Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1473: Thừa vắng mà vào

Xảy ra kỳ biến, tất cả mọi người ở đây kinh hãi thất sắc.
Ngay trước đây không lâu, Bắc Cung còn xấu hổ với Địa Tạng, cam nguyện liều chết đánh cược một lần với Đảo chủ. Ai cũng biết, Bắc Cung lựa chọn quyết chiến với Đảo chủ, dù thắng hay bại, chờ đợi lão chỉ có thể là tử vong. Lão vốn có thể lựa chọn liên thủ với Đảo chủ đối phó Địa Tạng, nhưng lại không lựa chọn như vậy.
Hiển nhiên Bắc Cung thực lòng muốn trả món nợ với Địa Tạng năm đó.
Lão đã cam tâm dùng tính mạng để trả lại, ai cũng không nghĩ tới lão lại ra tay với Địa Tạng, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả Địa Tạng cũng không ngờ tới một kích cuối cùng của Bắc Cung lại đánh về phía mình.
Với tu vi võ đạo của bà ta, nếu như đề phòng toàn bộ tinh thần, vận lực hộ tâm, như vậy coi như Bắc Cung dốc toàn lực đánh ra một kích cuối cùng cũng chưa chắc có thể tạo thành tổn thương quá lớn đối với Địa Tạng. Đáng chết chính là Địa Tạng không nghĩ tới Bắc Cung lại ra tay với mình, hoặc là nói, Địa Tạng không ngờ tới Bắc Cung trọng thương còn thừa lực phát ra một kích với mình, cho nên hơi sơ sẩy.
Nếu như thay thế Bắc Cung bằng bất cứ người nào trong thiên hạ, Địa Tạng đều sẽ giữ cảnh giác. Nhưng người này lại là Bắc Cung.
Bà ta quan tâm phương pháp có thể khiến Ách Nô cải tử hồi sinh, thực sự cho rằng vân tay Bắc Cung có bí mật gì, vừa vặt đặt lực chú ý lên vân tay. Giây phút đó Bắc Cung ra tay, Địa Tạng lúc này chẳng khác gì người bình thường, chỉ là thân thể máu thịt. Nếu như Bắc Cung không bị thương, một chưởng toàn lực có thể khiến Địa Tạng không có phòng bị chết mười lần tám lần. Thế nhưng Bắc Cung quả thực nỏ mạnh hết đà, mặc dù một chưởng này dốc hết tàn lực, nhưng cũng không có cách nào đánh chết Địa Tạng.
Lục phủ ngũ tạng của Địa Tạng bị một chưởng này chấn thương, dẫn tới khí huyết kỳ kinh bát mạch hỗn loạn.
Tuy rằng Đại Tông Sư có được thủ đoạn điều khiển khí trời đất, nhưng không phải dựa vào ý thức để điều khiển, vẫn phải khiến cho khí tức trong cơ thể mình tương dung với khí trời đất, đan vào một thể, như thế khí trời đất sẽ giống như khí bản thân, có thể mượn khí trời đất cho mình sử dụng.
Thế nhưng một khi khí tức bản thân xuất hiện hỗn loạn, kình khí vận chuyển không thông, đương nhiên cũng không có cách nào tương dung với khí trời đất.
Đây chính là nhược điểm lớn nhất của Đại Tông Sư.
Mấy vị Đại Tông Sư xuống khỏi Đại Tuyết Sơn năm đó, mặc dù tu luyện thuật điều khiển khí trời đất, nhưng bởi vậy cũng khiến kinh mạch trong cơ thể thay đổi khác thường. Bình thường họ đương nhiên không có việc gì, thế nhưng một khí xuất hiện tình trạng khí trời đất phản phệ, như vậy khí tức bản thân hỗn loạn, cũng sẽ rơi vào thời điểm suy yếu nhất. Cho nên mỗi vị Đại Tông Sư đều cố gắng tránh đi tai mắt tất cả mọi người vào thời điểm phát tác, bình an vượt qua thời điểm suy yếu nhất.
Lúc trước đám người Hắc Liên Giáo do Âm Vô Cực dẫn đầu làm khó dễ Giáo chủ, chính là nhân cơ hội khí tức trong cơ thể Giáo phủ phát tác, đột nhiên ra tay. Khi đó nội tức của Giáo chủ hỗn loạn, căn bản không có cách nào điều khiển khí trời đất ứng đối, cho nên mới bị đám người Âm Vô Cực đắc thủ.
Mặc dù một chưởng này của Bắc Cung không đánh chết Địa Tạng, cũng đã khiến Địa Tạng rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Gương mặt xinh đẹp của Địa Tạng ngậm xương, trong lòng biết mình biểu lộ thái độ suy yếu, rất có thể sẽ có người thừa cơ ra tay. Cho nên bà ta cưỡng ép tự ngăn chặn máu tươi dồn lên yết hầu, nhưng vẫn có máu tươi tràn ra khóe miệng.
Bà ta vận khí bảo vệ tâm mạch, nhưng kình khí vẫn như chuột chạy tán loạn trong cơ thể, trong lúc nhất thời không thể khống chế, thậm chí trước mắt hơi biến thành màu đen, bước chân phù phiếm, thân thể không khỏi lung lay nhè nhẹ như sắp ngã. Đúng lúc này, nàng cảm thấy một luồng kình phong đánh tới từ bên cạnh, khóe mắt liếc nhìn thấy một bóng người nhào thẳng về phía mình.
Người kia tới cực nhanh, năm ngón tay tạo thành câu, cực kỳ quả quyết đánh thẳng tới Địa Tạng.
- Hầu gia cẩn thận!
Không Tàng đại sư nghẹn ngào kêu lên.
Người đột nhiên ra tay từ bên cạnh lại chính là Bắc Đường Khánh.
Từ đầu tới cuối Bắc Đường Khánh thờ ơ lạnh nhạt, mắt nhìn thấy mấy Đại Tông Sư hao tổn từng người, không nghĩ tới Địa Tạng xuất hiện cuối cùng lại cũng là một vị Đại Tông Sư.
Bắc Đường Khánh bị giam lỏng ở núi Cửu Cung nhiều năm, cũng không phải đang tu thân dưỡng tính.
Y một lòng muốn công diệt Sở quốc, diệt trừ Cẩm Y Tề gia, lại muốn báo thù cho Liễu Tố Y, thậm chí từng nghĩ sau khi lấy được giang sơn sẽ giao giang sơn tốt đẹp này tới tay con trai. Nhưng muốn thực hiện chí lớn hoành đồ như thế, y nhất định phải diệt trừ Đại Tông Sư.
Y rất rõ ràng trong lòng, chưa diệt trừ Đại Tông Sư, cho dù thực sự đạt được giang sơn, ngồi trên ghế rồng thì vẫn chỉ là con rối.
Mắt thấy mấy vị Đại Tông Sư liên tục hao tổn, trong lòng y chắc chắn vui vẻ. Thế nhưng vị Đại Tông Sư Địa Tạng này bỗng nhiên xuất hiện, khiến kế hoạch ban đầu của y xuất hiện uy hiếp to lớn.
Nếu như trong thiên hạ có vài vị Đại Tông Sư cùng tồn tại, còn có thể cản tay lẫn nhau. Nhưng nếu như chỉ ocnf một vị Đại Tông Sư là Địa Tạng, cục diện này lại còn nguy hiểm hơn nhiều so với trước đó.
Không có hạn chế, Địa Tạng có thể lật tay thành mưa, không gì làm không được.
Y nhìn thấy Địa Tạng ra tay đả thương Không Tàng, cảm thấy sợ hãi. Một khi Địa Tạng thực sự điên cuồng, chớ nói diệt trừ Địa Tạng, chỉ sợ đám người trên đảo không một ai có thể còn sống rời đi.
Y chuẩn bị liều chết đánh cược một lần, lại tuyệt đối không ngờ rằng Bắc Cung lại đột nhiên ra tay với Địa Tạng.
Bắc Đường Khánh có tài cán tung hoành sa trường, võ công của bản thân không yếu. Sau khi nhìn thấy Địa Tạng trúng chưởng, khóe miệng chảy máu tươi, thân thể lung lay sắp đổ, y biết đây là cơ hội tốt ngàn năm một thuở.
Giờ phút này là thời điểm Địa Tạng suy yếu nhất, nếu như chậm trễ, chỉ sợ Địa Tạng có thể nhanh chóng khôi phục.
Mặc dù đã nhiều năm y không mang binh, nhưng sự quả quyết ở sa trường năm đó lại không biến mất. Trên chiến trường, quả quyết ra tay trong chớp mắt kẻ địch sơ hở là tố chất mà một vị danh tướng nhất định phải có. Bắc Đường Khánh hiểu rõ hơn ai hết một khi cơ hội xuất hiện, nếu có chút do dự, như vậy cơ hội này có thể chớp mắt mà qua, sẽ không tìm được thời cơ ra tay lần nữa.
Y cách Địa Tạng không xa, nhìn thấy cơ hội liền không do dự chút nào, thừa cơ ra tay, chỉ mong thừa dịp Địa Tạng suy yếu, một kích chế địch.
Trước khi Bắc Cung ra tay, cục diện trên Huyền Vũ Đảo nằm trong sự khống chế của Địa Tạng, sự sống chết của mọi người cũng nằm trong tay Địa Tạng.
Bắc Đường Khánh hiểu rõ trong lòng, nếu như một kích này của mình thành công, như vậy tình thế sẽ nghịch chuyển trong nháy mắt.
Y ra tay quả quyết, thân hình cực nhanh, năm ngón tay như mỏ ưng đánh thẳng tới Địa Tạng từ phía sau, ánh mắt kiên quyết mà lạnh lùng.
Mắt thấy sẽ chộp vào gáy Địa Tạng, Bắc Đường Khánh cảm thấy hoa mắt. Địa Tạng vốn gần ngay trước mắt lại biến mất không thấy tung tích, trong lòng gã giật thót, khóe mắt phát hiện Địa Tạng vươn tay tóm tới mình. Bắc Đường Khánh không nghĩ tới mình đánh lén Địa Tạng bị thương, vẫn có thể bị bà ta né tránh. Không chờ y suy nghĩ nhiều, cổ tay phải đã bị Địa Tạng chế trụ. Bắc Đường Khánh cảm thấy sợ hãi, một tay khác tào thành chưởng đao chém nghiêng xuống trán Địa Tạng.
Mắt thấy chưởng đao sắp cắt vào trán Địa Tạng, lại nghe một tiếng rầm vang lên, một tay khác của Địa Tạng đã vỗ vào ngực Bắc Đường Khánh. Mặc dù bà ta ra chiêu muộn hơn Bắc Đường Khánh, nhưng ra sau mà đến trước, giây phút bàn tay vỗ vào ngực, chỉ nghe một tiếng rắc vang lên, rõ ràng là tiếng xương ngực gãy.
- Chớ có hành hung!
Thời điểm Bắc Đường Khánh bay ra, Không Tàng đại sư và Trác Thanh Dương nhào thẳng tới phía sau Địa Tạng.
Thân hình Địa Tạng tránh đi, giống như quỷ mị vòng ra bên cạnh Trác Thanh Dương, gương mặt xinh đẹp lạnh như băng, đôi mắt xinh đẹp ban đầu giờ phút này tràn ngập sát ý. Hai ngón tay bà ta nhô ra, đâm tới Trác Thanh Dương.
- Linh Hư Chỉ!
Sắc mặt Trác Thanh Dương khẽ thay đổi, vung tay nghênh đón. Giờ phút này Không Tàng cũng đã tới bên người Địa Tạng, tăng bào phần phật, hai chưởng đánh tới Địa Tạng.
Bảo Tàng Thiên Nữ Hoa Tưởng Dung vẫn giống như người tàng hình nhìn thấy Địa Tạng bị thương, mặt mày thất sắc, lại thấy Bắc Đường Khánh ra tay đánh lén, liền xông lại không chút do dự. Chỉ là nàng cách Địa Tạng một khoảng, tốc độ dù nhanh, cuối cùng lại không kịp.
Chờ khi thấy Địa Tạng đánh bay Bắc Đường Khánh, nội tâm Hoa Tưởng Dung hơi buông lỏng.
Cục diện trên đảo này, nàng đương nhiên thấy rõ ràng, một khi đánh nhau, những người khác đều là địch của Địa Tạng. Chờ khi thấy được Không Tàng và Trác Thanh Dương liên thủ khởi xướng thế công tới Địa Tạng, trong lòng nàng biết hai người này đều là cao thủ, Địa Tạng bị thương không biết có thể ngăn cản hay không. Dưới chân nàng như bay, chỉ muốn tiến tới trợ trận, chợt cảm thấy kình phong đánh tới bên cạnh, liếc mắt nhìn qua thấy một bóng người như hồ điệp bay thẳng qua phía mình, chính là Xích Đan Mị.
Người xuất hiện trên đảo hôm nay, không ai không phải người thông minh hơn người, nháy mắt có thể đánh giá cục diện trên đảo.
Tâm tư của Xích Đan Mị giống như Bắc Đường Khánh, hiểu được nếu như chưa diệt trừ Địa Tạng, tất cả mọi người chính là vật trong lòng bàn tay Địa Tạng. Nàng nhìn thấy Hoa Tưởng Dung muốn tới trợ chiến, đương nhiên không để nàng ta đi qua, liền lách mình chặn đường của Hoa Tưởng Dung.
Xích Đan Mị dáng người xinh đẹp, Hoa Tưởng Dung cũng thướt tha mềm mại. Con đường võ công của hai người đều cực kỳ âm nhu, lại có vẻ ngoan lệ, động tác ra chiêu xinh đẹp, trong lúc nhất thời hai người giao phong, ngươi tới ta đi, nhẹ nhàng giống như hai con bướm nhảy múa.
Mặc dù trong lòng Tề Ninh không tán đồng Bắc Đường Khánh là cha ruột của mình, nhưng thân thể này cuối cùng là cốt nhục của người này. Nhìn thấy Bắc Đường Khánh bị Địa Tạng đánh rơi xuống đất, miệng phun máu tươi, nội tâm của hắn trầm xuống, nhảy mấy cái bay tới bên cạnh Bắc Đường Khánh. Hắn thấy sắc mặt Bắc Đường Khánh trắng bệch, máu tươi ứa ra từ trong miệng, ngực bị Địa Tạng đánh một chưởng lõm xuống dưới, hơi thở yếu ớt. Hắn ngồi xuống bên cạnh Bắc Đường Khánh, nhìn xem danh tướng vang danh thiên hạ năm đó, tâm tình của hắn cực kỳ nặng nề.
- Vẫn là… vẫn là đạo hạnh không… không đủ… !
Khóe miệng Bắc Đường Khánh nở nụ cười khổ:
- Ta… ta phải đi gặp… gặp mẹ con rồi… !
Tề Ninh vươn tay, muốn nắm chặt tay Bắc Đường Khánh. Tay hắn duỗi một nửa, ngừng lại, nhưng cuối cùng vẫn đưa tới nắm chặt, lại cảm thấy bàn tay của y phát lạnh, trong lòng biết không ổn. Bắc Đường Khánh nhìn thấy vẻ ảm đạm trong mắt Tề Ninh, y thở dài:
- Xương ngực… xương ngực đâm xuyên qua phổi của ta, ta… ta không sống nổi… !
- Ta sẽ nghĩ biện pháp cứu ngài… !
Tề Ninh nắm chặt tay Bắc Đường Khánh.
Trong lòng hắn biết Bắc Đường Khánh đánh lén phía sau chắc chắn chọc giận Địa Tạng. Một chưởng này của Địa Tạng đương nhiên cực kỳ bá đạo sắc bén, đánh trúng vào ngực Bắc Đường Khánh, ngực lõm xuống dưới, xương ngực vỡ vụn, xương kia cũng đâm thương nội tạng. Nếu như thương thế khác có lẽ còn có thể cứu được, nhưng nội tạng bị xương ngực đâm xuyên, dù cho Lê Tây Cung còn sống cũng chưa chắc có thể cứu lại.
- Ngực ta… trong áo ngực ta có một… có một thứ, con… con lấy ra giúp ta… !
Bắc Đường Khánh nói mỗi câu, một vũng máu liền phun ra từ trong miệng, sắc mặt càng thêm khó coi.
Tề Ninh đưa tay sờ ngực y, quả nhiên thấy ra một miếng gấm vóc xếp gọn. Bằng Đường Khánh nhìn vào mắt Tề Ninh nói:
- Đây… đây là… là Hoàn… Hoàn Vũ Đồ mà con muốn. Đưa… đưa cho con, ta… ta vốn muốn tặng… tặng thiên hạ cho con, con không muốn… không muốn. Ta… ta chỉ sợ… chỉ sợ… chỉ sợ cũng không làm được… rồi !
Tề Ninh lấy làm kinh hãi, tiện tay mở ra một góc, quả nhiên phát hiện bản đồ vẽ trên tấm gấm vóc này.
- Làm… làm một chuyện giúp ta… !
Hơi thở của Bắc Đường Khánh ngày càng yếu, giọng nói cũng ngày càng nhỏ:
- Giúp ta… giúp ta… táng một chỗ với… với mẫu thân con… táng cùng một chỗ… !
Tề Ninh hơi cau mày. Bắc Đường Khánh thấy Tề Ninh dường như hơi khó khăn, y thở dài, miễn cưỡng lắc đầu nói:
- Thôi vậy… !
- Ta đáng ứng ngài!
Tề Ninh không chờ y nói xong, lập tức nói.
Vẻ mừng rỡ lóe lên trong mắt Bắc Đường Khánh, bàn tay lúc đầu hơi vô lực đã có chút sức lực, nắm chặt tay Tề Ninh :
- Con còn… còn chưa gọi ta… gọi ta một tiếng…, ta… ta muốn nghe một lần, một lần… một lần là đủ rồi… !
Y nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh, trong mắt tràn ngập vẻ chờ đợi.
Tề Ninh nhìn sinh khí dần biến mất trên mặt Bắc Đường Khánh, biết Bắc Đường Khánh chỉ còn lại một hơi cuối cùng. Hắn thở dài trong lòng, khẽ nói:
- Phụ thân!
Bắc Đường Khánh nở nụ cười thỏa mãn, cánh tay trầm xuống, không còn hơi thở.

Bạn cần đăng nhập để bình luận