Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1303: Vào tròng
Thành Hội Trạch là kho lúa trọng địa, cho nên trong thành giới nghiêm. Chỉ cần sắc trời vừa tối, toàn thành cấm đi lại ban đêm, dân chúng trong thành không được đi lại trên đường, một khi bị lính tuần tra bắt được, sẽ bị xử tội mưu phản.
Tuy nói điều lệ hà khắc, nhưng lúc đặc biệt thì không thể không đặc biệt.
Sau khi trời tối, phố lớn ngõ nhỏ đã vắng tanh, từng nhà đều đóng chặt cửa lớn, chỉ có binh sĩ thỉnh thoảng đi qua tuần tra trên đường phố.
Thành Hội Trạch sắp đặt năm kho lúa, chẳng qua có một số kho lúa cách nhau rất gần, trong đó kho lúa thuộc thành nam lớn nhất.
Thành nam vốn có một bãi đất trống, sau khi Hàn Dũ tới đây, liền di chuyển dân cư chung quanh bãi đất trống đi, xây dựng một kho lúa kiên cố ở nơi này, lại phái hai ba trăm binh sĩ trông coi chặt chẽ, ngay cả mấy con đường thông tới kho lúa cũng được phong tỏa.
Trong kho lúa này chứa đựng rất nhiều lương thảo, tường đá chung quanh vừa cao lại vừa dày. Vì phòng ngừa vạn nhất, thậm chí bốn góc đều xây dựng trạm canh gác, ngày đêm phái binh giám thị. Nhìn xuống từ trên cao, phàm có người tới gần kho lúa, sẽ có thể phát hiện dễ dàng.
Tối nay không trăng, nhưng binh sĩ thủ vệ vẫn tuân thủ nghiêm ngặt như trước, lại có hai đội binh sĩ đặc biệt tuần tra vòng quanh kho lúa.
Lúc nửa đêm, trời đất hoàn toàn tĩnh mịch, bên ngoài góc tây nam kho lúa, mấy bóng người đang nằm rạp dưới đất, di chuyển từng chút về phía kho lúa. Đêm tháng năm trời đất tối mịt, trên thực tế để tiện cho giám thị, nhiều chỗ chung quanh kho lúa đều có đuốc, chỉ là góc tây nam này thuộc về điểm yếu, không có ánh lửa. Thời điểm mấy bóng người kia tới bên cạnh tường đá, lặng yên không tiếng động, quả thực không có bất cứ người nào phát hiện ra.
Tới chân tường, mấy bóng người kiểm tra động tĩnh chung quanh trước, xác định không có người nào chú ý. Hai bóng người lập tức tới chân tường khom người xuống, hai tay duỗi ra nắm lấy nhau. Đồng bạn đằng sau hành động nhanh chóng, đạp lên bậc thang tay, hai người kia dùng sức hất lên trên, đồng bạn lập tức mượn nhờ lực hất vọt lên trên, dùng tay ôm lấy đầu tường, nhảy lên đầu tường cực kỳ nhẹ nhàng. Hai người đằng sau bắt chước làm theo, liên tục vượt lên đầu tường. Nhóm người này hành động nhanh nhẹn dứt khoát, có vẻ được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Năm người này đều mặc quần đen áo đen, dùng khăn đen che mặt. Sau khi ba người nhảy lên đầu tường, liền nhảy vào kho lúa. Hai người làm bậc thang dưới chân tường cũng không đi vào theo, mà dán dưới chân tường không nhúc nhích.
Sau khi ba người đi vào kho lúa, cũng không chậm trễ, khom người, bước chân nhanh chóng, chạy thẳng tới khu vực kho lúa ở giữa.
Trong tường đá là nhà kho xây dựng bằng gỗ, bên trong chứa đựng lương thảo. Ba bóng người né qua lính phòng thủ tuần tra, tới gần cửa kho. Cửa kho kia dùng khóa sắt khóa lại, hai người trong đó tách ra hai bên trái phải, chú ý động tĩnh của lính phòng giữ, người còn lại mở khóa sắt cực kỳ lưu loát thuần thục. Khẽ đẩy mở cửa kho, ba người nhanh chóng lách mình vào trong nhà kho, lại đóng chặt cửa kho lần nữa.
Trong nhà kho tối mịt, bao tải chất thành đống trong nhà kho, giống như ngọn núi nhỏ.
Trong bóng tối, ba người lấy một túi da trên người mình, người ở giữa ra hiệu bằng tay, hai người đồng bạn tách ra hai bên. Còn chưa đi được hai bước, bỗng nhiên nghe được tiếng ho khan vang lên, ba người đều cứng ngắc, đôi mắt xuất hiện vẻ kinh ngạc. Chung quanh lập tức sáng lên, dưới ánh lửa, trong nhà kho nháy mắt tuôn ra một đám binh sĩ tay cầm trường mâu. Ba người nhanh chóng rút tới cửa kho, còn chưa tới gần liền nghe được tiếng rầm vang lên, cửa kho bị đẩy ra, mấy chục tên lính phòng giữ từ bên ngoài cửa kho xông vào. Hơn mười tên thuẫn bài binh đi phía trước khom người tạo thành một bức tường đồng vách sắt bằng thuẫn, phía sau là nỏ binh cầm nỏ trong tay.
Chỉ trong chốc lát, ba người đã bị lính phòng giữ vây chặt không lọt một giọt nước.
Ba người lưng tựa lưng, đều lấy dao găm ra, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.
- Tuyệt đối không nên động đậy, càng không nên phản kháng.
Một giọng nói thản nhiên vang lên trong đám người:
- Chỉ cần các ngươi hành động thiếu suy nghĩ một chút, sẽ lập tức bị bắn thành con nhím.
Theo giọng nói, một người chậm rãi đi ra, chính là Tề Ninh.
Một người áo đen tiếp cận Tề Ninh, ánh mắt như đao. Tề Ninh nhìn thấy đao trong tay mấy người áo đen, sắc mặt khẽ biến, trầm giọng nói:
- Diệp Ẩn Tàng Nhập Địa, Phi Thiền Minh Thiên Hưởng... Các ngươi là Mật nhẫn Phi Thiền?
Mật nhẫn Đông Doanh có bốn lưu phái lớn, theo thứ tự là Diệp Ẩn, Phi Thiền, Giáp Hạ và Y Hạ. Phi Thiền nhất tộc đã từng uy phong nhất thời, nhưng lại kết thù với Diệp Ẩn và Giáp Hạ. Diệp Ẩn và Giáp Hạ liên hợp Vụ Ẩn nhất tộc, hoàn toàn xua đuổi Phi Thiền nhất tộc khỏi Đông Doanh, mà Vụ Ẩn cũng thay thế vị trí của Phi Thiền nhất tốc.
Sau khi Phi Thiền nhất tộc bị đuổi ra khỏi đảo Đông Doanh, chỉ có thể lưu vong Đông Hải, chiếm đảo sống tạm bợ tại Đông Hải.
Tề Ninh cũng biết sơ lược về Phi Thiền Mật nhẫn này, cũng từng tiếp xúc vài lần với đám người này, hơi quen thuộc với binh khí của họ. Hắn nhìn binh khí trong tay mấy người kia, lập tức nhận ra chính là binh khí độc môn của Mật nhẫn Phi Thiền.
Năm đó Mật nhẫn Phi Thiền chặn giết tiểu Hoàng đế vẫn còn là Thái tử, Tề Ninh đã nghi hoặc những Ninja này bị ai sai sử. Về sau biết được rất có thể những Mật nhẫn Phi Thiền này đã bị Đông Tề nuôi dưỡng, liền hoài nghi năm đó chặn giết tiểu Hoàng đế là người Đông Tề sai sử.
Sau đó lại gặp gỡ những Mật nhẫn này tập sát Bắc Đường Phong. Nếu không phải vừa vặn Bạch Vũ Hạc đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ Bắc Đường Phong sẽ chết trong tay những người này. Khi đó hắn đã kỳ quái tại sao người Đông Tề lại ra tay với Bắc Đường Phong.
Lần cuối cùng gặp gỡ Mật nhẫn Phi Thiền là ở Đông Hải, Mật nhẫn Phi Thiền được lệnh của Ẩn Chủ, cấu kết với Giang Mạn Thiên, điều này khiến Tề Ninh từng hoài nghi Ẩn Chủ là người Đông Tề.
Lần này hắn ngờ tới rất có thể Thân Đồ La sẽ phái người chui vào kho lương đốt lương thảo, không nghĩ tới Mật nhẫn Phi Thiền lại xuất hiện lần nữa.
Mắt một người áo đen lạnh lẽo, giơ ngang đao trong tay, cũng không nói lời nào.
Tề Ninh chậm rãi tiến lên, cách người áo đen kia chỉ mấy bước, thản nhiên nói:
- Nghe nói sau khi Mật nhẫn Phi Thiền bị trục xuất khỏi Đông Doanh, lưu lạc trên biển, như chó nhà có tang, về sau được người Đông Hải nuôi dưỡng, xem ra lời đồn quả thực không sai.
Hắn cũng không biết mấy tên Ninja này có nghe hiểu lời mình nói hay không, nhìn mặt mà nói chuyện, hắn thấy mắt người áo đen kia khẽ động, dường như nghe hiểu, liền cười nhạt một tiếng nói:
- Chẳng qua nước Đông Tề đã bị công phá rồi, bản thân họ khó mà bảo đảm, ta thực sự không biết họ còn có năng lực gì che chở các ngươi.
Giọng hắn còn chưa dứt, lại cảm thấy bóng người lóe lên trước mắt. Mật nhẫn áo đen kia lại nhào về phía mình với tốc độ không thể tưởng tượng, đám nỏ thủ chung quanh căn bản không kịp phản ứng. Vả lại không có lệnh của Tề Ninh, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ trong nháy mắt, liền nghe Mật nhẫn kia khẽ hô một tiếng, dao găm đã đâm thẳng tới Tề Ninh.
Có binh sĩ chung quanh la lên thất thanh, ngay khi dao găm sắp đâm trúng Tề Ninh, Tề Ninh lại tránh thoát với tốc độ càng không thể tưởng tượng. Mật nhẫn kia đâm vào khoảng không, lấy làm kinh hãi, hiển nhiên không nghĩ tới tốc độ của Tề Ninh lại nhanh chóng như vậy.
Mật nhẫn này quả thực không muốn đánh giết Tề Ninh, gã nhìn ra được thân phận Tề Ninh đặc thù, giờ phút này bị vây quanh lớp lớp, gã chỉ muốn khống chế Tề Ninh ép buộc quan binh, dùng hắn để trở ra toàn thân.
Gã tìm đúng cơ hội, một kích xuất thủ, lại không nghĩ tới võ công của Tề Ninh lại cao minh như thế. Một đao này trượt, trong nháy mắt cảm thấy cánh tay mình xiết chặt, còn chưa kịp phản ứng, lại nghe một tiếng rắc vang lên, đã bị Tề Ninh bổ một chưởng vào đầu vai, xương vai vỡ vụn, toàn thân bay ra ngoài, ngã thẳng xuống đất. Hai tên đồng bạn lập tức chạy tới, nắm chặt đao trong tay, bảo vệ bên cạnh.
- Mật nhẫn Phi Thiền, cũng không có gì đặc biệt.
Tề Ninh cười lạnh nói.
Mật nhẫn kia giãy dụa ngồi dậy, liền nghe Tề Ninh tiếp tục nói:
- Năm đó Phi Thiền nhất tộc bị đuổi khỏi Đông Doanh, đương nhiên không ít nam nữ già trẻ, nghĩ tới hiện giờ còn sống trên hải đảo. Các người không có cách nào trở về Đông Doanh, nhưng Đông Tề đã diệt, ngay cả chỗ ăn cơm các người cũng không có... !
Hắn chắp hai tay sau lưng, nói:
- Nếu như ngươi cảm thấy tộc nhân của ngươi có thể sống ven biển, ta khuyên ngươi hãy từ bỏ ý định này. Trước giờ Đông Hải đều là hải vực vương triều Trung Nguyên ta, các ngươi hoặc quỳ gối dưới chân vương triều Trung Nguyên ta, hoặc chỉ có thể bị tru toàn tộc. Muốn lục soát tìm hải đảo các ngươi sống nhờ ở Đông Hải cũng không phải việc khó, đến lúc đó chỉ cần phái vài chiếc thuyền chiến là có thể diệt trừ hoàn toàn Phi Thiền nhất tộc.
Mật nhẫn nhịn cơn đau bả vai đứng dậy, giọng nói lạnh lùng:
- Thà chết chú không chịu khuất phục!
Gã nói ngôn ngữ Trung Nguyên, mặc dù hơi cứng nhắc, nhưng đọc nhấn rõ từng chữ coi như rõ ràng.
Tề Ninh cười nói:
- Hóa ra ngươi biết nói chuyện, cũng không phải câm điếc. Thà chết chứ không chịu khuất phục? Có cốt khí, xem ra thủ hạ của Phi Thiền Đan Phu cũng có kẻ cứng xương.
Lúc hắn ở Đông Hải, từ miệng Giang Trường Phong biết được thủ lĩnh Mật nhẫn Phi Thiền tên là Phi Thiền Đan Phu. Lúc này hắn nhắc tới Phi Thiền Đan Phu, lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mật nhẫn kia, nhìn thấy bốn chữ ‘Phi Thiền Đan Phu vừa ra’, đôi mắt Mật nhẫn kia nháy lên, lập tức hiểu được cái gì, gằn từng chữ:
- Ngươi chính là Phi Thiền Đan Phu!
Thiêu đốt kho lúa, nhiệm vụ như vậy đương nhiên không phải tùy tiện phái vài người là có thể hoàn thành. Tề Ninh đã biết đối phương là Mật nhẫn Phi Thiền, liền nghĩ tới hành động lần này rất có thể là do Phi Thiền Đan Phu tự mình dẫn Ninja thủ hạ tới hành động, nhưng không có cách nào xác định. Lúc này hắn nhìn thấy phản ứng của đối phương, có hoài nghi, nói ra lời dò xét. Hai mắt Mật nhẫn kia như đao, nhưng không phủ nhận, giọng nói lạnh lùng:
- Phải thì thế nào?
- Quả nhiên là ngươi.
Tề Ninh thở dài:
- Phi Thiền Đan Phu, xem ra Mật nhẫn Phi Thiền các ngươi quả nhiên bị người Đông Tề nuôi dưỡng.
Phi Thiền Đan Phu chỉ cười lạnh, không nói lời nào.
- Ta nói chuyện trước giờ đều nói được làm được.
Tề Ninh nói:
- Ta đã nói muốn chém cùng giết tuyệt Phi Thiền nhất tộc các ngươi, thì tuyệt đối không phải chỉ là nói mạnh miệng.
- Ngươi là người phương nào?
Phi Thiền Đan Phu rốt cuộc hỏi.
Tề Ninh cười nói:
- Ta biết về ngươi như lòng bàn tay, ngươi lại hoàn toàn không biết gì về ta.
Hắn đi tới hai bước, Phi Thiền Đan Phu nắm chặt dao găm trong tay. Tề Ninh đánh giá Phi Thiền Đan Phu vài lần, mới nói;
- Đông Tề sắp diệt quốc rồi, chẳng lẽ Phi Thiền nhất tộc các ngươi muốn cùng diệt vong với nước Đông Tề hay sao? Cho dù các ngươi có hiệu trung với Đông Tề hay không, với Phi Thiền nhất tộc các ngươi mà nói, nói cho cùng cũng chỉ là một vụ mua bán mà thôi. Họ cung cấp che chở, cho các ngươi bát cơm ăn, để các ngươi bán mạng cho họ. Hiện giờ bản thân họ đã khó bảo toàn, Phi Thiền Đan Phu, ngươi có cân nhắc đổi chủ nhân hay không?
Phi Thiền Đan Phu lại ngửa đầu phát ra tiếng cười chói tai. Tề ninh nhíu mày, Phi Thiền Đan Phu liền nói:
- Ước hẹn sinh tử, nói ra như núi, tuyệt không hối cải!
- Ước hẹn sinh tử?
Môi Tề Ninh nở nụ cười khẽ:
- Phi Thiền nhất tộc các ngươi đã giao tính mạng cho người Đông Tề rồi?
Hắn nhìn quan binh chung quanh một chút nói:
- Mọi người đều nhìn một chút, người Đông Doanh này… ồ, bọn họ bị đuổi ra khỏi Đông Doanh, hiện giờ cũng không tính là người Đông Doanh, phải nói là người lang thang Phi Thiền. Những người lang thang Phi Thiền này ký kết ước hẹn sinh tử với người Đông Tề, trung thành với người Đông Tề, cho dù sự sống chết của già trẻ toàn tộc cũng không để ý, loại trung thành này có phải khiến mọi người rất cảm động hay không?
Đám quan binh không rõ thâm ý của Tề Ninh, nhưng cũng không dám tùy tiện lên tiếng.
- Cái gọi trung hiếu không thể song toàn, hôm nay ngươi thực hiện sự trung thành với người Đông Tề, không thèm để ý sự sống chết của tộc nhân, ta rất thích, cũng sẽ thành toàn cho ngươi.
Tề Ninh thở dài:
- Thực ra sự sống chết của các ngươi vốn cũng không có người nào để ý. Đúng rồi, cũng không thể nói hoàn toàn không có người nào để ý. Nếu những lưu phái Diệp Ẩn Giáp Hạ Đông Doanh kia nghe nói Phi Thiền nhất tộc các ngươi hoàn toàn bị diệt, chắc hẳn sẽ như trút được gánh nặng.
Đôi mắt Phi Thiền Đàn Phu càng thêm lạnh lùng:
- Cái gì?
- Năm đó Phi Thiền nhất tốc của các ngươi bị mấy lưu phái Ninja lớn đuổi ra khỏi Đông Doanh, như chó nhà có tang lưu lạc bên ngoài.
Tề Ninh nói:
- Ta biết Phi Thiền nhất tộc các ngươi rất có thể đầu nhập người Đông Tề. Chẳng qua khi đó ta chỉ nghĩ tới các ngươi mượn nhờ người Đông Tề nghỉ ngơi lấy lại sức, chờ đến lúc thời cơ chín muồi lại trở về Đông Doanh cướp đoạt thứ vốn thuộc về Phi Thiền nhất tộc của các ngươi.
Đôi mắt Phi Thiền Đan Phu lóe lên vẻ tàn khốc. Đôi mắt hai tên ninja bên cạnh gã cũng xuất hiện vẻ khác thường.
- Trung Nguyên có câu, gọi là quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Các ngươi bị đuổi ra khỏi Đông Doanh, hẳn là cũng mười năm rồi chứ? Mấy lưu phái lớn Diệp Ẩn Giáp Hạ kia chắc hẳn vẫn luôn lo lắng Phi Thiền nhất tộc các ngươi sẽ Đông Sơn tái khởi. Nếu như Phi Thiền nhất tộc đã chết nơi tha hương xứ lạ, chắc hẳn họ sẽ rất vui.
- Ngươi có ý gì?
Phi Thiền Đan Phu trầm giọng nói.
Tề Ninh cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi nghe không rõ ý tứ của ta sao? Ta đoán các ngươi sống nhờ dưới chân người Đông Tề, đương nhiên không chỉ vì sinh tồn, có lẽ vẫn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức chờ đợi thời cơ, một ngày nào đó có thể giết trở về Đông Doanh. Thế nhưng hiện giờ các ngươi lại không quan tâm có thể hoàn thành đại kế báo thù của các ngươi hay không chỉ vì hiệu trung với người Đông Tề cam nguyện chịu chết ở nơi này, cho nên ta rất muốn tán dương sự trung thành của các ngươi.
Đôi mắt Phi Thiền Đan Phu chớp động, cũng không nói chuyện.
Tề Ninh thở dài, giơ tay lên, nỏ thủ cầm nỏ trong tay nhắm ngay ba người Phi Thiền Đan Phu, chỉ chờ Tề Ninh vung tay xuống, lập tức bắn giết ba người.
Phi Thiền Đan Phu lui lại hai bước, giơ tay lên nói:
- Chờ một chút!
Tề Ninh chậm rãi buông tay xuống hỏi:
- Ngươi còn lời gì để nói?
Phi Thiền Đan Phu hơi trầm ngâm, mới nói:
- Đạt thành ước hẹn sinh tử với người Đông Tề là cá nhân của ta, không phải toàn bộ Phi Thiền nhất tộc của ta.
- Ồ?
Tề Ninh lại cười nói:
- Vậy ngươi đạt thành hiệp nghị với ai? Hoàng đế Đông Tề? Hay là với người khác?
Phi Thiền Đan Phu lắc đầu nói:
- Ta không thể nói cho ngươi.
- Ngươi đã không thể nói, chúng ta cần gì nói tiếp?
Tề Ninh làm bộ muốn đưa tay, Phi Thiền Đan Phu lập tức nói:
- Chỉ cần ta chết, hoặc là… đối phương chết rồi, ước hẹn sinh tử đó sẽ có thể giải trừ ngay lập tức. Ta không thể đổi chủ nhân, nhưng Phi Thiền nhất tộc thì có thể.
- Ồ?
Tề Ninh hứng thú nói:
- Lời này là sao?
- Sau khi ta chết, sẽ có thủ lĩnh mới.
Phi Thiền Đan Phu nói:
- Hắn có thể tìm chủ nhân lần nữa, lập ước hẹn sinh tử với chủ nhân mới.
Gã trầm giọng nói:
- Phi Thiền Tiểu Thái Lang !
Một Mật nhẫn sau lưng khom người nói:
- Có!
- Ta dùng thân phận thủ lĩnh đời thứ bảy của Phi Thiền nahats tộc, để ngươi tiếp nhận vị trí thủ lĩnh đời thứ tám của Phi Thiền nhất tộc.
Phi Thiền Đan Phu nói cực kỳ nghiêm túc:
- Từ nay về sau, vận mệnh của Phi Thiền nhất tộc phó thác vào tay ngươi. Sứ mệnh tộc ta, để ngươi dẫn đầu tộc nhân hoàn thành không tiếc bất cứ giá nào.
Gã nghiêm người, bái một cái:
- Xin nhờ!
Mật nhẫn Phi Thiền Tiểu Thái Lang cũng khom người một cái.
Lúc này Phi Thiền Đan Phu mới xoay người, mặt hướng Tề Ninh, khoanh chân ngồi xuống trước mặt mọi người, nắm chặt dao găm trong tay, giơ cánh tay lên. Tề Ninh mơ hồ đoán được chuyện gì, liền thấy Phi Thiền Đan Phu đảo ngược dao găm, mũi nhọn nhắm ngay cổ họng mình, đâm xuống không chút do dự.
Máu tươi phun tung tóe, dao găm đâm xuyên qua yết hầu Phi Thiền Đan Phu. Hai tên Mật nhẫn kia lại trấn định khác thường, đều quỳ một gối xuống đất, cúi đầu không nói.
Thân thể Phi Thiền Đan Phu đổ nghiêng ra đất, hết thảy đều xảy ra chỉ trong chốc lát.
Quan binh ở đây đều trợn mắt há mồm, không nghĩ tới Phi Thiền Đan Phu lại tự sát quả quyết như vậy trước mặt mọi người.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang cúi đầu thật lâu, cuối cùng ngẩng đầu, chậm rãi đứng dậy nhìn Tề Ninh nói:
- Hiện giờ Phi Thiền nhất tộc tự do, không còn ước định với Đông Tề. Quý quốc tranh chấp với Đông Tề, Phi Thiền nhất tộc ta sẽ không cuốn vào trong đó.
Tề Ninh nói:
- Mặc dù ước hẹn sinh tử của các ngươi và Đông Tề đã giải trừ, nhưng các ngươi chui vào thành Hội Trạch ý đồ đốt lương, đương nhiên cũng không thể bỏ qua tội.
- Các ngươi có thể bắn giết chúng ta ngay lập tức.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói.
Tề Ninh hơi trầm ngâm mới hỏi:
- Các ngươi phụng lệnh Thân Đồ La lẩn vào trong thành chuẩn bị đốt lương sao?
- Không cuốn vào trong đó, chính là dù ngươi muốn biết cái gì, chúng ta cũng sẽ không nói nhiều một câu.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói với giọng Trung Nguyên cứng nhắc:
- Các ngươi có thể giết chết chúng ta, nhưng không thể uy hiếp chúng ta, thà chết chứ không chịu khuất phục!
Tề Ninh thở dài:
- Mặc dù Phi Thiền nhật tộc tự do rồi, nhưng cũng là lục bình không rễ… Nói cách khác, không có chủ nhân, các ngươi có thể sinh tồn được hay không?
Hắn chắp hai tay sau lưng nói:
- Ta đã nói Phi Thiền nhất tộc cần thay đổi chủ nhân mới, cuối cùng Đại Sở ta rồi sẽ thống nhất thiên hạ, tức là dù các ngươi chỉ muốn sống tạm bợ tại hải đảo Đông Hải, thì cũng cần bái phục dưới chân đế quốc Đại Sở ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nghiêm nghị nói:
- Ta có thể ký kết ước hẹn sinh tử với ngươi, nhưng ngươi nhất định phải đáp ứng điều kiện của ta.
- Điều kiện?
Tề Ninh thở dài:
- Với tình cảnh các ngươi hiện giờ, còn muốn ra điều kiện với ta?
- Nếu không thà chết chứ không chịu khuất phục.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang kiên định nói.
Tề Ninh mỉm cười:
- Ta lại muốn nghe xem, ngươi chuẩn bị đưa ra điều kiện ra sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang suy nghĩ một chút mới nói:
- Sau khi ký kết ước hẹn sinh tử, ngươi nhất định phải trợ giúp chúng ta trở về đảo Đông Doanh, giúp chúng ta công diệt ba tộc Diệp Ẩn, Vụ Ẩn và Giáp Hạ.
- Ồ?
Tề Ninh cười nói:
- Chỉ là điều kiện này sao?
- Trước khi chúng ta trở về đảo Đông Doanh, đảo chúng ta đang ở sẽ thuộc về chúng ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Chúng ta có quyền lợi sử dụng hòn đảo và hải vực chung quanh, vả lại hàng năm các ngươi cần cung cấp cho chúng ta năm trăm lạng vàng, cam đoan Phi Thiền nhất tộc có thể sinh tồn.
Gã nhìn vào mắt Tề Ninh:
- Nếu như ngươi có thể đáp ứng điều kiện của ta, ta có thể lập ước hẹn sinh tử với ngươi, nghe ngươi phân công.
Tề Ninh nghe điều kiện gã đưa ra, trong lòng liền hiểu được hiệp định mà Phi Thiền Đan Phu đạt thành với Đôgn Tề hẳn là như thế.
Trước khi Phi Thiền Đan Phu tự sát, hạ lệnh Phi Thiền Tiểu Thái Lang kế nhiệm vị trí thủ lĩnh, mặc dù có thể là quyết định vội vàng, nhưng tuyệt đối sẽ không chỉ định người thừa kế lung tung.
Phi Thiền Đan Phu cũng không tiếc tính mạng của mình, tự sát trước mặt mọi người, nguyên nhân chính là vì bảo vệ Phi Thiền nhất tộc có thể tiếp tục sinh tồn. Như vậy người này ít nhất cực kỳ quan tâm tương lai của Phi Thiền nhất tộc, cũng bởi như vậy, cho dù vội vàng, Phi Thiền Đan Phu sẽ không tùy tiện để một nhân vật không cách nào gánh vác tiền đồ Phi Thiền nhất tộc dẫn đầu tộc nhân.
Lúc này Phi Thiền Tiểu Thái Lang đưa ra những điều kiện này, cũng không quá do dự. Tề Ninh tin tưởng những điều kiện này không phải ý định đột nhiên của Phi Thiền Tiểu Thái Lang, chắc chắn Phi Thiền Tiểu Thái Lang sớm biết điều kiện ước hẹn sinh tử của Phi Thiền Đan Phu và người Đông Tề, cho nên mới nói ra nhanh chóng như vậy.
Nếu Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết nội dung hiệp nghị, như vậy chắc chắn cũng rất rõ ràng nhiều chuyện mà Mật nhẫn Phi Thiền tham dự trước đó.
Thế giới ninja có quy củ của thế giới ninja, Phi Thiền Đan Phu là một ninja giữ nghiêm nhẫn đạo, thà chết cũng không phá hỏng nhẫn đạo. Mục đích tự sát của gã đương nhiên bởi vì đánh giá Đông Tề không có cách nào tiếp tục che chở cho Phi Thiền nhất tộc. Phi Thiền nhất tộc muốn hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn và báo thù, chỉ có thể thay đổi địa vị. Cho nên gã dùng cái chết của mình giải trừ ước thúc của Đông Tề đối với Phi Thiền nhất tộc, do thủ lĩnh mới đạt thành hiệp nghị mới.
- Trung Nguyên có câu, đánh chó phải nhìn mặt chủ.
Tề Ninh nói:
- Nếu như các ngươi trở thành con dân đế quốc Đại Sở, mà các lưu phái Diệp Ẩn là kẻ địch của các ngươi, làm chủ nhân sẽ xả giận giúp các ngươi. Chỉ cần chiến sự Trung Nguyên kết thúc, ta có thể ủng hộ các ngươi giết lại Đông Doanh, thậm chí có thể giúp các ngươi tiễu trừ các lưu phái Diệp Ẩn.
Đôi mắt Phi Thiền Tiểu Thái Lang lóe sáng:
- Quả thực như thế?
Lúc trước Phi Thiền nhất tộc bị tình thế ép buộc, đạt thành hiệp nghị sinh tử với Đông Tề, đương nhiên hi vọng Đông Tề có thể trợ giúp Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh lần nữa. Mặc dù Đông Tề thuộc về nước nhỏ ở Trung Nguyên, nhưng thực lực không dưới Đông Doanh, Phi Thiền nhất tộc cũng ký thác hi vọng vào Đông Tề.
Nhưng hiện giờ nước Đông Tề đã bị phá, bản thân khó bảo đảm, Phi Thiền nhất tộc muốn dựa vào nước Đông Tề giết lại Đông Doanh quả thực là người si nói mộng. Đối với điểm này, dù là Phi Thiền Đan Phu hay Phi Thiền Tiểu Thái Lang đều hiểu rõ trong lòng. Chỉ là nước Đông Tề một ngày chưa hoàn toàn diệt vong, ước hẹn sinh tử sẽ không thể hoàn toàn giải trừ. Cho nên Phi Thiền Đan Phu cũng không thể xé bỏ hiệp định, chỉ có thể dùng cái chết của mình để giải trừ ước hẹn sinh tử.
Giờ phút này Tề Ninh đáp ứng có thể cân nhắc trợ giúp Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh, Phi Thiền Tiểu Thái Lang đương nhiên vô cùng vui vẻ trong lòng. So với Đông Tề, thực lực đế quốc Đại Sở hơn xa, nếu như có thể được nước Sở ủng hộ, Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh báo thù có khả năng thành công cực cao.
- Chẳng qua chỉ cần hòn đảo Phi Thiền nhất tộc sống nhờ ở trên biển Đông, bất cứ lúc nào cũng sẽ không thuộc về các ngươi.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Đại Sở ta có thể để các ngươi tạm sống nhờ trên đảo, nhưng các ngươi không có quyền sở hữu đối với hòn đảo kia, càng không cần nói tới hải vực xung quanh hòn đảo. Hết thảy trên Đông Hải đều thuộc về đế quốc Trung Nguyên, cho dù là một cây tảo biển, các ngươi cũng không có quyền sở hữu, không biết ngươi có nghe rõ không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang chỉ nhìn Tề Ninh, lại nghe Tề Ninh nói:
- Tạm thời để các ngươi sống nhờ hải đảo. Ngoài biển vật tư phong phú, chỉ cần tộc nhân của ngươi cần cù một chút, tóm lại không chết đói được. Năm trăm lạng vàng mà ngươi nói, bên này sẽ không cung cấp. Đương nhiên, nếu như sau này Phi Thiền nhất tộc các ngươi có thể lập được công lao cho triều đình, đến lúc đó chắc chắn bản thưởng cho các ngươi cũng không ít.
Hắn mỉm cười nói:
- Thực ra các ngươi cũng không có lựa chọn gì, đã muốn trở về báo thù, chết tử tế cũng không bằng sống sót.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang cúi đầu nhìn thoáng qua Phi Thiền Đan Phu đang nằm trong vũng máu, hắn trầm mặc một chút, tiến lên một bước nói:
- Nếu như ngươi có thể giúp ta trở về Đông Doanh, ta có thể lập ra ước hẹn sinh tử với người.
- Ngươi hiểu lầm rồi.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ước hẹn sinh tử cần phải định ra, chỉ là không phải ta và ngươi, mà là Phi Thiền nhất tộc với đế quốc Đại Sở ta!
- Cái gì?
- Ngươi ký kết ước hẹn sinh tử với ta, ta tự hỏi lấy lực lượng một người hẳn là không có biện pháp giúp đỡ các ngươi quay về Đông Doanh. Nếu như ngươi thực sự nghĩ tới một ngày kia Phi Thiền nhất tộc có thể báo thù rửa nhục, cũng chỉ có thể dựa vào lực lượng đế quốc Đại Sở ta.
Tề Ninh nghiêm túc nói:
- Cho nên Phi Thiền nhất tộc muốn ký kết ước hẹn sinh tử, cũng chỉ có thể ký kết với đế quốc Đại Sở ta, tuyên thệ Phi Thiền nhất tộc thề sống chết hiệu trung với đế quốc Đại Sở ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Trước giờ chỉ có thủ lĩnh Phi Thiền nhất tộc định ra ước hẹn sinh tử với chủ nhân, đây là quy củ của Phi Thiền nhất tộc, không có cách nào sửa đổi.
- Trước mặt ta, đừng có lấy quy củ của Phi Thiền Nhất tộc để nói chuyện.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Ở chỗ ta, chỉ có quy củ ta định ra. Ta đáp ứng trợ giúp các ngươi quay về Đông Doanh, mà điều kiện là toàn bộ Phi Thiền nhất tộc đều phải hiệu trung với đế quốc Đại Sở. Nếu như ngươi cảm thấy không có cách nào đáp ứng, lần này ta có thể thả ngươi rời khỏi nơi này. Chẳng qua trước giờ ta đều là một người rất keo kiệt, sẽ không cho người khác quá nhiều cơ hội.
Hắn ra hiệu bằng tay, quan binh phía sau lưng Phi Thiền Tiểu Thái Lang lập tức tránh ra một con đường.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lui hai bước, quay đầu nhìn thoáng lại, một con đường dẫn thẳng ra cửa chính bên ngoài. Chỉ là đám quan binh lại nhìn mình chằm chằm, dường như muốn nhào lên bất cứ lúc nào.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại nhìn Tề Ninh một chút.
Trong lòng gã biết mặc dù người trước mặt này thỉnh thoảng tươi cười, nhưng lời nói ra không có bất kỳ chỗ quay đầu nào.
Đàm phán trước giờ đều lấy thực lực làm hậu thuẫn.
Chỗ dựa trước đây của Phi Thiền nhất tộc là Đông Tề đã không có khả năng và tinh lực lo lắng cho Phi Thiền nhất tộc.
Với tình cảnh của Đông Tề hiện giờ, cướp lại Lâm Truy phục quốc là không có khả năng, đừng nói tới chuyện trợ giúp Phi Thiền trở về Đông Doanh.
Trong tay Phi Thiền nhất tộc đã không đủ tiền vốn tiến hành đàm phán với đối phương. Thực lực đàm phán của đối phương đương nhiên kháng nhau rất lớn, ít nhất so với Phi Thiền nhất tộc, đó là trên trời dưới đất.
Trước thực lực tuyệt đối, Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết hiện giờ mình không có chỗ trống để cò kè mặc cả với đối phương.
Dường như Tề Ninh nhìn ra tâm tư của Phi Thiền Tiểu Thái Lang, bỗng nhiên ra hiệu quan binh thủ hạ tạm rời khỏi kho lương. Quan binh đương nhiên không dám chống lại, trật tự rời khỏi kho lúa. Trong kho lúa nhanh chóng chỉ còn lại Tề Ninh, Phi Thiền Tiểu Thái Lang và đồng bạn của gã.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang không do dự nữa, tiến tới phía trước nói:
- Chỉ cần ngươi có thể trợ giúp chúng ta trở về Đông Doanh, từ nay về sau Phi Thiền nhất tộc thề sống chết hiệu trung với đế quốc Đại Sở.
Tề Ninh lại cười nói:
- Ngươi có thể nắm được cơ hội, cũng coi như người thức thời.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang quỳ gối xuống trước mặt Tề Ninh. Mật nhẫn bên người cũng quỳ xuống. Phi Thiền Tiểu Thái Lang dùng đao rạch một đường trong lòng bàn tay mình, lập tức thu đao, dùng ngón tay trỏ chấm máu tươi, vạch một đường máu trên trán mình, cung kính nói:
- Thủ lĩnh đời thứ tám Phi Thiền nhất tộc Phi Thiền Tiểu Thái Lang lập lời thề, từ hôm nay trở đi, Phi Thiền nhất tộc sẽ hiệu trung đế quốc Đại Sở, sống chết không đổi, nếu làm trái lời thề này, Phi Thiền nhất tộc sẽ vạn kiếp bất phục!
Tề Ninh khẽ vuốt cằm nói:
- Ta có thể ước hẹn với ngươi ở đây, đến thời cơ thích hợp, chắc chắn dốc toàn lực trợ giúp Phi Thiền nhất tộc trở về Đông Doanh, thậm chí có thể trợ giúp các ngươi càn quét mấy lưu phái ninja lớn đối địch với các ngươ.
Mưu cầu của Phi Thiền Tiểu Thái Lang chính là ở đây, nghe được Tề Ninh hứa hẹn, càng cúi thấp đầu, lộ vẻ vô cùng cung kính.
- Lần này Thân Đồ La ngoại trừ phái các ngươi tới đốt kho lương, còn có nhiệm vụ khác hay không?
Tề Ninh lập tức hỏi.
Đối với Phi Thiền mật nhẫn, Tề Ninh không hề có thiện cảm gì. Lần này hắn đến Hội Trạch, mục đích cuối cùng chính là muốn diệt trừ Thủy sư Đông Tề của Thân Đồ La. Lần này lập bẫy vây khốn đối phương, đã biết là Phi Thiền mật nhẫn, đương nhiên muốn lợi dụng Phi Thiền mật nhẫn hoàn thành mục đích của mình.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại lắc đầu nói:
- Nhiệm vụ lần này cũng không phải Thân Đồ La phái!
Tề Ninh kinh ngạc:
- Không phải Thân Đồ La?
Hắn vốn cho rằng đám Phi Thiền mật nhẫn này chắc chắn được Thân Đồ La phái tới đây chấp hành nhiệm vụ, lúc này nghe được Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói không phải Thân Đồ La phái đi, chắc chắn cảm thấy ngoài ý muốn.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thủ lĩnh trước đây cũng không phải định ra ước hẹn sinh tử với Thân Đồ La, mệnh lệnh của hắn, Phi Thiền nhất tộc không cần nghe theo.
Tề Ninh cau mày nói:
- Phi Thiền Đan Phu rốt cuộc ký kết ước hẹn sinh tử với người nào?
Hắn lại suy nghĩ, người ký kết ước hẹn sinh tử với Phi Thiền Đan Phu, có phải chính là Ẩn Chủ thần bí hay không?
Chủ nhân của Phi Thiền mật nhẫn không phải Thân Đồ La, Tề Ninh lập tức nghĩ tới Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều.
Ban đầu lúc ở Đông Hải, Tề Ninh đã thăm dò được một số tin tức liên quan tới Ẩn Chủ từ miệng Giang Trường Phong, xác định vị Ẩn Chủ kia không phải hạng người đơn giản, thậm chí rất có thể là người có địa vị cao. Mà Ẩn Chủ thân phận đặc thù, được người khác chú ý ngoài sáng, bởi vậy không thể tùy tiện tới Đông Hải.
Nếu như Ẩn Chủ là Thái tử Đông Tề, cũng có nhiều khả năng.
Lúc trước Giang Trường Phong cũng đã nói Ẩn Chủ tuyệt đối không có khả năng tới Đông Hải. Mà Đoàn Thiều là Thái tử Đông Tề, mỗi hành động của gã luôn được rất nhiều người chú ý, với thân phận của gã đương nhiên không có khả năng quang minh chính đại tới Đông Hải, cho dù bí mật đi tới, cũng tồn tại nguy hiểm rất lớn. Dù sao quốc sách nước Đông Tề trước đó vẫn luôn ở giữa Hán Sở, cố gắng không xảy ra xung đột với bất cứ bên nào trong hai quốc gia cường đại này. Nếu nhưu Đoàn Thiều bí mật tới Đông Hải bị phát hiện, chắc chắn sẽ khiến hai nước tranh chấp, mà đây đương nhiên là kết quả người Đông Tề không muốn nhìn thấy. Với sự khôn khéo của Đoàn Thiều, không có khả năng lưu lại bất cứ điểm yếu nào để Sở quốc lên án.
- Là Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều sao?
Tề Ninh lại hỏi lần nữa.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang vẫn lắc đầu nói:
- Cũng không phải hắn.
Gã hơi ngừng lại, cuối cùng nói:
- Thủ lĩnh trước đây hiệu trung với Mạch Ảnh!
- Mạch Ảnh?
Tề Ninh càng kinh ngạc, cái tên này rất xa lạ, trước đây chưa từng nghe tới, hắn nghi ngờ nói:
- Mạch Ảnh là người nào?
Hắn vốn đang lo lắng, không biết lúc trước Phi Thiền Đan Phu định ra ước hẹn sinh tử với ai. Hắn vốn cho rằng Phi Thiền Tiểu Thái Lang sẽ giữ chặt miệng, lúc này nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang tiết lộ tên người nọ, hắn cảm thấy hơi thoải mái, biết Tiểu Thái Lang có thể nói ra tên người kia, chuyện khác cũng có thể nói cho mình biết được.
Mặc dù Phi Thiền nhất tộc ký kết ước hẹn sinh tử với đế quốc Đại Sở, nhưng Tiểu Thái Lang không phải người ngu, biết người trẻ tuổi trước mắt đại biểu đế quốc Đại Sở, từ nay về sau chủ nhân mà Phi Thiền nhất tộc hiệu trung kỳ thực chính là người trẻ tuổi trước mặt này.
Dù sao là Tề Ninh hứa hẹn trợ giúp họ trở về Đông Doanh, giống như Phi Thiền Tiểu Thái Lang đại biểu Phi Thiền nhất tộc, mà Tề ninh đại biểu cho đế quốc Đại Sở.
Đế quốc Đại Sở không diệt, chỉ cần một ngày tồn tại trên thế gian, như vậy Phi Thiền nhất tộc vẫn luôn là nô bộc của đế quốc Đại Sở, không thể làm ra bất kỳ chuyện gì nguy hại cho lợi ích của đế quốc Đại Sở.
- Mạch Ảnh là đệ tử của Đảo chủ Bạch Vân Đông Hải!
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thủ lĩnh trước đây định ra ước hẹn sinh tử với hắn, những năm này Phi Thiền nhất tộc đều nghe theo mệnh lệnh của Mạch Ảnh.
- Đệ tử Đông Hải?
Sắc mặt Tề Ninh đột biến, giật nảy cả mình.
Bên dưới Đảo chủ Bạch Vân đảo Đông Hải có ba đại đệ tử, hai người Bạch Vũ Hạc và Xích Đan Mị thì Tề Ninh hết sức quen thuộc, chẳng qua Đại đệ tử Đông Hải lại giống như sương mù.
Một lần duy nhất mà Tề Ninh nhìn thấy Đại đệ tử Đông Hải là đêm hôm ở Hoàng cung, Xích Đan Mị và Đại đệ tử Đông Hải liên thủ cướp được mật bảo trong cung. Chẳng qua đêm hôm đó Đại đệ tử Đông Hải che mặt, ngay cả hình dáng của gã Tề Ninh cũng chưa từng thấy. Còn tên họ của Đại đệ tử Đông Hải, Tề Ninh vẫn không hề hay biết.
Lúc này cuối cùng biết được Đại đệ tử Đông Hải tên là Mạch Ảnh, nhưng hắn không hề nghĩ tới chủ nhân của Phi Thiền nhất tộc lại là Đại đệ tử Đông Hải.
Chẳng lẽ Mạch Ảnh chính là Ẩn Chủ?
Nghĩ tới đây hắn lại nhanh chóng phủ định. Thân phận của Mạch Ảnh không bình thường, là Đại đệ tử Đông Hải, thực lực không phải người bình thường có thể so sánh được. Nhưng vị Đại đệ tử Đông Hải này trước giờ đều thần long thấy đầu không thấy đuôi. Tề Ninh xác định Ẩn Chủ không thể tới Đông Hải, nhưng Mạch Ảnh hiển nhiên không phù hợp điều kiện này.
Mặc dù thân phân Mạch Ảnh đặc thù, nhưng người trong thiên hạ biết được Mạch Ảnh lại như lông phượng râu rồng, dù cho quang minh chính đại đi trên đường cái Đông Hải, cũng không có người nào nhận ra.
Mạch Ảnh kia có đảm lượng chui vào hoàng cung Đông Tề, chỉ là Đông Hải thì không đáng kể.
Năm Đại Tông sư có ước hẹn Long Sơn trói buộc, không được cuốn vào tranh chấp vương triều thế gian. Nhưng loại ước thúc này chỉ nhằm vào Đại Tông sư, Tề Ninh không hề nghe nói tới ước hẹn Long Sơn ước định môn nhân của Đại Tông sư cũng không thể cuốn vào trong đó. Mạch Ản mặc dù là đệ tử của Đại Tông sư, nhưng cũng có thể tham dự vào tranh chấp thế gian.
- Mạch Ảnh chẳng những là Đại đệ tử Đông Hải, mà còn… là anh em ruột với Đại Đô Đốc Thủy quân Đông Tề Thân Đồ La.
Nếu Phi Thiền Tiểu Thái Lang đã định ra ước hẹn sinh tử với Tề Ninh, đã là quan hệ chủ tớ với Tề Ninh, cũng không giấu diếm Tề Ninh:
- Chẳng qua Mạch Ảnh đã sớm trở thành đệ tử Bạch Vân Đảo chủ, thân phận của hắn cũng luôn bị ẩn giấu rất tốt, người biết được thân phận thật sự của hắn cũng không nhiều.
Tề Ninh hít sâu một hơi, chủ nhân của Phi Thiền mật nhẫn là Đại đệ tử Đông Hải Mạch Ảnh đã khiến hắn giật nảy mình, giờ phút này biết được Mạch Ảnh lại là anh em ruột với Thân Đồ La, càng khiến hắn khiếp sợ không thôi.
Trong nháy mắt này, Tề Ninh nghĩ tới, biết rõ Mạch Ảnh là con em thế gia quân huân Đông Tề, vì sao Đảo chủ Đông Hải còn muốn thu gã làm đồ đệ? Phụ tử Thân Đồ La là hai đại danh tướng của Tề quốc, có địa vị không gì sánh kịp trong quân đội Tề quốc, Mạch Ảnh là con cháu Thân gia tuyệt đối không có khả năng coi như không thấy tranh đấu vương triều, điều này nói rõ Đảo chủ Đông Hải bồi dưỡng Mạch Ảnh, mục đích vốn là tăng cường thực lực Tề quốc.
Mạch Ảnh không phải Ẩn Chủ, chẳng lẽ… Ẩn Chủ là Đảo chủ Đông Hải Mạc Lan Thương?
Nếu như Ẩn Chủ là Mạc Lan Thương, như vậy vị Đại Tông sư này vi phạm ước hẹn Long Sơn.
Tề Ninh xác định Ẩn Chủ và Mạch Ảnh chắc chắn có quan hệ khó mà rửa sạch, nhưng vẫn không có cách nào xác định Ẩn Chủ rốt cuộc là thần thánh phương nào. Có lẽ đối tượng hoài nghi thực sự không ít, Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều vẫn là một trong những đối tượng hoài nghi của Tề Ninh.
- Lúc trước Thái tử Sở quốc đi sứ Đông Tề, trên đường trở về bị Phi Thiền mật nhẫn các ngươi truy sát, điều đó cũng được Mạch Ảnh phân phó sao?
Tề Ninh hơi trầm ngâm mới hỏi.
Tiểu Thái Lang nói:
- Sau khi thủ lĩnh trước đây đạt thành ước hẹn sinh tử với Mạch Ảnh, Phi Thiền nhất tộc chỉ chịu lệnh của Mạch Ảnh, ngoại trừ hắn ra, không có người nào có thể sai khiến Phi Thiền nhất tộc chúng ta làm bất cứ chuyện gì.
Đôi mắt gã lạnh lùng:
- Hoàng đế Tề quốc cũng không có cách nào sai khiến chúng ta.
Tề Ninh nói:
- Vậy vì sao Mạch Ảnh muốn phái các ngươi truy sát Thái tử Sở quốc?
Tiểu Thái Lang nói:
- Thân là ninja, chủ nhân có lệnh, mặc kệ sống chết đều sẽ đi hoàn thành nhiệm vụ, vì sao phải làm như vậy, không phải việc chúng ta cần hỏi tới.
Tề Ninh tin tưởng Tiểu Thái Lang quả thực không biết nội tình. Nhưng lúc trước Mạch Ảnh phái người hành thích tiểu Hoàng đế khi đó còn là Thái tử lại là chuyện ván đã đóng thuyền.
Mạch Ảnh đại biểu cho lợi ích Tề quốc, nhưng ám sát Thái tử Sở quốc thì có gì tốt với gã? Là muốn dùng cái chết của Thái tử Sở quốc để làm Sở quốc xảy ra nội loạn? Đây không phải là không có khả năng, thế nhưng thế cục Sở quốc lúc ấy, nếu Thái tử Sở quốc bị đâm, cũng không phải không có vua kế tục. Hoài Nam Vương là dòng họ hoàng thất, vả lại là con trai trưởng của Thái Tổ Hoàng Đế. Sau khi tiên hoàng băng hà, nếu như Thái tử cũng không thể kế vị, Hoài Nam Vương chính là người thừa kế duy nhất. Cũng chính vì như thế, lúc trước Tề Ninh vẫn hoài nghi chuyện hành thích Thái tử Sở quốc do Hoài Nam Vương đứng đằng sau sai khiến, dù sao nếu lúc trước Thái tử thực sự bị đâm, người được lợi nhất chính là Hoài Nam Vương.
- Các ngươi từng hành thích Hoàng tử Bắc Hán Bắc Đường Phong, đó đương nhiên là do Mạch Ảnh phái. Ngươi có thể nói cho ta biết vì sao Bạch Ảnh muốn hành thích Bắc Đường Phong hay không?
Tiểu Thái Lang nói:
- Lúc Bắc Đường Phong thoát đi khỏi Tề quốc, chúng ta vẫn theo dõi, chỉ là thủ lĩnh cũng không thể chúng ta lập tức ra tay.
Gã suy nghĩ một chút mới nói:
- Tên kiếm khách vẫn luôn âm thầm theo dõi Bắc Đường Phong. Thủ lĩnh biết kiếm khách kia hết sức lợi hại, cho nên muốn chờ thời cơ thích hợp mới có thể ra tay.
- Kiếm khách?
Tề Ninh khẽ giật mình, nhưng lập tức nhớ tới:
- Ngươi nói là Bạch Vũ Hạc?
Tiểu Thái Lang nói:
- Tên của kiếm khách kia là gì chúng ta cũng không biết. Thời điểm chúng ta ra tay, kiếm khách kia quả thực ra tay giúp họ. Kiếm thuật của hắn hết sức lợi hại, chúng ta không phải địch thủ. Sau khi nhiệm vụ thất bại, Mạch Ảnh cũng không có trách chúng ta.
Tề Ninh lập tức xác định kiếm khách trong miệng Tiểu Thái Lang chính là Bạch Vũ Hạc.
Ban đầu sau khi hắn tham gia đại hội Thanh Mộc ở Cổ Long Trung, trên đường trở lại kinh thành, gặp được Bắc Đường Phong và Hỏa Thần Quân chạy trốn ở một quán rượu ven đường. Phi Thiền mật nhãn tập kích Bắc Đường Phong, Bạch Vũ Hạc đột nhiên ra tay, đánh lui Phi Thiền mật nhẫn, sau đó tìm nơi nương tựa dưới trước Bắc Đường Phong, cùng nhau đi Tây Bắc.
Lúc ấy Tề Ninh nghĩ tới nếu như Bắc Đường Phong có thể tới Tây Bắc an toàn, chắc chắn sẽ nâng quân Tây Bắc tiến sát Lạc Dương, vì thế cũng không nhúng tay vào đó, bỏ mặc Bắc Đường Phong rời đi.
Hắn vẫn luôn cho rằng lần đó Bạch Vũ Hạc đột nhiên xuất hiện ở quán rượu là một sự ngẫu nhiên, nhưng giờ phút này nghe Tiểu Thái Lang nói, liền phát hiện trong đó rất kỳ quặc.
- Ngươi nói kiếm khách kia vẫn luôn theo dõi Bắc Đường Phong?
- Từ lúc Bắc Đường Phong rời khỏi Đông Tề, ngoại trừ chúng ta nhìn hắn chằm chằm, kiếm khách kia cũng đang theo đuôi.
Tiểu Thái Lang nói:
- Chúng ta vẫn không biết được kiếm khách kia rốt cuộc có mục đích gì, cũng không biết hắn là địch hay bạn của Bắc Đường Phong, cho nên không ra tay tùy tiện. Chỉ là có nhiệm vụ, không thể bỏ dở nửa chừng, cuối cùng vẫn đánh một kích toàn lực, tổn thất mấy người, nhiệm vụ cũng thất bại.
Tề Ninh khẽ gật đầu, thần sắc trở nên lạnh lùng khác thường.
Tề Ninh nhớ rất rõ ràng, Bạch Vũ Hạc đứng ra bảo vệ Xích Đan Mị ở Quỷ Trúc Lâm, bởi vậy động thân cùng Sát Vong Nhị Nô của Bạch Vân Đảo chủ, kết quả vì chuyện này mà bị Bạch Vân Đảo chủ trục xuất sư môn.
Việc này trôi qua, Tề Ninh trở lại Lâm Truy, lập tức nhận được tin tức Hoàng đế Bắc Hán băng hà, Bắc Đường Phong lập tức chạy trốn khỏi Lâm Truy cùng đám người Dục Vương gia.
Dựa theo cách nói của Tiểu Thái Lang, sau khi Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi sư môn, lập tức đi theo Bắc Đường Phong, vẫn luôn theo đuôi tới cảnh nội Sở quốc. Thời điểm Phi Thiền mật nhẫn tập kích, gã quả quyết ra tay giúp Bắc Đường Phong. Tề Ninh nhớ rõ ràng, lúc ấy Bạch Hạc Vũ chính miệng nói với Bắc Đường Phong rằng mình đã cắt đứt liên hệ với Bạch Vân Đảo, bởi vậy Bắc Đường Phong mới kiệt lực thuyết phục Bạch Vũ Hạc đi theo gã tới Tây Bắc.
Lúc ấy Tề Ninh còn đang kỳ quái, dù sao Bạch Vũ Hạc cũng là đệ tử của Bạch Vân Đảo chủ, tâm khí cao ngạo, dù bị trục xuất khỏi sư môn, cũng sẽ tự kiềm chế thân phận, sao lại dễ dàng tới làm thủ hạ của Bắc Đường Phong?
Chẳng qua khi đó Bạch Vũ Hạc như lục bình không rễ, thực sự muốn tìm một chỗ dựa, cũng không thể nói hoàn toàn không có đạo lý.
Nhưng giờ phút này Tề Ninh đột nhiên hiểu được, Bạch Vũ Hạc đi theo làm bộ hạ của Bắc Đường Phong, xem ra tuyệt đối không phải một lần gặp mặt ngẫu nhiên, thậm chí hết thảy đều đã sớm kế hoạch sẵn rồi.
Nói cách khác, Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi sư môn, rất có thể là một vở diễn của Bạch Vân Đảo chủ và Bạch Vũ Hạc.
Thời điểm Bắc Đường Phong lưu vong, Bạch Vũ Hạc chủ động xích lại gần. Đối với Bắc Đường Phong ngày đêm bất an mà nói, đột nhiên xuất hiện một vị cao thủ bảo vệ mình, đó là chuyện cầu còn không được. Cho dù gã biết thân phận của Bạch Vũ Hạc, dưới tình thế cấp bách, chắc chắn cũng sẽ tiếp nhận Bạch Vũ Hạc.
Chẳng qua chờ Bắc Đường Phong tới Tây bắc, sau khi được bảo vệ an toàn, chắc chắn sẽ phái người điều tra tình hình của Bạch Vũ Hạc.
Nếu như biết được Bạch Vũ Hạc cũng không thoát ly Bạch Vân Đảo, dù cho không ra tay với Bạch Vũ Bạc, chắc chắn cũng cẩn thận đề phòng. Thế nhưng nếu biết được Bạch Vũ Hạc thực sự cắt đứt quan hệ với Bạch Vân Đảo, một vị kiếm khách hàng đầu như thế, Bắc Đường Phong chắc chắn không tiếc giá nào cũng muốn lung lạc tới bên cạnh mình.
Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi Bạch Vân Đảo, lúc này Tề Ninh cảm thấy đây là để Bạch Vũ Hạc có thể lấy được sự tín nhiệm của Bắc Đường Phong, từ đó có thể lưu lại bên người Bắc Đường Phong.
Nếu như chuyện tình quả thực như thế, sự kỳ quặc trong này sẽ rất sâu xa.
Bạch Vũ Hạc chính là kiếm khách hàng hàng đầu số một số hai thiên hạ hiện giờ, lại xuất thân Bạch Vân Đảo Đông Hải. Gã có đạo lý gì cần tốn hết tâm tư tiếp cận Bắc Đường Phong? Vả lại Bạch Vân Đảo chủ lại tự mình phối hợp với gã diễn vở kịch này.
Muốn tới gần tất có mưu đồ.
Mạc Lan Thương là Quốc Sư Đông Tề cao quý, lại là Đại Tông sư có thể đếm được trên đầu ngón tay trong thiên hạ hiện giờ. Thứ có thể khiến lão mưu đồ, đương nhiên không phải tầm thường, lão rốt cuộc toan tính điều gì?
Muốn để Bạch Vũ Hạc tiếp cận Bắc Đường Phong giành được tín nhiệm, từ đó ảnh hưởng triều cục Bắc Hán?
Mục đích như vậy quả thực không thể tưởng tượng được. Bắc Đường Phong lúc ấy như chó nhà có tang, cho dù an toàn đi tới Tây Bắc, được Khuất Nguyên Cổ ủng hộ, vẫn chưa chắc có thể giành được thượng phong trong tranh đấu sau cùng. Chẳng lẽ Mạc Lan Thương biết trước, biết Bắc Đường Phong nhất định có thể đoạt được hoàng vị Bắc Hán? Dù lão thực sự đoán trúng kết quả, lão lại dựa vào cái gì cảm thấy Bạch Vũ Hạc có thể ảnh hưởng triều cục Bắc Hán?
Cho dù Bạch Vũ Hạc thực sự lập được công lao cho Bắc Đường Phong, nhưng cuối cùng chỉ là một kiếm khách. Có lẽ Bắc Đường Phong sẽ ban thưởng quan to lộc hậu, nhưng có để Bạch Vũ Hạc tham dự chính sự hay không, Tề Ninh vẫn còn hoài nghi trong lòng. Vả lại Bắc Hán không ít văn thần võ tướng, ảnh hưởng của Khuất Nguyên Cổ với Bắc Đường Phong thì không ai có thể sánh được, Bạch Vũ Hạc sao có thể thông qua Bắc Đường Phong xoay chuyển cục diện chính trị Bắc Hán?
Tề Ninh cực kỳ hoài nghi trong lòng, nhưng hôm nay đã tin tưởng chắc chắn Bạch Vũ Hạc có thể tới bên người Bắc Đường Phong, là trước đó đã trải qua bố trí chu đáo chặt chẽ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang vừa để lộ một tin tức cực kỳ quan trọng, chính là dù Phi Thiền mật nhẫn ám sát Bắc Đường Phong thất bại, nhưng sau đó cũng không bị Đại đệ tử Đông Hải Mạch Ảnh trách cứ. Nếu như Mạch Ảnh phái người hành thích Bắc Đường Phong là tình thế bắt buộc, sau khi thất bại, tuyệt đối không có khả năng không có tiếng trách cứ nào. Bởi vậy có thể thấy được đây vốn là một vở tuồng, người tham dự không chủ Bạch Vân Đảo chủ và Bạch Vũ Hạc, ngay cả Mạch Ảnh cũng tham dự trong đó.
Lúc này hắn lại nhớ tới Mạch Ảnh và Xích Đan Mị chui vào vườn thượng uyển hoàng cung Sở quốc đánh cắp trân bảo, đây đương nhiên là do Bạch Vân Đảo chủ chỉ đạo.
Bạch Vân Đảo chủ chẳng những phái người hoạt động tại Sở quốc, thậm chí phái Bạch Vũ Hạc tới Bắc Hán. Tề Ninh liền hiểu được, Bạch Vân Đảo chủ đang chơi một bàn cờ lớn.
Mục đích cuối cùng của lão là gì?
Phi Thiền mật nhẫn xuất hiện tại Đông Hải, Lục Thương Hạc và Quỷ Vương Nhiếp Thiên Sứ Giả cũng bị Địa Tạng phái tới Đông hải, hai cỗ thế lực này thuộc về Bạch Vân Đảo và Địa Tạng, chẳng lẽ Bạch Vân Đảo chủ lại bí mật cấu kết với Địa Tạng? Nếu đúng là thế, tình thế nghiêm trọng hơn dự đoàn của mình lúc trước rất nhiều.
- Thế gia Đông Hải chứa binh khí trên đảo, Phi Thiền mật nhẫn các ngươi cũng phái người ở đó, việc này ngươi có biết không?
Tề Ninh hỏi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Biết, phái hai người ở bên kia, tìm tung tích của thần thú Huyền Vũ.
- Thần thú Huyền Vũ?
Tề ninh nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang và những gì mình biết lúc trước quả thực phù hợp, lập tức hỏi:
- Mạch Ảnh phái các ngươi tìm thần thú Huyền Vũ?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Đông Hải có thương đội, họ chẳng những cần mậu dịch thông thương, hơn nữa còn muốn trợ giúp tìm thần thú Huyền Vũ.
- Thần thú Huyền Vũ là thần thú trong truyền thuyết, làm sao lại thực sự tồn tại trong thế gian?
Tề Ninh cười lạnh:
- Đội tàu thế gia Đông hải có từng thấy thần thú Huyền Vũ hay không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang hơi trầm ngâm, cuối cùng nói:
- Trên Đông Hải lưu truyền một truyền thuyết. Thần thú Huyền Vũ vẫn luôn ở dưới sâu Đông Hải, thế nhưng mỗi ba mươi năm, thần thú sẽ nổi lên mặt nước, leo lên một hòn đảo ở Đông Hải. Trong miệng thần thú Huyền Vũ có thần đan, nếu đạt được thần đan, có thể trị được bất cứ bệnh gì trong thiên hạ, vả lại… có thể khởi tử hồi sinh trường sinh bất lão!
Lúc Tề Ninh ở Đông Hải cũng đã nghe qua truyền thuyết này. Ban đầu truyền thuyết này truyền từ miệng ngư dân Đông Hải, nghe đồn có ngư dân nhìn thấy thần thú Huyền Vũ trên hải đảo, thế là lan truyền chung quanh, còn nói trong miệng thần thú Huyền Vũ có Huyền Vũ Đan, Huyền Vũ Đan chính là linh bảo trong trời đất, có được sẽ khởi tử hồi sinh trường sinh bất lão.
Loại truyền thuyết này, Tề Ninh luôn cảm thấy chẳng qua là lời đồn bậy. Cho dù những ngư dân kia thực sự nhìn thấy thần thú Huyền Vũ, chẳng lẽ còn mở miệng thần thú ra nhìn thấy Huyền Vũ Đan bên trong?
Chẳng qua trong Bách Thảo Tập, ghi chép hàn dược tam bảo, cũng có Huyền Vũ Đan trong đó. Bách Thảo Tập kia chính là bảo điển y học, không phải thêu dệt vô cớ, nhưng lại liệt Huyền Vũ Đan trong đó, vẫn khiến Tề Ninh cảm thấy không thể tưởng tượng. Hắn cũng không biết Huyền Vũ Đan ghi chép trong Bách Thảo Tập, là bởi vì nghe qua truyền thuyết của ngư dân Đông Hải, hay thực sự tồn tại thần thú Huyền Vũ.
- Chẳng qua là lời đồn bậy.
Tề Ninh cười lạnh nói :
- Mạch Ảnh lại tin tưởng lời đồn như thế.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Không phải truyền thuyết, thần thú Huyền Vũ quả thực tồn tại, vả lại… Phi Thiền nhất tộc chúng ta tận mắt nhìn thấy!
Từ lúc Tề Ninh biết được khởi đầu truyền thuyết thần thú Huyền Vũ, nhận định rằng đây chẳng qua là câu chuyện hư ảo nghe nhầm đồn bậy.
Từ xưa tới nay, bao nhiêu quân vương muốn trường sinh bất lão, nhưng hảo phí rất nhiều nhân lực vật lực, cuối cùng công dã tràng. Từ xưa tới nay, cái gọi vạn tuế, thực sự có thể sống tới trăm tuổi gần như không có. Những Thần Vương Đế Quân trong truyền thuyết thần thoại kia đương nhiên không tính trong đó. SInh lão bệnh tử chính là nỗi khổ mỗi người không thể thoát khỏi. Cho dù bạn là Đế vương hay là người buôn bán nhỏ, cuối cùng vẫn phải chôn vùi trong bãi đất vàng.
Ngay cả như vậy, xưa nay vẫn không thiếu người theo đuổi trường sinh.
Thiên thượng bạch ngọc kinh, thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh.
Hắn vẫn cảm thấy, truyền thuyết thần thú Huyền Vũ có thể lưu truyền tới ngày nay, đơn giản là mọi người có chờ mong vô hạn đối với trường sinh bất lão. Huyền Vũ Đan chẳng qua cũng là kết quả mọi người lập ra trong ảo tưởng.
Thế nhưng Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại nói tộc Phi Thiền đã từng nhìn thấy thần thú Huyền Vũ, quả thực khiến Tề Ninh cảm thấy ngạc nhiên.
- Các ngươi từng thấy thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh hoài nghi nói:
- Thấy ở nơi nào?
- Trước đây rất lâu.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Khi ta còn nhỏ, vào thời điểm tộc Phi Thiền ta rời khỏi Đông Doanh. Hơn hai trăm người tộc Phi Thiền ngồi thuyền rời khỏi Đông Doanh, trôi nổi không ngừng trên biển lớn. Ngày đó mưa to gió lớn, chúng ta dừng thuyền trên một hòn đảo hoang, hòn đảo kia hoàn toàn hoang vắng, không có cách nào sống được, cho nên muốn chờ đợi mưa lớn qua đi lại tìm kiếm một hòn đảo có thể sinh sống.
Tề Ninh chăm chú nhìn Phi Thiền Tiểu Thái Lang, liền nghe gã nói tiếp:
- Vào ngày hôm đó, chúng ta nhìn thấy thần thú Huyền Vũ đi qua bên cạnh hòn đảo, nó nổi trên mặt nước… !
Nói tới đây, Phi Thiền Tiểu Thái Lang đột nhiên ngừng lại, Tề Ninh nhìn thấy vẻ khác thường trong mắt gã, không thể nói là ánh mắt gì, đan xen chấn kinh sợ hãi hưng phấn, dường như trở lại ngày hôm đó, trong mắt lóe lên một tia sáng.
- Tại sao các ngươi xác định đó chính là thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh cau mày nói:
- Hình dạng của nó thế nào?
- Một ngọn núi!
Tiểu Thái Lang nói:
- Nó giống như một ngọn núi, một ngọn núi trôi nổi trên biển!
- Một ngọn núi trôi nổi trên biển?
- Rất lớn, lớn như núi.
Dường như Phi Thiền Tiểu Thái Lang không biết nên miêu tả thế nào:
- Nơi nó đi qua, sóng biển cuồn cuộn, giống như… giống như nước biển sôi trào. Có người trong tộc vẽ tướng mạo nhô lên khỏi mặt biển của nó, coi đó là thần linh bảo vệ chúng ta, bức vẽ kia trở thành thánh vật của tộc Phi Thiền chúng ta.
- Các ngươi chỉ gặp qua một lần sao?
Tề Ninh nói:
- Trong biển có rất nhiều sinh linh, vì sao lại xác định nó chính là thần thú Huyền Vũ?
- Mạch Ảnh nói cho chúng ta biết đó chính là thần thú Huyền Vũ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Rất nhiều năm sau, Mạch Ảnh tới hòn đảo chúng ta sinh sống, phát hiện bức họa kia. Cũng vào lần đó, thủ lĩnh định ra ước hẹn sinh tử với hắn. Hắn nói cho chúng ta biết, nếu như có thể tìm được thần thú trong bức họa, như vậy sẽ để thủy quân Đông Tề xuất binh trợ giúp chúng ta trở lại Đông Doanh.
- Ngươi nói là trong ước hẹn sinh tử các ngươi định ra năm đó, Mạch Ảnh yêu cầu các ngươi tìm được thần thú Huyền Vũ?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Lúc ấy tình cảnh của tộc Phi Thiền rất khó khăn, chúng ta cần sự trợ giúp của hắn, cho nên… !
Gã ngừng một chút:
- Những năm gần đây, tộc Phi Thiền nghỉ ngơi lấy lại sức trên đảo. Chúng ta ngoại trừ thi hành mệnh lệnh tuân theo Mạch Ảnh phân phó, phần lớn thời gian chúng ta đều bí mật tìm kiếm tung tích của thần thú Huyền Vũ. Chỉ là từ đó về sau thần thú Huyền Vũ không còn xuất hiện. Mạch Ảnh phái mật nhẫn tới Đông Hải, bởi vì trong truyền thuyết thần thú Huyền Vũ sẽ lên đảo cách ba mươi năm, hòn đảo thần thú Huyền Vũ leo lên ngay ở Đông Hải.
- Ngươi có nghe nói qua xưng hô Ẩn Chủ hay không?
Tề Ninh rốt cuộc hỏi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Chưa từng nghe qua.
Tề Ninh cau mày:
- Các ngươi phái mật nhẫn, giúp đỡ đội tàu Đông Hải tìm thần thú Huyền Vũ trên biển, mà Giang gia Đông Hải chịu lệnh Ẩn Chủ, vậy Mạch Ảnh có phải Ẩn Chủ hay không?
Lúc đầu hắn đã cho rằng Mạch Ảnh có khả năng chính là Ẩn Chủ. Nhưng Mạch Ảnh một lòng muốn lợi dụng tộc Phi Thiền tìm thần thú Huyền Vũ, mà Giang gia chỉ là phụng lệnh Ẩn Chủ tìm thần thú Huyền Vũ. Hai bên trùng hợp, dường như điều này chứng minh Mạch Ảnh chính là Ẩn Chủ.
Đôi mắt Phi Thiền Tiểu Thái Lang lộ vẻ mờ mịt. Tề Ninh nghĩ thầm ngay cả xưng hô Ẩn Chủ này Phi Thiền Tiểu Thái Lang cũng chưa từng nghe nói, đương nhiên không có khả năng biết Ẩn Chủ là ai.
Tuy nói Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết không quá nhiều, nhưng những gì gã biết cũng khiến manh mối hơi vỡ vụn trong lòng Tề Ninh lúc đầu lại xâu chuỗi với nhau. Mặc dù Tề Ninh sẽ không từ bỏ điều tra chân tướng Ẩn Chủ, nhưng việc khẩn cấp trước mắt đó là phải giải quyết phiền toái lớn Thân Đồ La này. Hắn hơi trầm ngâm, mới hỏi:
- Các ngươi được Mạch Ảnh lệnh tới đây, vậy hiện giờ Mạch Ảnh ở nơi nào, các ngươi có biết không?
Hắn vốn cho rằng Mạch Ảnh kia thần long thấy đầu không thấy đuôi. Mặc dù Phi Thiền Tiểu Thái Lang đến đây chấp hành nhiệm vụ, chưa chắc biết được tung tích Mạch Ảnh, nào ngờ nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Trên thuyền!
- Trên thuyền?
- Khi chúng ta xuất phát, Mạch Ảnh đang ở trên thuyền của Thân Đồ la.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Sau khi Lâm Truy bị công phá, chúng ta nhận lệnh bảo vệ Thái tử Đông Tề, đề phòng có người hành thích hắn.
Hai mày Tề Ninh khẽ nhếch lên:
- Ngươi nói là Thái tử Đông Tề cũng ở trên thuyền?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Quân đội Sở quốc tấn công vào trong thành, là chúng ta và cận vệ của Thái tử bảo vệ hắn rời khỏi thành Lâm Truy. Cận vệ của Thái tử phụ trách bảo vệ cận thân, chúng ta tìm hiểu đường đi cho họ, thậm chí dẫn truy binh rời đi giúp họ.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói mấy câu đó, càng chứng minh Mạch Ảnh quả thực tham dự vào tranh bá vương triều.
- Hiện giờ Đoàn Thiều ở chung một chỗ với Thân Đồ La sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang trả lời:
- Đúng, để chúng ta tới đây đốt cháy kho lúa cũng là chủ ý của Thái tử Đông Tề. Mạch Ảnh đối với Thái tử Đông Tề là nói gì nghe nấy, Thái tử Đông Tề phân phó, Mạch Ảnh đều tuân theo.
- Các ngươi đưa một đầu người tới trong thành, đó cũng là chủ ý của Đoàn Thiều sao?
- Đúng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử Đông Tề cho rằng sẽ có người hành thích, cho nên sai người ta giả trang thành hắn, chúng ta luôn mai phục gần đó. Nửa đêm hôm đó quả nhiên có người hành thích, đâm chết Thái tử giả mạo, nhưng cũng rơi vào bẫy. Tổng cộng sáu người đều biệt giết, ngoại trừ thủ lĩnh thích khách bị chém thủ cấp đưa tới nơi này, thi thể còn lại đều bị ném vào biển cho cá ăn.
Ánh mắt Tề Ninh lóe lên vẻ tàn khốc hỏi:
- Vậy hiện giờ Mạch Ảnh đang ở bên người Thái tử Đông Tề sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ngoại trừ Mạch Ảnh, còn có hơn mười tên hộ vệ thân thủ lợi hại thủ hộ ngày đêm bên người Thái tử, chẳng qua… !
- Chẳng qua cái gì?
- Mặc dù Thái tử giả mạo bị ám sát, nhưng họ lại tìm người khác giả mạo Thái tử Đông Tề, cho nên vị Thái tử trên thuyền kia cũng là giả.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử thực sự, hóa trang thành hộ vệ, ngay ở trong số hơn chục tên hộ kia. Những tên hộ vệ này đều mang mặt nạ, không nhìn rõ ai mới thực sự là Thái tử Đông Tề.
- Có phải Thân Đồ La cũng ở bên cạnh Đoàn Thiều?
- Thái tử Đông Tề ở trên thuyền nhỏ, không ở chung một chỗ với Thân Đồ La.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Có đôi khi Thái tử Đông Tề triệu kiến, Thân Đồ La mới có thể đến thuyền nhỏ gặp mặt Thái tử, lúc khác đều ở trên chiếc thuyền lớn nhất kia.
- Vậy ngươi có biết vị trí hiện giờ của họ hay không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ta có thể tìm được đội thuyền.
Tề Ninh giống như có suy nghĩ, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Tiểu Thái Lang, ngươi đã định ra ước hẹn sinh tử với Đại Sở ta, ta sẽ giúp các ngươi trở về Đông Doanh, còn những cái Giáp Hạ Diệp Ẩn cái gì, ta cũng sẽ hốt gọn một mẻ bọn họ giúp ngươi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang quỳ một chân xuống đất, cung kính nói:
- Tề sống chết hiệu trung Đại Sở!
- Lần này ta cho ngươi một cơ hội lập công lớn.
Tề Ninh cười nói:
- Nếu như nhiệm vụ lần này thành công, ta sẽ thỉnh công cho tộc Phi Thiền các ngươi với Hoàng thượng. Đến lúc đó Hoàng thượng cao hứng, nói không chừng sẽ nhanh chóng hạ chỉ phái người giúp đỡ các ngươi trở về Đông Doanh.
Bóng đêm yếu ớt, mọi vật yên tĩnh. Hộ Bộ Thị Lang Mạc Văn Thùy lại không hề buồn ngủ, gã chắp hai tay sau lưng, đi lại trong sảnh, hai mày nhíu lại, tâm thần hơi mất tập trung.
Buổi tối như vậy, dù có mệt gã cũng không dám nằm lên giường.
Gã nghĩ tới nếu như không phải Hộ Quốc Công nhắc nhở, rất có thể kho lúa Hội Trạch sẽ bị thám tử Đông Tề thiêu hủy, mồ hôi lạnh liền chảy đầy lưng Mạc Văn Thùy.
Sau cuộc chiến Tần Hoài, Sở quốc hao tổn nghiêm trọng, quốc khố rỗng không. Cũng may Đậu Bộ Đường có thuật quản lý tài sản, lại thêm liên tục kê biên tài sản phủ Hoài Nam Vương và thế gia Đông hải, miễn cưỡng khiến quốc khố có đủ bạc cho lần bắc thượng lần này. Lương thảo điều động từ phía sau tới cũng cực kỳ khó khăn. Vì bảo vệ lương thảo cho tiền tuyến, trên dưới triều đình phải bớt ăn. Gã biết mỗi một hạt lương thực trong thành Hội Trạch đều kiếm không dễ. Nếu như số lương thực này thực sự xảy ra vấn đề, Sở quốc cũng vô lực chèo chống trận chiến này, mơ ước tha thiết đại nghiệp thống nhất của mấy đời Hoàng đế cũng sẽ chết yểu.
Lương thảo xảy ra vấn đề, người thư nhất rơi đầu chính là mình.
Lúc đầu tiếp nhận việc này, Mạc Văn Thùy chưa từng có cảm giác ngủ ngon, thường xuyên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ba ngày hai lần chạy tới kho lúa các nơi để kiểm tra. Cũng may thành Hội Trạch bảo vệ vô cùng nghiêm mật, Hàn Dũ còn mang theo tinh binh thủ vệ trong thành, điều này cũng khiết cho Mạc Văn Thùy bớt lo.
Thế nhưng hôm nay được Hộ Quốc Công nhắc nhở, Mạc Văn Thùy đổ mồ hôi lạnh. Gã may mắn Hộ Quốc Công xuất hiện ở chỗ thỏa đáng nhất vào thời điểm thỏa đáng nhất, còn may mắn người Đông Tề tự cho là thông minh, đưa đầu người đến uy hiếp. Nếu như không có cái đầu người kia, đến giờ cũng không thể phát hiện thám tử Đông Tề đã lẩn vào trong thành.
Phải nói, khi còn sống mặc dù Lộc Tồn Giáo Úy thất thủ bị giết, nhưng sau khi chết thủ cấp vẫn lập được công lao cực lớn cho Đại Sở.
Hộ Quốc Công đoán rằng thám tử Đông Tề sẽ đốt lương, cho nên đều bày cạm bẫy ở mấy nhà kho. Hộ Quốc Công tự mình tọa trấn kho lúa lớn nhất ở thành nam, Hàn Dũ và Hiên Viên Phá chia ra bố trí cạm bẫy ở hai kho lúa khác, chỉ chờ đợi thám tử Đông Tề tự chui đầu vào lưới.
Đã qua nửa đêm, từ đầu tới cuối không có tin tức đưa tới, Mạc Văn Thùy cảm thấy lo lắng không thôi. Gã chỉ mong những thám tử kia nhanh chóng hành động. Nếu như những thám tử kia chậm chạp không ra tay, chính là tai họa ngầm chôn trong thành, ngày đêm đều phải đề phòng, sự giày vò kia thậm chí có thể ép gã điên lên.
- Báo… !
Nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, Mạc Văn Thùy run lên, lập tức chạy ra ngoài cửa nghênh đón. Người còn chưa ra ngoài đã hỏi:
- Tình hình thế nào?
- Trong thành bốc cháy lớn!
Một người chạy tới, quỳ rạp xuống đất:
- Phía thành nam, lửa lớn bốc lên trời… !
Thân thể Mạc Văn Thùy lung lay, thiếu chút nữa gục xuống. May mắn người kia tay mắt nhanh nhẹn, xông tới đỡ:
- Đại nhân, đại nhân… !
Tuy nói điều lệ hà khắc, nhưng lúc đặc biệt thì không thể không đặc biệt.
Sau khi trời tối, phố lớn ngõ nhỏ đã vắng tanh, từng nhà đều đóng chặt cửa lớn, chỉ có binh sĩ thỉnh thoảng đi qua tuần tra trên đường phố.
Thành Hội Trạch sắp đặt năm kho lúa, chẳng qua có một số kho lúa cách nhau rất gần, trong đó kho lúa thuộc thành nam lớn nhất.
Thành nam vốn có một bãi đất trống, sau khi Hàn Dũ tới đây, liền di chuyển dân cư chung quanh bãi đất trống đi, xây dựng một kho lúa kiên cố ở nơi này, lại phái hai ba trăm binh sĩ trông coi chặt chẽ, ngay cả mấy con đường thông tới kho lúa cũng được phong tỏa.
Trong kho lúa này chứa đựng rất nhiều lương thảo, tường đá chung quanh vừa cao lại vừa dày. Vì phòng ngừa vạn nhất, thậm chí bốn góc đều xây dựng trạm canh gác, ngày đêm phái binh giám thị. Nhìn xuống từ trên cao, phàm có người tới gần kho lúa, sẽ có thể phát hiện dễ dàng.
Tối nay không trăng, nhưng binh sĩ thủ vệ vẫn tuân thủ nghiêm ngặt như trước, lại có hai đội binh sĩ đặc biệt tuần tra vòng quanh kho lúa.
Lúc nửa đêm, trời đất hoàn toàn tĩnh mịch, bên ngoài góc tây nam kho lúa, mấy bóng người đang nằm rạp dưới đất, di chuyển từng chút về phía kho lúa. Đêm tháng năm trời đất tối mịt, trên thực tế để tiện cho giám thị, nhiều chỗ chung quanh kho lúa đều có đuốc, chỉ là góc tây nam này thuộc về điểm yếu, không có ánh lửa. Thời điểm mấy bóng người kia tới bên cạnh tường đá, lặng yên không tiếng động, quả thực không có bất cứ người nào phát hiện ra.
Tới chân tường, mấy bóng người kiểm tra động tĩnh chung quanh trước, xác định không có người nào chú ý. Hai bóng người lập tức tới chân tường khom người xuống, hai tay duỗi ra nắm lấy nhau. Đồng bạn đằng sau hành động nhanh chóng, đạp lên bậc thang tay, hai người kia dùng sức hất lên trên, đồng bạn lập tức mượn nhờ lực hất vọt lên trên, dùng tay ôm lấy đầu tường, nhảy lên đầu tường cực kỳ nhẹ nhàng. Hai người đằng sau bắt chước làm theo, liên tục vượt lên đầu tường. Nhóm người này hành động nhanh nhẹn dứt khoát, có vẻ được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Năm người này đều mặc quần đen áo đen, dùng khăn đen che mặt. Sau khi ba người nhảy lên đầu tường, liền nhảy vào kho lúa. Hai người làm bậc thang dưới chân tường cũng không đi vào theo, mà dán dưới chân tường không nhúc nhích.
Sau khi ba người đi vào kho lúa, cũng không chậm trễ, khom người, bước chân nhanh chóng, chạy thẳng tới khu vực kho lúa ở giữa.
Trong tường đá là nhà kho xây dựng bằng gỗ, bên trong chứa đựng lương thảo. Ba bóng người né qua lính phòng thủ tuần tra, tới gần cửa kho. Cửa kho kia dùng khóa sắt khóa lại, hai người trong đó tách ra hai bên trái phải, chú ý động tĩnh của lính phòng giữ, người còn lại mở khóa sắt cực kỳ lưu loát thuần thục. Khẽ đẩy mở cửa kho, ba người nhanh chóng lách mình vào trong nhà kho, lại đóng chặt cửa kho lần nữa.
Trong nhà kho tối mịt, bao tải chất thành đống trong nhà kho, giống như ngọn núi nhỏ.
Trong bóng tối, ba người lấy một túi da trên người mình, người ở giữa ra hiệu bằng tay, hai người đồng bạn tách ra hai bên. Còn chưa đi được hai bước, bỗng nhiên nghe được tiếng ho khan vang lên, ba người đều cứng ngắc, đôi mắt xuất hiện vẻ kinh ngạc. Chung quanh lập tức sáng lên, dưới ánh lửa, trong nhà kho nháy mắt tuôn ra một đám binh sĩ tay cầm trường mâu. Ba người nhanh chóng rút tới cửa kho, còn chưa tới gần liền nghe được tiếng rầm vang lên, cửa kho bị đẩy ra, mấy chục tên lính phòng giữ từ bên ngoài cửa kho xông vào. Hơn mười tên thuẫn bài binh đi phía trước khom người tạo thành một bức tường đồng vách sắt bằng thuẫn, phía sau là nỏ binh cầm nỏ trong tay.
Chỉ trong chốc lát, ba người đã bị lính phòng giữ vây chặt không lọt một giọt nước.
Ba người lưng tựa lưng, đều lấy dao găm ra, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.
- Tuyệt đối không nên động đậy, càng không nên phản kháng.
Một giọng nói thản nhiên vang lên trong đám người:
- Chỉ cần các ngươi hành động thiếu suy nghĩ một chút, sẽ lập tức bị bắn thành con nhím.
Theo giọng nói, một người chậm rãi đi ra, chính là Tề Ninh.
Một người áo đen tiếp cận Tề Ninh, ánh mắt như đao. Tề Ninh nhìn thấy đao trong tay mấy người áo đen, sắc mặt khẽ biến, trầm giọng nói:
- Diệp Ẩn Tàng Nhập Địa, Phi Thiền Minh Thiên Hưởng... Các ngươi là Mật nhẫn Phi Thiền?
Mật nhẫn Đông Doanh có bốn lưu phái lớn, theo thứ tự là Diệp Ẩn, Phi Thiền, Giáp Hạ và Y Hạ. Phi Thiền nhất tộc đã từng uy phong nhất thời, nhưng lại kết thù với Diệp Ẩn và Giáp Hạ. Diệp Ẩn và Giáp Hạ liên hợp Vụ Ẩn nhất tộc, hoàn toàn xua đuổi Phi Thiền nhất tộc khỏi Đông Doanh, mà Vụ Ẩn cũng thay thế vị trí của Phi Thiền nhất tốc.
Sau khi Phi Thiền nhất tộc bị đuổi ra khỏi đảo Đông Doanh, chỉ có thể lưu vong Đông Hải, chiếm đảo sống tạm bợ tại Đông Hải.
Tề Ninh cũng biết sơ lược về Phi Thiền Mật nhẫn này, cũng từng tiếp xúc vài lần với đám người này, hơi quen thuộc với binh khí của họ. Hắn nhìn binh khí trong tay mấy người kia, lập tức nhận ra chính là binh khí độc môn của Mật nhẫn Phi Thiền.
Năm đó Mật nhẫn Phi Thiền chặn giết tiểu Hoàng đế vẫn còn là Thái tử, Tề Ninh đã nghi hoặc những Ninja này bị ai sai sử. Về sau biết được rất có thể những Mật nhẫn Phi Thiền này đã bị Đông Tề nuôi dưỡng, liền hoài nghi năm đó chặn giết tiểu Hoàng đế là người Đông Tề sai sử.
Sau đó lại gặp gỡ những Mật nhẫn này tập sát Bắc Đường Phong. Nếu không phải vừa vặn Bạch Vũ Hạc đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ Bắc Đường Phong sẽ chết trong tay những người này. Khi đó hắn đã kỳ quái tại sao người Đông Tề lại ra tay với Bắc Đường Phong.
Lần cuối cùng gặp gỡ Mật nhẫn Phi Thiền là ở Đông Hải, Mật nhẫn Phi Thiền được lệnh của Ẩn Chủ, cấu kết với Giang Mạn Thiên, điều này khiến Tề Ninh từng hoài nghi Ẩn Chủ là người Đông Tề.
Lần này hắn ngờ tới rất có thể Thân Đồ La sẽ phái người chui vào kho lương đốt lương thảo, không nghĩ tới Mật nhẫn Phi Thiền lại xuất hiện lần nữa.
Mắt một người áo đen lạnh lẽo, giơ ngang đao trong tay, cũng không nói lời nào.
Tề Ninh chậm rãi tiến lên, cách người áo đen kia chỉ mấy bước, thản nhiên nói:
- Nghe nói sau khi Mật nhẫn Phi Thiền bị trục xuất khỏi Đông Doanh, lưu lạc trên biển, như chó nhà có tang, về sau được người Đông Hải nuôi dưỡng, xem ra lời đồn quả thực không sai.
Hắn cũng không biết mấy tên Ninja này có nghe hiểu lời mình nói hay không, nhìn mặt mà nói chuyện, hắn thấy mắt người áo đen kia khẽ động, dường như nghe hiểu, liền cười nhạt một tiếng nói:
- Chẳng qua nước Đông Tề đã bị công phá rồi, bản thân họ khó mà bảo đảm, ta thực sự không biết họ còn có năng lực gì che chở các ngươi.
Giọng hắn còn chưa dứt, lại cảm thấy bóng người lóe lên trước mắt. Mật nhẫn áo đen kia lại nhào về phía mình với tốc độ không thể tưởng tượng, đám nỏ thủ chung quanh căn bản không kịp phản ứng. Vả lại không có lệnh của Tề Ninh, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ trong nháy mắt, liền nghe Mật nhẫn kia khẽ hô một tiếng, dao găm đã đâm thẳng tới Tề Ninh.
Có binh sĩ chung quanh la lên thất thanh, ngay khi dao găm sắp đâm trúng Tề Ninh, Tề Ninh lại tránh thoát với tốc độ càng không thể tưởng tượng. Mật nhẫn kia đâm vào khoảng không, lấy làm kinh hãi, hiển nhiên không nghĩ tới tốc độ của Tề Ninh lại nhanh chóng như vậy.
Mật nhẫn này quả thực không muốn đánh giết Tề Ninh, gã nhìn ra được thân phận Tề Ninh đặc thù, giờ phút này bị vây quanh lớp lớp, gã chỉ muốn khống chế Tề Ninh ép buộc quan binh, dùng hắn để trở ra toàn thân.
Gã tìm đúng cơ hội, một kích xuất thủ, lại không nghĩ tới võ công của Tề Ninh lại cao minh như thế. Một đao này trượt, trong nháy mắt cảm thấy cánh tay mình xiết chặt, còn chưa kịp phản ứng, lại nghe một tiếng rắc vang lên, đã bị Tề Ninh bổ một chưởng vào đầu vai, xương vai vỡ vụn, toàn thân bay ra ngoài, ngã thẳng xuống đất. Hai tên đồng bạn lập tức chạy tới, nắm chặt đao trong tay, bảo vệ bên cạnh.
- Mật nhẫn Phi Thiền, cũng không có gì đặc biệt.
Tề Ninh cười lạnh nói.
Mật nhẫn kia giãy dụa ngồi dậy, liền nghe Tề Ninh tiếp tục nói:
- Năm đó Phi Thiền nhất tộc bị đuổi khỏi Đông Doanh, đương nhiên không ít nam nữ già trẻ, nghĩ tới hiện giờ còn sống trên hải đảo. Các người không có cách nào trở về Đông Doanh, nhưng Đông Tề đã diệt, ngay cả chỗ ăn cơm các người cũng không có... !
Hắn chắp hai tay sau lưng, nói:
- Nếu như ngươi cảm thấy tộc nhân của ngươi có thể sống ven biển, ta khuyên ngươi hãy từ bỏ ý định này. Trước giờ Đông Hải đều là hải vực vương triều Trung Nguyên ta, các ngươi hoặc quỳ gối dưới chân vương triều Trung Nguyên ta, hoặc chỉ có thể bị tru toàn tộc. Muốn lục soát tìm hải đảo các ngươi sống nhờ ở Đông Hải cũng không phải việc khó, đến lúc đó chỉ cần phái vài chiếc thuyền chiến là có thể diệt trừ hoàn toàn Phi Thiền nhất tộc.
Mật nhẫn nhịn cơn đau bả vai đứng dậy, giọng nói lạnh lùng:
- Thà chết chú không chịu khuất phục!
Gã nói ngôn ngữ Trung Nguyên, mặc dù hơi cứng nhắc, nhưng đọc nhấn rõ từng chữ coi như rõ ràng.
Tề Ninh cười nói:
- Hóa ra ngươi biết nói chuyện, cũng không phải câm điếc. Thà chết chứ không chịu khuất phục? Có cốt khí, xem ra thủ hạ của Phi Thiền Đan Phu cũng có kẻ cứng xương.
Lúc hắn ở Đông Hải, từ miệng Giang Trường Phong biết được thủ lĩnh Mật nhẫn Phi Thiền tên là Phi Thiền Đan Phu. Lúc này hắn nhắc tới Phi Thiền Đan Phu, lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mật nhẫn kia, nhìn thấy bốn chữ ‘Phi Thiền Đan Phu vừa ra’, đôi mắt Mật nhẫn kia nháy lên, lập tức hiểu được cái gì, gằn từng chữ:
- Ngươi chính là Phi Thiền Đan Phu!
Thiêu đốt kho lúa, nhiệm vụ như vậy đương nhiên không phải tùy tiện phái vài người là có thể hoàn thành. Tề Ninh đã biết đối phương là Mật nhẫn Phi Thiền, liền nghĩ tới hành động lần này rất có thể là do Phi Thiền Đan Phu tự mình dẫn Ninja thủ hạ tới hành động, nhưng không có cách nào xác định. Lúc này hắn nhìn thấy phản ứng của đối phương, có hoài nghi, nói ra lời dò xét. Hai mắt Mật nhẫn kia như đao, nhưng không phủ nhận, giọng nói lạnh lùng:
- Phải thì thế nào?
- Quả nhiên là ngươi.
Tề Ninh thở dài:
- Phi Thiền Đan Phu, xem ra Mật nhẫn Phi Thiền các ngươi quả nhiên bị người Đông Tề nuôi dưỡng.
Phi Thiền Đan Phu chỉ cười lạnh, không nói lời nào.
- Ta nói chuyện trước giờ đều nói được làm được.
Tề Ninh nói:
- Ta đã nói muốn chém cùng giết tuyệt Phi Thiền nhất tộc các ngươi, thì tuyệt đối không phải chỉ là nói mạnh miệng.
- Ngươi là người phương nào?
Phi Thiền Đan Phu rốt cuộc hỏi.
Tề Ninh cười nói:
- Ta biết về ngươi như lòng bàn tay, ngươi lại hoàn toàn không biết gì về ta.
Hắn đi tới hai bước, Phi Thiền Đan Phu nắm chặt dao găm trong tay. Tề Ninh đánh giá Phi Thiền Đan Phu vài lần, mới nói;
- Đông Tề sắp diệt quốc rồi, chẳng lẽ Phi Thiền nhất tộc các ngươi muốn cùng diệt vong với nước Đông Tề hay sao? Cho dù các ngươi có hiệu trung với Đông Tề hay không, với Phi Thiền nhất tộc các ngươi mà nói, nói cho cùng cũng chỉ là một vụ mua bán mà thôi. Họ cung cấp che chở, cho các ngươi bát cơm ăn, để các ngươi bán mạng cho họ. Hiện giờ bản thân họ đã khó bảo toàn, Phi Thiền Đan Phu, ngươi có cân nhắc đổi chủ nhân hay không?
Phi Thiền Đan Phu lại ngửa đầu phát ra tiếng cười chói tai. Tề ninh nhíu mày, Phi Thiền Đan Phu liền nói:
- Ước hẹn sinh tử, nói ra như núi, tuyệt không hối cải!
- Ước hẹn sinh tử?
Môi Tề Ninh nở nụ cười khẽ:
- Phi Thiền nhất tộc các ngươi đã giao tính mạng cho người Đông Tề rồi?
Hắn nhìn quan binh chung quanh một chút nói:
- Mọi người đều nhìn một chút, người Đông Doanh này… ồ, bọn họ bị đuổi ra khỏi Đông Doanh, hiện giờ cũng không tính là người Đông Doanh, phải nói là người lang thang Phi Thiền. Những người lang thang Phi Thiền này ký kết ước hẹn sinh tử với người Đông Tề, trung thành với người Đông Tề, cho dù sự sống chết của già trẻ toàn tộc cũng không để ý, loại trung thành này có phải khiến mọi người rất cảm động hay không?
Đám quan binh không rõ thâm ý của Tề Ninh, nhưng cũng không dám tùy tiện lên tiếng.
- Cái gọi trung hiếu không thể song toàn, hôm nay ngươi thực hiện sự trung thành với người Đông Tề, không thèm để ý sự sống chết của tộc nhân, ta rất thích, cũng sẽ thành toàn cho ngươi.
Tề Ninh thở dài:
- Thực ra sự sống chết của các ngươi vốn cũng không có người nào để ý. Đúng rồi, cũng không thể nói hoàn toàn không có người nào để ý. Nếu những lưu phái Diệp Ẩn Giáp Hạ Đông Doanh kia nghe nói Phi Thiền nhất tộc các ngươi hoàn toàn bị diệt, chắc hẳn sẽ như trút được gánh nặng.
Đôi mắt Phi Thiền Đàn Phu càng thêm lạnh lùng:
- Cái gì?
- Năm đó Phi Thiền nhất tốc của các ngươi bị mấy lưu phái Ninja lớn đuổi ra khỏi Đông Doanh, như chó nhà có tang lưu lạc bên ngoài.
Tề Ninh nói:
- Ta biết Phi Thiền nhất tộc các ngươi rất có thể đầu nhập người Đông Tề. Chẳng qua khi đó ta chỉ nghĩ tới các ngươi mượn nhờ người Đông Tề nghỉ ngơi lấy lại sức, chờ đến lúc thời cơ chín muồi lại trở về Đông Doanh cướp đoạt thứ vốn thuộc về Phi Thiền nhất tộc của các ngươi.
Đôi mắt Phi Thiền Đan Phu lóe lên vẻ tàn khốc. Đôi mắt hai tên ninja bên cạnh gã cũng xuất hiện vẻ khác thường.
- Trung Nguyên có câu, gọi là quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Các ngươi bị đuổi ra khỏi Đông Doanh, hẳn là cũng mười năm rồi chứ? Mấy lưu phái lớn Diệp Ẩn Giáp Hạ kia chắc hẳn vẫn luôn lo lắng Phi Thiền nhất tộc các ngươi sẽ Đông Sơn tái khởi. Nếu như Phi Thiền nhất tộc đã chết nơi tha hương xứ lạ, chắc hẳn họ sẽ rất vui.
- Ngươi có ý gì?
Phi Thiền Đan Phu trầm giọng nói.
Tề Ninh cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi nghe không rõ ý tứ của ta sao? Ta đoán các ngươi sống nhờ dưới chân người Đông Tề, đương nhiên không chỉ vì sinh tồn, có lẽ vẫn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức chờ đợi thời cơ, một ngày nào đó có thể giết trở về Đông Doanh. Thế nhưng hiện giờ các ngươi lại không quan tâm có thể hoàn thành đại kế báo thù của các ngươi hay không chỉ vì hiệu trung với người Đông Tề cam nguyện chịu chết ở nơi này, cho nên ta rất muốn tán dương sự trung thành của các ngươi.
Đôi mắt Phi Thiền Đan Phu chớp động, cũng không nói chuyện.
Tề Ninh thở dài, giơ tay lên, nỏ thủ cầm nỏ trong tay nhắm ngay ba người Phi Thiền Đan Phu, chỉ chờ Tề Ninh vung tay xuống, lập tức bắn giết ba người.
Phi Thiền Đan Phu lui lại hai bước, giơ tay lên nói:
- Chờ một chút!
Tề Ninh chậm rãi buông tay xuống hỏi:
- Ngươi còn lời gì để nói?
Phi Thiền Đan Phu hơi trầm ngâm, mới nói:
- Đạt thành ước hẹn sinh tử với người Đông Tề là cá nhân của ta, không phải toàn bộ Phi Thiền nhất tộc của ta.
- Ồ?
Tề Ninh lại cười nói:
- Vậy ngươi đạt thành hiệp nghị với ai? Hoàng đế Đông Tề? Hay là với người khác?
Phi Thiền Đan Phu lắc đầu nói:
- Ta không thể nói cho ngươi.
- Ngươi đã không thể nói, chúng ta cần gì nói tiếp?
Tề Ninh làm bộ muốn đưa tay, Phi Thiền Đan Phu lập tức nói:
- Chỉ cần ta chết, hoặc là… đối phương chết rồi, ước hẹn sinh tử đó sẽ có thể giải trừ ngay lập tức. Ta không thể đổi chủ nhân, nhưng Phi Thiền nhất tộc thì có thể.
- Ồ?
Tề Ninh hứng thú nói:
- Lời này là sao?
- Sau khi ta chết, sẽ có thủ lĩnh mới.
Phi Thiền Đan Phu nói:
- Hắn có thể tìm chủ nhân lần nữa, lập ước hẹn sinh tử với chủ nhân mới.
Gã trầm giọng nói:
- Phi Thiền Tiểu Thái Lang !
Một Mật nhẫn sau lưng khom người nói:
- Có!
- Ta dùng thân phận thủ lĩnh đời thứ bảy của Phi Thiền nahats tộc, để ngươi tiếp nhận vị trí thủ lĩnh đời thứ tám của Phi Thiền nhất tộc.
Phi Thiền Đan Phu nói cực kỳ nghiêm túc:
- Từ nay về sau, vận mệnh của Phi Thiền nhất tộc phó thác vào tay ngươi. Sứ mệnh tộc ta, để ngươi dẫn đầu tộc nhân hoàn thành không tiếc bất cứ giá nào.
Gã nghiêm người, bái một cái:
- Xin nhờ!
Mật nhẫn Phi Thiền Tiểu Thái Lang cũng khom người một cái.
Lúc này Phi Thiền Đan Phu mới xoay người, mặt hướng Tề Ninh, khoanh chân ngồi xuống trước mặt mọi người, nắm chặt dao găm trong tay, giơ cánh tay lên. Tề Ninh mơ hồ đoán được chuyện gì, liền thấy Phi Thiền Đan Phu đảo ngược dao găm, mũi nhọn nhắm ngay cổ họng mình, đâm xuống không chút do dự.
Máu tươi phun tung tóe, dao găm đâm xuyên qua yết hầu Phi Thiền Đan Phu. Hai tên Mật nhẫn kia lại trấn định khác thường, đều quỳ một gối xuống đất, cúi đầu không nói.
Thân thể Phi Thiền Đan Phu đổ nghiêng ra đất, hết thảy đều xảy ra chỉ trong chốc lát.
Quan binh ở đây đều trợn mắt há mồm, không nghĩ tới Phi Thiền Đan Phu lại tự sát quả quyết như vậy trước mặt mọi người.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang cúi đầu thật lâu, cuối cùng ngẩng đầu, chậm rãi đứng dậy nhìn Tề Ninh nói:
- Hiện giờ Phi Thiền nhất tộc tự do, không còn ước định với Đông Tề. Quý quốc tranh chấp với Đông Tề, Phi Thiền nhất tộc ta sẽ không cuốn vào trong đó.
Tề Ninh nói:
- Mặc dù ước hẹn sinh tử của các ngươi và Đông Tề đã giải trừ, nhưng các ngươi chui vào thành Hội Trạch ý đồ đốt lương, đương nhiên cũng không thể bỏ qua tội.
- Các ngươi có thể bắn giết chúng ta ngay lập tức.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói.
Tề Ninh hơi trầm ngâm mới hỏi:
- Các ngươi phụng lệnh Thân Đồ La lẩn vào trong thành chuẩn bị đốt lương sao?
- Không cuốn vào trong đó, chính là dù ngươi muốn biết cái gì, chúng ta cũng sẽ không nói nhiều một câu.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói với giọng Trung Nguyên cứng nhắc:
- Các ngươi có thể giết chết chúng ta, nhưng không thể uy hiếp chúng ta, thà chết chứ không chịu khuất phục!
Tề Ninh thở dài:
- Mặc dù Phi Thiền nhật tộc tự do rồi, nhưng cũng là lục bình không rễ… Nói cách khác, không có chủ nhân, các ngươi có thể sinh tồn được hay không?
Hắn chắp hai tay sau lưng nói:
- Ta đã nói Phi Thiền nhất tộc cần thay đổi chủ nhân mới, cuối cùng Đại Sở ta rồi sẽ thống nhất thiên hạ, tức là dù các ngươi chỉ muốn sống tạm bợ tại hải đảo Đông Hải, thì cũng cần bái phục dưới chân đế quốc Đại Sở ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nghiêm nghị nói:
- Ta có thể ký kết ước hẹn sinh tử với ngươi, nhưng ngươi nhất định phải đáp ứng điều kiện của ta.
- Điều kiện?
Tề Ninh thở dài:
- Với tình cảnh các ngươi hiện giờ, còn muốn ra điều kiện với ta?
- Nếu không thà chết chứ không chịu khuất phục.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang kiên định nói.
Tề Ninh mỉm cười:
- Ta lại muốn nghe xem, ngươi chuẩn bị đưa ra điều kiện ra sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang suy nghĩ một chút mới nói:
- Sau khi ký kết ước hẹn sinh tử, ngươi nhất định phải trợ giúp chúng ta trở về đảo Đông Doanh, giúp chúng ta công diệt ba tộc Diệp Ẩn, Vụ Ẩn và Giáp Hạ.
- Ồ?
Tề Ninh cười nói:
- Chỉ là điều kiện này sao?
- Trước khi chúng ta trở về đảo Đông Doanh, đảo chúng ta đang ở sẽ thuộc về chúng ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Chúng ta có quyền lợi sử dụng hòn đảo và hải vực chung quanh, vả lại hàng năm các ngươi cần cung cấp cho chúng ta năm trăm lạng vàng, cam đoan Phi Thiền nhất tộc có thể sinh tồn.
Gã nhìn vào mắt Tề Ninh:
- Nếu như ngươi có thể đáp ứng điều kiện của ta, ta có thể lập ước hẹn sinh tử với ngươi, nghe ngươi phân công.
Tề Ninh nghe điều kiện gã đưa ra, trong lòng liền hiểu được hiệp định mà Phi Thiền Đan Phu đạt thành với Đôgn Tề hẳn là như thế.
Trước khi Phi Thiền Đan Phu tự sát, hạ lệnh Phi Thiền Tiểu Thái Lang kế nhiệm vị trí thủ lĩnh, mặc dù có thể là quyết định vội vàng, nhưng tuyệt đối sẽ không chỉ định người thừa kế lung tung.
Phi Thiền Đan Phu cũng không tiếc tính mạng của mình, tự sát trước mặt mọi người, nguyên nhân chính là vì bảo vệ Phi Thiền nhất tộc có thể tiếp tục sinh tồn. Như vậy người này ít nhất cực kỳ quan tâm tương lai của Phi Thiền nhất tộc, cũng bởi như vậy, cho dù vội vàng, Phi Thiền Đan Phu sẽ không tùy tiện để một nhân vật không cách nào gánh vác tiền đồ Phi Thiền nhất tộc dẫn đầu tộc nhân.
Lúc này Phi Thiền Tiểu Thái Lang đưa ra những điều kiện này, cũng không quá do dự. Tề Ninh tin tưởng những điều kiện này không phải ý định đột nhiên của Phi Thiền Tiểu Thái Lang, chắc chắn Phi Thiền Tiểu Thái Lang sớm biết điều kiện ước hẹn sinh tử của Phi Thiền Đan Phu và người Đông Tề, cho nên mới nói ra nhanh chóng như vậy.
Nếu Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết nội dung hiệp nghị, như vậy chắc chắn cũng rất rõ ràng nhiều chuyện mà Mật nhẫn Phi Thiền tham dự trước đó.
Thế giới ninja có quy củ của thế giới ninja, Phi Thiền Đan Phu là một ninja giữ nghiêm nhẫn đạo, thà chết cũng không phá hỏng nhẫn đạo. Mục đích tự sát của gã đương nhiên bởi vì đánh giá Đông Tề không có cách nào tiếp tục che chở cho Phi Thiền nhất tộc. Phi Thiền nhất tộc muốn hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn và báo thù, chỉ có thể thay đổi địa vị. Cho nên gã dùng cái chết của mình giải trừ ước thúc của Đông Tề đối với Phi Thiền nhất tộc, do thủ lĩnh mới đạt thành hiệp nghị mới.
- Trung Nguyên có câu, đánh chó phải nhìn mặt chủ.
Tề Ninh nói:
- Nếu như các ngươi trở thành con dân đế quốc Đại Sở, mà các lưu phái Diệp Ẩn là kẻ địch của các ngươi, làm chủ nhân sẽ xả giận giúp các ngươi. Chỉ cần chiến sự Trung Nguyên kết thúc, ta có thể ủng hộ các ngươi giết lại Đông Doanh, thậm chí có thể giúp các ngươi tiễu trừ các lưu phái Diệp Ẩn.
Đôi mắt Phi Thiền Tiểu Thái Lang lóe sáng:
- Quả thực như thế?
Lúc trước Phi Thiền nhất tộc bị tình thế ép buộc, đạt thành hiệp nghị sinh tử với Đông Tề, đương nhiên hi vọng Đông Tề có thể trợ giúp Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh lần nữa. Mặc dù Đông Tề thuộc về nước nhỏ ở Trung Nguyên, nhưng thực lực không dưới Đông Doanh, Phi Thiền nhất tộc cũng ký thác hi vọng vào Đông Tề.
Nhưng hiện giờ nước Đông Tề đã bị phá, bản thân khó bảo đảm, Phi Thiền nhất tộc muốn dựa vào nước Đông Tề giết lại Đông Doanh quả thực là người si nói mộng. Đối với điểm này, dù là Phi Thiền Đan Phu hay Phi Thiền Tiểu Thái Lang đều hiểu rõ trong lòng. Chỉ là nước Đông Tề một ngày chưa hoàn toàn diệt vong, ước hẹn sinh tử sẽ không thể hoàn toàn giải trừ. Cho nên Phi Thiền Đan Phu cũng không thể xé bỏ hiệp định, chỉ có thể dùng cái chết của mình để giải trừ ước hẹn sinh tử.
Giờ phút này Tề Ninh đáp ứng có thể cân nhắc trợ giúp Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh, Phi Thiền Tiểu Thái Lang đương nhiên vô cùng vui vẻ trong lòng. So với Đông Tề, thực lực đế quốc Đại Sở hơn xa, nếu như có thể được nước Sở ủng hộ, Phi Thiền nhất tộc giết lại Đông Doanh báo thù có khả năng thành công cực cao.
- Chẳng qua chỉ cần hòn đảo Phi Thiền nhất tộc sống nhờ ở trên biển Đông, bất cứ lúc nào cũng sẽ không thuộc về các ngươi.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Đại Sở ta có thể để các ngươi tạm sống nhờ trên đảo, nhưng các ngươi không có quyền sở hữu đối với hòn đảo kia, càng không cần nói tới hải vực xung quanh hòn đảo. Hết thảy trên Đông Hải đều thuộc về đế quốc Trung Nguyên, cho dù là một cây tảo biển, các ngươi cũng không có quyền sở hữu, không biết ngươi có nghe rõ không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang chỉ nhìn Tề Ninh, lại nghe Tề Ninh nói:
- Tạm thời để các ngươi sống nhờ hải đảo. Ngoài biển vật tư phong phú, chỉ cần tộc nhân của ngươi cần cù một chút, tóm lại không chết đói được. Năm trăm lạng vàng mà ngươi nói, bên này sẽ không cung cấp. Đương nhiên, nếu như sau này Phi Thiền nhất tộc các ngươi có thể lập được công lao cho triều đình, đến lúc đó chắc chắn bản thưởng cho các ngươi cũng không ít.
Hắn mỉm cười nói:
- Thực ra các ngươi cũng không có lựa chọn gì, đã muốn trở về báo thù, chết tử tế cũng không bằng sống sót.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang cúi đầu nhìn thoáng qua Phi Thiền Đan Phu đang nằm trong vũng máu, hắn trầm mặc một chút, tiến lên một bước nói:
- Nếu như ngươi có thể giúp ta trở về Đông Doanh, ta có thể lập ra ước hẹn sinh tử với người.
- Ngươi hiểu lầm rồi.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ước hẹn sinh tử cần phải định ra, chỉ là không phải ta và ngươi, mà là Phi Thiền nhất tộc với đế quốc Đại Sở ta!
- Cái gì?
- Ngươi ký kết ước hẹn sinh tử với ta, ta tự hỏi lấy lực lượng một người hẳn là không có biện pháp giúp đỡ các ngươi quay về Đông Doanh. Nếu như ngươi thực sự nghĩ tới một ngày kia Phi Thiền nhất tộc có thể báo thù rửa nhục, cũng chỉ có thể dựa vào lực lượng đế quốc Đại Sở ta.
Tề Ninh nghiêm túc nói:
- Cho nên Phi Thiền nhất tộc muốn ký kết ước hẹn sinh tử, cũng chỉ có thể ký kết với đế quốc Đại Sở ta, tuyên thệ Phi Thiền nhất tộc thề sống chết hiệu trung với đế quốc Đại Sở ta.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Trước giờ chỉ có thủ lĩnh Phi Thiền nhất tộc định ra ước hẹn sinh tử với chủ nhân, đây là quy củ của Phi Thiền nhất tộc, không có cách nào sửa đổi.
- Trước mặt ta, đừng có lấy quy củ của Phi Thiền Nhất tộc để nói chuyện.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Ở chỗ ta, chỉ có quy củ ta định ra. Ta đáp ứng trợ giúp các ngươi quay về Đông Doanh, mà điều kiện là toàn bộ Phi Thiền nhất tộc đều phải hiệu trung với đế quốc Đại Sở. Nếu như ngươi cảm thấy không có cách nào đáp ứng, lần này ta có thể thả ngươi rời khỏi nơi này. Chẳng qua trước giờ ta đều là một người rất keo kiệt, sẽ không cho người khác quá nhiều cơ hội.
Hắn ra hiệu bằng tay, quan binh phía sau lưng Phi Thiền Tiểu Thái Lang lập tức tránh ra một con đường.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lui hai bước, quay đầu nhìn thoáng lại, một con đường dẫn thẳng ra cửa chính bên ngoài. Chỉ là đám quan binh lại nhìn mình chằm chằm, dường như muốn nhào lên bất cứ lúc nào.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại nhìn Tề Ninh một chút.
Trong lòng gã biết mặc dù người trước mặt này thỉnh thoảng tươi cười, nhưng lời nói ra không có bất kỳ chỗ quay đầu nào.
Đàm phán trước giờ đều lấy thực lực làm hậu thuẫn.
Chỗ dựa trước đây của Phi Thiền nhất tộc là Đông Tề đã không có khả năng và tinh lực lo lắng cho Phi Thiền nhất tộc.
Với tình cảnh của Đông Tề hiện giờ, cướp lại Lâm Truy phục quốc là không có khả năng, đừng nói tới chuyện trợ giúp Phi Thiền trở về Đông Doanh.
Trong tay Phi Thiền nhất tộc đã không đủ tiền vốn tiến hành đàm phán với đối phương. Thực lực đàm phán của đối phương đương nhiên kháng nhau rất lớn, ít nhất so với Phi Thiền nhất tộc, đó là trên trời dưới đất.
Trước thực lực tuyệt đối, Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết hiện giờ mình không có chỗ trống để cò kè mặc cả với đối phương.
Dường như Tề Ninh nhìn ra tâm tư của Phi Thiền Tiểu Thái Lang, bỗng nhiên ra hiệu quan binh thủ hạ tạm rời khỏi kho lương. Quan binh đương nhiên không dám chống lại, trật tự rời khỏi kho lúa. Trong kho lúa nhanh chóng chỉ còn lại Tề Ninh, Phi Thiền Tiểu Thái Lang và đồng bạn của gã.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang không do dự nữa, tiến tới phía trước nói:
- Chỉ cần ngươi có thể trợ giúp chúng ta trở về Đông Doanh, từ nay về sau Phi Thiền nhất tộc thề sống chết hiệu trung với đế quốc Đại Sở.
Tề Ninh lại cười nói:
- Ngươi có thể nắm được cơ hội, cũng coi như người thức thời.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang quỳ gối xuống trước mặt Tề Ninh. Mật nhẫn bên người cũng quỳ xuống. Phi Thiền Tiểu Thái Lang dùng đao rạch một đường trong lòng bàn tay mình, lập tức thu đao, dùng ngón tay trỏ chấm máu tươi, vạch một đường máu trên trán mình, cung kính nói:
- Thủ lĩnh đời thứ tám Phi Thiền nhất tộc Phi Thiền Tiểu Thái Lang lập lời thề, từ hôm nay trở đi, Phi Thiền nhất tộc sẽ hiệu trung đế quốc Đại Sở, sống chết không đổi, nếu làm trái lời thề này, Phi Thiền nhất tộc sẽ vạn kiếp bất phục!
Tề Ninh khẽ vuốt cằm nói:
- Ta có thể ước hẹn với ngươi ở đây, đến thời cơ thích hợp, chắc chắn dốc toàn lực trợ giúp Phi Thiền nhất tộc trở về Đông Doanh, thậm chí có thể trợ giúp các ngươi càn quét mấy lưu phái ninja lớn đối địch với các ngươ.
Mưu cầu của Phi Thiền Tiểu Thái Lang chính là ở đây, nghe được Tề Ninh hứa hẹn, càng cúi thấp đầu, lộ vẻ vô cùng cung kính.
- Lần này Thân Đồ La ngoại trừ phái các ngươi tới đốt kho lương, còn có nhiệm vụ khác hay không?
Tề Ninh lập tức hỏi.
Đối với Phi Thiền mật nhẫn, Tề Ninh không hề có thiện cảm gì. Lần này hắn đến Hội Trạch, mục đích cuối cùng chính là muốn diệt trừ Thủy sư Đông Tề của Thân Đồ La. Lần này lập bẫy vây khốn đối phương, đã biết là Phi Thiền mật nhẫn, đương nhiên muốn lợi dụng Phi Thiền mật nhẫn hoàn thành mục đích của mình.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại lắc đầu nói:
- Nhiệm vụ lần này cũng không phải Thân Đồ La phái!
Tề Ninh kinh ngạc:
- Không phải Thân Đồ La?
Hắn vốn cho rằng đám Phi Thiền mật nhẫn này chắc chắn được Thân Đồ La phái tới đây chấp hành nhiệm vụ, lúc này nghe được Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói không phải Thân Đồ La phái đi, chắc chắn cảm thấy ngoài ý muốn.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thủ lĩnh trước đây cũng không phải định ra ước hẹn sinh tử với Thân Đồ La, mệnh lệnh của hắn, Phi Thiền nhất tộc không cần nghe theo.
Tề Ninh cau mày nói:
- Phi Thiền Đan Phu rốt cuộc ký kết ước hẹn sinh tử với người nào?
Hắn lại suy nghĩ, người ký kết ước hẹn sinh tử với Phi Thiền Đan Phu, có phải chính là Ẩn Chủ thần bí hay không?
Chủ nhân của Phi Thiền mật nhẫn không phải Thân Đồ La, Tề Ninh lập tức nghĩ tới Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều.
Ban đầu lúc ở Đông Hải, Tề Ninh đã thăm dò được một số tin tức liên quan tới Ẩn Chủ từ miệng Giang Trường Phong, xác định vị Ẩn Chủ kia không phải hạng người đơn giản, thậm chí rất có thể là người có địa vị cao. Mà Ẩn Chủ thân phận đặc thù, được người khác chú ý ngoài sáng, bởi vậy không thể tùy tiện tới Đông Hải.
Nếu như Ẩn Chủ là Thái tử Đông Tề, cũng có nhiều khả năng.
Lúc trước Giang Trường Phong cũng đã nói Ẩn Chủ tuyệt đối không có khả năng tới Đông Hải. Mà Đoàn Thiều là Thái tử Đông Tề, mỗi hành động của gã luôn được rất nhiều người chú ý, với thân phận của gã đương nhiên không có khả năng quang minh chính đại tới Đông Hải, cho dù bí mật đi tới, cũng tồn tại nguy hiểm rất lớn. Dù sao quốc sách nước Đông Tề trước đó vẫn luôn ở giữa Hán Sở, cố gắng không xảy ra xung đột với bất cứ bên nào trong hai quốc gia cường đại này. Nếu nhưu Đoàn Thiều bí mật tới Đông Hải bị phát hiện, chắc chắn sẽ khiến hai nước tranh chấp, mà đây đương nhiên là kết quả người Đông Tề không muốn nhìn thấy. Với sự khôn khéo của Đoàn Thiều, không có khả năng lưu lại bất cứ điểm yếu nào để Sở quốc lên án.
- Là Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều sao?
Tề Ninh lại hỏi lần nữa.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang vẫn lắc đầu nói:
- Cũng không phải hắn.
Gã hơi ngừng lại, cuối cùng nói:
- Thủ lĩnh trước đây hiệu trung với Mạch Ảnh!
- Mạch Ảnh?
Tề Ninh càng kinh ngạc, cái tên này rất xa lạ, trước đây chưa từng nghe tới, hắn nghi ngờ nói:
- Mạch Ảnh là người nào?
Hắn vốn đang lo lắng, không biết lúc trước Phi Thiền Đan Phu định ra ước hẹn sinh tử với ai. Hắn vốn cho rằng Phi Thiền Tiểu Thái Lang sẽ giữ chặt miệng, lúc này nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang tiết lộ tên người nọ, hắn cảm thấy hơi thoải mái, biết Tiểu Thái Lang có thể nói ra tên người kia, chuyện khác cũng có thể nói cho mình biết được.
Mặc dù Phi Thiền nhất tộc ký kết ước hẹn sinh tử với đế quốc Đại Sở, nhưng Tiểu Thái Lang không phải người ngu, biết người trẻ tuổi trước mắt đại biểu đế quốc Đại Sở, từ nay về sau chủ nhân mà Phi Thiền nhất tộc hiệu trung kỳ thực chính là người trẻ tuổi trước mặt này.
Dù sao là Tề Ninh hứa hẹn trợ giúp họ trở về Đông Doanh, giống như Phi Thiền Tiểu Thái Lang đại biểu Phi Thiền nhất tộc, mà Tề ninh đại biểu cho đế quốc Đại Sở.
Đế quốc Đại Sở không diệt, chỉ cần một ngày tồn tại trên thế gian, như vậy Phi Thiền nhất tộc vẫn luôn là nô bộc của đế quốc Đại Sở, không thể làm ra bất kỳ chuyện gì nguy hại cho lợi ích của đế quốc Đại Sở.
- Mạch Ảnh là đệ tử của Đảo chủ Bạch Vân Đông Hải!
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thủ lĩnh trước đây định ra ước hẹn sinh tử với hắn, những năm này Phi Thiền nhất tộc đều nghe theo mệnh lệnh của Mạch Ảnh.
- Đệ tử Đông Hải?
Sắc mặt Tề Ninh đột biến, giật nảy cả mình.
Bên dưới Đảo chủ Bạch Vân đảo Đông Hải có ba đại đệ tử, hai người Bạch Vũ Hạc và Xích Đan Mị thì Tề Ninh hết sức quen thuộc, chẳng qua Đại đệ tử Đông Hải lại giống như sương mù.
Một lần duy nhất mà Tề Ninh nhìn thấy Đại đệ tử Đông Hải là đêm hôm ở Hoàng cung, Xích Đan Mị và Đại đệ tử Đông Hải liên thủ cướp được mật bảo trong cung. Chẳng qua đêm hôm đó Đại đệ tử Đông Hải che mặt, ngay cả hình dáng của gã Tề Ninh cũng chưa từng thấy. Còn tên họ của Đại đệ tử Đông Hải, Tề Ninh vẫn không hề hay biết.
Lúc này cuối cùng biết được Đại đệ tử Đông Hải tên là Mạch Ảnh, nhưng hắn không hề nghĩ tới chủ nhân của Phi Thiền nhất tộc lại là Đại đệ tử Đông Hải.
Chẳng lẽ Mạch Ảnh chính là Ẩn Chủ?
Nghĩ tới đây hắn lại nhanh chóng phủ định. Thân phận của Mạch Ảnh không bình thường, là Đại đệ tử Đông Hải, thực lực không phải người bình thường có thể so sánh được. Nhưng vị Đại đệ tử Đông Hải này trước giờ đều thần long thấy đầu không thấy đuôi. Tề Ninh xác định Ẩn Chủ không thể tới Đông Hải, nhưng Mạch Ảnh hiển nhiên không phù hợp điều kiện này.
Mặc dù thân phân Mạch Ảnh đặc thù, nhưng người trong thiên hạ biết được Mạch Ảnh lại như lông phượng râu rồng, dù cho quang minh chính đại đi trên đường cái Đông Hải, cũng không có người nào nhận ra.
Mạch Ảnh kia có đảm lượng chui vào hoàng cung Đông Tề, chỉ là Đông Hải thì không đáng kể.
Năm Đại Tông sư có ước hẹn Long Sơn trói buộc, không được cuốn vào tranh chấp vương triều thế gian. Nhưng loại ước thúc này chỉ nhằm vào Đại Tông sư, Tề Ninh không hề nghe nói tới ước hẹn Long Sơn ước định môn nhân của Đại Tông sư cũng không thể cuốn vào trong đó. Mạch Ản mặc dù là đệ tử của Đại Tông sư, nhưng cũng có thể tham dự vào tranh chấp thế gian.
- Mạch Ảnh chẳng những là Đại đệ tử Đông Hải, mà còn… là anh em ruột với Đại Đô Đốc Thủy quân Đông Tề Thân Đồ La.
Nếu Phi Thiền Tiểu Thái Lang đã định ra ước hẹn sinh tử với Tề Ninh, đã là quan hệ chủ tớ với Tề Ninh, cũng không giấu diếm Tề Ninh:
- Chẳng qua Mạch Ảnh đã sớm trở thành đệ tử Bạch Vân Đảo chủ, thân phận của hắn cũng luôn bị ẩn giấu rất tốt, người biết được thân phận thật sự của hắn cũng không nhiều.
Tề Ninh hít sâu một hơi, chủ nhân của Phi Thiền mật nhẫn là Đại đệ tử Đông Hải Mạch Ảnh đã khiến hắn giật nảy mình, giờ phút này biết được Mạch Ảnh lại là anh em ruột với Thân Đồ La, càng khiến hắn khiếp sợ không thôi.
Trong nháy mắt này, Tề Ninh nghĩ tới, biết rõ Mạch Ảnh là con em thế gia quân huân Đông Tề, vì sao Đảo chủ Đông Hải còn muốn thu gã làm đồ đệ? Phụ tử Thân Đồ La là hai đại danh tướng của Tề quốc, có địa vị không gì sánh kịp trong quân đội Tề quốc, Mạch Ảnh là con cháu Thân gia tuyệt đối không có khả năng coi như không thấy tranh đấu vương triều, điều này nói rõ Đảo chủ Đông Hải bồi dưỡng Mạch Ảnh, mục đích vốn là tăng cường thực lực Tề quốc.
Mạch Ảnh không phải Ẩn Chủ, chẳng lẽ… Ẩn Chủ là Đảo chủ Đông Hải Mạc Lan Thương?
Nếu như Ẩn Chủ là Mạc Lan Thương, như vậy vị Đại Tông sư này vi phạm ước hẹn Long Sơn.
Tề Ninh xác định Ẩn Chủ và Mạch Ảnh chắc chắn có quan hệ khó mà rửa sạch, nhưng vẫn không có cách nào xác định Ẩn Chủ rốt cuộc là thần thánh phương nào. Có lẽ đối tượng hoài nghi thực sự không ít, Thái tử Đông Tề Đoàn Thiều vẫn là một trong những đối tượng hoài nghi của Tề Ninh.
- Lúc trước Thái tử Sở quốc đi sứ Đông Tề, trên đường trở về bị Phi Thiền mật nhẫn các ngươi truy sát, điều đó cũng được Mạch Ảnh phân phó sao?
Tề Ninh hơi trầm ngâm mới hỏi.
Tiểu Thái Lang nói:
- Sau khi thủ lĩnh trước đây đạt thành ước hẹn sinh tử với Mạch Ảnh, Phi Thiền nhất tộc chỉ chịu lệnh của Mạch Ảnh, ngoại trừ hắn ra, không có người nào có thể sai khiến Phi Thiền nhất tộc chúng ta làm bất cứ chuyện gì.
Đôi mắt gã lạnh lùng:
- Hoàng đế Tề quốc cũng không có cách nào sai khiến chúng ta.
Tề Ninh nói:
- Vậy vì sao Mạch Ảnh muốn phái các ngươi truy sát Thái tử Sở quốc?
Tiểu Thái Lang nói:
- Thân là ninja, chủ nhân có lệnh, mặc kệ sống chết đều sẽ đi hoàn thành nhiệm vụ, vì sao phải làm như vậy, không phải việc chúng ta cần hỏi tới.
Tề Ninh tin tưởng Tiểu Thái Lang quả thực không biết nội tình. Nhưng lúc trước Mạch Ảnh phái người hành thích tiểu Hoàng đế khi đó còn là Thái tử lại là chuyện ván đã đóng thuyền.
Mạch Ảnh đại biểu cho lợi ích Tề quốc, nhưng ám sát Thái tử Sở quốc thì có gì tốt với gã? Là muốn dùng cái chết của Thái tử Sở quốc để làm Sở quốc xảy ra nội loạn? Đây không phải là không có khả năng, thế nhưng thế cục Sở quốc lúc ấy, nếu Thái tử Sở quốc bị đâm, cũng không phải không có vua kế tục. Hoài Nam Vương là dòng họ hoàng thất, vả lại là con trai trưởng của Thái Tổ Hoàng Đế. Sau khi tiên hoàng băng hà, nếu như Thái tử cũng không thể kế vị, Hoài Nam Vương chính là người thừa kế duy nhất. Cũng chính vì như thế, lúc trước Tề Ninh vẫn hoài nghi chuyện hành thích Thái tử Sở quốc do Hoài Nam Vương đứng đằng sau sai khiến, dù sao nếu lúc trước Thái tử thực sự bị đâm, người được lợi nhất chính là Hoài Nam Vương.
- Các ngươi từng hành thích Hoàng tử Bắc Hán Bắc Đường Phong, đó đương nhiên là do Mạch Ảnh phái. Ngươi có thể nói cho ta biết vì sao Bạch Ảnh muốn hành thích Bắc Đường Phong hay không?
Tiểu Thái Lang nói:
- Lúc Bắc Đường Phong thoát đi khỏi Tề quốc, chúng ta vẫn theo dõi, chỉ là thủ lĩnh cũng không thể chúng ta lập tức ra tay.
Gã suy nghĩ một chút mới nói:
- Tên kiếm khách vẫn luôn âm thầm theo dõi Bắc Đường Phong. Thủ lĩnh biết kiếm khách kia hết sức lợi hại, cho nên muốn chờ thời cơ thích hợp mới có thể ra tay.
- Kiếm khách?
Tề Ninh khẽ giật mình, nhưng lập tức nhớ tới:
- Ngươi nói là Bạch Vũ Hạc?
Tiểu Thái Lang nói:
- Tên của kiếm khách kia là gì chúng ta cũng không biết. Thời điểm chúng ta ra tay, kiếm khách kia quả thực ra tay giúp họ. Kiếm thuật của hắn hết sức lợi hại, chúng ta không phải địch thủ. Sau khi nhiệm vụ thất bại, Mạch Ảnh cũng không có trách chúng ta.
Tề Ninh lập tức xác định kiếm khách trong miệng Tiểu Thái Lang chính là Bạch Vũ Hạc.
Ban đầu sau khi hắn tham gia đại hội Thanh Mộc ở Cổ Long Trung, trên đường trở lại kinh thành, gặp được Bắc Đường Phong và Hỏa Thần Quân chạy trốn ở một quán rượu ven đường. Phi Thiền mật nhãn tập kích Bắc Đường Phong, Bạch Vũ Hạc đột nhiên ra tay, đánh lui Phi Thiền mật nhẫn, sau đó tìm nơi nương tựa dưới trước Bắc Đường Phong, cùng nhau đi Tây Bắc.
Lúc ấy Tề Ninh nghĩ tới nếu như Bắc Đường Phong có thể tới Tây Bắc an toàn, chắc chắn sẽ nâng quân Tây Bắc tiến sát Lạc Dương, vì thế cũng không nhúng tay vào đó, bỏ mặc Bắc Đường Phong rời đi.
Hắn vẫn luôn cho rằng lần đó Bạch Vũ Hạc đột nhiên xuất hiện ở quán rượu là một sự ngẫu nhiên, nhưng giờ phút này nghe Tiểu Thái Lang nói, liền phát hiện trong đó rất kỳ quặc.
- Ngươi nói kiếm khách kia vẫn luôn theo dõi Bắc Đường Phong?
- Từ lúc Bắc Đường Phong rời khỏi Đông Tề, ngoại trừ chúng ta nhìn hắn chằm chằm, kiếm khách kia cũng đang theo đuôi.
Tiểu Thái Lang nói:
- Chúng ta vẫn không biết được kiếm khách kia rốt cuộc có mục đích gì, cũng không biết hắn là địch hay bạn của Bắc Đường Phong, cho nên không ra tay tùy tiện. Chỉ là có nhiệm vụ, không thể bỏ dở nửa chừng, cuối cùng vẫn đánh một kích toàn lực, tổn thất mấy người, nhiệm vụ cũng thất bại.
Tề Ninh khẽ gật đầu, thần sắc trở nên lạnh lùng khác thường.
Tề Ninh nhớ rất rõ ràng, Bạch Vũ Hạc đứng ra bảo vệ Xích Đan Mị ở Quỷ Trúc Lâm, bởi vậy động thân cùng Sát Vong Nhị Nô của Bạch Vân Đảo chủ, kết quả vì chuyện này mà bị Bạch Vân Đảo chủ trục xuất sư môn.
Việc này trôi qua, Tề Ninh trở lại Lâm Truy, lập tức nhận được tin tức Hoàng đế Bắc Hán băng hà, Bắc Đường Phong lập tức chạy trốn khỏi Lâm Truy cùng đám người Dục Vương gia.
Dựa theo cách nói của Tiểu Thái Lang, sau khi Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi sư môn, lập tức đi theo Bắc Đường Phong, vẫn luôn theo đuôi tới cảnh nội Sở quốc. Thời điểm Phi Thiền mật nhẫn tập kích, gã quả quyết ra tay giúp Bắc Đường Phong. Tề Ninh nhớ rõ ràng, lúc ấy Bạch Hạc Vũ chính miệng nói với Bắc Đường Phong rằng mình đã cắt đứt liên hệ với Bạch Vân Đảo, bởi vậy Bắc Đường Phong mới kiệt lực thuyết phục Bạch Vũ Hạc đi theo gã tới Tây Bắc.
Lúc ấy Tề Ninh còn đang kỳ quái, dù sao Bạch Vũ Hạc cũng là đệ tử của Bạch Vân Đảo chủ, tâm khí cao ngạo, dù bị trục xuất khỏi sư môn, cũng sẽ tự kiềm chế thân phận, sao lại dễ dàng tới làm thủ hạ của Bắc Đường Phong?
Chẳng qua khi đó Bạch Vũ Hạc như lục bình không rễ, thực sự muốn tìm một chỗ dựa, cũng không thể nói hoàn toàn không có đạo lý.
Nhưng giờ phút này Tề Ninh đột nhiên hiểu được, Bạch Vũ Hạc đi theo làm bộ hạ của Bắc Đường Phong, xem ra tuyệt đối không phải một lần gặp mặt ngẫu nhiên, thậm chí hết thảy đều đã sớm kế hoạch sẵn rồi.
Nói cách khác, Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi sư môn, rất có thể là một vở diễn của Bạch Vân Đảo chủ và Bạch Vũ Hạc.
Thời điểm Bắc Đường Phong lưu vong, Bạch Vũ Hạc chủ động xích lại gần. Đối với Bắc Đường Phong ngày đêm bất an mà nói, đột nhiên xuất hiện một vị cao thủ bảo vệ mình, đó là chuyện cầu còn không được. Cho dù gã biết thân phận của Bạch Vũ Hạc, dưới tình thế cấp bách, chắc chắn cũng sẽ tiếp nhận Bạch Vũ Hạc.
Chẳng qua chờ Bắc Đường Phong tới Tây bắc, sau khi được bảo vệ an toàn, chắc chắn sẽ phái người điều tra tình hình của Bạch Vũ Hạc.
Nếu như biết được Bạch Vũ Hạc cũng không thoát ly Bạch Vân Đảo, dù cho không ra tay với Bạch Vũ Bạc, chắc chắn cũng cẩn thận đề phòng. Thế nhưng nếu biết được Bạch Vũ Hạc thực sự cắt đứt quan hệ với Bạch Vân Đảo, một vị kiếm khách hàng đầu như thế, Bắc Đường Phong chắc chắn không tiếc giá nào cũng muốn lung lạc tới bên cạnh mình.
Bạch Vũ Hạc bị trục xuất khỏi Bạch Vân Đảo, lúc này Tề Ninh cảm thấy đây là để Bạch Vũ Hạc có thể lấy được sự tín nhiệm của Bắc Đường Phong, từ đó có thể lưu lại bên người Bắc Đường Phong.
Nếu như chuyện tình quả thực như thế, sự kỳ quặc trong này sẽ rất sâu xa.
Bạch Vũ Hạc chính là kiếm khách hàng hàng đầu số một số hai thiên hạ hiện giờ, lại xuất thân Bạch Vân Đảo Đông Hải. Gã có đạo lý gì cần tốn hết tâm tư tiếp cận Bắc Đường Phong? Vả lại Bạch Vân Đảo chủ lại tự mình phối hợp với gã diễn vở kịch này.
Muốn tới gần tất có mưu đồ.
Mạc Lan Thương là Quốc Sư Đông Tề cao quý, lại là Đại Tông sư có thể đếm được trên đầu ngón tay trong thiên hạ hiện giờ. Thứ có thể khiến lão mưu đồ, đương nhiên không phải tầm thường, lão rốt cuộc toan tính điều gì?
Muốn để Bạch Vũ Hạc tiếp cận Bắc Đường Phong giành được tín nhiệm, từ đó ảnh hưởng triều cục Bắc Hán?
Mục đích như vậy quả thực không thể tưởng tượng được. Bắc Đường Phong lúc ấy như chó nhà có tang, cho dù an toàn đi tới Tây Bắc, được Khuất Nguyên Cổ ủng hộ, vẫn chưa chắc có thể giành được thượng phong trong tranh đấu sau cùng. Chẳng lẽ Mạc Lan Thương biết trước, biết Bắc Đường Phong nhất định có thể đoạt được hoàng vị Bắc Hán? Dù lão thực sự đoán trúng kết quả, lão lại dựa vào cái gì cảm thấy Bạch Vũ Hạc có thể ảnh hưởng triều cục Bắc Hán?
Cho dù Bạch Vũ Hạc thực sự lập được công lao cho Bắc Đường Phong, nhưng cuối cùng chỉ là một kiếm khách. Có lẽ Bắc Đường Phong sẽ ban thưởng quan to lộc hậu, nhưng có để Bạch Vũ Hạc tham dự chính sự hay không, Tề Ninh vẫn còn hoài nghi trong lòng. Vả lại Bắc Hán không ít văn thần võ tướng, ảnh hưởng của Khuất Nguyên Cổ với Bắc Đường Phong thì không ai có thể sánh được, Bạch Vũ Hạc sao có thể thông qua Bắc Đường Phong xoay chuyển cục diện chính trị Bắc Hán?
Tề Ninh cực kỳ hoài nghi trong lòng, nhưng hôm nay đã tin tưởng chắc chắn Bạch Vũ Hạc có thể tới bên người Bắc Đường Phong, là trước đó đã trải qua bố trí chu đáo chặt chẽ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang vừa để lộ một tin tức cực kỳ quan trọng, chính là dù Phi Thiền mật nhẫn ám sát Bắc Đường Phong thất bại, nhưng sau đó cũng không bị Đại đệ tử Đông Hải Mạch Ảnh trách cứ. Nếu như Mạch Ảnh phái người hành thích Bắc Đường Phong là tình thế bắt buộc, sau khi thất bại, tuyệt đối không có khả năng không có tiếng trách cứ nào. Bởi vậy có thể thấy được đây vốn là một vở tuồng, người tham dự không chủ Bạch Vân Đảo chủ và Bạch Vũ Hạc, ngay cả Mạch Ảnh cũng tham dự trong đó.
Lúc này hắn lại nhớ tới Mạch Ảnh và Xích Đan Mị chui vào vườn thượng uyển hoàng cung Sở quốc đánh cắp trân bảo, đây đương nhiên là do Bạch Vân Đảo chủ chỉ đạo.
Bạch Vân Đảo chủ chẳng những phái người hoạt động tại Sở quốc, thậm chí phái Bạch Vũ Hạc tới Bắc Hán. Tề Ninh liền hiểu được, Bạch Vân Đảo chủ đang chơi một bàn cờ lớn.
Mục đích cuối cùng của lão là gì?
Phi Thiền mật nhẫn xuất hiện tại Đông Hải, Lục Thương Hạc và Quỷ Vương Nhiếp Thiên Sứ Giả cũng bị Địa Tạng phái tới Đông hải, hai cỗ thế lực này thuộc về Bạch Vân Đảo và Địa Tạng, chẳng lẽ Bạch Vân Đảo chủ lại bí mật cấu kết với Địa Tạng? Nếu đúng là thế, tình thế nghiêm trọng hơn dự đoàn của mình lúc trước rất nhiều.
- Thế gia Đông Hải chứa binh khí trên đảo, Phi Thiền mật nhẫn các ngươi cũng phái người ở đó, việc này ngươi có biết không?
Tề Ninh hỏi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Biết, phái hai người ở bên kia, tìm tung tích của thần thú Huyền Vũ.
- Thần thú Huyền Vũ?
Tề ninh nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang và những gì mình biết lúc trước quả thực phù hợp, lập tức hỏi:
- Mạch Ảnh phái các ngươi tìm thần thú Huyền Vũ?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Đông Hải có thương đội, họ chẳng những cần mậu dịch thông thương, hơn nữa còn muốn trợ giúp tìm thần thú Huyền Vũ.
- Thần thú Huyền Vũ là thần thú trong truyền thuyết, làm sao lại thực sự tồn tại trong thế gian?
Tề Ninh cười lạnh:
- Đội tàu thế gia Đông hải có từng thấy thần thú Huyền Vũ hay không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang hơi trầm ngâm, cuối cùng nói:
- Trên Đông Hải lưu truyền một truyền thuyết. Thần thú Huyền Vũ vẫn luôn ở dưới sâu Đông Hải, thế nhưng mỗi ba mươi năm, thần thú sẽ nổi lên mặt nước, leo lên một hòn đảo ở Đông Hải. Trong miệng thần thú Huyền Vũ có thần đan, nếu đạt được thần đan, có thể trị được bất cứ bệnh gì trong thiên hạ, vả lại… có thể khởi tử hồi sinh trường sinh bất lão!
Lúc Tề Ninh ở Đông Hải cũng đã nghe qua truyền thuyết này. Ban đầu truyền thuyết này truyền từ miệng ngư dân Đông Hải, nghe đồn có ngư dân nhìn thấy thần thú Huyền Vũ trên hải đảo, thế là lan truyền chung quanh, còn nói trong miệng thần thú Huyền Vũ có Huyền Vũ Đan, Huyền Vũ Đan chính là linh bảo trong trời đất, có được sẽ khởi tử hồi sinh trường sinh bất lão.
Loại truyền thuyết này, Tề Ninh luôn cảm thấy chẳng qua là lời đồn bậy. Cho dù những ngư dân kia thực sự nhìn thấy thần thú Huyền Vũ, chẳng lẽ còn mở miệng thần thú ra nhìn thấy Huyền Vũ Đan bên trong?
Chẳng qua trong Bách Thảo Tập, ghi chép hàn dược tam bảo, cũng có Huyền Vũ Đan trong đó. Bách Thảo Tập kia chính là bảo điển y học, không phải thêu dệt vô cớ, nhưng lại liệt Huyền Vũ Đan trong đó, vẫn khiến Tề Ninh cảm thấy không thể tưởng tượng. Hắn cũng không biết Huyền Vũ Đan ghi chép trong Bách Thảo Tập, là bởi vì nghe qua truyền thuyết của ngư dân Đông Hải, hay thực sự tồn tại thần thú Huyền Vũ.
- Chẳng qua là lời đồn bậy.
Tề Ninh cười lạnh nói :
- Mạch Ảnh lại tin tưởng lời đồn như thế.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Không phải truyền thuyết, thần thú Huyền Vũ quả thực tồn tại, vả lại… Phi Thiền nhất tộc chúng ta tận mắt nhìn thấy!
Từ lúc Tề Ninh biết được khởi đầu truyền thuyết thần thú Huyền Vũ, nhận định rằng đây chẳng qua là câu chuyện hư ảo nghe nhầm đồn bậy.
Từ xưa tới nay, bao nhiêu quân vương muốn trường sinh bất lão, nhưng hảo phí rất nhiều nhân lực vật lực, cuối cùng công dã tràng. Từ xưa tới nay, cái gọi vạn tuế, thực sự có thể sống tới trăm tuổi gần như không có. Những Thần Vương Đế Quân trong truyền thuyết thần thoại kia đương nhiên không tính trong đó. SInh lão bệnh tử chính là nỗi khổ mỗi người không thể thoát khỏi. Cho dù bạn là Đế vương hay là người buôn bán nhỏ, cuối cùng vẫn phải chôn vùi trong bãi đất vàng.
Ngay cả như vậy, xưa nay vẫn không thiếu người theo đuổi trường sinh.
Thiên thượng bạch ngọc kinh, thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh.
Hắn vẫn cảm thấy, truyền thuyết thần thú Huyền Vũ có thể lưu truyền tới ngày nay, đơn giản là mọi người có chờ mong vô hạn đối với trường sinh bất lão. Huyền Vũ Đan chẳng qua cũng là kết quả mọi người lập ra trong ảo tưởng.
Thế nhưng Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại nói tộc Phi Thiền đã từng nhìn thấy thần thú Huyền Vũ, quả thực khiến Tề Ninh cảm thấy ngạc nhiên.
- Các ngươi từng thấy thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh hoài nghi nói:
- Thấy ở nơi nào?
- Trước đây rất lâu.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Khi ta còn nhỏ, vào thời điểm tộc Phi Thiền ta rời khỏi Đông Doanh. Hơn hai trăm người tộc Phi Thiền ngồi thuyền rời khỏi Đông Doanh, trôi nổi không ngừng trên biển lớn. Ngày đó mưa to gió lớn, chúng ta dừng thuyền trên một hòn đảo hoang, hòn đảo kia hoàn toàn hoang vắng, không có cách nào sống được, cho nên muốn chờ đợi mưa lớn qua đi lại tìm kiếm một hòn đảo có thể sinh sống.
Tề Ninh chăm chú nhìn Phi Thiền Tiểu Thái Lang, liền nghe gã nói tiếp:
- Vào ngày hôm đó, chúng ta nhìn thấy thần thú Huyền Vũ đi qua bên cạnh hòn đảo, nó nổi trên mặt nước… !
Nói tới đây, Phi Thiền Tiểu Thái Lang đột nhiên ngừng lại, Tề Ninh nhìn thấy vẻ khác thường trong mắt gã, không thể nói là ánh mắt gì, đan xen chấn kinh sợ hãi hưng phấn, dường như trở lại ngày hôm đó, trong mắt lóe lên một tia sáng.
- Tại sao các ngươi xác định đó chính là thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh cau mày nói:
- Hình dạng của nó thế nào?
- Một ngọn núi!
Tiểu Thái Lang nói:
- Nó giống như một ngọn núi, một ngọn núi trôi nổi trên biển!
- Một ngọn núi trôi nổi trên biển?
- Rất lớn, lớn như núi.
Dường như Phi Thiền Tiểu Thái Lang không biết nên miêu tả thế nào:
- Nơi nó đi qua, sóng biển cuồn cuộn, giống như… giống như nước biển sôi trào. Có người trong tộc vẽ tướng mạo nhô lên khỏi mặt biển của nó, coi đó là thần linh bảo vệ chúng ta, bức vẽ kia trở thành thánh vật của tộc Phi Thiền chúng ta.
- Các ngươi chỉ gặp qua một lần sao?
Tề Ninh nói:
- Trong biển có rất nhiều sinh linh, vì sao lại xác định nó chính là thần thú Huyền Vũ?
- Mạch Ảnh nói cho chúng ta biết đó chính là thần thú Huyền Vũ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Rất nhiều năm sau, Mạch Ảnh tới hòn đảo chúng ta sinh sống, phát hiện bức họa kia. Cũng vào lần đó, thủ lĩnh định ra ước hẹn sinh tử với hắn. Hắn nói cho chúng ta biết, nếu như có thể tìm được thần thú trong bức họa, như vậy sẽ để thủy quân Đông Tề xuất binh trợ giúp chúng ta trở lại Đông Doanh.
- Ngươi nói là trong ước hẹn sinh tử các ngươi định ra năm đó, Mạch Ảnh yêu cầu các ngươi tìm được thần thú Huyền Vũ?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Lúc ấy tình cảnh của tộc Phi Thiền rất khó khăn, chúng ta cần sự trợ giúp của hắn, cho nên… !
Gã ngừng một chút:
- Những năm gần đây, tộc Phi Thiền nghỉ ngơi lấy lại sức trên đảo. Chúng ta ngoại trừ thi hành mệnh lệnh tuân theo Mạch Ảnh phân phó, phần lớn thời gian chúng ta đều bí mật tìm kiếm tung tích của thần thú Huyền Vũ. Chỉ là từ đó về sau thần thú Huyền Vũ không còn xuất hiện. Mạch Ảnh phái mật nhẫn tới Đông Hải, bởi vì trong truyền thuyết thần thú Huyền Vũ sẽ lên đảo cách ba mươi năm, hòn đảo thần thú Huyền Vũ leo lên ngay ở Đông Hải.
- Ngươi có nghe nói qua xưng hô Ẩn Chủ hay không?
Tề Ninh rốt cuộc hỏi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Chưa từng nghe qua.
Tề Ninh cau mày:
- Các ngươi phái mật nhẫn, giúp đỡ đội tàu Đông Hải tìm thần thú Huyền Vũ trên biển, mà Giang gia Đông Hải chịu lệnh Ẩn Chủ, vậy Mạch Ảnh có phải Ẩn Chủ hay không?
Lúc đầu hắn đã cho rằng Mạch Ảnh có khả năng chính là Ẩn Chủ. Nhưng Mạch Ảnh một lòng muốn lợi dụng tộc Phi Thiền tìm thần thú Huyền Vũ, mà Giang gia chỉ là phụng lệnh Ẩn Chủ tìm thần thú Huyền Vũ. Hai bên trùng hợp, dường như điều này chứng minh Mạch Ảnh chính là Ẩn Chủ.
Đôi mắt Phi Thiền Tiểu Thái Lang lộ vẻ mờ mịt. Tề Ninh nghĩ thầm ngay cả xưng hô Ẩn Chủ này Phi Thiền Tiểu Thái Lang cũng chưa từng nghe nói, đương nhiên không có khả năng biết Ẩn Chủ là ai.
Tuy nói Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết không quá nhiều, nhưng những gì gã biết cũng khiến manh mối hơi vỡ vụn trong lòng Tề Ninh lúc đầu lại xâu chuỗi với nhau. Mặc dù Tề Ninh sẽ không từ bỏ điều tra chân tướng Ẩn Chủ, nhưng việc khẩn cấp trước mắt đó là phải giải quyết phiền toái lớn Thân Đồ La này. Hắn hơi trầm ngâm, mới hỏi:
- Các ngươi được Mạch Ảnh lệnh tới đây, vậy hiện giờ Mạch Ảnh ở nơi nào, các ngươi có biết không?
Hắn vốn cho rằng Mạch Ảnh kia thần long thấy đầu không thấy đuôi. Mặc dù Phi Thiền Tiểu Thái Lang đến đây chấp hành nhiệm vụ, chưa chắc biết được tung tích Mạch Ảnh, nào ngờ nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Trên thuyền!
- Trên thuyền?
- Khi chúng ta xuất phát, Mạch Ảnh đang ở trên thuyền của Thân Đồ la.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Sau khi Lâm Truy bị công phá, chúng ta nhận lệnh bảo vệ Thái tử Đông Tề, đề phòng có người hành thích hắn.
Hai mày Tề Ninh khẽ nhếch lên:
- Ngươi nói là Thái tử Đông Tề cũng ở trên thuyền?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Quân đội Sở quốc tấn công vào trong thành, là chúng ta và cận vệ của Thái tử bảo vệ hắn rời khỏi thành Lâm Truy. Cận vệ của Thái tử phụ trách bảo vệ cận thân, chúng ta tìm hiểu đường đi cho họ, thậm chí dẫn truy binh rời đi giúp họ.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói mấy câu đó, càng chứng minh Mạch Ảnh quả thực tham dự vào tranh bá vương triều.
- Hiện giờ Đoàn Thiều ở chung một chỗ với Thân Đồ La sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang trả lời:
- Đúng, để chúng ta tới đây đốt cháy kho lúa cũng là chủ ý của Thái tử Đông Tề. Mạch Ảnh đối với Thái tử Đông Tề là nói gì nghe nấy, Thái tử Đông Tề phân phó, Mạch Ảnh đều tuân theo.
- Các ngươi đưa một đầu người tới trong thành, đó cũng là chủ ý của Đoàn Thiều sao?
- Đúng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử Đông Tề cho rằng sẽ có người hành thích, cho nên sai người ta giả trang thành hắn, chúng ta luôn mai phục gần đó. Nửa đêm hôm đó quả nhiên có người hành thích, đâm chết Thái tử giả mạo, nhưng cũng rơi vào bẫy. Tổng cộng sáu người đều biệt giết, ngoại trừ thủ lĩnh thích khách bị chém thủ cấp đưa tới nơi này, thi thể còn lại đều bị ném vào biển cho cá ăn.
Ánh mắt Tề Ninh lóe lên vẻ tàn khốc hỏi:
- Vậy hiện giờ Mạch Ảnh đang ở bên người Thái tử Đông Tề sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ngoại trừ Mạch Ảnh, còn có hơn mười tên hộ vệ thân thủ lợi hại thủ hộ ngày đêm bên người Thái tử, chẳng qua… !
- Chẳng qua cái gì?
- Mặc dù Thái tử giả mạo bị ám sát, nhưng họ lại tìm người khác giả mạo Thái tử Đông Tề, cho nên vị Thái tử trên thuyền kia cũng là giả.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử thực sự, hóa trang thành hộ vệ, ngay ở trong số hơn chục tên hộ kia. Những tên hộ vệ này đều mang mặt nạ, không nhìn rõ ai mới thực sự là Thái tử Đông Tề.
- Có phải Thân Đồ La cũng ở bên cạnh Đoàn Thiều?
- Thái tử Đông Tề ở trên thuyền nhỏ, không ở chung một chỗ với Thân Đồ La.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Có đôi khi Thái tử Đông Tề triệu kiến, Thân Đồ La mới có thể đến thuyền nhỏ gặp mặt Thái tử, lúc khác đều ở trên chiếc thuyền lớn nhất kia.
- Vậy ngươi có biết vị trí hiện giờ của họ hay không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ta có thể tìm được đội thuyền.
Tề Ninh giống như có suy nghĩ, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Tiểu Thái Lang, ngươi đã định ra ước hẹn sinh tử với Đại Sở ta, ta sẽ giúp các ngươi trở về Đông Doanh, còn những cái Giáp Hạ Diệp Ẩn cái gì, ta cũng sẽ hốt gọn một mẻ bọn họ giúp ngươi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang quỳ một chân xuống đất, cung kính nói:
- Tề sống chết hiệu trung Đại Sở!
- Lần này ta cho ngươi một cơ hội lập công lớn.
Tề Ninh cười nói:
- Nếu như nhiệm vụ lần này thành công, ta sẽ thỉnh công cho tộc Phi Thiền các ngươi với Hoàng thượng. Đến lúc đó Hoàng thượng cao hứng, nói không chừng sẽ nhanh chóng hạ chỉ phái người giúp đỡ các ngươi trở về Đông Doanh.
Bóng đêm yếu ớt, mọi vật yên tĩnh. Hộ Bộ Thị Lang Mạc Văn Thùy lại không hề buồn ngủ, gã chắp hai tay sau lưng, đi lại trong sảnh, hai mày nhíu lại, tâm thần hơi mất tập trung.
Buổi tối như vậy, dù có mệt gã cũng không dám nằm lên giường.
Gã nghĩ tới nếu như không phải Hộ Quốc Công nhắc nhở, rất có thể kho lúa Hội Trạch sẽ bị thám tử Đông Tề thiêu hủy, mồ hôi lạnh liền chảy đầy lưng Mạc Văn Thùy.
Sau cuộc chiến Tần Hoài, Sở quốc hao tổn nghiêm trọng, quốc khố rỗng không. Cũng may Đậu Bộ Đường có thuật quản lý tài sản, lại thêm liên tục kê biên tài sản phủ Hoài Nam Vương và thế gia Đông hải, miễn cưỡng khiến quốc khố có đủ bạc cho lần bắc thượng lần này. Lương thảo điều động từ phía sau tới cũng cực kỳ khó khăn. Vì bảo vệ lương thảo cho tiền tuyến, trên dưới triều đình phải bớt ăn. Gã biết mỗi một hạt lương thực trong thành Hội Trạch đều kiếm không dễ. Nếu như số lương thực này thực sự xảy ra vấn đề, Sở quốc cũng vô lực chèo chống trận chiến này, mơ ước tha thiết đại nghiệp thống nhất của mấy đời Hoàng đế cũng sẽ chết yểu.
Lương thảo xảy ra vấn đề, người thư nhất rơi đầu chính là mình.
Lúc đầu tiếp nhận việc này, Mạc Văn Thùy chưa từng có cảm giác ngủ ngon, thường xuyên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ba ngày hai lần chạy tới kho lúa các nơi để kiểm tra. Cũng may thành Hội Trạch bảo vệ vô cùng nghiêm mật, Hàn Dũ còn mang theo tinh binh thủ vệ trong thành, điều này cũng khiết cho Mạc Văn Thùy bớt lo.
Thế nhưng hôm nay được Hộ Quốc Công nhắc nhở, Mạc Văn Thùy đổ mồ hôi lạnh. Gã may mắn Hộ Quốc Công xuất hiện ở chỗ thỏa đáng nhất vào thời điểm thỏa đáng nhất, còn may mắn người Đông Tề tự cho là thông minh, đưa đầu người đến uy hiếp. Nếu như không có cái đầu người kia, đến giờ cũng không thể phát hiện thám tử Đông Tề đã lẩn vào trong thành.
Phải nói, khi còn sống mặc dù Lộc Tồn Giáo Úy thất thủ bị giết, nhưng sau khi chết thủ cấp vẫn lập được công lao cực lớn cho Đại Sở.
Hộ Quốc Công đoán rằng thám tử Đông Tề sẽ đốt lương, cho nên đều bày cạm bẫy ở mấy nhà kho. Hộ Quốc Công tự mình tọa trấn kho lúa lớn nhất ở thành nam, Hàn Dũ và Hiên Viên Phá chia ra bố trí cạm bẫy ở hai kho lúa khác, chỉ chờ đợi thám tử Đông Tề tự chui đầu vào lưới.
Đã qua nửa đêm, từ đầu tới cuối không có tin tức đưa tới, Mạc Văn Thùy cảm thấy lo lắng không thôi. Gã chỉ mong những thám tử kia nhanh chóng hành động. Nếu như những thám tử kia chậm chạp không ra tay, chính là tai họa ngầm chôn trong thành, ngày đêm đều phải đề phòng, sự giày vò kia thậm chí có thể ép gã điên lên.
- Báo… !
Nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, Mạc Văn Thùy run lên, lập tức chạy ra ngoài cửa nghênh đón. Người còn chưa ra ngoài đã hỏi:
- Tình hình thế nào?
- Trong thành bốc cháy lớn!
Một người chạy tới, quỳ rạp xuống đất:
- Phía thành nam, lửa lớn bốc lên trời… !
Thân thể Mạc Văn Thùy lung lay, thiếu chút nữa gục xuống. May mắn người kia tay mắt nhanh nhẹn, xông tới đỡ:
- Đại nhân, đại nhân… !
Bạn cần đăng nhập để bình luận