Cẩm Y Xuân Thu

Chương 665: Tuy Hỏa Hầu

Chuyến đi đến Đông Tề cầu hôn của sứ đoàn nước Sở có thể thành công, nguyên nhân quan trọng nhất là Bắc Hán đột nhiên xảy ra biến cố, Bắc Đường Dục và Bắc Đường Phong thân là sứ thần Bắc Hán phải gấp gáp bỏ trốn.
Tề Ninh vẫn luôn cho rằng khi Lạc Dương xảy ra biến cố, Bắc Đường Phong sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Lạc Dương tranh giành ngôi vị hoàng đế, nhưng Tề Ninh không ngờ hôm nay, ở tại Tương Dương lại gặp Bắc Đường Phong.
Vị công tử đột nhiên xuất hiện vào lúc này hóa ra là Hoàng tử Bắc Hán, Bắc Đường Phong.
Trong khoảnh khắc Tề Ninh nhìn thấy Bắc Đường Phong, hắn gần như không thể tin vào mắt mình, càng không thể tưởng tượng nổi thiên hạ rộng lớn như vậy, lại có thể đụng độ Bắc Đường Phong ở Tương Dương. Đúng là chuyện hi hữu còn hơn là lợn mẹ biết leo cây, thế mà lại xảy ra.
Hắn giật mình, nghi hoặc vô cùng, thầm nghĩ Bắc hán đã xảy ra nội biến, sao tên này không nhanh chân chạy về tranh đoạt hoàng vị mà lại chạy đến Tương Dương này? Tương Dương thuộc về một phần lãnh thổ của nước Sở, là Hoàng tử Bắc Hán, mà lại mạo hiểm dấn thân vào nước Sở, đây không phải là trò đùa, bởi lẽ một khi thân phận của gã bị bại lộ, lúc đó gã muốn chạy cũng chạy không được.
Hắn nhìn về phía sau Bắc Đường Phong. Ở đó có một hán tử vóc người cao to đầu đội mũ mạo. Tuy người đó cố ý ăn mặc đơn giản, nhưng Tề Ninh chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra gã là Hỏa Thần Quân.
Nếu như Bắc Đường Phong và Hỏa Thần Quân cùng xuất hiện ở đây, vậy Bắc Đường Dục cũng ở gần đây. Tề Ninh nhìn khắp chung quanh nhưng không phát hiện ra bóng dáng Bắc Đường Dục, hắn thầm nghĩ lẽ nào Bắc Đường Phong và Bắc Đường Dục thật sự đường ai nấy đi?
Bắc Đường Phong và nam tử áo xanh đối chọi gay gắt. Mọi người đứng ở xung quanh vừa xem vừa chỉ trỏ. Một người đứng sau nam tử áo xanh hướng về phía Bắc Đường Phong, cười lạnh nói:
- Chao ôi! Là ai mặc quần không có đáy, để lồ lộ ra từ đông sang tây thế này? Tính ra oai làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Đám tùy tùng ở phía sau nam tử mặc áo xanh lập tức cười rộ lên.
Bắc Đường Phong xuất thân Hoàng tộc, từ trước tới nay chưa ai dám nói với gã nhưng lời thô tục như vậy. Sắc mặt xa sầm xuống, gã nói bằng giọng lạnh như băng:
- Ngươi có gan thì nói lại lần nữa xem?
Người nọ còn muốn lập lại, nhưng nam tử áo xanh khoác tay ngăn lại, cười nói:
- Vị công tử này đã muốn làm anh hùng, chúng ta không nên làm cho hắn mất đi sự hăng hái. Chúng ta dều là bách tính tuân thủ pháp luật, không nên tranh chấp ở đây.
Rồi gã quay sang cười nói với Bắc Đường Phong:
- Các hạ có thể để lại danh tính không?
Bắc Đường Phong phùng mang trợn mắt, cuối cùng gã hừ lạnh một tiếng và nói:
- Ngươi không xứng để ta xưng danh tính.
Nam tử áo xanh giơ ngón tay cái lên, cười nói:
- Có dũng khí! Bao nhiêu năm rồi ta mới đụng phải một hảo hán cứng miệng như ngươi.
Nam tử hướng về phía cô nương mãi nghệ nở nụ cười thật tươi, rồi quay người rời đi. Những người hầu của gã ném cho Bắc Đường Phong một nụ cười mỉa rồi đi theo nam tử áo xanh.
Bắc Đường Phong nhìn thấy nam tử áo xanh dẫn người rời đi, bất giác ưỡn ngực ra ra vẻ đắc ý lắm.
Bấy giờ ông lão tiến tới chắp tay nói:
- Đa tạ vị bằng hữu đây đã giải vây giúp chúng tôi.
Bắc Đường Phong vội chỉnh sửa y phục lại cho thật ngay, rồi chắp tay đáp lễ với ông lão, xong gã nhìn về phía cô nương mãi nghệ, ân cần hỏi:
- Cô nương không sao chứ?
Cô nương mãi nghệ lắc đầu nói:
- Đa tạ công tử xuất thủ giải vây.
- Chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến ấy mà.
Bắc Đường Phong vờ tỏ ra thật ưu nhã. Ông lão cũng quay sang bốn phía chắp tay, nói:
- Đa tạ các vị lão gia, thiếu gia đã cổ vũ cho chúng tôi. Hôm nay biểu diễn đến đây thôi, ngày mai xin mọi người hãy tiếp tục ủng hộ cho chúng tôi. Đa tạ! Đa tạ!
Đến đây người vây xem mới tản đi. Nếu Tề Ninh đã đụng độ Bắc Đường Phong, tất nhiên muốn làm cho rõ tên này đến Tương Dương để giở trò quỷ gì. Hắn đứng ngoài cửa, không rời đi. Chợt nghe bên cạnh có người nói:
- Tiểu tử tốt bụng đó tiêu rồi! Ta nhận ra người áo xanh vừa nãy đấy.
Tề Ninh quay đầu nhìn lại thì thấy một người trung niên đang vuốt vuốt chòm râu. Nom y đắc chí lắm. Có mấy người đã vây lấy y.
Một người hỏi:
- Ngươi biết? Người nọ khá là ngông cuồng đấy… Kiều Trang chủ, rốt cuộc người đó có lai lịch gì?
- Ta nghĩ chắc các vị không tin đâu.
Người trung niên được gọi là Kiều Trang chủ thừa nước đục thả câu:
- Ta hỏi các vị, Tây Xuyên có một Hàn Gia bảo, các vị đã nghe qua chăng?
Những người vây xem đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là có mấy người không biết. Một người lên tiếng:
- Kiều Trang chủ, là Hàn Gia bảo ở Hợp Giang, Tây Xuyên à?
- Không sai.
Kiều Trang chủ nói:
- Nếu huynh biết Hàn Gia bảo, chắc cũng biết một sự kiện xảy ra ở Hàn Gia bảo năm ngoái?
Người kia cười, trả lời:
- Huynh đang nói đến chuyện con gái của Bảo chủ Hàn Gia bảo được gả cho Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang làm thiếp?
Tề Ninh rùng mình. Chợt Kiều Trang chủ bật cười ha hả và nói:
- Huynh đệ, tin tức linh thông nhỉ.
Ta đúng là muốn nói về chuyện ấy. Có điều… Hắc! Hắc! Con gái lớn của Hàn Gia bảo được gả cho vị Tào Đà chủ kia lại không cam tâm tình nguyện.
- Hơ?
Có người hỏi ngay:
- Kiều Trang chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngài là tiền bối giang hồ, vào Nam ra Bắc, thấy nhiều chuyện, chúng tôi kiến thức hạn hẹp, ngài kể cho chúng tôi hay với.
Kiều Trang chủ cười kha khả, nói:
- Có những chuyện không thể nói bừa. Mọi người chỉ cần nhớ kỹ rằng, chuyện hôn sự giữa hai nhà đó không đơn giản!
- Kiều Trang chủ, chúng tôi đang hỏi về người áo xanh lúc nãy, sao huynh lại nhắc tới Hàn Gia bảo?
Ai đó nghi hoặc hỏi:
- Chẳng lẽ người áo xanh có quan hệ gì với Hàn Gia bảo?
- Tất nhiên là có quan hệ rồi.
Kiều Trang chủ trả lời:
- Người áo xanh lúc nãy chính là cô gia của Hàn Gia bảo. Giờ thì mọi người rõ rồi nhé, hắn chính là Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang – Tào Uy!
Tề Ninh và Mao Hồ dứng bên cạnh liếc mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt của hai người đều có vẻ kinh ngạc.
Tề Ninh chưa từng gặp Tào Uy, nhưng không phải hắn mới nghe cái tên này lần đầu. Ban đầu, lúc ở Tây Xuyên, Bạch Hổ Trưởng lão của Cái Bang mưu nghịch, gài bẫy hãm hại Hướng Bách Ảnh, Tề Ninh còn nhớ rõ, đêm đó Hướng Bách Ảnh đã chất vấn Bạch Hổ về việc Tào Uy ép hôn, có điều lúc đó Hướng Bách Ảnh đang bị thương nặng, sau khi Bạch Hổ che giấu cho Tào Uy thì Hướng Bách Ảnh không gặng hỏi tiếp.
Không ngờ hôm nay lại đụng phải Tào Uy ở đây.
Tề Ninh nhớ rõ, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ, do một tay Bạch Hổ đề bạt lên thành Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu, đó là dòng chính đáng tin của Bạch Hổ.
- Không phải chứ?
Lập tức có giọng nói ngờ vực vang lên:
- Kiều Trang chủ, Tào Uy là Đà chủ của Cái Bang, nhưng cách ăn mặc của người vừa rồi đâu có chút nào giống với một đệ tử Cái Bang? Hắn vừa ra tay một cái là thưởng ngay mười lượng bạc, giống như hắn là người cao quý, còn người khác là kẻ ăn xin vậy.
Người còn lại cũng tán đồng:
- Đúng đó! Nếu họ Tào là người của Cái Bang, sao dám trêu ghẹo cô nương kia giữa thanh thiên bạch nhật? Nghe đâu vị Hướng Bang chủ của Cái Bang nghiêm khắc với người dưới lắm mà?
- Hướng Bang chủ?
Kiều Trang chủ ra vẻ biết hết mọi chuyện trong thiên hạ:
- Đâu phải mọi người không biết Hướng Bang chủ bị kẻ gian giết hại? Đại hội Thanh Mộc lần này, Cái Bang sẽ tuyển ra Bang chủ mới để báo thù cho Hướng Bang chủ đấy. Nhưng có điều này mọi người không biết, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão đó. Theo ta được biết, người này ham mê nữ sắc, tư cách cũng ngông cuồng lắm. Trước đây lúc Hướng Bang chủ còn tại thế, Tào Uy còn ỷ mình được Bạch Hổ Trưởng lão che chở, không kiêng nể gì cả, giờ Hướng Bang chủ mất rời, còn ai dám trêu chọc người này?
Một người đứng cạnh vuốt cằm, nói:
- Ta cũng nghe nói Bạch Hổ Trưởng lão đã nắm chắc phần thắng trong cuộc tuyển chọn Bang chủ của Cái Bang lần này. Lão gắn bó với Cái Bang lâu nhất, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Bạch Hổ Trưởng lão sẽ kế nhiệm ngôi vị Bang chủ Cái Bang. Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão, nhất định sau khi Bạch Hổ Trưởng lão rút lui, Tào Uy sẽ trở thành Bang chủ Cái Bang tiếp theo.
- Kiều Trang chủ này, sao ngài biết Tào Uy thế?
Ai đó hỏi:
- Chẳng lẽ ngài có giao tình gì với hắn?
Kiều Trang chủ cười, đáp:
- Ta có mấy người bạn ở Tây Xuyên, năm ngoái đến bái phỏng, trùng hợp đúng lúc con gái Hàn gia lấy chồng, ta cũng theo bằng hữu đến uống rượu mừng. Ta nhìn thấy tận mắt, người đón dâu chính là vị Tào Đà chủ này. Ngày thường Tào Đà chủ cũng không thích mặc quần áo rách nát, thế nên đôi lúc gặp phải, mọi người cũng không nhận ra hắn là người của Cái Bang.
Người nào đó than thở:
- Cái Bang là bang phái đứng đầu thiên hạ, mấy thập niên vừa qua còn đứng đầu tám bang mười sáu phái. Ta nghe nói bang quy của Cái Bang sâm nghiêm lắm, đến nay Hướng Bang chủ vẫn được người người nể phục. Có điều, Hướng Bang chủ vừa đi, đạo đức đã suy đồi ngay, xem ra Cái Bang tuột dốc rồi.
- Hừm!
Bỗng một người giơ tay lên ra hiệu im lặng và nhìn dao dác xung quanh. Thấy trên đường còn lác đác mấy tên khất cái, y thấp giọng bảo:
- Coi chừng bị người của Cái Bang nghe thấy. Giờ từ trong ra ngoài thành Tương Dương toàn là người của Cái Bang, hãy phòng bị cho thỏa đáng. Nếu chúng ta đắc tội với Cái Bang sẽ chẳng có quả ngon mà ăn đâu.
Kiều Trang chủ đưa mắt nhìn vào quán trà. Thấy Bắc Đường Phong và ông lão đang nhỏ giọng trò chuyện, vị trang chủ hỏi nhỏ:
- Mọi người có biết người trẻ tuổi này từ đâu đến không?
Mọi người đều lắc đầu. Một người nói:
- Không biết hắn từ đâu đến đây.
Bước chân ra đường, không nên can thiệp vào chuyện của người khác. Vừa rồi, khi đứng ra bênh vực nữ tử mãi nghệ, hắn đã đắc tội với Cái Bang. Mà, sợ là hắn còn chưa biết mình đã có thêm kẻ thù.
- Tào Uy không phải người dễ trêu chọc.
Kiều Trang chủ nói:
- Chuyện này chắc chắn vẫn còn chưa kết thúc. Tào Uy bị người trẻ tuổi đó khinh khi trước mặt mọi người, dù là người bình thường còn không thể cho qua, huống chi là người như Tào Uy?
Y thở dài, nói:
- Ta e là người trẻ tuổi này không thể ra khỏi thành Tương Dương.
Những người khác cũng lắc đầu nhè nhẹ. Ánh mắt họ nhìn vào Bắc Đường Phong giống hệt ánh mắt khi ai đó nhìn vào một xác chết.
Những người ở đây đều từng trải và có nhiều kinh nghiệm, biết rằng không nên nán lại thêm, họ tản ra tiếp tục làm việc của mình. Bấy giờ Tề Ninh mới quay sang hỏi nhỏ Mao Hồ Nhi:
- Ngươi có nghe nói về người tên Tào Uy này chưa?
Mao Hồ Nhi gật đầu, trả lời:
- Hai mươi tám phân đà của Cái Bang, tên của mỗi Đà chủ ta đều hiểu biết, có điều ta chưa gặp mặt hết. Chúng ta đều ở miền Đông.
Bạch Hổ Thất Túc thì ở khu Tây, bình thường cũng không qua lại, chỉ khi đến Đại hội Thanh Mộc được tổ chức ba năm một lần mới có dịp gặp nhau. Vào Đại hội Thanh Mộc ba năm trước, Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu không phải là Tào Uy.
Tề Ninh khẽ xoa cằm, thấp giọng hỏi:
- Vừa nãy Tào Uy đùa giỡn cô nương kia giữa đám đông, có phạm vào môn quy của Cái Bang không?
- Có.
Mao Hồ Nhi lập tức trả lời:
- Khi dễ người yếu hơn mình và dâm nhục phụ nữ. Đây là hai tội lớn trong Cái Bang. Có điều Thanh Long Thất Túc chúng ta không xen vào việc này. Bạch Hổ Thất Túc có Nghi Trượng đường, chuyên xử lý việc vi phạm môn quy.
Gã cười lạnh, nói:
-Tuy nhiên, Chấp Sự đường của Tây Phương Thất Túc đều là người của Bạch Hổ, xử lý thế nào, chỉ chờ một câu nói của Bạch Hổ.
- Phái một người đuổi theo Tào Uy.
Tề Ninh nhỏ giọng ra lệnh:
- Đừng rút dây động rừng, chỉ cần tập trung theo dõi, xem xem họ có ở trong thành không, ở đâu, dò nghe rồi lập tức báo lại cho ta.
Mao Hồ Nhi răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Tề Ninh. Gã xoay người, thấp giọng dặn dò hai câu, hai gã thủ hạ lập tức đuổi theo hướng Tào Uy vừa rời đi.
Tề Ninh ghé mắt quan sát phía trong quán trà. Ông lão và cô nương đang thu dọn đồ đạc. Ngạc nhiên là Bắc Đường Phong cũng cùng dọn đồ cùng họ. Hỏa Thần Quân đứng cách đó không xa, sắc mặt nặng nề, mày chau lại, dường như y đang bực dọc.
Thank You to Phương Linh For This Useful

Tề Ninh nhìn vẻ mặt của Hỏa Thần Quân liền biết y không hài lòng với việc Bắc Đường Phong làm ngày hôm nay.
Không cần biết hôm nay Bắc Đường Phong tới Tương Dương để làm gì, gã dù sao cũng là Hoàng tử của Bắc Hán, đúng lý nên làm việc khiêm tốn một chút.
Ai đời lại đi tranh cãi như dân chợ búa giữa đường lớn như vậy, lẽ ra cho dù là chuyện có lớn hơn nữa thì gã cũng phải cắn răng nhẫn nhịn.
Giờ thì hay rồi. Hôm nay là ngày người ngựa ở khắp các nơi đều đổ về Tương Dương, gã không chịu nhẫn nại mà lại còn cuốn vào tranh chấp, không cần biết mục đích của gã là gì nhưng có thể khẳng định hành động này cực kỳ ngu xuẩn. Hỏa Thần Quân đương nhiên là rất không hài lòng nhưng dù gì thì y cũng chỉ là phận nô tài nên không dám nói gì.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ông lão đi tới nói vài câu với Chưởng quỹ tiệm trà. Việc tiệm trà hợp tác với nghệ nhân là việc làm ăn hai bên cùng có lợi. Người làm xiếc có thể có nơi biểu diễn xiếc kiếm sống hằng ngày mà tiệm trà cũng có thể thông qua những người làm xiếc để thu hút khách qua đường, hai bên đều không phải chịu thua thiệt.
Bên cạnh Bắc Đường Phong, ngoài Hỏa Thần Quân ra thì còn hai tên tùng tùy đi cùng. Sau khi thu dọn đồ xong, Bắc Đường Phong ra lệnh cho hai tên tùy tùng mang theo đồ làm xiếc, rồi sau đó dẫn theo thầy trò kia ra ngoài cửa.
Vừa rồi Tề Ninh có nghe thấy những người kia nói đến Tào Uy.
Cũng chẳng biết Bắc Đường Phong đã nói với ông lão kia cái gì mà hắn lại thấy thầy trò đều đồng ý đi theo gã. Tề Ninh thầm nghĩ tiểu tử này xem ra cũng không phải hạng vô tích sự, ít nhất thì tài ăn nói cũng dùng được.
Tề Ninh thấy Bắc Đường Phong đã đi khỏi, hắn không nói lời nào lập tức đuổi theo. Mao Hồ Nhi cùng một tên ăn mày liếc mắt nhìn nhau, sau đó cũng đuổi theo.
Trên đường người qua người lại tấp nập. Mấy ngày hôm nay ăn mày xuất hiện ở Tương Dương đã chẳng còn là chuyện gì lạ vì vậy nên chẳng ai chú ý đến ba người.
Đi được một đoạn Tề Ninh phát hiện đột nhiên có một người hình như cũng đang bám theo Bắc Đường Phong. Người nọ đầu tóc rối bù, y phục màu xám rách nát vá chằng vá chịt, gã với đám người Bắc Đường Phong chỉ cách nhau khoảng bảy tám bước, người đi người theo. Nếu như không cẩn thận chú ý chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Thế nhưng Tề Ninh đã đặc biệt để ý đến người này sau đó quả nhiên phát hiện tên ăn mày đó đúng là đang bám theo Bắc Đường Phong. Trong lòng chợt thấy rùng mình, thầm nghĩ thì ra không phải chỉ có mình hắn mới chú ý đến Bắc Đường Phong. Đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Bắc Đường Phong xảy ra tranh chấp với Tào Uy, chẳng lẽ tên ăn mày đó là do Tào Uy phái tới bám theo?
Tề Ninh cố ý kẽo giãn khoảng cách nhưng vẫn không để đám Bắc Đường Phong rời khỏi tầm quan sát của mình. Hắn đi xuyên qua hai con đường sau đó rẽ vào một con hẻm dài. Nơi này không náo nhiệt như đường lớn ngoài kia và đặc biệt rất ít người qua lại.
Thực ra Hỏa Thần Quân vẫn luôn quan sát dọc đường đi. Mặc dù võ công của y khá cao cường nhưng rõ ràng là y không giỏi trong việc phát giác các tình huống xung quanh. Vì vậy nên không hề phát hiện ra phía sau có người bám theo bọn họ.
Cuối cùng bọn họ rẽ vào một con đường, những ngôi nhà xung quanh có chút đổ nát. Đám người đi hết con đường ra đến đầu đường Bắc Đường Phong mới dừng lại quan sát xung quanh rồi mới gõ cửa một ngôi nhà. Ngay sau đó liền có người mở cửa, đám người liền đi vào trong sân. Tề Ninh không hề lại gần mà đứng ở một bên cùng với hai người kia, nhìn thấy tên ăn mày áo xám đang nhìn ngó xung quanh. Mặc dù tên đó đã nhìn thấy bọn Tề Ninh nhưng thấy ba người bọn hắn chỉ đang vừa nói vừa cười nên không nghi ngờ gì nữa mà xoay người vội vã chạy đi.
Tề Ninh chờ tên ăn mày áo xám đi rồi mới bám theo con đường đi về phía trước. Hắn phát hiện nhà cửa trên con đường này dường như đã nhiều năm không tu sửa nên có vẻ đổ nát hoang tàn. Hơn thế nữa trên đường cũng không có bất cứ cửa hàng nào, tất cả đều là nhà ở bình thường, và đường đi có vẻ khá hẹp. Tề Ninh đi qua ngôi nhà mà Bắc Đường Phong lúc nãy đã vào, liếc mắt nhìn một cái. Trên cửa gỗ cũ kỹ có một khe hở rất lớn, lúc hắn nhìn qua khe hở đó thấy trong sân có khoảng năm sáu người.
Tề Ninh không hề dừng bước mà đi thẳng tới đầu hẻm rồi xoay người rẽ sang một con đường khác. Mao Hồ Nhi cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
- Hầu đà chủ biết những người kia sao?
Tề Ninh mỉm cười, hắn không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ nói:
- Ngày mai đại hội Thanh Mộc được tổ chức ở Cổ Long sẽ bắt đầu vào buổi trưa. Tương Dương cách Cổ Long mấy chục dặm đường, giờ chúng ta hãy quay về khách điếm ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi sức, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát.
Tề Ninh đã phân phó nhưng vậy, hai người đương nhiên không dám nhiều lời. Sau khi vào thành, Tề Ninh đã tìm được một khách điếm bình dân để nghỉ chân.
Nếu như là trước đây, ăn mày vào khách điếm ở trọ là điều rất hiếm lạ. Nhưng hiện tại đang là thời gian chuẩn bị diễn ra đại hội Thanh Mộc, các đệ tử Cái bang từ khắp nơi đều đổ về Tương Dương.
Trong thành có không ít khách điếm bình dân tiếp đãi ăn mày nên chuyện này đã trở thành chuyện bình thường.
Sau khi trở lại khách điếm, hai người được phái đi thăm dò tin tức của Tào Uy cũng nhanh chóng quay về bẩm báo:
- Đà chủ, Tào Uy thuê trọ ở một khách điếm, nhưng sau khi vào khách điếm, gã không hề ra khỏi cửa chỉ có mấy tên đệ tử của gã là thường xuyên phân công nhau ra ngoài. Nhìn tình hình này có vẻ như bọn họ đang muốn triệu tập người đêm nay đối phó với vị thiếu niên kia.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Tên Tào Uy này cũng thật chẳng ra gì. Nếu như thật sự muốn giải quyết ân oán cá nhân thì cũng đâu cần phải huy động nhiều người như vậy!
Thầm nghĩ cái tên ăn mày áo xám khi nãy chắc có lẽ là người của Tào Uy phái đi bám theo Bắc Đường Phong. Trước tiên là phải nắm được nơi nghỉ chân của Bắc Đường Phong trước rồi đợi đến khi trời tối mới hành động.
Đám người Tào Uy tuy người đông thế mạnh đã vậy lại ngông cuồng khinh địch nhưng dù sao thì hiện tại bọn họ cũng đang ở trong thành Tương Dương. Quan binh cùng sai dịch trong thành mấy ngày qua tựa như phải đối đầu với đại địch, bọn họ thường xuyên tuần tra khắp các con phố lớn ngõ nhỏ trong thành để đề phòng nhiều người trong giang hồ vào thành sẽ dễ phát sinh mâu thuẫn.
Tào Uy không dám ra tay vào ban ngày cũng chính là vì do có nhiều người, gã sợ nếu ra tay sẽ chọc vào quan phủ. Vì vậy ra tay vào ban đêm sẽ thuận lợi hơn.
Sau khi ăn cơm xong, ngoài trời cũng đã tối. Tề Ninh nhắc đám Mao Hồ Nhi đi nghỉ ngơi sớm. Tề Ninh ở một mình một phòng, sau khi vào phòng thấy vẫn còn khá sớm nên hắn luyện lại Túy mộng cửu thức mà Hướng Bách Ảnh đã truyền cho hắn. Về chiêu thức cùng khẩu quyết của Túy mộng cửu thức Tề Ninh thuộc hết, chỉ là để hiểu được sự thâm thúy trong bộ võ học trấn bang của Cái bang này trong vòng vài ba tháng chắc chắn chưa thể lĩnh ngộ hết được.
Túy mộ cửu thức cùng Nghịch cân kinh là hai tuyệt học của Cái bang, có thể nói đây là hai bộ võ công quý giá nhất của Cái bang. Chiêu thức của Túy mộng cửu thức vô cùng ảo diệu, bí quyết tâm pháp lại càng vi diệu hơn. Nếu không thì sao có thể nổi danh trên giang hồ thậm chí còn trở thành tuyệt học trấn bang của Cái bang được?

Bạn cần đăng nhập để bình luận