Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1491: Như đóa hoa lan

Mỗi lần Tề Ninh nhìn thấy Đường Nặc, trong lòng lại xuất hiện một thứ cảm giác yên bình.
Đường Nặc có một thứ phong thái giống như hoa lan, bất cứ chuyện gì xảy ra cũng đều bình tĩnh tự tin, không kiêu căng cũng không nóng nảy.
Thật ra trong lòng của Tề Ninh cảm thấy Đường Nặc giống như một đóa hoa sen, trong trắng thoát tục. Mặc dù nhan sắc của nàng thanh tú nhưng lại không vương một chút sắc sảo. Vóc dáng của nàng thon thả, chắc chắn là kiểu mà rất nhiều đàn ông thích. Nhưng khi Tề Ninh gặp nàng, trong lòng cũng rất ít khi xuất hiện suy nghĩ háo sắc.
Chuyện này hoàn toàn khác biệt với những nữ nhân khác.
Xét một cách công bằng thì Xích Đan Mỵ gợi cảm, Cổ Thanh Hạm kiều mỵ, Điền Tuyết Dung quyến rũ. Mỗi lần gặp các nàng đều khiến cho trong lòng Tề Ninh nổi sóng, hơn nữa còn xuất hiện một thứ dục vọng.
Nhưng đối với Đường Nặc, Tề Ninh hiếm khi có cảm giác như vậy.
Cũng không phải Đường Nặc không có sức cuốn hút người khác mà hoàn toàn ngược lại, nét đẹp của nàng khiến cho Tề Ninh có gì đó kính trọng.
Đường Nặc làm nghề y ở kinh thành, cứu không ít người. Ngoại trừ trình độ cực cao, nguyên nhân quan trọng là muốn học được thuật khởi tử hồi sinh, cứu sống mẫu thân của mình.
Nhưng nàng không biết rằng Vô Cực đã tự tay phá hủy thi thể mẫu thân của mình.
Tề Ninh cũng không biết phải nói lại với mình thế nào nhưng việc này cũng không thể giấu mãi được.
Hắn vẫn lo lắng sau khi mình nói sự thật với Đường Nặc, có thể nàng không chịu được. Cho nên hắn cố gắng sử dụng một cách thức uyển chuyển để nói chuyện xảy ra với nàng.
Nhưng Đường Nặc không có phản ứng quá khích như suy nghĩ của hắn. Suy nghĩ một lúc lâu, màng mới nói:
- Hiện tại A Não đang ở cùng với hắn?
Tề Ninh gật đầu nói:
- Nếu như không có gì sai, Âm Vô Cực chính là phụ thân của cô nương. Nhưng A Não cũng là con gái của giáo chủ. Âm Vô Cực mất võ công, A Não ở bên cạnh chăm sóc cũng coi như là tha thứ cho ông ấy.
Đường Nặc gật đầu nói:
- Như vậy cũng tốt.
- Đường cô nương. Những chuyện xảy ra trước kia coi như đã trôi vào dĩ vàng. - Tề Ninh thở dài:
- Lê tiền bối và Âm Vô Cực đều hy vọng cô nương có thể sống thật tốt. Trước khi lâm chung, Lê tiền bối lo lắng cho cô nương nhất, bảo ta chăm sóc thật tốt cho cô nương. Thật ra cho dù tiền bối không dặn dò thì ta cũng sẽ tự dặn mình quan tâm thật tốt với cô nương.
Đường Não mỉm cười, nói:
- Hai năm nay luôn làm phiền ngươi. Thật sự cảm ơn ngươi. Mẫu thân đã mất, ta cũng không cần phải tiếp tục ở lại kinh thành. Ta thu dọn một chút, trong mấy ngày tới sẽ về.
- Về? - Tề Ninh vội hỏi:
- Ngươi định đi đâu?
- Tây Xuyên. - Đường Não nói:
- Triêu Vụ lĩnh là nơi ta sinh ra, ta không quay về đó thì còn quay về đâu. Mẫu thân đi rồi, ta là con gái của người cũng phải về tế bái.
- Ngươi...ngươi về Triêu Vụ Lĩnh?
Đường Não gõ trán:
- Sau này có lẽ sẽ không tới Kinh thành nữa. Có điều hai năm nay ở Kinh thành gặp rất nhiều điều thú vị, gặp được biết bao nhiêu người. Phải cảm ơn ngươi vì tất cả những điều đó.
Đường Não mỉm cười:
- Sau này, lúc rảnh rỗi, ngươi có thể tới Tây Xuyên. Ở đó luôn có cơm rau dưa chiêu đãi ngươi.
Tề Ninh không thể ngờ được sau khi nghe được sự thật, Đường Não lại muốn rời khỏi Kinh thành trở về Tây Xuyên. Hắn biết mặc dù nhìn yếu đuối nhưng một khi Đường Não quyết định chuyện gì thì rất khó sửa đổi. Nghĩ một chút, hắn mới nói:
- Lúc rời đi, Lê tiền bối nhờ ta chăm sóc ngươi, Âm....Âm tiền bối cũng có ý đó.
Đường Não nhìn vào mắt Tề Ninh mà hỏi thẳng:
- Bọn họ muốn gả ta cho ngươi?
Tề Ninh ngẩn người, mặt đỏ lên nghĩ thầm "Đường cô nương đúng là thẳng thắn." Nghĩ vậy, hắn lúng túng đáp:
- Thật sự không có nói như vậy. Có điều...có điều nếu Đường cô nương ở bên cạnh ta, ta có thể quan tâm tốt hơn.
- Chúng ta chỉ có thể coi là bằng hữu. - Đường Não nói:
- Mặc dù ta không ghét ngươi nhưng cũng chưa tới mức thích ngươi.
Tề Ninh nghe mà xấu hổ. Đường Não lại nói:
- Hơn nữa ta cảm thấy không cần người khác cũng có thể chăm sóc tốt cho bản thân. Ngươi không cần lo lắng.
Nếu cô nương nhà người ta không muốn lấy mình, đương nhiên Tề Ninh cũng không thể bắt ép. Do dự một chút, hắn chỉ đành nói:
- Nếu Đường cô nương về Tây Xuyên, ta đưa ngươi đi.
- Ngươi có thời gian rảnh?
Không ngờ, Đường Não không có từ chối.
Tề Ninh cười nói:
- Ta bây giờ không còn làm quan, có rất nhiều thời gian. Đúng dịp tới Tây Xuyên còn có chuyện để làm, tiện đường đưa cô nương đi.
- Hóa ra ngươi cũng không phải dành thời gian đưa tay về. - Đường Não nói.
Tề Ninh đưa tay vò đầu nghĩ thầm:"Nói chuyện với Đường cô nương phải cẩn thận một chút, không thể để bị nắm được chỗ hở."
- Nếu thật sự ngươi có thời gian, hai ngày sau, chúng ta có thể khởi hành. - Đường Não nói.
- Trong tay ta còn có một số việc phải xử lý.
Tề Ninh gật đầu, không nói gì thêm mà đi ra cửa. Có điều nghĩ tới hôm nay nói cho Đường Não biết sự thật mà nàng có thể khống chế cảm xúc cũng coi như bản thân thấy yên tâm.
Sau khi tới viện của Trác Tiên Nhi, còn chưa vào trong hắn đã nghe thấy từ trong phòng vọng ra tiếng của Tây Môn Chiến Anh:
- Hình như ta mạnh hơn một chút.
Rồi hắn lại nghe Tiên Nhi nói:
- Sức quá yếu thì không thể gây tổn thương cho kẻ địch. Mà quá mạnh sẽ ảnh hưởng tới phương hướng và độ chính xác. Ám khí khác nhau, lực cũng phải khác nhau. Ngươi đừng có nóng vội. Ngươi mới học ám khí, có thể đạt tới mức thế này cũng rất khó lường rồi. Mấy ngày qua ta tập trung viết Ám khí phổ, trong đó có giới thiệu về các loại ám khí. Ngươi sử dụng phi đao nắm giữ lực vừa đủ, những ám khí khác tăng thêm hoặc giảm lực sẽ không còn vấn đề.
Tề Ninh liền đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn vào thì thấy Tây Môn Chiến Anh đang học tập thuật ám khí của Trác Tiên Nhi.
Mặc dù Tây Môn Chiến Anh xuất thân từ phủ Thần Hầu, nhưng học quyền cước và binh khí rất ít tiếp xúc với ám khí.
Sau phản loạn Tiêu Thiệu Tông, Trác Tiên Nhi tới phủ Nghĩa Hằng vương dưỡng thương. Ngay từ đầu Tây Môn Chiến Anh có phần xua đuổi Trác Tiên Nhi nhưng Trác Tiên Nhi tìm hiểu được Tây Môn Chiến Anh có tính tình ngay thẳng. Nàng nhằm thẳng vào chỗ đó liền nhanh chóng chiếm được tình cảm của Tây Môn Chiến Anh. Quan trọng hơn, Tiên Nhi nắm được về ám khí mà Tây Môn Chiến Anh lại rất hứng thú với cái này. Vì vậy mà Tiên Nhi bắt đầu dạy cho Tây Môn Chiến Anh về thuật ám khí. Vì thế mà khi rảnh rỗi, Tây Môn Chiến Anh lại ở cùng một chỗ với Tiên Nhi, càng ngày càng hòa hợp.
- Có điều bàn về ám khí, trình độ của Xích cô nương rất cao. - Trác Tiên Nhi nói:
- Lần trước bàn luận với nàng ấy một chút về sử dụng ám khí như thế nào cũng thu được rất nhiều điều bổ ích. Chỉ tiếc là nàng đã đi, nếu ở đây, học thêm từ nàng chắc chắn kỹ thuật của phu nhân sẽ tăng thêm một bước.
Tề Ninh nghe thấy vậy liền bật cười ha hả:
- Vậy thì rất dễ. Chúng ta tới đảo Bạch Vân, ở lại đó một thời gian. Chờ tới khi rời đảo, tất nhiên Chiến Anh đã xuất sư. Đến lúc đó cao thủ ám khí trong thiên hạ lại có thêm một người đứng đầu.
Vừa nói chuyện, hắn vừa nhảy qua cửa sổ vào phòng.
Sau khi rời khỏi đảo Huyền Vũ, Xích Đan Mị hộ tống Trác Thanh Dương và Không Tàng đại sư trở lại kinh thành có ở lại vương phủ một chút. Nhưng do cảm thấy buồn chán nên nàng trở về đảo Bạch Vân.
Hai người thấy Tề Ninh vào phòng liền liếc nhìn nhau. Tiên Nhi nở nụ cười thản nhiên còn Tây Môn Chiến Anh lên tiếng:
- Tới đảo Bạch Vân? Vậy cũng phải đợi một chút. Ngũ sư huynh vừa mới nhậm chức. Hoàng thượng ban chỉ cho y đảm nhiệm Thần Hầu. Phủ Thần Hầu có rất nhiều việc, ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Trước đây phủ Thần Hầu bị tổn thất nặng. Thần hầu Tây Môn Vô Ngân chết ở Đại Tuyết sơn. Trong Bắc Đẩu thất tinh mất đi bốn chỉ còn lại Văn khúc hiệu úy Hàn Thiên Khiếu, Liêm trình hiệu úy Hồng Môn Đạo và Võ khúc hiệu úy.
Trong ba người, nếu bàn về võ công chưa chắc Hồng Môn Đạo đã bằng hai người còn lại. Nhưng nếu bàn về việc thống lĩnh thì lại vượt lên hi người. Vốn trước phản loạn Tiêu Thiệu Tông, Hồng Môn Đạo đã rời xa Tây Bắc, tới khi biến cố ở Kinh thành lan ra, lại thêm quân Sở đánh chiếm Lạc Dương, Hồng Môn Đạo biết đế quốc có rất nhiều việc liền lập tức trở lại Kinh thành. Mà lúc này phủ Thần Hầu đang trong lúc cần người, Hồng Môn Đạo quay về kinh, đám người Hàn Thiên Khiếu liền mật tấu với Hoàng đế, mời Hồng Môn Đạo thống lĩnh phủ Thần Hầu.
Tất nhiên, Hoàng Đế cũng biết sự tồn tại của phủ Thần Hầu có tác dụng kiếm chế thế lực giang hồ. Chỉ cần phủ Thần Hầu còn đó, các đại môn phái trong giang hồ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nên việc duy trì phủ Thần Hầu là điều rất quan trọng. Vì vậy mà y cũng tiếp nhận tấu chương của đám người Hàn Thiên Tiếu, sắc lệnh cho Hồng Môn Đạo tiếp nhận vị trí Thần Hầu.
Mặc dù phủ Thần Hầu tổn thất nặng nhưng căn cơ không bị ảnh hưởng quá lớn. Có điều sau khi Đại Sở thống nhất thiên hạ, thế lực của phủ Thần Hầu cũng phải trải rộng cả nước. Tuy rằng ở phương Bắc cũng có cứ điểm bí mật nhưng chưa hình thành thế lực lớn. Việc xây dựng ở phương Bắc cũng không phải là chuyện có thể làm ngay trong một sớm một chiều.
Chuyện của phủ Thần Hầu rất nhiều. Mặc dù Tây Môn Chiến Anh còn trẻ nhưng sau khi Bắc Đẩu Thất tinh tổn thất mấy người, tất nhiên Tây Môn Chiến Anh cũng thành một trong những nhân vật quan trọng của phủ Thần Hầu, phụ tá Hồng Môn Đạo chấn hưng phủ Thần Hầu. Đó cũng là chuyện đương nhiên.
Tề Ninh biết cảm tình của Tây Môn Chiến Anh đối với phủ Thần Hầu. Hắn có thể từ quan, nói đi là đi nhưng bảo Tây Môn Chiến Anh bỏ hết tất cả đi du lịch thiên hạ cùng hắn thì đúng là chuyện rất khó, cũng không thể bắt buộc. Vì vậy mà hắn cười nói:
- Cũng không vội. Nàng cứ giúp ngũ sư huynh ổn định tình hình phủ Thần Hầu, đợi khi nào có thời gian, ta sẽ đưa nàng đi biển một chuyến.
Đúng lúc này, bên ngoài chợ có tiếng của Hàn đại quản gia vọng vào:
- Vương gia. Vương gia.
Tề Ninh đi ra cửa thì thấy Hàn Thọ ở bên ngoài liền tiến tới hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Hàn Thọ là lão quản gia của Tề gia, đối với Tề Ninh có thể nói là trung thành và tận tâm. Trước kia, chuyện trong phủ do Cố Thanh Hạm quản lý, Hàn Thọ ở bên giúp đỡ. Nhưng sau khi Cố Thanh Hạm rời đi, Tây Môn Chiến Anh cũng không giỏi xử lý chuyện trong phủ. Rất nhiều việc đều phải tới tay lão quan gia xử lý. Mà Tề Ninh cũng hoàn toàn tin tưởng Hàn Thọ. Mặc dù lão quan giả không thể làm gọn gàng như Thanh Hạm nhưng xét một cách tổng thể vẫn xử lý mọi việc ngăn nắp.
- Vừa rồi, Trác tiên sinh phái người tới hỏi năm nay khi nào chúng ta đưa bạc.
Hàn Thọ nói nhỏ:
- Ngày trước Trác tiên sinh mở lại thư viện Quỳnh Lâm, nói cần dùng tới bạc.
Trước đây hàng năm, Cẩm Y Tề gia đều quyên góp cho thư viện Quỳnh Lâm năm trăm lượng bạc, không bao giờ gián đoạn. Có điều từ khi Trác Thanh Dương biến mất, thư viện Quỳnh Lâm đóng cửa, việc tặng bạc cũng từ bỏ. Không ngờ bây giờ Trác Thanh Dương vừa mới mở lại thư viện liền tới người tới hỏi bạc.
Tề Ninh nghĩ thầm da mặt của cái lão già kia đúng là rất dày.

Bạn cần đăng nhập để bình luận