Cẩm Y Xuân Thu

Chương 418: Đêm hạ tinh kỳ

Tề Ninh vẫn đang suy nghĩ, tuy nói tám bang mười sáu phái khiếp sợ uy thế phủ Thần Hầu, không dám cưỡng lại Thiết Huyết Văn, đều phái người tới Tây Xuyên, nhưng màn này đã làm nổi bật lên nhược điểm trí mạng của Thiết Huyết Văn này.
Bang hội giang hồ, lợi ích vướng mắc, ân oán tình thù, hoặc có giúp đỡ qua lại, hoặc ít nhiều có vài phần ân oán, lần này, hàng ngàn người tới đánh Hắc Liên Giáo ở Thiên Vụ Phong, tuy nhìn thì có vẻ thanh thế to lớn, nhưng thật ra trong nội bộ mâu thuẫn chồng chất, tuyệt đối không hề giống với uy phong bề ngoài kia.
Ngũ Độc Cung và Thiên Ưng Bảo báo thù nhau chỉ là một góc của tảng băng chìm, trong số mấy ngàn người ở đây còn có bao nhiêu ân cừu? Không ai biết.
Tuy phủ Thần Hầu hạ giới lệnh sâm nghiêm, nhưng Tề Ninh rất khó mà tưởng tượng được những người này sẽ thật sự thành thành thật thật phục tùng.
Thiên Vụ Phong ở Tây thùy, là sào huyệt của Hắc Liên Giáo, hiển nhiên họ nắm rõ địa thế sông núi nơi này như lòng bàn tay.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, song phương còn chưa giao thủ, Hắc Liên Giáo đã chiếm được thiên thời địa lợi.
Trong tình huống này, nếu tám bang mười sáu phái lại có tranh đấu nội bộ, muốn thuận lợi đánh bại Thiên Vụ Phong cũng không dễ như hình dung.
Ngoài ra, hắn nghĩ nhiều nhất là tâm tư của Tây Môn Vô Ngân.
Tề Ninh hiểu rất rõ, dịch độc lan tràn trong Kinh thành, nhiều dấu hiệu cho thấy mặc dù cổ độc kim tằm thực sự đến từ Đệ nhất Độc Vương Ba Thục Thu Thiên Dịch, nhưng sợ là kẻ thực sự đầu độc Kinh thành lại không có quan hệ gì với Hắc Liên Giáo.
Nhưng hết lần này đến lần khác, có rất nhiều thế lực muốn dồn Hắc Liên Giáo vào chỗ chết.
Hoài Nam Vương thì không cần nói, nhưng dường như ngay cả Tây Môn Vô Ngân của Phủ Thần Hầu mà Tề Ninh không hề nghĩ tới cũng muốn dồn Hắc Liên Giáo vào chỗ chết.
Với sức quan sát của Tây Môn Vô Ngân, tuyệt đối không thể đến mức không nhìn ra được bí ẩn trong dịch độc kia, thậm chí còn đã nhận ra được không có quan hệ trực tiếp gì tới Hắc Liên Giáo.
Nhưng Tây Môn Vô Ngân lại muốn ném chắc cho Hắc Liên Giáo cái tội danh này, thậm chí, phủ Thần Hầu còn thiết kế một cái bẫy dụ dỗ Thu Thiên Dịch rơi vào.
Mục đích cuối cùng, chính là đây:
a tay tiêu diệt Hắc Liên Giáo.
Vì sao Tây Môn Vô Ngân phải trăm phương ngàn kế tìm cách đạt được mục đích này? Tề Ninh khó mà đoán được.
Thật ra hắn cũng không hứng thú lắm với ân ân oán oán của Hắc Liên Giáo. Hắn đã từng tận mắt nhìn thấy Độc Sứ, một trong Hắc Liên Tứ Sứ, Thu Thiên Dịch, làm người âm độc, đâm ra cũng chẳng có bao nhiêu hảo cảm với Hắc Liên Giáo. Hắc Liên Giáo sống hay chết, hắn không quan tâm.
Tiểu Hoàng đế sai hắn tham gia vào việc này hiển nhiên là đã lờ mờ phát hiện ra được một chút gì đó. Hắn thầm nghĩ, Hoàng đế đã có chỉ, mình có thể mượn cơ hội thoát thân khỏi Thành Đô.
Tiếp theo, nhất định Thứ sử Tây Xuyên Vi Thư Đồng cùng Thục Vương Lý Hoằng Tín sẽ đấu nhau sống chết, tình thế ở Thành Đô sẽ cực kỳ nguy hiểm, đương nhiên hắn không muốn ở lại rồi bị cuốn vào, cứ lạnh nhạt mà bơ đi là lựa chọn tốt nhất.
Tây Môn Chiến Anh thấy hắn giống như đang suy nghĩ gì đó nhưng đương nhiên không biết được tính toán trong lòng hắn.
Chẳng mấy chốc đã tới hoàng hôn, xa xa, Thiên Mạc mờ mịt sương mù, mây phủ. Hiên Viên Phá ghìm dần cương ngựa, quay đầu lại nói:
- Hầu gia, bên kia chính là Thiên Vụ Phong.
Tề Ninh ngửa đầu lên, đột nhiên vì sao hiểu được vì sao nơi này lại được gọi là Thiên Vụ Phong.
Mây mù cuốn quanh đỉnh núi, dãy Thương Sơn liên miên trùng điệp như một tấm màn lớn vắt ngang chân trời, mặc dù có thể nhìn thấy cảnh Thương Sơn ẩn trong mây ở xa xa, nhưng vì còn xa nên chỉ thấy dáng hình dãy núi liên miên trập trùng, nhiều đỉnh núi như lưỡi kiếm sắc bén nguy nga, kiếm chỉ trời xanh, sương mù quấn thân.
- Hầu gia, trên ngọn núi bên kia quanh năm mây mù, dường như ngàn năm cũng không tan, cho nên được gọi là Thiên Vụ Phong.
Hiên Viên Phá vẫn rất tôn kính Tề Ninh:
- Trước mắt, chúng ta còn chưa nắm rõ địa hình Thiên Vụ Phong, chỉ mới đại khái hiểu được hoàn cảnh xung quanh.
- Biết mình biết người trăm trận không bại, Hiên Viên Giáo úy, chúng ta không hiểu rõ địa hình Thiên Vụ Phong, làm sao mà đánh?
- Hầu gia yên tâm, lần này tất cả các đạo nhân mã giang hồ đều tập kết tới đây, rất đông người, trong đó có rất nhiều kỳ năng dị sĩ. Lần trước được báo, Ngũ Hành Môn đã phái nhân thủ tiềm nhập vào trong núi khảo sát địa hình. Ngũ Hành Môn rành nhất là đánh theo địa hình, thế nào cũng có thể biết được một chút. Hm.. Theo như ta biết, Tổng đàn Hắc Liên Giáo được lập trên đỉnh Vụ Ẩn Phong, chỉ cần có thể tấn công lên Vụ Ẩn Phong, sẽ đại công cáo thành.
Tề Ninh nhìn lên một dãy trùng điệp xa xa, không đoán nổi nơi nào là Vụ Ẩn Phong, bèn hỏi:
- Hiên Viên Giáo úy, Hắc Liên Giáo này có bao nhiêu giáo chúng?
Y lắc đầu:
- Cụ thể có bao nhêu người thì chưa biết được, nhưng chắc chắn ít hơn chúng ta rất nhiều. Về nhân số, chúng ta chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra tới tận giờ phủ Thần Hầu vẫn chỉ biết rất ít về Hắc Liên Giáo.
Biết người biết ta, trăm trận không bại, phủ Thần Hầu không làm được tới mức này, ngược lại, chỉ sợ bên Hắc Liên Giáo đã nắm rõ tình huống của tám bang mười tám phái như trong lòng bàn tay.
Chẳng lẽ phủ Thần Hầu chỉ ỷ vào nhiều người rồi buông tay đánh cược một lần?
Mặc dù khi hoàng hôn cũng đã có thể nhìn thấy hình dáng của Thiên Vụ Lĩnh xa xa, nhưng tới gần Thiên Vụ Lĩnh, khi sắc trời đã tối, còn cách một khoảng, hắn mới nhìn thấy trên khoảng đồng dưới núi, khắp nơi là màu đốm lửa lập lòe, dã có không ít doanh trướng được dựng lên.
Quanh đống lửa, có bóng người qua lại, có người đang uống rượu hát vang, cũng có người đang ầm ầm cười cười nói nói, còn có người đang đấu võ.
Nơi trú quân này rải rác hoàn toàn khác với trại lính chỉnh tề, có vẻ tùy ý khác thường.
Mà trên nơi trú quân cắm đầy cờ, trong gió đêm, phần lớn cờ xí tung bay phấp phới, đủ loại, đủ hình dáng.
Tề Ninh nhìn vài lần liền biết cờ này là của các bang phái, nhìn quanh một lượt, thấy nơi trú quân cũng có ít nhất bốn mươi năm mươi lá cờ.
Lần này phủ Thần Hầu ban Thiết Huyết Văn, tám bang mười sáu phái chỉ là đại diện cho giang hồ thôi, các môn phái bang hội lớn nhỏ khác cũng đều tề tụ ở đây.
Nhìn vào đỉnh cờ cao thấp lớn nhỏ cũng có thể nhìn ra được địa vị của tất cả các môn phái trong giang hồ.
Lá cờ ở giữa, không chỉ cao nhất, cũng là lớn nhất, nổi bật giữa rừng cờ.
Lựa lựa theo ánh lửa, hắn có thể nhìn rõ trên đó viết ba chữ “Kim Kiếm Minh”, chữ viết như rồng bay phượng múa, thật phóng khoáng.
Hiên Viên Phá phóng ngựa tới bên cạnh nơi trú quân, đã có mấy người cầm binh khí tới đón, lạnh lùng hỏi:
- Người nào?
Hiên Viên Phá đưa lệnh bài ra, trầm giọng nói:
- Hiên Viên Phá phủ Thần Hầu!
Những người kia lập tức thu lại binh khí, chắp tay nói:
- Xin chào Hiên Viên Giáo úy.
Hiên Viên Phá hơi gật đầu, tung người xuống ngựa, quay đầu lại liếc nhìn Tề Ninh. Hắn hiểu ý, biết rằng sau khi tiến vào nơi trú quân sẽ không được để lộ thân phận Hầu gia, Hiên Viên Phá sẽ không tiện gọi mình là Hầu gia nữa.
Mấy người vào nơi trú quân, lại viên phủ Thần Hầu vừa xuất hiện, tứ phía đã yên tĩnh hơn. Mấy người Hiên Viên Phá đi tới đâu, mọi người đều chắp tay hành lễ.
Tề Ninh nhìn thấy chúng hào khách giang hồ đều tất cung tất kính, thầm nghĩ, đúng là phủ Thần Hầu thật là uy phong, khó trách có nhiều người muốn trở thành lại viên phủ Thần Hầu như vậy.
Giữa nơi trú quân, dưới cờ của Kim Kiếm Minh, là một tòa doanh trướng thật lớn, vô cùng nổi bật.
Mặc dù lần này các bang hội đến đều là theo lệnh của phủ Thần Hầu, nhưng trong bí mật ai cũng đều hiển lộ hết uy phong, dùng mọi phương thức thể hiện địa vị giang hồ của mình.
- Kim Kiếm Minh là một trong tám bang mười sáu phái.
Hiên Viên Phá biết Tề Ninh biết rất ít chuyện trong giang hồ, bèn giải thích:
- Kim Kiếm Minh đã tồn tại trong giang hồ mười bảy năm, có nội tình vững chắc hơn rất nhiều bang hội trong giang hồ. Kim Kiếm Minh do Gia Cát Thương Hùng dựng nên, một bộ Vạn Sát Kiếm Pháp của Gia Cát Thương Hùng đã từng nổi danh trong giang hồ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, khi sáng lập nên Kim Kiếm Môn, được xưng là ngoài cửa Kim Kiếm Môn không có kiếm khách, lệnh cho khắp thiên hạ, kiếm giả phải bỏ kiếm, nếu không phải đầu nhập làm môn hạ Kim Kiếm Môn.
Ngoài hai con đường này, chỉ có kiếm hủy người chết.
- Ngoài cửa Kim Kiếm Môn không có kiếm khách?
Tây Môn Chiến Anh cười lạnh:
- Khẩu khí thật lớn đó.
- Đúng là khẩu khí không nhỏ, nhưng năm xưa kiếm thuật của Gia Cát Thương Hùng đúng là rất cao minh. Các ngươi hẳn đều từng nghe tới Thập Đại Danh Kiếm, Kim Phượng Kiếm trong tay Gia Cát Thương Hùng được đánh giá một trong Thập Đại Danh Kiếm, đứng hàng thứ bảy.
Tề Ninh thầm nghĩ, thì ra Kim Kiếm Môn cũng có một thanh trong Thập Đại Danh Kiếm.
- Đứng thứ bảy?
Tây Môn Chiến Anh lên tiếng:
- Cũng không thể coi là lợi hại.
Hiên Viên Phá lắc đầu:
- Tiểu sư muội, cũng không thể nói vậy. Bảy mươi năm trước Gia Cát Thương Hùng tay cầm Kim Phượng Kiếm, bằng vào một bộ Vạn Sát Kiếm Pháp tung hoành giang hồ, mà Thập Đại Danh Kiếm mới được lập ra từ năm mươi năm trước, khi đó Gia Cát Thương Hùng đã qua đời, Kim Phượng Kiếm được truyền cho con trai trưởng của ông ta là Gia Cát Thiên Anh. So với Gia Cát Thương Hùng, tu vi kiếm thuật của Gia Cát Thiên Anh kém hơn nhiều, yếu hơn nhiều. Nếu vào thời điểm bình kiếm mà Gia Cát Thương Hùng còn sống, cho dù Kim Phượng Kiếm không lọt được vào nhóm ba danh kiếm đầu cũng phải vào nhóm năm. Kim PHượng Kiếm trong tay Gia Cát Thiên Anh vẫn có thể đứng hàng thứ bảy, đã khá là ghê gớm rồi.
Tây Môn Chiến Anh hơi gật đầu:
- Đại sư huynh, không phải huynh vừa nói Gia Cát Thương Hùng lập ra Kim Kiếm Môn sao? Sao giờ lại tên là Kim Kiếm Minh?
- Đúng là Gia Cát Thương Hùng đã sáng lập ra Kim Kiếm Môn, nhưng năm xưa khi tung hoành giang hồ ông ta đã bức hiếp rất nhiều kiếm phái hoặc phải vứt kiếm hoặc phải đưa về làm môn hạ Kim Kiếm Môn, sau một tràng gió tanh mưa máu, có rất nhiều kiếm phái đã bị Kim Kiếm Môn tiêu diệt.
Hiên Viên Phá không hổ danh là đại đệ tử phủ Thần Hầu, nắm rõ chuyện trong giang hồ như trong lòng bàn tay:
- Trên giang hồ, Kim Kiếm Môn của Gia Cát Thương Hùng cực kỳ uy phong, để sinh tồn, có rất nhiều kiếm phái đành phải chịu cúi đầu dưới trướng của ông ta. Nhưng người trong giang hồ vẫn cần thể diện, cho nên đổi Kim Kiếm Môn thành Kim Kiếm Minh, những kiếm phái quy thuận dưới Kim Kiếm Minh cũng giống như tôn Gia Cát Thương Hùng làm minh chủ kiếm phái giang hồ. Gia Cát Thương Hùng tung hoành giang hồ nhiều năm, tuổi dần cao, đương nhiên cũng hiểu Kim Kiếm Môn kết thù quá sâu cũng không phải chuyện gì tốt, cho nên đã cùng mười một kiếm phái khác kết thành Kim Kiếm Minh.
Tề Ninh rất hứng thú với chuyện xưa trong giang hồ, cười nói:
- Những kiếm phái này kết minh mấy chục năm nay cũng bền chắc nhỉ.
- Kiếm thuật của Gia Cát Thiên Anh không so được với phụ thân của ông ta, nhưng cổ tay lại cao minh hơn nhiều. Sau nhiều năm tiêu hóa, trên thực tế, tất cả những kiếm phái gia nhập Kim Kiếm Minh đã triệt để dung nhập vào Kim Kiếm Minh, hoàn toàn bị Gia Cát tộc khống chế. Hiện nay, Kim Kiếm Minh chủ Gia Cát Trường Đình có kiếm thuật hơn cả cha ông ta, cổ tay cũng không tệ, có thể nói văn võ song toàn. Cho nên, năm xưa khi ký kết Thiết Huyết Văn, Kim Kiếm Minh đã trở thành một trong tám bang mười sáu phái, hiện giờ thế lực phủ khắp vùng Kinh Bắc, không thể khinh thường.
Dừng một lát, y lại nói:
- Tám bang mười sáu phái, những người còn lại cũng không phải kẻ hời hợt.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Bạn cần đăng nhập để bình luận