Cẩm Y Xuân Thu

Chương 688: Hoa Vương Phong

Tề Ninh cười nói:
- Các vị đừng sốt ruột, ta nói như vậy tất có lý do.
Hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, vào đúng lúc này đã thấy có hai người đang từ cầu vòm bay tới. Đà chủ Kiều Huyền phân đà Liễu Thổ Chương phụ trách công tác duy trì trật tự vì vậy không ngồi vào chỗ, nhìn thấy có người bay đến liền lập tức chạy tới.
Hai người kia đến gần Kiều Huyền rồi nói gì đó với y, chỉ thấy Kiều Huyền lập tức xoay người chạy về phía Quan Tinh đài sau đó bay lên trên đài đến gần nói nhỏ vào tai Chu Tước trưởng lão. Chu Tước trưởng lão khẽ gật đầu sau đó nói thầm vài câu với Kiều Huyển, y nhận lệnh chắp tay rồi lui xuống. Lúc này Chu Tước trưởng lão mới lại gần nói nhỏ vào tai Bạch Hổ trưởng lão, ngay lập tức sắc mặt lão tối sầm lại.
Mọi người xung quanh đều không biết đã xảy ra chuyện gì, bọn họ châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao.
Chỉ một lát sau lập tức có một đám người xuất hiện ở bên kia cầu vòm, Kiều Huyền đích thân đi qua cầu nói với đám người vài câu sau đó liền dẫn đám người qua bên này. Mọi người tập trung nhìn về phía đám người, khi thấy y phục của bọn họ, không ít người lập tức nhíu mày.
Tề Ninh thấy người đã tới, miệng nhếch mép cười, lẩm bẩm:
- Tới sớm tới muộn chẳng bằng tới đúng lúc.
Đám người tới đều mặc áo choàng lớn, đầu đội mũ mão, bên hông đeo một thanh loan đao, bước đi mạnh mẽ đều nhịp.
Mọi người đều nhận ra đám người này chính là người của phủ Thần Hầu.
Mặc dù phủ Thần Hầu có quyền giải quyết các sự vụ trong giang hồ nhưng nếu như các môn phái không phạm pháp và có thể tự giải quyết trong nội bộ thì phủ Thần Hầu sẽ không thể tùy tiện nhúng tay vào. Chính vì thế nên danh sách khách mời trong các đại hội lễ điển của các môn phái trước giờ đều không có người phủ Thần Hầu. Tuy phủ Thần Hầu vẫn sẽ phái người hoạt động ở khu vực phụ cận thế nhưng cũng sẽ không tùy tiện tham dự vào.
Hôm nay là đại hội Thanh Mộc của Cái bang, phủ Thần Hầu là đối tượng không nhận được giấy mời.
Vào lúc này người của phủ Thần Hầu lại đột nhiên xông vào Cổ Long khiến một số đệ tử Cái bang cảm thấy có chút phản cảm. Có người cười lạnh nói:
- Đây là chuyện của Cái bang, người của phủ Thần Hầu tới đây làm gì?
Sắc mặt Bạch Hổ trưởng lão rất xấu, cả Chu Tước trưởng lão cũng có vẻ mặt nghiêm trọng. Người của phủ Thần Hầu đi đến dưới Quan Tinh đài, dẫn đầu là một người hơi lùn và có chút mập mạp, hai mắt híp lại, khuôn mặt rất có phúc khí. Người đó chính là Khúc Tiểu Thương là Tham lang giáo úy của phủ Thần Hầu.
Lúc này mới có người nhìn thấy mấy tên lại viên đi sau cùng vác một chiếc bao lớn, nhìn hình dáng này không giống như đồ vật gì đó.
Chu Tước trưởng lão bước về phía trước sau đó chắp tay nói:
- Khúc giáo úy!
Trong Tứ đại Trưởng lão thì Chu Tước trưởng lão là người quản lý khu vực trong Kinh thành cũng là người tiếp xúc với phủ Thần Hầu nhiều nhất. Lão cùng Khúc Tiểu Thương được coi là chỗ quen biết.
Vào lúc này thấy Khúc Tiểu Thương đột nhiên xuất hiện ở nơi này, lão cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Khúc Tiểu Thương chắp tay đáp lễ rồi mỉm cười nói:
- Chu Tước trưởng lão, hôm nay đột ngột đến đây thực sự là có chút thất lễ. Mong các vị huynh đệ Cái bang thứ lỗi!
Có người cười lạnh thầm nghĩ:
Nếu biết là mình đã thất lễ thì còn chạy tới đây làm gì? Thế nhưng lời này đương nhiên không người nào dám nói ra.
Chu Tước trưởng lão nói:
- Khúc giáo úy, Cái bang bọn ta đang cử hành đại hội Thanh Mộc, không biết phủ Thần Hầu tới đây là có chuyện gì muốn chỉ giáo hay sao?
- Chỉ giáo thì không dám nhận.
Khúc Tiểu Thương híp mắt cười nói:
- Chuyện là đêm qua trong thành Tương Dương đã xảy ra một chuyện rất lớn mà chuyện này lại có liên quan đến Cái bang của các vị. Phủ Thần Hầu đã suy nghĩ rất kỹ, biết hôm nay Cái bang cử hành đại đội Thanh Mộc nên cho rằng tới thông báo cho các vị biết một tiếng thì hơn.
- Chuyện lớn?
Chu Tước trưởng lão cau mày hỏi:
- Chẳng biết Khúc giáo úy nói vậy là có ý gì?
Khúc Tiểu Thương cũng không nói nhiều lời vô ích, y giơ tay lên vẫy hai cái, mấy tên lại viên đằng sau lập tức vác chiếc bao tải tới.
Sau khi bao tải được mở ra lập tức có một người lăn ra ngoài, người kia đã bị trói cả tay lẫn chân, người co lại thành một đống, trên đầu bị trùm một chiếc khăn màu đen.
Ba người đứng im nhìn nhau, Chu Tước với Bạch Hổ liếc nhau. Sau đó Bạch Hổ bước lên phía trước, trầm giọng hỏi:
- Khúc giáo úy, làm vậy là có ý gì?
Khúc Tiểu Thương bước đến bên cạnh người bị trói kia sau đó ngồi xổm xuống kéo bỏ chiếc khăn trùm đầu người kia xuống, người kia nhắm mắt dường như đang trong trạng thái ngủ say. Khúc Tiểu lấy chiếc túi đựng nước ở bên hông ra sau đó ngửa đầu rót vào trong miệng nháy mắt liền cúi xuống phun thẳng vào mặt người kia.
Người nọ giật mình thở ra một hơi sau đó bắt đầu ho sặc sụa, y mở mắt ra sau đó giãy dụa mấy cái rồi ngồi dậy. Khi thấy có rất nhiều ánh mắt đều đang tập trung nhìn vào mình, lúc mới đầu gã thừ người ra sau đó sắc mặt lập tức hiện rõ vẻ kinh hãi. Lúc này mọi người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
- Không biết có ai nhận ra người này không?
Khúc Tiểu Thương đứng dậy chắp tay sau lưng sau đó mỉm cười nói:
- Chắc hẳn Bạch Hổ trưởng lão biết người này đúng không? Gã là một Đường chủ của Cái bang!
Bạch Hổ trưởng lão nhìn chằm chằm vào người kia, hai đầu lông mày đã nhíu chặt. Trong đám người lập tức có người nói:
- Đây là thuộc hạ Lâm đường chủ thuộc phân đà Tuy Hỏa Hầu.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- Xem ra là tại hạ đã nói đúng, gã là một trong số các Đường chủ của Cái bang. Bạch Hổ trưởng lão, gã họ Lâm có đúng không?
Bạch Hổ do dự một lát rồi mới nói:
- Đà chủ của phân đà thuộc Bạch Hổ thất túc đương nhiên là ta biết nhưng Đường chủ lại có đến sáu bảy chục người ta làm sao có thể biết tất cả bọn họ được. Người này nhìn cũng có chút quen mắt nhưng không hề có ấn tượng sâu.
- Bạch Hổ trưởng lão, thứ cho tại hạ nói thẳng, Trưởng lão quản lý bảy phân đà ở phía Tây, chỉ có mấy chục vị Đường chủ sao lại có thể không nhớ được?
Khúc Tiểu Thương thở dài nói:
- Đây vốn là chuyện nội của Cái bang các vị, tại hạ không tiện hỏi nhiều. Tại hạ chỉ muốn hỏi người này đã gia nhập Cái bang, Bạch Hổ trưởng lão có biết hay không?
Khúc Tiểu Thương lúc nào cũng treo trên mặt một nụ cười thân thiện, hai mắt híp lại, thế nhưng trong đôi mắt bé như đỗ tương đó lại ẩn chứa ánh mắt vô cùng sắc bén.
Trong lòng Bạch Hổ rất bối rối, lão biết hôm nay người của phủ Thần Hầu tới đây chắc chắn không có chuyện gì tốt lành. Khúc Tiểu Thương hỏi có vẻ tùy tiện nhưng muốn trả lời lại không hề đơn giản.
Nếu lão nói không biết, cho thấy đường đường là Trưởng lão lại hoàn toàn không biết bộ hạ của mình gia nhập Cái bang lúc nào, mặc dù không phải là vấn đề quá nghiêm trọng nhưng sẽ khiến mọi người dị nghị. Thế nhưng nếu như lão nói biết người này thì chỉ e sẽ xuất hiện phiền toái lớn hơn.
Phủ Thần Hầu dùng bao tải để mang người này tới chứng tỏ là có tội bị phủ Thần Hầu bắt được. Mọi người đều biết từ sau khi Tây Môn Vô Ngân lên nắm quyền phủ Thần Hầu đều chưa bao giờ bỏ qua cơ hội làm suy yếu các thế lực giang hồ, một khi nắm được nhược điểm, phủ Thần Hầu nhất định sẽ cắn chết không tha.
Bạch Hổ biết chuyện không ổn nhưng mặt vẫn không đổi sắc, nói:
- Cái bang ngày càng mở rộng, trước nay vẫn được xưng tụng là đệ nhất bang phái trên giang hồ, hàng năm đều có vô số người gia nhập vào Cái bang. Vì vậy ta hoàn toàn không thể nắm được vị Lâm đường chủ này gia nhập Cái bang lúc nào. Thế nhưng gã trở thành Đường chủ thì chắc hẳn đã lập được công lao ở phân đà Tuy Hỏa Hầu nên đã được Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu cất nhắc lên.
- Thì ra là vậy.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- Nói như vậy tức là các Đường chủ của Cái bang đều là do các Đà chủ tự ý đề bạt đúng không?
- Đây là chuyện nội bộ của Cái bang, Khúc giáo úy hình như không nên hỏi.
Bạch Hổ giơ tay lên nói:
- Hôm nay các huynh đệ Cái bang đều có mặt ở đây, nếu như phủ Thần Hầu can thiệp quá sâu vào nội bộ Cái bang chỉ e mọi người sẽ không hài lòng.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- Phủ Thần Hầu đương nhiên sẽ không can thiệp vào nội bộ của Cái bang, phủ Thần Hầu chỉ là đúng phận sự của mình. Bạch Hổ trưởng lão, vị Lâm đường chủ này của các vị có thân phận đặc biệt, hay là Trưởng lão hãy thử hỏi vị này rằng trước khi gia nhập vào Cái bang đã từng là thần thánh phương nào?
Bạch Hổ nhíu mày, lúc này đột nhiên có một người từ phía sau Khúc Tiểu Thương bước lên.
Người này mắt phượng mày ngài, không ai khác chính là Tây Môn Chiến Anh đóng giả nam nhân, nàng nhìn chằm chằm vào Lâm đường chủ rồi lạnh lùng quát:
- Còn không mau khai ra!
Mặt người nọ co quắp, gã ngồi bệt dưới đất, do dự một lúc sao mới lên tiếng trả lời:
- Ta ta là Cừu Cửu!
Lời của gã vừa dứt lập tức đã có người kinh ngạc kêu lên:
- Cừu Cửu? Con bà nó, đấy chẳng phải là tên hái hoa đạo tặc khét tiếng năm đó sao?
- Chính gã đó, cái tên khốn nạn đó lại còn mặt dày tự phong cho mình cái danh hiệu Hoa Vương Phong nữa chứ, đúng là không biết xấu hổ.
Có người căm giận nói:
- Tên cẩu tặc đó làm xằng làm bậy trên giang hồ, gã đã làm hại không biết bao nhiêu cô nương đàng hoàng. Gã trốn đông trốn tây khiến không ai tìm được, thì ra là đã gia nhập vào Cái bang.
Hái hoa đặc tặc khét tiếng giờ lại thành Đường chủ của Cái bang, việc này thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người, đồng thời toàn bộ Cái bang phải muối mặt.
Đệ tử Cái bang vừa cảm thấy phẫn nộ vừa cảm thấy xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn mặt ai.
Những vị khách được mời đến tham gia đại hội mỗi người có một vẻ mặt khác nhau, có người khinh bỉ cũng có người hả hê.
