Cẩm Y Xuân Thu
Chương 826: Tranh chấp
Trì Phượng Điển bước nhanh tới.
Đội kỵ mã theo sau Tề Ninh đều là hộ vệ Hầu phủ. Hắn ghìm chặt cương ngựa, xoay người nhảy xuống đất.
- Hầu gia. Trì Phượng Điển chắp tay nói.
Tề Ninh cũng chắp tay đáp lễ:
- Đã làm Trì thống lĩnh đợi lâu.
- Không dám.
Trì Phượng Điển cung kính:
- Hoàng thượng có chỉ, lệnh Hầu gia chủ trì kiểm kê tài sản phủ Hoài Nam Vương. Ty chức nghe theo sự sai bảo của Hầu gia, lúc này đã khống chế toàn bộ Vương phủ với 374 người.
Tề Ninh ngẩng đầu nhìn đám đông đang quỳ trong viện. Nữ có nam có. Trẻ có già có. Hắn gật đầu:
- Hoàng thượng có ý chỉ như thế nào về việc xử lý những người này không?
- Quốc có quốc pháp, ý chỉ của hoàng thượng là xử lý dựa theo quốc pháp.
Trì Phượng Điển hạ giọng nói:
- Dù sao thì Hoài Nam Vương cũng là hoàng tộc, thê thiếp phải vào chùa xuống tóc làm ni sư. Gia tỳ còn trẻ thì đưa vào kỹ viện.
Nam đinh trong nhà, ngoài Thế tử đã được hoàng thượng đặc xá, còn lại đều điều tới biên cương làm nô.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, hắn biết đó là quy định có tính quốc pháp, không thể sửa đổi nên gật đầu nói:
- Nếu hoàng thượng có ý chỉ, cứ dựa vào quốc pháp mà xử trí.
- Tài vụ tài sản trong vương phủ, Hầu gia cũng phải có phương án xử lý.
Trì Phượng Điển nói:
- Người của hộ Bộ sẽ đến ngay, hỗ trợ Hầu gia kiểm kê tài vật trong phủ, lập danh sách báo hoàng thượng, chuyển cho Hộ bộ quản lý.
- Người của Hộ bộ vẫn chưa tới sao?
Tề Ninh nhíu mày.
Lời chưa dứt đã nghe tiếng vó ngựa vang lên. Trì Phượng Điển nói:
- Chắc là người của Hộ bộ rồi.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy từ góc phố có mấy người đang chạy tới, theo sau có khoảng 40-50 tên lính đeo bội đao. Trì Phượng Điển liếc mắt nhìn lập tức cau mày:
- Tại sao là người của Hình bộ?
- Người của Hình bộ à?
Tề Ninh cũng ngạc nhiên:
- Trì Thống lĩnh, kiểm kê Vương phủ, người của Hình bộ cũng tham gia à?
- Hoàng thượng không hạ chỉ giao cho Hình bộ tham gia việc này.
Trì Phượng Điển nghiêm nghị nói:
- Ta cũng đang thắc mắc không biết đám người kia tới đây làm gì?
Trong lúc hai người đang nói chuyện, thì đám người kia đã tiến đến gần.
Tề Ninh thấy người đi đầu mặc quan bào, hơn 40 tuổi, dáng người khôi ngô cao lớn, da ngăm đen, cũng không phải là người hắn quen. Hắn nghĩ bụng, Hình bộ Thượng thư Tiền Nhiêu Thuận đã bị bãi quan miễn chức, không biết người này là thần thánh phương nào?
- Đó là Hình bộ Thị lang Đạt Hề Xung.
Trì Phượng Điển dường như nhận thấy vẻ nghi ngờ trong mắt Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Hắn là nhân vật số 2 ở Hình bộ.
Trước đây vẫn là tâm phúc của Tiền Nhiêu Thuận.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nghĩ thầm, Tiền Nhiêu Thuận bay chức, hiện giờ Đạt Hề Xung ra mặt, cũng là chuyện đương nhiên.
Đạt Hề Xung xoay người xuống ngựa, nhìn thấy Tề Ninh và Trì Phượng Điển thì tươi cười chắp tay từ xa:
- Hạ quan bái kiến Hầu gia. Trì Thống lĩnh tới sớm quá.
Mặc dù Trì Phượng Điển là thống lĩnh Vũ Lâm Doanh, nhưng nếu luận chức quan thì vẫn thấp hơn Hình bộ Thị lang một bậc.
Trì Phượng Điển cũng chắp tay đáp lễ. Tề Ninh chắp tay sau lưng nhìn mấy tên nha sai Hình bộ sau lưng Đạt Hề Xung, nhíu mày hỏi:
- Đạt Hề đại nhân, chẳng lẽ ngươi cũng phụng mệnh Hoàng thượng tới xét nhà?
- Không dám không dám.
Đạt Hề Xung vẫn tươi cười:
- Hạ quan không hề liên quan đến việc xét nhà, chỉ phụng mệnh phá án mà thôi.
Tề Ninh hỏi:
- Phá án? Án nào?
Đạt Hề Xung liếc nhìn cánh cửa sơn son thiếp vàng kia, cười nói:
- Đương nhiên là án Hoài Nam Vương mưu phản. Gian thần tác loạn, Hình bộ đương nhiên phải truy tra rõ ràng.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh khẽ gật đầu:
-Ngươi chuẩn bị điều tra như thế nào?
- Bẩm Hầu gia, hôm nay hạ quan đến đây là muốn mời Thế tử Hoài Nam Vương đến Hình bộ một chuyến.
Đạt Hề Xung nói:
- Hình bộ đã chuẩn bị trà ngon, hạ quan có vài việc cần trao đổi với thế tử.
Tề Ninh cười lạnh:
- Ngươi cũng biết rồi, hoàng thượng đã có chỉ, Hoài Nam Vương có tội nhưng thế tử vô tội.
Án này không liên quan đến thế tử.
- Hạ quan biết hạ quan biết.
Đạt Hề Xung gật đầu liên tục - Cho nên hôm nay hạ quan đến đây không phải để bắt thế tử mà là mời, Hầu gia xin chớ hiểu lầm.
Long Thái đã hạ chỉ Tề Ninh kiểm kê vương phủ, Tề Ninh đương nhiên hiểu thâm ý của gã. Việc kiểm kê vương phủ sẽ không đơn giản như vậy, duyên cớ tối quan trọng là muốn hắn bảo vệ Thế tử Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông.
Long Thái và Tiêu Thiệu Tông quan hệ rất sâu. Hoài Nam Vương gây ra đại án, Tư Mã thị đương nhiên muốn mượn cớ này để hoàn toàn hạ gục Hoài Nam Vương.
Tuy rằng Hoài Nam Vương đã chết, nhưng Tiêu Thiệu Tông còn sống, diệt cỏ không diệt tận gốc hậu họa khôn cùng. Tư Mã gia đương nhiên biết đạo lý đó. Cho nên cho dù Tiêu Thiệu Tông không tham gia, nhưng nhất định vẫn ở trong hiểm cảnh.
Tề Ninh có thể lý giải, cho dù là xét từ quan hệ cá nhân hay huyết mạch hoàng tộc, Long Thái cũng không muốn nhìn thấy Tiêu Thiệu Tông bị Tư Mã gia đẩy vào tuyệt cảnh. Nhưng làm vua một nước, sẽ không tiện ra mặt bao che cho con trai của phản thần. Vì thế, gã mới sai hắn tới phụ trách việc kiểm kê phủ Hoài Nam Vương, để có thể bảo vệ tốt cho Tiêu Thiệu Tông.
Nếu đã hiểu tâm ý của Long Thái, Tề Ninh đương nhiên sẽ không cho người khác dễ dàng chạm vào Tiêu Thiệu Tông. Hắn thản nhiên nói:
- Đạt Hề Xung, hôm nay tới không đúng lúc rồi. Bản hầu phụng chỉ xét nhà, trước khi kiểm kê xong, thì không được khinh động dù chỉ là cọng cây ngọn cỏ trong phủ. Người của Hình bộ đương nhiên không thể bước qua cửa một bước.
Đạt Hề Xung vẫn cười nịnh nọt:
- Hầu gia nói đúng. Hạ quan tuyệt đối không dám làm chậm trễ việc của Hầu gia. Hạ quan sẽ dẫn người chờ ở ngoài vương phủ, đến khi Hầu gia xong việc thì mới vào phủ mời thế tử.
Tề Ninh cau mày:
- Người ngươi dẫn đến tay đao tay thương như một đám hung thần ác sát, vô lễ như thế sao dám nói là mời?
Đạt Hề Xung thở dài:
- Hầu gia, Hoài Nam Vương mưu phản. Vây cánh trên triều của hắn không ít. Có rất nhiều người chưa quy án. Hạ quan lo lắng dư đảng sẽ tiếp tục làm loạn. Cho nên chỉ có thể dẫn theo ít người thủ vệ.
Nếu có gì mạo phạm, xin Hầu gia thứ tội.
Y dáng người thô kệch nhưng mồm năm miệng mười. Tề Ninh liếc mắt nhìn y, thản nhiên nói:
- Ngươi nói ngươi phụng mệnh tra án, không biết là phụng mệnh ai?
- Việc này...
- Phụng mệnh ai mà ngươi cũng không biết?
Tề Ninh lạnh giọng:
- Vậy ngươi tra cái gì?
- Hầu gia, là mệnh lệnh của Trấn Quốc Công.
Đạt Hề Xung đáp:
- Lão quốc công phụ chính, đại án lớn như vậy, lão quốc công được nhiên phải hạ lệnh điều tra.
- Hóa là ý của Trấn Quốc Công.
Tề Ninh cười nhạt:
- Chỉ có điều, hoàng thượng đã nói thế tử vô tội. Cho dù là ai cũng không thể đụng vào thế tử. Hình bộ phá án, bổn hầu đương nhiên không ngăn cản. Nhưng người của Hình bộ mạo phạm thế tử thì bổn hầu không thể đáp ứng.
Đạt Hề Xung ngẩn ra, ngay lập tức mỉm cười:
- Chỉ sợ việc này Hầu gia cũng không quyết được đâu. Đây là đại án của triều đình, Hoài Nam Vương mưu phản, thế tử là con của hắn. Án đương nhiên phải bắt đầu tra từ thế tử tra đi. Nếu không mời thế tử đến Hình bộ thẩm vấn thì sẽ không điều tra được gì cả.
Vây cánh Hoài Nam Vương lại càng không thể tra ra.
- Hình bộ có điều tra được hay không, bổn hầu không quan tâm.
Tề Ninhnói thẳng băng, không hề nể mặt người đối diện. - Đạt Hề Xung, bổn hầu phải làm việc, ngươi dẫn người đi trước đi.
Đạt Hề Xung không hề có ý định rời đi mà còn tiến lên trước một bước, chắp tay nói:
- Hầu gia, hạ quan phụng mệnh làm việc. Hạ quan cũng khó xử lắm, xin Hầu gia thông cảm. Hạ quan sẽ không quấy rầy việc xét nhà của Hầu gia. Hạ quan xin phép chờ bên ngoài.
- Nói như thế, nếu bản hầu kiểm kê trong ba ngày đêm, ngươi cũng ở đây chờ ba ngày ba đêm?
Ánh mắt Tề Ninh như đao.
Đạt Hề Xung không đổi sắc mặt, gật đầu nói:
- Hầu gia ở đây ba ngày, hạ quan cũng đành chờ ở đây ba ngày.
- Ồ?
Tề Ninhcười lạnh:
- Xem ta ý Đạt Hề đại nhân đã quyết, thực sự không muốn đi?
Đạt Hề Xung đã lấy công hàm từ trong tay áo ra:
- Đây là mệnh lệnh của Trấn Quốc Công. Nếu hạ quan không thể làm tốt chuyện này thì chưa chắc đã giữ được đầu trên cổ. Xin Hầu gia thông cảm.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Đạt Hề Xung, gằn từng tiếng:
- Nếu bổn hầu lệnh cho ngươi rời khỏi cỗ này, có phải ngươi sẽ kháng lệnh bất tuân?
Đạt Hề Xung do dự một chút, lập tức nói, giọng rất kiên định:
- Thứ cho hạ quan mạo muội nói thẳng. Mặc dù Hầu gia là Tứ đại thế tập hầu, hạ quan không dám đánh mất lễ nghĩa với Hầu gia.
Nhưng hạ quan làm việc công, chỉ biết phụng mệnh làm việc, không để ý chuyện khác. Cẩm Y Hầu là danh môn Đại Sở, Hầu gia cơ trí phi phàm, đương nhiên, sẽ không muốn bất kỳ ai hiểu lầm Hầu gia ngăn cản việc của Hình bộ đâu.
Nếu việc này truyền ra ngoài, người không hiểu chân tướng, có lẽ sẽ hiểu nhầm Hầu gia bao che cho phủ Hoài Nam Vương.
Tề Ninh không giận mà ngược lại, còn cười, giơ ngón tay cái lên nói:
- Đạt Hề đại nhân quả nhiên là công chính, bản hầu khâm phục khâm phục.
- Không dám.
Đạt Hề Xung nói:
- Hầu gia xin mời làm việc, hạ quan chờ ngoài này.
- Tề Phong.
Tề Ninh bỗng kêu lên một tiếng.
Tề Phong vẫn đi theo Tề Ninh, nghe hắn gọi lập tức tiến lên:
- Hầu gia, có tiểu nhân.
- Vừa rồi ta nghe không rõ lắm, Đạt Hề Xung nói gì nhỉ?
Tề Ninh chậm rãi:
- Ta nghe hình như hắn nói ta bao che cho phủ Hoài Nam Vương?
Đạt Hề Xung biến sắc, vội vàng nói:
- Hầu gia, hạ quan...
Không đợi y nói xong, Tề Phong đã cướp lời:
- Hầu gia, đúng là Đạt Hề Xung nói như thế. Ngài ấy nói Hầu gia bao che cho phủ Hoài Nam Vương. Hầu gia, Đạt Hề đại nhân là người của Hình bộ, chẳng lẽ không biết thận trọng lời ăn tiếng nói? Hầu gia một lòng son sắt với triều đình, lần này phụng chỉ đến vương phủ khám xét, vậy thì sao có thể nói là bao che cho vương phủ? Tuy rằng thân phận tiểu nhân thấp hèn, nhưng nghe ngài ấy nói như vậy, cũng giận không kiềm chế được. Nếu Đạt Hề đại nhân không thể làm rõ ràng vấn đề, thì tiểu nhân không phục.
Sắc mặt Đạt Hề Xung rất khó coi.
Y ấp úng:
- Hầu gia, ngài ngàn vạn lần đừng hiểu nhầm hạ quan. Hạ quan cũng không nói là ngài bao che vương phủ, ý của hạ quan là.
Không đợi hắn nói xong, đã thấy thân hình Tề Ninhchợt lóe lên.
Không đợi Đạt Hề Xung kịp phản ứng, Tề Ninhđã nhấc chân lên, tốc độ cực nhanh, đạp một cước vào ngực Đạt Hề Xung.
Đạt Hề Xung hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần, mà cước này của Tề Ninh lực đạo cực lớn, lại đạp trúng lồng ngực. Cả người Đạt Hề Xung bay ra ngoài, rơi xuống mặt đất cái rầm, phun ra một ngụm máu tươi. Đám nha sai Hình bộ phía sau thấy vậy liền xông lên, rút binh khí ra. Tề Phong và đám thị vệ Hầu phủ cũng tiến lên. Binh sĩ Vũ Lâm Doanh đều phản xạ có điều kiện, tay đè chặt xuống chuôi đao.
Tề Ninh đột nhiên đá về hướng Đạt Hề Xung, mọi người giật mình sợ hãi, không thể tưởng tượng được Cẩm Y Hầu lại động thủ với Thị Lang bộ Hình trước mặt bao người.
Đạt Hề Xung phun một ngụm máu tươi, nhất thời không dậy được, Tề Ninh đã xông tới, mặc kệ hạ nhân của Đạt Hề Xung đang tiến tới, đầu gối đã đè xuống, ép xuống ngực Đạt Hề Xung. Tề Ninh nâng tay, đánh vào mặt Đạt Hề Xung một cái, quát lên như sấm : - Danh dự của Cẩm Y Tề Gia, quý giá bao nhiêu, ngươi dám vu cho Tề gia ta bao che cho Vương phủ?
Chẳng lẽ ý ngươi nói Tề gia ta cũng mưu phản?
Đạt Hề Xung muốn nói, Tề Ninh lại đánh một cái vào má y. Tề Ninh hiểu rất rõ kết cấu thân thể con người, tự nhiên biết chỗ nào nên đánh vào, một quyền này làm Đạt Hề Xung lại phun máu, kèm theo hai cái răng rụng ra. Đạt Hề Xung muốn nói cũng không nói lên lời.
Đám người bộ Hình tuy hướng tới bên này, nhưng đều biết thân phận của Tề Ninh, ai ăn gan báo mật gấu dám đi ngăn cản Cẩm Y Hầu đang nổi giận.
Tề Ninh trái phải ra quyền, trong chốc lát đã đánh ra mười mấy quyền. Đạt Hề Xung mặt đầy máu tươi, cả người xây xẩm, một tiếng cũng không nói ra được.
Lúc này Trì Phượng Điển tiến lên, khuyên nhủ:
- Hầu gia bớt giận, có thể là Đạt Hề đại nhân lỡ lời nhầm tiếng, xem mặt mũi của ti chức, tạm tha ngài ấy lần này đi.
Tề Ninh tựa như còn chưa tiêu tan cơn giận, nhưng vẫn thu tay. Hắn lau sạch sẽ máu tươi dính trên tay vào quan bào của Đạt Hề Xung mới đứng dậy. Tựa hồ vẫn còn oán giận, lại đá hai cái, lúc này mới nói với Trì Phượng Điển:
- Trì Thống Lĩnh, bổn Hầu ngày thường ít khi nổi giận, Đạt Hề Xung này dù sao cũng là quan viên trong triều, cho dù nói sai cái gì, ta nhẫn là được. Nhưng hôm nay hắn dám nói Hầu phủ bao che Vương phủ, chụp mũ to thế này, ai cũng không chịu được.
- Hầu gia nói phải.
Trì Phượng Điển khuyên giải:
- Từ sau Đạt Hề đại nhân sẽ không mạo phạm nữa.
Tề Ninh nói:
- Mạo phạm hay không bổn Hầu không quan tâm, thế nhưng mà muốn nói xấu Cẩm Y Tề gia, cho dù là chạy tới chân trời góc biển, bản Hầu cũng không buông tha.
Cẩm Y Tề gia mấy đời đều tận tâm trung thành với Hoàng Thượng và Triều Đình, trời cao chứng giám. Một Thị Lang bộ Hình, dám nói ẩu nói điêu, bổn Hầu nếu không bảo vệ danh dự của Tề gia, sau này sao dám gặp ai.
Đạt Hề Xung nằm trên mặt đất, thở không ra hơi. Y bị Tề Ninh đánh đấm tơi bời, suy nghĩ có chút không tỉnh táo, lúc này đừng nói giải thích, ngay cả nói lên lời cũng khó.
Trì Phượng Điển nghĩ Tề Ninh nói rằng Đại Hề Xung nói xấu Cẩm Y Tề gia, có chút chơi khăm, nhưng Đạt Hề Xung ăn nói không ý tứ, dám làm càn trước mặt Cẩm Y Hậu, cũng là tự tìm đường chết.
Đám người bộ Hình nhìn nhau, lại nhìn Đạt Hề Xung nằm không động đậy dưới đất, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm gì.
Trì Phượng Điển trầm giọng:
- Đạt Hề đại nhân bị thương thế kia, các ngươi còn chờ cái gì? Còn không mang đại nhân đi cho đại phu khám?
Lúc này nha sai bộ Hình mới tiến lên, ba chân bốn cẳng nâng Đạt Hề Xung, không dám lưu lại nữa.
Cẩm Y Hầu ngay cả Thị Lang bộ Hình còn đánh, những người khác không cần phải nói, không ai dám chọc vào. Một đám xúm quanh Đạt Hề Xung, chật vật mà đi.
Tề Ninh lúc này mới sửa sang quần áo, chợt nghe tiếng bước chân sau lưng, quay đầu nhìn, chỉ thấy có người nâng kiệu tiến tới, đằng sau có hai mươi người đi theo. Kiệu vừa chạm đất, Thượng Thư bộ Hộ Đậu Quỳ đã từ trong kiệu bước xuống, thấy Tề Ninh, lập tức chạy tới, khiêm tốn chắp tay:
- Hạ quan bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh cười nói:
- Đậu đại nhân, đều đang đợi ngài đó.
- Hạ quan cũng vừa mới tiếp chỉ, không dám trì hoãn, chọn lựa vài tên hạ nhân khôn khéo tới đây, xin Hầu gia thứ tội.
Thái độ của Đậu Quỳ với Tề Ninh so với trước tương phản như là hai người vậy, cẩn thận tới cực điểm.
Trong lòng Trì Phượng Điển hiểu rất rõ lúc này lên làm gì. Gã chắp tay:
- Đậu đại nhân, Vũ Lâm Doanh canh giữ ngoài Vương Phủ, nếu Đậu đại nhân cùng Hầu gia cần, bất cứ lúc nào cũng có thể điều động.
Đậu Quỳ gật đầu:
- Vương phủ quá lớn, đồ vật đều phân tán, kiểm kê không dễ. Trì Thống Lĩnh có thể điều vài nhân thủ vào phủ, tập trung thư họa đồ cổ trong vương phủ lại, sau đó chúng ta lên danh sách.
Y nhìn Tề Ninh:
- Không biết Hầu gia thấy thế nào?
Tề Ninh lại cười nói:
- Bổn Hầu lần đầu xét nhà, không biết gì cả, Đậu đại nhân thấy nên làm như nào thì làm, không nên hỏi ta.
Đậu Quỳ vội nói:
- Vâng, vâng, vâng.
Rồi y quay sang nói với Trì Phượng Điển:
- Trì Thống Lĩnh cho ta mượn năm mươi người.
Trì Phượng Điển nói:
- Tùy ý đại nhân sai khiến.
Tề Ninh không nói nhiều, đi thẳng vào Vương phủ, Đậu Quỳ cũng mang theo đám quản lý của bộ Hộ đi theo sau. Gia quyến Vương phủ nhất tề quỳ rạp sát đất, không dám động đậy, cho dù già trẻ nam nữa, đều giống như là dê đợi làm thịt vậy.
Trong lòng Tề Ninh minh bạch, trước khi Hoài Nam Vương rơi đài, gia quyến của Vương phủ, cho dù là trông cửa, cũng đều làm cho người hâm mộ, cảm thấy bọn họ cao cao tại thượng, lại càng không nói các phu nhân tiểu thư Vương phủ. Nhưng mà cây đại thụ Hoài Nam Vương đổ, địa vị cùng sự kiêu ngạo cũng theo gió mà đi.
Các phu nhân tiểu thư, nay lại trao vận mệnh của mình vào tay người khác.
Nhìn đám người quỳ rạp trên đất, Tề Ninh lại có cảm giác lạnh cả người.
Bỗng nhiên hắn nghĩ tới, nếu như có một ngày hắn tranh đấu thất bại trên triều, phủ Cẩm Y Hầu có kết cục như này hay không? Cổ Thanh Hạm cũng sẽ quỳ rạp trên đất, làm thịt cá của người?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tề Ninh lạnh lùng hẳn lên.
Hắn minh bạch, loại tranh đấu này, cho tới giờ đều là ta chết ngươi sống, muốn sống, chỉ có cách, đó là diệt trừ tất cả kẻ địch.
Trò chơi này quá tàn khốc, không phân thắng bại, sẽ không kết thúc.
Lúc này Trì Phượng Điển cũng đã mang năm mươi binh sĩ vào phủ nghe phân phó, Đậu Quỳ nói:
- Các ngươi đều là huynh đệ Vũ Lâm Doanh, quy củ ta không nhiều lời nữa, tự phân chia nhân thủ, điều tra mọi nơi của Vương phủ. Nhớ kỹ, không sót một gian phòng, không sót một chỗ nào, phàm là đồ cổ tranh chữ, đều phải thu gom lại. Nếu phát hiện chỗ đặc biệt, lập tức bẩm báo, không được sai sót.
Chúng binh sĩ nhất tề chắp tay:
- Tuân lệnh.
- Còn có một câu không nên nói, nhưng không thể không nói:
Đậu Quỳ nói:
- Kiểm kê tài sản, thu về quốc khố, nếu có người to gan lớn mật, dám tàng trữ tang vật, dựa theo pháp luật, liên lụy tam tộc, nói vậy các ngươi đều đã rõ.
Y vung tay:
- Đi làm việc đi.
Mọi người lập tức tản ra, lục soát các nơi trong Vương phủ.
Đậu Quỳ cung kính nói với Tề Ninh:
- Hầu gia, không bằng vào phòng uống chén trà, chờ tìm xong tang vật, tập trung lại, hạ quan sẽ kiểm kê rồi trình cho Hầu gia.
Tề Ninh nói:
- Đậu đại nhân không cần quản ta, cứ làm việc cho tốt là được.
Liếc mắt nhìn đám người quỳ rạp trên đất, hắn nhíu mày hỏi:
- Thế tử ở đâu?
Mọi người không ai dám nói, Đậu Quỳ trầm giọng:
- Thế tử ở đâu, ai biết?
Lúc này mới có một người ngẩng đầu nói:
- Hồi bẩm đại nhân, thế tử… thế tử hình như ở hồ cá bên kia.
Tề Ninh nói:
- Ngươi dẫn ta đi gặp thế tử.
Người nọ đứng dậy, cong lưng tiến tới. Tề Ninh đi theo gã. Đậu Quỳ vội hỏi:
- Hầu gia, có nên phái vài người đi theo…
- Không cần.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Tự ta là được.
Hắn tự tin với võ công của mình, trong Vương phủ không ai có thể uy hiếp tới an toàn của mình.
Đậu Quỳ rất để ý tới an nguy của hắn, trong lòng Tề Ninh biết rõ nguyên nhân. Quan viên trước nay thân cận Hoài Nam Vương như Đậu Quỳ, đều lo Tư Mã gia trả thù. Một đám run sợ trong lòng, e sợ tai ương ngập đầu, nay đám người này đều ký thác hi vọng lên người Tề Ninh. Vạn nhất Tề Ninh có gì sơ suất, hậu quả không thể chịu nổi, cảnh phủ Hoài Nam Vương bị xét nhà sẽ tái diễn.
Người nọ dẫn Tề Ninh đi qua hành lang, vượt qua sân, tới trước một cổng vòm, nhìn bên trong rồi mới nói với Tề Ninh:
- Hầu… Hầu gia, thế tử ở bên trong.
Tề Ninh khẽ gật đầu, đi qua cổng vòm. Bên trong hoa thơm chim hót, sắc màu rực rỡ, tảng đá không quy tắc ghép thành đường mòn uốn lượn về phía trước, nối thẳng một tòa đình bát giác cách đó không xa. Cạnh đình là một hồ nước lớn, một cái ghế đặt bên hồ, một người ngồi đó, mặt nghoảnh về phía hồ.
Tề Ninh thuận đường chậm rãi đi qua, đến cạnh hồ nước, dừng cách ghế không xa. Nhìn bóng lưng, không thể nghi ngờ đây là thế tử của Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông.
Trong tay Tiêu Thiệu Tông cầm một cần câu, ngồi im bất động. Tề Ninh chắp tay sau lưng, không nói chuyện. Một lát sau, Tiêu Thiệu Tông bỗng nói:
- Ngươi cho rằng ta có thể câu cá trong ao lên không?
Tề Ninh ngẩn ra, do dự một chút mới nói:
- Chỉ cần kiên nhẫn, thì có thể câu được.
- Không đúng.
Tiêu Thiệu Tông cười nói:
- Trong ao không có cá, ta ngồi chờ mười năm, cũng không câu được một con.
Tề Ninh sửng sốt, không kìm được đi tới trước, đi tới cạnh ao, thấy ao trong suốt thấy đáy, mặt trời chiếu rọi, mặt hồ lăn tăn vài gợn sóng, tia sáng ánh lên làm mặt hồ có một chút sinh động, nhưng dưới nước quả thật không có một con cá.
- Nửa năm trước ta cho người bắt hết cá dưới ao lên.
Tiêu Thiệu Tông vẫn nhìn cần câu, chậm rãi nói:
- Ta suy nghĩ, trong ao có cá, có hay không cá cắn câu? Nửa năm qua, mỗi ngày ta đều tốn một chút thời gian ở đây, đừng nói câu được cá, cần câu cũng chưa từng động đậy.
Tề Ninh biết rõ Tiêu Thiệu Tộng tuyệt không vô duyên vô ci nói chuyện này, tất nhiên có ý riêng, nhưng rốt cuộc là ý gì, nhất thời hắn không nghĩ ra được.
Tiêu Thiệu Tông rốt cục quay lại, nhìn thẳng mắt Tề Ninh.
Dưới ánh mặt trời, Tề Ninh nhìn thấy sắc mặt gã tái nhợt như giấy, khí sắc không tốt, nhưng thần sắc gã bình tĩnh, tựa hồ không thèm để ý chuyện Vương phủ bị xét, trên mặt thậm chí còn có ý cười nhàn nhạt.
- Vô dục vô cầu, cũng là trống rỗng.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Trống rỗng, cho dù câu cũng không được cá. Cẩm Y Hầu, ngươi nói đạo lý này đúng hay không?
Mặt trời bắt đầu chiếu thứ ánh sáng rực rỡ xuống trần gian. Dưới ánh nắng, gương mặt của Tiêu Thiệu Tông trông càng thêm nhợt nhạt.
Tề Ninh cũng hiểu được vài phần, hắn thở dài:
- Một cái đầm lặng nước không có cá, nhưng hồ nước lớn hơn chút, thì sẽ có vài con cá trong đó.
- Có đạo lý, có đạo lý.
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu:
- Chỉ cần có cá, thả cần xuống, thì nhất định sẽ câu được cá lên.
Gã ngẩng đầu, nhìn trời cao xanh ngắt phía xa xa, trầm mặc một lát rồi mới nói:
- Triều đình định xử lý ta như thế nào?
- Thế tử không cần lo lắng.
Tề Ninh nói:
- Hoàng thượng đã hạ ý chỉ. Mặc dù Vương gia có tội nhưng Thế tử vô tội. Thế tử vẫn có thể ở lại Vương phủ như trước.
- Vương phủ?
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Nếu Phụ vương đã mất thì làm gì còn cái gọi là Vương phủ? Chẳng qua chỉ là một tòa nhà lớn mà thôi.
Gã lắc đầu:
- Cũng không thể coi là một tòa nhà, nói chính xác là một nhà tù lớn. Hoàng thượng nể tình cũ, không hạ chỉ trừng phạt ta, là đã hết lòng giúp đỡ rồi.
Tề Ninh nói:
- Nếu Hoàng thượng đã có ý chỉ thì từ nay về sau, toàn bộ chi phí trong phủ triều đình sẽ cung ứng.
Tiêu Thiệu Tông nghĩ một chút rồi mới nói:
- Ngươi thay ta gửi lời tạ ơn Hoàng thượng.
Đột nhiên gã nói thêm một câu:
- Cẩm Y Hầu, có việc này ta muốn làm phiền ngươi.
- Thế tử cứ hạ lệnh.
- Hoàng thượng đã có ý chỉ như vậy chính là cho ta được sống sót.
Ta đương nhiên sẽ tuân theo hoàng mệnh, nếu ngày nào đó, Hoàng thượng muốn lấy tính mạng ta thì ta luôn sẵn sàng.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Tuy nhiên, ta cũng chẳng biết có thể cầm cự bao lâu nữa. Bình thường trong phủ vẫn có một thầy thuốc chuyên môn bốc thuốc cho ta. Nếu không có gì bất tiện, ta muốn xin cho hắn ở lại.
Tề Ninh hỏi lại:
- Thầy thuốc.
- Cũng không phải nhân vật quan trọng gì.
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Ta không thể tự lo cho bản thân, hiện giờ cũng không thể cầu mong giữ ai đó lại. Cho dù có lòng cũng không đủ năng lực. Thầy thuốc kia tên là Viên Mạch. Ly. Mấy năm trước, Phụ vương tìm được y, mời đến phủ chuyên bốc thuốc chữa bệnh cho ta, ít nhiều giúp ta giảm đau đớn. Nên từ hồi đó đến giờ, y vẫn lưu lại trong phủ.
- Viên Mạch Ly?
Tề Ninh lẩm bẩm cái tên này. Hắn biết bệnh tình của Tiêu Thiệu Tông khá nguy kịch, nên đương nhiên bên cạnh lúc nào cũng phải có thầy thuốc.
- Gia thế người này rất trong sạch.
Nếu Cẩm Y Hầu thấy lo lắng thì có thể phái người điều tra. Hoàng thượng có thể miễn tội chết cho ta, long ân cuồn cuộn. Toàn Vương phủ đều bị xử tội, xin lưu lại Viên Mạch Ly kể cũng hơi quá. Nếu như khó xử thì Cẩm Y Hầu cũng không cần để ý lời đề nghị này của ta nữa.
Tề Ninhnói:
- Nếu liên quan đến sức khỏe của Thế tử thì ta sẽ báo cáo Hoàng thượng. Hoàng thượng vẫn luôn quan tâm đến Thế tử, hẳn là không có vấn đề gì đâu.
- Nếu được như vậy thì xin đa tạ.
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu.
Trầm ngâm một lát, gã nói tiếp:
- Có câu này ta vốn không nên hỏi, nhưng vì về sau chưa chắc đã có thể gặp Cẩm Y Hầu, nên mạo muội hỏi một câu.
- Thế tử, xin cứ hỏi.
Tiêu Thiệu Tông nhìn vào mắt Tam lão thái gia:
- Loạn hoàng lăng lần này, theo ý kiến của Cẩm Y Hầu, phụ vương vì diệt quyền thần hay là có âm mưu soán vị?
Tề Ninhquả thật không thể ngờ Tiêu Thiệu Tông lại hỏi câu nói.
Hắn do dự một chút. Tiêu Thiệu Tông cười:
- Quả thật không dễ trả lời. Phụ vương là huyết mạch của Thái Tổ Hoàng đế, rất nhiều người nói Phụ vương kế thừa hoàng vị mới đúng, nhưng không ai biết, những năm qua, chỉ vì câu nói đó mà cha con ta ngày đêm nơm nớp lo sợ.
(Em đính chính chap trước, em nhớ Hoài Nam Vương là huynh đệ của Thái Tổ Hoàng Đế, giờ đến đây mới xác định là con trai. Thái Tông - ông nội của Long Thái mới là em Thái Tổ).
Tề Ninh ồ lên một tiếng. Tiêu Thiệu Tông tiếp tục nói, giọng nhẹ nhàng, từ tốn, không nhanh không chậm:
- Thái Tổ Hoàng đế băng hà, phụ vương còn nhỏ quá, đủ sức gánh vác giang sơn lúc này chỉ có thể là Thái Tông Hoàng đế. Thái Tông Hoàng đế anh minh thần võ, nam chinh bắc chiến, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, gây dựng nên giang sơn Đại Sở.
Gã cười nhạt một tiếng:
- Bên ngoài đều đồn đại rằng lúc Thái Tổ Hoàng đế ủy thác việc nước cho Thái Tông Hoàng đế, Thái Tông Hoàng đế đã lập lời thề, đợi khi phụ vương trưởng thành, Thái Tông Hoàng đế sẽ truyền lại ngôi vị cho phụ vương.
Gã liếc xéo sang Tam lão thái gia:
- Hẳn là Cẩm Y Hầu cũng từng nghe nói đến việc này phải không?
Tề Ninhkhông phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu.
- Kỳ thật, cho tới hôm nay, Thái Tổ Hoàng đế có lập lời thề trước mặt Thái Tông Hoàng đế hay không thì không có ai làm chứng.
Tiêu Thiệu Tông thở dài:
- Sau khi Thái Tông Hoàng đế băng hà, người kế vị chính là tiên hoàng. Vì thế có người cho rằng, Thái Tông Hoàng đế không giữ lời hứa, không truyền ngôi lại cho phụ vương.
Tề Ninh biết chuyện này cực kỳ nhạy cảm. Tiêu Thiệu Tông có thể nói cho hắn nghe, nhưng hắn thì không thể nói thừa một chữ.
- Thậm chí ta còn nghe lời đồn, sau khi tiên đế kế vị, Kim Đao lão Hầu gia còn mật gián với tiên đế, khẩn cầu tiên đế lập phụ vương làm thái tử.
Tiêu Thiệu Tông vẫn nói bình tĩnh, nhẹ nhàng:
- Từ đời Thái Tông Hoàng đế, cho đến tiên hoàng, đều ân sủng phụ vương. Phủ Hoài Nam Vương được triều đình chu cấp vượt xa tất cả triều thần. Chưa kể còn thường xuyên được tu bổ, ngày càng tráng lệ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua. Sóng trên mặt hồ khẽ gợn lên từng đợt.
Cần câu vẫn thả trong nước nhẹ nhàng lay động.
- Không ai biết, sau nhiều năm như vậy, phụ vương phải sống chung với nỗi lo lắng tột cùng.
Tiêu Thiệu Tông thở dài:
- Cẩm Y Hầu, nếu ngươi là phụ vương, ngươi có thể sống ung dung thanh thản không?
Tề Ninhcẩn thận lắng nghe, cũng không trả lời.
- Vua và dân đều cảm thấy phụ vương không cam lòng, luôn muốn soán vị. Vào trước là chủ, cho nên dù phụ vương làm gì cũng sai hết.
Tiêu Thiệu Tông cười khổ:
- Thái Tổ Hoàng đế và tiên hoàng đế khoan dung nhân hậu, vẫn không làm khó phụ vương. Nếu là người khác, chỉ sợ cha con chúng ta đã thành đống tro tàn rồi.
Tề Ninh thở dài.
Tay Tiêu Thiệu Tông vẫn còn cầm cần câu, không hề nhúc nhích, giống như tảng đá. Điều đó cho thấy sự trong lòng gã cực kỳ bình tĩnh.
- Kỳ thật phụ vương hiểu hơn ai hết, chỉ cần người chịu làm một vương gia nhàn tản, hưởng thụ vinh hoa phú quý, thì ắt sẽ sống bình yên suốt quãng đời còn lại.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Không phải người không cam lòng việc không thể kế thừa hoàng vị, mà không cam lòng trước việc, đường đường là con của Thái Tổ Hoàng đế, mà tiếng nói ở trong triều cũng không bằng một thần tử bình thường. Tất cả mọi người đều cho rằng, bất cứ việc gì phụ vương làm cũng đều là rắp tâm hãm hại người khác.
Gã khẽ thở dài:
- Phụ vương không thể chịu được oan ức lớn như vậy. Kỳ thật cũng không thể trách được phụ vương, cả đời người sống trong vinh hoa phú quý, hầu như không phải chịu cực khổ gì, tâm cao khí ngạo như vậy, làm sao chịu được ủy khuất?
Đặt mình vào hoàn cảnh của Tiêu Thiệu Tông, Tề Ninh biết lời gã nói không phải không có đạo lý.
- Tất cả mọi người đều cảm thấy loạn hoàng lăng lần này là mưu đồ soán vị của phụ vương.
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Nhưng ta lại cho rằng phụ vương không có tham vọng đó. Người chỉ không cam lòng nhìn Tư Mã thị nắm toàn quyền trong triều.
Người lo lắng giang sơn do Thái Tổ Hoàng đế thiết lập nên trở thành thiên hạ của người khác.
Cho nên dù biết không địch lại được vẫn liều mạng một phen.
Tuy rằng Tề Ninh không dám thừa nhận lời của Tiêu Thiệu Tông, nhưng hắn có thể hiểu được ít nhiều tâm tư của thế tử.
Dù sao Tiêu Thiệu Tông và Hoài Nam Vương cũng là cha con. Là một người con, đương nhiên Tiêu Thiệu Tông sẽ không đánh giá cha mình theo thiên kiến xấu. Có lẽ hôm nay gã nói chuyện này với Tề Ninhcũng không hẳn là giải thích.
Mà chỉ là một cách giữ gìn hình tượng của phụ thân trong lòng mình.
- Kỳ thật, hiện tại, kết cục như vậy cũng chưa hẳn là xấu.
Tiêu Thiệu Tông lại nói:
- Phụ phương sống âu lo khiếp sợ nhiều năm như vậy, giờ hồn về cửu tuyền, được vĩnh viễn nghỉ ngơi rồi. Không sợ thị phi, không lo có kẻ đâm sau lưng mình nữa.
Ta là thế tử cũng đã đặt một chân vào quan tài, nói không chừng, chỉ sáng mai thôi, chẳng ai còn phải nhìn thấy kẻ vô dụng như ta ở trên đời này nữa. Một người như vậy thì chẳng thể uy hiếp được ai, nói gì tới quần thần.
Nói đến đó, gã ho dữ dội. Tề Ninhbước lên, vỗ nhẹ vào lưng gã, thân thiết nói:
- Thế tử, ta đi gọi Viên Mạch Ly ngay.
Tiêu Thiệu Tông lấy khăn đưa lên che miệng. Lúc gã cúi gập người ho, thân hình run lên, trông càng có vẻ gầy yếu.
Thế tử dáng người thấp bé, hơn nữa, nằm trên giường bệnh hàng năm trời nên thân hình càng tiều tụy, ốm yếu. Đến mức làm người ta có cảm giác, ho xong một trận là mất mạng.
- Có... làm phiền...
Tiêu Thiệu Tông lại ho khan, lấy khăn lụa lau miệng. Tề Ninhđứng bên cạnh thấy rõ ràng, sau trận ho, tấm khăn lụa đã dính đầy máu tươi. Không phải là máu tươi như bình thường mà đã có vài vết đen thẫm.
Thanh Đồng tướng quân cũng không nhiều lời nữa, nhẹ giọng an ủi:
- Thế tử giữ gìn sức khỏe. Hoàng thượng đã có ý chỉ, bất kỳ ai cũng không được làm khó thế tử. Thế tử cứ yên tâm ở lại vương phủ.
Hắn chắp tay, nhanh chóng rời khỏi.
Bệnh Tiêu Thiệu Tông càng ngày càng nghiêm trọng. Nhìn thể trạng cũng đoán hẳn chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Hắn quay lại tiền viện, thấy binh sĩ thủ hạ Trì Phượng Điển đã gom gia quyến Hoài Nam Vương lại một khu vực, binh sĩ bao vây xung quanh thành vòng tròn, trường thương đại đao cầm sẵn trong tay.
Trác Tiên Nhi cao giọng hỏi:
- Viên Mạch Ly ở đâu?
Trong đám người, có một lão già 50 tuổi cao gầy ngẩng đầu dậy đáp:
- Tiểu nhân là Viên Mạch Ly.
- Thế tử đang ở hồ cá, ngươi qua đó chăm sóc cho thế tử.
Tề Ninh chắp tay sau lưng nói:
- Từ hôm nay trở đi, ngươi ở lại bên cạnh thế tử, nếu thế tử bị mất một sợi tóc, ta sẽ hỏi tội ngươi.
- Thế tử lại đau à?
Viên Mạch Ly lo lắng hỏi:
- Đa tạ Hầu gia, tiểu nhân đi ngay.
Nói xong lão liền đứng dậy vội vàng rời đi.
Trì Phượng Điển đang ngạc nhiên thì Thái Tổ Hoàng đế bước đến bên cạnh giải thích một lúc. Trì Phượng Điển nói:
- Khi ty chức hồi cung sẽ bẩm báo việc này cho hoàng thượng.
Lúc này Tề Ninh mới lững thững quay đi, đi qua chính sảnh, mặt sau là trung viện. Phủ Hoài Nam Vương rộng lớn vô cùng, chỉ một cái viện trong đó cũng đã bề thế đến kinh người có thể chưa tới vài trăm người là ít. Lúc này, trung viện đặt mấy cái bàn lớn, vài tên quan viên bộ Hộ đang ghi chép tài sản. Bất cứ món đồ nào được đưa đến, họ đều ghi chép cẩn thận.
Đậu Quỳ chắp tay sau lưng, vẻ rất ung dung tự tại. Lúc này trong sân đã chất chồng thùng to rương nhỏ.
Tranh cổ chất đống trên mặt đật.
Nhìn khắp nơi, nơi nào cũng màu sắc sặc sỡ. Tề Ninh đã được thấy không ít tranh cổ ở phủ Cẩm Y Hầu nhưng lúc này mới nhận ra, so với phủ Hoài Nam Vương, phủ Cẩm Y Hầu quá nghèo nàn lạc hậu.
Đậu Quỳ nghe tiếng bước chân phía sau, quay đầu thấy Tề Ninh, khuôn mặt liền hiện vẻ vui mừng chắp tay chào đón:
- Hầu gia, còn đang kê biên tài sản, phủ của Hoài Nam Vương thật là nhiều đồ quý, phân tán các nơi, không thể tìm ra trong phút chốc. Ngày mai còn là đại hôn của Hoàng Thượng, cho nên hôm nay phải làm xong chuyện này.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Các vị vất vả rồi.
Rồi hắn chậm rãi đi qua, Đậu Quỳ hướng về phía sau vẫy tay, liền có hai người tiến tới, nhìn thấy Tề Ninh đi đến bên cạnh một cái thùng lớn, Đậu Quỳ lập tức lệnh mở thùng.
Mở thùng ra, bên trong để đầy các loại tranh chữ. Tề Ninh cảm thấy tò mò, tự tay cầm một bức ra, chậm rãi mở ra, là một bức tranh sơn thủy. Đậu Quỳ nói:
- Hầu gia tinh tường quá. Đây là Bình Sơn Lạc Ảnh Đồ của Trịnh Xuân Thu, có thể nói là vô giá. Lúc này một quan viên bộ Hộ đi tới, liếc mắt nhìn bức họa, nhấc bút lên, đánh dấu vào đầu danh sách.
Tề Ninh thuận tay đưa tranh cho Đậu Quỳ. Đậu Quỳ lại tiện tay đưa cho người bên cạnh. Người đó cẩn thận cuộn lại bức tranh, đặt sang một bên. Tề Ninh lại lấy ra mấy bức tranh. Hắn không nghiên cứu tranh chữ, nhưng cũng nhìn ra sự quý giá của đống tranh này, chỉ cần lấy ra một bức. Viên quan bên cạnh nền nâng bút ghi lên đầu danh sách. Tề Ninh nhìn vậy, nhíu mày :
- Đậu đại nhân, đây là?
Đậu Quỳ phất phất tay cho hai người ở cạnh lui ra, lúc này mới kề sát vào tai Tề Ninh nói:
- Hầu gia, Hoàng Thượng để ngài chủ trì việc xét nhà, đương nhiên là muốn đưa cơ hội cho Hầu gia. Kì trân dị bảo trong Vương phủ quá nhiều, Hầu gia nhìn trúng cái nào, chỉ cần chỉ chỉ, hoặc nháy mắt, sau đó hạ quan sẽ sắp xếp tốt, đảm bảo không sai đâu được.
Tề Ninh lập tức hiểu ý, nhíu mày:
- Có ổn không?
Đậu Quỳ nhìn trái phải, nâng tay
- Hầu gia, vào nhà uống chén trà đi. Tề Ninh biết ý của hắn, chắp tay đi vào Trung Thính (phòng khách, nơi quan làm việc). Đậu Quỳ theo sát phía sau, quay người đóng cửa, thấy Tề Ninh đã ngồi xuống mới tiến tới, khom người đứng cạnh Tề Ninh, nói:
- Lần đầu tiên Hầu gia xét nhà, quy củ bên trong phần lớn chưa hiểu. Thực ra là ai có thể tiếp nhận thánh chỉ xét nhà, thì đó là nhận hoàng ân mênh mông.
Dừng một chút y lại hạ giọng:
- Thứ cho hạ quan nói thẳng, đó là cơ hội phát tài Hoàng Thượng đưa tới.
Tề Ninh ồ lên, Đậu Quỳ tiếp tục nói:
- Chỉ cần không phải há miệng quá lớn, còn lại, có một số thứ không bàn giao cho triều đình, thì cũng không có ai truy cứu. Hoài Nam Vương được triều đình gia ân rất nặng, hàng năm được ban cho rất nhiều của cải, lại có người dưới hiếu kính, lại thêm phong ấp của Hoài Nam Vương. Nói ngày thu đấu vàng cũng không sai. Hạ quan tính sơ chút, tài sản kê biên của vương phủ, hẳn không dưới ba bốn trăm vạn lượng.
Tề Ninh giật mình:
- Nhiều như vậy?
Đậu Quỳ gật đầu nói :
- Hạ quan theo Hoài Nam Vương đã nhiều năm, thủ đoạn vơ vét của cải của hắn nhiều vô cùng. Hầu gia còn chưa biết, thời trẻ Hoài Nam Vương thích đồ cổ tranh chữ, khi đó trong triều hắn không có thực quyền, không có việc gì nên tâm tư đều đặt vào đồ cổ tranh chữ, phàm là nghe ở đâu có đồ cổ, tranh chữ, vô luận như thế nào cũng muốn nắm vào trong tay, không dám giấu, trong đó có không ít người chết oan.
Tề Ninh nhíu mày, Đậu Quỳ than nhẹ một tiếng, mới nói tiếp:
- Thái Tông Hoàng Đế cùng Tiên Hoàng niệm tình hắn là huyết mạch của Thái Tổ, chỉ cần hắn không dính vào việc triều đường, chuyện này cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Y lại hạ giọng:
- Hạ quan biết vương phủ có một chỗ bí mật, mời Hầu gia đến xem một chút.
- Chỗ nào?
Đậu Quỳ mỉm cười không nói, nâng tay nói:
- Mời Hầu gia.
Rồi hướng cửa sau mà đi. Tề Ninh do dự một chút, đi theo sau, Đậu Quỳ đi trước dẫn đường, đi một lúc, quanh co lòng vòng, lúc này mới đi tới trước một cái sân, nơi này còn không có binh sĩ lục soát. Đậu Quỳ đẩy cửa sân, Tền Ninh tiến theo vào.
Cái sân này nhìn qua rất đơn giản, nhưng trong không khí lại phảng phất mùi tử đàn. Tề Ninh dần hiểu ra gì đó, Đậu Quỳ đã dẫn Tề Ninh đi tới trước một gian phòng. Cửa phòng cũng đã bị khóa. Đậu Quỳ nhíu mày. Tề Ninh không do dự, rút Hàn Nhận chém đứt khóa. Đậu Quỳ giật mình, lập tức giơ ngón cái:
- Bảo bối, bảo bối.
Của mở ra, trong chớp mắt, mùi tử đàn đậm đặc từ phòng bay ra. Đậu Quỳ nói:
- Hầu gia, đây là phật đường của Vương phủ. Theo hạ quan được biết, Hoài Nam Vương thường ngày ngồi trong phật đường, trên dưới Vương phủ cũng không tới gần chỗ này.
- Hả?
Tề Ninh nhìn bốn phía xung quanh. So với sự tráng lệ của Hoài Nam Vương Phủ, phật đường này thật sự đơn giản mộc mạc. Ngoài bàn thờ phật ra, bên trong là một pho tượng vàng nhỏ, xung quanh không còn vật gì khác.
- Đậu đại nhân mang ta đến phật đường này, không biết là vì sao?
- Hầu gia, nơi này mới là bảo khố của Hoài Nam Vương.
Đậu Quỳ hạ giọng:
- Một lần hạ quan tiếp rượu với hắn, cũng không khác người ta, đơn giản là nói Tư Mã Lam lạm quyền, thế ngày càng lớn, sớm muộn trở thành tai họa của triều đình, lúc ấy tâm tình của hắn không tốt, uống mấy chén đã say. Dừng một chút y lại thấp giọng:
- Sau khi say rượu, hắn có lỡ lời nói bảo khố hắn giấu ở phật đường, nhưng không nhiều lời. Hạ quan nghĩ rằng nếu như Hoài Nam Vương đã nói như vậy, tất nhiên không phải là vô căn cứ. Hơn nữa hạ quan đoán biết, Hoài Nam Vương có trong tay các loại tuyệt thế trân bảo, khả ngộ bất khả cầu, nhưng lần xét nhà này, chưa từng thấy loại trân bảo này, cho nên…
Tề Ninh hiểu, nói:
- Cho nên ngươi nghĩ loại trân bảo này được giấu ở phật đường?
Đậu Quỳ gật đầu nói:
- Hạ quan nghĩ như vậy.
Tề Ninh nghĩ Đậu Quỳ này chẳng khác nào cỏ đầu tường. Năm đó được Cẩm Y Tề gia tiến cử, vẫn theo sau Tề gia, sau trở mặt với Tề gia, lập tức thành môn hạ của Hoài Nam Vương. Nay Hoài Nam Vương rơi đài, lại nhanh chóng khiêm cung với mình.
Nhưng Tề Ninh biết dạng tiểu nhân này mới có thể dùng, đám người này chỉ có thể lợi dụng, không thể tín nhiệm.
- Đậu đại nhân, cho dù bảo vật ở trong này, chúng ta có thể làm gì?
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Chúng ta thật sự muốn kiếm lợi trong túi sao? Nếu việc này có người truy cứu!
- Hầu gia yên tâm, hết thảy mọi việc hãy giao cho ti chức.
Đậu Quỳ trà trộn quan trường nhiều năm, tự nhiên hiểu được điểm mấu chốt chính là làm bề trên vừa l ng, nay thân y trong khốn cảnh, đường ra duy nhất là ôm chặt cái đùi Cẩm Y này, cho nên khiêm tốn vô cùng:
- Không nói đây là quy củ trước tới nay, cho dù thật sự có chuyện, hạ quan một mình gánh chịu.
Tề Ninh lắc đầu:
- Đậu đại nhân hiểu nhầm, kỳ thực ta lo lắng nhất không phải là có người truy cứu. Nay quốc khố trống không, đúng lúc dùng tiền. Nếu Hoài Nam Vương Phủ quả thật là một món lớn, nhét vào quốc khố, như vậy rất nhiều vấn đề khó xử của triều đình đều được giải quyết dễ dàng.
- Hầu gia công trung thể quốc, hạ quan bội phục sát đất. Đậu Quỳ nghiêm nghị nói: - Hạ quan có mấy lời, không biết nên nói hay không.
- Đậu đại nhân có chuyện mời nói, không ngại.
Tề Ninh lại cười nói:
- Nơi này cũng không có người ngoài, ra miệng của ngươi, vào tai của ta, không có người thứ ba biết. Đậu Quỳ do dự một lát, mới thở dài nói:
- Hầu gia, Tư Mã Lam diệt trừ Hoài Nam Vương, kế tiếp tất nhiên là khống chế triều đình. Vô luận là binh quyền hay là tài chính, Tư Mã Lam đều không buông tha. Hôm nay hạ quan c n có thể ở lại bộ Hộ vì có Hầu gia chủ trì công đạo, nhưng lão tặc Tư Mã Lam tuyệt không từ bỏ ý đồ, không nắm bộ Hộ trong tay, sao hắn ngủ ngon được.
Trong l ng Tề Ninh rõ ràng, Tư Mã Lam phụ trách triều chính, thế lực trong triều tự nhiên không ai sánh bằng, nhưng điểm yếu lớn nhất trí mạng nhất cũng ở hai chỗ này.
Nếu nói binh quyền, tốt xấu gì trong tay cũng c n Hắc Đao Doanh, nhưng mà bộ Hộ vẫn không trong sự khống chế của họ Tư Mã...
Muốn một tay che trời, nếu không thể khống chế tài chính quốc gia, vậy thì là nằm mơ ban ngày. Tiên Đế tại vị, Tư Mã Lam tự nhiên không dám lộ ý muốn nhúng vào bộ Hộ. Tiên Đế băng hà, bộ Hộ lại thuộc phe Hoài Nam Vương, Tư Mã Lam vẫn không thể xuống tay. Nhưng nay Hoài Nam vương đã mất, Tư Mã Lam th tay vào bộ Hộ chỉ là chuyện sớm hay muộn.
- Có lẽ vài ngày sau, hạ quan sẽ bị bãi quan miễn chức.
Đậu Quỳ thở dài:
- May ra c n giữ được cái mạng về quê cày ruộng độ nhật, nếu là không may, thì cái đầu này cũng không giữ được. Đến lúc đó Tư Mã Lam tất nhiên sẽ xếp thân tín vào bộ Hộ. Lần này chúng ta kê biên tài sản đưa vào bộ Hộ, sẽ là đưa vào tay Tư Mã Lam.
Tề Ninh nhíu mày, lời này của Đậu Quỳ thật ra là nhắc nhở hắn. Tuy Tề Ninh không sợ Tư Mã gia, nhưng ngăn Tư Mã gia khống chế triều đình, hắn không nắm chắc. Dù sao Tư Mã Lam là lão thần tam triều, nay cả Hoài Nam Vương cũng bị lão đùa bỡn trong l ng bàn tay, mình có thể đối phó lão hồ ly này hay không, hắn cũng không nói rõ được.
Nếu Tư Mã Lam quả thực nắm bộ Hộ, lời của Đậu Quỳ không sai. Đậu Quỳ xem lời nhìn mặt, thấp giọng nói:
- Hầu gia, Hoàng Thượng anh minh cơ trí, hạ quan có lời không nên nói, lần này Hoàng Thượng hạ chỉ đều Hầu gia chủ trì lục soát vương phủ, có lẽ c n có ý như vậy.
Tề Ninh vuốt cằm, bất động thanh sắc:
- Nếu xét nhà có quy củ cùa xét nhà, ta mà làm hỏng thì không tốt, Đậu đại nhân, nên làm gì, làm thế nào, làm ra sao, tất cả đều theo ngài.
Đậu Quỳ cười nói:
- Hầu gia yên tâm, nhất định hạ quan sẽ làm thỏa đáng. Nhìn xung quanh, y nhíu mày: - Hạ quan đoán, trong phật đường này tất có mật thất, tìm được cơ quan, thì có thể tìm được mật thất giấu của. Hầu gia canh chừng, hạ quan tìm xem.
Rồi y nhẹ nhàng đi lại tìm kiếm trong phật đường.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, ánh mắt v ng xung quanh phật đường, cũng không nhìn ra chỗ nào khác lạ. Đậu Quỳ vòng quanh phật đường hai vòng, không tìm được dấu hiệu gì, có chút sốt ruột. Tề Ninh bỗng nói:
- Đậu đại nhân, ngươi nhìn pho tượng phật vàng này có gì đặc biệt.
Đậu Quỳ vội vàng tiến tới, mắt nhìn tượng vàng.
Bức tượng phật kia cao một thước, điêu khắc cực kì tinh xảo, trang nghiêm, đặt trong bàn thờ.
Có lẽ là nhiều ngày không có người vào, cho nên hương đã tắt, trong lư hương phủ một lớp bụi dày, xem ra đã một thời gian không quét dọn.
Hoài Nam Vương gần đây vẫn chuẩn bị cho loạn hoàng lăng, nên đúng là không có thời gian vào phật đường.
Đậu Quỳ tỉ mỉ kiểm tra, không thấy lạ ở chỗ nào, nhìn Tề Ninh, thấp giọng:
- Hầu gia, tượng vàng này có cổ quái gì?
Tề Ninh nhìn sát vào tượng phật.
Đậu Quỳ cũng ghé vào, chưa hiểu ra sao, Tề Ninh đã nhẹ giọng nói:
- Đậu đại nhân, nghe nói nếu thường xuyên đụng vào vàng, vì người có mồ hôi, sẽ làm màu tối dần, có phải hay không?
Đậu Quỳ vội nói:
- Quả thật là như thế.
Trong lòng biết Tề Ninh nói như vậy tất có nguyên nhân. Cẩn thận quan sát, ẩn ẩn thấy phần eo cùng vai của tượng phật không sáng bằng các chỗ khác, trong nháy mắt y liền hiểu ra. Tề Ninh biết hắn đã hiểu, cười nói:
- Đậu đại nhân, ngài cầm tượng phật lên xem.
Đậu Quỳ lập tức tiến lên, nhẹ tay cẩn thận cầm lấy bức tượng, tượng này làm từ vàng ròng, có chút nặng, y đụng tay vào eo và vai tượng.
- Tượng phật đặt ở phật đường, đáng lý là không dễ dàng di chuyển.
Tề Ninh nói:
- Nhưng bức tượng này rõ ràng thường xuyên bị di chuyển.
Đậu Quỳ gật đầu:
- Lời Hầu gia rất đúng.
Y đặt tượng phật sang một bên, sát cạnh tòa sen. Tòa sen kia tuy hình sen, nhưng thực ra là ngũ giác. Tề Ninh cũng cẩn thận nhìn xem, tòa sen có sáu cánh hoa, rất nhanh, Tề Ninh liền nhìn ra có bốn cánh hoa có màu đồng ở cạnh rìa.
Tề Ninh không nhiều lời, vươn hai tay ra, bắt lấy cánh hoa cạnh rìa không có màu đồng, xoay nhẹ.
Quả nhiên tòa sen không phải là cố định, dùng lực một chút, tòa sen liền quay tròn. Nghe được động tĩnh phía sau, Đậu Quỳ lập tức đi ra sau, thất thanh kêu lên:
- Hầu gia, ngươi… ngươi xem!
Tề Ninh buông tay, nhanh chóng đi ra sau, thấy một khối đá xanh trên mặt đất bị tách ra, lộ ra một cửa hang.
Đậu Quỳ hạ giọng:
- Hầu gia, nơi này hẳn là nơi giấu bảo vật của Hoài Nam Vương.
Y thò đầu nhìn vào trong, chỉ thấy bên trong tối như mực, cái gì cũng không thấy. Vì thể hiện sự trung thành, y thấp giọng:
- Hầu gia, hạ quan đi xuống trước xem như thế nào.
Tề Ninh không nhiều lời, đi qua cầm một chiếc chén đồng trên bàn thờ, thả xuống miệng hang, rất nhanh nghe thấy tiếng chạm đất vang lên. Tề Ninh cười nói:
- Không phải quá sâu, Đậu đại nhân ở đây cảnh giới, đừng cho người vào, ta xuống xem dưới đó thế nào.
Đậu Quỳ nói:
- Như vậy cũng tốt, Hầu gia phải thật cẩn thận.
Tề Ninh không do dự, nhảy xuống dưới hang, phía dưới đúng là không sâu lắm. Tề Ninh nhẹ nhàng chạm đất, đợi ánh mắt hơi thích ứng, nhìn phía bên trái là một con đường, lúc này mới cẩn thận đi qua, lấy ra mồi lửa trên người.
Mồi lửa này là Tề Phong chuẩn bị cho hắn mỗi khi đi ra ngoài, đề phòng mọi tình huống.
Đi một đoạn đường ngắn, phía trước hiện ra một cửa sắt bị khóa.
Tề Ninh dùng Hàn Nhận dễ dàng chặt khóa, đẩy cửa ra, bên trong là một mật thất, giơ mồi lửa đi vào, Tề Ninh phát hiện trong mật thất này thật là sạch sẽ và xa hoa, trên trải da thú, bốn phía bày giá đựng do gỗ lim thượng đẳng tạo thành, ở giữa đặt một chiếc giường mềm, cạnh giường đặt một cái án (một loại bàn), bên trên có một ngọn đèn.
Tề Ninh tắt mồi lửa, thắp đèn, trong mật thất liền sáng rõ.
Đèn đuốc sáng ngời, bốn phía ánh sáng rực rỡ, trên giá đều là đồ cổ trứ danh. Tề Ninh chắp tay đi dạo một vòng, trong lòng biết đồ cổ trong mật thất này mới là cực phẩm, một một kiện đều có giá trị xa xỉ, đếm qua không dưới bốn năm mươi món.
Trong lòng Tề Ninh thầm nghĩ, có người nói Hoài Nam Vương phú khả đich quốc, quả không sai. Số bảo vật trong mật thất này, một khi đổi thành bạc, sẽ là một con số kinh người.
Hoài Nam Vương bị xét nhà, Tề Ninh biết chỗ trân bảo này ở đây, cũng không có khả năng lại thuộc về Tiêu Thiệu Tông. Mà lời trước đó của Đậu Quỳ cũng không sai.
Một khi lão già Tư Mã Lam kia khống chế được bộ Hộ, thì tài vật này cũng là đồ trong bàn tay của lão.
Thế lực của Tư Mã gia đã rất khổng lồ, nếu trong tay lại có lượng bạc khổng lồ này, địa vị của Tư Mã gia trong triều sẽ như Thái Sơn. Cho nên cho dù một ngày kia Tư Mã gia thật là nắm bộ Hộ trong tay, Tề Ninh cũng hy vọng y lấy được là một bộ Hộ thủng lỗ chỗ, mà không phải là một cái bảo khố vàng ngập nóc hòm.
Nghĩ tới đây, Tề Ninh biết đám tài vật này tuyệt không thể đưa vào kho của bộ Hộ.
Hắn càng hiểu, gia tài hùng hậu của Hoài Nam Vương, lão già Tư Mã Lam biết rất rõ. Lão cáo già kia, không chừng đã chú ý tới đám bảo vật này, bên ngoài không thể can dự, nhưng nhất định sẽ nghĩ biện pháp nhúng chàm. Cho nên mình phải nhanh chóng rời chỗ trân bảo này đi, hoàn toàn khống chế trong tay mình. Mà Long Thái sáng sớm đã hạ chỉ cho mình đến xét nhà, thực cũng lo tới điểm này.
Lúc này hắn đã hiểu tâm tư của Long Thái, đã phụng chỉ tham ô, nếu thành thật giao ra đống đồ này, không chỉ là thẹn với chính mình, mà còn thẹn với hoàng đế.
Khóe mắt hắn bỗng nhìn thấy một chiếc hộp gỗ góc phòng, hắn nhìn không chớp mắt. Tề Ninh dời bước, đi qua cẩn thận nhấc hộp lên, ôm đặt lên án, thấy thùng cũng bị khóa, lại dùng Hàn Nhận chặt đứt.
Mở hộp ra, bên trong đặt đầy giấy tờ sách vở, Tề Ninh cầm một quyển sách lên, mở ra xem, là sổ ghi chép tài sản chìm nổi của Hoài Nam Vương. Tề Ninh lật xem vài tờ, trừ bỏ của chìm nổi ở thực ấp của Hoài Nam Vương, còn có các cửa hàng Hoài Nam Vương khống chế đằng sau.
Tề Ninh buông sổ ra, lấy một quyển khác ra xem, trên đó viết danh sách quan viên cùng chức vị, trên dưới năm mươi sáu mươi cái tên, ngoài kinh quan (quan kinh thành), còn có không ít là quan viên địa phương, sau mỗi tên quan viên còn có ghi chú.
Xếp thứ nhất chính là Thượng thư bộ Hộ Đậu Quỳ, sau đó ghi có thể tin. Mà Thượng Thư bộ Hình Tiễn Nhiêu Thuận cũng được ghi là có thể tin.
Tề Ninh thở dài, thầm nghĩ Hoài Nam Vương tuy địa vị tôn quý, nhưng so tâm thuật với Tư Mã Lam, vẫn kém xa. Tiền Nhiêu Thuận ở thời khắc mấu chốt đâm y một đao, tạo thành đả kích trí mạng cho Hoài Nam Vương. Hoài Nam Vương cho rằng Tiền Nhiêu Thuận là kẻ có thể tin, nên không phòng ngừa việc y đã sớm bị Tư Mã Lam thu mua.
Ngoài ra cũng có số quan viên được ghi chú đang đợi điều tra, cũng có ghi là đề phòng. Tề Ninh biết đây là danh sách vây cánh của Hoài Nam Vương, một khi danh sách này vào trong tay Tư Mã Lam, chỉ sợ những người này không ai có thể chạy được. Trong lòng hắn biết sự quan trong của danh sách này, liền giấu vào trong ngực áo.
Thoáng nhìn bên dưới còn có thư từ, lấy ra một phần, nhìn qua, bên trên không có tên, thư đã sớm được mở ra. Tề Ninh lấy thư ra, để lại gần ngọn đèn xem xem, rất nhanh liền giật mình, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Thư hàm giấu ở đây, Tề Ninh biết không phải là việc nhỏ. Tỉ mỉ xem, trong lòng hắn khiếp sợ không thôi, nói là một bức thư, không bằng nói là một bức thư thề hẹn trung thành.
Tuy rằng từ đầu tới cuối không thấy tên của đối phương, cũng không được đóng dấu, nhưng nhìn giữa các hàng chữ, Tề Ninh đã đoán được phong thư này xuất xứ từ tay ai.
Nội dung phong thư, ngoài việc thể hiện lòng trung thành, còn cho thấy đã đạt được một giao dịch với Hoài Nam Vương.
Đói phương sẽ toàn lực giúp Hoài Nam Vương đạt được ngôi vị Hoàng Đế, mà một khi Hoài Nam Vương ngồi lên long tọa, liền cấp cho đối phương các quận Tây Xuyên, để cho đối phương tự lập làm Vương, trở thành một quốc gia, trở thành phụ quốc của Đại Sở.
Lý Hoằng Tín!
Mặt Tề Ninh lạnh xuống. Hắn đã xác định phong thư này là xuất phát từ Tây Xuyên Thục Vương Lý Hoằng Tín. Từ trang giấy có thể đoán ra, phong thư này đã lâu, ít nhất là một năm. Cũng là nói, ít nhất một năm trước, Lý Hoằng Tín đã bí mật lui tới cùng Hoài Nam Vương, hơn nữa đạt thành giao dịch.
Nếu là một năm trước, khi đó Tiên Hoàng chưa băng hà, xem ra, lúc Tiên Hoàng tại vị, Hoài Nam Vương cùng Lý Hoằng Tín đã có mật ước với nhau.
Tề Ninh cũng nghĩ thông suốt, Thục vương bị phong cấm ở Thành Đô, luôn luôn bị triều đình theo dõi nghiêm ngặt. Từng là người hô phong hoán vũ ở Tây Xuyên, cảm giác hổ nhập lồng giam đương nhiên không dễ chịu, mà Hoài Nam Vương tuy là huyết mạch của Thái Tổ, nhưng chẳng những không được thừa kế ngôi vị Hoàng Đế, mà trong triều cũng không có tiếng nói. Hai người này đều là kẻ thất bại, bắt tay với nhau cũng không làm người ta kinh ngạc.
Thục Vương cần có núi ở kinh thành để dựa vào, Hoài Nam Vương thì cần có binh mã ủng hộ, nếu Thục Vương có thể nhấc lên sóng gió ở Tây Xuyên, tìm cơ hội đoạt binh quyền, bên triều đình có Hoài Nam Vương làm nội ứng, hai người liên thủ, dù không thể thành công, cũng nhất định làm Sở quốc bị trọng thương.
Tề Ninh đột nhiên nghĩ đến, lúc trước ở Tây Xuyên phát sinh sự kiện Hắc Nham Động, có lẽ chính là Thục Vương cùng Hoài Nam Vương bày mưu. Một khi quan binh thực sự tàn sát Hắc Nham, nháy mắt sẽ kích động bảy mươi hai động Miêu gia phản loạn. Một khi Tây Xuyên rung chuyển, Thục Vương Lý Hoằng Tín tất sẽ nhân cơ hội này dựng cờ ở Tây Xuyên.
Thời điểm đó đúng là lúc tân đế đăng cơ, triều cục chưa ổn. Nếu Lý Hoằng Tín nhân cơ hội khống chế Tây Xuyên, trong triều có Hoài Nam Vương làm nội ứng, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Nghĩ đến đây, Tề Ninh liền thấy lạnh cả sống lưng. Thầm nghĩ may mà mình bình ổn cục diện ở Hắc Nham, nếu không chỉ sợ chiến hỏa đã dấy lên ở Sở quốc.
Lần này Hoài Nam Vương bị Tư Mã gia cho sập bẫy, nhưng y rơi vào kết cục này, cũng không oan.
Tề Ninh cất mật hàm vào trong lòng, thấy bên dưới còn một phong thư, mở ra nhìn qua, đều là thư tuyên thệ trung thành với Hoài Nam Vương của một số quan viên. Tề Ninh biết trong thời gian ngắn không xem hết được những thứ này, nên gom lại hết, cất đi, thả cái hòm không về chỗ cũ.
Hắn lại kiểm tra bên trong một lần nữa, không phát hiện thêm gì, có chút thất vọng, nhưng có lượng lớn trân bảo lại còn có mật tín của Thục Vương Lý Hoằng, coi như là có thu hoạch.
Về theo lối cũ, tới cửa hang mới phát hiện trên vách tường lại được đặt bàn đạp, có thể thoải mái đi từ dưới lên. Đậu Quỳ vẫn canh giữ ở cửa hang, vội vàng kéo Tề Ninh ra, lúc này, lại nghe bên ngoài có tiếng bước chân, có tiếng người nói:
- Cẩn thận tìm chỗ này, không được bỏ sót.
Tề Ninh lập tức liếc mắt nhìn Đậu Quỳ, Đậu Quỳ hiểu được, nhanh chóng tiến tới, mở cửa đi ra, đối diện còn có binh sĩ đang định đi lên mở cửa, nhìn thấy Đậu Quỳ, ngẩn ra, Đậu Quỳ chắp tay sau lưng, ho khan:
- Đây là Phật đường, bản quan kiểm tra rồi, không có gì đặc biệt.
Phật đường là nơi thanh tịnh, không nên mạo phạm.
Mọi người nghe vậy, vội chắp tay hành lễ, vội vàng lui xuống.
Lúc này Đậu Quỳ mới đóng cửa lại, thấp giọng nói:
- Hầu gia, bọn họ đều đi rồi, bên dưới…?
- Đậu đại nhân nói không sai.
Tề Ninh tất nhiên sẽ không nói ra chuyện mật hàm, hắn khẽ thở dài:
- Bảo bối chân chính của Hoài Nam Vương đều giấu ở dưới này.
Phía dưới có một mật thất, là nơi Hoài Nam Vương giấu trân bảo, số lượng không ít. Đậu Đại nhân có muốn xuống xem hay không?
Đậu Quỳ vội cười nói:
- Hầu gia xem qua là được rồi.
Rồi y hạ giọng:
- Hầu gia, nơi này không thể để người khác tới. Hạ quan lo lão gia hỏa Tư Mã Lam kia cũng nhòm ngó bảo bối của Hoài Nam Vương phủ, không chừng sẽ tiến vào đây, trân bảo trong này, cần phải dời đi.
- Đậu đại nhân có cách nào tốt không?
Tề Ninh mỉm cười hỏi, vừa nói vừa tiến tới bàn thờ Phật, tự tay vặn tòa sen, khôi phục hiện trạng như ban đầu, hai tảng đá kia lập tức khép lại, không nhìn ra chút sơ hở nào.
Đậu Quỳ nghĩ nghĩ một lúc rồi mới nói:
- Hầu gia, trân bảo này không phải tầm thường, không thể để cho người khác nhìn thấy.
- Ta cũng có ý này.
Tề Ninh lại cười nói:
- Nếu quay ra cho người đến chuyển bảo vật trong Phật đường, nhiều người mắt lắm, tất nhiên là truyền ra bên ngoài, tốt nhất là âm thầm chuyển ra ngoài.
Hắn hơi trầm ngâm chút mới nói:
- Đậu đại nhân, ngài cách nào tốt hay không?
Đậu Quỳ hạ giọng nói:
- Tài vật bên ngoài có thể đóng gói cho lên xe chở đi, hạ quan có cách đưa đồ của Hầu gia đến tận tay ngài. Nhưng mà một khi đồ trong bảo thất này nhập vào bộ Hộ, ai cũng biết đây là trân phẩm tàng trữ nhiều năm của Hoài Nam Vương, muốn xử lý không hề dễ.
Nếu Tư Mã Lam phái người âm thầm chú ý, vậy thì không ổn.
Suy nghĩ một chút y mới nhẹ giọng nói:
- Hầu gia, đống bảo vật này chỉ có thể lén chuyển ra ngoài.
- Chuyển lén?
Đậu Quỳ gật đầu, nói:
- Hôm nay soát hết Vương phủ, mang hết mọi thứ đi, làm cho người ta nghĩ Vương phủ đã bị lục soát sạch sẽ. Sau đó chúng ta bí mật chuyến số bảo vât này đến phủ Cẩm Y Hầu.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, mới nói:
- Ngài chắc chắn không?
- Hạ quan tự có tính toán.
Đậu Quỳ thấp giọng nói:
- Hầu gia, ngày mai chính là ngày đại hôn của Hoàng Thượng, bách quan trong triều tất nhiên phải đến trong cung ăn mừng, hơn nữa vị tiểu thư nhà Tư Mã kia cũng phải vào cung làm phi, phụ tử Tư Mã Lam tất nhiên coi trọng mười phần, ít nhất ngày mai sẽ không chú ý tới bên này. Dựa theo lệ thường, yến tiệc trong cung khuya mới tan, trước lúc đó hạ quan sẽ rời đi, thần không biết quỷ không hay, chuyển bảo vật đi, ý Hầu gia như thế nào ?
Tề Ninh cười nói:
- Thật là ý hay.
- Phiền toái nhất là binh sĩ Vũ Lâm Doanh.
Đậu Quỳ nhíu mày:
- Hạ quan lo lắng vì bảo hộ sự an nguy của thế tử, có thể Hoàng Thượng sẽ cho Trì Phượng Điển lưu một ít binh sĩ Vũ Lâm Doanh bên cạnh. Hạ quan không đoán được tâm tư của Trì Phượng Điển, nhưng hạ quan cảm thấy gã không đồng lòng với chúng ta, phải đề phòng người này.
Trong lòng Tề Ninh rõ ràng, trong loạn hoàng lăng, vai trò của Trì Phượng Điển là cực kỳ trọng yếu.
Hoài Nam Vương dám phát động biến loạn ở Hoàng Lăng, một trong những nguyên nhân chủ yếu đó là Trì Phượng Điền. Hoài Nam Vương hiển nhiên cho rằng, Trì Phượng Điển sẽ theo lệnh của y, chỉ đâu đánh đó. Lúc ấy chỉ cần Trì Phượng Điển đứng ở bên Hoài Nam Vương, thì biến Hoàng Lăng rất có khả năng đã thành công. Ít nhất lúc ấy có thể nhanh chóng khống chế được phụ tử Tư Mã Lam, sau đó cho dù Hắc Đao Doanh có đuổi tới, cũng đã không kịp.
Nhưng Trì Phượng Điển lại làm Hoài Nam Vương bất ngờ, ở thời điểm mấu chốt, lại không giúp Hoài Nam Vương, cũng vì như thế, kết cục của Hoài Nam Vương đã được định.
Hoài Nam Vương có thể tin tưởng Trì Phượng Điển, trước đó tất nhiên là có ước định. Hơn nữa vì dọn đường cho Trì Phượng Điển, Hoài Nam Vương còn phí tâm tư điều Ngô Đạt Lâm rời khỏi Vũ Lâm Doanh. Bởi vậy có thể thấy được y tin tưởng Trì Phượng Điển đến mức nào. Nhưng hiển nhiên, Trì Phượng Điển đã bội ước, mới làm cho Hoài Nam Vương thất bại trong gang tấc.
Đến bây giờ Tề Ninh vẫn không thể đoán Trì Phượng Điển không đứng cùng Hoài Nam Vương, đến cùng là do Trì Phượng Điển lòng dạ trung thành với Hoàng Thượng, hay là vì Tư Mã gia.
Nếu là điều trước cũng thôi, nhưng giả sử Trì Phượng Điển âm thầm cấu kết với Tư Mã gia, sự việc nghiêm trọng hơn nhiều.
Trì Phượng Điển phản bội Hoài Nam Vương, thủ hạ của Hoài Nam Vương đương nhiên thù hằn sâu tới xương tủy. Đậu Quỳ ghi hận Trì Phượng Điển, cũng là chuyện dễ hiểu.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, mới nói:
- Cái này ngươi không cần lo, ta sẽ cho người của ta thay cho Vũ Lâm Doanh, như vậy có thể tiện cho ngươi làm việc.
Đậu Quỳ vui mừng ra mặt, cười nói:
- Nếu quả như thế, như vậy thì tốt quá.
Tề Ninh chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào mắt Đậu Quỳ, hạ giọng nói:
- Đậu đại nhân, thứ ta nói thẳng, nếu như chỗ bảo vật này ngươi đưa cho Trấn Quốc Công, không biết Trấn Quốc Công có coi ngươi là thân tín hay không?
Đậu Quỳ sửng sốt, lập tức sợ hãi, quỳ rạp xuống đất:
- Hầu gia, hạ quan… Hạ quan sao lại làm như vậy được. Nếu… Ở Hoàng Lăng… nếu không được Hầu gia chiếu cố, chỉ sợ giờ hạ quan đã ở trong tù… Hạ quan vô cùng cảm kích ân tình của Hầu gia, đời này làm trâu ngựa sợ cũng không báo đáp được… Tuyệt không dám phản bội Hầu gia, thỉnh Hầu gia minh giám.
Tề Ninh tự tay nâng y dậy, cười nói:
- Đậu đại nhân, ngươi đừng căng thẳng vậy, ta không có ý này, ngươi đừng nghĩ nhiều.
Đậu Quỳ lúng túng :
- Hầu gia, hạ quan…Trước kia Hạ quan làm không ít việc không nên làm, nay rất hối hận. Nay hạ quan tuyệt không hai lòng với Hầu gia, chỉ cần Hầu gia ra lệnh, dù vượt lửa qua sông cũng không từ.
Mong Hầu gia tin tưởng hạ quan lần này.
Tề Ninh nhỏ hơn Đậu Quỳ vài chục tuổi, lại đập nhẹ lên vai Đậu Quỳ, hòa nhã nói:
- Đậu đại nhân, ngài đã nói vậy ta cũng yên tâm với lời của ngài.
Nếu ngài làm việc cho ta, ta cam đoan vị trí Thượng Thư bộ Hộ của ngài vững như núi. Nếu… Ta nói là nếu Đậu đại nhân cảm thấy không hợp thì chỉ cần nói trước với ta một tiếng, ta tuyệt không cản. Nhưng nếu ngươi lại giống như Tiền Nhiêu Thuận, ta không tiếp thu được.
Hắn cười nhẹ:
- Tiền Nhiêu Thuận hai mặt, kết cục là bãi quan miễn chức, nếu là Đậu đại nhân làm việc có lỗi với ta, kết cục sẽ không được như Tiền Nhiêu Thuận đâu.
Tuy hắn cười, nhưng ánh mắt lại sắc tựa đao. Đậu Quỳ nhìn vào mắt Tề Ninh, rùng mình, nói như chém đinh chặt sắt:
- Hầu gia, nếu Đậu mỗ làm việc có lỗi với Hầu gia, trời giáng thiên lôi, còn..!
Y cắn răng, nghiêm nghị nói:
- Đoạn tử tuyệt tôn.
Trong lòng Tề Ninh biết người thời đại này xem trọng lời thề, huống chi cả câu thề độc “đoạn tử tuyệt tôn” cũng đã nói ra, xem ra Đậu Quỳ này hiện nay không dám hai lòng với mình, hắn cười nói:
- Đậu đại nhân quá lời, quá lời.
Rồi hạ giọng:
- Trên đầu ta chỉ có một đám mây, là Hoàng Thượng!
- Trên đầu hạ quan cũng chỉ có một đám mây, là Hầu gia.
Đậu Quỳ lập tức nói.
Tề Ninh cười ha ha, không nhiều lời, đi thẳng ra cửa, Đậu Quỳ lập tức sát theo sau.
Phủ Hoài Nam Vương nhiều trạch viện, cho tới tận hoàng hôn vẫn còn nhiều nơi không tìm xong, tài vật tìm được, lên danh sách, cho người gói lại, cho lên xe ngựa của bộ Hộ, chở đi.
Dựa theo thường lệ, gia quyến trọng phạm phải đưa vào bộ Hình tiếp nhận xử trí, phải lưu đày thì lưu đày, sung quân phải sung quân. Đạt Hề Xung của bộ Hình sáng sớm đã phái người lại, nếu muốn dẫn gia quyến Vương phủ đi, cũng không có người ngăn trở.
Nhưng Đạt Hề Xung lại trực tiếp muốn mời thế tử Tiêu Thiệu Tông, Tề Ninh tự nhiên không đáp ứng.
Sau khi y bị đánh, hình như người của bộ Hình cũng quên luôn việc mang gia quyến phạm nhân đi.
Tề Ninh chỉ phụ trách khám xét Vương phủ, xử lý gia quyến thế nào, lại không thuộc phạm vi bổn phận của hắn. Trì Phượng Điển thật ra có qua xin chỉ đạo của Tề Ninh, Tề Ninh bảo theo quốc pháp rồi đá lại cho Trì Phượng Điển. Trì Phượng Điển đành phái người tới Kinh Đô Phủ tìm Thiết Tranh, bảo Thiết Tranh phái nhân thủ lại, áp giải phạm nhân tới nhà tù bộ Hình.
Vốn ở lại Vương phủ chỉ có Tiêu Thiệu Tông, nhưng lo lắng đến bệnh tình của Tiêu Thiệu Tông, vị đại phu tên Viên Mạch Ly cũng được giữ lại. Sức khỏe của Tiêu Thiệu Tông không tốt, cần Viên Mạch Ly chiếu cố bên người. Tề Ninh cùng Trì Phượng Điển thương lượng một lúc, quyết định để lại hai vú già chăm lo cho Tiêu Thiệu Tông.
Đây cũng không phải đại sự gì, Trì Phượng Điển hiển nhiên biết Hoàng Đế vẫn chiếu cố Tiêu Thiệu Tông, cho nên không phản đối.
Lúc trời tối, Vương phủ đã đốt đèn, tài vật gần như đã lục soát ra hết, còn vài việc, chỉ có thể ghi lại sau này giải quyết. Dù sao ngày mai chính là ngày đại hôn của hoàng đế, qua giờ tý tối nay, vì là ngày tốt giờ lành, tự nhiên là không thể tiếp tục xét nhà.
Tề Ninh ngồi uống trà trong phòng, Đậu Quỳ bận cả ngày cuối cùng mang tới một đống danh sách tiến vào, để sát cạnh Tề Ninh, thở dài:
- Hầu gia, của cải Hoài Nam Vương gom góp bao năm, thật đúng là không ít. Bước đầu tính ra, không dưới ba trăm vạn lượng bạc.
Kề sát tai hắn, y thấp giọng:
- Ngoài ra còn có trân bảo giấu bên ngoài, y còn có cửa hàng, không có trên giấy tờ, hạ quan sẽ nghĩ cách biến bọn chúng thành bạc, không có gì bất ngờ thì cũng khoảng ba năm mươi vạn lượng.
Tê Ninh giật mình, dù sao hắn cũng có chút hiểu biết với tài vụ của phủ Cầm Y Hầu, là chi thứ nhất trong bốn chi thừa kế Cẩm Y Tề gia, ở Sở quốc cũng là quan to lộc hậu, nhưng cả năm, tính cả thực ấp cũng chi mấy vạn lượng bạc. Hôm nay xét nhà Hoài Nam Vương ra mấy trăm vạn lượng, thật làm cho người ta giật mình.
Đội kỵ mã theo sau Tề Ninh đều là hộ vệ Hầu phủ. Hắn ghìm chặt cương ngựa, xoay người nhảy xuống đất.
- Hầu gia. Trì Phượng Điển chắp tay nói.
Tề Ninh cũng chắp tay đáp lễ:
- Đã làm Trì thống lĩnh đợi lâu.
- Không dám.
Trì Phượng Điển cung kính:
- Hoàng thượng có chỉ, lệnh Hầu gia chủ trì kiểm kê tài sản phủ Hoài Nam Vương. Ty chức nghe theo sự sai bảo của Hầu gia, lúc này đã khống chế toàn bộ Vương phủ với 374 người.
Tề Ninh ngẩng đầu nhìn đám đông đang quỳ trong viện. Nữ có nam có. Trẻ có già có. Hắn gật đầu:
- Hoàng thượng có ý chỉ như thế nào về việc xử lý những người này không?
- Quốc có quốc pháp, ý chỉ của hoàng thượng là xử lý dựa theo quốc pháp.
Trì Phượng Điển hạ giọng nói:
- Dù sao thì Hoài Nam Vương cũng là hoàng tộc, thê thiếp phải vào chùa xuống tóc làm ni sư. Gia tỳ còn trẻ thì đưa vào kỹ viện.
Nam đinh trong nhà, ngoài Thế tử đã được hoàng thượng đặc xá, còn lại đều điều tới biên cương làm nô.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, hắn biết đó là quy định có tính quốc pháp, không thể sửa đổi nên gật đầu nói:
- Nếu hoàng thượng có ý chỉ, cứ dựa vào quốc pháp mà xử trí.
- Tài vụ tài sản trong vương phủ, Hầu gia cũng phải có phương án xử lý.
Trì Phượng Điển nói:
- Người của hộ Bộ sẽ đến ngay, hỗ trợ Hầu gia kiểm kê tài vật trong phủ, lập danh sách báo hoàng thượng, chuyển cho Hộ bộ quản lý.
- Người của Hộ bộ vẫn chưa tới sao?
Tề Ninh nhíu mày.
Lời chưa dứt đã nghe tiếng vó ngựa vang lên. Trì Phượng Điển nói:
- Chắc là người của Hộ bộ rồi.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy từ góc phố có mấy người đang chạy tới, theo sau có khoảng 40-50 tên lính đeo bội đao. Trì Phượng Điển liếc mắt nhìn lập tức cau mày:
- Tại sao là người của Hình bộ?
- Người của Hình bộ à?
Tề Ninh cũng ngạc nhiên:
- Trì Thống lĩnh, kiểm kê Vương phủ, người của Hình bộ cũng tham gia à?
- Hoàng thượng không hạ chỉ giao cho Hình bộ tham gia việc này.
Trì Phượng Điển nghiêm nghị nói:
- Ta cũng đang thắc mắc không biết đám người kia tới đây làm gì?
Trong lúc hai người đang nói chuyện, thì đám người kia đã tiến đến gần.
Tề Ninh thấy người đi đầu mặc quan bào, hơn 40 tuổi, dáng người khôi ngô cao lớn, da ngăm đen, cũng không phải là người hắn quen. Hắn nghĩ bụng, Hình bộ Thượng thư Tiền Nhiêu Thuận đã bị bãi quan miễn chức, không biết người này là thần thánh phương nào?
- Đó là Hình bộ Thị lang Đạt Hề Xung.
Trì Phượng Điển dường như nhận thấy vẻ nghi ngờ trong mắt Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Hắn là nhân vật số 2 ở Hình bộ.
Trước đây vẫn là tâm phúc của Tiền Nhiêu Thuận.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nghĩ thầm, Tiền Nhiêu Thuận bay chức, hiện giờ Đạt Hề Xung ra mặt, cũng là chuyện đương nhiên.
Đạt Hề Xung xoay người xuống ngựa, nhìn thấy Tề Ninh và Trì Phượng Điển thì tươi cười chắp tay từ xa:
- Hạ quan bái kiến Hầu gia. Trì Thống lĩnh tới sớm quá.
Mặc dù Trì Phượng Điển là thống lĩnh Vũ Lâm Doanh, nhưng nếu luận chức quan thì vẫn thấp hơn Hình bộ Thị lang một bậc.
Trì Phượng Điển cũng chắp tay đáp lễ. Tề Ninh chắp tay sau lưng nhìn mấy tên nha sai Hình bộ sau lưng Đạt Hề Xung, nhíu mày hỏi:
- Đạt Hề đại nhân, chẳng lẽ ngươi cũng phụng mệnh Hoàng thượng tới xét nhà?
- Không dám không dám.
Đạt Hề Xung vẫn tươi cười:
- Hạ quan không hề liên quan đến việc xét nhà, chỉ phụng mệnh phá án mà thôi.
Tề Ninh hỏi:
- Phá án? Án nào?
Đạt Hề Xung liếc nhìn cánh cửa sơn son thiếp vàng kia, cười nói:
- Đương nhiên là án Hoài Nam Vương mưu phản. Gian thần tác loạn, Hình bộ đương nhiên phải truy tra rõ ràng.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh khẽ gật đầu:
-Ngươi chuẩn bị điều tra như thế nào?
- Bẩm Hầu gia, hôm nay hạ quan đến đây là muốn mời Thế tử Hoài Nam Vương đến Hình bộ một chuyến.
Đạt Hề Xung nói:
- Hình bộ đã chuẩn bị trà ngon, hạ quan có vài việc cần trao đổi với thế tử.
Tề Ninh cười lạnh:
- Ngươi cũng biết rồi, hoàng thượng đã có chỉ, Hoài Nam Vương có tội nhưng thế tử vô tội.
Án này không liên quan đến thế tử.
- Hạ quan biết hạ quan biết.
Đạt Hề Xung gật đầu liên tục - Cho nên hôm nay hạ quan đến đây không phải để bắt thế tử mà là mời, Hầu gia xin chớ hiểu lầm.
Long Thái đã hạ chỉ Tề Ninh kiểm kê vương phủ, Tề Ninh đương nhiên hiểu thâm ý của gã. Việc kiểm kê vương phủ sẽ không đơn giản như vậy, duyên cớ tối quan trọng là muốn hắn bảo vệ Thế tử Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông.
Long Thái và Tiêu Thiệu Tông quan hệ rất sâu. Hoài Nam Vương gây ra đại án, Tư Mã thị đương nhiên muốn mượn cớ này để hoàn toàn hạ gục Hoài Nam Vương.
Tuy rằng Hoài Nam Vương đã chết, nhưng Tiêu Thiệu Tông còn sống, diệt cỏ không diệt tận gốc hậu họa khôn cùng. Tư Mã gia đương nhiên biết đạo lý đó. Cho nên cho dù Tiêu Thiệu Tông không tham gia, nhưng nhất định vẫn ở trong hiểm cảnh.
Tề Ninh có thể lý giải, cho dù là xét từ quan hệ cá nhân hay huyết mạch hoàng tộc, Long Thái cũng không muốn nhìn thấy Tiêu Thiệu Tông bị Tư Mã gia đẩy vào tuyệt cảnh. Nhưng làm vua một nước, sẽ không tiện ra mặt bao che cho con trai của phản thần. Vì thế, gã mới sai hắn tới phụ trách việc kiểm kê phủ Hoài Nam Vương, để có thể bảo vệ tốt cho Tiêu Thiệu Tông.
Nếu đã hiểu tâm ý của Long Thái, Tề Ninh đương nhiên sẽ không cho người khác dễ dàng chạm vào Tiêu Thiệu Tông. Hắn thản nhiên nói:
- Đạt Hề Xung, hôm nay tới không đúng lúc rồi. Bản hầu phụng chỉ xét nhà, trước khi kiểm kê xong, thì không được khinh động dù chỉ là cọng cây ngọn cỏ trong phủ. Người của Hình bộ đương nhiên không thể bước qua cửa một bước.
Đạt Hề Xung vẫn cười nịnh nọt:
- Hầu gia nói đúng. Hạ quan tuyệt đối không dám làm chậm trễ việc của Hầu gia. Hạ quan sẽ dẫn người chờ ở ngoài vương phủ, đến khi Hầu gia xong việc thì mới vào phủ mời thế tử.
Tề Ninh cau mày:
- Người ngươi dẫn đến tay đao tay thương như một đám hung thần ác sát, vô lễ như thế sao dám nói là mời?
Đạt Hề Xung thở dài:
- Hầu gia, Hoài Nam Vương mưu phản. Vây cánh trên triều của hắn không ít. Có rất nhiều người chưa quy án. Hạ quan lo lắng dư đảng sẽ tiếp tục làm loạn. Cho nên chỉ có thể dẫn theo ít người thủ vệ.
Nếu có gì mạo phạm, xin Hầu gia thứ tội.
Y dáng người thô kệch nhưng mồm năm miệng mười. Tề Ninh liếc mắt nhìn y, thản nhiên nói:
- Ngươi nói ngươi phụng mệnh tra án, không biết là phụng mệnh ai?
- Việc này...
- Phụng mệnh ai mà ngươi cũng không biết?
Tề Ninh lạnh giọng:
- Vậy ngươi tra cái gì?
- Hầu gia, là mệnh lệnh của Trấn Quốc Công.
Đạt Hề Xung đáp:
- Lão quốc công phụ chính, đại án lớn như vậy, lão quốc công được nhiên phải hạ lệnh điều tra.
- Hóa là ý của Trấn Quốc Công.
Tề Ninh cười nhạt:
- Chỉ có điều, hoàng thượng đã nói thế tử vô tội. Cho dù là ai cũng không thể đụng vào thế tử. Hình bộ phá án, bổn hầu đương nhiên không ngăn cản. Nhưng người của Hình bộ mạo phạm thế tử thì bổn hầu không thể đáp ứng.
Đạt Hề Xung ngẩn ra, ngay lập tức mỉm cười:
- Chỉ sợ việc này Hầu gia cũng không quyết được đâu. Đây là đại án của triều đình, Hoài Nam Vương mưu phản, thế tử là con của hắn. Án đương nhiên phải bắt đầu tra từ thế tử tra đi. Nếu không mời thế tử đến Hình bộ thẩm vấn thì sẽ không điều tra được gì cả.
Vây cánh Hoài Nam Vương lại càng không thể tra ra.
- Hình bộ có điều tra được hay không, bổn hầu không quan tâm.
Tề Ninhnói thẳng băng, không hề nể mặt người đối diện. - Đạt Hề Xung, bổn hầu phải làm việc, ngươi dẫn người đi trước đi.
Đạt Hề Xung không hề có ý định rời đi mà còn tiến lên trước một bước, chắp tay nói:
- Hầu gia, hạ quan phụng mệnh làm việc. Hạ quan cũng khó xử lắm, xin Hầu gia thông cảm. Hạ quan sẽ không quấy rầy việc xét nhà của Hầu gia. Hạ quan xin phép chờ bên ngoài.
- Nói như thế, nếu bản hầu kiểm kê trong ba ngày đêm, ngươi cũng ở đây chờ ba ngày ba đêm?
Ánh mắt Tề Ninh như đao.
Đạt Hề Xung không đổi sắc mặt, gật đầu nói:
- Hầu gia ở đây ba ngày, hạ quan cũng đành chờ ở đây ba ngày.
- Ồ?
Tề Ninhcười lạnh:
- Xem ta ý Đạt Hề đại nhân đã quyết, thực sự không muốn đi?
Đạt Hề Xung đã lấy công hàm từ trong tay áo ra:
- Đây là mệnh lệnh của Trấn Quốc Công. Nếu hạ quan không thể làm tốt chuyện này thì chưa chắc đã giữ được đầu trên cổ. Xin Hầu gia thông cảm.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Đạt Hề Xung, gằn từng tiếng:
- Nếu bổn hầu lệnh cho ngươi rời khỏi cỗ này, có phải ngươi sẽ kháng lệnh bất tuân?
Đạt Hề Xung do dự một chút, lập tức nói, giọng rất kiên định:
- Thứ cho hạ quan mạo muội nói thẳng. Mặc dù Hầu gia là Tứ đại thế tập hầu, hạ quan không dám đánh mất lễ nghĩa với Hầu gia.
Nhưng hạ quan làm việc công, chỉ biết phụng mệnh làm việc, không để ý chuyện khác. Cẩm Y Hầu là danh môn Đại Sở, Hầu gia cơ trí phi phàm, đương nhiên, sẽ không muốn bất kỳ ai hiểu lầm Hầu gia ngăn cản việc của Hình bộ đâu.
Nếu việc này truyền ra ngoài, người không hiểu chân tướng, có lẽ sẽ hiểu nhầm Hầu gia bao che cho phủ Hoài Nam Vương.
Tề Ninh không giận mà ngược lại, còn cười, giơ ngón tay cái lên nói:
- Đạt Hề đại nhân quả nhiên là công chính, bản hầu khâm phục khâm phục.
- Không dám.
Đạt Hề Xung nói:
- Hầu gia xin mời làm việc, hạ quan chờ ngoài này.
- Tề Phong.
Tề Ninh bỗng kêu lên một tiếng.
Tề Phong vẫn đi theo Tề Ninh, nghe hắn gọi lập tức tiến lên:
- Hầu gia, có tiểu nhân.
- Vừa rồi ta nghe không rõ lắm, Đạt Hề Xung nói gì nhỉ?
Tề Ninh chậm rãi:
- Ta nghe hình như hắn nói ta bao che cho phủ Hoài Nam Vương?
Đạt Hề Xung biến sắc, vội vàng nói:
- Hầu gia, hạ quan...
Không đợi y nói xong, Tề Phong đã cướp lời:
- Hầu gia, đúng là Đạt Hề Xung nói như thế. Ngài ấy nói Hầu gia bao che cho phủ Hoài Nam Vương. Hầu gia, Đạt Hề đại nhân là người của Hình bộ, chẳng lẽ không biết thận trọng lời ăn tiếng nói? Hầu gia một lòng son sắt với triều đình, lần này phụng chỉ đến vương phủ khám xét, vậy thì sao có thể nói là bao che cho vương phủ? Tuy rằng thân phận tiểu nhân thấp hèn, nhưng nghe ngài ấy nói như vậy, cũng giận không kiềm chế được. Nếu Đạt Hề đại nhân không thể làm rõ ràng vấn đề, thì tiểu nhân không phục.
Sắc mặt Đạt Hề Xung rất khó coi.
Y ấp úng:
- Hầu gia, ngài ngàn vạn lần đừng hiểu nhầm hạ quan. Hạ quan cũng không nói là ngài bao che vương phủ, ý của hạ quan là.
Không đợi hắn nói xong, đã thấy thân hình Tề Ninhchợt lóe lên.
Không đợi Đạt Hề Xung kịp phản ứng, Tề Ninhđã nhấc chân lên, tốc độ cực nhanh, đạp một cước vào ngực Đạt Hề Xung.
Đạt Hề Xung hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần, mà cước này của Tề Ninh lực đạo cực lớn, lại đạp trúng lồng ngực. Cả người Đạt Hề Xung bay ra ngoài, rơi xuống mặt đất cái rầm, phun ra một ngụm máu tươi. Đám nha sai Hình bộ phía sau thấy vậy liền xông lên, rút binh khí ra. Tề Phong và đám thị vệ Hầu phủ cũng tiến lên. Binh sĩ Vũ Lâm Doanh đều phản xạ có điều kiện, tay đè chặt xuống chuôi đao.
Tề Ninh đột nhiên đá về hướng Đạt Hề Xung, mọi người giật mình sợ hãi, không thể tưởng tượng được Cẩm Y Hầu lại động thủ với Thị Lang bộ Hình trước mặt bao người.
Đạt Hề Xung phun một ngụm máu tươi, nhất thời không dậy được, Tề Ninh đã xông tới, mặc kệ hạ nhân của Đạt Hề Xung đang tiến tới, đầu gối đã đè xuống, ép xuống ngực Đạt Hề Xung. Tề Ninh nâng tay, đánh vào mặt Đạt Hề Xung một cái, quát lên như sấm : - Danh dự của Cẩm Y Tề Gia, quý giá bao nhiêu, ngươi dám vu cho Tề gia ta bao che cho Vương phủ?
Chẳng lẽ ý ngươi nói Tề gia ta cũng mưu phản?
Đạt Hề Xung muốn nói, Tề Ninh lại đánh một cái vào má y. Tề Ninh hiểu rất rõ kết cấu thân thể con người, tự nhiên biết chỗ nào nên đánh vào, một quyền này làm Đạt Hề Xung lại phun máu, kèm theo hai cái răng rụng ra. Đạt Hề Xung muốn nói cũng không nói lên lời.
Đám người bộ Hình tuy hướng tới bên này, nhưng đều biết thân phận của Tề Ninh, ai ăn gan báo mật gấu dám đi ngăn cản Cẩm Y Hầu đang nổi giận.
Tề Ninh trái phải ra quyền, trong chốc lát đã đánh ra mười mấy quyền. Đạt Hề Xung mặt đầy máu tươi, cả người xây xẩm, một tiếng cũng không nói ra được.
Lúc này Trì Phượng Điển tiến lên, khuyên nhủ:
- Hầu gia bớt giận, có thể là Đạt Hề đại nhân lỡ lời nhầm tiếng, xem mặt mũi của ti chức, tạm tha ngài ấy lần này đi.
Tề Ninh tựa như còn chưa tiêu tan cơn giận, nhưng vẫn thu tay. Hắn lau sạch sẽ máu tươi dính trên tay vào quan bào của Đạt Hề Xung mới đứng dậy. Tựa hồ vẫn còn oán giận, lại đá hai cái, lúc này mới nói với Trì Phượng Điển:
- Trì Thống Lĩnh, bổn Hầu ngày thường ít khi nổi giận, Đạt Hề Xung này dù sao cũng là quan viên trong triều, cho dù nói sai cái gì, ta nhẫn là được. Nhưng hôm nay hắn dám nói Hầu phủ bao che Vương phủ, chụp mũ to thế này, ai cũng không chịu được.
- Hầu gia nói phải.
Trì Phượng Điển khuyên giải:
- Từ sau Đạt Hề đại nhân sẽ không mạo phạm nữa.
Tề Ninh nói:
- Mạo phạm hay không bổn Hầu không quan tâm, thế nhưng mà muốn nói xấu Cẩm Y Tề gia, cho dù là chạy tới chân trời góc biển, bản Hầu cũng không buông tha.
Cẩm Y Tề gia mấy đời đều tận tâm trung thành với Hoàng Thượng và Triều Đình, trời cao chứng giám. Một Thị Lang bộ Hình, dám nói ẩu nói điêu, bổn Hầu nếu không bảo vệ danh dự của Tề gia, sau này sao dám gặp ai.
Đạt Hề Xung nằm trên mặt đất, thở không ra hơi. Y bị Tề Ninh đánh đấm tơi bời, suy nghĩ có chút không tỉnh táo, lúc này đừng nói giải thích, ngay cả nói lên lời cũng khó.
Trì Phượng Điển nghĩ Tề Ninh nói rằng Đại Hề Xung nói xấu Cẩm Y Tề gia, có chút chơi khăm, nhưng Đạt Hề Xung ăn nói không ý tứ, dám làm càn trước mặt Cẩm Y Hậu, cũng là tự tìm đường chết.
Đám người bộ Hình nhìn nhau, lại nhìn Đạt Hề Xung nằm không động đậy dưới đất, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm gì.
Trì Phượng Điển trầm giọng:
- Đạt Hề đại nhân bị thương thế kia, các ngươi còn chờ cái gì? Còn không mang đại nhân đi cho đại phu khám?
Lúc này nha sai bộ Hình mới tiến lên, ba chân bốn cẳng nâng Đạt Hề Xung, không dám lưu lại nữa.
Cẩm Y Hầu ngay cả Thị Lang bộ Hình còn đánh, những người khác không cần phải nói, không ai dám chọc vào. Một đám xúm quanh Đạt Hề Xung, chật vật mà đi.
Tề Ninh lúc này mới sửa sang quần áo, chợt nghe tiếng bước chân sau lưng, quay đầu nhìn, chỉ thấy có người nâng kiệu tiến tới, đằng sau có hai mươi người đi theo. Kiệu vừa chạm đất, Thượng Thư bộ Hộ Đậu Quỳ đã từ trong kiệu bước xuống, thấy Tề Ninh, lập tức chạy tới, khiêm tốn chắp tay:
- Hạ quan bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh cười nói:
- Đậu đại nhân, đều đang đợi ngài đó.
- Hạ quan cũng vừa mới tiếp chỉ, không dám trì hoãn, chọn lựa vài tên hạ nhân khôn khéo tới đây, xin Hầu gia thứ tội.
Thái độ của Đậu Quỳ với Tề Ninh so với trước tương phản như là hai người vậy, cẩn thận tới cực điểm.
Trong lòng Trì Phượng Điển hiểu rất rõ lúc này lên làm gì. Gã chắp tay:
- Đậu đại nhân, Vũ Lâm Doanh canh giữ ngoài Vương Phủ, nếu Đậu đại nhân cùng Hầu gia cần, bất cứ lúc nào cũng có thể điều động.
Đậu Quỳ gật đầu:
- Vương phủ quá lớn, đồ vật đều phân tán, kiểm kê không dễ. Trì Thống Lĩnh có thể điều vài nhân thủ vào phủ, tập trung thư họa đồ cổ trong vương phủ lại, sau đó chúng ta lên danh sách.
Y nhìn Tề Ninh:
- Không biết Hầu gia thấy thế nào?
Tề Ninh lại cười nói:
- Bổn Hầu lần đầu xét nhà, không biết gì cả, Đậu đại nhân thấy nên làm như nào thì làm, không nên hỏi ta.
Đậu Quỳ vội nói:
- Vâng, vâng, vâng.
Rồi y quay sang nói với Trì Phượng Điển:
- Trì Thống Lĩnh cho ta mượn năm mươi người.
Trì Phượng Điển nói:
- Tùy ý đại nhân sai khiến.
Tề Ninh không nói nhiều, đi thẳng vào Vương phủ, Đậu Quỳ cũng mang theo đám quản lý của bộ Hộ đi theo sau. Gia quyến Vương phủ nhất tề quỳ rạp sát đất, không dám động đậy, cho dù già trẻ nam nữa, đều giống như là dê đợi làm thịt vậy.
Trong lòng Tề Ninh minh bạch, trước khi Hoài Nam Vương rơi đài, gia quyến của Vương phủ, cho dù là trông cửa, cũng đều làm cho người hâm mộ, cảm thấy bọn họ cao cao tại thượng, lại càng không nói các phu nhân tiểu thư Vương phủ. Nhưng mà cây đại thụ Hoài Nam Vương đổ, địa vị cùng sự kiêu ngạo cũng theo gió mà đi.
Các phu nhân tiểu thư, nay lại trao vận mệnh của mình vào tay người khác.
Nhìn đám người quỳ rạp trên đất, Tề Ninh lại có cảm giác lạnh cả người.
Bỗng nhiên hắn nghĩ tới, nếu như có một ngày hắn tranh đấu thất bại trên triều, phủ Cẩm Y Hầu có kết cục như này hay không? Cổ Thanh Hạm cũng sẽ quỳ rạp trên đất, làm thịt cá của người?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tề Ninh lạnh lùng hẳn lên.
Hắn minh bạch, loại tranh đấu này, cho tới giờ đều là ta chết ngươi sống, muốn sống, chỉ có cách, đó là diệt trừ tất cả kẻ địch.
Trò chơi này quá tàn khốc, không phân thắng bại, sẽ không kết thúc.
Lúc này Trì Phượng Điển cũng đã mang năm mươi binh sĩ vào phủ nghe phân phó, Đậu Quỳ nói:
- Các ngươi đều là huynh đệ Vũ Lâm Doanh, quy củ ta không nhiều lời nữa, tự phân chia nhân thủ, điều tra mọi nơi của Vương phủ. Nhớ kỹ, không sót một gian phòng, không sót một chỗ nào, phàm là đồ cổ tranh chữ, đều phải thu gom lại. Nếu phát hiện chỗ đặc biệt, lập tức bẩm báo, không được sai sót.
Chúng binh sĩ nhất tề chắp tay:
- Tuân lệnh.
- Còn có một câu không nên nói, nhưng không thể không nói:
Đậu Quỳ nói:
- Kiểm kê tài sản, thu về quốc khố, nếu có người to gan lớn mật, dám tàng trữ tang vật, dựa theo pháp luật, liên lụy tam tộc, nói vậy các ngươi đều đã rõ.
Y vung tay:
- Đi làm việc đi.
Mọi người lập tức tản ra, lục soát các nơi trong Vương phủ.
Đậu Quỳ cung kính nói với Tề Ninh:
- Hầu gia, không bằng vào phòng uống chén trà, chờ tìm xong tang vật, tập trung lại, hạ quan sẽ kiểm kê rồi trình cho Hầu gia.
Tề Ninh nói:
- Đậu đại nhân không cần quản ta, cứ làm việc cho tốt là được.
Liếc mắt nhìn đám người quỳ rạp trên đất, hắn nhíu mày hỏi:
- Thế tử ở đâu?
Mọi người không ai dám nói, Đậu Quỳ trầm giọng:
- Thế tử ở đâu, ai biết?
Lúc này mới có một người ngẩng đầu nói:
- Hồi bẩm đại nhân, thế tử… thế tử hình như ở hồ cá bên kia.
Tề Ninh nói:
- Ngươi dẫn ta đi gặp thế tử.
Người nọ đứng dậy, cong lưng tiến tới. Tề Ninh đi theo gã. Đậu Quỳ vội hỏi:
- Hầu gia, có nên phái vài người đi theo…
- Không cần.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Tự ta là được.
Hắn tự tin với võ công của mình, trong Vương phủ không ai có thể uy hiếp tới an toàn của mình.
Đậu Quỳ rất để ý tới an nguy của hắn, trong lòng Tề Ninh biết rõ nguyên nhân. Quan viên trước nay thân cận Hoài Nam Vương như Đậu Quỳ, đều lo Tư Mã gia trả thù. Một đám run sợ trong lòng, e sợ tai ương ngập đầu, nay đám người này đều ký thác hi vọng lên người Tề Ninh. Vạn nhất Tề Ninh có gì sơ suất, hậu quả không thể chịu nổi, cảnh phủ Hoài Nam Vương bị xét nhà sẽ tái diễn.
Người nọ dẫn Tề Ninh đi qua hành lang, vượt qua sân, tới trước một cổng vòm, nhìn bên trong rồi mới nói với Tề Ninh:
- Hầu… Hầu gia, thế tử ở bên trong.
Tề Ninh khẽ gật đầu, đi qua cổng vòm. Bên trong hoa thơm chim hót, sắc màu rực rỡ, tảng đá không quy tắc ghép thành đường mòn uốn lượn về phía trước, nối thẳng một tòa đình bát giác cách đó không xa. Cạnh đình là một hồ nước lớn, một cái ghế đặt bên hồ, một người ngồi đó, mặt nghoảnh về phía hồ.
Tề Ninh thuận đường chậm rãi đi qua, đến cạnh hồ nước, dừng cách ghế không xa. Nhìn bóng lưng, không thể nghi ngờ đây là thế tử của Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông.
Trong tay Tiêu Thiệu Tông cầm một cần câu, ngồi im bất động. Tề Ninh chắp tay sau lưng, không nói chuyện. Một lát sau, Tiêu Thiệu Tông bỗng nói:
- Ngươi cho rằng ta có thể câu cá trong ao lên không?
Tề Ninh ngẩn ra, do dự một chút mới nói:
- Chỉ cần kiên nhẫn, thì có thể câu được.
- Không đúng.
Tiêu Thiệu Tông cười nói:
- Trong ao không có cá, ta ngồi chờ mười năm, cũng không câu được một con.
Tề Ninh sửng sốt, không kìm được đi tới trước, đi tới cạnh ao, thấy ao trong suốt thấy đáy, mặt trời chiếu rọi, mặt hồ lăn tăn vài gợn sóng, tia sáng ánh lên làm mặt hồ có một chút sinh động, nhưng dưới nước quả thật không có một con cá.
- Nửa năm trước ta cho người bắt hết cá dưới ao lên.
Tiêu Thiệu Tông vẫn nhìn cần câu, chậm rãi nói:
- Ta suy nghĩ, trong ao có cá, có hay không cá cắn câu? Nửa năm qua, mỗi ngày ta đều tốn một chút thời gian ở đây, đừng nói câu được cá, cần câu cũng chưa từng động đậy.
Tề Ninh biết rõ Tiêu Thiệu Tộng tuyệt không vô duyên vô ci nói chuyện này, tất nhiên có ý riêng, nhưng rốt cuộc là ý gì, nhất thời hắn không nghĩ ra được.
Tiêu Thiệu Tông rốt cục quay lại, nhìn thẳng mắt Tề Ninh.
Dưới ánh mặt trời, Tề Ninh nhìn thấy sắc mặt gã tái nhợt như giấy, khí sắc không tốt, nhưng thần sắc gã bình tĩnh, tựa hồ không thèm để ý chuyện Vương phủ bị xét, trên mặt thậm chí còn có ý cười nhàn nhạt.
- Vô dục vô cầu, cũng là trống rỗng.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Trống rỗng, cho dù câu cũng không được cá. Cẩm Y Hầu, ngươi nói đạo lý này đúng hay không?
Mặt trời bắt đầu chiếu thứ ánh sáng rực rỡ xuống trần gian. Dưới ánh nắng, gương mặt của Tiêu Thiệu Tông trông càng thêm nhợt nhạt.
Tề Ninh cũng hiểu được vài phần, hắn thở dài:
- Một cái đầm lặng nước không có cá, nhưng hồ nước lớn hơn chút, thì sẽ có vài con cá trong đó.
- Có đạo lý, có đạo lý.
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu:
- Chỉ cần có cá, thả cần xuống, thì nhất định sẽ câu được cá lên.
Gã ngẩng đầu, nhìn trời cao xanh ngắt phía xa xa, trầm mặc một lát rồi mới nói:
- Triều đình định xử lý ta như thế nào?
- Thế tử không cần lo lắng.
Tề Ninh nói:
- Hoàng thượng đã hạ ý chỉ. Mặc dù Vương gia có tội nhưng Thế tử vô tội. Thế tử vẫn có thể ở lại Vương phủ như trước.
- Vương phủ?
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Nếu Phụ vương đã mất thì làm gì còn cái gọi là Vương phủ? Chẳng qua chỉ là một tòa nhà lớn mà thôi.
Gã lắc đầu:
- Cũng không thể coi là một tòa nhà, nói chính xác là một nhà tù lớn. Hoàng thượng nể tình cũ, không hạ chỉ trừng phạt ta, là đã hết lòng giúp đỡ rồi.
Tề Ninh nói:
- Nếu Hoàng thượng đã có ý chỉ thì từ nay về sau, toàn bộ chi phí trong phủ triều đình sẽ cung ứng.
Tiêu Thiệu Tông nghĩ một chút rồi mới nói:
- Ngươi thay ta gửi lời tạ ơn Hoàng thượng.
Đột nhiên gã nói thêm một câu:
- Cẩm Y Hầu, có việc này ta muốn làm phiền ngươi.
- Thế tử cứ hạ lệnh.
- Hoàng thượng đã có ý chỉ như vậy chính là cho ta được sống sót.
Ta đương nhiên sẽ tuân theo hoàng mệnh, nếu ngày nào đó, Hoàng thượng muốn lấy tính mạng ta thì ta luôn sẵn sàng.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Tuy nhiên, ta cũng chẳng biết có thể cầm cự bao lâu nữa. Bình thường trong phủ vẫn có một thầy thuốc chuyên môn bốc thuốc cho ta. Nếu không có gì bất tiện, ta muốn xin cho hắn ở lại.
Tề Ninh hỏi lại:
- Thầy thuốc.
- Cũng không phải nhân vật quan trọng gì.
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Ta không thể tự lo cho bản thân, hiện giờ cũng không thể cầu mong giữ ai đó lại. Cho dù có lòng cũng không đủ năng lực. Thầy thuốc kia tên là Viên Mạch. Ly. Mấy năm trước, Phụ vương tìm được y, mời đến phủ chuyên bốc thuốc chữa bệnh cho ta, ít nhiều giúp ta giảm đau đớn. Nên từ hồi đó đến giờ, y vẫn lưu lại trong phủ.
- Viên Mạch Ly?
Tề Ninh lẩm bẩm cái tên này. Hắn biết bệnh tình của Tiêu Thiệu Tông khá nguy kịch, nên đương nhiên bên cạnh lúc nào cũng phải có thầy thuốc.
- Gia thế người này rất trong sạch.
Nếu Cẩm Y Hầu thấy lo lắng thì có thể phái người điều tra. Hoàng thượng có thể miễn tội chết cho ta, long ân cuồn cuộn. Toàn Vương phủ đều bị xử tội, xin lưu lại Viên Mạch Ly kể cũng hơi quá. Nếu như khó xử thì Cẩm Y Hầu cũng không cần để ý lời đề nghị này của ta nữa.
Tề Ninhnói:
- Nếu liên quan đến sức khỏe của Thế tử thì ta sẽ báo cáo Hoàng thượng. Hoàng thượng vẫn luôn quan tâm đến Thế tử, hẳn là không có vấn đề gì đâu.
- Nếu được như vậy thì xin đa tạ.
Tiêu Thiệu Tông khẽ gật đầu.
Trầm ngâm một lát, gã nói tiếp:
- Có câu này ta vốn không nên hỏi, nhưng vì về sau chưa chắc đã có thể gặp Cẩm Y Hầu, nên mạo muội hỏi một câu.
- Thế tử, xin cứ hỏi.
Tiêu Thiệu Tông nhìn vào mắt Tam lão thái gia:
- Loạn hoàng lăng lần này, theo ý kiến của Cẩm Y Hầu, phụ vương vì diệt quyền thần hay là có âm mưu soán vị?
Tề Ninhquả thật không thể ngờ Tiêu Thiệu Tông lại hỏi câu nói.
Hắn do dự một chút. Tiêu Thiệu Tông cười:
- Quả thật không dễ trả lời. Phụ vương là huyết mạch của Thái Tổ Hoàng đế, rất nhiều người nói Phụ vương kế thừa hoàng vị mới đúng, nhưng không ai biết, những năm qua, chỉ vì câu nói đó mà cha con ta ngày đêm nơm nớp lo sợ.
(Em đính chính chap trước, em nhớ Hoài Nam Vương là huynh đệ của Thái Tổ Hoàng Đế, giờ đến đây mới xác định là con trai. Thái Tông - ông nội của Long Thái mới là em Thái Tổ).
Tề Ninh ồ lên một tiếng. Tiêu Thiệu Tông tiếp tục nói, giọng nhẹ nhàng, từ tốn, không nhanh không chậm:
- Thái Tổ Hoàng đế băng hà, phụ vương còn nhỏ quá, đủ sức gánh vác giang sơn lúc này chỉ có thể là Thái Tông Hoàng đế. Thái Tông Hoàng đế anh minh thần võ, nam chinh bắc chiến, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, gây dựng nên giang sơn Đại Sở.
Gã cười nhạt một tiếng:
- Bên ngoài đều đồn đại rằng lúc Thái Tổ Hoàng đế ủy thác việc nước cho Thái Tông Hoàng đế, Thái Tông Hoàng đế đã lập lời thề, đợi khi phụ vương trưởng thành, Thái Tông Hoàng đế sẽ truyền lại ngôi vị cho phụ vương.
Gã liếc xéo sang Tam lão thái gia:
- Hẳn là Cẩm Y Hầu cũng từng nghe nói đến việc này phải không?
Tề Ninhkhông phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu.
- Kỳ thật, cho tới hôm nay, Thái Tổ Hoàng đế có lập lời thề trước mặt Thái Tông Hoàng đế hay không thì không có ai làm chứng.
Tiêu Thiệu Tông thở dài:
- Sau khi Thái Tông Hoàng đế băng hà, người kế vị chính là tiên hoàng. Vì thế có người cho rằng, Thái Tông Hoàng đế không giữ lời hứa, không truyền ngôi lại cho phụ vương.
Tề Ninh biết chuyện này cực kỳ nhạy cảm. Tiêu Thiệu Tông có thể nói cho hắn nghe, nhưng hắn thì không thể nói thừa một chữ.
- Thậm chí ta còn nghe lời đồn, sau khi tiên đế kế vị, Kim Đao lão Hầu gia còn mật gián với tiên đế, khẩn cầu tiên đế lập phụ vương làm thái tử.
Tiêu Thiệu Tông vẫn nói bình tĩnh, nhẹ nhàng:
- Từ đời Thái Tông Hoàng đế, cho đến tiên hoàng, đều ân sủng phụ vương. Phủ Hoài Nam Vương được triều đình chu cấp vượt xa tất cả triều thần. Chưa kể còn thường xuyên được tu bổ, ngày càng tráng lệ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua. Sóng trên mặt hồ khẽ gợn lên từng đợt.
Cần câu vẫn thả trong nước nhẹ nhàng lay động.
- Không ai biết, sau nhiều năm như vậy, phụ vương phải sống chung với nỗi lo lắng tột cùng.
Tiêu Thiệu Tông thở dài:
- Cẩm Y Hầu, nếu ngươi là phụ vương, ngươi có thể sống ung dung thanh thản không?
Tề Ninhcẩn thận lắng nghe, cũng không trả lời.
- Vua và dân đều cảm thấy phụ vương không cam lòng, luôn muốn soán vị. Vào trước là chủ, cho nên dù phụ vương làm gì cũng sai hết.
Tiêu Thiệu Tông cười khổ:
- Thái Tổ Hoàng đế và tiên hoàng đế khoan dung nhân hậu, vẫn không làm khó phụ vương. Nếu là người khác, chỉ sợ cha con chúng ta đã thành đống tro tàn rồi.
Tề Ninh thở dài.
Tay Tiêu Thiệu Tông vẫn còn cầm cần câu, không hề nhúc nhích, giống như tảng đá. Điều đó cho thấy sự trong lòng gã cực kỳ bình tĩnh.
- Kỳ thật phụ vương hiểu hơn ai hết, chỉ cần người chịu làm một vương gia nhàn tản, hưởng thụ vinh hoa phú quý, thì ắt sẽ sống bình yên suốt quãng đời còn lại.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Không phải người không cam lòng việc không thể kế thừa hoàng vị, mà không cam lòng trước việc, đường đường là con của Thái Tổ Hoàng đế, mà tiếng nói ở trong triều cũng không bằng một thần tử bình thường. Tất cả mọi người đều cho rằng, bất cứ việc gì phụ vương làm cũng đều là rắp tâm hãm hại người khác.
Gã khẽ thở dài:
- Phụ vương không thể chịu được oan ức lớn như vậy. Kỳ thật cũng không thể trách được phụ vương, cả đời người sống trong vinh hoa phú quý, hầu như không phải chịu cực khổ gì, tâm cao khí ngạo như vậy, làm sao chịu được ủy khuất?
Đặt mình vào hoàn cảnh của Tiêu Thiệu Tông, Tề Ninh biết lời gã nói không phải không có đạo lý.
- Tất cả mọi người đều cảm thấy loạn hoàng lăng lần này là mưu đồ soán vị của phụ vương.
Tiêu Thiệu Tông cười yếu ớt:
- Nhưng ta lại cho rằng phụ vương không có tham vọng đó. Người chỉ không cam lòng nhìn Tư Mã thị nắm toàn quyền trong triều.
Người lo lắng giang sơn do Thái Tổ Hoàng đế thiết lập nên trở thành thiên hạ của người khác.
Cho nên dù biết không địch lại được vẫn liều mạng một phen.
Tuy rằng Tề Ninh không dám thừa nhận lời của Tiêu Thiệu Tông, nhưng hắn có thể hiểu được ít nhiều tâm tư của thế tử.
Dù sao Tiêu Thiệu Tông và Hoài Nam Vương cũng là cha con. Là một người con, đương nhiên Tiêu Thiệu Tông sẽ không đánh giá cha mình theo thiên kiến xấu. Có lẽ hôm nay gã nói chuyện này với Tề Ninhcũng không hẳn là giải thích.
Mà chỉ là một cách giữ gìn hình tượng của phụ thân trong lòng mình.
- Kỳ thật, hiện tại, kết cục như vậy cũng chưa hẳn là xấu.
Tiêu Thiệu Tông lại nói:
- Phụ phương sống âu lo khiếp sợ nhiều năm như vậy, giờ hồn về cửu tuyền, được vĩnh viễn nghỉ ngơi rồi. Không sợ thị phi, không lo có kẻ đâm sau lưng mình nữa.
Ta là thế tử cũng đã đặt một chân vào quan tài, nói không chừng, chỉ sáng mai thôi, chẳng ai còn phải nhìn thấy kẻ vô dụng như ta ở trên đời này nữa. Một người như vậy thì chẳng thể uy hiếp được ai, nói gì tới quần thần.
Nói đến đó, gã ho dữ dội. Tề Ninhbước lên, vỗ nhẹ vào lưng gã, thân thiết nói:
- Thế tử, ta đi gọi Viên Mạch Ly ngay.
Tiêu Thiệu Tông lấy khăn đưa lên che miệng. Lúc gã cúi gập người ho, thân hình run lên, trông càng có vẻ gầy yếu.
Thế tử dáng người thấp bé, hơn nữa, nằm trên giường bệnh hàng năm trời nên thân hình càng tiều tụy, ốm yếu. Đến mức làm người ta có cảm giác, ho xong một trận là mất mạng.
- Có... làm phiền...
Tiêu Thiệu Tông lại ho khan, lấy khăn lụa lau miệng. Tề Ninhđứng bên cạnh thấy rõ ràng, sau trận ho, tấm khăn lụa đã dính đầy máu tươi. Không phải là máu tươi như bình thường mà đã có vài vết đen thẫm.
Thanh Đồng tướng quân cũng không nhiều lời nữa, nhẹ giọng an ủi:
- Thế tử giữ gìn sức khỏe. Hoàng thượng đã có ý chỉ, bất kỳ ai cũng không được làm khó thế tử. Thế tử cứ yên tâm ở lại vương phủ.
Hắn chắp tay, nhanh chóng rời khỏi.
Bệnh Tiêu Thiệu Tông càng ngày càng nghiêm trọng. Nhìn thể trạng cũng đoán hẳn chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Hắn quay lại tiền viện, thấy binh sĩ thủ hạ Trì Phượng Điển đã gom gia quyến Hoài Nam Vương lại một khu vực, binh sĩ bao vây xung quanh thành vòng tròn, trường thương đại đao cầm sẵn trong tay.
Trác Tiên Nhi cao giọng hỏi:
- Viên Mạch Ly ở đâu?
Trong đám người, có một lão già 50 tuổi cao gầy ngẩng đầu dậy đáp:
- Tiểu nhân là Viên Mạch Ly.
- Thế tử đang ở hồ cá, ngươi qua đó chăm sóc cho thế tử.
Tề Ninh chắp tay sau lưng nói:
- Từ hôm nay trở đi, ngươi ở lại bên cạnh thế tử, nếu thế tử bị mất một sợi tóc, ta sẽ hỏi tội ngươi.
- Thế tử lại đau à?
Viên Mạch Ly lo lắng hỏi:
- Đa tạ Hầu gia, tiểu nhân đi ngay.
Nói xong lão liền đứng dậy vội vàng rời đi.
Trì Phượng Điển đang ngạc nhiên thì Thái Tổ Hoàng đế bước đến bên cạnh giải thích một lúc. Trì Phượng Điển nói:
- Khi ty chức hồi cung sẽ bẩm báo việc này cho hoàng thượng.
Lúc này Tề Ninh mới lững thững quay đi, đi qua chính sảnh, mặt sau là trung viện. Phủ Hoài Nam Vương rộng lớn vô cùng, chỉ một cái viện trong đó cũng đã bề thế đến kinh người có thể chưa tới vài trăm người là ít. Lúc này, trung viện đặt mấy cái bàn lớn, vài tên quan viên bộ Hộ đang ghi chép tài sản. Bất cứ món đồ nào được đưa đến, họ đều ghi chép cẩn thận.
Đậu Quỳ chắp tay sau lưng, vẻ rất ung dung tự tại. Lúc này trong sân đã chất chồng thùng to rương nhỏ.
Tranh cổ chất đống trên mặt đật.
Nhìn khắp nơi, nơi nào cũng màu sắc sặc sỡ. Tề Ninh đã được thấy không ít tranh cổ ở phủ Cẩm Y Hầu nhưng lúc này mới nhận ra, so với phủ Hoài Nam Vương, phủ Cẩm Y Hầu quá nghèo nàn lạc hậu.
Đậu Quỳ nghe tiếng bước chân phía sau, quay đầu thấy Tề Ninh, khuôn mặt liền hiện vẻ vui mừng chắp tay chào đón:
- Hầu gia, còn đang kê biên tài sản, phủ của Hoài Nam Vương thật là nhiều đồ quý, phân tán các nơi, không thể tìm ra trong phút chốc. Ngày mai còn là đại hôn của Hoàng Thượng, cho nên hôm nay phải làm xong chuyện này.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Các vị vất vả rồi.
Rồi hắn chậm rãi đi qua, Đậu Quỳ hướng về phía sau vẫy tay, liền có hai người tiến tới, nhìn thấy Tề Ninh đi đến bên cạnh một cái thùng lớn, Đậu Quỳ lập tức lệnh mở thùng.
Mở thùng ra, bên trong để đầy các loại tranh chữ. Tề Ninh cảm thấy tò mò, tự tay cầm một bức ra, chậm rãi mở ra, là một bức tranh sơn thủy. Đậu Quỳ nói:
- Hầu gia tinh tường quá. Đây là Bình Sơn Lạc Ảnh Đồ của Trịnh Xuân Thu, có thể nói là vô giá. Lúc này một quan viên bộ Hộ đi tới, liếc mắt nhìn bức họa, nhấc bút lên, đánh dấu vào đầu danh sách.
Tề Ninh thuận tay đưa tranh cho Đậu Quỳ. Đậu Quỳ lại tiện tay đưa cho người bên cạnh. Người đó cẩn thận cuộn lại bức tranh, đặt sang một bên. Tề Ninh lại lấy ra mấy bức tranh. Hắn không nghiên cứu tranh chữ, nhưng cũng nhìn ra sự quý giá của đống tranh này, chỉ cần lấy ra một bức. Viên quan bên cạnh nền nâng bút ghi lên đầu danh sách. Tề Ninh nhìn vậy, nhíu mày :
- Đậu đại nhân, đây là?
Đậu Quỳ phất phất tay cho hai người ở cạnh lui ra, lúc này mới kề sát vào tai Tề Ninh nói:
- Hầu gia, Hoàng Thượng để ngài chủ trì việc xét nhà, đương nhiên là muốn đưa cơ hội cho Hầu gia. Kì trân dị bảo trong Vương phủ quá nhiều, Hầu gia nhìn trúng cái nào, chỉ cần chỉ chỉ, hoặc nháy mắt, sau đó hạ quan sẽ sắp xếp tốt, đảm bảo không sai đâu được.
Tề Ninh lập tức hiểu ý, nhíu mày:
- Có ổn không?
Đậu Quỳ nhìn trái phải, nâng tay
- Hầu gia, vào nhà uống chén trà đi. Tề Ninh biết ý của hắn, chắp tay đi vào Trung Thính (phòng khách, nơi quan làm việc). Đậu Quỳ theo sát phía sau, quay người đóng cửa, thấy Tề Ninh đã ngồi xuống mới tiến tới, khom người đứng cạnh Tề Ninh, nói:
- Lần đầu tiên Hầu gia xét nhà, quy củ bên trong phần lớn chưa hiểu. Thực ra là ai có thể tiếp nhận thánh chỉ xét nhà, thì đó là nhận hoàng ân mênh mông.
Dừng một chút y lại hạ giọng:
- Thứ cho hạ quan nói thẳng, đó là cơ hội phát tài Hoàng Thượng đưa tới.
Tề Ninh ồ lên, Đậu Quỳ tiếp tục nói:
- Chỉ cần không phải há miệng quá lớn, còn lại, có một số thứ không bàn giao cho triều đình, thì cũng không có ai truy cứu. Hoài Nam Vương được triều đình gia ân rất nặng, hàng năm được ban cho rất nhiều của cải, lại có người dưới hiếu kính, lại thêm phong ấp của Hoài Nam Vương. Nói ngày thu đấu vàng cũng không sai. Hạ quan tính sơ chút, tài sản kê biên của vương phủ, hẳn không dưới ba bốn trăm vạn lượng.
Tề Ninh giật mình:
- Nhiều như vậy?
Đậu Quỳ gật đầu nói :
- Hạ quan theo Hoài Nam Vương đã nhiều năm, thủ đoạn vơ vét của cải của hắn nhiều vô cùng. Hầu gia còn chưa biết, thời trẻ Hoài Nam Vương thích đồ cổ tranh chữ, khi đó trong triều hắn không có thực quyền, không có việc gì nên tâm tư đều đặt vào đồ cổ tranh chữ, phàm là nghe ở đâu có đồ cổ, tranh chữ, vô luận như thế nào cũng muốn nắm vào trong tay, không dám giấu, trong đó có không ít người chết oan.
Tề Ninh nhíu mày, Đậu Quỳ than nhẹ một tiếng, mới nói tiếp:
- Thái Tông Hoàng Đế cùng Tiên Hoàng niệm tình hắn là huyết mạch của Thái Tổ, chỉ cần hắn không dính vào việc triều đường, chuyện này cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Y lại hạ giọng:
- Hạ quan biết vương phủ có một chỗ bí mật, mời Hầu gia đến xem một chút.
- Chỗ nào?
Đậu Quỳ mỉm cười không nói, nâng tay nói:
- Mời Hầu gia.
Rồi hướng cửa sau mà đi. Tề Ninh do dự một chút, đi theo sau, Đậu Quỳ đi trước dẫn đường, đi một lúc, quanh co lòng vòng, lúc này mới đi tới trước một cái sân, nơi này còn không có binh sĩ lục soát. Đậu Quỳ đẩy cửa sân, Tền Ninh tiến theo vào.
Cái sân này nhìn qua rất đơn giản, nhưng trong không khí lại phảng phất mùi tử đàn. Tề Ninh dần hiểu ra gì đó, Đậu Quỳ đã dẫn Tề Ninh đi tới trước một gian phòng. Cửa phòng cũng đã bị khóa. Đậu Quỳ nhíu mày. Tề Ninh không do dự, rút Hàn Nhận chém đứt khóa. Đậu Quỳ giật mình, lập tức giơ ngón cái:
- Bảo bối, bảo bối.
Của mở ra, trong chớp mắt, mùi tử đàn đậm đặc từ phòng bay ra. Đậu Quỳ nói:
- Hầu gia, đây là phật đường của Vương phủ. Theo hạ quan được biết, Hoài Nam Vương thường ngày ngồi trong phật đường, trên dưới Vương phủ cũng không tới gần chỗ này.
- Hả?
Tề Ninh nhìn bốn phía xung quanh. So với sự tráng lệ của Hoài Nam Vương Phủ, phật đường này thật sự đơn giản mộc mạc. Ngoài bàn thờ phật ra, bên trong là một pho tượng vàng nhỏ, xung quanh không còn vật gì khác.
- Đậu đại nhân mang ta đến phật đường này, không biết là vì sao?
- Hầu gia, nơi này mới là bảo khố của Hoài Nam Vương.
Đậu Quỳ hạ giọng:
- Một lần hạ quan tiếp rượu với hắn, cũng không khác người ta, đơn giản là nói Tư Mã Lam lạm quyền, thế ngày càng lớn, sớm muộn trở thành tai họa của triều đình, lúc ấy tâm tình của hắn không tốt, uống mấy chén đã say. Dừng một chút y lại thấp giọng:
- Sau khi say rượu, hắn có lỡ lời nói bảo khố hắn giấu ở phật đường, nhưng không nhiều lời. Hạ quan nghĩ rằng nếu như Hoài Nam Vương đã nói như vậy, tất nhiên không phải là vô căn cứ. Hơn nữa hạ quan đoán biết, Hoài Nam Vương có trong tay các loại tuyệt thế trân bảo, khả ngộ bất khả cầu, nhưng lần xét nhà này, chưa từng thấy loại trân bảo này, cho nên…
Tề Ninh hiểu, nói:
- Cho nên ngươi nghĩ loại trân bảo này được giấu ở phật đường?
Đậu Quỳ gật đầu nói:
- Hạ quan nghĩ như vậy.
Tề Ninh nghĩ Đậu Quỳ này chẳng khác nào cỏ đầu tường. Năm đó được Cẩm Y Tề gia tiến cử, vẫn theo sau Tề gia, sau trở mặt với Tề gia, lập tức thành môn hạ của Hoài Nam Vương. Nay Hoài Nam Vương rơi đài, lại nhanh chóng khiêm cung với mình.
Nhưng Tề Ninh biết dạng tiểu nhân này mới có thể dùng, đám người này chỉ có thể lợi dụng, không thể tín nhiệm.
- Đậu đại nhân, cho dù bảo vật ở trong này, chúng ta có thể làm gì?
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Chúng ta thật sự muốn kiếm lợi trong túi sao? Nếu việc này có người truy cứu!
- Hầu gia yên tâm, hết thảy mọi việc hãy giao cho ti chức.
Đậu Quỳ trà trộn quan trường nhiều năm, tự nhiên hiểu được điểm mấu chốt chính là làm bề trên vừa l ng, nay thân y trong khốn cảnh, đường ra duy nhất là ôm chặt cái đùi Cẩm Y này, cho nên khiêm tốn vô cùng:
- Không nói đây là quy củ trước tới nay, cho dù thật sự có chuyện, hạ quan một mình gánh chịu.
Tề Ninh lắc đầu:
- Đậu đại nhân hiểu nhầm, kỳ thực ta lo lắng nhất không phải là có người truy cứu. Nay quốc khố trống không, đúng lúc dùng tiền. Nếu Hoài Nam Vương Phủ quả thật là một món lớn, nhét vào quốc khố, như vậy rất nhiều vấn đề khó xử của triều đình đều được giải quyết dễ dàng.
- Hầu gia công trung thể quốc, hạ quan bội phục sát đất. Đậu Quỳ nghiêm nghị nói: - Hạ quan có mấy lời, không biết nên nói hay không.
- Đậu đại nhân có chuyện mời nói, không ngại.
Tề Ninh lại cười nói:
- Nơi này cũng không có người ngoài, ra miệng của ngươi, vào tai của ta, không có người thứ ba biết. Đậu Quỳ do dự một lát, mới thở dài nói:
- Hầu gia, Tư Mã Lam diệt trừ Hoài Nam Vương, kế tiếp tất nhiên là khống chế triều đình. Vô luận là binh quyền hay là tài chính, Tư Mã Lam đều không buông tha. Hôm nay hạ quan c n có thể ở lại bộ Hộ vì có Hầu gia chủ trì công đạo, nhưng lão tặc Tư Mã Lam tuyệt không từ bỏ ý đồ, không nắm bộ Hộ trong tay, sao hắn ngủ ngon được.
Trong l ng Tề Ninh rõ ràng, Tư Mã Lam phụ trách triều chính, thế lực trong triều tự nhiên không ai sánh bằng, nhưng điểm yếu lớn nhất trí mạng nhất cũng ở hai chỗ này.
Nếu nói binh quyền, tốt xấu gì trong tay cũng c n Hắc Đao Doanh, nhưng mà bộ Hộ vẫn không trong sự khống chế của họ Tư Mã...
Muốn một tay che trời, nếu không thể khống chế tài chính quốc gia, vậy thì là nằm mơ ban ngày. Tiên Đế tại vị, Tư Mã Lam tự nhiên không dám lộ ý muốn nhúng vào bộ Hộ. Tiên Đế băng hà, bộ Hộ lại thuộc phe Hoài Nam Vương, Tư Mã Lam vẫn không thể xuống tay. Nhưng nay Hoài Nam vương đã mất, Tư Mã Lam th tay vào bộ Hộ chỉ là chuyện sớm hay muộn.
- Có lẽ vài ngày sau, hạ quan sẽ bị bãi quan miễn chức.
Đậu Quỳ thở dài:
- May ra c n giữ được cái mạng về quê cày ruộng độ nhật, nếu là không may, thì cái đầu này cũng không giữ được. Đến lúc đó Tư Mã Lam tất nhiên sẽ xếp thân tín vào bộ Hộ. Lần này chúng ta kê biên tài sản đưa vào bộ Hộ, sẽ là đưa vào tay Tư Mã Lam.
Tề Ninh nhíu mày, lời này của Đậu Quỳ thật ra là nhắc nhở hắn. Tuy Tề Ninh không sợ Tư Mã gia, nhưng ngăn Tư Mã gia khống chế triều đình, hắn không nắm chắc. Dù sao Tư Mã Lam là lão thần tam triều, nay cả Hoài Nam Vương cũng bị lão đùa bỡn trong l ng bàn tay, mình có thể đối phó lão hồ ly này hay không, hắn cũng không nói rõ được.
Nếu Tư Mã Lam quả thực nắm bộ Hộ, lời của Đậu Quỳ không sai. Đậu Quỳ xem lời nhìn mặt, thấp giọng nói:
- Hầu gia, Hoàng Thượng anh minh cơ trí, hạ quan có lời không nên nói, lần này Hoàng Thượng hạ chỉ đều Hầu gia chủ trì lục soát vương phủ, có lẽ c n có ý như vậy.
Tề Ninh vuốt cằm, bất động thanh sắc:
- Nếu xét nhà có quy củ cùa xét nhà, ta mà làm hỏng thì không tốt, Đậu đại nhân, nên làm gì, làm thế nào, làm ra sao, tất cả đều theo ngài.
Đậu Quỳ cười nói:
- Hầu gia yên tâm, nhất định hạ quan sẽ làm thỏa đáng. Nhìn xung quanh, y nhíu mày: - Hạ quan đoán, trong phật đường này tất có mật thất, tìm được cơ quan, thì có thể tìm được mật thất giấu của. Hầu gia canh chừng, hạ quan tìm xem.
Rồi y nhẹ nhàng đi lại tìm kiếm trong phật đường.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, ánh mắt v ng xung quanh phật đường, cũng không nhìn ra chỗ nào khác lạ. Đậu Quỳ vòng quanh phật đường hai vòng, không tìm được dấu hiệu gì, có chút sốt ruột. Tề Ninh bỗng nói:
- Đậu đại nhân, ngươi nhìn pho tượng phật vàng này có gì đặc biệt.
Đậu Quỳ vội vàng tiến tới, mắt nhìn tượng vàng.
Bức tượng phật kia cao một thước, điêu khắc cực kì tinh xảo, trang nghiêm, đặt trong bàn thờ.
Có lẽ là nhiều ngày không có người vào, cho nên hương đã tắt, trong lư hương phủ một lớp bụi dày, xem ra đã một thời gian không quét dọn.
Hoài Nam Vương gần đây vẫn chuẩn bị cho loạn hoàng lăng, nên đúng là không có thời gian vào phật đường.
Đậu Quỳ tỉ mỉ kiểm tra, không thấy lạ ở chỗ nào, nhìn Tề Ninh, thấp giọng:
- Hầu gia, tượng vàng này có cổ quái gì?
Tề Ninh nhìn sát vào tượng phật.
Đậu Quỳ cũng ghé vào, chưa hiểu ra sao, Tề Ninh đã nhẹ giọng nói:
- Đậu đại nhân, nghe nói nếu thường xuyên đụng vào vàng, vì người có mồ hôi, sẽ làm màu tối dần, có phải hay không?
Đậu Quỳ vội nói:
- Quả thật là như thế.
Trong lòng biết Tề Ninh nói như vậy tất có nguyên nhân. Cẩn thận quan sát, ẩn ẩn thấy phần eo cùng vai của tượng phật không sáng bằng các chỗ khác, trong nháy mắt y liền hiểu ra. Tề Ninh biết hắn đã hiểu, cười nói:
- Đậu đại nhân, ngài cầm tượng phật lên xem.
Đậu Quỳ lập tức tiến lên, nhẹ tay cẩn thận cầm lấy bức tượng, tượng này làm từ vàng ròng, có chút nặng, y đụng tay vào eo và vai tượng.
- Tượng phật đặt ở phật đường, đáng lý là không dễ dàng di chuyển.
Tề Ninh nói:
- Nhưng bức tượng này rõ ràng thường xuyên bị di chuyển.
Đậu Quỳ gật đầu:
- Lời Hầu gia rất đúng.
Y đặt tượng phật sang một bên, sát cạnh tòa sen. Tòa sen kia tuy hình sen, nhưng thực ra là ngũ giác. Tề Ninh cũng cẩn thận nhìn xem, tòa sen có sáu cánh hoa, rất nhanh, Tề Ninh liền nhìn ra có bốn cánh hoa có màu đồng ở cạnh rìa.
Tề Ninh không nhiều lời, vươn hai tay ra, bắt lấy cánh hoa cạnh rìa không có màu đồng, xoay nhẹ.
Quả nhiên tòa sen không phải là cố định, dùng lực một chút, tòa sen liền quay tròn. Nghe được động tĩnh phía sau, Đậu Quỳ lập tức đi ra sau, thất thanh kêu lên:
- Hầu gia, ngươi… ngươi xem!
Tề Ninh buông tay, nhanh chóng đi ra sau, thấy một khối đá xanh trên mặt đất bị tách ra, lộ ra một cửa hang.
Đậu Quỳ hạ giọng:
- Hầu gia, nơi này hẳn là nơi giấu bảo vật của Hoài Nam Vương.
Y thò đầu nhìn vào trong, chỉ thấy bên trong tối như mực, cái gì cũng không thấy. Vì thể hiện sự trung thành, y thấp giọng:
- Hầu gia, hạ quan đi xuống trước xem như thế nào.
Tề Ninh không nhiều lời, đi qua cầm một chiếc chén đồng trên bàn thờ, thả xuống miệng hang, rất nhanh nghe thấy tiếng chạm đất vang lên. Tề Ninh cười nói:
- Không phải quá sâu, Đậu đại nhân ở đây cảnh giới, đừng cho người vào, ta xuống xem dưới đó thế nào.
Đậu Quỳ nói:
- Như vậy cũng tốt, Hầu gia phải thật cẩn thận.
Tề Ninh không do dự, nhảy xuống dưới hang, phía dưới đúng là không sâu lắm. Tề Ninh nhẹ nhàng chạm đất, đợi ánh mắt hơi thích ứng, nhìn phía bên trái là một con đường, lúc này mới cẩn thận đi qua, lấy ra mồi lửa trên người.
Mồi lửa này là Tề Phong chuẩn bị cho hắn mỗi khi đi ra ngoài, đề phòng mọi tình huống.
Đi một đoạn đường ngắn, phía trước hiện ra một cửa sắt bị khóa.
Tề Ninh dùng Hàn Nhận dễ dàng chặt khóa, đẩy cửa ra, bên trong là một mật thất, giơ mồi lửa đi vào, Tề Ninh phát hiện trong mật thất này thật là sạch sẽ và xa hoa, trên trải da thú, bốn phía bày giá đựng do gỗ lim thượng đẳng tạo thành, ở giữa đặt một chiếc giường mềm, cạnh giường đặt một cái án (một loại bàn), bên trên có một ngọn đèn.
Tề Ninh tắt mồi lửa, thắp đèn, trong mật thất liền sáng rõ.
Đèn đuốc sáng ngời, bốn phía ánh sáng rực rỡ, trên giá đều là đồ cổ trứ danh. Tề Ninh chắp tay đi dạo một vòng, trong lòng biết đồ cổ trong mật thất này mới là cực phẩm, một một kiện đều có giá trị xa xỉ, đếm qua không dưới bốn năm mươi món.
Trong lòng Tề Ninh thầm nghĩ, có người nói Hoài Nam Vương phú khả đich quốc, quả không sai. Số bảo vật trong mật thất này, một khi đổi thành bạc, sẽ là một con số kinh người.
Hoài Nam Vương bị xét nhà, Tề Ninh biết chỗ trân bảo này ở đây, cũng không có khả năng lại thuộc về Tiêu Thiệu Tông. Mà lời trước đó của Đậu Quỳ cũng không sai.
Một khi lão già Tư Mã Lam kia khống chế được bộ Hộ, thì tài vật này cũng là đồ trong bàn tay của lão.
Thế lực của Tư Mã gia đã rất khổng lồ, nếu trong tay lại có lượng bạc khổng lồ này, địa vị của Tư Mã gia trong triều sẽ như Thái Sơn. Cho nên cho dù một ngày kia Tư Mã gia thật là nắm bộ Hộ trong tay, Tề Ninh cũng hy vọng y lấy được là một bộ Hộ thủng lỗ chỗ, mà không phải là một cái bảo khố vàng ngập nóc hòm.
Nghĩ tới đây, Tề Ninh biết đám tài vật này tuyệt không thể đưa vào kho của bộ Hộ.
Hắn càng hiểu, gia tài hùng hậu của Hoài Nam Vương, lão già Tư Mã Lam biết rất rõ. Lão cáo già kia, không chừng đã chú ý tới đám bảo vật này, bên ngoài không thể can dự, nhưng nhất định sẽ nghĩ biện pháp nhúng chàm. Cho nên mình phải nhanh chóng rời chỗ trân bảo này đi, hoàn toàn khống chế trong tay mình. Mà Long Thái sáng sớm đã hạ chỉ cho mình đến xét nhà, thực cũng lo tới điểm này.
Lúc này hắn đã hiểu tâm tư của Long Thái, đã phụng chỉ tham ô, nếu thành thật giao ra đống đồ này, không chỉ là thẹn với chính mình, mà còn thẹn với hoàng đế.
Khóe mắt hắn bỗng nhìn thấy một chiếc hộp gỗ góc phòng, hắn nhìn không chớp mắt. Tề Ninh dời bước, đi qua cẩn thận nhấc hộp lên, ôm đặt lên án, thấy thùng cũng bị khóa, lại dùng Hàn Nhận chặt đứt.
Mở hộp ra, bên trong đặt đầy giấy tờ sách vở, Tề Ninh cầm một quyển sách lên, mở ra xem, là sổ ghi chép tài sản chìm nổi của Hoài Nam Vương. Tề Ninh lật xem vài tờ, trừ bỏ của chìm nổi ở thực ấp của Hoài Nam Vương, còn có các cửa hàng Hoài Nam Vương khống chế đằng sau.
Tề Ninh buông sổ ra, lấy một quyển khác ra xem, trên đó viết danh sách quan viên cùng chức vị, trên dưới năm mươi sáu mươi cái tên, ngoài kinh quan (quan kinh thành), còn có không ít là quan viên địa phương, sau mỗi tên quan viên còn có ghi chú.
Xếp thứ nhất chính là Thượng thư bộ Hộ Đậu Quỳ, sau đó ghi có thể tin. Mà Thượng Thư bộ Hình Tiễn Nhiêu Thuận cũng được ghi là có thể tin.
Tề Ninh thở dài, thầm nghĩ Hoài Nam Vương tuy địa vị tôn quý, nhưng so tâm thuật với Tư Mã Lam, vẫn kém xa. Tiền Nhiêu Thuận ở thời khắc mấu chốt đâm y một đao, tạo thành đả kích trí mạng cho Hoài Nam Vương. Hoài Nam Vương cho rằng Tiền Nhiêu Thuận là kẻ có thể tin, nên không phòng ngừa việc y đã sớm bị Tư Mã Lam thu mua.
Ngoài ra cũng có số quan viên được ghi chú đang đợi điều tra, cũng có ghi là đề phòng. Tề Ninh biết đây là danh sách vây cánh của Hoài Nam Vương, một khi danh sách này vào trong tay Tư Mã Lam, chỉ sợ những người này không ai có thể chạy được. Trong lòng hắn biết sự quan trong của danh sách này, liền giấu vào trong ngực áo.
Thoáng nhìn bên dưới còn có thư từ, lấy ra một phần, nhìn qua, bên trên không có tên, thư đã sớm được mở ra. Tề Ninh lấy thư ra, để lại gần ngọn đèn xem xem, rất nhanh liền giật mình, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Thư hàm giấu ở đây, Tề Ninh biết không phải là việc nhỏ. Tỉ mỉ xem, trong lòng hắn khiếp sợ không thôi, nói là một bức thư, không bằng nói là một bức thư thề hẹn trung thành.
Tuy rằng từ đầu tới cuối không thấy tên của đối phương, cũng không được đóng dấu, nhưng nhìn giữa các hàng chữ, Tề Ninh đã đoán được phong thư này xuất xứ từ tay ai.
Nội dung phong thư, ngoài việc thể hiện lòng trung thành, còn cho thấy đã đạt được một giao dịch với Hoài Nam Vương.
Đói phương sẽ toàn lực giúp Hoài Nam Vương đạt được ngôi vị Hoàng Đế, mà một khi Hoài Nam Vương ngồi lên long tọa, liền cấp cho đối phương các quận Tây Xuyên, để cho đối phương tự lập làm Vương, trở thành một quốc gia, trở thành phụ quốc của Đại Sở.
Lý Hoằng Tín!
Mặt Tề Ninh lạnh xuống. Hắn đã xác định phong thư này là xuất phát từ Tây Xuyên Thục Vương Lý Hoằng Tín. Từ trang giấy có thể đoán ra, phong thư này đã lâu, ít nhất là một năm. Cũng là nói, ít nhất một năm trước, Lý Hoằng Tín đã bí mật lui tới cùng Hoài Nam Vương, hơn nữa đạt thành giao dịch.
Nếu là một năm trước, khi đó Tiên Hoàng chưa băng hà, xem ra, lúc Tiên Hoàng tại vị, Hoài Nam Vương cùng Lý Hoằng Tín đã có mật ước với nhau.
Tề Ninh cũng nghĩ thông suốt, Thục vương bị phong cấm ở Thành Đô, luôn luôn bị triều đình theo dõi nghiêm ngặt. Từng là người hô phong hoán vũ ở Tây Xuyên, cảm giác hổ nhập lồng giam đương nhiên không dễ chịu, mà Hoài Nam Vương tuy là huyết mạch của Thái Tổ, nhưng chẳng những không được thừa kế ngôi vị Hoàng Đế, mà trong triều cũng không có tiếng nói. Hai người này đều là kẻ thất bại, bắt tay với nhau cũng không làm người ta kinh ngạc.
Thục Vương cần có núi ở kinh thành để dựa vào, Hoài Nam Vương thì cần có binh mã ủng hộ, nếu Thục Vương có thể nhấc lên sóng gió ở Tây Xuyên, tìm cơ hội đoạt binh quyền, bên triều đình có Hoài Nam Vương làm nội ứng, hai người liên thủ, dù không thể thành công, cũng nhất định làm Sở quốc bị trọng thương.
Tề Ninh đột nhiên nghĩ đến, lúc trước ở Tây Xuyên phát sinh sự kiện Hắc Nham Động, có lẽ chính là Thục Vương cùng Hoài Nam Vương bày mưu. Một khi quan binh thực sự tàn sát Hắc Nham, nháy mắt sẽ kích động bảy mươi hai động Miêu gia phản loạn. Một khi Tây Xuyên rung chuyển, Thục Vương Lý Hoằng Tín tất sẽ nhân cơ hội này dựng cờ ở Tây Xuyên.
Thời điểm đó đúng là lúc tân đế đăng cơ, triều cục chưa ổn. Nếu Lý Hoằng Tín nhân cơ hội khống chế Tây Xuyên, trong triều có Hoài Nam Vương làm nội ứng, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Nghĩ đến đây, Tề Ninh liền thấy lạnh cả sống lưng. Thầm nghĩ may mà mình bình ổn cục diện ở Hắc Nham, nếu không chỉ sợ chiến hỏa đã dấy lên ở Sở quốc.
Lần này Hoài Nam Vương bị Tư Mã gia cho sập bẫy, nhưng y rơi vào kết cục này, cũng không oan.
Tề Ninh cất mật hàm vào trong lòng, thấy bên dưới còn một phong thư, mở ra nhìn qua, đều là thư tuyên thệ trung thành với Hoài Nam Vương của một số quan viên. Tề Ninh biết trong thời gian ngắn không xem hết được những thứ này, nên gom lại hết, cất đi, thả cái hòm không về chỗ cũ.
Hắn lại kiểm tra bên trong một lần nữa, không phát hiện thêm gì, có chút thất vọng, nhưng có lượng lớn trân bảo lại còn có mật tín của Thục Vương Lý Hoằng, coi như là có thu hoạch.
Về theo lối cũ, tới cửa hang mới phát hiện trên vách tường lại được đặt bàn đạp, có thể thoải mái đi từ dưới lên. Đậu Quỳ vẫn canh giữ ở cửa hang, vội vàng kéo Tề Ninh ra, lúc này, lại nghe bên ngoài có tiếng bước chân, có tiếng người nói:
- Cẩn thận tìm chỗ này, không được bỏ sót.
Tề Ninh lập tức liếc mắt nhìn Đậu Quỳ, Đậu Quỳ hiểu được, nhanh chóng tiến tới, mở cửa đi ra, đối diện còn có binh sĩ đang định đi lên mở cửa, nhìn thấy Đậu Quỳ, ngẩn ra, Đậu Quỳ chắp tay sau lưng, ho khan:
- Đây là Phật đường, bản quan kiểm tra rồi, không có gì đặc biệt.
Phật đường là nơi thanh tịnh, không nên mạo phạm.
Mọi người nghe vậy, vội chắp tay hành lễ, vội vàng lui xuống.
Lúc này Đậu Quỳ mới đóng cửa lại, thấp giọng nói:
- Hầu gia, bọn họ đều đi rồi, bên dưới…?
- Đậu đại nhân nói không sai.
Tề Ninh tất nhiên sẽ không nói ra chuyện mật hàm, hắn khẽ thở dài:
- Bảo bối chân chính của Hoài Nam Vương đều giấu ở dưới này.
Phía dưới có một mật thất, là nơi Hoài Nam Vương giấu trân bảo, số lượng không ít. Đậu Đại nhân có muốn xuống xem hay không?
Đậu Quỳ vội cười nói:
- Hầu gia xem qua là được rồi.
Rồi y hạ giọng:
- Hầu gia, nơi này không thể để người khác tới. Hạ quan lo lão gia hỏa Tư Mã Lam kia cũng nhòm ngó bảo bối của Hoài Nam Vương phủ, không chừng sẽ tiến vào đây, trân bảo trong này, cần phải dời đi.
- Đậu đại nhân có cách nào tốt không?
Tề Ninh mỉm cười hỏi, vừa nói vừa tiến tới bàn thờ Phật, tự tay vặn tòa sen, khôi phục hiện trạng như ban đầu, hai tảng đá kia lập tức khép lại, không nhìn ra chút sơ hở nào.
Đậu Quỳ nghĩ nghĩ một lúc rồi mới nói:
- Hầu gia, trân bảo này không phải tầm thường, không thể để cho người khác nhìn thấy.
- Ta cũng có ý này.
Tề Ninh lại cười nói:
- Nếu quay ra cho người đến chuyển bảo vật trong Phật đường, nhiều người mắt lắm, tất nhiên là truyền ra bên ngoài, tốt nhất là âm thầm chuyển ra ngoài.
Hắn hơi trầm ngâm chút mới nói:
- Đậu đại nhân, ngài cách nào tốt hay không?
Đậu Quỳ hạ giọng nói:
- Tài vật bên ngoài có thể đóng gói cho lên xe chở đi, hạ quan có cách đưa đồ của Hầu gia đến tận tay ngài. Nhưng mà một khi đồ trong bảo thất này nhập vào bộ Hộ, ai cũng biết đây là trân phẩm tàng trữ nhiều năm của Hoài Nam Vương, muốn xử lý không hề dễ.
Nếu Tư Mã Lam phái người âm thầm chú ý, vậy thì không ổn.
Suy nghĩ một chút y mới nhẹ giọng nói:
- Hầu gia, đống bảo vật này chỉ có thể lén chuyển ra ngoài.
- Chuyển lén?
Đậu Quỳ gật đầu, nói:
- Hôm nay soát hết Vương phủ, mang hết mọi thứ đi, làm cho người ta nghĩ Vương phủ đã bị lục soát sạch sẽ. Sau đó chúng ta bí mật chuyến số bảo vât này đến phủ Cẩm Y Hầu.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, mới nói:
- Ngài chắc chắn không?
- Hạ quan tự có tính toán.
Đậu Quỳ thấp giọng nói:
- Hầu gia, ngày mai chính là ngày đại hôn của Hoàng Thượng, bách quan trong triều tất nhiên phải đến trong cung ăn mừng, hơn nữa vị tiểu thư nhà Tư Mã kia cũng phải vào cung làm phi, phụ tử Tư Mã Lam tất nhiên coi trọng mười phần, ít nhất ngày mai sẽ không chú ý tới bên này. Dựa theo lệ thường, yến tiệc trong cung khuya mới tan, trước lúc đó hạ quan sẽ rời đi, thần không biết quỷ không hay, chuyển bảo vật đi, ý Hầu gia như thế nào ?
Tề Ninh cười nói:
- Thật là ý hay.
- Phiền toái nhất là binh sĩ Vũ Lâm Doanh.
Đậu Quỳ nhíu mày:
- Hạ quan lo lắng vì bảo hộ sự an nguy của thế tử, có thể Hoàng Thượng sẽ cho Trì Phượng Điển lưu một ít binh sĩ Vũ Lâm Doanh bên cạnh. Hạ quan không đoán được tâm tư của Trì Phượng Điển, nhưng hạ quan cảm thấy gã không đồng lòng với chúng ta, phải đề phòng người này.
Trong lòng Tề Ninh rõ ràng, trong loạn hoàng lăng, vai trò của Trì Phượng Điển là cực kỳ trọng yếu.
Hoài Nam Vương dám phát động biến loạn ở Hoàng Lăng, một trong những nguyên nhân chủ yếu đó là Trì Phượng Điền. Hoài Nam Vương hiển nhiên cho rằng, Trì Phượng Điển sẽ theo lệnh của y, chỉ đâu đánh đó. Lúc ấy chỉ cần Trì Phượng Điển đứng ở bên Hoài Nam Vương, thì biến Hoàng Lăng rất có khả năng đã thành công. Ít nhất lúc ấy có thể nhanh chóng khống chế được phụ tử Tư Mã Lam, sau đó cho dù Hắc Đao Doanh có đuổi tới, cũng đã không kịp.
Nhưng Trì Phượng Điển lại làm Hoài Nam Vương bất ngờ, ở thời điểm mấu chốt, lại không giúp Hoài Nam Vương, cũng vì như thế, kết cục của Hoài Nam Vương đã được định.
Hoài Nam Vương có thể tin tưởng Trì Phượng Điển, trước đó tất nhiên là có ước định. Hơn nữa vì dọn đường cho Trì Phượng Điển, Hoài Nam Vương còn phí tâm tư điều Ngô Đạt Lâm rời khỏi Vũ Lâm Doanh. Bởi vậy có thể thấy được y tin tưởng Trì Phượng Điển đến mức nào. Nhưng hiển nhiên, Trì Phượng Điển đã bội ước, mới làm cho Hoài Nam Vương thất bại trong gang tấc.
Đến bây giờ Tề Ninh vẫn không thể đoán Trì Phượng Điển không đứng cùng Hoài Nam Vương, đến cùng là do Trì Phượng Điển lòng dạ trung thành với Hoàng Thượng, hay là vì Tư Mã gia.
Nếu là điều trước cũng thôi, nhưng giả sử Trì Phượng Điển âm thầm cấu kết với Tư Mã gia, sự việc nghiêm trọng hơn nhiều.
Trì Phượng Điển phản bội Hoài Nam Vương, thủ hạ của Hoài Nam Vương đương nhiên thù hằn sâu tới xương tủy. Đậu Quỳ ghi hận Trì Phượng Điển, cũng là chuyện dễ hiểu.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, mới nói:
- Cái này ngươi không cần lo, ta sẽ cho người của ta thay cho Vũ Lâm Doanh, như vậy có thể tiện cho ngươi làm việc.
Đậu Quỳ vui mừng ra mặt, cười nói:
- Nếu quả như thế, như vậy thì tốt quá.
Tề Ninh chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào mắt Đậu Quỳ, hạ giọng nói:
- Đậu đại nhân, thứ ta nói thẳng, nếu như chỗ bảo vật này ngươi đưa cho Trấn Quốc Công, không biết Trấn Quốc Công có coi ngươi là thân tín hay không?
Đậu Quỳ sửng sốt, lập tức sợ hãi, quỳ rạp xuống đất:
- Hầu gia, hạ quan… Hạ quan sao lại làm như vậy được. Nếu… Ở Hoàng Lăng… nếu không được Hầu gia chiếu cố, chỉ sợ giờ hạ quan đã ở trong tù… Hạ quan vô cùng cảm kích ân tình của Hầu gia, đời này làm trâu ngựa sợ cũng không báo đáp được… Tuyệt không dám phản bội Hầu gia, thỉnh Hầu gia minh giám.
Tề Ninh tự tay nâng y dậy, cười nói:
- Đậu đại nhân, ngươi đừng căng thẳng vậy, ta không có ý này, ngươi đừng nghĩ nhiều.
Đậu Quỳ lúng túng :
- Hầu gia, hạ quan…Trước kia Hạ quan làm không ít việc không nên làm, nay rất hối hận. Nay hạ quan tuyệt không hai lòng với Hầu gia, chỉ cần Hầu gia ra lệnh, dù vượt lửa qua sông cũng không từ.
Mong Hầu gia tin tưởng hạ quan lần này.
Tề Ninh nhỏ hơn Đậu Quỳ vài chục tuổi, lại đập nhẹ lên vai Đậu Quỳ, hòa nhã nói:
- Đậu đại nhân, ngài đã nói vậy ta cũng yên tâm với lời của ngài.
Nếu ngài làm việc cho ta, ta cam đoan vị trí Thượng Thư bộ Hộ của ngài vững như núi. Nếu… Ta nói là nếu Đậu đại nhân cảm thấy không hợp thì chỉ cần nói trước với ta một tiếng, ta tuyệt không cản. Nhưng nếu ngươi lại giống như Tiền Nhiêu Thuận, ta không tiếp thu được.
Hắn cười nhẹ:
- Tiền Nhiêu Thuận hai mặt, kết cục là bãi quan miễn chức, nếu là Đậu đại nhân làm việc có lỗi với ta, kết cục sẽ không được như Tiền Nhiêu Thuận đâu.
Tuy hắn cười, nhưng ánh mắt lại sắc tựa đao. Đậu Quỳ nhìn vào mắt Tề Ninh, rùng mình, nói như chém đinh chặt sắt:
- Hầu gia, nếu Đậu mỗ làm việc có lỗi với Hầu gia, trời giáng thiên lôi, còn..!
Y cắn răng, nghiêm nghị nói:
- Đoạn tử tuyệt tôn.
Trong lòng Tề Ninh biết người thời đại này xem trọng lời thề, huống chi cả câu thề độc “đoạn tử tuyệt tôn” cũng đã nói ra, xem ra Đậu Quỳ này hiện nay không dám hai lòng với mình, hắn cười nói:
- Đậu đại nhân quá lời, quá lời.
Rồi hạ giọng:
- Trên đầu ta chỉ có một đám mây, là Hoàng Thượng!
- Trên đầu hạ quan cũng chỉ có một đám mây, là Hầu gia.
Đậu Quỳ lập tức nói.
Tề Ninh cười ha ha, không nhiều lời, đi thẳng ra cửa, Đậu Quỳ lập tức sát theo sau.
Phủ Hoài Nam Vương nhiều trạch viện, cho tới tận hoàng hôn vẫn còn nhiều nơi không tìm xong, tài vật tìm được, lên danh sách, cho người gói lại, cho lên xe ngựa của bộ Hộ, chở đi.
Dựa theo thường lệ, gia quyến trọng phạm phải đưa vào bộ Hình tiếp nhận xử trí, phải lưu đày thì lưu đày, sung quân phải sung quân. Đạt Hề Xung của bộ Hình sáng sớm đã phái người lại, nếu muốn dẫn gia quyến Vương phủ đi, cũng không có người ngăn trở.
Nhưng Đạt Hề Xung lại trực tiếp muốn mời thế tử Tiêu Thiệu Tông, Tề Ninh tự nhiên không đáp ứng.
Sau khi y bị đánh, hình như người của bộ Hình cũng quên luôn việc mang gia quyến phạm nhân đi.
Tề Ninh chỉ phụ trách khám xét Vương phủ, xử lý gia quyến thế nào, lại không thuộc phạm vi bổn phận của hắn. Trì Phượng Điển thật ra có qua xin chỉ đạo của Tề Ninh, Tề Ninh bảo theo quốc pháp rồi đá lại cho Trì Phượng Điển. Trì Phượng Điển đành phái người tới Kinh Đô Phủ tìm Thiết Tranh, bảo Thiết Tranh phái nhân thủ lại, áp giải phạm nhân tới nhà tù bộ Hình.
Vốn ở lại Vương phủ chỉ có Tiêu Thiệu Tông, nhưng lo lắng đến bệnh tình của Tiêu Thiệu Tông, vị đại phu tên Viên Mạch Ly cũng được giữ lại. Sức khỏe của Tiêu Thiệu Tông không tốt, cần Viên Mạch Ly chiếu cố bên người. Tề Ninh cùng Trì Phượng Điển thương lượng một lúc, quyết định để lại hai vú già chăm lo cho Tiêu Thiệu Tông.
Đây cũng không phải đại sự gì, Trì Phượng Điển hiển nhiên biết Hoàng Đế vẫn chiếu cố Tiêu Thiệu Tông, cho nên không phản đối.
Lúc trời tối, Vương phủ đã đốt đèn, tài vật gần như đã lục soát ra hết, còn vài việc, chỉ có thể ghi lại sau này giải quyết. Dù sao ngày mai chính là ngày đại hôn của hoàng đế, qua giờ tý tối nay, vì là ngày tốt giờ lành, tự nhiên là không thể tiếp tục xét nhà.
Tề Ninh ngồi uống trà trong phòng, Đậu Quỳ bận cả ngày cuối cùng mang tới một đống danh sách tiến vào, để sát cạnh Tề Ninh, thở dài:
- Hầu gia, của cải Hoài Nam Vương gom góp bao năm, thật đúng là không ít. Bước đầu tính ra, không dưới ba trăm vạn lượng bạc.
Kề sát tai hắn, y thấp giọng:
- Ngoài ra còn có trân bảo giấu bên ngoài, y còn có cửa hàng, không có trên giấy tờ, hạ quan sẽ nghĩ cách biến bọn chúng thành bạc, không có gì bất ngờ thì cũng khoảng ba năm mươi vạn lượng.
Tê Ninh giật mình, dù sao hắn cũng có chút hiểu biết với tài vụ của phủ Cầm Y Hầu, là chi thứ nhất trong bốn chi thừa kế Cẩm Y Tề gia, ở Sở quốc cũng là quan to lộc hậu, nhưng cả năm, tính cả thực ấp cũng chi mấy vạn lượng bạc. Hôm nay xét nhà Hoài Nam Vương ra mấy trăm vạn lượng, thật làm cho người ta giật mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận