Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1196: Không đánh mà thắng
Đồng Quan đã rơi vào tay quân Sở, một khi tin này truyền khắp thiên hạ, tất nhiên sẽ làm tất cả mọi người chấn động.
Tề Ninh không biết khi nhận được tin “sào huyệt” đã bị mất, Khuất Nguyên Cổ sẽ phản ứng như thế nào, sẽ tiếp tục tiến đánh Lạc Dương, hay là quay đầu ngựa, trở lại đánh Đồng Quan, sau đó đoạt lại Tây Bắc?
Tuy nhiên cho dù Khuất Nguyên Cổ lựa chọn làm thế nào, Tề Ninh đã chiếm được Đồng Quan, đương nhiên sẽ giữ chặt trong tay.
Sáng sớm hôm sau, hắn liền đích thân tuần tra các nơi ở Đồng Quan.
Đây là một quan ải hiểm yếu, người chiếm giữ quan ải này trong quá khứ đều tốn nhiều tâm sức để tăng cường phòng thủ nơi này, cũng chính vì như vậy, tường thành của quan ải này có độ dày đáng kinh ngạc, hơn nữa cách bố trí trong ải hết sức hoàn hảo.
Không chỉ có kho binh khí riêng biệt, mà còn đầy đủ đồ ăn thức uống và phương tiện chuyên chở, Đồng Quan cũng dự trữ đầy đủ lương thực và nước dùng, chống chọi ba bốn tháng là không thành vấn đề.
Quan sát kỹ càng Đồng Quan, Tề Ninh càng cảm thán trước sự hùng vĩ của tòa quan ải này.
Tuy người trong thiên hạ đều quan tâm tới quan ải trọng yếu này, nhưng thật ra muốn trấn giữ nó, không cần tốn nhiều binh lực, chỉ cần bố trí binh sĩ ở những vị trí thích hợp, là có thể mang lại hiệu quả một người chống lại ngàn người, hơn nữa, tên ở Đồng Quan được chuẩn bị rất đầy đủ, tồn kho rất nhiều. Tề Ninh đứng trên quan ải, nhìn xuống phía đông, thấy một con đường mòn quanh co dẫn tới phía bên này, không khỏi thầm nghĩ, nếu như mình tấn công từ phía đông, e rằng không có cách nào đánh hạ Đồng Quan.
Không thể không nói, lần này hắn chiếm được Đồng Quan, phần lớn là nhờ may mắn.
Nếu không có phong thư bí ẩn kia, để giữa đường bắt được Khuất Mãn Bảo, muốn chiếm Đồng Quan thực sự không hề dễ dàng.
Hắn vẫn suy nghĩ rốt cuộc phong thư kia là do ai gửi tới, phong thư đó không chỉ cho biết hành tung của Khuất Mãn Bảo, mà còn kèm theo bản đồ Hàm Dương, do đó có thể thấy, người nọ không những hiểu rõ tình hình Hàm Dương, mà còn có quan hệ thân cận với Khuất Mãn Bảo.
Đêm qua Khuất Mãn Bảo nhắc tới một người tên là Đạo Sinh, khiến Tề Ninh hơi bất ngờ, cũng từ miệng Khuất Mãn Bảo, hắn biết được một số thông tin về Đạo Sinh. Tề Ninh thầm nghĩ, hành động của Đạo Sinh hơi kỳ lạ, chẳng lẽ phong thư bí ẩn kia có liên quan tới Đạo Sinh?
Binh mã dưới trướng Tề Ninh chia làm hai đội, một đội chuyên phụ trách chôn cất thi thể, đội còn lại canh phòng ở Đồng Quan.
Để phòng thủ Đồng Quan, chỉ cần ba, bốn trăm người là đủ.
Mặt trời chiếu rọi xuống Đồng Quan, Tề Ninh đứng ở đầu tường, nghe phía sau có tiếng bước chân, hắn quay đầu lại, thấy Lục Kháng đã tới phía sau lưng mình. Lục Kháng thi lễ với Tề Ninh, Tề Ninh thấy cánh tay phải của y băng bó, hôm qua Lục Kháng dẫn người từ phía sau chi viện, cũng làm gương cho binh sĩ, lập được nhiều chiến công.
- Vết thương thế nào?
Tề Ninh mỉm cười hỏi.
Lục Kháng vội đáp:
- Đa tạ tước gia quan tâm, cũng không đáng lo, hai ngày là có thể lành lại.
- Đồng Quan đã ở trong tay chúng ta, ngươi nghĩ Khuất Nguyên Cổ có đánh trở về không?
Suy nghĩ một chút, Lục Kháng mới nói:
- Thuộc hạ nghĩ, khả năng Khuất Nguyên Cổ tập trung binh mã quay lại đánh Đồng Quan là không lớn, hắn hiểu hơn ai hết, Đồng Quan hiểm yếu như thế nào, hắn biết trong tình huống trước mắt, muốn đánh hạ Đồng Quan là không thể, một khi quân Tây Bắc bị sa lầy ở Đồng Quan, cũng không đánh được Lạc Dương, toàn bộ quân Tây Bắc sẽ rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Bắc Đường Phong lĩnh binh nhập quan, đương nhiên là kẻ địch số một ở Lạc Dương, phía Lạc Dương tất nhiên cũng sẽ chú ý hướng đi của quân Tây Bắc. Đồng Quan bị hạ, phía Lạc Dương sẽ nhanh chóng biết tin, như vậy, sẽ càng làm Bắc Đường Hạo thêm kiên định bảo vệ Lạc Dương, bọn họ biết hậu cần cung cấp cho quân Tây Bắc không đủ, chỉ cần giữ vững thêm một thời gian, quân Tây Bắc không cần đánh cũng tan.
- Đúng vậy.
Lục Kháng nói:
- Hiện nay dù sao Bắc Đường Hạo đã khống chế Lạc Dương, hơn nữa chỉ cần hắn chịu đựng được trận này, người Bắc Hán tất nhiên sẽ đến nương dựa vào hắn, càng kéo dài thời gian, càng có lợi cho Bắc Đường Hạo.
Ngừng lại một chút, ý nới tiếp:
- Hẳn là Khuất Nguyên Cổ biết, điều duy nhất hắn có thể trông cậy vào, là có thể dốc toàn lực đánh một trận, đánh hạ Lạc Dương trước khi quân Tây Bắc tan vỡ, trong tay hắn có mấy vạn tinh binh, nếu thực sự ra sức đánh Lạc Dương, cũng không phải là không có cơ hội.
Tề Ninh nói:
- Ta nhận được tin tức, ngay từ đầu biên quân của Bắc Đường Chiêu cũng đã lộ rõ sự sắc bén, nhưng đánh nhau mấy trận với Bắc Đường Hạo, hiện nay biên quân tốn thất rất lớn, cũng là mũi tên hết đà. Quân Tây Bắc và Bắc Đường Chiêu đều rơi vào tình cảnh nguy khốn, bọn họ chưa chắc không lén đạt thành hiệp nghị với nhau, liên thủ đánh Lạc Dương.
Lục Kháng nói:
- Nếu đúng là như vậy, Bắc Đường Hạo thực sự không có cách nào chống đỡ hai người này, Lạc Dương cũng thực sự nguy cấp rồi. Tuy nhiên Khuất Nguyên Cổ sẽ không mắt thấy Đồng Quan thất thủ mà không đếm xỉa, thuộc hạ tin rằng, hắn sẽ điều một đội binh mã tới, chưa hẳn hắn thật sự muốn đánh Đồng Quan, mà là muốn bố trí phòng vệ ở Đồng Quan, để tránh chúng ta từ Tây Bắc nhập quan, đánh lén hắn từ phía sau.
Tề Ninh cười nói:
- Không sai, ngươi có thể nghĩ ra được diểm này, rất đáng quý. Phía Hàm Dương không biết tình hình chiến đấu thế nào rồi, nơi này đã lấy được, kế tiếp tất nhiên là phải chiếm Hàm Dương. Ta định sáng sớm ngày mai khởi binh tới Hàm Dương chi viện, Đồng Quan này…giao cho ngươi rồi.
Lục Kháng ngẩn ra, giật mình nói:
- Tước gia, thuộc hạ….Việc này…
Trong lòng kinh ngạc, Lục Kháng thầm nghĩ Đồng Quan là nơi quan trọng như vậy, sao tiểu quốc công lại giao cho mình?
- Ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều.
Tề Ninh nói;
- Thật ra lúc đi trên Tử Ngọ đạo, ta đã nói chuyện với Đoàn Thương Hải, lúc đó ta bảo Đoàn Thương Hải tiến cử một tướng quân trung dũng, Đoàn Thương Hải liền tiến cử ngươi, nói sự trung thành của người là không cần nói nhiều, khó có được nhất, là tính tình ngươi kiên trì, nếu như giao Đồng Quan cho ngươi, nhất định có thể bảo đảm không có sơ sẩy. Cũng chính vì như vậy, khi đánh Đồng Quan, ta mới dẫn ngươi theo, vốn là muốn để ngươi trấn giữ Đồng Quan này.
Đương nhiên Lục Kháng biết, Tề Ninh giao Đồng Quan cho mình, là vô cùng tín nhiệm mình, y do dự một chút, rồi nói:
- Tước gia, thuộc hạ tài cán bình thường, trọng trách như thế này, chưa chắc thuộc hạ có thể gánh vác nổi. Tuy nhiên, nếu như tước gia hạ lệnh cho thuộc hạ trấn giữ nơi này, thuộc hạ xin nghe theo quân lệnh. Hơn nữa, thuộc hạ đảm bảo với tước gia, bất luận kẻ nào muốn đi qua Đồng Quan, cũng phải đạp lên thi thể của thuộc hạ!
- Không nên nói điều không hay.
Tề Ninh cười nói:
- Trước khi triều đình có ý chỉ mới, ta giao Đồng Quan cho ngươi, sau đó an bài như thế nào, chờ ý chỉ triều đình là được.
Lục Kháng chắp tay đáp ứng.
Tề Ninh cho Lục Kháng chọn ra năm trăm người ở lại Đồng Quan, hắn không cần lo lắng Đồng Quan thiếu thốn vật tư, ở đây bất kể là thức ăn hoặc là trang bị, đều dự trữ dư dật.
Tề Ninh biết, trong một thời gian ngắn, Lục Kháng cùng năm trăm người kia sẽ sống chết với Đồng Quan, thậm chí có thể bọn họ sẽ phải đóng giữ nơi này một thời gian rất dài. Đã đến lúc sắp chia tay, hắn lấy nước thay rượu, kính mọi người mỗi người một chén, sáng sớm hôm sau, liền dẫn binh mã còn lại đi về phía tây, tới Hàm Dương.
Đồng Quan cách Hàm Dương chỉ mấy ngày đường, đi tới ngày thứ ba, Tề Ninh thấy phía trước bụi tung mù mịt, một tiểu đội kỵ binh chạy tới trước, Tề Ninh giơ tay ra lệnh cho đội ngũ dừng lại. Rất nhanh, đội kỵ binh kia đã tới phía trước, người đi đầu xoay người xuống ngựa, chạy như bay mà đến. Tề Ninh thấy hình dạng người nọ quen thuộc, suy nghĩ một chút, liền nhớ ra người này là Chu Vân Bân, năm đó cũng là thành viên của Hắc Lân doanh, cũng được Đoàn Thương Hải triệu hồi khi gây dựng lại Hắc Lân doanh, giống như Lục Kháng, trước đây dường như người này là một hiệu úy.
- Tước gia, Đoàn thống lĩnh bẩm báo, đã lấy được Hàm Dương, hôm nay quân ta đã tiến vào chiếm giữ Hàm Dương, nói chung là đã ổn định tình hình Hàm Dương.
Chu Vân Bân cung kính nói:
- Hôm nay trong thành ban lệnh cấm túc, hơn nữa đều đã khống chế toàn bộ quan viên Hàm Dương, xử trí như thế nào, còn phải chờ quyết định của tước gia.
Nghe vậy, các binh sĩ phía sau đều hoan hô.
Tề Ninh cũng vui vẻ nói:
- Hàm Dương đã lấy được rồi?
- Đêm qua, Đoàn thống lĩnh dẫn quân chủ lực tới cửa Tây thành Hàm Dương, ở đó quân trấn giữ yếu ớt nhất, hơn nữa trước đó, các huynh đệ được bố trí lẻn vào thành, nhân bóng đêm buông xuống, đã bắn tên lệnh làm hiệu. Sau khi phát tên lệnh, huynh đệ trong thành liền bắt đầu tấn công vào cửa Tây, quân chủ lực của ta lập tức mạnh mẽ tấn công vào cửa Tây, trước khi viện binh của quân địch tới, chúng ta đã hạ được cửa Tây thành Hàm Dương. Sau khi vào thành, chúng ta cấp tốc chiếm thương khố và phủ Trấn Tây đại tướng quân.
Giọng của Chu Vân Bân hơi kích động:
- Quân trấn giữ trong thành cũng không nhiều, hơn nữa rất nhiều binh sĩ Bắc Hán thấy quân ta vào thành, liền buông vũ khí đầu hàng, hầu như là chúng ta không đánh mà thắng, chiếm được Hàm Dương.
Tề Ninh ngẩng lên nhìn trời, vô cùng kích động, cả người nhẹ nhõm.
Đương nhiên hắn biết, lần này tập kích Tây Bắc, trông có vẻ thuận lợi, nhưng thật ra kết quả như vậy, hoàn toàn không phải là do quân Sở dũng mãnh thiện chiến, mà xét cho cùng, vấn đề tự thân của binh sĩ Bắc Hán quá lớn.
Khuất Nguyên Cổ thống lĩnh quân chủ lực Tây Bắc nhập quan, lực lượng ở lại trấn giữ Hàm Dương đương nhiên là rất yếu ớt, điểm này trước đó Tề Ninh đã từng phán đoán.
Điểm chết người nhất là, việc phòng thủ của vốn yếu ớt, thế mà chủ tướng trấn giữ thành là Khuất Mãn Bảo còn rời khỏi Hàm Dương đi tới Đồng Quan, từ đó, quân trấn giữ Hàm Dương chẳng khác nào như rắn mất đầu.
Quân trấn giữ Hàm Dương đương nhiên không thể ngờ được là hiệp đạo trên Tần Lĩnh đã bị phá, càng không thể nghĩ ra, quân Sở đã sớm chuẩn bị tốt việc trong ngoài phối hợp công thành.
Bọn họ cho rằng phía nam đã có dãy Tần Lĩnh làm lá chắn, mà phía đông có Đồng Quan trấn giữ, toàn bộ Tây Bắc liền có thể bình chân như vại, đương nhiên là bọn họ không có bất cứ sự chuẩn bị nào.
Trước kia, sau khi Long Thái bất ngờ đưa ra kế hoạch đánh chiếm Hàm Dương, Tề Ninh đã nghĩ tới sự hung hiểm của nó, hắn biết lần tập kích này sẽ phải giải quyết một cách nhanh chóng, gọn gàng, nếu không sẽ rơi vào tình cảnh rất nguy hiểm.
Chỉ là sự tình phát triển được thuận lợi như vậy, Tề Ninh thựcc sự không ngờ.
Nhìn lên bầu trời mênh mông, Tề Ninh đột nhiên ý thức được vấn đề, lần này bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương, có phải là chỉ có lực lượng do hắn chỉ huy? Kế tiếp, phải chăng Sở quốc sẽ còn có nhiều bố trí khác? Bằng không, sự tình hoàn toàn không tiến triển thuận lợi như vậy.
Tề Ninh thống lĩnh đội ngũ, ngựa không dừng vó, một mạch chạy tới Hàm Dương. Trưa ngày hôm sau, từ xa đã thấy một toà thành trì to lớn, tòa thành kia yên lặng đứng sừng sừng trên mặt đất mênh mông, Tề Ninh biết, đó chính là thành Hàm Dương đã rơi vào tay quân Sở.
Tề Ninh không ngờ mình có thể chiếm được Hàm Dương một cách thuận lợi như vậy, mà người dân Hàm Dương cũng không ngờ, chỉ sau một đêm, quốc kỳ trên đầu tường đã thay đổi.
Quân Sở đánh vào thành Hàm Dương, khống chế tình hình thành Hàm Dương với tốc độ nhanh nhất, cho tới lúc này, rất nhiều dân chúng vẫn cảm thấy như đang nằm mơ, chỉ đến khi nhìn thấy kỵ binh Sở quốc chạy trên đường phố, dân chúng mới biết Hàm Dương đã thật sự đổi chủ.
Mười mấy năm qua, dân chúng Hàm Dương đã quen chịu đựng trước sự tác oai tác quái của Khuất gia ở Tây Bắc.
Tuy mấy cha con Khuất gia tham lam quen thói, Khuất Nguyên Cổ đặt ra sưu cao thuế nặng, Khuất Mãn Bảo ức hiếp dân chúng, cưỡng hiếp phụ nữ, nhưng đối với đại đa số người dân, ít ra bọn họ còn có thể sống sót.
Xưa nay, nguyện vọng của dân chúng đối với bản thân, luôn rất thấp, họ chỉ cần có thể ăn no, mặc ấm, là đã thấy hài lòng rồi.
Chỉ trong một đêm, Sở quốc đã chiếm được thành Hàm Dương, mọi người hết sức kinh hãi và hoảng sợ, họ không biết sắp tới sẽ phải đối mặt với tình cảnh thế nào, hơn nữa, sau khi vào thành, quân Sở lập tức phong tỏa phố lớn ngõ nhỏ, ban hành lệnh giới nghiêm, không cho dân chúng tùy tiện ra khỏi cửa.
Bầu không khí cả thành Hàm Dương có vẻ đặc biệt nặng nề và căng thẳng.
Tây Bắc là nơi xảy ra nhiều tai họa, trước khi Bắc Hán bình định Tây Bắc, vùng núi non rộng lớn Tây Bắc có rất nhiều thế lực lớn nhỏ, những thế lực đó đấu đá, công phạt lẫn nhau, vô số dân chúng trải qua hết trận chiến này tới trận chiến khác, trở nên đói khổ, lưu lạc khắp nơi.
Có câu “Thà làm con chó thời thái bình, còn hơn làm con người thời loạn lạc”.
Bất kể mấy cha con Khuất gia bóc lột cỡ nào, chỉ cần không có loạn lạc chiến tranh, dân chúng cũng cảm thấy hài lòng.
Thế nhưng quân Sở xuất hiện ở Tây Bắc, mọi người lo lắng người Sở sẽ nhanh chóng tha hồ cướp bóc ở Hàm Dương.
Xưa nay, khi Tây Bắc xảy ra loạn lạc, phe nào cũng xem dân chúng như cá trên thớt, bòn rút đến từng cái khố của họ.
Sở và Hán là hai nước đối địch, hôm nay quân Sở đánh chiếm Hàm Dương, đương nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình đối với dân chúng Hán quốc, tạm thời bọn họ chưa động thủ, có lẽ là đang lên kế hoạch động thủ như thế nào. Hàm Dương là thành thị lớn nhất Tây Bắc, trong thành có mấy chục vạn dân, nếu muốn cướp bóc, hẳn là sẽ có một kế hoạch.
Dân chúng chờ đợi trong lo lắng, những thân sĩ, hào phú càng hoảng sợ.
Gia tộc họ Mã sinh sôi đông đúc ở Tây Bắc đã mấy trăm năm, là dân bản xứ Tây Bắc, tuy Tây Bắc trải qua vô số cuộc chiến tranh, nhưng gia tộc họ Mã vẫn tồn tại, hơn nữa trong mắt người Tây Bắc, gia tộc họ Mã hoàn toàn là danh môn vọng tộc.
Mấy tháng trước, Mã Văn Thành vừa mới tổ chức đại thọ sáu mươi, hiện nay ông ta là trưởng tộc của gia tộc họ Mã.
Năm xưa, sau khi chiếm Tây Bắc, Bắc Hán đối xử rất khách khí đối với thế gia vọng tộc Tây Bắc, có lẽ triều đình Bắc Hắn thầm hiểu, muốn Tây Bắc thực sự quy phục Bắc Hán, trước hết phải làm cho thế gia vọng tộc Tây Bắc quỳ gối trước mặt triều đình.
Gia tộc họ Mã ở Tây Bắc cũng không gặp nhiều tai họa, cho dù về sau Khuất Nguyên Cổ tới Tây Bắc, ông ta cũng đối xử có thể nói là khách khí đối với mấy đại gia tộc, tuy mọi người ngầm hiểu, hàng năm một số thế gia đại tốc phải đưa đến phủ Trấn Tây đại tướng quân rất nhiều lễ vật trọng hậu, nhưng có thể hao tổn tiền tài đổi lấy yên bình, cũng khiến một số thế gia vọng tộc ở Tây Bắc rất hài lòng.
Gia tộc họ Mã không những là đại thế gia rất có tiếng tăm ở Tây Bắc, hơn nữa có nhiều người trong tộc làm quan ở Tây Bắc, muốn bạc có bạ, muốn thế lực có thế lực, hôm nay quân Sở đã chiếm Hàm Dương, đối với các thế gia đại tộc, đương nhiên có ảnh hưởng rất lớn.
Người Sở quốc hạ lệnh giới nghiêm toàn thành, Mã Văn Thành đành phải ở trong nhà, trong lòng buồn bực và lo lắng.
Khi một đám lính Sở quốc gõ cổng nhà Mã gia, tất cả mọi người đều hồn phi phách tán, vốn tưởng rằng đám binh sĩ này sẽ chen nhau chạy vào, đốt nhà, giết, cướp bóc, thế nhưng khi đối phương đưa ra tấm thiệp mời, mời Mã Văn Thành tới làm khách ở phủ Trấn Tây đại tướng quân, toàn bộ mọi người trong Mã gia đều rất kinh ngạc, không biết rốt cuộc người Sở quốc muốn làm cái gì.
Đối với lời mời của người Sở quốc, đương nhiên Mã Văn Thành không dám có ý cự tuyệt, ông ta thu xếp một chút, thay quần áo rồi bước ra cổng, phát hiện đối phương không chỉ đưa thiệp mời, mà còn phái xe ngựa tới.
Lên xe ngựa, trên đường đi, Mã Văn Thành suy nghĩ đến các loại khả năng, cũng nghĩ đến biện pháp đối phó, mãi đến lúc tới phủ Trấn Tây đại tướng quân, xe ngựa dừng lại, Mã Văn Thành bước xuống xe, trước cửa đã có người bước tới mời Mã Văn Thành vào phủ, tất cả đều có vẻ hết sức khách khí.
Mã Văn Thành cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Ông ta sống quá nửa đời người, trải qua vô số sóng gió ở Tây Bắc, cũng gặp nhiều nhân vật. Trước kia, thời kỳ Tây Bắc loạn lạc, quả thật Hàm Dương thay quốc kỳ, mỗi lần Hàm Dương đổi chủ, các thế gia đại tộc ở đây đều được tìm tới, bên ngoài trông có vẻ khách khí, nhưng mục đích đơn giản là muốn bòn rút tiền bạc, một khi hơi do dự, đám người kia lập tức đổi sắc mặt, làm trò giết gà dọa khỉ, Mã Văn Thành thấy đã nhiều rồi.
Đối phương càng khách khí, yêu cầu sẽ càng nhiều.
Hôm nay người của Sở quốc tới cửa mời mình tới, biểu hiện hết sức khách khí, Mã Văn Thành biết đối phương muốn gặp mình là muốn mình làm việc gì đó, chuyện đã tới nước này, cho dù là cả gia tài bị đoạt, cũng không có cách nào, chỉ cần người trong gia tộc có thể bình yên vượt qua kiếp nạn này là tốt rồi.
Mã Văn Thành được dẫn tới một đại sảnh rất rộng rãi, thật ra ông ta cũng khá quen thuộc đối với phủ Trấn Tây đại tướng quân, hàng năm ít ra cũng tới đây ba bốn lần.
Phủ Trấn Tây đại tướng quân vốn là một công trình kiến trúc rất lớn ở Hàm Dương, sau khi nhậm chức ở Tây Bắc, Khuất Nguyên Cổ đã mấy lần mở rộng thêm, hiện nay phủ Trấn Tây đại tướng quân hoàn toàn xứng đáng là tòa kiến trúc lớn nhất thành Hàm Dương, nằm trên một diện tích rất lớn. Phủ này rốt cuộc có bao nhiêu đình viện, ngay cả một người thường xuyên ra vào phủ như Mã Văn Thành không biết, ông ta chỉ nghe đồn, chỉ riêng đình viện, phủ này có ít nhất ba bốn mươi cái.
Phòng khách mà Mã Văn Thành tới, cũng không phải là chính sảnh của phủ Trấn Tây đại tướng quân, nhưng cũng rất rộng. Vừa bước vào, ông ta nhìn lướt qua, mọi người trong phòng phần lớn đều là người quen biết, một số trưởng tộc của thế gia vọng tộc ở Hàm Dương, thường ngày đều biết rõ về nhau, mọi người nhìn thấy Mã Văn Thành bước, cũng không bất ngờ, chỉ đều hướng về phía ông ta, chắp tay thi lễ.
- Mời chư vị uống trà trước.
Người dẫn Mã Văn Thành tới nói:
- Tước gia còn bận một số công vụ phải giải quyết, sau đó sẽ đến ngay.
Cũng không nhiều lời, y liền lui ra.
Chờ người nọ đi ra, mười mấy người đã vây lại, đứng xung quanh Mã Văn Thành.
- Mã gia, sáng sớm hôm nay ta nhận được tin, toàn bộ quan viên lớn nhỏ của thành Hàm Dương đều đã bị người Sở quốc khống chế.
Một người thấp giọng nói:
- Binh lính canh giữ thành đều bị tước vũ khí, lúc này Hàm Dương đã là hoàn toàn nằm trong tay người Sở quốc.
- Ngươi nói hắn gọi chúng ta tới để làm gì?
- Làm cái gì ư? Còn có thể làm cái gì? Còn không phải là muốn tiên lễ hậu binh, mời chúng ta tới uống chén trà, sau đó buộc chúng ta giao bạc ra.
- Trần gia nói không sai, lần này chúng ta phải hao tổn tiền bạc rồi, chỉ là không biết lòng tham của người Sở quốc lớn đến mức nào thôi.
- Hao tổn tất nhiên là phải hao tổn rồi, nhưng không biết có thể của đi thay người hay không thôi. Các ngươi thấy đó, sau khi người Sở quốc vào thành, cũng không trắng trợn đánh cướp, rất lạ, càng là như vậy, sự tình càng không đơn giản.
Mọi người tập trung lại một chỗ, hạ giọng bàn tán.
Mạc Vũ Thanh giơ tay ra hiệu cho mọi người không nên bàn tán nhiều, chờ mọi người yên tĩnh, ông ta mới nhẹ giọng nói:
- Mặc kệ nói thế nào, nếu như bọn họ chỉ muốn bạc, thì cũng không phải là chuyện gì lớn, chỉ sợ bọn họ có ý đồ khác.
Nghe vậy, mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, có người thấp giọng nói:
- Mã gia, chẳng lẽ hắn còn muốn mạng của chúng ta?
Mã Văn Thành không đáp, bên cạnh có người cười lạnh nói:
- Cái đó cũng không chừng, chúng ta đều là thế tộc lâu năm ở Tây Bắc, biết đâu người Sở quốc thấy chúng ta phiền phức, lần này cho mời tới, là muốn tung một lưới bắt hết.
Mọi người càng biến sắc.
- Cũng không nên suy đoán lung tung.
Mã Văn Thành tới ngồi xuống một chiếc ghế, nói:
- Việc đến một lúc nào đó, sẽ rõ ràng, rốt cuộc bọn họ có ý đồ gì, chúng ta sẽ nhanh chóng biết ngay thôi.
Mọi người đều mang nằng tâm tư riêng, ai nấy đầu trở lại vị trí ngồi xuống, có người châu đầu ghé tai bàn tán, nhưng đa số im lặng, ngồi chờ vị tước gia kia xuất hiện.
Sau một lát, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, mọi người ngẩng lên nhìn ra cổng, liền thấy một bóng người tiến tới, người nọ mặc thường phục, thoạt trông còn rất trẻ. Người nọ nhìn lướt qua mọi người một lượt, chắp tay cười nói:
- Chư vị đợi lâu. Ta là Tề Ninh mời chư vị tới, là có việc cần bàn bạc.
Mọi người đều đã đứng lên, Mã Văn Thành đánh bạo nói:
- Xin hỏi…xin hỏi ngài có phải là tước gia của Cẩm Y Tề gia không?
- Đúng vậy!
Tề Ninh cười, đáp.
Mọi người đều thầm rùng mình, đương nhiên thiên hạ đều biết danh tiếng của Cẩm Y Tề gia, những gia tộc quyền thế có tin tức nhạy bén, sau khi quân Sở vào thành, mọi người nhanh chóng biết được, người thống lĩnh quân đội đánh chiếm Hàm Dương, chính là Tề tước gia của Cẩm Y Tề gia. Nhìn thấy Tề Ninh còn trẻ tuổi, ban đầu cũng hơi do dự, bây giờ nghe hắn thừa nhận, đều vội vàng khom người hành lễ với hắn, trong lòng cũng kinh ngạc, thầm nghĩ vị Tề tước gia này còn trẻ như vậy, lại có thể dẫn quân Sở đánh hạ thành Hàm Dương mà không tốn nhiều xương máu, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
Tề Ninh giơ tay nói:
- Mọi người cứ tự nhiên đi, ngồi xuống hãy nói.
Hắn bước tới vị trí chủ tọa ngồi xuống, lúc này mọi người mới dám ngồi xuống. Lập tức có người đưa trà lên, Tề Ninh cười nói:
- Quân Sở vào thành, ta lo lắng nếu không có quy củ, sẽ có không ít binh sĩ phạm sai lầm, cho nên đã ban ra quân lệnh, sau khi vào thành, tất cả tướng sĩ Sở quốc đều phải tuân theo bốn điều quân lệnh, không phải là tướng sĩ Sở quốc, cho dù là những người khác trong thành, cũng đều phải tuân thủ những quy củ này.
Mọi người nhìn nhau, Tề Ninh nhìn ra tâm tư mọi người, liền cười nói:
- Người sát nhân phải bị xử tử, người đả thương người khác phải đền tội, người đánh cướp phải trừng phạt nghiêm khắc, người ăn trộm cũng phải kết tội, bốn quy định này, không ai được vi phạm, cho dù là ta, cũng phải tuân theo bốn điều quy củ này.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, lập tức trên mặt không ít người đều lộ vẻ hoài nghi, hiển nhiên là không quá tin tưởng vào chuyện đó.
Ở trong ký ức của mọi người, trong quá khứ bất cứ đội binh mã nào đánh vào Hàm Dương, không đội binh mã nào không chém giết một phen rồi nói sau, ngay cả năm đó quân Bắc Hán đánh vòa Hàm Dương, mấy ngày đầu cũng giết người cướp bóc, phóng hỏa, trong thành hoàn toàn hỗn loạn.
Đột nhiên vị Tề tước gia này đưa ra bốn điều quy củ, chẳng khác nào nói là sẽ trói chặt tay chân quân Sở, mọi người thực sự cảm thấy hơi khó tin.
Tề Ninh tuyên bố bốn điều quy củ, mọi người nửa tin nửa ngờ, Mã Văn Thành biết chuyện này không phải chuyện đùa, mà có liên tới tương lai của những thế gia vọng tộc quyền thế ở Tây Bắc, nên ông ta đứng dậy, chắp tay nói:
- Tước gia, thảo dân là Mã Văn Thành, cả gan hỏi một câu, đại quân Sở quốc có thực sự tuân theo bốn điều quy củ đó không?
- Ta đã ở chỗ này nói rõ với các ngươi, đương nhiên sẽ gánh trách nhiệm.
Tề Ninh nói:
- Bố cáo đã dán khăp nơi trong thành, ta biết lúc quân Sở vừa mới vào thành, ta ban bố lệnh giới nghiêm, dân chúng trong thành không được tùy tiện đi lại, thật ra cũng vì muốn bảo vệ an toàn cho mọi người. Binh mã vào thành, nếu trong thành hỗn loạn, một số kẻ có mưu đồ sẽ nhân cơ hội cướp bóc, ban hành lệnh giới nghiêm, có thể ổn định trật tự của Hàm Dương. Nếu như không xảy ra vấn đề, hai ngày sau sẽ có thể giải trừ lệnh giới nghiêm, mọi người nên làm gì thì làm, không có gì khác so với lúc trước.
Mã Văn Thành nói:
- Quân Sở vào thành, không mảy may tơ hào, thật sự khiến chúng ta rất kính phục, có thể nói là công đức của tước gia là vô lượng.
- Đã mời chư vị tới, thì phải đối xử chân thành với mọi người.
Tề Ninh nói:
- Ta biết chư vị trong lòng luôn lo lắng, nghĩ sau khi quân Sở chúng ta vào thành, sẽ cướp bóc một phen, đồng thời sẽ bức bách các thế gia vọng tộc các ngươi đem bạc ra nộp, bây giờ ta có thể nói thẳng với các ngươi, không có bất cứ kẻ nào xâm phạm tài sản của các ngươi. Hơn nữa chúng ta không chỉ đảm bảo tài sản của các ngươi được an toàn, mà còn đảm bảo an toàn cho người thân của các ngươi.
Mọi người nghe Tề Ninh hứa hẹn như vậy, tảng đá đè nặng trong lòng liền nhẹ đi phân nữa, nhưng có người vẫm thầm hoài nghi.
- Danh tiếng của Mã lão gia, trước đây ta có nghe qua.
Tề Ninh nhìn về phía Mã Văn Thành, nói:
- Ta vừa mới nói lúc nãy, hôm nay ta mời chư vị tới, là có việc cần bàn bạc.
Mã Văn Thành chắp tay nói:
- Không biết tước gia có gì muốn phân phó? Nếu thực sự cần một ít ngân lượng, chư vị có mặt sẽ có thể gom góp được.
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, Mã Văn Thành hiểu sâu sắc lòng người, nghĩ vị tước gia này mời một đám trưởng tộc của thế gia đại tộc, suy cho cùng là vì muốn có bạc mà thôi.
Tề Ninh cười nói:
- Ta không cần lượng bạc nào của chư vị, chỉ có điều việc muốn bàn bạc với chư vị, quả thực liên quan tới bạc.
Mọi người không nhịn được, thầm cười nhạt, thầm nghĩ còn chưa nói xong ba câu, vị tiểu tước gia đã lộ ra bộ mặt thật.
- Mọi người cũng đều biết, sau khi nam bắc phân chia, Đại Sở ta và Bắc Hán trở thành hai nước đối địch.
Tề Ninh thở dài:
- Hai nước nhiều năm xung đột vũ trang, mối liên hệ dân gian cũng vì vậy mà bị gián đoạn.
Hắn nhìn về phía Mã Văn Thành, hỏi:
- Mã lão gia, theo ta được biết, năm xưa việc buôn bán giữa Tây Bắc và Tây Xuyên khá náo nhiệt, thương nhân hai bên thường xuyên lui tới, thương đội cũng không ngừng qua lại trên hiệp đạo ở Tần Lĩnh, chuyện đó có thật không?
Mã Văn Thành liền nói:
- Hồi bẩm tước gia, đúng là như vậy. Khi thảo dân còn trẻ, thường đi Tây Xuyên, Tây xuyên sản vật phong phú, hàng hóa ở Tây Bắc cũng rất da dạng, hai bên buôn bán, thương nhân không ngừng qua lại, thời đó giao thương qua lại rất phồn thịnh. Không dám dói gạt tước gia, các vị có mặt hôm nay, đều cũng có chút ít tài sản, năm đó có thể phát tài, không ít người dựa vào buôn bán hai bên.
Tề Ninh cười nói:
- Bởi vậy hôm nay ta nói, chuyện bàn bạc có liên quan tới bạc, đó là không sai. Đồng Quan đã nằm dưới sự khống chế của Đại Sở ta, dãy Tần Lĩnh cũng không trở thành tấm bình phong chắn giữa hai nước như trước kia, ý ta là, nếu chư vị bằng lòng, ta lập tức dâng tấu chương, xin hoàng thượng khai ân, một lần nữa khai thông trao đổi thương mại giữa Tây Xuyên và Tây Bắc. Đương nhiên không chỉ trao đổi thương mại với Tây Xuyên, nếu chư vị muốn qua Tây Xuyên, tới kinh thành, thậm chí tới Đông Hải, chúng ta đều có thể cấp công văn thông quan cho chư vị. Chỉ cần ở trong lãnh thổ của Sở quốc, là chư vị có thể tự do buôn bán.
Tề Ninh vừa nói xong, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc. Hai tay run run, Mã Văn Thành không che giấu được sự kích động:
- Tước gia, tước gia nói thật chứ?
Tề Ninh cười nói:
- Lời ta nói đã lọt vào lỗ tai chư vị rồi, làm sao có thể nói giỡn với chư vị được? Hùng tâm, tráng chí, của hoàng đế Đại Sở ta, là nhất thống thiên hạ, để vạn dân an cư lạc nghiệp, người cày ruộng an tâm cày ruộng, người buôn bán cũng sẽ được cung cấp phương tiện để họ buôn bán thuận lợi, nông nghiệp và thương mại thịnh vượng, không chỉ có lợi cho bách tính, mà đối với triều đình cũng có lợi.
Nâng chung trà lên, hắn nhấp một ngụm, mới nói:
- Ta cũng không gạt chư vị, trước khi tới Tây Bắc, ta đã tung một mẻ lưới bắt hết những kẻ phản loạn ở Tây Xuyên, Tây Xuyên hiện giờ coi như thái bình, nếu mọi người đến Tây Xuyên buôn bán, ta có thể đảm bảo tất cả sẽ bình yên vô sự.
Một người đứng dậy, chắp tay nói:
- Tước gia, nếu như triều đình thực sự cho chúng ta nam hạ mậu dịch, chúng ta sẽ vô cùng cảm kích.
- Mấy năm nay, hai nước đánh nhau, bất kể là Tây Xuyên hay là Tây Bắc, đều gánh chịu thuế má nặng nề.
Tề Ninh nói:
- Ta biết mọi người đều rất gian nan, bởi vậy khi nào dâng tấu chương, ta sẽ thỉnh cầu hoàng thượng miễn giảm thuế má cho mọi người, có được hay không, ta không dám đảm bảo, nhưng ta sẽ làm hết sức.
Mọi người lập tức lộ vẻ vui mừng.
Mã Văn Thành thấy dáng vẻ của Tề Ninh cũng không giống đang đùa vui, liền nghiêm mặt nói:
- Tước gia, nếu như thực sự có thể khai thông việc giao thương giữa hai miền nam bắc, nhất định sẽ khiến thương mại phồn thịnh. Tước gia có điều không biết, trước nay chúng ta vẫn luôn giao dịch buôn bán với phía Tây Vực, nếu có thể nam hạ, liền có thể màng nhiều hàng hóa từ Tây Vực đi về phía nam, như vậy, từ Tây Vực tới Tây Xuyên, thậm chí tới kinh thành Kiến Nghiệp, đều có thể mở một con đường buôn bán. Như vậy, không những chỉ có thương nhân chúng ta có thể buôn bán kiếm tiền, mà triều đình cũng sẽ có thêm rất nhiều thu nhập từ thuế má, đối với quân dẫn cũng rất có lợi.
- Như vậy rất tốt.
Tề Ninh cười nói:
- Tuy nhiên ta không phải là thương nhân, cũng không biết cách kinh doanh, việc xử lý cụ thể, cần chư vị tới thu xếp, điều ta có thể làm, là trong lúc mọi người gặp phải khó khăn gì trong lúc buôn bán, ta có thể cố gắng hết sức giải quyết cho mọi người.
Lúc trước mọi người lo sợ bất an, lúc này đều lộ vẻ vui mừng, bầu không khí vốn có áp lực trong phòng, lập tức trở nên nhẹ nhõm.
- Tước gia, thảo dân có một câu nói không biết có nên nói ra hay không?
Một người do dự trong chốc lát, cuối cùng đứng dậy, đánh bạo chắp tay nói.
Tề Ninh giơ tay nói:
- Có gì cần nói, cứ nói đừng ngại.
- Tước gia, không biết…không biết đại quân Sở quốc có đóng quân ở đây không?
Người kia hơi thấp thỏm nói:
- Chẳng lẽ đánh xong một trận liền rút quân? Trong tay Khuất Nguyên Cổ có mấy vạn binh mã, hơn nữa…hơn nữa đều là con em Tây Bắc, bọn họ mất Hàm Dương, nhất định sẽ đánh trở về, đến lúc đó…
Lời vừa nói ra, vẻ mặt những người khác đều trở nên nặng nề.
Rõ ràng, Tề Ninh nói muốn mở lại tuyến đường buôn bán giữa hai miền nam bắc, chuyện đó có sức hấp dẫn rất lớn đối với mọi người. Khách quan mà nói, thời gian Tây Bắc bị Bắc Hán chinh phục, bất quá cũng chỉ mới hai, ba chục năm, hơn nữa từ đó Bắc Hán luôn giao chiến với Sở quốc. Tây Bắc không được xem là nơi đông đúc và giàu có, nhưng phải chịu thuế má nặng nề bởi Bắc Hán. Sau khi Tây Bắc bị đặt vào lãnh thổ của Bắc Hán, từ trước tới nay chưa từng được hưởng ân huệ của Bắc Hán, ngược lại nhiều năm liên tiếp phải chịu sưu cao thuế nặng, khiến người Tây Bắc vô cùng khổ sở.
Sau khi tới Tây Bắc, Khuất Nguyên Cổ càng làm tình hình trầm trọng thêm, giống như một con quỷ hút máu, ông ta tham lam hút hết tài nguyên Tây Bắc. Cho tới bây giờ, người Tây Bắc thật sự không có lòng trung thành mãnh liệt đối với Bắc Hán, cũng giống như ở Sở quốc, các thế gia vọng tộc Đông Hải, cho tới bây giờ, trong thâm tâm cũng vẫn không quy thuận đối với Sở quốc.
Sau khi quân Sở vào thành, Tề Ninh định ra quy củ, hơn nữa muốn mở tuyến đường buôn bán giữa hai miền nam bắc, thậm chỉ còn muốn thỉnh cầu triều đình miễn giảm thuế má cho Tây Bắc, những việc này có lợi ích thiết thân đối với các thế gia vọng tộc Tây Bắc. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, mà muốn bọn họ trung thành với Sở quốc, là chuyện ảo tưởng, nhưng điều kiện của Tề Ninh đưa ra, rõ ràng khiến mọi người cảm thấy tiền đồ sáng sủa, lúc này nếu để họ lựa chọn, đương nhiên bọn họ sẽ chọn ở dưới sự bảo vệ của Sở quốc, để giành được những lợi ích lớn hơn nữa.
Chỉ có điều, không ai dám đảm bảo Sở quốc thực sự có thể ổn định vững vàng ở Tây Bắc, dù sao thì Khuất Nguyên Cổ vẫn còn mấy vạn quân Tây Bắc dũng mãnh thiện chiến, nếu như lúc này đám thế gia vọng tộc Tây Bắc tích cực ôm chân Sở quốc, mà một thời gian ngắn sau đó, Khuất Nguyên Cổ lại đánh trở về, như vậy Khuất Nguyên Cổ sẽ không khách khí với những thế gia vọng tộc này như trước kia nữa.
Câu hỏi của người kia, thật ra cũng là lo lắng của mọi người.
Làm sao Tề Ninh không rõ tâm tư của mọi người, hắn mỉm cười, thản nhiên nói:
- Lãnh thổ Sở quốc đánh hạ được bằng xương máu tướng sĩ, sẽ không từ bỏ dù chỉ một tấc đất.
Giọng hắn không lớn, nói ra cũng hời hợt, nhưng mang lại một cảm giác hết sức kiên định.
Mã Văn Thành liền nói:
- Tước gia, đêm mai chúng ta bày tiệc tẩy trần cho tước gia, mặc khác cũng muốn bày tỏ tâm ý đối với các tướng sĩ, không biết có được hay không?
Tuy Tề Ninh ban hành bốn điều quy củ, biểu lộ ý không mảy may tơ hào, nhưng Mã Văn Thành nghĩ, đại quân Sở quốc vào thành, mà những gia tộc quyền thế Tây Bắc không biểu lộ chút lòng thành, dù sao cũng là bất an, cho nên muốn hợp lực mọi người, biểu lộ một chút thành ý đối với tướng sĩ Sở quốc.
Mọi người có mặt đều giàu có, mỗi người xuất ra một vạn lượng bạc, là cũng đủ để khao thưởng tướng sĩ Sở quốc rồi.
Tề Ninh xua tay, cười nói:
- Không cần làm như vậy, chư vị cứ yên tâm mà về, phía ta có rất nhiều công vụ, mấy ngày nay chắc chắn không có thời gian. Đương nhiên, nếu như các ngươi có vấn đề gì, có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào. Mã lão gia, bách tính trong thành trong lòng bất an, đây là chuyện thường tình, xin chư vị hỗ trợ trấn an lòng dân, để họ không lo lắng nữa. Hai ba ngày nữa, đợi tất cả mọi việc thuận lợi, sẽ lập tức giải trừ lệnh giới nghiêm.
- Tước gia yên tâm, ta biết phải làm sao rồi.
Mã Văn Thành vội nói.
Tề Ninh đứng dậy nói:
- Như vậy thì làm phiền chư vị hỗ trợ, ta còn có chút việc phải làm, xin chư vị cứ tự nhiên.
Hắn chắp tay thi lễ một lượt, mọi người cũng đều đáp lễ hắn, thấy Tề Ninh tươi cười rời đi.
Chờ Tề Ninh đi khỏi, mọi người mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, hôm nay Tề Ninh nói những lời này, là muốn trấn an mọi người, sau này sẽ lợi dụng mọi người uy vọng và thế lực của mọi người tại Hàm Dương và Tây Bắc, để ổn định tình hình Tây Bắc.
Nếu như các gia tộc quyền thế của Tây Bắc đều giúp quân Sở ổn định tình hình, thì Tây Bắc sẽ không đến mức rơi vào hỗn loạn.
Đối với các gia tộc quyền thế, giúp quân Sở ổn định tình hình cũng không phải là chuyện xấu, dù sao Tây Bắc ổn định thì cũng không có hại đối với các thế gia vọng tộc Tây Bắc. Hơn nữa, Tề Ninh hứa hẹn khơi thông thương mại nam bắc, đây là việc mà các thế gia vọng tộc Tây Bắc tha thiết ước mơ, nếu người Sở quốc biểu lộ thành ý, thì phía bên này, đương nhiên cũng biểu lộ thành ý.
Trong một dại sảnh khác của phủ Trấn Tây đại tướng quân, lúc này cũng đầy người.
Trong số đó, phần lớn là quan viên trong thành Hàm Dương, cũng có không ít quan viên xung quanh Hàm Dương.
Theo đề nghị của Đạo Sinh, Khuất Mãn Bảo triệu tập không ít quan viên xung quanh đến Hàm Dương, những quan viên này không dám trì hoãn, vội vã chạy tới Hàm Dương, thế nhưng còn chưa thấy Khuất đại công tử, quân Sở đã đánh vào thành, một đám quan viên lập tức bị quân Sở khống chế.
Quân Sở cũng không thất lễ đối với bất cứ quan viên nào, mà chỉ tập trung bọn họ vào dịch quán trong thành, tất cả bọn họ không biết kế tiếp sẽ phải đối mặt với số phận gì.
Quan viên trong thành Hàm Dương cũng bị quân Sở khống chế, cho tới hôm nay, hơn trăm quan viên mới bị đưa tới phủ Trấn Tây đại tướng quân, trong đại sảnh đầy người đứng, ngay cả trong sân cũng kín người hết chỗ.
Chỉ sau một đêm, thành Hàm Dương đã nằm dưới sự khống chế của Sở quốc, điều này thật sự khiến mọi người không sao tưởng tượng nổi.
Rất nhiều người không sao nghĩ ra, người Sở quốc làm thế nào vượt qua hiệp đạo trên dãy Tần Lĩnh.
Ai cũng biết, trên sáu hiệp đạo trên dãy Tần Lĩnh, quân Tây Bắc đều thiết lập trạm gác, như vậy, trừ phi người Sở quốc mọc cánh, bằng không tuyệt đối không thể vượt qua Tần Lĩnh nửa bước, nhưng bây giờ một đội quân Sở quốc hầu như không đánh mà thắng, phá được Hàm Dương, chẳng lẽ những tướng sĩ Sở quốc này từ dãy Thiên Sơn bay qua?
- Hộ Quốc công tới!
Có tiếng hô, các quan viên theo tiếng nhìn lại, thấy một thanh niên mặc thường phục xuất hiện, các quan viên đều thầm kinh ngạc, nhưng vẫn nhường đường.
Có một số người nhìn thấy Tề Ninh một mình bước vào, thầm nghĩ gã thanh niên này thực sự là to gan lớn mật, dám không dẫn theo hộ vệ, một mình tới đây, nếu như trong số những quan viên này, có người muốn làm hại hắn hoặc cả đám quan viên ùn ùn xông tới, gã này làm thế nào chạy trốn?
Tề Ninh vào phòng, các quan viên đều nhìn hắn, nhưng ai nấy đều im lặng.
Tề Ninh nhìn quanh một lượt, rồi cười nói:
- Ta là Tề Ninh, chắc hẳn chư vị có người từng nghe nói rồi.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có mấy người dẫn đầu hành lễ với Tề Ninh, những người khác cũng làm theo.
- Đồng Quan đã bị chúng ta đánh hạ rồi.
Tề Ninh lại cười nói:
- Bởi vậy, cho dù Khuất lão tướng quân muốn quay về Tây Bắc, cũng không được rồi.
Các quan viên thầm rùng mình.
- Hôm nay tìm chư vị tới, không có chuyện gì khác, chỉ là muốn hỏi một chút về việc đi hay ở của chư vị.
Tề Ninh nói:
- Ta biết đa số các vị đều là người Tây Bắc, đương nhiên cũng có một số người được điều từ Lạc Dương tới, phía Đồng Quan đã bị phong tỏa, nếu như không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được nhập quan.
Ngừng lại một chút, hắn lại nói:
- Trước lúc ta lên đường, hoàng thượng có dặn ta, những quan viên Tây Bắc đều biết rõ tình hình Tây Bắc, khi tới Tây Bắc rồi, cố gắng giữ nguyên các quan chức không đổi, ai sẵn lòng phục vụ cho Đại Sở ta, Đại Sở ta sẽ ghi tên vào danh sách, đưa tới Lại bộ. Nếu có chí hướng khác, chúng ta cũng không gây khó dễ, muốn quay về Lạc Dương phụng mệnh, có thể trình công văn cho ta, ta sẽ ra lệnh, phái người hộ tống các ngươi tới Đồng Quan.
Các quan viên càng ngạc nhiên, một người chắp tay, dè dặt nói:
- Tước gia, ý của ngài là giữ nguyên chức vị của các quan lại không đổi?
- Mấy năm nay Tây Bắc bình yên vô sự, công lao không hẳn là nhờ ở Khuất Nguyên Cổ, mà là do quan viên các cấp hết sức trung thành ở cương vị công tác.
Tề Ninh lại cười nói:
- Đã như vậy, cần gì phải làm to chuyện mà điều nhiệm quan viên? Quan viên làm việc vì dân chính là quan tốt, mục đích hoàng thượng nhất thông thiên hạ, vốn chính là muôn cho trăm họ an cư lạc nghiệp, nếu chúng ta cùng một mục đích, thì không cần phải làm lớn chuyện một cách vô ích.
Các quan viên không biết nên đáp lại như thế nào.
- Như vậy, khi mọi người ra ngoài, sẽ có văn lại (lại: chức vụ không có phẩm cấp thời phong kiến) chuyên ghi lại.
Tề Ninh nói:
- Ai muốn lưu lại, thì trở lại chức vụ ban đầu mà làm việc, còn ai muốn nhập quan, cũng có thể đăng ký rõ ràng. Ta cho các ngươi hai ngày thời gian để cân nhắc, sau khi đăng ký rồi, nếu như đổi ý, có thể đăng ký lại một lần nữa. Sau hai ngày, ai muốn rời đi, ta sẽ phái người đưa các ngươi tới Đồng Quan, các ngươi có thể trở lại Lạc Dương phục mệnh, những ai ở lại thì trở thành quan viên Đại Sở ta.
Sau một hồi yên lặng, rốt cuộc có một viên quan nói:
- Tước gia, có thật là…có thật là ngài để cho các quan viên nhập quan? Gia quyến của hạ quan ở quan nội, không thể bỏ họ lại.
- Đừng lo lắng là ta sẽ tính sổ sau.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ta chỉ cho các ngươi một cơ hội lựa chọn, nếu rời đi, thì vẫn là bề tôi nước đối địch, mà ở lại, là thần phục đế quốc Đại Sở ta. Có lời ta phải nói trước, nếu như ở lại, rồi lại chân trong chân ngoài, thậm chí phản bội Đại Sở ta, thì đừng trách ta trở mặt vô tình.
Trong tiếng bàn tán của mọi người, Tề Ninh cũng không ở lại lâu, liền rời đi.
Hắn tới một nhã thính, Đoàn Thương Hải đang chờ hắn, thấy hắn vào, Đoàn Thương Hải nói:
- Tước gia, đã tìm người tên là Đạo Sinh, hắn là phụ tá bên cạnh Khuất Mãn Bảo. Nghe đâu người này từng là một đạo sĩ, về sau vân du tứ phương, sau khi tới Tây Bắc, được tiến cử cho Khuất Mãn Bảo. Ban đầu, Khuất Mãn Bảo cũng không coi trọng người này lắm. Khuất Mãn Bảo thích nuôi môn khách, trong nhà có không ít những phường trộm cắp, hễ là người có chút bản lĩnh, là có thể khiến Khuất Mãn Bảo coi trọng và giữ lại làm môn khách.
- Đạo Sinh có bản lĩnh gì?
- Hắn luyện đan dược.
Đoàn Thương Hải thấp giọng nói:
- Đan dược mà hắn luyện ra, đều là thuốc tư âm bổ dương, Khuất Mãn Bảo sắc dục quá độ, Đạo Sinh dâng lên đan dược, Khuất Mãn Bảo lập tức trở nên mạnh mẽ như hổ như rồng, nghe đâu hắn uống đan dược của ĐạoSinh, cả đêm ứng phó với năm ba nữ nhân một lúc là không thành vấn đề. Nhờ vào đan dược, Đọa Sinh được Khuất Mãn Bảo coi trọng, thường xuyên để cho ở bên cạnh, về sau trở thành tâm phúc của Khuất Mãn Bảo, được Khuất Mãn Bảo rất tín nhiệm.
Tề Ninh nhíu mày, thầm nghĩ, cái gọi là thần đan diệu dược, chỉ là thứ làm tổn hại sức khỏe của Khuất Mãn Bảo, nếu tiếp tục dùng, e rằng không tới hai năm, Khuất Mãn Bảo sẽ đi đời nhà ma, con đường của Đạo Sinh đi, là tà ma ngoại đạo, chứ không phải là người chính phái.
Nhưng nói đi phải nói lại, Khuất Mãn Bảo cũng không phải là người quân tử gì, muốn tiếp cận y, thật sự cần phải dùng những thứ kỳ lạ mới được. Khuất Mãn Bảo ham mê tửu sắc, sử dụng thuốc bổ dương tiếp cận y, thậm chí lấy lòng tin của y, thật sự là một biện pháp không tệ.
- Đạo Sinh ở đâu?
- Thuộc hạ đã sai người trông chửng hắn.
Đoàn Thương Hải thấp giọng nói:
- Tước gia có muốn gặp hắn không?
Tề Ninh suy nghĩ rồi nói:
- Ngươi dẫn hắn tới, ta cũng muốn xem người này là nhân vật như thế nào.
Đoàn Thương Hải lui ra, không lâu sau, liền dẫn Đạo Sinh tới.
Đạo Sinh tuổi gần bốn mươi dung mạo xấu xí, là loại người hết sức bình thường, không có gì nổi bật giữa đám đông, y mặc một bộ trường sam màu xám, sau khi bước vào nhã thính, vẻ mặt không đổi, khom người thật thấp thi lễ với Tề Ninh.
Tề Ninh quan sát một chút, mới nói:
- Ngươi cũng biết tội?
Đạo Sinh ngẩng lên, trong thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ trong nháy mắt, chắp tay nói:
- Có tội hay vô tội, toàn bộ nhờ vào tước gia quyết định.
- Ta nghe nói Khuất Mãn Bảo rời khỏi Hàm Dương. Là bởi vì ngươi ghe tai hắn nói lời gièm pha.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Nếu không phải ngươi, Khuất Mãn Bảo sẽ không rời khỏi Hàm Dương Đồng Quan cũng sẽ không dễ thất thủ như vậy, Hàm Dương này e rằng cũng không thất thủ.
Đạo Sinh mỉm cười, nói:
- Ở trong mắt người Bắc Hán, đương nhiên tiểu nhân có tội ác tày trời, thế nhưng ở trong mắt tước gia, tiểu nhân không có tội, thậm chí có công.
- Hả?
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Khuất Mãn Bảo rất coi trọng ngươi, nhưng ngươi lại dâng lời gièm pha, như thế là kẻ gian nịnh, nhân phẩm ngươi như vậy, ta thấy cũng không có gì gọi là công lao.
Đạo Sinh lắc đầu nói:
- Nếu như Khuất Mãn Bảo là chủ tử của tiểu nhân, tiểu nhân làm như vậy, đương nhiên là đáng bị phỉ nhổ, nhưng chủ tử của tiểu nhân không phải là Khuất Mãn Bảo.
- Không phải là Khuất Mãn Bảo?
Đạo Sinh nhìn xung quanh, ngoại trừ Đoàn Thương Hải đứng ở cách đó không xa, cũng không có người khác, lúc này y mới bước tới một bước, quỳ rạp xuống đất, cung kính nói:
- Thần Hầu phủ Liêm Trinh hiệu úy Hồng Môn Đạo, bái kiến tước gia!
Vừa nói, y vừa lấy ta một tâm thẻ bài, cầm hai tay đưa tới trước mặt Tề Ninh.
Người này tự xưng là Liêm Trinh hiệu úy của Thần Hầu phủ, không những làm Tề Ninh kinh ngạc, mà cả Đoàn Thương Hải cũng biến sắc.
Tề Ninh nhận lấy thẻ bài kia, mặt chính có khắc ba chữ “Thần Hầu phủ”, mặt trái có hai chữ “Liêm Trinh”.
- Ngươi là người của Thần Hầu phủ?
Tề Ninh cảm thấy hết sức kinh ngạc,
Đạo Sinh nghiêm nghị nói:
- Hẳn là tước gia đã nhận được phong thư bí mật, trong phong thư còn có bản đồ thành Hàm Dương, đó là thư do tiểu nhân phái người bí mật gửi tới.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Nói như vậy, ngươi biết ta tới Tây Xuyên, là phụng mật chỉ muốn bất ngờ đánh chiếm Tây Xuyên?
Đạo Sinh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Từ bốn năm trước, tiểu nhân đã biết Sở quốc sẽ tìm cơ hội đánh lén Tây Bắc, cũng là bốn năm trước, tiểu nhân tới Tây Bắc, tốn rất nhiều tâm sức mới tiếp cận được Khuất Mãn Bảo.
Tề Ninh giật mình nói:
- Bốn năm trước? Ngươi…!
Tề Ninh thầm nghĩ, kế hoạch bất ngờ đánh chiếm Tây Bắc, lúc lâm chung, Kim Đao hầu Đạm Đài Hoàng mới cho hắn biết. Theo kế hoạch của Đạm Đài Hoàng, quân Sở không chỉ tìm cơ hội tấn công chiếm đóng Đông Tề, hơn nữa một khi cơ hội, còn muốn chiếm Tây Bắc, Tề Ninh không ngờ Liêm Trinh hiệu úy với tên giả Đạo Sinh, đã biết bí mật này từ bốn năm trước.
- Tước gia có điều không biết rồi, kế hoạch tập kích Tây Bắc, là chiến lược quân sự do Kim Đao lão Hầu gia mật tấu với tiên đế.
Hồng Môn Đạo nghiêm nghị nói:
- Nhưng muốn đánh chiếm Tây Bắc một cách bất ngờ, vô cùng khó khăn, nhất định phải chờ cơ hội tốt nhất. Cơ hội như vậy, có lẽ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện, nhưng nếu xuất hiện, chúng ta phải lập tức nắm lấy. Năm đó chỉ có ba người biết tới tấu chương bí mật này, ngoại trừ tiên đế và Kim Đao hầu ra, chỉ còn Thần Hầu. Thần Hầu đề phòng chu đáo, sau khi biết được kế hoạch kia, liền bí mật phái tiểu nhân đến Tây Bắc, nhất định phải tiếp cận hai cha con Khuất gia, hơn nữa phải lấy được sự tín nhiệm của bọn họ. Như vậy, khi thời cơ xuất hiện, tiểu nhân mới có cơ hội hỗ trợ đại quân tấn công Tây Bắc.
- Thì ra là thế!
Tề Ninh hiểu ra, trong lòng cảm khái, thầm nghĩ, thì ra từ nhiều năm trước, Sở quốc đã chuẩn bị sách lược sẵn sàng rồi.
- Trước đây tiểu nhân vẫn hoạt động bên Lạc Dương, sau đó nhận được sai phái của Thần Hầu, đi tới Tây Bắc, trước khi tiếp cận Khuất Mãn Bảo, đã chuẩn bị thân phận là người của đạo môn.
Hồng Môn Đọa giải thích:
- Khuất Mãn Bảo thích nuôi dưỡng môn khách, tiểu nhân lợi dụng điểm này, tốn nhiều tâm sức để tiếp cận, về sau nhờ đan dược mà được Khuất Mãn Bảo coi trọng. Theo sự phân phó của Thần Hầu, mấy năm nay, việc duy nhất tiểu nhân phải làm, là lấy sự tín nhiệm của Khuất Mãn Bảo, để hắn xem tiểu nhân là người tâm phúc, như vậy vào thời khắc mấu chốt, lời nói của tiểu nhân mới có thể khiến hắn tin tưởng.
- Người biết luyện đan?
Hồng Môn đạo lắc đầu nói:
- Tiểu nhân biết một chút dược lý, nhưng không biết luyện đan, ở Tây Bắc còn không ít thám tử của Thần Hầu phủ, tiểu nhân muốn làm ra thuốc bổ dương, cũng không có gì khó.
Đạo Sinh là Liêm Trinh hiệu úy, điều này quả thật Tề Ninh không ngờ.
Hắn qua lại rất nhiều với Thần Hầu phủ, còn cưới con gái của Thần Hầu, nhưng hôm nay, hắn mới biết Thần Hầu phủ nhúng tay vào khắp nơi, vị Liêm Trinh hiệu úy này không chỉ thâm nhập vào Bắc Hán, mà còn ẩn náu ở phủ Trấn Tây đại tướng quân mấy năm, thậm chí lấy được sự tín nhiệm của Khuất Mãn Bảo, sự đột phá của Thần Hầu phủ, đến hôm nay Tề Ninh thật sự được mở rộng tầm mắt.
Điều càng làm cho Tề Ninh cảm khái, đó là từ mấy năm trước, Sở quốc đã có sách lược bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương.
Hắn vẫn nghĩ rằng kế hoạch quân sự này được Kim Đao lão Hầu gia suy xét gần đây, nào ngờ việc này không những đã được lên kế hoạch từ sớm, mà tiên hoàng đế và Thần Hầu Tây Môn Vô Ngân đều đã biết, thậm chí đã bố trí trước một cách chu đáo.
Đạo Sinh là Liêm Trinh hiệu úy, như vậy những điều kỳ lạ trước đó đã có thể giải thích rõ ràng.
Đạo Sinh là tâm phúc của Khuất Mãn Bảo, đương nhiên nắm rõ hành tung của Khuất Mãn Bảo như trong lòng bàn tay, hơn nữa cũng biết rõ cách bố trí canh phòng của thành Hàm Dương. Ở Tây Bắc, Thần Hầu phủ không chỉ có một mình Đạo Sinh làm nội ứng, Đạo Sinh cũng trực tiếp thừa nhận, Thần Hầu phủ còn nhiều thám tử ở Tây Bắc, những người đó xem Đạo Sinh là trung tâm, hình thành mạng lưới tình báo ở Tây Bắc. Cũng chính nhờ sự nỗ lực của những thám tử đó trong mấy năm nay, đến nay mới mang lại hiệu quả thật to lớn trong chiến dịch quân sự lần này.
Tề Ninh phải thừa nhận, chỉ riêng việc Đạo Sinh khuyên Khuất Mãn Bảo đi tới Đồng Quan, là đã có công rất lớn rồi, nếu không như vậy, cũng không biết chiến dịch này của quân Sở có thể thành công hay không.
Tề Ninh trả thẻ bài lại cho Hồng Môn Đạo, Hồng Môn Đạo hai tay nhận lấy, cất đi. Tề Ninh giơ tay lên, nói:
Đạo Sinh đứng dậy, chắp tay nói:
- Tước gia, ngài và tiểu sư muội kết hôn, tiểu nhân không có mặt chúc mừng, xin tước gia thông cảm cho.
Y lấy ra một xấp giấy từ trong tay áo, đưa tới:
- Đây coi như là lễ vật tiểu nhân tặng cho tước gia và tiểu sư muội.
Tề Ninh lập tức nghiêm nghị, nhớ tới Hồng Môn Đạo là một trong Bắc Đẩu Thất Tinh của Thần Hầu phủ, theo thứ tự, hẳn là ngũ sư huynh, bèn đứng dậy, chắp tay nói:
- Tạ ơn ngũ sư huynh!
Không dám thất lễ, hắn đưa hai tay nhận lấy xấp giấy kia, trong lòng hiếu kỳ, không biết rốt cuộc là lễ vật gì.
Hắn đưa mắt nhìn lướt qua, cứ tưởng là danh sách quà tặng, nhưng nhìn kỹ lại, thấy trên đó ghi nhiều cái tên, phía sau còn ghi chức quan.
Tề Ninh ngạc nhiên, Hồng Môn Đạo nói:
- Tước gia, đây là bản danh sách quan viên Tây Bắc. Mấy năm nay, chúng ta thăm dò, điều tra kỹ càng đối với các quan viên ở Tây Bắc này. Các quan viên có tên trong danh sách này, ít nhiều đều có lý đo không thể tín nhiệm, trong đó, tên người nào mà phía sau có khuyên một vòng đỏ, là người nhất định không thể tin tưởng. Nếu giữ bọn họ ở lại Tây Bắc, rất có thể sẽ phát sinh biến cố. Những quan viên không có tên trong danh sách, tước gia có thể yên tâm phần công. Những người đó, bất quá chỉ là vì bổng lộc mà làm quan sai, hôm nay đại quân ta tới Tây Bắc, chỉ cần đảm bảo tính mạng cho bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ ra sức phục vụ cho Đại Sở.
Đôi mày của Tề Ninh giãn ra.
Đương nhiên hắn biết tầm quan trọng của bản danh sách này.
Tuy quân Sở chiếm được Hàm Dương, nhưng có thể nắm toàn bộ Tây Bắc trong tay hay không, thực sự không ai biết chắc.
Người Tây Bắc nhanh nhẹn dũng mãnh, Tề Ninh hoàn toàn không thể xác định, mọi người ở đây có phục tùng Sở quốc hay không, nếu như ở Tây Bắc xảy ra phản loạn, Tề Ninh cũng không ngạc nhiên.
Cũng chính vì như vậy, trước tiên hắn triệu tập các gia tộc quyền thế ở Tây Bắc, dành cho họ đãi ngộ thật tốt, hơn nữa, đã hứa hẹn khai thông con đường mậu dịch giữa hai miền nam bắc, dù chưa bẩm báo triều đình, suy cho cùng, chính là muốn lợi dụng gia tộc quyền thế ở Tây Bắc, ổn định tình hình Tây Bắc.
Đương nhiên hắn biết, các thế gia vọng tộc có tầm ảnh hưởng ở các nơi, chỉ cần có thể khiến các thế gia vọng tộc có thiện cảm đối với Sở quốc, thậm chí hỗ trợ Sở quốc, như vậy tất nhiên sẽ không xảy ra biến động.
Ngoại trừ thế gia vọng tộc, đương nhiên quan viên Tây Bắc cũng có vai trò rất quan trọng, hôm nay hắn triệu tập các quan viên, cũng vì muốn ổn định tâm tư của những người này. Những người này biết tính mạng của mình được đảm bảo, hơn nữa vẫn làm quan như cũ ở Tây Bắc, đương nhiên sẽ không phản kháng Sở quốc.
Trên thực tế, trước mắt Tề Ninh cũng không có khả năng ra tay đối với các quan viên Tây Bắc, đất đai Tây Bắc mênh mông, nếu xử lý những quan viên này, vùng đất mênh mông này không loạn cũng thành loạn, nếu có thể thể khiến họ yên tâm, tuân thủ nghiêm ngặt chức trách, đương nhiên sẽ không xuất hiện hỗn loạn gì lớn.
Nhưng dù sao Bắc Hán đã thống trị Tây Bắc mấy chục năm, nhiều năm như vậy, tất nhiên thế lực triều đình Bắc Hán đã thâm nhập rất nhiều vào Tây Bắc, đối với các quan viên Tây Bắc, trong thời gian ngắn, Tề Ninh không thể nắm rõ bối cảnh của từng người, không biết người nào thật sự cam tâm tình nguyện phục vụ Sở quốc, người nào có khả năng gây ra ra rối loạn.
Hôm nay có bản danh sách này, hắn sẽ có phán đoán rất rõ ràng đối với lập trường của quan viên Tây Bắc.
- Tờ cuối cùng của bản danh sách này, ghi tên những quan viên có tài năng xuất chúng của Tây Bắc.
Hồng Môn Đạo nghiêm nghị nói:
- Phân nửa những người này, có thể trọng dụng, bọn họ đều là người tài có thể một mình đảm đương một phía, nếu có thể khiến bọn họ đem sức lực ra phục vụ Đại Sở, thật sự là may mắn. Nửa còn lại, có một bộ phận có thể tranh thủ, nhưng có một bộ phận nhỏ, tuy có tài, nhưng không thể giao trọng trách, sắp tới xử trí như thế nào, tất cả đều do tước gia cân nhắc quyết định.
Tề Ninh lật xem một lượt, rồi cẩn thận cất đi, cười nói:
- Ngũ sư huynh, công lao của ngươi lần này rất lớn, vượt xa bọn ta, hôm nay ta sẽ lập tức viết tấu chương dâng lên triều đình, công lao của ngươi, ta…
- Tước gia, không cần làm như vậy.
Không để Tề Ninh nói xong, Hồng Môn Đạo liền nói:
- Việc này vốn là nhiệm vụ của chúng ta, có trình báo lên triều đình hay không, cần có sự đồng ý của Thần Hầu, bởi vậy…
Tề Ninh liền hiểu ra, rốt cuộc Thần Hầu phủ là nha môn ngầm của triều đình, xưa nay, trong tấu chương cuat quan viên trong triều, đều không đề cập tới Thần Hầu phủ, nếu lần này mình thỉnh công cho Hồng Môn Đạo trong tấu chương, lại là không thích hợp. Hắn gật đầu nói:
- Ta hiểu rồi, để Thần Hầu đích thân thưởng cho ngươi. À, hiện nay Hàm Dương đã ở trong tay chúng ta, kế tiếp ngũ sư huynh định đi đâu?
- Nhiệm vụ của ta ở Tây Bắc đã hoàn thành, mấy hôm nay ta đã an bài ổn thỏa một số sự tình ở đây, sắp phải trở về Kiến Nghiệp phục mệnh.
Hồng Môn Đạo mỉm cười nói:
- Thấm thoát đã rời khỏi Kiến Nghiệp mười năm, ta cũng không biết Thần Hầu lão nhân gia và các sư huynh đệ thế nào rồi. À, còn tiểu sư muội nữa, lúc ta đi, nàng chỉ mới là một đứa bé, hôm nay đã lấy chồng!
Nói tới đây, y cũng trở nên trầm mặc.
Đương nhiên Tề Ninh có thể cảm nhận được tâm trạng của Hồng Môn Đạo.
Thần Hầu phủ là nha môn tình báo quan trọng của đế quốc, không chỉ khống chế chặt chẽ các thế lực giang hồ trong nước, mà các quan viên trong nước cũng đều ở dưới sự giám thị của Thần Hầu phủ. Ngoài ra, tin tình báo về nước đối địch, đương nhiên cũng là một trong các chức trách của Thần Hầu phủ.
Mặc dù Tề Ninh đã là con rể của Thần Hầu, nhưng ngay cả hắn cũng không biết rốt cuộc Thần Hầu phủ có bao nhiêu người.
Tất nhiên là Bắc Đẩu Thất Tinh của Thần Hầu phủ được rất nhiều người biết tới, nhưng dưới Bắc Đẩu Thất Tinh, rốt cuộc có bao nhiêu lại viên của Thần Hầu phủ ẩn náu trong thiên hạ, e rằng không ai có thể nói rõ ràng.
Ở trong nước thì đã đành, nhưng còn rất nhiều lại viên của Thần Hầu phủ rời xa quê hương, ẩn náu nơi đất địch, hơn nữa ẩn náu tới mấy năm, thậm chí mười mấy năm.
Mà thời gian ẩn náu, lúc nào nguy hiểm cũng rình rập bên người, có không ít người, cho dù đã chết cũng không ai hay biết.
Hồng Môn Đạo được Thần Hầu phủ phái tới mai phục ở Bắc Hán, trong thời gian đó, y gặp phải bao nhiêu nguy nan, e rằng không ai biết được.
Tề Ninh biết lần này đánh chiếm Hàm Dương thuận lợi như vậy, công lao của Hồng Môn Đạo là rất lớn, thế nhưng để cung cấp được những tin tình báo này, Hồng Môn Đạo cũng mất mấy năm tâm huyết.
Ẩn náu bên cạnh địch nhân, đương nhiên phải biến mình thành một người khác, đêm ngày sẽ rất mệt mỏi, áp lực tâm lý như vậy, có lẽ người bình thường không thể chịu nổi.
- Thật ra bọn Chiến Anh cũng luôn lo lắng cho ngũ sư huynh.
Tề Ninh hòa nhã nói:
- Ngày thành thân, Chiến Anh còn nói với ta, nếu ngũ sư huynh có mặt, nhất định sẽ tặng chúng ta một bao lễ vật thật to.
Trên khuôn mặt Hồng Môn Đạo thoáng hiện vẻ ấm áp, y cười nói:
- À, trở lại Kiến Nghiệp, ta còn phải chuẩn bị lễ vật tặng cho tiểu sư muội, nếu không, đến gặp nàng tay không, e rằng cả đời này nàng sẽ không nói chuyện với ta nữa.
Y chắp tay, nói:
- Tước gia, ngài bận rộn công vụ, ta sẽ không quấy rầy. Mấy hôm nay đã xử lý xong mọi việc, xin từ biệt tước gia. Nếu tước gia có gì cần ta cống hiến sức lực, xin cứ tùy ý ra lệnh.
Sau khi Hồng Môn Đạo lui ra, Đoàn Thương Hải từ này giờ vẫn không hé răng, liền bước tới, kinh ngạc than thở:
- Tước gia, không ngờ lần này chúng ta thuận lợi như vậy, là nhờ có Thần Hầu phủ âm thầm hỗ trợ.
- Ông ấy giúp chúng ta đại ân, sau khi trở lại Kiến Nghiệp, phải đi gặp Thần Hầu cảm tạ.
Đoàn Thương Hải hơi trầm ngâm, nói:
- Tước gia, chỉ sợ là trong thời gian trước mắt, ngài không thể rồi khỏi Tây Bắc.
- Hả?
- Tuy chúng ta đã chiếm được Hàm Dương, cũng đã khống chế Đồng Quan, nhưng muốn cho Tây Bắc hoàn toàn thần phục Đại Sở ta, cũng không phải một sớm một chiều có thể làm được.
Đoàn Thương Hải thấp giọng nói:
- Quan tâm chính trị để an dân, là việc không thể thiếu, hơn nữa Khuất Nguyên Cổ bị mất Tây Bắc, tất nhiên sẽ nghĩ cách đoạt lại, tước gia trấn giữ ở đây, triều đình cũng không thể phái người khác đến trấn thủ Tây Bắc. Hơn nữa, bá quan văn võ trong triều, cũng không có ai có đủ tư cách thay thế tước gia, theo ta đánh giá, một năm rưỡi nữa, tước gia vẫn phải ở lại nơi này.
Vẻ mặt đau khổ, Tề Ninh hỏi lại:
- Một năm rưỡi nữa?
- Đó vẫn chỉ là đánh giá theo tình hình hiện nay, có thể thời gian ở lại còn lâu hơn.
Đoàn Thương Hải nói:
- Đoạt được Tây Bắc, Đại Sở ta có ưu thế tuyệt đối về mặt quân sự đối với Bắc Hán, nếu như lần này Đại Sở không thể tiến quân thần tốc đánh hạ Lạc Dương, thì sau này Tây Bắc sẽ trở thành một cánh bên của đế quốc. Ta đoán chừng kế tiếp hoàng thượng sẽ ban ra ý chỉ, lệnh cho chúng ta quản lý Tây Bắc, không chỉ phải ổn định tình hình Tây Bắc, mà còn phải tích súc thực lực, đợi thời cơ chín mùi, từ cánh bên phối hợp với quân đoàn Tần Hoài, bắt đầu tấn công toàn diện Bắc Hán.
Tề Ninh khẽ gật đầu, trong kế hoạch của Đạm Đài Hoàng, chiếm Tây Bắc, vốn là muốn biến Tây Bắc thành một cánh phối hợp với quân chủ lực quân đoàn Tần Hoài, hiện nay Sở quốc có năng lực phát động thế công từ hai tuyến đối với Bắc Hán, có sức uy hiếp rất lớn đối với Bắc Hán.
Cho dù không có bất cứ hành động nào, trước kia Bắc Hắn chỉ cần phòng bị Sở quốc ở Tần Hoài, hiện nay Bắc Hán không những phải phòng bị ở phía nam, mà còn phải tốn hao vật lực và nhân lực ứng phó với sự uy hiếp từ phía Tây Bắc, như vậy, tổn hao đối với Bắc Hán là xưa nay chưa từng có.
Bạn cần đăng nhập để bình luận