Sắc mặt Chu Tước trưởng lão cũng có chút khó coi, lão hỏi:
- Khúc giáo úy, người này thật sự là tên hái hoa đạo tặc Cừu Cửu sao?
Khúc Tiểu Thương đáp:
- Nếu như Chu Tước trưởng lão không tin thì có thể đích thân thẩm vấn. Phủ Thần Hầu đã tiến hành thẩm vấn vị Lâm đường chủ này suốt đêm hôm qua, Lâm đường chủ đã khai rất tường tận về những vụ án mà mình gây ra.
Nếu như không phải đích thân làm thì chắc sẽ không có người nào có thể tường thuật lại chi tiết như vậy.
Y giơ tay lên vuốt cằm, cười nói:
- Tại hạ nghĩ trong thiên hạ này chắc cũng chẳng có ai muốn tự tạo tiếng xấu nhận mình là hái hoa đạo tặc đâu nhỉ?
Khúc Tiểu Thương vừa nói dứt lời thì đột nhiên có một người từ trong đám người lao ra, tay cầm một thanh kiếm chỉ thẳng vào Cừu Cửu, sắc mặt người đó méo mó căm phẫn. Nhưng người kia còn chưa kịp đến gần Cừu Cửu thì đã có một lại viên của phủ Thần Hầu đưa tay lên cản lại. Người kia nhìn kỹ khuôn mặt Cừu Cửu một lượt sau đó vẻ mặt càng giận dữ hơn, trong mắt lóe lên sát khí, lạnh lùng nói:
- Tên cẩu tặc khốn kiếp, quả nhiên là ngươi, hôm nay ta nhất định phải đòi lại món nợ máu sáu năm trước.
Có người nhận ra người này liền nói lớn:
- Đó là Tần trang chủ của Lạc Nhật sơn trang.
Tần trang chủ đã rút kiếm ra cầm trong tay, hai mắt tràn đầy sát ý.
Nhìn dáng vẻ này của y nếu như không có viên lại của phủ Thần Hầu cản lại chỉ e là đã xông lên chém chết Cừu Cửu rồi.
Khúc Tiểu Thương liếc mắt nhìn Tần trang chủ sau đó hỏi:
- Tần trang chủ biết Cừu Cửu sao?
Tần trang chủ lạnh lùng nói:
- Ta không ngại nói cho mọi người biết chuyện này. Sáu năm trước, thê tử của một vị bằng hữu của ta đã bị chính tên cẩu tặc này làm nhục, nàng ấy là một người trung trinh liệt nữ, sau khi bị làm nhục đã treo cổ tự vẫn. Tuy nhiên trước khi tự vẫn nàng ấy đã vẽ lại hình dáng của Cừu Cửu, cho đến nay ta vẫn còn nhớ rất rõ.
Y nâng kiếm chỉ thẳng vào Cừu Cửu, căm giận nói:
- Mặc dù vẻ ngoài của gã có chút thay đổi nhưng đôi mắt cặp lông mày cùng hình dáng khuôn mặt hoàn toàn không khác gì người trong bức vẽ của nàng, tên này nhất định chính là tên cẩu tặc Cừu Cửu đó. Bọn ta đã đi tìm ngươi ở khắp nơi nhưng lại không tìm được bất cứ tung tích nào, không ngờ ngươi lại gia nhập Cái bang được Cái bang che chở bấy lâu nay.
Y không nói ra vị bằng hữu kia là ai đương nhiên là vị bảo vệ danh dự cho người đó. Tần trang chủ có vô số bằng hữu trên giang hồ, không ai biết y muốn nói tới ai nhưng nhìn dáng vẻ này của y thì có vẻ như không phải là bịa đặt.

Khúc Tiểu Thương nói bình thản:
- Tần trang chủ, Cừu Cửu là tội phạm quan trọng mà phủ Thần Hầu vẫn luôn truy tìm. Người này tội ác chồng chất, đương nhiên phủ Thần Hầu sẽ trừng trị nghiêm khắc. Nếu như Tần trang chủ giết chết gã tại đây sẽ phá vỡ quy tắc.
Tần trang chủ nhìn Cừu Cửu chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo, một lát sau y mới hừ lạnh nói:
- Nếu như phủ Thần Hầu có thể xử lý công bằng thì tại hạ sẽ không có gì để nói nữa, nếu không tại hạ sẽ đích thân lấy mạng tên cẩu tặc này.
Nói rồi y thu kiếm lại sau đó xoay người rời đi.
lúc này Sắc mặt trưởng lão Chu Tước đã vô cùng khó coi, môi khẽ nhúc nhích nhưng không nói bất cứ lời nào, ánh mắt âm thầm liếc về phía trưởng lão Bạch Hổ.
Khúc Tiểu Thương nheo mắt nhìn trưởng lão Bạch Hổ, hỏi:
- Trưởng lão Bạch Hổ, không biết Trưởng lão đã từng nghe thấy cái tên Lĩnh Nam Bạch Bảo bao giờ chưa?
- Lĩnh Nam Bạch Bảo sao?
Bạch Hổ suy ngẫm một lát sau đó gật đầu nói:
- Lĩnh Nam Bạch Bảo có tuyệt kỹ độc môn là Thiết bì công, cũng được coi là có chút danh tiếng trên giang hồ. Nhưng bảy năm trước Lĩnh Nam Bạch Bảo đã bị hỏa hoạn thiêu trụi, trên dưới ba mươi tư người đã bỏ mạng trong biển lửa. Nghe nói là có hai đệ tử còn sống nhưng hai người không thể vực lại được danh tiếng của Bạch Bảo. Có thể nói Lĩnh Nam Bạch Bảo đã hoàn toàn bị xóa tên khỏi giang hồ từ bảy năm trước.
Mọi người bên dưới cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
Địa vị giang hồ của Lĩnh Nam Bạch Bảo không cao, những tông môn như vậy trên giang hồ có cả trăm. Khi nghe thấy cái tên này có một số người biết còn đại đa số đều chẳng biết đó là gì.
Lúc này nghe trưởng lão Bạch Hổ nói mới biết thì ra trong quá khứ từng có một tông môn như vậy biến mất.
Khúc Tiểu Thương mỉm cười nói:
- quả nhiên là trưởng lão Bạch Hổ hiểu nhiều biết rộng, nhưng Trưởng lão có biết vì sao Lĩnh Nam Bạch Bảo lại bị lửa thiêu trụi không?
Bạch Hổ trưởng lão đăm chiêu suy nghĩ sau đó lắc đầu đáp lời:
- Mặc dù có nghe qua một số lời đồn trên giang hồ nhưng thực hư ra sao thì ta không biết. Có điều xảy ra một vụ án lớn như thế, phủ Thần Hầu chắc chắn đã phải điều tra cặn kẽ rồi, thực hư thế nào lẽ ra phủ Thần Hầu phải biết kết quả từ trước rồi mới phải.
Khúc Tiểu Thương chỉ mỉm cười không đáp lại, y cao giọng hỏi:
- Có vị anh hùng nào biết vụ án Bạch Bảo năm đó không? Lập tức thấy Gia Cát Trường Đình Minh chủ của Kim Kiếm minh trên đài bước lên trước vài bước rồi vuốt râu nói:
- Năm đó tại hạ cũng biết chút chuyện về vụ án của Bạch Bảo.
- Ồ?
Khúc Tiểu Thương giơ tay lên nói:
- Gia Cát môn chủ biết vụ án này, vậy thì tốt quá, nhưng không biết Gia Cát môn chủ có biết hung thủ là ai không?
Gia Cát Trường Đình suy nghĩ một lát rồi mới nói:
- Vụ án Bạch Bảo xảy ra vào chính ngày thành thân tiểu thư của Bạch Bảo, vụ án này xảy ra đã làm chấn động cả Lĩnh Nam lúc bấy giờ. Có rất nhiều người nghi ngờ về vụ án này, có người nói là do mọi người uống say. Nhưng mà cũng không thể say tất cả từ già đến trẻ từ lớn đến bé được, nếu không làm sao có thể có chuyện cả nhà đều bị nhốt trong biển lửa mà không một ai phát hiện ra? Vì vậy nhiều người đã suy đoán trước khi phát sinh hỏa hoạn người của Bạch Bảo đều đã bị hạ độc, không ai phát giác ra hỏa hoạn vì vậy nên tất cả mới bị ngọn lửa thiêu trụi.
- Gia Cát môn chủ nói rất đúng.
Khúc Tiểu Thương nói:
- Năm đó sau khi biết chuyện, phủ Thần Hầu đã lập tức phái người đi điều tra. Cũng may năm đó có người kịp thời kéo một vài thi thể từ bên trong Bạch Bảo ra, phủ Thần Hầu đã xác định được những người này đúng là bị trúng một loại mê dược khiến bọn họ hoàn toàn mất tri giác.
Gia Cát Trường Đình cảm thán:
- Như vậy xem ra tại hạ đã đoán đúng. Có người nói trong Bạch Bảo chỉ có ba người tìm được đường sống trong chỗ chết, hai người là đệ tử nhận lệnh của Bảo chủ đi ra ngoài làm nhiệm vụ, người còn lại có lẽ là đại đệ tử của Bảo chủ, Mục Bạch Hành. Có người làm chứng nói trong ngày thành thân của đại tiểu thư Mục Bạch Hành cũng có trong Bạch Bảo.
- Sau đó thì sao?
- Sau khi xảy ra chuyện, thân thế của thi thể đều đã được xác minh.
Bởi vì khi hỏa hoạn xảy ra đã có người ở khu vực gần đó kịp thời cứu giúp nên mặc dù thi thể đều đã bị thiêu cháy trông vô cùng thê thảm nhưng vẫn có thể nhận ra được.
Gia Cát Trường Đình nói:
- Trong số hơn ba mươi thi thể bị thiêu cháy chỉ thiếu mỗi Mục Bạch Hành.
Lời của lão vừa dứt đã kéo theo tiếng bàn luận xôn xao ở bên dưới.
Có người lớn tiếng nói:
- Chuyện này năm đó tại hạ cũng có nghe nói. Có người nói hỏa hoạn ở Bạch Bảo là do Mục Bạch Hành gây ra. Y để ý tới tiểu thư của Bạch Bảo nhưng lại không thể trở thành con rể của Bạch Bảo nên không thể thừa kế chức vị Bảo chủ Bạch Bảo vì thế nên đã nhẫn tâm ra tay.
Bên dưới lập tức có tiếng người mắc nhiếc hành vi đồi bại này.
Cuối cùng Khúc Tiểu Thương nói:
- Kết quả phủ Thần Hầu điều tra ra được cũng đại khái là như vậy.
Mặc dù vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn nhưng Mục Bạch Hành đúng là đối tượng tình nghi lớn nhất. Mấy năm gần đây phủ Thần Hầu vẫn phái người đi truy tìm tung tích của Mục Bạch Hành nhưng người này ẩn núp quá kỹ nên bọn ta vẫn không thể tìm được y cho đến ngày hôm qua.
Ngay lập tức lại có người vác chiếc bao thứ hai tới, sau đó lại tiếp tục có một người nữa bị trói chân tay lăn ra khỏi bao.
Sứ viên mở túi nước hắt lên mặt người kia, y lập tức tỉnh lại, nhìn xung quanh một chút liền biết đang có chuyện gì xảy ra. Y không hề hoảng hốt mà chỉ cười lạnh một tiếng sau đó ngẩng cổ lên.
- Các vị, đây chính là Mục Bạch Hành, đại đệ tử của Bảo chủ Bạch Bảo.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- Thế nhưng nếu như Bảo chủ dưới suối vàng có biết chắc chắn sẽ trục xuất tên ngịch đồ khi sư diệt tổ này ra khỏi sư môn.
Mục Bạch Hành cười lạnh nói:
- Lão tử mà phải sợ cái lão già đó sao? Đúng thế đấy, Bạch Bảo là do lão tử thiêu trụi, lão tử chỉ cần dùng một cây đuốc đã thiêu chết tất cả người của Bạch Gia. trước khi chết con tiện nhân Bạch Ngưng Ngọc còn bị lão tử cưỡng bức. Những điều nên làm lão tử đều làm cả rồi, lão tử sống thêm được bảy năm cũng coi như đã lời rồi.
Vào lúc này mà Mục Bạch Hành còn có thể ngỗ ngược, ăn nói vô tình như vậy khiến người nghe vô cùng tức giận. Có người quát lớn:
- Mục Bạch Hành, ngươi là cái đồ cẩu tặc khi sư diệt tổ, đã chết đến nơi lại còn mạnh miệng.
- Tên này làm việc táng tận lương tâm khiến cả người và thần cùng phẫn nộ. Nhất định phải băm thây tên khốn này ra thành vạn mảnh.
Mục Bạch Hành vẫn ngẩng đầu lên, y khẽ nhắm mắt lại, môi nhếch lên cười nhạt không nói lời nào.
- Mấy năm gần đây phủ Thần Hầu không thể tìm ra người này, cho đến tối qua mới biết y cũng ẩn thân trong Cái bang.
Khúc Tiểu Thương thở dài, nói:
- Cái bang là giang hồ đệ nhất bang, lại là bang phái đứng đầu tám bang mười sáu phái, uy danh trên giang hồ hiển hách, có thể nói là bang phái đứng đầu chính đạo.
Từ trước đến nay phủ Thần Hầu vẫn luôn rất kính trọng các môn phái trong gianh hồ, đương nhiên sẽ càng kính trọng Cái bang hơn.
Chúng ta chưa từng nghĩ đến chuyện đám người này lại có thể ẩn thân trong Cái bang vì vậy nên mới chưa từng nghi ngờ Cái bang.
Giọng nói của y rất bình tĩnh tự nhiên, giọng điệu cũng rất hòa nhã. Thế nhưng khi nói ra lời này lại khiến người của Cái bang từ trên xuống dưới đều biến sắc.
Không ít người thầm nghĩ: Hôm nay phủ Thần Hầu đột nhiên chạy tới đây chẳng lẽ là vì muốn nhúng tay vào nội bộ của Cái bang? Cái bang có được địa vị như ngày nay rõ ràng là bởi vị bọn họ người đông thế mạnh, hơn nữa lại có Bang chủ là Hướng Bách Ảnh văn võ song toàn. Phủ Thần Hầu vẫn luôn nể mặt Hướng Bách Ảnh một chút. Hiện tại Hướng Bách Ảnh đã không còn, Cái bang không thể nào tìm được người nào lãnh đạo tài giỏi được như Hướng Bách Ảnh. Vì vậy nên phủ Thần Hầu mới muốn mượn cơ hội này để làm khó Cái bang, chuyện này rất có khả năng.
Các môn phái trong giang hồ đều biết sự tồn tại của phủ Thần Hầu chính là vì muồn kiềm hãm thậm chí là khống chế các thể lực trong địa phận nước Sở. Thường thì khi một môn phái nào đó quá cường thịnh sẽ đều trở thành mục tiêu của phủ Thần Hầu. Chỉ cần có cơ hội, phủ Thần Hầu nhất định sẽ nắm chắc lấy và dựa vào đó để làm suy yếu thế lực của môn phái đó. Cái bang hiện nay là bang phái đứng đầu trong thiên hạ, chính vì thế phủ Thần Hầu phải kiềm hãm thế lực của Cái bang, đây cũng là điều dễ hiểu.
Những người được mời tới tham dự Đại hội Cái Bang cũng mang theo tâm trạng phức tạp. Tất nhiên bọn họ cũng muốn thấy Cái Bang yếu đi, nhưng họ không muốn phủ Thần Hầu lại nhúng tay vào chuyện nội bộ của Cái Bang. Nếu ngay cả chuyện nội bộ của bang phái số một thiên hạ mà phủ Thần Hầu cũng nhúng tay vào được thì các môn phái khác cũng chẳng cần phải nói.
Như vậy tức là chắc chắn đám người này đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đến đây. Nếu như hôm nay phủ Thần Hầu khiến Cái bang mất mặt thì bọn họ cũng chỉ cần đứng một bên xem kịch là được.
Thế nhưng nếu như phủ Thần Hầu muốn nhân cơ hội này để nhúng tay vào nội bộ Cái bang vậy thì dù thế nào bọn họ cũng phải đứng ra ủng hộ Cái bang.
đương nhiên trưởng lão Chu Tước có thể nghe ra ý giễu cợt trong lời nói của Khúc Tiểu Thương. Mặc dù trong lòng vô cùng tức giận nhưng lại không tiện thể hiện ra ngoài, lão chỉ có thể nói:
- Khúc giáo úy, đệ tử của Cái bang rải khắp thiên hạ, tính gộp lại cũng phải đến mười vạn bang chúng, trong một đấu gạo kiểu gì cũng tồn tại vài hạt sạn. Thứ cho lão nói thẳng, trong số hàng ngàn vạn quan viên trong triều cũng khó tránh khỏi chuyện người tốt kẻ xấu lẫn lộn. Chuyện có vài tham quan hôn quan tồn tại, đó cũng là chuyện thường tình.
Khúc Tiểu Thương cười nói:
- trưởng lão Chu Tước nói chí phải. Trong cánh rừng lớn thì loài chim nào mà chẳng có, chuyện này cũng rất hợp tình hợp lý.
Nhưng từ trước đến này tham quan hôn quan trong triều đình một khi bị phát hiện ra sẽ bị trừng trị rất nặng, đáng tiếc là Cái bang hình như không hề có ý thức đó.
Rõ ràng biết có những thành phần như vậy trà trộn vào trong bang nhưng lại vẫn để bọn chúng nhở nhơ ngoài vòng pháp luật, tại hạ thật sự không hiểu.
trưởng lão Chu Tước cau mày nói:
- cũng đến hôm nay Khúc giáo úy mới điều tra ra được thì làm sao chúng ta biết được trong bang có loại người như thế này? Nếu như biết thì chúng ta làm sao có thể đứng yên mặc kệ được!
- Chu Tước trưởng lão có thể không biết nhưng chẳng lẽ đến trưởng lão Bạch Hổ cũng không biết sao?
Khúc Tiểu Thương nheo đôi mắt bé tí của mình nhìn thẳng vào Bạch Hổ, đôi mắt đó mặc dù rất nhỏ nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén.
trưởng lão Bạch Hổ giật mình, lão cười lạnh nói:
- Ta làm sao mà biết!
- Hai tên này đều là đường chủ thuộc phân đà Tuy Hỏa Hầu, là thuộc hạ của Tào Uy.
Khúc Tiểu Thương chậm rãi nói:
- Những năm gần đây hai tên này vẫn luôn đi theo Tào Uy. Mà Tào Uy lại là ái đồ của Bạch Hổ trưởng lão, quan hệ thân thiết như vậy chẳng lẽ trước đây Trưởng lão chưa từng gặp hai tên này sao?
Bạch Hổ khẽ nhếch môi nhưng không lập tức đáp trả. Lão suy nghĩ một lát rồi thản nhiên nói:
- Lúc trước ta đã từng nói Cái bang có nhiều người mà ta cũng đã gặp qua không ít vì vậy không thể nhớ hết được tất cả những người mình đã từng gặp.
Khúc Tiểu Thương lại cười nói:
- Nếu như trưởng lão Bạch Hổ đã nói như vậy thì tại hạ đành phải mời Tào đà chủ ra đối chất vậy.
Chiếc bao tải thứ ba được mở ra, một gã nam nhân trần truồng lập tức xuất hiện, chân tay người này cũng đã bị trói lại, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi. Sau khi bị hắt nước lạnh, toàn thân gã co rúm lại. Bạch Hổ nhìn thấy người này, sắc mặt lập tức đen lại, thất thanh nói:
- Tào Tào Uy!
- Đúng.
Khúc Tiểu Thương lạnh lùng nói:
- Vị này chính là đồ đệ trưởng lão Bạch Hổ yêu quý nhất, là đà chủ của phân đà Tuy Hỏa Hầu. Vị này đêm qua đã phạm vào một tội rất lớn khiến cả người và thần đều không thể tha thứ. Tuy nhiên đêm qua Tào đà chủ đã khai ra không chỉ một vụ án, phủ Thần Hầu cũng đã ghi chép lại không thiếu một chữ. Tại hạ nghĩ chắc trưởng lão Bạch Hổ rất muốn biết đồ đệ yêu quý của mình đã khai những gì đúng không?
Bạch Hổ im lặng siết chặt nắm đấm, Khúc Tiểu Thương tiếp tục thản nhiên nói:
- Phủ Thần Hầu không hề có ý định tới phá rối đại hội Thanh Mộc của Cái bang nhưng vụ án lớn này lại có liên quan trực tiếp đến Cái bang, nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ. Nếu như phủ Thần Hầu tự ý xử trí đà chủ Cái bang mà không nói rõ ràng cho mọi người biết chỉ e sẽ khó tránh khỏi chuyện có vài người nói này nói nọ. Để công chính, hôm nay chúng ta đã mang những người này đến trước mặt mọi người để công bố vụ án này trước toàn thể các vị anh hùng trong giang hồ!

Bạch Hổ nhận tập hồ sơ mà Khúc Tiểu Thương đưa cho, lão mở ra xem. Một lúc sau, thấy con ngươi lão co lại, sắc mắt có chút tái xanh.
Tề Ninh đứng dưới đài lại có vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Đêm qua hắn cùng Tây Môn Chiến Anh bắt được Tào Uy, bản thân cũng biết chuyện này nếu để phủ Thần Hầu đứng ra sẽ tốt hơn là hắn đứng ra. Bởi làm như vậy lực sát thương dành cho Bạch Hổ sẽ càng lớn hơn.
Muốn làm được chuyện này vô cùng dễ dàng bởi Tây Môn Chiến Anh vẫn luôn muốn lập được công lớn. Đêm qua Tề Ninh giao ba người bọn Tào Uy cho Tây Môn Chiến Anh, còn bảo nàng nói vụ án này là do mình phá không cần nhắc đến sực tồn tại của hắn. Mặc dù Tây Môn Chiến Anh cảm thấy hơi ái ngại bởi Tề Ninh làm như vậy đồng nghĩa với việc dành hết công lao cho nàng.
Tây Môn Chiến Anh đương nhiên không có suy nghĩ tranh công nhưng nàng lại vô cùng kính nể lão ăn mày này vì vậy lão nói như thế nào thì nàng sẽ làm như vậy.
Tất cả đều đúng như Tề Ninh dự liệu, để phủ Thần Hầu bắt Tảo Uy quả nhiên có thể làm khó được Bạch Hổ.
Bạch Hổ có một vết nhơ như Tào Uy lại bị Tề Ninh nắm được, hắn đương nhiên phải tích cực lợi dụng người này.
Tề Ninh vẫn luôn nghi ngờ chuyện Bạch Hổ cùng Lục Thương Hạc cấu kết với nhau bất chấp nguy hiểm ám hại Hướng Bách Ảnh, phía sau bọn họ chắc chắn phải có chỗ dựa vững chắc.
Tề Ninh từng hoài nghi chỗ dựa của hai người này chính là phủ Thần Hầu, mặc dù có chút mẫu thuẫn nhưng hắn lại không thể xác định được.
Lần này chính là cơ hội tốt nhất để tìm ra chỗ dựa của Bạch Hổ.
Nếu như phủ Thần Hầu muốn để Bạch Hổ lên thay thế Hướng Bách Ảnh, mượn cơ hội khống chế Cái bang, như vậy cho dù phủ Thần Hầu có bắt được Tào Uy cũng sẽ không dùng gã để đối phó với Bạch Hổ. Trong tình hình hiện nay, đứng từ góc độ triều đình, phủ Thần Hầu có thể lợi dụng Bạch Hổ để khống chế Cái bang cũng không phải là chuyện xấu.
Như vậy Tề Ninh đương nhiên không thể phá hỏng kế hoạch của phủ Thần Hầu.
Tuy nhiên phủ Thần Hầu lại dùng Tào Uy để làm khó Bạch Hổ, như vậy chứng minh chỗ dựa phía sau Bạch Hổ không phải là phủ Thần Hầu. Vậy thì hắn có thể mượn tay phủ Thần Hầu để đối phó Bạch Hổ.
Hắn đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, hiện tại mọi chuyện đang diễn ra theo đúng như suy nghĩ của hắn.
Lần này đã có thể xác định chỗ dựa sau lưng Bạch Hổ cùng Lục Thương Hạc là một thế lực khác.
Như vậy thì bằng bất cứ giá nào cũng không thể để Bạch Hổ đoạt được chức Bang chủ. Hiện tại đã có phủ Thần Hầu đứng ra cản trở, hắn chưa cần phải ra mặt, nếu như không phải là bất đắc dĩ thì tốt nhất là nên để phủ Thần Hầu trực tiếp kéo Bạch Hổ xuống.
Bạch Hổ trưởng lão nhìn tập hồ sơ thêm mấy cái nữa sau đó ném trả lại cho Khúc Tiểu Thương, y nhanh tay chộp lấy rồi cười nói:
- Bạch Hổ trưởng lão chắc đã nhìn thấy dấu tay của Tào Uy ở bên trong rồi. Theo lý mà nói thì lẽ ra chúng ta phải áp giải Tào Uy về Kinh thành rồi trực tiếp nhốt vào trong nhà lao của phủ Thần Hầu.
Tuy nhiên hôm nay vừa đúng lúc Cái bang tổ chức đại hội Thanh Mộc, nên trước khi áp giải Tào đà chủ cùng hai vị đường chủ đi chúng ta vẫn phải vào đây thông báo một tiếng để tránh cho các vị anh hùng hiểu lầm. Trưởng lão cũng đã xem qua hồ sơ vụ án rồi, không biết Trưởng lão có ý kiến gì không?
Sắc mặt Bạch Hổ trưởng lão lạnh như băng, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào Tào Uy ở bên dưới đài.
Lúc này Tào Uy đang trong trạng thái trần truồng, ánh nắng mặt trời hôm nay có chút nóng bức nhưng Tào Uy lại cảm thấy rét run, cơ thể gã run bần bật. - Bang có bang quy…
Bạch Hổ trưởng lão lạnh lùng nói:
- Tào Uy đã vi phạm bang quy, tội không thể tha, Cái bang sẽ trừng phạt nghiêm khắc.
Khúc Tiểu Thương mỉm cười nói:
- Tội của Tào Uy quá nghiêm trọng, nên bắt buộc phải bị đưa về phủ Thần Hầu nhận trừng phạt thích đáng. Ngoài ra còn có Cừu Cửu cùng Mục Bạch Hành, cả hai đều là tội phạm phủ Thần Hầu truy nã mấy năm nay nên nhất định cũng phải áp giải về Kinh xử trí.
Y chắp tay xoay một vòng rồi sau đó mới nói:
- Các vị bằng hữu giang hồ cùng các huynh đệ Cái bang! Mấy năm gần đây Tào Uy có hành vi bắt nạt người già ức hiếp phụ nữ, hơn nữa còn phạm phải mười tội trạng lớn, tội phải xử tử. Hôm nay phủ Thần Hầu tới đây là để nói rõ với mọi người, mong các vị đừng hiểu lầm.
Người của Cái bang cúi đầu bán tán xì xào nhưng không có người nào dám đứng lên phải đối phủ Thần Hầu.
Tây Môn Chiến Anh lúc này mới nói:
- Một vị đà chủ của Cái bang, thuộc hạ là hai vị đường chủ nhưng một tên là hái hoa đạo tặc còn một tên là gian tặc khi sư diệt tổ, những người như vậy không ngờ cũng được gia nhập Cái bang!
Bạch Hổ trưởng lão, bọn ta hoàn toàn có thể định cho lão tội danh bao che phần tử bại hoại trên giang hồ. Lão nói mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này, đây cũng có thể coi là tội thất trách.
Sắc mặt Bạch Hổ xám xịt, lão lạnh lùng nói:
- Ta thật sự đã thất trách trong việc quản lý bộ hạ, nay xin tạ tội với các huynh đệ trong bang.
Lúc này Tào Dương của phân đà Hư Nhật Thử đột nhiên đứng dậy, cao giọng nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, vừa rồi Vi đà chủ nói đúng, Trưởng lão không thích hợp với vị trí Bang chủ Cái bang!
Vốn dĩ ngay từ đầu các đà chủ của Bắc phương thất túc đã không phục việc Bạch Hổ làm Bang chủ.
Nhưng trong Cái bang hiện nay chỉ có Bạch Hổ là người có tư cách nhất, đã vậy trong tay lão còn có nhẫn Thanh Mộc, vì vậy bọn họ chỉ có thể im lặng để lão leo lên chức Bang chủ.
Tuy nhiên lúc này phủ Thần Hầu lại mang Tào Uy đến, tình thế lập tức đảo ngược. Bọn Tào Dương đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.
Sau khi Tào Dương nói xong liền có không ít người gật đầu phụ họa theo. Sắc mặt Bạch Hổ lúc này mặc dù rất xấu nhưng lão vẫn vô cùng bình tĩnh nói:
- Ai là người đủ tư cách gánh trách nhiệm của Bang chủ là chuyện của Cái bang. Cái bang chúng ta có vô số nhân tài đương nhiên sẽ không thiếu người có thể lên làm Bang chủ, chúng ta sẽ bàn bạc thêm, chuyện này không phải là vấn đề lớn.
Nói rồi lão nhìn về phía Khúc Tiểu Thương nói:
- Nếu Khúc giáo úy đã nói phủ Thần Hầu buộc phải áp giải Tào Uy về Kinh thành vậy thì ta cũng không muốn nói thêm gì nữa, bây giờ các vị cứ trực tiếp mang bọn chúng đi. Chỉ có điều đợi sau khi Cái bang chọn được người lên kế vị Bang chủ, Tào Uy do Cái bang hay phủ Thần Hầu xử trí sẽ Tân bang chủ quyết định. Đến lúc đó Tân bang chủ sẽ tới gặp các vị để bàn bạc và giải quyết chuyện này.
Sau đó lão giơ tay lên nói:
- Người đâu, tiễn các vị ‘quan gia’ rời khỏi đây.
Lão nói như thể đang đuổi người của phủ Thần Hầu đi vậy, không những thế còn cố ý nhấn mạnh hai từ ‘qian gia’ rõ ràng là muốn nhắc nhở mọi người nên nhớ người của phủ Thần Hầu là đại diện của triều đình. Mục đích chính là muốn bọn họ cảm thấy phản cảm với người của phủ Thần Hầu.
Khúc Tiểu Thương vẫn duy trì nụ cười mỉm, nói:
- Phủ Thần Hầu không hề có ý muốn nhúng tay vào chuyện của Cái bang. Nếu như Bạch Hổ trưởng lão đã nói Tân bang chủ sẽ tới bàn bạc với phủ Thần Hầu vậy hôm nay là đại hội Thanh Mộc, Cái bang chắc chắn sẽ có thể chọn ra được người kế vị chức Bang chủ. Tại hạ sẽ chờ ở dưới chân núi, chờ Tân bang chủ tới giải quyết chuyện này!
Nói rồi y chắp tay với lão sau đó quay sang nói với người của phủ Thần Hầu:
- Chúng ta đi!
Người của phủ Thần Hầu không hề chần chừ thêm, bọn họ đưa ba tên kia rời khỏi Quan Tinh đài.
Đợi người của phủ Thần Hầu đã đi xa, Bạch Hổ mới chắp tay nói:
- Mong các vị huynh đệ thông cảm, tất cả là do ta quản giáo không nghiêm. Chỉ tại bình thường quá chú tâm đến việc xử lý các sự vụ trong bang nên mới để Tảo Uy làm chuyện trời đất không tha như vậy.
Sau đó lão bỗng vén vạt áo lên rồi xé rách một mảnh, nghiêm mặt nói:
- Từ hôm nay trở đi Bạch Hổ ta cùng Tào Uy không còn bất cứ quan hệ gì nữa, tình sư đồ đến đây là tận. Nay ta dùng thân phận Bạch Hổ trưởng lão tuyên bố trục xuất Tào Uy ra khỏi bang, vĩnh viễn không bao giờ được quay về Cái bang.
Lão nói vô cùng quyết liệt, Tề Ninh nghe mà chỉ cảm thấy buồn cười. Hắn thầm nghĩ: Giờ mới tỏ thái độ như vậy không phải là đã quá muộn rồi sao? Hắn lập tức đứng lên nói:
- Bạch Hổ trưởng lão đoạt tuyệt quan hệ sư đồ với Tào Uy hoàn toàn không có gì đáng chê trách. Người vô liêm sỉ đê tiện như thế ở lại trong Cái bang cũng khiến Cái bang chúng ta mất mặt, chỉ là Trưởng lão trục xuất Tào Uy lúc này e là vẫn còn hơi sớm.
Bạch Hổ sửng sốt một chút, chỉ có điều việc Tề Ninh làm khó lão hoàn toàn nằm trong dự liệu của lão. Bạch Hổ lập tức hỏi:
- Vi đà chủ nói vậy là có ý gì?
- Nếu như hiện tại Trưởng lão trục xuất Tào Uy ra khỏi Cái bang vậy Cái Bang làm sao có thể trừng phạt Tào Uy? Nếu như Tào Uy đã không còn là đệ tử của Cái bang thì Cái bang lấy tư cách gì để trừng phạt?
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Cho dù có phải trục xuất Tào Uy thì cũng nên đợi đến khi chọn được Bang chủ mới rồi hãy quyết định.
Bạch Hổ gật đầu nói:
- Vi đà chủ nói phải, là tại ta đã quá gấp gáp rồi!
Sau đó lão lại nói thêm:
- Mặc dù đã đoạn tuyệt quan hệ sư đồ nhưng trước đây Tào Uy đã phạm rất nhiều tội, tất cả đều là do ta quản giáo không nghiêm, dựa theo Bang quy ta đương nhiên cũng sẽ phải chịu phạt.
Lục Thương Hạc vẫn đứng trên đài chưa xuống, lúc này đột nhiên lên tiếng:
- Bạch Hổ trưởng lão chủ động gánh trách nhiệm như vậy thật khiến mọi người kính phục. Chỉ là thứ cho Lục mỗ nói thẳng, chuyện cấp thiết nhất hiện nay là Cái bang cần phải chọn ra Bang chủ mới để ổn định Cái bang và để các bang phái trong giang hồ yên tâm hơn. Ngoài ra còn chuyện thi hành Bang quy thì cũng đợi chọn ra Tân bang chủ rồi xử trí vẫn còn kịp.
Lúc này bên dưới chợt có người nói:
- Các vị huynh đệ, không phải là thuộc hạ phản đối chuyện Bạch Hổ trưởng lão lên kế vị Bang chủ, chỉ là chuyện của Tào Uy sẽ nhanh chóng truyền ra khắp giang hồ, nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự của Trưởng lão. Vì vậy nếu như Bạch Hổ trưởng lão lên làm Bang chủ chỉ e trên giang hồ sẽ có lời ra tiếng vào không hay.
Mọi người nhìn về phía người kia, đó là Bạch Thánh Hạo thuộc phân đà Quỷ Kim Dương.
Lời này của Bạch Thánh Hạo đã nói trúng tiếng lòng của không ít ngườ, có nhiều người gật đầu đồng ý với ý kiến này. Bạch Thánh Hạo thấy nhiều người gật đầu ủng hộ mình thì giọng nói lại càng lớn hơn:
- Thứ cho thuộc hạ nói thẳng, hôm nay trong hai vị Trưởng lão có mặt ở đây, Bạch Hổ trưởng lão là người có tư cách nhất đồng thời trong tay lại có nhẫn Thanh Mộc, chức Bang chủ vốn là nên để Bạch Hổ trưởng lão lên kế vị. Tuy nhiên hiện tại Bạch Hổ trưởng lão đã không còn thích hợp với vị trí Bang chủ nữa, theo thuộc hạ cảm nhận thì Chu Tước trưởng lão là người nhân đức độ lượng...
Mọi người lúc này lại nghĩ, ngươi là thủ hạ của Chu Tước trưởng lão muốn lão lên nhậm chức Bang chủ cũng là chuyện hiển nhiên!
Tề Ninh nghĩ nếu như để Chu Tước trưởng lão lên nhậm chức Bang chủ đương nhiên là tốt hơn nhiều so với Bạch Hổ. Vì vậy hắn cũng lập tức nói:
- Bạch đà chủ nói rất đúng, Chu Tước trưởng lão là người nhân hậu đáng kính và cũng là người xứng đáng với vị trí Bang chủ. Tề Ninh liếc mắt ra hiệu với Mao Hồ Nhi, gã hiểu ý hắn liền lập tức đứng lên ủng hộ:
- Đúng vậy, nếu như Bạch Hổ trưởng lão đã không thể đảm đương trọng trách này vậy thì Chu Tước trưởng lão chính là lựa chọn tốt nhất.
Chu Tước trưởng lão sửng sốt, lão thật sự không ngờ các đà chủ của Đông phương thất túc lại đứng lên ủng hộ mình. Lão ngẩn người một lát sau đó lại nghe thấy Bạch Hổ trưởng lão nói lớn:
- Các vị, Chu Tước trưởng lão đương nhiên là người vô cùng thích hợp nhưng nếu nói trong bang không còn ai thích hợp hơn Chu Tước trưởng lão thì ta lại không dám đồng ý.
Bạch Thánh Hạo tiến cử Chu Tước trưởng lão sau đó lại nhận được sự ủng hộ của bọn Tề Ninh nên lại càng có lòng tin hơn. Y lập tức hỏi:
- Bạch Hổ trưởng lão, xin hỏi Trưởng lão cảm thấy trong số những người có mặt ở đây người nào thích hợp lên làm Bang chủ hơn Chu Tước trưởng lão?
Bạch Hổ cười lạnh nói:
- Người mà ta muốn nói đến là người có võ công vô cùng cao cường, hơn thế nữa còn rất có uy vọng trên giang hồ, vị này văn võ song toàn, tài năng xuất chúng. Mà quan trọng nhất là vị này có giao tình rất tốt với Hướng bang chủ. Vì vậy nếu như muốn chọn Bang chủ thì vị này hoàn toàn thích hợp hơn Chu Tước trưởng lão.
Mọi người quay mặt nhìn nhau, Bạch Thánh Hạo lập tức hỏi lại: - Người mà Bạch Hổ trưởng lão muốn nói tới là ai?
Bạch Hổ lập tức giơ tay chỉ vào Lục Thương Hạc ở bên cạnh rồi nói:
- Người đó chính là Lục trang chủ!
Lão vừa dứt lời, mọi người đều sửng sốt thậm chí có không ít người suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Tất cả đều nghĩ:
Chăng lẽ Bạch Hổ trưởng lão tuột mất cơ hội leo lên vị trí Bang chủ nên đầu óc trở nên hồ đồ rồi sao? Cái bang chọn Bang chủ sao lại để Lục Thương Hạc lên kế nhiệm? Lục Thương Hạc là Trang chủ của Ảnh Hạc sơn trang, lão ta lấy tư cách gì lên kế vị Bang chủ Cái bang?

Bạn cần đăng nhập để bình luận