Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1490: Tiêu Dao vương

Chiến sự phương Bắc đã gần như chấm dứt. Mặc dù thừa dịp tình hình hỗn loạn trong khu vực nước Hán xuất hiện không ít kẻ kêu gọi tập hợp làm giặc cỏ nhưng chuyện thảo phạt đám giặc cỏ đó không còn là vấn đề mà Tề Ninh cần phải quan tâm.
Truyền hịch bố cáo an dân được dán khắp nơi. Để cho người Bắc Hán chấp nhận nước Sở, thậm chí hoàn toàn dung hòa với đế quốc Đại Sở tất nhiên cần phải có thời gian. Nhưng thời điểm thái bình đã tới vẫn khiến cho dân chúng thiên hạ và những người có chí đều vui mừng khôn xiết. Từ cao xuống thấp đều đồng lòng, hy vọng có thể sớm người khiến cho người trong thiên hạ được an cư lạc nghiệp không phải lo chuyện cơm áo.
Khi Tề Ninh trở lại Kiến Nghiệp thì quân Sở đã chiếm Lạc Dương được hai tháng.
Sau khi trở về kinh, Tề Ninh không trở về phủ mà đi tới trong cung. Biết Tề Ninh quay về, Long Thái vô cùng vui sướng, lập tức cho người đưa hắn vào. Lần đầu tiên hai người gặp mặt cũng là tại ngự thư phòng ở trong cung. Bây giờ gặp lại, cảm giác hoàn toàn khác biệt.
- Thần....
Tề Ninh định thi lễ nhưng vừa mới khom người, Long Thái đã bước tới nắm lấy tay Tề Ninh, cười nói:
- Ngươi là bằng hữu của trẫm. Khi chỉ có hai người không cần phải dùng mấy cái nghi thức xã giao đó.
Kéo Tề Ninh ngồi xuống, Long Thái mới nói:
- Trẫm đã xem tin tức từ Nhạc Hoàn sơn gửi về. Ngươi phái người đưa tới sách trị quốc của tướng quốc Lệnh Hồ nước Đông Tề, trẫm cũng đã xem. Chuyện Nghĩa Hằng vương, chiếm Bộc Dương đối với trẫm không có quá nhiều cảm giác. Nhưng làm cho Lệnh Hồ Húc cống hiến vì Đại Sở chúng ta thì trẫm vô cùng vui mừng.
Tề Ninh cười nói:
- Hoàng thượng. Lệnh Hồ Húc là một năng thần, hơn nữa người này luôn có khát vọng được thi triển tài học của mình.
- Quốc sách của y không hề có bất cứ điều gì vô nghĩa, đều là phương án thực hiện thống trị quốc gia.
Long Thái thở dài:
- Thật ra năm đó nếu người này cống hiến cho Đại Sở thì có lẽ thời Tiên đế cũng có thể thống nhất thiên hạ.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Hiện tại y tỏ sự trung thành cũng không muộn. Hoàng Thượng hạ chỉ lệnh cho Lệnh Hồ Húc tạm thởi trấn thủ Lạc Dương giúp Nhạc Hoàn Sơn ổn định tình hình phương Bắc cho nên lần này y cũng không thể đến bái kiến Hoàng thượng.
Long Thái hơi trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Quân dân Bắc Hán hoàn toàn thần phục Đại Sở là chuyện không phải một sớm một chiều có thể làm được. Trẫm lệnh cho Lệnh Hồ Húc sử dụng chính sách nhân từ. Có điều muốn để cho lòng họ hoàn toàn hướng về Đại Sở cũng cần phải có thời gian.
Ngừng một chút, y mới nói:
- Hai ngày trước, trẫm đã thương nghị với mấy vị trọng thần trong triều, chuẩn bị dời đô.
- Dời đô?
Long Thái xoa cằm mà nói:
- Vị trí địa lý của Lạc Dương tốt hơn Kiến Nghiệp rất nhiều. Hơn nữa sau khi dời đô tới Lạc Dương càng có thể làm cho phương Bắc sớm hòa nhập vào Đại Sở. Có điều dời đô là chuyện lớn, hao tốn rất nhiều cho nên tạm thời mới chỉ bàn bạc còn chưa quyết định thời gian.
Tới nay, y liền xua tay cười nói:
- Có rất nhiều chuyện. Ngươi vừa mới về, còn nhiều thời gian để chúng ta bàn bạc. Ha ha, chúng ta còn trẻ tuổi, sau này còn hơn nửa đời người để tạo phúc cho dân. Ngươi....
- Hoàng Thượng. Người còn nhớ trước khi thần đi phương Bắc có từng thỉnh cầu với Hoàng Thượng.
Tề Ninh không đề Long Thái nói xong đã thở dài:
- Thần hi vọng sau khi thống nhất thiên hạ có thể từ bỏ tất cả chức quan, bổng lộc và chức quyền. Mong Thánh thượng chấp thuận.
Long Thái lắc đầu, nói:
- Trẫm đã nghĩ kỹ. Ngươi ở lại sẽ giúp được cho trẫm rất nhiều. Cho nên trẫm không muốn để cho ngươi đi.
- Hoàng thượng. Thật ra thần không thích hợp làm quan. - Tề Ninh nói:
- Nguyện vọng lớn nhất của thần là có tiền để cho thể du sơn ngoạn thủy. Thần là người sống lại một lần, nếu như không có áp lực sinh tồn thì xin nguyện sống an nhàn. Hoàng thượng bận trị quốc không có thời gian đi ngắm núi sông Nam Bắc, cho nên thần hi vọng có thể giúp Hoàng thượng ngắm hết cảnh đẹp khắp nơi.
Long Thái chỉ nghĩ câu "sống lại một lần" của Tề Ninh là chỉ việc trở thành người Tề gia mà hoàn toàn không biết hắn thật sự sống lại.
- Ngươi để cho trẫm trông coi triều đình còn bản thân đi du sơn ngoạn thủy?
Long Thái tức giận:
- Ngươi đúng là thoải mái.
- Để cho người buồn phiền. - Tề Ninh cười nói:
- Hoàng Thượng là thánh chủ anh minh, chăm lo việc nước chắc chắn sẽ có nhiều chỗ phát triển tài năng. Sách sử thiên thu đều ca ngợi công lao và sự nghiệp của Hoàng Thượng. Thiên hạ vừa mới ổn định trước tiên Hoàng Thượng còn cần phải bù đắp rất nhiều tổn thương mà chiến loạn mang lại, mang tới cơm no áo ấm cho dân chúng. Đợi cho dân giàu nước mạnh, nếu Hoàng Thượng muốn mở mang bờ cõi thì đó là chuyện tạo phúc cho đời sau. Nếu như không muốn mở mang bờ coi để cho dân chúng được hưởng thái bình thì cũng đủ cho sử sách lưu lại anh minh muôn đời.
Long Thái hơi xoa cằm.
Tề Ninh lại nói:
- Đúng rồi. Sau nhiều năm, đế quốc Đại Sở chúng ta thật sự dân giàu nước mạnh, Hoàng Thượng sẽ phải truyền văn hóa Trung Nguyên chúng ta cho thiên hạ. Sau khi thiết lập Hải Bạc Ti, mậu dịch giữa chúng ta và Nam Dương sẽ trở nên thịnh vượng, chẳng những có thể hỗ trợ song phương mà còn giao lưu văn hóa. Thủy sư đế quốc không thể vì việc không còn chiến sự mà giải tán. Trên biển rộng lớn có rất nhiều đảo nhỏ. Sau này quốc khố đầy tràn, Hoàng Thượng có thể phái thủy quân thăm dò đảo nhỏ trên biển, dựng bia đánh dấu, xác định đó là hải đạo của Đại Sở chúng ta. Theo thần biết, phía Đông có một đảo lớn, đó chính là nước Phù Tang. Chắc Hoàng Thượng vẫn còn nhớ rõ về đám nhẫn giả Phù Tang.
Long Thái cười lạnh, nói:
- Lần trước chính đám nhẫn giả Phù Tang chặn đường giết trẫm. Chắc chắn là trẫm biết.
