Cẩm Y Xuân Thu

Chương 973: Dự tiệc


Khi đi trên biển, nếu như gió to sóng lớn, cho dù hai thuyền đang tiếp cận, có lớn tiếng gọi, cũng rất khó nghe được đối phương đang nói gì. Hơn nữa, tàu thuyền cũng sẽ cố gắng tránh đến gần nhau quá, kẻo vô ý xảy ra va chạm, bởi vậy cho nên khi đi lại trên biển, tất nhiên phải có một bộ cờ tín hiệu (semaphore).
Thủy quân Đông Hải là đội quân chủ lực trên biển của Sở quốc, đương nhiên không thể thiếu cờ tín hiệu. Mà ban đầu, khi mới được thành lập, đội thuyền của Giang gia từng được chiến thuyền của thủy quân Đông Hải hộ tống, bởi vậy giữa đội tàu của Giang gia và thủy quân Đông Hải, đương nhiên cũng có một bộ tín hiệu cờ để giao lưu với nhau.
Chỉ sau chốc lát trao đổi tín hiệu bằng cờ, rõ ràng tốc độ của đội tàu Giang gia chậm lại, thủy binh trên đài quan sát bẩm báo:
- Tướng quân, đây là thương đội vừa đi nước ngoài buôn bán trở về, họ đang trên đường về điểm xuất phát, họ mời tướng quân đi cùng.
Thẩm Lương Thu phân phó:
- Bảo họ đi trước đi, chúng ta theo sau là được.
Thủy binh phất cờ đánh ra tín hiệu, rồi nhanh chóng báo cáo với Thẩm Lương Thu:
- Bọn họ mời chúng ta sang dùng bữa, nói là có mang về những món hiếm lạ từ Nam Dương.
Tề Ninh nghe vậy, cười hỏi:
- Đội tàu này là từ Nam Dương về?
Hắn thầm nghĩ, Giang gia có thể buôn bán với Nam Dương (là tên xưa người Việt gọi Indonesia, nhưng đối với người Trung Quốc, Nam Dương có thể là cả vùng Đông Nam Á), thảo nào không giàu nứt đố đổ vách, một ngày thu vào một đấu vàng.
Lúc này mọi người cũng đã nhìn thấy lờ mờ, đội thương thuyền của Giang gia quả thực rất lớn, có tới bảy, tám chiếc thuyền, mà quan trọng hơn là những chiếc thuyền này đều có kích thước khổng lồ, chạy trên biển như một đám cự thú thuở hồng hoang. Chiếc thuyền đi đầu, dường như còn lớn hơn cả chiếc lớn nhất trong số mười lăm chiến thuyền chủ lực của thủy quân Đông Hải, đầu thuyền và đuôi thuyền của toàn bộ đội thuyền đều phất phới cờ hiệu.
Bởi vì phía Thẩm Lương Thu đánh cờ hiệu ra lệnh cho đội tàu Giang gia đi trước, cho nên bảy tám chiếc thuyền to lớn kia liền tăng tốc, hết chiếc này đến chiếc khác lướt qua trước mặt Tề Ninh. Tề Ninh quan sát thấy, trong đội thuyền này có hai chiếc thuyền có mớn nước rất sâu, hiển nhiên là trọng lượng hàng hóa chở trên đó lớn hơn những thuyền khác rất nhiều.
- Đội tàu của Giang gia chủ yếu là buôn bán ở Nam Dương sao?
Tề Ninh dò hỏi.
Thẩm Lương Thu gật đầu nói:
- Từ khi Hàn tộc kiểm soát Đông Hải, Đông Hải cũng đã bắt đầu buôn bán qua lại với Nam Dương, năm xưa Hàn tộc có thể hùng cứ một phương, tài lực là từ đó mà ra. Sau khi một lần nữa khai thông mậu dịch, Giang gia đã dựa theo tuyến đường của Hàn tộc năm xưa, tiếp tục thông thương với Nam Dương.
- Ở Đông Hải, ta cũng không thấy có bao nhiêu người Nam Dương, bọn họ có đội tàu tới đó không?
Thẩm Lương Thu lắc đầu nói:
- Hầu gia, theo ti tướng được biết, đội thương thuyền của gia gia chủ yếu là buôn bán với những tiểu quốc như Nhu Phật (tức Johor, một bang thuộc Malaysia), Đạm Mã Tích (tức Singapore), Lữ Tống (tức Philippines) và Trảo Oa (tức đảo Java của Indonesia). Tuy ti tướng chưa đi tới những nước này, nhưng nghe nói đó đều là những nước nhỏ thưa người, hoàn toàn không đủ thực lực để thành lập một đội thương thuyền lớn. Trên biển luôn có hải tặc hoạt động, nếu như không có thực lực, mà vẫn muốn buôn bán trên biển, đó chính là đưa dê vào miệng cọp. Có người nói Trảo Oa và Nhu Phật từng tổ chức đội tàu, muốn đến giao thương với Đại Sở ta, nhưng dọc đường, đều bị hải tặc chặn giết, từ đó họ từ bỏ ý định. Trao đổi mậu dịch giữa Đại Sở ta và bọn họ, cũng chỉ trông cậy vào thương đội của Giang gia.
Tề Ninh thầm nghĩ, nếu là như vậy, xem như Giang gia hoàn toàn lũng đoạn mậu dịch trên biển, không hề có sự cạnh tranh, thảo nào thương đội của Giang gia giống như một chậu châu báu (1), tài sản cuồn cuộn sinh sôi không ngừng.
- Hải tặc không nhắm vào đội tàu của Giang gia sao?
Môi Thẩm Lương Thu thoáng hiện một một nét cười rất nhẹ:
- Hầu gia, ai cũng biết, cho dù đi hay về, đội tàu của Giang gia cũng đều tràn đầy hàng hóa, tất cả đều là thứ tốt, làm sao hải tặc không chú ý chứ? Chỉ có điều, trước kia, sau một lần bị tổn thất, hải tặc đều sợ hãi trước đội tàu của Giang gia.
- Bị tổn thất?
- Chuyện xảy ra đã năm sáu năm rồi.
Thẩm Lương Thu nhớ lại:
- Lúc đó Giang gia đã được triều đình khai ân, có thể tự thuê người hộ tống đội tàu của mình. Ti tướng còn nhớ rõ, mỗi chuyến đi họ đều có sáu chiếc thuyền hộ tống. Lúc đó Hắc Hổ Sa chưa xuất hiện, đám hải tặc đều tự phát tranh giành. Lần đó, bảy tám nhóm hải tắc liên thủ, định cướp bóc đội tàu của Giang gia!
- Kết quả thế nào?
- Đám hải tặc bị tổn thất cả trăm tên, còn bị Giang gia đoạt mất năm chiếc thuyền.
Thẩm Lương Thu cười lạnh:
- Trong đó có hai nhóm hải tặc bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tề Ninh nhíu mày, hỏi:
- Sức chiến đấu của đội tàu Giang gia mạnh mẽ vậy sao?
- Gia gia không thiếu bạc, thuê được hàng trăm võ sư. Năm đó Đông Hải xuất hiện một kiếm phái tên là Tuệ Kiếm môn, cả thầy lẫn trò có khoảng chục người, kiếm thuật cũng khá, trên giang hồ cũng có chút danh tiếng. Sau khi được Giang Mãn Thiên thuyết phục, kiếm phái đó đều tới nương dựa vào Giang gia, trở thành hộ vệ đội tàu của Giang gia.
Thẩm Lương Thu chỉ vào đội thuyền lớn đang đi về phía tây của Giang gia, nói:
- Hẳn là người của Tuệ Kiếm môn ở trên thuyền rồi.
Tề Ninh hiểu ra, thầm nghĩ, nếu như đội tàu này có cả trăm võ sư hộ vệ, đám hải tặc ô hợp kia muốn đánh trực diện với Giang gia, chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết.
- Thanh thế của Giang gia như vậy, có thể rơi vào tình trạng đuôi to khó vẫy không?
Thẩm Lương Thu đắp:
- Triều đình không muốn mậu dịch giữa Đông Hải và Nam Dương bị cắt đứt, gần một nửa số thuế má của Đông Hải là do tam đại gia tộc nộp vào, mà trong số thuế của tam đại gia tộc, Giang gia chiếm tới một nửa. Nói cách khác, Giang gia nộp vào tới hai phần mười tổng số thuế má của cả Đông Hải, một khi mậu dịch trên biển bị cắt đứt, hai phần thuế này đương nhiên là không thể nộp. Đại Sở ta và Bắc Hán hai phe nam bắc giằng co, tuy sau trận địa chiến Tần Hoài, cả hai đều nghỉ ngơi lấy lại sức, nhưng một khi thời cơ chín muồi, sớm muộn gì cũng sẽ một trận sống mái. Triều đình cần nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị chiến tranh, số thuế mà Giang gia nộp vào, đương nhiên không thể gián đoạn rồi.
Tề Ninh gật đầu, biết Thẩm Lương Thu nói chính xác.
- Trước kia, mỗi chuyến buôn bán, Giang gia đều muốn thủy quân phái chiến thuyền hộ tống, một hai lần thì còn được, nhưng nếu cứ quanh năm suốt tháng như vậy, thì không ổn.
Thẩm Lương Thu thản nhiên nói:
- Thủy quân phục vụ cho Đại Sở, chứ không thể phục vụ cho một thương nhân. Về sau, Hộ bộ dâng tấu lên triều đình, xin triều đình ban đặc chỉ, chấp thuận cho Giang gia tự thuê hộ vệ, triều đình cũng chấp thuận, chỉ là quy định số hộ vệ được thuê không được vượt quá hai trăm người. Giang gia nhận được ý chỉ, rất nhanh chóng thuê võ sư, thân thủ những người này đều không tệ, Giang gia chi tiền cũng nhiều, kể cả thủy thủ, người trên thuyền lên tới ba, bốn trăm. Sau lần bị tổn thất đó, đám hải tặc cũng không dám kiếm chuyện với Giang gia nữa.
Tề Ninh thầm nghĩ, nếu chỉ duy trì ở mức hai trăm người trở lại, thì cũng dễ dàng kiểm soát. Cho dù Giang gia phú khả địch quốc (giàu ngang một nước), nhưng miễn là không có quân đội và chịu sự quản chế của thủy quân Đông Hải, thì họ cũng không thể tạo nên sóng to gió lớn gì.
Lúc trời tối, hai đội tàu đã hợp lại làm một. Sáu chiếc thuyền của Giang gia đi thẳng tắp ở phía trước, ba chiến thuyền của Thẩm Lương Thu theo ở phía sau.
Khi trên bầu trời mọc lên một vầng trăng sáng, toàn bộ đội thuyền đều giảm tốc độ. Chợt nghe bên ngoài có người gọi, Tề Ninh rời khoang thuyền, đụng phải Thẩm Lương Thu ở phía trước mặt. Thấy Tề Ninh rời khaong thuyền, Thẩm Lương Thu chắp tay nói:
- Hầu gia, bên kia phái người tới mời chúng ta sang bên đó uống chén rượu nhạt, không biết ý Hầu gia thế nào?
- Rượu nhạt?
Thẩm Lương Thu giải thích:
- Lần này người cầm đầu đội thuyền Giang gia là tam đệ Giang Dịch Thủy của Giang Mãn Thiên. Hàng năm, khi sắp đến Tết, Giang gia đều tặng một số thứ cho thủy quân, cũng đều do Giang Dịch Thủy đưa tới. Đại đô đốc không thích gặp gỡ bọn họ, cho nên ti tướng là người giao tiếp với bọn họ, đối với Giang Dịch Thủy cũng có thể coi là người quen.
Tề Ninh lại cười nói:
- Hắn biết ta ở chỗ này?
- Hầu gia không phân phó, ti tướng không dám nói thân phận của Hầu gia cho hắn biết.
Thẩm Lương Thu nói:
- Giang Dịch Thủy phái thuyền tới, nói là có mang rượu ngon từ Trảo Oa về, cho nên…ti tướng không biết Hầu gia có muốn sang đó nếm thử hay không?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi cười nói:
- Nếu họ đã phái người sang mời, Thẩm tướng quân cần gì phải từ chối? Ta cũng muốn ném thử rượu ngon mang về từ Trảo Oa xem mùi vị như thế nào, cứ dựa uy của Thẩm tướng quân mà cùng sang bên đó, có sao đâu!
- Ti tướng không dám!
Thẩm Lương Thu vội nói.
Hai người tới mép thuyền, quả nhiên nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ đậu ngay bên cạnh, đây đương nhiên là thuyền nhỏ từ đội thuyền của Giang gia phái tới. Thẩm Lương Thu hạ thang dây xuống, mời Tề Ninh rời thuyền trước. Sau khi Tề Ninh xuống dưới, y cũng rời thuyền. Hai người đặt chân lên thuyền nhỏ, bốn tên thủy thủ lập tức chèo thuyền. Lực cánh tay của bốn người này rất lớn, như bốn cái máy vậy, thuyền nhỏ rẽ sóng tiến tới. Buổi tối đội thuyền đi chậm, tốc độ của thuyền nhỏ nhanh hơn, cho nên rất nhanh sau đó đã vượt lên trước. Sau khoảng thời gian tàn một nén nhang, thuyền nhỏ đã chạy tới bên cạnh chiếc thuyền đi đầu. Từ mép chiếc thuyền lớn, thủy thủ thả dây sắt xuống, móc vào đầu và đuôi thuyền nhỏ, phía trên dường như có máy móc kéo thuyền nhỏ lên cao, chỉ trong nửa khắc, đã lên bằng mặt thuyền lớn. Tề Ninh bước lên, nhìn thấy trên thuyền đèn duốc sáng trưng, lúc này, một người mặc áo gấm đang mỉm cười đứng chờ bên mép thuyền.
Người nọ tuổi chừng ngoài ba mươi, tướng mạo giống Giang Mãn Thiên đến sáu bảy phần, thoạt trông rất nho nhã và lịch sự, khuôn mặt đang tươi cười, lộ vẻ thân thiết. Chờ Tề Ninh và Thẩm Lương Thu lên thuyền, người nọ bước tới trước vài bước, chắp tay nói:
- Khách quý ghé thăm, không thể nghênh đón từ xa, thứ tội, thứ tội!
Tề Ninh cũng mỉm cười chắp tay đáp lễ. Thẩm Lương Thu cũng chắp tay, nói:
- Giang tam thiếu đi đến tận Nam Dương xa xôi, vất vả rồi!
Người nọ lập tức cười nói:
- Không dám, không dám! Thẩm tướng quân, tam thiếu là cách gọi trêu đùa của mọi người khi còn trẻ, không dám xưng hô như vậy với Thẩm tướng quân!
Y nhìn về phía Tề Ninh, Tề Ninh cười nói:
- Ta từ kinh thành, vừa được phái tới thủy quân Đông Hải, sau này sẽ rèn luyện dưới trướng của Thẩm tướng quân, ta họ Ninh!
- Thì ra là Ninh tiểu huynh!
Giang Dịch Thủy cười nói:
- Thẩm tướng quân có thể đến đây, là đã chuyện rất vui rồi, còn có thể đón tiếp Ninh tiểu huynh, lại càng vinh dự cho tệ xá! Xin mời!
Y giơ tay ra mời.
Tề Ninh nhìn lướt qua, thấy chiếc thương thuyền này rấtcó phong cách, liền cười nói:
- Chỗ ở của Giang tam thiếu nguy nga lộng lẫy thế này, sao có thể gọi là tệ xá chứ!
Giang Dịch Thủy cười vang, ba người đi thẳng vào khoang thuyền. Trong lúc đi vào, Tề Ninh nhìn thấy khoang thuyền được bày biện hết sức đẹp đẽ, ở trong này, giống như ở trong nhà quan to. Giữa phòng đặt một chiếc bàn tròn, trên đó đã bày sẵn rượu và thức ăn. Dường như nhận ra tâm tư của Tề Ninh, Giang Dịch Thủy giải thích:
- Chúng ta buôn bán với Nam Dương, mà khi buôn bán với bọn họ, nhiều khi quan to của địa phương sẽ lên thuyền xem thử. Bởi vậy thuyền bày biện như vậy, cũng là biểu hiện cho họ thấy, Đại Sở ta là nước lớn thiên triều, có đủ thực lực buôn bán với họ.
(1) Chậu châu báu: nguyên văn “Tụ bảo bồn”, chậu làm cho châu báu sinh sôi. Điển cố này xuất phát từ cuốn “Thiêu Đăng Tập Dị” của Chu Nhân Long: "Thời Minh sơ, khi Thẩm Vạn Tam còn hàn vi, thấy ngư ông bắt được cả trăm con ếch, bèn mua mấy con, về thả trong ao. Sau đó, suốt đêm nghe tiếng ếch kêu lớn, không sao ngủ được. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Vạn Tam tới ao, thấy mấy con ếch vây quanh một cái chậu sành. Lấy làm lạ, Thẩm Vạn Tam mang về làm chậu rửa tay. Vợ của Thẩm Vạn Tam tình cờ đánh rơi một chiếc thoa bạc vào chậu, thoa bạc liền sinh sôi đầy chậu, nhiều không đếm xuể. Khi bỏ tiền bạc vào chậu, tiền bạc cũng sinh sôi giống như vậy, nhờ đó mà Thẩm Vạn Tam giàu có không ai sánh bằng."


Sau khi ngồi xuống, Giang Dịch Thủy đưa tay mời, cười nói:
- Thẩm tướng quân, Ninh tiểu huynh, hôm nay ta đặc biệt chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn Nam Dương, Nam Dương là nơi còn kém văn minh, mấy thứ này vốn chưa đủ vai vế để dọn lên bàn, hôm nay cũng chỉ cầu một chút mới lạ mà thôi. Mời hai vị!
Tề Ninh cười nói:
- Giang tam thiếu đi Nam Dương kiếm bao nhiêu bạc, thật ra cũng không quan trọng, mà có thể hiểu biết phong tục tập quán nước khác, coi như là sống không uổng phí.
- Ninh tiểu huynh, rượu và những thức ăn này đều do tay người Nam Dương làm ra.
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Ta bỏ ra năm lượng bạc, mua một tên đầu bếp Nam Dương có tay nghề cao, để hắn phục vụ trên tàu. Nếu Ninh tiểu huynh thích rượu và thức ăn Nam Dương, sau này có thể tới đây thưởng thức.
Tề Ninh cười ha hả, nói:
- Giang tam thiếu quanh năm đi lại trên biển, cơ hội được gặp ngươi cũng không nhiều, có thật sự muốn ăn, cũng phải chờ Giang tam thiếu có thời gian rảnh rỗi.
Giang Dịch Thủy ngẩn ra, nhưng lập tức cười nói:
- Việc này dễ giải quyết mà. Nếu như Ninh tiểu huynh thật sự thích, ta sẽ tặng tên đầu bếp kia cho Ninh tiểu huynh, sau này hắn sẽ chuyên phục vụ Ninh tiểu huynh.
Liếc nhìn Thẩm Lương Thu, y lại cười nói:
- Ta chỉ lo thủy quân Đông Hải có quy củ nghiêm ngặt, sẽ không thu nhận.
Y giơ tay lên, lại nói:
- Rất hân hạnh được đón tiếp hai vị, cảm kích vô cùng. Nào, xin mời dùng bữa!
Ba người động đũa, Tề Ninh nếm thử, thấy cũng ngon miệng.
Chợt thấy Giang Dịch Thủy vỗ vỗ tay, bỗng có bốn cô gái từ bình phong đi ra, trang phục khác lạ, màu da hơi sẫm, da thịt chắc nịch và co giãn, eo thon, mông nở, vóc người rất gợi cảm, nhìn dung mạo, có thể thấy rõ là họ đến từ Nam Dương.
Sau bình phong vang lên tiếng nhạc, bốn vũ cơ Nam Dương giang tay ra, uốn éo eo thon, ngay từ đầu đã trình diễn kỹ thuật nhảy đầy kích thích.
- Hai vị, đây là điệu múa của Nam Dương, rất gợi cảm.
Giang Dịch Thủy lại cười nói:
- Ở Nam Dương, bốn cô gái này cũng đều là tuyệt sắc giai nhân, ta tốn tổng cộng một trăm hai mươi lượng bạc mua họ, nhưng rất đáng giá.
Y hơi khom người về phía trước, hạ giọng nói:
- Hiện giờ họ vẫn còn là xử nữ, toàn vẹn như ngọc.
Thẩm Lương Thu hơi nhíu mày, nhưng Tề Ninh lại tỏ ra rất hào hứng, hỏi:
- Giang tam thiếu, mữ nhân như vậy, lẽ nào chỉ cần ba mươi lượng đã mua được một người? Thế này thật sự quá rẻ!
- So với Trung Nguyên, giá cả ở Nam Dương thật sự rất rẻ.
Giang Dịch Thủy cười ha hả, nói:
- Bên chúng ta, nếu có cô nương xinh đẹp toàn vẹn bực này, không tốn trăm lượng, nhất định không thể mua được.
Y đưa tay vuốt râu cằm, nhẹ giọng nói:
- Nếu như Ninh tiểu huynh vừa ý vị cô nương nào, có thể nói cho ta biết, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngươi, tuyệt đối không để ngươi thất vọng. Mùi vị nữ nhân Nam Dương không giống như nữ nhân Trung Nguyên, không đích thân nếm thử, thì không thể biết rõ.
Lúc này Thẩm Lương Thu khẽ ho khan một tiếng, Giang Dịch Thủy cũng cười ha hả, thản nhiên như không:
- Thực sắc tính dã (chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người- câu nói của Mạnh Tử), Thẩm tướng quân, người không phong lưu thì uổng phí tuổi xuân, Ninh tiểu huynh tuổi trẻ anh hùng, không ai làm bạn, dù sao cũng thiếu phần thú vị.
Nâng chén lên, y mỉm cười nói tiếp:
- Nào, hôm nay có thể mời được Thẩm tướng quân, lại có thể quen biết Ninh tiểu huynh, thực sự là tam sinh hữu hạnh, ta xin cạn ly trước.
Nói rồi nâng chén uống một hơi cạn sạch.
Tề Ninh và Thẩm Lương Thu liếc nhìn nhau, cũng đều uống cạn chén rượu.
Dưới sự trợ giúp của Đường N ặc, Tề Ninh đã dung nhập U Hàn châu vào trong cơ thể, thân thể hắn trở thành bách độc bất xâm, lúc này hắn cũng không sợ người khác hạ độc ám hại mình. Hơn nữa, hắn tin rằng cho dù Giang Dịch Thủy có gan lớn bằng trời, cũng không dám ra tay đối với Thẩm Lương Thu và mình vào lúc này.
Thân thể mềm mại, gợi cảm của bốn vũ cơ xinh đẹp, lắc lư, uốn éo như những con rắn. Không chỉ như vậy, trong đôi mắt họ cũng tràn đầy vẻ khiêu khích, thỉnh thoảng họ lại thè chiếc lưỡi nhỏ thơm tho liếm môi, như muốn câu hồn đoạt phách người khác, quả thật là vô cùng mị hoặc.
Chợt nghe Giang Dịch Thủy ra lệnh cho mấy vũ cơ:
- Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!
Bốn vũ cơ lập tức nhảy múa nhanh hơn, cả người giần giật, đường cong cuộn sóng…Giang Dịch Thủy thấy vậy, phất tay nói:
- Người đâu, châm rượu!
Lập tức một tên người hầu nam xuất hiện từ phía sau. Tề Ninh phát hiện, tên người hầu này cũng là người Nam Dương, tuổi chừng mười bảy, mười tám, từ đầu đến cuối luôn khom người, có vẻ hết sức cẩn thận. Tay cầm bình châm rượu, gã vừa tới gần Giang Dịch Thủy, định châm rượu cho y, nhưng dường như Giang Dịch Thủy đang hứng khởi, vung hai tay ra, không ngờ cánh tay y vừa vặn đập vào bình rượu kia.
Tên người hầu vốn rất cẩn thận, đột nhiên bị va phải, gã giật mình kinh hãi, bình rượụ trong tay lập tức lật úp, rượu văng tung tóe, cũng văng rất nhiều lên tay áo của Giang Dịch Thủy. Bình rượu rơi trên sàn gỗ, cho nên không bể, nhưng rượu trong bình cũng đã hắt ra ngoài quá nửa.
Đang điên cuồng nhảy múa, bốn vũ cơ nhìn thấy cảnh đó, mặt mày đều thất sắc, kêu lên kinh hãi, rồi đều ngừng điệu múa, vẻ mặt kinh hoàng nhìn tên người hầu Nam Dương kia.
Mặt tên người hầu Nam Dương đờ ra, rồi rất nhanh, con ngươi gã đều co rút lại, mặt mày tái nhợt, lập tức quỳ thụp xuống đất, không ngừng dập đầu.
Giang Dịch Thủy lại ung dung điềm tĩnh lấy từ trong lòng một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau rượu thấm vào tay áo, khẽ thở dài:
- Để may bộ quần áo này, từ chất liệu cho tới thợ khéo, đều phải chọn lựa kỹ càng, bộ quần áo này, phải mất mười ngày mới may xong, tốn hết mười trăm bốn mươi lượng bạc. Lúc ta ở Nam Dương, một viên quan Nam Dương ra giá bốn trăm lượng muốn mua bộ quần áo này của ta, nhưng ta từ chối, bởi vì một khi ta đã dùng thứ gì đó, thì sẽ không chuyển nó cho người khác.
Tề Ninh thầm nghĩ, Giang Dịch Thủy tiền tài như nước, một bộ quần áo hơn một trăm lượng bạc, cũng không phải là chuyện lạ.
- Bình rượu đó coi như là cực phẩm ở Nam Dương, ta mua hết mười lăm lượng, nếu bán ra ở Trung Nguyên với giá ba mươi lượng bạc, cũng vẫn là thấp.
Giang Dịch Thủy thở dài:
- Ta mua tên nô tài này chỉ với ba lượng bạc, một bộ quần áo này có thể mua năm mươi tên nô tài như vậy; một vò rượu kia, cũng có thể mua được tám tên, mười tên.
Tề Ninh và Thẩm Lương Thu liếc nhìn nhau, lại nghe Giang Dịch Thủy nói tiếp:
- Ngoại trừ tính mạng ra, hắn chẳng có gì nên hồn, cũng không thể bồi thường nổi.
Nói xong, y phất tay, cao giọng nói:
- Người đâu! Dẫn hắn xuống phía dưới!
Từ bên ngoài lập tức có có hai đại hán chạy vào, không nói một lời, liền bước tới nâng tên người hầu Nam Dương đi. Tên người hầu Nam Dương vô cùng hoảng sợ, lớn tiếng la hét. Tuy không hiểu gã nói gì, nhưng Tề Ninh biết nhất định gã đang cầu xin tha thứ.
- Giang tam thiếu, đây là ngươi…?
Tề Ninh liếc nhìn tên người hầu Nam Dương, hỏi:
- Ngươi muốn hắn bồi thường bằng tính mạng?
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Thật ra cũng không phải bảo hắn bồi thường. Ninh tiểu huynh có điều không biết, tên Nam Dương này còn chưa được khai hóa, không hiểu quy củ, ta thưởng phạt phân minh, cũng là để bọn họ biết cách giữ quy củ.
Nhìn về phía Thẩm Lương Thu, y lại cười nói:
- Giống như Thẩm tướng quân trị quân, nếu có người vi phạm quân pháp, người tuy hữu tình, nhưng quân pháp vô tình, một khi lơi lỏng một mặt, thì quân pháp có cũng như không.
Trong lúc mấy người nói chuyện, tên người hầu Nam Dương đã bị lôi ra ngoài, chỉ nghe vang lên một tiếng “Bõm”, dường như có vật nặng rơi xuống nước, Tề Ninh không cần suy nghĩ nhiều, cũng biết tên người hầu Nam Dương đã bị ném xuống biển.
Chỗ này rộng mênh mông, biển sâu thẳm, trước sau đều không có đảo, cho dù không bị cá mập ăn thịt, tên người hầu Nam Dương cũng sống không được bao lâu.
Thoạt nhìn bề ngoài, Giang Dịch Thủy có vẻ nho nhã, giống như một người có học thức, nói năng cũng rất khiêm tốn, thế nhưng ra tay thì lại thật sự độc ác vô tình.
Khuôn mặt bốn vũ cơ xinh đẹp đều tràn ngập sợ hãi, Tề Ninh nhìn thấy hết. Chợt hắn mỉm cười, hỏi:
- Giang tam thiếu, ta thấy những người này đều rất sợ ngươi, rốt cuộc là vì các nàng ở trên thuyền của ngươi nên sợ, hay bởi vì phía người Nam Dương luôn sợ hãi người Trung Nguyên chúng ta?
- Hỏi rất hay!
Giang Dịch Thủy giơ ngón tay cái lên:
- Ninh tiểu huynh, ta ta giao thiệp rất rộng, nhưng chưa có ai hỏi ta một câu hỏi như vậy. Không dám giấu ngươi, đừng nói những nô tài Nam Dương này, mà ngay cả quan lớn, quý nhân của Nam Dương, nhìn thấy đội tàu Đại Sở chúng ta, cũng đều nơm nớp lo sợ, vô cùng kính nể!
- Ồ?
- Ra khơi, đội thương thuyền của Giang gia đại diện cho Đại Sở.
Giang Dịch Thủy nghiêm nghị nói:
- Lúc ở hải ngoại, chúng ta không bao giờ quên mình đại diện cho đế quốc Đại Sở, bởi vậy lúc ở nước ngoài, cũng không dám làm mất uy phong của Đại Sở ta.
Y cười ha hả, nói tiếp:
- Nước mạnh thì dân mạnh, hôm nay chúng ta ra khơi buôn bán ở nơi nào, người dân ở đó cũng đều biết chúng ta là đội tàu của Thiên triều, cũng không dám thất lễ đối với chúng ta.
Hơi cúi người về phía trước, y hơi đắc ý nói:
- Nói lời không dễ nghe, chúng ta sang bên đó, muốn như thế nào, thì được như thế ấy (!), nếu như bọn họ không nghe lời, cứ cho bọn họ nếm thử chút lợi hại, thì họ sẽ ngoan ngoãn phục tùng ngay.
Tề Ninh thở dài:
- Giang tam thiếu, tục ngữ có câu rất hay, ân uy đồng thời thực hiện, nếu như chỉ lấy uy thế áp chế bọn họ, mặt ngoài bọn họ tỏ ra ôn hòa, nhưng e rằng trong lòng vô cùng oán hận.
- Chỉ cần bọn họ ngoan ngoãn nghe lời là được rồi.
Giang Dịch Thủy mỉm cười nói:
- Không cần khách khí đối với bọn họ, cho dù bọn họ không cam lòng, thì cũng không dám làm gì cả.
Tề Ninh cười nhẹ:
- Nhưng cứ như vậy, chẳng phải là khiến người Nam Dương nghĩ rằng người Đại Sở chúng ta bá đạo vô lý sao? Nếu một ngày kia, đội tàu của Giang gia không còn thế lực hôm nay, không thể tiếp tục dùng vũ lực áp chế bọn họ, thì không biết việc buôn bán giữa Giang gia và Nam Dương có thể tiếp tục được hay không?
Mặt Giang Dịch Thủy hơi biến sắc, Tề Ninh đã nâng chén rượu lên, chậm rãi nói:
- Ân uy đều thi hành, là câu nói sáng suốt mà cổ nhân truyền lại, nếu như đối phương có lòng giữ hòa khí với chúng ta, thì có lợi cho cả đôi bên. Đương nhiên là phải thực hiện cùng lúc ân uy với họ, thì quan hệ đôi bên mới được lâu bền. Nếu như bọn họ không tuân thủ quy củ, thậm chí nói không giữ lời, thì cũng có thể dùng vũ lực làm họ sợ hãi, chứ cứ một mực chỉ dùng vũ lực, ta e rằng sẽ không được lâu dài.
Liếc nhìn Giang Dịch Thủy, hắn mỉm cười nói:
- Giang tam thiếu quanh năm ở hải ngoại, hẳn là hiểu rõ tình thế hơn ta. Nếu ngươi đã có lòng muốn đại diện cho Đại Sở, thì không nên quá mức hung ác mới ổn. Có đôi khi, cũng phải sửa tật xấu của mình.
Vẻ mặt Giang Dịch Thủy càng khó coi. Đúng vào lúc này, chợt nghe ngoài khoang thuyền vang lên tiếng bước chân vội vã, rồi lập tức có người hô lên:
- Tam lão gia, xảy ra…xảy ra chuyện lớn rồi!
Giang Dịch Thủy chắp hai tay sau lưng, trầm giọng nói:
- Sao vậy? Trời sập à?
- Là…là phòng máy Đằng Vụ bị cháy!
Người bên ngoài thở gấp:
- Phòng máy trên tàu Đằng Vụ cháy rồi!
Thẩm Lương Thu nghe vậy, thình lình đứng bật dậy. Tề Ninh cũng kinh hãi, Giang Dịch Thủy càng biến sắc, không nói lời nào, y lao ra khỏi khoang thuyền. Tề Ninh và Thẩm Lương Thu đưa mắt nhìn nhau, cũng rời khỏi khoang thuyền, đi tới mép thuyền, nhìn về phía sau, chỉ thấy trên một con thuyền mơ hồ có ánh lửa, khói bốc lên cuồn cuộn, quả nhiên là có hỏa hoạn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận