Cẩm Y Xuân Thu

Chương 83: Nhà cũ


Hàn Nghị thấy thôn dân bối rối, vội vàng chạy tới giải thích một hồi mới khiến mọi người an tâm, lại để bọn họ tản đi, chỉ chừa lại hai ba thông dân thân thể mạnh mẽ để tên xấu xí này đột nhiên nổi giận.
Dương Ninh bảo Hàn Nghị về phòng bưng một chén thức ăn đầy ra. Hàn Nghị đưa chén cơm tới, người nọ lập tức lui về phía sau, trong mặt tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm vào Hàn Nghị, cũng không nhận lấy bát cơm.
Dương Ninh nhận bát cơm từ trong tay Hàn Nghị, cười ấm áp nói:
- Đã đói rồi, đây là thức ăn, ăn no bụng rồi sẽ hết đói.
Nói cũng kỳ quái, người kia tràn ngập địch ý với đám người Hàn Nghị nhưng lại nghe lời Dương Ninh, dù là cũng có ít nhiều vẻ cẩn thận nhưng lại rất ít địch ý.
Dương Ninh tới gần y, y cũng không né tránh như tránh Hàn Nghị mà tiếp nhận chén cơm, chỉ không nhận đũa mà trực tiếp bốc thức ăn trong bát, nuốt ngấu nghiến, giống như chưa bao giờ ăn cơm vậy. Dương Ninh nhìn thấy, biết y cực kỳ đói mới như vậy.
Chỉ là người này lúc trước vẫn giấu tay trong áo, thân thể khóa áo lớn nên không thấy rõ. Giờ phút này y giơ tay ra nhận chén cơm, áo liền mở rộng ra, thấy bên trong toàn thân trống không, chỉ mặc mỗi một cái quần đùi rách nát không chịu nổi. Cố Thanh Hạm nhìn thấy, kêu lên ôi chao một tiếng, lập tức xoay người đi.
Dương Ninh lại thấy rõ, trên người y cũng tràn đầy vết bẩn nhưng không che dấu được vết thương khắp người.
Thân thể này gầy trơ xương, tràn ngập vết thương, nhìn mà giật cả mình, cũng không phải do đao thương mà là do vô số những vết sẹo nhỏ tạo thành.
Dương Ninh tất nhiên hiểu rõ, trong lòng biết người này đi lạc xung quanh, chạy khắp trong núi, khó trách khỏi bị đá sắc, bụi gai cắt bị thương. Nhưng y lại không biết xử lý vết thương thế nào mới khiến vết thương kết vảy. Vết thương lớn nhỏ cũng phải tới sáu bảy mươi chỗ, từ trên người tới trên đùi, giống như phạm nhân đã trải qua cực hình vậy.
Người nọ ngồi xuống đất, ăn uống ngon lành, cũng không để ý tới mọi chuyện xung quanh. Dương Ninh mượn cơ hội quan sát thật cẩn thận, nghĩ thầm nếu người này giống như mình đoán thì chắc cũng phải thuộc đại hộ, mất tích đã rất lâu rồi. Nhìn râu y cuộn thành một đám, chắc phải tới năm ba tháng chưa cạo.
Lại nhìn tấm áo lớn da gấu quý giá trên người gã, vốn bộ lông đã rất thưa thớt rồi. Cũng may da gấu rất cứng cỏi, tuy cũ nhưng cũng không thấy bị rách nát.
Hắn đang suy nghĩ, rốt cục y là thần thánh phương nào thì đột nhiên thấy y cầm chén cơm trong tay đưa qua, đôi mắt trông mong nhìn Dương Ninh, miệng nói:
- Đói... Ăn...
Dương Ninh chỉ có thể bảo Hàn Nghị đi chuẩn bị một chém cơm khác. Ăn liên tiếp ba bát, hình như y còn chưa hết đói. Dương Ninh nghĩ thầm, người trong thôn đều không giàu có, khẩu phần phải tiết kiệm. Mình cũng không thể cứ cho người này ăn mãi được. Lại thấy bụng y đã nhô lên, càng không thể để y ăn no tới vỡ bụng được, nên không bảo người cầm thức ăn tới nữa.
Người kia thấy Dương Ninh không cho người ta đi lấy thức ăn nữa thì cũng rất dứt khoát, cuộn áo lại nằm lăn ra ngủ trên mặt đất.
Hàn Nghị để người trông chừng sửu hán trước. Trời đã tối, hiển nhiên không có khả năng đi báo quan. Gã chuẩn bị ngày tiếp theo sẽ phái người đi tới nha môn.
Gã còn tưởng Cố Thanh Hạm là nam tử nên chỉ cho hai người một phòng nghỉ tạm. Cố Thanh Hạm chỉ cảm thấy không ổn nhưng đêm hôm khuay khoắt, không tiện kinh động người khác, nghĩ thầm tối nay cũng không cần phải ngủ, thức trắng một đêm, chờ trời sáng sẽ lập tức chạy tới nhà cũ của Tề gia.
Hai người ở trong một phòng, Dương Ninh lại chẳng cảm thấy vấn đề gì, tự giác nằm xuống đất ngủ. Mặc dù Cố Thanh Hạm cũng không nỡ để hắn phải khổ nhưng lại không thể cho hắn lên giường nằm, chỉ có thể để mặc hắn.
Mặc dù người kia hơi cổ quái nàng dù sao Cố Thanh Hạm cũng không liên quan gì tới y, cũng không quan tâm lắm tới lai lịch của đối phương. Nàng thầm nghĩ phong ấp xảy ra biến cố lớn như vậy, dân chúng rất có thành kiến với phủ Cẩm Y hầu, ảnh hưởng rất lớn tới uy vọng của Tề gia. Mà trước kia mình vẫn không hề hay biết, hoàn toàn chẳng phát giá ra. Nếu không phải Dương Ninh có đề nghị âm thầm đi tới thì không biết tất cả mọi chuyện còn bị giấu diếm tới bao giờ, trong lòng âm thầm tự trách.
Nàng suy nghĩ rất nhiều, cả đêm không ngủ. Không bao lâu sau đã nghe thấy Dương Ninh ngáy, ngồi trên giường nhìn xuống thấy hắn đang nằm trên mặt đất, trong lòng hơi không đành, do dự một chút liền cầm cái chăn xuống giường đắp cho hắn. Thấy Dương Ninh ngủ rất say, nàng cười khổ một tiếng, nói nhỏ:
- Ninh nhi, ngươi có biết ngươi trưởng thành cũng không nhất định là chuyện tốt. Sau này rất nhiều trọng trách sẽ đặt lên vai ngươi. Ngươi được nuông chiều từ nhỏ, không biết có gan tiếp nhận không.
Nàng buồn bã nói:
- Cho dù là thế nào thì Tam nương cũng sẽ ở bên cạnh ngươi. Cho dù xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ đối mặt cùng ngươi.
Nàng trở lại giường, lẳng lặng nằm xuống.
Hiển nhiên Dương Ninh cũng không phải ngủ thật. Hắn sợ Cố Thanh Hạm đột nhiên nghĩ tới chuyện ban ngày, lại hỏi xuất phát võ công của mình cho nên dứt khoát giả vờ ngủ sớm, tránh khỏi phiền phức.
Nghe thấy Cố Thanh Hạm nói nhỏ bên người, trong lòng hắn đầy cảm xúc.
Tờ mờ sáng hôm sau, Dương Ninh đã bị Cố Thanh Hạm đánh thức dậy. Thấy mặt nàng tiều tụy, hắn cả kinh nói:
- Tam nương, cả đêm người không ngủ sao?
Cố Thanh Hạm lắc đầu, nói nhỏ:
- Chúng ta không nên trì hoãn ở đây nữa, nhanh chóng trở về nhà cũ, còn có rất nhiều việc cần làm.
Bên này thức dậy hiển nhiên cũng kinh động tới Hàn Nghị. Hai người rửa mặt một phen, từ biệt Hàn Nghị. Hàn Nghị lại vẫn lo lắng La Quản sự sẽ trở lại gây bất lợi cho hai người, thấy hai người muốn từ biệt, hiển nhiên không giữ nữa. Đi ra tới cửa, thấy người kia đang nằm cách đó không xa, vẫn đang ngủ say.
- Người này phải giao cho các ngươi rồi.
Dương Ninh nói với Hàn Nghị:
- Họ La để lại mấy con ngựa, coi như là bồi thường tổn thất cho thôn dân.
Hàn Nghị nghĩ thầm, mấy con tuấn mã đó, toàn bộ thôn có đập nồi bán sắt cũng không có khả năng mua được. Dương Ninh cũng không nói nhiều, tới cởi dây cương, cùng Cố Thanh Hạm ra cửa thôn liền lên ngựa rời đi.
Tuấn mã phi nhanh, đi mấy dặm đường, bỗng nhiên Dương Ninh cảm giác có bóng người xẹt qua, giật mình nhìn lại, lập tức chứng kiến một thân ảnh đang chạy tới phía trước mình, lập tức nhận ra là người điên kia.
Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Làm sao y lại theo kịp được?
Dương Ninh ghìm cương ngựa, sửu hán cũng dừng lại phía trước, đứng ven đường nhìn Dương Ninh. Hàn Nghị quay đầu nhìn lại, thấy thôn làng đã xa từ lâu, lại nhìn người nọ, mặt lộ vẻ kinh dị:
- Y ... Làm sao y đuổi theo được?
Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Chẳng lẽ... Chẳng lẽ y chạy bộ đuổi theo?
Nàng chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Sau khi rời thôn, hai người phóng ngựa như bay, tốc độ không chậm, chống lát đã đi được vài dặm. Mà lúc ra khỏi thôn y còn đang ngủ trên mặt đất, chớp mắt đã đuổi theo kịp. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối Cố Thanh Hạm không thể tin chuyện như vậy có thể xảy ra.
Giờ phút này Dương Ninh cũng cảm thấy hoảng sợ. Trước kia hắn cũng nghe nói tốc độ của người này cực nhanh, mấy lần ăn trộm gà bị người ta phát hiện đều dựa vào tốc độ mới tránh khỏi bị thôn dân đuổi theo, chỉ là chưa thấy mà thôi. Lúc này tận mắt nhìn thấy, so với tốc độ mình nghĩ còn nhanh hơn không ít, hoàn toàn có thể vượt qua cực hạn của cơ thể con người, trong lòng kinh hãi không thôi.
Sửu hán vẫn khoác áo rộng, nhìn Dương Ninh nói:
- Đối, ăn!
Dương Ninh phục hồi tinh thần, nói với người nọ:
- Sao ngươi lại đuổi theo vậy? Mau quay về thôn đi. Ở đó sẽ có người cho ngươi ăn, còn có thể giúp ngươi về nhà.
Hình như sửu hán cũng không hiểu lời Dương Ninh, chỉ ngơ ngác nhìn hắn, miệng vẫn nói hai câu kia.
Dương Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ đêm qua mình nhất thời nổi lòng tốt, người này đã coi mình thành vé cơm rồi. Suy nghĩ một chút, hắn lấy một khối bạc vụn ra, đưa tới nói:
- Ngươi đưa thứ này cho bọn họ, bọn họ sẽ cho ngươi ăn. Đừng đi theo chúng ta nữa.
Thầm nghĩ mình và Cố Thanh Hạm còn có chuyện cần làm, dù sao cũng không thể mang theo một gã đàn ông dở người theo được.
Ai ngờ, y nhặt bạc trên mặt đất, mang theo vẻ phẫn nộ, đột nhiên ném trở lại, miệng gầm khẽ vài tiếng.
Dương Ninh giơ tay bắt lấy. Cố Thanh Hạm ở bên cạnh nhíu mày nói:
- Chúng ta không nên dây dưa với y nữa. Lai lịch người này không rõ, không nên dính vào. Y không theo kịp chúng ta sẽ trở về thôn thôi.
Nàng quát một tiếng, thúc ngựa phi đi. Dương Ninh cũng không trì hoãn, giục ngựa tiến lên, vòng qua người nọ phi tiếp về phía trước.
Hai con ngựa phi như bay, trong nháy mắt đã đi xa. Dương Ninh quay đầu nhìn lại xem người kia có theo kịp hay không, ai ngờ vừa quay lại đã thấy y đang bước rộng theo phía sau ngựa mình một thước, tốc độ tuyệt đối không kém tuấn mã. Áo rộng của y bay phất phới phía sau, toàn thân cũng giống như đang bay lên.
Dương Ninh lại ghìm ngựa, quay đầu cau mày nói:
- Mau trở về đi, nếu không về ta sẽ đánh ngươi đó.
Hắn giơ roi ngựa, làm bộ quất tới.
Người nọ hơi sợ hãi, vội vàng lui về phía trước, lùi lại, nhìn Dương Ninh vô cùng đáng thương. Dương Ninh quát.
- Chỗ ta không có ăn, quay về thôn có ăn, không được đi theo nữa.
Sau đó hắn lại thúc ngựa phi thiếp.
Phóng ngựa như bay một hồi, quay đầu lại lần nữa vẫn thấy người kia đi theo như cũ, chẳng qua vừa rồi bị Dương Ninh dọa nên chạy cách một quảng.
Trong lòng Dương Ninh cảm thấy bất đắc dĩ, cũng không quản y mà phóng ngựa đi tiếp.
Hai người đi về hướng nam, ngay từ đầu Dương Ninh còn quay đầu lại mấy lần, thấy người kia theo phía sau. Phi ngựa hơn mười dặm, thân ảnh sửu hán đã cách khá xa rồi. Dương Ninh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng sức chịu đựng của y cũng không thể hơn tuấn mã, dù tốc độ chân thực sự khiến người ta sợ hãi nhưng một lúc sau là thể lực không theo kịp, hiển nhiên bị bỏ lại phía sau rất xa.
Ngựa không dừng vó, mặt trời lên cao. Dương Ninh ước chừng đã hai canh giờ rồi. Chỉ nghe Cố Thanh Hạm nói ở phía trước:
- Ninh nhi, nhà cũ ở phía trước rồi.
Nàng cho ngựa chạy chậm lại, giơ tay chỉ về phía trước. Dương Ninh nhìn theo phương hướng nàng chỉ, thấy dưới bầu trời mênh môn xuất hiện một vùng trang viên, tường xanh ngói đỏ, gắn bó một vùng, trông rất dễ nhận ra.
Trước cửa đại viện cũ của Tề gia có một hồ nước trong vắt, vòng quanh hồ có một gốc dương liễu, bay ba trong gió, khiến nhà cũ của Tề gia mang theo phong thái cổ vận nồng hầu. Mà phía sau nhà là một rừng trúc xanh rậm rạp.
Nhà cũ dựa vào hướng tây nam, thật ra chỉ có thưa thớt mấy chục nhà. Mà Tề gia ở riêng nơi này, cũng không có nhà hàng xóm, hơi có vẻ lạnh lẽo cô tịch.
Ở vài chục năm trước, nơi này từng rất náo nhiệt.
Tề gia từng là đại hộ của Giang Lăng, vốn có rất nhiều sản nghiệp, cửa hàng ở các nơi trong Giang Lăng và thành Kinh Châu. Nhưng sau khi Cẩm Y lão Hầu gia theo tiên hoàng Đại Sở chinh chiến thiên hạ đã quyên tặng hầu hết tất cả sản nghiệp rồi, chỉ giữ lại căn nhà này. Sau đó Cẩm Y lão Hầu gia và người trong tông tộc lại chuyển tới Kinh thành, lưu lại một ít người họ hàng, cũng vắng vẻ hơn nhiều.
Nhà cũ của Tề gia ở đây, hiển nhiên những người khác không dám tới gần xây dựng nhà cửa, khiến nơi này cô độc, chỉ có mỗi gia tộc họ Tề từ Kinh thành về quê mới khiến nhà cũ náo nhiệt lên.
Mặc dù chỉ là một tòa nhà cô tịch nhưng nơi này là một loại tượng trưng, không ai dám có chút bất kính nào với nó.
Cửa lớn màu đỏ rất chói mắt. Trước cửa nhà cũ còn có hai con sư tử đá uy phong lẫm liệt. Hai người Dương Ninh xuống ngựa trước nhà, ngẩng đầu nhìn cánh cửa viết rất đơn giản hai chữ: Tề trạch, cũng không trang trí nhiều.
Dương Ninh liếc Cố Thanh Hạm một cái, lúc này mới tiến lên gõ cửa vài cái. Từ đầu không có người thưa, Dương Ninh lại gõ mạnh thêm, lập tức nghe cạch một tiếng, cửa lớn mở ra, một ông lão nhỏ thó chừng hơn năm mươi tuổi thò đầu ra, xem xét một cái liền hỏi:
- Nơi này là nhà cũ của Cẩm Y hầu, các ngươi muốn tìm ai?
- Nói cho Tề Hoằng Tề Đại tổng quản là Cẩm Y Hầu Thế tử đã trở về.
Cố Thanh Hạm xuống ngựa đứng cạnh Dương Ninh, tiếng nói lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm gì.
Ông lão kia ngẩn ra, đánh giá vài lần, mặt lộ vẻ nghi ngờ, lắc đầu nói:
- Các ngươi không gặp được Đại tổng quản. Đại tổng quản không thể gặp bất cứ ai nữa!

Bạn cần đăng nhập để bình luận