- Đảo Phù Tang cách xa Trung Nguyên, văn hóa thấp nên Hoàng thượng phải cẩn thận. - Tề Ninh nói:
- Nếu có thủy quân hùng mạnh thì tốt rồi, chưa chắc không thể thu lấy nó về lãnh thổ Đại Sở ta. Theo hiểu biết của thần về người Phù Tang thì bọn họ luôn gió chiều nào theo chiều đó. Nếu ta mạnh, đánh cho chúng không ngóc đầu lên được thì chúng là con cháu. Nhưng bọn chúng không có sự tín nghĩa. Nếu không áp đảo được chúng, chúng sẽ rắp tâm phản kháng.
Long Thái nghe Tề Ninh dường như lời nói ly biệt thì cảm thấy hơi buồn bã nhưng vẫn phải gật đầu:
- Ngươi nói như vậy, trẫm sẽ phát triển thủy quân. Đợi cho cơ hội chín muồi sẽ phái thủy quân hùng mạnh tiêu diệt Phù Tang, dạy cho chúng làm người phải như thế nào.
Tề Ninh lại cười nói:
- Hoàng thượng anh minh. Biển rộng mênh mông nhưng dưới biển cũng là một cái kho báu. Chẳng những phải xưng là nước mạnh nhất trên đại lục mà trên biển Đại Sở ta cũng phải đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, cố hết khả năng thu mọi thứ về cho Trung Nguyên ta. Hoàng Thượng! Nhưng phải nhớ thật kỹ cho dù có phát hiện bất cứ một đảo nhỏ nào cho dù là một hòn đá trồi lên cũng phải dựa bia đề làm cớ, chứng minh nó là cùa Đại Sở ta. Miễn cho mấy chục năm sau kẻ khác lại chiếm lấy nó.
Long Thái cười ha hả, nói:
- Cái gì của chúng ta, tất nhiên không ai có thể động vào. Có người muốn ức hiếp chúng ta, chúng ta sẽ đánh cho chúng không ngóc đầu lên được.
Cả hai cùng bật cười ha hả. Nhưng sau khi cười xong, trầm mặc một lúc, cuối cùng Long Thái thở dài:
- Thật sự ngươi định trời khỏi trẫm?
- Thần sẽ không rời khỏi Hoàng Thượng. Cả đời này không bao giờ. Chỉ cần Hoàng Thượng cần thần hoặc là nhớ tới thần, thần xin cam đoan sẽ xuất hiện bên cạnh người.
Tề Ninh nói.
Long Thái vươn tay, Tề Ninh cũng hiểu ý của y cũng giơ tay ra. Hai người nắm tay nhau, Long Thái nói:
- Ngươi nói phải giữ lời, không được nói dối.
- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.
Tề Ninh mỉm cười, nói.
Long Thái lại nói:
- Ngươi muốn bỏ tất cả chức quan và tước vị, trẫm không thể đồng ý hết. Ngươi không muốn làm quan, trẫm không làm khó ngươi. Ngươi muốn tự do, trẫm đồng ý với ngươi. Trẫm phong ngươi là Tiêu Dao vương. Thiên hạ này mặc cho ngươi tiêu dao. Chừng nào ngươi muốn gặp lại trẫm, bất cứ lúc nào cũng có thể vào cung.
Tề Ninh đứng dậy, khom mình thi lễ với Long Thái:
- Tạ long ân.
Long Thái cũng đứng lên, nói:
- Thật ra trẫm nên tạ ơn ngươi.
Tề Ninh cũng nghĩ tới điều gì đó liền nói:
- Hoàng Thượng. Có một số việc không biết có nên nói hay không.
- Ngươi nói đi. Bất kể điều gì, trẫm đều đồng ý.
- Là thế này. - Tề Ninh nói:
- Thần còn nhớ, Hoàng Thượng từng đồng ý với thần, ban cho thần năm trăm lượng vàng nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thấy. Hôm nay đúng dịp vào cung, Hoàng Thượng có thể...
- Không thể.
Long Thái lập tức nói:
- Ngươi cũng biết bắc phạt tiêu tốn quá nhiều, quốc khố gần như cạn sạch. Hiện giờ khắp nơi đều cần bạc, hơn nữa con cái của trẫm cũng cất tiếng khóc. Trẫm là phụ thân cũng phải giữ một chút nuôi con. Bây giờ trẫm không thể lấy ra được năm trăm lượng vàng cho ngươi. Có điều trẫm nói nhất ngôn cửu đỉnh, nói lời giữ lời. Số vàng nợ ngươi trẫm sẽ không quỵt, chờ quốc khố đầy đủ, trẫm sẽ trả cho ngươi.
Tề Ninh cười khổ:
- Hoàng Thượng! Thần muốn du lịch tứ phương, hơn nữa bên cạnh còn có một nhà miệng ăn phải nuôi. Không có bạc đúng là không đi đâu được.
- Không đi đâu được?
Long Thái trừng mắt nhìn Tề Ninh:
- Ngươi làm như trẫm không biết. Khi phủ Hoài Nam vương bị kê biên tài sản, ngươi thu lợi tương đối. Nói thẳng ra là tham ô của phủ Hoài Nam vương rất nhiều bảo vật. Hơn nữa còn giấu hết bạc. Số bạc đó ngươi có xài cả đời cũng không hết.
Tề Ninh mỉm cười đầy xấu hổ.
Khi ở phủ Hoài nam vương, Tề Ninh lợi dụng Đầu Quỳ đã tham ô không ít. Sau đó với sự giúp đỡ của Viên Vinh, biển thủ số lượng bạc khổng lồ vào ngân hàng tư nhân. Đúng như Long Thái nói, cho dù hắn có tiêu xài vô độ thì chỉ sợ cả đời cũng không tiêu hết số tiền đó.
- Có điều trẫm vẫn ban cho ngươi một cái.
Long Thái nói nhẹ giọng:
- Trẫm đã mật chỉ cho Viên Vinh, nói cho y biết từ nay về sau lợi nhuận buôn bán dược liệu mậu dịch hải ngoại sẽ chuyển cho Dược hành Điền gia. Thuốc vận chuyển tới Nam Dương đều cho dược hành Điền gia cung cấp mà dược liệu chở từ hải ngoại về cũng cấp cho Dược hành Điền gia kinh doanh. Như vậy tiền thu của dược hành Điền gia hàng năm ngươi có thể nắm rõ.
Tề Ninh tỏ ra mừng rỡ. Chuyện giao thương với Nam Dương rất nhiều hàng hoa nhưng dược liệu là một trong những mặt hàng lợi nhuận nhất. Nếu giao tất cả cho Dược hành Điền gia, một năm thu được mấy chục vạn lượng bạc dễ như trở bàn tay.
- Có điều....làm sao ngươi cấu kết với ông chủ Điền gia?
Long Thái ghé sát tới gần Tề Ninh mà hỏi nhỏ.
Tề Ninh ngẩn người, nghĩ thầm "Chẳng lẽ mình có tình cảm riêng với Điền phu nhân mà Hoàng đế cũng biết?"
- Thần chỉ thấy nàng cô nhi quả mẫu nên sinh ra lòng thương, giúp đỡ nhiều hơn một chút, chứ không hề giống như Hoàng thượng nghĩ. - Tề Ninh vội vàng cười nói.
Long Thái hừ lạnh một tiếng rồi nói nhỏ:
- Ngươi đang lừa vua. Ngươi giúp nàng nhiều như vậy. Theo tính tình của ngươi mà không cần gì? Có điều trẫm cũng phái người điều tra thấy chủ Điền gia rất đẹp, quyến rũ....
Tới đây, y chợt nhớ ra mình là Hoàng đế của đế quốc không thể nói những lời như vậy mà dừng lại.
Tề Ninh mỉm cười, chắp tay nói:
- Long ân của Hoàng Thượng, thần xin thay thế Dược hành Điền gia tạ ơn của Hoàng thượng.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, một lúc sau, Tề Ninh mới nói:
- Hoàng Thượng. Thần...cáo lui trước.
Long Thái muốn nói lại thôi, cuối cùng gật đầu. Lúc này, Tề Ninh mới thi lễ, xoay người đi ra tới cửa thì ngừng lại một chút. Quay lại thấy Long Thái đang nhìn mình, hắn liền cười nói:
- Hoàng Thượng bảo trọng.
- Ngươi...nhớ về thăm trẫm. Trẫm sẽ nhớ ngươi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận