Cẩm Y Xuân Thu

Chương 235: Lượng đao

Thư phòng lặng đi, Long Thái không nói gì, mấy vị trọng thần cũng không nói gì.
- Hiện tại trong Kinh đã loạn hết cả lên, các ngươi đều là trọng thần trong triều, là trụ cột của quốc gia, vì sao không nói gì?
Tiểu Hoàng đế quét mắt nhìn mấy vị đại thần, thản nhiên hỏi.
Tuy gã mới bước lên Đế vị, tuổi còn nhỏ, nhưng lời nói cử chỉ đều có sự bình tĩnh ổn trọng.
Trung Nghĩa Hầu là đại thần phụ chính, là trọng thần số một trong triều, Long Thái nói vậy, Trung Nghĩa Hầu cũng theo Tề Ninh bước lên hai bước, tới chính giữa, khom người thưa:
- Khởi bẩm Thánh thượng, đây cũng không phải chuyện lớn, đã điều động binh mã, không mấy chốc bạo động trong Kinh thành sẽ chấm dứt, Thánh thượng không cần lo lắng quá mức.
Long Thái cau mày hỏi:
- Tình hình hiện tại trước kia chưa từng xảy ra, làm sao trẫm không lo lắng được?
Cuối cùng Tây Môn Thần Hầu cũng đứng ra, bẩm:
- Khởi bẩm Thánh thượng, đã tìm được căn nguyên rồi. Đã biết căn nguyên sẽ có phương pháp đối phó. Chúng thần đã khiến cho Thánh thượng lo lắng, thật sự là chúng thần vô năng. Kính xin Thánh thượng giáng tội!
- Vào lúc này không luận tội gì vội.
Long Thái nói:
- Tây Môn Thần Hầu, trẫm hỏi khanh, khanh nói rằng chuyện này có liên quan tới tà phái người Miêu ở Ba Thục, có chắc chắn không?
- Hồi bẩm Thánh thượng, phủ Thần Hầu đã kiểm tra ra trong thi thể nạn nhân có một loại độc dược chỉ sinh ra ở Âm Dương Giới Bạch Sa Cương của Ba Thục Tây Lĩnh. Tộc người Bạch Miêu có một người được gọi là Thu Thiên Dịch, người này được xưng là Cửu Khê Độc Vương, được xưng là cao thủ dùng độc đệ nhất Ba Thục. Loại thuốc độc này chỉ có kẻ này có thể luyện ra.
Long Thái nhíu mày:
- Thu Thiên Dịch?
- Đúng vậy. Theo thần biết, Thu Thiên Dịch là người của Hắc Liên Thánh giáo, mà Hắc Liên Thánh giáo chính là tà giáo người Miêu sáng lập ra.
- Nói vậy, hỗn loạn lần này ở Kinh thành là do Hắc Liên Thánh giáo gây nên?
Hoài Nam Vương cười lạnh:
- Hoàng thượng, tên tuổi Hắc Liên Thánh giáo thần cũng đã được nghe nói.
Long Thái nhìn Hoài Nam Vương, sắc mặt có vẻ cung kính hỏi:
- Hoàng thúc cũng biết Hắc Liên Thánh giáo sao?
Tề Ninh nhìn trộm sang, thấy sắc mặt Long Thái có vẻ kính nể, giọng nói nhu hòa hơn mà cười thầm, tiểu Hoàng đế này cũng biết diễn kịch.
Hiển nhiên Hoài Nam Vương rất hài lòng với thái độ của Long Thái, gật gật đầu đáp:
- Có biết một hai. Hắc Liên Thánh giáo ở nơi xa xôi, cho nên triều đình vẫn có phần sơ sảy.
Lão nhìn sang Tây Môn Vô Ngân:
- Chỉ e phủ Thần Hầu cũng không biết rốt cuộc Hắc Liên Thánh giáo là gì.
Tây Môn Vô Ngân chắp tay:
- Vương gia nói đúng lắm. Hắc Liên Thánh giáo ở nơi xa xôi, lại rất ít khi hoạt động về phía Trung Nguyên, vẫn chỉ luôn ở vùng Ba Thục Tây Nam, hành sự khiêm tốn, phủ Thần Hầu quả thực không biết nhiều về họ. Chức trách của phủ Thần Hầu giám sát và quản thúc các thế lực trên giang hồ, phàm là có kẻ phạm pháp hoặc thậm chí là nhiễu loạn đến sự thái bình, phủ Thần Hầu sẽ kiệt lực đối phó. Hắc Liên Thánh giáo này vẫn luôn ẩn náu không ra mặt, phủ Thần Hầu cũng không tốn phí quá nhiều nhân lực tài lực vào bọn họ.
Long Thái lại hỏi:
- Hoàng thúc biết được bao nhiêu về Hắc Liên Thánh giáo?
- Thật ra cũng không phải quá nhiều. Hoàng thượng, theo như thần được biết, Hắc Liên Thánh giáo này tồn tại cũng được chừng hai mươi năm rồi, do người Hắc Miêu sáng lập nên. Mà người Hắc Miêu thì… Hừ, không được giáo hóa, xảo quyệt tàn bạo, bảy mươi hai động người Miêu, người Hắc Miêu có thực lực đứng đầu trong Sinh Miêu, đám người này lại luôn muốn cát cứ một phương, tự lập quốc. Nhưng dù sao thực lực cũng không thể chống đỡ nổi Đế quốc Đại Sở ta, cho nên cũng không dám công khai giương cờ phản.
- Bọn họ muốn tạo phản sao?
Long Thái nhíu mày.
Hoài Nam Vương cười đáp:
- Dân man hoang có bao giờ biết Thiên uy, không phải người tộc ta tâm sẽ không giống ta, đám điêu dân kia vẫn ôm dị chí trong lòng cũng không phải điều kỳ lạ.
Dừng một lát lão lại nói:
- Hắc Liên Thánh giáo này, theo như thần được biết, là một đám phản dân tụ tập lại. Thập vạn đại sơn ở Ba Thục núi tiếp núi liên miên không dứt, bảy mươi hai động người Miêu, Sinh Miêu Thục Miêu có vài chục bộ tộc, vừa nương tựa lẫn nhau cũng vừa lục đục với nhau. Mục đích của Hắc Liên Thánh giáo là muốn tập trung tất cả người Sinh Miêu dưới cờ, đến khi thực lực đủ mạnh sẽ động binh mưu phản.
- Suy nghĩ của Hắc Liên Thánh giáo này thật là hão huyền.
Một lão thần tóc hoa râm dưới tay Hòai Nam Vương cười lạnh:
- Cho dù cộng tất cả người Miêu lại cũng không được mấy trăm ngàn người mà thôi. Có thực lực tạo phản sao?
Hoài Nam Vương cười cười:
- Lô đại nhân, cũng không thể nói vậy. Người Miêu đó cực kỳ quen thuộc tình hình Ba Thục, lại không phải một đám ô hợp. Nếu thật sự muốn tạo phản, tuy triều đình không cần sợ hãi, nhưng cũng sẽ gặp phải phiền toái nho nhỏ.
Dừng một lát lão lại nói:
- Năm đó Cẩm Y lão Hầu gia xuất binh chinh phạt Ba Thục, nếu không có người Miêu tương trợ cũng sẽ không thuận lợi được như vậy.
Lão mỉm cười liếc sang Tề Ninh.
Tề Ninh cũng biết chuyện năm đó Cẩm Y lão Hầu gia chinh phạt Thục, vì chuyện này mà Cẩm Y Hầu Tề gia còn kết thù với Thục Vương Lý gia.
Hắn bất động thanh sắc, nhưng trong lòng đã ẩn ẩn cảm giác chỉ sợ lần này Hắc Liên Thánh giáo gặp xui xẻo rồi.
Đúng lúc này bên ngoài có tiếng truyền báo:
- Vũ Hương Hầu, Thống lĩnh Hổ Thần Doanh cầu kiến!
Tô Trinh vội vàng bước vào, sau lưng là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Tiết Linh Phong.
Hai người bước lên bái kiến, Long Thái hơi cau mày, chỉ nói:
- Bình thân!
Tô Trinh đứng dậy chắp tay thưa:
- Hồi bẩm Thánh thượng, trong phủ xảy ra chyện, thần nhận được ý chỉ đến chậm. Kính xin Thánh thượng giáng tội!
Tới lúc này Tề Ninh mới thoải mái, thầm nghĩ tiểu triều hội hôm nay đến mình cũng truyền đòi tới, dù sao Tô Trinh này cũng là một trong bốn đại Hầu tước, không thể thờ ơ được, thì ra là gia hỏa này đến muộn.
Tiết Linh Phong vẫn như một cây thương thẳng tắp, mọi người đứng đó đều là trọng thần triều đình, mặc dù y là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh, nhưng trong số quan viên trong ngự thư phòng này thì lại có địa vị thấp nhất, chỉ có thể đứng cuối cùng.
Tô Trinh mướt mồ hôi trán, thở hồng hộc, xem ra cũng là vội vàng chạy tới. Y đứng dậy, nhìn trái nhìn phải một chút, do dự giây lát rồi đứng dưới Tề Ninh.
Tề Ninh biết tuy địa vị của bốn đại thế tập ngang nhau nhưng trên thực tế vẫn có chia cao thấp.
Trong tứ Hầu, Trung Nghĩa Hầu đứng đầu, Cẩm Y Hầu thứ hai, Vũ Hương Hầu đứng cuối.
Thấy Tô Trinh đứng dưới mình, hắn hiểu Kim Đao Hầu không đến. Nếu không người đứng bên cạnh mình sẽ là Kim Đao Hầu.
Hắn liếc sang Tô Trinh, lập tức nhíu mày, sắc mặt biến hóa.
Vừa lúc này Tô Trinh cũng nhìn hắn, thấy hắn cau mày, cho rằng hắn phản cảm với mình, chỉ cười lạnh xoay mặt đi.
Lại nghe vị quan viên họ Lô kia trầm giọng hỏi:
- Tiết Linh Phong, đêm qua Hổ Thần Doanh điều binh phong tỏa đường sá Kinh thành là ngươi ra lệnh sao?
Tiết Linh Phong chắp tay đáp:
- Bẩm đại nhân, là ty chức biết được có người làm loạn trên đường phố, nên sai nhân thủ bảo vệ trật tự trong Kinh thành.
Tề Ninh thầm nghĩ, họ Lô này muốn thò đao hỏi tội Tiết Linh Phong rồi.
Trước mặt lão, Tiết Linh Phong tự xưng ty chức, cũng không biết địa vị người này thế nào.
- Ta được biết đêm qua chẳng qua chỉ là một đám ăn mày đánh nhau trên đường.
Mặc dù Lô đại nhân tuổi đã cao nhưng sống lưng vẫn rất thẳng, hai con mắt cũng không vì tuổi tác mà tối đi:
- Một đám ăn mày đánh nhau, lại điều mấy trăm binh sĩ Hổ Thần Doanh đi, không phải quá mức lỗ mãng chứ?
Khuôn mặt vuông vức rõ góc cạnh của Tiết Linh Phong vẫn rất bình tĩnh tự nhiên:
- Ty chức có chức trách trong người, không dám sơ sẩy chút nào.
- Không có ý chỉ của Hoàng thượng, ngươi đã điều động hơn trăm người. Đây là Kinh thành, chẳng lẽ ngươi không nghĩ tới sẽ xảy ra bạo động sao? Đêm qua nghe động tĩnh ta còn tưởng có người mưu phản.
Tiết Linh Phong hơi rùng mình, vội nói:
- Là ty chức thất trách, xin Thánh thượng giáng tội!
- Thánh thượng, bất kể thế nào, thân là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh cảnh vệ Kinh thành, không có ý chỉ của Thánh thượng, tự tiện điều binh, phạm vào quốc pháp.
Nếu không trị tội chỉ sợ nhân tâm không phục.
Lô đại nhân cúi người bẩm với Long Thái:
- Kính xin Thánh thượng minh giám!
Tề Ninh nhíu mày, ánh mắt có thêm vài phần hàn ý.
Lúc này hắn lại càng khâm phục Tiết Linh Phong thêm vài phần.
Tối qua y chỉ điều động vài trăm người , hôm nay đã có kẻ đứng ra làm khó dễ, nếu quả thực đêm qua điều động lượng lớn binh mã phong tỏa Kinh thành, chỉ sợ kết quả hôm nay càng nghiêm trọng hơn.
- Tiết Linh Phong, đêm qua ngươi điều binh phong tỏa đường phố Kinh thành, là chủ ý của ngươi, hay là có ẩn tình gì khác?
Bên dưới Lô đại nhân lại có người trầm giọng hỏi:
- Xưa nay ngươi vẫn cẩn thận, thống lĩnh Hổ Thần Doanh nhiều năm không phạm phải sai lầm gì.
Vì sao lần này lại tự ý chuyên quyền?
Tề Ninh cười lạnh, lòng hiểu người kia đã chỉa mũi mâu vào mình rồi.
Tiết Linh Phong vẫn nghiêm nghị, giọng nói rất bình tĩnh:
- Ty chức không dám tự ý chuyên quyền, hoàn toàn là vì đảm bảo an nguy cho Kinh thành.
Y quay sang Long Thái:
- Thánh thượng, hạ thần tinh trung báo quốc, hoàn toàn không có tâm tư chuyên quyền.
Long Thái còn chưa lên tiếng, lại nghe Tề Ninh thản nhiên nói:
- Chư vị đại nhân, nếu không phải Tiết Thống lĩnh chuẩn bị sớm, chỉ sợ hiện tại cục diện trong Kinh càng thêm loạn. Hôm nay vô số dân chúng trong thành bị dịch độc uy hiếp, các ngươi không lo giải quyết nguy nan thế nào lại ở đây vấn trách Tiết Thống lĩnh, chẳng lẽ không biết chuyện có nặng có nhẹ sao?
Mọi người đều dồn ánh mắt vào hắn.
Sắc mặt Lô đại nhân rất khó coi, lão thản nhiên hỏi:
- Cẩm Y Hầu, tình hình bệnh dịch thật sự rất quan trọng. Nhưng vương pháp triều đình không quan trọng sao? Tiết Linh Phong là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh, vị trí không phải đơn giản, càng phải chú ý cẩn thận. Tự tiện điều binh chẳng lẽ không phải tội cực kỳ nghiêm trọng sao? Hừ. Nếu tướng lãnh binh có thể không để ý tới pháp luật triều đình tự tiện điều binh, Cẩm Y Hầu có bao giờ nghĩ tới hậu quả chưa?
Tề Ninh cười đáp:
- Bản Hầu biết rõ ý của Lô đại nhân. Lô đại nhân một lòng giữ gìn pháp luật triều đình khiến cho người ta khâm phục.
Hắn liếc sang kẻ dưới tay kia:
- Có người nói Tiết Thống lĩnh tự tiện điều binh có phải là từ bổn ý.
Bản Hầu nói thẳng nhé, ông ta điều binh là vì bản Hầu cấp tốc đuổi tới quý phủ, liên tục thuyết phục lợi hại. Tiết Thống lĩnh vì bảo vệ Kinh thành mới miễn cưỡng điều ra một ít binh mã. Dừng một chút, hắn mới chậm rãi nói:
- Còn có vấn đề gì muốn hỏi, bản Hầu sẽ trả lời.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Tô Trinh vào ngự thư phòng vẫn im lặng không nói gì, lúc này mới cười lạnh lên tiếng:
- Cẩm Y Hầu, ngài vội vàng tới quý phủ của Tiết Thống lĩnh, bảo Tiết Thống lĩnh điều binh, Tiết Thống lĩnh liền nghe lời ngài mà điều động binh mã sao? Hừ. Phụ thân ngài là Vệ Tướng quân nhị phẩm, chủ soái quân Tần Hoài, mặc dù ngài là Hầu tước nhưng cũng không có quyền điều binh, đừng nói là đường đường Hổ Thần Doanh, cho dù là nha môn Kinh đô phủ, ngài cũng không có quyền điều.
- Vũ Hương Hầu, ta khuyên ngài nên nghe cho rõ ràng. Ta nói rằng bảo Tiết Thống lĩnh điều binh khi nào? Ta lệnh cho Tiết Thống lĩnh làm việc khi nào?
Tề Ninh cảm thấy Tô Trinh không chỉ không có khí độ của Hầu tước, mà hiển nhiên não của y cũng bị tửu sắc ăn mòn mà trở nên quá mức ngu xuẩn rồi, chỉ thản nhiên phản biện:
- Ta chỉ phát hiện một vài tình huống khẩn cấp, nên đến phủ tìm Tiết Thống lĩnh, nói rõ sự nghiêm trọng của tình hình. Tiết Thống lĩnh vì an nguy của Kinh thành dứt khoát điều binh, mới giúp cho cục diện hôm nay không đến mức không thể khống chế.
Lô đại nhân vẫn thản nhiên nói:
- Nói vậy nguyên nhân Tiết Linh Phong điều binh vẫn là vì Cẩm Y Hầu ngài khuyên bảo?
Long Thái cau mày, bỗng lên tiếng:
- Không cần tranh luận nữa. Vừa rồi trẫm đã nói, hiện giờ không phải lúc truy trách nhiệm. Hơn nữa… Tiết Linh Phong điều binh khong phải tự ý chuyên quyền, mà là ý của trẫm.
Gã vừa nói, không những là người khác, kể cả Tề Ninh và Tiết Linh Phong cũng khẽ giật mình.
Hoài Nam Vương sửng sốt một chút mới hỏi:
- Thì ra là tối qua Hoàng thượng đã ban ý chỉ.
- Hoàng thúc nói sai rồi. Tối qua trẫm không ban ý chỉ. Chỉ là trước đó trẫm đã triệu kiến Cẩm Y Hầu, nghe nói trước đây Cẩm Y Hầu bị một đám cướp người cưỡng ép, cho nên trẫm đã cho Cẩm Y Hầu một đặc chỉ, nếu vào tình thế nguy cấp có thể điều binh mã Hổ Thần Doanh. Cẩm Y Hầu, lá thư trẫm viết cho ngươi, ngươi có mang theo không?
Tề Ninh biết Long Thái đang giải vây cho mình, nghĩ thầm, tiểu Hoàng đế thật đúng là con mẹ nó đỉnh cao rồi, vội đáp:
- Bẩm Thánh thượng, thần vẫn luôn mang theo bên mình.
Hắn lấy xuống chiếu thư tha tội lần trước Long Thái viết, phối hợp với y:
- Thánh thượng, là ở đây.
Đây là chiếu thư tha tội, không phải chiếu thư cho phép hắn có thể điều binh mã Hổ Thần Doanh như Long Thái nói. Cho nên đương nhiên Tề Ninh cũng sẽ không để cho người khác xem được nội dung.
Nhưng Long Thái và Tề Ninh kẻ xướng người họa, đương nhiên không ai dám nghi ngờ.
Nhưng Long Thái đặc chỉ cho hắn quyền điều binh Hổ Thần Doanh khiến cho trong lòng chư vị đại nhân ở đây đều có suy nghĩ riêng.
Trong lòng Trung Nghĩa Hầu vẫn âm thầm nghi ngờ, thầm nghĩ, nếu quả thật Long Thái cho Tề Ninh đặc chỉ điều binh Hổ Thần Doanh, vì sao đêm qua người này còn phải tìm mình? Trong chuyện này tất có vấn đề.
Tô Trinh nghe nói Tiểu Hoàng đế cho pháp Tề Ninh điều binh Hổ Thần Doanh mà biến sắc, vừa giật mình vừa ghen tị.
Vũ Hương Hầu và Cẩm Y Hầu năm xưa đều là khai quốc công thần, hai vị tổ tiên lão Hầu gia cũng đều là kiêu tướng sa trường.
Nhưng sau khi hai lão Hầu gia qua đời, tình hình hai nhà hoàn toàn khác nhau.
Cẩm Y Hầu được Tề Cảnh kế thừa. Khi lão Hầu gia còn sống Tề Cảnh cũng đã có công huân hiển hách, từ đó kế thừa y bát của lão Hầu gia, thống lĩnh quân Tần Hoài, phong quang vô hạn.
So với Tề Cảnh, Tô Trinh hoàn toàn là thiếu gia ăn chơi. Khi Tề Cảnh vào sinh ra tử ở chiến trường, Tô Trinh vẫn đang lưu luyến trong ngõ yên hoa, tìm hoa hỏi liễu, tự xưng phong lưu.
Trên thực tế, từ khi Vũ Hương lão Hầu gia qua đời, Tô gia cũng đã rời xa binh quyền. Tô Trinh không có tài thống binh, tiểu Hoàng đế hiểu điều này như lòng bàn tay, chỉ phái cho một vài công việc nhàn tản, Tô Trinh cũng chỉ có thể nhận lấy ân ấm của Vũ Hương lão Hầu gia, ngày qua ngày ăn ngon mặc đẹp.
Với việc trước kia hai nhà Tô Tề định thông gia, Tô Trinh cực kỳ phân vân.
Quyền thế Tô gia càng ngày suy, lão hiểu rõ, có thể kết thông gia với Cẩm Y Hầu đương nhiên Tô gia có lợi mà không hại. Dù sao cây lớn rễ cũng sâu, có Tề gia ủng hộ, Tô gia vẫn có thể ổn định đầu trận tuyến trong triều.
Nhưng Tô Trinh và Tề Cảnh tuổi tác không hơn kém nhau bao nhiêu, hai người cùng là đệ tử được thừa kế. Tề Cảnh thì có chiến công hiển hách uy danh truyền xa, tài văn tài võ đều vượt qua Tô Trinh, nói ra cũng khó tránh khỏi có người dùng chuyện này để trào phúng y, tuy ngoài miệng lão không nói gì, nhưng trong thâm tâm vẫn có phần ghét bỏ quan hệ thông gia với Tề Cảnh.
Vốn tưởng rằng Tề Cảnh qua đời rồi, Cẩm Y thế gia cũng sẽ nhanh chóng lụi bại, trong lòng y cũng có phần hả hê. Cũng giống như rất nhiều người, không ai nghĩ rằng Tề Ninh, kẻ vẫn được coi là thằng ngốc Cẩm Y gia, lại có thể duy trì được uy danh và hùng phong của Cẩm Y thế gia.
Nhưng hôm nay nghe tiểu Hoàng đế nói vậy, y rất giật mình, thầm nghĩ vì sao Long Thái lại thiên vị Tề Ninh như vậy? Vừa đăng cơ đã tín nhiệm Tề Ninh như vậy?
Chẳng lẽ vì hắn là người cầm lái Cẩm Y thế gia?
Hoài Nam Vương cười nói:
- Nếu là ý của Hoàng thượng thì việc này không cần truy cứu nữa.
Vừa rồi Cẩm Y Hầu nói không sai, trước mắt phải giải quyết phiền toái, mà không phải truy cứu hỏi tội. Tiết Thống lĩnh, trước mắt tình hình thế nào?
Tiết Linh Phong chắp tay nói:
- Khởi bẩm Thánh thượng cùng chư vị đại nhân, hạ thần đã điều động tất cả binh mã Hổ Thần Doanh phong tỏa đường lớn ngõ nhỏ trong Kinh thành, những người hôm qua bị lây nhiễm dịch độc, rất nhiều người xông ra khỏi nhà, khắp Kinh thành đều loạn. Hạ thần đã hạ lênh, phàm là nhìn thấy người bị lây độc, trước hết phải bắt lại, sau đó đưa tới ngõ Nam Hà nhốt lại. Hạ thần đã cho người dọn ra một nơi trong ngõ Nam Hà.
Nhưng…. nhưng khi thần tiến cung trong ngõ Nam Hà đã nhốt hai ba trăm người, hơn nữa, dân chúng bị độc phát khắp phố lớn ngõ nhỏ cũng không ít, theo như hạ thần áng chừng, với tốc độ trước mắt, chỉ sợ cả ngày hôm nay sẽ có sáu bảy người lây độc bị bắt.
Long Thái hơi biến sắc, cau mày hỏi:
- Có nhiều người bị lây vậy sao?
- Thánh thượng, đây chỉ là bắt đầu.
Vẻ mặt Tiết Linh Phong càng nghiêm trọng hơn:
- Số người độc phát hôm nay có lẽ chỉ là nhóm bị sớm nhất. Dịch độc ở Kinh thành đã lan truyền nhiều ngày mà không ai biết, rốt cuộc có bao nhiêu người bị cuốn vào thì không thể xác định. Hạ thần chỉ lo mỗi ngày tiếp theo sẽ có thêm người phát độc….
Hoài Nam Vương hơi cau mày:
- Hắc Liên Thánh giáo quả nhiên ác độc, lại muốn hại chết quá nhiều người như vậy. Hoàng thượng, lúc này đối phó với Hắc Liên Thánh giáo không thể nhân từ nương tay, cần phải để cho đám người Miêu kia biết rõ, bọn họ sẽ phải trả giá thật đắt cho việc mình đã tùy ý làm.
- Hạ độc trong Kinh thành không khác gì tạo phản.
Lô đại nhân lập tức ủng hộ:
- Thánh thượng, triều đình phải lập tức bắt tay chuẩn bi tiêu diệt Thánh giáo.
Long Thái chỉ hơi gật gật đầu, quay sang Tiết Linh Phong:
- Khanh làm việc quyết đoán, đã khống chế được cục diện, rất tốt.
Nhưng sau này tình hình rất có thể sẽ càng nghiêm tọng hơn, trẫm lệnh khanh phải toàn lực đảm bảo trật tự trong Kinh thành, tuyệt đối không thể để mất quyền khống chế cục diện.
Suy nghĩ một lát gã mới lại nói:
- Tuyệt đối phải nhớ kỹ, những dân chúng kia là vì bị lây dịch độc mà như vậy, trước bắt lại cũng được, nhưng tuyệt đối không nên làm họ bị thương.
- Hạ thần tuân mệnh!
Dừng một lát Tiết Linh Phong mới lại nói:
- Thánh thượng, dân chúng bị lây độc quá nhiều, những nơi còn trống trong ngõ Nam Hà kia rất nhanh sẽ bị người lấp kín hết chỗ.
Thần chỉ lo lắng mấy ngày hôm sau sẽ liên tục có người phát độc, cho nên hạ thần muốn xin Hoàng mệnh của Thánh thượng, tới thời khắc quan trọng, có thể trưng dụng đại viện Kinh thành để thu xếp người.
Long Thái gật đầu:
- Trẫm chuẩn tấu!
Trung Nghĩa Hầu gần như không nói gì, tới lúc này mới lên tiếng:
- Tiết Linh Phong, trưng dụng đại viện trong Kinh cũng được, nhưng không được quấy nhiễu dân cư.
Hơn nữa, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, phải cố hết sức tìm lấy một nơi bỏ hoang mà an trí.
- Ty chức tuân mệnh. Thánh thượng, còn một việc nữa, hạ thần không thể không xin chỉ!
- Việc gì?
Do dự một lát Tiết Linh Phong mới thưa:
- Lần này lây dịch độc, tình thế rất nguy cấp, nếu không giải độc kịp thời, hạ thần lo là những dân chúng bị lây độc kia sẽ liên tiếp phát độc mà tử vong. Đến lúc đó, chỉ sợ trong Kinh thành hài cốt chất như núi….
Mọi người nhíu mày. Thần sắc Tề Ninh cũng đanh lại.
- Hạ thần xin Thánh thượng hạ chỉ, nếu những người lây bệnh quy mô lớn kia phát độc mà chết, phải xử trí thế nào?
Giọng nói của Tiết Linh Phong cũng hết sức nghiêm túc.
Tô Trinh nhịn không được mà nói:
- Vậy thì có gì chứ. Sao không tìm chỗ tốt mà đưa đến. Lập tức phái người ra ngoại ô Kinh thành tìm một nơi bỏ trống, nếu có người chết sẽ đưa khỏi Kinh thành chôn đi là xong. Chuyện như vậy không cần Thánh thượng hao tổn tâm trí!
- Vũ Hương Hầu, chỉ sợ mọi chuyện không đơn giản như ngài nói.
Tề Ninh không nhìn Tô Trinh, chỉ thản nhiên nói:
- Những người kia trúng độc mà chết, nếu chỉ chôn đi, độc tính vẫn còn, không chừng sau này sẽ xảy ra chuyện.
- Sao?
Tô Trinh cười lạnh:
- Không biết Cẩm Y Hầu có cao kiến gì?
- Cao kiến thì không có, nhưng có một chút thấp kiến. Nếu thật sự độc phát thân vong, chỉ có thể đốt thi thể, mới có thể tiêu hủy cả độc tính cùng thi thể.
- Đốt thi thể?
Hoài Nam Vương hơi cau mày:
- Cẩm Y Hầu, chỉ sợ làm vậy không ổn. Thân thể là cha mẹ sinh thành, sau khi chết rồi phải chôn dưới đất vàng, nếu….nếu một mồi lửa thiêu đi, chỉ sợ người nhà những người kia sẽ sinh oán hận với triều đình. Haizz, về sau chỉ sợ đến nơi tế bái cũng không có.
Tề Ninh nghiêm mặt:
- Vương gia, cả hai đều phải lựa theo thế mà làm. Nếu thi thể phát độc mà không được tiêu hủy triệt để, chỉ sợ khi mai táng, nơi chôn thi thể cũng sẽ nhiễm độc, không đoạn được căn nguyên, nói không chừng tai họa sẽ có ngày tái phát. - Cẩm Y Hầu quá lo lắng rồi.
Tô Trinh âm dương quái khí nói :
- Chôn dưới đất sao còn có thể tái khởi tai họa? Vương gia nói không sai, thân thể đều là do cha mẹ ban cho, nếu triều đình hạ lệnh thiêu hủy thi cốt, dân chúng sẽ không quở trách Cẩm Y hầu, mà là Thánh thượng. Ngài muốn để cho dân chúng oán hận Thánh thượng sao ?
Tề Ninh lườm Tô Trinh, thản nhiên nói:
- Vũ Hương Hầu, ta lo hay không cũng không sao, chỉ sợ chính ngài cần phải lo lắng đó.
Tô Trinh khẽ giật mình, nghi ngờ hỏi:
- Ngài nói vậy là có ý gì?
Tề Ninh nhìn y chằm chằm, nhàn nhạt nhấn từng tiếng:
- Chẳng lẽ Vũ Hương Hầu không biết ngài đã bị lây nhiễm dịch độc!
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Tề Ninh vừa dứt lời, Tô Trinh còn không kịp phản ứng, mấy người khác đã đều biến sắc, gần như theo bản năng lùi lại hai bước, cùng chăm chú nhìn Tô Trinh.
Tô Trinh hơi ngẩn ra, sau đó cả giận nhìn chằm chằm Tề Ninh:
- Ngươi nói hươu nói vượn cái gì!
Sắc mặt Tây Môn Thần Hầu đanh lại, lách mình tới trước mặt Tô Trinh, chỉ liếc một cái đã cau mày nói:
- Vũ Vương Hầu, Cẩm Y Hầu nói không sai, ngài đã bị lây dịch độc rồi.
Nếu vừa rồi Tề Ninh nói vậy mọi người còn có vài phần nghi ngờ, nhưng Tây Môn Thần Hầu đã nói thì là vô cùng xác thực, không thể nghi ngờ.
Mặt mày Tô Trinh xám như tro, há to miệng mà không nói được lời nào.
- Người đâu!
Đột nhiên Trung Nghĩa Hầu mở miệng trầm giọng ra lệnh:
- Đưa Vũ Hương Hầu xuống tạm nghỉ!
Lập tức có thái giám bên ngoài chạy vào, sau đó muốn dẫn Tô Trinh ra ngoài.
Đương nhiên trong lòng những người khác đều hiểu, mời ra ngoài nghỉ ngơi, là lo dịch độc trên người Tô Trinh sẽ lây cho mọi người ở đây.
Tề Ninh nhìn Tô Trinh tiến vào, phát hiện mặt y có dấu nhàn nhạt, nếu là trước kia đương nhiên sẽ không để ý, nhưng hiện nay tình hình dịch độc rất nghiêm trọng, Tề Ninh có thể nhìn ra rất nhanh tám chín phần mười Tô Trinh này đã bị lây độc.
Hắn biết khi còn trẻ y thích tầm hoa vấn liễu, sau này lớn tuổi kế tục Hầu tước, mặc dù có thu liễm đôi chút nhưng bản tính còn đó, không tránh được lưu luyến về ở những nơi hoa liễu kia, nơi nào đông người qua lại nhất thì tỷ lệ lây độc cao nhất.
Tô Trinh nhìn quanh, chỉ thấy mọi người đều cau mày, cảm thấy ớn lạnh, nhìn sang tiểu Hoàng đế, thấy tiểu Hoàng đế cũng không nhìn mình, như đang suy nghĩ gì đó, không thể làm gì chỉ đành bước lên một bước, nhưng lại cảm thấy hai chân mềm nhũn. Từ khi biết mình lây độc, y đã sợ tới mức không còn khí lực gì nữa.
Trung Nghĩa Hầu liếc thái giám ra ý một cái, thái giám kia lập tức gọi thêm hai tiểu thái giám nữa đưa Tô Trinh mặt đang xám như tro ra khỏi ngự thư phòng.
- Vũ Hương Hầu bị lây độc, có thể ảnh hưởng tới Thánh thượng không?
Tô Trinh vừa được đưa ra ngoài, Lô đại nhân kia đã nhìn sang Tây Môn Thần Hầu hỏi.
Tây Môn Thần Hầu lắc đầu:
- Lô đại nhân yên tâm, Vũ Hương Hầu không tiếp xúc da thịt với chúng ta, không có vấn đề gì lớn.
- Ngay cả Vũ Hương Hầu cũng bị cuốn vào, tình hình đã rất nguy cấp.
Long Thái nhìn Thần Hầu:
- Tây Môn Thần Hầu, phải chăng phủ Thần Hầu các ngươi đã tìm ra được biện pháp giải độc?
- Bẩm Thánh thượng, Đan Khí Xử của phủ Thần Hầu đang dốc toàn lực ứng phó, hạ thần cũng đã mời ẩn sĩ giang hồ tối, xem họ có thể nhanh chóng nghiên cứu ra giải độc không.
Tây Môn Thần Hầu trầm giọng đáp:
- Có điều, người Miêu giỏi dùng độc, thiên hạ đều biết, Cửu Khê Độc Vương lại là cao thủ dùng độc, nếu muốn giải độc của kẻ này hẳn không dễ.
Long Thái cau mày:
- Hiện nay dân chúng bị lây bệnh nhiều như vậy ngay cả Vũ Hương Hầu cũng bị cuốn vào, nếu không có cách nào giải độc, chẳng phải có rất nhiều người phải chết sao?
- Thánh thượng lo lắng cho dân chúng chính là phúc của thiên hạ.
Phủ Thần Hầu chẳng những đã phái người tìm cách giải độc, cũng đã phái người đi tìm kiếm tung tích của Cửu Khê Độc Vương.
- Ngươi nói là Cửu Khê Độc Vương kia đang ở Kinh thành?
Long Thái hỏi.
- Thần không dám chắc Cửu Khê Độc Vương có tự mình tới không, nhưng dịch độc này phát ra từ Cửu Khê Độc Vương, vậy thì ở gần Kinh thành nếu không phải là y thì nhất định là môn nhân đệ tử của y.
Chỉ cần có thể tìm được tung tích của bọn họ, bắt lại, có lẽ sẽ tìm được giải dược.
Long Thái gật đầu:
- Tây Môn Thần Hầu, mặc kệ là khó khăn cỡ nào, nhất định phải tìm được biện pháp giải độc. Cửu Khê Độc Vương kia, mặc kệ là có ở đây không hay đang ở Ba Thục cũng nhất định phải bắt về quy án.
- Thần tuân chỉ!
- Hoàng thượng, Cửu Khê Độc Vương là người của Hắc Liên Thánh giáo, nếu thực sự trốn ở Ba Thục, muốn bắt cũng không dễ dàng.
Hoài Nam Vương lên tiếng:
- Theo thần được biết, Hắc Liên Thánh giáo được người Miêu coi là Thần Minh, Cửu Khê Độc Vương cũng được người Bạch Miêu kính sùng. Trong bảy mươi hai động người Miêu, tộc người Bạch Miêu và Hắc Miêu có vị trí cao nhất, hai bộ tộc này liên thủ cũng không dễ đối phó. Nếu bọn họ bao che cho Cửu Khê Độc Vương, chưa chắc phủ Thần Hầu đã có thể tróc nã quy án.
Long Thái cau mày hỏi:
- Tây Môn Thần Hầu, thật sự Hắc Liên Thánh giáo càn rỡ tới mức này sao?
Tây Môn Thần Hầu suy nghĩ một chút mới đáp:
- Khởi bẩm Hoàng thượng, thực lực của Hắc Liên Thánh giáo trong giang hồ Ba Thục thật sự không ai bằng. Cửu Khê Độc Vương được xưng là cao thủ đệ nhất dụng độc ở Ba Thục lại tìm chốn nương tựa dưới trướng Hắc Liên Thánh giáo, có thể nhìn được phần nào rồi. Nhưng Hắc Liên Thánh giáo làm việc vẫn kín kẽ bí ẩn, thần cũng không hiểu rõ bọn họ, thần cũng không thể xác định được có phải người Miêu vẫn tin theo Hắc Liên Thánh giáo, coi là Thần Minh hay không.
Trung Nghĩa Hầu khàn giọng nói:
- Thánh thượng, có thể để cho phủ Thần Hầu phái người tới Ba Thục, cẩn thận điều tra, ngoài ra cũng có thể để Thục Vương Lý Hoằng Tín phái người đi tìm Hắc Liên Thánh giáo thương lượng.
Long Thái khẽ gật đầu, thoáng nhìn Tề Ninh đang im lặng đứng một bên, hỏi:
- Cẩm Y Hầu, ngươi có ý kiến gì không?
- Bẩm Hoàng thượng, thần cũng cho rằng Trung Nghĩa Hầu nói rất phải.
Tề Ninh thưa:
- Trung Nghĩa Hầu nói rằng phải cho người đi tra trước cẩn thận, đây là sự cẩn thận của lão thành mưu quốc. Chuyện xảy ra ở Ba Thục, đương nhiên có thể để cho Thục Vương Lý Hoằng Tín tiếp xúc với Hắc Liên Thánh giáo, thậm chí có thể để cho Lý Hoằng Tín đi tìm người của Hắc Liên Thánh giáo mà ta cần.
- Sao? Ngươi nói rằng để cho Thục Vương đi tìm Hắc Liên Thánh giáo, lại để cho Hắc Liên Thánh giáo giao ra Cửu Khê Độc Vương?
Tề Ninh gật đầu:
- Ý của thần là vậy. Lần hạ độc này tuy căn nguyên độc dược là xuất phát từ Cửu Khê Độc Vương, nhưng không thể vì vậy mà khẳng định là có liên hệ với Hắc Liên Thánh giáo. Nếu Hắc Liên Thánh giáo có thể giao ra Cửu Khê Độc Vương, lại thỉnh tội với triều đình, vậy có lẽ chuyện này thật sự không liên hệ với họ. Nhưng nếu Hắc Liên Thánh giáo từ chối không giao người, thậm chí còn tỏ thái độ cường ngạnh, thì họ cũng không chạy thoát khỏi liên quan.
Tây Môn Thần Hầu lên tiếng:
- Thánh thượng, Cẩm Y Hầu nói không sai. Dù sao Hắc Liên Thánh giáo cũng có liên quan tới người Sinh Miêu, xử lý cũng cần cân nhắc. Theo như thần thấy, cho dù triều đình thật sự muốn tiêu diệt Hắc Liên Thánh giáo cũng phải tiên lễ hậu binh, phải tách Hắc Liên Thánh giáo ra ngoài người Miêu. Người Miêu đông tới vài chục vạn người, Hắc Liên Thánh giáo không thể đại diện cho tất cả người Miêu. Triều đình muốn vây quét Hắc Liên Thánh giáo cũng phải làm sao để người Miêu không hiểu lầm triều đình, cho rằng triều đình muốn dụng binh với người Miêu.
Long Thái gật đầu:
- Tây Môn Thần Hầu lo lắng rất đúng. Hắc Liên Thánh giáo và bảy mươi hai động người Miêu không phải là một. Tiên lễ hậu binh, cần phải để cho bảy mươi hai động người Miêu biết rõ đạo lý triều đình muốn nói với họ.
- Thánh thượng, người Miêu gian xảo, chưa hẳn đã hiểu được đạo lý.
Lô đại nhân lên tiếng:
- Thần chỉ lo lắng, nếu triều đình không thể nhanh chóng quyết đoán ra tay mà lo đi giảng đạo lý với họ, sẽ trì hoãn không ít thời gian, thậm chí sẽ cho người Miêu có thời gian chuẩn bị.
Tề Ninh cảm giác Lô đại nhân này từ đầu tới cuối vẫn kiên trì với ý định muốn triều đình dụng binh với Hắc Liên Thánh giáo, thậm chí là người Miêu. Thật không hiểu vì sao lão ôm thâm cừu đại hận với người Miêu như vậy. Hắn biết lần này chân tướng sự việc còn chưa rõ ràng, nếu triều đình lỗ mãng dùng binh với người Miêu, rất có thể sẽ lưỡng bại câu thương, bèn thản nhiên nói:
- Lô đại nhân, người Miêu sinh sống trong các dãy núi ở Ba Thục không phải mới một hai trăm năm.
Bọn họ sống ở đó nhiều thế hệ, hoàn toàn rõ ràng địa hình, khí hậu nơi đó như lòng bàn tay. Đại nhân nói phái người tới đó thương lượng với họ sẽ cho họ thời gian chuẩn bị, ta lại cảm thấy, đó không phải là phương án hay… Lô đại nhân kia há to miệng, nói không ra lời.
Long Thái nhìn Tề Ninh, tươi cười khẽ gật đầu nói:
- Cẩm Y Hầu nói không sai, Đại Sở ta binh uy tướng mãnh, thực sự muốn tiêu diệt phản tặc, cũng không phải chúng chuẩn bị thêm mấy ngày là có thể ngăn được.
Gã nhìn về phía Trung Nghĩa Hầu nói:
- Trung Nghĩa Hầu, khanh viết giúp trẫm một đạo ý chỉ, để Thục Vương tiến đến thương lượng với Hắc Liên Thánh Giáo, vừa có kết quả, lập tức trở về bẩm báo triều đinh.
Trung Nghĩa Hầu chắp tay nói:
- Lão thần tuân chỉ!
- Tây Môn Thần Hầu, khanh cũng phái người tới Miêu Cương tìm hiểu tình báo của Hắc Liên Thánh Giáo, càng kỹ càng tốt. Nếu như đám người này thực sự có tâm tư mưu phản, triều đình đương nhiên không thể tha thứ. Biết mình biết người mới có thể trăm trận trăm thắng, trước khi xuất binh tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo, cũng nên biết rõ về chúng càng nhiều càng tốt.
Giọng Long Thái bình tĩnh, nói đâu vào đấy:
- Ngoại trừ phái người đi Miêu Cương, cũng phải nhanh chóng tìm kiếm hung thủ hạ độc. Thần Hầu Phủ các ngươi nhất định phải nhanh chóng tìm được phương pháp giải độc, trẫm cũng sẽ phái người từ Thái Y Viện giúp đỡ các ngươi.
Tây Môn Thần Hầu nghĩ trong lòng những thái y trong Thái Y Viện kia chẩn đoán một số bệnh chứng còn có thể, nhưng đối phó với loại kỳ độc hiếm thấy trên giang hồ này, chỉ sợ không có bổn sự đó, nhưng lời này lão đương nhiên không dám nói ra khỏi miệng, lão chắp tay nói:
- Thần tạ ơn!
- Đúng rồi, Tiết Linh Phong, trước mắt binh mã trong tay ngươi có thể khống chế được thế cục trong kinh thành hay không?
Long Thái hỏi Tiết Linh Phong:
- Trẫm muốn khanh phải cam đoan trật tự yên ổn trong kinh thành, không thể để đến mức không khống chế được cục diện.
Tiết Linh Phong đáp:
- Bẩm Thánh thượng, nhìn từ thế cục trước mắt, hai ba ngày nữa hẳn đều trong sự khống chế, thần không cách nào dự đoán tiếp theo còn có bao nhiêu người phát độc, cho nên không chắc chắn binh mã trong tay có thể luôn khống chế được cục diện trong kinh thành.
- Nếu có biến cố, có thể tìm Trung Nghĩa Hầu thương lượng.
Long Thái nhìn Trung Nghĩa Hầu nói:
- Nếu tình thế thay đổi đột ngột, thì phải điều Huyền Vũ Đại Doanh bên hồ Huyền Vũ tới đây tiếp viện.
Gã dừng một chút, cuối cùng nói:
- Các vị ái khanh, thi thể phát độc tử vong, các ngươi nghĩ xử lý thế nào thì tốt?
Vừa rồi hai bên từng có tranh luận vì chuyện này, Long Thái như có suy nghĩ, cũng không lập tức quyết định.
Hoài Nam Vương cả buổi không lên tiếng, lúc này cuối cùng nói:
- Hoàng thượng, thiêu đốt thi thể, chỉ sợ thực sự sẽ bách tích khiến kêu ca, theo thần thấy, thực sự không được, chôn thi thể xa một chút, chôn sâu một chút, sẽ không có trở ngại gì.
- Vương gia, nếu như độc tính trên thi thể thực sự có thể lan tràn, cho dù chôn sâu một chút, như vậy vẫn sẽ lan ra.
Tề Ninh nói:
- Chôn xa một chút, chẳng qua là cách kinh thành xa một chút, cũng không thể giải quyết căn nguyên độc tính trên căn bản.
Hắn chắp tay nói với Long Thái:
- Thánh thượng, ngài xem như vậy có được hay không, từng người bị lây dịch độc, đương nhiên phải đăng ký danh sách, nếu quả thực có người độc phát tử vong, sau khi thiêu đốt thi thể, có thể cất giữ tro cốt, sau này dựa theo tính danh, trả cho người nhà, như vậy có thể để người nhà đem đi mai táng, cũng có thể cam đoan dịch độc không tiếp tục bị thi thể lan truyền.
Tây Môn Thần Hầu đáp:
- Thánh thượng, biện pháp này của Cẩm Y Hầu có thể thực hiện được, hẳn là lựa chọn tốt nhất hiện giờ rồi.
Bờ môi Hoài Nam Vương khẽ động, cuối cùng không nói gì thêm.
- Đã như vậy, cứ xử lý dựa theo biện pháp Cẩm Y Hầu nói.
Long Thái nhìn Trung Nghĩa Hầu một cái, hỏi:
- Trung Nghĩa Hầu, khanh nghĩ thế nào?
- Hoàng thượng Thánh minh, lão thần cũng cho rằng biện pháp của Cẩm Y Hầu có thể thực hiện được.
Trung Nghĩa Hầu khẽ gật đầu:
- Hoàng thượng, không biết Vũ Hương Hầu nên sắp xếp thế nào?
Hắn đã lây nhiễm dịch độc, nếu để lại trong phủ, chỉ sợ... !
Lão không nói hết.
Lúc này mọi người mới nhớ tới còn có Vũ Hương Hầu thiếu chút nữa bị dọa chết.
Long Thái suy nghĩ một chút, mới nói:
- Tây Môn Thần Hầu, không bằng trước tiên sắp xếp Vũ Hương Hầu ở Thần Hầu Phủ của các ngươi, nếu tìm được phương pháp giải độc, lập tức giải độc cho hắn.
Mọi người biết rõ, đây trên thực tế chính là trước tiên giam lỏng Vũ Hương Hầu trong Thần Hầu Phủ.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Bạn cần đăng nhập để bình luận