Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1045: Sổ sách


Tân Tứ vỗ tay nói:
- Ý này của Hầu gia hay lắm. Mạt tướng cũng luôn lo lắng, nên làm thế nào để khai thông mậu dịch trên biển. Hầu gia nghĩ ra cách thiết lập ty hải bạc, quả nhiên là rất cao minh.
Y nhíu mày, nói tiếp:
- Tuy nhiên mạt tướng lại lo lắng, ty hải bạc có thể thiết lập được, nhưng trước mắt thì chưa thể tiếp tục giao thương trên biển.
- Ý Tân tướng quân là?
- Hầu gia, sắp tới triều đình Bắc phạt, tất cả mọi việc khác đều phải ưu tiên cho việc này.
Tân Tứ thấp giọng nói:
- Số binh khí và ngân lượng thu được lần này, đều phải đưa về kinh thành, nhấp vào quốc khố. Một khi chiến sự không thuận lợi như dự liệu, thì quốc khố hoàn toàn không thể cầm cự nổi. Bởi vậy, triều đình tuyệt đối không thể cấp bạc cho nơi khác. Bước đầu thiết lập ty hải bạc, tất nhiên là tốn không ít bạc, nào là thương thuyền, tiền mua hàng hóa, vật tư cần thiết khi ra khơi, tiền công cho thủy thủ, tất cả đều cần không ít bạc, e rằng triều đình sẽ không cấp cho đâu.
- Thật ra ta cũng lo lắng chuyện này.
Tề Ninh nói:
- Nếu thật sự phải nhanh chóng thông tàu thuyền, thì nhất định phải có bạc để xoay xở, đối với việc này, ta cũng nghĩ ra một ý.
Tân Tứ thích thú nói:
- Không biết Hầu gia nghĩ ra ý gì?
- Theo ta được biết, năm đó khi Giang gia thông tàu thuyền, bản thân hắn cũng không có nhiều tài lực đến như vậy.
Tề Ninh nói:
- Giang gia tập hợp mười mấy thương nhân lớn nhỏ ở Đông Hải, tập trung được một số lượng lớn bạc, từ đó mới thành lập đội thuyền. Đến nay, những thương nhân đó được chia không ít tiền lãi từ việc buôn bán trên biển.
Tân Tứ hiểu ra, thấp giọng nói:
- Chẳng lẽ Hầu gia chuẩn bị…?
Tề Ninh cười nói:
- Triều đình không cấp bạc, thì có thể gom góp từ thương nhân. Tân tướng quân, ta dám cam đoan, chỉ cần tin tức này được truyền ra, sẽ có rất nhiều thương nhân muốn tham gia.
Tân Tứ thở dài:
- Ban đầu, khi làm việc này phải đầu tư rất nhiều bạc, thế nhưng một khi thông thuận, thì chỉ có lãi mà không lỗ. Nhờ vào buôn bán trên biển, nhiều năm qua Giang gia đã trở thành nhà giàu nhất Đông Hải, những thương nhân có tham gia trong đó, cũng đều kiếm được rất nhiều bạc.
Tân Tứ hơi trầm ngâm, lại lo lắng nói:
- Hầu gia, ngài dâng thư xin Trần Đình thành lập ty hải bạc, mục đích chính là chuyển lợi ích từ buôn bán trên biển trong tay thân hào địa phương sang tay triều đình, nếu như bây giờ tiếp tục gom góp ngân lượng từ phía thương nhân, thì vẫn là đi theo lối cũ?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Sẽ không như vậy. Trước mắt muốn có ngân lượng, chúng ta sẽ không gom góp từ phía thương nhân Đông Hải mà là từ địa phương khác. Hễ thương nhân nào có thể đóng góp bạc, thì tuy không chia hoa hồng hàng năm cho bọn họ, nhưng trong vòng ba năm, sẽ hoàn lại cả vốn lẫn lãi cho họ. Hơn nữa, trên danh nghĩa, bọn họ sẽ trở thành thương nhân vĩnh viễn của ty hải bạc, bất luận là nhập hàng, xuất hàng, đều sẽ ưu tiên cho bọn họ, cấp cho bọn họ một định mức nhất định.
Tân Tứ nói:
- Hầu gia đã có biện pháp đó, vậy thì có thể ghi vào tấu chương bẩm báo triều đình.
Y hạ giọng nói:
- Mạt tướng cũng sẽ gửi cho lão Hầu gia một phong thư, khẩn cầu lão Hầu gia cực lực thúc đẩy việc này.
Tề Ninh cười nói:
- Đây là chuyện tốt cho dân cho nước, nếu lão Hầu gia có thể đích thân tương trợ, thì tất nhiên việc này sẽ rất thuận lợi.
Ngừng lại một chút, hắn lại nói:
- Tân tướng quân, lúc nãy ngươi nói sẽ cho người của Hắc Hổ Sa vào thủy quân, ta nghĩ như thế không được ổn thỏa. Ngươi nghĩ nếu như cho bọn họ phụ trách vận tải trên biển, thì có thể vấn đề hay không?
Tân Tứ ngẩn ra, thật sự không ngờ Tề Ninh lại nghĩ ra biện pháp này. Trầm ngâm một lát, Tân Tứ mói nhẹ giọng nói:
- Hầu gia định đặt bọn họ dưới sự quản lý của ty hải bạc?
- Một khi tiếp tục tiến hành giao thương trên biển, đương nhiên cần có một đội thương thuyền.
Tề Ninh nói:
- Đội thương thuyền của Giang gia có quy mô không nhỏ, nhưng sau này, đội thuyền của ty hải bạc còn phải lớn hơn nhiều, bởi vậy cũng cần nhiều thủy thủ hơn.
- Hầu gia, thuộc hạ của Hắc Hổ Sa có bảy tám trăm người, những người đó đều rất giỏi bơi lội, hơn nữa cón có nhiều kỹ năng đi biển.
Tân Tứ hơi đăm chiêu:
- Đội thuyền đến Nam Dương buôn bán trước đây, nhân viên được hợp thành từ hai thành phần, một là thủy thủ phụ trách đi thuyền, hai là hộ vệ phụ trách an toàn. Trên mỗi chiếc thuyền của Giang gia, có không ít thủy thủ và hộ vệ. Theo mạt tướng biết, mỗi năm, Giang gia tốn không ít bạc cho số hộ vệ đó.
- Đúng là như vậy.
- Tuy người của Hắc Hổ Sa là một đám ô hợp, nhưng đều là những kẻ liều mạng, to gan lớn mật.
Tân Tứ nói:
- Nếu như bỏ ra hai tháng huấn luyện cho những người đó, tất nhiên sức chiến đấu của họ cũng không kém, như vậy bọn họ có thể làm thủy thủ, cũng có thể làm hộ vệ, nhất cử lưỡng tiện, phí tổn cho việc vận chuyển cũng sẽ giảm xuống khá nhiều.
Tề Ninh vỗ tay cười nói:
- Tân tướng quân nói rất chính xác, đúng là ta nghĩ như vậy. Nếu như biên chế mấy trăm người đó vào ty hải bạc, nhận lương của triều đình mà làm việc, không những có thể tránh được phiền phức khi cho bọn họ hồi hương, mà còn có thể tạo điều kiện để bọn họ cống hiến cho đất nước, như thế là nhất cử lưỡng tiện.
- Hầu gia, nếu như đám người đó thật sự tự nguyện cống hiến cho triều đình, thì quá tốt rồi.
Tân Tứ thấp giọng nói:
- Nhưng mạt tướng mạo muội nói một câu, chỉ sợ đám người đó ngựa quen đường cũ, nếu như bọn họ lại gây ra tai họa, vậy thì thế nào?
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Điều lo lắng của Tân tướng quân không phải không có lý. Hai ngày nay ta cũng suy đi nghĩ lại, nếu như bọn họ chết cũng không hối cải, thì sẽ rất phiền phức.
- Ty hải bạc là do Hầu gia xin triều đình thiết lập, hơn nữa Hầu gia còn tiến cử đám người kia vào ty hải bạc, nếu chẳng may phát sinh biến cố, Hầu gia cũng sẽ bị liên lụy.
Tân Tứ có thiện ý nhắc nhở:
- Việc này Hầu gia nên cân nhắc nhiều hơn, tuyệt đối không nên để lại hậu hoạn cho mình.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Đa tạ Tân tướng quân nhắc nhở, ta sẽ cân nhắc kỹ càng.
Trước lúc hoàng hôn, ba bản tấu chương đều được viết xong. Sau khi viết xong tấu chương, Tân Tứ đưa cho Tề Ninh xem qua, Tề Ninh xem lướt qua một lượt, cũng không nói thêm điều gì. Trần Đình cũng đem tấu chương tới, Tề Ninh thấy tấu chương của Trần Đình về cơ bản cũng không khác biệt quá nhiều so với lúc bàn bạc, hơn nữa Trần Đình xuất thân là văn nhân, chữ viết rất đẹp. Lập tức, ba bản tấu chương được giao cho người phi ngựa đưa về kinh.
Sau khi gửi tấu chương đi, Tân Tứ từ biệt Tề Ninh quay về đại doanh thủy quân, Tề Ninh căn dặn Trần Đình tập trung xe ngựa ở Đông Hải, chuẩn bị đưa binh khí và hàng hóa trên chiến thuyền về kinh bất cứ lúc nào.
Số lượng hàng hóa thật sự quá khổng lồ, muốn vận chuyển tới kinh thành, đương nhiên cũng cần rất nhiều xe ngựa. Nhận được phân phó của Tề Ninh, đương nhiên Trần Đình không dám chậm trễ, lập tức triệu tập xe ngựa trong ngoài thành Cổ Lận, tập trung đưa tới đại doanh thủy quân. Ngoài ra Tề Ninh còn bảo Trần Đình mang tất cả sổ sách tịch thu được ở Giang gia tới dịch quán. Trước đó sau khi bắt toàn bộ gia quyến của Giang gia và tịch biên tài sản, đương nhiên Trần Đình đã nộp những thư từ cơ mật liên quan tới việc mưu phản lên triều đình để làm bằng chứng, cho nên cũng không còn giấy tờ cơ mật gì, nhưng những sổ sách liên quan tới việc buôn bán qua lại của Giang gia, thì cũng chất đầy hai cái rương lớn.
Tề Ninh đã phân phó, đương nhiên Trần Đình không dám chậm trễ, lập tức phái người mang tất cả sổ sách trong số vật dụng tịch thu được, đến dịch quán cho Tề Ninh.
Tề Ninh không lập tức quay lại dịch quán, mà dành chút thời gian đi thăm Tần Nguyệt Ca. Hôm đó, Tần Nguyệt Ca hầu như đơn thân độc mã tới bến tàu Giang gia, Giang Mãn Thiên đang chờ đợi trong căng thẳng, vừa nhìn thấy Tần Nguyệt Ca, y đã biết sự tình không ổn. Giang Mãn Thiên sai người giết Tần Nguyệt Ca, nhằm tranh thủ thêm chút thời gian để đội tàu Giang gia trốn thoát. Tần Nguyệt Ca liều mạng chạy trốn, mang tin tức về kịp thời, nhưng bản thân bị thương không nhẹ.
Cũng may là Tần Nguyệt Ca vốn có võ công khá cao cường, thân thể cường tráng, sau khi được đưa vào thành điều trị, nhiều ngày nay y đã hồi phục khá nhiều, thấy Tề Ninh đích thân tới thăm, Tần Nguyệt Ca rất cảm kích.
Tề Ninh an ủi vài câu, thấy Tần Nguyệt Ca chưa hoàn toàn bình phục, hắn cũng không ở lâu. Trước lúc trời tối, Tề Ninh trở lại dịch quán. Vừa vào phòng, Điền phu nhân liền chào đón:
- Hầu gia, vừa rồi có người mang tới hai cái rương lớn, nói là sổ sách Hầu gia bảo mang tới.
Chỉ vào góc phòng, nàng nói tiếp:
- Rương có khóa, bọn họ để chìa khóa ở bên cạnh.
Nàng lấy chìa khóa đưa cho Tề Ninh, Tề Ninh nhận lấy, cười nói:
- Nàng không có xem lén đó chứ?
Điền Tuyết Dung gắt:
- Đây là sổ sách Hầu gia phái người mang tới, ta đâu có lá gan xem lén? Không tin thì tự ngài xem có bị động vào hay chưa.
Tề Ninh cười nói:
- Thật ra những sổ sách được mang tới, là để nàng xem.
Vừa bước tới bên hai cái rương, hắn vừa nói:
- Trong này đều là giấy tờ tịch thu từ Giang gia, Giang gia tiến hành buôn bán trên biển nhiều năm như vậy, tất cả tinh túy trong việc đó, đều nằm trong số sổ sách này.
Là thương nhân, Điền Tuyết Dung nghe Tề Ninh nói như vậy, liền cảm thấy hứng thú, lập tức uyển chuyển đi tới. Lúc này Tề Ninh đã mở rương ra, trong phòng đốt đèn, Tề Ninh ra hiệu bảo Điền Tuyết Dung mang đèn tới. Điền Tuyết Dung mang đèn tới bên cạnh hai cái rương, chỉ thấy trong rương chất đầy sổ sách, ít nhất cũng mấy trăm cuốn. Điều đó cho thấy, lợi ích và quan hệ xoay quanh việc buôn bán trên biển của Giang gia thật sự là khổng lồ.
Điền Tuyết Dung không cầm lòng được, hỏi:
- Hầu gia, ngài muốn tìm ra đồng đảng của Giang gia từ đám sổ sách này sao?
Tề Ninh ngẩn ra, lập tức nhìn về phía Điền Tuyết Dung, như cười như không nói:
- Nàng cho là vậy?
- Vậy…
Điền Tuyết Dung hơi lo lắng nói:
- Hầu gia, trong đám sổ sách này, e rằng cũng có ghi chép về Điền gia dược hành!
Tề Ninh “À” một tiếng, Điền Tuyết Dung thấp giọng nói:
- Hàng hóa mà Giang gia mang về từ Nam Dương rất phong phú, trong đó có một số dược liệu. Những loại dược liệu đó, chỉ có Nam Dương mới có, nếu thêm chúng vào đơn thuốc, thì sẽ trị liệu được nhiều chứng bệnh khó trị, bởi vậy…bởi vậy rất nhiều dược hành ở kinh thành đều mua dược liệu của Giang gia, Điền gia dược hành chúng ta cũng không ngoại lệ.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Thế này thì không ổn rồi, hóa ra Điền gia dược hành cũng dính dáng tới Giang gia!
- Hầu gia, chúng ta chỉ mua bán dược liệu với Giang gia, hơn nữa…hơn nữa, số dược liệu mà Điền gia dược hành mua của Giang gia cũng không nhiều, tổng cộng cũng chỉ khoảng mười cân một năm thôi!
Điền Tuyết Dung vội vàng giải thích:
- Ngoài việc đó ra, thực sự…thực sự không hề có quan hệ nào khác, thậm chí trước đây ta còn chưa gặp Giang Mãn Thiên.
Tề Ninh thở dài, ghé sát bên tai Điền phu nhân, thấp giọng nói:
- Nếu thật sự điều tra, cũng không ai quan tâm nàng có thật sự trong sạch hay không. Vậy thì lát nữa ta xóa bỏ sổ sách liên quan tới nàng và bọn họ, nàng sẽ cảm tạ ta như thế nào đây?
Thấy trong ánh mắt Tề Ninh thoát hiện ý cười, làm sao Điền Tuyết Dung không rõ hắn muốn nói cái gì, liền bĩu môi, rồi khẽ nói:
- Tất cả…tất cả những gì của ta đều đã của ngài rồi, ngài muốn thế nào lại chẳng được!
Tề Ninh cười ha hả, vỗ vào cặp mông căng tròn của Điền phu nhân, khẽ cười nói:
- Nàng yên tâm, số sổ sách này không phải để điều tra dư đảng Giang gia, mà là ta mang về tặng cho nàng. Nếu nàng thích buôn bán, ta lập tức giúp nàng trở thành đệ nhất thương nhân trong thiên hạ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận