Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1176: Tàn sát


Lý Hoằng Tín thở dài:
- Nói như vậy thì, bổn vương dùng thế thân bái tế mẫu thân, kết quả đưa tới lại hoàn toàn trái ngược.
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Thật ra ta biết, nếu như vương gia động thủ, mục tiêu nhất định là phủ thứ sử. Chỉ có điều, ta vẫn suy đoán, trong tay vương gia có lực lượng nào có thể tập kích phủ thứ sử, càng nghĩ, càng cảm thấy, ngoại trừ điều Cẩm Quan vệ tới, dường như vương gia cũng không có lực lượng nào có thể sử dụng được.
- Cẩm Quan vệ trung thành, đáng tin cậy, hơn nữa dũng mãnh thiện chiến, bổn vương muốn làm nên chuyện, đương nhiên không thể thiếu bọn họ.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Bởi vậy ta đoán rằng, vương gia nhất định bí mật điều Cẩm Quan vệ từ ngoại thành vào trong thành. Không những điều nhân thủ tới, mà binh khí cũng sẽ được bí mật vận chuyển vào thành, nhưng bốn cửa thành của Thành Đô đều có lính canh, làm thế nào vương gia có thể điều bọn họ vào? Ta nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có một khả năng, đó là, trước đây vương gia đã mua chuộc nha tướng giữ thành rồi, hoặc cũng có thể nói, nha tướng trong thành đã là người của vương gia từ lâu rồi.
Lý Hoằng Tín cười nhẹ, c bưng chén trà lên, nước trà đã nguội từ lâu, nhưng Lý Hoằng Tín vẫn nhấp một ngụm nhỏ.
- Bốn tên nha tướng giữ cửa thành, tuy không thể xác định ai trung thành nhất, nhưng ai có vấn đề, Vi Thư Đồng là người có thể nắm rõ ràng nhất.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Dương Lâm để cho người của Nghĩa Uy tiêu cục vào thành, vào thời điểm như vậy, làm sao không khiến người ta nghi ngờ?
- Bổn vương hiểu rồi.
Lý Hoằng Tín đương nhiên không phải là kẻ ngốc, y đã rõ điểm mấu chốt vấn đề:
- Bổn vương bí mật điều người vào cửa Nam, nhưng các ngươi cũng bí mật điều người vào thành từ cửa khác.
Tề Ninh cười nói:
- Rốt cuộc vương gia hiểu rõ rồi. Dù sao Vi Thư Đồng cũng là thứ sử Tây Xuyên, trong tay đương nhiên cũng có một số người có năng lực chiến đấu mạnh mẽ, nếu vương gia có thể bí mật điều người vào thành, đương nhiên Vi đại nhân cũng có thể làm như vậy. Chỉ cần tránh tai mắt của Dương Lâm ở cửa Nam, ba cửa còn lại, coi như an toàn. Vương gia hành động trước, tất nhiên sẽ phái người dán mắt vào bốn cửa thành và binh doanh trong thành, nếu như những binh mã nơi đó có chút động tĩnh, tất nhiên vương gia sẽ không tùy tiện động thủ. Bởi vậy, muốn cho vương gia động thủ, mấy đội binh mã đó không thể có động tĩnh nào.
Lý Hoằng Tín gật đầu nói:
- Không sai, bổn vương dán mắt vào những nói đó, quả thật bổn vương không ngờ, các ngươi cũng đâng âm thầm điều người vào thành.
Lúc này vẻ mặt Tây Môn Hoành Dã đã bình tĩnh lại.
- Thật ra ta cũng không mong muốn vương gia thực sự ra tay.
Tề Ninh thở dài:
- Nói một cách công tâm, vương gia là một lão tướng kinh nghiệm chiến trận, mà hiện nay, đại tướng có thể một mình đảm đương một phía của đế quốc, hết sức hiếm có. Nếu như vương gia thực sự có thể vào kinh, trợ giúp hoàng thượng bày mưu tính kế, đối với đế quốc đương nhiên là chỉ có lợi chứ không có hại. Như vậy, không những đế quốc được lợi, mà bản thân vương gia cũng có thể bình an sống qua tuổi già, tiếc rằng…
Lý Hoằng Tín cười nói:
- Hộ Quốc công, bộ tộc họ Lý của ta ở Tây Xuyên đã hơn trăm năm, Sở quốc các ngươi cướp đoạt Tây Xuyên của Lý gia ta, hôm nay lại muốn Lý gia tươi cười đi trợ giúp Sở quốc, nếu như tổ tiên của họ Lý dưới suối vàng biết được, làm sao bổn vương đối mặt với họ?
Tề Ninh nói:
- Mỗi người có một chí hướng riêng, nếu đã lựa chọn, sẽ không hối hận, vương gia đã lựa chọn như vậy, bất kể thành bại, hẳn là đều đã có sự chuẩn bị.
Từ nãy giờ Tây Môn Hoành Dã vẫn không lên tiếng, lúc này rốt cuộc nói:
- Hộ Quốc công tính toán từng bước, quả thật khiến có phần không liệu định được, chỉ là Hộ Quốc công làm sai một chuyện, cũng là cái sai chí mạng.
- Ồ?
Tề Ninh lại cười nói, nói:
- Xin trưởng sử chỉ giáo.
Tây Môn Hoành Dã chắp hai tay sau lưng, bước về phía Tề Ninh hai bước, mỉm cười nói:
- Đêm nay, Hộ Quốc công vốn không nên tới, tuy ta hiểu rõ, ngươi nghĩ rằng đại cục đã định, cố ý muốn biểu hiện sự thông minh cơ trí của ngươi trước mặt vương gia, chỉ tiếc là rất nhiều người thông minh trong thiên hạ, rốt cuộc bị sự thông minh của mình làm hại.
Nhìn thẳng vào Tề Ninh, y nói tiếp:
- Có đôi khi, tuy rằng chỉ còn cách thắng lợi cuối cùng một bước thôi, nhưng nếu một bước này không thực hiện được, thì cũng không thể coi đó là thắng lợi.
- Ý Tây Môn trưởng sử muốn nói, ta tới gặp vương gia, là phạm vào sai lầm to lớn?
Tề Ninh hỏi.
Tây Môn Hoành Dã gật đầu, nghiêm nghị nói:
- Phạm vào sai lầm rất lớn, ngươi sẽ nhanh chóng hối hận không thôi vì điều đó.
Tây Môn Hoành Dã tuyên bố Tề Ninh sẽ hối hận vì tiến vào phủ Thục Vương, mà rất nhiều người đang ở trong phủ thứ sử lúc này, cũng hối hận vì hành động tối nay.
Đái Lăng dẫn người xông vào phủ thứ sử, mọi người vốn tưởng rằng chắc chắn một kích tất trúng, lúc hừng đông, cả thành Thành Đô sẽ rơi vào sự khống chế của Thục Vương Lý Hoằng Tín. Đến lúc đó, mỗi người tham gia vào hành động đêm nay, đương nhiên đều là bề tôi có công lớn, thế nhưng không ai ngờ, lúc này đã rơi vào tuyệt cảnh.
Bên ngoài phủ thứ sử, rõ ràng là đã bị quan binh bao vây, mà Đái Lăng một đao chém bay đầu một tên binh sĩ, có nghĩa là cũng không thể buông khí giới đầu hàng.
Đái Lăng cầm đao trên tay, trầm giọng nói:
- Không có vương gia, các ngươi cũng không được sống sung sướng tới ngày hôm nay. Hôm nay chính là lúc chúng ta trả ơn cho vương gia. Phủ thứ sử sắp đặt bẫy rập, lúc này phía vương phủ tất nhiên cũng rất nguy hiểm. Tìm sự phú quý trong cảnh nguy hiểm, các ngươi theo ta đánh trở về phủ Thục Vương, chỉ cần có thể bảo vệ an toàn cho vương gia, mọi người tất nhiên sẽ không thiếu vinh hoa phú quý.
Nói xong, y liền xoay người lại, sải bước đi về phía cửa sau, mọi người phía sau đều cầm chặt đao trong tay, không hề do dự, theo sau Đái Lăng.
Cả người toát ra sát khí mạnh mẽ, Đái Lăng giật mạnh cửa lớn, xông ra ngoài trước tiên, phía sau lập tức có người theo sát lao ra ngõ nhỏ. Từ bên cạnh, lập tức có tên bắn tới, Đái Lăng và mọi người vung đao gạt tên, có người lớn tiếng hô lên:
- Bọn chúng ở trên nóc nhà!
Đối diện ngõ sau là một dãy nhà, lúc này quả nhiên trên nóc nhà hiện ra mấy bóng người, ai nấy đều mang tên nỏ, hễ từ phủ thứ sử có người lao ra, người trên nóc nhà liền không chút nương tay bắn chết.
Đái Lăng lạnh lùng nói:
- Xông về phía bên trái!
Vung đao gạt hai mũi tên, y lao về phía đầu ngõ nhỏ, nghe phía sau liên tục vang lên tiếng kêu thảm thiết, mấy người đã trúng tên ngã xuống đất.
Y biết chuyện tới nước này, ở lại phủ thứ sử chắc chắn phải chết, chỉ có lao ra mở một con đường sống. Đái Lăng hét lớn một tiếng, kêu lên:
- Lao ra!
Bước chân nhanh như bay, giống như một con vượn lớn , y xông tới phía trước đầu tiên.
Quan binh mai phục trên nóc nhà không ít, tên trên nóc nhà liên tục bắn xuống không chút lưu tình, các binh sĩ theo sau Đái Lăng liên tiếp có người trúng tên ngã xuống.
Ngõ nhỏ này vốn không rộng, mấy trăm người lao vào trong ngõ, hết sức chen chúc, loạn tiễn bắn xuống như mưa, cũng không cần phải ngắm trước khi bắn, tuy các binh sĩ vung đao gạt tên, nhưng tên bắn rất nhiều, khó lòng phòng bị.
Ngõ nhỏ này cũng không dài, nhưng trong mắt bọn Đái Lăng, mỗi bước đều hết sức khốn khổ, mà hầu như mỗi bước đều có người không chết cũng bị thương.
Tuy Đái Lăng gạt đi rất nhiều tên, nhưng vẫn bị mấy mũi bắn trúng, cũng may không trúng chỗ hiểm. Thân hình Đái Lăng cường tráng, cố nén đau đớn lao ra một đoạn đường, phát hiện đầu ngõ có bóng người ngăn chặn. Điều này nằm trong dự liệu của Đái Lăng, nếu đầu ngõ không có người ngăn chặn, mới là điều không bình thường. Đái Lăng giơ đao trong tay lên, muốn xông tới, nhưng phía đối diện chợt bắn tới một trận mưa tên, lực bắn tới vừa nhanh vừa mạnh, không giống sức người bắn ra. Y mơ hồ nhìn thấy tình hình phía trước, liền kêu lên:
- Liên nỗ xa! (Xe bắn tên hàng loạt)
Đầu ngõ, có hai chiếc liên nỗ xa do mười tên quan binh điều khiển, đó là một chướng ngại không thể nào vượt qua được.
Đái Lăng xuất thân quân nhân, đương nhiên biết sự lợi hại của liên nỗ xa.
Liên Nỗ xa được thiết kế tinh xảo, hơn nữa chi phí chế tạo rất đắt đỏ, ngay cả quan binh Tây Xuyên cũng chỉ có mấy chiếc. Đái Lăng không ngờ Vi Thư Đồng lại dùng liên nỗ xa đối phó mình, trong lòng biết, đối phương làm như vậy, là muốn đuổi tận giết tuyệt.
Lực bắn tên của liên nỗ xa vô cùng mạnh mẽ, Đái Lăng biết, nếu lao tới trước, nhất định phải chết. Lúc này, phía sau đã có mấy người xông tới, trên nóc nhà tên bắn như mưa, rất nhiều binh sĩ đã kinh hồn táng đởm, luống cuống tay chân. Cũng không chú ý tới Đái Lăng đã dừng chân lại, mấy người phía sau đã lướt qua Đái Lăng, lao tới, nhưng lại trúng những mũi tên từ phía trước bắn tới. Ngõ nhỏ này rất hẹp, hơn nữa hai chiếc liên nỗ xa đồng thời bắn tên, phạm vi tên bắn ra rất lớn, trong nháy mắt, mấy người kia đều trúng tên ngã xuống.
- Liên Nỗ Xa, mọi người cẩn thận!
Đái Lăng lớn tiếng kêu lên.
Người tham gia quân ngũ đương nhiên đều biết liên nỗ xa có sức sát thương mạnh mẽ như thế nào, vừa nghe ba tiếng “Liên Nỗ Xa”, nhiều người đều biến sắc, những người chạy phía trước không dám tiếp tục lao tới, đều quay đầu lại. Rất nhiều các binh sĩ phía sau không nghe thấy, không rõ tình huống, vẫn tiến tới, phía trước quay lại, phía sau tiến tới, trong lúc nhất thời, chen nhau thành một đống. Hơn nữa, từ trên nóc nhà, các cung thủ không ngừng bắn tên xuống, trong ngõ liên tục vang lên tiếng kêu thảm thiết.
- Đánh lên nóc nhà!
Trong đám người, có người kêu to:
- Làm thịt lũ chó kia!
Đái Lăng là thuộc cấp được Lý Hoằng Tín hết sức coi trọng, mặc dù có tài lĩnh binh, nhưng ở trong tình cảnh nguy khốn này, đối mặt với sự quả quyết của quan binh và đám bộ hạ đã rối loạn đội ngũ, y hoàn toàn không thể khống chế cục diện. Y biết, trong tình huống này, không bao lâu sau, mấy trăm thủ hạ của mình sẽ bị quan binh giết sạch.
Lúc này đoàn người đã không còn ý nghĩ đi trợ giúp Lý Hoằng Tín, mà chỉ mong cứu được tính mạng của mình.
Đái Lăng cầm đại đao, lao ra mấy bước, tung người lên, đạp lên vai hai tên binh sĩ, không đợi hai tên binh sĩ kịp phản ứng, y đã nhún chân, cả người lại tung lên cao, nhằm vào nóc nhà đánh tới.
Tiễn thủ trên nóc nhà thấy vậy, có mấy người cầm nỏ nhắm vào Đái Lăng, Đái Lăng đang ở trên không trung, vung đao chém mấy mũi tên, chân đã đáp xuống nóc nhà, vung đao chém vào một tiễn thủ.
Binh sĩ trong ngõ thấy Đái Lăng đánh lên nóc nhà, liền kêu lên:
- Lên nóc nhà!
Trong khoảnh khắc tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, rất nhiều người phối hợp cực kỳ ăn ý, có người chủ động khom người xuống, để đồng bọn đứng lên vai, rồi mới đứng dậy để đồng bọn tiếp cận nóc nhà. Trong đám binh sĩ, đương nhiên không phải ai cũng có võ công cao như Đái Lăng, họ chỉ có thể dùng phương pháp đó để lên nóc nhà.
Đái Lăng đánh lên nóc nhà, liên tục chém vào mấy tiễn thủ, nhất thời cũng làm trận tuyến trên nóc nhà bị rối loạn. Đúng vào lúc này, lại nghe những tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, từ trên cao nhìn xuống, Đái Lăng thấy hai chiếc liên nỗ xa đang tiến vào trong ngõ, những mũi tên sắc nhọn bắn ra, giết chết hết người này đến người khác trong đám binh sĩ Thục Vương vốn đã hoàn toàn rối loạn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận