Cẩm Y Xuân Thu

Chương 731: Gian tế

Ánh mắt Thiết Tranh sắc như đao, nói:
- Hạ quan đã thẩm vấn cả ba tên hung phạm này, mặc dù bọn chúng không khai ra cái gì nhưng dựa theo kinh nghiệm phá án của hạ quan, hai tên còn lại có khả năng đều làm theo lệnh của Điền Hoành. Vì vậy người biết rõ mọi chuyện có thể chỉ có một mình Điền Hoành thôi.
- Có thể đúng là vậy.
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Chính vì có người lo lắng cái miệng của Điền Hoành không kín nên mới phải hạ độc giết người trong ngục. Nếu như hai tên kia cũng biết chuyện thì người chết sẽ không phải chỉ có mình Điền Hoành mà hai tên kia chắc chắn cũng sẽ bị độc chết.
- Hai tên kia không chết chứng tỏ bọn chúng quả thực không biết gì cả.
Thiết Tranh nói:
- Bởi vì bọn chúng không thể uy hiếp đến kẻ đứng sau chuyện này.
Tề Ninh đứng dậy chắp hai tay sau lưng, suy nghĩ một lát sau đó nói:
- Thiết đại nhân, kẻ đứng sau chuyện này tính toán cặn kẽ đến mức khiến người sợ hãi. Ngài có bao giờ nghĩ tới chuyện trước khi Điền Hoành thực hiện nhiệm vụ này đã định trước là phải chết trong nhà lao không?
- Ý Hầu gia muốn nói là đối phương muốn cuốn cả Kinh đô phủ vào trong chuyện này nên mới dùng tới con cờ là Tống Tam Thái sao?
Thiết Tranh suy luận tư duy nhanh nhẹn, Tề Ninh chỉ vừa mới nói một câu, lão đã hiểu ý của hắn.
Tề Ninh nói:
- Thực ra bức thư gửi cho Kinh đô phủ mới là nước cờ lợi hại nhất.
Hắn liếc mắt nhìn thi thể của Điền Hoành ở dưới đất, nói:
- Lá thư đầu tiên dẫn dụ người của Kinh đô phủ tới hiện trường bắt quả tang, chụp cho Hắc Lân doanh một cái tội danh. Để Hắc Lân doanh gặp nạn bọn chúng bắt buộc phải để ba tên lính kia rơi vào tay Kinh đô phủ tuy nhiên lại lo lắng Kinh đô phủ lấy được khẩu cung nên ngay từ đầu bọn chúng đã có kế hoạch diệt khẩu.
Thiết Tranh thở dài, nói:
- Thực ra hạ quan cũng đã nghĩ tới khả năng này, chính vì thế nên mới tăng cường canh phòng cẩn mật phòng giam của ba tên này.
- Bọn chúng kéo Kinh đô phủ vào chuyện này chính là vì đã tính trước được ba tên này sẽ bị giam trong phòng giam dành cho trọng phạm.
Hai mắt Tề Ninh sáng như sao, lời nói sắc bén:
- Trước đó chúng ta đã không tính được đến mục đích của bọn chúng vốn là muốn để ba tên này bị giam trong nhà lao dành cho trọng phạm.
Đoạn Thương Hải khẽ rùng mình, nói:
- Bởi vì bên trong nhà giam của Kinh đô phủ có người của bọn chúng, có thể thuận lợi giết người diệt khẩu ngay trong nhà giam!
- Trong mắt bọn chúng Tống Tam Thái đáng tin hơn Điền Hoành.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Mà Tống Tam Thái cũng không phụ sự kỳ vọng của bọn chúng, y không chỉ giúp bọn chúng giết người diệt khẩu mà đến cả bản thân cũng tự diệt luôn.
Thiết Tranh nhìn bề ngoài có vẻ lạnh lùng trấn tĩnh nhưng sâu trong đôi mắt sắc bén là sự tức giận khó kiềm chế.
Đây là một đả kích không hề nhỏ với lão.
Người mà lão vẫn luôn tín nhiệm lại là gian tế nằm vùng trong Kinh đô phủ, điều này không chỉ khiến lão tức giận mà còn cảm thấy hoang mang. Ngoại trừ Tống Tam Thái ra bên ngoài kia không biết còn có bao nhiêu con cờ được sắp xếp đến bên cạnh lão nữa đây?
- Có thể thừa cơ Hắc Lân doanh chiêu mộ tân binh để cài gian tế vào, không những thế còn có thể sắp xếp nội gián vào trong Kinh đô phủ lâu đến như vậy.
Tề Ninh khẽ thở dài, nói:
- Thiết đại nhân, xem ra người đứng phía sau quả đúng là một cao nhân, tính toán của người này cũng thật cao thâm.
Thiết Tranh cảm thán:
- Điều hạ quan lo lắng lúc này là án oan của Hắc Lân doanh sẽ không dễ dàng giải. Điền Hoành chết trong ngục giam, chúng ta không thể lấy được khẩu cung về người đứng sau dàn xếp mọi chuyện. Tuy nhiên mọi người ai cũng biết ba tên này là người của Hắc Lân doanh, ai có thể tin bọn chúng chẳng qua chỉ là con cờ của một âm mưu.
Tề Ninh cảm thấy mùi trong phòng giam làm hắn không được thoải mái cho lắm, hắn đưa tay lên phẩy phẩy mấy cái sau đó đi thẳng ra ngoài. Thiết Tranh cùng Đoạn Thương Hải cũng đi ra theo, sau khi ra ngoài Thiết Tranh đóng cửa phòng giam lại. Lúc này Tề Ninh mới nói tiếp:
- Đầu mối Điền Hoành đã bị đứt, giờ chỉ có thể trông cậy vào vị Đại tổng quản của Mạnh phủ kia tôi!
Hắn nheo mắt lại, nói:
- Điều mà bản Hầu lo lắng lúc này là vị Đại tổng quan kia cũng không thể thuận lợi tới Kinh đô phủ.
Thiết Tranh lập tức ý thức được điều gì đó, đôi phương đứng trong bóng tối liệu sự như thần. Đến cả phạm nhân bị nhốt trong nhà giam của Kinh đô phủ cũng có thể thủ tiêu được, như vậy chỉ e Đại tổng quản của Mạnh phủ lúc này cũng đang gặp nguy hiểm.
Thiết Tranh lập tức vội vã bước ra khỏi nhà giam, cả ba người cùng nhau trở lại trắc phòng. Bọn vừa ngồi xuống chưa được bao lâu đã nghe thấy có tiếng bước chân vội vã truyền tới, một gã sai nha xuất hiện bên ngoài cửa, chắp tay nói:
- Đại nhân!
Thiết Tranh lập tức đứng dậy, nói: - Mau vào đây rồi nói.
Sai nha bước vào phòng, sau khi hành lễ mới nói:
- Đại nhân, ty chức tới Mạnh phủ mời Đại tổng quản tới đây một chuyến nhưng người trong Mạnh phủ lại nói Đại tổng quản đã mất tích từ đêm hôm qua cho đến hiện tại vẫn không thấy lão hồi phủ. Thuộc hạ lo lắng đại nhân sốt ruột nên đã phái người ở lại chờ Đại tổng quản trở về sẽ lập tức đưa về đây.
Thiết Tranh với Tề Ninh liếc mắt nhìn nhau, phán đoán của bọn họ hoàn toàn đúng.
Thiết Tranh phất tay cho gã sai nha kia lui xuống, sau khi người kia ra khỏi phòng, Thiết Tranh liền thở dài nói:
- Hầu gia quả nhiên liệu sự như thần, Đại tổng quản của Mạnh phủ đột nhiên mất tích, có lẽ là rời khỏi Kinh thành tránh né cũng có thể đã bị người ta diệt khẩu. Nói tóm lại chúng ta sẽ không thể tìm được người này nữa.
- Như vậy chứng tỏ người đứng phía sau là một cao thủ tính toán tâm kế.
Tề Ninh nói:
- Mỗi một nước cờ của y đều gần như là hoàn hảo, không chút sơ hở, không để lại bất cứ manh mối bất lợi nào.
Đoạn Thương Hải cau mày nói:
- Hầu gia, Thiết đại nhân, mặc dù chúng ta biết có người đứng sau dàn xếp tất cả nhưng lại không tìm được chứng cứ chứng minh, sẽ chẳng có ai tin tưởng lời của chúng ta. Thậm chí việc Điền Hoành chết trong nhà giam có thể còn làm liên lụy đến Thiết đại nhân.
Một vụ án còn chưa được phá, chưa được Hình bộ kết án nhưng tội phạm lại bị độc chết trong nhà giam. Đây là lỗi của Kinh đô phủ, Thiết Tranh là phủ doãn đương nhiên phải gánh trách nhiệm này.
Thiết Tranh xua tay nói:
- Đây quả thực là lỗi của Kinh đô phủ, hạ quan đương nhiên sẽ phải gánh trách nhiệm. Hạ quan lập tức đi thỉnh tội với Thánh thượng.
Lão nhíu mày, hơi nghiêng người về phía trước, nói:
- Hầu gia, bản án này bề ngoài đúng là muốn nhắm vào Hắc Lân doanh, muốn gán cho binh sĩ Hắc Lân doanh tội lạm sát người vô tôi. Tuy nhiên nếu chỉ vì mục đích này mà đối phương phải trăm phương ngàn kế bày ra một cái bẫy hoàn hảo như thế này sao?
- Có phải đối phương muốn nhắm vào Hắc Lân doanh hay không bản Hầu vẫn chưa xác định được.
Tề Ninh nói:
- Nhưng chí ít hiện tại cả bản Hầu cùng Thiết đại nhân đều bị cuốn vào bản án này.
Thiết Tranh gật đầu nói:
- Có thể đối phương muốn dùng một mũi tên bắn trúng hai đích. Vừa có thể khiến Hắc Lân doanh dính tội danh vừa cố ý giết người trong nhà giam của Kinh đô phủ khiến hạ quan phải gánh trách nhiệm.
Ngay từ đầu Tề Ninh đã hoài nghi Hoài Nam Vương cùng Tư Mã Lam, hắn cảm thấy người đứng sau kế hoạch này nhất định là một trong hai người bọn họ.
Tuy nhiên cho đến hiện tại hắn vẫn chưa tìm được chứng cứ chứng minh là do hai người này làm.
Hắn rất rõ, cho dù không phải tất cả đều do hai người bày ra nhưng nếu có một cơ hội tốt như vậy hai người bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội chèn ép Hắc Lân doanh.
Từ quan hệ nhân quả của có thể phán đoán, nếu như vụ án này là do hai người đó sắp đặt vậy mục đích của bọn họ là chèn ép Hắc Lân doanh, như vậy sẽ hoàn toàn ăn khớp với logic. Tuy nhiên lại không thể vì bọn họ chèn ép Hắc Lân doanh mà nhận định vụ án này là do bọn họ sắp đặt.
Tề Ninh biết loại chuyện này không thể làm ngơ nhưng lại càng không thể chủ động ra mặt.
Mặc dù Hoài Nam Vương cùng Tư Mã Lam đều là hai thế lực lớn đồng thời đều coi Hắc Lân doanh như cái gai trong mắt nhưng người không vừa mắt Hắc Lân doanh không phải chỉ có hai người bọn họ. Thậm chí lúc này Tề Ninh còn đang nghĩ có khi nào có người cố tình bày ra cái bẫy này mục đích chính là để Cẩm Y Tề gia nhắm vào hai nhà kia hay không?
Hắn biết trong triều các thế lực đều rất nguy hiểm, làm bất cứ chuyện gì cũng phải cẩn thận, không thể xử lý mọi việc theo cảm tính lại càng không thể đánh giá người khác qua cảm giác của bản thân. Chỉ cần có một chút sơ sẩy sẽ lập tức lọt vào cái bẫy của kẻ khác. Trước khi có chứng cứ chính xác hắn đã hoài nghi Hoài Nam Vương cùng Tư Mã Lam nhưng hắn không khẳng định chắc chắn là bọn họ làm.
Thiết Tranh lấy Tề Ninh trầm ngâm suy nghĩ không nói lời nào nên cũng không chủ động lên tiếng.
Một lát sau, Tề Ninh mới nói:
- Phỏng đoán của Thiết đại nhân cũng có lý, có lẽ có người nào đó thiết kế cái bẫy này để lừa hai chúng ta vào, một mũi tên trúng hai đích, đối phương muốn nhắm vào cả hai chúng ta. Hiện tại chúng ta đã biết ý đồ của đối phương, bất luận có đúng như thế hay không thì cũng không thể để đối phương đạt được ý đồ.
Thiết Tranh vẫn chưa hiểu lắm, Tề Ninh lại nói tiếp:
- Điền Hoành bị giết hại trong nhà giam, đại nhân có thể thỉnh tội với Thánh thượng nhưng chuyện này không nên để người ngoài biết. Tốt nhất là không nên truyền ra khỏi Kinh đô phủ.
Thiết Tranh cau mày, nói:
- Trong nhà giam có người bị hại chết, chuyện này trước nay đều không thể giấu được mọi người. Hơn nữa hạ quan cũng không muốn giấu, ít nhất thì cũng phải báo cáo với Hình bộ.
- Ta biết ý của đại nhân.
Tề Ninh nghiêm mặt nói:
- Tuy nhiên hiện tại chưa phải lúc thích hợp! Thiết đại nhân, vụ án này có khả năng sẽ phải dừng lại ở đây. Bản Hầu nghi ngờ chuyện này không hề đơn giản như vậy, bản Hầu lo nếu chuyện này truyền ra ngoài, trong triều sẽ có người lấy cớ để đuổi đại nhân ra khỏi Kinh đô phủ.
Thiết Tranh cười nói:
- Hầu gia, hạ quan từng đắc tội với rất nhiều người nhưng chưa từng sợ bất cứ ai. Hạ quan tận trung với chức trách của mình, không thẹn với lòng, nếu như phạm lỗi, cho dù triều đình thực sự muốn điều hạ quan ra khỏi Kinh đô phủ, hạ quan cũng không có ý kiến gì.
- Thế nhưng chắc hẳn Thiết đại nhân biết, một khi đại nhân bị điều ra khỏi đây vụ án này vĩnh viễn không thể điều tra ra chân tướng.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Chỉ có đại nhân ở lại thì mới có cơ hội đưa chân tướng của vụ án này ra ngoài ánh sáng.
Hắn cười nhạt nói:
- Thủ phạm chết trong ngục của đại nhân, nếu như đại nhân không thể điều tra ra người đứng sau e là trong lòng ngài cũng không thể yên được.
Hắn cố ý khích tướng, Thiết Tranh biết nhưng vẫn suy nghĩ lại.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Báo cáo cho mình Hoàng thượng biết không coi là giấu diếm, phải làm thế nào cứ nghe theo ý của Hoàng thượng là được.
Hắn biết nếu Long Thái biết chuyện này chắc chắn sẽ không điều Thiết Tranh đi.
- Còn về phần giải thích tại sao phạm nhân lại chết trong nhà giam cứ để bản Hầu xử lý.
- Hầu gia xử lý? Thiết Tranh sửng sốt.
Tề Ninh cười nói:
- Thiết đại nhân đừng quên, bản Hầu là thống lĩnh của Hắc Lân doanh. Lần này binh sĩ của Hắc Lân doanh phạm tội, bản Hầu có quyền trừng phạt.
Hắn đứng dậy, nói:
- Ngoài ra còn có một chuyện muốn nhờ Thiết đại nhân hỗ trợ.
Thiết Tranh đứng dậy chắp tay nói: - Xin Hầu gia phân phó!
- Ba tên hung phạm đã chết một tên, còn hai tên vẫn bị giam trong ngục.
Tề Ninh nói:
- Hiện tại đại nhân hãy giao hai tên kia cho ta. Hoàng thượng có ý chỉ không được để vì chuyện này mà Hắc Lân doanh bị bách tính chỉ trỏ vì vậy bản Hầu phải tuân chỉ hành sự.

Lúc Tề Ninh gặp hai tên hung phạm còn lại đã là buổi trưa.
Hai tên đó đều khoảng ba mươi tuổi, là cái tuổi đẹp nhất của người đàn ông nhưng lúc này lại bị xích sắt khóa hai chân hai tay. Khi nhìn thấy Tề Ninh cùng Đoạn Thương Hải, cả hai đều có vẻ mặt hoảng sợ.
Tề Ninh đặt chén trà trong tay xuống nhìn hai người kia, nói: - Các ngươi đều biết Đoạn phó thống lĩnh rồi, còn bản Hầu, chắc đây là lần đầu tiên hai ngươi gặp ta. Vậy đầu tiên bản Hầu tự giới thiệu một chút, bản Hầu tên là Tề Ninh, là Thống lĩnh của Hắc Lân doanh.
Hai tên kia kinh hãi, ánh mắt Đoạn Thương Hải như cây đao sắc bén nhìn chằm chằm hai người. Cả hai đều sợ đến run rẩy, nhìn dáng vẻ của Đoạn Thương Hải tựa như có thể xông lên lột da hai người bất cứ lúc nào.
- Mặc dù hai ngươi phạm tội giết người nhưng dẫu sao cũng vẫn là người của Hắc Lân doanh.
Tề Ninh nói:
- Bản Hầu là Thống lĩnh của Hắc Lân doanh, nếu như có thể bảo vệ cho các ngươi, bảo vệ danh dự cho Hắc Lân doanh, bản Hầu đương nhiên sẽ cố hết sức. Hiện tại bản Hầu chỉ hỏi các ngươi một câu, các ngươi muốn chết hay muốn sống?
Hai tên kia liếc mắt nhìn nhau sau đó đồng thời quỳ xuống, khẩn cầu:
- Hầu gia tha mạng, Hầu gia tha mạng, chúng thuộc hạ... chúng thuộc hạ không giết người, chúng thuộc hạ bị lừa ạ!
- Bị lừa?
Tề Ninh bình tĩnh hỏi:
- Các ngươi muốn nói là Điền Hoành đã lừa các ngươi đúng không?
- Hầu gia, chúng thuộc hạ vốn là người làm xiếc lưu lạc khắp nam bắc trên giang hồ, cũng chỉ biết chút quyền cước mèo cào. Một năm trước, chúng thuộc hạ tới Kinh thành kiếm miếng cơm ăn nhưng trong Thành có quá nhiều cao thủ, tài nghệ của chúng thuộc hạ chẳng thể sánh với người ta nên cuộc sống vô cùng khó khăn.
Một tên hung phạm giải thích:
- Chúng thuộc hạ vốn định rời khỏi Kinh thành tìm nơi khác thử vận may nhưng đúng lúc đó lại gặp Điền Hoành. Gã nói muốn kiếm được bát cơm trong Kinh thành phải có tính nhẫn nại, chờ đợi một thời gian nhất định sẽ có cơ hội.
Tề Ninh cùng Đoạn Thương Hải liếc mắt nhìn nhau, tên kia tiếp tục kể:
- Điền Hoành không chỉ khuyên chúng thuộc hạ ở lại mà còn mời chúng thuộc hạ đi ăn, trước khi đi còn để lại cho chúng thuộc hạ mấy lượng bạc. Gã dặn dò chúng thuộc hạ không được xuất đầu lộ diện đồng thời hẹn một ngày nào đó sẽ tới giúp huynh đệ thuộc hạ có công việc tốt.
Đoạn Thương Hải lớn tiếng hỏi: - Sau đó thì sao?
Hung phạm tái mặt, kể tiếp:
- Gã ra tay hào phóng, cũng coi như có ân cứu mạng bọn
thuộc hạ. Gã nói có thể giúp bọn thuộc hạ, chuyện này đúng là cầu còn không được. Vì vậy sau đó bọn thuộc hạ đã tìm một nơi tương đối hẻo lánh trong Kinh thành sống tạm một thời gian.
Gã dừng lại một lát, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
- Từ đó về sau, cứ cách một khoảng thời gian Điền Hoành lại xuất hiện rồi đưa cho bọn thuộc hạ một ít ngân lượng và dặn bọn thuộc hạ không được đi lại lung tung trong Thành.
Tề Ninh nghĩ đến chuyện gì đó, hắn hỏi:
- Ngươi nói Điền Hoành nuôi sống các ngươi, vậy ngoài hai ngươi ra, gã còn nuôi ai khác không?
Hai tên đều sửng sốt ngẩn ngơ sau đó lập tức lắc đầu, nói:
- Hầu gia, chúng thuộc hạ...chúng thuộc hạ hoàn toàn không biết gì về Điền Hoành hết. Có một lần thuộc hạ hỏi gã là ai, khi đó sắc mặt gã rất khó chịu, nói chuyện gì không nên hỏi thì đừng hỏi. Bọn thuộc hạ sống dựa vào tiền của gã, hơn nữa...hơn nữa nhìn dáng vẻ của gã cũng không giống người thường vì vậy từ đó về sau chúng thuộc hạ không dám hỏi nhiều nữa.
Đoạn Thương Hải khẽ hỏi:
- Hầu gia, ngài hoài nghi dưới trướng Điền Hoành còn có người khác sao?
- Điền Hoành sẽ không vô duyên vô có bỏ tiền bạc ra nuôi người khác.
Tề Ninh cười lạnh, nói:
- Nếu không phải là nhìn trúng chút võ công của hai tên này sao lại bỏ tiền ra nuôi làm ‘môn khách’ chứ? Gã đưa bạc cho hai tên này mục đích chính là muốn mua mạng của bọn chúng.
• Môn khách chỉ những người có tài năng được giới quý tộc thời phong kiến coi trọng và nuôi dưỡng trong nhà, để khi cần thiết thì dùng đến.
Đoạn Thương Hải gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị, lòng thầm nghĩ rốt cuộc tên Điền Hoành kia là người như thế nào, tại sao lại nuôi ‘môn khách’ làm việc cho mình?
Trước nay vẫn có rất nhiều quan gia quý tộc có sở thích nuôi ‘môn khách’, thậm chí có những người lắm tiền nhiều của trong nhà nuôi mấy ngàn ‘môn khách’ cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên tới thời kỳ nhà Sở, tập quán cũ này đã được sửa đổi.
Một phần cũng vì tới thời nhà Sở, quan gia quyền quý không có tài lực lớn đến mức có thể nuôi được nhiều ‘môn khách’ như vậy. Ngoài ra cũng là vì triều đình lo lắng một khi có quá nhiều ‘môn khách’ sẽ dẫn tới nhiều vấn đề phức tạp. Vì vậy triều đình đã ra lệnh cấm trên toàn nước Sở, các văn võ bá quan trong triều có chức vị thấp được phép biên chế hộ vệ nhưng cấm nuôi ‘môn khách’.
Tuy nhiên hôm nay thông qua lời khai của hai tên hung phạm lại có thể thấy trong Kinh thành vẫn có người lén lút nuôi ‘môn khách’.
Tề Ninh không cần biết dưới trướng Điền Hoành có phải chỉ có hai tên này hay không, nhưng hắn khẳng định kẻ đứng sau kế hoạch này chắc chắn không thể chỉ có mấy tên ‘môn khách’ cỏn con này.
Đoạn Thương Hải lạnh lùng hỏi:
- Vậy các ngươi làm sao lại chạy tới Hắc Lân doanh?
Hung phậm lập tức trả lời:
- Bẩm Đoạn phó thống lĩnh, bọn thuộc hạ vốn chưa từng có ý định tòng quân nhưng có một hôm Điền Hoành tới nói Hắc Lân doanh đang chiêu mộ tân binh, gã muốn dẫn bọn thuộc hạ tới hưởng ứng lệnh triệu tập. Bọn thuộc hạ không muốn tòng quân nên đã từ chối, Điền Hoành lập tức trở mặt nói gã có nhân vật có quyền thế chống lưng, bọn thuộc hạ dùng bạc của gã tức là mạng của bọn thuộc hạ đã thuộc về bọn họ. Nếu bọn thuộc hạ không nghe lời, bọn thuộc hạ sẽ không thể sống hết đêm đó.
Tên hung phạm còn lại cũng lên tiếng:
- Đúng là vậy ạ, bọn thuộc hạ bị bọn họ ép buộc, nếu như từ chối ngay cả tính mạng cũng không còn. Bọn thuộc hạ không còn cách nào khác đành phải đi theo gã tới hưởng ứng lệnh triệu tập vào Hắc Lân doanh.
- Có thể thông qua vòng sát hạch nghiêm ngặt của Hắc Lân doanh gia nhập vào quân doanh, hai ngươi xem ra cũng có chút năng lực.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Trừ hai ngươi ra còn có người khác đi theo tham gia đợt chiêu mộ tân binh không?
Hai người đồng thời lắc đầu, nói:
- Điền Hoành chỉ bắt buộc hai người bọn thuộc hạ nhất định phải lọt qua vòng sát hạch, còn về...có người khác hay không...bọn thuộc hạ cũng không rõ.
- Đêm hôm xảy ra vụ án, các ngươi cũng là nghe theo lệnh của Điền Hoành trốn ra khỏi doanh trại đúng không?
Sắc mặt tên hung phạm tái mét, nói:
- Bọn thuộc hạ biết quân quy nghiêm ngặt nhưng không dám cãi lại lời của Điền Hoành. Hôm đó vào lúc ăn cơm, Điền Hoành đi ngang qua chào hỏi bọn thuộc hạ đồng thời nói sau khi trời tối sẽ đến gặp gã. Lúc đó gã nói gã đã tìm được chỗ có thể trốn khỏi doanh trại, sau khi trời tối sẽ mang bọn thuộc hạ rời khỏi quân doanh. Khi đó bọn thuộc hạ đều không biết gã muốn làm gì, sau khi bọn thuộc hạ trốn ra khỏi quân doanh thì chỉ đi loanh quanh bên ngoài một lúc sau đó...
Gã không dám nói hết.
Đoạn Thương Hải lạnh lùng quát:
- Thành thật khai hết ra, nếu có điều gì giấu diếm ta sẽ lấy đầu các ngươi tại chỗ.
Hung phạm rùng mình, vội vã nói:
- Sau đó gặp mấy người phụ nữ đang đi vệ sinh trong bụi cỏ, Điền Hoành chạy tới đùa giỡn bọn họ, bọn thuộc hạ cũng đành phải làm theo.
Đoạn Thương Hải cười lạnh châm trọc:
- Sao lúc đùa giỡn phụ nữ lại nhanh nhẹn, không cần người bảo cũng biết làm vậy?
Hung phạm cúi đầu, nói:
- Bọn thuộc hạ mê muội đầu óc, mấy người phụ nữ đó sau khi nhìn thấy bọn thuộc hạ liền hét lên kêu cứu. Lúc đó hai huynh đệ thuộc hạ có chút hoảng sợ, lát sau lập tức có mấy người chạy tới. Bọn thuộc hạ thúc giục Điền Hoành bỏ chạy nhưng ai ngờ gã lại xông lên ẩu đả với đám người đó, bọn thuộc hạ không còn cách nào đành phải xông lên hỗ trợ gã. Tận lúc đó bọn thuộc hạ mới biết võ công của Điền Hoành cực kỳ cao siêu, ra tay rất tàn nhẫn, chỉ khoảng nửa khắc gã đã giết chết ba người. Tại hiện trường vẫn còn một người chưa bị giết, thấy tình không ổn liền bỏ chạy, Điền Hoành lập tức đuổi theo người kia nhưng đúng lúc đó bất ngờ lại có một đám người chạy tới. Sau đó bọn thuộc hạ mới biết đám người này là người của quan phủ!
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Ý các ngươi muốn nói là từ đầu tới cuối các ngươi đều là bị ép buộc. Các ngươi không biết Điền Hoành là ai cũng không biết vì sao đêm hôm đó phải trốn ra khỏi doanh trại lại càng không biết vì sao người của Kinh đô phủ đột nhiên xuất hiện ở đó đúng không?
Hai tên hung phạm giơ tay thề:
- Hầu gia, chúng thuộc hạ không dám lừa gạt ngài, nếu có nửa câu nói dối nguyện bị băm thành vạn mảnh.
Tề Ninh cười nói:
- Ngươi cho rằng các ngươi nói thật thì không bị băm thành vạn mảnh sao?
Hai tên hung phạm tái mặt, Tề Ninh nói tiếp:
- Các ngươi đã hủy đi danh dự của Hắc Lân doanh không thể dễ dàng tha tội được. Nếu muốn sống thì phải lấy thứ gì đó hữu dụng ra để trao đổi, tuy nhiên các ngươi lại chẳng biết cái gì, các ngươi chẳng có tác dụng gì đối với bản Hầu. Vì sao bản Hầu phải giữ lại cái mạng của các ngươi?
- Xin Hầu gia tha mạng, xin Hầu gia tha mạng.
Hai tên liên tục dập đầu, Tề Ninh bình thản nâng chén trà lên, im lặng không nói gì. Bỗng nhiên có một tên nghĩ đến cái gì đó, gã bò tới phía trước, nói:
- Hầu gia, Hầu gia...có chuyện này không biết có hữu dụng không?
Gã còn chưa tới gần Tề Ninh, Đoạn Thương Hải đã bước lên đạp một cước làm gã ngã lăn ra đất. Đoạn Thương Hải quát:
- Nếu còn dám lại Hầu gia, ta sẽ chém đầu ngươi.
Tề Ninh đặt chén trà xuống, hỏi:
- Chuyện gì?
Tên kia vội la lên:
- Hầu gia, Điền Hoành...sau khi Điền Hoành gia nhập quân doanh rất ít khi tiếp xúc với bọn thuộc hạ. Bình thường gã rất ít nói nhưng có hai lần thuộc hạ nhìn thấy nửa đêm gã lén lút ra ngoài nói chuyện với một người.
Gã nhăn mặt cố nhớ lại.
Tề Ninh nhướng mày, nghiêng người về phía trước, hỏi:
- Ngươi muốn nói gã lén lút đi gặp người khác trong doanh trại sao?
- Đúng là như vậy.
Tên kia lên tiếng:
- Huynh đệ thuộc hạ bị buộc phải tòng quân lại không biết gã có ý đồ gì nên bình thường rất chú ý đến hành động của gã.
Đoạn Thương Hải nghiêm mặt hỏi: - Người mà gã lén lút gặp mặt là ai?
Tên hung phạm suy nghĩ một lát sau đó trả lời:
- Thuộc hạ nhớ mặt người đó, có lần thuộc hạ vô tình bắt gặp nên đã hỏi thăm, được biết mọi người gọi người đó là Lưu Hồ Tử, tên...tên thật hình như là Lưu Thành!
- Lưu Thành? Đại Hồ Tử?
Đoạn Thương Hải suy nghĩ một lát sau đó nói:
- Đúng là có một người như vậy, tên đó cơ thể vạm vỡ, có biết một chút võ công. Hầu gia, thuộc hạ có nhớ người này, trước khi gã tòng quân đã từng đi săn bắn, giỏi cung tiễn, tài bắn cung rất khá. Thuộc hạ còn định đời một thời gian nữa sẽ thăng chức cho gã.
Tề Ninh đứng dậy chắp tay sau lưng đi tới trước mặt hai tên hung phạm, mỉm cười nói:
- Được lắm, ít nhất còn biết được một chút chuyện có ích. Vậy các ngươi đã khai với người của Kinh đô phủ chưa?
- Chưa ạ!
Tề Ninh hỏi:
- Vì sao không khai?
Hung phạm nhăn mặt nói:
- Đêm hôm đó người của Kinh đô phủ đột nhiên xuất hiện, bọn thuộc hạ biết chuyện này không ổn muốn chạy nhưng không kịp. Trước khi bị bắt Điền Hoành nói cho huynh đệ
thuộc hạ biết gã có người của triều đình chống lưng. Gã nói mặc dù bọn thuộc hạ bị bắt nhưng nếu không khai lời nào sẽ được thả ra ngoài, còn nếu dám khai lung tung cho dù là ông trời cũng không cứu được bọn thuộc hạ.
Tề Ninh gật đầu ngồi xổm xuống, mỉm cười nói:
- Bản Hầu thấy hai ngươi cũng tương đối thành thật đấy! Bản Hầu cón một chuyện nữa muốn nhờ hai ngươi hỗ trợ, không biết ý hai ngươi thế nào?
Hai tên hung phạm liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy thái độ của Tề Ninh khá nhẹ nhàng nên cũng đỡ sợ hơn, một tên lên tiếng: - Hầu gia cứ phân phó, cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa chúng thuộc hạ cũng không chối từ.
- Cũng không nghiêm trọng đến mức đó.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Bản Hầu không cần các ngươi lên núi đao cũng không cần xuống biển lửa, ta chỉ muốn mượn các ngươi một thứ thôi.
- Mượn?
Tên hung phạm kinh ngạc hỏi: - Hầu gia muốn mượn cái gì ạ?
- Đầu người trấn an lòng người!
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Ta muốn mượn hai cái đầu người để thắt chặt kỷ cương quân doanh, mong hai vị có thể cho ta mượn!

Miễu Ông: Ông già mù
Tư Mã Lam đã được tấn phong làm Trấn Quốc Công nhưng hoành phi trước phủ đệ vẫn đề là Trung Nghĩa Hầu.
Đèn đuốc rực rỡ giăng khắp phủ, tối nay Tư Mã phủ chiêu đãi Thái tử của Đông Tề, đã mời không ít quan viên trong triều tới tham dự. Hoài Nam Vương cùng Cẩm Y Hầu Tề Ninh cũng được mời tới.
Trong Tứ đại hầu tước, Võ Hương Hầu Tô Trinh đã đồng ý tới tham dự. Về phía Kim Đao Đạm Đài gia xưa nay vẫn luôn cư xử khiêm tốn, hơn nữa hiện tại Đạm Đài lão Hầu gia tuổi tác đã cao, có người nói lần trước sau khi dự tiệc trong triều về liền nằm trên giường không dậy nổi. Còn có người nói theo tình hình này Đạm Đài lão Hầu gia chắc chẳng chống được bao lâu nữa. Vì vậy bữa tiệc đêm nay lão Hầu gia muốn đến cũng không đến được.
Trước cửa Tư Mã phủ có hai cây bách khổng lồ, ngoài cửa đèn đuốc sang trưng, hai bên tường treo rất nhiều phong đăng, cả phủ sáng như ban ngày.
Hai tên hung phạm Tề Ninh mang từ Kinh đô phủ về giao cho Đoạn Thương Hải tạm thời trông coi. Sau khi về phủ chuẩn bị xong xuôi Tề Ninh lên ngựa chạy tới Tư Mã phủ dự tiệc.
Lúc Tề Ninh tới Tư Mã phủ trời đã tối, sau khi báo thân phận liền có người dẫn hắn vào trong phủ.
Đây là lần thứ hai Tề Ninh tới Tư Mã phủ, lần trước là lúc dịch độc bùng phát, hắn không có tâm tình ngắm cảnh trong Tư Mã phủ. Lúc này thong dong đi dạo mới chú ý đến phong cảnh xung quanh. Hắn đang đi trên một con đường đá, hai bên xây dựng các tiểu viện kết hợp vườn cây, trên cây giăng đèn sáng rực được sắp xếp đối xứng nhau khiến người ta có cảm giác con đường này là trục trung tâm xuyên suốt phủ đệ.
Đi được một lúc liền thấy phía trước có một ngọn đuốc khổng lồ, phía sau ngọn đuốc là đình viện rộng lớn được xây dựng trên hồ nước, mái hiên lợp ngói đỏ, trên đỉnh có một chiếc đèn khổng lồ, bên dưới có bệ đỡ bằng đá trắng. Khi đến gần thấy lan can được điêu khác tinh diệu, trong viện có vô số kỳ hoa dị thảo, có cầu bắc từ bờ đến đình viện. Tuy chỉ là một đình viện được xây dựng trên hồ nước nhưng qua đây có thể thấy được suy nghĩ độc đáo cùng mắt thẩm mỹ của người xây dựng nó.
Trong đình mọi người tụ tập nói chuyện rôm rả, tất cả đều là khách được Tư Mã Lam mời tới dự tiệc. Tề Ninh nhìn thấy ở đằng xa xa, Tô Trinh đang dựa vào lan can nói chuyện vui vẻ với hai quan viên.
Khi Tề Ninh đi tới đầu cầu trước đình viện đã có người cao giọng hô:
- Cẩm Y Hầu tới!
Trong đình viện xôn xao bỗng nhiên yên tĩnh lại, mọi người dõi mắt nhìn về phía Tề Ninh. Hắn mỉm cười nhìn bọn họ, trường hợp này hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn. Tề Ninh chậm rãi đi vào trong đình, mọi người liếc mắt nhìn nhau tuy nhiên vẫn không quên chắp tay hành lễ với hắn, Tề Ninh cũng chắp tay trả lễ theo quy tắc.
Không gian trong đình viện vô cùng rộng rãi, bàn ghế được xếp thành một vòng tròn, đèn đuốc sáng trưng. Thỉnh thoảng lại có ngọn gió khẽ thổi qua khiến không khí buổi tiệc thư thái hơn rất nhiều. Xem ra Tư Mã Lam đã tốn rất nhiều tâm tư cho buổi tiệc tối nay.
Tề Ninh vốn tưởng mình tới trễ, mọi người có lẽ đều đến hết cả rồi nhưng khi nhìn một lượt mới thấy cũng chẳng có mấy người hắn quen biết, chỉ có Tô Trinh là còn được coi là quen biết. Tây Môn Vô Ngân của phủ Thần Hầu đương nhiên sẽ không tới, còn Hoài Nam Vương thì chưa thấy tới. Tề Ninh thầm nghĩ Hoài Nam Vương đã đồng ý tới dự tiệc nhưng giờ chẳng thấy đâu, chẳng lẽ tính cho Tư Mã Lam leo cây sao?
Tề Ninh đang suy nghĩ thì đột nhiên có người lớn giọng hô: - Vương gia tới, Thái tử Đông Tề tới!
Mặc dù thế lực của Hoài Nam Vương không lớn mạnh được như của Tư Mã Lam nhưng trên danh nghĩa lại là vương thúc của Hoàng thượng, là con cháu chính thống của Thái tổ hoàng đế. Vì vậy mọi người đều không dám thất lễ, tất cả vội vã chỉnh trang y phục sau đó đứng sang hai bên chào đón Hoài Nam Vương cùng Thái tử Đông Tề.
Tề Ninh nhìn Tư Mã Lam đi trước dẫn đường, Hoài Nam Vương cùng Thái tử Đông Tề đi đằng sau, vẻ mặt cả ba người đều khá vui vẻ. Tư Mã Lam thỉnh thoảng lại chỉ trỏ hai bên dương như đang giải thích gì đó cho hai người phía sau. Hoài Nam Vương mỉm cười vuốt râu, có vẻ nhưng lão đúng là rất vui vẻ.
Phía sau Hoài Nam Vương có một người mặc y phục bằng gấm. Mặc dù vóc người không cao lắm nhưng đường nét khuôn mặt lại rõ ràng, ánh mắt sắc bén, vừa nhìn liền biết không phải dạng hiền lành.
Tề Ninh đang tò mò không biết người này là ai thì chợt bên cạnh có tiếng người nói:
- Hình như người đi theo sau Hoài Nam Vương là Quỷ Ảnh thì phải.
Tề Ninh quay đầu nhìn qua thấy có hai quan viên chụm đầu nói nhỏ với nhau. Thực ra âm thanh của hai người cực kỳ nhỏ, những người bên cạnh dường như đều không nghe thấy, tuy nhiên hiện tại võ công của Tề Ninh đã đạt đến cảnh giới cao thủ vì vậy cho dù hai người đứng cách một khoảng khá xa hắn vẫn nghe thấy rõ ràng.
Hai người kia không biết Tề Ninh nghe thấy lời bọn họ nói, một người nói:
- Hoài Nam Vương dẫn theo Quỷ Ảnh tới đây chắc hẳn là vì lo lắng bị người ta ám sát!
Giọng nói chợt ngừng lại, thì ra là Tư Mã Lam, Hoài Nam Vương với Thái tử Đông Tề đã đi vào trong đình.
Mọi người đồng loạt hành lễ, Hoài Nam Vương cùng Thái tử Đông Tề chắp tay trả lễ.
Đoạn Thiều nhìn Tề Ninh liền bước nhanh tới, mặt tươi cười niềm nở chào hỏi:
- Cẩm Y Hầu, nghe nói tối nay ngài sẽ đến dự tiệc, bản cung còn tưởng ngài sẽ không đến như đã hẹn trước. Lần trước trên đường tới nước Sở, may nhờ có ngài hộ tống nên mới có thể bình an thuận lợi tới nơi.
Tề Ninh cười nói:
- Điện hạ khách khí rồi. Vì nửa đường có chuyện phải xử lý nên đành phải cáo từ, may nhờ có Vương gia dẫn dắt nên tất cả mới thuận lợi như vậy.
Hoài Nam Vương lúc này cũng đã đứng ở bên cạnh, lão cười nói:
- Thái tử, Cẩm Y Hầu nói như vậy chẳng qua là cho lão già này chút thể diện thôi. Chuyến đi sứ tới Đông Tề lần này từ đầu đến cuối đều là do một mình Cẩm Y Hầu khéo léo lo liệu, bản Vương làm gì có chút công lao nào? Sauk hi qua sông, Cẩm Y Hầu không từ mà biệt, bản Vương còn hoài nghi có phải tiểu Hầu gia muốn nhường công lao hộ tống sứ đoàn cho bản Vương hay không nữa đấy, ha ha ha ha!
Đoạn Thiều cũng phá lên cười, gã cầm tay Tề Ninh vỗ lên mu bàn tay hắn, cười nói:
- Cẩm Y Hầu, bản Cung lúc này đang đứng trên đất khách quê người, ngài phải chiếu cố bản Cung nhiều hơn đấy!
Tư Mã Lam tới chào hỏi mọi người sau đó ngồi xuống, tất cả mọi người đều biết thân phận địa vị của mình tự người nào về chỗ người đấy. Thái tử Đông Tề là khách hơn nữa là nhân vật chính của buổi tiệc tối nay nên đương nhiên sẽ ngồi ở vị trí chủ vị. Hoài Nam Vương cùng Tư Mã Lam ngồi ở hai bên Thái tử, Tề Ninh là một trong Tứ đại hầu tập nên ngồi dưới Hoài Nam Vương, còn Võ Hương Hầu Tô Trinh ngồi dưới Tư Mã Lam, Tư Mã Thượng Thần ngồi dưới Tô Trinh.
‘Quỷ Ảnh’ không ngồi xuống ghế mà đứng sau lưng Hoài Nam Vương, bộ dạng gã như một bức tượng điêu khắc đứng thẳng không động đậy.
Mọi người ngồi vào bàn, ở giữa là một khoảng trống lớn. Tư Mã Lam cầm ly rượu đứng dậy, nghiêm mặt nói:
- Các vị, Thái tử đi đường vất vả hộ tống Công chúa tới Đại Sở ta, lão phu cảm thấy chén rượu này nên kính Thái tử trước tiên!
Tất cả mọi người cũng cầm ly đứng dậy kính Đoạn Thiều, gã cười lớn rồi cũng cầm ly đứng dậy, nói:
- Lần này Đại Tề cùng nước Sở kết thông gia, từ nay trở đi chúng ta đều là người một nhà. Các vị đại nhân ở đây cùng Bản cung cũng đều là người nhà với nhau, sau này có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu. Chén rượu này tất nhiên là phải uống!
Tề Ninh cảm thấy buồn cười, những lời nói khách sao đó nói xã giao thôi, cần gì phải cho là thật.
Quan viên trong triều đình nước Sở mặt mỉm cười nhưng sau lưng lại điên cuồng chém giết lẫn nhau, làm gì có chuyện coi người Đông Tề là người nhà!
Mọi người cùng nâng chén uống cạn sau đó liền ngồi xuống, Tư Mã Lam cười nói với Đoạn Thiều:
- Tiệc rượu tối nay có một số tiết mục ca múa biểu diễn, Điện hạ chắc hẳn đã từng nhìn thấy vô số ca vũ nhạc cơ, mong điện hạ đừng chê cười.
Đoạn Thiều lập tức xua tay cười, nói:
- Lão Quốc Công đừng nói vậy, Quốc Công đã có lòng tìm mỹ nữ tới ca múa cho vãn bối xem, vãn bối đương nhiên không dám chê. Có rượu ngon cùng giai nhân, Bản cung nghĩ các vị ngồi ở đây cũng không chê đâu đúng không?
Mọi người nghe vậy liền cười rộ lên.
Tư Mã Lam cười nói:
- Mỹ nhân đương nhiên không thiếu, tuy nhiên lão phu có quen một vị cao nhân có tài năng hiếm có hơn người khiến lão phu được mở rộng tầm mắt. Hôm nay vị cao nhân đó vẫn còn trong phủ, đúng dịp tối nay mở tiệc thiết đãi Thái tử, nếu Điện hạ có hứng thú, lão phu sẽ mời cao nhân tới đây biểu diễn tài nghệ.
- Cao nhân?
Đoạn Thiều ngạc nhiên hỏi:
- Không biết là cao ở chỗ nào?
Tư Mã Lam cười nói:
- Chờ người tới Điện hạ tự nhiên sẽ biết.
Sau đó lão nháy mắt với Tư Mã Thượng Thận, y lập tức đứng lên vỗ tay. Mọi người đang cảm thấy kỳ quái thì chợt nghe thấy có tiếng ‘í a’, chẳng ai biết âm thanh phát ra từ chỗ nào. Ngay sau đó chợt thấy một lão già mặc y phục đen đầu đội nón đi vào trong đình, vừa đi vừa kéo đàn nhị hồ, tiếng í a đó là phát ra từ cây đàn.
Trong số những quan viên ngồi đây có không ít người hiểu về âm luật, khi nhìn thấy lão già kéo đàn nhị hồ đứng trước mặt, tất cả đều ngạc nhiên. Vì người này đội nón làm che đi khuôn mặt nên mọi người chỉ nhìn thấy bộ râu bạc trắng của người đó.
Ánh mắt của mọi người tập trung trên người kéo đàn nhị hồ đứng giữa đình, lão ngồi trên một chiếc chiếu, tiếng đàn da diết mang theo âm điệu đau thương.
Tề Ninh thầm nghĩ Tư Mã Lam nói người này là cao nhân chắc có lẽ là chỉ ngón nghề kéo đàn của lão. Mặc dù âm luật của người này rất khá nhưng cũng không thể nói là kỹ nghệ tuyệt đỉnh. Tề Ninh chợt nhớ tới lần ở Tây Xuyên gặp được Nhị hồ lão quái Không Sơn Huyền, so với thủ pháp kéo đàn của lão quái đó, lão già đội nón này chẳng là gì.
Mọi người xung quanh đều cảm thấy nghi hoặc, thầm nghĩ với tay nghề kéo đàn này ngồi bên đường kéo rong chưa chắc đã có người nghe. Thực sự không hiểu tại sao Tư Mã Lam lại gọi đây là cao nhân đã thế còn cho gọi tới mở màn bữa tiệc.
Mặc dù vậy đây vẫn là người được Tư Mã Lam mời tới nên mọi người không dám chê bai câu nào thậm chí là vẻ mặt ghét bỏ cũng không dám thể hiện ra. Cả đám người nhìn người kéo đàn chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe.
Đợi đến khi tiếng đàn dừng lại mọi người mới thờ phào một hơi.
Đoạn Thiều mặc dù cũng cảm thấy kỳ quái nhưng trong lòng biết Tư Mã Lam gọi người này tới chắc chắn không phải chỉ để kéo một khúc nhạc đơn giản như vậy. Tư Mã Lam kính trọng người này như vậy khẳng định là có lý do, gã nhìn về phía Tư Mã Lam, cười hỏi:
- Lão Quốc Công, đây là cao nhân mà ngài vừa nói tới đúng không?
Tư Mã Lam mỉm cười đáp lại:
- Điện hạ, khả năng đặc biệt nhất của người này không phải là kéo đàn mà là nhìn vật!
- Nhìn vật?
Không chỉ Đoạn Thiều cảm thấy kỳ quái mà những người khác cũng đều mờ mịt không hiểu.
Tề Ninh ngồi dưới Hoài Nam Vương, bình tĩnh nâng ly rượu lên, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía xa.
Đây có lẽ chính là Hồng Môn yến mà mọi người vẫn nói. Tối nay Tư Mã Lam mở tiệc nhưng lại mời cả đối thủ một mất một còn là Hoài Nam Vương tới. Tề Ninh vẫn luôn cảm thấy chuyện này có huyền cơ, hiện tại lại thấy Tư Mã Lam cho gọi nhân vật kỳ lạ này tới đây, chuyện này chắc chắn không hề đơn giản. Tề Ninh lập tức cảnh giác, trực giác mách bảo hắn buổi tiệc tối nay nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Tư Mã Lam mỉm cười giải thích:
- Miễu Ông có khả năng nhìn vật, bình thường nhất là có thể nhìn vật cách một chiếc hòm, còn đặc biệt thì có thể thông hiểu được âm dương, có thể xem vân mệnh tốt xấu cho mọi người.
Nghe lão nói vậy, các quan viên đều thầm cười nhạo trong lòng, nói tới nói lui thì ra vị Miễu Ông này chẳng qua cũng chỉ là một lão thầy bói.
Trong Kinh thành chẳng thiếu mấy người như thế này, khắp các con đường lớn ngõ nhỏ đều có sạp xem bói, mỗi con đường có ít nhất hai người. Mấy kiểu xem bói vui này chỉ có người dân bình thường xem thôi, còn những người người có thân phận ai lại đi tìm mấy người này xem tướng xem số làm gì.
Đoạn Thiều vẫn giữ vẻ mặt mỉm cười đúng mực, cười hỏi:
- Nhìn vật cách một chiếc hòm sao? Quốc Công, vị Miễu Ông này thật sự có khả năng đó sao?
Tư Mã Lam không nói gì, Tư Mã Thượng Thận bỗng nhiên đứng dậy hô:
- Người đâu!
Ngay sau đó có mấy tên nô bộc khiêng một chiếc rương gỗ vào trong đình, rương gỗ đã khóa chặt. Đám nô bộc khiêng rương đến trước mặt Miễu Ông rồi đặt xuống đất.
Miễu Ông ngồi khoanh chân, tay ôm nhị hồ, không mở miệng nói câu nào.
- Điện hạ, vật ở bên trong rương vừa mới được bỏ vào, Miễu Ông chưa từng nhìn thấy nó.
Tư Mã Lam cười nói:
- Đến cả lão phu cũng không biết bên trong rương có gì, lão phu nghĩ chắc các vị ở đây cũng không thể biết được đúng không?
Sau đó lão quay sang nói với Miễu Ông:
- Miễu Ông, ngươi có thể nhìn xem bên trong là vật gì không?
Rương gỗ được đặt cách Miễu Ông khoảng hai bước chân, Miễu Ông im lặng ngồi dưới đất không nhúc nhích, một lúc sau mới mở miệng nói:
- Một chiếc bát ngọc!
Mọi người đều nghe thấy rõ ràng, Tư Mã Thượng Thận gật đầu ra hiệu cho một tên nô bộc, tên đó lập tức bước tới mở rương gỗ rồi lấy vật bên trong ra. Quả nhiên đúng là một chiếc bát ngọc phát ra ánh sáng màu ngọc bích.
Quan viên xung quanh đều trầm trồ khen ngợi nhưng trong lòng lại không nghĩ đây là thật. Tư Mã Lam nói Miễu Ông trước đó chưa nhìn thấy vật bên trong rương nhưng ai có thể làm chứng lão có nói thật hay không?
Tư Mã Lam dường như cũng đoán được suy nghĩ của mọi người, lão quay sang nói với Đoạn Thiều:
- Điện hạ, chỉ như vậy có lẽ chưa đủ để mọi người tâm phục khẩu phục. Không thì Điện hạ hãy ra đề kiểm tra khả năng của vị Miễu Ông này xem sao?
Đoạn Thiều cười nói:
- Bản cung ra đề? Ý Quốc Công muốn nói là Bản cung để một vật vào trong rương để Miễu Ông đoán đúng không?
- Đúng là vậy.
Tư Mã Lam chắp tay, nói: - Mời Điện hạ ra đề.
Lúc này mấy tên nô bộc kia đã khiêng chiếc rương tới còn Miễu Ông thì đã quay người sang phía khác. Vẫn là ngồi khoanh chân dưới đất chỉ có điều đưa lưng về phía Đoạn Thiều.
Đoạn Thiều nghĩ một lát sau đó mỉm cười cầm một chiếc đũa lên gắp một miếng mắt cá trên bàn sau đó thả vào trong rương. Mọi người nhìn thấy vậy liền cảm thấy thứ mà Thái tử chọn thật kỳ quái.
Nô bộc khiêng chiếc rương đặt xuống đất cách Miễu Ông ba bước.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Miễu Ông, lòng thầm nghĩ lần này cho dù lão ta có lợi hại hơn nữa cũng chẳng ngờ được Đoạn Thiều lại bỏ mắt cá vào trong đó.
Im lặng một lúc, cuối cùng Miễu Ông nói:
- Có câu mắt cá tựa trân châu nhưng trân châu là trân châu, mắt cá vẫn chỉ là mắt cá. Mắt cá không thể biến thành trân châu mà trân châu cũng không thể là mắt cá.
Mọi người tấm tắc khen ngợi Miễu Ông, lúc nãy lão ta hoàn toàn không quay đầu lại nhìn cũng không có người nhắc nhở, mà Thái tử Đông Tề cũng là nhất thời nghĩ ra, không ngờ lão ta lại có thể đoán ra được. Xem ra người này đúng là có bản lĩnh nhìn vật cách rương.
Hoài Nam Vương thấy thế liền cười, nói:
- Bản Vương cũng muốn đố vị Miễu Ông này.
Mọi người thấy Hoài Nam Vương có hứng thú liền tập trung nhìn lão. Nô bộc lấy mắt cá trong rương ra sau đó khiếng đến trước mặt Hoài Nam Vương. Lão ta cẩn thận đặt một bướm bằng ngọc vào bên trong, nô bộc đóng nắp rương rồi đặt sau lưng Miễu Ông.
Hoài Nam Vương cười nói:
- Miễu Ông, nếu ngươi có thể đoán ra vật mà bản Vương đặt trong rương, bản Vương sẽ thưởng ngươi một trăm lượng vàng.
Miễu Ông không do dự nói:
- Có nhiều thứ nhìn qua giống như là bảo vật nhưng thực ra chỉ là vật hết sức bình thường. Xuân về hoa nở, vạn vật tỉnh giấc tuy nhiên đến khi thu đến đông về lại cô đơn tịch mịch, không còn vẻ tươi tỉnh như trước đây nữa. Từ xưa đến nay ngọc vẫn luôn được coi là vật mang lại may mắn có thể trừ tà giải vận. Tuy nhiên miếng ngọc bội này chất lượng lại không được tốt lắm, con bướm ngọc này của Vương gia chỉ cần một hòn đá đã có thể đập nát. Một miếng ngọc vỡ còn chẳng bằng một viên ngói lành.
Tề Ninh từ đều đến cuối đều giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt quan sát tất cả, hắn không nói lời nào. Miễu Ông đoán được đồ vật trong rương nhưng lời nói của lão ta dường như còn có ý khác.
Hoài Nam Vương nhướng mày, khẽ mỉm cười khen ngợi:
- Giỏi lẳm, bản Vương lần này đúng là đã được mở rộng tầm mắt!
Lão quay sang nói với Tư Mã Lam:
- Quốc Công, bản Vương hiện tại không mang theo vàng nên đành phải mượn tạm của ngài một trăm lượng vàng thưởng cho Miễu Ông. Sau khi quay về bản Vương sẽ cho người mang đến trả cho ngài.
- Không dám, không dám.
Tư Mã Lam nói:
- Việc này Vương gia cứ giao cho cựu thần.
Thái tử Đông Tề cười nói:
- Lão Quốc Công, xem ra vị Miễu Ông này đúng là có bản lĩnh thật. Trong phủ Quốc Công có nhiều nhân tài ẩn giấu, khiến người ta kính phục.
- Không dám.
Tư Mã Lam cười nói:
- Miễu Ông có thể nhìn được vật qua rương chỉ chút bản lĩnh vặt vẵn mà thôi. Bản lĩnh khiến lão phu kính phục nhất là khả năng bói toán của lão.
Lão vuốt râu cười, nói:
- Không dám giấu Điện hạ cùng các vị, lúc Cẩm Y Hầu đi sứ, lão phu đã nhờ Miễu Ông bói một quẻ. Miễu Ông nói Cẩm Y Hầu đi sứ chuyến này gặp chút chuyện không may nhưng cuối cùng gặp dữ hóa lành, đồng thời còn mang theo tin tốt trở về.
- Vậy sao?
Đoạn Thiều cười nói:
- Quả nhiên vô cùng cao siêu.
Sau đó gã quay sang hỏi Miễu Ông:
- Miễu Ông, bản Cung cũng muốn nhờ ngươi xem cho bản Cung một quẻ xem chuyến này bản Cung tới nước Sở có thể mang theo tin tốt trở về không?
Giọng của Miễu Ông đều đều đáp trả:
- Người ở hiền ắt sẽ có quý nhân phù trợ!
Tề Ninh nghe vậy liền cười khẩy, lời này của Miễu Ông nói ra chẳng bằng không nói.
Sau đó bỗng nhiên thấy Miễu Ông đứng dậy quay người về phía chủ tọa, mọi người không hiểu lão muốn làm gì thì đột nhiên lại thấy lão nói:
- Quốc Công, nơi này huyết khí quá nặng, tại hạ cảm thấy khó chịu, mong Quốc Công có thể đồng ý cho tại hạ cáo lui.
Lời này của Miễu Ông khiến mọi người trong đình lập tức biến sắc.
Không cần biết mục đích của mọi người khi tới tham dự tiệc là gì nhưng ngoài mặt người nào cũng cười nói vui vẻ. Lúc này Miễu Ông đột nhiên nói huyết khí quá nặng khiến không ít người giật mình, thậm chí vẻ mặt của một số người trở nên rất xấu.
Tư Mã Thường Thận kinh ngạc đứng bật dậy, cười lạnh nói:
- Miễu Ông, phụ thân ta đánh giá cao ngươi nhưng không ngờ ngươi lại dám ăn nói bậy bạ trước mặt các vị quý nhân ở đây như vậy. Ngươi có biết đây là đâu không mà dám nói những lời đó ra?
Y quát lớn:
- Người đâu, mau...
Y còn chưa nói xong, Đoạn Thiều đã giơ tay lên ngăn lại. - Khoan đã!
Tư Mã Thường Thận im lặng, Đoạn Thiều nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm vào Miễu Ông, hỏi:
- Miễu Ông, ngươi nói nơi này huyết khí quá nặng, vậy ngươi có biết huyết khí này là từ đâu mà đến không?
- Trước khi tại hạ tới đây đã cảm nhận được xung quanh đình viện bị bao phủ bởi một tầng huyết vụ.
Miễu Ông nói:
- Bên trong huyết vụ có lệ quỷ tồn tại, âm hồn bất tán!
Tư Mã Thường Thận không nhịn được quát lớn: - Ăn nói bậy bạ.
Tư Mã Lam lúc này cũng đã có chút tức giận, nghiêm mặt nói:
- Miễu Ông, bữa tiệc tối nay được mở để chiêu đãi Thái tử của Đông Tề, lão phu mời ngươi tới đây là để góp vui không phải để ngươi ăn nói bậy bạ hù dọa mọi người. Ngươi nói nơi này có lệ quỷ còn nói là âm hồn bất tán, chẳng lẽ muốn nói trong phủ Quốc Công của ta có oan hồn quấy phá hay sao?
Giọng nói của Miễu Ông không nhanh không chậm đáp lại:
- Trước khi bữa tiệc bắt đầu, nơi này hoàn toàn bình thường, tuy nhiên vừa rồi huyết vụ đột nhiên tràn ra mang theo oan hồn lệ quỷ. Vì vậy tại hạ cho rằng không phải phủ Quốc Công có quỷ mà là do tối nay có người dẫn quỷ vào trong phủ.
Lời này của Miễu Ông khiến sắc mặt mọi người xấu đi.
Ý của lão là tối nay có người không sạch sẽ tới dự tiệc, điều này tương đương với việc nghi ngờ tất cả mọi người trong bữa tiệc.
- Khổng tử nói không nên tin những chuyện ma quỷ.
Đoạn Thiều bình tĩnh cười nói:
- Có phải Miễu Ông đã nhìn lầm rồi không? Bản Cung chẳng thấy bất cứ huyết vụ nào cả, lấy đâu ra oan hồn lệ quỷ gì đó chứ?
Miễu Ông lập tức nói:
- Thân thể Điện hạ thanh khiết cao quý, ma quỷ không dám xuất hiện trước mặt ngài mà Điện hạ cũng không thể nhìn thấy ma quỷ. Bởi vì chỉ có hạng người thấp kém như tại hạ mới có thể nhìn thấy quỷ.
Tư Mã Thường Thận lên tiếng trách mắng:
- Miễu Ông, mấy chuyện quỷ thần gì đó sao có thể mang ra hoàn cảnh này để nói chứ?
Y bước lên phía trước, lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi đã nói nơi này có quỷ ám vậy hãy lấy chứng cứ ra đây, nếu không ngươi sẽ bị khép vào tội cố ý phá rối bữa tiệc tối nay. Phụ thân ta không tính toán với ngươi nhưng ta thì có!
Hoài Nam Vương bình tĩnh vuốt râu, nói:
- Miễu Ông, vừa rồi ngươi nói huyết vụ mới xuất hiện không lâu, điều đó chứng tỏ người mang ma quỷ tới là một trong số những vị khách tới dự tiệc tối nay. Nếu như quả thật có người không sạch sẽ mang những thứ tà vật đó vào trong này cũng sẽ làm ảnh hưởng tới tất cả mọi người. Lão Quốc Công vừa rồi cũng đã nói ngươi không chỉ có khả năng nhìn vật qua rương mà còn có thể nhìn thấu âm dương. Nếu đúng là vậy thì ngươi hãy cho mọi người thấy bản lĩnh của ngươi, xem trong những người tới dự tiệc hôm nay rốt cuộc là ai đã mang theo oan hồn lệ quỷ vào phủ!
Tư Mã Lam đứng lên nói:
- Vương gia, Miễu Ông chỉ tùy tiện nói bừa vậy thôi, xin ngài đứng tin là thật, cựu thần cảm thấy...
Hoài Nam Vương giơ tay lên ngăn lại, lão nói:
- Quốc Công, vừa rồi mọi người đều đã chứng kiến bản lĩnh của Miễu Ông. Thái tử cùng bản Vương đặt đồ vật vào trong rương, lão ta vừa nhìn đã biết là gì. Điều đó có thể chứng minh Miễu Ông đúng là có bản lĩnh thật. Nếu như lão nói trong số những người ngồi đây có ngươi mang theo mang quỷ vào phủ của ngài vậy hãy cứ để lão nói ra, nếu không sẽ khiến mọi người bất an.
Tư Mã Lam nhíu mày, do dự một lát rồi mới lên tiếng hỏi:
- Miễu Ông, ngươi nói có người dẫn theo oan hồn lệ quỷ vào đây là có ý gì?
- Hồi bẩm Quốc Công, có mấy lời tại hạ vốn không nên nói. Miễu Ông thở dài, nói:
- Nhưng trong số mọi người ở đây quả thật có người mang theo huyết quang, sớm muộn cũng sẽ gặp tai ương khó tránh khỏi.
Bữa tiệc đang yên đang lành bỗng nhiên Miễu Ông lại nói nơi này huyết khí quá nặng, điều này khiến không ít người bực bội giờ lão lại nói có người sẽ gặp tai ương đổ máu khiến tất cả đều hoảng sợ. Lúc nãy không khí bữa tiệc còn náo nhiệt vui vẻ, lúc này toàn bộ đều bị bao phủ bởi một bầu không khí lo lắng không yên.
- Tai ương đổ máu?
Hoài Nam Vương vuốt râu, nghiêm túc nhìn Miễu Ông, hỏi: - Tai ương đổ máu ở đâu mà ra? Ngươi nói rõ ràng hơn được không?

Miễu Ông đáp lời:
- Tai ương đổ máu tức là đêm nay có người sẽ chết ở đây!
- To gan!
Tư Mã Thường Thận quát lớn, tức giận nói:
- Phụ thân, người này nói năng bậy bạ, hài nhi khẩn cầu phụ thân lập tức cho người mang lão ta xuống.
Hoài Nam Vương lạnh lùng nói:
- Miễu Ông, ngươi nói đêm nay có người sẽ chết ở nơi này, vậy người đó là ai?
Không khí bữa tiệc vốn đang vui vẻ bỗng nhiên biến thành sát khí nồng nặc.
- Nếu Trung Nghĩa Hầu không cho phép tại hạ lắm miệng, tại hạ không dám nói.
Miễu Ông than thở:
- Nên chết sẽ phải chết, đáng sống tự nhiên sẽ được sống, con người không thể thắng được ý trời.
Trung Nghĩa Hầu mà lão nói đương nhiên là chỉ Tư Mã Thường Thận mới được tấn phong cách đây không lâu.
Đoạn Thiều cười nói:
- Trung Nghĩa Hầu đừng giận, nếu như Miễu Ông thật sự có khả năng nhìn thấu âm dương giờ lại nói tối nay sẽ có người chịu huyết quang tai ương. Bản Cung cũng muốn nghe xem rốt cuộc là ai phải gánh chịu tai ương. Nếu Miễu Ông là một cao nhân, biết đâu lại có thể giải được tai họa này thì sao?
Mặc dù ngoài mặt gã mỉm cười nhưng hai mắt lại vô cùng sắc bén.
- Giả thần giả quỷ, Thái tử không cần để ý đến mấy lời điên khùng đó.
Tư Mã Thường Thận chắp tay nói với Đoạn Thiều:
- Tối nay thiết yến vốn là để mời mọi người tới chung vui cùng gia chủ, chúng ta không nên để tên thuật sĩ này phá hủy bữa tiệc được.
- Không sao đâu.
Đoạn Thiều xua tay nói:
- Thực ra bản Cung cũng rất tò mò, muốn nghe xem Miễu Ông có cao kiến gì.
Gã quay sang nới với Tư Mã Lam:
- Hy vọng Quốc Công có thể đồng ý.
Tư Mã Lam thở dài, nói:
- Điện hạ, lão phu cũng không biết Miễu Ông sẽ nói ra những lời như vậy. Tuy nhiên nếu Điện hạ đã có hứng thú vậy để lão nói tiếp cũng không sao.
Tề Ninh bình tĩnh nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt, trong lòng lại thầm cười nhạt.
Thực ra trong lòng mọi người đều biết Miễu Ông chẳng qua cũng chỉ là một thuật sĩ giang hồ, cho dù lão có mười lá gan cũng không dám nơi những lời như vậy trước mặt các nhân vật tai to mặt lớn ở đây. Miễu Ông dám nói ra những lời đó đương nhiên là vì có người đứng sau sai khiến, mà người đó không ai khác ngoài cha con Tư Mã Lam.
Chỉ là mọi người nhất thời bị lời nói của Miễu Ông làm nhiễu loạn tư duy. Cha con Tư Mã Lam đã lợi dụng Miễu Ông giả thần giả quỷ dọa mọi người chắc chắn là có mục đích gì đó.
Đoạn Thiều cười nói:
- Miễu Ông, Quốc Công đã có lời rồi, ngươi cứ nói ra không cần ngại.
Vẻ mặt gã vô cùng bình tĩnh, tay bưng chén rượu khẽ nhấp một ngụm rồi hỏi:
- Ngươi nói ngươi nhìn thấy oan hồn lệ quỷ, vì sao lại nói như vậy?
Miễu Ông không lập tức trả lời câu hỏi của Đoạn Thiều mà nghiêng tai ra vẻ lắng nghe cái gì đó. Quan viên xung quanh đều có vẻ mặt tò mò, Võ Hương Hầu Tô Trinh từ đầu đến giờ chưa mở miệng nói câu nào lúc này cũng không nhịn được mà hỏi:
- Miễu Ông, ngươi đang làm gì vậy?
Miễu Ông giơ một ngón tay lên, ‘xuỵt’ một tiếng ý bảo mọi người không nên nói chuyện. Một số người nhăn mày không vui, thầm nghĩ lão thuật sĩ thấp hèn này thật to gan, dám làm càn trong yến hội của tầng lớp quyền quý. Nếu không phải sau lưng Miễu Ông có Tư Mã Lam làm chỗ dựa, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho người này.
Mặc dù vậy nhưng mọi người vẫn làm theo ý của Miễu Ông, không một ai gây ra bất cứ tiếng động nào.
Một lát sau thấy Miễu Ông gật đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó, có vẻ như đang nói chuyện với một ai đó:
- Ta biết, ta biết, các ngươi đều bị oan. Ta biết các ngươi đều chết không nhắm được mắt nhưng sau đêm nay các ngươi nhất định có thể yên tâm nơi suối vàng rồi.
Tô Trinh kinh ngạc hỏi:
- Miễu Ông, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?
- Các oan hồn ở quanh đây.
Miêu Ông nói:
- Ở đây có tất cả ba oan hồn, bọn họ đều nói mình bị oan, tại hạ đang nghe bọn họ nói.
Đoạn Thiều hỏi:
- Miễu Ông, ngươi nói có oan hồn nói với ngươi bọn họ bị oan, vậy bọn họ đã nói những gì?
Miễu Ông thở dài, nói:
- Bọn họ mỗi người nói một câu, tại hạ cũng đã nghe ra được một số manh mối rồi.
Lão lại lẩm bẩm tiếp:
- Kỳ sinh dã cần, kỳ tử dã bạc, kỳ đạo đại hộc. Sử nhân ưu, sử nhân bi, kỳ hành nan vi dã. Khủng kỳ bất khả dĩ vi thánh nhân chi đạo, phản thiên hạ chi tâm, thiên hạ bất kham. Ly vu thiên hạ, kỳ khứ vương dã viễn hĩ!
Tề Ninh nghe Miễu Ông lẩm nhẩm mấy lời này như vịt nghe sấm. Hoài Nam Vương thì kinh ngạc, thất thanh hỏi:
- Đây là bài văn trong ‘Trang tử thiên hạ’, Miễu Ông, ngươi có quan hệ gì với Mặc gia?
• Mặc gia: là một trường phái triết học Trung Quốc cổ đại do các đệ tử của Mặc Tử phát triển. Nó phát triển cùng thời với Nho giáo, Đạo giáo, Pháp gia và là một trong bốn trường phái triết học chính trong thời Xuân Thu và Chiến Quốc. Các đệ tử đời sau kế nhiệm Mặc Tử đều xưng là Cự Tử. Một đệ tử muốn trở thành Cự Tử thì phải là người văn võ song toàn, có cả trí tuệ lẫn võ công cao cường.
Tề Ninh ngây người, những quan viên ở đây hầu hết đều có xuất thân là người đọc sách. Miễu Ông lẩm bẩm mấy câu đó, những người ở đây đều đã nghe ra được nguồn gốc của nó. Nhưng Tề Ninh không hiểu chính là vì sao Hoài Nam Vương tự nhiên lại nhắc tới Mặc gia.
Mặc dù Tề Ninh không phải người đọc các loại sách kinh sử nhưng cũng biết Mặc gia là một trong số một trăm trường phái triết học thời cổ đại. Ngoài Mặc gia còn có Nho giáo, Đạo giáo và Pháp gia là bốn trường phái có ảnh hưởng sâu sắc nhất tới tư tưởng của người xưa.
Tuy nhiên lịch sử của thời này không giống với lịch sử mà Tề Ninh được học ở thời hiện đại. Hắn nhớ mang máng là vào thời kỳ nhà Hán, Nho giáo đã bị mất vị trí tôn giáo đứng đầu, đến thời nhà Tần, các trường phái triết học đều bị đàn áp. Vì lẽ đó mà có rất nhiều trường phái dần dần suy tàn rồi biến mất, trong đó có Mặc gia.
Tư tưởng của Mặc Gia là kiêm ái. Chủ trương:" Thiên hạ giai bạch, duy ngã độc hắc, phi công mặc môn, kiêm ái bình sinh". Trong tư tưởng của Mặc gia có chứa sắc thái thần bí, bọn họ tin tưởng vào sự tồn tại của quỷ thần.
- Mặc gia?
Tô Trinh giật mình nói:
- Vương gia, ngài nói Miễu Ông có quan hệ với Mặc gia hay sao? Chẳng phải Mặc gia đã lụi tàn từ lâu rồi sao? Thời này làm gì còn Mặc gia nữa?
Hoài Nam Vương chỉ hừ lạnh một tiếng nhưng không giải thích gì.
Đoạn Thiều khẽ gật đầu nói:
- Câu nói vừa rồi của Miễu Ông đúng là lời lẽ trong ‘Bình luận về Mặc gia’ của Trang tử. Miễu Ông bỗng nhiên nói đến bài văn này chứng tỏ lão đúng là có quan hệ với Mặc gia. Miễu Ông, những oan hồn mà ngươi đang nói chuyện với chẳng lẽ cũng có liên quan tới Mặc gia hay sao? Nhưng mà Võ Hương Hầu nói rất đúng, Mặc gia đã không còn tồn tại trên thế gian này nữa, chẳng lẽ ngươi nói chuyện với oan hồn của Mặc gia cách đây mấy trăm năm trước sao?
Mặc dù gã nói rất nghiêm túc nhưng hai câu cuối cùng lại khiến người ta có cảm giác gã có ý chế nhạo.
- Mặc gia chưa biến mất, Mặc gia vẫn còn tồn tại!
Miễu Ông chậm rãi nói:
- Các vị đại nhân, ba oan hồn này vừa kể cho tại hạ nghe một câu chuyện, không biết các vị có muốn nghe không?
Đoạn Thiều cười nói:
- Bản Cung rất thích nghe kể chuyện, cũng chưa từng nghe chuyện do oan hồn kể bao giờ, Miễu Ông, ngươi mau kể đi.
Lúc này mọi người trong đình đều đã bình tĩnh suy xét lại, tất cả đều cho rằng Miễu Ông đang nói bậy. Lão muốn mượn chuyện quỷ thần để gây chuyện nhưng đến nay vẫn chưa biết lão muốn nhắm vào ai tất cả đều thầm nghĩ một lát nữa chắc chắn sẽ có kịch hay để xem. Tuy trong lòng lại lo lắng thầm cầu nguyện nếu thật sự có chuyện phiền phức thì tốt nhất là không nên rơi vào đầu mình.
Miễu Ông im lặng một lúc sau đó mới nói:
- Trước thời nhà Tần, Mặc gia là gia tộc đứng đầu trong Bách gia chư tử, chủ trương cấm dục, không ích kỷ, yêu thương mọi người, ghét chiến tranh. Các môn đồ tín ngưỡng Mặc gia tuân thủ kỷ luật một cách nghiêm minh, chỉ mong thế gian không có chiến tranh giết chóc, trong lòng hoàn toàn không có bất cứ dã tâm gì. Thế nhưng sau khi thiên hạ được thống nhất, bậc quân vương lại không sợ tiểu nhân tham lam mà sợ quân tử thánh hiền. Tuy nhiên Mặc gia luôn suy nghĩ cho thiên hạ không vụ lợi vì bản thân, được tổ chức nghiêm ngặt nên bất kỳ một triều đình nào cũng e ngại sự tồn tại của Mặc gia.
Mọi người ngồi trong đình đều đã biết chuyện này.
Trong số hơn một trăm trường phái tư tưởng thì Nho giáo, Mặc gia, Đạo giáo và Pháp gia là bốn trường phải có ảnh hưởng lớn nhất. Tuy nhiên cho đến nay, ngoài Mặc gia ra ba trường phái còn lại đều còn tồn tại trong thiên hạ. Trước đây Nho giáo cùng Đạo giáo đi theo con đường tránh xa thế tục nhưng nay lại quy thuận triều đình. Vì hai trường phái này không có ảnh hưởng hay uy hiếp đến triều đình mà ngược lại còn mang lại hòa bình và sự ổn định cho đất nước nên vẫn có thể tiếp tục tồn tại đến nay. Còn Pháp gia thì được triều đình chọn làm hệ tư tưởng chủ đạo và đã trở thành một bộ phận của triều đình. Ngược lại với ba trường phái kia, Mặc gia có tổ chức nghiêm ngặt, quyết không chịu quy thuận triều đình lại có tư tưởng loại bỏ đàn áp nghĩ cho người dân nên đã trời thành một điển hình của ‘loạn thần tặc tử’ Đây cũng chính là lý do vì sao Mặc gia không thể tiếp tục tồn tại.
- Mặc gia đã tiêu vong từ lâu nhưng điều đó cũng chỉ có thế nói là Mặc gia không còn tồn tại trên nhân thế mà thôi.
Miễu Ông nói:
- Tuy nhiên sự kế tục Mặc gia không hề đứt đoạn, chí ít ngày nay vẫn còn một số ít đệ tử vẫn tiếp tục tín ngưỡng và duy trì tư tưởng của Mặc gia.
Hoài Nam Vương khẽ nhếch môi, nhưng cuối cùng lại không nói lời nào.
- Môn đồ kế tục tư tưởng của Mặc gia mặc dù không thể tiếp xúc với thế tục nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt môn quy. Miễu Ông chậm rãi nói:
- Đệ tử của Mặc gia vẫn duy trì Mặc môn như trước đây, chỉ là không còn được hưng thịnh như các đời trước mà thôi.
- Mười sáu năm trước, khi Cự tử của Mặc gia mắc bệnh nặng đã truyền xuống Cự tử lệnh.
Miễu Ông nói:
- Lúc đó Cự tử có bốn đồ đệ, người đã truyền Cự tử lệnh cho đồ đệ thứ hai.
Đoạn Thiều bỗng nhiên chen ngang, nói:
- Nghe nói Cự tử lệnh là bảo vật của Mặc gia, người được truyền Cự tử lệnh không chỉ được ngồi lên vị trí Cự tử mà còn được truyền thụ võ học tinh diệu nhất của Mặc gia. Trong số đó có một bộ kiếm thuật được gọi là Mặc tử kiếm pháp, nghe đồn là biến hóa khôn lường, huyền diệu kỳ ảo, chỉ là người trong thế gian chưa từng thấy bao giờ.
- Thái tử điện hạ quả nhiên hiểu nhiều biết rộng.
Miễu Ông không hề tỏ vẻ kinh ngạc, lão bình tĩnh nói:
- Mặc tử kiếm pháp đúng là kiếm thuật hàng đầu của Mặc gia được truyền cho các đời Cự tử, và bộ kiếm pháp này được giấu trong Cự tử lệnh. Chính vì vậy Cự tử truyền vị trí đó lại cho đồ đệ thứ hai cũng có nghĩa là truyền lại Mặc tử kiếm pháp cho người đó.
- Quả nhiên là vậy.
Đoạn Thiều gật đầu cảm thán:
- Chỉ tiếc là bản Cung chưa từng nhìn thấy Mặc tử kiếm pháp bao giờ, nếu có thể nhìn thấy, đời này coi như không còn điều gì hối tiếc rồi.
Hoài Nam Vương thản nhiên hỏi:
- Miễu Ông, vậy vị tân Cự tử kia có được thuận lợi lên kế vị không?
- Đương nhiên là không.
Miễu Ông tiếp tục kể:
- Trước ngày truyền vị, đồ đệ thứ hai của Cự tử đột nhiên mất tích. Bệnh tình của Cự tử lại ngày một nghiêm trọng, vì không còn cách nào khác đành phải truyền lại Cự tử lệnh cho đồ đệ thứ ba.
Lúc này Tề Ninh bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
- Chẳng lẽ sau đó đồ đệ thứ ba cũng đột nhiên mất tích?
- Đúng là vậy.
Miễu Ông kể:
- Cũng ngay đêm trước hôm kế vị, đồ đệ thứ ba của Cự tử đột nhiên biến mất một cách kỳ lạ. Cự tử biết trong chuyện này có gì đó không ổn, nhưng người đã không còn thời gian để tiếp tục chọn người nữa vì thế đã gọi đồ đệ nhỏ nhất tới định truyền Cự tử lệnh cho người này. Thế nhưng khi Cự tử lệnh vừa được lấy ra, đại đồ đệ của Cự tử đột nhiên xuất hiện đánh lén sư đệ từ phía sau. Cự tử vì bị bệnh nặng nên dù muốn bảo vệ Cự tử lệnh nhưng không thể. Sau khi đại đồ đệ giết chết tiểu đồ đệ liền cướp Cự tử lệnh từ chỗ Cự tử. Sau đó vì nghe thấy có tiếng bước chân y sợ bị người ta phát hiện nên đã hốt hoảng bỏ trốn.
Đoạn Thiều cau mày, nói:
- Nếu nói như vậy tức là đại đồ đệ đã phản bội lại Mặc môn, cướp mất Cự tử lệnh rồi rời khỏi Mặc môn.
Gã dừng một lát sau đó hỏi:
- Miễu Ông, ngươi nói hiện tại trong này có ba oan hồn, chẳng lẽ bọn họ ba đồ đệ đã bị hại chết của Cự tử?
Miễu Ông gật đầu, đáp:
- Tiểu đồ đệ của Cự tử bị đâm một kiếm mất mạng bỏ mình, nhưng cũng vì thế mà Cự tử may mắn thoát chết. Khi đó Cự tử tức giận quá độ khiến huyết mạch đảo loạn suýt chút nữa thì mất mạng nhưng ông trời có mắt không để Cử tử chết mà vẫn kéo dài hơn tàn đến bây giờ. Năm đó toàn thân Cự tử bị bại liệt, hơn mười năm không thể xuống giường, một mắt đã không còn nhìn thấy gì nữa, mắt còn lại nhìn mọi thứ hơi mờ nhưng ít nhất cũng không bị mù.
Rất nhiều người nghe xong liền nhíu mày, chợt thấy Miễu Ông đưa tay lên bỏ chiếc nón trên đầu xuống. Lúc này mọi người mới nhìn thấy rõ khuôn mặt lão ta già nua nhăn nheo, tóc bạc phơ, mắt phải trắng dã, dường như đã mù, mắt trái híp lại.
Trong nháy mắt mọi người đều kinh ngạc hiểu ra, Tô Trinh thất thanh nói:
- Ngươi chính là Cự tử của Mặc gia!

Mọi người ngồi trong đình giật mình, thậm chí đến Tề Ninh cũng phải kinh ngạc.
Lúc Miễu Ông nói đến Mặc gia, Tề Ninh đã có cảm giác chuyện này không hề tầm thường. Khi Miễu Ông cho mọi người biết thân phận của mình, hắn thực sự giật mình. Không ngờ một lão già không có gì đặc biệt như vậy là Cự tử của Mặc môn.
Đối với Tề Ninh mà nói sự tồn tại của Cự tử còn thần bí hơn cả hoàng đế. Khi hắn tới thế giới này gặp được hoàng đế cũng không kinh ngạc như lúc này nhìn thấy Cự tử của Mặc môn. Tương truyền Mặc gia là trường phái triết học vô cùng thần bí, Tề Ninh luôn cảm thấy mơ hồ trước khái niệm về triết học Mặc gia. Đã vậy đến thời kỳ này Mặc gia đã trở thành cái tên đi vào lịch sử, thế nhưng hôm nay lại được tận mắt nhìn thấy Cự tử của Mặc gia, bảo hắn làm sao không kinh ngạc cho được!
Những người khác cũng vô cùng khiếp sợ, thậm chí có người còn không tin vào chuyện này. Mặc gia rõ ràng đã biến mất từ lâu, hôm nay lại xuất hiện một người xưng là Cự tử. Có người hoài nghi không biết lão thuật sĩ này có thật sự là Cự tử Mặc gia không? Có khi nào chỉ giả danh lừa bịp không?
Đoạn Thiều đứng lên, chắp tay, nói:
- Thì ra lão tiên sinh là Cự tử đương thời của Mặc gia, bọn ta đã thất kính rồi!
Vẻ mặt của Miễu Ông bình tĩnh, lão khẽ gật đầu, dường như Thái tử của Đông Tề cũng chẳng là gì trong mắt lão.
Hoài Nam Vương trẫn tĩnh lại, vỗ tay cười nói:
- Thú vị lắm, Lão Quốc Công, tiết mục đêm nay của ngài thật đặc sắc. Cũng chỉ có Lão Quốc Công mới có thể nghĩ ra trò này thôi.
Tư Mã Lam cười nhạt không đáp.
Tô Trinh ngẩn người một lúc, sau đó nhìn về phía Hoài Nam Vương, hỏi:
- Vương gia, lẽ nào chuyện này là tiết mục do Quốc Công sắp xếp sao?
- Mặc gia đã tiêu vong từ mấy trăm năm trước, các vị có ai nghe nói đến môn đồ của Mặc gia vẫn còn tồn tại không?
Hoài Nam Vương bưng chén rượu lên, cười nói:
- Lão Quốc Công sắp xếp tiết mục này là để mua vui cho mọi người thôi, đừng tin là thật.
Lão ngửa đầu uống cạn chén rượu rồi đặt chén xuống bàn, sau đó nói tiếp:
- Miễu Ông, Cự tử của Mặc gia không phải người ngươi muốn giả mạo là có thể giả mạo được.
Tô Trinh lập tức cười nói:
- Thì ra là một tiết mục mua vui, ta còn tưởng Cử tử Mặc gia thật sự xuất hiện chứ!
Lão nhìn Tư Mã Lam, nói:
- Lão Quốc Công, ngài đã làm mọi người ở đây bị dọa hết hồn đấy!
Tư Mã Lam cũng nâng chén rượu lên, khẽ nhấp một ngụm rồi mới mở miệng hỏi:
- Giả mạo? Thử hỏi trên thế gian này có kẻ nào dám lấy Mặc gia ra đùa giỡn?
Tô Trinh nhíu mày, hỏi:
- Quốc Công nói như vậy tức là Miễu Ông thật sự là Cự tử Mặc gia?
- Tại hạ có phải Cự tử Mặc gia hay không không quan trọng.
Miễu Ông bình tĩnh nói:
- Mặc môn đã tàn rồi, chờ ngày mai nắng lên, trên thế gian này sẽ không bất cứ môn đồ nào của Mặc môn nữa.
Đoạn Thiều cau mày hỏi:
- Sao Miễu Ông lại nói như vậy?
Miễu Ông ngước đầu lên, miệng lẩm bẩm:
- Tại hạ đã nói đêm nay có người sẽ gặp tai ương đổ máu khó tránh khỏi cái chết. Đây là mệnh trời, con người không thể thắng được ông trời.
Đoạn Thiều lập tức hỏi:
- Miễu Ông nói có người sẽ gặp tai ương đổ máu, vậy rốt cuộc người đó là ai?
Tề Ninh bỗng nhiên cười nói:
- Thái tử, nếu như Miễu Ông thực sự là Cự tử Mặc gia, như vậy người gặp phải tai ương đổ máu nhất định sẽ là tên phản đồ kia.
- Phản đồ?
Đoạn Thiều giật mình, mọi người xung quanh cũng sửng sốt. Một gã quan viên hỏi Tề Ninh:
- Cẩm Y Hầu, lẽ nào tên tiểu nhân vô sỉ đó hôm nay cũng có mặt ở đây sao?
Tề Ninh nâng chén rượu lên, bình thản đáp lại:
- Cái này thì phải hỏi Miễu Ông rồi. Chuyện này chỉ có Cự tử Mặc gia mới biết.
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn vào Miễu Ông.
Miễu Ông cầm nhị hồ trong tay, vẻ mặt bình tĩnh nói:
- Mặc gia song sĩ, tòng đàm biện giả, vi mặc biện, tòng vũ hiệp giả, vi mặc hiệp. Bất luận là Mặc biện hay Mặc hiệp đều phải tuân thủ quy tắc của Mặc gia.
Giọng nói của lão bỗng trở nên lạnh lùng.
- Trong quy tắc của Mặc gia, kẻ phạm tội giết người phải chết, phạm tội đả thương người khác phải chịu hình phạt. A Cưu, ta đã tới rồi, ngươi còn không chịu bước ra đây?
Mọi người cảm thấy quái lạ, ‘A Cưu’ là ai?
Trong đình hoàn toàn yên lặng, ngay sau đó chợt thấy có một người từ sau lưng Hoài Nam Vương chậm rãi di chuyển. Người kia đi vòng qua chiếc bàn sau đó từng bước đi về phía Miễu Ông.
Tề Ninh nhíu mày, người này chính là ‘Quỷ Ảnh’ đã đi theo Hoài Nam Vương tới đây.
Hoài Nam Vương thấy Quỷ Ảnh bước ra liền nhíu mày, quát:
- Quỷ Ảnh, lão đại sĩ giang hồ đó chỉ nói bậy bạ thôi, ngươi không cần để ý đến lão.
Thế nhưng Quỷ Ảnh lão không để ý đến Hoài Nam Vương mà vẫn tiếp tục đi về phía Miễu Ông.
Khuôn mặt nhăn nheo già nua của Miễu Ông không có bất cứ cảm xúc nào chỉ lặng lặng nhìn Quỷ Ảnh đang đi về phía mình.
Xung quanh lập tức nổi lên tiếng bàn tán xì xào, không ít người có vẻ rất ngạc nhiên. Trấn Quốc Công Tư Mã Lam vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, tay nâng chén rượu, hoàn toàn thờ ơ với cảnh tượng trước mặt.
- Quỷ Ảnh?
Võ Hương Hầu Tô Trinh giật mình thốt lên:
- Chẳng lẽ y chính là tên phản đồ của Mặc gia?
Sau khi nói ra lão mới phát hiện mình đã đắc tội với Hoài Nam Vương, vì vậy lập tức lúng túng cúi đầu.
Thái tử Đông Tề Đoạn Thiều cũng rất bất ngờ, nhìn sang Hoài Nam Vương, hỏi:
- Vương gia, vị này không phải là thống lĩnh thị vệ của Vương phủ sao? Y…Y?
Dường như đã đoán ra được điều gì đó, Đoạn Thiều ấp úng không nói hết câu.
Bình thường Tề Ninh rất hiếm khi giao thiệp với Hoài Nam Vương, vì vậy đến lúc này hắn mới biết Quỷ Ảnh là thống lĩnh thị của Vương phủ.
Thống lĩnh thị vệ trong phủ đệ của các gia đình quyền quý đều là tâm phúc của gia chủ, bọn họ không phải hạng người tầm thường.
Thống lĩnh thị vệ của phủ Cẩm Y Hầu là Đoạn Thương Hải, người này hết lòng trung thành với Hầu phủ, đồng thời cũng là tâm phúc của Tề gia.
Nếu như Quỷ Ảnh đã là Thống lĩnh thị vệ của Vương phủ chứng tỏ Hoài Nam Vương rất tín nhiệm người này.
Hoài Nam Vương là Vương gia của Đại Sở cũng là con cháu của Thái tổ Hoàng đế. Một nhân vật đặc biệt như vậy, hộ vệ của lão đương nhiên cũng sẽ khác với hộ vệ của những người khác. Và Thống lĩnh hộ vệ cũng phải là người được chọn lựa trong hàng ngàn hàng vạn người ưu tú.
Lúc này Tề Ninh đã có thể chắc chắn buổi tiệc tối này đúng là Hồng Môn yến thật. Tư Mã Lam mời Hoài Nam Vương tới dự tiệc quả nhiên là để nhắm vào lão.
Tư Mã Lam sắp xếp cho Cự tử Mặc gia xuất hiện trong bữa tiệc đương nhiên không phải là ý tưởng nhất thời, chắc chắn đã có tính toán kỹ lưỡng từ trước. Tư Mã Lam đã đoán chắc được Hoài Nam Vương tới dự tiệc nhất định sẽ mang theo Quỷ Ảnh vì vậy mới để Cự tử Mặc gia giả thần giả quỷ, mục đích là nhắm vào Quỷ Ảnh.
Trong khi đó Quỷ Ảnh lại là người của Hoài Nam Vương, nói cho cùng thì Hoài Nam Vương mới là mục tiêu thực sự của bữa tiệc đêm nay.
Tề Ninh lại nghĩ tới lúc sáng hai người này còn bắt tay chèn ép Hắc Lân doanh trước mặt Long Thái nhưng đến tối lại quay sang cắn nhau. Đúng là lật mặt nhanh hơn cả lật sách!
A Cưu đứng trước mặt Miễu Ông, hai người đứng cách nhau khoảng ba bước chân, bốn mắt đối diện nhìn nhau.
- Mười sáu năm qua, ta từng tượng tượng đến thời khắc này không biết bao nhiêu lần.
Miễu Ông chậm rãi nói:
- Ta là Cự tử cuối cùng của Mặc gia, mặc dù Mặc môn đã lụi tàn nhưng là một đệ tử của Mặc gia, trừ khi là chết đi nếu không vẫn sẽ phải tuân phủ quy tắc của Mặc môn.
Lão nhìn A Cưu, mặc gì vẻ mặt bình tĩnh như giọng nói lại lạnh đến tái lòng:
- Kẻ phạm tội giết người phải chết, phạm tội đả thương người phải chịu hình phạt!
Vẻ mặt A Cưu không cảm xúc, lắc đầu nói:
- Tỉnh Khô Cốt, sao không yên phận duy trì chút hơi tàn mà sống, tội gì phải vác bộ xương khô đến đây? Mặc môn có liên quan gì đến ta?
Miễu Ông im lặng suy nghĩ một lát sau đó gật đầu nói:
- Ngươi nói đúng, ngươi tâm thuật bất chính phản bội lại Mặc môn, ngươi không xứng làm đệ tử của Mặc gia. Mặc dù không còn là đệ tử của Mặc gia nhưng ngươi đã giết đệ tử của Mặc gia vì vậy ngươi phải chết!
- Tối nay quả thực là có người sẽ gặp tai ương đổ máu.
A Cưu lạnh lùng nói:
- Nếu lão đã muốn chết, ta sẽ nể tình tình xưa nghĩa cũ tiễn lão một đoạn xuống suối vàng.
Sắc mặt Hoài Nam Vương xấu đi, nhưng thấy A Cưu tự tin như vậy nên có vẻ hòa hoãn hơn.
Miễu Ông ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn lồng treo ở góc đình suy nghĩ gì đó. Một lát sau cũng không thấy lão nói lời nào, tay phải cầm phần đầu của cây đàn nhị hồ sau đó chậm rãi rút ra một thanh kiếm, miệng lẩm bẩm:
- Mặc gia không sùng kiếm, rút kiếm ra là để trừ bạo!
A Cưu cười lạnh xoay người đối diện với Hoài Nam Vương, chắp tay nói:
- Xin Vương gia ban kiếm cho thuộc hạ!
Hoài Nam Vương cau mày, lão biết Tư Mã Lam bày ra chuyện này mục đích là muốn nhắm lão.
Cục diện đã đi đến bước này không chiến không được.
Nếu như A Cưu bại dưới kiếm của Miễu Ông, Hoài Nam Vương sẽ không còn mặt mũi nào nữa. A Cưu là Thống lĩnh thị vệ của Vương phủ đồng thời cũng là cao thủ thân tín của lão. Trước mặt tất cả mọi người ở đây, đệ nhất cao thủ của Vương phủ ra trận nếu thua sẽ trở thành nỗi sỉ nhục của Vương phủ.
Tư Mã Lam quả nhiên là một con cáo già.
Nếu Miễu Ông thắng, đây chẳng khác nào một cú tát thẳng vào mặt Hoài Nam Vương. Nhưng nếu lão ta thua thì đó cũng chỉ là cuộc đấu nội bộ của Mặc gia, hoàn toàn không liên quan đến Trấn Quốc Công, Tư Mã Lam chẳng tổn thất gì cả.
Trận chiến này có ý nghĩa rất quan trọng với Hoài Nam Vương, lão liếc mắt nhìn Tư Mã Lam, trong lòng thầm nghĩ cao thủ quyết đấu, yếu tố vũ khí vô cùng quan trọng.
Mặc dù Cự tử Mặc gia tuổi già sức yếu nhưng dù sao cũng là Cự tử, không thể khinh thường, vũ khí cũng không thể tùy tiện lấy cái nào cũng được.
Tối nay tới Tư Mã gia dự tiệc, mọi người không được mang theo kiếm vào, trước khi vào phủ đều phải để kiếm lại bên ngoài. Hoài Nam Vương muốn mượn Tư Mã Lam một thanh kiếm nhưng lại lo lắng Tư Mã Lam giở trò nên đành phải mỉm cười nói:
- Xem ra trận này không đánh không được. Nếu đã vậy thì hãy mượn luôn cơ hội này múa kiếm cho Thái tử cùng các vị quan viên xem. Quốc Công, từ khi Quỷ Ảnh vào Vương phủ đã quen sử dụng kiếm, ngài thấy sao?
Tư Mã Lam lập tức nói:
- Thường Thận, con mau đi lấy cho Quỷ Ảnh một thanh bảo kiểm tới đây!
Tư Mã Thường Thận chắp tay vâng lệnh vội vã xoay người đi ra ngoài. Lúc sau Tư Mã Lam thở dài, nói:
- Thì ra Miễu Ông chính là Cự tử Mặc gia, lão phu đúng là có mắt như mù, đến tận bây giờ mới biết, thật thất kính. Cự tử, đêm nay hàn xá mở tiệc tiếp đãi Thái tử, nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ thì không nên động đến đao kiếm, nếu có thể dừng ở đây là tốt nhất.
Có người cười nhạo, lão già này thật biết làm bộ làm tịch, mọi chuyện đều là do lão bày ra giờ lại giả làm người tốt. Ân oán đã khơi ra, giữa Miễu Ông với A Cưu chắc chắn sẽ diễn ra một chiến sinh tử ai cũng không thể cản được. Trận chiến này buộc phải có một người ngã xuống mới có thể kết thúc.
Lão nói câu đó đúng là nhảm nhí!
Tốc độ làm việc của Tư Mã Thường Thận rất nhanh, chỉ một lát sau đã mang kiếm quay lại đưa cho A Cưu. Y nhận kiếm, lướt mắt nhìn thanh kiếm một lượt. Mọi người đều biết hành động này của y là đang kiểm tra xem kiếm có vấn đề gì không.
Tề Ninh nhàn nhã uống rượu ăn đồ ăn, cuộc chiến này bất luận ai thắng ai thua cũng là chuyện giữa Hoài Nam Vương với Tư Mã Lam, không liên quan đến hắn. Vì vậy hai người kia đánh càng hăng hắn càng thích.
A Cưu đưa kiếm lên ngang ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn Miễu Ông chằm chằm.
Mặc dù Miễu Ông hơi còng nhưng lại vững như núi, hoàn toàn không có bất cứ sơ hở nào. Lúc này lão đã để cây đàn sang một bên, tay cầm trường kiếm chỉ về phía trước. Mặc dù chỉ còn một con mắt có thể nhìn thấy nhưng nó lại rất sáng, trong lòng lão lúc này này dường như chỉ còn lại một mình tên phản đồ của Mặc gia
- A Cưu….

Bạn cần đăng nhập để bình luận