nàng có thể trả giá vì hắn, nhưng nếu ghét một người, sẽ không cho phép bất cứ một lời nói nhơ bẩn nào dính lên người mình.
Lão quái kéo đàn ăn nói không sạch sẽ, đương nhiên nàng không thể tha thứ.
Lão thấy nàng ra tay, cười hắc hắc, thân pháp quỷ mỵ lách sang một bên. Y Phù liên tục chém mấy đao, thể lực của nàng đã hao tổn sâu sắc, ra đao cũng yếu hơn, tốc độ cũng không nhanh. Lão cười ha hả:
- Đúng đúng, cứ như vậy, đại cô nương cứ chém đi, còn đẹp hơn đám nữ nhân kia của ta cởi hết xiêm y nhảy múa!
Lách mình ra đằng sau nàng, lão đặt tay lên vai Y Phù. Nàng kinh ngạc, hoa dung thất sắc, trở tay đánh lại một đao.
Lão đẩy đao sang, đặt tay lên chóp mũi ngửi ngửi, cười dê:
- Hắc hắc, thơm quá thơm quá.
Tiểu mỹ nhân, lão phu không thể xa ngươi rồi. Tuyệt không thể để cho ngươi thoát.
Lúc này Tề Ninh đang cuốn lấy nữ quái kia, thân pháp như hồ, mấy lần suýt nữa thì bị khối gang của ả quét trúng, nhưng đều may mắn tránh được.
Có mấy lần hắn muốn vòng ra đằng sau nữ quái kia, nhưng ả cũng rất nhanh, lại dùng khối gang có phạm vi tấn công cực lớn. Tề Ninh biết rõ uy lực của khối gang kia, không dám đụng chạm, nên vẫn khó tìm được cơ hội vòng ra đằng sau lưng ả.
Hắn đã nhìn ra được nhược điểm của ả.
Nếu như đối đầu chính diên với ả, sẽ không chiếm được tiện nghi gì, đối phương ăn đao kiếm không sợ bị thương, không biết đau, lại có khối gang đáng sợ kia đánh tới, thân thể huyết nhục khó mà chịu nổi.
Phương pháp duy nhất, chỉ có thể vòng ra đằng sau ả mà ra tay.
Trước kia A Phù đã nói, muốn đối phó với con rối chỉ có thể chặt được đầu rối. Đương nhiên Tề Ninh cũng hiểu điều này, không có đầu rối mà con rối vẫn hoạt động được thì thật sự là gặp quỷ rồi.
Nhưng thân pháp của Tề Ninh đã rất linh hoạt, mà nữ quái như có phản xạ, khối gang luôn cuốn quanh thân hắn. Mặc dù hắn nhanh, nhưng vẫn không tìm được cơ hội tốt.
Mặc dù lão quái kéo đàn vẫn đang đấu với A Phù, nhưng chênh lệch thực lực giữa hai bên không hề nhỏ. Vốn lão có thể đơn giản đánh bại nàng, nhưng lại vẫn lần lữa không hạ thủ, mà chỉ vờn quanh trêu chọc nàng, như thể chơi như vậy rất vui.
Bỗng có tiếng tru, A Phù và Tề Ninh đều giật mình. Bọn họ nhận ra, tiếng gào kia là của con rối còn lại. Trước mắt còn chưa giải quyết được nữ quái này, không ngờ con rối kia cũng đã tìm đến.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Tề Ninh thầm rùng mình, lúc này lại phát hiện, khi nghe tiếng gào thét kia, động tác của nữ quái càng cứng nhắc, hiển nhiên là tiếng gào thét của gã nam quái đã tác động tới nàng ta.
Làm sao Tề Ninh có thể bỏ qua cơ hội tốt này.
Hắn liền xoay người, trong nháy mắt khi động tác của nữ quái chậm lại, thân hình hắn đã như cánh én nhẹ nhàng lướt tới phía sau lưng nữ quái, nữ quái vừa phát hiện, liền định xoay người vung khối gang kia lên tấn công hắn.
Kiếp trước Tề Ninh từng được huấn luyện đặc biệt, kiếp này lại tu luyện nội công, phản ứng của hắn vô cùng nhanh nhẹn. Không đợi nữ quái nghiêng người, hắn đã chồm tới phía trước, tay phải cầm đao chĩa thẳng tới, “phụp” một tiếng, lưỡi đao lạnh lẽo đã đâm thẳng vào gáy nữ quái. Cơ thể của nữ quái cứng rắn như gỗ, nhưng dù sao cũng không phải là sắt đá, thanh hàn nhận vốn là vũ khí sắc bén hiếm có trên đời, lại thêm lực đâm của Tề Ninh rất mạnh mẽ, lưỡi hàn nhận lập tức xuyên qua gáy rồi lòi ra ở cổ họng của nữ quái.
Nếu là người thường, khi bị đâm qua cổ họng, thì chắc chắn phải chết ngay, nhưng trong tình huống này, nữ quái lại dường như không hề biết đau đớn là gì, vẫn định xoay người. Tề Ninh trầm giọng quát lên một tiếng, cánh tay kéo ngang qua, hàn nhận lướt qua, liền cắt đứt một bên cổ của nữ quái. Từ bên cổ còn lại, máu phun ra tung tóe, Tề Ninh sợ trong lúc mình dùng hết sức lực ra chiêu một mất một còn, nữ quái có thể kịch liệt phản đòn, nên sau một chiêu đắc thủ, hắn liền lui về phía sau.
Đầu nữ quái vẹo hẳn đi, treo lủng lẳng trên cổ, thoạt trông như người không đầu, nhưng nữ quái vẫn kéo khối gang đi vài bước, cuối cùng mới ngã sấp vào vũng bùn phía trước.
Cũng đúng lúc này, chỉ nghe một giọng nói thảm thiết vang lên:
- WOW, Wow, ah!
Trong giọng nói vô cùng đau đớn, Tề Ninh nhìn thấy gã nam quái với thân hình hùng vĩ như một tháp sắt kia đã sải bước lao tới chỗ vũng bùn mà nữ quái vừa ngã xuống.
Ban đầu, Tề Ninh còn tưởng rằng đó là giọng nói của gã nam quái kia, nhưng lập tức lại thấy không phải, bởi vì giọng nói đó không khớp. Trong bóng tối lờ mờ, hắn loáng thoáng nhận ra, trên cổ gã nam quái có một bóng trắng ngồi xếp bằng, hai chân kẹp chặt lấy cổ gã, một tay nắm cái sừng trên đầu gã, tay còn lại cầm một cây phướn trắng.
Lập tức Tề Ninh nhớ tới, lúc nãy bên ngoài căn nhà gỗ có một cây phướn trắng từ trên trời rơi xuống, giống hệt như cây phướn trắng trong tay bóng trắng kia. Lúc này hắn đã hiểu rõ ràng, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, người ở phía sau điều khiển hai “con rối” kia, chính là người cưỡi trên cổ gã nam quái.
Người này mặc một bộ quần áo trắng toát, đầu cũng trùm khăn trắng, chỉ lộ ra đôi mắt, thân hình thoạt nhìn hết sức thấp bé, hình dáng như một con khỉ.
Khi gã nam quái còn cách thi thể nữ quái bốn, năm bước, tên giống khỉ kia đã từ trên cổ gã tung người lên, nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh thi thể nữ quái, cắm cán phướn xuống đất, rồi đưa tay ôm đầu nữ quái, cất giọng thảm thiết:
- WOW, WOW, nàng không thể chết được! Mau tỉnh lại, mau tỉnh lại!
Giọng y vô cùng thảm thiết, như xé ruột xé gan trong đêm mưa, khiến người ta sởn cả gai ốc.
Gã nam quái buông thõng khối gang trong tay, cũng xoay quanh bên xác nữ quái, trong lúc nhất thời cũng không để ý tới Tề Ninh.
Lão quái nhị hồ thấy tên trông như con khỉ kia kêu gào thảm thiết, cũng ngừng tay, cười ha hả:
- Chết thì cũng chết rồi, cái cũ không đi, cái mới không đến, tìm người khác tốt hơn là được!
Tên Bạch Hầu Tử kia đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào lão, nói bằng giọng the thé:
- Ngươi nói cái gì?
Thân hình y mặc dù thấp bé, nhưng đôi mắt lại lộ vẻ âm hiểm khác thường.
Hiển nhiên là lão quái kéo nhị hồ có phần kiêng dè Bạch Hầu Tử, nhưng không muốn tỏ ra yếu kém trước mặt y, liền cười nói:
- Ngươi mất một nữ nhân làm dược thi, còn ta có lại có rất nhiều, để rồi ta tặng cho ngươi tám người, mười người, ngươi xem người nào thích hợp làm dược thi thì dùng, nữ nhân này mất đầu rồi, còn giữ lại làm gì nữa?
Tề Ninh rùng mình, thầm nghĩ thì ra hai quái vật có sức mạnh to lớn kia la dược thi! Cái tên đã nói lên đầy đủ ý nghĩa, cái gọi là thi thể, hiển nhiên là chỉ hai quái vật hầu như không còn suy nghĩ, thân hình cứng đờ giống như người chết kia, mà dược thi, đương nhiên là nói hai quái vật kia vì uống một loại thuốc nào đó mà rơi vào tình trạng như vậy.
Trong ấn tượng của hắn, Miêu Cương ở Tây Xuyên có rất nhiều cổ độc, nhưng có thể dùng thuốc để biến con người thành một thứ vũ khí đáng sợ như thế, thì thật sự là hiếm thấy, đồng thời cũng cho thấy, tâm tính của tên Bạch Hầu Tử này vô cùng độc ác.
- Ngươi dám nói cục cưng của ta là vô dụng?
Bạch Hầu Tử cất giọng the thé:
- Ta mất bốn năm, ngày đêm vất vả, mới có thể có được cục cưng, ngươi... ngươi dám nói nàng vô dụng ư?
Giọng y lanh lảnh, đầy kích động, trông dáng vẻ như có thể lao tới bất cứ lúc nào.
Lão quái nhị hồ nhíu mày:
- Đồ khỉ trắng điên khùng, lão phu khuyên giải an ủi ngươi, ngươi lại không biết điều!
Bạch Hầu Tử liền lộn người một cái, động tác rất linh hoạt, xoay tròn quanh thi thể nữ quái. Y mặc y phục toàn trắng, tuy bị nước mưa làm ướt đẫm, nhưng âm khí trên người vẫn toát ra dày đặc. Đột nhiên y dừng bước, lộ vẻ lo lắng khác thường, nhìn thẳng vào lão quái nhị hồ, giọng the thé nói:
- Chẳng phải ngươi từng nói là nhị hồ của ngươi có thể cải tử hoàn sinh hay sao? Mau lên, mau giúp ta cứu sống cục cưng đi!
Lão quái nhị hồ trừng mắt:
- Đầu cũng mất rồi, còn có thể cải tử hoàn sinh cái nỗi gì? Ngươi điên à?
- Được, đây là ngươi cố ý khoanh tay đứng nhìn, để mặc cho cục cưng của ta chết đi!
Bạch Hầu Tử cả giận nói:
- Ta liều mạng với ngươi!
Thân pháp như quỷ mị, nói xong, Bạch Hầu Tử đã đâm thanh phướn trong tay về phía lão quái nhị hồ.
Tề Ninh kinh ngạc, lão quái nhị hồ này và Bạch Hầu Tử rõ ràng là người cùng phe, nhưng hết sức bất ngờ là họ lại bắt đầu đánh nhau.
Tề Ninh tự đánh giá, nếu như chỉ là một người trong ba người này, thì hắn còn có thể miễn cưỡng đánh một lát, nhưng hai người kỳ dị này, lại thêm gã nam quái kia, thì cho dù có Y Phù liên thủ, bọn hắn cũng không phải là đối thủ của bọn họ. Bất giác, hắn đưa mắt liếc nhìn Y Phù thì thấy nàng cũng đang dùng tay ra hiệu với mình, hiển nhiên là nhận thấy cơ hội hiếm có, muốn thừa dịp này thoát đi.
Bạch Hầu Tử xuất thủ hung ác, độc địa, thanh phướn trắng trong tay hết sức mạnh mẽ, kình phong rít lên vù vù. Lão quái nhị hồ liên tục lùi lại mấy bước, liền rút thanh kiếm nhỏ trong cây đàn nhị ra, phẫn nộ quát:
- Bạch Hầu Tử điên khùng kia, ngươi muốn tìm chết sao? Hai người đánh nhau trong mưa, Tề Ninh lặng lẽ nhích tới bên cạnh Y Phù, hai người sợ kinh động tới hai lão già kia, cho nên rón rén bước đi một quãng, rồi mới nhanh chân chạy đi.
Nội lực của Tề Ninh rất khá, cho dù là trong cơn mưa, tốc độ của hắn vẫn rất nhanh. Ban đầu hắn tưởng võ công Y Phù không cao lắm, lo là nàng không chạy nhanh được, không ngờ khi thật sự phải chạy trốn, tốc độ của nàng cũng rất nhanh, đôi chân thon dài, rắn chắc phóng nhanh như chớp, cũng không bị Tề Ninh bỏ lại phía sau.
Thân hình nàng thướt tha, eo thon, mông nở, bộ ngực cao ngất không bị áo ngực ràng buộc, lúc chạy nhanh, đôi gò bồng đảo dập dềnh lên xuống không ngừng như sóng cuộn.
- Ta muốn biết, những người này rốt cuộc có lai lịch như thế nào vậy?
Tề Ninh vừa chạy vừa hỏi:
- Vì sao bọn họ muốn truy sát các ngươi?
- Vừa rồi ngươi không nghe thấy sao? Ta cũng không biết rốt cuộc bọn họ là ai.
Y Phù cũng không nhìn hắn, rõ ràng là hết sức e sợ hai người kia.
- Khoan hãy nói, tránh xa bọn họ rồi nói sau.
- Ngươi không biết bọn họ là ai, nhưng ngươi biết lai lịch của bọn họ.
Tề Ninh nói:
- Ngươi nói bọn họ trợ Trụ vi ngược (giúp người xấu làm điều ác), vậy thì đương nhiên ngươi biết là ai phái bọn họ tới. Y Phù cô nương, ta không biết rốt cuộc ngươi trêu vào thần thánh phương nào, để hắn phái ra cao thủ bực này đuổi bắt ngươi. Lần này ta bị ngươi liên lụy thảm rồi!
Nội lực của hắn thâm hậu, trước kia lại được người trung niên kia truyền thụ phương pháp vận khí điều tức, tuy đang chạy nhanh, nhưng hô hấp vẫn bình thường chứ không gấp gáp, giọng nói cũng rất rõ ràng.
Y Phù quay đầu lại liếc nhìn hắn, cười lạnh nói:
- Là do các ngươi gặp phải, có liên quan gì tới ta chứ? Người Hán các ngươi đều thích đổ lỗi lên đầu người khác như vậy cả sao?
Nàng chưa dứt lời, phía sau đã truyền tới tiếng gầm thét của gã nam quái. Tề Ninh hơi biến sắc, nói:
- Bọn họ đã phát hiện chúng ta chạy trốn và đang đuổi theo.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, tuy mưa đã dịu đi một chút, nhưng bốn phía vẫn đen ngòm, hoàn toàn không thể nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh, hai người cũng không biết nên chạy đi đâu.
Y Phù biết hai người phía sau có tốc độ cực nhanh, nếu ở trên vùng đất bằng phẳng, e là không bao lâu hai người sẽ bị đuổi kịp, cho nên bèn chạy về phía rừng cây. Tề Ninh biết một mình mình tuyệt đối không phải là đối thủ của hai người phía sau, đành chạy theo Y Phù vào rừng.
Chạy một mạch ra khỏi khu rừng, từ phía sau lưng hai người vẫn vọng tới tiếng gầm thét của gã nam quái, nhưng dường như khoảng cách hơi xa... Tề Ninh đang định mở miệng, chợt nghe “Ôi chao” một tiếng, hai người không ngờ sau khi ra khỏi khu rừng, ở bìa rừng có một sườn dốc, Y Phù sơ ý giẫm lên đất xốp, đất xốp ướt đẫm nước mưa lún xuống, khiến cả người nàng rơi xuống triền dốc. Theo phản xạ, Tề Ninh lao tới, chụp lấy cánh tay Y Phù, không ngờ chân hắn cũng trượt đi, cả người cũng rơi xuống theo nàng.
Hai người sợ bị nghe tiếng, đều không dám kêu lên, từ sườn dốc cây cỏ ướt đẫm bùn đất như một cái thang trượt rơi thẳng xuống phía dưới, trong thoáng chốc, chỉ che “ùm, ùm” hai tiếng, rõ ràng là hai người đã rơi xuống nước. Tề Ninh cảm thấy cả người lạnh ngắt, nhưng hắn vẫn nắm chặt cánh tay Y Phù không buông. Hắn thầm nghĩ, vừa rồi do đêm tối không nhìn được rõ ràng, hai người đã trượt chân rơi xuống từ một sườn núi rất cao, lúc này có lẽ đã rơi vào một dòng sông lớn.
Do mưa lớn, có lẽ vì thượng nguồn thủy triều dâng lên, cho nên dòng nước chảy xiết, sau khi hai người rơi xuống nước, liền bị dòng nước cuốn đi.
Mưa lớn triều lên, nước sông đục ngầu, Tề Ninh hơi hoảng sợ, trợn mắt gồng mình cố gắng bám víu vào một vật gì đó ở bờ sông để không bị nước cuốn đi nữa, nhưng dòng nước chảy quá xiết, thân thể con người bị cuốn đi băng băng trong dòng nước chảy, hoàn toàn không thể khống chế được. Hắn đang nghĩ cách để thoát hiểm, đột nhiên cảm thấy lưng mình bị siết chặt,
Đương nhiên Tề Ninh biết người ôm lưng mình chỉ có thể là Miêu nữ Y Phù, đột nhiên bị rơi xuống nước, trong dòng nước chảy xiết như vậy, ai mà không hoảng loạn.
Trong lúc hoảng sợ, Y Phù coi hắn như cọng rơm cứu mạng, nàng ôm lưng hắn, cũng không có gì bất ngờ.
Trong lúc nhất thời, thân thể hai người chạm vào nhau, Tề Ninh cảm nhận làn da Y Phù thật mịn màng, hai bán cầu trước ngực nàng cao ngất và chắc nịch, cứ áp chặt vào ngực hắn, vô cùng mềm mại và ấm áp... Trong dòng nước xiết cuồn cuộn, từng đợt cọ xát đầy co giãn của cơ thể nàng, mang lại cho hắn một cảm giác kỳ diệu khó nói nên lời.
Tề Ninh bị ôm lấy thắt lưng, liền nới lỏng bàn tay đang nắm chặt cánh tay Y Phù, hai tay giang rộng, hai chân đạp nước, tay liên tục quạt nước để không bị chìm xuống. Đột nhiên, một bên gáy của hắn bị gò má lạnh lẽo của Y Phù dán vào, đôi vú no đủ của nàng áp chặt vào ngực hắn, rồi hắn nghe nàng ho khan một hồi, hiển nhiên là đã bị sặc nước.

Nước sông đục ngầu mang theo cả những bùn cát. Trong lòng Tề Ninh biết rõ, nếu rơi xuống dòng chảy xiết này thì cho dù khả năng bơi lặn có giỏi đến thế nào cũng khó lòng khống chế cơ thể của bản thân. Hơn nữa một khi bị sặc, hít nước vào mũi rồi để dòng nước đầy bùn cát đục ngầu kia trôi vào yết hầu thì thậm chí sẽ không thể hít thở. Mặc dù quan hệ của hắn và Y Phù chẳng chút thân thiết, thậm chí hắn còn chẳng biết lai lịch nàng ra sao, nhưng trong trường hợp này, hắn đương nhiên không thể trơ mắt nhìn nàng bị ngạt nước mà chết.
Hắn lập tức đưa một cánh tay đỡ lấy bờ mông Y Phù, gắng sức đẩy cơ thể nàng lên khỏi mặt nước.
Nhưng mà cũng chính vì làm như thế nên hắn chỉ có thể dùng một tay để chống đỡ lực đẩy của dòng nước, do vậy hắn đã phải uống vào mấy ngụm nước liền.
Hai bắp đùi rắn chắc được che đậy dưới lớp váy gấm, bờ mông căng tròn cong vút đều là bắp thịt rắn chắc. Khi nàng cử động thì căng chặt đàn hồi, chẳng chút mỡ thừa.
Chỉ cần chạm vào một cái là biết cô nàng Miêu nữ này ngày thường thường xuyên vận động, nếu không thì bắp đùi cô nàng sẽ không rắn chắc như vậy.
Trong dòng nước chảy xiết, hai người bị đẩy xuống hạ du, đường sông uốn thành khúc ngoặt, dòng chảy cũng dần dần chậm lại, Tề Ninh đã có thể khống chế được cơ thể mình. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn trái liếc phải một chút, tuy rằng đương lúc trời đêm, nhưng vẫn có thể phát hiện ra mặt sông này cực kỳ động lớn.
Mà hiện giờ bọn họ lại đang ở giữa dòng sông, nước sông cũng cực kỳ sâu.
Y Phù đương nhiên cũng cảm nhận được dòng nước chảy xiết dần dần biến mất, cuối cùng cũng thả lỏng hai tay. Nàng đương nhiên cũng rành bơi lội, hai chân quẫy đạp dưới nước, chỉ chỉ về hướng bờ sông phía đối diện, nói:
-Chúng ta…. Chúng ta tới bên kia đi.
Rồi nàng không nói thêm gì nữa, hít sâu một hơi, sau đó mới bơi về phía bờ sông đối diện.
Mưa rơi lâm thâm, nước sông đục ngầu, Tề Ninh cũng chỉ đành đi theo phía sau Y Phù, chỉ thấy Y Phù xoay người bơi đi. Lúc đó Tề Ninh mới phát hiện giày dưới chân nàng đã chẳng thấy đâu, đôi chân trần trụi nhỏ xinh, ngón chân xinh đẹp tựa như vuốt mèo trắng bóc, hai đầu mắt cá chân tròn tròn cân xứng. Động tác của nàng uyển chuyển mà lại hàm chứa sự mạnh mẽ linh động không nói nên lời.
Áo dài bao lấy bộ ngực bởi vì giãy giụa không ngừng giữa dòng nước xiết mà đã trở nên nhăn nhúm không chịu nổi. Bởi vậy chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy phía dưới xương quai xanh tinh tế là đôi gò bồng đảo cao ngất, bờ ngực căng tròn đầy đặn, rất đàn hồi.
Cho dù lực đẩy trong nước khá mạnh, gây trở ngại trong việc cử động nhưng khi cô nàng quẫy chân vặn eo thì bầu ngực không ngừng nảy lên, tựa như hai quả đào chín mọng trên cây.
Dòng chảy xiết không còn nên chẳng qua bao lâu hai người đã bơi đến bờ bên kia. Khi bờ mông vểnh cao rắn chắc của Y Phù đặt lên bờ sông thì Tề Ninh cũng bò lên đến bờ. Hắn nhẹ giọng nói:
-Xem ra chúng ta đã bỏ xa mấy tên kia rồi.
Y Phù gật gật đầu, không đáp lời, nhìn cô nàng có vể hết sức mệt mỏi, nhưng sau đó vẫn gắng gượng đứng dậy, nói:
-Khứu giác của bọn chúng nhạy như chó săn ấy. Trên đường đi, mấy lần ta vùng thoát khỏi bọn chúng nhưng đều bị bọn chúng bắt kịp. Bọn chúng nhất định sẽ xuôi dòng tìm kiếm, chúng ta không thể ở lại đây.
Tề Ninh thầm nghĩ khó khăn lắm mới thoát khỏi hai tên quái vật kia nên trước mắt hắn cũng coi như khá là an toàn. Cơ mà cô nàng Miêu nữ này bị người ta đuổi giết, nếu hắn còn đi cùng nàng ta thì e là sẽ bị liên lụy.
Hắn cũng không phải là người sợ bị liên lụy, nếu là người của hắn, một khi có khó khăn, dựa vào tính cách của hắn thì hắn đương nhiên sẽ dũng cảm đứng ra.
Chỉ là thế lực đối đầu với Miêu nữ này rõ ràng chẳng chút tầm thường, ở đâu có người ở đó có giang hồ. Mười sáu quận Tây Xuyên, đất rộng của nhiều, là đất Thiên Phủ nên số lượng bang hội giang hồ cũng chẳng ít chút nào.
Những thế lực trên giang hồ ngươi tranh ta đoạt chém giết lẫn nhau, âu cũng là chuyện thường tình.
Chỉ cần không phá vỡ thế cân bằng trên giang hồ thì phủ Thần Hầu cũng sẽ không quan tâm.
Năm đó, mặc dù Thục Vương hàng phục dưới chân đế quốc Đại Sở, nhưng thế lực Tây Xuyên rắc rối phức tạp. Ngay tới cả hiện tại, đế quốc cũng chưa thể khống chế Tây Xuyên một cách triệt để, mà mặc dù Phủ Thần Hầu có thế lực lớn trên giang hồ nhờ vào việc khống chế sông Hoài ở phía Nam, nhưng cũng không thể vươn xa tới mức khống chế hoàn toàn thế lực Tây Xuyên.
Trong lòng Tề Ninh biết hắn dính vào vụ này càng ít càng tốt, chỉ cần điều tra rõ chân tướng sự kiện Hắc Nham động là được. Còn mấy kiểu giang hồ báo thù như thế này thì hắn vẫn không nên dính vào vẫn hơn. Nếu không, một khi thật sự bị cuốn vào thì chỉ e là hậu họa vô cùng.
Nghĩ tới nghĩ lui một lát rồi hắn mới hỏi:
-Hiện giờ cô sao rồi? Có thể tự đi không?
Y Phù vô cùng thông minh, nghe ra ý của Tề Ninh, nàng thản nhiên đáp:
-Đa tạ ngươi đã giúp ta, ta sẽ không liên lụy đến ngươi thêm nữa, chúng ta chia ra từ đây đi.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
-Vậy cô hãy bảo trọng nhé.
Y Phù cũng chỉ gật nhẹ đầu rồi xoay người đi về phía mảnh rừng cạnh bờ sông. Tề Ninh thấy nàng đã rời đi mới theo dòng tiến lên phía trước, đi được một đoạn ngắn xíu, hắn vẫn không kiềm lòng được mà quay đầu nhìn lại. Thế rồi khi nhìn thấy Y Phù đã ngã trên đất, hắn vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng chạy về phía nàng.
Hắn đỡ Y Phù lên rồi sốt ruột hỏi:
-Cô sao vậy?
Y Phù yếu ớt dựa vào lồng ngực hắn, trên người tản ra hương thơm u ngọt thoang thoảng. Tề Ninh cảm giác toàn thân nàng nóng đến mức bỏng rát, hắn nhíu mày, trong lòng biết chuyện không ổn.
Đêm mưa lạnh như băng, hơn nữa còn ngâm mình trong nước sông lạnh lẽo gần nửa ngày, ngay cả Tề Ninh cũng rét run. Nội lực của Y Phù tuyệt đối không thể thâm hậu hơn hắn, trên người nàng vốn không nên ấm nóng như vậy. Lúc này, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc, thậm chí hắn có thể nhìn thấy vẻ ửng đỏ bất thường trên gương mặt Y Phù, tim hắn đánh cái thịch, hỏi:
-Có phải cô bị ốm rồi không?
Đôi mắt Y Phù khép hờ, giọng nói mềm nhũn:
-Không... Không thể dừng lại ở đây. Rời khỏi đây trước đã. Có...
có thể ta đã trúng độc rồi.
-Trúng độc?
Tề Ninh kinh ngạc hỏi:
-Cô trúng độc lúc nào vậy?!
Y Phù đáp:
-Ta bị người kia đập trúng mấy lần... mấy lần vào bả vai, lúc đó bả vai bỗng đau nhói. Hiện giờ nhớ lại, hẳn là... hẳn là bị lão dùng ngân châm đâm rồi.
-Ý cô là, cái lão quỷ kéo đàn nhị hồ kia đã dùng châm độc đâm vào đầu vai cô hả?
Tề Ninh cau mày nói:
-Võ công của lão cao hơn cô, muốn giết cô là điều hết sức dễ dàng, tại sao còn phải tốn công làm thế?
Nhưng hắn cũng biết nơi này không thể ở lâu. Vốn dĩ muốn mỗi người mỗi ngả, chia tay Y Phù, nhưng không ngờ cô nàng Miêu nữ này lại trúng độc! Nếu lúc này bảo Tề Ninh vứt nàng ta lại rồi rời đi thì đương nhiên hắn không làm được, hắn chỉ đành lắc đầu, nói:
-Trước tiên tìm một nơi ẩn náu đã.
Cô nói đúng, không thể ở lại đây lâu được.
Rồi hắn lập tức cõng Y Phù trên lưng, đi về phía rừng cây trước mặt. Y Phù rất nhẹ, cõng nàng chẳng phí mấy sức lực, chỉ là hai trái đào đầy đặn kia dán sát lên lưng Tề Ninh, ít nhiều cũng khiến hắn có chút thổn thức.
Tiến vào rừng, đi đi hơn nửa canh giờ mà chẳng tìm được đường ra.
Hình như lạc đường rồi, Tề Ninh nhíu mày, lại tìm kiếm thêm chốc lát. Tiếng mưa gió dường như đã nhỏ hơn, hắn nghe thấy phía xa xa truyền tới tiếng ầm ầm, bèn lập tức nương theo đó mà đi tới. Chỉ trong chốc lát, hai người đã ra khỏi rừng cây, phía trước mặt hai người xuất hiện một thác nước, dòng nước đổ thẳng xuống phía dưới.
Ở không xa phía bên trái thác nước có một khe núi, Tề Ninh do dự một chút rồi cõng Y Phù tiến về phía khe núi kia.
Tiến vào trong khe núi, hai bên núi cao sừng sững dựng lên một con đường ở giữa. Phía trên cùng cách mặt đất xa đến điên đảo, bên sườn còn hơi lồi ra, thật giống như chữ “ڈ”, khiến Tề Ninh nghĩ tới kỳ cảnh (Cảnh tượng kỳ diệu) “đường chân trời”.
Gió lạnh lất phất, men theo con đường trong khe núi tiến thẳng về phía trước, Tề Ninh cảm giác cơ thể mềm mại mềm nhũn của Y Phù càng thêm nóng rực lạ thường. Hắn nhất thời cũng không biết tình hình ra sao, bèn nhẹ giọng hỏi:
-Y Phù cô nương, hiện tại cô cảm thấy thế nào? Có muốn dừng lại chút không?
Y Phù mềm mại đáp:
-Tiến về phía trước. Chúng ta...
Chúng ta phải đi xa một chút mới an toàn...!
Tề Ninh ừ nhẹ một tiếng rồi tiến về phía trước. Không biết đã qua bao lâu, sau khi rời khỏi khe núi, trước mặt lập tức quang đãng.
Hướng ánh mắt về phía con đường mòn nho nhỏ, Tề Ninh đột nhiên nhìn thấy phía xa xuất hiện ánh đèn dầu. Trong lòng hắn có chút vui mừng, cũng chẳng biết đang ở chỗ quỷ quái nào, ngọn đèn dầu kia tựa như đang bồng bềnh giữa không trung. Tề Ninh nhanh chóng nhìn ra, ánh đèn đó ở trên một ngọn núi.
Hắn men theo ánh lửa lại gần, nhìn thì có vẻ không xa, nhưng đi rồi mới biết cách rất xa. Xuyên qua một rừng cây nhỏ, hắn phát hiện phía trước mặt có một con đường nhỏ được lát đá phiến, dọc theo con đường nhỏ tiến về phía trước là có thể thấy một ngọn núi nhỏ xuất hiện trước mắt, ánh lửa hắt ra từ chính giữa sườn núi.
Tề Ninh thầm nghĩ nếu Y Phù đã trúng độc thì đương nhiên phải giải độc. Trên người hắn hiện giờ ngoại trừ Huyết Đan thì chẳng còn thứ nào được coi là thuốc giải nữa.
Nơi này hoang vu chẳng bóng người, đột nhiên lại xuất hiện một nơi như vậy, hẳn là có thể qua đó thử vận may đôi chút. Cho dù không thể giải độc thì cũng phải tìm một nơi che gió chắn mưa đã.
Thể lực của hắn không tồi, cõng Y Phù dọc theo con đường nhỏ được lát đá đến giữa sườn núi. Chẳng qua bao lâu, trước mắt bỗng nhiên quang đãng, một đại viện cao vút hơn một trượng, góc mái cong vểnh lên, vách tường nhuộm màu son, nhìn có vẻ vô cùng khí phái.
Tề Ninh không khỏi ngẩn ra, chớp mắt liên tục, trong lòng hắn càng ngạc nhiên hơn. Xung quanh nơi đây đều là rừng núi hoang vắng, trong phạm vi mười dặm chẳng thấy nổi một ngôi nhà, mà không hiểu tại sao giữa sườn núi lại mọc lên một tòa đại viện đầy khí phái thế này?
Tường bao đỏ thắm dọc theo hai bên sườn núi kéo dài sang hai bên, tựa như tít tắp không có điểm dừng. Phía xa xa là một căn phòng bên nho nhỏ, có vẻ là dùng để gác cổng, trước cửa căn phòng giắt một ngọn đèn lồng, khá sáng sủa.
Ánh đèn mà Tề Ninh nhìn thấy chính là từ chiếc đèn lồng này.
Tề Ninh tiến đến gần cửa viện, cẩn thận quan sát rồi đột nhiên hiểu ra, đây không phải cửa chính của đại viện này mà hình như là cửa sau của đại viện.
Hắn đang định tiến lên gõ cửa thì phát hiện cửa sau chỉ khép hờ.
Hắn do dự trong chốc lát rồi đưa tay đẩy cửa, nhẹ bước tiến vào trong viện. Trong viện tối đen như mực, hắn chợt nghe thấy tiếng Y Phù vang lên bên tai:
-Chúng ta không biết chủ nhân nơi này rốt cuộc là ai. Vẫn... vẫn đừng nên quấy rầy người bên trong.
Thật ra Tề Ninh cũng có ý này, hắn khẽ gật đầu rồi men theo tường viện tiến tới chỗ hoang vắng một chút. Tòa đại viện này thật sự không nhỏ, đi cả nửa ngày, sau khi rời khỏi hậu viện, hắn đột nhiên nhìn thấy một kho thóc hai tầng được làm từ gỗ, đứng riêng lẻ độc lập, cũng không hề nối liền với chỗ hắn đang đứng.
Tề Ninh thầm nghĩ trời cũng giúp ta rồi! Hắn nghĩ hẳn là cũng chẳng mấy ai chú ý tới nơi đó, nơi này lạnh lẽo hoang vu, hẳn là sẽ không có người tới làm phiền. Hắn đang tìm một nơi có thể che gió chắn mưa để Y Phù có thể nghỉ ngơi, vừa hay tìm được nơi này. Hơn nữa hẳn là Bạch Hầu Tử và Lão quái nhị hồ sẽ không tìm được tới nơi này.
Xung quanh căn nhà gỗ là sân bãi trống trải, trên sân có đặt một cái giá phơi, có lẽ là dùng để phơi quần áo. Tề Ninh tiến tới gần, sát bên cửa sổ rồi hơi đẩy nó ra, nhìn vào bên trong với vẻ thăm dò. Bên trong cực kỳ tối tăm, lờ mờ thấy trong căn nhà gỗ này thậm chí đến ngay cả một cái bàn cũng chẳng có. Trong phòng cỏ khô được chất thành đừng đống, đều được bó lại rồi buộc ngay ngắn sau đó chất thành đống.
Tề Ninh thả Y Phù xuống, cả người Y Phù mềm nhũn, gắng gượng bám vào vách tường để đứng thẳng. Tề Ninh ra hiệu bằng tay, ý bảo Y Phù đừng phát ra âm thanh rồi mới cầm chắc dao găm, kiểm tra kĩ càng trong ngoài một lần. Sau khi xác nhận không có người thứ ba, hắn mới dìu Y Phù đi vào.
Căn nhà gỗ này có hai tầng, nhưng lầu hai trống khống, chỉ vẻn vẹn một tấm ván hình chữ hồi “ࢧ” dựa vào hai bên tường trúc, rộng khoảng hơn hai thước, cực kỳ chật hẹp. Phương tiện lên xuống là một cái thang bằng gỗ. Lúc này Tề Ninh mới sau nơi này chất đầy cỏ khô thì có thể đứng trên tấm ván ở tầng hai rồi dùng thanh sắt đảo đảo cỏ khô.
Cửa sổ trong phòng đóng kín như bưng, ngăn gió lạnh lại bên ngoài, cũng coi như khá ấm áp.
Tề Ninh dìu Y Phù tới một góc nhỏ, dùng cỏ khô trải lên mặt đất, ẩn náu ở nơi góc nhỏ giao nhau giữa hai đống cỏ này thì cho dù có người đi vào, trong khoảng thời gian ngắn cũng khó mà phát hiện ra được.
Sau khi Y Phù ngồi xuống, Tề Ninh mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi hắn lại lắc đầu thở dài rồi lấy một viên Huyết Đan ra, trong bình chỉ còn lại duy nhất một viên.
Hắn đang tính đưa Huyết Đan cho Y Phù để khống chế chút độc tính, chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Y Phù vang lên:
-Ngươi... Giúp ta cởi xiêm y ra.

Đêm khuya trăng mờ, cô nam quả nữ cùng trong căn nhà gỗ tối om om, Y Phù đột nhiên nói một câu như thế thật khiến Tề Ninh ngẩn tò te, hắn thấy Y Phù khẽ cúi đầu, bèn lập tức nghiêm mặt nói:
-Y Phù cô nương, cô nghĩ ta là loại người gì vậy chứ? Ta biết ta đã cứu cô, vì vậy trong lòng cô nhất định rất biết ơn ta. Nhưng mà... Chúng ta cũng không cần phải lấy thân báo đáp đâu, như vậy ta sẽ rất ngại.
Y Phù ngẩng đầu liếc Tề Ninh một cái, do dự đôi lát rồi mới cất lời:
-Ngươi giúp ta... Giúp ta xem sau vai trái một chút đi. Ta không nhìn thấy được phía sau. Hơn nữa...
Hình như cả người ta chẳng còn chút sức lực nào cả. Ngươi...
Tề Ninh nghe thế, lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Lúc này cả người Y Phù ửng hồng như mật đào, da thịt nàng nóng bỏng, toàn thân phiếm hồng, nhiệt độ cao y như phát sốt, gương mặt ửng hồng như cánh hoa đào, cứ như được nhuộm đỏ vậy.
-Ồ ồ, dể ta giúp cô xem xem sao.
Tề Ninh bước tới phía sau Y Phù rồi quỳ xuống, đưa tay lần lần tới đầu vai Y Phù, còn chưa chạm tới làn da nàng, hắn do dự một chút rồi hỏi:
-Y Phù cô nương, cô... Cô thật sự để ta cởi xiêm y của cô sao?
-Ngươi là nam nhân, đừng có mà... đừng có mà dài dòng!
Tề Ninh đáp:
-Vậy được, ta cởi! Nhưng mà....
trên người cô có áo yếm, cô có thể cởi nó ra trước được không? Nếu không thì không được tiện lắm.
Y Phù ừm một tiếng, mặc dù nàng chẳng chút sức lực, nhưng vẫn có thể cởi nút thắt. Lúc này Tề Ninh mới cẩn thận từng chút giúp Y Phù cởi yếm, bên trong là váy lụa mỏng màu tím, váy lụa mỏng ẩm ướt dính sát vào da thịt nàng, bả vai mượn mà như gọt.
Tề Ninh nghĩ thầm đến ngay cả nàng Miêu nữ này còn chẳng câu nệ, thì đàn ông đàn ang như hắn có gì mà phải luống cuống tay chân cơ chứ? Hơn nữa Y Phù bảo hắn giúp nàng xem xem bả vai nàng có sao không, chứ đương nhiên không phải rỗi hơi bảo hắn thưởng thức cơ thể mình, chỉ đơn giản là bảo hắn giúp nàng nhìn vết thương trên vai nàng mà thôi! Lão quái nhị hồ dùng độc châm châm vào đầu vai Y Phù, muốn biết rõ là loại độc nào thì đương nhiên không thể thiếu bước xem xét miệng vết thương rồi.
Tề Ninh cũng không do dự nữa, cẩn thận từng chút mở vạt áo trên vai của Y Phù ra, rất nhanh, một nửa bờ vai mượt mà trắng trẻo lộ ra, da thịt nàng không hẳn là trắng nõn mềm mịn, nhưng lại khỏe mạnh mượt mà, bóng loáng vô cùng, tựa như vải sa tanh thượng đẳng vậy.
-Có thể nhìn thấy miệng vết châm không?
Y Phù nhẹ giọng hỏi:
-Có phải đã sưng lên rồi không?
Tề Ninh đáp:
-Đừng sốt ruột, ở đây tối quá, trong chốc lát không thể nhìn rõ được, để ta tìm kĩ xem sao.
Hắn ghé sát vào, trong lòng nghĩ nếu như chỉ là châm độc nhỏ xíu, thì cho dù khi đâm vào da thịt có để lại vết châm cũng rất khó để tìm ra. Hắn cẩn thận tìm kiếm rồi nhíu mày, thấp giọng nói:
-Y Phù cô nương, hình như...
không bị sưng lên. Nhưng mà...!
-Không bị sưng lên?
Y Phù mềm mại hỏi, hơi hơi rụt đầu vai:
-Vậy ngươi... Vậy ngươi có nhìn ra màu sắc khác thường nào không? Có phải... Có phải có chỗ đỏ lên?
Chưa đợi Tề Ninh nói xong, Y Phù đã khẽ nâng tay, trên tay nàng xuất hiện một thứ, “xoẹt” một cái, một tia sáng le lói ánh lên.
-Y Phù cô nương, ở đây không tiện...
Hai chữ “đốt lửa” của Tề Ninh còn chưa ra khỏi miệng đã phát hiện ra dù tia sáng này có chút sáng, nhưng phạm vi phát sáng lại rất nhỏ, tựa như ánh sáng của loài đom đóm. Hắn vốn lo lắng thắp đèn trong phòng sẽ bị người ta phát hiện, thấy vậy hắn mới thả lỏng. Y Phù đưa thứ kia cho hắn, Tề Ninh nhận lấy, có vẻ là nhựa thông. Hắn nương theo ánh sáng xem xét đầu vai Y Phù, quả nhiên nhìn thấy phía sau đầu vai Y Phù có một nơi ửng đỏ, diện tích khoảng bằng lòng bàn tay, tựa như bị tụ máu, nhưng lại không bị sưng lên.
Tề Ninh lập tức nói khẽ:
-Y Phù cô nương, cô đoán không lầm, phía sau vai cô vô cùng đỏ, giống như bị lửa nung lên vậy. Cô cảm thấy thế nào?
Y Phù gắng gượng dùng tay kéo vạt áo phủ lên vai, rồi im lặng, không hề trả lời.
Tề Ninh thổi tắt lửa, ngồi xuống bên cạnh Y Phù, nói khẽ:
-Loại độc này vô cùng kỳ lạ, nếu độc tính mạnh thì hẳn là phải có màu tím hoặc màu đen, nhưng mà...!
-Đây là độc Tử Đinh Hương.
Y Phù bỗng nhiên lên tiếng.
-Tử Đinh Hương?
Tề Ninh chỉ cảm thấy cái tên này hết sức lạ lẫm, cơ mà nghe có vẻ cũng không giống loại độc dược ghê gớm cho lắm. Hắn hơi nhướn mày, hỏi:
-Cô biết đây là loại độc gì là tốt rồi, có biết cách giải độc là gì không? Ta thấy đại viện này vô cùng to lớn, hẳn là một phú hộ giàu có. Tòa nhà này được xây dựng giữa rừng núi hoang vu, những người sống trong loại nhà cửa như thế này thì hẳn là trong nhà sẽ có phòng thuốc. Nếu như cô biết giải độc ra sao thì ta sẽ trộm trốn ra ngoài tìm thuốc, xem có thể tìm được thuốc giải cho cô hay không.
Y Phù lại chẳng nói chẳng rằng, tựa như cô nàng không chút sốt ruột.
Tiếng mưa ngoài căn phòng gỗ đã trở nên rất nhỏ rất nhỏ, dường như mưa lớn đã ngừng. Trong phòng lúc này thật sự rất ấm áp, chỉ có điều hai người đều đang mặc quần áo ướt. Tề Ninh nghĩ thầm Y Phù đã trúng độc rồi mà nếu vẫn mặc váy áo ướt rượt thế này thì e là sẽ bị cảm lạnh mất. Hắn khẽ nói:
-Y Phù cô nương, cô ở đây nghỉ ngơi chút nhé. Ta ra ngoài xem có thể tìm được hai bộ xiêm y mới về không. Đêm tối lạnh lẽo, lại không thể cử động, nếu mặc nguyên váy áo ướt rượt thế này thì rất dễ sinh bệnh, giày trên chân cô nương cũng đã bị mất, để ta tìm một đôi giày khác tới luôn.
Hắn đang định đứng dậy thì Y Phù bỗng nhiên cất tiếng:
-Ta... Ta không thể chết, tuyệt đối không thể chết được!
Lời nói không đầu không đuôi khiến Tề Ninh phải quay đầu nhìn nàng, có chút ngờ vực, rồi Y Phù bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi:
-Ngươi... Ngươi đã có thê tử chưa?!
Gương mặt nàng ửng hồng, nhưng sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Tề Ninh thầm nghĩ đã tới lúc nào rồi mà cô nàng Miêu nữ này còn có tâm tư hỏi thăm chuyện riêng của hắn vậy trời?! Hắn đành đáp:
-Ta còn nhỏ, vẫn chưa lấy vợ. Y Phù cô nương thì sao?
Y Phù trông có vẻ đã 23, 24 tuổi rồi, trái chín cây. Tề Ninh thầm nghĩ người dân nơi thâm sơn cùng cốc khá là thích tảo hôn. Thời nhà Hán, nữ tử khoảng 16 17 tuổi là đã lập gia đình rồi, e là Y Phù đã kết hôn từ sớm. Nhưng mà cô nàng Miêu nữ này thân hình thướt tha, vòng eo tinh tế, hai chân thẳng tắp, thật chẳng giống như người đã từng sinh con.
Y Phù lại hỏi thêm lần nữa:
-Ngươi nói là ngươi vẫn chưa có vợ?!
-Chưa có.
Tề Ninh đáp:
-Tại sao Y Phù cô nương lại quan tâm tới chuyện này vậy?
Y Phù nghĩ nghĩ một lát rồi mới nói:
-Vậy.... Vậy ngươi đã từng nghe nói tới Tử Đinh Hương chưa?
-Chưa, nhưng mà tên nghe có vẻ rất đẹp, chẳng giống độc dược chút nào.
Tề Ninh dứt khoát ngồi xuống:
-Y Phù cô nương, loại độc Tử Đinh Hương này rốt cuộc là độc dược gì vậy? Có phải rất ghê gớm không?
Y Phù cắn môi, hừ lạnh một tiếng, đáp:
-Vô sỉ!
Tề Ninh ngẩn ra, nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng, Y Phù đã nói tiếp:
-Ta không nói ngươi đâu. Ta nói...
ta nói lão tặc kia cơ!
Chốc lát Tề Ninh đã hiểu ra, lão tặc trong lời Y Phù đương nhiên là Lão quái nhị hồ , hắn nói:
-Cũng chẳng biết hai tên kia rốt cuộc có lai lịch thế nào, cực kỳ tà môn.
-Tử Đinh Hương, cho dù là ở Tây Xuyên cũng rất hiếm gặp.
Y Phù rủ đôi mi, đôi mắt xinh đẹp như nước nhìn chằm chằm mặt đất, ánh mắt trống rỗng, giọng nói nàng mang theo vẻ quạnh quẽ, chẳng chút tình cảm:
-Tử Đinh Hương là loại thuốc mà một số quan lại quyền quý dùng để gia tăng... gia tăng hào hứng.
Có điều nếu chỉ là Tử Đinh Hương nguyên chất cũng chẳng sao, thế nhưng một khi ăn phải thuốc được đặc chế từ Tử Đinh Hương thì chỉ cần chạm vào nước lạnh, sẽ... sẽ trúng độc...!
Tề Ninh bừng tỉnh đại ngộ, nói:
-Ta hiểu rồi, lão quái dùng châm độc với cô nương, bên trong châm độc là độc của Tử Đinh Hương.
Sau đó khi cô bị thấm nước mưa đã được coi là tiếp xúc với nước lạnh, tiếp rồi chúng ta lại rơi xuống sông, cho nên độc tính mới phát tác.
Y Phù hơi gật đầu:
-Lúc trước ta đã đoán ra vài phần, chỉ là chưa dám khẳng định. Hiện giờ... hiện giờ đã có thể khẳng định rồi.
Tề Ninh cau mày nói:
-Y Phù cô nương, ta thấy sắc mặt cô phiếm hồng, không giống như người mặt tái xanh vì bị trúng kịch độc. Người trúng độc Tử Đinh Hương thì sẽ ra sao? Đúng rồi, cô nói Tử Đinh Hương được một số quan lại quyền quý coi là thuốc gia tăng hào hứng, loại độc chế từ thuốc này, gia tăng hào hứng trên phương diện gì vậy?
Y Phù liếc mắt nhìn Tề Ninh một cái, vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng nàng nhắm mắt đáp:
-Nó dùng để... dùng để hoan...
hoan hảo....!
Nói tới đây, tuy rằng Miêu nữ cởi mở, nhưng gương mặt Y Phù cũng đã đỏ tới tận mang tai, tuy vậy cô nàng vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh.
Trong nháy mắt Tề Ninh đã hiểu ra, thất thanh nói:
-Cô... Cô trúng xuân dược ư?!
Trong giây lát hắn đã tỉnh ngộ.
Nhị Hồ Lão Quỷ vô cùng háo sắc, khi đánh nhau với Y Phù thì vẫn cứ trêu chọc cô nàng, hiển nhiên hai lão đã coi Y Phù là món ăn trong bát, vì vậy cố ý dùng châm độc đâm lên vai Y Phù mà không lấy tính mạng cô nàng, hóa ra là vì mục đích này.
Sau khi Y Phù nói thẳng ra, trái lại không ngượng ngùng nữa, nàng thản nhiên không ít, nói:
-Ta... Cơ thể ta càng ngày càng nóng, hơn nữa theo hiểu biết của ta, nếu như trong vòng sáu canh giờ không thể giải độc thì sẽ... Sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Ta còn chưa hoàn thành nhiệm vụ, hiện giờ ta không thể chết được, cho nên...!
-Sáu canh giờ?
Tề Ninh nghĩ nghĩ rồi nói:
-Từ lúc trúng độc tới giờ cũng đã qua khoảng hai, ba canh giờ rồi.
Nếu nói như thế thì không còn nhiều thời gian nữa.
Rồi hắn cau mày nói tiếp:
-Chúng ta phải nhanh chóng giải độc.
Y Phù do dự một lát, cuối cùng ngẩng đầu, nhìn Tề Ninh rồi hỏi:
-Ta còn chưa biết tên ngươi.
-À, ta tên... Tề Vô Danh!
Tề Ninh nghĩ nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không nói tên thật ra.
Y Phù cau mày:
-Tề Vô Danh?
Rồi nàng nghi ngờ hỏi:
-Đây thật sự là tên của ngươi?
Ngươi không được gạt ta đâu đó.
Tề Ninh chỉ cười cười, chỉ thấy Y Phù trầm ngâm giây lát rồi hỏi hắn:
-Tề Vô Danh, ngươi... ngươi có thích ta không?
Tề Ninh ngẩn ra một lát, mặc dù hắn biết Miêu nữ cởi mở, nhưng Y Phù hỏi trực tiếp như thế vẫn khiến hắn có chút bất ngờ, hắn cười đáp:
-Tướng mạo của Y Phù cô nương xuất chúng như vậy, ta nghĩ bất cứ nam nhân nào cũng sẽ thích thôi.
-Ta đang hỏi ngươi, không hỏi nam nhân khác.
Vẻ mặt Y Phù vô cùng nghiêm túc:
-Nếu như ta bảo ngươi làm tình lang của ta, ngươi có bằng lòng không?
Tề Ninh giơ tay gãi gãi đầu, cười khổ đáp:
-Y Phù cô nương, cô... cô đang chọc ta sao?
-Ta không có thời gian đùa với ngươi!
Sắc mặt Y Phù vô cùng nghiêm túc:
-Ta muốn ngươi làm tình lang của ta! Chỉ cần ngươi bằng lòng thì hiện giờ ngươi chính là tình lang của ta, ngươi có bằng lòng không?
Tề Ninh hơi cau mày, nghĩ nghĩ một chút, trong nháy mắt liền hiểu ra ẩn khuất trong đó.
Y Phù mặc dù là Miêu nữ, nhưng tuyệt đối không có chuyện vừa nhìn thấy trai là thích, chẳng qua hai người chỉ vừa ở cùng nhau vài canh giờ ngắn ngủi mà thôi, thậm chí hai người còn chẳng biết lai lịch đối phương ra sao. Trong trường hợp này mà bảo Y Phù nhìn trúng hắn thì hẳn là chuyện không có khả năng.
Lúc này hắn đã hiểu, Y Phù trúng độc, muốn giải độc thì e là phải dùng đến phương pháp đặc biệt, mà hắn đã nghĩ tới khả năng nào đó rồi! Y Phù hỏi hắn đã có vợ chưa, rồi lại hỏi hắn có thích nàng không, thậm chí còn bảo hắn trở thành tình lang của nàng, mục đích cuối cùng chỉ là vì giải độc trên người nàng mà thôi!
Tề Ninh chỉ cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, kiếp trước hắn đã xem rất nhiều phim, đọc rất nhiều tiểu thuyết có chứa loại tình tiết này, lại chẳng thề ngờ cốt truyện với nội dung máu chó như vậy sẽ xuất hiện trên người hắn. Mặc dù thân hình Y Phù nóng bỏng, tướng mạo xuất chúng, cơ mà hai người chỉ vừa quen nhau mấy canh giờ ngắn ngủi, bây giờ lại bảo hắn thân cận da thịt với nàng. Cho dù Tề Ninh là người thấy nhiều biết rộng cũng không khỏi có chút ngạc nhiên.
y Thank You to Michyo715 For This Useful

Bạn cần đăng nhập để bình luận