Cẩm Y Xuân Thu

Chương 926: Vô cùng nhục nhã

Đại sảnh của phủ đại đô đốc đã sớm đốt đèn, khi Tề Ninh tới đó, liền nhìn thấy một người trung niên mặc trang phục quan lại đang chắp hai tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, có vẻ hơi sốt ruột.
Ngược lại, một người đàn ông cao to rắn rỏi bên cạnh y, lại hết sức điềm tĩnh.
Nghe tiếng bước chân, viên quan kia liền xoay người lại, thấy có người bước vào, liền sải bước đi tới nghênh đón.
Thẩm Lương Thu làm nhiệm vụ dẫn đường, cho nên đi ở phía trước Tề Ninh. Viên quan trung niên kia đương nhiên là nhận ra Thẩm Lương Thu, còn chưa tới gần, đã chắp tay cười nói:
- Thẩm tướng quân, mạo muội quấy rầy, cũng không nên trách tội, Hầu gia có ở đây không?
Vẻ mặt bình tĩnh, Thẩm Lương Thu xoay người lại, Tề Ninh đã cười, hỏi:
- Vị này là Trần thứ sử phải không?
Viên quan kia ngẩn ra, nhìn vào mắt Tề Ninh, còn có phần chưa dám khẳng định, Thẩm Lương Thu đã nói:
- Thẩm đại nhân, vị này là Cẩm Y hầu!
Viên quan trung niên kia đúng là Trần Đình, thứ sử Đông Hải. Nghe Thẩm Lương Thu nói như vậy, Trần Đình liền nghiêm mặt, sửa sang lại quần áo, bước tới cung kính hành lễ:
- Hạ quan Đông Hải Thứ Sử Trần Đình, bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh cười nói:
- Trần đại nhân không cần khách khí!
Hắn đưa tay ra:
- Ngồi xuống hãy nói đi!
- Không dám!
Trần Đình khiêm cung nói.
Tề Ninh cũng lờ đi, thản nhiên ngồi xuống, lại nhìn về phía người đàn ông đứng không xa phía sau Trần Đình. Người kia vóc dáng cao gầy, nhưng ánh mắt sắc bén, nét mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt đen kịt, mày rậm mắt to, giữa chân mày lộ ra anh khí.
Trần Đình là người giởi đoán ý, nhìn thấy ánh mắt của Tề Ninh, liền nói:
- Hầu gia, đây là Đông Hải Pháp Tào Sử Tần Nguyệt Ca, phụ trách sự vụ tư pháp ở Đông Hải.
Về pháp luật, Đại Sở thiết lập Hình bộ ở trung ương, các pháp tào ty ở các quận địa phương, chịu sự quản lý của Hình bộ. Hôm nay Tề Ninh là thượng thư Hình bộ, viên pháp tào sử này xem như là thuộc hạ của Tề Ninh.
Tần Nguyệt Ca đã bước tới cúi lạy, cung kính nói:
- Ty chức bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh giơ tay lên:
- Không cần giữ lễ tiết!
Hắn thầm nghĩ, Trần Đình đưa pháp tào sử đến, hẳn là có ý vị khác. Nếu người này đã biết mình tới Đông Hải, e rằng cũng biết Đạm Đài Chích Lân đã chết.
Mặc dù Thẩm Lương Thu đã cố gắng hết sức phong tỏa tin tức về cái chết của Đạm Đài Chích Lân, nhưng trên đời này nào có vách nào không có tai, huống chi Trần Đình vốn là thứ sử Đông Hải, chuyện lớn như vậy xảy ra trên địa bàn ông ta quản lý, không hẳn là ông ta hoàn toàn không biết gì cả.
- Hầu gia hạ mình tới Đông Hải này, hạ quan không thể ra ngoài thành đón chào, mong rằng Hầu gia thứ tội.
Trần Đình cung kính nói:
- Hạ quan đã đặt sẵn tiệc rượu, để đón gió, tẩy trần cho Hầu gia, xin mời Hầu gia và Thẩm tướng quân vui lòng đến dự.
Thẩm Lương Thu đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cũng không nói gì.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Trần đại nhân, chạng vạng tối hôm nay bổn hầu mới vào thành, đến lúc này e rằng còn chưa tới hai canh giờ, không biết là ngươi biết bổn hầu đến Đông Hải từ lúc nào?
- Hồi bẩm Hầu gia, thật ra chính Ngọ ngày hôm nay, hạ quan mới biết được tin tức.
Trần Đình lập tức nói:
- Hạ quan biết được vài ngày nữa Hầu gia sẽ đến thành Cổ Lận, cho nên đã phái người chờ đại giá của Hầu gia ở ngoài thành, nhưng không thấy Hầu gia đến. Lúc hoàng hôn, nghe nói có một nhóm kỵ mã vào thành, dáng vẻ không tầm thường, hơn nữa…hơn nữa chạy thẳng tới phủ đại đô đốc, hạ quan suy đoán hẳn là Hầu gia đã đến, cho nên tới đây bái kiến.
- Lúc chính Ngọ biết được tin tức?
Tề Ninh cười hỏi:
- Tin tức đó từ đâu tới?
Trần Đình cũng không nói lời thừa, liền lấy ra một lá thư từ trong tay áo, cầm hai tay bước tới trình lên cho Tề Ninh. Tề Ninh nhận lấy, mở ra nhìn lướt qua, cười nói:
- Thì ra là thư Trấn Quốc công gửi cho ngươi đã tới rồi.
- Lão quốc công thông báo việc Hầu gia tới đây phá án, lo lắng không đủ nhân thủ, cho nên đã xin ý chỉ và được hoàng thượng cho phép, Đông Hải pháp tào ti nghe lệnh Hầu gia sai khiến.
Trần Đình nói:
- Do đó hạ quan mới đưa Tần Nguyệt Ca tới, Hầu gia có gì phân phó, cứ nói ra.
- Trong thứ nói bổn hầu tới đây phá án, hiệp trợ cho các ngươi, nhưng không nói là vụ án gì.
Tề Ninh trả lại lá thư:
- Trần đại nhân cũng biết Đông Hải phát sinh vụ án gì chứ?
Trần Đình lắc đầu nói:
- Hạ quan không biết, nhưng mà vụ án này phải phiền tới Hầu gia đích thân đến đây, hơn nữa lão quốc công còn phái người tới đưa thư, hẳn là vụ án không đơn giản.
Y chỉ vào Tần Nguyệt Ca, nói:
- Hầu gia, Tần pháp tào phá án nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú, hơn nữa rất quen thuộc và hiểu rõ tình hình ở Đông Hải. Hắn phá rất nhiều vụ án lớn, nếu hắn có thể hiệp trợ Hầu gia điều tra vụ án này, thật sự là vinh hạnh của hắn.
Tề Ninh cười ha hả, nhìn về phía Tần Nguyệt Ca, hỏi:
- Tần pháp tào, vậy ngươi thử đoán xem, ở đây xảy ra vụ án gì?
- Ty chức không dám vọng ngôn.
Tần Nguyệt Ca cung kính nói.
- Bổn hầu cho ngươi đoán, ngươi cứ đoán.
Tề Ninh nói:
- Cho dù có đoán sai, bổn hầu cũng sẽ không trách ngươi.
Tần Nguyệt Ca liếc nhìn Thẩm Lương Thu, nói:
- Sau khi vào thành, trước tiên Hầu gia chạy tới đại đô đốc phủ, đương nhiên vụ án có liên quan tới thủy quân Đông Hải. Đúng như thứ sử đại nhân nói, có thể phiền tới Hầu gia đích thân tới phá án, đương nhiên vụ án này không tầm thường.
Tề Ninh chỉ im lặng nhìn Tần Nguyệt Ca, cũng không nói lời nào.
- Theo lý mà nói, Hầu gia giá lâm, Đạm Đài đại đô đốc phải ra đón tiếp, nhưng lúc này chỉ có Thẩm tướng quân ở bên, không thấy bóng dáng của đại đô đốc, ty chức cả gan suy đoán, vụ án này hẳn là liên quan trực tiếp tới đại đô đốc.
Tần Nguyệt Ca nói một cách từ tốn, không nhanh không chậm, từ giọng nói của y, hoàn toàn không thể phán đoán tâm trạng của y.
Tề Ninh lại cười nói:
- Ngươi có thể đoán được những điều này, thật ra cũng không có gì bất ngờ.
- Tuy thoạt nhìn xung quanh đại đô đốc phủ cover bình tĩnh, nhưng được phòng vệ nghiêm mật.
Tần Nguyệt Ca nói:
- Ty chức mạo muội đoán rằng, chẳng lẽ đại đô đốc bị ám sát?
Tề Ninh hơi nhíu mày, hỏi:
- Ám sát? Tần pháp tào nghĩ có người ám sát đại đô đốc sao? Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Tần Nguyệt Ca, gặng hỏi:
- Vậy ngươi nghĩ, nếu như đúng là đại đô đốc bị ám sát, ai là người to gan lớn mật như thế?
- Ty chức ngu dốt bất tài, nói bậy nói bạ, xin Hầu gia thứ tội!
Tần Nguyệt Ca vội vàng chắp tay khom lưng.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Bổn hầu đã nói, cho dù ngươi đoán sai, bổn hầu cũng sẽ không trách mắng ngươi kia mà!
Dừng một chút, hắn lại nói:
- Ta cũng không ngại nói thẳng với ngươi, lần này ta đến đây, đúng là điều tra vụ án liên quan tới đại đô đốc, suy đoán của ngươi cũng không sai biệt lắm. Bây giờ bổn hầu hỏi ngươi, ngươi nghĩ ở đất Đông Hải này, ai dám ám sát đại đô đốc?
Mới vừa rồi khi Tề Ninh vào sảnh, đám Vi Ngự Giang cũng không vào theo, lúc này trong phòng, ngoại trừ Trần Đình và Tần Nguyệt Ca, chỉ có bốn người Thẩm Lương Thu mà thôi.
Trong sảnh thắp đèn dầu, ánh đèn lấp loáng, Thẩm Lương Thu dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, Trần Đình thì hết sức cung kính.
Tần Nguyệt Ca hơi trầm ngâm một lát, mới nói:
- Đại đô đốc có uy vọng hơn người ở Đông Hải, hơn nữa đại đô đốc phủ được canh phòng nghiêm mật, võ công của đại đô đốc rất cao, người bình thường đừng nói là dám ám sát đại đô đốc, mà ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Ngừng lại một chút, y lại nói:
- Ty chức đoán rằng, kẻ dám hạ thủ đại đô đốc, chỉ có thể là kẻ liều mạng cùng đường.
- Ồ?
Tề Ninh điềm tĩnh:
- Kẻ liều mạng mà ngươi nói, là thần thánh phương nào?
Tần Nguyệt Ca nhìn về phía Thẩm Lương Thu, hỏi:
- Thẩm tướng quân, ngươi nghĩ có thể có khả năng là do Hắc Hổ Sa phái người thực hiện việc này không?
Tề Ninh hơi nhíu mày, cũng không vội hỏi. Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Hắc Hổ Sa? Một đám ô hợp mà thôi, sao có can đảm động tới đại đô đốc, làm như thế khác nào tự sát?
Lúc này Tề Ninh mới hỏi:
- Thẩm tướng quân, Hắc Hổ Sa là thần thánh phương nào?
- Hồi bẩm Hầu gia, Hắc Hổ Sa là trùm thổ phỉ một đám hải tặc.
Thẩm Lương Thu nói:
- Tuy nhiên hôm nay bọn họ đã như chó chết chủ, tình hình hết sức nguy ngập, thủy quân cũng liên tục tìm kiếm hang ổ của họ, muốn tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng.
Tề Ninh ngạc nhiên nói:
- Nói như vậy, hải tặc ở Đông Hải vẫn chưa bị quét sạch ư?
Thẩm Lương Thu giải thích:
- Năm đó đám giặc cướp ở Đông Hải gây họa, lão Hầu gia lại phải ra quân xuất kích, hầu như dẹp yên mấy đám hải tặc. Những hải tặc khác thấy tình thế không ổn, đều bỏ chạy ra ngoài khơi xa. Mặc dù bị thủy quân truy kích khắp nơi, nhưng vẫn có một số tên còn sống sót. Khi đại đô đốc thống lĩnh thủy quân Đông Hải, có mấy tên hải tặc muốn nhấn cơ hội trở về gây họa, lại bị đại đô đốc tiễu trừ, hải tặc trên biển Đông Hải cũng không còn lại bao nhiêu.
- Tên Hắc Hổ Sa này là vốn là hải tặc?
Thẩm Lương Thu khẽ gật đầu:
- Hắc Hổ Sa vô cùng giảo hoạt, hơn nữa bọn chúng có chiếc khoái thuyền, mấy lần sắp bắt được bọn chúng, nhưng đều thất bại trong gang tấc. Tuy nhiên mấy năm nay bọn chúng cũng đã nếm mùi lợi hại của thủy quân, bị tổn thất nặng nề, rốt cuộc cũng không dám tới gần bờ.
- Đã như vậy, sao Tần pháp tào lại nói Hắc Hổ Sa có ý muốn ám sát đại đô đốc?
Hắn lại nhìn về phía Tần Nguyệt Ca:
- Ngay cả vùng ven bờ, bọn chúng còn không tới gần, vì sao lại dám ám sát đại đô đốc?
Thẩm Lương Thu do dự một chút, rồi nói:
- Cách đây chưa tới nửa năm, trong thành bắt được mấy tên có hành tung kỳ dị, trải qua thẩm vấn mới biết, thì ra Hắc Hổ Sa phái mấy thảm tử lên bờ tìm hiểu tin tức, đại đô đốc vì muốn làm bọn chúng kinh sợ, đã chém đầu cả bọn, bêu trên ngọn cây cao suốt một tháng.
Tề Ninh khẽ gật đầu. Thẩm Lương Thu lại ngập ngừng, muốn nói lại thôi, Tề Ninh thấy y hơi lộ vẻ lúng tún, liền hỏi:
- Thẩm tướng quân có điều gì không tiện nói ra chăng?
Thẩm Lương Thu cười khổ:
- Một sớm nọ, binh sĩ tuần tra bỗng phát hiện, tất cả thủ cấp treo trên ngọn cây cao đều biến mất, thay vào đó lại là những lá cờ.
- Cờ?
- Hắc Sa kỳ!
Thẩm Lương Thu nắm chặt hai tay:
- Đó là cờ hiệu của Hắc Hổ Sa, bốn binh sĩ trông coi thủ cấp đều bị cây gỗ nhọn đâm thủng ngực, găm ở phía dưới ngọn cây. Hơn nữa, tất cả binh lính đều bị lột trần truồng, bị khắc chữ trên bụng bằng dao nhỏ, đó là mấy chữ “Nợ máu trả bằng máu”.
Tề Ninh kinh ngạc, lúc này mới hiểu vì sao lúc gặp mặt, Thẩm Lương Thu lại lộ vẻ hơi khó nói.
Thủy quân Đông Hải bêu đầu hải tặc thị chúng, vốn muốn trấn áp tinh thần Hắc Hổ Sa, nhưng rốt cuộc thủ cấp lại bị lấy đi, chúng lại còn treo cờ xí của Hắc Hổ sa, binh lính trông coi thủ cấp đều bị tàn sát, kết quả như thế, chẳng những không trấn áp được tinh thần của bọn hải tặc, mà ngược lại, còn gây ra đả kích nghiêm trọng tới sĩ khí của thủy quân Đông Hải.
Điều này đối với thủy quân Đông Hải, đương nhiên là vô cùng nhục nhã!
Tề Ninh biết chuyện xảy ra đến nước này, đương nhiên là thủy quân Đông Hải hết sức giấu diếm, không để việc này lan truyền ra ngoài, bằng không, không những thủy quân Đông Hải bị sỉ nhục, mà ngay cả uy danh của Đạm Đài gia cũng bị đả kích nặng nề.
Về tư, Thẩm Lương Thu là huynh đệ kết nghĩa với Đạm Đài Chích Lân, về công, y cũng là chiến tướng tâm phúc của Đạm Đài Chích Lân, chuyện như vậy xảy ra, đương nhiên Thẩm Lương Thu sẽ không chủ động nói ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận